DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nếu đã nói cứu người, thì Cao Phóng thực sự đem toàn bộ tinh lực tập trung ở trên người Cầm Anh. Hắn trúng độc hiếm thấy, Cao Phóng không dám tuỳ tiện dùng dược, chỉ có thể trước kê vài đơn thuốc bất thống bất dương (vô thưởng vô phạt, không đúng bệnh đúng thuốc), giúp giảm bớt đau đớn cho Cầm Anh, tất cả thời gian còn là lại dùng để nghiên cứu phương pháp giải độc.

Vài ngày sau, Cao Phóng lại phái người tìm Thạch Lệ đến.

“Cứ tiếp tục như vậy không thể được.” Cao Phóng vẻ mặt mệt mỏi nói, “Cầm Anh thể chất đặc biệt, độc trên người hắn ta cũng chưa từng biết đến, nếu như không biết lai lịch của hắn, rất khó đúng bệnh hốt thuốc. Ngươi nếu quả thật muốn cứu Cầm Anh thì nhất định phải tin tưởng ta. Ngươi sống chết đề phòng như vậy, một điểm cũng giấu diếm, chỉ sợ ta cũng bất lực.”

Thạch Lệ lộ vẻ khó xử, tay đặt trên mặt bàn lại càng thêm nắm chặt, đột nhiên từ trong ngực lấy ra một cuốn sách không cũ không mới, đặt lên bàn.

“Đây là cái gì?” Cao Phóng ngờ vực mà cầm lên lật xem.

“Đây là một bản tâm pháp.” Thạch Lệ thở dài nói, “Ngươi là một đại phu tốt, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, ta gia nhập Vô Cực sơn trang, đây là ta phần thưởng đầu tiên có được. Vô Cực sơn trang ban thưởng vô số phần thưởng như vậy, các loại bí tịch võ công hiếm có, thần binh (vũ khí thần kì) khắp chốn giang hồ, ở Vô Cực sơn trang không thiếu thứ gì. Ngươi ở Thanh Phong kiếm phái hẳn là hiểu được cái này đối với người trong võ lâm ý vị như thế nào.”

Cao Phóng lật xem vài tờ, thì ra là một bản tâm pháp của một môn phái sớm đã biến mất trên giang hồ. Y biết là bởi vì thời gian ở Thiên Nhất giáo đã từng nghe nói qua. Môn phái này võ công tuy không có bao nhiêu xuất chúng nhưng với sở trường y thuật tuyệt diệu đã giúp bọn họ ở trên giang hồ có địa vị cao cả.

Nghe nói mười mấy năm trước, môn phái này tuyệt tích khắp giang hồ, vị chưởng môn cuối cùng đã đuổi hết môn phái đệ tử, rồi chính bản thân mình cũng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Vài chục năm nay rất nhiều người trong võ lâm mưu đồ tìm đến bí tịch tâm pháp của môn phái này, vì vậy mà lưỡi đao nhuốm máu của bạch cốt y thuật đã gây ra cái chết cho biết bao nhân mạng là bảo vật mơ ước của người tập võ, duy chỉ có điều là chưa một ai từng thấy nó. Hiện giờ lại xuất hiện từ trong tay Thạch Lệ.

“Cái này…” Cao Phóng kinh ngạc nhìn Thạch Lệ.

“Đây là vì ta dẫn theo hơn hai trăm hảo huynh đệ từ Thạch gia trại gia nhập Vô Cực sơn trang nên được một phần thưởng nhỏ.” Thạch Lệ nhếch môi cười.

Cao Phóng vốn đã biết Vô Cực sơn trang  thực lực không tầm thường, thần bí khó dò, nhưng cũng chưa từng nghĩ bọn chúng lại cường đại đến mức độ này. Nếu thật là như vậy, thì toàn bộ Trung Nguyên võ lâm chống lại bọn chúng liệu có mấy phần thắng?!

Cao Phóng không dám trì hoãn, lập tức đi tìm Tín Vân Thâm và Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh, đem lời Thạch Lệ vừa rồi nói với y nói lại cho mọi người biết.

Trong đại sảnh, Thạch Lệ giơ bản tâm pháp kia lên, nhìn về phía Sở Phi Dương: “Khi ta gia nhập Vô Cực sơn trang thì được trang chủ và thánh cô ban thưởng trong mười loại kiện bảo vật, mặc ta chọn lựa một thứ. Chín kiện kia, mỗi một kiện so với bản bí tịch tâm pháp này trong tay ta còn có giá trị hơn nhiều.”

“Nếu đã như thế, tại sao ngươi lại chọn bản tâm pháp này?” Trình Tuyết Tường hưng thú hỏi.

Thạch Lệ nhìn hắn một cái, đem tâm pháp kia ném lên trên bàn, hừ lạnh một tiếng nói: “Ta chỉ là vì cứu Cầm Anh, ta biết biện pháp thông thường không trị được bệnh của Cầm Anh. Nếu luyện thành tâm pháp thần y thế gia này, bất luận hắn rốt cuộc bị bệnh gì, ta cũng có thể cứu hắn.”

“Ngươi biết biện pháp cứu Cầm Anh?” Tín Vân Thâm cau mày nói, “Ngươi nếu biết, thì cần gì phải giả bộ đến đây van cầu chúng ta?” Cao Phóng mấy ngày nay vì Cầm Anh kia mà ăn không ngon ngủ không yên, bởi vì tìm không được phương pháp giải độc, buồn rầu không vui, Tín Vân Thâm sớm đã đau lòng vô cùng. Lúc này nghe Thạch Lệ nói vậy, làm sao còn có sắc mặt hòa nhã với gã.

Thạch Lệ lại nhìn Sở Phi Dương, Sở Phi Dương vẫn không nói gì, Quân Thư Ảnh nghe Thạch Lệ nói xong trong lòng lại khẽ động, nhìn về nơi ánh mắt Thạch Lệ hướng đến hiển nhiên là bực mình: “Ngươi nhìn Sở Phi Dương làm gì?”

Thạch Lệ một mực nhìn Sở Phi Dương, ôm quyền nói: “Nếu ta đã luyện thành thần y tâm pháp này, ta đương nhiên không cần cầu trợ người khác. Nhưng mà… ta tư chất bình thường, nội lực lại càng bình đạm đạm kỳ (tầm thường, không có gì đặc sắc), công pháp này lại kỳ diệu tột cùng, nếu là luyện tập thông thường, không có năm sáu mươi năm công lực căn bản khó có thể đại thành. Ta cho dù có ‘Vũ phách’ Vô Cực sơn trang ban tặng để trợ giúp cũng ít nhất cần mười năm mới có thể luyện thành. Cầm Anh hắn không đợi được lâu như vậy.”“Cho nên sẽ đem chủ ý đặt lên đầu Sở Phi Dương?” Quân Thư Ảnh cười lạnh một tiếng, “Thì ra là một tay ngươi sắp đặt.”

Sở Phi Dương cười nhìn Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh nhìn thấy bí tịch tâm pháp hiếm có khó tìm kia đã không thèm muốn thì thôi, vẻ mặt lại còn tỏ ra ghét bỏ, đây là đột nhiên mở mang đầu óc hay là tại vì sao?

“Ta thừa nhận ta có tư tâm.” Thạch Lệ sắc mặt dần đỏ lên, “Nhưng ta không có nội lực thâm hậu như Sở đại hiệp để làm cơ sở, càng không có tư chất tài trí kiệt xuất như Sở đại hiệp, cho nên ta chỉ có thể…”

“Thạch trại chủ, ta không muốn làm cho ngươi thất vọng, nhưng cho dù là ta, muốn luyện thành tâm pháp khác phái (tâm pháp không phải của Thanh Phong phái) cũng không thể một sớm một chiều, chỉ sợ Cầm Anh cũng là không đợi được lâu như vậy.” Sở Phi Dương mở miệng nói.

“Nếu là có ‘Vũ phách’ trợ lực thì sao?” Thạch Lệ đột nhiên lớn tiếng nói.

“Vũ phách là như thế nào?” Tín Vân Thâm hỏi.

Trong số tin tức Thanh Lang thu thập tới, cũng không có đề cập đến hai chữ vũ phách, mọi người ở đây đúng là không một ai biết.

“Vũ phách là lương dược mà trang chủ và thánh cô ban thưởng, tất cả người gia nhập Vô Cực sơn trang đều được phần thưởng này, Vũ phách có thể khiến nội lực người tập võ tinh tiến, một sớm một chiều có thể đổi lại mấy năm khổ luyện!” Thạch Lệ giải thích, trong lời nói đối với Vô Cực sơn trang trang chủ cùng với cái gọi là Thánh Cô kia vẫn tôn kính như trước.

Sở Phi Dương cùng với Trình Tuyết Tường nhìn nhau, Trình Tuyết Tường vuốt vuốt quạt giấy trong tay, đem quạt hơi gập lại, trên trán lộ ra một chút nặng nề.

Vô Cực sơn trang kia rốt cuộc còn có bao nhiêu ưu thế không thể đoán trước? Nhìn sơ qua, võ lâm Trung Nguyên đúng là một chút phần thắng cũng không có.

Thiên thời, địa lợi, nhân hoà, bọn chúng mọi thứ đều chiếm lấy, có bí tịch tâm pháp uyên thâm, lương dược thần binh, Vô Cực sơn trang lại càng như hổ mọc thêm cánh, võ lâm Trung Nguyên năm bè bảy mảng (chia bè phái, không đoàn kết), lấy gì hợp sức?Thạch Lệ vẫn tiếp tục nói: “Nếu Sở đại hiệp ăn Vũ phách,thì luyện thành thần y tâm pháp này cũng chỉ là chuyện trong một sớm một chiều.”

“Vô Cực sơn trang quỷ bí khó lường, Vũ phách kia lại càng chưa nghe bao giờ, chỉ bằng mấy câu nói của Thạch trại chủ, chỉ sợ không thể khiến người khác tin tưởng.” Trình Tuyết Tường cười nói, “Thạch trại chủ ngay thẳng như vậy, chúng ta đương nhiên cũng lấy thẳng thắng để đối đãi. Thật sự mà nói, Sở đại hiệp sẽ không ăn thứ dược không biết là vật gì kia, chỉ sợ đã khiến Thạch trại chủ phải thất vọng rồi.”

Thạch Lệ giơ tay lên, nói: “Ta biết các vị đang lo ngại điều gì. Ta cũng không sợ nói thẳng, Vũ phách quả thực không phải là thập toàn thập mỹ. Nó có thể khiến công lực người tập võ tinh tiến phi tốc là thật, nhưng gặp mỗi lần đêm không trăng thân thể sẽ đau đớn không chịu nổi. Trang chủ lúc ban thưởng thánh dược cũng đã nói rõ, không có chút nào giấu diếm, các đệ tử cũng biết. Nhưng mà  so với những lợi ích thật lớn mà nó mang lại, điểm đau đớn này đối với người tập võ mà nói, có tính là gì?” Gã nói xong, lại thẳng tắp mà nhìn về phía Sở Phi Dương, vẻ mặt mong đợi rồi lại đến vẻ mặt ngấm ngầm chịu đựng.

Quân Thư Ảnh không thể nhịn được nữa mà vỗ bàn một cái, Thạch Lệ này từ lúc đến đây cho tới bây giờ cũng không chút nào giấu diếm ý đồ nhắm tới Sở Phi Dương. Quân Thư Ảnh sắc mặt khó chịu nói: “Đủ rồi! Trên giang hồ không phải là không có người có thể làm việc này, ngươi lại cố tình tìm tới Sở Phi Dương, ngươi là có mưu đồ gì?”

“Mưu đồ của ta?” Thạch Lệ ra sức nghiến răng, cười một tiếng “Thần y tâm pháp cũng xem như bảo bối có một không hai, nếu không phải vì Cầm Anh, ta tuyệt đối sẽ không đem nó tiết lộ cho người khác, trên giang hồ có bao nhiêu người mong muốn chiếm hữu được nó mới thôi. Ta nói rồi, toàn bộ giang hồ này, ta chỉ tin tưởng Sở Phi Dương Sở đại hiệp là chân quân tử chân hán tử! Không biết Sở đại hiệp nghĩ sao? Cái mệnh này của Cầm Anh, có đáng được Sở đại hiệp cứu?” Gã nói xong, lại nhìn Sở Phi Dương chằm chằm.

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, hắn thậm chí không lập tức cự tuyệt, nhìn thấy ánh mắt của Sở Phi Dương không khỏi khiến y oán giận.

“Sở Phi Dương sẽ không ăn Vũ phách kia, ngươi đừng vọng tưởng!” Quân Thư Ảnh nói chắc như đinh đóng cột, nói xong liền đứng dậy, ngay cả Sở Phi Dương cũng không thèm nhìn, khẽ phất tay áo rời đi.

Lúc Sở Phi Dương tìm được y, Quân Thư Ảnh đang ngồi một mình trên đỉnh núi mà sinh muộn khí (buồn bực, phiền muộn). Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười, đi tới chạm chạm vào y.

“Ngươi sao vậy? Phát hỏa lớn như vậy, nếu tổn thương thân thể, ta lại đau lòng.”

Quân Thư Ảnh mạnh mẽ quay đầu lại nhìn hắn: “Phi Dương, ta thấy Thạch Lệ kia rõ ràng không có ý tốt. Hắn đâu phải là muốn cứu Cầm Anh, rõ ràng là đem tính mạng Cầm Anh ra để uy hiếp ngươi. Ngươi nếu cứ ngu thiện (lương thiện đến mức ngu dốt) như vậy mà nghe lời hắn, ta sẽ…”

“Ngươi sẽ thế nào?!” Sở Phi Dương cười hỏi.

Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, lại xoay người sang chỗ khác, đối diện với đỉnh núi cao vợi vợi, y sam bị gió thổi bay phất phới.

Sở Phi Dương than nhẹ ôm lấy y: “Đừng lo lắng, ta tự biết có chừng mực. Ta hiểu, nếu bị Vũ phách kia làm hại, nếu ta đau, thì ngươi cũng sẽ đau lòng, có phải không…” Sở Phi Dương dán vào bên tai Quân Thư Ảnh, vô cùng quyến luyến nhỏ giọng hỏi.

Quân Thư Ảnh thân hình căng cứng cuối cùng cũng buông lỏng, dựa vào trong ngực Sở Phi Dương, không gật đầu, nhưng lại là ngầm thừa nhận.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Quân Quân: “Sở dê béo (Sở Phì Dương), nếu như ngươi không nghe lời ta, ta sẽ… ta sẽ dẫn theo lưỡng oa về nhà mẹ đẻ!”    

Chương 22

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thạch Lệ cuối cùng cũng đã nói ra mục đích đến đây, Sở Phi Dương không có cảm giác gì, trong khi Quân Thư Ảnh lại thật sự nổi giận vài ngày.

Tín Vân Thâm và Trình Tuyết Tường muốn tìm hiểu cho rõ ràng, Vô Cực sơn trang kia từ đâu thu thập được nhiều bí tịch cùng thần binh đến vậy, nhưng Thạch Lệ đối với vấn đề này lại hoàn toàn không biết.

Thạch Lệ nói ra tin tức như vậy, chẳng những không đem đến một chút thoải mái mà ngược lại còn khiến mọi người trong lòng càng thêm nặng nề.

“Chỉ cần bệnh của Cầm Anh có thể được chữa trị tốt, nói ta dẫn các ngươi tới Vô Cực sơn trang, ta cũng sẽ không phản đối.” Thạch Lệ khẳng định.

Nhưng không chỉ Quân Thư Ảnh, đám người Tín Vân Thâm Thanh Lang cũng không một ai tán thành việc Sở Phi Dương dùng vũ phách. Sở Phi Dương dù chưa đồng ý nhưng cũng không kiên quyết cự tuyệt, khiến cho mọi người không hiểu hắn đang nghĩ gì.

Thanh Lang nói: “Sở huynh, huynh không thật sự đang suy nghĩ sẽ xả thân đấy chứ? Ta quen biết Sở huynh đã nhiều năm, nhưng cũng không biết Sở huynh lại là người ngu ngốc đến như vây.”

“Quân Thư Ảnh nhất định sẽ đau lòng.” Yến Kỳ ở một bên trịnh trọng gật đầu, đổ thêm dầu vào lửa.

Sở Phi Dương cười nói: “Nguyên lai tại hạ ở trong mắt Thanh huynh và Yến công tử lại là người đại nhân đại nghĩa như thế, tại hạ thật sự thụ sủng nhược kinh.”

“Chớ cùng ta đùa giỡn đi.” Thanh Lang khinh thường mà khoát tay, “Sở huynh tinh minh thì tinh minh (thông minh, khôn khéo), nhưng liên lụy đến tính mạng người vô tội lại rất mềm lòng, tự nhiên ta muốn nói hai câu.”

“Vì Quân Thư Ảnh.” Yến Kỳ nghiêm túc gật đầu bổ sung.

Thanh Lang một tay túm lấy hắn ôm vào lòng: “Tiểu đông tây, ngươi lại còn chọc vào xương sườn người khác. Sở huynh, huynh rốt cuộc suy nghĩ như thế nào? Đừng tự mình chủ trương, ta hôm nay cần phải hỏi cho ra một đáp án.”

Yến Kỳ kéo lấy tay áo Thanh Lang, đem mặt chôn ở cổ y mà cọ xát, giống như một con mèo con khôn ngoan, rồi lại quay đầu nhìn chằm chằm Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vuốt ve chén ngọc bất phỉ giá trị trong tay, chợt hướng Thanh Lang khẽ cười một tiếng: “Việc này, còn cần Thanh huynh trợ giúp.”

***

Bốn ngày sau khi Thạch Lệ đưa ra thỉnh cầu, Sở Phi Dương liền gật đầu đồng ý.

Thạch Lệ vẻ mặt kích động cảm khái, ánh mắt không biết phải cảm tạ Sở Phi Dương thế nào, cuối cùng là phốc một tiếng quỳ trên mặt đất.

“Nam nhi dưới gối có hoàng kim, ngoại trừ thiên địa và phụ mẫu, ta hôm nay chỉ quỳ trước một mình Sở đại hiệp. Đa tạ Sở đại hiệp nguyện ý cứu giúp Cầm Anh.” Thạch Lệ dập đầu một cái nói.

Thạch Lệ tình chân ý thiết vừa nói xong, một đạo thanh âm trong trẻo liền vang lên, ngờ vực nói: “Hoàng kim dưới gối từ lúc ngươi phản bội Võ Lâm minh đã không còn giá trị đi, Sở đại hiệp nhận lấy một quỳ này vẫn là thiệt thòi rồi.”

Thạch Lệ ngẩng đầu nhìn lên, không phải là Quân Thư Ảnh như gã nghĩ, mà là một nam tử trẻ tuổi mỹ mạo giống như tiên tử trong tranh đang chằm chằm nhìn gã bằng đôi mắt trong veo, Quân Thư Ảnh cũng không có ở đây.

Thạch Lệ cúi đầu, đứng thẳng dậy không phản bác, cũng không biết gã đang nghĩ gì.

Thanh Lang bắt lấy một quả tử (trái cây) đưa cho Yến Kỳ chặn cái miệng của hắn lại, khiến cho hắn không rảnh rỗi mà xen vào.

“Sở Phi Dương đã đồng ý, vũ phách kia ở đâu?” Thanh Lang nói.

Thạch Lệ lại nhìn một lượt mọi người tại đây, mặc dù vẫn còn đề phòng nhưng cũng không nói gì, chỉ xoay người trở vào ôm Cầm Anh đi ra.

“Thạch đại ca.” Cầm Anh có chút bất an mà nắm lấy tay gã.

Thạch Lệ trấn an nói: “Cầm Anh đừng sợ, Sở đại hiệp đã đáp ứng cứu ngươi, chỉ cần lấy vũ phách ra…”

“Cái gì?! Không được!” Cầm Anh vừa nghe liền mở to hai mắt nhìn Sở Phi Dương, lại nhìn Thạch Lệ, kiên quyết cự tuyệt.
“Cầm Anh ngoan, đây là một mảnh tâm ý của Sở đại hiệp, ngươi không nên đãi mạn.” Thạch Lệ vẫn mềm giọng dỗ dành.

“Không thể được, không thể được.” Cầm Anh dường như hết sức mâu thuẫn, ngón tay nắm chặt lại, lắc đầu vẻ mặt như muốn khóc, sắc mặt vốn đang được Cao Phóng điều dưỡng đã có một chút hồng hào nay lại trở nên trắng bệch.

“Vũ phách cùng Cầm Anh có quan hệ gì?” Cao Phóng thấy Cầm Anh chật vật như vậy, nhịn không được phải lên tiếng.

Cầm Anh cướp lời Thạch Lệ: “Vũ phách phải lấy máu của ta để chế thành. Máu của ta, một giọt là dược, ba giọt là độc, hơn nữa là không có giải dược, người trúng độc vĩnh viễn chịu tra tấn, đêm không trăng lại đau đớn tột cùng, trừ phi có…”

“Cầm Anh, ta đã đem điểm có hại của vũ phách nói ra cả rồi.” Thạch Lệ cắn răng, vẻ mặt đau khổ, “Nếu ta có thể cứu ngươi, ta sẽ không phiền Sở đại hiệp phải làm chuyện khó khăn như vậy.”

Cầm Anh nhìn Sở Phi Dương, Sở Phi Dương gật đầu với hắn: “Thạch trại chủ quả thực đã nói tất cả. Cầm Anh, ngươi không cần suy nghĩ nhiều, nếu là vì cứu một mạng người, cho dù bằng cách nào cũng nên thử một lần, huống hồ cũng không nguy hiểm đến tính mệnh, Cao Phóng sau này có lẽ có thể tìm ra phương pháp hóa giải.”

“Nhưng…” Trong khi Cầm Anh còn ngập ngừng, Thạch Lệ đã cầm lấy tay trái của hắn, lấy ra một con dao nhỏ, “Cầm Anh, chịu đựng một chút.”

“Chậm đã.” Thanh Lang lại lên tiếng, vẫy tay một cái, phó nhân phía sau khom người đưa lên một chiếc chén màu xanh đậm.

“Tuy rằng Sở Phi Dương đã đồng ý, nhưng ta vẫn cảm thấy người này không thể tin. Đây là chiếc chén đắc dụng của ta, hứng vũ phách kia vào đây, Cao Phóng, ngươi trước tiên cần phải kiểm tra độc tính mới được.”

Thanh Lang bộ dáng hết sức đắc ý, Cao Phóng trừng mắt liếc y một cái, tiếp nhận ly rượu đưa tới.

“Thạch trại chủ, mời.”

Thạch Lệ gật đầu: “Các ngươi không an tâm cũng phải, ta chỉ có thể nói ta tuyệt đối sẽ không làm hại Sở đại hiệp, các ngươi tuỳ ý kiểm tra.”

Nói xong liền dùng chén kia hứng lấy ba giọt máu của Cầm Anh rồi từ trong ngực lấy ra một cái bình nhỏ, đổ đầy nửa chén. Giọt máu trong chớp mắt tan ra, dịch thể trong chén trở nên đỏ tươi.

Cao Phóng cầm lấy chiếc chén, cẩn thận lấy ra một bộ ngân châm dược tề,

kiểm tra kỹ càng một phen, cuối cùng mới nhìn Sở Phi Dương thở dài: “Dù sao uống một chút cũng không chết người.”

Thanh Lang lúc này mới nhận lại chiếc chén, đưa cho Sở Phi Dương: “Sở đại hiệp, mời.”
Sở Phi Dương nhận lấy, nhìn về phía Thạch Lệ vẻ mặt khẩn trương và Cầm Anh còn đang lo lắng, cười cười, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Thạch Lệ nét mặt một trận khẽ run rẩy, nhìn không ra hỉ nộ, lại cũng không giống đang vui mừng. Thanh Lang ngoảnh mặt làm thinh, thần sắc cũng phức tạp nhìn không thấu.

Thạch Lệ lấy ra bản bí tịch, đưa cho Sở Phi Dương: “Sở đại hiệp…”

“Không cần nói nhiều.” Sở Phi Dương khoát tay cắt ngang, nhận lấy bí tịch, “Nếu thuận lợi, ta chắc chắn sẽ cứu Cầm Anh, bí tịch này nhất định cũng trả lại nguyên vẹn.”

Nói xong tựa hồ không muốn ở lâu, xoay người rời đi. Sự tình đã xong, đám người Thanh Lang cũng không còn lý do lưu lại, liền cùng nhau cáo từ. Vừa ra khỏi viện tử lại đụng phải Thanh Tĩnh dẫn theo Kỳ Lân và Ninh Viễn ba người đang đùa nghịch, muốn tới tìm Cầm Anh cùng chơi.

“Cầm Anh đang bệnh, các ngươi không được quấy rầy hắn.” Cao Phóng giáo huấn, lại đưa tay đem Tín Ninh Viễn ôm lên, “Tiểu đông tây, mấy ngày không quản, ngươi liền thành ra bộ dạng này, về nhà bú sữa đi.”

Tín Ninh Viễn oa oa kêu to, ở trong lòng Cao Phóng giãy dụa: “Ta sớm đã không còn bú sữa nữa rồi! Phụ thân người cố ý, người cố ý! Thạch Đầu ca ca Lân nhi ca ca Thanh Tĩnh ca ca, các huynh không được tin a!”

Thanh Tĩnh ha ha cười một trận, cố ý trêu ghẹo: “Oa, tiểu bảo bối đến giờ bú sữa, vậy ca ca không quấy nhiễu ngươi, Thạch Đầu Lân nhi, đi, chúng ta tới sau núi.”

Tiểu Thạch Đầu cũng muốn trêu ghẹo vài câu lại bị Lân nhi nhìn một cái, đành phải nhịn xuống.

Cao Phóng lần lượt giáo huấn một trận, để cho bọn chúng không được thừa dịp lúc người lớn không rảnh quản thúc mà chạy loạn, học bài và luyện công cũng không được trễ nải, sau đó mới ôm Tín Ninh Viễn vẻ mặt oán niệm trở về.

Thanh Lang vỗ vỗ bả vai Thạch Đầu Lân nhi, lại nhéo nhéo khuôn mặt nhi tử nhà mình, rồi đem ba tiểu tử trở về viện tử, cùng nhau ăn uống thả cửa một phen.

Sở Phi Dương vừa về tới viện tử, liền thấy Quân Thư Ảnh đang đứng ở trước cửa, một thân kính trang, trong ngực ôm hai thanh kiếm.

Một thanh kiếm được ném tới, Quân Thư Ảnh rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ vào Sở Phi Dương: “Đánh với ta một trận!” Nói xong thân hình lập tức nhanh như cắt mà xông tới.

Sở Phi Dương khẽ mỉm cười, cũng không tương kiếm mà vui vẻ nghênh chiến.

“Ít khinh thường người đi!” Quân Thư Ảnh thấy hắn như vậy, cắn răng nói, chiêu thức trong tay bay lượn, sắc bén.

Bất quá qua vài hiệp, kiếm trong tay Sở Phi Dương liền rơi trên mặt đất, bị Quân Thư Ảnh dùng kiếm nhọn chỉ trước ngực, có chút mệt mỏi mà tựa vào cột trụ.

Quân Thư Ảnh thu kiếm lại, tới gần cầm lấy cổ tay hắn: “Ngươi làm sao vậy? Ngươi sẽ không thật sự uống thứ đó chứ?”

Sở Phi Dương kéo y vào trong ngực: “Tại sao biết, ta không có ngu ngốc như vậy.”

“Vậy ngươi làm sao?” Quân Thư Ảnh giương mắt nhìn khuôn mặt Sở Phi Dương, nghi hoặc nói.

“Không có gì, ngươi ngoan ngoãn để cho ta ôm.” Sở Phi Dương vuốt lên tóc của y, khẽ thở dài.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Ai có thể đoán được tâm sự của Sở mị mị đại hiệp? (‘mị mị’ = ‘be be’, tiếng dê kêu) 

Poster: mị mị = be be? Lẽ nào đây là "huyền cơ" của cái tên Dương Thư Mị Ảnh?    

_________________

Chương 23

Hai người yên lặng đứng ở hành lang, không ai nói gì. Gió lạnh buổi chiều muộn nhẹ nhàng thổi qua, Quân Thư Ảnh cảm thấy trên mặt bị mấy sợi tóc hắc ngạnh(đen và cứng) của Sở Phi Dương ghim nhẹ vài cái.

Sở Phi Dương lẳng lặng ôm lấy y, đem mặt dựa lên vai y, trên người phả ra vài tia khí tức mỏi mệt.

Quân Thư Ảnh an phận mà đứng yên trong lòng hắn, sau một lúc lâu mới đột nhiên nói: “Ngươi chẳng lẽ là vì lừa gạt Thạch Lệ mà áy náy?”

Sở Phi Dương tay nắm lại một chút, không phủ nhận.

“Sở đại hiệp vẫn còn có mặt đa sầu thiện cảm như vậy.” Quân Thư Ảnh hừ nói, “Ngươi không cần nghĩ nhiều, ta nói cho ngươi biết, hắn nhất định không có hảo ý.”

“Nhưng dù sao, cũng không có ai có thể khẳng định chắc chắn hắn bụng dạ khó lường. Ta xếp đặt hắn như vậy, cũng cảm thấy thẹn trong lòng.” Sở Phi Dương thở dài nói.

“Ngươi trước đây chẳng lẽ chưa từng làm qua chuyện này?” Quân Thư Ảnh vỗ vỗ bờ vai hắn, an ủi “Ta không tin, giang hồ hiểm ác, không thể nào có chuyện ai cũng đối tốt với ngươi, không lừa ngươi không hại ngươi.”

“Tất nhiên đã từng làm qua.” Sở Phi Dương có chút buồn bực nói, “Loại sự tình này đương nhiên cũng đã làm qua, nếu không ta sao còn giữ được cái mạng cho đến ngày hôm nay.”

“Vậy ngươi còn áy náy cái gì?” Quân Thư Ảnh đương nhiên hỏi ngược lại.

Sở Phi Dương có chút bất đắc dĩ lại phẫn hận mà cắn một cái lên cổ y: “Việc trái với lương tâm, không phải là cứ làm được nhiều thì tâm an lý đắc.”

“Cái này gọi là nên có tâm phòng bị người, sao lại là việc trái với lương tâm.” Quân Thư Ảnh sờ soạng loạn xạ sau gáy, “Ngươi có thể có một trăm quả tim để phóng túng, nhưng Thạch Lệ nhất định có mưu đồ khác. Ta từ trước đến nay không bao giờ nhìn lầm người.”

Thạch Lệ trắng trợn chỉ hướng một mình hắn, Sở Phi Dương sao lại không cảm nhận được trong đó có điểm kì lạ. Nhưng còn có nhiều khả năng, có lẽ gã thật sự là vội vàng trị bệnh.

Sở Phi Dương ca thán một tiếng: “Thôi, việc đã đến nước này, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Chuyện sau này để sau này tính đi.”

Quân Thư Ảnh gật đầu ân một tiếng. Nếu theo như suy nghĩ của y, cứ giả bộ như vậy để ứng phó cũng không được, trực tiếp đuổi đi mới thoải mái. Ánh mắt Thạch Lệ nhìn Sở Phi Dương, cũng không phải là sự ngưỡng mộ thông thường.

Vốn đang tức giận Sở Phi Dương đã làm việc như vậy, muốn cùng hắn đánh một trận cho hả giận, nhưng hắn mới về đến là bộ dạng vừa suy sụp vừa mỏi mệt thế này, Quân Thư Ảnh nhìn lại không nỡ.

Lúc nửa đêm. Mây giăng kín bầu trời, nhìn không thấy một tia quang huy tinh nguyệt. Chẳng biết đã đến giờ nào rồi, thời điểm mọi âm thanh đã câu tịch từ lâu, đột nhiên vang lên một thanh âm cao vút đến sắc nhọn, giống như gọi hồn người sống, thuận theo bóng đêm truyền tới bên tai mỗi người.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng tỉnh giấc, hai người nhìn nhau rồi đồng thời xuống giường, đi ra ngoài.

Tín Vân Thâm, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường hiển nhiên cũng phát hiện dị động, mấy người cùng đi ra rồi gặp nhau ở đường mòn phía sau núi.

Thanh âm kia vẫn liên tục không ngừng vang lên tinh tế, không xa không gần, cũng không lớn nhưng lại giống như rất gần bên tai, sắc bén mà đập lên thính giác, khiến người ta hết sức khó chịu.

“Thanh âm là từ phía sau núi truyền đến.” Tín Vân Thâm nói, bởi vì bị ảnh hưởng của thanh âm kia mà không khỏi nhíu mày.

Sở Phi Dương gật đầu: “Không biết đối phương sâu cạn ra sao, chúng ta trước phải điều tra một phen, không nên đánh rắn động cỏ.”“Chờ một chút.” Trình Tuyết Tường đột nhiên lên tiếng, lại khẽ vươn tay đem mấy người đẩy về phía sau, còn mình ở trước che chắn.

Không cần Trình Tuyết Tường nói thêm, mọi người cũng đã nghe được tiếng động, không ai bảo ai cùng thu hồi khí tức, lại thấy một người từ trong bóng tối đi ra, tư thế có một chút quái dị, đang chạy về phía sau núi.

“Là Thạch Lệ?” Trình Tuyết Tường giơ quạt giấy lên che mũi, có vẻ hơi kinh ngạc nói.

Người này nửa đêm đi ra ngoài cũng không quên mang theo quạt giấy cố làm ra vẻ, Quân Thư Ảnh hết sức không ưa bộ dạng này.

“Ta đã sớm nói Thạch Lệ có vấn đề.” Quân Thư Ảnh hướng Sở Phi Dương nói.

Sở Phi Dương chưa kịp mở miệng, Trình Tuyết Tường đã cười nhẹ nói: “Thư Ảnh công tử có mắt nhìn người. Ta ngạc nhiên chính là hắn thậm chí không che không giấu mà để bại lộ chính mình, vậy hắn từ trước đến nay che giấu chẳng phải là uổng phí công sức sao?”

“Có lẽ hắn đã đạt được mục đích, không cần che giấu nữa.” Thanh Lang nói xong liền từ phía sau đi lên trước, “Trước tiên phải đi xem một chút.” Mấy người cùng nhau vận khởi khinh công, lặng lẽ vô thanh mà đuổi theo.

Ai cũng đoán ra được, mục đích mà Thạch Lệ nghĩ là đã đạt được chính là việc cho Sở Phi Dương ăn vũ phách.

“Đúng là nhắm vào Đại sư huynh.” Tín Vân Thâm bất đắc dĩ nói.

Sở Phi Dương hiệp danh vang xa, từ trước đến nay hành tẩu giang hồ cũng là hành hiệp trượng nghĩa. Hắn lại rút ra được bài học từ tiền nhân, một không có thần binh làm bạn, hai không có bí tịch hiếm có trong tay, không để những kẻ khác phải nổi lòng tham. Nhưng phiền toái vẫn là luôn tìm tới hắn, trong khi báo ân hoàn tình lại không thấy có bao nhiêu.

“Thật sự là chuyện tốt còn chưa ra khỏi cửa chuyện xấu đã truyền xa vạn dặm. Đại sư huynh, huynh là người không có tội lỗi nào là không thể gặp phải.”  Tín Vân Thâm thở dài.

“Nói cái gì đó, coi chừng đường đi.” Sở Phi Dương nội lực dẫn âm, đem thanh âm của mình truyền tới tai Tín Vân Thâm, miễn cưỡng lấn át tiếng nhạc vẫn lanh lảnh không ngừng kia.Mấy người đi đến nửa đường thì thấy Thạch Lệ đang đi tới đi lui trên sơn đạo, vẫn còn theo tiếng nhạc mà tiến về phía trước, không một chút cảm giác có người đang đi theo phía sau.

Tuy rằng với tu vi của Thạch Lệ vốn là khó có thể phát hiện khí tức của bọn họ, nhưng bộ dạng này của gã thật sự không giống bình thường, nhìn không rõ biểu tình trên mặt nhưng thân hình kia cũng không giống như tỉnh táo.

“Bị khống chế?” Thanh Lang nhìn thoáng qua Sở Phi Dương, “Vũ phách chính là có tác dụng như vậy?”

Có người muốn khống chế Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh nhìn Thạch Lệ không khác gì con rối lại càng thêm căm hận chán ghét.

Sở Phi Dương cảm giác được khí tức người bên cạnh, đưa tay nắm lấy ngón tay y, trấn an.

“Thạch Lệ rõ ràng bị khống chế. Hiện tại người trên đỉnh núi, hẳn là người của Vô Cực sơn trang.” Sở Phi Dương nói, “Thanh âm này chính là nội lực dẫn âm, người này nhất định công lực thâm hậu, chúng ta phải cẩn thận, quăng một mẻ lưới bắt hắn lại.”

Đối với đề nghị của Sở Phi Dương, không ai có dị nghị. Mấy người đi theo sau Thạch Lệ, chậm rãi nhẫn nại đi lên đỉnh núi.

“Không biết trên đỉnh núi có bao nhiêu người. Loại thanh âm này…” Tuy rằng biết rõ là uổng công, nhưng Tín Vân Thâm vẫn là chịu không nổi mà bịt tai lại, nói “Người đánh thức cũng không phải là một hai người, bọn chúng ngược lại rất tự tin có thể tẩu thoát, cũng là rất xem thường Thanh Phong kiếm phái ta rồi.”

“Sở huynh nếu quả thực bị khống chế, Thanh Phong phái có bao nhiêu người cũng vô dụng.” Thanh Lang cười một tiếng nói, “Các ngươi cam lòng cùng Đại sư huynh của ngươi đao thật thương thật mà đối đầu? Dù cho trên núi chỉ có một người, còn có Sở huynh đi theo thì cũng có thể an toàn ly khai.”

“Đáng tiếc toan tính của bọn chúng đã đổ bể.” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, “Dù có bao nhiêu người đến đây, cũng phải làm cho bọn chúng chết không có chỗ chôn!”

Trình Tuyết Tường nghe vậy nhìn Quân Thư Ảnh một cái, lại thấy Sở Phi Dương ở trong bóng tối đưa tay tìm đến tay y.

Mười ngón tay tương giao, trong bóng đêm chỉ hiện ra một vài đường nét mơ hồ, nhưng lại tràn ngập dịu dàng và lưu luyến.

Trình Tuyết Tường ngoắc miệng một cái, di chuyển tầm mắt, chú tâm nhìn bóng dáng Thạch Lệ phía trước.

Thạch Lệ cuối cùng cũng tới đỉnh núi, tiếng nhạc vẫn tinh tế như cũ không một chút biến hóa, không xa không gần vang ở bên tai.

Thạch Lệ dừng lại, tiếng nhạc kia cũng ngừng theo.

“Vị Sở Phi Dương Sở đại hiệp kia đâu?” Một đạo thanh âm sau đó vang lên. Thanh âm dịu dàng nhẹ nhàng, là thanh âm của một nữ tử trẻ tuổi.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhìn nhau, trong khoảnh khắc đó liền nhận ra đây chính là thanh âm của nữ tử ngày đó ở trên chiếc thuyền nhỏ phía đối diện.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Ở giữa một đám hán tử nửa đêm đi ra ngoài, thụ thụ chỉ có một mình Quân Quân. Không hổ là tiểu thụ gương mẫu.

Chương 24

Trong khoảnh khắc tiếng nhạc bị đình chỉ, thân hình Thạch Lệ cũng mạnh mẽ khựng lại, lập tức thoát khỏi sự chậm chạp và cứng ngắc ban đầu, dường như đã thanh tỉnh trở lại.

Thạch Lệ khẽ cúi người, cung kính trả lời: “Bẩm Thánh Cô, Sở Phi Dương đã ăn vũ phách, tiểu nhân mong rằng đã không nhục mệnh!”

“Ngươi khẳng định?” Nữ tử kia lại đột nhiên thở dài, tựa hồ trong nháy mắt liền minh bạch tình huống trước mắt, “Ta sớm nên biết rằng không thể tin tưởng ngươi, Sở Phi Dương há lại dễ dàng bị ngươi lừa gạt như vậy.”

“Ý Thánh Cô là gì?” Thạch Lệ cả kinh nói, “Ta rõ ràng đã nhìn thấy hắn ăn…”

“Mắt thấy cũng chưa chắc là sự thật.” Một đạo thanh âm từ phía sau truyền đến, Thạch Lệ quay đầu nhìn lại.

“Sở Phi Dương, ngươi…”

Quân Thư Ảnh nhìn Thạch Lệ khuôn mặt đang vặn vẹo, hướng Sở Phi Dương nói: “Lần này ngươi yên tâm, ngươi không hề hiểu lầm người tốt, hắn chính là một tên đại ác nhân.”

Thạch Lệ chỉ vào Sở Phi Dương, cười lạnh nói: “Hảo một cái Sở đại hiệp Sở Phi Dương, ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi! Ngươi bất quá cũng chỉ là hạng người hèn hạ tâm cơ thâm hiểm!”

Sở Phi Dương nhíu mày, thực sự không phải là vì bị Thạch Lệ chỉ trích mà không vui, mà là vì có chút khó hiểu.

“Ngươi da mặt cũng quá dày đó. Ngươi sắp đặt hãm hại người khác, người khác không bị trúng kế mà lại là tâm cơ thâm hiểm, là hèn hạ?” Thanh Lang đáp lại một cách mỉa mai.

Quân Thư Ảnh lặng lẽ gật đầu, Thanh Lang thụ sủng nhược kinh nhìn y, tên gia hỏa này hiếm khi một lần cùng với mình có chung kẻ thù, không đối đầu gay gắt.

Ánh mắt Thạch Lệ nhìn vào Sở Phi Dương cũng giống như nhìn kẻ thù không đội trời chung, nếu như chỉ là một lần hãm hại bất thành thì sao lại có thể oán hận đến như vậy?

Nữ tử được gọi là Thánh Cô kia bị vây quanh nhưng không có chút nào lo sợ, từng bước nhẹ nhàng lùi về sau.

Trình Tuyết Tường bất thình lình phi lên không, hướng về phía nàng công kích.

Nàng khẽ xoay người, ung dung tránh khỏi đòn công kích của Trình Tuyết Tường.

Nhưng toan tính của Trình Tuyết Tường không phải là nàng, trong lúc nàng phân tâm một chút hắn liền lao về vách đá phía sau nàng. Sắc mặt nàng lúc này mới khẽ biến, muốn xoay người đuổi theo, nhưng đã chậm một bước.

Trình Tuyết Tường trong tay cầm một vật gì đó, bay ngược trở lại, giơ lên trước mặt, cười nói: “Thánh Cô hẳn là cho rằng dựa vào vật này là có thể thần không biết quỷ không hay mà thăng thiên chạy thoát?”

Trong tay hắn chính là một đoạn dây nhỏ, trong bóng đêm quả thực khó có thể phát giác.

Trên vách núi đối diện lại xuất hiện một nữ tử đang đại hô tiểu khiếu.Người khác không biết nhưng Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đương nhiên nhận ra. Chính là nữ tử tên gọi Ngọc nhi ngày đó từng chạm mặt trên sông.

Tín Vân Thâm nhìn thoáng qua nói: “Không ngờ giữa hai vách núi lại có dây thừng, xem ra phía sau núi Thanh Phong kiếm phái ta đã trở thành hậu hoa viên của quý sơn trang rồi!”

Sợi dây kia chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, cũng không phải thứ đồ chắc chắn. Nếu như nữ tử này có thể dựa vào nó để di chuyển qua lại giữa hai đỉnh núi, vậy khinh công của nàng nhất định phải đạt đến trình độ tuyệt hảo. Nhìn bộ dáng của nàng, bất quá chỉ khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng lại có công lực cao thâm đến như vậy, mọi người ở đây cũng không ai dám xem thường.

Nữ tử sau khi nhất thời luống cuống, đã bình tĩnh trở lại, đôi mắt trong suốt vừa chuyển, quét một vòng đám người Sở Phi Dương.

“Tiểu nữ tử thật không nghĩ tới, có một ngày sẽ bị nhiều hiệp sĩ thanh danh lẫy lừng vây đánh như vậy. Thiên hạ này, cũng không mấy người có thể nhận được loại đãi ngộ này đi.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nếu muốn ám chỉ chúng ta ỷ đông hiếp yếu, thì nên tiết kiệm một chút sức lực đi. Thủ đoạn quang minh chính đại chỉ thích hợp với người quang minh chính đại, đối với hạng người nham hiểm hèn hạ như các ngươi, nếu nói công bằng tức là ngu ngốc!”

Nàng nhất thời không nói gì, không biết là tức giận hay là ngạc nhiên, đại khái cũng không ngờ được sẽ ở trong Thanh Phong phái gặp được loại ‘ngụy biện’ hùng hồn như vậy.

Tại nơi đỉnh núi không lớn, mấy người đem nữ tử cùng Thạch Lệ vây chặt, lại chặt đứt đường lui của nàng, không cho nàng có cơ hội chạy thoát. Nhưng dù sao trước mặt cũng là một nữ tử yếu thế, ngược lại không người nào có thể giơ đao giơ kiếm mà chém tới.

Tín Vân Thâm tiến lên từng bước nói: “Cô nương, ngươi đã không còn đường lui, càng không thể chạy thoát. Cô nương vẫn là nên theo chúng ta trở về Thanh Phong kiếm phái, chúng ta chắc chắn lấy lễ để đối đãi. Chuyện liên quan giữa Vô Cực sơn trang và võ lâm Trung Nguyên, trong đó có lẽ có chút hiểu lầm, chúng ta cần thẳng thắn nói chuyện.”

Nàng vẫn một mực không mở miệng, Thạch Lệ bất thình lình hét lớn một tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm mọi người, cả giận nói: “Thánh Cô chớ tin vào lời nguỵ quân tử này! Những kẻ này ngoài mặt nói tốt, nhưng sau lưng làm việc lại âm hiểm không ai bằng. Thạch mỗ ngày hôm nay có phải liều một cái mạng cũng nhất định sẽ cứu Thánh Cô ra!”
Nói xong liền rút vũ khí, lao về phía Sở Phi Dương.

Ánh mắt thẳng tắp nhìn lại, vẫn mang theo cừu hận sâu đậm như cũ. Sở Phi Dương vẫn một mực suy nghĩ về chuyện Thạch gia trại cùng Thạch Lệ này, muốn nhớ lại xem hắn đã từng đụng chạm gã hay chưa. Thạch Lệ đối với hắn hận ý mãnh liệt như vậy, giống như có sự đè nén, Sở Phi Dương biết rõ tuyệt đối không phải là bởi vì lúc này gã bị dồn vào đường cùng mà nhất định phải còn có nguyên nhân khác.

Nhưng mà càng nghĩ lại càng không ra bất kì manh mối gì.

Sở Phi Dương đối với việc cứu người thì không nhớ rõ, nhưng đối với đối địch đã trải qua hoặc là người đã giết qua thì ghi tạc trong đầu rất rõ ràng, không bao giờ quên.

Duy chỉ có Thạch Lệ này là hắn hoàn toàn không nhớ ra nổi.

Nếu như chưa bao giờ có giao tập, thù hận há có thể vô căn cứ mà nảy sinh?

Thạch Lệ dùng toàn lực muốn mở một đường thoát, ai cũng thấy gã rõ ràng là không biết tự lượng sức mình nhưng nữ tử kia vẫn không thèm mở miệng can ngăn.

Sở Phi Dương chỉ tay không cũng hóa giải được đòn công kích của Thạch Lệ, tay phải theo lực đạo của gã mà đẩy văng sang một bên.

Trong bụi cỏ đột nhiên vang lên một tiếng động nhỏ, một nhân ảnh đột nhiên vọt ra, một tay đỡ lấy Thạch Lệ.

“Thạch đại ca, huynh không sao chứ? Huynh sao lại bộ dạng này?” Cầm Anh nhỏ giọng khóc nức nở, ôm lấy Thạch Lệ lo lắng hỏi han.

Mấy người Sở Phi Dương đã sớm phát giác trong bụi cỏ ẩn nấp một người, nhưng nghe khí tức thì người này không có một chút nội lực nào, trước mặt còn có một Thánh Cô Vô Cực sơn trang khó giải quyết nên không ai quan tâm đến kẻ không đáng lo ngại đang ẩn nấp kia.

Nhưng cũng không nghĩ rằng hắn đúng lúc này lại tự mình lao ra.

Hành động tiếp theo của Thạch Lệ khiến cho mấy người Sở Phi Dương cảm thấy bất ngờ, hai mắt gã vốn là căm hận mà nhìn vào Sở Phi Dương, nay bất thình lình chuyển hướng sang Cầm Anh, rõ ràng không một chút do dự mà một tay bắt lấy Cầm Anh, lưỡi dao trong tay kề lên cổ Cầm Anh, phẫn nộ quát: “Để Thánh Cô rời đi! Nếu không ta sẽ giết hắn!”

Sở Phi Dương cùng Tín Vân Thâm nhìn nhau, nhất thời đoán không ra Thạch Lệ này là thật hay giả.

“Ngươi chẳng lẽ hồ đồ?” Thanh Lang mỉm cười nói “Tiểu tử đó vốn là đi theo ngươi, ngươi lại đem tính mạng của hắn ra để uy hiếp chúng ta?”

“Hắn bất quá chỉ là một con cờ trong tay ta, nếu không phải vì hắn, các ngươi làm sao chịu để cho ta bước vào Thanh Phong kiếm phái?” Thạch Lệ cười lạnh nói, kẹp lấy Cầm Anh chậm rãi di chuyển về phía nữ tử kia.

_________________

Chương 25

“Thạch đại ca…” Cầm Anh giật giật khóe môi, khuôn mặt vốn hư nhược bất kham ở trong bóng đêm mịt mù lại càng lộ vẻ yếu ớt.

“Ngươi không cần diễn trò, Thạch Lệ.” Tín Vân Thâm tiến lên từng bước một, nói.

“Các ngươi đại khái có thể thử một lần, Sở đại hiệp, Tín đại hiệp, Trình minh chủ.” Thạch Lệ vặn vẹo cười, trong tay lại dùng sức. Lưỡi dao găm vào cái cổ mảnh khảnh của Cầm Anh, máu tươi rỉ ra, từng giọt rơi xuống đất. Nơi mỗi một giọt máu rơi xuống, lại kích thích một mảnh hồi xuân tươi mới.

Thạch Lệ đem hai chữ ‘đại hiệp kia gằn rất mạnh, ai cũng nghe ra là gã đang chế nhạo cùng khinh thường.

Cầm Anh cắn chặt môi không nói tiếng nào, đôi mắt mở to trong bóng đêm chiếm giữ hoảng sợ càng trở nên lạnh lẽo.

“Thạch đại ca, ta nghĩ huynh vốn không phải như vậy. Huynh đối tốt với ta, huynh còn muốn trị bệnh cho ta, ta mới bằng lòng ly khai tộc nhân, cùng với huynh tới Trung Nguyên…”

“Ngươi câm miệng!” Thạch Lệ hung dữ quát, “Ngươi dù sao không sớm thì muộn cũng phải chết, trước khi chết lại vì Thánh Cô xuất một phần lực, há chẳng phải là vinh quang của ngươi sao?”

Tín Vân Thâm thấy thần sắc gã không chút nào là giả bộ nên thực sự có phần kiêng dè, không dám tiến lên.

“Như vậy mới đúng, Tín đại hiệp.” Thạch Lệ chế giễu cười một tiếng, lại hung hăng nói: “Lập tức thả Thánh Cô!”

Nữ tử kia vẫn một mực trầm mặc thờ ơ nhìn tình thế tiến triển, lúc này đã thấy một chút cơ hội đào tẩu, thân hình lập tức khẽ động, vận khởi khinh công chạy thoát vào trong bóng đêm.

“Không được để nàng chạy thoát!” Trình Tuyết Tường khẽ quát một tiếng, dường như muốn động thân đuổi theo nhưng vừa mới tiến lên trước hai bước liền bị Thạch Lệ chắn ngang.

Thạch Lệ cắn răng trừng hai mắt, cánh tay ghìm ở bả vai Cầm Anh chặt hơn, tuy không mở miệng nhưng lại đem lưỡi dao kia găm sâu xuống da thịt Cầm Anh thêm hai phần.

Cầm Anh mặt sớm đã đầy lệ, im lặng mà khóc. Những sinh mệnh dưới chân là bởi vì máu của hắn mà thức tỉnh một màu xanh nhạt, nhưng tính mạng của hắn lại giống như ở dưới lưỡi dao vô tình lãnh khốc kia trong nháy mắt mà trôi đi quá nửa, thân hình ốm yếu khẽ run lên, toàn thân đều là tuyệt vọng và đau đớn.

“Thạch đại ca, ta đau quá, huynh tại sao lại đối xử với ta như vậy… Tại sao lại đối xử với ta như vậy chứ…” Cầm Anh vừa khóc vừa thì thào nói, Thạch Lệ buổi sáng vẫn còn hỏi han ân cần lúc này lại hoàn toàn không đem nỗi thống khổ của hắn đặt vào trong mắt, chỉ chuyên tâm thống hận nhìn mấy người Sở Phi Dương.

“Dù ngươi có dùng Cầm Anh để uy hiếp chúng ta, giúp nữ tử kia chạy thoát thì bản thân ngươi cũng không có khả năng đào tẩu.” Sở Phi Dương nói.

Thạch Lệ hừ lạnh một tiếng, hai mắt sáng quắc nhìn Sở Phi Dương: “Ta vốn không dự định sống sót ly khai! Bởi vì ta sơ sẩy mới khiến Thánh Cô rơi vào hiểm cảnh, ta đương nhiên muốn bảo hộ an toàn cho nàng!”

“Vô Cực sơn trang rốt cuộc có cái gì khiến cho mỗi người các ngươi đối với bọn chúng tâm trung bất nhị như vậy?” Trình Tuyết Tường cũng nhịn không được mà hỏi. Lòng người vốn là bao nhiêu phức tạp, trong khi những kẻ đầu nhập Vô Cực sơn trang thần trí đều thanh tỉnh, làm sao lại có thể dễ dàng bị Vô Cực sơn trang nắm trong lòng bàn tay, kẻ nào cũng tuyệt đối trung thành?

Nếu nói gã đệ tử Thanh Phong kiếm phái kia còn có một chút dấu hiệu điên cuồng thì Thạch Lệ này lại hoàn toàn tỉnh táo, còn có thể hoàn hảo diễn trò đến lừa gạt mọi người. Vô Cực sơn trang và nữ tử kia có tài đức gì mà có thể nắm trong tay lòng người như vậy?

Thạch Lệ lại chỉ nhìn Sở Phi Dương, không mở miệng, kẹp lấy Cầm Anh từng bước lùi về phía sau.

Phía sau gã chính là vực sâu vạn trượng, nếu như ngã xuống thì chỉ có thể có một kết cục là thịt nát xương tan.

Ở đây ai cũng nhìn ra là gã đang quyết tâm tìm đến cái chết, thậm chí là muốn mang theo cả Cầm Anh cùng chết. Nhưng Cầm Anh lại chẳng mảy may, chỉ thì thào hỏi tại sao, hai tay nắm lấy cánh tay Thạch Lệ, khát cầu một đáp án.

Nếu gã muốn sống sót đột phá vòng vây, mấy người Sở Phi Dương nhất định có thể dễ dàng bắt gã lại, cứu Cầm Anh. Nhưng gã lại đang đứng bên bờ vực, còn muốn mang theo Cầm Anh cùng chết, sự tình thật không dễ dàng giải quyết.

“Thạch Lệ, ngươi vì sao hận ta như vậy?” Sở Phi Dương đột nhiên nói.

Thạch Lệ lặng đi một chút, tựa như không nghĩ Sở Phi Dương sẽ hỏi.

Sở Phi Dương đứng trước mặt Thạch Lệ, dang hai tay: “Ngươi nếu đã muốn tìm đến cái chết, chẳng lẽ không nghĩ trước khi chết nên cầu một cái minh bạch sao? Ngươi rõ ràng là hận nhưng vẫn không nói ra miệng, ngay cả ngươi vì sao hận ta cũng không biết, trả thù của ngươi cũng đã thất bại, kết cục lại chỉ dẫn đến cái chết, như vậy hận thù của ngươi còn có nghĩa lý gì? Ngươi muốn phải chết một cách không minh bạch như vậy sao?”Thạch Lệ khuôn mặt vặn vẹo một trận, dường như phẫn hận không cam lòng rồi lại như thống khổ cùng tiếc nuối, khiến Sở Phi Dương càng thêm khó hiểu.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường nhân cơ hội này tiếp cận Thạch Lệ. Tuy rằng ý định ban đầu của Sở Phi Dương là muốn khiến gã phân tâm nhưng có thể đến mức này thì hắn cũng muốn biết rõ Thạch Lệ rốt cuộc là đã trải qua những việc gì, mà những việc đó có liên quan gì đến hắn mà khiến cho Thạch Lệ vào lúc này lại có thần sắc như vậy.

“Ta không nên hận ngươi, Sở đại hiệp, nhưng ta lại thực hận ngươi, hận đến tận xương tủy!” Thạch Lệ rốt cục không nhịn được, mở miệng.

Sở Phi Dương nhíu mày, vẫn nhìn Thạch Lệ, chờ gã tiếp tục nói thêm.

“Mười mấy năm trước, ngươi ngao du xuống phương nam, cứu một ngư thôn từ trong tay kẻ gian ác, đó chính là… thôn của ta.”

“Ngươi cứu toàn bộ người trong thôn, còn giết sạch bọn ác nhân, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của thôn dân, là đại anh hùng đại thiện nhân đáng ngưỡng mộ trong mắt mọi người!”

“Nhưng, tất thảy người trong thôn đều được ngươi cứu vậy tại sao riêng chỉ có thê nhi của ta là không được cứu?!”

“Ta biết ta không có tư cách oán hận. Ta chỉ hận chính mình khi đó không có ở trong thôn, ta hận lũ ác nhân kia xuống tay với ngư thôn của ta, duy chỉ có ngươi là ta không có tư cách hận a, Sở đại hiệp. Nhưng cuối cùng ta vẫn không thể không suy nghĩ, nếu như lúc đó ngươi chịu bỏ thêm một chút công sức tìm kiếm trong sơn động lúc triều lên thì thê nhi của ta đâu phải vùi thây? Cái gọi là đại nhân đại nghĩa, thời điểm tính mạng của mình bị uy hiếp thì cũng có thể vứt bỏ người vô tội!”

“Thôn dân vui mừng kiếp nạn đã qua, ca tụng sự nghĩa hiệp của ngươi, chỉ có ta là chịu đủ sự dày vò!”

“Vì ngươi diệt sạch ác nhân, công lao của ngươi quá to lớn, ta ngay cả muốn báo thù cũng không có chỗ để ra tay!”

Thạch Lệ càng nói càng kích động, hung dữ nhìn Sở Phi Dương, ánh mắt tràn ngập sự oán hận. Ánh mắt kia thống khổ sâu đậm như vậy, đem hận ý này chia ra cũng được thất linh bát lạc.

“Ta mang theo Cầm Anh tới tìm ngươi, đem tính mạng của hắn và vũ phách bày ra trước mặt ngươi, để ngươi lựa chọn.”

“Ta muốn tận mắt được thấy sự lựa chọn của ngươi. Lúc này đây, Cầm Anh chính là thê nhi của ta…”

Sở Phi Dương lắng tai nghe, chân mày càng cau lại. Theo lời Thạch Lệ nói, hắn nhớ lại bản thân đã từng đến một ngư thôn gần hải biên (bờ biển). Nhưng trong trí nhớ, kết quả sau cùng là tất cả mọi việc đều vui vẻ, hoàn toàn không có thê tử không được cứu sống như lời Thạch Lệ kia. Khi đó chuyện gì phát sinh cũng đều không thể kiểm tra, nhưng việc đó lại trở thành tâm bệnh mười mấy năm của Thạch Lệ, lúc nào cũng vây khốn gã.“Ngươi nếu dám ăn vũ phách, ta có lẽ có thể quên đi thù hận. Ngươi nếu không dám ăn vũ phách vậy thù hận mười mấy năm của ta quả là không sai! Chỉ là báo thù của ta đã thất bại. Bất luận ngươi lựa chọn như thế nào, ta cũng đều không thể thoát khói loại khốn cảnh này…”

Lúc này Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đã bí mật tiếp cận Thạch Lệ từ hai phía, đem gã vây lại trong khi gã vẫn hoàn toàn không phát hiện ra.

Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đồng thời nhìn Sở Phi Dương một cái, Sở Phi Dương nhìn Thạch Lệ, thở dài một tiếng: “Xin lỗi!”

Lời còn chưa dứt, Thanh Lang và Trình Tuyết Tường đã cùng nhau nhảy lên, một người chế trụ Thạch Lệ cảm xúc đang bị kích động, một người đoạt lấy Cầm Anh đã khóc thành lệ nhân.

Thạch Lệ bị chế trụ mà không kịp có bất kỳ sự phản kháng nào, gã trừng con mắt muốn nứt ra mà nhìn Sở Phi Dương và mấy người Tín Vân Thâm: “Thật không ngờ các ngươi lại đê tiện như vậy!”

Quân Thư Ảnh đi đến bên cạnh Sở Phi Dương, nhìn Thạch Lệ một cái, lại ở bên tai Sở Phi Dương nói: “Ngươi hành hiệp trượng nghĩa mà vẫn còn kẻ thù không đội trời chung theo đến tận đây, thật sự là cố sức cũng không có kết quả tốt!”

Sở Phi Dương thở dài một hơi, một tay đặt trên vai Quân Thư Ảnh, nửa người dựa vào y, thân thể ấm áp chính là thứ an ủi lớn nhất.

“Chúng ta trở về thôi.”

Trình Tuyết Tường áp giải Thạch Lệ đi trước, Tín Vân Thâm sớm đã lặng lẽ rời đi, muốn chạy tới đỉnh núi trước mặt kiểm tra một lượt, nhưng cũng không có hy vọng gì lớn.

Quân Thư Ảnh cảm nhận được Sở Phi Dương trầm mặc, cùng hắn đi theo con đường mòn, chậm rãi xuống núi.

Không cần hỏi y cũng biết, Sở Phi Dương nhất định là đang tự trách mình tại sao khi đó không thể cứu thê nhi của Thạch Lệ.

“Ngươi có biết khuyết điểm lớn nhất của ngươi là gì không?” Quân Thư Ảnh bỗng nhiên mở miệng hỏi.

“Là gì?” Sở Phi Dương quen thói gạt gạt khóe miệng, tiếu văn (nếp nhăn trên mặt khi cười)  vén lên, thấp giọng hỏi.

“Ngươi là người quá tự đại, chung quy tự cho mình là không có gì không làm được, còn có thể giải quyết mọi việc một các hoàn mỹ vô khuyết.” Quân Thư Ảnh cười nói, “Nhưng làm sao có thể, Sở đại hiệp ngươi đâu có ba đầu sáu tay.”

“Vậy sao?” Sở Phi Dương ôm chặt Quân Thư Ảnh, đem mặt vùi vào bờ vai của y, “Đại khái là không thay đối được.”

Quân Thư Ảnh ở trong lòng Sở Phi Dương, nghiêng người đảm nhiệm một nửa trọng lượng của hắn, giống như là kéo hắn đi về phía trước.

“Không thay đổi được thì thôi, nếu ta nói mà ngươi nhớ kỹ là tốt rồi. Không phải là vấn đề gì lớn.” Quân Thư Ảnh khoát tay áo, nói.

Sở Phi Dương chợt cười nhẹ một tiếng. Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, không đợi Quân Thư Ảnh chất vấn nói ra miệng, Sở Phi Dương bất thình lình đem người một phen áp lên thân cây ven đường, mạnh mẽ hôn.

Đây là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi sao? Kiểu an ủi không thuần thục như vậy nhưng tại sao lại khiến hắn cảm thấy người này đã chạm đến tận tâm tận cốt hắn rồi, tình yêu mãnh liệt làm cho trái tim ngay cả nỗi đau cũng đều thu lại. Khi hắn tự cho là mình đã yêu đến mức thâm bất khả trắc thì Quân Thư Ảnh lại vẫn có thể khiến hắn càng ngày càng yêu hơn, càng sâu thêm giống như vĩnh viễn không bến bờ, vĩnh viễn không thấy đáy.

Hô hấp triền miên, thóa dịch trao đổi, bóng đêm hắc trầm đem tất thảy cảnh tượng này che giấu.

Mãi cho đến khi Sở Phi Dương thả ra thì Quân Thư Ảnh mới thở hồng hộc nâng tay lên che lấy khóe môi đã sưng tấy, giương mắt đáp lại ánh mắt quá gần của Sở Phi Dương: “Trở về thôi.”

Sở Phi Dương gật đầu cười, kéo tay y, cùng nhau xuống núi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau