DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Thanh Lang ôm Cầm Anh trở lại Thanh Phong phái, Cầm Anh đã có một chút ý thức mơ hồ trong khi máu ở nơi vết thương vẫn không ngừng chảy, theo cánh tay Thanh Lang nhỏ từng giọt xuống đất, cảm giác kì dị suốt cả đường đi như có một phiên bộ bộ sinh liên (từng bước nở hoa).

Cao Phóng sớm đã chờ ở viện tử, vừa nhìn thấy tình hình liền lập tức chạy đến cầm máu cho Cầm Anh rồi để Thanh Lang đưa hắn trở về phòng.

Yến Kỳ bám lên khung cửa nhìn vào trong, thấy Thanh Lang thật cẩn thận từng chút một đặt Cầm Anh lên giường, nhịn không được cắn cắn ngón tay cái.

Cao Phóng bắt đầu công việc của mình, Thanh Lang không còn việc gì để làm nên lui ra ngoài trước, liếc mắt một cái đã thấy Yến Kỳ ở ngoài cửa liền tiến lên phía trước, nói: “Đã quá nửa đêm, ngươi không hảo hảo ngủ sao còn chạy ra đây, lại ăn mặc phong phanh như vậy, nếu sinh bệnh thì ai là người khó chịu?”

Nói xong liền kéo Yến Kỳ qua, dẫn hắn trở về.

“Không có ngươi ta ngủ không được.” Yến Kỳ lầm bầm nói hai tiếng.

Thanh Lang bật cười lắc đầu, đem thân thể trong lòng có chút lạnh mà ôm chặt hơn.

Sau một lúc lâu Yến Kỳ lại thấp giọng nói: “Lần này coi như không tính…”

“Hả?” Thanh Lang nghe không hiểu.

“Ta nói lần này coi như không tính, người ta cũng là bị thương. Từ nay về sau, không cho ngươi tùy tiện ôm người khác…”

Thanh Lang nhướn mày nhìn Yến Kỳ, hóa ra đây là nguyên nhân khiến tên gia hỏa này hơn nửa đêm không ngủ, chạy đến đây ăn giấm chua.

“Vậy sau này nếu còn có người bị thương thì sao? Cũng không cho phép ta ôm?”

Yến Kỳ vẻ mặt khó xử, nhíu mày nghĩ không ra biện pháp giải quyết.

Ngón tay Thanh Lang trên khuôn mặt nhẵn mịn bày ra trước mắt véo véo vài cái: “Tiểu đông tây, lại ăn bậy giấm chua. Bổn giáo chủ sức quyến rũ vô biên, ngươi nếm chưa đủ sao?”

Yến Kỳ vẻ mặt đau khổ, ngẩng đầu nhìn Thanh Lang, không mở miệng nhưng lại dùng vẻ mặt ủy khuất mà lên án.

Thanh Lang vốn đang muốn tiếp tục khi dễ một chút, nhưng nhìn thấy bộ dạng này y sao nỡ, vội vàng một tay ôm lấy người vào lòng, dụ dỗ nói: “Được rồi được rồi, không chịu được trêu chọc mà. Hơn nữa, bổn giáo chủ lại là người không có định lực như vậy sao?”

“Đúng.” Yến Kỳ yếu ớt nói, cuối cùng còn nhấn mạnh, “Ngươi đúng là như vậy.”

Thanh Lang nghẹn lời, Yến Kỳ xem ra không biết rốt cuộc có mấy phần thật sự ủy khuất. Nghĩ lại, y ở trong mắt Yến Kỳ tựa hồ không có định lực chút nào, chẳng trách người ta lại kết luận như vậy.

“Hảo hảo, lời ngươi nói chính là sự thật. Trở về để cho ngươi thử một lần ‘định lực’ của bổn giáo chủ!” Thanh Lang nắm lấy Yến Kỳ đang một tay chống nạnh, tư thế đại vương sơn dã hầm hừ nói. Hai người dọc theo đường mòn chậm rãi trở về viện tử.“Ân, đối với ta có thể không định lực…”

“Ngươi cái tên gia hỏa ma nhân này!”



Cầm Anh sau khi trải qua chuyện này, tính khí vốn đã không thích nói chuyện nay lại càng khép kín hơn, giống như một con tiểu thú bị thương rơi vào trong tay kẻ xa lạ, ngày ngày hoảng sợ. Vốn còn có Thạch Lệ quen thuộc để hắn dựa vào, hiện giờ ngay cả chỗ dựa duy nhất ấy cũng phản bội hắn.

Cao Phóng là người xa lạ mà gần gũi Cầm Anh nhất, bồi ở bên cạnh hắn khuyên bảo từng chút một, mới khiến cho Cầm Anh nguyện ý mở miệng nói vài câu.

Mấy tiểu tử đối với bạn cùng lứa cũng rất thích hòa hiếu kết giao, tuy rằng Cầm Anh so với bọn chúng lớn hơn một chút nhưng Cầm Anh hướng nội lại yếu đuối, khiến hắn có vẻ không thành thục bằng Kỳ Lân Thanh Tĩnh. Lũ trẻ mỗi khi có cơ hội liền chạy đến kết giao, Tín Ninh Viễn giống như tiểu đậu tử cũng bận rộn theo sau mấy ca ca.

Lúc trước có Thạch Lệ, Cầm Anh còn dám cùng bọn họ trao đổi một chút, nhưng bây giờ hắn hoàn toàn thu mình lại trong một cái vỏ, chỉ có Cao Phóng mới có thể khiến hắn mở miệng.

Thanh Tĩnh là người đầu tiên hết kiên nhẫn, không chút nào nể nang mà tả oán nói: “Người này rốt cuộc có phải nam nhân hay không? Bất quá chỉ là một chút sóng gió mà thôi, lần sau ghi nhớ bài học này một chút là tốt rồi, hắn muốn ám ảnh tới khi nào a? Cả đời cũng không chịu qua lại với người khác sao?”

“A Tĩnh, ngươi đừng nói như vậy.” Sở Lân nói, “Ta đã hỏi Cao thúc thúc, tộc nhân của Cầm Anh hình như bị Vô Cực sơn trang nô dịch, ngay cả một chút phản kháng cũng không có. Cầm Anh có dũng khí theo người khác xuống núi đã là đột phá chính mình rồi, tộc nhân của hắn vốn là chưa hề nghĩ tới chuyện này. Nhưng kết quả chỉ là hắn bị lợi dụng, đả kích như vậy chúng ta không thể tưởng tượng ra.”

“Thật đáng thương.” Sở Kỳ ở một bên nhíu mày nói.

Tín Ninh Viễn nhìn qua nhìn lại, cũng gật gật đầu, nãi thanh nãi khí nói theo: “Thật đáng thương!”Thanh Tĩnh trừng mắt nhìn Tín Ninh Viễn một cái, ôm hắn lên: “Ngươi thì biết cái gì, chỉ biết mò mẫm đi theo góp vui.” Lại nhìn Sở Kỳ Sở Lân, thở dài một hơi nói: “Được rồi, ta lúc trước là không biết còn có nội tình như vậy. Hai người các ngươi đừng có dùng ánh mắt để nhìn kẻ xấu mà nhìn ta như vậy có được không!”

“Có sao?” Sở Kỳ sờ sờ mặt, lại quay sang nhìn đệ đệ.

Sở Lân lắc lắc, nghiêng đầu đi. Tín Ninh Viễn lại dùng bàn tay nhỏ đầy thịt vỗ vỗ lên mặt Thanh Tĩnh, mắng: “Là người xấu!”

“Này, ba người các ngươi, không cần cùng nhau khi dễ ta a!”

….

Cao Phóng thật vất vả mới khiến Cầm Anh chịu nói ra vài lời, nhưng đối với tình hình trước mắt tựa hồ giúp không được gì nhiều.

“Hắn hẳn là còn nhớ đường tới Vô Cực sơn trang.” Trình Tuyết Tường nói, “Chẳng lẽ chỉ đường cũng làm không được sao?”

Cao Phóng bất đắc dĩ lắc đầu.

“Chỉ có phá tan Vô Cực sơn trang, hắn mới có hi vọng giải độc, chẳng lẽ hắn còn không rõ điều đó sao?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói.

Cao Phóng thở dài: “Nơi đó còn có tộc nhân của hắn, Cầm Anh đại khái cũng không làm cách nào tin tưởng chúng ta. Hơn nữa dù cho hắn có muốn chỉ đường cũng là mơ hồ. Lúc Thạch Lệ dẫn hắn đến đây, hắn cũng không tỉ mỉ nhớ đường.”

“Tiểu Phóng, vậy vũ phách kia có manh mối gì không?” Thanh Lang đột nhiên nói.

Khi đó Thạch Lệ đưa vũ phách cho Sở Phi Dương đã bị Thanh Lang dùng cái chén có cơ quan xảo diệu mà đổi vị trí, Sở Phi Dương uống vào chỉ là một chén nước, vũ phách thực sự thì bị giữ lại.

Cao Phóng cơ hồ có chút xấu hổ, liên tiếp mấy vấn đề hắn đều không cho ra được kết quả vừa lòng: “Cũng không có. Trước đây ta tự cho là mình hiểu sâu biết rộng y thuật, đến hôm nay mới thấycmình chỉ như ếch ngồi đáy giếng. Vũ phách kia ta không có chút manh mối nào.”

“Ngay cả Võ Lâm minh tự cho mình là có vị trí cao ở Trung Nguyên cũng thúc thủ vô sách, không có chút thành tích nào, ngươi không cần tự trách mình.” Quân Thư Ảnh nói.

Trình Tuyết Tường đang âm thầm minh tư khổ tưởng thì đột nhiên lại có cảm giác như người vô tội bị một mũi lưu tiễn bắn trúng.

“Sở huynh, Vân Thâm, kế tiếp các ngươi dự định sẽ làm gì?” Thanh Lang thực tự cảm thấy mình thân là khách, mỉm cười đem quyền quyết định đẩy về phía Tín Vân Thâm và Sở Phi Dương, còn mình thì một thân thoải mái.

Sở Phi Dương một mực trầm ngâm chợt dừng lại ngón tay vẫn đang khe khẽ gõ xuống mặt bàn, ngừng một chút nói: “Vô Cực sơn trang hung hăng càn quấy đã quá lâu, ta mệt mỏi chờ đợi đã đủ rồi.”

Chương 27

Thanh Lang nói: “Huynh nghĩ bây giờ phải làm như thế nào?”

“Vấn đề khó khăn trước mắt đó là Vô Cực sơn trang này ở đâu.” Sở Phi Dương nói, “Vô Cực sơn trang phát thiệp mời thọ yến rộng rãi. Muốn trà trộn vào đó cũng không phải là việc khó.”

“Huynh vừa mới tận mắt chứng kiến sự lợi hại của vũ phách, chẳng lẽ vẫn còn muốn dấn thân vào nơi nguy hiểm?” Thanh Lang lắc đầu nói, “Thứ đó quá tà môn, Cao Phóng còn không có biện pháp, bổn giáo chủ tuyệt đối sẽ không ăn.”

Quân Thư Ảnh nghi hoặc nói: “Chúng ta không phải đã bắt được hai kẻ kia sao? Chẳng lẽ ngay cả Vô Cực sơn trang ở đâu cũng không tra ra được?”

“Quân đại ca, huynh cũng không phải là không biết bọn họ trung thành và tận tâm với Vô Cực sơn trang như thế nào, đâu có dễ dàng như vậy. Dường như càng bị bức bách, hai người đó lại càng ca tụng Thánh cô của bọn họ, rõ ràng đầu óc rất tỉnh táo nhưng lại như bị trúng tà, thật là…” Tín Vân Thâm thở dài nói.

“Các ngươi gọi đó là bức? Ngay cả nghiêm hình bức cung cũng đều không hiểu.” Quân Thư Ảnh bất mãn nói.

Tín Vân Thâm vội ngậm miệng lại.

Sở Phi Dương nói: “Điều ta muốn nói chính là vũ phách này. Vũ phách và máu của Cầm Anh có quan hệ mật thiết, hắn hẳn phải biết rõ về nó. Cao Phóng, hắn đối với ngươi tín nhiệm nhất, vậy phải nhờ ngươi hỏi hắn một chút, người trúng độc của vũ phách này rốt cuộc có gì khác thường?”

“Sở đại hiệp là muốn lẻn vào cùng với những người đầu nhập Vô Cực sơn trang?” Trình Tuyết Tường nói.

Sở Phi Dương gật đầu, còn chưa kịp mở miệng thì Quân Thư Ảnh đã cướp lời: “Ta cũng đi!”

Sở Phi Dương nhìn y, có chút khó xử mà nhíu mày.

Vô Cực sơn trang không thể so với những kẻ trước kia, mọi người biết rất ít về bọn chúng, chuyến này đi có lẽ sẽ rất nguy hiểm, hắn không muốn Quân Thư Ảnh phải rơi vào hiểm cảnh. Nếu như có thể, những người khác tốt nhất là án binh bất động, để một mình hắn đi trước thăm dò là phương án ổn thỏa nhất.

Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, Sở Phi Dương mở miệng nói: “Thư Ảnh a,…”

“Không cần nhiều lời vô ích!” Quân Thư Ảnh cắt ngang, không muốn nghe hắn khuyên giải.

Trình Tuyết Tường cũng nói: “Ngày hôm trước gia sư có gửi thư, Võ Lâm minh càng ngày càng như trứng chọi đá, gia sư hết sức lo ngại. Tại hạ thực sự cũng không chờ đợi thêm được nữa. Chuyến này tại hạ cũng phải đi.”

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn Thanh Lang, thâm ý trong ánh mắt kia Thanh Lang làm sao không hiểu. Thanh Lang giơ hai tay lên nói: “Miễn là không cần phải ăn thứ quỷ quái kia, bổn giáo chủ cũng có thể đích thân đi một chuyến.”

Quân Thư Ảnh vừa lòng di chuyển ánh mắt về phía Sở Phi Dương.
Tín Vân Thâm khụ khụ một tiếng, nói: “Vậy ta cũng…”

“Ngươi thành thật ở lại.” Sở Phi Dương nói.

“Tại sao?!” Tín Vân Thâm trừng hai mắt bất mãn kêu lên.

“Ngươi thân là chưởng môn, ngươi đi rồi lấy ai chủ trì đại cục? Không cần một khinh một trọng, thành thật ở lại trên núi đi.”

Tín Vân Thâm tuy có bất mãn, nhưng biết Sở Phi Dương nói có lý, chỉ có thể rầu rĩ mà dựa vào ghế.

“Chuyện về vũ phách sẽ phải phiền Cao Phóng rồi.” Sở Phi Dương nhìn Cao Phóng nói.

Cao Phóng gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói: “Chuyến này ta cũng nên đi. Vô Cực sơn trang có vũ phách, không dám đảm bảo bọn chúng không còn có những thứ độc vật hiếm thấy khác. Nếu có xảy ra chuyện gì, ta tốt xấu gì cũng có thể khẩn cấp giải trừ.”

“Cái gì?! Không được!” Tín Vân Thâm cả kinh nói, “Tiểu Phóng, ngươi không biết võ công, đi theo rất nguy hiểm! Ta không đồng ý!”

“Ta trước kia không phải chỉ một thân một mình cũng xông vào Thanh Phong kiếm phái được đó sao? Giáo chủ…” Cao Phóng trừng mắt nhìn Tín Vân Thâm một cái rồi lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh cầu khẩn.

Quân Thư Ảnh cũng có chút do dự, Cao Phóng lại nói: “Cho dù các ngươi không cho ta đi cùng, ta cũng sẽ tự mình đi, Vô Cực sơn trang dùng dược cực kỳ lợi hại, võ công của các ngươi cũng chưa chắc so được với sự hiểu biết về độc dược của ta.”
Cao Phóng nói là làm, Tín Vân Thâm và Quân Thư Ảnh đều hiểu rõ điều đó. Tín Vân Thâm nghe xong vừa lo lắng lại vừa tức giận, xoay vòng vòng ở bên người Cao Phóng, hi vọng khiến y thay đổi suy nghĩ. Quân Thư Ảnh lại nói: “Cao Phóng nói không sai. Để hắn cùng đi đi.”

Tín Vân Thâm ở một bên khuyên bảo không có kết quả, cuối cùng nổi giận đùng đùng một mình bỏ ra ngoài, Cao Phóng cũng không quản mọi người còn đang ngồi đó, vội đứng dậy đuổi theo.

Cuối cùng lên đường gồm có năm người, chờ sau khi Cao Phóng đi hỏi Cầm Anh cho ra độc tính của vũ phách thì mọi người sẽ cùng nhau khởi hành.

Trong năm người, ngoại trừ Cao Phóng, bốn người còn lại đều đã chạm mặt Thánh Cô của Vô Cực sơn trang, muốn ẩn thân trà trộn vào trong đám người đi chúc thọ, nếu không muốn bị phát hiện thì phải tốn ít nhiều suy nghĩ.

Cũng may Cao Phóng trong lúc rãnh rỗi còn chăm chỉ nghiên cứu qua thuật dịch dung, hiện giờ mặc dù một tay kỹ nghệ còn chưa tới mức xuất thần nhập hóa nhưng chí ít cũng có thể khiến người khác không thể dễ dàng nhận ra. Cho nên trước khi lên đường, kiều trang đã phẫn là nhiệm vụ thiết yếu.

“Có khó chịu không?” Quân Thư Ảnh nhìn thấy Cao Phóng bưng lên một hộp chi cao(dạng mỡ, cao) để bôi lên mặt, hơi lùi về phía sau, có chút không yên tâm mà hỏi.

“Giáo chủ, tay nghề của ta ngươi còn không yên tâm?” Cao Phóng cười nói, từ trong hộp lấy ra một ít, “Giáo chủ, ngươi nhắm mắt lại.”

Quân Thư Ảnh nhìn xung quanh một chút, khẽ vươn tay chỉ vào Thanh Lang nói: “Hay là dịch dung cho hắn trước đi.”

Thanh Lang khóe miệng co quắp, lại chỉ vào Sở Phi Dương đang ở bên cạnh thảnh thơi uống trà: “Hắn cái gì mà hắn, bổn giáo chủ không có tên sao? Thư Ảnh a, tại sao ngươi không để Phi Dương huynh dịch dung trước đi?” Theo kinh nghiệm của Thanh giáo chủ, thứ dịch dung này, tựa như dán lên mặt một chiếc mặt nạ bằng da mỏng như tờ giấy, vừa bức bối vừa nóng rất khó chịu. Tuy rằng không thể phủ nhận tay nghề của Cao Phóng nhưng mà có lẽ vẫn sẽ không được thoải mái. Quân Thư Ảnh thật ra là đau lòng không nỡ để Sở đại hiệp nhà y chịu tội đây mà.

Quân Thư Ảnh khóe môi căng ra, trừng mắt nhìn Thanh Lang, Thanh Lang cũng không hề nhượng bộ chút nào mà trừng mắt nhìn lại. Sở Phi Dương làm sao chịu được ‘ám tòng thu ba’ nảy lửa tung tóe như vậy, vội vàng đứng dậy chắn giữa hai người, nói với Cao Phóng: “Cao Phóng, vẫn là làm cho ta trước đi.”

Thủ nghệ của mình cư nhiên không được tín nhiệm như thế, Cao Phóng không khỏi có chút buồn bực. Vì vậy y lại càng xuất ra đủ mười hai vạn phần năng lực, kết quả thu được ngoài dự đoán.

Chi cao kia thoạt nhìn vừa dày vừa nặng vậy mà không hề có cảm giác ngột ngạt, trên mặt gần như không thấy gì dị thường, chỉ là so với tướng mạo sẵn có của bốn người thì dung mạo này tất cả đều có một chút sai khác.

Cao Phóng không cố biến đổi nhân dạng mà chỉ là thay đổi một chút bộ dáng nguyên bản của bốn người, vẫn tuấn soái như cũ, lại có vẻ tự nhiên hơn, nhìn không ra điểm đáng ngờ. Sau khi dịch dung, đừng nói là nữ tử kia chỉ mới gặp qua một lần, kể cả mấy người bọn họ nhìn nhau cũng như nhìn thấy người xa lạ, hết sức lạ lẫm.

Cao Phóng đem dụng cụ cất đi, quay lại hướng bốn người nói: “Môn phái chúng ta muốn tới tên là Trường Thanh môn, cách Lãng Nguyệt sơn cũng không quá một ngày đường, ngày mai là có thể tới nơi rồi, cho nên cần phải dịch dung trước từ ngày hôm nay để tránh trên đường bị kẻ khác chú ý tới, làm hỏng đại sự. Thứ đó trên mặt các ngươi chỉ có dùng cái này mới có thể rửa đi.” Cao Phóng giơ lên một chiếc hồ lô cho mọi người thấy, “Vật này ta sẽ mang theo, ngày thường các ngươi cũng chưa từng dùng thứ này rửa mặt.”

“Vậy chúng ta giữa trưa sẽ lên đường.” Sở Phi Dương quyết định, “Gần trưa rồi, mọi người trở về sửa soạn đi, sau khi ăn cơm sẽ tập hợp ở sơn môn.”

_________________

Chương 28

Giữa trưa, mọi người đúng hẹn tập hợp nhau tại sơn môn. Tín Vân Thâm đem ra năm con tuấn mã tốt nhất của Thanh Phong kiếm phái, nhuyễn giáp tơ vàng tốt nhất trong kho vũ khí cũng được mang ra, cẩn thận mặc vào cho Cao Phóng rồi mới đứng trước sơn môn mười phần oán niệm đưa mắt dõi theo mấy người cưỡi ngựa chạy đi xa.

“Tín chưởng môn cần gì phải trưng ra vẻ mặt oán phu như vậy chứ?” Yến Kỳ ở một bên đi tới, nhìn theo bóng người dần khuất xa, mở miệng giễu cợt.

Tín Vân Thâm trừng mắt liếc hắn một cái, hừ lạnh: “Chẳng lẽ ngươi thì không?”

Không nghĩ rằng Yến Kỳ sẽ thẳng thắn thừa nhận: “Ân, ta cũng oán phu vậy. Chúng ta đồng bệnh tương liên.”

Tín Vân Thâm nghẹn lời, nhìn Yến Kỳ đắc ý sờ sờ khuôn mặt trắng mịn, bộ dạng lại còn mỏng manh phong lưu, chân mày đọng lại một chút sầu bi nhìn về hướng mấy người Thanh Lang rời đi, khiến hắn không khỏi càng thêm ấm ức.

Không thể tưởng được a không thể tưởng được, hắn đường đường là chưởng môn tuổi trẻ tài cao của môn phái đệ nhất thiên hạ, vậy mà cũng có một ngày bị đánh đồng với tên gia hỏa này!



Thường Thanh môn ngụ tại Thiên Bình trấn cách Lãng Nguyệt sơn hơn hai trăm dặm. Mấy người Sở Phi Dương một đường đánh ngựa chạy băng băng, ban đêm cũng không tìm nơi ngủ trọ mà chỉ ở trong rừng đốt một đống lửa, ăn lương khô, nghỉ ngơi mấy canh giờ.

Quân Thư Ảnh đương nhiên cùng với Sở Phi Dương ngồi một chỗ. Lạc bính (tên một loại bánh) rất khó nuốt, Quân Thư Ảnh ăn được phân nửa thì nhét vào tay Sở Phi Dương, Sở Phi Dương đem nửa khối bánh đó bỏ vào miệng rồi lại gỡ xuống một xiên dã kê (gà rừng) đã được nướng chín trên lửa, đưa cho Quân Thư Ảnh.

Thanh Lang và Cao Phóng sớm đã quen mắt với việc này, Trình Tuyết Tường ở tại Thanh Phong kiếm phái lâu như vậy hẳn là cũng đã nhận ra, hoặc cũng có thể hắn sớm đã biết từ trước khi tới Thanh Phong kiếm phái. Bất luận là thế nào thì cái nhìn của hắn rõ ràng không thể xếp vào loại suy xét.

Trình Tuyết Tường cầm lấy túi nước, chậm rãi uống, khóe môi lộ ra một tia tiếu ý mơ hồ, như có như không.

Đến khi muốn nghỉ ngơi, hắn mới đem nước trong túi tạt xuống đổng lửa, ngọn lửa bùng lên văng tứ tung, mang theo một trận sóng nhiệt sáng tỏ rồi mới dần dần tắt lịm.

“Trình minh chủ lúc này vẫn còn uống rượu?” Cao Phóng nói, “Uống rượu dễ hỏng việc.”

Trình Tuyết Tường cười cười nói: “Yên tâm đi, ta tự biết chừng mực.” Tựa hồ có chút men say, không còn giống với phong thái thận trọng và khiêm tốn thường ngày.

Mấy người ăn uống no đủ rồi tự mình đi nghỉ. Ngoại trừ Cao Phóng ra thì bốn nguời kia nội lực đều rất thâm hậu, ở trong giấc ngủ vẫn có thể dễ dàng bảo trì cảnh giác, bởi vậy không cần an bài người canh gác.Lúc nửa đêm, Quân Thư Ảnh đột nhiên bị một trận thanh âm rất nhỏ làm giật mình tỉnh giấc. Y mạnh mẽ mở mắt, lập tức thấy đôi mắt hắc bạch phân minh của Sở Phi Dương đang gần ngay trước mặt.

Sở Phi Dương chỉ về phía sau, thấp giọng nói: “Ngươi cũng nghe thấy?”

Quân Thư Ảnh gật gật đầu, Sở Phi Dương nhẹ nhàng đứng dậy, Quân Thư Ảnh cũng đứng lên theo.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường sớm cũng đã tỉnh lại, Sở Phi Dương nói: “Thanh huynh Trình huynh, hai người các ngươi ở lại bảo vệ Cao Phóng, ta cùng với Thư Ảnh chạy qua bên kia xem xét một chút. Tiếng động này không giống như là cao thủ nhưng vẫn phải để phòng bị trúng kế điệu hổ ly sơn.”

Thanh Lang gật đầu, nhìn về phía Cao Phóng vẫn đang say ngủ dựa vào bên mình, Trình Tuyết Tường đứng ở một bên, nhìn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, nói: “Các ngươi cẩn thận một chút.”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh một trước một sau phi thân rời đi, thoáng cái biến mất vào trong bóng đêm hắc ám.

Tiếng động kia vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, lắng tai nghe một chút thì cũng nhận ra, đây là tiếng người ồn ào. Hai người bất quá mới đi được một lát đã thấy thanh âm kia mỗi lúc một gần.

Từ trên tán cây ẩn nấp nhìn xuống phía hồ nước nhỏ cách đó không xa, sau khi nhìn ra đó là hai nam tử trẻ tuổi cùng một lục y nữ tử thì Sở Phi Dương trực giác cảm thấy, điệu hổ ly sơn chỉ là vì quá lo lắng mà thôi.“Ta sẽ không nhường Y Y cho ngươi! Cho dù ngươi có là nhi tử của sư phụ, ngươi cũng không có tư cách cùng ta tranh đoạt nàng! Nàng từ lâu đã là hôn thê của ta!” Hai gã nam tử trừng mắt nhìn nhau, như thế không đội trời chung, người thoạt nhìn nhỏ tuổi hơn một chút cắn răng nói.

Một gã nam tử khác vóc dáng cao lớn hơn, khuôn mặt cũng chín chắn trưởng thành hơn, một tay kéo lấy lục y nữ tử đến bên người, không chút nào nhường nhịn, nói: “Sư đệ, đệ muốn cái gì ta cũng có thể nhường, chỉ có Y Y là không thể được.”

“Ngươi dựa vào cái gì? Y Y mười lăm tuổi đã cùng ta đính hôn, ngươi cùng lắm chỉ là biểu ca của nàng, thân thích của nàng, ngươi dựa vào cái gì phải chiếm hữu nàng mới thôi!”

Lục y nữ tử nước mắt đầy mặt, đôi mắt sáng ngời nhìn qua nhìn lại hai người nam tử, không biết phải làm sao.

“Đại biểu ca, sư ca, các huynh đừng cãi vã nữa, đừng cãi vã nữa, ta rất sợ.”

Tranh chấp sau đó vẫn còn tiếp tục, đơn giản chỉ là một tiết mục trăm ngàn năm qua vẫn diễn ra mãi không thôi, tranh đoạt tình nhân, huynh đệ bất hoà, hồng nhan họa thủy.

Quân Thử Ảnh cảm thấy vô vị, muốn rời đi, quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy Sở Phi Dương vẫn đang thú vị chứng kiến cảnh này.

“Trò vui diễn ra ở dưới kia có phải hay không khiến Sở đại hiệp nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp nào đó?” Quân Thư Ảnh không mặn không nhạt, giọng đều đều.

Sở Phi Dương liếc mắt nhìn y, ghé vào lỗ tai y vừa cười vừa nói khẽ: “Khoảng thời gian tốt đẹp của ta chẳng phải đều cùng ngươi mò mẫm giằng co sao, ngươi nói xem, ngươi còn có cái gì hảo bất mãn?”

Quân Thư Ảnh trừng mắt, Sở Phi Dương lại vô thưởng vô phạt tiếp tục nói: “Ngươi đại khái không nhận ra, nữ tử kia chính là Hà Y, cháu gái của đương nhiệm chưởng môn Thường Thanh môn. Nghe nàng xưng hô, có lẽ nam tử lớn tuổi hơn một chút kia chính là Phó môn chủ của Thường Thanh môn, cũng là nhi tử của chưởng môn hiện giờ, Nghiêm Phi. Nam tử còn lại, đại khái là một trong số những đệ tử xuất sắc đời thứ nhất của Thường Thanh môn, tên gọi Hạng Ninh Tử.”

“Thường Thanh môn này ta trước đây cũng chưa từng nghe qua, ngươi tại sao lại biết rõ ràng như vậy?” Quân Thư Ảnh nhíu mày hỏi, suy nghĩ một chút lại nói: “Ngươi cư nhiên còn nhận ra nữ tử cùng hai người kia.”

“Không thể nói như vậy, thật sự là người nữ tử kia so với hai kẻ theo đuổi nàng thì thanh danh lớn lắm.” Sở Phi Dương hết sức vô tội mà giải thích, “Cái này gọi là người trong giang hồ phần lớn thời gian đều nhàn rỗi nhàm chán, người nhàm chán mỗi khi gặp nhau, thích nhất chính là luận về võ công, binh khí, rượu, và nữ nhân.”

Hắn rõ ràng có thể dùng nội lực dẫn âm, vậy mà cứ một mực dán vào bên tai Quân Thư Ảnh để nói, khiến y khó chịu mà bịt lỗ tai.

Chương 29

Tiết mục thâm tình mật ý ở phía dưới vẫn còn tiếp diễn, Quân Thư Ảnh cảm thấy có chút tẻ nhạt, dùng khuỷu tay thọt thọt Sở Phi Dương, nói: “Đi thôi.”

Sở Phi Dương hiển nhiên cũng không có hứng thú đứng xem người ta diễn cảnh nhi nữ tình trường, liền gật đầu. Hai người đang định rời đi, Sở Phi Dương đột nhiên án trụ bả vai Quân Thư Ảnh, áp đè người y xuống: “Đợi một chút, có người đến.”

Sở Phi Dương vừa dứt lời, bất thình lình từ trong bóng tối trải ra hai dải lụa mỏng, vẽ lên không trung hai con đường, một chiếc vô mã xa lăn bánh trên đó, trong khoảnh khắc đã từ đằng xa chạy đến trước mặt.

“Tiểu nhân phương nào? Dám ở nơi Thánh Cô thanh tu mà tranh cãi ồn ào không kiêng nể?” Một đạo thanh âm khinh thúy từ trong rừng cây vang lên. Dưới tán cây, Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn xung quanh, tựa hồ rất bất ngờ đối với sự xuất hiện của kẻ này.

Hà Y có chút hoảng sợ, một tay nắm lấy Nghiêm Phi một tay nắm lấy Hạng Ninh Tử, van xin: “Sư huynh, biểu ca, chúng ta đi thôi, về nhà trước đã.”

“Quấy rầy Thánh Cô thanh tĩnh, các ngươi còn muốn dễ dàng rời đi?” Tiếng cười lạnh lẽo một lần nữa vang lên, một dải lụa trắng từ không trung đột nhiên đánh úp về phía ba người Nghiêm Phi, “Theo ta trở về thỉnh tội Thánh Cô đi!”

Nghiêm Phi cùng với Hạng Ninh Tử dù gì cũng là đệ tử anh tài kiệt xuất bậc nhất của Thường Thanh môn nên dễ dàng thoát khỏi dải lụa trắng nhưng lại không kịp trở tay cứu Hà Y.

“Biểu ca, sư huynh!” Hà Y chân tay bị lụa trắng trói buộc, thoáng cái bị kéo lên khung, chỉ còn kịp kêu lên hai tiếng rồi biến mất vào trong rừng cây hắc ám.

Mã xa kia cũng nhẹ lướt đi, chỉ còn lại hai dải lụa mỏng nhẹ nhàng rơi xuống. Hạng Ninh Tử một phen túm lấy, thở hổn hển ném xuống đất, hướng lên không trung hô lớn: “Y Y!”

“Còn kêu la cái gì, mau đuổi theo!” Nghiêm Phi ném lại một câu, trong khi đó đã đi trước một bước, phi thân đuổi theo.

Mắt thấy Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử một trước một sau đuổi theo Hà Y, Sở Phi Dương mới kéo Quân Thư Ảnh từ trên cây nhảy xuống.

“Thánh Cô kia thủ đoạn ác độc, võ công lại cao, mấy người kia đuổi theo chỉ sợ không có kết cục tốt đẹp.” Sở Phi Dương nhíu mày nói.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái: “Ngươi muốn như thế nào?”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài: “Cũng không thể thấy chết mà không cứu được a.”

“Vậy đi thôi.” Quân Thư Ảnh nhanh gọn đáp lời rồi kéo theo Sở Phi Dương đuổi theo hướng mã xa tiêu thất.

Sở Phi Dương có chút kinh ngạc mà nhìn y, tuy rằng Quân Thư Ảnh mấy năm gần đây càng càng càng nguyện ý nghe lời hắn nhưng đối với việc cứu người, Quân Thư Ảnh cũng chưa từng tích cực như vậy đi.

Quân Thư Ảnh tựa hồ cảm giác được ánh mắt của Sở Phi Dương mới nhìn về phía hắn, nói: “Hơn một lần để Thánh Cô kia chạy thoát, lần này nếu có cơ hội, nhớ kỹ phải một đao giết chết cho xong chuyện.”

Nghiêm túc ân cần dặn dò như vậy, giữa một tầng giả tạo xa lạ vẫn còn một chút quen thuộc khiến Sở Phi Dương có chút dở khóc dở cười.

“Không được giết, giết nàng rồi sao còn có thể đi tới Vô Cực sơn trang? Thánh Cô kia tuy rằng liều lĩnh nhưng cũng chỉ là chân chạy, Vô Cực sơn trang nhất định còn có người giật dây, chúng ta đi chuyến này cần phải nhổ cỏ tận gốc, vì vậy không được hành động theo cảm tính.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy dưới chân chậm lại một chút, Sở Phi Dương tiếp tục giữ chặt y cùng chạy về phía trước.

“Thư Ảnh, tuy rằng chúng ta không giết người nhưng cứu người thì vẫn phải cứu.” Sở Phi Dương ho nhẹ một tiếng, nói.

Quân Thư Ảnh nhìn lên khuôn mặt của hắn, nói: “Dịch dung vốn là vì che giấu tai mắt người khác. Dùng diện mạo này đi cứu người chẳng phải là rất rêu rao sao?”

Sở Phi Dương đương nhiên cũng nghĩ đến chuyện này, liền lấy từ trong lòng ngực ra hai mảnh vải đen che mặt, đưa cho Quân Thư Ảnh một mảnh.
Ngươi tùy tiện mang theo thứ này để làm gì?” Quân Thư Ảnh nhìn thấy Sở Phi Dương tay chân lanh lẹ mà đem khuôn mặt tuấn tú che lại, nhịn không được nhíu mày hỏi.

“Ai, có phòng bị tất sẽ tránh được tai họa.” Sở Phi Dương hai mắt lộ ra bên ngoài khẽ cong lên, “Nhanh che lại.”

Quân Thư Ảnh mặc dù không thích che mặt, hơn nữa trên mặt vẫn còn dán một tầng đồ vật này nọ, nhưng cũng không còn cách nào khác đành phải đem mảnh vải mang theo nhiệt độ cơ thể của Sở Phi Dương che lấy nửa khuôn mặt.

Hai người đuổi theo vài dặm, liền thấy phía trước có ánh sáng mơ hồ truyền đến. Tiếp tục chạy tới gần hơn mới phát hiện hào quang này có một chút giống như lửa xanh óng ánh, không hề có đèn lồng chiếu sáng.

Trên khoảng đất trống giữa rừng cây có một đầm lầy, trong đầm nước bùn màu xám được lục quang chiếu xuống lềnh bềnh quỷ dị, thỉnh thoảng lại có bọt khí đội lên khỏi nước bùn rồi vỡ tan.

Vậy mà ở giữa đầm lầy dơ bẩn như vậy lại có một nữ tử khỏa thân, chỉ lộ ra bả vai cùng cánh tay mảnh khảnh bạch sắc còn toàn bộ bộ vị khác đều ngâm dưới bùn.

Trên bờ gần đó thình lình xuất hiện mấy con rắn hoa sắc sặc sỡ, nhìn kỹ một chút mới phát hiện thậm chí trong đầm lầy kia còn có rất nhiều con khác đang di chuyển, quỷ dị khó lường, ở dưới nước bùn chui tới chui lui. Ở giữa ao bùn nhơ nhớp không chịu nổi đầy rẫy trùng xà như vậy lại có một diệu linh nữ tử đang ngâm mình, cảnh tượng này thật là vô cùng quỷ dị. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nhịn không được liếc mắt nhìn nhau.

“Trong đầm lầy đều là vật cực độc.” Quân Thư Ảnh dùng nội lực dẫn âm nói.

Sở Phi Dương gật đầu.

Hà Y bị bắt tới đang đứng trên bờ, sớm đã sợ tới mức hai đầu gối xụi lơ nhưng vẫn còn cố gắng chống cự, dường như không muốn quá mức luống cuống, bôi nhọ giáo dưỡng đại gia khuê tú.

Ở phía sau nàng là môt diệu linh nữ tử khác, bất quá mười sáu mười bảy tuổi, mặc một thân y sam khiết bạch, búi tóc xinh đẹp, vài sợi đen nhánh chỉnh tề rơi trước ngực.

“Tỷ tỷ, vừa rồi chính là mấy người này không biết sống chết mà ầm ĩ, tỷ tỷ nói phải xử trí như thế nào?” Nàng mở miệng hỏi.

Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử đuổi tới trước một bước không biết đã bị trúng độc gì, vô lực nằm một bên chỉ có thể phẫn hận mà nhìn nữ tử kia.

Thánh Cô từ trong đầm xoay người lại, quan sát hai người nam tử đang nằm trên mặt đất rồi lại nhìn về phía Hà Y. Sắc mặt nàng vẫn không chút thay đổi, mi gian nhàn nhạt giống như không cho rằng mình đang ở trong đầm lầy toàn độc vật vây quanh, mà là đang ở giữa thính đường rộng lớn sáng sủa. So với nữ tử luôn miệng hỏi người khác cần phải xử trí thế nào thì càng khiến cho người ta không rét mà run.Nàng mới chỉ nhìn Hà Y đã khiến Hà Y sợ đến nỗi sắp ngất đi, rốt cuộc chống đỡ không được, hai chân mềm nhũn ngã trên nền đất.

“Yêu nữ, ngươi muốn làm gì thì hãy hướng ta mà làm, thả Y Y ra!” Hạng Ninh Tử giận dữ hét lên.

Nghiêm Phi tức giận cố sức nhấc chân đạp y một cái, không để y tiếp tục chọc giận nữ nhân nhìn qua kỳ quỷ khó lường kia nữa.

Thánh Cô quay đầu nhìn Hạng Ninh Tử, há miệng, như muốn nói chuyện, nhưng đột nhiên lại phát ra một tiếng hô nhỏ như đau đớn đến cùng cực, khuôn mặt trong nháy mắt cũng trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt đẫm trên trán.

Nữ tử trẻn bờ vội nhoài người về phía trước, nhưng cũng không dám chạm vào, chỉ có thể lo lắng không ngừng la lên: “Tỷ tỷ, tỷ chịu đựng nha, nhẫn nại một chút là tốt rồi.”

Thánh Cô kia cắn răng nhẫn nại, rồi lại gian nan ngẩng đầu nhìn Hà Y. Hà Y mở lớn đôi mắt hắc sắc nhìn nàng, bị nàng nhìn đến mức rụt cổ lại, tuy rằng vẫn sợ hãi nhưng thấy nữ tử trong đầm bộ dạng đau đớn như vậy thì có vài phần tò mò, thậm chí đồng tình.

“Nữ tử thế ngoại này… nhìn qua bao giờ cũng sạch sẽ, thuần khiết như vậy.”

“Nếu các ngươi chịu đựng một lần đau khổ mà ta đã phải chịu, chỉ cần một lần, chỉ cần một phần vạn, điệu bộ thiên chân vô tà như vậy, cũng sẽ biến thành cặn bã đi.”

Thánh Cô cúi đầu nhớ lại, hai mắt nhìn Hà Y chằm chằm, không biết là giận hay là hận. Nữ tử trên bờ nghe xong lời của nàng, lại đột nhiên xoay người chạy đến bên cạnh Hà Y, một tay kéo lấy nàng tới gần đầm lầy.

“Tỷ tỷ, ta bây giờ sẽ đưa tiểu tiện nhân này đến bồi tỷ.”

“Nhân tiện cơ hội này.” Sở Phi Dương ở bên tai Quân Thư Ảnh thấp giọng nói, hai người rất ăn ý, từ nơi ẩn thân cùng lúc lao ra ngoài. Sở Phi Dương lập tức xông về phía Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử còn Quân Thư Ảnh thì chạy tới gạt tay bạch y thiếu nữ, một tay kéo Hà Y lên.

“Người nào?! Dám càn rỡ trước mặt Thánh Cô!” Bạch y thiếu nữ kinh nộ nói, nghiêng mình tới trước mặt Quân Thư Ảnh muốn ngăn cản. Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn, lần thứ hai đẩy nàng ra xa còn phóng ra mấy mũi ám khí, ngăn cản nàng truy đuổi.

Hà Y vẫn còn có chút mơ hồ được Quân Thư Ảnh nắm lấy bả vai bay khỏi đó, hướng về rừng cây, bỏ lại nữ tử quỷ dị trong đầm cùng bạch y thiếu nữ thật xa ở phía sau.

Trong khi chạy vội, gió đêm phả vào mặt cuối cùng cũng khiến Hà Y tỉnh táo trở lại, nàng chịu không được lạnh, khẽ co ro, cảm thấy nơi bả vai có một chút ấm áp. Cánh tay đặt trên vai khí lực rất lớn, tư thế đối với nàng cũng không quá săn sóc, ngày thường đây đại khái là hết sức mạo phạm nhưng lúc này lại có một cảm giác rất an toàn.

Hà Y ngẩng đầu, muốn nhìn cho rõ ràng diện mạo của ân nhân cứu mạng nhưng lại bị một mảnh vải đen ngăn trở tầm nhìn, chỉ có thể nhìn được quai hàm đường nét đĩnh trực, và một đôi lông mày rất đẹp toát ra một chút lãnh ý.

Quân Thư Ảnh đến nơi trước đó đã giao hẹn cùng với Sở Phi Dương, đem Hà Y thả xuống. Sở Phi Dương còn chưa tới, Quân Thư Ảnh nhịn không được nhíu mày, bước về phía trước vài bước, ngẩng đầu nhìn xung quanh.

“Công tử… Hà Y đa tạ ơn cứu mạng của công tử.” Hà Y hoảng hồn vừa bình tĩnh trở lại, nhìn thấy bóng lưng của người nọ, còn nhớ rõ trước tiên cần phải nói lời cảm tạ. Nói xong một câu, khuôn mặt vốn không có chút huyết sắc nay lại xuất hiện một tia đỏ ửng.

Quân Thư Ảnh nghe được, liền gật đầu với nàng. Vốn là tình cờ gặp nhau, cứu người cũng là thuận tay, vả lại Quân Thư Ảnh từ trước đến nay không dễ nói chuyện cùng người khác.

Trong rừng cây hắc ám, Quân Thư Ảnh đi quanh quanh xem xét, Hà Y không dám đứng cách y quá xa, lưỡng lự một lát vẫn là nhắm mắt đỏ mặt đi theo y, thỉnh thoảng nhịn không được lại đưa mắt, muốn nhìn trộm khuôn mặt thực sự dưới lớp vải đen kia.

Người có đôi mắt như vậy, nhất định là rất tuấn tú.

Bất quá một lát sau, Sở Phi Dương dẫn theo Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử đã chạy tới.

Chương 30

Quân Thư Ảnh tiến ra đón, Sở Phi Dương buông Nghiêm Phi và Hạng Ninh Tử xuống, khẽ gật đầu với y: “Thánh Cô kia tựa hồ không thể ra khỏi đầm lầy, nơi đây tạm thời an toàn. Nhưng hai người này trúng độc thụ thương, chúng ta không thể để bọn họ ở lại đây được.”

Quân Thư Ảnh nhíu mày nói: “Tìm Cao Phóng giải độc rồi để bọn họ tự mình trở về. Nơi này cách Thường Thanh môn cũng không xa, còn có thể xảy ra chuyện gì được nữa.”

“Xin hỏi hai vị đại hiệp là cao nhân phương nào?” Nghiêm Phi ngồi trên mặt đất, một thân dựa vào gốc cây đang gắng gượng đứng thẳng người, ôm quyền mở miệng nói, “Đa tạ ơn cứu mạng của hai vị, hai vị đại hiệp hình như biết chúng ta là người của Thường Thanh môn. Chẳng biết hai vị có chuyện gì quan trọng, nếu thuận tiện có thể tới Thường Thanh môn một lần, để tại hạ có cơ hội báo đáp ân tình.”

Quân Thư Ảnh thờ ơ nhìn hắn, xem thường nói: “Báo ân là giả, không chừng Nghiêm phó môn chủ là vì sợ hai nữ tử, muốn tìm người bảo hộ mới là thật.”

Nghiêm Phi bị người ta bóc mẽ trên mặt có chút xấu hổ, nhưng cũng không phủ nhận. Hạng Ninh Tử liền giãy dụa xen vào: “Sư huynh, huynh hà cớ phải cầu xin người ta! Thường Thanh môn ta chưa có suy tàn đến nỗi chúng ta còn cần có người bảo hộ đưa về nhà!”

“Ngươi câm miệng, nếu chỉ có hai người chúng ta thì tùy tiện cần gì ngươi phí lời, đáng lẽ ra ngươi không nên mang Y Y tới đây, nếu không thể bảo vệ nàng chu đáo, ngươi lấy cái gì để giao đãi trưởng bối trong nhà?” Nghiêm Phi trách mắng.

Hạng Ninh Tử ấm ức khò khè vài tiếng nhưng cũng không còn lời nào để nói. Hôm nay bọn hắn thực sự là bị kẻ khác chế trụ, mà còn là hai nữ tử, làm hại Hà Y cũng suýt chút nữa gặp tai hoạ, y lúc này có tiếp tục khẩu xuất cuồng ngôn như thế nào cũng là phí công, đến bây giờ thân thể vẫn là còn bị trúng độc không thể di chuyển.

Nghiêm Phi lại chuyển hướng nhìn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, trên mặt có chút không được tự nhiên, mở miệng khẩn cầu: “Hai vị đại hiệp, như hai vị thấy, ta và sư đệ hiện tại trúng độc, không thể hành động như thường. Ta muốn cầu hai vị đem biểu muội an toàn trở về Thường Thanh môn. Ân tình của hai vị Nghiêm Phi đến chết cũng không quên, ngày khác nhất định tương báo.”

Thời điểm hắn cố che giấu, Quân Thư Ảnh cảm thấy có ác cảm. Hiện tại hắn quang minh chính đại nói ra như vậy, Quân Thư Ảnh nghe lại cảm thấy rất thoải mái.

Sở Phi Dương còn sợ Quân Thư Ảnh sẽ tiếp tục nói gì đó đả kích người ta, nhưng thấy y chẳng nói câu nào thì có chút ngạc nhiên.

“Chẳng biết hai vị có gì bất tiện?” Nghiêm Phi nhìn Sở Phi Dương rồi lại nhìn Quân Thư Ảnh, cuối cùng vẫn là quay lại nhìn Sở Phi Dương, lên tiếng hỏi.

Sở Phi Dương nói: “Đương nhiên không có gì bất tiện. Hơn nữa độc trong người cũng khiến các ngươi hành động khó khăn, hai nữ tử kia lại phi thường độc ác, ta thân là người trong giang hồ, càng không thể không can thiệp. Ta có một bằng hữu đi cùng rất tinh thông y thuật, để cho hắn giải độc trên người các ngươi sau đó chúng ta tiếp tục cùng nhau lên đường tới Thường Thanh môn.”

Nghiêm Phi tạ ơn, Hạng Ninh Tử lại hừ một tiếng, nói: “Hai vị đại hiệp một mực che mặt, không chịu bày ra diện mạo thực sự, cũng là có chút không quang minh lỗi lạc đi.”“Sư huynh, huynh sao vậy.” Nghiêm Phi còn chưa mở miệng giáo huấn, Hà Y đã bất mãn kêu lên, lại có chút bất an mà nhìn Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh sớm bị miếng vải kia làm cho rất không thoải mái, dứt khoát một tay xé xuống ném cho Sở Phi Dương rồi xoay người đi về phía rừng cây.

“Ta đi tìm mấy người Cao Phóng đến đây, giải độc cho hai người kia rồi lập tức lên đường.”

Quân Thư Ảnh vừa dứt lời, bóng dáng đã biến mất vào trong bóng đêm.

Sở Phi Dương cũng gỡ vải đen che mặt xuống, hướng về kia ba người, nói: “Ba vị chờ đợi, mấy vị bằng hữu của ta cách nơi này cũng không xa, một lát sau là tới rồi.”

Nghiêm Phi gật đầu, có chút mệt mỏi nhắm lại mắt. Hạng Ninh Tử vẫn còn chút ấm ức nhưng đành chế ngự hành động, hiện tại tình cảnh thảm hại, chỉ có thể tự mình cố chấp với chính mình.

Còn Hà Y, dáng người thẳng đứng hết sức mỹ lệ, hai tay đè chặt ngực, vẫn chỉ chăm chăm nhìn về hướng Quân Thư Ảnh rời đi, hai gò má ửng hồng.Điệu bộ loại này của nữ nhân, Sở Phi Dương vốn đã quá quen thuộc. Mai Hân Nhược cũng đã từng làm ra vẻ mặt như thế, Mai lão gia ngoài sáng trong tối liền bắt đầu dắt mối cho hắn. Phinh Đình cũng đã có vẻ mặt như vậy, sự tình sau đó… thôi thì không nói.

Nhìn Hà Y ánh mắt thâm tình cơ hồ sắp đổ lệ, Sở Phi Dương đột nhiên cảm giác được vừa rồi hắn lên kế hoạch cứu người tưởng chừng là hoàn hảo ai dè lại là sai lầm lớn.

Quân Thư Ảnh về đến nơi, Cao Phóng vội vàng đi tới trước mặt y, nhìn nhìn về phía sau y, nói: “Giáo chủ, tại sao chỉ có một mình ngươi? Đã xảy ra chuyện gì? Sở đại hiệp đâu?”

Quân Thư Ảnh lắc đầu nói: “Không có chuyện gì, chúng ta cứu vài người của Thường Thanh môn, hắn ở lại trông nom. Các ngươi hiện tại theo ta tới đó, chúng ta tối nay không nghỉ ngơi, lập tức lên đường.”

Thanh Lang đứng phía sau Cao Phóng, khẽ vươn vai cơ thể, uể oải ngáp một cái, bộ dạng nửa ngủ nửa tỉnh đi lên phía trước muốn dựa vào lưng Cao Phóng, cũng không nói gì.

Cao Phóng vẻ mặt hờ hững nghiêng người, bước sang hai bước khiến cho Thanh Lang tự mình dựa vào thân cây. Quân Thư Ảnh nhìn xung quanh, nhíu mày nói: “Trình Tuyết Tường kia đâu?”

“Hắn nói muốn xem xét xung quanh, đề phòng có người mai phục. Đã đi được một lát hẳn là cũng sắp trở lại.”

Cao Phóng vừa dứt lời, Trình Tuyết Tường chợt từ trong bóng tối hiện thân.

“Ta đã trở lại, muốn lên đường sao? Chúng ta đi thôi.” Trình Tuyết Tường đi tới trước mặt Quân Thư Ảnh, nhìn y nói.

Quân Thư Ảnh hồ nghi nhìn hắn một cái, cũng không tiếp tục quan tâm, xoay người bỏ đi.

Trình Tuyết Tường vận khởi khinh công đuổi theo Quân Thư Ảnh, mùi rượu trên người hắn nhàn nhạt truyền tới. Thanh Lang mang theo Cao Phóng chạy ở phía sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau