DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Cả một đoàn người đứng chờ từ sáng sớm đến giữa trưa nhưng người tiếp dẫn của Vô Cực sơn trang vẫn chưa tới.

Hạng Ninh Tử đã bắt đầu mất kiên nhẫn, thầm oán giận: “Những kẻ này cũng quá khinh người, thật là đáng ghét.”

Mở miệng nhưng không có ai đáp lời, Hạng Ninh Tử không khỏi có chút mất hứng, liền đưa tay thọt thọt Trình Tuyết Tường đang đứng ở phía trước: “Này, huynh nói xem có đúng không?”

Trình Tuyết Tường quay đầu nhìn y, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ cười cười rồi quay mặt trở lại. Hạng Ninh Tử hậm hực thu tay về, nghiêm chỉnh đứng yên một chỗ.

Tiết mục xen giữa này vừa mới kết thúc, chợt thấy hai dải bạch luyện từ không trung phía đại môn bay tới, trải xuống đỉnh đầu mọi người. Rõ ràng lơ lửng giữa không trung nhưng lại bằng phẳng như trải dưới mặt đất, không một gợn sóng.

Sở Phi Dương lắc đầu, nhìn Quân Thư Ảnh cười nhẹ: “Đây nhất định lại là hai nữ tử đêm hôm đó, chỉ thích màu mè diễn trò bịt mắt người.”

Trong lúc hắn nói thì Thánh Cô Vô Cực sơn trang kia đã từ đằng xa lướt nhẹ đến, vững vàng đáp xuống dải bạch luyện, y phục thanh nhã khẽ bay trong gió, tư thế từ trên cao nhìn xuống mọi người thoáng như tiên giáng trần, chẳng ai có thể nghĩ rằng trước đó không lâu nàng đã từng ngâm mình ở giữa đầm lầy đầy rẫy vật cực độc.

“Ai là môn chủ Thường Thanh môn Nghiêm Trực, còn không mau ra bái kiến Thánh Cô!”

Thiếu nữ tên gọi Ngọc nhi đứng ở trên cao, mở miệng quát.

Môn chủ Thường Thanh môn bước lên trước vài bước, khom lưng bái lạy: “Chính là lão phu, lão phu bái kiến Thánh Cô.”

“Lão đầu, ngươi nếu đã muốn đầu nhập Vô Cực sơn trang thì ngươi chính là nô tài của Vô Cực sơn trang. Gặp Thánh Cô tại sao không quỳ?” Ngọc nhi lại vừa cười vừa hăm doạ.

“Yêu nữ, ngươi chớ nên quá phận!” Hạng Ninh Tử không thể nhịn được nữa hô to một tiếng, khiến mọi người cũng xôn xao.

Thường Thanh môn chúng đệ tử đối với việc đầu nhập Vô Cực sơn trang vốn rất bất bình, sao có thể nhẫn nhịn bị hai nữ nhân này đến nạt nộ, còn muốn môn chủ quỳ xuống?

Môn chủ Thường Thanh môn Nghiêm Trực sắc mặt cũng khẽ biến, ngẩng đầu nhìn nữ tử được gọi là Thánh Cô, nhưng trì trệ không nhúc nhích.

“Bọn cẩu nô tài các ngươi, nếu còn tiếp tục ồn ào ta sẽ đem toàn bộ các ngươi giết chết!” Lông mày Ngọc nhi dựng lên, hung dữ uy hiếp.

Một tiếng này của nàng càng kích động sự phẫn nộ của mọi người, hận không thể xông lên phía trước thống khoái đánh một phen.

“Tất cả câm miệng!” Nghiêm Trực đột nhiên hét lớn, tiếng huyên náo của chúng đệ tử thoáng cái an tĩnh trở lại, nhất tề nhìn về phía Nghiêm Trực.

Nghiêm Trực hít sâu một hơi, đầu gối khẽ hạ xuống: “Lão phu…”“Không cần, ngươi đứng lên đi.” Thánh Cô bất thình lình lên tiếng, phất ống tay áo một cái, mấy nữ tử từ ngoài đại môn nối đuôi nhau đi vào, trong tay mỗi người đều cầm một bầu rượu.

“Các ngươi nếu đã muốn đầu nhập Vô Cực sơn trang ta thì trước tiên phải uống một chén huyết tửu này.”

Nghiêm Trực nhận lấy ly rượu, hơi ngửa đầu rồi rót thẳng xuống họng, không mang theo một chút do dự nào.

Có môn chủ đi đầu, chúng đệ tử đương nhiên cũng làm theo, ào ào nhận lấy bầu rượu, uống một hơi cạn sạch.

Mấy người Sở Phi Dương sớm đã được chứng kiến loại tà môn này, đương nhiên sẽ không thành thật uống. Hạng Ninh Tử cũng từ Cao Phóng mà biết được công dụng của chén huyết tửu này nên ngay cả nhấp môi cũng không dám, len lén rót toàn bộ vào tay áo.

Nhìn thấy những sư huynh sư đệ khác đều đã uống, Hạng Ninh Tử trong lòng lo lắng nhưng ngặt nỗi không thể nói ra.

Nhìn tất cả mọi người uống xong huyết tửu, đoàn nữ tử dâng bầu rượt lần lượt lui ra, Thánh Cô kia đứng trên bạch luyện giữa không trung chậm rãi giơ hai tay lên, ngửa đầu, mắt khép hờ, nhỏ giọng nói: “Người uống huyết tửu tức là đã gia nhập Vô Cực sơn trang, từ nay về sau cùng với Vô Cực sơn trang đồng sinh cộng tử cùng hưởng vinh hoa vô biên. Ta lấy thân phận Thánh Cô của Vô Cực sơn trang, chúc phúc cho những người trung thành.”

Trình Tuyết Tường nhíu mày nhìn bộ dạng nàng thần điêu điêu, Sở Phi Dương đưa tay đè đầu hắn xuống: “Đừng quên Cầm Anh nói, sau khi uống vào sẽ có dấu hiệu bất thường, đừng để bọn chúng nhìn ra sơ hở.”

Sở Phi Dương đôi môi gần như không động, dùng nội lực dẫn âm. Trình Tuyết Tường cũng đáp lời: “Sở huynh yên tâm, ta có chừng mực.”

Hắn vừa nói xong, Thánh Cô kia đột nhiên bắt đầu ngâm nga. Âm điệu kia trầm thấp rồi lại thiên hồi bách chuyển, có một chút vi diệu thần bí khó tả, khiến tâm tình người nghe tĩnh mịch.Vốn là đã nghe qua nhưng không cảm thấy gì. Hiện giờ tự thể nghiệm lại, nhưng Sở Phi Dương vẫn không tránh khỏi giật mình.

Đây cũng không phải phạm trù người có nội lực có thể đạt được, mà là một loại năng lực thông suốt nhân tâm. Sở Phi Dương không biết nó là cái gì, vì vậy lại càng phải cảnh giác đề phòng.

Ở xung quanh, những đệ tử Thường Thanh môn đã uống huyết tửu tất cả đều giống như chìm vào trong khúc nhạc, từ từ nhắm hai mắt lại, như bị rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lộ ra thần tình chẳng biết thoải mái hay vui mừng. Không biết trong đầu bọn họ rốt cuộc là đang thấy thứ gì?

Thánh Cô chỉ ngâm nga một lát, thời điểm nàng ngừng lại, mọi người giống như bừng tỉnh đại mộng, đột nhiên mở to hai mắt, nhất thời chẳng biết đây là lúc nào.

“Hiện giờ các ngươi đã trở thành người của Vô Cực sơn trang ta, chỉ cần các ngươi trung thành với Vô Cực sơn trang, Vô Cực sơn trang nhất định sẽ không bạc đãi.”

Vừa mới khôi phục thần chí, mọi người đưa mắt nhìn nhau, chúng đệ tử Thường Thanh môn vốn là vẫn còn huyên náo bất phục thì nay không một chút ngần ngại khom lưng trước Thánh Cô, đồng thanh nói: “Nguyện dốc sức vì Thánh Cô!”

Thánh Cô kia không đáp, lập tức phi thân rời đi, chỉ còn lại Ngọc nhi lúc này cùng một đội tỳ nữ dẫn theo đoàn người Thường Thanh môn lên đường đi tới Vô Cực sơn trang.

Đoàn người đi nửa tháng, dọc đường đều có người Vô Cực sơn trang trông giữ, thỉnh thoảng Thánh Cô đi phía trước lại ngâm xướng một khúc huyền bí cổ xưa. Mấy người Sở Phi Dương không tiện ra mặt bàn bạc, chỉ yên phận nhìn xem bọn chúng còn sử dụng những thủ đoạn lừa bịp gì.

Nửa tháng trôi qua, đoàn người dần dần tách khỏi nơi mọi người quận tụ, tới một ngọn núi không biết tên. Càng đi sâu hơn vào trong lại càng có ít người qua lại, độc xà mãnh thú càng nhiều hơn.

“Ta có một loại dự cảm không tốt.” Quân Thư Ảnh nói.

Sở Phi Dương một tay gạt mấy nhánh cây đang rủ xuống chắn đường, lại vung kiếm chém đứt bụi cây dưới chân, quay đầu nhìn y: “Cái gì?”

“Lần trước đến sư môn của đại sư phụ ngươi là xuống biển, lần này lại lên rừng, cảm thấy không phải là chuyện tốt.” Quân Thư Ảnh ôm cánh tay ngưng trọng nói.

Thanh Lang xách theo một thanh kiếm chen chúc tới gần, đưa tay lau trán, nói với Sở Phi Dương: “Này, Sở huynh nhanh lên, đưa cho hắn một thanh tiểu đao tiểu kiếm hay búa rìu gì đó cũng được. Mọi người đều đang mở đường, huynh lại để hắn nhàn hạ đứng ở đây a, còn mở miệng châm chọc người.”

Quân Thư Ảnh vẻ mặt bình tĩnh đưa tay đẩy Thanh Lang ra, cũng không thèm nhìn y mà bước đến bên cạnh Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười cười với Thanh Lang rồi lại giơ kiếm tiếp tục vừa đi vừa chém bụi cây cỏ dại.

Đoàn người ở trong núi đi thêm hai ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng vài căn nhà lúc ẩn lúc hiện.

Chương 37

Nhìn thấy đích đến gần ngay trước mắt, chúng đệ tử Thường Thanh môn không khỏi thở ra một hơi. Đi vào nơi rừng sâu này, cho dù là người tập võ cũng mệt không chịu nổi.

Nhưng càng đến gần nghi hoặc trong lòng mọi người lại càng lớn hơn. Nhìn từ xa thì không rõ nhưng đến khi lại gần mới thấy những căn nhà này cực kỳ cũ nát, trên tường một mảnh xám đen như đã từng bị lửa thiêu cháy, trong khi số căn nhà tương đối nguyên vẹn lại rất ít ỏi, còn phần lớn đều xập xệ, phía sau bức tường đổ nát mặt bên trong cũng là một mảnh đen thui, nhìn không rõ.

Vô luận như thế nào, nhìn nơi này cũng không giống nơi một võ lâm gia tộc cư ngụ.

Mấy nữ tử dẫn đường dường như hoàn toàn không phát hiện ra, vẫn tiếp tục dẫn người tiến về phía trước.

Thanh Lang nhịn không được nói với Sở Phi Dương: “Chẳng lẽ Vô Cực sơn trang này làm nhiều việc ác nên bị sét đánh? Như vậy ngược lại cũng giúp chúng ta được rất nhiều việc!”

Y vốn là thuận miệng nói đùa nhưng Cao Phóng ở phía trước đang tập trung suy nghĩ đột nhiên thốt ra: “Có lẽ ngươi nói đúng, quả thực rất giống từng bị sét đánh.”

Cao Phóng vừa dứt lời cũng là lúc mọi người nối đuôi nhau bước vào đống tàn tích.

Nơi này hoang vu không một bóng người, xung quanh cỏ dại mọc tràn lan, xem ra đã bị bỏ hoang khá lâu. Sở Phi Dương nhìn bốn phía, chỉ có thể đưa ra một kết luận đó là, nơi này không phải là Vô Cực sơn trang, kể cả lúc nó chưa bị tàn phá thì cũng không giống nơi một võ lâm thế gia cư ngụ.

Nơi này nhà cửa kiến trúc giống một thôn lạc hơn, lấy một căn nhà lớn nhất làm trung tâm, những căn khác lớn có nhỏ có ở xung quanh kéo dài ra bốn phía.

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, trong mắt hai người đều nghi hoặc. Lúc này mấy người bọn họ đều nghĩ, có lẽ là thân phận đã bị bại lộ cho nên Thánh Cô kia mới cố tình không dẫn mọi người đến Vô Cực sơn trang mà dẫn đến nơi hoang tàn này.

Quân Thư Ảnh dưới tay áo đã xuất ra vài mũi ám khí, lại bị Sở Phi Dương nắm chặt bàn tay.

“Yên lặng theo dõi kỳ biến” Sở Phi Dương thấp giọng nói.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn, ngân quang trong lòng bàn tay chợt lóe lên, ám khí lại chìm vào tay áo.

Từ lúc tiến vào trại tử hoang tàn này, một đường đi tới, tận mắt nhìn thấy khắp nơi nhà cửa đổ nát, tuy là quen với việc chứng kiến cảnh giang hồ phong vũ, nhưng mọi người vẫn không tránh khỏi cảm thấy kinh tâm.

Nơi này là bị tàn phá bởi cơn giận dữ của thiên nhiên, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu năm mà ngay cả sức mạnh hủy thiên diệt địa trên những bức tường hắc ám vẫn còn lưu lại rõ ràng đến như vậy. Cái này hiển nhiên sức người không sánh kịp, cho dù là ngươi võ công cái thế cũng không có khả năng.

Sở Phi Dương một mực quan sát biểu hiện của Thánh Cô. Từ lúc đi vào trại tử này Ngọc nhi kia hoàn toàn không có hành động gì, sắc mặt vẫn bình thường trong khi Thánh Cô thần sắc rõ ràng có sự thay đổi.

Nơi này có lẽ là địa phương mà Vô Cực sơn trang đã từng chiếm cứ, nhưng về sau lại bị tàn phá bởi thiên tai. Nhưng không biết Thánh Cô này dẫn bọn họ đến đây là có mục đích gì?Đang mải mê suy nghĩ thì ở phía trước, Thánh Cô bỗng nhiên dừng lại.

Nàng xoay người đứng đối diện, hai mắt lạnh lùng lướt qua đoàn người một lượt rồi phóng tầm mắt nhìn tới môn chủ Thường Thanh môn Nghiêm Trực.

“Nghiêm môn chủ, Nghiêm Trực, về tới nơi này ngươi có nhớ lại chuyện gì không?” Thánh Cô thản nhiên mở miệng nói, hai đạo ánh mắt sắc như dao. Bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm khiến môn chủ Thường Thanh môn nhịn không được khẽ run lên.

Nghiêm Trực vẫn cố gắng chống lại ánh mắt đó, thở dài nói: “Thì ra Thánh Cô đã sớm nhận ra ta.”

“Không biết ngài có nhận ra ta hay không, Hứa Trực Hứa hộ pháp?” Thánh Cô cười lạnh nói, “Ngươi đã muốn cải danh hoán tính nhưng lại chỉ đổi họ không đổi tên. Ngươi vốn là thuộc dạng tiểu nhân vật, đáng lẽ phản bội thì phải chết, Vô Cực sơn trang ta căn bản không thèm để ý. Nhưng ngươi lại không biết điều, tự mình tìm đến đây. Hứa Trực, ngươi phải biết Vô Cực sơn trang ta đối với kẻ phản đồ sẽ dùng phương pháp nào!”

“Danh Hứa Trực này là lão trại chủ ban tặng, lão phu há lại dám tùy tiện thay đổi.” Hứa Trực nói, “Lão phu cả đời này không biết Vô Cực sơn trang, chỉ biết Tứ Phương trại. Ta phản bội cũng là phản bội Tứ Phương trại, không phải Vô Cực sơn trang.” Nghiêm Trực đứng thẳng người nghiêm mặt nói, “Lão phu hôm nay đến đây, chỉ muốn cầu kiến Vô Cực trang chủ, cầu xin trang chủ và Thánh Cô buông tha Liên Sơn tộc nhân! Bọn họ đều là người vô tội, Tứ Phương trại cũng là vì đối đãi như vậy với bọn họ nên mới bị trời phạt!”

“Lão già chết tiệt, ngươi còn dám nguyền rủa Vô Cực sơn trang, ta xem ngươi mới là người cần phải bị trời phạt!” Ngọc nhi vung một cái tát lên mặt môn chủ Thường Thanh môn, Nghiêm Trực lảo đảo lui về sau mấy bước, khóe miệng rỉ máu.

“Yêu nữ, ngươi dám đánh sư phụ ta!” Hạng Ninh Tử nhẫn nhịn cả đoạn đường, giờ chứng kiến cảnh này khiến y không nhịn thêm được nữa, trong nháy mắt lửa giận bùng lên mạnh mẽ, giơ tay công kích Ngọc nhi.

“Tử nhi lui xuống!”Môn chủ Thường Thanh môn ngăn y lại, Ngọc nhi kia cũng bị Thánh Cô quát lui.

Hạng Ninh Tử và Ngọc nhi căm hận nhìn đối phương, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lùi về phía sau.

Thánh Cô nói: “Hứa Trực, ngươi hôm nay bản thân cũng khó tự bảo vệ, loại phản đồ như ngươi lấy tư cách gì gặp mặt trang chủ!”

“Thánh Cô, lão phu không cầu mạng sống, chỉ cần có thể gặp mặt trang chủ một lần, lão phu cam nguyện lấy cái chết để tạ tội. Hứa Trực nói xong, lại nhịn không được lão lệ ngang dọc.

Chuyện phát sinh bất ngờ, Sở Phi Dương và mọi người cũng không nghĩ môn chủ Thường Thanh môn và Vô Cực sơn trang còn có loại quan hệ mật thiết này.

“Lúc trước là ai quyết định tới Thường Thanh môn?” Trình Tuyết Tường ghé sát vào tai Cao Phóng, thấp giọng hỏi.

Cao Phóng biết hắn đang nghi ngờ tại sao lại có sự trùng hợp như thế. Trên thực tế, y bây giờ cũng mới nhớ lại.

“Là lúc ta điều trị thương cho Cầm Anh, hắn nói cho ta biết.” Cao Phóng cũng khe khẽ trả lời, “Vân Thâm cũng phái người đi điều tra, tin tức không sai, Thường Thanh môn lại gần nên chúng ta mới chọn đi tới đó. Không nghĩ bên trong còn có những sự tình như vậy.”

Thanh Lang ở một bên ôm cánh tay lắng tai nghe, dùng khuỷu tay thọt thọt Sở Phi Dương: “Huynh nghĩ thế nào?”

Sở Phi Dương nhìn y, giật giật môi: “Yên lặng theo dõi kỳ biến.”

Thanh Lang nghe xong bĩu môi, uể oải xoay người: “Hảo hảo, theo dõi, tiếp tục theo dõi.”

Môn chủ Thường Thanh môn từ Nghiêm Trực biến thành Hứa Trực, lại còn vì muốn gặp Vô Cực trang chủ mà khóc lóc khẩn cầu khiến một đám đệ tử Thường Thanh môn cùng đi cũng đều choáng váng, ngơ ngác nhìn nhau.

Hạng Ninh Tử lại càng kinh ngạc hơn, không dám tin vào mắt mình mà nhìn theo bóng lưng già nua của sư phụ mình.

Thánh Cô lạnh lùng nhìn môn chủ Thường Thanh môn bộ dạng ai ai khẩn cầu, sau một lúc lâu vẫn không mở miệng, cho đến khi Ngọc nhi nhịn không được nữa khẽ gọi một tiếng: “Tỷ tỷ…” Thánh Cô mới đột nhiên giống như từ trong mộng tỉnh lại, hừ lạnh một tiếng, khẽ phất tay áo xoay người lại, thanh âm lạnh như băng từ phía trước truyền đến: “Ngươi muốn gặp trang chủ thì đi theo ta!”

_________________

Chương 38

Thánh Cô đi ở phía trước, tiếp tục dẫn theo mọi người xuyên qua mảnh phế tích, đi sâu hơn nữa vào trong rừng.

Sở Phi Dương âm thầm quan sát Hứa Trực, thấy nét mặt lão càng ngày càng trắng bệch, dường như biết Thánh Cô đang dẫn mọi người đi đâu. Mà nơi đó nhất định là rất nguy hiểm và đáng sợ nên mới khiến Hứa Trực, kẻ đứng đầu một phái như lão không tự chủ được mà run lên như vậy.

Hứa Trực bàn tay run run nắm chặt lại, giấu ở dưới tay áo.

Sở Phi Dương thu hồi ánh mắt, lại đi bên cạnh Quân Thư Ảnh.

Nguy hiểm ở phía trước hắn không thể dự liệu, hắn có phần hối hận vì đã dẫn theo Quân Thư Ảnh tới đây. Quân Thư Ảnh có cần hắn bảo vệ hay không là một chuyện, nhưng Sở Phi Dương tuyệt đối không muốn chứng kiến Quân Thư Ảnh rơi vào hiểm cảnh.

“Bộ dạng lão đầu kia có chút bất thường.” Quân Thư Ảnh thấy Sở Phi Dương đang đi sát lại phía mình mới thấp giọng nói, “Phía trước không biết sẽ có cái gì.”

Vừa dứt lời đã thấy Trình Tuyết Tường từ phía bên kia cũng đang áp sát lại, cùng với Sở Phi Dương một trái một phải đem Quân Thư Ảnh kẹp ở giữa. Hắn cũng không nhìn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, làm như vô ý mà tới gần. Quân Thư Ảnh không biết hắn có dụng ý gì, chỉ đưa mắt liếc hắn một cái rồi cũng chẳng lưu tâm.

Thanh Lang đương nhiên phải che chở Cao Phóng, nhìn thấy ba người kia đội hình kỳ quái, hơi nhướn mày.

Sở Phi Dương không nói gì, chỉ khẽ dùng lực nắm lấy tay Quân Thư Ảnh.

Một lát sau, Thánh Cô ngừng lại, Ngọc nhi dẫn theo mười mấy nữ tử xếp thành hai hàng, đứng ở hai bên.

Thánh Cô quay người, thờ ơ nhìn Hứa Trực: “Hứa Trực, ngươi có còn nhớ nơi này?”

Thánh Cô chỉ về phía sau, đó là một sơn động rất lớn nhưng cửa động lại có phần nhỏ bé, mặt đất dẫn đến cửa động hơi nghiêng kéo dài xuống, phía trước là một mảnh hắc ám.

Từ bên ngoài nhìn vào cũng chỉ như một sơn động bình thường, nhưng thần sắc Hứa Trực trong nháy mắt đại biến, lảo đảo lùi về phía sau hai bước, Hạng Ninh Tử thấy vậy vội vàng chạy lên đỡ lấy lão.

“Ta nhớ, ta có thể nào không nhớ… nơi này là… là cửa địa ngục!” Hứa Trực run rẩy nói, “Rời khỏi, rời khỏi nơi này, tất cả rời khỏi đây cho ta!” Mạnh  mẽ xoay người, Hứa Trực đem đám đệ tử hộ tống lão đẩy về sau.

Mấy người Sở Phi Dương thấy lão như vậy, mặc dù không rõ nội tình nhưng cũng không dám xem nhẹ, từng bước theo đoàn người lùi về sau, cách xa động khẩu.

“Thánh Cô, ngươi cho dù hận lão phu, muốn một kiếm giết chết lão phu, lão phu cũng không một câu oán hận.” Hứa Trực nhìn về phía Thánh Cô, bi thương nói, “Làm sao ngươi còn dám đến đây? Ngươi chẳng lẽ không biết sự lợi hại của nó? Cho dù là các ngươi chỉ cần bị nó phát hiện cũng đừng mong chạy thoát!”

Thánh Cô lạnh lùng nhìn đoàn người đang lùi dần về phía sau, cũng không ngăn cản, phất tay đem diện sa che mặt lại, Ngọc nhi và mấy nữ tử kia cũng đồng dạng thực hiện.

Sở Phi Dương trong lòng khẽ động, cảm thấy hành động này có chút khác thường, chưa kịp đợi hắn nghĩ cho rõ ràng đã thấy Hứa Trực vốn là muốn đuổi mọi người rời khỏi nơi này thì bây giờ thân hình đột nhiên cứng đờ, đứng sững sờ nhìn vào trong động khẩu hắc ám.

“Sư phụ?!” Hạng Ninh Tử cũng quay đầu nhìn tới nơi đó, bên trong động tối đen chỉ lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ. Có lẽ là sơn thạch tán lạc… không, cũng không hẳn. Y lắc lắc cánh tay Hứa Trực, nghi hoặc gọi một tiếng.

Hứa Trực đột nhiên đẩy Hạng Ninh Tử ra, mạnh mẽ xông về phía động khẩu đen kịt mà một khắc trước vẫn còn tránh như tránh hổ lang.

“Lệ nhi, là Lệ nhi sao? Ngươi còn sống? Ngươi còn sống? Lệ nhi đừng sợ, cha trở lại cứu ngươi!”

Hứa Trực vận khởi khinh công, cơ hồ chỉ trong nháy mắt đã nhảy tới cửa động, theo sườn dốc trượt xuống phía dưới.

Hạng Ninh Tử sững sờ, hô to một tiếng “Sư phụ…” rồi cũng vội vàng đuổi theo.

Chúng đệ tử Thường Thanh môn khác cũng động thân muốn chạy tới lại bị Hạng Ninh Tử quát một tiếng dừng lại.

“Các ngươi nghe lời sư phụ, tất cả đều phải tránh xa nơi này!”

Chúng đệ tử Thường Thanh môn đưa mắt nhìn nhau, do dự một chút nhưng vẫn là nghe theo mệnh lệnh, tiếp tục tránh xa.

Quân Thư Ảnh lúc mới nhìn thấy sơn động kia liền cảm thấy không ổn, lúc này y chỉ muốn tránh xa. Còn việc Hứa Trực và Hạng Ninh Tử kia chui vào đó làm gì, có nguy hiểm hay không hoàn toàn không phải là lo nghĩ của y.

Nhưng y lại lo lắng, sẽ có người muốn xen vào việc của người khác…
Quân Thư Ảnh vừa lùi về phía sau vừa đưa tay tìm kiếm người bên cạnh, nhưng sờ soạng một hồi cũng không thấy đâu.

Y có chút giật mình quay đầu, Sở Phi Dương một khắc trước vẫn còn ở bên cạnh y lúc này chẳng biết đã biến đi đường nào.

Quân Thư Ảnh vội vàng dừng bước, lo lắng nhìn quanh, bóng dáng xung quanh chớp động, duy chỉ có Sở Phi Dương là không thấy.

“Phi Dương!” Quân Thư Ảnh gấp đến độ hô to một tiếng.

Không có tiếng đáp trả.

Quân Thư Ảnh nhìn trước nhìn sau, gạt ra đám người khắp nơi tìm kiếm, khóe mắt dư quang lại quét đến một bóng dáng quen thuộc.

Y định thần nhìn lại, đây không phải là Sở Phi Dương thì là ai? Không biết hắn từ khi nào đã rời khỏi y, đang chạy đến sơn động kia.

Quân Thư Ảnh tức giận đến cực điểm, Sở Phi Dương đáng ghét bao giờ cũng ngay tại thời điểm này nổi máu anh hùng! Hắn muốn cứu người cũng không thèm xem xét tình huống. Cư nhiên còn bỏ y lại một mình!

“Sở Phi Dương, ngươi đứng lại đó cho ta!” Quân Thư Ảnh giận dữ quát một tiếng rồi cũng vận khởi khinh công bay về phía trước.

Sơn động cách chỗ y đứng không xa, Quân Thư Ảnh đạp qua vài người thì tới nơi. Một đám nữ tử vốn đứng ở đó đã biết mất từ lúc nào, Quân Thư Ảnh căn bản không rảnh bận tâm. Trong mắt y lúc này chỉ có tấm lưng quen thuộc kia, tấm lưng không thèm để ý đến tiếng y hô hoán, lắc mình một cái liền trượt xuống sơn động.

Quân Thư Ảnh cắn răng, cũng cúi người chui vào trong. Phía trên cửa động cũng không quá dốc, vẫn còn có thể miễn cưỡng đứng thẳng người mà đi. Nhưng đi được vài bước thì càng ngày càng dốc hơn chỉ đứng thôi cũng đã rất khó khăn. Nhìn bóng dáng phía trước rất nhanh lao xuống dưới, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của y, Quân Thư Ảnh chỉ có thể bổ nhào, thuận theo sườn dốc mà trượt xuống, chăm chú theo sát bóng dáng kia. (2 anh chơi cầu trượt =)))

“Sở Phi Dương, ngươi dừng lại cho ta!” Quân Thư Ảnh cả giận nói, tiện tay nắm lấy ngọc bội đeo trên người ném về phía trước.

Thân ảnh kia đối với thanh âm của y vẫn là bỏ ngoài tai, tiếp tục trượt.

Sườn dốc càng lúc càng dựng đứng, cũng may mặt trên rêu xanh mọc rậm rạp, hết sức trơn trượt bởi vậy cũng không cảm thấy quá khó khăn.

Nơi này đã cách động khẩu rất xa, dương quang không thể chiếu tới, nhưng trong động lại có những tia sáng yếu ớt, không biết là từ nơi nào chiều tới. Người luyện võ tai thính mắt tinh, chỉ cần ánh sáng nhàn nhạt như vậy cũng có thể miễn cưỡng quan sát sự vật.

Quân Thư Ảnh cắn chặt răng, chỉ một mực chăm chú nhìn bóng dáng phía trước, ngay cả đã trượt xuống dưới bao lâu y cũng không để ý.
Thân ảnh đó trước sau cách y không xa không gần, không chịu dừng lại cũng không vượt quá xa.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn, đáy lòng không khỏi dâng lên oán phẫn. Sở Phi Dương từ khi nào lại ngoảnh mặt làm ngơ với y như vậy, làm như không thấy? Cứu người quan trọng đến vậy sao?

Thân ảnh kia đột nhiên ngừng lại, không trượt nữa mà đứng dậy tiếp tục chạy về phía trước.

Chỉ sau đó một tích tắc Quân Thư Ảnh cũng chạm đất, nguyên lai đây đã là chân dốc.

Y cũng không kịp quan sát tình huống xung quanh, chỉ biết cắm đầu cắm cổ đuổi theo.

Nơi hai người đang chạy qua là một lang đạo không mấy rộng rãi, chiều ngang cũng đủ cho hai người song hành, chạy băng băng ở trong đó cũng không cảm thấy quá chật hẹp.

Quân Thư Ảnh chăm chú nhìn bóng lưng phía trước, cắn răng đuổi theo. Nháy mắt một cái, người đó đã đột nhiên biến mất.

Quân Thư Ảnh cả kinh, vội vàng chạy tới gần mới phát hiện nơi này có một lối rẽ, bóng người kia đã quẹo sang hướng đó rồi lại tiếp tục lao đi.

Hứa Trực và Hạng Ninh Tử căn bản là đã không còn thấy bóng dáng, Quân Thư Ảnh không biết hắn đang đuổi theo cái gì, tức giận đến phẫn nộ quát: “Sở Phi Dương, ngươi đứng yên tại đó cho ta!”

Lần này bóng người đột nhiên dừng lại, đứng cách y không xa.

Quân Thư Ảnh thấy vậy vội chạy về phía trước nhưng từng bước chầm chậm rồi dừng hẳn lại, đứng cách người đó chừng bốn năm bước chân.

Đứng từ nơi này nhìn, bóng dáng kia vừa giống Sở Phi Dương lại vừa không giống. Ban đầu rất chắc chắc nhưng vào giờ khắc này lại trở nên mơ hồ bất định.

Quân Thư Ảnh có chút mê mẩn, y lúc trước tại sao lại cho rằng đây là bóng dáng Sở Phi Dương?

Y đứng đó nhìn, người nọ vẫn chưa quay mặt lại, cũng không lên tiếng mà chỉ đứng lặng thinh.

Lấy lại bình tĩnh, Quân Thư Ảnh mới phát hiện y hiện giờ đang ở một nơi hắc ám thâm sâu, bốn phía im ắng đến tĩnh mịch, mà người đang đứng ở phía kia so với nơi này còn tĩnh mịch hơn nhiều.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Có phải hay không có chút dọa người O.O

Tiểu ngoại truyện sau sẽ thuyên giảm một chút.

01

Mùa thu tới rồi, lại đến mùa được ăn cua rồi!

Mùa xuân năm nay Sở đại hiệp kết giao được với một vị hảo bằng hữu sống bên một cái hồ rất lớn, tới mùa thu thì thu hoạch được một xe toàn cua bự.

Phần lớn cua được đưa lên núi, chỉ để lại một ít vừa đủ bốn người ăn lâu dài.

Lúc mới đầu Quân Thư Ảnh cùng với hai tiểu nhi đồng ăn rất vui vẻ, bởi vì tài nấu nướng của Sở đại hiệp thực sự không tồi. Nhưng về sau, mấy người mỗi khi vừa thấy cua là mặt bắt đầu biến sắc.

Dù cho là ăn thứ gì, ăn mãi rồi cũng sẽ ngán a! Bữa sáng thì cháo gạch cua, bữa trưa thì cua hấp, bữa tối thì cua nấu miến, rồi lại cho ăn cua cay… ăn liên tục hơn mười ngày, không tiêu nổi a!

Ăn mãi khiến cho Quân Thư Ảnh mỗi khi ngửi thấy mùi cua là bắt đầu nhờn nhợn muốn nôn ra.

to be contitnued…

Chương 39

Người đó vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn từ phía sau, cảm giác quen thuộc dần dần mất đi, hiện giờ đang đứng ở nơi đó rõ ràng là một người xa lạ.

Người xa lạ nguy hiểm.

Quân Thư Ảnh không có thời gian suy nghĩ lúc trước tại sao mình lại mê muội đuổi tới sơn động thâm sâu này, nguy hiểm trước mắt mới là quan trọng.

Kinh nghiệm một thân một mình đối mặt hiểm cảnh hình như đã là những chuyện phát sinh ở rất nhiều năm về trước. Từ ngày đó đến nay, mỗi một lần gặp phải khốn cảnh y đều có Sở Phi Dương ở bên cạnh, vừa mạnh mẽ lại vừa đáng tin cậy.

Hắn chỉ là đứng yên ở đó, tựa như tảng đá giữa dòng nước lũ, đủ vững vàng để ngăn cản bất cứ con sóng nào xô tới. Cho dù gặp phải cơ quan ngầm ở Đông Long các, thời điểm mắt không thể nhìn thấy, chỉ cần nghe được thanh âm của hắn là Quân Thư Ảnh liền bạo dạn, từng bước một đi về phía hắn.

Hiện giờ thiếu đi người đó bên cạnh, Quân Thư Ảnh bất giác cảm thấy không được tự nhiên.

Ngón giữa kẹp lấy ngân châm, Quân Thư Ảnh chậm rãi giơ tay lên.

Y còn chưa kịp phóng ra thì người phía trước đột nhiên quay người lại, tóc đen hỗn loạn, nhìn không rõ diện mạo, Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy trong lòng run lên, là một loại sợ hãi đến nỗi tâm thần bất ổn.

Quân Thư Ảnh hiểu, lúc này tận mắt chứng kiến cũng không biết là thật hay ảo, nhưng nếu trước đã rối loạn tâm trí thì sẽ càng không có cơ hội chạy thoát.

Y lẩm nhẩm phương pháp tĩnh tâm mà Sở Phi Dương truyền thụ, nhưng vừa mới lùi nhanh về phía sau hai bước thì bỗng nhiên bị vật gì đó chắn ngang lưng, Quân Thư Ảnh không chút nào đề phòng bị va mạnh vào vách tường khiến ngực đau nhói.

Y lúc trước một đường đuổi đến đây, trong lang đạo này rõ ràng không có gì cả, bây giờ lại xuất hiện một bức tường ngăn trở, tạo thành một tử lộ. Quân Thư Ảnh không khỏi có chút luống cuống, mạnh mẽ xoay người hung hăng đánh vài cái lên bức tường phía sau.

Tường đá cứng rắn vẫn không chịu nhúc nhích giống như một tảng băng, lạnh lẽo đứng ở đó tự bao giờ. Quân Thư Ảnh cắn chặt răng, càng thêm căm giận, xoay người phóng ngân châm về phía bóng người kia.

Mấy tiếng leng keng rất nhỏ truyền tới, ngân châm tất thảy đều găm vào bức tường đối diện, còn bóng người kia đã biết mất.

Đâu chỉ có vậy, ngay cả sơn động vốn âm u hiện giờ cũng đã thay đổi hình dạng, cách đó không xa chẳng biết từ khi nào xuất hiện thêm một bức tường khác, cùng với tường đá phía sau hoàn toàn giam y lại giữa lang đạo chật hẹp.

Quân Thư Ảnh không khỏi rối loạn, ngực vốn đau nay lại càng thêm nhức nhối.

Không có đường ra, mịt mù tăm tối, chẳng lẽ y sẽ bị vây khốn cho đến chết tại đây? Y sao có thể cam tâm!

Quân Thư Ảnh nhìn bốn phía đều là vách tường lạnh như băng. Y biết tất cả chuyện này đều là ảo giác nhưng khốn nỗi không thể phá giải.

“Sở Phi Dương…” Quân Thư Ảnh cắn môi, thử la lên một tiếng.Dừng lại nghe ngóng một lát, nhưng không hề có tiếng người đáp.

Quân Thư Ảnh nhìn lại khối đá đang chắn ngang đường. Căn cứ vào đường đi lúc trước chạy đến đây, lang đạo sau khối cự thạch này không hề dài, cuối lang đạo chính là sườn dốc, phía trên sườn dốc là động khẩu.

Rõ ràng lối ra ngay trước mắt nhưng bản thân lại bị chặn bên trong. Loại cảm giác bất lực này khiến Quân Thư Ảnh càng cảm thấy sốt ruột.

Quân Thư Ảnh tiếp tục lẩm nhẩm phương pháp tĩnh tâm, hít thở vài cái, hung hăng nhìn chằm chằm tường đá vẫn không chịu nhúc nhích kia rồi nhắm hai mắt lại, nhấc chân muốn chạy về phía trước.

Nếu là ảo giác, vậy thì y sẽ không nhìn, không nghe, không tin. Nơi đó căn bản là không có thứ gì, đường ra hẳn là bị mê chưởng che chắn tầm mắt.

Chỉ cần phá tan một tầng mê chưởng này thì y nhất định có thể thoát ra ngoài. Bên ngoài nhất định có Sở Phi Dương đang chờ y.

Quân Thư Ảnh cắn chặt răng, mạnh mẽ lao về trước… y cũng không ngờ mình lại có suy nghĩ như vậy, không ngần ngại một một đường lao ra. Nhưng cũng không như lúc trước bị va vào tảng đá cứng rắn, nếu không đã sớm bể đầu chảy máu.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy cơ thể được hai cánh tay cường tráng ôm chặt, một thân người ngăn y lại. Quân Thư Ảnh trong nháy mắt khẩn trương ngưng tụ nội lực truyền đến bàn tay toan công kích.

Đến khi khí tức quen thuộc kia bay tới chóp mũi, vương vấn toàn thân thì Quân Thư Ảnh mới bình tĩnh trở lại, dang hai tay gắt gao ôm lấy cổ người nọ.

Quân Thư Ảnh không biết đây là thật hay là ảo. Sở Phi Dương đang ôm lấy y, nhưng y vẫn không dám mở mắt.

Một tiếng thở dài vang lên bên tai, thanh âm Sở Phi Dương truyền đến: “Không sao rồi, Thư Ảnh.”Quân Thư Ảnh còn chưa đáp lại, bên tai lại truyền đến một tiếng cười nhạo.

Quân Thư Ảnh nghe rõ rành rành, sắc mặt không khỏi tối sầm lại. Thanh âm này là của Thanh Lang, cái này chắc chắn không thể là ảo giác. Y khẳng định không thể có loại ảo giác nào có thể đem cả Thanh Lang tới đây.

Quân Thư Ảnh mở mắt, buông Sở Phi Dương ra, quay đầu nhìn về phía Thanh Lang, hung hăng trừng mắt với y.

Thanh Lang vẻ mặt hết sức vô tội, làm như không hiểu tại sao mình lại phải nhận một cái trừng mắt như vậy.

Quân Thư Ảnh mặc kệ y, quay đầu lại nhìn Sở Phi Dương thì thấy hắn đang tự mình xoa ngực, chân mày nhắn nhó, vẻ mặt khốn khổ.

“Ngươi làm sao vậy?” Quân Thư Ảnh ngạc nhiên hỏi.

“Bị ngươi đánh.” Thanh Lang ở một bên cười hì hì đáp lời thay Sở Phi Dương, sau đó còn diễn lại một lần hành động thượng cẳng chân hạ cẳng tay của Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh có chút áy náy nhìn Sở Phi Dương, chìa tay thay hắn xoa xoa bờ ngực. Có lẽ là do vừa rồi y trúng ảo ảnh, ngộ nhận Sở Phi Dương là bức tường đó nên mới đánh cho hắn một trận?!

Hiện tại nơi ba người bọn họ đang đứng hình như vẫn là còn ở bên trong sơn động, nhưng không phải là ảo ảnh lang đạo vừa dài vừa hẹp lúc trước y chứng kiến, mà là một sơn động rất lớn. Trên vách động còn có mấy động khẩu tối như bưng, không biết dẫn tới đâu.

Sở Phi Dương thoải mái hưởng thụ sự xoa bóp của Quân Thư Ảnh, mở miệng nói: “Thư Ảnh không cần tự trách mình, sự tình lần này thật sự vượt quá lẽ thường, không nghĩ tới mấy người chúng ta tự tin võ công cao cường vậy mà toàn bộ đều bị cái sơn động này làm cho mê muội thần trí.”

“Ta không có tự trách mình.” Quân Thư Ảnh đương nhiên sẽ nói như vậy, khiến Sở Phi Dương có chút sầu não nho nhỏ.

Quân Thư Ảnh lại nói: “Ngay cả các ngươi cũng trúng ảo ảnh?”

Sở Phi Dương gật đầu, Thanh Lang cũng nói: “Cơ quan trong sơn động này không biết do ai bày trí, quá mức xảo quyệt.”

Thanh Lang vừa dứt lời, mấy người liền nghe thấy từ một hướng khác truyền đến một thanh âm rất nhỏ. Thanh âm kia càng lúc càng lớn dần, không biết là vật gì, nhưng có vẻ như là đang tiến lại gần chỗ này.

Ba người cùng đề phòng, chăm chú quan sát động khẩu đang truyền đến thanh âm đó.

Vừa rồi người thứ nhất tỉnh táo trở lại chính là Sở Phi Dương, Thanh Lang cơ hồ là đồng thời thanh tỉnh, hai người vội vàng đánh thức Quân Thư Ảnh vẫn đang bị ảo ảnh chi phối, không ai có thời gian để ý xem xét tình hình xung quanh, thậm chí ngay cả việc mình tại sao đến được nham động này cũng hoàn toàn không rõ.

Hoặc tất cả những chuyện này vẫn là ảo ảnh cũng chưa biết chừng.

Chương 40

Thanh âm từ động khẩu tối đen truyền ra mỗi lúc một lớn dần, nghe giống như tiếng một vật gì đó rạch lên thạch bích, một đường vọng lại, hết sức chói tai.

Sở Phi Dương bất động thanh sắc đem Quân Thư Ảnh ngăn ở phía sau, Quân Thư Ảnh cũng không cho đó là xem thường, chẳng buồn tức giận mà một mực đứng ở phía sau hắn, ló đầu nhìn về phía động khẩu phát ra âm thanh.

Trong sơn động tuy có ánh sáng nhàn nhạt nhưng quá yếu ớt, hoàn toàn không thể nhìn rõ sự vật bên trong động khẩu kia. Cho nên khi thấy được bóng dáng vật đó từ trong động khẩu xuất hiện thì gần như đã là chính giữa tầm nhìn của mọi người.

Sở Phi Dương và Thanh Lang nắm lấy kiếm, toàn thân căng cứng, dự định bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, đoạt lấy thủ cấp kẻ địch.

Ám khí trong tay Quân Thư Ảnh cũng gần như sắp phóng ra, cho đến khi hai đạo bóng dáng kia bổ nhào về phía trước mọi người mới vỡ lẽ.

“Cao Phóng?!” Quân Thư Ảnh kêu lên một tiếng, vội vàng bước lên phía trước đỡ lấy Cao Phóng.

Người còn lại cũng không cần phải nói, chính là Trình minh chủ Trình Tuyết Tường.

Hắn một tay dìu lấy Cao Phóng, một tay nắm Ảnh Nhẫn kiếm, lúc này cũng vô lực ngã trên mặt đất, nhìn qua đúng là kiệt sức bất kham.

Thanh âm vừa rồi có lẽ là do hắn dùng Ảnh Nhẫn ma sát lên vách động tạo thành. Đúng như dự đoán, Trình Tuyết Tường thở phì phò, đau lòng ôm lấy Ảnh Nhẫn, giơ lên phía ánh sáng yếu ớt trong động xem xét.

Cao Phóng tựa vào vách động nghỉ ngơi một lát đã hồi phục lại, nhưng nhìn qua vẫn là thấy hết sức mệt mỏi.

Sở Phi Dương và Thanh Lang thu kiếm nhìn nhau, thấy trên mặt đối phương đều là một nụ cười khổ.

“Sở huynh, Thanh huynh.” Trình Tuyết Tường miễn cưỡng đứng dậy, nhìn Sở Phi Dương và Thanh Lang đứng trước mặt, theo thói quen gật đầu bắt chuyện.

“Nguyên lai là Trình huynh, cũng thật nhanh nhẹn a, đã vào được đây rồi.”

Thanh Lang cố trêu đùa mua vui.

Trình Tuyết Tường giờ mới phát giác vừa rồi khẩu khí của mình quả thực chẳng khác nào người lạ ngẫu nhiên gặp ngoài đường. Mấy người đã rơi vào khốn cảnh này, chào hỏi cũng đều là dư thừa. Hắn miễn cưỡng cười, lại nhìn về  phía Quân Thư Ảnh.
Cao Phóng nghỉ cũng đã được hồi lâu, chí ít không còn thở không ra hơi như lúc trước. Y đem chuyện của mình kể lại cho Quân Thư Ảnh nghe qua một lần. Thì ra y cũng bị ảo ảnh mê hoặc ngộ nhập sơn động này, đi được một lát thì đụng phải Trình Tuyết Tường. Hai người dọc đường gặp không ít nguy hiểm, may mà Trình Tuyết Tường võ công cao cường, nhưng cũng là mệt chết. Hiểu rõ những nguy hiểm đó vốn là do ảo ảnh mà ra nhưng vẫn không dám không ra tay ứng phó, bởi vậy mới khiến bản thân mệt đến sắp tinh bì lực tẫn.

Cuối cùng vẫn là Cao Phóng nghĩ ra biện pháp, để cho Trình Tuyết Tường dọc đường tạo ra âm thanh chói tai nhằm kích thích thần chí hai người lên đến cực điểm, cứ như vậy khó khăn tiến về phía trước, cho đến khi nghe được thanh âm của mấy người Sở Phi Dương mới theo hướng thanh âm đó mà chạy đến.

“Không thể ngờ tất cả chúng ta đều bị ảo ảnh của chính mình mê hoặc.” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói, “Chúng ta bị như vậy, không có lý do gì mà những người khác có thể bảo trì tỉnh táo. Chẳng lẽ đám đệ tử Thường Thanh môn kia tất cả cùng đã vào trong này?”.

Nếu thật là như vậy thì sơn động này cũng quá là náo nhiệt rồi.

Cao Phóng lắc đầu nói: “Ta cũng đã nghĩ qua. Bất quá ta cho rằng có bị mê hoặc tâm trí hay không cũng không có liên quan đến võ công cao thấp ra sao. Nếu không tính đến võ công, chúng ta và đám đệ tử Thường Thanh môn chỉ có duy nhất một điểm khác biệt, đó chính là bọn họ đã uống vào chén huyết tửu kia.”

“Nói vậy cũng có lý.” Sở Phi Dương nói, “Lúc đó Thánh Cô kia là người đứng gần động khẩu nhất, nhưng nàng không hề bị mê hoặc, đại khái bọn chúng cũng đã từng uống vào thứ có liên quan đến máu của tộc nhân Cầm Anh kia. Bất quá nghe lời Hứa Trực nói thì bọn chúng không thể tiếp cận động khẩu quá lâu nếu không cũng sẽ bị sơn động này bắt tiến nhập. Vậy đám đệ tử Thường Thanh môn đã uống vào huyết tửu nên đại khái sẽ không bị ảnh hưởng.”

“Sở huynh, huynh đừng nói mấy lời dọa người có được hay không? Cái gì mà bắt tiến nhập vào đây, sơn động này nào phải là vật sống?” Thanh Lang sờ sờ cánh tay, giả bộ kêu lên.

“Ta lại hi vọng sơn động này là vật sống, đâm xuống một kiếm thấy máu thấy thịt gì đó còn dễ đối phó hơn nhiều so với ảo ảnh hư hư thực thực.” Trình Tuyết Tường vuốt lên Ảnh Nhẫn lắc đầu nói, bộ dạng cực kỳ thương xót đau khổ.

Quân Thư Ảnh đi tới bên người Sở Phi Dương, nhìn về phía Thanh Lang và Trình Tuyết Tường, nói: “Các ngươi đừng nói mấy lời vô dụng nữa, nhanh chóng nghĩ biện pháp ra khỏi đây mới đúng.” Y quét mắt một vòng nhìn bốn phía, lại nói thêm: “Trên vách động có nhiều thông đạo như vậy, rốt cuộc cái nào mới là đường dẫn ra ngoài?”
Y vừa dứt lời, chỉ nghe vù vù một tiếng, xung quanh đột nhiên sáng bừng lên. Thanh Lang giơ lên một cây đuốc nhỏ, đứng ở chính giữa nói: “Chúng ta đều là vô tri vô giác tiến vào đây, làm sao mà biết được đường ra, chỉ có thể kiểm tra từng cái một.”

Công tượng (thợ thủ công) nhà Thanh Lang nổi danh khéo léo vô cùng, y có thể tự nhiên lấy ra được một cây đuốc, việc này cũng không khiến mọi người cảm thấy quá ngạc nhiên.

“Thư Ảnh, Tiểu Phóng, hai người các ngươi tới chọn đi.” Thanh Lang cười nói.

Sở Phi Dương đối với Thanh Lang hữu ý vô ý trêu chọc người thì chẳng biết phải làm sao, nhìn người khác tức giận y thích thú lắm sao? Khó trách người này không bao giờ khiến người ta vui vẻ, đều là tự mình chuốc lấy.

“Vậy thì cái này đi.” Trình Tuyết Tường chợt mở miệng, thuận tay chỉ vào một cửa thông đạo, nói.

Dù sao cũng chẳng ai biết những thông đạo này dẫn tới đâu, đi lối nào thì cũng như nhau, vì vậy đối với đề nghị của Trình Tuyết Tường mọi người cũng không có dị nghị. Để Thanh Lang cầm đuốc đi ở phía trước, mấy người trước sau tiến vào thông đạo chật hẹp.

Vốn là không có ánh sáng, nhìn không rõ sự vật trong động, hiện giờ được ánh lửa soi sáng, mới thấy rõ trên vách và trên đính động, côn trùng bò qua bò lại chi chít khiến người ta thấy mà khiếp sợ.

Quân Thư Ảnh có chút không thoải mái, trong động quá mức chật hẹp, có nhiều chỗ cơ thể cố cũng không tránh được cọ xát lên vách động, y đối với những loại côn trùng không biết sợ mà cứ bám lấy người thế này thì thật sự cảm thấy ngứa ngáy. Sở Phi Dương nhận ra y khó chịu, không khỏi muốn trêu ghẹo.

“Ngươi trước kia chẳng phải là từng luyện qua bản lĩnh khống chế những loại côn trùng này sao? Khi đó tại sao không thấy ngươi khó chịu?” Hắn nhớ rõ ràng, khi đó Quân Thư Ảnh gọi tới một đám độc trùng để công kích hắn, một tiểu bộ dạng ngoan độc.

Quân Thư Ảnh giơ tay phủi đi một con côn trùng dài bằng ngón tay rơi xuống bả vai, lành lạnh trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, nói: “Ngươi không khó chịu thì đừng trốn tránh a.” Người gặp côn trùng mà lúng túng như thợ vụng mất kim, lúc này còn cười người khác thì thật sự là không có sức thuyết phục.

Trình Tuyết Tường đi ở phía trước hai người, giơ Ảnh Nhẫn lên, một kiếm đâm chết một con cự trùng hình dạng ký quái, con vật kia trước khi chết vẫn còn không cam lòng giương lên một đôi càng lớn muốm bám lấy hắn.

Trình Tuyết Tường vẻ mặt khinh bỉ khều nó từ mặt đất lên, quay người lại nói với Quân Thư Ảnh: “Trong động này sâu trùng rất đáng sợ, không biết có độc hay không, Thư Ảnh công tử cẩn thận.”

Quân Thư Ảnh gật đầu. Sở Phi Dương không khỏi buồn bực, Trình minh chủ bản thân sao có thể biểu hiện quá mức như vậy chứ? Người này nhất định là cố ý!

Mấy người đi dọc theo thông đạo, may mà một đường không gặp trắc trở gì, đi thêm một lát cuối cùng cũng đã thấy lối ra ở phía trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau