DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Mấy người lặng lẽ theo sát Quân Thư Ảnh đang chạy nhanh ở phía trước, Trình Tuyết Tường ngoảnh đầu nhìn Quân Thư Ảnh, bỗng nhiên vươn tay ra khiến Quân Thư Ảnh gần như theo bản năng mà đề phòng.

Trình Tuyết Tường khóe môi nhếch lên cười, giang hai tay nói: “Ta vừa rồi ra ngoài tuần tra, phát hiện loại dã quả này, biết Quân công tử rất thích, nên đặc biệt hái cho ngươi.”

Quân Thư Ảnh nhìn dã quả trong tay hắn, loại quả này y thực sự đã nếm qua, biết được mùi vị của nó cũng không tệ, nhưng y từ trước đến nay đối với khẩu phúc chi dục không quá quan trọng, cũng không nhớ rõ đã từng nói với ai y yêu thích loại quả này, không biết Trình Tuyết Tường từ đâu mà biết được.

Quân Thư Ảnh hồ nghi nhìn về phía hắn. Trình Tuyết Tường nét mặt thản nhiên như cũ, Quân Thư Ảnh càng cảm thấy đáng ngờ. Cái gọi là khi không có chuyện mà lại tới ân cần hỏi han thì không phải kẻ gian trá cũng là phường đạo chích, Quân Thư Ảnh không dễ dàng tin người khác. Trình Tuyết Tường lấy lòng như vậy ngược lại khiến Quân Thư Ảnh càng đề phòng.

“Ta không cần, ta không thích.” Quân Thư Ảnh không một chút lưu tình mà cự tuyệt hắn, tiếp tục chạy về phía trước, không cùng hắn song hành.

Trình Tuyết Tường ý cười trên mặt biến mất, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ đem dã quả trong tay thu lại.

Lúc mấy người chạy tới, Sở Phi Dương cũng đã ra đón, Quân Thư Ảnh vừa từ giữa không trung nhảy xuống liền bị Sở Phi Dương túm lấy cánh tay.

“Trên đường không gặp phải chuyện gì chứ?” Sở Phi Dương ân cần hỏi.

Quân Thư Ảnh lắc lắc đầu, Sở Phi Dương vẫn chưa buông y ra, lại kéo y đi về phía Thanh Lang và Cao Phóng: “Cao Phóng, bên kia là hai vị thiếu hiệp của Thường Thanh môn, ngươi xem độc trên người bọn họ có biện pháp nào hay không?”

Cao Phóng gật đầu, lập tức ôm lấy tay nải của mình đi tới.

Hà Y từ phía sau đi tới. Mấy nam tử trước mặt đều người là xa lạ nhưng nàng cũng không làm ra bộ dáng quá câu nệ, dù sao là nữ nhân giang hồ thế gia cùng với tiểu thư khuê các nơi đại môn chưa từng bước ra khỏi cửa một bước cũng là có khác biệt. Hiện giờ Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử hành động bất tiện, nàng liền tiến lên trước hàn huyên.

“Đa tạ ơn cứu mạng các vị đại hiệp.” Hà Y nhẹ nhàng cúi người thi lễ, “Tiểu nữ Hà Y, không biết phải xưng hô với các vị đại ca như thế nào?”

Mấy người Sở Phi Dương đều dịch dung đương nhiên không thể dùng tên thật, liền đem tên giả sớm đã chuẩn bị tốt từ trước nói ra.

Đến lượt Quân Thư Ảnh thì y phun ra hai chữ “Sở Cảnh”, nói xong còn nhìn Sở Phi Dương một cái, khiến Sở Phi Dương bật cười, có chút dương dương tự đắc. Quân Thư Ảnh quay đầu đi không thèm nhìn hắn nữa.

Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử trúng độc cũng không phải loại hiếm thấy, Cao Phóng dễ dàng giải trừ, hơn nửa canh giờ, Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử đã có thể cử động tự nhiên, mà lúc này sắc trời cũng đã dần sáng tỏ.

Sở Phi Dương và Thanh Lang sớm đem ngựa trở lại, Nghiêm Phi cũng tìm được xe ngựa của bọn họ, lập tức không nói nhiều, mọi người lên ngựa lên xe theo Nghiêm Phi dẫn đường nhanh chóng chạy tới Thường Thanh môn.

Bởi vì ngựa của Cao Phóng bị Nghiêm Phi mượn dùng nên y chỉ có thể cùng với Hạng Ninh Tử và Hà Y chen chúc nhau ở trong xe ngựa.

Hạng Ninh Tử ngay từ đầu đã có chút khó chịu, hầm hừ lỗ mũi, tựa hồ bởi vì bị bêu xấu trước mặt người lạ nên cảm thấy rất mất mặt.
Bất quá Cao Phóng đối với ngoại nhân từ trước đến nay có một vỏ bọc, tiểu tử này cũng chỉ mười mấy tuổi, chẳng khác tiểu hài tử xấu xa Tín Vân Thâm trước kia là mấy, Cao Phóng đối phó không phải dễ như trở bàn tay sao? Chỉ một lát, Hạng Ninh Tử liền cùng y hữu hảo.

Tuỳ ý tán gẫu vài câu, Cao Phóng liền hỏi: “Ta nghe nói Thường Thanh môn mấy ngày gần đây muốn đi thọ yến Vô Cực sơn trang trang chủ, không biết có việc này hay không?”

Cao Phóng lời vừa nói ra, Hạng Ninh Tử vốn vẫn còn hưng trí bừng bừng bỗng nhiên trầm mặc trở lại, nét mặt lộ ra một tia không được tự nhiên.

“Thực sự là có việc này, Cao đại ca cũng nghe nói?” Hà Y trả lời.

Hạng Ninh Tử lại chuyển hướng sang nàng, nói: “Ngươi nữ nhân thì biết gì, không được nói lung tung.”

Hà Y vẻ mặt không vui, giận dỗi xoay người sang chỗ khác, ngắm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Hạng Ninh Tử lại không có ý định dỗ dành, nhìn về phía Cao Phóng nói: “Cao đại phu, huynh có cảm thấy hành động lần này của Thường Thanh môn rất không có trách nhiệm, rất không có nghĩa khí?”

“Cũng không phải là như vậy…” Cao Phóng muốn khách sáo nói hai câu lại bị Hạng Ninh Tử lớn tiếng cắt ngang.

“Căn bản chính là như vậy! Sư phụ không biết trong đầu có cái gì bất bình thường mà lại thực sự tiếp nhận thỉnh thiếp của Vô Cực sơn trang, muốn đi  thọ yến. Vô Cực sơn trang này làm nhiều việc ác độc, ức hiếp võ lâm Trung Nguyên, Thường Thanh môn nếu như đi thì khác nào kẻ phản đồ chứ. Ngay cả ta và sư huynh khuyên bảo hết mức nhưng sư phụ vẫn không chịu nghe, nên mới dẫn sư muội bỏ nhà đi chơi.”

Cao Phóng lông mày hơi nhíu lại, cũng không nghĩ thiếu niên này còn có tính cách ngay thẳng đến như vậy.

Hạng Ninh Tử bắt đầu kiềm chế không được, đem bất mãn của y đối với chuyện này nói ra hết với Cao Phóng, Hà Y cảm thấy đây là việc xấu trong nhà, ngay cả sư huynh thân thuộc cũng đều bị hắn bóc mẽ cho người ngoài nghe, thật là kỳ cục. Nhưng nàng khuyên cũng khuyên không được, chỉ có thể tức giận vén rèm đi ra ngoài, bỏ lại hai người trong xe.Xa phu thấy nàng đi ra, gọi một tiếng đại tiểu thư rồi im bặt, Hà Y trực tiếp ngồi xuống bên cạnh gã, lúc này sắc trời cũng đã sáng rõ, bóng dáng cưỡi trên lưng ngựa ở phía trước lại thẳng tắp rơi vào tầm mắt nàng.

Chẳng biết tại sao, vừa nhìn thấy y, trong lòng Hà Y lại luôn nghĩ đến một vầng minh nguyệt, nàng chưa từng thấy nam tử nào có được khí chất như vậy, một nam tử giống minh nguyệt.

Y không giống như loại nhân sĩ giang hồ một thân khí chất suồng sã, cũng không giống nam tử tầm thường tay trói gà không chặt, bình bình vô thường. Y có một khí chất sát phạt nhưng lại không lỗ mãng, một chút khí thức băng lãnh rất giống ánh trăng màu lam. Không biết y bao nhiêu tuổi, có thê có tử hay chưa?

Hà Y ôm đầu gối, ngây ngốc nhìn. Dù sao sau lưng người đó cũng không có mắt, nàng đại khái có thể không kiêng sợ mà ngắm nhìn.

Sở Phi Dương mấy lần buồn bã thở dài, khiến cho Quân Thư Ảnh rốt cục cũng phải liếc mắt nhìn về phía hắn.

“Ngươi sao vậy? Tại sao liên tục thở dài?” Quân Thư Ảnh khó hiểu hỏi.

Sở Phi Dương nhìn y, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng khoát khoát tay, lại thở dài một tiếng.

Quân Thư Ảnh có chút chẳng biết tại sao, tiếp tục nói: “Phi Dương, ngươi rốt cuộc có tâm sự gì? Ngay cả ta cũng không thể nói sao?”

“Không có chuyện gì, không phải vấn đề của ngươi, là tâm ma của ta.” Sở Phi Dương than thở.

Cái kia há chỉ là tâm ma, mà còn là tâm ma có vị chua, đang dần bốc lên thành một hũ tiểu giấm chua, ở trong lòng hắn tạt từng gáo từng gáo một.

Ăn phải giấm chua này căn bản không có duyên do, chỉ vì Quân Thư Ảnh bị nữ hài tử nhìn mấy lần? Cái này hắn sao có thể nói với Quân Thư Ảnh nên đành phải tiếp tục tự mình nuốt chua xót.

“Tâm ma?” Quân Thư Ảnh nghiêm mặt nói, “Đây cũng không phải là chuyện nhỏ, người tập võ tối kỵ tâm sinh ma chướng, dễ dàng đi vào thiên môn, nhẹ thì ảnh hưởng tu vi nặng thì tẩu hỏa nhập ma. Phi Dương, ngươi không được xem thường.”

“Hảo hảo, ta không xem thường.” Người ta trịnh trọng căn dặn, Sở Phi Dương cũng chỉ có thể trịnh trọng ứng đối.

Ngược lại Quân Thư Ảnh đối với Sở Phi Dương càng thêm để tâm, sợ Sở đại hiệp nhà mình bị ‘tâm ma’ không biết từ đâu mà đến kia làm hại võ công tu vi. Nên trong lúc nghỉ ngơi liền cùng Sở Phi Dương ngồi chung một chỗ, cùng ăn cùng uống, nói vài câu. Ngoại nhân nhìn thấy thật sự là thân mật. Sở Phi Dương sau một hồi ăn giấm chua lại được nhu tình như vậy, tâm ma kia sớm bay tận lên trời xanh.

Đám người Nghiêm Phi chỉ nghĩ hai người họ giống như huynh đệ cùng họ, trong khi Thanh Lang và Cao Phóng thì vờ như không thấy, còn Trình Tuyết Tường một thân một mình lấy dã quả ngày hôm qua hái được ra, nhai rồn rột, nhưng lại chẳng biết là vị ngọt hay chua.

Mọi người một đường chạy thẳng, cuối cùng tới chạng vạng tối đã đến địa giới Thường Thanh môn.

Chương 32

Thường Thanh môn có một đại trạch chiếm diện tích gần trăm mẫu, sở hữu gia vi như vậy người ở trên giang hồ khó ai có được. Mấy người vừa tới cửa liền có hạ nhân vội vã chạy đi báo tin.

“Phó môn chủ và Ninh Tử đã trở về, biểu tiểu thư cũng đã trở về!”

Chỉ một lát sau liền có hai tỳ nữ chạy tới muốn đem Hà Y trở về hậu viện. Hà Y tuy rằng không muốn ly khai nhưng vì trở ngại nam nữ khác biệt nên chỉ có thể bất đắc dĩ theo hạ nhân rời đi.

Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử bị mang đến chính đường, mấy người Sở Phi Dương là khách, nên được an bài tại khách phòng. Nhưng bọn họ không phải ra ngoài là để để du ngoạn ngắm cảnh nên đương nhiên không chịu thành thật ngồi yên một chỗ. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhau hành động, Trình Tuyết Tường cũng nói muốn đi loanh quanh xem có tung tích Vô Cực sơn trang hay không, Thanh Lang vẫn như cũ phải lưu lại bảo hộ Cao Phóng. Phân công xong xuôi như vậy, rồi ai nấy tự mình hành sự.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đi thẳng đến chính đường, lặng lẽ nhảy lên mái nhà, cúi người xuống nhấc lên một phiến ngói, cùng nhau nhìn xuống dưới.

Phốc hai tiếng, Nghiêm Phi cùng với Hạng Ninh Tử quỳ gối xuống đất, một nam tử trung niên mặt đầy râu ngồi trên cao nhìn xuống hai người đang quỳ phía dưới, sau một lúc lâu mới thở dài một hơi.

“Hai người các ngươi đã biết sai chưa?”

“Cha, con biết sai rồi.” Nghiêm Phi thành thật nói.

Hạng Ninh Tử khinh bỉ nhìn hắn một cái, nghển cổ nói: “Chúng ta làm sai chỗ nào? Rõ ràng là sư phụ người già rồi nên hồ đồ, hảo hảo làm Thường Thanh môn chủ không muốn, lại muốn đi làm tay sai cho tà môn ma đạo! Lão nhân gia người muốn ta nhận sai cũng là phải có đạo lý mới được, còn nếu muốn bức ta nhận sai, đồ đệ không phục!”

Sở Phi Dương ở phía trên nghe vậy đầu lông mày giật lên, thấp giọng nói: “Tiểu tử này thật là một tên lăng đầu thanh.” Quân Thư Ảnh chẳng nói đúng sai. Sở Phi Dương lại gật gù, vừa cười vừa nói: “Bất quá ta thích.” =)) (lăng đầu thanh: kẻ không có đầu óc suy nghĩ, phán đoán).

Quân Thư Ảnh trầm tĩnh nhìn hắn, lại tiếp tục giữ im lặng nhìn xuống hạ điện.

Chuyện tình phía dưới đại khái không có gì gay cấn đáng để theo dõi, sau cùng Hạng Ninh Tử lốp ba lốp bốp phải chịu đánh một trận, Nghiêm Phi thân là phó môn chủ vì muốn chịu trách nhiệm thay sư đệ nên cũng bị đánh. Cuối cùng hai người dìu nhau khập khiễng trở về phòng, chỉ còn lại Thường Thanh môn chủ vẫn còn tức giận đến đỏ mặt bừng bừng, một mình ngồi tại đại sảnh hồi lâu.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lại lặng lẽ rời đi, đến chỗ không người thì Sở Phi Dương mới mở miệng: “Nói Cao Phóng đến khuyên nhủ tên tiểu tử Hạng Ninh Tử kia. Hắn quá lỗ mãng. Một lòng không muốn sư môn trở thành kẻ phản bội võ lâm Trung Nguyên, chỉ sợ hắn sẽ vẫn còn có hành động. Tuy rằng hắn không ngăn cản được quyết định của Thường Thanh môn chủ nhưng gây thêm chuyện phiền phức cũng là có thể.”

Quân Thư Ảnh ngạc nhiên nói: “Tại sao Cao Phóng phải đi khuyên hắn?”

“Ngươi không nhìn ra sao? Tiểu tử đó rất có hảo cảm với Cao Phóng. Hơn nữa Cao Phóng đối phó với loại tiểu tử lăng đầu thanh này cực kỳ có kinh nghiệm, hắn đi là thích hợp nhất rồi.” Sở Phi Dương lời nói chuẩn xác.Quân Thư Ảnh nhíu mày nghĩ ngợi một lát mới gật đầu, có vẻ đúng là như vậy. Nhưng mà… chung quy vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?

“Nếu suôn sẻ, Cao Phóng mới có thể thuyết phục Hạng Ninh Tử giúp chúng ta trà trộn vào hàng ngũ đi chúc thọ trang chủ Vô Cực sơn trang. Có người từ bên trong ứng hoà, so với kế hoạch ban đầu của chúng ta thì thuận lợi hơn rất nhiều.” Sở Phi Dương tiếp tục nói trong khi hai người đã về tới trước cửa khách phòng.

Tiến vào phòng, Sở Phi Dương mới đem sự tình nói lại một lần. Cao Phóng thu dọn tay nải của mình, đi ra ngoài, muốn đi gặp Hạng Ninh Tử và Nghiêm Phi. Bởi vì đi làm thuyết khách, Cao Phóng lại ngại Thanh Lang không khuôn phép nên không cho y đi theo. Dù sao cũng là đang ở bên trong Thường Thanh môn, hẳn là không đến mức gặp phải nguy hiểm gì. Thanh Lang chỉ có thể vô cùng buồn chán ngồi xuống mép bàn, tay với lấy vài thứ hoa quả cắn ăn.

Quân Thư Ảnh sớm cảm thấy mệt mỏi, liền trở về phòng nghỉ ngơi trước.

“Trình minh chủ sao vẫn chưa về?” Sở Phi Dương cũng ngồi xuống, nâng chén trà lên, hớp ngụm nước cho cái cổ đã khát khô, mở miệng hỏi.

“Ta nào biết.” Thanh Lang cắn một trái táo, “Vị Trình minh chủ này dù sao vẫn là thích một mình hành động, lén lén lút lút, theo bổn giáo chủ thấy, hắn là người hết sức không khuôn phép.” Vừa mới bị Cao Phóng dãn nhãn không khuôn phép, Thanh giáo chủ hết sức khó chịu muốn kéo Trình Tuyết Tường cùng xuống nước. Bất quá y vừa mới dứt lời, cánh cửa liền bị đẩy ra, vị Trình minh chủ không khuôn phép kia đang sải bước tiến vào.

“Sở huynh, Thanh huynh, ta mới phát hiện ra một số thứ.”

Thanh Lang bị nước miếng của mình làm cho sặc một cái, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương đang muốn cười nhưng vẫn cố nhịn. Cuối cùng vẫn là ha ha cười một tiếng, Sở Phi Dương đứng dậy vỗ vỗ bờ vai y, nói: “Thanh huynh, ta xem một mình huynh ngồi đây cũng thật nhàm chán, cùng đi xem một chút đi.”
“Thanh huynh cảm thấy nhàm chán? Chờ Thanh huynh nhìn thấy mấy thứ tại hạ mới phát hiện, đảm bảo sẽ không còn nói buồn chán.” Trình Tuyết Tường tươi cười nói.

Chỉ một câu nói của hắn liền khiến Thanh Lang hứng thú, ngay cả Sở Phi Dương cũng có một chút tò mò.

Trình Tuyết Tường cũng không phải là người chưa từng trải đời, hắn nói như thế nhất định là đã phát hiện ra thứ gì đó rất bất thường. Nhưng trong Thường Thanh môn nhỏ bé vốn rất bình thường này, lại giấu giếm huyền cơ?

“Chẳng biết Thư Ảnh công tử đâu rồi?” Trình Tuyết Tường nhìn quanh một lượt, mở miệng hỏi.

“Hắn mệt nên về phòng nghỉ ngơi trước rồi,”Sở Phi Dương trả lời, “Thư Ảnh không thích náo nhiệt, đại khái là không hứng thú với cái gì, không cần hỏi hắn.”

Trình Tuyết Tường nghe vậy khẽ mím môi, vẫn là gật đầu cười. Cuối cùng dẫn theo Sở Phi Dương và Thanh Lang đi tới nơi hắn vừa rồi phát hiện ra, ba người bọn họ vừa mới đi khỏi Quân Thư Ảnh liền từ phòng trong đi ra.

Y vốn là muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng một thân phong trần mệt mỏi hết sức khó chịu, nằm một lát mà cảm thấy càng thêm ngột ngạt, ngủ không được.

Vì ngủ không được nên mới ra ngoài tìm Sở Phi Dương. Ngủ không được lại đi tìm Sở Phi Dương, chuyện này hình như cũng không ra làm sao nhưng mà Quân Thư Ảnh không suy nghĩ nhiều như vậy, muốn tìm liền đi tìm.

Trong phòng không có ai, Quân Thư Ảnh càng cảm thấy toàn thân không thoải mái, có chút buồn bực, liền ra khỏi viện tử, hướng nơi có gió mà đi, cuối cùng cũng tới một lương đình.

Lương đình xây trên một cái hồ nhân tạo nhỏ, nơi này tầm nhìn rộng rãi, gió mát hiu hiu, mồ hôi trên người được gió thổi qua, bất giác một trận sảng khoái.

Dù sao lúc này không có việc gì để làm, Sở Phi Dương cũng chẳng biết đã đi đâu, Quân Thư Ảnh buồn chán ngồi trong lương đình, hưởng thụ một chút gió lạnh.

Vài mảnh váy áo màu hồng đằng sau một thân cây cách không xa lương đình chợt lóe lên. Hà Y đã đổi một bộ xiêm y sạch sẽ, lúc này đang dựa vào thân cây, một tay vỗ vỗ khuôn ngực đang không ngừng phập phồng.

“Biểu tiểu thư, là hắn sao, là hắn sao?!” Tỳ nữ bên cạnh kéo tay áo Hà Y, ló đầu nhìn về phía bóng dáng trong lương đình, hưng phấn thấp giọng hỏi.

Hà Y gật gật đầu. Nàng vốn là mang theo tỳ nữ đến bên hồ giải sầu, một lời tâm sự bộc bạch tất thảy với tỳ nữ từ nhỏ đã cùng nàng lớn lên, cũng không nghĩ đang tâm tâm niệm niệm thì người kia lại xuất hiện ngay trước mắt, quá kích động nên vội vàng trốn ở phía sau thân cây.

Chương 33

Sở Phi Dương và Thanh Lang đi theo Trình Tuyết Tường tới một miệng giếng cạn nơi hậu viện Thường Thanh môn. Miệng giếng được đậy lại bằng một phiến đá lớn, mới nhìn cũng không thấy có gì bất thường.

“Trình minh chủ là nói nơi này sao?” Thanh Lang ngó nghiêng xung quanh một chút, “Nhìn qua cũng không thấy có gì khác thường.”

Trình Tuyết Tường cười cười, khom lưng đẩy cự thạch sang một bên, chỉ vào miệng giếng, nói: “Dưới đáy giếng mới có thứ bất thường, Sở huynh và Thanh huynh phải chuẩn bị cho tốt.”

“Trình huynh khi không lại nhảy xuống giếng người ta tìm cái gì?” Thanh Lang thò đầu nhìn xuống phía dưới, mở miệng nói.

Trình Tuyết Tường nói: “Nói vậy cũng là oan uổng cho tại hạ rồi. Ta vốn chỉ là đi xung quanh xem xét một chút, lúc tới đây mới bắt gặp một vài con hồ điệp từ khe đá này chui ra. Trong giếng cạn tại sao lại thu hút hồ điệp, ta cảm thấy kỳ lạ nên mới xuống giếng xem xét, không nghĩ lại phát hiện ra được một chuyện kỳ lạ. Ta xuống trước, Sở huynh Thanh huynh phải cẩn thận dưới chân mình, sau khi hai huynh chứng kiến thì sẽ tự mình hiểu rõ.”

Trình Tuyết Tường nói xong liền nhảy xuống trước một bước, Sở Phi Dương và Thanh Lang sau đó nhảy theo. Miệng giếng không lớn, vốn tưởng rằng sau khi nhảy xuống đó, ba người sẽ phải chen chúc nhung không ngờ vừa chạm đáy giếng đã không thấy Trình Tuyết Tường đâu.

Dưới chân là nước bùn nhơ nhớp, giẫm phải hết sức khó chịu. Sở Phi Dương và Thanh Lang nhìn quanh thì thấy trên thành giếng bám đầy rêu xanh trơn trượt, Trình Tuyết Tường đang mở ra cơ quan gì đó rồi biến mất ngay sau đó.

“Sở huynh, Thanh huynh, ở trong này.” Thanh âm Trình Tuyết Tường chợt vang lên từ trên đỉnh đầu, hai người ngẩng đầu, chứng kiến khuôn mặt Trình Tuyết Tường xuất hiện ở nơi cách đáy giếng một khoảng cao bằng thân người, nơi đó đang mở ra một lỗ nhỏ hình vuông, vừa vặn có thể để một người chui qua.

Sở Phi Dương và Thanh Lang trước sau đi lên.

“Động này rất bí mật, ta trước xuống đây gặp đúng lúc có hồ điệp từ chỗ này bay ra nên mới phát hiện trên thành giếng có cơ quan.” Trình Tuyết Tường vừa nói vừa dẫn hai người đi sâu vào bên trong động.

Đáy giếng không thấy ánh sáng mặt trời, trong động lại càng một mảnh hắc ám, tuy nhiên trên vách động lại đục một dãy các lỗ nhỏ phía trên có cắm đuốc.

Sở Phi Dương lấy ra hỏa chiết tử (vật dùng để đánh lửa) thắp sáng một cây đuốc cầm trong tay, Thanh Lang cũng đem đuốc dọc đường đi đốt lên tất thảy, nháy mắt trong động sáng hắn lên, một chút âm lãnh ban đầu bị xua tan.

Ba người đi men theo lối nhỏ chật hẹp cao ngang người một lát thì tới được một nơi rộng rãi hơn. Sở Phi Dương quơ đuốc về phía trước một cái, sắc mặt thoáng ngưng trọng.

Trong huyệt động dưới lòng đất chỉ lớn bằng nửa cái cốc tràng lại có thể chất đầy thi thể đã khô héo, liếc mắt nhìn quanh một lượt, giống như đang bị mấy chục tròng mắt trống rỗng nhìn chằm chằm khiến cả người bất giác ớn lạnh.

Những xác chết này tứ chi đều đầy đủ, cũng không nhìn ra vết thương, dễ dàng nhận thấy những người này cũng không phải là chết do mâu thuẫn giang hồ, hơn nữa quá nửa vẫn còn đang duy trì tư thế khi còn sống. Trong đó đa số là ngồi dựa lưng vào vách tường, ngửa đầu nhìn đỉnh động, mặc dù nhìn không ra diện mạo khi còn sống nhưng tư thế này lại lộ ra một cỗ bi thương cam chịu số phận.

Nhưng kỳ dị nhất đó là hoa cỏ dưới chân lại sinh trưởng tươi tốt. Tại nơi huyệt động tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời lại có trăm loại lục thảo phồn hoa, dưới ánh lửa phản chiếu màu sắc tiên diễm lại càng thêm kỳ lạ.
Mấy con hồ điệp vẫn còn bay lượn trong bụi hoa, bị ba người đánh động nên vỗ cánh bay ra ngoài cửa động.

“Cây cỏ này…” Thanh Lang nhớ lại cảnh tượng khi y ôm Cầm Anh bị thương trở về, “Những người này là tộc nhân của Cầm Anh?”

Trình Tuyết Tường gật đầu: “Thanh huynh cũng nghĩ vậy sao? Tộc nhân Cầm Anh cùng với Vô Cực sơn trang có quan hệ không đơn giản, nơi này lại có nhiều người bị chết như vậy, thoạt nhìn máu của bọn họ cũng giống của Cầm Anh, có công hiệu kỳ lạ khó lường. Chúng ta lần này tìm tới Thường Thanh môn cũng là tìm đúng đường rồi.”

Lúc hai người nói chuyện, Sở Phi Dương đã đi đến ngồi xổm trước mặt một thi thể, giơ cây đuốc lên tỉ mỉ xem xét.

Thanh Lang đi tới nói: “Sở huynh, có phải huynh đã phát hiện ra cái gì không?”

Sở Phi Dương chỉ vào vách động ẩm ướt: “Nơi này hình như có chữ viết.”

“Nga? Nếu có thể biết nhiều hơn một chút sự tình thì rất có lợi đối với chúng ta, trên đó viết gì vậy?” Trình Tuyết Tường lúc trước đến đây chỉ là tùy ý xem xét, cũng không phát hiện trên vách động có khắc chữ, bởi vậy cũng đi đến gần hỏi.

“… Không biết.” Sở Phi Dương nói.

Ba người lần lượt tỉ mỉ quan sát một phen, nhưng không ai nhận ra văn tự khắc trên vách động kia. Loại văn tự này so với văn tự sử dụng ở Trung Nguyên rất khác nhau, ngay cả đoán cũng không đoán được.
Thanh Lang lấy ra một mảnh vải trắng từ trong ngực, đặt lên vách động đem chữ viết thác xuống.

“Quên đi, ba người chúng ta nhìn mãi cũng không ra đâu, lấy trở về rồi tính sau.” Thanh Lang nhét mảnh vải có lưu lại nét chữ kia vào tay áo.

Ba người lại quan sát kỹ một lượt trong động, cũng không phát hiện thêm được cái gì có giá trị nên cùng nhau quay lại đáy giếng, từ đáy giếng nhảy lên mặt đất.

Trình Tuyết Tường lại đem phiến đá đặt trở lại miệng giếng, ba người xóa sạch dấu vết xung quanh rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Mấy người Sở Phi Dương chạy tới nơi có hạ nhân đi tới đi lui rồi mới cùng nhau ung dung trở về. Thanh Lang lại lấy mảnh vải kia ra, nhìn dưới ánh mặt trời, vẫn là không đọc được.

“Đây đại khái là văn tự mà bộ tộc của Cầm Anh sử dụng.” Sở Phi Dương nói, “Tộc nhân của Cầm Anh cách biệt với bên ngoài, trừ người trong tộc ra chỉ sợ không ai có thể đọc được những chữ này.”

“Chỉ tiếc thiếu một manh mối này.” Trình Tuyết Tường thở dài, “Hôm nay dưới đáy giếng chứng kiến cảnh tượng tuy rằng nhìn thấy mà giật mình nhưng nghi ngờ lại càng càng nhiều thêm, ta rất không hiểu tộc nhân của Cầm Anh, bọn họ nguồn gốc bí ẩn, bản thân có năng lực kỳ lạ như vậy nhưng lại cam tâm tình nguyện để Vô Cực sơn trang nô dịch, ngay cả sinh tử cũng mặc cho kẻ khác nắm trong tay, điều này thật sự là không hợp với lẽ thường.”

“Trình huynh nói đúng, bất quá hôm nay cũng không phải là không thu hoạch được gì.” Sở Phi Dương nói, “Thường Thanh môn muốn đi chúc thọ trang chủ Vô Cực sơn trang cũng không phải là ngẫu nhiên. Môn chủ Thường Thanh môn nhất định biết gì đó nhưng lại giấu diếm Nghiêm Phi, Hạng Ninh Tử. Chuyện này cũng phải nói cho Thư Ảnh và Cao Phóng biết để bọn họ chú ý đề phòng mới được.”

Ba người vừa đi vừa nói chuyện, trên đường trở về khách phòng, đi qua một tọa giả sơn, phía trước là hồ nước nhân tạo, cây cối trên bờ đủ loại nhưng hỗn tạp, chẳng ý nghĩa.

Dưới tán cây bên lương đình.

Tỳ nữ ló đầu nhìn bóng dáng trong lương đình.

“Quả nhiên là một công tử tuấn tú phong lưu hào phóng a.” Tỳ nữ che miệng cười trộm, nhìn về phía Hà Y nói, “Tiểu thư ngay cả phó môn chủ và Hạng thiếu gia cũng đều không để mắt, ta còn tưởng rằng tiểu thư cả đời sẽ không động tâm chứ, nguyên lai là nhãn quang của tiểu thư rất cao a.”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó, chẳng qua là bởi vì hắn đã cứu ta một mạng, ta… lòng ta mãi cảm kích, mới có thể…” Hà Y đỏ mặt thấp giọng nói.

Tỳ nữ đẩy nàng một cái, cười nói: “Nếu tiểu thư đã mang trong lòng cảm kích như vậy thì nào có đạo lý nào thấy ân nhân cứu mạng mà lại trốn tránh, còn không nhanh đi ra cảm tạ ân nhân đi.”

Hà Y bị đẩy, bước từng bước ra khỏi thân cây, trước người không còn vật che chắn. Dõi theo bóng dáng đang ở trong lương đình kia, phía sau còn có tỳ nữ ở một bên cổ động, nàng cố lấy dũng khí sửa sang lại đầu tóc quần áo, tiến vào lương đình.

Chương 34

Hà Y mặc dù tự trấn an mình nhưng trong lòng vẫn còn có chút bối rối, bước qua vài bậc thềm thì bất ngờ chân trái đá chân phải, ngã nhào xuống đất.

Nàng cố sống cố chết đem mặt giấu dưới cánh tay, động cũng không dám động, mặt đỏ bừng lên.

Vốn là muốn giữ lại một chút hình tượng tốt, vậy là hết, mặt trong mặt ngoài tất thảy đều đi tong.

“Biểu tiểu thư, tiểu thư không sao chứ?” Tỳ nữ vừa thấy vội vàng chạy tới, lo lắng luôn miệng gọi hỏi. Hà Y nghe nhưng vẫn một mực giấu mặt càng sâu hơn, thực muốn ngất xỉu cho rồi.

Một đôi giày đạp xuống nền đất trước người mình, Hà Y đương nhiên biết đó là ai. Nghĩ đến việc mình ở trong mắt người nọ bộ dạng nhếch nhác, nàng chỉ muốn khóc lớn một trận.

Lúc hai nữ tử này vừa mới tiếp cận, Quân Thư Ảnh đã phát hiện ra, bởi vì không có quan hệ nên y cũng không muốn quan tâm. Hai người đó ở phía sau thương lượng một lát, như muốn đi vào lương đình. Quân Thư Ảnh không có thói quen cùng với người lạ ở chung một chỗ, nếu các nàng muốn tới thì y đương nhiên sẽ rời đi, ai ngờ vừa mới quay người lại thì chứng kiến cảnh Hà Y ngã nằm sấp trên bậc thềm, rất lâu vẫn không thấy động đậy.

Ra vào lương đình cũng chỉ có vài bậc thềm không mấy rộng rãi, hiện giờ một người nằm dài ở đó còn một người ở bên cạnh lo lắng hô to gọi nhỏ, cho dù là Quân Thư Ảnh cũng không có cách nào làm như không thấy nên mới đi tới.

Hà Y được tỳ nữ nâng lên, chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt đỏ bừng bừng, bộ dạng muốn khóc.

“Tiểu thư, tiểu thư không sao chứ? Ngã có đau ở đâu không?” Tỳ nữ cẩn thận đỡ lấy nàng, mở miệng hỏi.

Hà Y giật giật cánh tay, hít vào một hơi, vẻ mặt đau khổ thấp giọng nói: “Cánh tay đau quá!”

Nàng tuy sinh ra lớn lên ở giang hồ thế gia nhưng lại chưa bao giờ tập võ, từ nhỏ đã được nuông chiều, không phải chịu cảnh gian nan, bởi vậy lúc này trên cánh tay truyền đến từng trận đau buốt khiến Hà Y vừa lo lại vừa khó chịu, sợ mình sẽ bị thương tật gì đó.

Quân Thư Ảnh nhìn tay nàng có chút mất tự nhiên đang buông thõng, biết là bị trật khớp mới đưa tay đè lên bả vai nàng.

Hà Y đau đến độ rụt người lại, hai mắt rưng rưng nhìn Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh cũng không quản nàng, nắm lấy cánh tay của nàng vặn lại, chỉ nghe rắc một tiếng, Hà Y há miệng kêu đau, tỳ nữ kia cũng sợ đến nỗi vội vàng ôm chặt lấy nàng.

Quân Thư Ảnh thu tay lại, muốn rời đi.

Hà Y chỉ cảm thấy bả vai một trận nới lỏng ra, tuy rằng có chút nặng nề nhưng một chút đau đớn cũng không còn. Nàng vội vàng gọi Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh quay đầu thắc mắc nhìn nàng nhưng nàng lại không biết phải mở miệng nói cái gì.

Vốn chung sống cùng sư huynh sư đệ rất tự nhiên thoải mái, nhưng mỗi lần gặp phải người tâm nghi thì ngay cả mở miệng nói cũng không biết phải nói thế nào, thoạt nhìn nhất định là rất ngu ngốc, Hà Y bối rối vân vê lọn tóc.

Quân Thư Ảnh thấy nàng không nói lời nào, cũng không muốn nán lại lâu hơn, liền xoay người rời đi.

“Sở công tử xin dừng bước!” Hà Y gấp đến độ mở miệng la lên.

Quân Thư Ảnh cước bộ thoáng dừng lại, nghe xong tiếng Sở công tử, y thật sự có chút… không quen.

Hà Y lại nói: “Công tử hai lần tương trợ, Hà Y thực sự cảm kích vô cùng.”

Hai lần?! Quân Thư Ảnh có chút nghi hoặc, ngoại trừ vừa rồi thuận tay giúp đỡ,  nào còn có lần thứ hai?

“E rằng cô nương nhận lầm người rồi, cáo từ.” Quân Thư Ảnh thản nhiên nói rồi xoay người bỏ đi.

Hà Y lặng đi một chút, bản thân vừa mới kịp phản ứng mà người này lại hoàn toàn không nhận ra nàng. Chuyện đêm qua đối với nàng mà nói, là đại sự du quan sinh tử, nhưng y lại không chút nào để trong lòng.

Hà Y cắn môi dõi theo bóng lưng người nọ, khóe mắt chợt nóng lên. Cũng không phải là ủy khuất hay khó chịu mà là đáy lòng có phần không cam tâm.Người này rõ ràng hảo tâm cứu người lúc nguy nan, vậy cớ sao ánh mắt lại lạnh lùng như vậy? Y cứu người không phải vì cứu người, giúp người không phải vì giúp người, vậy y làm những việc này là vì cái gì?!

Quân Thư Ảnh mới đi được vài bước thì thấy Sở Phi Dương đang cùng Thanh Lang và Trình Tuyết Tường từ nơi khác đi tới.

Quân Thư Ảnh đổi hướng, đón đầu.

Thanh Lang cười tủm tỉm nhìn y, nụ cười kia khiến Quân Thư Ảnh trong lòng nổi lên trực giác đề phòng.

Trình Tuyết Tường cũng gọi một tiếng: “Thư Ảnh công tử.”

Quân Thư Ảnh nhìn hắn, lại bị Sở Phi Dương một tay ôm lấy.

“Sở công tử, ngươi không phải là đang ở trong phòng nghỉ ngơi sao? Thừa dịp chúng ta vắng mặt khắp nơi chạy loạn?” Sở Phi Dương hừ mũi nói, một bộ dạng không thoải mái.

Quân Thư Ảnh ngờ vực nhìn hắn một cái, mới nói: “Ta ngủ không được nên ra ngoài một chút, thế thôi.”

“Thế thôi?” Sở Phi Dương lại hừ một tiếng.

Quân Thư Ảnh không biết hắn đang khó chịu cái gì, cũng chẳng thèm để ý nữa, lại nói: “Ngược lại ba người các ngươi vừa rồi mới đi làm cái gì? Cả một buổi chiều không thấy bóng dáng. Lát nữa trở về lập tức đem chuyện ngày hôm nay tường tận kể lại cho ta nghe.” Vẻ mặt coi đó là chuyện đương nhiên, Quân Thư Ảnh hất hàm sai khiến.

Lông mày Sở Phi Dương nhíu lại, vẻ mặt ngưng trọng ôm Quân Thư Ảnh bước đi, Thanh Lang ở một bên dùng tay khủy tay thọt thọt hắn, thấp giọng cười nói: “Sở huynh, kiềm chế một chút, giấm chua của huynh xuất ra cũng mười phần có hơn rồi đó.”

Sở Phi Dương sắc mặt bất thiện trừng mắt nhìn Thanh Lang, nhưng đổi lại y chẳng thèm để ý khiến Sở đại hiệp càng không thoải mái hơn nữa.

Trở về đến khách phòng, Quân Thư Ảnh ngồi nghe mấy người Sở Phi Dương kể lại chiều nay ra ngoài làm những việc gì, cuối cùng đem mảnh vải mà Thanh Lang đã thác chữ xuống nhìn một lát, cũng là không nhận ra loại văn tự này.

Đến bữa tối, Cao Phóng vẫn chưa về, Thanh Lang lo lắng đi tìm y. Chỉ còn lại Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh và Trình Tuyết Tường. Bởi vì có một vài nguyên nhân khó hiểu nên bữa tối bỗng nhiên trở nên hết sức im lặng.Trình Tuyết Tường cúi đầu nhanh chóng ăn cho xong rồi một bước rời đi, Sở Phi Dương cũng kéo Quân Thư Ảnh vào phòng đóng cửa lại.

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một tay chống lên cửa phòng, mắt ngang mắt dọc, thực sự không hiểu ra sao.

“Thư Ảnh, ngươi đã biết mình sai chưa?” Sở Phi Dương đẩy Quân Thư Ảnh dựa lưng vào vách tường, hung dữ chất vấn.

“Ngươi nổi điên cái gì? Ta có chỗ nào làm sai?” Quân Thư Ảnh mở to hai mắt, giãy giụa cổ tay, “Sở Phi Dương, ngươi thả ta ra.”

Sở Phi Dương giữ chặt Quân Thư Ảnh không cho y vùng vẫy, khẽ gầm gừ hai tiếng: “Vậy ngươi nói thử xem, xế chiều hôm nay ở trong tiểu đình, ngươi làm gì?”

Quân Thư Ảnh cau mày nhớ lại, sau một lát mới bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Sở Phi Dương: “Sở Phi Dương, ngươi còn ấu trĩ vậy? Ta bất quá chỉ là giúp nàng một chút, vậy mà lại khiến ngươi làm ra bộ dạng này?”

Nói thì không sao nhưng chứng kiến lại khiến Sở Phi Dương hết sức khó chịu, cái này không phải hắn không thể khống chế mà là hắn không muốn tự kiềm chế.

“Ngươi từ khi nào có hảo tâm giúp người trị thương trị bệnh như vậy?” Sở Phi Dương nhướn mày, đương nhiên đem lời nói thêm nhấn mạnh, “Ngươi nhìn không ra nha đầu kia…”

“Sao?” Quân Thư Ảnh ngờ vực hỏi. Y ngay cả nàng là ai cũng không nhớ thì sao có thể nhận ra được một mảnh tâm ý của người ta.

Sở Phi Dương nhìn bộ dạng ngây thơ của y, đương nhiên sẽ không thức tỉnh y.

Sở Phi Dương chẳng nói chẳng rằng, chỉ dùng ánh mắt kín đáo đánh giá. Quân Thư Ảnh còn chưa cảm giác được mối nguy hiểm, thần sắc chuyển sang khinh thường, nhìn hắn rồi nói: “Này có đáng là cái gì. Ta ngày trước đã từng trị thương ở chân cho Mai Hân Nhược kia mà. Vậy ngươi thấy sao?”

Sở Phi Dương vừa nghe, cảm thấy tóc trên đầu dựng đứng, biển giấm chua trong nháy mắt cuộn trào quả thực đã muốn lật cả trời, nhíu chặt mày, nói: “Chuyện đó khi nào, tại sao ta không biết?”

“Chính là thời điểm võ lâm đại hội năm đó. Ngươi mỗi ngày chỉ nghĩ kế để chọc tức ta thì sao còn có thể biết những chuyện nhỏ nhặt như vậy.” Quân Thư Ảnh không chút nào tỏ ra yếu thế mà nhìn thẳng hắn. Đúng là khi đó, Sở Phi Dương rất giận y, thật sự đáng giận đến cực điểm.

Sở Phi Dương oán hận cắn chặt răng, nhìn vào ánh mắt khiêu khích của Quân Thư Ảnh, cuối cùng cúi mặt thở dài một hơi. Có người muốn đùa với lửa, hắn cần gì phải kiềm chế, một mực cúi thấp người, cuồng phong bạo vũ cắn bậy hôn bậy, biểu thị công khai chủ quyền của mình.

“Ngươi… ngươi làm cái gì? Ngươi đã nói xuất môn ở bên ngoài… không làm loại sự tình này…”

“Bảo bối, ta đúng là có nói xuất môn ở bên ngoài không đụng chạm ngươi nhưng ngươi có thể đụng chạm ta mà. Tại hạ sẽ không để tâm.”

“Ta để tâm! Sở Phi Dương ngươi đồ vô sỉ này! Ngươi lật lọng! Ưm…”

Một trận âm thanh ái muội bỗng xoay chuyển, bịch một tiếng, ngay cả cửa sổ cũng không lộ ra một khe hở, toàn bộ một phòng xuân tình được giấu kín bên trong.

Ánh sáng nhàn nhạt của cây đèn cầy đến khi minh nguyệt lên giữa tầng không mới dần dần tắt lịm, chỉ còn ánh trăng mờ mờ chiếu xuống… trên giường đang chậm rãi lắc lư.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Mỗi một lần đại hiệp nổi máu ghen thì cuối cùng là Quân Quân đều phải lấy thân ra để dâng cho đại hiệp chiếm tiện nghi, đây là vì sao?

Còn có ai dám hoài nghi đại hiệp bất hành điểu, chuyện này liên quan đến danh dự của đại hiệp nên nhất định phải trả lại cho đại hiệp một hồi minh bạch!

Chương 35

Sáng sớm, bạch quang sơ lượng, gió lạnh thổi man mát, cành cây lay động, giọt sương sớm mới đọng trượt khỏi phiến lá rơi xuống đất.

Ách một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, Sở Phi Dương chỉ mặc trung y (quần áo bên trong) đứng bên cửa sổ vươn vai một cái, quay đầu cười nói: “Thư Ảnh, hôm nay thời tiết rất tốt. Nếu không phải còn có nhiệm vụ quan trọng phải làm, thì đúng là thời điểm thích hợp để xuất môn đạp thanh.”

Sàng trướng đã được treo lên, Quân Thư Ảnh dùng chăn che lấy nửa người, đang ngồi ở đầu giường, đầu tóc hỗn độn, viền mắt hơi đen, vẻ mặt không vui nhìn Sở Phi Dương, cũng không thèm mở miệng đối đáp với hắn.

Đêm qua ngủ quá muộn, lại bị nhiệt náo nên hết sức mệt mỏi, Quân Thư Ảnh đáng lẽ sẽ không dậy sớm như vậy nhưng nơi này dù sao vẫn là địa bàn của người khác, lúc nào cũng cảm thấy không được an toàn, không tin tưởng. Quân Thư Ảnh tự hỏi tại sao Sở Phi Dương lại có thể thản nhiên như vậy. Hơn nữa đêm qua lúc đi ngủ, cũng không biết Cao Phóng đã về hay chưa, mặc dù có Thanh Lang trông nom, không lo xảy ra chuyện gì nhưng Quân Thư Ảnh nghĩ tới Cao Phóng thân không võ công, trong khi Thường Thanh môn này lại có quan hệ không minh bạch cùng với Vô Cực sơn trang, thì luôn luôn cảm thấy không an tâm. Cho nên sáng sớm vừa tỉnh dậy đã rục rịch đá tên gia hỏa kia xuống giường, để cho hắn ra ngoài xem xét tình hình. =))

Vậy mà người này thật đáng ghét, hiện giờ vẫn còn ở trong phòng cùng y thảo luận chuyện thời tiết. Quân Thư Ảnh làm sao chịu tiếp lời với hắn.

Sở Phi Dương đem bộ mặt tươi cười nhìn y, sờ cằm đánh giá một tiểu bộ dáng bị hắn chà đạp bi thảm mà Quân Thư Ảnh đang bày ra, chính y vẫn còn không tự hiểu, thật sự là… cực kỳ mê người.

Quân Thư Ảnh nhanh chóng bị ánh mắt bất minh khiến cho lông mao khắp người dựng đứng, trong khi Sở Phi Dương đang vừa đưa tay lên buộc lại đầu tóc vừa đi đến bên giường, ngồi xuống trước mặt y cọ xát qua lại.

“Ngươi biết rõ vi phu định lực không tốt, vậy mà vẫn còn bày ra bộ dạng này cho ta xem.” Sở Phi Dương hôn xuống chóp mũi y, cười nói “Cũng là ngươi cố ý, ân?”

Quân Thư Ảnh lùi người về phía sau, từ trong chăn vươn ra một một cánh tay chặn Sở Phi Dương lại, không cho hắn tới gần.

Vấp ngã một lần phải khôn ra (*), y sớm đã có kinh nghiệm, lúc này nếu như đáp lại câu hỏi của hắn, thì người này sẽ tiếp tục buông lời không đứng đắn.

(*) Nguyên văn là “cật nhất tiệm trường nhất trí”

“Tinh lực dồi dào cũng phải có giới hạn.” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói, “Ngươi hàng đêm ở Thanh Phong kiếm phái bừa bãi còn chưa tính, bây giờ đang xuất môn ở bên ngoài, lại còn có chuyện quan trọng, vốn là phải cẩn thận hành sự vậy mà ngươi vẫn còn dám như thế, cũng quá mức phóng túng rồi.”

Sở Phi Dương chớp chớp mắt, trưng ra vẻ mặt vô tội, nói: “Thư Ảnh, tại sao ta nghe lời này của ngươi lại không thích hợp vậy nha? Cái gọi là ta hàng đêm bừa bãi coi như không tính, là ta một thân một mình tự bừa bãi sao? Chẳng lẽ ngươi không cũng ta ‘hàng đêm bừa bãi’?”

“Tránh ra!” Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn đẩy hắn một cái, tránh cùng hắn dây dưa chủ đề ai cùng ai hàng đêm bừa bãi, “Ngươi có tinh thần như vậy thì ra ngoài kia xem có chuyện gì làm không, đừng có ở trong này hổ nháo.”

Sở Phi Dương nhìn y, bỗng dưng ôn nhu cười một tiếng, cúi đầu hôn lên mặt y: “Hảo hảo, ta đi ra. Vậy ngươi tiếp tục ngủ thêm một lát, không cần dậy sớm như vậy.”

Sở Phi Dương hơi dùng lực ấn người y, Quân Thư Ảnh cũng chỉ biết thành thành thật thật nằm xuống. Toàn thân đau nhức không thoải mái, Quân Thư Ảnh từ trước đến nay không bao giờ tự gây khó dễ cho mình. Chuyện bên ngoài đã có Sở Phi Dương lo liệu thì nên nhân cơ hội này ngủ thêm một chút cũng tốt.

Sở Phi Dương rửa mặt xong, mặc quần áo rồi đi ra ngoài, đi chưa được mấy bước thì thấy một người đang ở trong tiểu viện múa kiếm.

“Trình huynh, dậy sớm như vậy luyện võ a.” Sở Phi Dương đi tới chào hỏi.

Trình Tuyết Tường gật đầu với hắn, tay trái giơ lên túi rượu mặc sức uống một phen rồi đem rượu còn lại tưới lên thân kiếm. Vung kiếm lên giữa không trung, rượu trên thân kiếm bắn ra bốn phía, không lưu lại một giọt, tiểu viện trong nháy mắt tràn ngập mùi rượu.

“Sảng khoái.” Trình Tuyết Tường khẽ cười một tiếng, lại nhẹ nhàng di chuyển cước bộ, dùng binh khí trong tay múa thành một mảnh lưu quang kiếm ảnh.

Trình Tuyết Tường múa xong một bộ kiếm pháp thì ngừng lại, lấy ra một miếng vải lụa mềm, tinh tế lau thân kiếm.
“Đây là binh khí của Trình huynh?” Sở Phi Dương đi lên phía trước nói, “Danh kiếm truyền thế được xếp vị trí đệ nhất trên binh khí phổ, quả nhiên phi phàm.”

Trình Tuyết Tường cười cười nói: “Sở huynh quá khiêm nhường, cái gì mà thiên hạ đệ nhất, chẳng qua là người trên giang hồ trong lúc nhàn rỗi nên bàn tán. Hơn nữa nếu không phải là Sở huynh không chuyên chú với danh đao danh kiếm, cái gọi là vũ khí bất quá cũng chỉ là thuận tay nhặt lên rồi lại tùy ý bỏ đi, thì vị trí thứ nhất trên binh khí phổ này cũng nên là sẵn sàng để cho Sở huynh.”

Đầu lông mày Sở Phi Dương khẽ nhíu, không đợi hắn mở miệng, Trình Tuyết Tường nhẹ nhàng vuốt ve kiếm trong tay, cười nói: “Nhưng bất kể là như thế nào, thì Ảnh Nhẫn cũng là vật chí ái trong lòng ta.”

Sở Phi Dương cười cười nói: “Tại hạ đối với binh khí cũng chỉ coi như là một công cụ thuận tay sử dụng. Lấy hay bỏ tùy ý, được phép tiêu sái, nhưng thiếu đi một chữ ‘thần’. Trình huynh đối với Ảnh Nhẫn đã đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất. Có được điều này thì binh khí mới có sinh mệnh của riêng nó, chỉ khi được chủ nhân nắm giữ trong tay nó mới có thần khí. Điểm này tại hạ lại chỉ có thể cúi đầu vọng kỳ.”

“Mới sáng sớm hai vị đã ở trong này thảo luận võ học cao thâm gì vậy?” Thanh Lang bất thình lình từ ngoài đi vào, còn đang ngáp ngắn ngáp dài, tựa vào hồng trụ trong tiểu viện, chế nhạo nói.

Sở Phi Dương nhìn y, nói: “Thanh huynh sớm a. Cao Phóng thế nào? Thư Ảnh cũng đang thấp thỏm.”

“Ta tối hôm qua cơm còn chưa kịp ăn đã phải đi đón hắn trở về, hắn đương nhiên bình an vô sự.” Thanh Lang khoát tay áo nói, “Ta nói, các ngươi cũng là quá vô tâm, ta đi đón người bất quá cũng chỉ một lát, nhưng vừa về đến nơi thì các ngươi ai nấy cũng đều mất dạng, ta và Cao Phóng cũng chỉ còn một chút canh thừa thịt nguội để ăn, thật sự là thê thảm đến cực điểm.”

Sở Phi Dương và Trình Tuyết Tường biết y đang nói bậy nên chẳng ai thèm mở miệng lý giải. Trình Tuyết Tường nói: “Chẳng biết Cao đại phu ngày hôm qua đi tìm Hạng Ninh Tử kết quả ra sao?”

“Chẳng trách nói Cao Phóng có kinh nghiệm đối phó với mao đầu tiểu tử.” Thanh Lang cười nói, “Hắn chẳng những khuyên được tiểu tử đó chớ gây thêm phiền toái mà còn thuyết phục được hắn giúp chúng ta trà trộn vào đội ngũ Thường Thanh môn đi chúc thọ. Cái này có thể tiết kiệm không ít sức lực của chúng ta, nếu không có manh mối Thường Thanh môn và Vô Cực sơn trang có dính dáng, thì chúng muốn thừa nước đục thả câu cũng không phải là chuyện dễ dàng.”

Sở Phi Dương gật đầu, Thanh Lang lại nói: “Môn chủ Thường Thanh môn đã bắt đầu bố trí người cùng đi chúc thọ, thời gian không còn nhiều, hôm nay nhất định phải cùng Hạng Ninh Tử thông suốt rồi nhanh chóng chuẩn bị.”

Sở Phi Dương và Trình Tuyết Tường đương nhiên không có dị nghị, ba người vừa nói chuyện vừa đi ra khỏi tiểu viện, dự định đi tìm Hạng Ninh Tử  trước.

Đi được nửa đường thì Thanh Lang chợt quay đầu nhìn phía sau, rồi lại quay sang nhìn Sở Phi Dương, nhếch môi cười, thấp giọng nói: “Sở huynh, tại sao không thấy Thư Ảnh cùng đi?”

Sở Phi Dương ho nhẹ một tiếng, lấp liếm nói: “Hắn đối với loại sự tình này không có hứng thú nên ta không gọi hắn.”“Nga… chẳng lẽ hắn còn đang ngủ lười?” Thanh Lang sờ cằm tự lẩm bẩm, “Vốn tưởng rằng Quân huynh võ công cao thể chất tốt, không nghĩ thời điểm này lại khá giống với Tiểu Yến Kỳ của ta.”

Thời điểm nào?! Giống cái gì?! Sao lại giống?!

Sở Phi Dương vuốt trán, lau một tầng mồ hôi lạnh không tồn tại, rồi thúc giục hai người nhanh chân một chút, tiếp tục đi tới chỗ ở của Hạng Ninh Tử.

“Cáp thu…” (Hắt xì) Yến Kỳ dậy rất sớm, đang ngồi ở trên đài cao nơi võ trường của Thanh Phong kiếm phái, nhìn xuống phía dưới sân chúng đệ tử Thanh Phong phái đang luyện võ, bỗng nhiên một trận gió lạnh thổi qua khiến hắn khẽ run, ôm lấy cánh tay.

“Ngao ô…” Vượng Tài ngồi ngay ngắn ở một bên mở to hai mắt nhìn hắn, mở miệng hầm hừ một tiếng.

“Vượng Tài chớ hầm hừ, ngươi là cẩu chứ không phải lang.” (nhớ Thanh Lang sao? =)))

Yến Kỳ đứng lên, vỗ vỗ xiêm y, kéo lấy sợi dây thừng đang buộc trên cổ Vượng Tài.

Vượng Tài liếc mắt mài mài móng vuốt chuẩn bị chạy thì một giáo đồ của Thiên Nhất giáo đột nhiên chạy tới, cấp báo Yến Kỳ: “Tiểu chủ tử, không hay rồi, Tĩnh thiếu chủ mang theo Cầm Anh tới địa lao.”

“Cái gì? Thật là tiểu hỗn đản bất tỉnh tâm, hắn muốn làm gì?!” Yến Kỳ cả giận nói,tiện tay vứt sợi dây thừng sang một bên, nổi giận đùng đùng theo sát tên giáo đồ kia chạy tới địa lao.

“Thuộc hạ cũng không biết. Bất quá tiểu chủ tử không cần quá tức giận, hai tiểu thiếu gia nhà Quân công tử cũng tham gia, cũng không hoàn toàn là chủ ý của Tĩnh thiếu chủ…”

Hai người dần dần đi xa, Vượng Tài sau một hồi ngồi một mình, thấy không ai để ý đến nó mới tự mình ngoạm lấy đầu dây đi quanh một vòng, tùy tiện tìm một đệ tử Thanh Phong kiếm phái đi ngang qua dắt theo nó đi tản bộ.

Lại nói, Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang và Trình Tuyết Tường tới tìm Hạng Ninh Tử, mấy người cẩn thận thương nghị một phen, Hạng Ninh Tử vốn kiên quyết tuyệt đối không muốn làm tay sai cho Vô Cực sơn trang nên liền đi tìm sư phụ hắn, ra vẻ ăn năn nhận lỗi rồi một mực yêu cầu được đi theo chúc thọ trang chủ Vô Cực sơn trang, nói rằng muốn trên đường đi bảo vệ các sư huynh sư đệ đồng môn.

Môn chủ Thường Thanh môn bất đắc dĩ đáp ứng y, mấy người Sở Phi Dương lấy tư cách tâm đầu ý hợp chí giao của Hạng Ninh Tử để đi theo.

Nghiêm Phi biết chuyện này nhưng ngược lại vẫn bình tĩnh tự kiềm chế, lúc đến tìm Hạng Ninh Tử thì hung hăng ầm ĩ một trận. Hạng Ninh Tử trong người có nhiệm vụ đương nhiên sẽ không nghe hắn khuyên giải, khăng khăng muốn đi Vô Cực sơn trang. Nghiêm Phi thấy không thể lay chuyển nên cũng tìm cách cầu xin để được đi. Nhưng lần này môn chủ Thường Thanh môn một mực không đồng ý.

Nghiêm Phi không biết kế hoạch của Hạng Ninh Tử, Hạng Ninh Tử cũng không muốn liên lụy đến hắn, cho nên sư phụ không cho hắn đi hiển nhiên cũng là vừa đúng với tính toán của y.

Nhưng Sở Phi Dương và Thanh Lang lại suy nghĩ nhiều một chút, xem xét biểu hiện lần này của môn chủ Thường Thanh môn, nói lão ta không biết Vô Cực sơn trang hung hiểm thì cũng không phải.

Sắp xếp xong xuôi, vài ngày sau, vào một buổi sáng sớm, ở giữa viện tử rộng nhất của Thường Thanh môn bày ra hương án, một đoàn người do môn chủ Thường Thanh môn dẫn đầu chỉnh tề xếp thành hàng đứng giữa sân, chờ người đến tiếp dẫn.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Quân Quân tự thân kiểm nghiệm, tự miệng chứng thực đại hiệp nhà người ta hàng đêm bừa bãi, ai nói đại hiệp kém cỏi, hừ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau