DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Nghe Sở Kỳ nói xong, Thanh Tĩnh chỉ cười ha hả: “Kỳ Nhi, loại sự tình này ngươi không hiểu. Cái này gọi là đại tục nhược nhã (?!)… nếu không tại sao mọi người đều thích hai chữ Vượng Tài chứ. Ta cho rằng, nếu nói đến hai chữ nhã trí (lịch sự, tao nhã), thì những văn nhân nhã sĩ (kẻ có học, người trí thức), thâm sơn ẩn sĩ(người ở ẩn nơi núi sâu) này, thật đúng là còn thua kém một người thợ thủ công mặt đầy bụi bặm mà thành thạo một chút tay nghề. Chí ít bọn họ còn có thể làm ra vật này… còn những tên gia hỏa chỉ biết vũ văn lộng mặc (múa búa hành văn, ý nói đến khả năng văn chương) có thể làm được không?” Thanh Tĩnh giống như ảo thuật từ trong tay áo lấy ra một cái hộp gỗ lung linh xinh xắn, cười cười đưa tới trước mặt Sở Kỳ: “Kỳ Nhi, cái này tặng ngươi!” <Đoạn này có nhiều từ không hiểu nghĩa, ta không dám đảm bảo độ chính xác cao =.=||>

Sở Kỳ không giấu nổi vẻ tò mò mà nhận lấy, lật lên lật xuống xem xét: “Đây là đồ chơi gì?”

Thanh Tĩnh cầm lấy hộp gỗ, biểu diễn cho hắn xem: “Có thể mở ra như thế này… Bộ phận bên trong có một chút tinh xảo…”

Quân Thư Ảnh và Cao Phóng thấy hai hài tử cùng nhau chơi rất vui vẻ cũng không muốn cắt ngang, liền cùng nhau ly khai.

Quân Thư Ảnh hướng Cao Phóng nói: “Cao Phóng, ngươi viết cho ta mấy món dược thiện dưỡng thân đi, ta phân phó trù phòng lát nữa dựa vào đó để làm.”

Cao Phóng cùng với Quân Thư Ảnh sóng đôi đi tới, nghe nói vậy kinh ngạc quay đầu nhìn y: “Giáo chủ, chẳng lẽ ngươi lại…?”

“Cái gì?” Quân Thư Ảnh khó hiểu.

Cao Phóng vội vàng lắc đầu, đổi đề tài: “Ách… Giáo chủ vì sao muốn dược thiện bồi bổ thân thể?”

“Sở Phi Dương gần đây vì sự tình trong Thanh Phong kiếm phái mà liên tiếp mấy ngày vất vả, ta sợ hắn kiệt sức quá độ, tổn thương thân thể.” Quân Thư Ảnh nhíu mày, “Mấy thứ này ta lại không hiểu rõ, ngươi đến xem đi.”

Cao Phóng âm thầm thở ra một hơi, gật đầu nói: “Giáo chủ nói đúng. Vân Thâm cũng mệt mỏi đến nỗi không còn ra hình người rồi, cần phải điều dưỡng điều dưỡng. Bất quá, nói thì nói như vậy, chuyện Vô Cực sơn trang một ngày cũng không ngớt, sợ là không ai có thể thoải mái.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Vô Cực sơn trang này ghê tởm tột cùng. Thanh Phong kiếm phái chính là quá mức do dự, tự xưng là danh môn chính phái, làm cái gì cũng phải quang minh chính đại, đó cũng chẳng khác nào là đem mình đặt dưới lưỡi đao kẻ tiểu nhân.”

“Giáo chủ nói không sai, ta cũng cảm thấy Thanh Phong phái đôi khi quá mức bảo thủ, ỷ vào danh vọng cao, võ công hảo, lại thật sự đem mình xem như đại hiệp cứu thế.” Cao Phóng đương nhiên vạn phần tán đồng.

Sở Kỳ và Thanh Tĩnh vẫn ở đó chơi đùa cũng không chú ý đến hai người chung một mối suy nghĩ đang cùng nhau đi xa.

Thanh Tĩnh đem món đồ chơi nhỏ kia chỉ giáo Sở Kỳ cách chơi, Sở Kỳ cầm trong tay rất vui vẻ, con mắt lóe sáng, ngoài miệng nói: “Lân nhi nhất định thích, vật này ngay cả trận pháp cơ quan cũng đều có. A Tĩnh,, thợ thủ công nhà ngươi thật là lợi hại.”

“Đó là đương nhiên.” Thanh Tĩnh không khỏi tự hào, “Ta cũng vì Lân nhi đệ đệ mà chuẩn bị lễ vật, hắn đang ở đâu?”

“Cái gì mà Lân nhi đệ đệ? Lân nhi rõ ràng so với ngươi còn lớn hơn hai tháng, ngươi phải gọi là ca. Ta cũng là ca của ngươi vậy.” Sở Kỳ bất mãn nói, nhưng vẫn dẫn Thanh Tĩnh đi tới nơi Lân nhi thường ngày luyện công…

Lúc chạng vạng tối, Sở Phi Dương rốt cục ngủ đủ, tinh thần phấn chấn rời giường.
Vốn cho là sẽ có người ngoan ngoãn bồi bên cạnh nhưng lại hoàn toàn không thấy bóng dáng, Sở Phi Dương vội rửa mặt rồi đi ra tìm người.

Thanh Phong kiếm phái kiến trúc dựa vào núi mà xây dựng, từ tiền viện đến hậu viện cũng phải bay qua nửa đỉnh núi, nếu muốn tìm một người, nói thì dễ nhưng làm mới khó. Cho đến lúc tới giờ ăn cơm tối Quân Thư Ảnh mới chậm rãi, thong dong trở về viện tử của mình.

Sở Phi Dương ôm cánh tay ngồi ở tiền thính, vừa nhấc quai hàm vừa nhướn mày nói: “Ngươi không thành thật ngủ cùng ta, đi đâu từ trưa vậy?”

Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái, cứ thế đi tới bưng lên uống cạn một chén trà trên bàn rồi mới nói: “Ta cũng không phải là mệt mỏi gì, làm sao phải vô ích ở trên giường bồi ngươi nửa ngày.”

Sở Phi Dương mài mài răng nanh, một phen kéo thắt lưng Quân Thư Ảnh lại: “Ngươi không biết ta tỉnh lại không thấy ngươi, có bao nhiêu cô đơn.”

Lời buồn nôn như vậy mà hắn cũng nói được, Quân Thư Ảnh không biết hắn rốt cuộc là cố ý trêu đùa hay là nói thật. Nếu hắn cố ý trêu đùa, Quân Thư Ảnh từ trước đến giờ là không thèm hồi đáp, nếu không hắn nhất định không chịu kết thúc. Còn nếu như hắn nói là sự thật… Quân Thư Ảnh cúi đầu nhìn Sở Phi Dương một chút, so với buổi trưa khí sắc đã tốt hơn nhiều, nhưng trong mắt vẫn còn một vài tơ máu, vẫn là không nhẫn nại, mặc kệ hắn, mở miệng nói: “Ta đi tìm Cao Phóng phối dược thiện cho ngươi.”

Sở Phi Dương vốn là đang giả bộ ngu ngốc, muốn tìm một cái cớ hảo hảo mà bát nháo, đế giải trừ nỗi khổ tương tư mà buổi trưa chưa đi được tới điểm cuối, nghe  y nói vậy thoáng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên hai mắt Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh cũng cúi mặt nhìn hắn, ngũ quan tuấn mỹ được tà dương (ánh sáng buổi chiều muộn) ngoài cửa sổ chiếu rọi càng thêm dịu dàng, một cỗ cảm giác ôn nhu, nhu tình như nước từ ánh mắt kia chạy thẳng đến tận đáy lòng.

Sở Phi Dương vươn tay, đè chặt cái cổ Quân Thư Ảnh xuống, dịu dàng rồi lại mạnh mẽ đem y kéo lại phía mình.

Quân Thư Ảnh hai tay bắt được cánh tay kia, nhưng vẫn là không kềm chế được mà thuận theo lực đạo hướng về phía hắn.
Lại bị hôn.

Quân Thư Ảnh lông mi run rẩy, liền nhắm mắt lại, mặc cho Sở Phi Dương liên tục đổi góc độ mà chà đạp lên đôi môi của y. Đầu lưỡi Sở Phi Dương loạn xạ luồn lách vào từng kẽ răng, Quân Thư Ảnh nhấc môi, để cho chiếc lưỡi bá đạo kia trong miệng mình tàn sát bừa bãi.

Hôn đến khi không kiềm chế được nữa, Sở Phi Dương lại ôm lấy thắt lưng Quân Thư Ảnh, cường áp y ngồi trên đùi mình, kéo lấy thân người, hung hăng hôn.

Cho đến khi hai người hô hấp đều rối loạn, Sở Phi Dương mới thỏa mãn buông Quân Thư Ảnh ra, tại bờ môi bị lộng đỏ, liếm liếm.

“Chuẩn bị dược thiện gì, cuối cùng vẫn là ngươi chịu tội.” Sở Phi Dương cười nói.

Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương ôm ở trong ngực, đem mặt tựa vào ngực hắn, hơi thở còn chưa bình phục. Đây là hành động cực kỳ yếu thế, bất quá dù sao cũng không bị người khác bắt gặp, y và Sở Phi Dương từ hơn mười năm trước đã như vậy đi. Hàng đêm, thời điểm điên loan đảo phượng, cũng là y luôn bị Sở Phi Dương chiếm hết tiện nghi, hiện tại cũng là đang bị ôm, Quân Thư Ảnh đối với loại chuyện này không muốn cùng Sở Phi Dương tranh giành.

“Ngươi nói tùy tiện như vậy.” Quân Thư Ảnh hừ nói, “Sở đại hiệp thần công cái thế, đương nhiên là có cảm giác mình vô địch thiên hạ.”

Sở Phi Dương quyến luyến không rời đang trên mặt y hôn một cái: “Chẳng lẽ Thư Ảnh không cảm thấy vi phu vô địch thiên hạ?”

“Tiếp tục vô địch thiên hạ, cũng là không thể không ăn không ngủ.” Quân Thư Ảnh giương mắt nhìn hắn, “Tóm lại ta đã để trù phòng từ hôm nay trở đi làm dược thiện đưa tới, cơm tối hẳn là sắp được rồi, ngươi thành thật mà ăn.”

“Ta không thích mùi vị dược thiện.” Sở Phi Dương nghe y nói đã mạnh mẽ quyết định như vậy rồi, vẻ mặt không khỏi đau khổ nói.

“Ngươi cũng không phải là tiểu hài tử ba tuổi, vẫn còn lấy không thích ra để bao biện.” Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, “Mặt khác, từ nay về sau nếu phải xuất môn, ta muốn đi cùng ngươi, trước đây chúng ta vẫn là đánh giá thấp năng lực quấy nhiễu của Vô Cực sơn trang.”

Sở Phi Dương gật đầu, không có dị nghị, Quân Thư Ảnh không chỉ là bạn lữ (người đồng hành/bằng hữu) của hắn mà còn là bằng hữu tín nhiệm và tri âm. Lúc Quân Thư Ảnh làm chuyện xấu, hắn cũng không tiêu diệt vây cánh của y. Đối với Quân Thư Ảnh hiện giờ, hắn càng không có khả năng đem chữ ‘ái’ (yêu) ra để giam cầm y.

Nói xong những việc này, hai người đều trầm mặc.

Trầm mặc có rất nhiều loại, ở giữa những người xa lạ sẽ là trầm mặc mang theo lúng túng, còn đối với những người quá thân thiết thì trầm mặc cũng là vì hài lòng thoải mái, mật ý nồng nàn.

Không lâu sau, hai người bằng nhĩ lực đều nghe được từ ngoài truyền tới tiếng bước chân rất nặng nề. Quân Thư Ảnh xoay người một cái, từ trong lòng Sở Phi Dương nhanh nhẹn thoát ra, Sở Phi Dương vươn tay cũng chỉ kịp đem năm đầu ngón tay khẽ chạm vào một góc y phục, dưới đáy lòng không khỏi luyến tiếc khoảnh khắc hạnh phúc vừa rồi.

Phút chốc, Trình Tuyết Tường đã xuất hiện ở ngoài cửa.

Chương 17

Trình Tuyết Tường vẫn đứng ở cạnh cánh cửa, lễ mạo chưa đi vào trong, nhìn về phía hai người một đứng một ngồi đang ở trong đại sảnh.

Quân Thư Ảnh mấp máy đôi môi trơn bóng như nước, cảm giác còn lưu lại một chút sưng tấy.

Trình Tuyết Tường ánh mắt quét qua Quân Thư Ảnh, gật đầu mỉm cười với y rồi lại nhìn về phía Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh khẽ mím môi, trong lòng dâng lên một tia hồ nghi.

Trình Tuyết Tường võ công cao cường, khinh công lại càng khỏi phải bàn, như thế nào tiếng bước chân lại nặng nề như vậy, giống như là cố tình.

Vừa rồi y và Sở Phi Dương ở trong phòng đều buông lỏng cảnh giác, ai biết Trình Tuyết Tường này có hay không đã thấy được cái gì, rồi mới quay trở lại cố tình phát ra tiếng động để nhắc nhở hai người.

Quân Thư Ảnh tính tình vốn đa nghi, nghĩ đến khả năng này, càng nghĩ lại càng cho rằng nhất định là như vậy. Y nguyện ý yếu thế trước Sở Phi Dương không có nghĩa là y nguyện ý để cho người khác chứng kiến. Quân Thư Ảnh ánh mắt nhìn vào Trình Tuyết Tường càng phát ra vẻ bất mãn.

Trình Tuyết Tường bộ dạng vẫn ngây thơ như cũ hoàn toàn không biết gì, ôm quyền hướng về phía Sở Phi Dương nói: “Sở huynh, sơn môn đã xảy ra một chút rối loạn, Tín chưởng môn đã đi trước. Vốn tưởng rằng là chuyện nhỏ nhưng rốt cục lại là có liên quan đến Vô Cực sơn trang. Tại hạ nghĩ Sở huynh hẳn là có hứng thú nên qua đón Sở huynh và Thư Ảnh công tử cùng đi.”

Sở Phi Dương đứng dậy nói: “Hảo Vô Cực sơn trang, dám đến Thanh Phong kiếm phái làm loạn.”

“Hình như cũng không hoàn toàn là như vậy.” Trình Tuyết Tường cười cười, khẽ vươn tay nói: “Sở huynh thỉnh. Thư Ảnh công tử…”

“Ta không có hứng thú.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói, quay người đi ra khỏi viện tử.

Không hiểu tại sao bị người ta chán ghét, Trình Tuyết Tường nhìn về phía Sở Phi Dương nói: “Tâm tình Thư Ảnh công tử không tốt?”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười: “Thư Ảnh đối với việc này luôn không có hứng thú. Trình huynh không cần phải để tâm. Chúng ta đi thôi.”

Hai người cùng nhau hướng Thanh Phong kiếm phái sơn môn đi tới.

Ngoài sơn môn, thạch trụ (cột đá) cao lớn uy vũ biểu dương địa vị vinh diệu(quang vinh) của Thanh Phong kiếm phái, tại bậc thềm phía dưới thạch trụ, một nam nhân trung tuổi vẻ mặt phong sương trong lòng đang ôm một thân thể nhỏ bé được bọc bằng một tấm vải đen, ngay cả một mảnh da cũng không lộ ra ngoài.

Nam nhân giương mắt nhìn về phía đệ tử Thanh Phong kiếm phái đứng ở nơi bậc cao, đôi môi khô nứt, giọng nói thô lệ: “Sở Phi Dương Sở đại hiệp rốt cuộc ở nơi nào? Tại hạ có việc tương cầu (muốn nhờ vả)!”

Tín Vân Thâm mở miệng nói: “Vị này, tại hạ là chưởng môn Thanh Phong kiếm phái Tín Vân Thâm. Ngươi có chuyện gì nói với ta cũng được.”

“Trên giang hồ ta chỉ tin tưởng một mình Sở Phi Dương là chính nhân quân tử! Hắn nếu không xuất hiện, ta sẽ không nói cho các ngươi biết mục đích đến đây, cũng sẽ không nói cho các ngươi biết bất cứ chuyện gì về Vô Cực sơn trang!”Tín Vân Thâm có điểm tự hào lại có điểm bất đắc dĩ, Đại sư huynh nhà mình sức quyến rũ thật sự là ngày một cao, không biết hiện tại ngủ đủ chưa. Hắn cũng đã phái người đi tìm.

“Được rồi, tùy ngươi. Ta đã phái người đi tìm Đại sư huynh, ngươi muốn lên đây ngồi một chút hay không, ở đây có bóng râm mát mẻ.” Tín Vân Thâm thật lòng hỏi, cũng không bày ra vẻ chưởng môn phách lối, ngồi xuống bậc thang một tay chống cằm, mí mắt lại bắt đầu nặng trĩu.

Mặc kệ Đại sư huynh đã ngủ đủ hay chưa, dù sao hắn (Tín Vân Thâm) cũng là đang ngủ say mà bị người ta đánh thức rồi kéo đến đây, hiện tại đúng là bực bội muốn chết. Người này ầm ĩ chỉ muốn gặp Đại sư huynh, vậy để gã gặp, như vậy hắn còn có thể nhân cơ hội này vụng trộm lười biếng một hồi.

Không nghĩ hắn vừa mới phái người đi không lâu, Sở Phi Dương và Trình Tuyết Tường đã tới nơi rồi. Tín Vân Thâm cố gắng giữ vững tinh thần, đứng ở bên cạnh Sở Phi Dương, nói: “Đại sư huynh, người đó tự xưng là hiểu rõ bí mật về Vô Cực sơn trang, nhưng hắn chỉ đích danh người muốn gặp là huynh, nếu không cái gì cũng không nói. Vậy giao cho huynh.”

Trình Tuyết Tường đứng ở bên cạnh Sở Phi Dương, cũng là đang nhìn về phía vị khách không mời mà đến của Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nói: “Tại hạ chính là Sở Phi Dương. Vị huynh đài này có chuyện gì, cứ việc nói thẳng.”

Người nọ thay đổi thái độ nguội lạnh lúc trước, ôm người trong ngực, cố gắng bước lên bậc thang, đột nhiên một chân quỳ xuống: “Sở đại hiệp, tại hạ Thạch Lệ, nguyên là Thạch gia trại chủ môn hạ của Tần Dương Bảo, tại hạ cầu đại hiệp, hãy cứu lấy đứa bé này!”

“Tần Dương Bảo?” Trình Tuyết Tường nhíu mày suy nghĩ một chút mới nói: “Ta nhớ ra rồi, Tần Dương Bảo này đã quy phục Vô Cực sơn trang.”

“Ngươi nói không sai!” Thạch Lệ kia nhìn về phía Trình Tuyết Tường nói, “Thạch gia trại cùng Tần Dương Bảo đều sớm đã quy phục Vô Cực sơn trang. Cho nên ta biết rõ bí mật về Vô Cực sơn trang! Ta không còn ai để thỉnh cầu, chỉ cầu các vị cứu lấy đứa bé này, ta nhất định đem những chuyện ta biết, tường tận nói ra!”

“Đứa bé ngươi ôm trong lòng lai lịch ra sao?” Tuy rằng hắn nhìn thấy đáng thương, nhưng Tín Vân Thâm thân là chưởng môn của một phái nên không thể tùy tiện tiếp nhận người đã từng quy phục Vô Cực sơn trang.Thạch Lệ hiểu nỗi băn khoăn của hắn, tay run rẩy khẽ vạch miếng vải đen trên mặt đứa bé trong ngực rồi nâng lên khuôn mặt đen gầy dường như rất khó sống.

“Không phải sợ, Cầm Anh, những người này sẽ cứu ngươi.” Nam nhân vẻ mặt dịu dàng trấn an, đem người trong ngực đưa tới đám người Tín Vân Thâm nhìn một chút.

“Các ngươi nhìn xem, hắn nhu nhược như vậy căn bản không có khả năng gây bất lợi. Huống chi tâm của hắn thiện lương không nhiễm một chút bụi trần.” Thạch Lệ vẻ mặt đau thương nói, “Ta ở ngoài sơn môn chờ chực, chỉ cầu các ngươi cứu lấy đứa bé này, hắn không đáng phải chịu tội như vậy!”

Sở Phi Dương nhìn về phía người đang được Thạch Lệ ôm lấy, tựa hồ là một thiếu niên, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt ốm yếu xanh xao, toàn thân gầy như que củi, màu da đen vàng, lúc này đang một tay chống đỡ ánh dương quang, sợ hãi mà nhìn bọn họ rồi lại chui vào trong ngực Thạch Lệ.

Thanh Lang ngồi trên đỉnh thạch trụ, lúc này hiển nhiên cũng đã đem sự tình phía dưới thu vào tầm mắt.

“Bổn giáo chủ còn tưởng rằng sẽ là một tiểu mỹ nhân, không nghĩ tới diện mạo lại xấu xí như vậy.” Thanh Lang bình phẩm từ đầu đến chân.

Thiếu niên kia nghe được, đem khuôn mặt càng vùi vào sâu hơn, càng muốn chen chúc vào trong ngực của nam nhân.

Thạch Lệ ngẩng đầu phẫn hận nhìn Thanh Lang một cái rồi hướng về phía Sở Phi Dương nói: “Sở đại hiệp…”

Sở Phi Dương giơ tay lên ngăn gã lại, vừa nhìn Tín Vân Thâm vừa nói: “Huynh đài không cần nhiều lời. Thanh Phong kiếm phái sẽ không thấy chết mà không cứu, ngươi đã nguyện ý tin tưởng tại hạ, tại hạ nhất định dốc sức tương trợ.”

Tín Vân Thâm hiểu Sở Phi Dương đang thăm dò ý kiến của hắn, hắn cũng là không có dị nghị, gật đầu nói: “Ta cho người dọn dẹp viện lạc thường ngày dùng để tiếp khách, trước mời Thạch trại chủ cùng vị Cầm Anh tiểu huynh đệ này tới đó nghỉ ngơi, rồi sau đó tiếp tục nói chuyện.”

Thạch Lệ thiên ân vạn tạ nói lời tạ ơn, dùng tấm vải đen đem Cầm Anh bọc lại kĩ càng rồi ôm lấy hắn đi theo đệ tử Thanh Phong kiếm phái dẫn đường.

Tín Vân Thâm bên cạnh Sở Phi Dương, thầm thì nói: “Sư huynh, ta cũng đã phân phó người cẩn thận trông chừng hai người này.”

Sở Phi Dương vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Đứa ngốc, ngươi là người đứng đầu một phái, cũng không phải du hiệp thân không vướng bận, đương nhiên muốn thận trọng, hà tất phải giải thích với ta?”

Tín Vân Thâm cười lớn nhìn về phía Đại sư huynh, hai người cùng nhau trở về.

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Yến Tiểu Kỳ nằm úp sấp trong lòng Thanh giáo chủ khóc lóc kể lể: Ca, ngươi lâu như vậy còn chưa cho ta xuất hiện, ngươi không phải là đồng ý giúp đỡ người ta sao?

Chương 18

Tín Vân Thâm cử mấy đệ tử quản lý sự vụ mang Thạch Lệ và Cầm Anh đến nghỉ tại viện tử dùng để đón khách. Thạch Lệ mặc dù sốt ruột nhưng cũng tự hiểu Thanh Phong kiếm phái chịu giúp mình là đã rất hiếm thấy rồi, dù sao gã là đầu phục (kẻ đi nương nhờ) phản đồ Vô Cực sơn trang, còn Cầm Anh này lại là từ Vô Cực sơn trang mà ra. Việc cứu người, gã chỉ có thể từ từ tính toán.

Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang, Tín Vân Thâm, Trình Tuyết Tường một đạo trở về, vừa mới tới thạch môn trước hậu viện, xa xa đã trông thấy một con cự khuyển(cự – rất lớn, khuyển – chó) to như tiểu ngưu đang hết sức phấn khích, điên cuồng chạy đi chạy lại, phía sau kéo theo là một tuần thú sư đầu đầy mồ hôi, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm túc, trong miệng lớn tiếng đe doạ: “Hư, Vượng Tài, dừng lại! Vượng Tài, dừng lại…!”

Mấy người cùng nhìn về phía hai đạo bóng dáng kia, nhất thời trầm mặc không nói gì.

Thanh Lang khẽ cười, phủi phủi ống tay áo nói: “Đã khiến mọi người chê cười. Đúng rồi, tối nay đến viện tử của ta đi, ta mở tiệc, để mọi người nếm thử tay nghề đầu bếp của Thiên Nhất giáo ta, cho dù là hoàng đế nơi kinh thành cũng chưa chắc được ăn cao lương mỹ vị cực phẩm dưới tay hắn.”

“Thanh giáo chủ đem cả đầu bếp tới sao?” Tín Vân Thâm nhìn Thanh Lang. Cả đầu bếp lẫn chó, y là ở tạm hay là chuyển nhà tới đây?

“A Kỳ rất kén ăn, ta cũng không có biện pháp.” Thanh Lang lắc đầu thở dài.

Sở Phi Dương nói: “Nếu Thanh huynh đã có ý tốt như vậy, chúng ta sao có thể khước từ, tối nay nhất định đến, ta trở về trước, các vị xin cáo từ.”

Sở Phi Dương phải trở về tìm Quân Thư Ảnh, Tín Vân Thâm và Trình Tuyết Tường cùng đi xem hai người Thạch Lệ kia, Thanh Lang cũng đang lúc rảnh rỗi, muốn đến hậu sơn hái mấy bó hoa độc hữu (độc, duy nhất, kiểu như ‘hàng độc’ á) mùa này nở bên vách núi Lãng Nguyệt, cấp cho Yến Kỳ trang trí phòng. Mấy người liền mỗi người đi một ngả.

Sở Phi Dương về đến viện tử, lại không thấy Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh từ sau khi hắn cùng với Trình Tuyết Tường rời đi cũng đã theo sau đi ra cửa.

Vốn là muốn đi tìm Tiểu Thạch Đầu và Lân nhi, nhưng đi được nửa đường thì phía sau một thân cây bỗng xuất hiện một bóng người ngăn cản y: “Quân Thư Ảnh! Lại có thể ở chỗ này đụng phải ngươi.”

Người nọ thích thú chạy tới, Quân Thư Ảnh nhìn hắn, đầu lông mày khẽ nhíu: “Yến Kỳ?”

“Ân, ta hôm nay dọn tới đây.” Yến Kỳ gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy chân thành.

“Ngươi không ở viện tử, lại chạy tới đây làm gì?” Quân Thư Ảnh nhìn một chút xung quanh. Nơi này cách xa đường lớn, Sở Lân thích yên tĩnh, đặc biệt lúc luyện công là phải tới nơi yên tĩnh. Quân Thư Ảnh muốn đi tìm y mới đi qua nơi này. Nhưng không biết Yến Kỳ luôn luôn thích náo nhiệt thế nào lại xuất hiện ở đây.

“Ách…” Yến Kỳ ngại ngùng hai cái, mới xấu hổ nói, “Ta… Ta lạc đường.”

Quân Thư Ảnh nhìn hắn không nói gì. Thanh Phong kiếm phái quy hoạch bố cục đại khái đơn giản, tất cả chỉ có mấy đường thẳng tắp như vậy nếu muốn lạc đường cũng không phải dễ.

Yến Kỳ mong đợi mà nhìn y: “Quân Thư Ảnh, ngươi có thể đưa ta trở về không?”

Quân Thư Ảnh nhìn hắn, thở dài một hơi: “Đi thôi.”
Yến Kỳ cao hứng đáp một tiếng, tiến lên đi ở bên cạnh Quân Thư Ảnh, bắt đầu thao thao bất tuyệt mà nói về những thứ điều mắt thấy tai nghe dọc đường đi.

Quân Thư Ảnh trầm mặc đi tới, cũng không biết có hay không để vào tai.

“Đúng rồi, Quân Thư Ảnh, ngươi theo ta trở về, ta có lễ vật tặng cho ngươi!” Yến Kỳ đột nhiên nói.

“Cái gì vậy?” Quân Thư Ảnh cuối cùng nể tình mà đáp lại một tiếng, nhìn về phía Yến Kỳ.

Yến Kỳ nháy mắt cười nói: “Chờ một lát ngươi sẽ biết!”

Đến viện tử Thanh Lang cùng Yến Kỳ ở, Quân Thư Ảnh ngồi tại phòng khách, không khỏi tò mò mà chờ xem Yến Kỳ có thể cho y món lễ vật gì.

Yến Kỳ từ trong một đống rương lục lọi một trận, cầm lên một cái bạch ngọc bình đi tới.

“Chính là cái này, tặng cho ngươi. Cao Phóng cũng có một phần.” Yến Kỳ giống như dâng vật quý mà đặt xuống bàn, bàn tay trắng noãn đang vuốt ve trên thân bình, hướng Quân Thư Ảnh nói.

Quân Thư Ảnh nhìn một chút, cũng không rõ đây là vật gì: “Cái này là vật gì?”

“Cái này a!” Yến Kỳ ngồi xuống bên cạnh Quân Thư Ảnh, “Ngươi còn nhớ viên Phần Tình châu không?”
Ba chữ kia giống như thần chú đặc biệt, những sự tình từ rất lâu trước kia trong nháy mắt hiện lên rõ rệt trong đầu Quân Thư Ảnh.

“Đương nhiên còn nhớ.” Quân Thư Ảnh hơi hơi nhíu mày.

“Khi đó Phần Tình châu bị nghiền nát dung nhập vào ôn tuyền phía sau núi Thiên Nhất giáo. Thanh đại ca phát hiện nước ở đó còn có công hiệu dưỡng nhan làm đẹp, ta liền cho người lấy một bình trở về.” Yến Kỳ tay vỗ vỗ vào  bạch ngọc bình, nhiệt tình giải thích.

“Cho dù thử này có công hiệu, vậy thì sao?” Quân Thư Ảnh nói, y cho rằng sẽ có lễ vật gì kỳ lạ, công hiệu loại này y không mảy may có hứng thú, cũng không phải là nữ tử.

Yến Kỳ vẻ mặt trẻ con không thể không dạy, lại gần Quân Thư Ảnh nghiêm túc truyền thụ.

Sở Phi Dương ở trong viện tử không tìm được người, liền đi ra ngoài tìm, dọc đường nghe đệ tử Thanh Phong nói cho hắn biết nhìn thấy Quân Thư Ảnh và một người nam tử so với Chân Thủy môn chủ còn đẹp hơn nhiều cùng nhau đi tới viện tử Thanh giáo chủ.

So với Phinh Đình xinh đẹp hơn, nhất định phải Yến Kỳ rồi. Sở Phi Dương hướng viện tử của Thanh Lang chạy tới, trong lòng tò mò hai người đó làm sao lại ở cùng một chỗ. Dường như từ khi từ Vô vi tộc trở về (*), hai người quan hệ cũng bắt đầu trở nên hoà dịu.

Mới vừa tới bên ngoài viện tử, đã thấy Quân Thư Ảnh mạnh mẽ đẩy cửa ra, vẻ mặt tức giận, không thèm quay đầu lại, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.

Yến Kỳ ôm một bạch ngọc bình đứng ở cạnh cửa, sờ sờ cái trán, vẻ mặt ủy khuất mà sụt sùi lỗ mũi: “Không cần cũng đừng có vậy a, tại sao lại đánh người. Hừ, một mình ta dùng.”

Quân Thư Ảnh đi tới bên người Sở Phi Dương, sắc mặt không tốt mà hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, lại nghênh ngang rời đi.

Sở Phi Dương ân cần chạy đến tận đây tìm người, lại bị trừng mắt một cái, không hiểu ra sao, vẫn là chậm rãi đuổi theo bóng lưng Quân Thư Ảnh.

_____________oOo_____________

(*) Chi tiết về sự kiện này, thỉnh đọc Đặc điển “Thiên Hạ Vô Song” thuộc Bộ 2 (Hiểu Tinh Cô Tự). 

Đặc điển: Thiên Hạ Vô Song

Lời tác giả: Vượng Tài xuất hiện chính là để chọc cười.

_________________

Chương 19

Thạch Lệ cùng với Cầm Anh ở lại Thanh Phong kiếm phái, Tín Vân Thâm cùng mấy vị Đại trưởng lão sau khi cùng nhau thương nghị, liền quyết định nhanh chóng trị bệnh cho Cầm Anh. Cho dù thông tin về quan hệ Thạch Lệ với Vô Cực sơn trang là thật hay giả, trước hết đều phải khiến cho gã mở miệng.

Tín Vân Thâm vừa về đến viện tử, Cao Phóng liền ra đón.

“Tiểu Phóng…” Tín Vân Thâm đóng cửa viện tử lại, có chút nũng nịu mà ôm lấy Cao Phóng, đem mặt chôn ở trên bả vai y, khẽ gọi.

Cao Phóng vỗ vỗ sau lưng hắn: “Có mệt không, vào phòng đi, ta giúp ngươi xoa bóp một chút.”

“Nga.” Tín Vân Thâm ngoan ngoãn gật đầu đi theo Cao Phóng vào phòng, “Ninh Viễn đâu?”

“Thạch Đầu ôm hắn đi rồi, cùng Lân nhi A Tĩnh ở một chỗ, buổi tối cũng sẽ không về. Có Lân nhi ở đó, không cần lo lắng.”

Tín Vân Thâm gật đầu: “Như vậy cũng tốt, mấy tiểu tử quan hệ tốt, sau này lớn lên đối với bọn chúng rất có lợi.”

Cao Phóng nhìn hắn một cái nói: “Làm chưởng môn Thanh Phong phái thật sự chẳng đáng, công việc cực kỳ mệt mỏi, còn khiến thiếu niên cao khiết của ta đang yên đang lành trở nên tầm thường thế này.”

Cao khiết? Tín Vân Thâm cười khan hai tiếng, là ai a?

“Thì ra là ngươi nghĩ ta như vậy a, Tiểu Phóng.” Tín Vân Thâm ngồi trên ghế, ôm chặt eo Cao Phóng, ngửa đầu nhìn y cười nói, “Ta hiện tại cũng không trở nên tầm thường a.”

Cao Phóng nhìn hắn tươi cười nịnh nọt, cũng nhịn không được mặt lộ tiếu ý, đưa tay che kín hai con mắt đen láy kia, cúi đầu xuống, đem đôi môi mang theo ý cười nhẹ nhàng đặt lên trên môi hắn.

Tại một viện tử khác cách đó không xa, Sở Phi Dương đang tò mò vây lấy Quân Thư Ảnh: “Thư Ảnh, lau binh khí a?”

Quân Thư Ảnh thản nhiên nhìn hắn một cái, lại cúi đầu tiếp tục lau lau một đống ám khí đặt la liệt trên bàn, lặng thinh không nói.

Sở Phi Dương chỉ cảm thấy mình bị một phen tai bay vạ gió. Rõ ràng lúc gần tối tâm tình còn rất tốt, nhưng sau khi từ sơn môn trở về Quân Thư Ảnh lại không thèm để ý đến hắn. Tựa hồ là Yến Kỳ chọc giận y. Nhưng mà ̣tại sao mỗi lần y bị Yến Kỳ chọc giận, là y như rằng tai họa lại đổ lên đầu hắn chứ?

Sở Phi Dương dựa vào chiếc bàn Quân Thư Ảnh đang bày ra ám khí, sờ sờ cằm nói: “Yến Kỳ rốt cuộc đã nói gì với ngươi? Ngươi nếu không nói cho ta biết, ta sẽ đi tìm Thanh Lang hỏi một chút.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy tay khựng lại một chút, ánh mắt giống như dao găm bắn về phía hắn: “Ngươi dám!”

“Ngươi nghĩ ta có dám hay không?” Sở Phi Dương lại cứ muốn cùng y khiêu chiến, Quân Thư Ảnh căm giận cũng chỉ có thể tức tối mà nhìn hắn.

Cuối cùng Quân Thư Ảnh khoát tay, giống như không kiên nhẫn, nói: “Được rồi Phi Dương, ngươi cần làm gì thì đi làm đi, không nên ở đây cố tình gây sự với ta.”

Sở Phi Dương không chịu nổi nhất là bộ dạng y nhíu mày nghiêm trang cùng hắn nói chuyện như vậy. Quân Thư Ảnh mỗi lần bày ra biểu cảm kiểu này, Sở Phi Dương liền khống chế không được mà muốn trêu ghẹo y.

“A, khẩu khí thật là lớn, để ta xem xem…” Sở Phi Dương ở trên bàn nhặt lên một cây bút lông, ngả ngớn đẩy cằm Quân Thư Ảnh lên, cười nói, “Dám dùng loại khẩu khí này cùng với vi phu nói chuyện, thật không có quy củ, đây là muốn tạo phản, ân?”

“Tránh!” Quân Thư Ảnh bực mình mà nhấc cằm, tránh xa bút lông kia, không muốn phản ứng với mưu đồ trêu đùa của Sở Phi Dương, nghiêng người tiếp tục tinh tế chà sát vài mũi ám khí trong tay.

“Thư Ảnh, làm sao vậy? Ta nói sai gì sao? Đến, chúng ta hảo hảo thương lượng thương lượng. Ngươi phớt lờ người a.” Sở Phi Dương dùng đầu bút mềm mại quét qua gò má rồi xuống tới cổ Quân Thư Ảnh, mưu đồ không cho y chuyên tâm làm việc.
Quân Thư Ảnh không thể kiên nhẫn hơn được nữa, túm lấy cây bút đang làm loạn kia ném lên bàn, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương: “Ngươi có thôi hay không? Sở đại hiệp nổi danh giang hồ, đóng cửa lại là liền làm ra mấy trò ấu trĩ này, ngươi cũng là không sợ người ta cười.”

“A, không chịu được trêu chọc như vậy. Không muốn ta phiền ngươi cũng dễ thôi, lại đây hôn một cái!”

“…Cút!”



Ngày hôm sau, Sở Phi Dương cùng mọi người tới thăm Thạch Lệ và Cầm Anh. Thạch Lệ trấn an Cầm Anh, cởi xuống bộ y sam màu đen trên người hắn, để lộ ra một thân mảnh mai.

“Đây là…” Vừa nhìn thấy thứ trên thân thể gầy yếu kia, Cao Phóng nhịn không được kinh nghi (kinh ngạc và nghi ngờ) nói.

Cầm Anh có chút cẩn trọng mà giữ chặt cánh tay Thạch Lệ, tiến sát tới người gã.

“Cầm Anh, không phải sợ, để cho bọn họ xem bệnh cho ngươi.” Thạch Lệ trấn an nói, lại nhìn về phía Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nhìn Cầm Anh một chút, lại hướng về phía Thạch Lệ nói: “Thạch trại chủ, Cao Phóng là đại phu giỏi nhất của chúng ta, ngươi nếu đã tin tưởng ta, thỉnh cũng nên tin tưởng hắn.”

Thạch Lệ nhìn Cao Phóng, giật giật khóe môi khô khốc: “Đại phu, cầu ngươi nhất định cứu lấy Cầm Anh.”

Cao Phóng lật cổ tay mảnh khảnh của Cầm Anh lại, đặt trên mạch đồng thời nhìn phía trước ngực hắn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Trên ngực Cầm Anh ở vị trí tim, làn da rõ ràng là một mảnh đen như bị cháy sém. Cầm Anh vốn đã có chút đen, lại càng khiến chỗ đó như bị mực giội vào, đen tới mức khiến người ta phát hoảng. Nơi làn da biến đen đã bắt đầu lở loét, huyết dịch đỏ đen trộn lẫn từ đó đang chảy ra.

Cầm Anh có chút sợ hãi nhìn Cao Phóng, Cao Phóng thả tay hắn xuống, ôn hòa cười nói: “Cầm Anh, ngươi không cần sợ, ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp trị bệnh cho ngươi.” Nói xong lại dùng tay nâng mặt Cầm Anh lên, tinh tế quan sát một lượt.“Đại phu, Cầm Anh rốt cuộc bị bệnh gì?” Thạch Lệ lo lắng hỏi.

Cao Phóng gọi mọi người ra gian ngoài, trầm ngâm một lúc rồi mới mở miệng nói: “Cầm Anh không giống như là phát bệnh, theo kinh nghiệm xem bệnh của ta, hắn giống như là bị trúng độc.”

“Trúng độc? Sao có thể?” Thạch Lệ vội la lên, “Hắn chẳng qua chỉ là phó dịch nhỏ bé ở Vô Cực sơn trang, sao có thể bị hạ độc?”

“Thạch trại chủ, ngươi không nên gấp gáp, ta hiện tại cũng chưa thể khẳng định. Triệu chứng của Cầm Anh ta chưa từng thấy qua, rốt cuộc phải cứu chữa thế nào ta còn chưa suy nghĩ.” Cao Phóng trấn an.

“Không cần làm phiền các ngươi.” Một đạo thanh âm rất nhỏ từ phía sau truyền đến, mọi người quay đầu nhìn lại, là Cầm Anh đang dựa vào cạnh cửa, vẻ mặt suy yếu buồn rầu, nói “Thạch đại ca ta nói rồi, bệnh của ta là bị thiên thần trừng phạt, bởi vì ta tâm không sạch, bởi vì ta tham lam dơ bẩn, cho nên ta muốn chịu hình phạt đau đớn này. Thiên thần giáng phạt, các tộc nhân của ta đều chạy không thoát.”

Thạch Lệ cả giận nói: “Ngươi nói bậy bạ gì vậy? Cái gì mà thiên thần trừng phạt, ngươi tuổi còn nhỏ, nghĩ linh tinh cái gì? Ngươi chẳng qua là sinh bệnh, là trúng độc, đây là đại phu y thuật đứng đầu Thanh Phong kiếm phái, hắn nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi!”

Cầm Anh lại lắc đầu, trong mắt hàm chứa một tầng nước mắt như sương: “Trị không được, tộc của ta là y chi bản nguyên (nguồn gốc, gốc rễ của y thuật), các tộc nhân còn không có biện pháp, những người khác căn bản trị không được.”

Cao Phóng chân mày hơi động một chút. Y chi bản nguyên? Khẩu khí thật lớn.

Tín Vân Thâm bỗng nhiên mở miệng nói: “Cho dù những người khác trị không được, thì Cao Phóng nhất định có biện pháp. Cái gì y chi bản nguyên, ta còn chưa bao giờ thấy qua đại phu nào y thuật sánh bằng Cao Phóng, tiểu hài ngươi không cần quá tự đại.” (ai tự đại? =)))

“Hắn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, miệng không che đậy, tuyệt không có ý tứ cố tình đánh giá thấp thần y!” Thạch Lệ lo lắng giải thích.

Cầm Anh chỉ buồn bã cười một tiếng, cắn môi dưới nhìn xung quanh, đi tới bên cửa sổ.

Ngoài cửa sổ buông thõng mấy nhánh cây khô héo, cành lá khô vàng, mầm non còn chưa kịp nhú.

Cầm Anh cắn đầu ngón tay, huyết châu đỏ tươi từ đó rỉ ra.

“Ngươi làm gì vậy, Cầm Anh?” Thạch Lệ xông tới nâng tay hắn lên, khẽ quát.

Cầm Anh nhẹ nhàng tránh ra, đem tay vươn ra ngoài cửa sổ, huyết dịch đỏ tươi nhỏ một giọt, rơi xuống nơi nhánh cây khô héo kia.

Trong nháy mắt, cành cây khô phảng phất giống như có một cỗ xuân tuyền bừng bừng sức sống chảy qua. Đang lúc ánh mắt mọi người còn sửng sốt, lá khô nhanh chóng lìa cành, trên cành nhú ra một mầm mới, lá mới dài ra, màu lục tươi non, trong khoảnh khắc ngay cả nụ hoa cũng xuất hiện, cành cây nở ra từng đóa tiểu hoa vàng nhạt mềm mại.

Cầm Anh quay đầu lại, đôi môi xuất hiện một nụ cười yếu ớt.

“Tộc của ta, chính là y chi bản nguyên.”

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Mặc dù mới nhìn thì thấy có thần điêu điêu gì đó, nhưng chúng ta vẫn là võ hiệp, khụ, sẽ không biến thành huyền huyễn, không có thần a quỷ a!

Chương 20

Nhìn nhánh hoa kia như cây khô gặp mùa xuân, ngay cả Sở Phi Dương biết rộng hiểu sâu và Thanh Lang cũng không khỏi chấn kinh. Mọi người nguyên bản chỉ biết đem ánh mắt thẳng tắp nhìn Thạch Lệ lúc này mới phát giác thiếu niên đen gầy này có lẽ mới là mấu chốt để khai giải bí mật về Vô Cực sơn trang.

Một trưởng lão Thanh Phong kiếm phái đi ngang qua vừa vặn nhìn thấy đóa hoa mới nở, không dám tin vào mắt mình: “Này… Này thật sao? Lẽ nào thực sự có cái gọi là thần linh…” Lão đưa mắt nhìn về phía Cầm Anh.

Sở Phi Dương xen lời lão: “Sư thúc, chớ nói chuyện quỷ thần. Chẳng qua Vô Cực sơn trang này chỉ là một đám phàm nhân bụng dạ khó lường. Thạch trại chủ, năng lực của Cầm Anh tiểu huynh đệ, ngươi trước kia không biết?”

“Ta biết.” Thạch Lệ sắc mặt vẫn như cũ gật đầu, dường như kiến quái bất quái(không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị), “Bản thân lúc đầu bị trọng thương, chính là máu của Cầm Anh đã cứu ta. Cho nên hắn hiện tại sinh bệnh, ta nhất định phải trị bệnh cho hắn, cho dù có phải phản bội Vô Cực sơn trang ta cũng sẽ không hối tiếc.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ngươi trước kia từng là người của Võ Lâm minh, ngươi còn không nói mình phản bội Võ Lâm minh, ngược lại đối với Vô Cực sơn trang ngươi lại rất không đành lòng?”

Trình Tuyết Tường đang suy nghĩ viển vông thoáng giật mình ngẩng đầu, vẻ mặt vừa mừng vừa lo tiến về phía trước một bước nói: “Thư Ảnh công tử duy hộ danh dự Võ Lâm minh như thế, tại hạ thật sự là vô cùng cảm kích.”

Sở Phi Dương nhìn về phía Quân Thư Ảnh, khóe miệng hơi vén lên. Quân Thư Ảnh có chút buồn bực nhíu mày, ôm lấy hai cánh tay cúi đầu nhìn mũi chân của mình.

Danh dự Võ Lâm minh cùng y đâu có quan hệ gì, y chỉ là quen thói châm chọc kẻ khác, đang lôi Võ Lâm minh ra làm cái lót chân, ngược lại lại giống như bênh vực Võ Lâm minh.

Đáng tiếc là lời đã nói ra như bát nước hất đi, muốn thu hồi lại cũng không thể nữa rồi. Trong lòng không khỏi đối với Thạch Lệ này càng không có hảo cảm, ngay cả đối với Minh Chủ võ lâm khuôn mặt mang theo một chút vui cười để nhìn y cũng khiến y hết sức không vui.

Tiết mục xen giữa này cũng chỉ là diễn ra trong nháy mắt bị người ta châm chọc như vậy khiến Thạch Lệ hơi sững sờ nhưng lại hướng mọi người nói: “Các vị đều là người quang minh lỗi lạc, tại hạ đối với người quang minh không nói ám thoại. Nếu không phải vì Cầm Anh, tại hạ kiên quyết sẽ không phản bội Vô Cực sơn trang.”

Tín Vân Thâm có chút bực bội nhìn Thạch Lệ đang ở Thanh Phong kiếm phái mà vẫn còn bày ra lòng trung thành đối với Vô Cực sơn trang, rồi lại quay sang nhìn Trình Tuyết Tường. Nhưng Trình Tuyết Tường chỉ cười cười với hắn, vẻ mặt vân đạm phong khinh (lạnh nhạt, thờ ơ, hờ hững,…).

Quên đi, Minh Chủ võ lâm đã không bận tâm, Thanh Phong kiếm phái cần gì phải thay người khác lo nghĩ.

Cao Phóng ở một bên sau một lúc lâu đánh giá Cầm Anh, lúc này mới mở miệng nói: “Được rồi Thạch trại chủ, không cần nhiều lời vô nghĩa. Bệnh của Cầm Anh ta nhất định sẽ điều trị tốt, ngươi cũng đừng quên lời hứa của mình. Ngươi đối với bí mật về Vô Cực sơn trang nếu như có một tia giấu diếm…” Cao Phóng nói đến đây lại nhìn Cầm Anh, giống như đang uy hiếp, khiến Thạch Lệ bị dọa sợ đến nỗi sau lưng đổ mồ hôi lạnh, lại thấy Cao Phóng lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Ngươi lầm đường lạc lối mà không biết, vẫn còn bênh vực Vô Cực sơn trang kia. Cầm Anh thì quá đáng thương. Nếu ta đoán không lầm, hắn bất kể là bệnh tật, tổn thương hay trúng độc đều không khỏi có liên quan đến Vô Cực sơn trang đi.”

Thạch Lệ cũng nhìn về phía Cầm Anh, sắc mặt một trận biến hóa, cuối cùng cau mày thở dài nặng nề nói: “Đại phu, ngươi nói không sai. Cầm Anh là bị Vô Cực sơn trang liên luỵ, cùng với Vô Cực sơn trang, ta… Ta chỉ muốn cứu Cầm Anh.”

“Thạch đại ca, bệnh của ta không liên quan bất cứ người nào, chẳng qua là bởi vì chính ta. Ngươi không cần như vậy.” Cầm Anh lại mở miệng nói.

“Có phải người của Vô Cực sơn trang đều không biết phải trái đúng sai như thế? Cái gì mà thiên thần giáng phạt, quả thực là hồ ngôn nhất phái. Cao Phóng nói ngươi bị trúng độc, thì chắc chắn là có người hạ độc hại ngươi. Ngươi bị Vô Cực sơn trang gây tai họa đến nước này, không nghĩ cách giải độc để báo thù lại còn muốn đem tội lỗi đặt trên người mình, đem kẻ hại mình đặt ở nơi sạch sẽ, thật sự là ngu bất khả cập (ngu không ai sánh bằng).” Quân Thư Ảnh ngẩng đầu, nghênh ngang kiêu ngạo không chút khách khí mở miệng nói.Từng câu từng chữ chọc đúng chỗ yếu hại khiến Cầm Anh bị người ta nói song không thể phản bác, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi vài phần.

Sở Phi Dương vội vàng đem Quân Thư Ảnh kéo trở lại, bị Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn liền sờ sờ trên lưng y làm yên lòng. Tên gia hỏa miệng không che đậy này, không sớm thì muộn có người cũng sẽ bị y làm cho tức chết. Cầm Anh yếu ớt như vậy, ngàn vạn lần không thể tiếp tục chịu đả kích.

Trình Tuyết Tường nhìn về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, trên mặt cười cười, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Được rồi các vị, bệnh cũng đã xem, nói cũng đã nói, bây giờ không phải là lúc nên bàn chuyện chính sự.”

“Trước xin hãy cứu lấy Cầm Anh, nếu không ta sẽ không nói cho các ngươi biết bí mật về Vô Cực sơn trang.” Thạch Lệ cắn răng nói.

Quân Thư Ảnh đang ở bên cạnh Sở Phi Dương hừ lạnh một tiếng, Thạch Lệ vừa nghe sắc mặt liền trắng bệch, không biết y lại muốn nói cái gì.

Bị Sở Phi Dương dẹp yên, Quân Thư Ảnh cuối cùng không mở miệng, Sở Phi Dương cười nói: “Thạch trại chủ, băn khoăn của ngươi, chúng ta có thể thông cảm. Nhưng mà điều kiện này, chỉ sợ chúng ta không thể đáp ứng.”

Thạch Lệ nhìn Sở Phi Dương, vẻ mặt khó xử: “Sở đại hiệp, tại hạ cảm giác ra sao chẳng biết…”

Sở Phi Dương đưa tay cắt ngang, tiếp tục nói: “Tại hạ nhìn ra được, Thạch trại chủ không phải người chẳng phân biệt được đúng sai, bằng không cũng sẽ không vì Cầm Anh mà phản bội Vô Cực sơn trang. Cho dù Thạch trại chủ ngoài miệng có nói như thế nào, chỉ sợ ngươi tự đáy lòng từ lâu đã khẳng định Vô Cực sơn trang là kẻ đầu sỏ làm hại Cầm Anh thống khổ như thế này đi.”

Thạch Lệ cau mày nhưng không phản bác.“Tục ngữ có câu ‘Giải linh hoàn nhu hệ linh nhân’ (muốn gỡ chuông cần phải tìm người buộc chuông). Cao đại phu quả thực là y thuật cao minh, tại hạ cũng có thể cam đoan với Thạch trại chủ, hắn nhất định sẽ dốc toàn lực cứu chữa cho Cầm Anh, bất kể Thạch trại chủ có đem tất thảy bí mật về Vô Cực sơn trang nói ra hết hay không. Nhưng tất cả chuyện này cuối cùng là do thiên mệnh, hơn nữa độc trong người Cầm Anh cũng không phải loại thường. Nếu có thể biết bí mật về Vô Cực sơn trang, bọn chúng đối với một phó dịch nhỏ bé cũng hạ độc, vậy là hạ độc gì, điểm này nhất định càng có lợi đối với việc chưa trị cho Cầm Anh.” Sở Phi Dương chậm rãi nói, Thạch Lệ sắc mặt rõ ràng dao động.

Nếu là người khác nói những lời này, có lẽ sẽ có vẻ không thật lòng, nhưng đây lại là Sở Phi Dương, Thạch Lệ chỉ cảm thấy từng câu từng chữ đều có lý.

Gã nếu là có thể từ Vô Cực sơn trang biết được phương pháp cứu Cầm Anh thì cần gì phải lặn lội đường xa dẫn hắn đến Thanh Phong kiếm phái để van cầu, khiến hắn phải chịu thêm nhiều đau đớn. Nhưng mà Vô Cực sơn trang căn bản không đem tính mạng Cầm Anh để vào trong mắt, điều này khiến cho Thạch Lệ vừa mâu thuẫn vừa bi khổ.

Tín Vân Thâm thấy vậy liền mở miệng: “Hôm nay dừng ở đây. Cao đại phu tất nhiên còn phải trở về xem xét y thư. Thạch trại chủ, ngươi là đến cầu trợ, bản môn cũng sẽ không bức bách ngươi, thỉnh ngươi cân nhắc cẩn thận.”

‘Cao đại phu’ cười, nhìn hắn một cái, mím môi không nói gì.

Mấy người ra khỏi viện tử liền mỗi người một ngả. Nếu không phát sinh đại sự, Sở Phi Dương hắn hiện tại là đang an nhàn, một mực cùng với Quân Thư Ảnh loạn cuống (đi lung tung).

“Ngươi ung dung như vậy đối với Thạch Lệ đã phản bội Vô Cực sơn trang, ta thấy hắn thật sự rất trung thành.” Quân Thư Ảnh mở miệng nói, “Là hắn có việc cầu người, ngươi hà tất phải tận tình khuyên bảo như vậy. Muốn ta nói…”

Sở Phi Dương cắt ngang, cười cười chế nhạo nói: “Nếu còn để ngươi muốn nói gì thì nói, thì ngươi có thể khiến hắn đang sống mà tức chết a.”

Quân Thư Ảnh quay đầu đi không thèm đáp lại.

Sở Phi Dương nhéo nhéo lòng bàn tay của y: “Ngươi cũng nói hắn đối với Vô Cực sơn trang có lòng trung thành, vậy bức bách hắn chỉ sợ là phản tác dụng. Nếu chúng ta nhận được tin tức giả ngược lại càng phiền phức, ta chỉ muốn hắn cam tâm tình nguyện mà mở miệng. Hơn nữa, lời ta nói cũng không phải nói dối a. Ta chỉ đem lợi và hại phân tích cho hắn thấy, cân nhắc ra sao là chuyện của bản thân hắn.”

“Dù sao đến cuối cùng Sở đại hiệp ngươi bao giờ cũng không nhiễm một hạt bụi nhỏ.” Quân Thư Ảnh nhỏ giọng tả oán nói.

“Nga?!” Sở Phi Dương cúi đầu ghé sát vào y, cười nói: “Ngươi không phải thích nhất Sở đại hiệp một hạt bụi nhỏ cũng không nhiễm sao?”, sờ sờ cằm lại nói “Hoặc là ngươi thích dũng mãnh kiên cường… Ai, đau đau đau, Thư Ảnh, ngươi bỏ ra.”

Quân Thư Ảnh buông bàn tay đang nhéo Sở Phi Dương ra, nhìn hắn nửa thật nửa giả diễn trò kêu đau, hừ lạnh một tiếng phất tay áo mà đi.

Nhưng mà tay áo lại bị người từ phía sau nắm được, một đường chạy đến đi bên cạnh y, tiếp tục cười nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau