DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Mọi người ngồi xuống, Tín Vân Thâm trước cầm lấy bầu rượu rót vài chén.

Sở Phi Dương nói: “Được rồi Vân Thâm, người một nhà ăn cơm đâu cần câu nệ như vậy. Trước nói một chút về Vô Cực sơn trang đi. Những ngày qua rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì?”

Người một nhà ba chữ kia mới nghe hết sức êm tai, Thanh Lang tự mình nâng ly rượu lên, tuy cười vô thanh nhưng cực kì thoải mái.

Tín Vân Thâm lại thở dài một hơi, nói: “Rất nhiều môn phái thế lực vừa phải trên giang hồ đều đã bị xúi giục, chuyện này đại sư huynh cũng nên biết.”

Sở Phi Dương còn chưa mở miệng, Thanh Lang đã xen ngang: “Hắn biết rồi, ta đã nói cho hắn.”

Sở Phi Dương gật đầu: “Ta ở Phúc Lai huyện, cũng đã đụng phải người của Vô Cực sơn trang. Ta chỉ biết là, Vô Cực sơn trang môn nhân võ công vô cùng cao cường, không thể khinh thường.”

“Vô Cực sơn trang há chỉ dừng lại ở chuyện võ công cao cường. Nếu chỉ luận võ lực, Thanh Phong kiếm phái cùng võ lâm Trung Nguyên các đại môn phái liên thủ, Vô Cực sơn trang kia dẫu cao thủ có nhiều như mây cũng không phải là đối thủ.” Tín Vân Thâm nhíu mày nói, “Chính là, không biết bọn chúng dùng yêu pháp gì mà rất nhiều tiểu bang tiểu phái bị mua chuộc, hiện tại đã có một số môn phái cỡ trung gia nhập Vô Cực sơn trang rồi, thời gian tính cho tới nay không đến ba tháng. Mấy ngày trước đây, Viên lão tiền bối gửi tín thư, trên thư viết, đã có mười mấy môn phái tách khỏi Võ Lâm minh, gia nhập Vô Cực sơn trang môn hạ. Những kẻ đó trái lại còn dụ hoặc các môn phái khác ở trung du, thậm chí không tiếc dùng vũ lực. Hiện tại các đại môn phái đều cảm thấy bất an, trong lòng lo lắng, Võ Lâm minh tình hình rất đáng lo ngại.”

Quân Thư Ảnh khẽ nhướn mày, nói: “Mua chuộc lòng người không ngoài hai loại thủ đoạn, một là cưỡng bức, hai là dụ lợi. Miễn là tìm ra căn nguyên Vô Cực sơn trang xúi giục những người đó, đúng bệnh hốt thuốc, sự tình của Võ Lâm minh sẽ được giải quyết tốt. Dù sao cũng không phải mới thành lập, trải qua thăng trầm cũng có gần trăm năm lịch sử rồi, lẽ nào Võ Lâm minh ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không xử lí được? Viên Minh Chủ kia làm sao đến nỗi phải viết thư hướng chúng ta cầu trợ?”

Tín Vân Thâm cười cười nói: “Quân đại ca lời nói quả thực không sai, Võ Lâm minh dù sao cũng không phải là ngồi không, có rất ít người có thể đem Võ Lâm minh đẩy vào cảnh khốn đốn. Nhưng hôm nay, ngay cả Võ Lâm minh cũng không biết làm thế nào, có thể suy nghĩ là biết Vô Cực sơn trang này có bao nhiêu thủ đoạn cao minh…”

Hắn vừa dứt lời, một đệ tử trong phái từ ngoài viện môn đột ngột chạy vào, vẻ mặt lo lắng mà kêu lớn: “Chưởng môn sư huynh! Chưởng môn sư huynh! Không hay rồi, huynh nhanh đến Tùng Đào các đi! Cao sư huynh, hắn đã trở lại!”

Tín Vân Thâm đứng thẳng người lên, vươn vai: “A, thực sự, ngay cả bữa cơm cũng ăn không yên ổn.”

Cao Phóng đưa tay bắt lấy mấy khối điểm tâm đưa cho hắn, chính mình cũng cầm một khối bỏ vào trong miệng: “Vân Thâm, trước ăn đi đã, ngươi gần đây ăn ngủ không điều độ, đây là dưỡng sinh đại kị. Giáo chủ, người ăn những thứ này, ta phân phó trù phòng đặc biệt làm. Còn nữa, hai người các ngươi…”

Sở Phi Dương và Thanh Lang cùng đứng dậy, Thanh Lang nhìn ba người kia, cười cười rồi cũng cầm lên một khối điểm tâm đưa cho Sở Phi Dương: “Sở huynh, hai ta tự mình ăn a, huynh  ăn cái này, bụng trống không đối với cơ thể không tốt.”

Sở Phi Dương khóe miệng co quắp nói: “Đa tạ Thanh huynh quan tâm.”

“Đâu có, đâu có.” Thanh Lang bỏ một khối điểm tâm vào miệng, một vị ngọt béo ngậy ở đầu lưỡi, không nheo mắt, nhưng ngoài miệng lại cười nói.

Mấy người cùng nhau hướng đến Tùng Đào các, dọc đường đi còn thấy rất nhiều người cũng vội vã hướng bên đó mà chạy, chỉ vì lúc này ở Tùng Đào các đúng là có rất nhiều hậu bối trong phái.

Tùng Đào các vốn là một các lâu nằm trong Thanh Phong kiếm phái, dùng để giáo tập đệ tử trong phái đọc sách. Thanh Phong kiếm phái dùng số tiền lớn mời văn nhân tài tử danh vọng từ bên ngoài đến để dạy những đệ tử trẻ tuổi trong phái. Rất nhiều trưởng lão tử tôn trong Thanh Phong phái cũng đều đến đây học, ngay cả một số nhà dưới chân núi cũng đem hài tử đưa tới, không học võ chỉ đọc sách nhưng cũng không phải là thiểu số.

Còn Cao sư huynh kia, Tín Vân Thâm nói với Sở Phi Dương hai câu, Sở Phi Dương liền nhớ ra. Người này tên là Cao Tấn Phong, là nhi tử của Tam trưởng lão, hiện giờ đã gần năm mươi tuổi. Mấy năm trước, gã xuống núi lập môn hộ, tự mình sáng lập một tiểu bang phái, hoạt động cũng coi như hữu thanh hữu sắc, Tam trưởng lão rất lấy làm tự hào.

“Cao sư huynh đã gia nhập Vô Cực sơn trang.” Tín Vân Thâm hơi thấp giọng, nói.

Sở Phi Dương vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Trước hãy đi nhìn xem. Hắn nếu trở về thì có lẽ còn có có thể xoay chuyển đi.”

Quân Thư Ảnh nhìn về phía Sở Phi Dương nói: “Hắn thật sự trở về, ngươi cảm thấy còn có thể tin hắn được? Ta đụng phải người của Vô Cực sơn trang kia hai lần rồi, những người đó tuyệt không phải người lương thiện! Người đã gia nhập Vô Cực sơn trang, cho dù hắn nói muốn trở về, cũng là phải cẩn thận đề phòng.”

Sở Phi Dương gật đầu, hắn sao lại không rõ đạo lý này. Hơn nữa Vô Cực sơn trang ngay cả đối với người vô tội cũng đều hạ thủ không chút lưỡng lự, ở trên sông gặp phải nữ hài kia, cùng với cô nương trong khoang thuyền, đúng là thiên chân vô tà (trong sáng thuần khiết), nhưng lại không hề có lòng trắc ẩn, giết người giống như trò chơi. Vô Cực sơn trang này nhất định là có thủ đoạn mê hoặc lòng người.

Chẳng qua là Cao sư huynh kia lúc nhỏ cũng tính là rất hiểu chuyện, thời gian này tự nhiên trở nên không hề đơn giản, lại càng đối đãi khác xưa.Năm người rất nhanh đi tới phía ngoài Tùng Đào các. Bên ngoài tiểu lâu đã tụ tập rất nhiều người, nhưng tất cả đều bị ngăn ở ngoài cửa, không người nào có thể tiến vào trong. Mấy người từ xa đã nghe được bên trong có người lớn tiếng, đến gần thì không cần vào cửa cũng có thể rõ ràng mà nghe được là giọng nói của Cao Tấn Phong.

Sở Phi Dương lắc đầu. Lần này, ngay cả đề phòng gã cũng không cần, Cao Tấn Phong căn bản là không muốn quay trở lại.

Gã đang lớn tiếng đàm luận, cũng là cực kì nói tốt về Vô Cực sơn trang. Còn Thanh Phong kiếm phái mà gã đã từng một lòng đi theo, lại bị đánh giá không đáng một đồng.

“Các ngươi ở tại Thanh Phong kiếm phái này khổ sở tập võ, là mưu cầu gì? Hả? Không phải là sẽ có một ngày có thể luyện được tuyệt thế võ công, ở trên giang hồ nổi danh, vượt trội hơn người sao? Nhưng các ngươi hãy nhìn xem, sư huynh sư bá của mình, bọn họ đã đạt được những gì? Ngoại trừ việc cả đời phải ở Thanh Phong kiếm phái làm trâu làm ngựa, còn phải chịu trăm loại quy củ bó buộc chân tay, cuối cùng chính bọn họ là được cái gì? Các ngươi cam tâm cứ như vậy giẫm lên vết xe đổ sao?” Cao Tấn Phong đem mọi người đuổi đến một gian phòng, giáo thư tiên sinh (thầy dạy học) bị trói ném ở bên chân, gã đứng trước mặt hơn chục đệ tử trẻ tuổi mê mê tỉnh tỉnh mà cao đàm khoát luận (ba hoa khoác lác).

Cao Phóng đứng ở bên dưới tập trung suy nghĩ lời của gã, thở ra một hơi, có chút thất vọng nói: “Từ lần đầu tiên nghe được Võ Lâm minh phát sinh những sự tình kia, ta liền nghĩ những người đó có lẽ là bị hạ dược mê hoặc tâm trí, bởi vậy mới phản bội. Cho nên mấy ngày nay ta tìm y thư (sách y thuật) tra cứu, thật ra thấy một số sách có ghi chép, vài loại dược có thể có công hiệu này. Nhưng những dược loại này cũng chỉ có thể khiến người ta hoàn toàn mất trí, giống như cái xác không hồn, chỉ biết chấp hành mệnh lệnh kẻ chủ mưu, liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra điểm khác người tâm trí bình thường. Còn nếu muốn bọn họ vẫn có tâm trí như người bình thường, thứ dược như vậy, ta đến bây giờ cũng chưa từng gặp. Nghe Cao Tấn Phong nói, hắn rõ ràng là biết bản thân muốn làm cái gì. Vậy không phải là bị mê hoặc tâm trí, mà là cam tâm tình nguyện.”Cam tâm tình nguyện so với tâm trí bị mê hoặc mà nói, khó giải quyết hơn nhiều.

Tín Vân Thâm sờ sờ tóc của y, đem Cao Phóng đẩy về phía đám người, mấy người sư huynh sư đệ liền chủ động đứng ra che chở y.

Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu, mũi chân điểm một cái mà vô thanh nhẹ nhàng bay lên, hai người đồng thời hướng về đỉnh lâu bay tới. Còn Thanh Lang và Tín Vân Thâm thì một tả một hữu, tiêu thất ở phía sau các lâu.

Cao Tấn Phong đi đến bên cửa sổ, cúi mặt nhìn một chút, một nam tử trung niên khổ sở cầu xin nói: “Tấn Phong, là ta a! Nhìn xem chúng ta nhiều năm giao tình, đừng nên tiếp tục lún sâu!”

Cao Tấn Phong nhìn về phía bằng hữu trước đây, lắc đầu nói: “Tăng huynh, không phải là ta lún sâu, mà là các ngươi u mê không chịu tỉnh ngộ! Chỉ cần các ngươi theo ta tới Vô Cực sơn trang một lần, các ngươi sẽ biết, các ngươi hiện tại còn cách giang hồ chân chính bao xa! Còn người trong giang hồ suốt đời theo đuổi võ học tối cao, ngoại trừ Vô Cực sơn trang, không nơi nào có thể đạt được!”

Cao Tấn Phong vừa nói xong, hai mắt đột nhiên xuất hiện hồng quang lưu chuyển lúc ẩn lúc hiện, vô cùng quỷ dị. Gã từ thắt lưng mạnh mẽ lấy ra một hồ lô rượu, gạt ra nút chai, ngửa đầu mãnh liệt rót một trận, rốt cục mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng hồi phục trở lại như cũ.

Cao Tấn Phong đi trở về giữa gian phòng, nhìn về phía đám đệ tử trẻ tuổi trước mặt, đang co quắp ở một chỗ, hừ lạnh một tiếng nói: “Lời ta vừa nói, các ngươi cẩn thận suy nghĩ cho kĩ. Chỉ có Vô Cực sơn trang mới có thể đối với các ngươi là giang hồ chân chính! Từ nay về sau thiên hạ rộng lớn, các ngươi mặc sức rong ruổi. Giương kiếm mà đi, muốn làm gì thì làm không bó buộc, xiết bao vui sướng! Sư huynh ta nghĩ các ngươi còn trẻ, mới liều mạng trở lại Thanh Phong kiếm phái, chỉ vì giác ngộ các ngươi, từ nay về sau không còn phải chịu khổ. Nếu có người có thể lĩnh ngộ, ta ngay lập tức có thể dẫn hắn ly khai Thanh Phong kiếm phái này! Ngay cả Sở sư huynh xuất thần nhập hóa của các ngươi cũng không ngăn cản được ta!” Gã nói xong chợt ngẩng đầu nhìn về một góc phòng, nhếch miệng cười một tiếng, nói: “Không biết Sở sư đệ cảm thấy thế nào, có hay không cho rằng sư huynh ta tự đại?”

Sở Phi Dương không nghĩ tới bị Cao Tấn Phong phát giác khí tức của mình. Hắn biết Vô Cực sơn trang môn nhân võ công cao cường, Cao Tấn Phong trước đây có lẽ cũng được tính là nhất lưu cao thủ, nhưng nội lực tu vi cũng không cao thâm đến vậy. Gã sau khi gia nhập Vô Cực sơn trang lại chỉ trong một đêm tiến bộ thần tốc, chẳng biết Vô Cực sơn trang kia rốt cuộc ấn giấu bí mật gì. Sở Phi Dương nhất thời không có cách phán đoán gã.

Dù sao đã bị phát hiện, Sở Phi Dương cũng không tiếp tục ẩn náu thân hình, từ nơi ẩn nấp phi thân xuống, hướng về phía Cao Tấn Phong ôm quyền khẽ mỉm cười nói: “Cao sư huynh, đã lâu không gặp.”
Cao Tấn Phong nghe động tĩnh bốn phương tám hướng, lại hừ lạnh một tiếng nói: “Chưởng môn tiểu sư đệ kia và một người khác ở dưới lầu đối phó với thủ hạ của ta. Người kia lại không phải người của Thanh Phong phái, chẳng lẽ Thanh Phong kiếm phái đã xuống dốc đến mức này, phải nhờ ngoại nhân hiệp trợ sao? Trên đỉnh lâu còn có một vị huynh đài, nếu đã đến đây tại sao không thẳng thắn hiện thân?”

Sở Phi Dương không đáp, ngược lại hỏi, nét mặt vẫn nhàn nhạt như cũ nhưng lại tươi cười ôn hòa: “Cao sư huynh, ta nghe nói Vô Cực sơn trang kia phá hoại Nghĩa Hội bang một tay huynh gây dựng, sát hại thuộc hạ huynh dốc lòng giáo đạo, huynh vì cái gì không trả thù, ngược lại còn phản bội Thanh Phong phái, đi nương nhờ Vô Cực sơn trang? Huynh không cảm thấy có lỗi với những huynh đệ đã chết sao?”

“Ngươi câm miệng!” Cao Tấn Phong lớn tiếng quát, hai mắt phút chốc đỏ ngầu. Không đợi hắn kịp động tay chân, một bóng dáng bất thình lình từ một góc đỉnh lâu nhẹ nhàng đáp xuống, mấy đạo bạch quang sắc bén trong tay người nọ phóng ra mau lẹ, hướng về phía Cao Tấn Phong đâm tới.

Gần như trong thời điểm Quân Thư Ảnh hiện thân, từ bốn góc gian phòng bỗng nhiên xuất hiện bốn người nam nhân ẩn náu ở nơi này, thân hình lơ lửng giống như quỷ mỵ cũng hướng về nơi bóng dáng Quân Thư Ảnh đáp xuống mà đánh tới!

Bốn kẻ nhanh nhẹn, nhưng lại có người so với bọn hắn còn nhanh hơn.

Một đạo biến ảo thành hư ảnh, nhân hình cơ hồ trong chớp mắt lướt qua bốn kẻ đó, nhóm đệ tử trẻ tuổi ở một góc khác trong gian phòng, chỉ có thể nhìn thấy một đạo ảo ảnh kéo dài ra như trường long, đồng thời đem bốn kẻ đó kìm hãm lại ở giữa, cuối cùng một tiếng bạt kiếm xuất vỏ ngâm nga như tiếng rồng khóc, trong nháy mắt vang vọng khắp Tùng Đào các!

Bốn đạo bóng dáng lao ra như diều đứt đây, từ giữa khoảng không đột nhiên rơi xuống.

Còn ảo ảnh giống như trường long kia, thẳng tắp mà hướng về bóng người đang ở địa diện. Sở Phi Dương bảo hộ Quân Thư Ảnh ở bên người, hai người hai chân cùng nhau phiêu nhiên đồng thời đáp xuống đất.

Cao Tấn Phong nhanh nhẹn xoay người tránh thoát bốn đạo bạch quang mạnh mẽ phóng tới, nhưng lại bị đạo thứ năm ẩn phía sau bốn đạo, thẳng tắp cắm vào đầu gối.

“A…!” Cao Tấn Phong thét lên đau đớn, trong nháy mắt đau đến nỗi đầu đầy mồ hôi, nghiến răng ngẩng đầu lên nhìn Sở Phi Dương.

“Nếu không phải ngươi bỗng nhiên quay về Thanh Phong phái, ta cũng sẽ không đoạn chiết (gãy, đứt) tại Tùng Đào các này!” Cao Tấn Phong cắn răng nhịn đau nói, một giọt mồ hôi lớn thuận theo trán trượt xuống.

Sở Phi Dương cười cười nói: “Vậy quả là đã làm phiền Cao sư huynh.” Nói xong liền xoay người không nhìn lại gã, cùng với Quân Thư Ảnh đi ra ngoài.

Quân Thư Ảnh trên ngân châm có bôi dược vật do Cao Phóng chế ra, Sở Phi Dương không lo lắng cây ngân châm kia lại không chế trụ nổi Cao Tấn Phong. Sự tình còn lại, dĩ nhiên là có Tín Vân Thâm lo liệu rồi.

Hai người cùng nhau đi ra khỏi Tùng Đào các, đám người đang bị ngăn ở phía ngoài thấy mối nguy đã được giải trừ, vội vàng xông vào trong, gấp gáp tiếp nhận hài tử nhà mình.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh kề vai đi tới, lại cảm thấy phải ôm cả người y mới thoải mái, vì vậy liền khẽ vươn tay nắm lấy bả vai y, không khác gì bộ dạng huynh đệ giao tình cực hảo.

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn hắn, cũng không tránh ra.

Sở Phi Dương mở miệng nói: “Thư Ảnh, làm sao ngươi biết Cao sư huynh luyện tập chính là ‘Mịch tung’ (truy tìm hành tung) tâm pháp? Thứ công pháp này cũng ít khi thấy, môn phái vốn tồn tại bộ công pháp này hiện giờ ngay cả danh tự cũng không còn lưu lại rồi, ngươi làm sao biết được?” Hắn nhớ lại lúc bị Cao Tấn Phong phát hiện thì Quân Thư Ảnh ở xà nhà phía bên kia dùng khẩu hình hướng về phía hắn truyền đạt ‘Mịch tung’ hai chữ, ánh mắt trong suốt cùng với thần thái nghiêm túc, thật sự là… hết sức mê hoặc lòng người.

‘Mịch tung’ vốn là công pháp luyện tập để truy đuổi hành tung, biết Cao Tấn Phong là dựa vào mịch tung để phát giác hắn chứ không phải là bởi vì nội lực phi tốc tăng lên, Sở Phi Dương lập tức nắm thời cơ, cùng với Quân Thư Ảnh phối hợp chặt chẽ, mới có thể một lần hành động mà hạ gục Cao Tấn Phong. Nếu không, nơi đó còn có nhiều đệ tử trẻ tuổi võ công thấp kém, Sở Phi Dương lại không biết đối phương nông sâu ra sao, vốn là ngăn chặn chứ không thác đại tiến công, để tránh làm hại những người khác. Nếu như thế, còn không biết phải hao phí bao nhiêu thời gian, lại sẽ có bao nhiêu chuyện phát sinh.

Quân Thư Ảnh hơi cúi đầu nói: “Cao Phóng giúp ta tìm rất nhiều tâm pháp bí tịch  thất truyền, tuy không đi luyện để tránh tẩu hỏa nhập ma, nhưng xem qua một chút vẫn là có thể.”

“… Loại sự tình này hà tất phiền toái Tiểu Phóng chứ?” Sở Phi Dương dùng sức ôm chặt bả vai Quân Thư Ảnh đã khuất phục dựa vào hắn, dọc theo đường đi tha thiết dặn dò: “Khụ, từ nay về sau ta tìm giúp ngươi là được rồi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu…”

_________________

Chương 12

Tín Vân Thâm bởi vì phải đi xử lý chuyện Cao Tấn Phong nên không kịp quay về dùng cơm, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh liền tự mình trở về viện tử của Tín Vân Thâm trước. Đi suốt đêm đến bây giờ bụng sớm đã đói, bữa cơm này cũng rất thịnh soạn, đương nhiên không được phép lãng phí.

Lúc hai người trở về tới phạn thính (nhà ăn), đã thấy Thanh Lang ngồi một mình ở đó tự rót rượu, đại khoái ăn. Thấy Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh tới, liền cười cười, xua tay tiếp đón: “Đến, Sở huynh, Thư Ảnh, nhanh ngồi xuống cùng ăn.” 

Quân Thư Ảnh cùng Sở Phi Dương ngồi xuống, Quân Thư Ảnh đưa tay rót cho mình một ly rượu, nhìn Thanh Lang một cái, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Thanh giáo chủ thật sự không cho mình là ngoại nhân.”

“Đều là người một nhà, nào có chú ý nhiều như vậy.” Thanh Lang cười đến mức khóe mắt cong lên, thập phần vui vẻ, nói xong rồi lại giơ chiếc đũa lên than thở, “Thanh Phong phái gia đại nghiệp đại, nhìn vào nở mày nở mặt nhưng phiền toái cũng nhiều. Thiên Nhất giáo ta vẫn là thoải mái.” 

“Nhưng hiện nay Vô Cực sơn trang khắp nơi khiêu khích sinh sự, xúi giục tạo phản, chỉ sợ là Thiên Nhất giáo của Thanh huynh cũng sẽ không còn thoải mái như vậy.” Sở Phi Dương cười nói, “Cùng là người trong giang hồ, lúc này đây mọi người đều bị Vô Cực sơn trang kéo xuống nước, dù là ai thì cũng không thể chỉ lo thân mình.”

“Ta có nói chỉ lo thân mình sao?” Thanh Lang nhíu mày the thé nói, “Sở huynh không cần dùng lời nói để lôi kéo ta. Vô Cực sơn trang dám lấy tay đặt lên đầu Thiên Nhất giáo, ta đương nhiên sẽ không thể không quan tâm. Lại nói…” Thanh Lang ngước mắt lên suy nghĩ một chút, “Hơn hai mươi năm về trước, một lần giang hồ rung chuyển, võ lâm đại nạn, chính là sóng to gió lớn nổi lên, một kẻ đem cả thảy võ lâm Trung Nguyên náo loạn, trong hai mươi năm lại đây, cho dù có chút việc vụn vặt thì cũng coi là trời yên biển lặng rồi. Lúc này đây, ta có cảm giác, sự việc nhất định là không tốt.” (Khúc này thực khó hiểu, ta không biết dịch sao cho rõ nghĩa lời nói của Lang ca)

Quân Thư Ảnh bàn tay đang gắp một đũa thức ăn ở giữa không trung bỗng nhiên khựng lại, có chút không vui liếc nhìn Thanh Lang một cái. 

Sở Phi Dương đem thần sắc của y đặt vào trong mắt, lắc đầu cười lớn. Chuyện Quân Thư Ảnh mười mấy năm trước náo loạn giang hồ vậy mà bị Thanh Lang tùy tiện xếp vào loại ‘vụn vặt’, trong lòng y nhất định là không vui.

“Thư Ảnh, ăn nhiều một chút.” Sở Phi Dương giơ đũa gắp đồ ăn, “Trư đề (móng heo) này làm không tệ.” Đói bụng thì dễ tức giận, trước cứ cho ăn no là tốt nhất.

“Lại nói, khi đó Sở huynh lúc đó đúng là mới bước chân vào chốn giang hồ, lại gặp phải trận rối ren này.” Thanh Lang tay nâng lên ly rượu, tiếp tục cười nói, “Võ lâm đại nạn bình ổn một hồi, cũng nhờ việc đó mà tài năng bộc lộ, nhất cử  thành danh (một lần hành động mà có được tiếng tăm), cuộc tao ngộ của Sở huynh quả thật đáng mơ ước.”

“Thanh huynh cũng quá khiêm tốn rồi.” Sở Phi Dương nói, “Tại hạ có gia sư che chở, làm sao so được với Thanh huynh niên thiếu đã một thân một mình tiêu sái bước chân vào giang hồ.”

Hai người kẻ tung người hứng mà tâng bốc lẫn nhau. Quân Thư Ảnh nghe không nổi nữa, không nhịn được mà ngắt lời: “Hai vị khoe khoang lẫn nhau như vậy là đủ rồi, trước mắt nghĩ ra biện pháp phá giải Vô Cực sơn trang kia mới là quan trọng.” 

Thanh Lang biết nghe lời lập tức chuyển đề tài, cười cười nói: “Thư Ảnh nói rất đúng.”

Sở Phi Dương cũng gật gù: “Vô Cực sơn trang… trước mắt là, không để lộ bất kì một sơ hở. Chúng khí thế mạnh như vũ bão, nhưng không ai biết được chúng vì sao mà đến. Chúng thủ đoạn cao minh xúi giục lòng người, cũng không một ai biết chúng làm cách nào. Địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, chúng ta hiện giờ ở thế bị động, hoàn toàn không biết gì cả.”

“Đây cũng là điểm mấu chốt.” Thanh Lang dùng đầu ngón tay nhè nhẹ gõ trên mặt bàn, “Thư Ảnh trước có nói một câu rất đúng, phải tìm được thủ đoạn Vô Cực sơn trang xúi giục lòng người, đúng bệnh hốt thuốc, mọi chuyện sẽ dễ dàng được giải quyết. Nói chung, xúi giục không có gì hơn cưỡng bức và dụ dỗ. Chúng nếu cưỡng bức, chúng ta liền hiệp trợ vũ lực, chúng nếu dụ dỗ, chúng ta có thể gia tăng lợi ích gấp nhiều lần. Chung quy có thể tìm được biện pháp khắc chế chúng. Có thể những môn phái đã phản xuất Võ Lâm minh cũng như phân bộ giáo chúng phản xuất Thiên Nhất giáo, đối với Vô Cực sơn trang nhất mực trung thành, thậm chí có thể vì Vô Cực sơn trang mà ngay cả tính mệnh cũng không màng. Kẻ ngay cả tính mệnh cũng không màng, muốn cưỡng bức hoặc là dụ dỗ thì phải bắt đầu từ đâu? Tóm lại, việc gì, người nào dính vào Vô Cực sơn trang, tất cả đều lộ ra một cỗ quái dị.”

“Có thể hay không thật sự là bị dùng thuốc?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói. 

“Ta đã đọc nhiều y thư, đến nay vẫn chưa bao giờ gặp thứ kỳ dược công hiệu giống như vậy.” Cao Phóng từ ngoài cửa đi vào, ngồi xuống bên cạnh Quân Thư Ảnh, “Dược vật cũng không phải là vạn năng, lòng người phức tạp khó dò, chí ít theo ta thấy, không có khả năng có loại dược tuỳ ý khống chế lòng người này.”

Ngay cả Cao Phóng tinh thông dược lý cũng nói như thế, Quân Thư Ảnh nhíu mày: “Không phải uy bức lợi dụ, cũng không phải hạ dược, chẳng lẽ Vô Cực sơn trang này thật sự biết tà thuật.” 

“Ngay cả Tiểu Phóng cũng nói như vậy, xem ra thật sự không phải đơn giản dùng dược, huống chi, những người quy phục Vô Cực sơn trang này, không gặp mấy ngày mà công lực vượt trội, thậm chí có thể tinh thông nhiều tuyệt học võ công của khắp các môn phái khác… Cái này lại càng quỷ dị vô cùng.” Thanh Lang một tay chống lấy khuôn mặt, có chút hăng hái cười nói “Chúng ta đã bao lâu chưa gặp phải loại chuyện khó giải quyết như vậy? Nhàn nhã đã lâu, ngay cả xương cốt cũng đều trở nên uể oải rồi. Vô Cực sơn trang này trái lại là đem đến một trận mưa đúng lúc.”

Nhung Sở Phi Dương lại lắc đầu nói: “Chuyện này không thể xem như trò đùa. Giang hồ bị kiếp nạn khó khăn này, khổ cực vẫn là phần đông bách tính vô tội. Cao Tấn Phong chính là người như vậy, cảm giác không phải là người vô tội, mà là gặp tai ương? Chúng ta nhất định phải nhanh chóng giải quyết chuyện này, trả lại bình yên cho giang hồ võ lâm.” Thanh Lang nhàm chán mà khoát tay: “Sở huynh đại đạo lý thật nhiều.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười một tiếng, lại hướng về phía Cao Phóng nói: “Vân Thâm còn đang bận rộn? Chuyện của Cao sư huynh đã giải quyết thề nào rồi?” 

“Còn có thể thế nào, Cao Tấn Phong kia dầu muối không ngâm, cứng mềm không phục tùng, Tam trưởng lão lại khổ sở cầu xin, Vân Thâm đang đau đầu.” Cao Phóng tùy tiện ăn vài miếng, lại nói: “Chuyện của Cao Tấn Phong tạm thời gác lại, đã đem hắn nhốt vào trong địa lao, Vân Thâm hiện tại đang sắp xếp chuyện khác… Viên lão tiền bối cùng Trình minh chủ đã đến đây.”

“Trình minh chủ là ai?” Quân Thư Ảnh khó hiểu nói. 

Cao Phóng cười cười nói: “Giáo chủ, chuyện trong chốn giang hồ trước đây ngươi không quan tâm đã đành, chẳng lẽ ngay cả minh chủ võ lâm hiện tại là ai cũng không biết sao? Trình minh chủ kia tên là Trình Tuyết Tường. Năm đó vị trí minh chủ võ lâm vốn là trong tay Sở đại hiệp, về sau chuyện phát sinh giáo chủ cũng đều biết.” 

Quân Thư Ảnh lông mày khẽ nhăn lại nhìn y một cái, Cao Phóng tiếp tục cười nói: “Sau này, Viên lão tiền bối lại đành phải kế nhiệm chức minh chủ võ lâm. Vài năm sau, Viên lão tiền bối tuổi cao, liền để quan môn đệ tử Trình Tuyết Tường kế nhiệm vị trí minh chủ, hôm nay chính là Trình minh chủ này tới.” 

Sở Phi Dương đứng dậy nói: “Nếu Viên lão tiền bối và Trình minh chủ đã tới đây, chúng ta cũng là đi gặp một lần mới phải.”

Sở Phi Dương nói như vậy, cũng không có người nào dị nghị, mà ngay cả người không vui nhất là Quân Thư Ảnh cũng đã chuẩn bị đi trước. Lúc này đây Quân Thư Ảnh cư nhiên lại không cần để ai thúc giục, cũng làm cho Sở Phi Dương có chút không quen.

Dọc đường đi, Cao Phóng tiếp tục hưng trí bừng bừng mà giảng thuật cho Quân Thư Ảnh về vị Trình minh chủ niên khinh hữu vi kia, từ gia thế của hắn nổi danh tuyệt học, hồng nhan theo hắn cho đến nghĩa khí huynh đệ của hắn. Thanh Lang ở một bên nghe được thổn thức không thôi… Cao Phóng thân là Thanh Phong kiếm chưởng môn phu nhân, y thuật cao siêu sẽ không nói, y còn tiếp tục nghiên cứu dược lý, cố gắng ngày càng tốt hơn. Vậy cũng không sao, nhưng y ngay cả đối với chuyện trong chốn giang hồ cũng rõ như lòng bàn tay, lớn nhỏ không bỏ sót. Tục ngữ có câu, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Cao Phóng như thế này thật sự đáng được xưng tụng là một vị hiền thê hiếm có. 

Lại nghe Cao Phóng tiếp tục nói: “Trình Tuyết Tường này, binh khí hắn sử dụng tên gọi là ảnh nhẫn, được liệt danh đệ nhất đương kim giang hồ binh khí phổ.”

“Hắn là đệ nhất?” Quân Thư Ảnh nhíu nhíu lông mày hỏi ngược lại.
Cao Phóng sao lại không nghe ra bốn chữ này là ý tại ngôn ngoại. Y giơ tay phải lên sờ sờ lọn tóc, trên cổ tay đeo hai khỏa chuông nhỏ leng keng phát ra thanh âm giòn tan, hướng về phía Quân Thư Ảnh cười nói: “Giáo chủ, Sở đại hiệp thành danh là dựa vào một thân bản lĩnh, một khỏa nhân tâm, binh khí ngược lại là thứ yếu, cho nên ở trên bảng binh khí này, Sở đại hiệp thường dùng thanh Thanh Phong kiếm nhưng thật ra lại không làm người ta chú ý.”

“Binh khí phổ này là người nào sở hữu?  Người nào xếp hạng?” Quân Thư Ảnh lại nhíu mày, hỏi.

“A, binh khí phổ này tên gọi đầy đủ là giang hồ Bách Hiểu Sinh chi thiên hạ binh khí.”  (*) 

Quân Thư Ảnh nghe xong, khinh thường mà hừ lạnh một tiếng: “Bách Hiểu Sinh? Hắn đã chết cách đây mấy trăm năm. Có thể thấy được thứ sách này nhất định là hồ ngôn (nói bậy bạ)!” 

_____________oOo_____________

Lời tác giả: Nói về Quân Quân a, đại hiệp nhà ngươi vị trí Minh Chủ bị ngươi khi đó chỉ một tiếng mà không còn = =, ngươi hiện tại khinh thường Bách Hiểu Sinh đồng học người ta cũng là không có tác dụng a! 

(*): Là nói đến Binh khí phổ do Bách Hiểu Sinh xếp hạng lần đầu, trong đó liệt danh mười loại binh khí lợi hại nhất trong giang hồ, xếp theo thứ tự lần lượt là: 

1. Thiên Cơ Bổng của Thiên Cơ Lão Nhân

2. Long Phụng Song Hoàn của Thượng Quan Kim Hồng

3. Tiểu Lý Phi Đao của Lý Tầm Hoan

4. Thiết Kiếm Tung Dương của Quách Tung Dương

5. Ôn Hầu Ngân Kích của Lữ Phụng Tiên

6. Tiên Thần của Tây Môn Nhu

7. Kim Cương Thiết Trượng của Gia Cát Cương

8. Thanh Ma Thủ của Y Khốc

9. Phong Vũ Lưu Tinh của Hướng Tòng 

10. Đông Hải Ngọc Tiêu của Ngọc Tiêu đạo nhân  

Về sau Binh khí phổ này còn được nhiều người tự bổ sung sắp xếp lại, có lẽ trong bối cảnh niên đại truyện này diễn ra thì vị trí số 1 là binh khí của vị Trình minh chủ kia.

Chương 13

Tín Vân Thâm đang cau mày nói gì đó với Viên Khang Thọ, thấy Sở Phi Dương cùng mọi người đi vào thính đường, liền đứng dậy chạy tới: “Đại sư huynh, huynh đã đến.”

“Ân, ta tới rồi.” Sở Phi Dương gật đầu rồi đi về phía Viên Khang Thọ, “Viên lão tiền bối, người thân thể vẫn còn khoẻ mạnh. Vãn bối đã lâu chưa tới phủ thượng tiếp kiến tiền bối, thật sự là hổ thẹn.”

Viên Khang Thọ ha ha cười một tiếng, đi đến bên người Sở Phi Dương, vỗ vỗ bờ vai hắn: “Chuyện này, ngươi cũng là người đã có gia thất, sao còn có thể giống như trước, hàng ngày hướng Võ Lâm minh chạy tới chạy lui. Ngươi có hiếu tâm như vậy, lão phu cũng là rất vui rồi, gặp đồ nhi của ta một lần, Tuyết Tường. Hai người các ngươi chung quy bị người trong giang hồ lấy ra so sánh, lại đều là môn sinh đắc ý của lão phu, nhưng ngày hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt đi.”

Chỉ thấy một người nam nhân áo tím hướng về phía Sở Phi Dương ôm quyền, khẽ cười nói: “Sở sư huynh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt. Sư phụ nói huynh và ta đều là môn hạ của lão nhân gia, ta gọi một tiếng Sở sư huynh cũng không tính là mạo phạm đi.”

Sở Phi Dương cũng đáp lễ lại, cười nói: “Không dám, không dám. Trình minh chủ niên khinh hữu vi, lại là minh chủ võ lâm minh, an nguy của võ lâm Trung Nguyên là do một thân Trình minh chủ đảm nhiệm, Trình minh nếu đã không chê, tức hai người chúng ta xứng đáng là huynh đệ.”

Trình Tuyết Tường cũng không khách khí, ngay sau đó liền cười gọi một tiếng: “Sở huynh.”

Nói xong lại đưa mắt nhìn sang Quân Thư Ảnh cùng mấy người kia: “Mấy vị này là…”

“Tại hạ chỉ là một thương nhân, từ nam ra bắc cũng tính là quan hệ rộng rãi, bởi vì sự việc Vô Cực sơn trang nên đặc biệt đến Thanh Phong kiếm phái tương trợ.” Thanh Lang cười cười mở miệng nói.

Y không muốn trước Võ Lâm minh tiết lộ dánh tính, thân phận giáo chủ Thiên Nhất giáo khiến y có chút lo ngại. Đám người Sở Phi Dương cũng không nói gì, Viên Khang Thọ không biết còn nhớ Thanh Lang hay không, nhưng cũng bày ra vẻ mặt khách khí như không biết gì.

Về Cao Phóng và Quân Thư Ảnh,Viên Khang Thọ vốn đã biết rõ nhưng cũng chỉ đối với Trình Tuyết Tường giới thiệu sơ qua, một vài điểm về thân phận tất nhiên là không đề cập đến.

Trình Tuyết Tường nhìn Quân Thư Ảnh, cười nói: “Nga! Các hạ tên là Thư Ảnh, thi thư họa ảnh, cùng ảnh nhẫn của ta thật ra rất có duyên.”

Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn Sở Phi Dương, vẻ mặt khách khí, xa cách nói: “Trình minh chủ nói đùa.”

Viên Khang Thọ thấy mọi người đã nhận biết lẫn nhau, liền kêu họ cùng ngồi xuống, tiếp tục đàm luận chuyện lúc trước.

Tín Vân Thâm nói: “Viên lão tiền bối, người đem chuyện Võ Lâm minh kể lại một lần cho đại sư huynh nghe đi.”

Viên Khang Thọ than một tiếng, sắc mặt lại thêm ảm đạm, nói: “Phi Dương, lần này Võ Lâm minh quả thực vấp phải cái đinh.” (ý nói gặp phải sự việc khó giải quyết).

Trình Tuyết Tường ở một bên sớm đã đem một tờ thỉnh giản (thiếp mời) đặt lên trên bàn cho mọi người xem qua. Sở Phi Dương vừa mở ra, thoáng nhìn đã biết là của Vô Cực sơn trang gửi đến Võ Lâm minh.

“Chúc thọ Vô Cực sơn trang trang chủ?” Sở Phi Dương khó hiểu nói, “Đây là bọn chúng muốn giảng hoà?”

Trình Tuyết Tường lắc đầu: “Nếu là như vậy thì đâu cần phải xa xôi đến đây để cho huynh rõ chi tiết.” Nói xong lại lấy ra một phong thư khác mở ra, mặt trước là một vài chữ màu huyết hồng, nhìn vào mà giật mình, còn có thể mơ hồ ngửi thấy mùi tanh của máu, xem ra thật sự là huyết thư dùng máu tươi để viết.Quân Thư Ảnh vừa thấy liền nhíu mày: “Dùng thứ này, chẳng lẽ Vô Cực sơn trang cùng người của Võ Lâm minh có tư thù?”

Viên Khang Thọ lắc đầu thở dài: “Nếu chỉ là tư thù, hà tất phải làm to chuyện như vậy, cái này lại giống như mang đại cừu hận đối với võ lâm Trung Nguyên.”

Tín Vân Thâm gật đầu nói: “Không sai. Máu trên đó viết, Võ Lâm minh hạn trong vòng một ngày trả lời Vô Cực sơn trang thỉnh giản, chậm một ngày, sẽ huyết tẩy(tắm máu) một môn phái thuộc Võ Lâm minh.”

“Sao có thể ngang ngược như vậy?” Thanh Lang nắm tay đập xuống bàn, “Giang hồ bang phái, thương nhân phú hào, phần lớn đều vì một chữ lợi (lợi ích). Thế nhưng vô cực sơn trang làm việc này, tại hạ nhìn không ra có lợi gì. Mà chỉ có thể thấy một chữ cừu (thù hận). Các ngươi chính là chính phái võ lâm a, người đắc tội thì ắt phải là tà môn.”

“Có thể gia nhập vào Võ Lâm minh cũng đã không phải là tiểu môn tiểu phái, lại có Võ Lâm minh chiếu cố, Vô Cực sơn trang làm sao dám tự tin đến vậy? Muốn huyết tẩy một môn phái đâu có thể nói dễ dàng?” Cao Phóng mở miệng nói.

Trình Tuyết Tường khuôn mặt vẫn một mực đạm nhiên lúc này mới hiện ra một tia bất lực, thở dài một hơi nói: “Thỉnh giản này vốn là tới từ hôm trước, ngày hôm qua… đã có một môn phái bị diệt môn. Vân Hải môn cũng coi như là một môn phái có thực lực trong Võ Lâm minh, nhưng ngay cả một người cũng không còn sống sót, một đại môn phái chỉ trong một đêm trở thành một mảnh hoang phế. Võ Lâm minh có thế lực, cũng không thể lo lắng toàn bộ các môn phái. Vô Cực sơn trang lại xuất quỷ nhập thần, lại càng khó mà đề phòng.”

Sở Phi Dương nghe vậy, cũng thấy sự tình nghiêm trọng, nhìn về phía Viên Khang Thọ nói: “Chẳng biết tiền bối nghĩ sao?”

Viên Khang Thọ thở dài: “Lão phu nếu có thể có biện pháp tốt, thì sao phải tới làm phiền Thanh Phong kiếm phái chứ? Vô Cực sơn trang này căn bản không phải lương thiện, lão phu cũng không muốn phải liên luỵ nhiều người, chính là…  Ai! Lão phu đã thuận theo lời Vô Cực sơn trang, trả lời thỉnh giản của chúng. Trước kéo dài thời gian được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, không thể tiếp tục để càng nhiều môn phái gặp phải tai ương.”

“Thuận theo lời Vô Cực sơn trang?” Cao Phóng ngạc nhiên nói, “Vô Cực sơn trang yêu cầu làm như thế nào?”

Sắc mặt Viên Khang Thọ trong nháy mắt lại càng đen kịt lại, khoát khoát tay nói: “Việc này, thật sự là thật sự là ta sỉ nhục võ lâm Trung Nguyên. Vô Cực sơn trang kia yêu cầu Võ Lâm minh xé lụa đỏ, đệ tử Võ Lâm minh do lão phu mang theo, mặt hướng phương bắc, khom mình hành lễ, chúc thọ Vô Cực sơn trang trang chủ kia.” Nói xong lời cuối cùng thì Viên Khang Thọ đã cực kỳ phẫn nộ, vẻ mặt căm phẫn.Trình Tuyết Tường an ủi nói: “Sư phụ đừng tức giận, người là suy nghĩ vì tất cả võ lâm, người giang hồ đều nhìn ra. Không thể không khom lưng, đó cũng là một lòng nghĩa hiệp, anh hùng khí phách. Người trong giang hồ phải theo đuổi một chữ hiệp(trong từ ‘nghĩa hiệp’), không phải sao? Hiện giờ tuy rằng giang hồ rung chuyển bất an, nhưng vẫn chưa tới mức không thể vãn hồi, sư phụ người nguyện ý vào lúc này lùi một bước, để chúng ta có thời gian, nhất định phải đem Vô Cực sơn trang kia một lưới bắt hết.”

“Trình huynh nói rất đúng.” Sở Phi Dương tán thành, “Trình huynh niên khinh hữu vi, lại thâm minh đại nghĩa (đúng sai phân minh, rõ ràng) như vậy, không hổ là minh chủ võ lâm, quả thật là võ lâm Trung Nguyên chi phúc.”

“Sở huynh quá khen, vậy Sở huynh…” Trình Tuyết Tường cũng cười trả lời.

Quân Thư Ảnh vừa nghe liền ngán ngẩm quay đầu nhìn về phía ngoài cửa.

Chính đạo võ lâm này, cứ ba câu lại tâng bốc nhau một lần, rốt cuộc là tật xấu gì?

Mấy người đem tình thế bây giờ nói ra, Viên Khang Thọ lại tỏ rõ ý đồ đến đây, nguyên lai là Võ Lâm minh nhân lực không đủ, muốn tới Thanh Phong kiếm phái mượn người. Võ Lâm minh vốn không giống Thanh Phong kiếm phái thu nhận rộng rãi môn đồ như vậy, ngày thường phần lớn là treo phát một số giải thưởng, chờ đợi giang hồ nhân sĩ đến lãnh nhiệm vụ, kiếm lấy thù lao. Hiện giờ nếu muốn tung một mẻ lưới, vấn đề nhân lực liền không thể đáp ứng, đúng là trứng chọi đá.

Hiện giờ Võ Lâm minh ở ngoài sáng Vô Cực sơn trang ở trong tối, bọn họ ngay cả Vô Cực sơn trang ở nơi nào cũng không biết, vậy phải đối phó ra sao? Trước chỉ có thể phái thêm người khắp nơi trên giang hồ dò la tin tức rồi mới quyết định

Thanh Lang cười, mở miệng nói: “Muốn dò la tin tức, tại hạ có thể giúp đỡ một chút.”

“Ngươi đâu chỉ có thể giúp đỡ chút chút.” Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, “Thanh giáo chủ không cần khiêm tốn, nếu như tập hợp đầy đủ lực lượng thám tử kia, thì thiên hạ còn có chuyện mà Thanh Lang ngươi không thể dò la sao?”

Thanh Lang nhìn về phía Quân Thư Ảnh cười nói: “Thư Ảnh đây là khen tặng tại hạ sao? Vậy tại hạ lại càng không thể không dốc hết toàn lực rồi.” Nói xong lại nhìn về phía Viên Khang Thọ, “Viên lão tiền bối, Trình minh chủ, việc này tại hạ nhất định tận lực. Hiện  giờ tại hạ còn có chuyện quan trọng, cáo từ trước.”

Mấy người bàn bạc chính sự cũng đã ổn thỏa, Tín Vân Thâm và Cao Phóng liền cùng với Viên Khang Thọ và Trình Tuyết Tường đi gặp Tín Bạch. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cũng nhau tiễn Thanh Lang đi ra ngoài.

“Thanh huynh, chuyện gì đột nhiên lại vội vã như vậy?” Sở Phi Dương mở miệng hỏi.

Thanh Lang trầm ngâm một lát, nói: “Huynh cũng nghe rồi, Vô Cực sơn trang hiện tại rõ ràng là không cần nguyên do, cứ nhằm vào tất cả giang hồ. Thiên Nhất giáo mặc dù nằm ngoài, nhưng mấy năm gần đây ở Trung Nguyên cũng có qua lại nhiều, cũng không dám khẳng định Vô Cực sơn trang sẽ không động đến Thiên Nhất giáo.” Thanh Lang nói đến đây, trên bàn tay to và cánh tay rõ ràng lộ ra gân xanh dữ dội, ánh mắt cũng đen lại.

“Huynh lo lắng cho Yến Kỳ và Thanh Tĩnh sao?” Sở Phi Dương gật đầu nói, “Quả thực không thể xem thường, Thanh huynh, huynh đem bọn họ đến Thanh Phong kiếm phái đi. Thiên Nhất giáo giáo chúng, tốt nhất cũng nên tạm thời tìm chỗ an thân. Thanh huynh nếu như cần Thanh Phong kiếm phái hỗ trợ, chỉ sợ cũng không có phương pháp rồi.”

Thanh Lang nhoẻn miệng cười nói: “Tại hạ chính là đang có ý đó. Thư Ảnh, ngươi nhớ thu xếp một viện tử, chờ Yến Kỳ đến đây bầu bạn với ngươi.”

Quân Thư Ảnh mấp máy môi, trừng mắt nhìn Thanh Lang, Thanh Lang lại cười lớn cáo từ mà đi.

Chương 14

Viên Khang Thọ sau khi gặp qua Tín Bạch liền đem nhân thủ mà Thanh Phong kiếm phái cho mượn dẫn đi, rồi vội vàng trở về Võ Lâm minh để phòng Vô Cực sơn trang phát sinh sự cố.

Trình Tuyết Tường nhận lệnh lưu lại Thanh Phong kiếm phái cùng với Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm chung sức đối phó.

Từ lúc Thanh Lang đi khỏi, trong vòng vài ngày có rất nhiều thám tử Thiên Nhất giáo tới Thanh Phong kiếm phái đưa tin. Những tin tức này phần lớn là về địa bàn hoạt động của môn nhân mà Cực sơn trang phái đi, cũng như bao nhiêu môn phái bị thâu tóm, bao nhiêu người bị sát hại.

Trình Tuyết Tường mở ra một phong bí tín (thư từ bí mật) trong tay, nhíu mày mở miệng nói: “Mạng lưới thông tin của vị Thanh huynh kia thực sự mau lẹ, nếu đổi lại là Võ Lâm minh, sẽ không thể thu thập tin tức toàn diện được như vậy.”

Tín Vân Thâm nâng một chén trà lên, mạnh mẽ rót xuống một trận, lộ ra vẻ nhợt nhạt xanh xao, xung quanh con mắt còn có một mảng quầng thâm nhàn nhạt, một bộ dáng mệt mỏi quá độ. Sở Phi Dương cũng là ngáp lên ngáp xuống, không một chút sinh lực, mệt mỏi cầm lấy một tờ tín chỉ (giấy viết thư).

Mấy ngày qua, Thanh Phong kiếm phái môn hạ nhiều phân bang phân đường liên tục đụng mặt Vô cực sơn trang, Tín Vân Thâm bận đến nỗi mã bất đình đề (ngựa không dừng vó, ý nói công việc bề bộn không có thời gian nghỉ ngơi), còn Sở Phi Dương thì phải chạy ngược chạy xuôi, đến những phân đường đó giải quyết phiền toái. Mặc dù còn có sư bá sư thúc khác cùng với sư huynh sư đệ mỗi người một tay, các nơi trợ giúp, nhưng Vô Cực sơn trang kia đúng là khó mà đề phòng cho được.

Người của Vô Cực sơn trang không kẻ nào có thể dùng đạo lý để nói chuyện, chỉ cần đụng phải là nhất định sẽ ác chiến một hồi. Sở Phi Dương liên tục vài ngày cùng với người của Vô Cực sơn trang giao thủ, ngay cả một giấc ngủ ngon cũng không có, cho dù là thân thể có sắt đá kim cương cũng không thể chống đỡ được.

Trình Tuyết Tường nhìn thấy Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm bộ dạng mệt mỏi, có chút áy náy mà mở miệng nói: “Sở huynh, Tín chưởng môn, tại hạ vốn là đến cùng mọi người chung sức đối phó với Vô Cực sơn trang, thế nhưng ngược lại mấy ngày nay lại không phải động chân động tay, thật sự là hổ thẹn. Nếu chỗ nào tại hạ có thể giúp được, thỉnh Tín chưởng môn không cần khách khí.”

Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm cũng đều là vì giải quyết công việc nội bộ Thanh Phong kiếm phái. Trong khi Trình Tuyết Tường thân phận minh chủ võ lâm có chút nhạy cảm khiến hắn không thể chủ động nhúng tay vào nội bộ công việc của môn phái khác. Kết quả là minh chủ võ lâm Trình Tuyết Tường này rất nhàn rỗi, mỗi ngày chỉ là ở Lãng Nguyệt sơn, tìm manh mối từ tín thư các nơi đưa tới.

Tín Vân Thâm đặt chén trà xuống, nói: “Trình minh chủ nói chi vậy, Trình minh chủ có trách nhiệm của mình, Thanh Phong kiếm phái những việc này… sao có thể phiền minh chủ bôn ba. Không nói việc này nữa, Trình minh chủ đã tìm ra manh mối gì về Vô Cực sơn trang chưa?”

Trình Tuyết Tường lấy ra một tấm địa đồ, nói: “Đây là địa đồ được gửi tới cùng bí tín, ghi lại những vị trí mà Vô Cực sơn trang môn nhân đã từng xuất hiện, Tín chưởng môn, Sở huynh hãy xem qua.”

Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm cẩn thận quan sát tấm địa đồ sử dụng chu sa bút làm ký hiệu. Sở Phi Dương sờ cằm nói: “Trình huynh là muốn thông qua tấm địa đồ này để tìm ra vị trí của Vô Cực sơn trang?”

“Không sai.” Trình Tuyết Tường cười, gật đầu nói.

“Muốn biết vị trí Vô Cực sơn trang ở đâu, còn có cách đơn giản hơn, đâu cần phải rắc rối như vậy.” Một đạo âm thanh từ ngoài cửa vừa dứt, Quân Thư Ảnh đã từ cánh cửa bước vào.

“Thư Ảnh.” Sở Phi Dương cười nghênh đón.Trình Tuyết Tường nét mặt cũng nhàn nhạt mà cười, nhìn Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương bắt lấy cổ tay Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh liền khẽ ngửa đầu nhìn hắn. Nhìn thấy hắn khí sắc mệt mỏi, Quân Thư Ảnh nhíu mày: “Làm sao lại thành ra cái bộ dạng này?”

Sở Phi Dương sờ sờ mặt, biểu hiện có chút vô tội: “Nói xem, ta biến thành bộ dạng như thế nào?”

“Tại hạ ngu dốt, không biết Thư Ảnh công tử có gì chỉ giáo?” Vẫn đứng nguyên tại chỗ, Trình Tuyết Tường đột nhiên mở miệng hỏi. Quân Thư Ảnh thái độ đối với hắn không tính là khách khí, hắn cũng thấy vui mừng, ôm quyền hướng về phía Quân Thư Ảnh cười nói.

Quân Thư Ảnh nhìn qua một chút tấm địa đồ, từ những điểm đánh dấu rải rác vị trí hoạt động của môn nhân được Vô Cực sơn trang phái đi, có thể đại khái đoán ra vị trí của bọn chúng, cái này minh chủ võ lâm không phải là không có lý.

“Lúc chúng ta xuất môn, cũng bắt gặp Vô Cực sơn trang khắp nơi dán cáo thị, không e dè muốn mời giang hồ nhân sĩ đến chúc thọ trang chủ Vô Cực sơn trang.” Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, nói. Sở Phi Dương gật đầu.

“Ý huynh là chúng ta sẽ đi chúc thọ Vô Cực trang chủ kia?” Trình Tuyết Tường hỏi.

“Thế nào? Minh chủ võ lâm là không thể hạ giá thân phận sao?” Quân Thư Ảnh nhướn mày nói.
Quân Thư Ảnh tựa hồ đối với hắn có chút không thiện cảm, Trình Tuyết Tường cười khổ nói: “Thư Ảnh công tử nói xem, tại hạ từ khi ngồi lên vị trí minh chủ võ lâm này, một thân vinh nhục cũng chỉ vì an nguy võ lâm. Việc chúc thọ tại hạ cũng đã nghĩ qua, chỉ là chưa phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, tại hạ không muốn dùng phương pháp này. Cần biết cái mà Vô Cực sơn trang gọi là chúc thọ, cũng không chỉ là muốn các môn các phái khác xuất ra một phần lễ vật mừng thọ là đủ. Mà muốn những người đi chúc thọ, trước phải phục hạ một chén máu, lập huyết thệ, không được làm ra chuyện bất lợi đối với Vô Cực sơn trang, sau đó để Vô Cực sơn trang môn nhân tùy ý dẫn đến Vô Cực sơn trang.”

“Máu?” Quân Thư Ảnh nhíu mày.

“Thư Ảnh công tử cũng nghĩ đến sao? Quả nhiên cùng với tại hạ nghĩ đến một điểm.” Trình Tuyết Tường thở dài, “Khó trách Thư Ảnh công tử muốn thông qua việc chúc thọ để tiến nhập Vô Cực sơn trang, hôm qua mới nhận được tin tức này ta cũng đã nghĩ như vậy. Việc lập huyết thệ, thật sự lúc này không nên làm, việc tại hạ lưu tâm, đúng là một chén máu đó. Đến bây giờ chúng ta vẫn chưa biết Vô Cực sơn trang làm thế nào khống chế lòng người, cho nên bất cứ thứ gì thuộc về Vô Cực sơn trang, cũng không thể tùy tiện thử qua.”

Quân Thư Ảnh suy nghĩ, gật đầu. Trình Tuyết Tường xem ra là người suy xét kĩ càng, nếu là như vậy, thì quả nhiên không thể lỗ mãng.

Tay đột nhiên bị người khác nắm lấy, Quân Thư Ảnh quay đầu lại, liền chứng kiến Sở Phi Dương vẻ mặt tái nhợt, ngay cả môi cũng nhợt đi, so với lúc y nhìn thấy hắn khi vào cửa thì tồi tệ hơn nhiều.

Quân Thư Ảnh bị dọa cho hoảng sợ, trở tay giữ chặt lấy tay Sở Phi Dương, giúp hắn xem mạch: “Ngươi làm sao vậy Phi Dương? Làm sao khí sắc đột nhiên trở nên khó coi như vậy?”

Sở Phi Dương khẽ cau mày, giật giật môi, thanh âm nói ra cũng trở nên suy yếu: “Thư Ảnh, ta không sao, ngươi… không cần lo lắng.”

Quân Thư Ảnh ấn đường cũng đã nhíu chặt, cắn răng nói: “Lúc này mà còn bản lĩnh cái gì? Ta gọi Cao Phóng đến xem cho ngươi!”

“Thư Ảnh, không cần!” Sở Phi Dương một tay nắm chặt lấy cánh tay Quân Thư Ảnh, tay kia đặt trên vai y, đem sức nặng thân thể đặt ở trên vai Quân Thư Ảnh: “Ngươi dẫn ta trở về… nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

Quân Thư Ảnh rất ít khi nhìn thấy Sở Phi Dương hư nhược như vậy, nhưng mà xem qua mạch cho hắn thì hết sức ổn định, không giống như có chuyện gì, nhất thời cũng không biết là như thế nào. Quân Thư Ảnh không yên tâm, bản thân mình y thuật vốn không tinh thông, có thể chẩn sai mạch, nghĩ nhất định phải để Cao Phóng đến xem qua thì mới an tâm được.

Sở Phi Dương quay đầu nhìn Tín Vân Thâm và Trình Tuyết Tường xin cáo từ: “Vân Thâm, Trình huynh, tại hạ đột nhiên cảm thấy thân thể không khoẻ, cáo từ trước, có chuyện gì buổi tối nói sau.”

Tín Vân Thâm xua tay: “A… ta cũng phải đi ngủ một giấc, vậy buổi tối nói chuyện sau, Trình minh chủ huynh cũng mệt rồi, trở về nghỉ ngơi một chút đi.”

Quân Thư Ảnh cau mày đỡ lấy Sở Phi Dương từ đại môn rời đi, còn Tín Vân Thâm thì lại từ tiểu môn đi theo hướng khác, trực tiếp trở về hậu viện.

Trình Tuyết Tường một mình đứng ở trong sảnh, nhìn chung quanh một chút, cuối cùng dứt khoát tự mình rót một chén trà, ngồi xuống chiếc bàn phía sau, một chân đặt lên trên bàn, cầm lấy một vài bí tín tiếp tục cẩn thận xem xét.

Chương 15

Y đỡ lấy Sở Phi Dương dìu trở về phòng, đặt hắn nằm trên giường rồi mới đứng dậy nói: “Ta đi tìm Cao Phóng tới đây.”

“Thư Ảnh, không cần tìm Cao Phóng.” Sở Phi Dương một tay giữ chặt cổ tay Quân Thư Ảnh, tay kia chống đỡ cơ thể, nửa nằm nửa ngồi ở trên giường, nhìn Quân Thư Ảnh, nói: “Ngươi ngủ cùng ta một giấc là được rồi.”

Quân Thư Ảnh mặt biến sắc, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhìn Sở Phi Dương, cắn răng nói: “Đã như vậy, ngươi là còn muốn làm cái gì? Ban ngày ban mặt, ngươi làm sao lại muốn chuyện đó!”

Sở Phi Dương chớp chớp mắt, thở ra một hơi, cười nói: “Thư Ảnh, thực sự chỉ là quá mệt mỏi, muốn ngủ một giấc. Ngươi cho rằng ta đang suy nghĩ cái gì? Ân?!”

“Ngươi!” Quân Thư Ảnh tức giận, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương trên tay dùng lực, đem Quân Thư Ảnh kéo vào lòng, một cánh tay gắt gao ôm lấy y, không cho y tránh ra.

“Nếu như ngươi trong lời nói là mong đợi thứ gì, tại hạ bất cứ lúc nào cũng có thể làm bất cứ việc gì, Thư Ảnh…” Sở Phi Dương giữa con ngươi đen như mực phản chiếu khuôn mặt Quân Thư Ảnh, khẽ cười, hắn càng ngày càng áp sát, hôn lên đôi môi của y.

Quân Thư Ảnh quay mặt đi chỗ khác, Sở Phi Dương liền từng chút từng chút một hôn lên trên mặt và trên cổ y. Quân Thư Ảnh cau mày, quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa còn đang khép hờ, mấp máy môi nói: “Phi Dương, bây giờ là ban ngày…”

“Hảo hảo, ngươi nếu không đồng ý, sẽ không làm gì cả. Ta chỉ là muốn gần gũi ngươi một chút, hảo bảo bối…” Sở Phi Dương nỉ non, ôm lấy Quân Thư Ảnh, đưa tay đem vạt áo y kéo ra, làm lộ ra da thịt mịn màng nơi tỏa cốt (xương quai xanh).

Quân Thư Ảnh đành miễn cưỡng vươn tay, đem một cái bàn nhỏ đặt cạnh giường mà đẩy về phía cánh cửa chặn lại.

Sở Phi Dương một tay mạnh mẽ kéo sàng trướng (tấm rèm treo ở giường), không muốn để cảnh xuân phơi phơi lộ ra ngoài.

Quân Thư Ảnh khẽ cắn răng, cảm thấy xúc cảm ấm áp quen thuộc kia từ trán quyến luyến đến môi, lại thuận theo trườn xuống cổ. Hai tay Sở Phi Dương nhẹ nhàng mà vuốt ve cánh tay y, chế trụ mười ngón tay của y, đem hai tay y áp lên đỉnh đầu.

Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đối phương đều thấy trọn vẹn hình ảnh của bản thân mình, chiếm cứ lấy toàn bộ.

Ánh mắt giằng co, triền miên, mềm mại.

Sở Phi Dương chậm rãi cúi xuống, hàng mi dài cũng dần dần che đi con ngươi đen láy mà sáng rực. Quân Thư Ảnh chớp chớp mắt, cũng khẽ khép mi mắt lại.

Quân Thư Ảnh chờ một lát, không có hôn môi cũng như âu yếm, trong khi sức nặng trên người lại thêm gia tăng. Hơi thở ấm áp của Sở Phi Dương lại đang phả lên cổ y.

Quân Thư Ảnh mở to mắt, mới phát hiện Sở Phi Dương đã ngã trên người y, mặt tựa vào đầu vai y, cư nhiên là đang say ngủ. Phía dưới con mắt có chút quầng xanh đen, làn môi cũng khô cứng. Quả thật là một bộ dạng cực kỳ mệt mỏi.Quân Thư Ảnh ngơ ngác nhìn Sở Phi Dương một lát, đột nhiên tiếp cận khuôn mặt hắn, do dự một chút liền dán chặt vào, dùng chóp mũi mà cọ xát, đồng thời đem hai tay thoát khỏi bàn tay của Sở Phi Dương, khẽ ôm lấy hắn.

Ngoài cửa sổ, mặt trời từ từ lặn xuống phía tây, Quân Thư Ảnh ôm lấy Sở Phi Dương cũng đã mệt mỏi muốn ngủ, chẳng biết lúc nào thực sự thiếp đi.

Quân Thư Ảnh bị một trận tiếng động ồn ào bên ngoài làm cho thức giấc, y mở mắt, ánh nắng xuyên qua sàng trướng trở nên dịu dàng, hào quang mềm mại, rải lên người cũng không cảm thấy chói mắt.

Chẳng biết lúc nào hai người tư thế đã biến thành Sở Phi Dương đem y ôm vào ngực. Quân Thư Ảnh nhìn cánh tay đặt dưới gáy y làm đệm không khỏi cảm thấy tê rần thay cho Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vẫn còn ngủ rất say. Đang ở tại Thanh Phong kiếm phái, lại có Quân Thư Ảnh ở bên, nên hắn hoàn toàn đem một thân cảnh giác thu vào trong, chỉ muốn ngủ thẳng một giấc.

Quân Thư Ảnh đem canh tay đang ôm bên hông mình đẩy ra, giơ tay lên, ở nơi cánh tay hắn làm gối cho mình nắn nắn loạn xạ rồi lại kéo sàng trướng bước xuống giường, muốn ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.

“Giáo chủ, ngươi ở đây làm gì vậy?” Vừa đi ra khỏi viện môn, đã nghe thanh âm Cao Phóng từ phía sau truyền đến. Quân Thư Ảnh quay đầu lại, thấy Cao Phóng trong tay đang cầm một chậu không biết là cây cỏ gì đó, vẻ mặt tò mò đang đi về phía y.

Quân Thư Ảnh lắc đầu nói: “Không có việc gì, bên ngoài ồn ào, ta ra để xem một chút.”

“Nga, việc này… Bởi vì buổi chiều Thanh Lang mang theo Yến Kỳ trở lại, hiện tại đang đại khái dọn dẹp viện tử. Thanh Lang và Yến Kỳ ở viện tử phía trước, rất gần nơi này.” Cao Phóng loay hoay một chút dược thảo trong tay, lại nói, “Hiện ở bên đó còn rất loạn, giáo chủ, ngươi muốn đi xem không?”

Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút, dường như cũng không có gì hay để xem, liền lắc đầu nói: “Không đi…”Y còn chưa dứt lời, từ xa bỗng nhiên một sinh vật vĩ đại lông màu đen vàng xen lẫn đang xông tới, tạo ra một trận gió mạnh mẽ phóng thẳng tới chỗ y, giống như một đạo hắc sắc toàn phong.

Quân Thư Ảnh theo bản năng toàn thân căng cứng, đề phòng nhìn sinh vật với cái đầu vĩ đại kia đang từ đằng xa chạy đến trước mặt mình.

Tới gần, mới thấy rõ sinh vật này là một con chó rất lớn, hình thể tương đương với cự lang (cự – to lớn, lang – con sói), răng nanh bên miệng sắc bén.

Quân Thư Ảnh phòng bị không cho nó tiếp cận, vậy mà con vật khổng lồ kia lại đem cái đuôi vẫy vẫy làm cho người ta hoa cả mắt, di chuyển đến bên chân Quân Thư Ảnh, trong cổ họng phát ra những tiếng rầm rì khe khẽ, ra vẻ nũng nịu.

Cao Phóng sớm đã chuẩn bị một nắm dược phấn (thuốc dạng bột), chỉ đợi tung về phía con vật kia nếu nó thình lình xông tới. Nhưng mà hiện giờ nó lại đang ở bên chân Quân Thư Ảnh ra vẻ nũng nịu, ngược lại khiến y không thể ra tay.

“Này…. Đây là cái gì?!” Quân Thư Ảnh trợn to mắt nhìn xuống dưới chân.

Một người hắc y nam tử bị con vật đó kéo đến, trong tay còn đang nắm chặt sợi dây thừng, miệng hư hư mà huấn luyện: “Hư! Vượng Tài, ngồi xuống! Vượng Tài, ngồi xuống!”

Vượng Tài kia nhưng lại mắt điếc tai ngơ, chỉ ở bên chân Quân Thư Ảnh cọ tới cọ lui.

Nghe được Quân Thư Ảnh hỏi, người nọ ngẩng đầu lên, hơi ôm quyền nói: “Ta chính là tuần thú sư (người thuần hóa động vật) có kinh nghiệm nhất của Thiên Nhất giáo, đây là tiểu khuyển mà thiếu chủ nhặt được, ta muốn đem nó huấn luyện thành mới…”

Gã vừa mới dứt lời, Vượng Tài kia lại cứng đầu kéo theo dây thừng chạy mất mạng.

Người nọ bóng dáng ốm yếu thất tha thất thểu chạy theo, miệng lớn tiếng huấn đạo: “Hư! Hư! Vượng Tài, dừng lại! Vượng Tài, dừng lại!”

Quân Thư Ảnh và Cao Phóng im lặng mà nhìn theo một con chó đang kéo một người chạy mất.

Nam nhân tự xưng là tuần thú sư kia, dù thế nào cũng nhìn không ra gã ở điểm nào ‘có kinh nghiệm nhất’.

“Quân thúc thúc, Cao thúc thúc, không sai, nó chính là sủng vật của ta.” Một giọng nói trong trẻo ở sau lưng vang lên, Quân Thư Ảnh và Cao Phóng cùng xoay người, liền thấy Thanh Tĩnh một thân áo quần màu tím đang cười híp mắt mà nhìn bọn họ, Sở Kỳ cũng đang đứng ở bên cạnh y.

Sở Kỳ nghe vậy liền không vừa ý: “Không sai, cái gì không sai, khờ đầu khờ não. Nó bộ dáng cao lớn uy phong, nhất định là có huyết thống lang (quan hệ huyết thống với loài lang, sói). Vậy mà ngươi lại đặt cho nó cái tên thật ngốc như vậy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau