DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 3) - PHONG VŨ VÔ CỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 3) - phong vũ vô cực - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Mùa đông lạnh giá vừa đi qua, khí trời dần ấm trở lại. Tuy rằng sáng sớm và đêm khuya vẫn còn một chút lạnh nhưng giữa trưa khi mặt trời lên cao là khoảng thời gian ấm áp dễ chịu nhất.

Phúc Lai là một huyện không lớn nhưng sầm uất, phía trong tiểu thành đường phố tề chỉnh, nhà cửa kiến trúc tao nhã nằm san sát, khắp phố bày bán rất nhiều mặt hàng nối tiếp nhau, đây chính là gặp đúng lúc phiên chợ náo nhiệt cách một ngày mới họp một lần.

Là khoảng thời gian mà thương nhân khắp nơi ra vào thành buôn bán, bởi vậy trong thành có rất nhiều người lạ mặt. Cho dù ngẫu nhiên một người phong tư xuất chúng (phong thái hơn người) xuất hiện cũng sẽ không thể gây chú ý nhiều.

Vậy mà lúc này, toàn bộ huyện thành lại đang náo nhiệt ở nơi dán cáo thị.

Thường ngày, trên khối thạch bản (tấm bảng làm bằng đá) chỉ dùng để huyện nha dán một vài bản cáo thị không liên quan, một số người biết chữ tình cờ đi ngang qua cũng chỉ liếc vài cái. Nơi này chính là từ khi được lập ra vẫn chưa bao giờ khiến quá nhiều người quan tâm để mắt tới.

Mà lúc này đây, gần như dân chúng trong thành người người truyền tai nhau, đều từ trong nhà chạy đến, vây lấy cổng thành, muốn tận mắt nhìn thấy vật nằm trên thạch bản kia.

Mặc dù trước đây quan phủ có lần dán cáo thị truy lùng một tên giang dương đại đạo cũng không có tấp nập người đến vây xem như hôm nay.

Hai tên bộ khoái (sai dịch) của nha phủ đang đi tuần trên phố, nghe tiếng huyên náo mà chạy tới, lập tức choáng váng chứng kiến cảnh tượng trước mắt, vội vàng chen chúc giữa đám người đông nghịt, lách vào tận cùng bên trong.

“Mau tránh ra, mau tránh ra, tập trung đông như vậy. Nhìn xem, đường phố đều bị các ngươi làm cho tắc nghẽn! Mau về nhà đi!” Bộ khoái giáp (*) xô đẩy đám người, muốn đem họ đuổi khỏi đây.

*Giáp: một can đầu trong mười can (Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý). Ngày xưa lấy mười can kể lần lượt, cho nên cái gì hơn hết tất cả thì đều gọi là giáp. Ở đây là chỉ tên sai dịch thứ nhất.

Thế nhưng một mình gã đâu địch lại bách tính trong lòng đang hiếu kì, muốn đem tất cả đuổi đi nhưng không những không đi ngược lại còn khiến gã lảo đảo thiếu chút nữa bị xô ngã.

Bộ khoái ất (tên sai dịch thứ hai) đem gã kéo lên, chỉ vào tờ cáo thị dán trên thạch bản, nói: “Mặc kệ bọn họ, ngươi đến xem cái này đi!”

Nghe nói vậy, bộ khoái giáp bèn nhìn về phía tờ giấy màu vàng được dán đè lên trên bản cáo thị mà huyện nha hai ngày trước vừa mới dán kia.

“Còn nhìn cái gì vậy, nơi này không cho phép tư nhân dán cáo thị, mau xé đi. Rõ là thêm phiền toái!” Bộ khoái giáp nhịn không được mà nói, sẵn đưa tay muốn đem bản cáo thị xé xuống.

“Ngươi chờ một chút a.” Bộ khoái ất ngăn gã lại, chỉ vào chữ viết trên bản cáo thị, nói: “Vô Cực sơn trang này ngươi chưa từng nghe qua sao? Gần đây nổi danh trên giang hồ đó, thanh danh thậm chí vượt qua cả Thanh Phong kiếm phái. Trong bản cáo thị này nói, Vô Cực sơn trang lão trang chủ thọ thần bảy mươi, muốn mời thiên hạ tân khách. Bất luận người trong giang hồ hay là bách tính tầm thường miễn là đi đều được tiếp đón.”

“Thì sao?” Bộ khoái giáp vẫn không hiểu.

Bộ khoái ất thở dài: “Nói ngươi nhiều một học vài chút chữ ngươi còn ngại khó. Nơi này viết, gỡ yết bảng giết không tha. Ta xem ngươi vẫn là không nên lỗ mãng, chờ Tống bộ đầu đến xem qua rồi nói sau.”

Bộ khoái giáp lại vung tay lên nói “Ngươi thật đa sự! Trên giang hồ thì thích nói mấy chuyện gì đó dọa người, còn cái gì giết không tha, tự cho mình là hoàng đế sao?”

Miệng nói trong khi tay gã so với miệng còn nhanh hơn, đem bán cáo thị xé xuống, cuộn lại nhét vào trong tay áo.
Bộ khoái ất không kịp ngăn cản, sắc mặt tái nhợt.

Bộ khoái giáp vỗ vỗ nói: “Ta xé, ta đây không phải là không có việc gì sao. Ngươi và ta thân là người trong công môn, đây hẳn là chức trách phải làm. Ngươi cũng nhiều chuyện. Về sau ít đi trà quán nghe người ta nói mấy chuyện tào lao thì hơn.”

Nói xong lại hướng đám người trước mặt hô to: “Được rồi, đừng có thấy náo nhiệt mà tụ tập, mọi người đều về cả đi!”

Bách tính đang vây xem nghe vậy liền mất hứng, bắt đầu chậm rãi tản đi. Bộ khoái giáp lại chuyển sang vẻ mặt cảnh giác nhìn ngó xung quanh cùng bộ khoái ất hướng đường cái đi đến. Còn chưa đi được hai bước, bên tai lại đột nhiên vang lên một giọng nói  âm trầm băng lãnh: “Dán trở lại!”

“Kẻ nào?” Bộ khoái ất vừa nghe không khỏi toàn thân chấn động, cao giọng hỏi.

Bộ khoái giáp cũng bắt đầu cảnh giác.

“Dán trở lại!” Nhìn xung quanh đều không thấy có người khả nghi, vậy mà âm thanh kia lại một lần nữa vang lên giống như ngay tại bên tai mà thì thầm. Âm thanh thô tháo (thô ráp, xù xì) cùng giọng điệu âm lãnh càng khiến người ta da đầu phát run lên, cả người ớn lạnh.

Bách tính vừa muốn rời đi lại một lần nữa dừng bước, hiếu kỳ nhìn xung quanh, còn có người nhìn về phía hai tên bộ khoái vẫn còn đang đứng gần khối thạch bản kia. Hiếu kỳ thì hiếu kỳ nhưng không người nào dám tiến lên phía trước, chỉ dám chen chúc ở trong đám người, đại khái cũng là đang khiếp sợ âm thanh làm người ta khó chịu kia.

Bộ khoái giáp giương đao lên, cao giọng nói: “Các hạ là cao nhân phương nào, vì sao không dám xuất đầu lộ diện?”

Gã vừa dứt lời liền cảm thấy bên hông một trận gió lạnh phất qua, khiến bất giác trên người nổi một tầng da gà.

Bộ khoái giáp cùng bộ khoái ất cảnh giác xoay người, đã thấy một người nam nhân toàn thân hôi y (quần áo màu xám tro) đứng ngay bên cạnh. Ở đây có mặt hơn mười bách tính còn có hai tên bộ khoái thân mang võ công thế nhưng lại không rõ kẻ kia làm cách nào đã đứng ở đây.
“Dán trở lại!” Người nọ khẽ nghiêm mặt, mí mắt nhíu lại, con ngươi lãnh ý màu đen gắt gao nhìn chằm chằm bộ khoái giáp.

Bộ khoái giáp tay năm chuôi đao. Chỉ nhìn khí thế kia liền biết ngay mình hẳn không phải là đối thủ của kẻ này. Nhưng mà giữa ban ngày ban mặt như vậy, chính mình lại là người trong công môn, bộ khoái giáp gã không tin người này thực sự dám ra tay đả thương người.

“Vị huynh đài này, đây là chức trách của hai người bọn ta, đều không phải là cố ý làm khó dễ.” Bộ khoái giáp suy nghĩ một chút rồi lại tiếp: “Nếu như ngươi cần dán cáo thị, chỉ cần hướng nha môn đệ trình văn thư…”

Còn chưa nói hết câu, bộ khoái giáp liền cảm giác trước ngực nóng lên, một bụm huyết hoa tiên diễm bắn tung tóe, còn có vài giọt văng lên mặt mang theo cảm giác vừa tanh vừa nóng. Bốn phía bách tính từng đợt khiếp sợ, rốt cục không dám vây quanh nữa, khắp nơi bỏ chạy.

Bộ khoái giáp không dám tin mà cúi đầu nhìn thoáng qua. Binh khí trong tay chính là bị chém thành hai nửa, lưỡi dao sắc bén kia rời khỏi thân đao thẳng tắp một đường chém xuống ngực gã.

Còn có thể thấy được mảnh xương xung quanh miệng vết thương, da thịt đỏ tươi lộ ra ngoài, huyết dịch ào ạt mang theo tính mạng của gã mà trào ra.

Nếu không phải bộ khoái ất nhanh tay nhanh mắt kéo gã lùi lại một bước chỉ sợ bộ khoái giáp lúc này đã sớm đoản mệnh.

Bộ khoái giáp đau đớn kêu thảm, ngã về phía sau, luống cuống che trước ngực, hy vọng huyết dịch sẽ ngừng chảy.

Bộ khoái ất đỡ lấy gã, cuống cuồng nhìn về phía người trước mắt, khí sắc nhợt nhạt “Chúng ta đối đãi với ngươi vẫn lấy lễ nghĩa, chưa một tiếng mạo phạm, ngươi làm sao lại hạ độc thủ như vậy?”

Người nọ trong cổ họng phát ra một âm thanh kỳ dị, mở miệng nói: “Các ngươi là cái gì, cũng không xứng Vô Cực sơn trang để tâm. Dám gỡ yết bảng, giết không tha. Hai kẻ vô danh tiểu bối các ngươi hôm nay có thể chết dưới kiếm Vô Cực sơn trang cũng là may mắn đi.”

Người nọ nói xong lại giơ kiếm lên, ánh mắt lạnh như băng giống như nhìn thấy loài giun dế đê hèn.

Bộ khoái ất cắn răng kéo bộ khoái giáp lui lại mấy bước, hiểu rõ địch không lại nhưng cũng chỉ có thể giơ đao thủ thế.

Một trận âm phong kéo tới, quét ở trên mặt giống như đao tử (con dao nhỏ) sắc nhọn. Bộ khoái ất không kịp suy nghĩ mũi kiếm có bao nhiêu sắc bén chỉ có thể kiên trì chống đỡ.

Cảm giác đau đớn lường trước vẫn chưa thấy, trước mặt gã lại không biết khi nào đã xuất hiện hai người thiếu niên toàn thân cẩm y.

Bộ khoái giáp vẫn còn nằm trên mặt đất vô lực khẽ gọi, bộ khoái ất ngơ ngác nhìn hoàng y thiếu niên trước mặt mình, nhất thời không biết là đã xảy ra chuyện gì.

Một thiếu niên khác thân y phục màu ngân bạch, thắt lưng bó buộc, mái tóc dài đen nhánh như mực, đơn giản cột cao. Trên chân đang mang cũng là một đôi giày màu ngân bạch. Thân hình thon dài lại dẻo dai, kiền luyện (giàu kinh nghiệm), cả người toát lên vẻ mạnh mẽ, oai hùng.

Càng làm cho bộ khoái ất kinh ngạc chính là ngân bạch y thiếu niên chỉ cao tới ngực gã thế nhưng chỉ với một cây sáo nhỏ đã có thể đem kiếm của nam nhân đang muốn đối với gã hạ sát thủ kia ngăn lại. Hoàng y thiếu niên quay đầu hướng y cười, đôi mắt hoa đào tựa nắng xuân ấm áp lại càng mê người.

Thiếu niên chỉ nhìn y một cái lại quay đầu đi nhìn về hướng khác, dùng âm thanh trong trẻo nói: “Phụ thân, người nói kẻ vừa xấu lại vừa làm người ta ghét này phải xử trí như thế nào?”

Chương 2

Bộ khoái ất thuận theo ánh mắt hoàng y thiếu niên nhìn lại, nơi thiếu niên nhìn chính là tửu quán lớn nhất Phúc Lai huyện tên gọi Vạn Phúc các. Bên cửa sổ lầu hai của tiểu lâu lịch sự tao nhã nằm sát đường lớn kia chẳng biết khi nào đã xuất hiện một người nam tử.

Vùa liếc mắt một cái, bộ khoái ất liền cảm thấy dường như trong phút chốc ngay cả dương quang sáng ngời cũng đều trốn mất, vạn sự vạn vật cũng đều lu mờ, trong tầm mắt chỉ còn lại bên cửa sổ màu son kia một bóng dáng thanh khiết mà lành lạnh.

Phúc Lai huyện giao thông thủy bộ đều phát triển, bộ khoái ất sống ở đây đã lâu, phong tư xuất chúng nhân vật không phải là hiếm thấy nhưng vẫn chưa từng thấy qua người nào giống như nam tử đứng bên trong cửa sổ kia, chỉ là yên tĩnh đứng ở nơi đó nhưng lại lộ ra khí chất nổi bật bất phàm, làm người ta không đành lòng dời mắt đi.

Hàng vạn suy nghĩ cũng chỉ ở một ý niệm, hoàng y thiếu niên vừa dứt lời, bộ khoái ất liền nhìn thấy nam tử kia thân hình nhanh nhẹn mà vụt ra ngoài cửa sổ, từ lầu hai nhảy xuống, đứng ở trước mặt gã cách một quãng không xa.

Một thân bộ pháp này lại làm cho khách môn tránh ở xa xa phía sau cánh cửa sửng sốt không thôi mà thì thào to nhỏ. Nhẹ nhàng tiêu sái như vậy giống như đây không phải là đề khí vận lực để thi triển khinh công mà giống như là cánh chim mà phàm nhân không thể trông thấy, đạp gió mà bay, thuận gió mà rơi.

Hoang y thiếu niên hướng tới nam tử kia, thân thiết dựa vào bên cạnh y.

“Phụ thân, ta xem vị bộ khoái đại ca này bị thương thật sự rất nặng, nếu như không mau trị thương chỉ sợ sẽ mất máu mà chết.”

Sở Kỳ kéo ống tay áo Quân Thư Ảnh, ngón tay chỉ về phía bộ khoái giáp đang nằm dưới đất, sắc mặt trắng bệch đã muốn mất đi ý thức.

Quân Thư Ảnh nhìn gã một cái, lông mày khẽ nhíu lại, lấy ra hai bình sứ, ném về phía bộ khoái ất.

“Bạch bình để uống, hồng bình bôi ngoài da, trước cầm máu cho hắn, ngươi nhanh dẫn hắn đi tìm đại phu đi.”

Bộ khoái ất bừng tỉnh, rối rít tay chân tiếp nhận hai bình sứ đang bay tới, ý thức được nam tử trước mặt là đang hướng về phía mình mà nói, nhất thời trong lòng luống cuống không biết đối đáp ra sao, chỉ có thể lộn xộn mà cúi đầu không dám nhìn y nữa, quay đầu lại cứu chữa cho bộ khoái giáp.

Quân Thư Ảnh nhìn về phía nam nhân áo xám đang bị tiểu nhi tử của mình chế trụ, người nọ khẽ cúi đầu nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn về phía y, khiến cho Quân Thư Ảnh hết sức không vui.

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp nói, người nọ lại mở miệng trước “Vô Cực sơn trang, thiên hạ chí tôn. Dám trái lệnh trang chủ, phải chết!”

Sở Lân đột nhiên cảm thấy nội lực người nọ mạnh mẽ bùng lên suýt nữa khai phá sự kiềm chế của y, vội vàng tập trung tĩnh khí, chuyên tâm ứng đối. Tiếng binh khí va chạm nhau lanh lảnh như mưa dồn dập, lưỡng nhân bóng dáng đan xen nhanh đến nỗi chỉ còn thấy hai màu xám trắng hòa vào nhau. Trong nháy mắt xuất ra hơn mười chiêu, Sở Lân lại một lần nữa đem người nọ ngăn chặn, chế trụ tử huyệt của hắn.

“Ngươi dám đối với đệ đệ của ta hạ sát thủ!” Sở Kỳ cả giận nói, vung tay xuất ra hai chiếc ngân châm, hướng cẳng chân người nọ mà phóng.

Namnhân áo xám kia ngay cả một chút chống cự cũng không kịp, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, ánh mắt cừu hận bắn về phía Sở Kỳ.

Quân Thư Ảnh đưa tay đem Kỳ Lân hai người kéo về phía sau mình, nhìn xuống nam nhân áo xám hai mắt đang đằng đằng sát khí.

Y tin tưởng bản lĩnh hai nhi tử, còn có bản thân mình coi chừng, người nam nhân này tuyệt đối không có khả năng thương tổn được Kỳ nhi cùng Lân nhi. Nhưng không có nghĩa là y có thể dễ dàng tha thứ kẻ nào dám dùng ánh mắt này để nhìn bọn chúng.

Sở Lân hiểu rõ ý nghĩ của Quân Thư Ảnh, vội vàng từ phía sau kéo tay y: “Phụ thân, người này giữa ban ngày ban mặt muốn giết người hành hung, nhưng chúng ta cũng không thể làm như vậy. Nơi này không phải giang hồ, chúng ta chỉ cần đem hắn giao cho quan phủ là tốt rồi.”

Quân Thư Ảnh hài lòng cầm lấy tay Sở Lân nhưng vẫn không ngoảnh đầu lại. Sở Lân lại nói: “Hơn nữa… Đợi một lát nếu a cha trở về lại muốn đau đầu.”

Quân Thư Ảnh thân hình ngừng một chút, cuối cùng cũng là thu hồi sát khí. Vẫn nũng nịu mà trốn ở phía sau phụ thân mình, Sở Kỳ cười cười hướng về phía đệ đệ dựng thẳng đứng ngón tay cái lên. Sở Lân nhìn thấy hắn bỡn cợt như vậy bất đắc dĩ mà áp chế tay hắn.“Lân nhi ngươi thật đa sự, ta ngược lại cảm thấy người nham hiểm hèn hạ như vậy, giết quách đi.”  Sở Kỳ nhỏ giọng nói.

Sở Lân không tán thành mà lắc đầu: “Nào có đơn giản như vậy. Người này võ công không tồi, lại là là người của Vô Cực sơn trang, huynh đừng làm bậy lại gây thêm phiền phức cho phái (Thanh Phong kiếm phái) và a cha.”

Trong lúc hai người phía sau Quân Thư Ảnh nói thầm hai câu, rất nhiều bộ khoái đã gấp gáp chạy tới, sớm nghe được tại cổng thành vừa phát sinh hỗn loạn. Một hán tử trung niên  hơn bốn mươi tuổi đi ở phía trước hàng ngũ. Hơn mười tên bộ khoái nghiêm chỉnh tản ra bốn phía đem nơi này vây lại.

Bộ khoái ất đã cầm máu cho bộ khoái giáp, cảm kích nhìn Quân Thư Ảnh một cái rồi nghênh đón người từ phía trước đến: “Tống bộ đầu, chính là người này trong thành gây rối, còn ra tay đả thương Tiểu Giáp, nếu không có mấy vị đại hiệp này tương trợ chỉ sợ chúng ta…”

Tống bộ đầu đưa tay ngăn lại, hướng về phía Quân Thư Ảnh ôm quyền nói: “Đa tạ công tử ra tay cứu giúp, Tống mỗ thay mặt thủ hạ đa tạ ân đức công tử. Người này ta muốn mang về phủ nha xử trí. Ngày khác ổn thỏa sẽ trọng tạ công tử!”

“Không cần. Cáo từ!” Quân Thư Ảnh thấy sự tình đã xong cũng không muốn ở lâu, xoay người muốn ly khai.

“Còn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh công tử?” Tống bộ đầu lại vội vàng hỏi, Quân Thư Ảnh không muốn đáp, nhưng Sở Kỳ lại cười cười hướng người phía sau phất tay nói: “Thanh phong kiếm phái, Sở Phi Dương!”

Tống bộ đầu kia nghe được sửng sốt. Sở Phi Dương? Sở Phi Dương nổi danh nhiều năm, thế nào lại có diện mạo thiếu niên như vậy?

Tống bộ đầu chưa kịp truy vấn, nam nhân áo xám quỳ trên mặt đất kia lại đột nhiên phát ra một trận cười sằng sặc.

“Thanh phong kiếm phái? Thanh phong kiếm phái bất quá chỉ là bùn đất dưới chân Vô Cực sơn trang, phi! Vô Cực  sơn trang, thiên hạ chí tôn! Các ngươi hôm nay dám như thế đối đãi với người Vô Cực Môn, ngày khác trang chủ nhất định sẽ đòi lại gấp trăm lần! Dám trái lệnh Vô Cực trang chủ, phải chết!”

Rõ ràng đã bị người chế trụ thế nhưng nam nhân áo xám vẫn cứ kiêu ngạo gần như điên cuồng, xung quanh bọn bộ khoái nào ai đã từng gặp qua nhân vật như vậy, đều đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác không dám tiến lên tróc nã.
Quân Thư Ảnh nghe xong, lông mày nhăn lại, xoay người đi ngược lại trước mặt người nọ. Kỳ Lân hai người vội vã đi theo.

Namnhân áo xám kia ngẩng đầu nhìn thẳng Quân Thư Ảnh, nhếch mép cười đến mức âm lãnh.

“Loại người trên giang hồ không biết tự lượng sức mình này, còn dám cùng Thanh Phong kiếm phái kề vai gọi tên. Cái gì là Vô Cực sơn trang, các ngươi dựa vào đâu mà xứng?” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, ngón tay khẽ động, một cây ngân châm cắm thẳng vào cổ họng nam nhân áo xám khiến hắn đang cười bổng im bặt, miệng mở to nhưng lại không phát ra một âm thanh nào.

Quân Thư Ảnh lại rút lấy thanh đao của tên bộ khoái gần nhất, dùng chuôi đao, ở trên người nam nhân áo xám điểm vài cái khiến cho hắn vốn đang quỳ thẳng tắp đột nhiên mềm oặt mà ngã xuống đất.

Quân Thư Ảnh đem thanh đao ném xuống, xoay người bước đi. Sở Lân hướng về phía Tống Bộ đầu nói: “Người này võ công đã bị phế, các người mau áp giải trở về đi.” Nói xong liền bị Sở Kỳ kéo lấy, theo hướng Quân Thư Ảnh chạy đi.

Ba người trở lại gian phòng sát đường ở Vạn Phúc các, Quân Thư Ảnh cùng Kỳ Lân hai người tại cửa sổ mà ngồi. Sở Kỳ còn đang hào hứng bừng bừng mà ló đầu xuống phía dưới nhìn quanh, cho đến khi cảnh tượng náo nhiệt dần lắng xuống mới ngồi trở lại.

Quân Thư Ảnh nghiêng người dựa tại thành cửa sổ, thần sắc uể oải, không nói lời nào. Sở Lân vẻ mặt già dặn nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi bỏ lại Sở Kỳ một mình buồn chán.

Vốn là người một nhà bốn người sẵn dịp đầu xuân du ngoạn, ai ngờ a cha vừa vặn lại còn phải nhận mệnh lệnh của phái. Dọc đường đi ngay cả chơi đùa cũng không thể tận hứng.

Ngày hôm qua bốn người vừa đặt chân tới Phúc Lai huyện, Sở Phi Dương sáng sớm hôm nay lại vội vàng chạy tới Tào bang thu xếp chính sự. Tào bang này là do môn hạ Thanh Phong kiếm phái trông coi, cũng là một sản nghiệp kiếm tiền của phái, Sở đại hiệp có bận rộn thì cũng phải cố gắng.

Bốn người hẹn giữa trưa nay tại Vạn Phúc các gặp mặt, vậy mà Sở Phi Dương đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng dáng.

Sở Kỳ trăm điều buồn chán, muốn đi trêu ghẹo Lân nhi, Lân nhi cũng không để ý đến hắn, liền ngậm ngùi đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh.

Nghĩ đến vừa rồi Quân Thư Ảnh khinh công phiêu lượng, Sở Kỳ liền hào hứng.

“Phụ thân a, a cha đại hiệp có phải hay không lại dạy người thi triển khinh công như vậy?”

Như thế nào càng nhìn càng thấy đẹp mắt, vừa mềm mại uyển chuyển lại ung dung phiêu dật, thoáng như tiên giáng trần. Nhưng thực tế trong đó phải sử dụng rất nhiều động tác, lại tốn nhiều khí lực.

Sở Kỳ ở trong lòng than nhẹ một tiếng. A cha chính xác là vì lợi ích của chính mình.

Quân Thư Ảnh gật gật đầu: “Đây là a cha ngươi mới nghĩ ra một bộ pháp, còn nói nếu như tập thành, có thể làm ít hưởng nhiều. Tiếc là ta hiện tại trình độ chưa đủ, chung quy cảm thấy tương đối khó mà điều khiển.”

A cha nói gì người cũng tin ư? Hảo điều khiển mới là kì quái!

Sở Kỳ cảm thấy Sở đại hiệp tới trễ nhất thiết phải được giáo huấn, liền hắng giọng một cái, định bụng hãm hại cha hắn.

Một chữ còn chưa kịp nói ra, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, giọng nói điềm đạm mười năm không thay đổi kia từ ngoài cửa truyền đến: “Thư Ảnh, ta đã trở về.”

Chương 3

“A cha, người cuối cùng cũng đến. Ta chờ thật là đói a.” Sở Kỳ vừa thấy Sở Phi Dương liền từ bên người Quân Thư Ảnh đứng dậy, chạy đến bên cạnh Sở Lân ghé vào bờ vai của y mà lắc lư, bất mãn hướng về phía Sở Phi Dương la lên.

Thân thể bị người tả hữu lay động, Sở Lân đành phải chậm rãi thu hồi khí tức, mở to mắt.

“A cha.” Sở Lân kêu một tiếng, lại quay đầu hướng về phía sau nói: “Ca, huynh lại đây ngồi xuống bên cạnh ta.”

Sở Phi Dương cười cười nhìn về phía hai nhi tử của mình rồi hướng về phía Sở Kỳ giáo huấn: “Đói thì ai cũng đói không riêng gì ngươi, ta xem ngươi thật sự nhanh nhẹn đi, ngươi đừng phiền Lân nhi.” Nói xong liền đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh.

“Làm sao vậy, như thế nào lại không có một chút tinh lực?” Sở Phi Dương cúi đầu nhìn một chút thần sắc Quân Thư Ảnh, nắm một tay y lên, nói.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái: “Ở bên cạnh không có việc gì làm, chờ ngươi cả một buổi trưa, làm thế nào có tinh lực. Ngươi làm cái gì? Như thế nào lại về trễ như thế?”

Sở Phi Dương ha ha cười hai tiếng, ngồi xuống bên người Quân Thư Ảnh: “Đáng lẽ sẽ không nán lại lâu như vậy, bên kia xảy ra chút sự tình, nhất thời không thể thoát thân, đến bây giờ mới xong. Các ngươi đã ăn qua chút gì chưa?”

Quân Thư Ảnh gật gật đầu: “Đợi lâu, không thấy ngươi đến, chúng ta đã ăn một chút điểm tâm, cơm trưa còn chưa ăn mà. Thạch Đầu, đi tìm tiểu nhị gọi món ăn.”

Sở Kỳ gật đầu một cái đáp ứng, cước bộ rất nhanh mà chạy ra ngoài.

“Ca, huynh chờ một chút, ta cũng đi!” Sở Lân cũng đi theo ra ngoài.

Đợi khi hai nhi tử một trước một sau chạy ra khỏi phòng, Sở Phi Dương mới đưa tay vuốt ve thái dương Quân Thư Ảnh, gian xảo ghé đến bên tai y: “Thực xin lỗi a Thư Ảnh, vốn là một nhà bốn người đi du ngoạn nhưng ta lại luôn không thể cùng các ngươi. Ngươi nếu như trách móc ta, ta…”

“Cái gì? A, không có việc gì!” Quân Thư Ảnh dường như mới từ trong suy nghĩ của mình bừng tỉnh, lông mày khẽ nhăn lại nhìn về phía Sở Phi Dương, tuỳ ý mà xen lời hắn: “Ta một mình mang theo Thạch Đầu cùng Lân nhi ngao du khắp nơi cũng được.”

Hiếm thấy Quân Thư Ảnh thấu tình đạt lý như vậy, nhưng mà… nếu suy xét kĩ càng thì lời này… gần như đánh đồng việc Sở đại hiệp có mặt hay không cũng đều như nhau cả. (chết anh chưa =)))

Đang thành khẩn xin lỗi, hơn nữa còn mưu đồ thi triển nhu tình mật ý để dỗ dành, Sở Phi Dương không khỏi cảm thấy chính hắn rõ ràng bị một đôi mắt xinh đẹp vứt bỏ, người ta căn bản là không nhận ra hảo ý mà.

Hơi bị tổn thương a, Sở Phi Dương tận đáy lòng than thở.

Quân Thư Ảnh không rảnh mà để ý đến tâm tư đang bách chuyển thiên hồi (chuyển biến không ngừng, thay đổi liên tục) của Sở đại hiệp nhà mình, lại một mình suy tư, ngay cả bàn tay nãy giờ bị Sở Phi Dương nắm lấy vuốt vuốt cũng đều mơ hồ không thèm bận tâm.

Sở Phi Dương vô cùng buồn chán đem đầu ngón tay nhỏ nhỏ kia từng cái một mà vuốt ve, trông thấy Quân Thư Ảnh bộ dáng suy tư liền ở trước mặt y búng tay hai cái, nói: “Thư Ảnh, tỉnh tỉnh. Ngươi nghĩ gì thế? Ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao?”

Quân Thư Ảnh nhìn về phía hắn: “Thật cũng không phải là đại sự gì… Phi Dương, ngươi có biết Vô Cực sơn trang không?”

“Đã từng nghe qua. Ngươi chạm mặt người của Vô Cực sơn trang?”
Quân Thư Ảnh liền đem tất thảy sự việc phát sinh ngày hôm nay hướng Sở Phi Dương nói. Sở Phi Dương nghe xong khẽ nhíu mày.

“Đại khái là ba tháng trước, trên giang hồ bỗng nhiên nổi lên rất nhiều lời đồn đại có liên quan đến Vô Cực sơn trang, trước đây ngay cả ta cũng chưa từng nghe nói qua môn phái này.” Sở Phi Dương nói, “Vô Cực sơn trang tựa hồ là trong vòng một đêm nổi dậy, vô cùng bí hiểm, đến bây giờ chưa có người ngoài trang biết rõ về bọn chúng. Giang hồ đồn đại Vô Cực sơn trang hành sự vừa chính vừa tà, bây giờ nghe ngươi nói như vậy, xem ra tà khí chiếm phần hơn.”

Quân Thư Ảnh không quan tâm cái gì tà khí chính khí, y chỉ trực giác được tên nam nhân áo xám kia có điểm cổ quái. Nhất là sau khi giao thủ, mặc dù gã không địch lại công lực của y nhưng Quân Thư Ảnh lại có một cảm giác quái dị nặng nề.

“Quên đi, cũng không phải là đại sự gì.” Quân Thư Ảnh không suy nghĩ thêm nữa. Dù sao cũng chỉ là một người không bao giờ sẽ gặp phải nữa, không đáng hao tổn tâm tư.

Quân Thư Ảnh suy nghĩ một chút lại nói: “Bất quá, Vô Cực sơn trang kia rất có dã tâm, ta xem bọn chúng cố ý thách thức địa vị Thanh Phong kiếm phái. Theo ta thấy, nếu người của Vô Cực sơn trang đều có công lực giống như tên nam nhân áo xám kia, vậy thì bọn chúng thật sự không thể khinh thường.”

Quân Thư Ảnh cau mày, bộ dáng lo lắng thay cho Thanh Phong kiếm phái, quả thực làm cho Sở Phi Dương yêu mãi không thôi, nhưng mà giữa ban ngày ban mặt, hắn cũng chỉ dám nhẹ nhàng mà hôn lên mái tóc của y.

“Ngươi không cần lo lắng, Thanh Phong kiếm phái có địa vị như ngày hôm nay đâu phải chỉ dựa vào vũ lực và uy tín?” Sở Phi Dương khẽ cười nói “Tuyệt không truyền ra ngoài bản môn bí pháp là một trong những điểm mấu chốt, trừ lần đó ra, còn nữa, cùng với các đại môn phái trên giang hồ quan hệ mật thiết, lại cùng Võ Lâm minh có quan hệ, thậm chí quan phủ các nơi cũng đều vãng lai, không phải cứ chém chém giết giết là có thể giải quyết sự tình. Cho nên ngươi cứ an tâm đi, địa vị của Thanh Phong kiếm phái chúng ta cũng như ta ‘Thiên hạ đệ nhất’ không phải là hư danh.”

“Ai nói ta lo lắng, Thanh Phong kiếm phái cùng ta nào có quan hệ gì, ta chỉ là đang luận sự mà thôi.”

Quân Thư Ảnh thoát khỏi móng vuốt của Sở Phi Dương, đứng dậy rót chén trà.

“Uống.” Rót đầy chén, lại đặt trước mặt Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh lời ít ý nhiều mà ra lệnh.

Sở Phi Dương cũng không cùng y tranh luận, cười cười nâng lên chén trà ngoan ngoãn mà uống.
Khấu khấu khấu…

Ngoài cửa truyền tới vài tiếng gõ cửa nhè nhẹ, tiểu nhị đang cầm một khay đi đến, trên khay bày biện gọn gàng món đồ ăn tên gọi trúc phiến, Sở Phi Dương liền nhìn một chút, Quân Thư Ảnh lại hướng về phía ngoài cửa nhìn lại.

“Thạch Đầu và Lân nhi đâu?”

Tiểu nhị vội vã cười trả lời: “Nhị vị tiểu công tử kêu tiểu nhân qua đây, rồi cùng nhau chạy ra phố chơi, nói là đợi lúc đồ ăn đi lên sẽ trở lại. Vừa rồi trên phố xảy ra chuyện kia, hiện tại bộ khoái môn đều đang gia tăng tuần tra, khắp phố đều là người của quan phủ ngay cả kẻ trộm cũng không dám ra ngoài. Nhị vị tiểu công tử lại có bản lãnh, hẳn là không có chuyện gì.”

Sở Lân vốn là sớm đã theo Tiểu Tùng ở trên giang hồ rèn luyện một phen, Sở Kỳ cũng lanh lợi, Quân Thư Ảnh hoàn toàn không lo lắng.

Sở Phi Dương nếm thử lại phân phó tiểu nhị hướng trù phòng nhanh chóng mang thức ăn lên. Tiểu nhị gật đầu lia lịa đáp ứng rồi lui ra ngoài.

“Nghe tiểu nhị kia nói, xem ra quan phủ cùng với dân chúng đều đối Vô Cực sơn trang xem như ác nhân mà đề phòng.” Sở Phi Dương cười nói “Ngươi nói bọn chúng muốn xưng bá võ lâm, trước lại cùng với bách tính đối địch, thật là thất sách.”

Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn Sở Phi Dương: “Lại nói, Thanh Phong kiếm phái các ngươi chẳng phải nổi danh trên giang hồ sao? Như thế nào chúng ta đi tới đâu ngược lại lại thấy quan phủ các nơi đối với ngươi còn rất có thiện chí.”

“Có thể không thiện chí sao? Thanh Phong kiếm phái chúng ta sản nghiệp khắp nơi, hàng năm đóng không ít thuế ngân đi.” Sở Phi Dương một hơi uống cạn trà trong chén.

“Nga.”

Chỉ một lát, theo thói quen Sở Phi Dương vừa mới chuẩn bị đưa tay đụng chạm người ta…

“Vậy Thanh Lang kia không đóng thuế sao?” Quân Thư Ảnh một chút tò mò mà hỏi thăm.

“Y giống như người sẽ thành thật mà đóng thuế sao?” Ở sau lưng Thanh giáo chủ chém một đao.

“… Không giống.”

“Thông minh. Muốn tạo uy tín khắp thiên hạ, chúng ta không thể học theo tầm nhìn thiển cận của tên gia hỏa đó được.” Sở đại hiệp ân cần chỉ bảo.

Quân Thư Ảnh gật gật đầu: “Ngươi nói… cũng có đạo lý.”

_______________________

Lời tác giả:  Rõ ràng là đang nói chuyện nhà mình, nhưng cuối cùng Lang ca lại là người trúng đạn TvT

Chương 4

Bốn người sau khi dùng xong cơm trưa, lại cùng nhau xuống phố đi dạo, mua một chút đặc sản địa phương.

Quân Thư Ảnh tại một tiểu quán phát hiện một chuỗi bông tai treo lủng lẳng, bông tai hình rồng đơn giản, chất liệu nhìn qua không phải vàng cũng không phải ngọc nhưng lại khiết bạch dịu dàng. Quân Thư Ảnh nhìn thấy vô cùng thích, hướng về phía chủ quầy hỏi giá cả, biết được chỉ một lượng bạc, cũng coi như vật có giá trị đi. Tuy nhiên không phải cái gì có giá trị là được, chính là Quân Thư Ảnh hiếm khi vừa ý đồ chơi loại nhỏ này, vậy mà lần này thoáng nhìn thấy đã cảm thấy thập phần vừa mắt, y đưa tay đem bông tai cầm lên, biểu hiện rất thích thú. Sở Phi Dương liền ở phía sau móc túi trả tiền.

Mỗi khi bốn người ra ngoài du ngoạn, là thời điểm mà Sở Phi Dương được tùy ý dùng tiền, còn khi hắn vắng mặt thì tất thảy việc quản lý tiền bạc là do Lân nhi phụ trách.

Sau vài bài học đau thương, Sở Phi Dương biết rõ tiền bạc vẫn là cần phải có một người khuôn phép quản lý, tối trọng yếu đúng là hai chữ này, khuôn phép! Quân Thư Ảnh có tiền nhưng sẽ không biết quản lý, Sở Phi Dương tự cảm thấy mình quản lý thì rất nhiều rủi ro. Còn tiểu Thạch Đầu, đối với chuyện tiền bạc rất lơ là.

Cũng may Lân nhi là người khuôn phép, thậm chí so với hắn còn khuôn phép hơn, không thể không nói, lão Sở nhà này thật sự là rất may mắn.

Sở Phi Dương công việc ở tiểu thành này đã xong xuôi, vốn định mau chóng lên đường tới nơi khác nhưng mà, buổi sáng đi đến bờ sông lại phát hiện nơi này cảnh sắc hết sức mê người, đáng để ngao du.

Sở Phi Dương hướng về phía Quân Thư Ảnh nói ý đồ muốn du giang (du ngoạn trên sông). Quân Thư Ảnh cũng không phản đối, hai tiểu nhi tử lại càng hào hứng, lập tức quyết định hai ngày sau mới lại lên đường.

Bốn người trở lại khách điếm, Sở Phi Dương đem hành lý đã sớm đóng gói mở ra, nếu còn phải lại ở lại thêm mấy ngày thì rất nhiều vật dụng phải dùng đến.

Sáng sớm hôm sau, Sở Phi Dương liền mang theo một lớn hai nhỏ xuất môn. Vừa xuống phố lại phát hiện phố xá vốn thường ngày nhộn nhịp nay lại không một bóng người.

Sở Phi Dương trong lòng cảm thấy kỳ quái, mang theo Quân Thư Ảnh cùng Sở Kỳ Sở Lân tiếp tục hướng cổng thành đi đến.

Vừa tới cổng thành liền chứng kiến rất nhiều bộ khoái đang vây quanh thạch bản dán cáo thị, trong đám người có một nỗi sợ hãi bao trùm. Quân Thư Ảnh liếc mắt một cái liền thấy Tống bộ đầu ngày hôm qua.

Tống bộ đầu cũng nhận ra y, vội vàng từ trong đám người thoát ra ngoài, cước bộ gấp gáp chạy tới bên này.

“Vị công tử này, ngày hôm qua tình hình hỗn loạn, tại hạ còn chưa kịp hảo hảo tạ ơn công tử, ngay cả đại danh công tử cũng chưa biết, thật sự là hổ thẹn.”

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một cái, lại nhìn về phía Tống bộ đầu, nói: “Đừng ngại.”

Sở Phi Dương đã nghe qua Quân Thư Ảnh nói về sự kiện ngày hôm qua, lúc này chứng kiến cảnh tượng kì dị nơi công thành liền hỏi: “Tống bộ đầu, các ngươi làm sao đều vây kín nơi ở này vậy? Lại là bởi vì Vô Cực sơn trang kia sao?”

Tống bộ đầu đã biết thân phận Sở Phi Dương, vội nói: “Sở đại hiệp nói không sai, lại là người của Vô Cực sơn trang tác oai tác quái. Hôm qua bọn chúng ở cổng thành tự mình dán cáo thị, thủ hạ ta bởi vì xé xuống mà bị đánh trọng thương, nếu không phải vị công tử này ra tay cứu giúp, chỉ sợ không thể xuôn xẻ rồi. Ngày hôm nay chuyện cũ lại tái diễn, thật sự là có chút đau đầu.”

Sở Phi Dương cau mày nói: “Vô Cực sơn trang võ nghệ cao cường, hành sự bí hiểm, thủ hạ của ngươi chỉ sợ không có khả năng đối phó. Tống bộ đầu, nếu như ngươi có gì cần giúp đỡ cứ việc nói thẳng.”

“Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, không nên làm phiền Sở đại hiệp.” Tống bộ đầu vội nói, “Lúc này ta đã phân phó thủ hạ không nên xé cáo thị. Ta cần phải gặp mặt kẻ cầm đầu mới có thể giải quyết vấn đề.”

Sở Phi Dương gật đầu, cùng Tống bộ đầu cáo từ, lại hướng về phía ngoài thành đi tới.

Tới bờ sông, bốn người hướng ngư hộ thuê một chiếc thuyền nhỏ, cùng nhau chèo thuyền du giang.

Trên mặt sông gió lạnh thổi từng trận, cảnh sắc đủ khoáng đạt, nhưng nhìn lâu lại thấy tẻ nhạt. Quân Thư Ảnh trên mạn thuyền đứng hồi lâu liền trở lại bên trong khoang thuyền, nhấp một ly rượu ấm rồi cầm lấy một quyển sách mở ra xem.

Sở Phi Dương cũng đi vào theo, ngồi ở bên cạnh y, liếc một cái sách trong tay y, cười nói: “Ngươi thật càng ngày càng thích xem sách. Cố gắng như vậy làm gì, ngươi còn muốn tham gia khoa khảo sao?”
Quân Thư Ảnh cũng không thèm nhìn hắn, thuận miệng nói: “Có gì không thể. Ta nếu đã đi nhất định sẽ đem giải Trạng Nguyên trở về cho ngươi thấy, ngươi mới không suốt ngày xem thường ta.”

“Nói bậy, ta làm sao lại xem thường ngươi chứ, ngươi trái lại nói rõ ràng cho ta nghe một chút đi!” Sở Phi Dương phản bác nói.

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, không chịu mở miệng.

Sở Phi Dương suy nghĩ một chút lại vừa cười nói: “Ta xem Trạng Nguyên thì không cần đi, Thám hoa là tốt rồi. Ta thích nhất là tài tử phong lưu như vậy…”

“Tránh ra, vẫn còn đang bơi thuyền trên sông đấy, đàng hoàng ngồi đi.” Quân Thư Ảnh giơ một cánh tay lên chặn lại hắn.

Sở Phi Dương vẫn muốn cùng Quân Thư Ảnh đùa giỡn, bỗng nghe ngoài thuyền truyền đến từng đợt tiếng kêu thảm thiết, lúc mạnh lúc yếu, khiến người ta nghe thấy mà thập phần khó chịu.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhau một cái, lại đồng thời đi ra.

Cách đó không xa, một chiếc thuyền hồng mộc không lớn nhưng phú lệ đang bơi tới.

Một bạch y nữ tử ngồi ở mũi thuyền, mới nhìn hết sức thanh tú động lòng người. Nhưng mà thuyền kia xung quanh lại trói buộc mười mấy nam tử. Từ thắt lưng trở xuống bị ngâm trong nước, toàn thân sớm đã ướt đẫm. Mấy tiếng kêu đứt quãng kia chính là từ đây mà ra.

Bởi vì cảnh tượng quỷ dị như vậy, cho nên thiếu nữ vốn là thiên chân lạn mạn (ngây thơ, hồn nhiên) giờ lại càng lộ ra vẻ quỷ dị.

“Tỷ tỷ, người nam nhân này bây giờ vẫn còn mạnh miệng, ta trước tiên đem hắn dìm chết có được không?” Bạch y nữ tử quay đầu lại, hướng về phía bên trong khoang thuyền nói, miệng nhỏ hơi cong lên, nét mặt mang theo một chút bực bội.

“Ngọc nhi, cho hắn thêm một cơ hội nữa.” Một lát sau trong khoang thuyền truyền đến một đạo thanh âm lành lạnh.

Bạch y nữ tử tên gọi Ngọc nhi càng thêm mất hứng, lại chỉ có thể ngoan ngoãn vâng lời mà đi đến mũi thuyền, dùng một cây tiểu trúc côn ở trên vai người nam nhân kia chọc chọc vài cái.“Tỷ tỷ của ta tâm địa tốt, muốn cho ngươi thêm một cơ hội. Lần này ngươi chỉ cần hảo hảo ngoan ngoãn, nếu như có thể nói làm tỷ tỷ vừa lòng, liền có thể tha cho ngươi tội chết.” Bạch y nữ tử nghiêm túc dặn dò.

Nam tử kia bị ngâm trong nước sông lạnh buốt, toàn thân sớm đã tê dại, sắc mặt trắng bệch, lúc này cũng chỉ có thể giật giật mí mắt, nhìn về phía bạch y nữ tử liếc mắt một cái.

Tuy rằng sắc mặt một mảnh tử hôi (gần như sắp chết) nhưng khuôn mặt kia rõ ràng là Tống bộ đầu vừa mới gặp sáng sớm nay.

“Bên trong này nhất định có… hiểu lầm. Trông coi việc yết bảng… là do một mình ta phụ trách, những người khác đều vô can, bọn họ làm bộ khoái cũng chỉ vì dưỡng gia hồ khẩu (nuôi gia đình), cầu xin cô nương buông tha bọn họ, mọi chuyện tại hạ xin gánh vác. Tại hạ vốn là… chỉ vì muốn gặp chủ nhân nhà ngươi một lần, Vô Cực sơn trang gần đây ở Phúc Lai huyện hoạt động thường xuyên, tại hạ thân làm bộ đầu, tất phải… muốn xen vào chuyện này. Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, có thể hay không cho ta cùng với chủ nhân nhà ngươi nói chuyện rõ ràng.”

Ngọc nhi nghe xong lại nhíu mày: “Ngươi nói không đúng nga, ngươi chẳng những không thể khiến cho tỷ tỷ ta vừa lòng, ngược lại còn dám đối với Vô Cực sơn trang chỉ trích? Không ai có thể đối với Vô Cực sơn trang thuyết tam đạo tứ, ngươi thực sự rất đáng chết đi.”

Nói xong cũng không thèm nhìn Tống bộ đầu vẻ mặt lo lắng, gắng sức muốn giải thích, lại quay đầu hướng người trong khoang thuyền, nói: “Tỷ tỷ, người này nói như thế nào tỷ đều nghe rõ cả rồi. Ta hiện tại muốn giết chết hắn, tỷ tỷ chung quy không nên ngăn cản đi.”

Lại sau một lúc lâu, trong khoang thuyền chợt truyền đến một huyền âm êm tai cùng một tiếng than nhẹ, lúc sau huyền âm kia liền chậm rãi vang lên liên tục thành một khúc thanh u.

(huyền âm: âm phát ra từ một thứ dây, có thể là dây đàn;

thanh u: thanh tịnh và đẹp đẽ)

Bạch y nữ tử cao hứng quay đầu lại, dưới ánh mắt tuyệt vọng của Tống bộ đầu, đem sợi dây đang trói hắn cắt đứt.

“Tại hạ chết không có gì đáng tiếc, thỉnh buông tha những người khác! Bọn họ thực sự chỉ là bách tính bình thường!” Tống bộ đầu khàn giọng hô.

Bạch y nữ tử lại thản nhiên cười, nói: “Không thể thuận theo ngươi nha, dám đắc tội Vô Cực sơn trang, ắt phải chết không có chỗ chôn!”

“Vô Cực sơn trang? Nó là cái gì?” Một giọng nói trong trẻo chợt vang lên.

Bạch y nữ tử đột nhiên ngẩng đầu, lại thấy trên mũi một chiếc thuyền nhỏ, lúc này cư nhiên lại có hai thiếu niên đang đứng đó.

Thiếu niên kia mỉm cười nhìn nàng, lại nhìn về phía Tống bộ đầu đang ngâm trong nước sông sắp hôn mê, trong mắt hiện lên một tia phẫn nộ.

Thiếu niên một lần nữa ngước mắt lên, nét mặt khinh bỉ cùng với khinh thường, mặc dù như thế nụ cười của hắn vẫn như cũ, lại tiếp tục nói: “A ta nhớ ra rồi, hình như phía sau nhà ta, a bà (bà nội) mới dựng cái chuồng heo, đặt tên là Vô Cực sơn trang mà. A bà chưa bao giờ mở cánh cửa của Vô Cực sơn trang, cho nên chúng ta không nhìn thấy được trư tử (heo) bên trong, chỉ có thể nghe được nó luôn luôn ở trong đó mà kêu loạn. Ngươi nói có đúng hay không a, Lân nhi?”

“Vừa rồi hình như lại nghe thấy.” Một thiếu niên khác ổn trọng, chững chạc gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc mà ứng hoà, nói.

______________________________

Lời tác giả: Thạch Đầu lời nói công lực phải gọi là sư xuất danh môn = =! Lân nhi mặc dù thua một bậc nhưng cũng là không thể khinh thường = =!

Sư xuất danh môn: ý chỉ một người nào đó xuất thân từ một môi trường đào tạo tốt, có tiếng, hoặc do một người thầy giỏi, một danh sư dạy dỗ => suy rộng ra ý là vì thầy giỏi nên trò dạy ra cũng ko kém. (Giải nghĩa bởi Tamahi @ VNS) Vậy công lực “chặt chém” người khác này của Thạch Đầu là từ “danh môn” nào mà ra đây?:-“

Chương 5

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạch y nữ tử kia lông mày dựng lên, chỉ vào Sở Kỳ tức giận nói: “Tiểu tử ngươi là hỗn trướng nơi nào? Dám vũ nhục Vô Cực sơn trang như thế! Tỷ tỷ…”

“Ha ha!” Sở Kỳ không chút khách khí đánh gãy lời nàng, chuyển hướng Sở Lân học theo giọng điệu bạch y nữ tử kia, nói: “Đệ đệ, có người dám cả gan mắng ta là hỗn trướng kìa, đệ nói cần phải xử trí cái thứ không biết trời cao đất dầy này như thế nào?”

“Ăn miếng trả miếng!” Sở Lân nhìn một chút bọn bộ khoái bị trói bên kia, nhiều người đã muốn ngất đi, chẳng biết sống hay chết, lại nhìn thẳng bạch y nữ tử, trong ánh mắt không một tia cảm xúc, khiến người ta nhìn không ra lời nói kia là tùy ý phụ họa hay là thật.

Ngọc nhi bất giác mà lùi về phía sau một bước, nàng còn chưa kịp mở miệng ứng đối thì Tống bộ đầu đột nhiên lại gian nan tỉnh lại.

Tống bộ đầu nhìn về phía hai người thiếu niên vừa mới xuất hiện, không biết có hay không nhận ra họ chính là người đi theo Sở Phi Dương, đôi môi không có chút huyết sắc chỉ giật giật nói: “Nhị vị thiếu hiệp, tại hạ đa tạ… nhị vị thật là hảo tâm. Nhưng mà Vô Cực sơn trang này không phải dễ chọc, nhị vị nhanh chóng đi thôi… Không cần uổng phí tính mệnh.”

Sở Kỳ ở trên mạn thuyền ngồi chồm hỗm xuống, nhìn về phía Tống bộ đầu, lắc đầu nói: “Ta nói ngươi thật đúng là kỳ quái mà. Nếu như không phải hai chúng ta ở chỗ này, ngươi sớm đã bị phong nữ nhân (người đàn bà bị điên) này dìm chết rồi. Ngươi bây giờ còn có lo lắng cho chúng ta sao? Trước tiên lo lắng cho chính đại thúc đi.”

Tống bộ đầu mạnh mẽ chống đỡ cố gắng phải thanh tỉnh chốc lát, Sở Kỳ lời còn chưa dứt hắn lại lâm vào hôn mê.

Sở Lân nói: “Ca ca, không cần cùng nàng phí lời, cứu người quan trọng hơn.”

Bên kia mũi thuyền bạch y nữ tử cũng đã phục hồi tinh thần, mạnh tay vung lên, một đạo trường tiên (roi da dài) màu ngân bạch uy vũ theo gió mà bay tới.

Sở Lân một phen kéo Sở Kỳ lại, đem hắn thoát khỏi phạm vi công kích của roi da.

Bạch y nữ tử nghiến răng, thu hồi roi da nắm trong tay, oán giận nói: “Ta ghét nhất là xú nam nhân luôn tự cho mình là đúng!”

Sở Kỳ không hiểu ra sao, nhìn nàng một cái, nói: “Ngươi đang nói cái gì? Đại tỷ ngươi đừng có mà nói giống như oán phụ bị chúng ta vứt bỏ như vậy chứ. Ta cũng là rất chán ghét xuẩn nữ nhân (người đàn bà ngu ngốc) chẳng phân biệt được phải trái.”

Sở Lân lo lắng đến Tống bộ đầu cùng bọn bộ khoái sắp chống đỡ không nổi. Nước sông mùa này vẫn còn vô cùng lạnh giá, không biết bọn họ ở trong nước đã bao lâu, cũng không biết hai kẻ Vô Cực sơn trang này có hay không đã làm gì họ, nếu như không nhanh chóng đem bọn họ vớt lên, chỉ e sẽ không kịp.

Sở Lân còn chưa nói ra lo lắng của mình, Sở Kỳ đối với y đã cùng một suy nghĩ. Hắn trong tay áo lấy ra một sợi dây nhỏ, sợi dây nhìn qua hết sức mỏng manh, mềm mại, đó là Thanh Lang Thanh giáo chủ tặng cho hắn, không biết là chế từ chất liệu gì, chắc chắn không gì sánh bằng.

Sở Kỳ đem sợi dây đưa cho Sở Lân, chỉ vào một tên bộ khoái gần nhất, nói: “Đệ cột lấy người kia, ta chuẩn bị cắt đứt dây thừng buộc trên người hắn rồi đem hắn kéo qua đây.” Vừa nói vừa trong túi nhỏ mang bên mình lấy ra mấy miếng diệp (vật giống hình lá cây) sắc bén như lưỡi dao.

“Muốn cứu bọn họ, đừng mơ!” Bạch y nữ tử phẫn nộ quát một tiếng, lại vung ra một roi uy vũ.

Sở Lân đem Sở Kỳ ngăn ở phía sau, bản thân không tránh né mà một tay nắm chặt lấy roi kia, vận lực tới hai tay, mạnh mẽ dùng lực, đem roi kia văng lên không trung thành một vòng tròn,  thẳng tắp hướng bạch y nữ tử kia quấn lấy.

Sở Lân dùng roi da kia đem bạch y nữ tử trói lại chắc chắn, rồi không thèm quan tâm nàng, mặc nàng thẹn quá hoá giận mà mặc sức quát mắng, cùng với Sở Kỳ hợp lực cứu người.

Một tiếng xé gió bất thình lình truyền đến, Sở Lân con ngươi co rụt lại, đang muốn giơ kiếm phòng bị thì bất ngờ một chiếc khay bằng sứ trắng noãn từ sau bay tới, khi y cùng Sở Kỳ mạnh mẽ xoay người một vòng, chỉ nghe mấy tiếng va chạm rất nhỏ mà giòn giã, khay sứ rơi xuống vỡ thành từng mảnh vụn, trong đó còn mang theo mấy cây ám khí mảnh như lông trâu.

Sở Lân biết là a cha ở phía sau hộ vệ, lập tức không hề phân tâm cùng với Sở Kỳ hợp lực đem bọn bộ khoái kia từng người kéo lên thuyền.
Người trên thuyền phía bên kia lại không hề mưu tính ngăn cản, một lát sau lại vang lên một giọng nói thanh u giống một đoạn cầm âm (tiếng đàn): “Không biết trên thuyền trước mặt là hiệp sĩ là phương nào?”

Sở Kỳ cười lạnh một tiếng nói: “Hiệp sĩ không dám nhận, chỉ là không phải người điên rồ như vậy mà thôi.”

“Nếu các hạ đã không muốn tiết lộ dánh tính, vậy cũng không sao. Việc ngày hôm nay dừng ở đây, nếu có duyên chúng ta ngày khác ắt sẽ gặp lại.” Dứt lời, thuyền nhỏ liền chậm rãi ngược dòng, dần dần chạy đi xa.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh từ trong khoang thuyền đi ra, Sở Kỳ chạy lên phía trước tranh công: “Phụ thân, cha, ta và Lân nhi biểu hiện thế nào a?”

“Tiểu tử không tồi.” Sở Phi Dương tán dương gật gật đầu.

“Cứu người là cứu người, giết người là giết người, hà tất cùng đối phương phí lời? Lân nhi làm tốt lắm, Thạch Đầu này ngược lại chỉ có miệng lưỡi lợi hại, là học của ai?” Quân Thư Ảnh lại châm chọc.

Một lớn hai nhỏ, ba người cùng đồng thời nhìn về phía y.

Có người ở phương diện khác thật đúng là chưa tự mình hiểu lấy mình a…

Bốn người lập tức chèo thuyền vào bờ, Sở Phi Dương ở trên thuyền thay mấy bộ khoái nhìn một chút, tuy rằng đều hôn mê, mạch đập yếu ớt nhưng ổn định, hẳn là không đáng ngại.

“Tống bộ đầu này đối nhân xử thế có đạo lý, hai nữ nhân kia quá ghê tởm, quả thực coi mạng người như cỏ rác, còn muốn giết người.” Sở Kỳ nhìn thấy mấy nam nhân nằm ở trên thuyền một thân bi thảm, mở miệng nói.

Sở Lân cũng nói: “Vừa rồi lúc nữ tử trong khoang thuyền kia phóng ám khí, ta cảm giác nội lực của nàng hết sức thâm hậu, quả thực gần đuổi kịp a cha.Nghe thanh âm nàng tuổi còn trẻ, lại có tu vi (rèn luyện) cao như thế. Bạch y nữ tử kia dung mạo non nớt, nhưng võ công của nàng cũng không phải từng đó tuổi có thể luyện thành. Vô Cực sơn trang này, thật cổ quái!”

Sở Phi Dương làm sao không nhận ra điều này, liền gật đầu, nhíu mày suy tư.
Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, nói: “Đó là điều tất nhiên. Bọn chúng nếu không một điểm hơn người, như thế nào lại nhanh như vậy nổi danh. Thậm chí mưu đồ đe dọa vị trí Thanh Phong kiếm phái. Thanh Phong kiếm phái lập phái đã trăm năm, có phải hay không đã muốn mất đi nhuệ khí, quá mức an nhàn rồi. Vô Cực sơn trang này tuyệt đối là không thể khinh thường.”

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh, lại đột nhiên cầm tay y lên, cười cười kéo lại bên môi hôn một cái.

Chẳng biết từ khi nào, Quân Thư Ảnh thậm chí cả Thanh Phong kiếm phái cũng đặt ở trong lòng, sẽ giống như vậy mà duy hộ (duy trì +  bảo hộ), giống như duy hộ Sở Phi Dương hắn.

Sở Phi Dương yêu thảm (rất yêu, yêu sâu sắc) Quân Thư Ảnh như vậy, yêu đến tận cùng, tưởng như là không biết phải yêu như thế nào mới tốt.

Quân Thư Ảnh khó hiểu nhìn Sở Phi Dương một cái, đem tay của mình rút ra.

Sở Lân cúi đầu nhìn mấy tiểu bộ khoái nằm đầy dưới đất trong khi Sở Kỳ lại ở một bên cười khanh khách.

Quân Thư Ảnh có chút tức giận. Thạch Đầu và Lân nhi đã trưởng thành, Sở Phi Dương vẫn còn ở trước mặt bọn chúng làm chuyện quá phận. Việc này để cho bọn nhỏ thấy sẽ thế nào đây?

Sở Phi Dương trừng mắt nhìn liếc Sở Kỳ một cái, Sở Kỳ cũng nhìn ra phụ thân là không vui, vội vàng chuyển đề tài.

“A cha a, Tiểu Lân lớn rồi mà.” Không chút khách khí mà kéo đệ đệ ra.

Sở Lân nghe được đề tài chuyển đến trên người mình, có chút nghi hoặc mà ngẩng đầu nhìn Sở Kỳ.

Sở Kỳ tiếp tục cười nói: “Ta vừa rồi cũng không có chú ý đến, vậy mà Lân nhi mới nghe thanh âm mà đã khẳng định nữ nhân không lộ diện kia tuổi còn trẻ, còn về dung mạo thì, lại khẳng định bạch y nữ nhân kia là thiếu nữ non nớt. Lân nhi cũng là tới giai đoạn biết chú ý nữ nhân rồi a…”

“Ca, huynh chớ nói bậy, ta nào có!” Sở Lân mặt đỏ lên phản biện, “Ta rõ ràng chỉ là cẩn thận quan sát. Hành tẩu giang hồ tất yếu phải cẩn thận chặt chẽ, chú ý tới từng phương diện nhỏ nhặt.”

“Nga…” Sở Kỳ cười đến mặt mày méo xệch, thanh âm tràn đầy vẻ trêu đùa.

“Huynh chưa có kinh nghiệm giang hồ, ta không thèm nghe huynh nói nữa.” Sở Lân quay mặt đi, không thèm để ý tới trò đùa dai của ca ca.

Bị Sở Kỳ quấy rầy một cái, Quân Thư Ảnh cũng không còn nhớ việc Sở Phi Dương “vô lễ” như vậy, ngược lại nhìn về phía Sở Lân rồi nhìn về phía Sở Kỳ, hiện vẻ thực tân tiên (tươi mới, đầy sức sống).

Sở Phi Dương vươn tay nắm lấy bờ vai Quân Thư Ảnh, cười nói: “Nhà ta có trẻ mới lớn a…”

_____________oOo_____________

Editor: Update tấm fan-art ta lụm từ VNS:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau