DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Đặc điển 1 – Kết cục chi hậu

Lại nói, đêm nay sau khi mọi người tiệc rượu vui vẻ xong, để lại một đống chén đĩa lộn xộn trên bàn rồi mặc, ai nấy đều tự mình trở về phòng.

Trình Tuyết Tường về đến phòng, khí tức lạnh như băng. Hắn thở dài một hơi, đóng cánh cửa gỗ lại, sau khi thắp sáng ngọn đèn rồi cởi bỏ ngoại sam thì đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó không ổn.

Trong phòng, có người!

Trình Tuyết Tường bất động thanh sắc đi đến chậu rửa mặt, chậm rãi rửa tay, trong gương đồng phản chiếu, hắn nhìn thấy phía sau mơ hồ có một ánh mắt đang ẩn nấp trong bóng tối.

Hắn tiện tay cầm lấy cây lược gỗ đặt ở bên cạnh chiếc chậu, vận đủ nội lực mạnh mẽ phóng thẳng về phía nhân ảnh trong bóng tối kia.

Trình Tuyết Tường ra tay nhanh như cắt, nhưng phản ứng của người nọ cũng không hề chậm chút nào, trong chớp mắt đáp trả, xuất ra một đạo ngân tiên, đánh vỡ tan “ám khí” kia.

Trình Tuyết Tường sớm đã rút Ảnh Nhẫn ra, phi người tới, mũi kiếm chỉ vào y: “Ngươi rốt cuộc là ai?! Lén lút ở trong phòng ta làm cái gì? Đi ra đây!”

Nhân ảnh trong bóng tối ngược lại không một chút phản kháng, chậm rãi đi đến phạm vi có ánh sáng chiếu tới. Y một thân ăn mặc trang phục dị vực, dáng người cao lớn, khí chất hơn người, bộ dạng bất phàm. Trình Tuyết Tường đánh giá y, có thể khẳng định chưa bao giờ thấy y xuất hiện ở Vô Cực sơn trang, nếu không đối với những người như thế này hắn không thể nào không có một chút ấn tượng.

“Bổn vương chính là Miêu Cương chi chủ.” Người nọ vênh váo tự đắc nói, “Còn ngươi là ai?”

Trình Tuyết Tường nhíu mày suy nghĩ một chút: “Miêu Cương chi chủ? Ngươi chính là Tư Không Nguyệt?!”“Đúng vậy!” Tư Không Nguyệt đứng khoanh tay, ngẩng cao đầu, lỗ mũi hướng lên trời nhìn người khác. Y từ trước đến nay luôn gai mắt đối với hạng người võ lâm Trung Nguyên tầm thường, chẳng truy cầu, cũng chẳng đặc sắc. Nếu không phải Cao Phóng truyền thư tới thỉnh cầu, thì y đã lười chẳng thèm để ý đến mấy việc vụn vặt này.

Trình Tuyết Tường thu Ảnh Nhẫn lại, khẽ than một hơi: “Nguyên lai chính là ngươi. Ngươi chẳng phải sớm đã vào sơn trang, tại sao đến bây giờ mới xuất hiện?! Còn nữa, ngươi ở trong phòng ta làm cái gì? Chẳng lẽ ngươi… lạc đường?!” Trình Tuyết Tường nói xong, hồ nghi nhìn vị khách không mời mà tới này.

“Nhiều chuyện! Bổn vương hành sự đều có mục đích cả!” Tư Không Nguyệt trách mắng, đem một ít sự thật bị vạch trần chật vật lấp liếm, “Bổn vương là đáp ứng lời thỉnh cầu tới cứu Sở Phi Dương, há lại để ngươi hoài nghi hành động của bổn vương.”

Trình Tuyết Tường sáng tỏ gật gật đầu: “Được rồi, Cao Phóng cũng đã nói. Bất quá độc trong người Sở đại hiệp đã giải được rồi.” Nếu như chờ được ngươi, thì đến hoàng hoa cũng nguội lạnh (quá muộn). Người này căn bản là không biết đường đi, rất không đáng tin cậy.

“Cái gì? Đã giải được…” Tư Không Nguyệt mới nói được một nửa thì đã bị cắt ngang, gia hỏa võ lâm Trung Nguyên kia căn bản là không tin lời y nói.
“Tư Không huynh đường xa vất vả, chắc hẳn cũng đã mệt rồi. Uống nước không?” Trình Tuyết Tường rót một chén nước đưa tới trước mặt y.

Tư Không Nguyệt thực ra cũng khát, không khách khí nhận lấy, uống một hơi cạn sạch.

“Tư Không huynh vội đến mức như thế, chắc có lẽ cũng chưa ăn cơm tối nhỉ? Ăn cơm không?”

“… Không ăn!”

“Vậy thì, tại hạ cần nghỉ ngơi, nếu Tư Không huynh không còn việc gì khác thì thỉnh đi ra bên ngoài tìm một căn phòng khác mà ngủ đi.”

“…”

Ván cửa đỏ thẫm đóng sầm lại trước mặt y, Tư Không Nguyệt trầm tư nhìn ván cửa lặng thinh một hồi sau đó mới chậm rãi xoay người, dọc theo hành lang đi tới phòng của mình.

Tên gia hỏa võ lâm Trung Nguyên tầm thường này rốt cuộc là có ý gì?! Lẽ nào Cổ vương ta đại giá quang lâm, trừ ăn cơm uống nước đi ngủ ra thì không còn chuyện gì để làm sao?!

Phong tuyết vẫn còn tung bay, tất cả mọi người đều đã trở về gian phòng ấm áp của mình rồi đi vào giấc ngủ, chỉ có Cổ vương trẻ tuổi là đang một mình đứng giữa hành lang phẫn nộ bồi hồi…

Chương 102: Đặc điển 2 – Thanh Phong phái tổ huấn

Trải qua kiếp nạn này, sóng gió Vô Cực sơn trang đã bình ổn, giang hồ lại trở về trật tự vốn có của nó.

Chỉ là, đối với mấy người Sở Phi Dương mà nói, sự tình vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Mấy người từ trong sơn động đi ra thân vẫn còn mang độc, mắt thấy thời điểm độc phát theo như lời Hiên Viên Dật tiền bối nói đã sắp đến rồi. Vì vậy ngay sau khi giải quyết xong mọi việc, mấy người liền lập tức mã bất đình đề chạy về Lãng Nguyệt sơn, bắt Tín Vân Thâm thân là chưởng môn lấy giải dược ra.

Độc cứ như vậy mà được giải quyết. Vô Cực sơn trang tạo dựng một phen hỗn loạn cuối cùng đã chấm dứt hoàn toàn.

Thời gian này rảnh rỗi, nhàn hạ mọi người lại bắt đầu quan tâm đến một chút đề tài trà dư tửu hậu.

“Các ngươi nói xem…” Thanh Lang vừa lột đậu phộng cho Yến Kỳ vừa nói, “Vị Hiên Viên lão tiền bối thần thần bí bí kia muốn chúng ta nói với Thanh Phong phái chưởng môn một câu, rốt cuộc là câu gì?!”

Sở Phi Dương nom thấy chén trà trong tay Quân Thư Ảnh đã cạn liền nhanh tay rót thêm trà nóng, cười nói: “Cái này phải hỏi Vân Thâm.”

Lúc này đang là thời điểm lạnh nhất của mùa đông, mọi người tề tựu đầy đủ tại Thanh Phong kiếm phái. Bên ngoài đại tuyết tung bay, tấm rèm che thật dày ngăn cách phong tuyết bên ngoài, còn ở bên trong phòng lửa than cháy rực, ấm áp vô cùng. Mấy người đang ngồi xung quanh một chiếc bàn lớn trên đó bày biện đủ loại hoa quả khô lót dạ, tiểu lô ủ rượu nóng, hưởng thụ lấy khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm có.

Sở Phi Dương vừa dứt lời, mấy ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Tín Vân Thâm.

Tín Vân Thâm khụ khụ một tiếng: “Việc này… cũng không cần thiết phải nói ra đâu, dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, cần gì phải câu nệ tiểu tiết chứ!”

Hắn càng nói như vậy mọi người càng tò mò. Ngay cả Cao Phóng vốn không mấy quan tâm cũng nhịn không được mà thúc giục.

Tín Vân Thâm không chịu nổi mọi người mãnh liệt yêu cầu, chỉ có thể đầu hàng nói: “Được rồi được rồi, ta nói là được chứ gì!”

Hắn hắng giọng một cái, nói: “Hiên Viên tiền bối lưu lại tổ huấn nói rằng, nếu như ngày nào đó có người mang theo Lãng Nguyệt kiếm tìm đến Thanh Phong phái chưởng môn, hơn nữa còn hô to ba lần, rằng… Hiên Viên Dật anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, danh chấn giang hồ, lưu danh bách thế, thì sẽ đưa giải dược cho hắn.”

Trong phòng một hồi trầm mặc.Tín Vân Thâm cả giận nói: “Ta đã bảo là không cần thiết phải nói ra mà! Là các ngươi ép ta nói!”

Rất lâu sau, Thanh Lang mới chậm rãi thở hắt ra, nói: “Hiên Viên tiền bối thực đúng là kỳ nhân… ở mọi phương diện!”

Cao Phóng gật đầu nói: “Đã chết mấy trăm năm, lão còn muốn khống chế người khác lớn giọng ca tụng mình.”

Yến Kỳ nói: “Hơn nữa người ca tụng nhất định phải nói rằng lão anh tuấn! Tiêu sái!”

Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn Sở Phi Dương một cái, nói: “Có tiền bối như vậy để làm gương, chẳng thể trách Thanh Phong phái dạy dỗ đệ tử đều là như vậy cả.”

Vô duyên vô cớ bị người lôi xuống bùn, Sở Phi Dương trợn mắt: “Ta làm sao? Ngươi nói rõ ràng xem nào!”

“Không sao cả, chẳng có gì hay ho để mà nói.”Sở Phi Dương tức giận: “Ngươi cố tình chọc tức ta phải không?!”

“Thư Ảnh nói đúng.” Yến Kỳ nắm tay nói, “Cao Phóng! Ngươi nói xem đúng hay không?”

“Đúng. Giáo chủ nói cái gì cũng đúng.” Cao Phóng nói.

Tín Vân Thâm vừa tách một múi cam đưa cho Cao Phóng vừa lớn tiếng nói: “Ta nói, Thiên Nhất giáo các ngươi không cần khinh người quá đáng, nơi này chính là địa giới của Thanh Phong phái ta!”

Thanh Lang cười lớn đưa cái chén không ra trước mặt Sở Phi Dương nói: “Ai, Đại sư huynh Thanh Phong phái, làm phiền tiếp nước trà.”

Không ngờ Quân Thư Ảnh còn nhanh hơn một bước, cướp lấy bình trà, một hơi rót hết nước trà vào chén của Sở Phi Dương, sau đó lắc lắc cái bình rỗng nhìn Thanh Lang: “Hết rồi.”

Thanh Lang bất mãn kêu lên: “Thư Ảnh ngươi chính là Thiên Nhất giáo, không cần người nhà mình không lo, đi lo cho người ngoài a!”

“Hừ!”



Một ngày đông thanh lãnh, tuyết bay ngàn dặm, đúng là giang hồ bình an, người người hỉ nhạc.

_________________

Chương 103: Đặc điển 3 – Phiền não của thiếu niên Vân Thâm

Tín Vân Thâm là ai?

Nói đến cái tên này, đại danh đỉnh đỉnh ở trên giang hồ tuyệt đối không thua kém bao nhiêu so với Sở đại hiệp nào đó. Sự thật chỉ ra rằng, cái tên này thậm chí còn nổi danh giang hồ sớm hơn cả Sở Phi Dương.

Thời điểm hai người còn là tiểu bảo bảo non nớt, vào dịp sinh thần chưởng môn Thanh Phong phái Tín Bạch, bọn nha hoàn thật sớm đã ăn diện cho hai tiểu thiếu gia, trên trán còn điểm một chút son hồng, càng làm nổi bật lên mi mục như họa của hai hài tử xinh xắn, ngọt ngào ngon miệng.

Tiểu Vân Thâm được thả xuống đất, chân vừa mới chạm đất liền bắt đầu chạy loạn khắp sân, tiểu Phi Dương thì ngược lại, bộ dạng trang nghiêm trầm ổn, đứng ở một bên coi chừng tiểu sư đệ.

Nếu là sinh thần của chưởng môn đại môn phái đệ nhất thiên hạ thì đông môn đông phái trên giang hồ đương nhiên là rất tích cực đến chúc mừng, Thanh Phong kiếm phái người đến kẻ đi, so với ngày thường hết mực náo nhiệt.

Khi đó mọi người chỉ biết, Sở Phi Dương là đại đệ tử Thanh Phong kiếm phái, Tín Vân Thâm là nhi tử độc nhất của chưởng môn Thanh Phong kiếm phái. Đối với hai hài tử chưa đầy mười tuổi mà nói, thanh danh như vậy đã là đủ tiếng tăm rồi.

Tiếng cười đùa của nhi đồng hấp dẫn không ít khách nhân vây xem. Hai tiểu tử này chẳng mảy may có chút uy hiếp nào đối với người giang hồ, các vị chưởng môn bang chủ có thể thả lỏng tâm tình mà quan sát rồi tán tụng hai tiểu hài tử khả ái, xinh xắn này.

Không biết là thiếu chủ môn phái nào đi theo bậc trưởng bối đến làm khách đột nhiên bước ra từ đám đông, đi đến bên cạnh Sở Phi Dương, so với Sở Phi Dương thì cao hơn một cái đầu khiến y cảm thấy rất có uy nghi.

Thiếu niên ngượng ngùng khụ khụ một tiếng, nói với Sở Phi Dương: “Tiểu sư đệ, ngươi đứng ở chỗ này không cảm thấy nhàm chán sao? Ca ca dẫn ngươi đi chơi nha.”

Sở Phi Dương lúc này đã theo Mục Giang Bạch luyện võ mấy năm, tuy nhỏ tuổi nhưng tu vi võ công đã hết sức thâm hậu, chỉ là hắn trời sinh tính khí hay giúp đỡ người khác, thiếu niên này trước mặt cũng không có ác ý, Sở Phi Dương đương nhiên cũng sẽ không lấy đi thể diện của y.

“Đa tạ ca ca, nhưng ta phải trông chừng tiểu sư đệ, không thể đi.” Tiểu Phi Dương lễ độ chắp tay từ chối.

Thiếu niên nhìn tiểu hài tử xinh xắn trước mặt đang rất chững chạc ra vẻ dày dặn kinh nghiệm, càng cảm thấy phi thường yêu thích, ngứa tay muốn nựng khuôn mặt non mềm của hắn một cái.

Đang rục rịch còn chưa kịp hành động thì đột nhiên nghe được một thanh âm non nớt vang lên: “Tiểu tặc kia, ngươi dám khi dễ sư huynh ta, xem thần công của ta đây!”

Thiếu niên ngoảnh đầu về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy một đạo bóng dáng nho nhỏ mạnh mẽ như gió đang vọt tới, dưới ánh mắt nghi hoặc của y liền túm lấy cánh tay y, há miệng cắn một cái.

Thiếu niên tốt xấu cũng lớn hơn bọn họ mấy tuổi, chăm chỉ tập võ cũng được một thời gian, gân cốt cường tráng, Tiểu Vân Thâm một cái cắn trúng xương cổ tay người ta, trong khi răng mình là răng sữa.

“Oa…” Thiếu công tử Thanh Phong kiếm phái ngay tại chỗ ôm lấy tay người ta, trên đó còn in dấu răng và nước miếng của mình, trước mặt đông đảo chưởng môn trên giang hồ khóc đến long trời lở đất. Mọi người thấy thế thì nháo nhào chạy đến dỗ dành, rất náo nhiệt.

Đây là lần đầu tiên mà thiếu chưởng môn Thanh Phong kiếm phái “nổi danh” ở trên giang hồ.

Hiện giờ thiếu chưởng môn năm đó bị răng sữa cắn trúng đã là một thiếu niên đứng đầu đảm đương công việc của môn phái, mỗi lần gặp lại Tín Vân Thâm đều không biết điều lấy chuyện năm đó ra để mà chế nhạo một phen. Tín Vân Thâm oán hận nghiến nát răng, nhưng cũng chỉ có thể nuốt máu xuống bụng.

Ai, chuyện cũ không dám nhớ lại, vậy thì để cho nó theo gió mà bay đi đi.

Hiện giờ còn có một chuyện khiến hắn rất không hài lòng, ngày đêm phiền não không thôi.

Phiền não đó cũng chính là từ Cao Phóng.

Lại nói, từ khi tới Thanh Phong kiếm phái tìm Đại sư huynh nhưng bị Tống Lam Ngọc phát giác thân phận, còn bị cha hắn đánh trọng thương rồi sau đó được hắn cứu chữa thì cho tới nay tình cảm của hai người đã trải qua không ít sóng gió, cho dù so với khó khăn mà Đại sư huynh và Quân giáo chủ trải qua thì không đáng là gì.

Nhưng bây giờ, Quân giáo chủ người ta cũng đã giúp Đại sư huynh sinh hai hài tử rồi, Tiểu Thạch Đầu đã chập chững tập đi, còn bên cạnh hắn thì…

Đến bây giờ cũng chỉ có nắm tay, hôn môi, căn bản chưa có… làm qua việc kia!

Buổi tối một ngày kia, thiếu chưởng môn uống rượu mạnh để tăng thêm tặc đảm, nửa đêm xông vào phòng Cao mỹ nhân, phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn (*), ôm quyết tâm tráng sĩ đoạn cổ tay, định làm cái việc quấy rối kia.

(Trích trong “Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn/Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn

Dịch thơ: “Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê/Tráng sĩ một đi không trở về

Wiki)

Cao Phóng ngày thường tính tình hoà nhã, nhìn y trung thành và tận tâm với Quân Thư Ảnh thì có thể biết được. Lúc này y đang mơ mơ màng màng ngủ, phát hiện người bên cạnh là Tín Vân Thâm thì đương nhiên cũng không mảy may chống đối, thân mình mềm mại tiến sát vào trong lòng Tín Vân Thâm, ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn kích động của thiếu niên, còn vuốt ve một cách loạn xạ.

Tín Vân Thâm ở dưới tấm chăn mỏng xấu xa sờ tới sờ lui, càng lúc càng to gan lớn mật.

“Không được, Vân Thâm.”

Tay bỗng nhiên bị nắm chặt, Tín Vân Thâm thở hổn hển, nhìn thấy con ngươi dịu dàng xinh đẹp của Cao Phóng thì không kìm lòng được tự liếm môi mình, ấm ức nói: “Vì sao không được?! Tiểu Phóng, ngươi căn bản là không thích ta phải không? Ngươi nếu như không thích ta thì chỉ cần nói thẳng, ta nhất định sẽ không tiếp tục quấy rầy ngươi.”

“Làm sao có thể?!” Cao Phóng thở dài, đưa tay sờ lên khuôn mặt Tín Vân Thâm, đầu ngón tay và ánh mắt đều tràn ngập ôn nhu lưu luyến vô hạn, “Ngươi là người mà đời này ta yêu sâu đậm nhất, ta làm sao có thể không thích ngươi.”

“Vậy ngươi tại sao cứ mãi cự tuyệt ta, sẽ khiến ta cảm thấy rằng ngươi chán ghét ta.” Tín Vân Thâm đầy một bụng ủy khuất nắm lấy bàn tay Cao Phóng, bất mãn hừ hừ nói, “Nói thích ta vậy tại sao không để ta làm.”

Cơ thể Cao Phóng khẽ cừng đờ, đột nhiên xốc chăn lên, chân trần bước xuống đất, giẫm nát tấm thảm bên giường.

Tín Vân Thâm mê luyến nhìn bóng lưng thon dài thanh tú của y, đưa tay khẽ kéo lấy một suối tóc dài quá thắt lưng của y, thần tình ái mộ ngửa đầu nhìn Cao Phóng.Cao Phóng cầm một tiểu đao tới, dùng ánh mắt ý bảo: “Vân Thâm lại đây.”

Tín Vân Thâm ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Cao Phóng, bị y ấn vào cột gỗ: “Đứng thẳng.”

Tín Vân Thâm ngoan ngoãn đứng thẳng, thấy Cao Phóng ở trên đỉnh đầu của mình vạch một đường.

Cao Phóng đẩy hắn ra sau đó tự mình đứng vào vị trí cột gỗ, cũng ở trên đỉnh đầu mình làm tương tự.

Cao Phóng một tay chống nạnh, một tay chỉ vào hai vết khắc trên cột gỗ cách nhau một gang tay kia, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt không phục của Tín Vân Thâm, y nhíu đôi mi thon dài: “Ta không có hứng thú đối với sự quyến rũ lên giường của tiểu bảo bảo.”

Khuôn mặt tuấn tú của Tín Vân Thâm tối sầm lại: “Tiểu Phóng, cái này không công bằng, ngươi vốn dĩ lớn hơn ta, đương nhiên hiện tại cao hơn ta. Chờ ta lớn thêm vài tuổi, khẳng định sẽ còn cao lớn uy vũ hơn cả Đại sư huynh!”

Cao Phóng vỗ vỗ đỉnh đầu Tín Vân Thâm, gật gật đầu, mỉm cười nói: “Vậy ngươi mau lớn đi a, tiểu bảo bảo.”

Không cần phải nói, đêm nay thiếu chưởng môn quấy rồi, vẫn thất bại như thường. Tín Vân Thâm thở hồng hộc ôm chặt Cao Phóng, không quan tâm y nói rất nóng rất chật, khăng khăng muốn được ngủ lại.

Cao Phóng cảm nhận hơi thở ở phía sau dần dần bình ổn, hai tay nắm lấy bàn tay Tín Vân Thâm đang ôm chặt lấy y, rất khẽ thởi dài một tiếng.

Bởi vì ngay từ đầu thần xui quỷ khiến, hai người mới có quan hệ bất thường. Tín Vân Thâm tuổi còn nhỏ đã si mê võ học, bất kể là tâm pháp có nguồn gốc chưa rõ ràng thế nào cũng dám tự mình thử một lần, rốt cuộc luyện tới tẩu hỏa nhập ma. Cao Phóng thân là đại phu, đương nhiên tận lực cứu chữa, chỉ xem hắn như một hài tử chưa lớn. Trong suốt quá trình trị bệnh cũng không cách nào tránh khỏi đủ loại hành vi thân mật nhưng Cao Phóng chẳng hề kiêng dè, ai ngờ cứ như vậy lại khiến cho thiếu niên danh môn chính phái nảy sinh si mê đối với y.

Tuổi trẻ ái tình mãnh liệt, cho dù từng có hoang mang nhưng cũng rất nhanh bị si luyến thân thiết kia xoá sạch, chỉ còn nhiệt huyết. Vân Thâm thích giả bộ nũng nịu trước mặt người khác, nhưng Cao Phóng biết Vân Thâm sớm có thể một mình gánh vác trọng trách, thiếu niên tuấn tú lúc gánh vác công việc thì không chùn bước, chín chắn giống như một nam tử trưởng thành. Đối mặt với Vân Thâm như thế này, muốn không động tâm, là rất khó.

Cao Phóng lại không thể như Tín Vân Thâm không suy nghĩ đến hậu quả. Vân Thâm là hậu nhân của danh môn, hắn cần phải có một tiền đồ tốt đẹp. Hắn có thể sẽ cưới một tiểu thư xinh đẹp môn đăng hộ đối, sinh ra một đám hài tử đáng yêu, kế tục Thanh Phong kiếm phái, cả đời phong quang vô lượng.

Vân Thâm so với những thiêu niên cùng trang cùng lứa thì trưởng thành hơn, nhưng khuôn mặt tuấn tú chưa trổ mã vẫn như nhắc nhở y, hắn còn là một hài tử chưa lớn.

Cao Phóng sẽ không ở thời điểm Vân Thâm còn đang mê luyến mình mà rời đi, cũng sẽ không hy vọng Vân Thâm sau này hối hận bởi rung động của ngày hôm nay, cho nên y sẽ còn ở bên cạnh hắn, y muốn đợi.

“Vân Thâm à, lớn mau đi. Chờ ngươi thực sự suy nghĩ chín chắn, ta nhất định…” Cao Phóng thì thầm tự nói, nhích lại sâu hơn trong cái ôm ấm áp của thiếu niên, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Không lâu sau đó, Võ Lâm minh bởi vì có nhiệm vụ cần Thanh Phong kiếm phái viện thủ. Tín Vân Thâm bỗng nhiên chủ động đến gặp Tín Bạch xin đi giết giặc, muốn đảm đương nhiệm vụ tới phương Bắc cứu giúp tứ môn bát phái.

Nhiệm vụ lần này không giống bình thường, chẳng những phải tru diệt cường đạo mà còn phải giúp tứ môn bát phái kia chuyển nhà tới Trung Nguyên, rời bỏ mảnh đất hoang vu cằn cỗi.

Tín Bạch tuy rằng yêu thương Tín Vân Thâm nhưng cũng không quá nuông chiều. Nếu hắn đủ tự tin gánh vác trọng trách này thì Tín Bạch cũng sẽ không ngăn cản. Sở Phi Dương lo lắng hắn tuổi nhỏ kinh nghiệm chưa nhiều, muốn đi theo bảo hộ nhưng lại bị Tín Vân Thâm cự tuyệt.

“Đại sư huynh, huynh không cần lo lắng cho ta. Lúc nhỏ ta chính là người bảo hộ huynh đó, huynh chẳng lẽ không nhớ sao?” Tín Vân Thâm ngồi ở trên lưng ngựa, cười khẽ, nói.

“Xú tiểu tử,”Sở Phi Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Cùng đi theo Tín Vân Thâm còn có mấy đệ tử đắc ý của Thanh Phong kiếm phái, võ công đều rất cao cường. Sở Phi Dương cũng biết không thể quá mức nuông chiều Tín Vân Thâm, lẽ nào cứ để hắn cả đời không thoát ra khỏi sự bảo hộ của trưởng bối? Cuối cùng chỉ có thể dặn dò: “Vân Thâm, vạn sự phải cẩn trọng.”Tín Vân Thâm kéo cương ngựa một cái, ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Phong kiếm phái, bóng người ngồi ở trên thân cây kia tựa hồ cũng đang dõi mắt trông xa, nhìn về phía hắn.

Tín Vân Thâm nhìn bóng dáng phong lưu thanh tú kia, trong lòng nhảy lên vài cái.

Hắn hướng về phía Sở Phi Dương nặng nề gật đầu rồi lại liếc mắt nhìn một lần cuối cùng về phía xa, cắn răng giật dây cương, thúc ngựa xoay người, cùng mấy vị sư huynh và vài cao thủ Võ Lâm minh phái thẳng hướng đi lên phương bắc.

Nhiệm vụ lần này quả thực không hề đơn giản. Thấm thoắt, mùa xuân qua đi, gió mùa hạ thổi tới đầu cành, thổi cho Lãng Nguyệt sơn trăm hoa đua nở, khi thu sang thì kết trái rơi xuống. Cho đến sáng sớm một ngày kia, bầu trời đột nhiên rơi xuống vài bông tuyết nhỏ. Cao Phóng kéo chặt phi phong, khẽ thổi vào lòng bàn tay mấy ngụm bạch khí, ngửa đầu nhìn bầu trời thăm thẳm.

“Mùa đông đến rồi…” Cao Phóng khẽ nói, tay đè lên ngực, nơi này có một miếng ôn ngọc mấy tháng trước Vân Thâm gửi về cùng với một phong thư.

Đang ở nơi hoang vắng, Tín Vân Thâm cũng không thể tìm được bảo ngọc trân quý hiếm có gì, miếng ngọc này cũng chỉ là dùng bạc mua được từ một tiểu thương. Hắn biết Cao Phóng ở Thiên Nhất giáo quen với việc nhìn thấy trân phẩm quý giá nhưng sẽ không coi miếng ngọc này là vật tầm thường. Bởi vì, đây là vật mà hắn tặng.

Cao Phóng lấy miếng ngọc từ trong ngực ra, áp lên má, cảm giác mềm mại mà ấm áp.

“Vân Thâm, ngươi khi nào thì về nhà…” Cao Phóng khẽ thở dài một tiếng.

Chạng vạng tối, tuyết rơi mỗi lúc một lớn, từ nhỏ như hạt muối rồi lớn dần trở thành đại tuyết như lông ngỗng. Trong Thanh Phong phái gia nô đi tới đi lui, chuẩn bị cơm chiều.

Thời điểm Cao Phóng nhìn thấy một bóng người kia, là lúc y đang ở trong dược phòng sắp xếp thảo dược.

Y ở Thanh Phong phái này đã hơn một năm, bất tri bất giác đã trở thành đại phu hạng nhất trong Thanh Phong kiếm phái. Không ai bổ nhiệm, không ai uỷ nhiệm, thế nhưng mọi người lại mặc nhiên thừa nhận địa vị đó của y, toàn bộ dược phòng trong phái đều trở thành địa bàn của y.

Đang bận rộn thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng kẽo kẹt của cánh cửa, một trận gió lạnh tràn vào.

Cao Phóng tưởng rằng gió mạnh thôi bung cửa, tay bưng khay trúc quay người lại, y định bụng đi tới đóng cửa lại thì thoáng thấy một bóng người cao lớn chững chạc đang đứng ở trước cửa, toàn thân mang theo khí tức phong tuyết.

Ngọn đèn trong dược phòng không quá sáng, lúc này bị gió lạnh thổi qua khiến ngọn lửa chớp động, Cao Phóng nhìn không rõ sắc mặt người nọ.

“Ngươi là đệ tử ở môn nào, tới bốc thuốc sao?” Cao Phóng bưng khay trúc tới, mở miệng hỏi, “Ngươi bị thương hay là có bệnh? Ta giúp ngươi xem…”

Còn chưa dứt lời, người kia đã đột nhiên đi tới, vươn cánh tay ra đem theo cả bụi tuyết phong trần và y ôm vào lòng.

Cao Phóng bị ép ngửa đầu, cằm chống lên bả vai rắn rỏi, khay trúc trong tay sớm đã rơi xuống đất, thảo dược vương vãi khắp nơi.

Cao Phóng nhíu mày, đang muốn đẩy ra thì một đạo thanh âm giống như khẽ gọi đột nhiên lọt vào tai y: “Tiểu Phóng, Tiểu Phóng, ta rất nhớ ngươi…”

Cao Phóng cứng đờ người, ngơ ngác mặc cho hắn ôm. Thanh âm kia trầm thấp từ tính, mặc dù là vô cùng dễ nghe nhưng thanh sắc lại hoàn toàn xa lạ. Thế nhưng giọng điệu mang theo tưởng niệm và một chút nũng nịu kia thì quen thuộc như khắc vào tim rồi, hàng đêm đều cùng y đi vào giấc mộng.

Nam tử cao lớn cảm giác được y đang cứng nhắc liền nắm lấy vai y, dí sát mặt vào trước mắt y, tức cười nói: “Làm sao vậy Tiểu Phóng? Mấy tháng không gặp, ngươi đã không nhớ rõ ta hả? Ta thật đau lòng.”

“Vân… Vân Thâm…” Cao Phóng nhìn khuôn mặt tuấn mỹ ở trước mặt đã hoàn toàn không còn nét ngây ngô niên thiếu, nhất thời có chút hoa mắt.

Tín Vân Thâm thỏa mãn nhìn bộ dạng kinh ngạc đến ngây người của y, tiến sát tới hôn một cái lên khóe môi mỏng đang khẽ nhếch lên rồi đột nhiên ôm ngang người y.

Cao Phóng hô lên một tiếng, nhưng hai tay lại ngoan ngoãn ôm lấy cổ Tín Vân Thâm.

Tín Vân Thâm thấy y đang ngửa mặt nhìn mình, còn mái tóc dài mượt như nước thì buông xuống, trong lòng không khỏi bị khiêu khích.

Tín Vân Thâm không để ý tới ánh mắt của gia nô, sải bước ra khỏi dược phòng, băng qua sân viện, ôm người trở về phòng ngủ của mình.

Việc đầu tiên là đóng cửa sau đó Tín Vân Thâm mạnh mẽ đặt Cao Phóng đứng cạnh cây cột gỗ, vừa hung hăng hôn lấy hôn để, vừa lấy ra tiểu đao ở trên đỉnh đầu Cao Phóng vạch một đường.

Hắn buông Cao Phóng ra, sau đó cũng tự mình đứng vào đó rồi vạch một đường khác, xong xuôi tựa tiếu phi tiếu nhìn hai vết khắc đã cách nhau rất xa, ý xấu cười nói: “Thế nào Tiểu Phóng? Lần này ngươi không còn gì để nói nữa chứ?”

Cao Phóng lặng đi một chút, rồi đột nhiên khẽ cười, dùng một tay nắm cổ Tín Vân Thâm, hơi nhón mũi chân, hôn lên má hắn, rồi ghé vào lỗ tai hắn khẽ thổi một ngụm nhiệt khí, cười nói một câu gì đó.

Khuôn mặt Tín Vân Thâm trong nháy mắt đỏ lên, tai cũng chuyển sắc như muốn nhỏ huyết. Cao Phóng thoả mãn nhìn tên gia hỏa ngây thơ không chịu nổi chòng ghẹo này. Thình lình Cao Phóng bị Tín Vân Thâm đè ngã xuống đất.

“A… Ngươi cái tên gia hỏa này… Ưm… tới giường… Vân Thâm…”

Ngoài cửa phòng thiếu chưởng môn, Sở đại hiệp một chưởng dẹp tan đám gia hỏa không biết điều đang ở góc tường nghe lén, trong tai cũng không tránh khỏi nghe được một vài thanh âm không mấy êm dịu.

Sở Phi Dương không khỏi sờ sờ cằm, ân? Thiên Nhất giáo này dạy dỗ tả sứ Đường chủ như thế nào, tại sao lại cùng có một thói quen như vậy?

Chương 104: Đặc điển 4 – Thiên hạ đệ nhất nhân

Thanh Phong kiếm phái là một danh môn đại phái nổi danh nhất trong chốn giang hồ, hàng năm đều thay mặt võ lâm Trung Nguyên tổ chức rất nhiều hoạt động, mục đích chính là hoạt náo giang hồ, phát hiện nhân tài mới, cũng là để các môn các phái thuận tiện giúp các đệ tử trẻ tuổi trong phái mình tìm kiếm một mối lương duyên giai ngẫu.

Mà trong số các hoạt động đó, thanh thế nhất chính là “Thiên hạ đệ nhất nhân” được tổ chức vào dịp đầu xuân. Đây chỉ là một trận luận võ. Trong giang hồ luận võ lớn lớn nhỏ nhỏ nhiều như sao trời nhưng duy chỉ có luận võ này là có vị trí nhất, được võ lâm nhân sĩ công nhận. Cũng vì thế mà ý nghĩa của nó đương nhiên cũng phi phàm, địa vị cũng khác biệt.

Trước kia nó chỉ là một đại hội luận võ trong nội bộ Thanh Phong kiếm phái, nhằm khích lệ tinh thần võ học của các đệ tử ngày một cao hơn. Nhưng kể từ khi Sở Phi Dương mười bốn tuổi lần đầu tham dự thì năm nào hạng nhất cũng ghi danh hắn. Cho đến khi hắn bước chân vào giang hồ, xưng ra danh hiệu đệ nhất thiên hạ thì đại hội luận võ này mới dần trở thành trận đấu võ “Thiên hạ đệ nhất nhân”.

Kẻ từ đó đại hội luận võ này đã không còn chỉ giới hạn trong nội bộ Thanh Phong kiếm phái nữa mà các đại môn phái khác bất kể là nổi danh hay vô danh trên giang hồ cũng đều đến tham dự, phía sau còn có Võ Lâm minh chống lưng, nhưng vẫn mượn Thanh Phong kiếm phái làm nơi võ lâm Trung Nguyên nhẫn sĩ tỷ thí. Như vậy nếu có đoạt được danh hiệu thì cũng không quá lấy đó làm cao ngạo.

Mấy năm gần đây Sở Phi Dương rất ít khi tham dự nữa, cũng không phải bởi vì địa vị so với ngày trước bất đồng, chẳng thèm tham gia. Phải biết rằng, giang hồ luân chuyển nhân tài luôn luôn xuất hiện, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, nếu như chỉ vì vinh quang ngày trước mà tự mình trầm mê thì chẳng bao lâu sau sẽ bị nhân tài mới xuất hiện đạp ở dưới chân, bị sóng sau quét sạch đến nỗi một mẩu cặn bã cũng chẳng còn.

Giang hồ đua tranh, cũng thực tàn khốc.

Lại nói, Sở Phi Dương tuy rằng sớm thành gia lập thất, dưới gối đã có hai nhi tử, nhưng hắn vẫn là lớp người trẻ tuổi, lòng tranh cường háo thắng vẫn còn đó, vì vậy một sự kiện quy tụ võ lâm tinh anh khắp thiên hạ như vậy hắn sao có thể không để mắt.

Chẳng qua thật sự là quá bận rộn. Một môn phái lớn như vậy, Tín Bạch đã dần không quản mọi việc, Vân Thâm còn nhỏ, hắn thân là Đại sư huynh đương nhiên phải tận lực giúp đỡ. Chưa làm thì chưa biết, lúc quản việc rồi thì mới phát hiện, thì ra trong môn phái có biết bao nhiêu việc vụn vặt thượng vàng hạ cám cần phải lao tâm lao lực. Kể cả là đại hội luận võ một năm mới tổ chức một lần, mới nhìn thì đơn giản nhưng phía sau tất cả việc lớn việc nhỏ cũng phải chờ hắn định đoạt, đến khi thực sự bắt đầu luận võ thì hắn cũng không còn dư bao nhiêu tinh thần và thể lực để tham gia thi đấu nữa.

Đáng lẽ những việc thế này Cao Phóng là người trông nom mới phải, thế nhưng nhìn y có vẻ rất chừng mực như vậy đó nhưng biện pháp quản lý thì lại dị thường, đơn giản mà thô bạo, gây sức ép đến nỗi mọi người trong phái từ trên xuống dưới ai cũng không ngừng kêu khổ, ngay cả Tín Vân Thâm cũng không dám tiếp tục nhờ vả y, chỉ có thể đem tất cả sự vụ chất đống đặt lên đầu Đại sư huynh hắn.

Còn Quân Thư Ảnh, tuyệt đối càng không thể trông cậy vào.

Sở Phi Dương cũng bởi vậy thường xuyên cảm thấy nghi ngờ, chẳng biết lúc trước Thiên Nhất giáo kia rốt cuộc là tồn tại như thế nào?! Lại còn có thể gây tại họa một phương, càng kỳ quái khó hiểu.

Cho đến khi Thanh Lang bởi vì có sự vụ cần đi đến Thanh Phong phái, hai vị thanh niên tài tuấn từng khuynh đảo ở trên giang hồ có cơ hội bí mật ngồi uống rượu với nhau kể khổ, lúc này mới phát hiện, đối phương cũng giống mình vì người khác mà phiền não, thì không khỏi cảm thông cho nhau, tình nghĩa đương nhiên cũng sâu đậm thêm một phần.

“Nói đến Thư Ảnh, ta cảm thấy Thư Ảnh gần đây giống như có tâm sự.” Sở Phi Dương châm đầy ly rượu cho Thanh Lang, nhíu mày nói.

“Tâm sự?! Thư Ảnh có tâm sự gì còn có thể giấu được Sở huynh ngươi?” Thanh Lang nhíu mày.

Sở Phi Dương xoay xoay ly rượu bạch ngọc trong tay, lắc đầu nói: “Ta cảm thấy… gần đây Thư Ảnh luôn lén lút nhìn ta.”

Vừa dứt lời, rượu trong miệng Thanh Lang không nhịn được phun ra ngoài.

Sở Phi Dương khẽ vung tay, dùng nội lực đánh tan ngụm rượu đang bay tới người mình, sắc mặt không chút thay đổi nhìn y.

Thanh Lang không có chút nào giữ hình tượng, đập bàn cười ha hả, chỉ vào Sở Phi Dương nói: “Sở… Sở huynh, ta không ngờ huynh lại là người biết nói đùa như vậy!”

“Ta nói thật.” Sở Phi Dương thấy Thanh Lang cười đến mức xiêu vẹo thì buồn bực nói.

Thanh Lang sau khi cười đủ, mới thở một hơi thật dài, vỗ vỗ bả vai: “Sở huynh, không cần nghĩ ngợi nhiều, nghĩ nhiều không có lợi cho thân thể của huynh.”

“Cút.” Sở Phi Dương gạt bàn tay y ra, than thở rồi rót rượu xuống bụng.

Mặc kệ Thanh Lang nói như thế nào, Sở Phi Dương vẫn tin vào trực giác của mình. Chỉ cần Quân Thư Ảnh ở bên cạnh hắn, cho dù không cần quay đầu lại, Sở Phi Dương cũng có thể cảm giác được tầm mắt của y đang hướng về phía mình. Nhưng mỗi khi hắn vừa quay đầu lại thì Quân Thư Ảnh cũng lập tức quay mặt đi, giả bộ không nhìn hắn.

Sở Phi Dương nhìn người đang nâng cằm trông về nơi khác kia, thái dương giật thót, bộ dạng giả bộ như vậy cũng quá lộ liễu đi. Trên Thương Lang sơn không dạy “Thử địa vô ngân tam bách lưỡng, cách bích Vương nhị bất tằng thâu” sao?!

(Thử địa vô ngân tam bách lưỡng, cách bích Vương Khả bất tằng thâu: chỉ người tự cho mình là thông minh, muốn giấu giếm, che giấu việc gì đó, nhưng kết quả thì ngược lại, càng khiến bại lộ hơn.)

Biết rõ y đang giả bộ, nhưng lúc hỏi thì cái gì cũng hỏi không ra, Quân Thư Ảnh miệng kín như bưng, một chữ cũng không hé.

Sở Phi Dương không khỏi có chút cảm khái. Quân Thư Ảnh trước kia là một người thẳng thắn a, cho dù là lúc ban đầu hai người đối chọi gay gắt, Quân Thư Ảnh cũng không giấu được hắn cái gì. Nhưng bây giờ có tâm sự thì lại không nói với hắn, không biết học thói xấu từ ai.

Quân Thư Ảnh không muốn nói, Sở Phi Dương cũng không nỡ truy vấn đến cùng, chỉ làm như không biết gì cả. Dù sao bị Quân Thư Ảnh nhìn lén, tư vị cũng không tệ nha.

Chuyện này có thể làm như không biết nhưng còn có một việc, Sở Phi Dương không nói với Thanh Lang, cũng là chuyện khiến hắn đau đầu nhất.

Trăng lên đỉnh đầu, cả ngày ở trên núi thu xếp công việc lúc này Sở Phi Dương mới về đến nhà. Sau khi rửa mặt, thay y phục sạch sẽ xong, hắn mới lên giường nằm.
Quân Thư Ảnh bị hắn đánh thức, quay đầu lại, dung mạo tuấn tú dưới ánh trăng lộ ra một tầng nhu hòa.

“Ngươi đã về.” Quân Thư Ảnh chớp chớp con mắt buồn ngủ, thanh tỉnh một chút, mở miệng nói.

“Ân, đánh thức ngươi?” Sở Phi Dương thấp giọng nói, đưa tay ôm y vào lòng.

Quân Thư Ảnh thuận theo lực đạo của hắn, nhích lại gần hơn, sợi tóc mềm mại khiêu khích ở cổ hắn cọ cọ mấy lần, khiến Sở Phi Dương có chút tâm viên ý mã.

Quân Thư Ảnh khẽ ngáp một cái, chưa dứt được ra khỏi cơn buồn ngủ: “Đừng nói chuyện nữa, ngủ đi…”

Sở Phi Dương ôm thân hình ấm áp ở trong lòng, nhịn không được đưa tay nâng cằm Quân Thư Ảnh lên, tinh tế hôn xuống.

Lông mi Quân Thư Ảnh giật giật, nhưng vẫn không mở mắt mà chỉ hơi hé môi, để đầu lưỡi dịu dàng kia thâm nhập miệng mình.

Phục tùng như vậy?! Sở Phi Dương nhíu mày, bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu.

Quân Thư Ảnh tuy rằng chìm đắm trong nụ hôn nhưng vẫn cảnh giác một phát bắt được bàn tay hư hỏng của Sở Phi Dương, trừng mắt nhìn hắn một cái xong liền xoay thân sang chỗ khác, cuộn tròn người lại không để Sở Phi Dương đạt được mục đích.

“Ngươi bận rộn cả ngày rồi, không mệt sao? Đừng nháo ta.”

“Ta có thể nháo ngươi thì đương nhiên là không mệt, đa tạ Quân công tử quan tâm. Ngươi mau tới đây.” Sở Phi Dương oán hận cắn răng, vươn tay ra muốn kéo tên gia hỏa đã châm hỏa lại không chịu dập hỏa kia lại.

Cần biết rằng, đây cũng không phải là lần đầu tiên! Nửa tháng, Quân Thư Ảnh đã nửa tháng không cho hắn chạm vào! Tên gia hỏa này đang nghĩ cái gì? Muốn mưu sát thân phu sao?!

Quân Thư Ảnh quyết định giữ chủ kiến, không hợp tác chính là không hợp tác, không chịu trách nhiệm chính là không chịu trách nhiệm, mặc cho dục hỏa cùng với lửa giận của Sở Phi Dương đã cháy hừng hực, cuối cùng đành phải tinh bì lực tẫn, chấp nhận từ bỏ mà thôi.

“Luận võ sắp tới, ngươi cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức, không được suốt ngày trầm mê sắc dục, thân thể cạn kiệt.” Quân Thư Ảnh thấy hắn rốt cuộc cũng từ bỏ ý định thì nghiêm túc khuyên nhủ.

“Cái gì?” Sở Phi Dương trừng mắt nhìn, “Ai nói ta muốn tham gia luận võ? Không đúng! Ta trầm mê sắc dục khi nào? Ta không phải trầm mê ngươi sao?”

Quân Thư Ảnh quệt quệt khóe môi: “Ngươi không cần cưỡng từ đoạt lý, tóm lại ngươi hảo hảo chuẩn bị. Những chuyện vụn vặt ta và Cao Phóng sẽ giúp ngươi xử lý, ngươi cũng không cần bận tâm.” Nói xong lại đánh một cái ngáp, chạm chạm vào bên người Sở Phi Dương, hai mắt nhắm lại, nhíu mày nói: “Không nói nữa, ngủ đi.”

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh lại không chút phòng bị tiến vào trong lòng hắn, nhịn không được thở dài. Vừa không muốn để hắn chạm vào lại vừa muốn được hắn ôm ngủ, thực rất là biết cách tra tấn người khác. So ra thế này càng khiến hắn tinh bì lực tẫn hơn.
Sở Phi Dương cam chịu số phận ôm lấy thân thể đang nhích tới gần kia, thành thật nhắm mắt đi ngủ.

Hắn không muốn cưỡng ép y, mà chỉ muốn dùng nhu tình như vậy sủng ái y, dường như mãi mãi cũng không đủ.

Đối với Sở Phi Dương mà nói, tham gia luận võ hay không cũng không quan trọng, nếu Quân Thư Ảnh và Cao Phóng đã chủ động ôm lấy những việc trong Thanh Phong phái thì hắn cũng vui vẻ để hai người bọn họ giúp đỡ mà tham gia.

Hơn nữa đại hội luận võ năm nay cũng không phải là hoàn toàn không thú vị, cũng có điểm đáng mong đợi. Liên tiếp rất nhiều năm, danh vị “Thiên hạ đệ nhất nhân” đều được duy nhất một người nam nhân đoạt lấy, hiện giờ người đó lại ngày một nổi danh hơn trong giang hồ, đã mơ hồ có chút khí thế hậu sinh khả úy.

Sở Phi Dương không để ý tới cái hư danh thiên hạ đệ nhất kia, nhưng sớm đã muốn được chạm mặt nam nhân này, khổ nổi mãi mà không có cơ hội. Đại hội luận võ lần này thực ra cũng là một cơ hội tốt.

Mọi chuyện cụ thể thế nào không nhắc tới, chỉ biết cuối cùng Sở Phi Dương vẫn là vững vàng mang được tấm danh vị “Thiên hạ đệ nhất nhân” đã có phần cũ kỹ về nhà, quan trọng nhất là còn kết giao được với một bằng hữu đáng để kết giao.

Buổi tối hôm đó, Quân Thư Ảnh nhìn mấy chữ rồng bay phượng múa trên tấm danh vị kia, nét mặt lộ ra biểu cảm hết sức vừa lòng.

Sở Phi Dương ôm lấy y từ phía sau, cười nói: “Ta nói ngươi a, cứ như vậy mà nhìn thứ này?! Danh hào này nghe thì sướng tai nhưng mà tấm biển thì quá lớn đi, treo trong nhà thì có điểm hơi quái gở.”

Quân Thư Ảnh sờ sờ cằm đánh giá, cũng gật đầu nói: “Đúng là treo lên thì có chút không hợp lý, lại không ăn nhập gì với cách bài trí trong nhà chúng ta, vậy thì đừng treo nữa.”

Vung tay lên, “Thiên Hạ đệ nhất nhân” mà Sở Phi Dương vất vả chiến thắng đem về cứ như vậy bị ném vào một góc trong thư phòng chờ phủ bụi.

Sở Phi Dương dùng lực nhấc Quân Thư Ảnh lên, cười nói: “Hiện tại đại hội luận võ đã kết thúc, tướng công của ngươi cũng đã không khiến ngươi thất vọng, lần này ngươi nên nói cái gì đi chứ?”

Cho dù đã qua bao nhiêu năm đi nữa Quân Thư Ảnh vẫn không học được cách thản nhiên đáp lại lời trêu ghẹo của Sở Phi Dương, ngoảnh đầu nhìn sắc trời vẫn còn sáng, Quân Thư Ảnh mấp máy môi nói: “Trước mang ta đi tắm rửa…”

Một ngày nào đó nửa năm sau, Sở Phi Dương vừa từ trên núi trở về đã chạy ngay vào thư phòng lục lọi một phen.

Quân Thư Ảnh cầm một quyển sách đứng dựa lưng ở cửa thư phòng, một chút tò mò hỏi: “Phi Dương, ngươi muốn tìm cái gì?”

“Tấm biển kia đâu?! Ta nhớ khi đó để ở chỗ này mà, tại sao giờ lại không thấy?” Sở Phi Dương di chuyển giá sách, nhòm về phía sau, nói.

“Tấm biển gì?” Quân Thư Ảnh hoàn toàn không biết gì, mở miệng hỏi.

Sở Phi Dương xoay người nhìn y, lắc đầu thở dài nói: “Ngươi cái tên gia hỏa này, khi đó muốn có được chính là ngươi, hiện tại nháy mắt một cái đã quên cũng là ngươi. Để ta nói cho ngươi nhớ, gây sức ép cho ta, bắt ta nhịn hơn nửa tháng.”

“A, cái kia ấy hả?” Sở Phi Dương vừa nói Quân Thư Ảnh liền nhớ ra ngay, “Ngươi đi theo ta.”

Sở Phi Dương đi theo Quân Thư Ảnh tới phòng của Thạch Đầu và Lân nhi, Quân Thư Ảnh chỉ vào bàn học trong phòng nói: “Nó ở chỗ này mà, ngươi hiện tại tìm nó làm gì?”

Sở Phi Dương trợn to mắt nhìn “Thiên hạ đệ nhất nhân” được lấy ra để hai đứa trẻ làm vật kê chân bàn, quay đầu nhìn Quân Thư Ảnh, ngược lại khuôn mặt Quân Thư Ảnh đầy vẻ thản nhiên.

“Ngươi không phải quan tâm đến tấm biển này sao? Tại sao cam lòng lấy ra kê chân bàn như vậy?!” Sở Phi Dương không dám tin, hỏi.

“Ai nói ta quan tâm thứ này, chẳng qua cũng chỉ là một cục sắt, lấy ra kê chân bàn thật ra cũng rất hợp lý đi. Ngươi bây giờ cần thì lấy ra cũng được.” Quân Thư Ảnh cũng mạc danh kỳ diệu nhìn Sở Phi Dương một cái, khom người rút vật kia ra.

Sở Phi Dương tiến đến giúp, quay đầu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Quân Thư Ảnh, trong lòng giật mình cái thót.

Từ lúc nào vị Quân công tử yêu nhất danh lợi này nhà mình lại thay tính đổi nết rồi? Nếu là trước kia y lại còn không đem tấm biển này đi cúng bái, hiện tại lại có thể lấy ra làm cái cục kê chân bàn?

Sở đại hiệp anh minh thần vũ nào biết, Quân Thư Ảnh đại khái vĩnh viễn sẽ không thể nói ra lý do.

Quãng thời gian trang chủ “Thiên hạ đệ nhất nhân” nào đó thanh danh lên cao, Quân Thư Ảnh nghe được thì hết sức không vui. Danh vị “Thiên Hạ đệ nhất nhân” này, chỉ có đứng đằng trước tên Sở Phi Dương thì mới dễ nghe, dễ nghe hơn rất nhiều so với đặt trước bất kỳ một cái tên nào khác.

Sự thật, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Chương 105: Đặc điển 5 – Con Cua

Mùa thu tới rồi, lại đến mùa được ăn cua rồi!

Mùa xuân năm nay Sở đại hiệp kết giao được với một vị hảo bằng hữu sống bên hồ lớn, vì vậy tới mùa thu đã thu hoạch được một xe toàn là cua bự.

Phần lớn cua được đưa lên núi, chỉ để lại một ít vừa đủ bốn người ăn lâu dài.

Lúc mới đầu, Quân Thư Ảnh cùng với hai tiểu nhi đồng ăn rất vui vẻ, bởi vì tài nấu nướng của Sở đại hiệp thực sự không tồi. Nhưng về sau, bọn họ mỗi khi vừa thấy cua là mặt mày lập tức biến sắc.

Dù cho là ăn thứ gì, ăn mãi rồi cũng sẽ ngán a! Bữa sáng thì cháo gạch cua, bữa trưa thì cua hấp, bữa tối thì cua nấu mì, rồi lại cho ăn cua cay… ăn liên tục hơn mười ngày, không tiêu nổi a!

Ăn mãi khiến cho Quân Thư Ảnh mỗi khi ngửi thấy mùi cua là bắt đầu nhờn nhợn muốn nôn ra.

Một ngày kia, cuối thu khí sảng, tới tiết Trung thu.

Tín Vân Thâm phái người đến mời cả nhà Đại sư huynh lên núi ăn cơm.

Xét thấy gia đình Đại sư huynh hai nam nhân và hai tiểu tử rất đặc biệt, việc nhà lão Sở lên núi ăn cơm luôn là hoạt động được mọi người chú ý nhiều nhất. Vì vậy Đại sư huynh rất vui vẻ mang theo một lớn hai nhỏ lên núi.

Cơm được dọn ra, Tín lão đầu ngồi ngay ngắn ở vị trí người chủ trì, mặt đầy hồng quang, nhìn xuống phía dưới con cháu đầy cả sảnh đường, hết sức vui vẻ.

Cua lần lượt được đưa lên. Quân Thư Ảnh nhìn chằm chằm mấy con đại cua đỏ hồng nằm trong mâm, lỗ mũi lập tức như ngửi thấy độc khí, nhịn xuống nhịn xuống.

Cuối cùng thật sự nhịn không được nữa, bịt miệng chạy thẳng ra ngoài.

Sở Phi Dương ngay sau đó cười cười xin phép, rồi cũng chạy theo. Tín Vân Thâm và Cao Tiểu Phóng kỳ thực hết sức thông cảm, bởi vì bọn họ cũng đã phải ăn đại cua cả tháng nay rồi.

Chỉ có Tín lão đầu, vẻ mặt kinh sợ nhìn Quân Thư Ảnh đang cướp đường lao đi, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần, nhìn ba đứa trẻ đang ăn cơm, nét mặt lại lộ ra một tia hỉ sắc.

Buổi tối ngày hôm đó, Tín lão đầu âm thầm gọi Sở Phi Dương đến.

“Phi Dương a, vi sư có chuyện này muốn hỏi ngươi.”

“Sư phụ cứ nói.”

“Khụ, gần đây Thư Ảnh… thân thể không thoải mái?”

“Thị…” Nhíu mày, “… đại khái dạo trước không kiềm chế, ăn quá nhiều cua nên hiện tại mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn tanh là không chịu được.”

Tín lão đầu tự lọc ra những câu mà lão muốn nghe nhất cho nên mới chỉ nghe thấy “không kiềm chế”, “ngửi thấy mùi thức ăn tanh là không chịu được” thì hai mắt lập tức sáng lên.

“Tiểu Dương a, không phải vi sư muốn trách móc ngươi, tuy là các ngươi tuổi còn trẻ, võ công cao, nhưng vẫn phải điều độ một chút mới tốt.”

“Sư phụ dạy rất đúng.”

“Từ giờ trở đi để Thư Ảnh lên núi ở. Ta nói đầu bếp mỗi ngày làm một chút đồ ăn nhẹ, trong khoảng thời gian này trước hết phải loại bỏ cảm giác khó chịu rồi mới tính tiếp.”

“Ân?” Sở Phi Dương thập phần nghi hoặc, cũng chỉ là ăn quá nhiều cua, không cần quan trọng như vậy đi…

“Đúng rồi, Tiểu Phóng tinh thông y thuật, nhớ kỹ phải để Tiểu Phóng thường xuyên thăm nom.”

“Việc này… thật sự cũng không cần thiết phải phiền toái như vậy đi.” Từ nay về sau ăn ít cua một chút là tốt rồi.

“Phi Dương a Phi Dương, không phải sư phụ muốn giáo huấn ngươi nhưng ngươi làm sao càng ngày càng không ra gì như vậy chứ!” Tín lão đầu kịch liệt lên án, “Nhìn ngươi hàng ngày đối với Quân Thư Ảnh rất tốt tại sao bây giờ cái cần để tâm ngươi lại không để tâm như vậy? Thời điểm ngươi phong lưu khoái hoạt tại sao không nghĩ tới ngày hôm nay?” Chuyện liên quan đến bảo bối tôn tử của lão phu a, vậy mà ngươi dám hời hợt không coi ra gì! Ngươi đúng là đồ con gấu!

Sở Phi Dương không hiểu ra sao tự nhiên bị Tín lão đầu đuổi ra khỏi thư phòng, vừa đi vừa nghĩ mà mãi vẫn nghĩ không ra, hắn rốt cuộc đã làm sai gì sao?!

Trở về tìm Quân Thư Ảnh, rồi hai người cùng nhau xuống núi, Quân Thư Ảnh hỏi: “Sư phụ ngươi tìm ngươi ngươi có việc gì?”

“Thật cũng không có việc gì…” Sở Phi Dương một lát, “Sư phụ nói muốn để ngươi lên núi ở, còn nói muốn ta hảo hảo chiếu cố ngươi.”

Quân Thư Ảnh cúi đầu nhìn một thân xiêm y hoa lệ xa xỉ của mình, lại ngẩng đầu nghĩ tới nồi bát muôi chậu trong nhà, xòe ra mười đầu ngón tay không dính một chút dương xuân thủy… Không thể không nói, Sở Phi Dương chiếu cố y rất tốt mà!

“Bất thường tức là không tốt.” Quân Thư Ảnh nói, “Trong đó tất có trá!”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ nói: “Không tốt cái gì mà không tốt, đó là sư phụ ta, cũng là ngươi…”

Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, Sở Phi Dương sờ sờ sống mũi, sửa lời: “Cũng là trưởng bối của ngươi, lão quan tâm ngươi cũng là chuyện đương nhiên, có thể có cái gì trá.”

“Vậy thì tất có ẩn tình.” Quân Thư Ảnh nói.

“Vậy ngươi rốt cuộc có lên núi ở hay không?”“Đi!” Quân Thư Ảnh đáp ứng, cực kỳ thẳng thắn.

Sở Phi Dương nói: “Vì sao? Ngươi chẳng phải nói là có trá sao?”

“Ta có việc cùng Cao Phóng thương lượng.”

Sở Phi Dương sắc mặt tối sầm: “Thôi đi, Cao Phóng mỗi ngày đều bận rộn giúp Vân Thâm xử lý chuyện trong phái, còn ngươi, cả ngày du thủ du thực, các ngươi có thể có chuyện gì cần thương lượng.”

“Ngươi mới là cả ngày du thủ du thực!” Quân Thư Ảnh bực bội dùng mũi chân đá một cước lên bắp đùi Sở Phi Dương, đương nhiên không hề dùng sức.

“Ai, ngươi mưu sát thân phu a.” Sở Phi Dương nhảy sang bên cạnh một bước, hét lớn.

Quân Thư Ảnh khoát tay áo: “Chớ bịa đặt. Về nhà nhớ xử lý sạch sẽ đám cua kia, biếu người khác cũng tốt, phóng sinh cũng tốt, ta không ăn nữa, ăn không tiêu.” Nói xong lại ôm bụng nhíu mày.

Lần tiếp theo Tín Bạch nhìn thấy Quân Thư Ảnh là lúc y đang cùng Sở Phi Dương đứng ở đầu phố trong Thanh Phong trấn, lão cũng nhìn thấy mấy tên đệ tử Thanh Phong phái dùng những cái sọt rất lớn, trong đó là đại cua, bố thí cho những người nghèo khổ trong trấn.

Một tên gia hỏa ăn không ngồi rồi giả bộ áo quần cũ nát trà trộn vào đám người đến nhận cua, bị ánh mắt linh mẫn của Quân Thư Ảnh phát hiện ra.

Quân Thư Ảnh chỉ chỉ, lập tức có đệ tử Thanh Phong phái hiểu ý hướng gã đó quát: “Tên béo kia, ngươi đi ra ngoài.”

“Tại sao vậy chứ? Tại sao vậy chứ?” Mắt thấy đã sắp đến lượt mình, gã béo bất bình kêu lên.

“Còn tại sao nữa, ngươi béo ú thế kia, có cái gì nghèo khổ? Để ta gạch tên ngươi.” Sở Phi Dương lĩnh hội ý tứ Quân Thư Ảnh, vung tay lên nói.

Gã béo run rẩy một thân phì nhục (thịt mỡ) kêu gào, bị hai đệ tử Thanh Phong phái một trái một phải khiêng ra ngoài, bách tính đang chờ được nhận vật phẩm bố thí thấy vậy ào ào trầm trồ khen ngợi.

Tín Bạch hài lòng vuốt vuốt chòm râu bạc trắng. Nghĩ đến Quân Thư Ảnh này cũng là rất có tâm, biết mình… lại có cái gì rồi, cho nên đặc biệt làm việc thiện, cũng là tích đức cho bảo bối tôn tử sắp chào đời của lão.

Tín Bạch đối với lần này hài lòng đến nỗi không thể hài lòng hơn, lại càng vội vã thúc giục Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh lên núi ở, như vậy sẽ thuận tiện cho việc chăm sóc.

Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh khinh trang giản hành (quần áo, hành lý đơn giản gọn nhẹ), khóa cửa chính lại, rồi mang theo Kỳ Lân cùng nhau lên núi.

Hai người ở lại viện tử lúc trước Sở Phi Dương từng ở, vừa đến nơi Quân Thư Ảnh liền phát hiện, Tín lão đầu kia không phải thuận miệng nói ra hai từ ‘Chiếu cố’.

Tín Bạch sớm phái người tu sửa lại toàn bộ tiểu viện, tất cả vật dụng đều được thay mới, thậm chí bộ trà cụ trên chiếc bàn kia cũng hết sức cao sang.

Quân Thư Ảnh xem xét mọi nơi, như có điều suy nghĩ, nói với Sở Phi Dương: “Khi không có chuyện lại ân cần thì không phải kẻ gian trá cũng là phường đạo chích. Chúng ta phải cẩn thận đề phòng Tín lão đầu.”

Tín lão đầu đang nằm trên ghế trúc phơi nắng mong muốn một giấc mộng đẹp hoàn toàn không thể ngờ, một lòng hảo ý của mình cư nhiên bị kẻ khác xuyên tạc đến mức này.

Một ngày kia, cuối thu khí sảng.Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh lên núi cũng đã được mấy ngày, ăn mặc ngủ nghỉ mỗi ngày đều có người chiếu cố ổn thỏa, Sở Phi Dương trở thành Đại sư huynh nhiều năm cũng chưa từng được đối đãi như vậy dù chỉ một lần, nhất thời thụ sủng nhược kinh.

Vài tên đệ tử Thanh Phong phái ra ngoài hành sự ngày hôm nay mới trở lại phái, còn mang về rất nhiều hoa trái thơm lành. Tín lão đầu chọn lấy một vài thứ trái cây mới nhìn đã thấy ngon bổ, sai người mang giỏ đến, rồi tự mình dùng đòn gánh lảo đảo mang đến viện tử của Sở Phi Dương.

“Phi Dương, Thư Ảnh a, vi sư mang tới cho các ngươi một ít trái cây.” Tín Bạch đặt giỏ xuống, vuốt râu, đứng trong sân cười híp mắt nhìn Sở Phi Dương cùng với Quân Thư Ảnh đi ở phia sau hắn đang chạy ra nghênh đón.

Sở Phi Dương chạy tới giúp, cả kinh nói: “Sư phụ, việc này hà tất phải phiền người tự mình làm? Mau mau vào trong nghỉ ngơi một chút.” Nói xong liền gọi Quân Thư Ảnh qua phụ giúp.

“Không ngại, không ngại, ta nhàn rỗi cả ngày, người cũng sắp mốc lên rồi.” Tín Bạch cười ha hả nói, lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh, thấy giữa khuôn mặt trắng trẻo của y lộ ra nét hồng hào khỏe mạnh, thì rất hài lòng mà gật gù.

“Thư Ảnh a, gần đây ăn có quen, ở có quen không? Thân thể có chỗ nào không khỏe không?”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy Tín Bạch trưng ra vẻ mặt vui cười hiền hậu thì không khỏi cảm thấy một cơn gió lạnh từ một nơi không biết tên nào đó thổi tới.

Sở Phi Dương chọc lưng Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh bất đắc dĩ nói: “Rất tốt.”

Sở Phi Dương lại chọc chọc y, đến khi Quân Thư Ảnh hơi trừng mắt, sau đó miễn cưỡng tiếp tục nói: “Đa tạ tiền bối quan tâm.” mới thôi.

Tín Bạch gật đầu, đánh giá Quân Thư Ảnh, trong đầu nhớ đến thời điểm Tiểu Thạch Đầu ra đời, một phen phong ba. Lại trách đại đồ đệ lòng dạ độc ác của mình, ra tay nặng như vậy, làm hại Tiểu Thạch Đầu sinh không đủ tháng. Vừa rồi hắn cư nhiên còn bắt Quân Thư Ảnh qua phụ giúp đem trái cây vào, quả thực không thể chấp nhận được.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy bát mãn với đại đồ đệ “lòng dạ độc ác” của mình.

“Phi Dương, ngươi đi theo vi sư!”

Sở Phi Dương không hiểu ra sao tự nhiên bị sư phụ nhà mình ghét bỏ, đầu đầy mờ mịt chỉ biết nối gót Tín Bạch đi ra khỏi viện.

Tín Bạch nhìn Quân Thư Ảnh, hoà nhã cười nói: “Thư Ảnh a, ngươi nghỉ ngơi, nghỉ ngơi. Ta có mấy câu muốn nói với Phi Dương.”

Quân Thư Ảnh từ trước đến nay cũng không thích tham gia náo nhiệt, dự định đem hai giỏ trái cây kia vào phòng. Tín Bạch thấy thế liền hoảng hốt, vội vàng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, việc này không cần ngươi làm.”

Quân Thư Ảnh cảm thấy kỳ quặc, không biết Tín lão đầu này đang suy nghĩ cái gì, nhưng y vẫn nghe lời mà đứng lên.

Đợi đến khi bóng dáng Tín Bạch tiêu thất ngoài viện môn, Sở Phi Dương mới quay người hướng Quân Thư Ảnh làm ra biểu tình và động tác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sau đó cũng đi theo ra khỏi viện môn. Quân Thư Ảnh lúc này mới khom người đem giỏ trái cây kia vào trù phòng.

Ân, ngâm nước trước, chờ Sở Phi Dương trở về sẽ gọt vỏ.

Chỉ sau một nén hương, Sở Phi Dương đã trở về, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ kiêm dở khóc dở cười. Quân Thư Ảnh ngồi bên cửa sổ uống trà, ngẩng đầu hỏi hắn: “Sư phụ ngươi nói cái gì?”

Sở Phi Dương khó xử sờ sờ sống mũi vừa cao vừa thẳng của mình: “Ách… lão nghĩ ngươi có… cái kia.”

Quân Thư Ảnh nhíu mày suy nghĩ. Y có, là có cái gì chứ?

Sở Phi Dương bưng một chén trà đến ngồi ở một bên nhìn y, vừa mới uống vào một ngụm đã bị một cước muốn đập bể chén trà trên bàn của Quân Thư Ảnh làm cho sợ hết hồn.

“Cái gì? Lão, lão… Phong lão đầu này! Đem ta trở thành dạng người gì rồi!” Quân Thư Ảnh nổi giận đùng đùng đứng phắt dậy, nhấc chân muốn đi ra ngoài. Sở Phi Dương vội vươn tay ôm lấy thắt lưng y, ngăn y lại.

Sở Phi Dương nghĩ thầm, lão đương nhiên là đem ngươi coi như con dâu rồi, mọi người đều nhận ra điều đó chỉ có ngươi là không. Loại tâm tư ủ rũ này hắn đương nhiên không thể biểu hiện ra mặt, nếu không buổi tối ngay cả sàn nhà gì đó cũng không được nằm ngủ…

Hắn nói: “Chớ kích động, chớ kích động, là sư phụ hiểu lầm, ta đã giải thích rõ ràng với lão. Sư phụ cũng chỉ một lòng yêu thương bảo vệ vãn bối. Hơn nữa, nếu muốn cùng lão đối chất thì ngươi dự định sẽ nói cái gì? Hả?”

Quân Thư Ảnh bị dăm ba câu trấn an của Sở Phi Dương làm cho bình tĩnh trở lại, y cho rằng Sở Phi Dương nói có vài phần đạo lý. Cho dù bất kể thời điểm đối chất y nói cái gì thì y vẫn là rơi vào thế bị động. Tín Bạch kia tay già chân già, y lại không thể thực sự động thủ đối với một lão nhân.

“Ăn nhờ ở đậu, bị người bắt nạt, không thể phản kháng, thật sự là đáng căm ghét!” Quân Thư Ảnh nói.

“Nga, thảm như vậy a, ngươi nói bậy đi.” Sở Phi Dương đem người ôm vào trong ngực, xoa bóp xoa bóp, ngoài miệng cũng không tha cho y.

Cái này cũng không tính là đại sự gì, Quân Thư Ảnh cũng sẽ không để ở trong lòng quá lâu. Ngược lại, Tín Bạch Tín chưởng môn bị sự thật đả kích, buồn rầu đến nỗi ngay cả cơm tối cũng ăn không ngon, còn Sở Phi Dương cũng phải chịu một chút đau khổ xác thịt.

Buổi tối, Sở Phi Dương hướng về phía ánh nến soi gương, vuốt vuốt vầng trán có một cục bầm tím, nhớ đến lúc xế chiều sau khi hắn đem sự thật giải thích rõ ràng, sư phụ hắn đã đập một cái lên đầu hắn: “Ngươi ngươi ngươi… không có tiền đồ! Tức chết vi sư!”

Sở Phi Dương ngoảnh đầu lại nhìn thoáng qua một người đang say ngủ trên giường, tóc tai tán loạn, quần áo nửa kín nửa hở mà thở dài một hơi.

Hắn cho dù có không chịu thua kém thì cũng không thể có đứa thứ ba a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau