DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Về nhà

“Sở đại hiệp, có gì ra ngoài nói sau, nơi này không an toàn.” Nguyên Tình lên tiếng.

Sở Vân Phi vốn đang ngây người nhìn Sở Phi Dương ôm chặt Quân Thư Ảnh, lúc này mới phản ứng lại kéo tay Nguyên Tình, hướng về phía sau hô một tiếng: “Sở đại ca—”

Sở Phi Dương từ y phục mềm mại trên người xé xuống một miếng vải, cẩn thận che lại hai mắt Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh hơi ngửa đầu, để hai tay Sở Phi Dương dễ dàng vòng ra sau gáy y lưu loát thắt nút lại.

Sở Phi Dương không nhịn được nâng mặt y lên hung hăng hôn một cái, thấp giọng nói: “Thư Ảnh, bảo bối, ta hiện tại mang ngươi ra ngoài!”

Vừa dứt lời đã ôm lấy Quân Thư Ảnh, tấm áo choàng rộng thùng thình bay lên, Sở Phi Dương điểm mũi chân, bóng dáng như chớp, nhanh chóng lao ra bên ngoài.

Quân Thư Ảnh đối với lời nói cùng cách xưng hô tuỳ tiện kia của Sở Phi Dương còn có tư thế không vừa lòng này cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ôm sát lấy cổ Sở Phi Dương. Tình thế bắt buộc, ai bảo có người khiến cho hai mắt y đen kịt cái gì cũng không nhìn thấy.

Sở Vân Phi kéo thân thể suy nhược của Nguyên Tình chạy vài bước, thấy quá chậm, đang muốn học theo Sở Phi Dương đưa tay ra, lại thấy Nguyên Tình bắt chéo tay trước ngực, điềm tĩnh nhìn cậu nói: “Chớ có vô lễ, ta chính là tổ sư gia gia của ngươi đấy.”

Sở Vân Phi bĩu môi, đưa tay ném Nguyên Tình lên lưng,sử khinh công, đuổi theo Sở Phi Dương.

Khi bốn người vừa lần lượt thoát ra khỏi động khẩu thì nghe từ trong địa đạo truyền đến thanh âm ‘ầm ầm’, dường như mọi thứ đang sụp đổ. Lối vào tối om phun ra một đám tro bụi, xen lẫn mùi hương khó ngửi.

Sở Phi Dương buông Quân Thư Ảnh, đến gần bên động khẩu nhìn một chút, mày nhíu lại, có chút lo lắng than thở: “Không biết nó có bị thương hay không, ta cũng không có ý thương tổn tính mệnh nó.”

Sở Vân Phi cũng nghĩ tới đại gia khoả nhìn qua có vẻ vô dụng kia, lại nhìn động khẩu bị đống đất đá sụp xuống che lấp, trong lòng cũng thương tâm.

Nguyên Tình nhìn về phía trời và mặt biển như nhập làm một ở phương xa, lát sau mới lắc đầu nói: “Các ngươi quá coi thường nó, tốt xấu gì nó cũng là thần vật ngàn năm, sẽ không dễ dàng bị nhốt chết như vậy đâu.”

Nguyên Tình vừa dứt lời, chỉ nghe thấy trên bầu trời Kỳ Lân đảo đột nhiên vang vọng tiếng ngâm khóc thật dài, mang theo giận dữ cùng khí phách chấn động bốn phía, khiến cho vô số chim chóc kinh sợ hỗn loạn chạy trốn lên không trung.
Một luồng sáng màu ngân bạch từ mặt đất cách đó không xa mạnh mẽ chui ra, thẳng hướng về chân trời, thân thể thô lớn dần dần lướt qua trước mắt bốn người, những vảy sáng màu ngân bạch dưới ánh mặt trời loé ra ngân quang cao quý. Qua một hồi lâu, ngân vĩ thô to mới đong đưa bay dần lên không trung.

Đôi mắt tinh khiết ướt át của nó quét qua thân bốn nhân loại nhỏ bé đánh giá một lượt, ánh mắt dừng lại trên mặt Sở Phi Dương. Nó hơi ngiêng đầu, móng vuốt bị Sở Phi Dương đâm bị thương rụt lại, trong mũi phun ra hơi thở hờn giận, lần thứ hai huýt dài một tiếng bay về phía chân trời.

“Xảy ra chuyện gì?” Quân Thư Ảnh tuy hai mắt không nhìn thấy, nhưng trực giác vẫn cảm nhận được không khí khẩn trương trong nháy mắt kia, y sờ soạng nắm lấy ống tay áo Sở Phi Dương hỏi.

Sở Phi Dương ôm lấy bờ vai y cười cười nói: “Không có gì, chỉ là chung vương kia giống như còn trách ta đâm bị thương móng vuốt của nó.”

Nguyên Tình nhìn về nơi xa xôi kia lẩm bẩm: “Ngay cả nó cũng đi… Đông Long Các hoàn toàn biến mất rồi….”

Sở Vân Phi đến bên người Nguyên Tình vỗ vỗ an ủi hắn: “Quá khứ đã qua để nó qua đi.Nguyên Tình, người theo ta về Thiên Sơn, chúng ta sẽ hảo hảo chiếu cố người.”

Nguyên Tình mỉm cười, cũng không phản đối.

Bốn người lên thuyền rời đảo, càng cách xa Kỳ Lân đảo càng lộ ra vẻ hoang dã thê lương, đúng là nơi sinh trưởng tốt cho cỏ dại, không thấy chút hơi thở của con người đã từng ở đây.Đông Long Các kiến dựng trên Kỳ Lân đảo đã vài trăm năm, nhưng chỉ vài chục năm đã mục nát không còn chút vết tích. Thế sự thăng trầm, dù dốc hết tâm cơ tính toán, dù bỏ công xây dựng sự nghiệp vài trăm năm, một ngày nào đó vẫn bị chôn vùi trong vòng xoáy thời gian, đến khi không còn người nhớ rõ, không người biết đến.

Sở Phi Dương ngồi ở đầu thuyền nhìn đường về, trong lòng đầy cảm khái. Thế gian này nhiều thứ cầu cũng không được, kiếp này của hắn có thể giữ người yêu thương nhất bên mình đã là vô cùng trân quý.

Thế nhân muốn cầu thứ gì đó cũng không sai, Nguyên Tình thân là chưởng môn nhân, hắn cầu mong có thể tái hiện quá khứ huy hoàng của môn phái, hắn không có sai; Quân Thư Ảnh đã từng cầu xưng bá giang hồ thu phục thế nhân, y cũng không có sai; trong trần thế còn có rất nhiều người, cầu công danh lợi lộc, cầu công thành danh toại vạn người ngưỡng mộ, cầu quan tước thêm thân hậu lộc nơi tay, bọn họ sở cầu cũng không có sai. Chỉ là có một số người dùng sai cách, đi lầm đường, mới thành đại sai.

Sở Phi Dương ôm lấy Quân Thư Ảnh đang ngồi bên cạnh, cười khẽ nói: “Ta cả đời này hành sự, tựa hồ chưa bao giờ bở lỡ.”

Con mắt Quân Thư Ảnh vẫn bị mảnh vải che kín, y nghiêng đầu nghi hoặc, không thể lý giải được Sở Phi Dương đột nhiên nói ra một câu tự cao tự đại này là có ý tứ gì.

Sở Phi Dương trong lòng thích thú, cười khẽ ôm lấy mặt y, đem mặt mình áp lại gần,  ôn nhu vạn phần mà cọ cọ.

Sở Vân Phi vừa bước ra khỏi khoang thuyền,trong nháy mắt thấy hành vi thân mật của hai người, trong lòng chợt nổi lên một tia ghen tuông.

Tuy Sở Phi Dương đối với Quân Thư Ảnh chỉ là xích gần lại một ít, nhưng Sở Vân Phi vẫn bị không gian đầy màu hồng kia làm cho đỏ mặt, mặt đỏ tai hồng quay trở về khoang thuyền.

Cách thuyền nhỏ không xa, một bóng dáng to lớn ngân sắc đang chậm rãi nhô lên khỏi mặt biển rồi lại lặn xuống, trong không trung mỹ lễ tạo thành một quầng sáng hình cung. Giữa thiên địa rộng lớn thuyền gỗ kia có vẻ nhỏ bé vạn phần từ từ hướng về mặt biển phía xa xa.

Nguyên tình cuối cùng cũng không theo Sở Vân Phi trở về Thiên Sơn, hắn ở trước lối vào sơn cốc của Mục Giang Bạch một mình tiêu thất.

Sở Phi Dương đành an ủi Sở Vân Phi đang vạn phần lo lắng, hứa với cậu sẽ dùng mọi mối quan hệ giúp cậu tìm kiếm Nguyên Tình, có tin tức gì nhất định lập tức thông tri cho cậu. Sở Vân Phi lại vì lệnh triệu hồi cấp tốc của sư phụ, nên chỉ có thể về Thiên Sơn trước.

Sở Phi Dương đợi hai mắt Quân Thư Ảnh phục hồi như cũ, liền cùng nhau đón Lân nhi rời khỏi sơn cốc. Khi xuân về hoa nở, một hàng ba người cuối cùng cũng về đến Lãng Nguyệt Sơn xa cách đã lâu.

Chương 97

Dưới tia nắng ban mai ấm áp, hai con tuấn mã khoẻ mạnh từ phía xa chạy tới, vó ngựa hất tung lên từng đám bụi mù, lao vút qua khúc quanh nơi rừng trúc, khiến cả bầy chim chóc hoảng sợ.

Lân nhi được quấn rất kỹ càng, ngồi trong lòng Quân Thư Ảnh, thoải mái mà đem thân thể nho nhỏ dựa vào lòng Quân Thư Ảnh. Sáng sớm đầu xuân tiết trời vẫn còn se lạnh, lòng ngực phía sau ấm áp che chở cho nó, tuy Quân Thư Ảnh đối với bất cứ ai cũng không nhiệt tình, nhưng Lân nhi vẫn có thể cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình, từ nếp nhăn nơi khoé miệng khi thản nhiên cười khẽ của phụ thân mà cảm thấy được từng đợt từng đợt ôn nhu, hơn nữa đối với sự ôn nhu này quyến luyến không ngừng.

Nó biết ca ca cũng như vậy. Huynh đệ hai người cùng bạn bè trang lứa có chút bất đồng, bọn họ đều do cha dùng công lực cả đời che chở dựng dục mà sinh ra.

Bọn nó so với mối ràng buộc giữa hài tử và ‘mẫu thân’ càng thêm sâu sắc. Từ khi bọn nó còn trong bụng Quân Thư Ảnh đã tham lam hấp thu toàn bộ nội lực của Quân Thư Ảnh để trưởng thành bình yên, bọn họ có thể cảm nhận được từng chút dao động tâm tư tình cảm của Quân Thư Ảnh.

Cho dù những kí ức này đã sớm tan vào năm tháng, nhưng cảm giác này vẫn còn mãi. Thứ tình cảm thân thiết, tình yêu,  sự dịu dàng, mỗi khi nó cùng ca ca thấy Quân Thư Ảnh, mỗi lần được y âu yếm yêu thương, thì sâu trong đáy lòng cảm giác này lại nổi lên, mãnh liệt lan tràn đến tứ chi bách hải. Tựa hồ đối với tình yêu thương của Quân Thư Ảnh đã từ lâu khắc lại dấu vết trên cốt nhục bọn nó.

Lân nhi từ trong tấm áo choàng nặng chịch vươn tay ra, nắm lấy vạt áo Quân Thư Ảnh hô một tiếng: “Phụ thân—”

“Có chuyện gì?” Quân Thư Ảnh cúi đầu xuống, liền thấy tiểu nhi tử ngước khuôn mặt trắng nõn nộn nộn nhìn mình, “Lạnh không? Chịu đựng một chút, chúng ta sắp về nhà rồi.”

Lân nhi lắc đầu: “Hài nhi không lạnh. Phụ thân, sau này hài nhi thực sự không cần đi theo sư công học võ sao?”

Quân Thư Ảnh kéo kéo dây cương, tiếng vó ngựa ôn hoà xuống. Y đưa tay xoa xoa khuôn mặt bị gió thổi đến lạnh giá của Lân nhi, than nhẹ một tiếng nói: “Lân nhi muốn học sao?”

“Hài nhi muốn làm đại nhân vật, để phụ thân được vẻ vang!” Thanh âm đồng trĩ trong trẻo vang lên mạnh mẽ, rồi lại có chút thì thầm, giống như một tiểu hài tử chân chính có chút làm  nũng nói ra: “Thế nhưng hài nhi cũng không muốn rời xa phụ thân…”

Sở Phi Dương lúc này cũng thả chậm mã tốc, sóng đôi cùng ngựa của Quân Thư Ảnh, cánh tay vẫn tuỳ ý ra roi cười nói: “Hai người các ngươi thì thầm cái gì vậy, nói cho ta nghe một chút.”

Lân nhi đem những lời vừa nói từng câu từng chữ lập lại một lần, Sở Phi Dương nghe xong đưa tay ở trên má Lân nhé véo nhẹ một cái cười nói: “Đúng là huệ tử, có chí hướng. Ngươi muốn có tiền đồ, ta và phụ thân ngươi dạy ngươi cũng được. Lúc trước bởi vì sư công thấy ngươi căn cốt kỳ giai nên thập phần yêu thích, nên ta mới để ngươi đi theo sư công. Ngươi cũng biết sư công tuổi tác đã cao, Tiểu Tùng cũng không có khả năng bồi ở bên người sư công vĩnh viễn, một mình người đơn độc, dù võ công cao tới đâu cũng sẽ tịch mịch.”

Lân nhi nghe xong, nhịn không được nhíu mày, sắc mặt khó xử nói: “Đúng vậy, sư công không có ai bên người cũng sẽ rất cô đơn.”

Quân Thư Ảnh ôm Lân nhi ở trên ngựa chỉnh chỉnh tư thế một chút, trấn an nói:  “Yên tâm, sư công Lân nhi hiện tại sẽ không tịch mịch khổ sở nữa. Lân nhi ở nơi nào người nhất định cũng không có thời gian quản ngươi.”

“Vì sao ạ?!” Lân nhi mở to đôi mắt đen láy, hiếu kỳ hỏi.
“Không vì sao cả. Lân nhi còn nhỏ, đừng để ý chuyện người lớn.” Quân Thư Ảnh không mặn không nhạt mà đối đáp qua loa, trong miệng hô ‘giá’ một tiếng, tiếp tục thúc ngựa chạy như bay.

Chính ngọ, khí trời ấm áp, lúc này ở rừng cây nhỏ nơi chân núi Lãng Nguyệt Sơn tụ tập một đám bóng dáng thấp bé, tiếng hô lên xuống trầm bổng liên tục, tất cả đều một khuôn một dạng nâng tay đá chân, luyện tập công phu.

Một thanh niên y phục hắc sắc nằm dưới tán cây, chân bắt chéo, trong miệng còn ngậm một ngọn cỏ, mắt nhắm nghiền, không hiểu đang tỉnh hay đang ngủ.

Tiểu Thạch Đầu thấp bé đứng giữa mọi người, vẫy tay ra hiệu cho các đồng môn đều ngừng lại, lén lút tụ tập ở bên người hắn, thần tình hưng phấn.

Tiểu Thạch Đầu từ trong y phục móc ta một cây bút lông, trên đầu bút hãy còn dính đầy mực nước, được đậy bằng một cái nắp nho nhỏ. Nó đem bút đưa cho một thiếu niên cao nhất, vỗ vỗ bờ vai của hắn, đôi mắt to chớp chớp, dùng thanh âm non nớt có chút tức giận nhỏ giọng nói: ” Tiểu Phi ca ca, nếu huynh có thể ở trên mặt Tín ca ca vẽ bức tranh con chim nhỏ, sau này ta sẽ chơi đùa cùng huynh.”

“Thật vậy chăng Tiểu Thạch Đầu! ” Thiếu niên cao nhất hai mắt sáng ngời, hưng phấn mà nói, cũng không quên nhỏ giọng, “Ngươi nhớ nha, nếu ta thành công ngươi không được lật lọng, phải chơi với ta a nga!”

Tiểu Thạch Đầu ra sức gật đầu, cùng một đám bạn nhỏ nhìn thiếu niên cao nhất đang lén lút đến gần Tín Vân Thâm.

Thiếu niên vừa mới tới gần, đã bị Tín Vân Thâm đột nhiên mở ra hai mắt đen thẳm khiến cho hoảng sợ. Không đợi hắn phục hồi lại tinh thần, chỉ thấy hoa mắt, có người đã cướp đi cây bút lông trong tay hắn.

Thiếu niên phải phản xạ che mặt mình— bọn họ mỗi lần có ý đồ trêu cợt tiểu sư huynh vẫn hay chọc ghẹo bọn họ này, cuối cùng đều bị ‘ gậy ông đập lưng ông’.
Không nghĩ tới đợi cả nửa ngày, mình cũng không rơi vào độc thủ, trái lại nghe thấy Tiểu Thạch Đầu ở phía sau  ‘Oa’ một tiếng khóc ra tiếng, khóc đến vô cùng thê thảm.

Thiếu niên quay lại, chỉ thấy trên khuôn mặt mập mạp phấn nộn của tiểu sư đệ lúc này đều là mực nước, bị người ta vẽ một con rùa nhỏ trên mặt. Tín Vân Thâm ném bút lông, xoa xoa cắm thoả mãn mà thưởng thức kiệt tác của mình, cũng không để tâm đôi mắt to của Tiểu Thạch Đầu đang rưng rưng khóc đáng thương đến cực điểm.

“Oa— ngươi cái tên xấu xa này! Cũng không phải ta muốn vẽ tranh lên mặt ngươi, ngươi làm chi lại khi dễ ta! Loại mực nước này là do Cao thúc thúc đặc chế, rửa không sạch,rửa không sạch!!!” Tiểu Thạch Đầu giơ bàn tay nhỏ bé lên chùi nước mắt, hai mắt mở to lên án. Lúc nghe được tiểu đồng môn đứng bên cạnh nói cho nó biết nó bị vẽ một con rùa nhỏ, nước mắt của Tiểu Thạch Đầu ngày càng chảy mãnh liệt.

“Hay cho ngươi thạch đầu lòng dạ hiểm độc này, ngươi còn dám nói! Còn không phải là ngươi xúi dục người khác làm chuyện xấu. Ngươi cư nhiên còn dùng thứ mực nước rửa không sạch vẽ lên mặt ca ca! Xem ra ta còn quá nhân từ rồi!” Tín Vân Thâm xắn tay áo, dương nanh múa vuốt mà lao đến.

Tiểu Thạch Đầu nhấc chân bỏ chạy, vừa khóc vừa chạy trốn càng thêm vẻ đáng thương: “Ta muốn đi tìm Cao thúc thúc! Ta muốn đi tìm Cao thúc thúc! Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho thúc thúc, Tín ca ca khi dễ ta ở trên mặt ta vẽ bức tranh con rùa nhỏ— Ô…ô….”

Tín Vân Thâm chỉ vài bước đã đuổi kịp nó, đem Tiểu Thạch Đầu nhấc lên ôm vào trong lòng, giả vờ tức giận nói: “Ân? Còn dám đi tìm nương tử của ta cáo trạng, xem ra hiện tại phải hủy thi diệt tích!” Nói xong bèn gãi gãi dưới nách Tiểu Thạch Đầu, khiến Tiểu Thạch Đầu đang giả bộ khóc cũng khóc không nổi nữa, nhịn không được mà cười sằng sặc.

Tín Vân Thâm cùng đám tiểu hài tử chơi đùa ầm ĩ, dù sao công phu buổi sáng cũng đã luyện qua, giữa trưa nghỉ ngơi một chút rồi lên núi dùng cơm.

Đang lúc chơi đùa vui vẻ thì, một hồi vó ngựa hỗn độn từ xa đến gần, một tiếng nói vang lên khiến Tín Vân Thâm lúc nghe được dựng cả tóc gáy: “Tiểu Thạch Đầu, chúng ta đã trở về—”

Tiểu Thạch Đầu đang ở trong lòng Tín Vân Thâm quay mặt nhìn qua, vừa nhìn thấy đúng là Quân Thư Ảnh cùng Sở Phi Dương đi hơn mấy tháng đã trở về, còn mang theo tiểu đệ đệ của mình. Vừa rồi là Quân Thư Ảnh gọi nó, Tiểu Thạch Đầu lập tức giẫy dụa muốn xuống đất, hai mắt sáng ngời nhìn Quân Thư Ảnh, còn có Tiểu Lân nhi đứng ở phía trước.

Tín Vân Thâm đã sớm cứng ngắc ở nơi nào, Tiểu Thạch Đầu giãy vài cái cũng không thoát được, tức giận nhìn hắn.

Tín Vân Thâm thấy ánh mắt Quân Thư Ảnh nhìn bức tranh như diễn viên hí khúc trang điểm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thạch Đầu, chậm rãi rời sang đây, thẳng đến khi đối diện với ánh mắt hắn.

Tín Vân Thâm lập tức nặn ra một chút tươi cười cứng ngắc, lại nghe Quân Thư Ảnh hừ nhẹ một tiếng, thân thể nhất thời hóa đá, trên trán chảy xuống vài giọt mồ hôi lạnh.

Sao hết lần này đến lần khác bộ dạng này đều bị Quân Thư Ảnh bắt gặp? Đem tiểu nhi tử khả ái nhu thuận nhà người ta vẽ thành bộ dạng khó coi thế này, y nhất định mất hứng… khi y mất hứng thực có chút đáng sợ a….

Tín Vân Thâm nhìn về phía Sở Phi Dương, đã thấy Sở Phi Dương ném cho hắn chút tươi cười bất đắc dĩ, chỉ có thể trưng bộ mặt đau khổ bế Tiểu Thạch Đầu đang hưng phấn vặn vẹo vươn hai tay về phía Quân Thư Ảnh gọi ‘ cha’ đi qua.

Chương 98

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quân Thư Ảnh đón lấy Tiểu Thạch Đầu từ trong tay Tín Vân Thâm, giơ tay lau mặt cho nó, nhưng vết mực nước kia vẫn in rõ rệt trên khuôn mặt non mềm của Tiểu Thạch Đầu, không nhạt đi chút nào.

Quân Thư Ảnh nhíu mày, nhìn về phía Tín Vân thâm. Tín Vân Thâm cười gượng hai tiếng, dịch đến bên cạnh Sở Phi Dương.

Tiểu Thạch Đầu chớp chớp đôi mắt ươn ướt, cánh tay nhỏ bé kéo kéo áo Quân Thư Ảnh: “Phụ thân, Tín ca ca không có khi dễ ta, không phải Tín ca ca vẽ con rùa nhỏ trên mặt ta.”

Tín Vân Thâm gặp phải tình huống không biết ngây thơ hay cố ý hãm hại người ta, hận không thể xông lên ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng vô lương đang chu ra kia.

Tiểu Thạch Đầu tiếp tục ôm lấy cổ Quân Thư Ảnh, đem hai má vùi cọ cọ lên mặt y làm nũng: “Phụ thân, Tiểu Thạch Đầu rất nhớ người.”

Sở Lân đi tới bên người Quân Thư Ảnh, ngửa đầu gọi một tiếng: “Ca Ca.”

Tiểu Thạch Đầu vặn vẹo muốn tụt xuống, Quân Thư Ảnh buông nó ra, nó giang hai tay ôm lấy Sở Lân: “Đệ đệ, đệ thực gầy.” Sở Lân đem mặt tựa trên vai ca ca, cũng giang tay ra ôm.

Sở Phi Dương đi đến bên Quân Thư Ảnh, cười cười nhìn hai tiểu oa nhi non nớt nhưng đang ôm lấy nhau ôn nhu mà chân thành.

Sở Lân ôm một hồi, ngẩng đầu nhìn Tín Vân Thâm, gọi một tiếng: “Tín ca ca…”

Sở Phi Dương lấy ngón tay ở trên cái trán trơn bóng của nhi tử gõ nhẹ một cái, bất đắc dĩ cười nói: “Đây lại là học ca ca sao, gọi thúc thúc.”

Quân Thư Ảnh lắc đầu nói: ” Quên đi, Lân nhi còn gọi sư phụ ngươi là sư phụ mà, hà tất để ý mấy việc nhỏ này.”

Sở Phi Dương mỉm cười nhìn y, lập tức biết nghe lời mà đáp lại một tiếng. Quân Thư Ảnh khom lưng đem hai nhi tử bế lên, cùng Sở Phi Dương đi lên núi.

Đám tiểu đồng môn vẫn vây ở hai bên lúc này thấy Tín Vân Thâm dùng tay ra hiệu, liền ồn ào rời đi. Thiếu niên gọi là Tiểu Phi nghiêng người lùi về phía Tiểu Thạch Đầu kêu lên: “Tiểu Thạch Đầu, đừng quên lời đệ nói, phải cùng ta chơi đùa!”

Các thiếu niên khác cũng ồn ào nói theo:  “Chúng ta cũng muốn chơi đùa với Tiểu Thạch Đầu! Hai người các ngươi chơi đùa thì có ý nghĩa gì?”

Tiểu Thạch Đầu vịn vai Sở Phi Dương, hướng đám tiểu bằng hữu phất tay, ‘ nga’ một tiếng đáp lại.

Sở Phi Dương vươn ngón trỏ sờ sờ khuôn mặt bị vẽ tranh của nhi tử, tán dương:  “Thạch Đầu a, ngươi thật có chút bản lĩnh, tuổi còn nhỏ như vậy đã biết giao du ngũ phương rồi.”

Tiểu Thạch Đầu nghe thấy mình được khen, xấu hổ đem mặt chôn ở trên vai Quân Thư Ảnh. Điệu bộ non nớt đáng yêu khiến cho Tín Vân Thâm đứng ở một bên thấy tình thương của người cha dâng lên, hận không thể nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nó hung hăng chà đạp một phen.

Sở Lân bày ra vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ca ca vẫn còn quá gầy yếu, phải gia tăng luyện tập võ công, thì không sợ bị người khi dễ.” – Nó vừa nãy ôm một cái cũng nghĩ ra điểm này.

Tín Vân Thâm nhịn không được đưa tay ôm ngực, Lân nhi cũng thực khả ái! Tiểu oa nhi thực sự là rất chọc người yêu thích. Giờ khắc này trái tim của Thanh Phong kiếm phái Thiếu chưởng môn từng phát thệ cùng đường chủ tà giáo yêu thương trọn đời đoạn tử tuyệt tôn lại một lần nữa bị hung hắng bắn trúng.

Kỳ thực cha nói cũng không phải không có lý— nếu như hắn cùng Cao Phóng có hài tử của hai người, thật là …. tuyệt vời a… chiếu cố Tiểu Thạch Đầu mấy tháng nay, Tín Vân Thâm đối với chuyện này dâm ý càng ngày càng phát ra nghiêm trọng.

Không đợi hắn nghĩ cho tường tận, một hồi chuông vui tai vô cùng quen thuộc truyền đến, chút tâm tư này của Tín Vân Thâm trong chốc lát rút lui, vội đi đến đón người đang đi tới.

‘Tiểu Phóng, sao ngươi lại tới đây?! Không phải ngươi đang luyện ngũ độc thực tâm tán gì đó sao, cả ngày vội vội vàng vàng không thấy bóng dáng, sao lúc này lại có thời gian ra đây?”

Sở Phi Dương nge xong, trong lòng nhịn không được khẽ thở dài. Nghe cái tên này cũng thấy không có gì giống chính phái, Cao Phóng ở nhà làm mấy thứ này, không biết sư phụ từ trước đến nay vẫn cố chấp về danh môn chính phái sẽ tức giận đến mức nào.
“Không có chuyện gì… ta chính là… ra đây đi dạo.” Cao Phóng bâng quơ trả lời Tín Vân Thâm, lại ‘ đinh đinh đang đang’ chạy đến trước mặt Quân Thư Ảnh: “Giáo chủ, hai người cuối cùng đã trở về. Nếu như người còn không trở lại, ta cùng Vân Thâm sẽ khởi hành đi tìm hai người.”

Quân Thư Ảnh cười cười nói: “Chỉ là bị một chút việc nhỏ trì hoãn, cũng không đáng ngại. Bất quá việc này có chút kỳ ngộ. Gặp được một loại chung vương có thể khiến cho nội công của người tập võ tăng đến không thể tưởng được, chỉ là tác dụng ngược của nó cũng thập phần bá đạo. Ta đang muốn ngươi nhanh chóng tìm ra, nếu như có thể giải trừ chỗ trí mạng của nó, cho ta sở dụng–”

Cao Phóng vừa nghe, hai mắt lập tức toả sáng nói: “Quả thực là kỳ vật?! Giáo chủ, người yên tâm, ta nhất định thay người điều tra rõ nguyên nhân.”

Quân Thư Ảnh hài lòng gật gật đầu. Sở Phi Dương cùng Tín Vân Thâm nhìn ra xa không nói gì, hai người kia, cho rằng mình còn đang ở Thiên Nhất giáo sao?!

Mọi người cùng nhau lên núi, Quân Thư Ảnh còn đang hăng hái giải thích cho Cao Phóng chuyện nghịch thiên tâm pháp, đến cả Tín Vân Thâm cũng nghe đến say mê, dù sao, người trong giang hồ, vẫn là thượng võ.

Khi bước qua sơn môn cao lớn của Thanh Phong kiếm phái, Cao Phóng mới bất ngờ lên tiếng hỏi: “Giáo chủ, người lên núi có việc gì? Nếu như muốn thu thập hành lý của Tiểu Thạch Đầu, thì ta đem xuống núi cho hai người là được.”

Sở Phi Dương giành nói trước:”Đã lâu như thế mới về, ta vẫn luôn muốn gặp sư phụ một lần.” Nói xong quay sang Quân Thư Ảnh, mỉm cười.

“Nga, muốn gặp Tín tiền bối a.” Cao Phóng  ha hả cười gượng hai tiếng.

Tín Vân Thâm hiện giờ đối với vị này nhà mình hiểu rõ đến tận xương tủy, lúc này hắn chỉ liếc mắt một cái cũng nhìn ra, Cao Phóng đây là— có vấn đề! Tuyệt đối có vấn đề.

“Tiểu Phóng, ngươi không phải lại chọc cha sinh khí chứ.” Tín Vân Thâm kề sát vào nói.

Cao Phóng khẽ hừ một tiếng:  “Sao có thể, ngươi suy nghĩ nhiều quá.”

Tín Vân Thâm: “Ân—?” một tiếng, hồ nghi nhìn hắn.

Mấy người đi tiếp một đoạn, hiển nhiên cách đại sảnh môn phái càng ngày càng gần, Cao Phóng đột nhiên nói: “Được rồi, ta nhớ thảo dược của ta vẫn sao trên bếp, ta đi trước!”

Hắn vừa dứt lời, lại nghe thấy tới một thanh âm trung khí mười phần từ trên trời giáng xuống–
“ Đứng lại, ngươi tà giáo yêu nhân kia!!! Ngươi muốn chạy đi đâu!” Một bóng dáng hôi sắc từ trên vách núi nhảy xuống, hạ xuống trước mặt mọi người.

Tín Vân Thâm mở to hai mắt nhìn người trước mặt. Người trước mặt lộ ra khuôn mặt xưng phù như bánh bao lên men, còn hiện ra màu hồng phấn quỷ dị, chòm râu hoa râm trên cằm còn tung bay,nói có bao nhiêu nực cười thì có bấy nhiêu.

Sở Phi Dương cũng nhìn một hồi, mới giật mình kêu lên: “Tam sư thúc! Sao người lại biến thành hình dạng này?”

Vị Tam sư thúc thổi tung râu mép trừng mắt nhìn Cao Phóng, cao giọng cả giận nói: “Ngươi hỏi tên tà giáo yêu nhân này đi! Hỏi xem hắn đã làm chuyện tốt gì! Mấy lão gia khoả chúng ta tất cả đều bị hắn hại, sống không bằng chết a!”

“Nào có nghiêm trọng như vậy…” Cao Phóng nấp sau lưng Tín Vân Thâm, bất mãn mà gào lên, “Ta vốn là muốn làm linh dược kéo dài tuổi thọ, cũng là muốn đối với các vị tiền bối thể hiện hiếu tâm. Không nghĩ tới đưa cho các vị sư thúc ăn xong thì, cùng với hiệu quả ta dự tính… hơi có sai biệt…”

“Cái này gọi là hơi có sai biệt?!” Tam sư thúc chỉ vào cái mặt màn thầu của chính mình kêu lên, “Ngươi hài tử bất hảo này, ngươi rốt cuộc cho ta ăn cái thứ quái quỷ gì! Thứ không minh bạch mà dám đưa cho các sư thúc ăn a?! Mấy lão già chúng ta cả đời chưa từng mất mặt như thế a!”

Tín Vân Thâm nghĩ đến một chuyện, đột nhiên cả kinh nói: “Tiểu Phóng, ngươi cho các sư thúc ăn không phải là ngũ độc gì đó —-”

“Độc gì mà độc.” Cao Phóng xem thường nói, “Ta không thể làm thuốc bổ sao, độc dược là thứ kiến huyết phong hầu, làm sao có thể khiến Tam sư thúc vui vẻ như vậy.”

Tín Vân Thâm nghe xong yên lòng thở phào một hơi, vô duyên vô cớ khiến Tam sư thúc nét mặt bi phẫn muốn khóc.

Cái gì gọi là làm Tam sư thúc vui vẻ?!Thật sự không phân biệt tôn ti trật tự gì!

Cuối cùng Sở Phi Dương nói vài ba câu an ủi lão nhân, chỉ chờ Cao Phóng thay đổi phương thuốc làm ra thần dược trường thọ, lấy công chuộc tội.

***

Sở Phi Dương đón lấy Tiểu Thạch Đầu từ tay Quân Thư Ảnh, hai người chậm rãi đi sau cùng, ngắm nhìn cảnh xuân tươi đẹp trước mắt, Tín Vân Thâm cùng Cao Phóng thì vẫn cùng lão nhân tranh luận không ngớt.

Sở Phi Dương cười cười nói: “Chúng ta cuối cùng đã về nhà rồi, Thư Ảnh.”

Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn hắn, trong chốc lát cũng gật đầu: “ Ân, về nhà rồi.” — Nếu vài năm trước đây có người nói với y, có một ngày y sẽ đem Lãng Nguyệt Sơn, đem Thanh Phong kiếm phái coi như nhà, Quân Thư Ảnh nhất định nghĩ người đó điên rồi, nhưng hôm nay dường như rất tự nhiên mà thành tình cảnh như vậy.

Giang hồ phong ba hiểm ác, y biết mình sẽ không bao giờ phải nếm tư vị cô độc bấp bênh không chỗ dựa, không người che chở bảo vệ nữa.

Cũng chỉ bởi vì—

Quân Thư Ảnh nhìn về phía cánh tay của Sở Phi Dương đang trêu đùa Sở Lân, lại  thấy ánh mắt vĩnh viễn tràn đầy ý cười nhìn y—

Cũng chỉ bởi vì, nơi an bình nhất trong lòng ta, chính là cố hương.

=HOÀN CHÍNH VĂN=

Poster: hơn một ngày đã post xong, các nàng thấy ta giỏi không?      

Chương 99: Ngoại truyện

Đạo diễn: Ánh sáng, đạo cụ, ba vị diễn viên mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng! Màn ba sơn động ở cô đảo….Ai, ta nói đồng chí Tiểu Quân nha, ngươi nhanh nhanh chóng chóng dán vào người Đại Sở như vậy để làm chi?! Hắn chạy làm sao thoát. Mau lui về sau, mau lui về sau.

Quân:………..Hừ! (lạnh lùng lùi về sau hai bước).

Đại Sở: (chọc) Đừng mất hứng. Buổi tối quay về khách điếm, ngươi muốn gần thế nào thì gần.

Quân:…..Cút.

Đạo diễn: Đồng chí Đại Sở ngươi xem ngươi xem…! Đừng tùy thời tùy chỗ đùa giỡn giở trò lưu manh ra nha! Hảo, tất cả vào vị trí! Màn ba sơn động ở cô đảo, action!

******************************************

Sở Phi Dương xem xét cẩn thận bốn phía trong động, quả nhiên phát hiện thấy trên vách đá gần đó một chất lỏng màu sắc quỷ dị đang từ từ chảy ra, tích tụ càng ngày càng nhiều, hợp thành dòng chảy nhỏ, chầm chậm di chuyển.

Sở Phi Dương muốn đến gần để nhìn cho kĩ lại bị Quân Thư Ảnh ngăn cản: “Mấy thứ này thật cổ quái, không nên tùy tiện chạm vào.”

Sở Vân Phi cũng tới gần bọn họ, nhìn trái nhìn phải, đột nhiên kinh hô một tiếng: “Nha, Sở đại giáp…..” (Sở nách to!?! ><) (bên ngoài: giáp cái gì mà giáp, sai lời thoại òi!)

Sở Vân Phi không nao núng tiếp tục duy trì biểu tình kinh ngạc, lặp lại: “Nha, Sở đại ca, ngươi mau lại đây xem!”

[ Trợ lý: Trên kịch bản ghi là “Sở đại hiệp”. Chỗ này tình cảm của Tiểu Sở đã có biến hóa, xưng hô phải đổi….

Đạo diễn: Quên đi quên đi, hắn thích kêu là “ca” thì để cho hắn kêu…]

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đến gần quan sát, chỉ thấy trên vách đá trơn nhẵn bỗng nổi lên một cái thạch nữu (đại loại là then, chốt gì đó…) vuông vức, thạch nữu bên cạnh có khắc ba chữ Khải nhỏ nhắn xinh xắn: “Không được ấn.”

Tuy rằng thông qua kịch bản đã sớm biết rõ nội dung, thế nhưng đến lúc tận mắt nhìn thấy, ba người trên mặt vẫn là biểu tình như vầy: 囧!

[ Quân: (nhỏ giọng) Nội dung vở kịch thật ngu ngốc, tác giả nên quay lại trung học tu bổ ngữ văn thì hơn.

Đại sở: Từ bỏ đi, lão sư của nàng chắc chắn sẽ khóc thét.

Tiểu Sở: Hãn, ca ngươi thực độc, nàng ta đã muốn khóc.

= =......]

Ba người nhìn nhau một lát, trên mặt đều lộ vẻ khó hiểu.

“Tính sao đây?” Quân Thư Ảnh mở miệng nói.

Sở Vân Phi ngẩng đầu nhìn sơn động nhỏ hẹp bị bịt kín này, trưng ra khuôn mặt lo lắng đáp: “ Động này tứ phía đều không thấy lối ra, chỉ sợ vật duy nhất này có thể làm thay đổi hiện trạng gì đó.”

Sở Phi Dương nói: “Chúng ta nếu có thể đi vào, tất sẽ có đường đi ra. Tốt hơn hết không nên đụng vào thạch nữu này, chúng ta cẩn thận đến chỗ khác tìm thử xem.” Nói xong rút kiếm ra, men theo vách động gõ gõ vài cái.

Quân Thư Ảnh cũng bắt chước theo. Sở Vân Phi quay qua nhìn viên đá nho nhỏ vuông vắn kia một lúc lâu. Có lẽ đây là chốt mở của cơ quan ngầm nào đó, chỉ cần nhẹ nhàng ấnmột cái, nhất định sẽ thấy địa ao phía dưới…

Sở Vân Phi thống khổ lắc lắc đầu, rời xa khỏi vật kì lạ nọ. Nếu tiếp tục đứng ở đó, cậu nhất định sẽ không nhịn được mà thò tay ấn xuống.

Ba người gõ cả nửa ngày, chỉ cảm thấy bốn phía đều là vách tường cứng rắn, Sở Phi Dương thậm chí đến các hốc nhỏ cũng đều tra xét qua, thật sự không tìm thấy gì, hết hy vọng đành ngừng việc tìm kiếm lại.

“Hình như  chỉ có một con đường duy nhất….” Sở Vân Phi quay đầu nhìn về phía thạch nữu kia,  thạch nữu vẫn như cũ lẳng lặng nằm ngay ngắn trên vách động.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh hiển nhiên cũng biết lời Sở Vân Phi nói là đúng, hai người nhìn thoáng qua nhau, Quân Thư Ảnh hướng Sở Phi Dương gật gật đầu. Sở Phi Dương giữ chặt tay Quân Thư Ảnh niết tới niết lui, sau đó đi đến chỗ thạch nữu kia.

Nhẹ nhàng nhấn một cái, thạch nữu ẩn vào bên trong vách động. Ba người đề phòng nhìn quanh bốn phía.

Trong chốc lát, chỉ nghe phía sau vách tường của sơn động truyền đến một tiếng vang rất nhỏ, càng lúc càng lớn, giống như có đồ vật gì đó đang cuốn đến gần.

Sở Phi Dương ngưng thần nghe ngóng, thân thủ nhanh chóng đến trước mặt Quân Thư Ảnh, đưa y rời xa nơi đang truyền ra thanh âm mờ ám nọ.

Chỉ trong nháy mắt, tiếng động ù ù kia đã kề sát bên tai, Quân Thư Ảnh mắt thấy vách động phía sau Sở Phi Dương đột nhiên xốc mạnh lên, một màn sương trắng dẫn đầu tuôn nhanh vào.

“Phi Dương!” Quân Thư Ảnh chỉ kịp hô một tiếng, sương mù màu trắng xóa đã bao quanh thân thể của Sở Phi Dương cùng Sở Vân Phi lúc này đang đứng ở phía trước.

Quân Thư Ảnh than nhẹ, vận khí bế khởi hô hấp, lao vào đám sương trắng trước mặt.

Sương trắng mặc dù dày đặc nhưng lại tiêu tán rất nhanh, trong nháy mắt chỉ còn lại một vẻ mỏng manh bàng bạc, vách động phía trước mở rộng ra, mơ hồ có thể nhìn thấy một sơn động thật lớn, còn có chút ánh sáng chiếu vào.

Thân ảnh của Sở Phi Dương cùng Sở Vân Phi cũng dần dần hiển hiện, hai người ngã vào cùng một lúc, thân thể xếp chồng lên nhau.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy cổ họng thoáng chốc như nghẹn lại, bước nhanh về phía trước, đem Sở Phi Dương lật trở đối diện y, lấy tay thăm dò hơi thở của hắn. Cảm nhận thấy có  hơi thở ấm áp quen thuộc phả ra, Quân Thư Ảnh lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Trong khi đó Sở Phi Dương cũng đã mở mắt, chớp chớp hai cái, nhìn nhìn Quân Thư Ảnh.

“Ngươi không sao chứ.” Quân Thư Ảnh đem kiếm cắm trên mặt đất, hạ thấp người nâng hắn dậy.

“Ta ….Ngươi…….”Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

Quân Thư Ảnh thấy hắn thần sắc cổ quái, thân thiết hỏi: “Ngươi rốt cuộc sao rồi? Cảm thấy thân thể có chỗ nào khác thường không?”

Sở Phi Dương vội vàng lắc lắc đầu, cắn cắn môi. Biểu tình quái dị càng khiến Quân Thư Ảnh thêm nghi hoặc. Hắn còn chưa kịp mở miệng hỏi lại, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, thanh âm mang theo mười phần trách cứ: “Các ngươi ở đó làm gì?!!”

Quân Thư Ảnh quay người ra sau, thì ra là Sở Vân Phi cũng đã tỉnh lại, vẻ mặt kinh nghi bất định nhìn hai người bọn họ.

“Câm miệng, rống cái gì mà rống.” Quân Thư Ảnh bất mãn ra lệnh.

“Ngươi! Hắn …….Ta!” Sở Vân Phi nhìn nhìn Quân Thư Ảnh, lại nhìn nhìn vẻ mặt như ăn phải mướp đắng của Sở Phi Dương, nhất thời cứng họng.

Mộ lát sa­­­­­­­­­­­­­u──

“Ta mới là Sở Phi Dương a!”

“Hắn mới là Sở đại ca…..”

Một tiếng thét cùng một thanh âm mỏng manh đồng thời vang lên.

“Gì?!” Quân Thư Ảnh nhìn nhìn Sở Phi Dương đang đỡ lấy trong tay, lại quay qua Sở Vân Phi đang quắc mắt nhìn mình trừng trừng, kinh hoàng.

********************

Trong sơn động một đống lửa nhỏ đang cháy rực, ba người ngồi vòng quanh đống lửa, đều cố gắng duy trì khoảng cách. Ánh lửa lúc sáng lúc tối, trong không khí có chút quỷ dị.

“Này…. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Quân Thư Ảnh mở miệng đầu tiên hỏi, ánh mắt không tự chủ được mà hướng về Sở Phi Dương ở bên trái —— ách, là thân thể của Sở Phi Dương.

“Này, ta ở trong này, người nhìn đi đâu thế?!” Tay áo bên phải bị người kia kéo kéo, thanh âm của Sở Vân Phi bất mãn nói.

Thanh âm đó khiến Quân Thư Ảnh cảm thấy thái dương nổi hằn gân xanh, làm y cực kì khó chịu. Nhưng khi vừa nhìn đến trong cặp mắt xa lạ kia có chút ấm áp quen thuộc, trong lòng không khỏi hòa hoãn một chút.

“Khụ,ta…. Ta chỉ là có điểm không quen mà thôi.” Quân Thư Ảnh mất tự nhiên đáp.

Sở Vân Phi ở một bên nhìn hai người bọn họ lôi lôi kéo kéo —— thân thể của chính mình lại đang thân mật tiếp xúc với bàn tay thon dài trắng noãn của Quân Thư Ảnh, da thịt liền kề, mười ngón tay đan vào nhau, thật không biết cảm giác này là gì……Sở Vân Phi giật giật ngón tay —— đây là tay của Sở Phi Dương, đôi tay này nếu chạm vào thân thể đối diện trước mặt sẽ khiến y phát ra thanh âm mà người khác chưa bao giờ nghe thấy, nhất định có thể khiến người ta huyết mạch sôi sục….

Sở Vân Phi nghĩ nghĩ, cảm giác vô cùng xấu hổ, thầm mắng chính mình sao lại có ý tưởng xấu xa như vậy, mạo phạm đến y.

Quân Thư Ảnh dư quang nơi khóe mắt nhìn sang khuôn mặt của Sở Phi Dương đang làm bộ nhăn nhó, không khỏi một trận ác hàn.

“Ngươi! Ngươi lại nhìn hắn!”Sở Phi Dương tức giận nói.

Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng đem bàn tay đang bị nắm rút trở về, bất đắc dĩ nói: “Ngươi đừng suy nghĩ lung tung. Tốt nhất  mau tìm cách biến trở về nguyên dạng đi.”

“Ngươi tưởng ta và hắn muốn như vậy sao? Đám sương mù vừa rồi nhất định có điểm quái dị. Chúng ta đã tìm kiếm mấy chỗ gần đó, ngay cả cơ quan bị lộ ra kia cũng tra xét qua, chẳng phải cái gì cũng không thấy hay sao.”Sở Phi Dương lần đầu tiên đánh mất kiên nhẫn, phiền não nói.

Quân Thư Ảnh hiển nhiên biết sự tình không đơn giản như vậy, lần này thực sự lâm vào khốn cảnh, trong tay không hề có thứ gì rõ ràng, khiến y có chút trầm mặc.
Mà Sở Vân Phi vẫn một mực lặng yên không mở miệng từ nãy đến giờ lại lên tiếng, thanh âm là của Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh nghe vào tai như thế nào có vẻ không được tự nhiên: “Khụ, chúng ta hiện giờ ngay cả tại sao biến thành như vậy cũng không biết, nếu muốn trở lại như cũ,  phải bắt đầu từ đâu.”

Sở Phi Dương hai mắt nheo lại, ý vị thâm trường nhìn về phía Sở Vân Phi: “Vân Phi a, ta nghe thế nào thấy ngươi có vẻ không muốn biến trở về như cũ a?”

Sở Vân Phi nghiêm mặt nói: “Sao có thể như vậy? Tuy rằng Sở đại ca bộ dạng ngọc thụ lâm phong tiêu sái lỗi lạc, nhưng ta vẫn là thích thân thể trẻ trung trước đây hơn. Tự dưng vô duyên vô cớ già đi vài tuổi, ta cuối cùng lại bị thiệt a.”

“Xú tiểu tử này!”Sở Phi Dương mọi việc đã không được thuận lợi, lúc này quả thực tức giận đến hộc máu.

“Nghỉ ngơi đủ rồi thì tiếp tục tìm kiếm đi.” Quân Thư Ảnh thở dài một tiếng, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

“Hảo, vậy cũng tốt!” Sở Vân Phi dùng thanh âm của Sở Phi Dương nhanh nhẹn ngoan ngoãn trả lời, làm bộ hướng nơi khác đi được vài bước, sau đó vui vẻ đuổi theo Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương nhìn thấy Quân Thư Ảnh đối với hành động đó của Sở Vân Phi không hề phản ứng lại, trong lòng khẽ động, cảm nhận có tia nguy hiểm.

——

Ba người lại trải qua một phen bận rộn tìm kiếm nhưng vẫn không thu hoạch được gì, quay trở về ngồi quanh đống lửa.

Quân Thư Ảnh giống như trước trầm mặc, không biết suy nghĩ cái gì. Sở Phi Dương vẻ mặt nghiêm trọng —— tuy rằng đây lại là mặt của Sở Vân Phi. Sở Vân Phi khẽ chuyển đôi mắt, hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, sau đó cúi đầu xem chính mình, không hiểu nghĩ đến cái gì, nâng tay vò đầu, lộ ra biểu tình ngượng ngùng. Bộ dạng đó khiến Sở Phi Dương nổi giận nhưng chỉ có thể ẩn nhẫn không phát.

Qua một lúc lâu, Quân Thư Ảnh nói: “ Tất cả đều mệt mỏi rồi, trước nghỉ ngơi đi, ngày mai tìm manh mối cũng không muộn.”

“Hảo hảo, nghỉ ngơi nghỉ ngơi.” Sở Vân Phi nhu thuận đáp ứng. Rõ ràng là thanh âm của Sở Phi Dương, lại thêm thái độ kính sợ chưa bao giờ có cùng y nói chuyện, cho dù biết rõ đây không phải là bản thân hắn, nhưng vẫn khiến Quân Thư Ảnh phải bật cười.

Sở Vân Phi nhìn thấy Quân Thư Ảnh đối chính mình lộ ra khuôn mặt tươi cười, cũng gượng cười ha hả hai tiếng, mặt đỏ bừng.

Sở Phi Dương ở một bên trông thấy, nhịn —— cố gắng nhịn, rốt cuộc không cam tâm đem cục tức mắc trong họng nuốt vào bụng, khinh thường trở mình đi ngủ.

Ba người nằm cạnh nhau, trong không gian nhỏ hẹp, khoảng cách thật gần, tiếng củi gỗ nổ cháy lép bép, không khí quỷ dị lan tràn.

Sở Vân Phi trở mình, hướng về phía Quân Thư Ảnh lăn một vòng, tay khẽ chạm vào eo của y.

Quân Thư Ảnh thân thể cứng đờ, không nhịn được  xê dịch một chút, nhích lại gần chỗ của Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương theo thói quen ôm lấy y, cảm thấy người trong lòng thân thể quả thực sắp cương thành mộc đầu.

“Ngươi làm sao vậy?”Sở Phi Dương khó hiểu cúi đầu hỏi.

Sở Vân Phi nhìn thấy bàn tay vốn thuộc về mình đang đặt trên vai Quân Thư Ảnh, mặt thoáng chốc lại đỏ phừng phừng.

“Ngươi…….”Quân Thư Ảnh vẻ mặt phức tạp nhìn Sở Phi Dương liếc mắt một cái.

Sở Vân Phi ở phía sau vội vội vàng vàng đáp: “Các ngươi cứ tự nhiên, ta….Ta không ngại.” Nói xong cười cười ngượng ngùng.

Sở Phi Dương đột nhiên phản ứng lại, một phen buông Quân Thư Ảnh ra, xoay người ngồi dậy hướng về phía Sở Vân Phi cả giận nói: “Xú tiểu tử, ngươi không ngại ta để ý! Ta đã sớm nhìn thấy ngươi có vấn đề, từ sáng đến giờ hơi động một tí là ngươi lại đỏ mặt. Ngươi nói xem ngươi xấu hổ cái gì a?! Với ngươi một đồng cũng không quan hệ? Đầu óc chứa rặt toàn là ý tưởng hạ lưu.!”

“Rõ ràng trong đầu ngươi cũng nghĩ như vậy….”Sở Vân Phi bất mãn thấp giọng đáp.

“Nói thầm cái gì đó, nói lớn tiếng ra!”

“Không có gì…..” Sở Vân Phi nghiêng thân, đưa lưng về phía Sở Quân hai người, làm ra vẻ phải ngủ. Sở Phi Dương cũng lười để ý đến cậu, ánh mắt phức tạp nhìn Quân Thư Ảnh khá lâu, cho đến khi thấy Quân Thư Ảnh cả người không được tự nhiên, mới miễn cưỡng hướng phía tường xa xa nằm xuống.

Quân Thư Ảnh nhìn trái nhìn phải, bất  đắc dĩ thở dài.

Qua một lúc, thanh âm rầu rĩ của Sở Vân Phi từ bên kia phát ra truyền đến: “Kỳ thực nếu Sở đại ca ngươi muốn dùng thân thể ban đầu này để làm, ta cũng không để ý….”

“Làm?” Sở Phi Dương thái dương nhảy dựng, “Làm cái gì?Ngươi muốn làm cái gì?! Cái tên xú tiểu tử hạ lưu nhà ngươi, ngươi muốn ăn đòn a?”

“Sở đại ca, đau a! Đây là thân thể của ngươi, sao có thể ra tay nặng như vậy chứ!” Ánh lửa phản chiếu bóng người vặn vẹo trên tường, dây dưa lẫn nhau, âm thanh hỗn lọan quanh quẩn trong không gian nhỏ hẹp.

Quân Thư Ảnh xoa xoa cái đầu đau nhức, đứng dậy đếnmột bên nằm xuống, tạm thời không có tâm tư đi quản hai kẻ đối diện đang đánh đến hôn thiên hắc địa.

*********************************

Không biết qua bao lâu, trong sơn động hôn ám cả ngày không thấy mặt trời, Quân Thư Ảnh mơ mơ màng màng cảm giác có người đang nhìn mình chằm chằm, lông mi không khỏi giật giật, chậm rãi mở ra hai mắt.

Trước mắt hé ra một khuôn mặt phóng đại gần trong gang tấc, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo chút si mê cùng kinh ngạc nhìn y.

“Phi Dương a….” Quân Thư Ảnh nâng tay vỗ vỗ hắn, sau đó tùy ý khoác lên vai, lại buồn ngủ nên một lần nữa nhắm mắt.

…………..

Thời gian trôi qua trong yên lặng. Sau một lúc, Quân Thư Ảnh mạnh mở to hai mắt, ngay lập tức tỉnh táo lại. Y một phen bỏ qua “Sở Phi Dương” trước mặt, xoay người, trong tư thế nửa quỳ trên đất, mạnh áp chế người nọ.“A —— ngươi từ từ!” “Sở Phi Dương” kêu to một tiếng.

Quân Thư Ảnh đối với thân thể của Sở Phi Dương ra tay vốn là không kiêng nể gì cả, thanh âm quen thuộc đến cực điểm kia lại làm cho y có phần do dự, hai tay vốn không sử lực trở nên lóng ngóng. Người bị chế trụ hơi dùng sức một chút liền giãy thoát ra.

“Ngươi……”Quân Thư Ảnh nhìn khuôn mặt thật quen mà cũng thật xa lạ này,không biết phải nói tiếp như thế nào.

“Sở Phi Dương” nhu nhu cổ, ánh mắt trên mặt Quân Thư Ảnh quét qua một vòng, rầm rì nói: “Ngươi thật đúng là không tiếc dùng sức a.”

Trong lời nói lộ vẻ thân mật khiến Quân Thư Ảnh không khỏi nghi hoặc. Y đem người trước mặt đánh giá vài lần, kinh nghi bất định mở miệng đáp: “Ngươi rốt cuộc…”

“Ngươi muốn mưu sát phu quân a.”Sở Phi Dương yên lặng nhìn y một lát, đột nhiên cười cười trêu chọc một câu.

Quân Thư Ảnh bình thường một câu nói không để vào tai, lúc này nghe thấy vậy, lại quả thực giống như thanh âm từ trên trời cao rơi xuống.

“Các người khôi phục?!” Quân Thư Ảnh cất giọng hỏi, quay đầu lại nhìn, nhưng không thấy bóng dáng Sở Vân Phi đâu cả. “Người kia đâu?”

“Ách… Đi dò đường.” Sở Phi Dương tùy tiện đáp, rồi sau đó liền cười mở ra hai tay, “Lại đây.”

“Làm cái gì?”Quân Thư Ảnh vẻ mặt đề phòng.

“Không làm cái gì a, ta chỉ là thật sự- thật sự hảo hảo muốn ôm ngươi.”Sở Phi Dương ánh mắt càng lúc càng nhu hòa, thấp giọng khẩn cầu nói.

Thấy Quân Thư Ảnh như cũ không có động tĩnh gì, Sở Phi Dương mỉm cười chậm rãi đi đến phía trước. Khi sắp đến gần, liền vươn hai tay nắm lấy bờ vai của y, đem người kia nhẹ nhàng kéo vào trong lòng.

“Ngươi sao lại thế này….”Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương nhẹ nhàng ôm lấy, tuy đáy lòng có chút nghi hoặc, hơi thở quen thuộc đến cực điểm lại làm cho y không thể cảnh giác được, huống chi bao quanh thân thể lại là hương vị ôn nhu như vậy, là hương vị chỉ thuộc về Sở Phi Dương.

Chỉ là một cái ôm nhẹ, sau đó Sở Phi Dương liền buông Quân Thư Ảnh ra, lại dùng ánh mắt thâm trầm chăm chú nhìn y một lúc, chậm rãi đem mặt tiến sát vào…

Quân Thư Ảnh lưng thẳng đứng, vội lui về phía sau, lại bị Sở Phi Dương dùng sức giữ chặt, tầm mắt kiên định nhìn vào đôi môi y, chấp nhất tiếp tục tới gần.

“Sở Vân Phi! Ngươi đang làm cái gì?”Một thanh âm lạnh lùng đột ngột vang lên.Hai người cùng quay đầu lại nhìn, thấy Sở Vân Phi không biết đã trở về từ lúc nào đang dùng vẻ mặt âm trầm nhìn bọn họ.

Quân Thư Ảnh trong khoảnh khắc liền hiểu được, y một phen tránh xa “Sở Phi Dương”, đôi mắt căn bản tuy rằng có chút nghi hoặc nhưng cũng không kém phần ôn nhu bỗng chốc chuyển lãnh.

“Sở Phi Dương”trong lòng đau đớn, lẩm bẩm nói: “Thư Ảnh…”

“Ngươi câm mồm! Thư Ảnh là tên ngươi có thể gọi sao!”Sở Phi Dương thân hình vừa động, một phen ngăn chặn Sở Vân Phi, hừ lạnh nói: “Ngươi bất qua là ở trong thân thể ta, liền vọng tưởng có thể thay thế được ta?! Vân Phi, ngươi hẳn là biết, Sở đại ca thực đang ở đâu? Không cần phải thử!”

Sở Vân Phi nhìn nhìn vẻ mặt lãnh khốc của Sở Phi Dương. Mặc dù đó là mặt mình, nhưng cặp mắt lạnh như băng kia vẫn là làm cho cậu không tự chủ được mà run rẩy. Sở Vân Phi quay đầu lại nhìn Quân Thư Ảnh, giống như từ trước tới nay đối cậu chỉ là ánh mắt lạnh nhạt hờ hững, phút trước có một lát còn trở nên nhu hòa nhẹ nhàng, tất cả đều là ảo giác của chính cậu.

“Ta chỉ là muốn… muốn xem bộ dáng nhu hòa của hắn đối ta mà thôi, như vậy thực tốt…”Sở Vân Phi lẩm bẩm nói.

Sở Phi Dương buông cậu ra, xoay người đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh, kéo y ra ngòai: “Nhanh đi tìm manh mối, ta chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này!”

Hiếm thấy Sở Phi Dương mất bình tĩnh mà lại che lấp không nổi lệ khí như vậy. Tuy rằng Quân Thư Ảnh bấy lâu này đều biết, Sở Phi Dương vẻ bề ngoài chính trực bình thản, nhưng hai tay hắn giống y đã nhuốm đầy máu tươi. Khi phải đối mặt với hắn những lúc thô bạo, quả thực vẫn là không thể thích ứng.

Xem ra chuyện thay đổi thân thể này ảnh hưởng rất lớn đến hắn …. Phải nhanh chóng tìm cách biến trở lại là tốt nhất….

***

Nhưng là ——

***

Lại một phen uổng công tìm kiếm không có kết quả.

Ba người tìm chẳng biết đã tốn bao nhiêu thời gian, theo như suy đoán,có lẽ đã một ngày một đêm rồi. Mặc dù đều là những người có nội công thâm hậu, nhưng căn bản vẫn tiêu hao phần lớn tinh lực, lại không ăn không ngủ tìm kiếm lâu như vậy, ai cũng có phần ủ rũ.

Một lần nữa đốt lên đống lửa, xua tan đi sự ẩm ướt và hắc ám bao bọc quanh thân, chiếu rọi làm không gian nhỏ này thêm ấm áp.

Ba người trầm mặc ngồi ăn lương khô. Sở Vân Phi mang vẻ mặt ủy khuất nhìn về một phía,  hai người bên cạnh vẫn như cũ chẳng thèm để ý tới, vô tình làm như không thấy.Sở Vân Phi bĩu môi, yên lặng đi đến một góc sáng sủa nằm xuống ngủ.

Sở Phi Dương cầm một cành khô khều khều đống lửa, chờ Quân Thư Ảnh ăn xong nhẹ nhàng bảo y: “Đi ngủ đi, ta sẽ gác đêm.”

Sở Vân Phi thân thể co rúm lại, cuộn thành một đống nằm trong góc, nói có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.

Sở Phi Dương biết là Sở Vân Phi hiểu lầm, thở dài một hơi giải thích: “Xú tiểu tử, này không phải là muốn phòng ngươi, làm ra vẻ đáng thương cái gì. Ngày hôm qua chính là ta gác đêm. Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi sau một hồi ăn ngon ngủ kĩ có thể động tay động chân vào người của ta?!”

Sở Vân Phi rầm rì vài tiếng, lui vào trong góc bất động.

Quân Thư Ảnh lại nói: “Hôm nay để ta gác đêm, ngươi đi ngủ đi.”Sở Phi Dương vốn định phản đối, cùng Quân Thư Ảnh nhìn nhau một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Quân Thư Ảnh ngồi giữ đống lửa, nhàm chán cầm cành khô gạt qua gạt lại, không hề chú ý tới theo ánh lửa truyền ra một mảnh hắc ám bên ngoài, dòng sương trắng đậm đặc đang chậm rãi lan tràn.

……………….

“………….Thư Ảnh?Thư Ảnh?Tỉnh tỉnh!”Quân Thư Ảnh bị ai đó dùng sức lay lay vài cái mới từ từ hé mi, khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Sở Phi Dương đập vào mắt.

Quân Thư Ảnh trợn to hai mắt, không để ý trong óc thực nặng nề khổ sở, một phen chế trụ Sở Phi Dương, cả giận nói: “Ngươi lại muốn làm gì?”

Sở Phi Dương thuận thế nhào vào trên người Quân Thư Ảnh, ai kêu một tiếng: “Ngươi, ngươi mưu sát tướng công a!”

“Câm mồm!”Quân Thư Ảnh tức giận đáp.

“Ngươi nhìn kĩ a, ta là thật!”Sở Phi Dương ngẩng đầu, thừa dịp Quân Thư Ảnh chưa kịp chuẩn bị vừa động đã hôn lên môi y.

“Ngươi!” Quân Thư Ảnh trừng lớn hai mắt, nhìn người nọ cười đến mức lông mi cong cong.

Sở Phi Dương nhân cơ hội Quân Thư Ảnh không kịp đề phòng, một phen ném y xuống đất, hạ thấp người đè ép cười đáp: “Không cần lo lắng, ta thật sự là tướng công của ngươi.”

Quân Thư Ảnh bị hắn ép tới thở dốc một cách khó khăn, mất kiên nhẫn nói: “Cút! Buông ta ra!”

“Ta không……..”Sở Phi Dương chưa nói xong, một bóng người đột ngột xuất hiện, trong miệng hét lớn: “Thư Ảnh a, ta………….”

Hai người đồng loạt quay đầu lại nhìn, thấy Sở Vân Phi vẻ mặt tươi cười đứng trước cửa động, lời nói còn ở trong họng chưa kịp thoát ra, khuôn mặt vặn vẹo nhìn hai người dây dưa trên mặt đất.

“Thư Ảnh?!”Sở Phi Dương vẻ nguy hiểm trầm hạ thanh âm, chậm rãi đứng đậy, xoa xoa cổ tay phát ra tiếng răng rắc: “ Kêu tên cũng thật thân thiết a. Sao hả Vân Phi, ngươi còn muốn giả mạo Sở đại ca đến khi nào?!”

“Ta…. Ta ….. Ngươi….”Sở Vân Phi lắp bắp nói, “Ngươi như thế nào trở về nhanh như vậy?! Ta tỉnh trước ngươi cơ mà! Ta đã đem ngươi đến một nơi rất xa!”Sở Vân Phi lớn tiếng hô, có chút bi phận cùng không cam lòng.

Sở Phi Dương thay đổi sắc mặt, xắn tay áo lên, nghiến răng đáp: “Sao hả?! Ta nếu tối nay mới trở về, ngươi lại muốn làm cái gì a?!”

“A —— Sở đại ca, đau! Ta cái gì cũng chưa kịp làm mà! Ngươi không thể đánh ta!”Sở Vân Phi ôm đầu hô lớn. Lại càng khiến Sở Phi Dương tức giận lầm bầm vài tiếng, nắm tay ra sức dùng lực.

“Ngươi còn muốn làm cái gì?! Ngươi cái đồ sắc lang khoác da dê này, ta hôm nay không đánh chết ngươi, ta với ngươi cùng họ!” (vốn là cùng họ rùi=.=)

Thanh âm rống giận của Sở Phi Dương cùng tiếng kêu hỗn loạn của Sở Vân Phi vang vọng cả sơn động.

Quân Thư Ảnh đi đến một bên, an tâm mà thở.

Một trận khôi hài này, cuối cùng đã xong…………

Chương 100: Nhật ký trưởng thành của Tiểu Thạch Đầu (1)

Ngày đông giá lạnh, Lãng Nguyệt Sơn được bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa.

Tảng sáng, gà gáy ba lần, trong không trung xuất hiện vài tia nắng ban mai.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ bắt đầu dần dần sáng tỏ, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào, Tiểu Thạch Đầu dụi dụi con mắt, tỉnh lại.

Chớp chớp mắt, thấy bóng dáng Tín Bạch bên cửa sổ, Tiểu Thạch Đầu mở miệng mơ mơ màng màng kêu một tiếng: “Gia gia ——”

Tín Bạch nghe thấy tiếng vội vàng xoay người, bước nhanh tới, ngồi xuống trước giường Tiểu Thạch Đầu, dùng một loại thanh âm hòa ái mà nếu để chúng đệ tử trong phái nghe được chắc chắn toàn thân sẽ nổi đầy da gà: “Tiểu Thạch Đầu tỉnh rồi, gia gia xuyên y y cho Tiểu Thạch Đầu, được không?”

“Được ——” Tiểu Thạch Đầu giương cái miệng nhỏ nhắn đánh một cái ngáp, sau đó mắt lim dim ngái ngủ đứng lên trên chiếc giường nhỏ của bé.

Tín Bạch cầm lấy kiện y phục đã được hơ lửa ám áp, nhẹ nhàng mặc vào cho Tiểu Thạch Đầu, cuối cùng đội tiểu mạo tử*(một loại mũ giống mũ nồi) lên, rồi ôm Tiểu Thạch Đầu xuống dưới: “Hắc yêu, Tiểu Thạch Đầu lại béo thêm, gia gia sớm không ôm nổi rồi.”

“A cha nói, Tiểu Thạch Đầu trắng trắng mập mạp đáng yêu nhất”, Tiểu Thạch Đầu nhu nhu mắt nói.

“A cha của ngươi? Người cha nào của ngươi?” Tín Bạch hỏi xong, cảm thấy bản thân cũng không quá thoải mái. Tiểu Thạch Đầu nhưng lại nghiêm túc đáp: “Sở Phi Dương.”

“Làm sao lại có thể tùy tiện xưng hô tục danh của phụ thân như vậy? Ai dạy ngươi?” Tín Bạch lắc đầu giáo huấn.

“Lúc cha ta tức giận, sẽ kêu như vậy.” Tiểu Thạch Đầu đúng tình hợp lý nói.

Tín Bạch lại càng không thoải mái: “Vậy khi cha ngươi không tức giận, cũng kêu như vậy a. Cha ngươi có thể kêu như vậy, ngươi thì không thể.”

“ Vì sao?” Tiểu Thạch Đầu trợn tròn đôi mắt to vô tội, nhìn Tín Bạch hỏi.

Tín Bạch dừng một lát giải thích: “Bọn họ là lão tử của ngươi, ngươi là nhi tử của bọn họ. Cho nên cha ngươi có thể kêu còn ngươi thì không.”“Ai, vì sao a?” Tiểu Thạch Đầu tiếp tục thắc mắc, không đợi Tín Bạch trả lời, bé lại tự lẩm bẩm: “Nga, ta biết rồi, bởi vì phụ thân là thê tử của a cha, Tiểu Thạch Đầu là nhi tử của a cha, cho nên phụ thân có thể kêu a cha Sở Phi Dương, Tiểu Thạch Đầu không thể kêu.”

Tín Bạch nghe xong khuôn mặt đều muốn méo mó, đây là chuyện mà lão không muốn đối mặt nhất, cho dù Tiểu Thạch Đầu ngay tại trước mắt lão cũng không thể tự lừa gạt chính mình, lại hết lần này tới lần khác bị âm thanh trẻ con này nhắc nhở, sự thật đáng sợ.

Tiểu Thạch Đầu nhìn sắc mặt Tín Bạch không được tốt lắm, mở cái miệng nhỏ nhắn ra, nhăn lông mi lại, hít một hơi.

Tín Bạch cố gắng không tiếp tục để ý đến chuyện của Sở Phi Dương nữa, vội vàng ân cần hỏi: “Thạch đầu, làm sao vậy? Chuyện gì buồn rầu như thế nói cho gia gia nghe, gia gia giúp ngươi.”

Tiểu Thạch Đầu nhìn Tín Bạch một cái, mở cái miệng nhỏ nhắn nói: “Ngày hôm qua, Lợi sư thúc kể cho Thạch Đầu nghe một câu chuyện xưa.”

Chẳng qua là chuyện xưa thôi a, Tín Bạch thở phào nhẹ nhõm một hơi, hòa ái dễ gần hỏi: “Chuyện xưa gì a, nói cho gia gia nghe một chút.”

“Ông ấy nói, trước kia trong thôn bọn họ có một ác bà bà*(bà bà = mẹ chồng) đối xử với con dâu cực kỳ không tốt, đánh nàng, mắng nàng, còn không cho nàng ăn cơm. Lợi sư thúc còn nói, tất cả bà bà trên đời này đều là ác bà bà.” Tiểu Thạch Đầu vẻ mặt u sầu nói.

“Này…điều này thì có gì đâu?” Tín Bạch nghe xong mặc danh kỳ diệu.“Gia gia, Tiểu Thạch Đầu biết, gia gia không thích phụ thân. Nhưng mà, gia gia đừng đối xử với phụ thân không tốt, đừng đánh người, mắng người, không cho người ăn cơm.” Tiểu Thạch Đầu nói nói lã chã – chực khóc: “Phụ thân tốt lắm, gia gia đừng không thích phụ thân.”

Tín Bạch trợn tròn mắt, râu giật giật: “Ta vì sao phải đánh hắn, mắng hắn, không cho hắn ăn cơm? Phi Dương hắn….” Nói được một nửa mới phản ứng, Tiểu Thạch Đầu chính là nói cái gì mà bà bà tức phụ*(nàng dâu), vậy phụ thân theo lời bé con nói, rõ ràng chính là…người kia…

Mặt Tín Bạch đều muốn tái đi.

Tiểu Thạch Đầu ánh mắt ngầng ngậng nước nhìn lão, khuôn mặt nhỏ nhắn như cái bánh bao thịt, bày ra bộ dáng nếu lão không đáp ứng sẽ khóc cho lão xem.

“Được được, tiểu tổ tông a, ngươi lo lắng nhiều quá.” Tín Bạch bất đắc dĩ nói: “Ta không đánh y, mắng y là được chứ gì.” Nhớ đến tên đại đệ tử thấy sắc quên hiếu, lại thở dài lẩm bẩm: “Ta cũng chẳng dám động thủ a.”

“Thật tốt qua, Tiểu Thạch Đầu thích gia gia nhất.” Tiểu Thạch Đầu nín khóc mỉm cười, bộ dáng mi nhãn loan loan có chút giống Sở Phi Dương trước đây.

Tín Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ của bé nhéo nhéo: “Đi, cùng gia gia đi ăn điểm tâm.”

“Ân” Tiểu Thạch Đầu gật đầu thật mạnh một cái, dán vào đùi Tín Bạch lắc lắc nói: “Gia gia ôm.”

Tín Bạch tâm tình vui vẻ ôm lấy Tiểu Thạch Đầu, nhìn thấy giữa hai hàng lông mày Tiểu Thạch Đầu có một điểm hồng son, đó là do bọn nha hoàn ngày hôm qua trang điểm lên, hiện tại đã nhạt đi nhiều rồi. Tín Bạch không khỏi nhớ tới lúc Phi Dương và Vân Thâm còn nhỏ, cũng bị hóa trang thành như vậy. Hai tiểu oa nhi mềm mềm, cả ngày chạy loạn quanh lão, giờ đây chớp mắt, hai đứa đều khuỷu tay ra bên ngoài có tình nhân quên mất cha.

“Tiểu Thạch Đầu hiện tại thích gia gia, sau này lớn lên thú thê tử, sẽ quên mất gia gia.” Tín Bạch sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của Tiểu Thạch Đầu, có chút thương cảm thở dài

“Sẽ không a, Tiểu Thạch Đầu sẽ không thú thê tử, Tiểu Thạch Đầu vĩnh viễn ở cùng gia gia.” Tiểu Thạch Đầu nói ra lời thề son sắt.

“Được được, Tiểu Thạch Đầu vĩnh viễn cùng gia gia.” Tín Bạch đáp lời, ôm Tiểu Thạch Đầu bước vào trong tuyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau