DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

“Nguyên Tình, ngươi rốt cuộc còn có trái tim hay không!” Sở Phi Dương cắn chặt răng nói, nếu không phải còn cần nhờ hắn cứu Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương sợ rằng mình sẽ không nhịn được mà bóp nát cần cổ thon dài kia.

“Trên người ngươi còn nhiễm máu của hàng trăm đệ tử Đông Long Các, ngươi mỗi lần nhắm mắt lại thì thấy bao nhiêu oan hồn đã bị ngươi đoạt mạng?! Sao ngươi vẫn có thể sống thản nhiên như vậy.”

Sở Vân Phi đi đến bên cạnh hai người, nhìn Sở Phi Dương kích động, muốn ngăn cản lại có chút do dự, cuối cùng chỉ có thể lên tiếng: “Sở đại ca, Nguyên Tình hắn  hiện tại có chút trì độn, dù sao hắn đã nhiều năm không gặp người sống, lại đột nhiên mất đi toàn bộ nội lực, thân thể tổn thương rất lớn. Chỉ khi nói chuyện với sư huynh cùng sư tỷ của hắn mới biết được chút ít, đại khái suy nghĩ của hắn đã là chuyện của vài chục năm trước.”

Như là muốn chứng thực cho lời nói của Sở Vân Phi, Nguyên Tình nhỏ giọng nhắc lại: “Đông Long Các”, nét mặt có chút vặn vẹo.

Hắn hướng Sở Vân Phi nói: “Vân Phi, ta biết ta nghiệp chướng nặng nề, ngươi không cần thay ta giải thích. Ngươi tìm ta là muốn trả thù sao?” Nguyên Tình ngẩng đầu nhìn về phía Sở Phi Dương, biểu tình bình tĩnh, “Tính mệnh này của ta đã sớm không còn đáng giá. Ngươi nếu muốn lấy, tự mình động thủ đi.”

Sở Phi Dương đẩy hắn một cái, Nguyên Tình vô lực ngã xuống đất.

Sở Phi Dương lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi muốn lấy mạng đền tội, hà tất phải mượn tay ta, ngươi không phải vẫn sống tốt đến giờ sao. Ngươi căn bản không dám chết, cần gì phải giả vờ giả vịt.

“Ta không thể tự sát mà chết…” Nguyên Tình thì thào nói.

Trước mắt hắn dòng ôn tuyền cũng không còn trong veo nữa, bầu trời ngập tuyết trên Thiên Sơn cũng không còn phóng phoáng như cũ. Dòng nước đang cuộn chảy chuyển hồng, hơi nóng bốc lên không thể xoa dịu đi sự lạnh lẽo. Trên nền băng tuyết trắng xoá dường như rải rác những bộ xương cốt không toàn vẹn, tứ chi gầy gò, mồm mở lớn cùng hai hốc mắt trống rỗng, đang điên cuồng bò về phía hắn.

Chết đi là giải thoát cho hắn, sống mới có thể chuộc tội, ngày ngày giống như trong địa ngục mà chịu dằn vặt.

“Ta mặc kệ ngươi không dám chết hay không thể chết, trước khi ngươi chết, theo ta trở về cứu Thư Ảnh!” Sở Phi Dương lạnh lùng nói.

“Quân Thư Ảnh?” Nguyên Tình sửng sốt, suy nghĩ một chút mới lên tiếng: “Tình nhân của ngươi? Y thế nào?”

Sở Phi Dương không có kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ với hắn, chỉ nói: “Hắn hấp thu phân nửa nội lực trong thân thể ta, nhưng hắn chưa từng luyện qua Đông Long Các tâm pháp, hiện giờ vẫn mê man bất tỉnh. Ta muốn ngươi nói cho ta biết thứ nội lực này rốt cuộc là cái gì?! Ngươi là người duy nhất từng tu luyện qua, dù vẫn bị nó khống chế. Nhưng lúc đạt tới công phu cường đại, trừ phi tẩu hoả nhập ma thì  mới mất đi lý trí.”

“Ta không tẩu hoả nhập ma, ta đích thực đã luyện thành…” Nguyên Tình lẩm bẩm.
“Vậy rốt cuộc nó là cái gì?! Thứ này tuyệt đối không phải nội công tâm pháp thông thường, ta muốn ngươi cho ta biết  căn nguyên của nó! Cùng với biện pháp cứu Thư Ảnh.”

“Sở đại hiệp quả nhiên cao minh, thứ này quả thực không phải nội lực thông thường.” Nguyên Tình nhờ vào Sở Vân Phi dìu đỡ mà ngồi xuống một khối đá lớn cạnh ôn tuyền, ngẩng đầu nhìn Sở Phi Dương nói: “Nó mặc dù có khả năng cho kí chủ  nội lực cao thâm, kỳ thực cũng không phải nội lực.”

Sở Phi Dương nghe hai từ kí chủ cảm thấy không thoải mái, lại nghe Nguyên Tình nói tiếp: “Nó kỳ thực là một loại chung độc, là tổ tiên của Đông Long Các đã nuôi dưỡng chung trùng dùng máu điều chế. Phối hợp với việc tu luyện tâm pháp, là có thể khiến công lực của kí chủ đột phá giới hạn cao nhất, thọ mệnh cũng kéo dài. Nhưng người không tu luyện Đông Long Các tâm pháp sẽ không thể tiếp nhận được, là bởi vì không áp chế được chung độc mà bị độc phát bỏ mình. Hơn nữa, nó cũng mê hoặc thần trí con người. Chỉ có người đủ mạnh mẽ, mới có thể áp chế được nó, mà không bị nó khống chế. Một nghìn năm nay, Đông Long Các cũng chỉ có một vị tiền bối làm được. Quân công tử không có căn cơ của tâm pháp Đông Long Các, bị chung độc này xâm phạm mà chỉ mê man bất tỉnh không tử, ta nghĩ nhất định là do Sở đại hiệp hao phí rất nhiều công lực để khống chế chung độc trong cơ thể Quân công tử không cho nó lan ra, mới có thể như vậy.”

Lời cuối cùng của Nguyên Tình không khớp với thực tế, vì nguồn nội lực Đông Long Các trong thân thể Quân Thư Ảnh là do sau khi hoài thai Kỳ nhi cùng Lân nhi Sở Phi Dương mới truyền qua cho y, không ngờ nhờ vậy mà kéo dài được sự xâm nhập của chung độc mới giữ được một mạng. Sở Phi Dương không kịp vui mừng, lại hỏi: “Vậy phải làm thế nào để giải độc! Làm thế nào Thư Ảnh mới tỉnh lại?”

Nguyên Tình nghĩ một chút rồi nói:”Có hai cách. Cách thứ nhất đơn giản nhất hơn nữa an toàn nhất—”

Hắc liếc nhìn khuôn mặt lo lắng của Sở Phi Dương: “Phế bỏ nội lực của Quân công tử, chung độc dựa vào nội lực, tự nhiên sẽ tiêu vong.”

Sở Phi Dương cắn chặt môi, khóe môi giống như cương thiết  kiên ngạnh, cánh tay nắm chặt kiếm thoáng khẩn trương, nhíu mày nói: “Cách thứ hai?”

Nguyên Tình cúi đầu, thở dài nói: “Nói đến cách thứ hai, kỳ thực căn bản không có khả năng làm được. Quân công tử đã có ngươi bảo hộ, thì dù không có nội lực, cũng không sợ bị thương tổn…”
“Cách thứ hai là gì?” Sở Phi Dương bức ép hỏi.

Nguyên Tình không còn sự lựa chọn nào khác, nói: “Cách thứ hai, chính là dùng máu của chung trùng để giải độc—-”

“Chung trùng đó ở đâu?!” Ánh mắt Sở Phi Dương sáng ngời.

Nguyên Tình vẫn còn muốn khuyên nhủ Sở Phi Dương, hắn có chút tận tình khuyên bảo: “Sở đại hiệp, chung trùng đó ít nhất cũng đã sống hơn năm, sáu trăm năm, hơn nữa chỉ dưỡng nơi âm hàn, nó càng lúc càng cường đại. Không chỉ trong thân thể nó có kịch độc, mà loại độc này con người cũng không chịu nổi, cho nên người thường không cách nào chế ngự được nó.”

Sở Phi Dương nếu biết phương pháp giải cứu mà không cần thương hại đến Quân Thư Ảnh, có lý nào lại bỏ qua, hắn nắm chặt cánh tay Nguyên Tình nôn nóng kêu lên: “Ngươi chỉ cần cho ta biết chung trùng ở đâu, sau khi lấy được huyết trùng thì chế giải dược như thế nào? Còn những cái khác ngươi không cần lo!”

Thấy Sở Phi Dương như vậy, Nguyên Tình đột nhiên có chút hâm mộ Quân Thư Ảnh. Có một người toàn tâm toàn ý mà suy nghĩ cho y như vậy, chiếu cố y, ái hộ y, thì dù y rơi vào mê man, trong đáy lòng nhất định luôn cảm thấy an toàn…

Nguyên Tình rốt cuộc cũng từ bỏ ý định khuyên bảo, cẩn thận giảng giải cách thứ hai: “Đông Long Các được xây dựng trên Kỳ Lân Đảo, chung trùng đương nhiên cũng dưỡng ở đó. Các vị tiền bối của Đông Long Các đã xây dựng một nơi kiên cố, nên chung trùng chắc chắn không thể thoát ra. Muốn đả thương chung trùng lấy máu đã khó, thế nhưng giải dược vẫn là vấn đề nan giải nhất. Trùng huyết phải lấy từ cơ thể của chung trùng còn sống, hơn nữa phải lập tức sử dụng, mới có thể tạo thành giải dược có hiệu quả. Cho nên, ngươi phải dẫn Quân Thư Ảnh đi cùng.”

“Vì cái gì còn phải đưa Thư Ảnh đi đến nơi nguy hiểm đó?! Ta có thể bắt sống chung trùng, đem nó trở về lấy máu!” Sở Phi Dương ngông cuồng nói ra.

Nguyên Tình cười khổ một chút nói: “Ta tin Sở đại hiệp có năng lực đối phó với chung trùng nghìn năm.Chính là, dù người có bản lĩnh đến đâu cũng không thể đem nó ra khỏi Kỳ Lân đảo, tin ta đi Sở đại hiệp, ngươi nhìn thấy nó khắc sẽ hiểu.”

Đã tới mức này, Sở Phi Dương đối với Nguyên Tình cũng không còn gì để hoài nghi. Nếu hắn đã nói như vậy, đại khái chung trùng kia hẳn có gì đó không giống bình thường.

Sở Vân Phi vẫn luôn ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn bọn họ đàm phán, sau đó tiến lên nói: “Sở đại ca, đệ muốn đi cùng huynh! Đến lúc đó huynh phải đối phó chung trùng, chắc chắn không thể chiếu cố Quân đại ca. Đệ có thể bảo hộ huynh ấy!”

Sở Phi Dương cười cười, vỗ vỗ vai Sở Vân Phi, nhưng cũng không cự tuyệt.

Sở Vân Phi rất cao hứng, bộ dáng tươi cười cũng xán lạn vô cùng. Cậu thấy không khí lúc này cũng không gương cung bạt kiếm như lúc đầu, sau đó nói vài ba câu, rồi đỡ Nguyên Tình đã có chút hư nhược trở về nơi tạm cư của hắn.

Chương 92: Lại lên đảo

Sở Phi Dương sau khi biết được phương pháp giải chung độc, thì cũng không muốn ở lại Thiên Sơn thêm một khắc nào nữa.

Sở Vân Phi nhìn hai mắt hắn thâm quầng, cũng không biết hắn đã bao lâu rồi không có hảo hảo nghỉ ngơi? Có điều nhìn thần sắc lãnh liệt của Sở Phi Dương, Sở Vân Phi nguyên bản muốn khuyên hắn nghỉ ngơi vài ngày, hiện tại ngay cả nửa chữ cũng không dám nói ra.

Kỳ thực, cậu cũng có chút tư tâm. Xuất phát sớm một chút, thì có thể sớm một chút  nhìn thấy Quân đại ca …. Lâu như vậy không gặp cậu luôn tâm tâm niệm niệm đến Quân đại ca, Sở Vân Phi tưởng tượng tới gương mặt lạnh lùng của Quân Thư Ảnh lộ ra tiếu ý, ngay cả trái tim cũng thấy đập nhanh hơn một nhịp.

Nếu như Quân Thư Ảnh biết Sở Vân Phi đối với dung mạo của y đánh giá như vậy, chỉ sợ vị đại đệ tử Thiên Sơn phái hôm nay đã không còn đường sống rồi.

Sở Vân Phi vội vàng thu thập thật tốt hành lý, đến cáo biệt sư phụ, cùng Sở Phi Dương lên đường. Không ngờ vừa mới ra khỏi đại môn, Nguyên Tình đúng lúc này xuất hiện ngay trước mắt hai người.

Sở Vân Phi nhìn thân hình gầy yếu đến mức gần như bị gió thổi bay của hắn, trừng lớn mắt nói: “Nguyên Tình, mau trở về đi, không cần tiễn chúng ta.”

Nguyên Tình thế nhưng chỉ nhìn cậu một cái, lại dời tầm nhìn về phía Sở Phi Dương: “Sở đại hiệp, Quân công tử thành ra như vậy tất cả đều do ta gây lên, ta tình nguyện theo các người đến Kỳ Lân đảo, coi như là chuộc tội.”

Sở Phi Dương cười lạnh một tiếng: “Đây là lần thứ mấy ta nghe được câu‘ do ta gây lên’ từ ngươi? Các ngươi mỗi người đều tự đánh giá phân lượng của mình quá nặng, Thư Ảnh gặp kiếp nạn này chỉ vì cứu ta mà thôi, không liên quan tới các ngươi. Y cũng không cần ngươi tới chuộc tội, ngươi trở về đi, mang ngươi theo chỉ làm chậm hành trình thôi.”

Sở Phi Dương chưa từng trắng trợn châm chọc người khác như vậy, nhưng Quân Thư Ảnh mê man bất tỉnh đã lâu khiến tâm tình hắn rối loạn. Mấy việc nhân quả thị phi phải trái này Sở Phi Dương tuy không muốn tính toán so đo nữa, nhưng chung quy cũng không nhịn được sự nôn nóng trong lòng, hoá thành một thứ lợi khí bén nhọn, từ sâu trong tâm trí chui ra.

Nguyên Tình dưới ánh mắt băng lãnh của Sở Phi Dương, cơ thể suy yếu khẽ run lên, nhưng vẫn kiên trì nói: “Sở đại hiệp, ta sẽ không liên luỵ các người. Trên đảo còn rất nhiều cơ quan cạm bẫy ngầm, ta có thể giúp các ngươi nhanh chóng tìm được chung trùng.”

Sở Vân Phi nhìn trái nhìn phải, thấy Nguyên Tình co rúm thân thể quả thực rất đáng thương, cũng hướng qua Sở Phi Dương cầu tình: “Sở đại ca, Nguyên Tình nói cũng không sai, chúng ta lần trước lên đảo cũng gặp không ít mật thất cùng huyệt động, nhưng đều không thấy chung trùng gì đó….”

Sở Phi Dương giơ tay tỏ ý bảo cậu ngừng, nhìn Nguyên Tình một lát mới nói: “Kỳ thực ngươi muốn đi tìm sư phụ ta.”

Nguyên Tình nghe xong,  đôi mắt đen thẳm khẽ lướt  qua một tia sáng, sau đó hắn cúi gầm mặt, thái độ cam chịu.

Sở Phi Dương áp chế cơn cuồng bạo trong lòng xuống, làm cho mình bình tĩnh trở lại mới nói tiếp: “Nguyên Tình, sư phụ ngoại trừ dặn dò chúng ta những việc cần làm ra, chưa bao giờ nhắc tới ngươi. Ngươi cần gì phải làm chuyện thừa thãi.”

Nguyên Tình cắn cắn môi, vẫn như cũ không mở miệng.

Sở Vân Phi cũng ở một bên mở to mắt trông mong nhìn hắn. Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, hướng Sở Vân Phi nói: “Trên đường đi ngươi chiếu cố hắn.”

Sở Phi Dương thay đổi quá nhanh, Sở Vân Phi  còn không kịp cao hứng, Sở Phi Dương đã nhảy lên lưng ngựa, lao vút đi. Sở Vân Phi cuống quýt đem Nguyên Tình đỡ lên ngựa của chính mình, rồi cũng nhảy lên, ra roi thúc ngựa gắt gao theo sát Sở Phi Dương.

Mấy người đi suốt ngày đêm, cơ hồ khó có được một lát nghỉ ngơi, mí mắt Sở Phi Dương vừa tối vừa nặng, chiếc cằm vốn trơn nhẵn lúc này cũng lởm chởm vài sợi râu. Nguyên Tình xanh xao sắp chịu không nổi, khuôn mặt tái nhợt giống như người mắc bệnh nặng.

Vừa đến bên ngoài sơn cốc, ở giữa là cánh rừng quá rậm rạp không thể cưỡi ngựa, Sở Phi Dương liền đem dây cương ném cho Tiểu Tùng đang nghênh đón bọn họ ở ngoài cốc khẩu, nhanh chóng chạy như bay vào cốc.

“Thư Ảnh sao rồi?!” Sở Phi Dương hấp tấp chạy vào mật thất nơi Quân Thư Ảnh đang ngủ, thấy Lân nhi cùng Mục Giang Bạch thế nhưng đều ở đây.

Hắn nhanh chóng đi đến trước giường, cầm lấy tay Quân Thư Ảnh, cảm giác ấm áp khiến tâm tình phập phồng bất định của hắn dọc đường đi trong nháy mắt yên ổn trở lại.
“A Cha—” Thanh âm giòn tan của Lân nhi kêu lên một tiếng, đã bị Sở Phi Dương một phen ôm vào trong lòng, ở trên vầng trán trắng nõn của nó hung hăng hôn một cái, lại nhìn về phía Mục Giang Bạch.

Mục Giang Bạch sờ sờ chòm râu: “Không phát sinh chuyển biến xấu gì, vẫn ngủ nhiều như vậy, tựa hồ ngay cả ăn cũng không cần.  Đây coi như là tin tốt đi.”

Sở Phi Dương ngồi xổm xuống bên thành giường, tay trái cầm tay Quân Thư Ảnh, tay phải vẫn ôm chặt thân thể nhỏ bé của Lân nhi, đem mặt chôn xuống cổ Quân Thư Ảnh. Cứ như vậy ôm chặt lấy hai sinh mệnh quan trọng nhất của hắn, tâm tư đã trầm tĩnh lại rốt cuộc cũng khiến hắn cảm thấy một tia mệt mỏi.

“Nếu như Tiểu Thạch Đầu cũng ở đây thì tốt rồi, Thư Ảnh nhất định cao hứng…” Sở Phi Dương lẩm bẩm nói. Hắn cũng biết không chỉ có Quân Thư Ảnh cần, mà người cần hơn cả chính là hắn. Chỉ có nắm trong tay, trong ngực mới khiến hắn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người hắn yêu nhất, tâm tình nôn nóng của hắn mới chân chính bình tĩnh trở lại.

Lân nhi ngoan ngoan ngồi trong lòng Sở Phi Dương, trong hơi thở cảm nhận được cả băng tuyết cùng bụi bặm. Mục Giang Bạch khẽ lắc đầu, đang muốn đi ra ngoài, đã bị người được Tiểu Tùng mang theo đang từ ngoài cửa vội vã đi vào làm cho cả kinh đến dừng cả cước bộ.

“Ngươi …. ngươi là…” Mục Giang Bạch có chút do dự không chắc lắm mở miệng lên tiếng.

“Sư huynh, ta là Nguyên Tình.” Khi gặp lại Mục Giang Bạch, Nguyên Tình ngược lại có phần bình tĩnh, mỉm cười nói, chỉ là dọc đường đi bôn ba mệt nhọc nên khuôn mặt tái nhợt có phần thực thê thảm.

Sắc mặt Mục Giang Bạch thay đổi liên tục, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, ý bảo mọi người theo hắn ra ngoài.

Đáng thương cho Sở Vân Phi vừa mới thấy được mái tóc của Quân đại ca, còn chưa kịp nhìn kỹ, đã bị Tiểu Tùng kéo ra khỏi mật thất, đem cửa đóng lại, đoạn tuyệt hoàn toàn quải niệm của cậu.

“Quân đại ca, Quân đại ca huynh ấy…” Sở Vân Phi kêu được hai tiếng, nhưng cũng không biết muốn hỏi cái gì, sau đó có chút nổi nóng nhìn Tiểu Tùng, vẻ mặt tức giận.

Tiểu Tùng bị cậu dùng ánh mắt không tốt trừng lên nhìn mình một cái, có điểm không hiểu, lại thấy Nguyên Tình đang theo Mục Giang Bạch chậm rãi đi ra sân ngoài, liền một phen giữ chặt lấy Sở Vân Phi, kéo sang một hướng khác: “Đi bên này bên này, tất cả mọi người đều có chính sự, ta dẫn ngươi đi chơi.” (=.=) (=_=*)

“Ngươi làm cái gì vậy! Ai chơi đùa gì với ngươi! Ta cũng có chính sự!….” Sở Vân Phi vừa mở miệng kêu lên, đã bị Tiểu Tùng kéo tay áo lôi đi.

***Một trận tuyết đầu xuân vừa mới hạ, khiến cho khắp sơn cốc như chôn trong băng tuyết.

Mục Giang Bạch khoanh tay mà đứng, mái tóc hoa râm cùng chòm râu bị gió thổi hơi hơi phiêu động. Nguyên Tình đứng phía sau nhìn hắn, trong đầu khuôn mặt nam nhân anh tuấn bất phàm vẫn hiện lên rõ ràng như trước, phảng phất có cảm giác chớp mắt ngàn năm đã qua.

“Nguyên Tình sư đệ, ngươi nếu tìm đến ta, ta liền muốn hỏi ngươi một câu,ngươi lúc trước nói phải tái hiện lại ngày tháng huy hoàng của Đông Long Các, thậm chí còn không tiếc vi phạm tổ huấn, chỉ vì cái trước mắt, mà cưỡng ép luyện tập bộ tâm pháp kia, mới tạo ra kết cục như bây giờ. Ngươi đã hối hận chưa?” Thanh âm già nua của Mục Giang Bạch từ phía trước truyền tới, xa lạ khiến lòng người kinh sợ.

Nguyên Tình chợt giật mình phục hồi lại tinh thần, cắn chặt môi dưới. Trước mặt hắn các oan hồn dã quỷ vẫn như cũ lao về phía hắn, cơ hồ che kín cả thiên địa, khuôn mặt vặn vẹo méo mó hiện ra đều là  của  những người Đông Long Các mà hắn vô cùng quen thuộc. Đó là lương tâm hắn đang sám hối.

“ Hiện tại có làm gì cũng là vô ích, ta là tội nhân của Đông Long Các, vĩnh viễn không thể thay đổi được.” Nguyên Tình cúi đầu nhẹ giọng nói, “Sư huynh, ta tới gặp huynh, chỉ vì có một vấn đề muốn hỏi huynh, huynh hãy thành thật trả lời ta.”

“Ngươi nói đi.” Mục Giang Bạch quay đầu lại nhìn hắn.

“Lần cuối cùng trước khi ta vào mật thất tu luyện, huynh xuất ngoại hành sự còn chưa trở về. Ta để lại phòng huynh một thứ, huynh…có thấy không.”

Mục Giang Bạch nhăn mày suy nghĩ một chút, mới lắc đầu nói: “Không có.”

Nguyên Tình nghe câu trả lời của hắn thân thể suy yếu thoáng lung lay, Mục Giang Bạch cuống quýt đỡ lấy hắn, trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ thân thiết, cuối cùng cũng khiến cho Nguyên Tình từ những năm tháng mụ mị xa lạ kia tìm về chút hơi ấm quen thuộc.

“Là đồ vật gì, rất quan trọng sao?” Mục Giang Bạch hỏi.

Nguyên Tình than nhẹ một tiếng, lắc lắc đầu: “Đã không quan trọng nữa…”

***

Trên Kỳ Lân đảo xa xôi đơn độc, đống phế tích thê lương được che giấu trong bóng tối, một viên ngọc xanh nho nhỏ bị lớp tro bụi dầy bao phủ vẫn sáng bóng, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy được ở chính giữa có khắc một chữ ‘ Tình’. Viên ngọc đó lại đặt trên lên một chiếc khăn xanh, vẫn còn ẩn ẩn vết tích mực nước.

Một trận gió thổi qua, thanh khăn cuối cùng cũng rời khỏi sự trói buộc của viên ngọc, phần phật rời khỏi mặt đất, bay về phía không trung, trên chiếc khăn có vài dòng chữ ngay ngắn nhỏ nhắn tuấn nhã, lại một lần nữa bị cuốn vào bên trong.

Mục sư huynh, thấy chữ như thấy người… nếu huynh đồng ý ở bên ta cả một đời, liền tới mật thất tìm ta… Ta nguyện lập tức buông tha, từ nay về sau trọn đời ở bên huynh, cùng nhau tới già.

Chiếc khăn xanh càng lúc càng bị gió biến cường ép, bay lượn vài vòng trên không trung, liền thẳng tắp rơi xuống biển, bất quá chỉ trong chốc lát đã sũng nước, theo sóng biển trôi đi.

Một con thuyền nhanh chóng lướt qua gợn sóng cuốn trôi chiếc khăn, chậm rãi tiến đến.

Sở Phi Dương đứng ở đầu thuyền, hướng về phía đảo, hai mắt chợt hiện lên hình ảnh phản chiếu của những gợn sóng.

“Thư Ảnh, cuối cùng chúng ta cũng tới rồi.”

Chương 93: Vua của vạn trùng

Sở Phi Dương ôm lấy Quân Thư Ảnh xuống thuyền, kéo chặt áo choàng của Quân Thư Ảnh, vì y che gió lạnh thấu xương trên đảo.

Nguyên Tình được Sở Vân Phi nâng xuống, liền bắt gặp phải ánh mắt trầm tĩnh như nước của Sở Phi Dương.

“Chung trùng ở nơi nào, dẫn ta đi.”

Nguyên Tình gật đầu, dẫn mọi người tiến sâu vào đảo.

Lúc này đã vào xuân, tuy không khí vẫn giá rét, nhưng hoa cỏ cây cối trên đảo đã nảy lộc, khiến cho nơi hoang vắng cô bình này cũng thêm chút sinh khí.

Nguyên Tình dẫn mọi người đến một nơi trước đây vốn là đại sảnh nay đã thành đống phế tích, bước qua một bức tường đổ, liền đứng trước một vách tường đá kiên cố trơ trọi. Hắn ở trên thạch bích loay hoay sờ soạng một lát, sau đó một thanh âm nặng nề vang lên, trên mặt đất chậm rãi lộ ra một động khẩu đủ cho một người chui lọt.

Sở Phi Dương nhìn về phía động khẩu hắc ám kia, cũng không biết thông xuống lòng đất sâu bao nhiêu, không khỏi nhíu mày nói: ‘Cửa của môn phái ngươi thật sự kỳ quái, vì sao cứ thích mở ở trên mặt đất.”

Nguyên Tình nhìn hắn một cái rồi nói:  “Đông Long Các đã từng có thời kỳ cường thịnh, lúc suy yếu tuy đã lui về ẩn cư trên hòn đảo đơn độc này, nhưng vẫn luôn có kẻ thù tìm đến cửa. Gia quyến của các đệ tử đều là thường nhân tay trói gà không chặt, căn bản không chịu nổi một chiêu, nên chỉ có thể làm vậy.” Nói đến đây hắn lại cảm thấy dường như mình hơi nhiều lời, lắc lắc đầu: “Đều là chút chuyện xưa cũ, hiện tại cũng không tất yếu phải biết. Sở đại hiệp, trong này vẫn có vài cơ quan, các người đều phải theo ta, không nên đi loạn.”

Nguyên Tình nói xong liền ra hiệu cho Sở Vân Phi dẫn hắn nhảy xuống. Sở Phi Dương chu đáo chặt chẽ bảo hộ Quân Thư Ảnh vào lòng, cũng nhảy xuống theo. Động khẩu này  cũng không sâu, Sở Phi Dương rất nhanh đã vững vàng đáp trên nền đất. Nguyên Tình đã đốt lên một đuốc, đi về phía trước.
Dọc đường đi Nguyên Tình động tác nhanh nhẹn dỡ xuống rất nhiều cạm bẫy chết người, có vài cái nhìn qua đã thấy rất hung hiểm.

Sở Vân Phi nhìn bóng lưng gầy gò của Nguyên Tình, khẽ thở dài nói:  “May mà mang theo Nguyên Tình tới đây, bằng không dù có thể phá được những cạm bẫy này, thì cũng lãng phí rất nhiều thời gian.”

Sở Phi Dương không hề hé răng, chỉ cúi đầu nhìn Quân Thư Ảnh đang lẳng lặng trầm ngủ trong lòng hắn.

Đôi lông mày tuấn nhã vẫn theo thói quen hơi hơi nhăn lại, khiến cho Sở Phi Dương có cảm giác y cũng không phải đang an tường mà ngủ, có lẽ Quân Thư Ảnh đang chịu sự tra tấn của chung trùng, chính là y nói không lên lời….

Sở Phi Dương mạnh mẽ ngẩng đầu, hít sâu một hơi, ngăn cản chính suy nghĩ làm cho hắn đau lòng này.

Nguyên Tình vẫn đi ở phía trước lúc này lại dừng lại, Sở Phi Dương nương theo ánh lửa nhìn tới, dưới ánh sáng của ngọn đuốc, hiện ra một khối thạch bích nặng nề.Sở Phi Dương còn chưa mở miệng, Sở Vân Phi đã cả kinh nói: “Sao vậy? Nguyên Tình, nơi này là tử lộ sao?”

Nguyên Tình lắc đầu nói:  “Đừng lo lắng, ta không có dẫn nhầm đường, chung trùng ở ngay phía sau. Các ngươi cần chuẩn bị một chút, tất cả nhắm mắt lại đi.”

Sở Phi Dương ngay cả hỏi cũng không hỏi, lập tức nhắm mắt, giống như ngay cả thời gian để hỏi cũng không nguyện ý chậm trễ.

Quan một lúc, trong tai mọi người  mới vang lên tiếng cửa đá mở  ầm ầm.

Sở Phi Dương chỉ cảm thấy trong chớp mắt, khoảng không nguyên bản đen kịt trước mắt giây lát đã biến thành một mảng sắc đỏ, còn ẩn ẩn những điểm đen nho nhỏ đang du động. Cách mí mắt cũng có thể cảm thấy ánh sáng chói loà kia đâm vào mắt đến đau nhức.

Thanh âm của Nguyên Tình vang lên: “Đây là nơi chung trùng sống. Thân thể nó phát ra ánh sáng rất chói mắt, các ngươi mới từ địa đạo hắc ám kia đi tới nên trước tiên phải để thích ứng, bằng không mắt sẽ bị tổn thương.”

Đợi cho cảm giác đau nhức dần dần qua đi, Sở Phi Dương chậm rãi mở hai mắt, trước mắt hiện lên một thạch động vô cùng rộng lớn, cao không thấy đỉnh, đại khái hẳn là một phần trong lòng núi.

Bạch quang chói mắt kia từ phía trước bắn tới, Sở Phi Dương híp mắt nhìn qua, tuy biết chung trùng nuôi dưỡng ngàn năm nhất định bất phàm, thế nhưng khi nhìn thấy hình thể của nó cũng khiến hắn hơi kinh hãi

Chương 94: Thủ huyết giải chung

Chỉ thấy giữa sơn động, những đoạn xiềng xích thô to từ bốn phương tám hướng tụ lại đây, vô cùng giống với cảnh tượng Nguyên Tình bị trói buộc khi trước, chỉ là sợi xích sắt này càng thêm đen bóng thô dày, dưới bạch quang chói mắt chiếu xuống toả ra ánh sáng lạnh lẽo. Một đầu khác của những sợi xích được toả ra xung quanh, dần dần biến mất trong bóng tối, hẳn là được cố định trên thạch bích.

Mà ở giữa vô số xích sắt kia, nằm úp sấp xuống là một sinh vật vô cùng to lớn. Toàn thân một màu ngân bạch, trên trán còn mọc ra hai nhánh sừng, nhìn qua có chút non nớt. Dưới thân nó rơi lả tả những nhánh sừng cứng rắn hơn, tựa hồ do nhiều năm trôi qua mà từ từ rụng xuống.

Thân thể thô to được che kín bởi những vẩy màu ngân bạch, to đến mức có lẽ phải ba người mới ôm xuể, thân thể thật dài vòng quanh măng đá lớn giữa sơn động đến mấy vòng, chân trước sắc bén ghé trên thạch bích, khuôn mặt to lớn đè lên móng vuốt, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt an tường, mỗi khi thở ra lại thổi bay cả sợi râu thô dài bên mép, thỉnh thoảng hơi hơi run run.

“Này…. Đây là—” Sở Vân Phi chịu đựng ánh sáng gay gắt khiến nước mắt lưng tròng, vẫn trừng lớn hai mắt, ngay cả chớp một cái cũng luyến tiếc.

Sở Phi Dương nhìn phía trước, sắc mặt tuy bình tĩnh, nhưng trong nội tâm chấn động so với Sở Vân Phi lộ ra bộ dạng non nớt không ít hơn là mấy.

Vốn đã nghe Nguyên Tình nói nó là chung trùng ngàn năm, vạn trùng vương, Sở Phi Dương luôn cho rằng nhiều nhất cũng chỉ là một loại sâu có chút nguy hiểm, còn chưa đủ tư cách khiến hắn để vào mắt.

Thế nhưng con vật trước mắt này— nó căn bản đã vượt xa giới hạn có thể với tới của con người, dù là người mạnh mẽ thế nào thì đứng trước mặt nó tựa hồ không đáng để nhắc tới.

Nó hiện giờ chỉ là đang an tường ngủ say, nhưng vẫn khiến Sở Phi Dương cảm thấy áp lực cường đại, không ai bì nổi, uy nghiêm không thể xâm phạm!

“Đông Long Các thế mà dám giam cầm thứ này, các ngươi thực sự là… Nghịch thiên—” Sở Phi Dương thấp giọng nói.

Nguyên Tình lại kiên định trả lời: “Không, nó chỉ là chung trùng mà thôi.”

Sở Phi Dương vì sự cố chấp của Nguyên Tình mà hơi nhíu mày, rồi lại nghe Nguyên Tình thấp giọng nói: “Ta không biết từ mấy trăm năm trước các vị sư tổ từ nơi nào mà có được nó, nhưng theo những ghi chép để lại, ban đầu nó căn bản không có hình dáng này…. Ai biết nó sống qua vài trăm năm lại thành như vậy. Đông Long Các hết đời này đến đời khác nuôi dưỡng nó nhiều năm qua, lấy máu nó chế dược, luyện công…Đến khi Đông Long Các rơi vào tay ta, ta lần đầu tiên nhìn thấy nó, mới thực sự hiểu được di huấn của các vị sư tổ để lại, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào lại đến lấy huyết của nó, tu luyện bộ tâm pháp nghịch thiên kia, đến tột cùng là vì sao. Đông Long Các là dựa vào nó mới có quá khứ huy hoàng, dù sau đó chúng ta thoái ẩn giang hồ, không bao giờ ….đụng đến nó nữa, nhưng chúng ta sớm không dám thừa nhận, bị chúng ta giam cầm nhiều năm như vậy có lẽ là… Có lẽ là…”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài một hơi, ngắt lời Nguyên Tình:  “Mặc kệ nó là cái gì, ngày hôm nay ta vẫn phải lấy máu của nó.” Hắn nói xong liền chậm rãi đặt Quân Thư Ảnh trên mặt đất, để y tựa vào thạch bích khô ráo.

Sở Vân Phi tới gần, Sở Phi Dương hướng cậu gật đầu nói: “Vân Phi, đệ thay ta hảo hảo chăm sóc Thư Ảnh,” nói xong liền nhìn thoáng qua bóng dáng quật cường thẳng tắp của Nguyên Tình, lắc đầu nói: “Nguyên Tình ngươi tốn nhiều tâm tư rồi.”

Khuôn mặt Quân Thư Ảnh hơi gục xuống, dưới ánh sáng chói loà tản ra sắc thái trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Sở Vân Phi một tay kéo Nguyên Tình lại đây, đứng bên cạnh Quân Thư Ảnh, hướng Sở Phi Dương gật đầu một cái: “Sở đại ca huynh yên tâm đi.”Sở Phi Dương rút kiếm, chậm rãi tiến về phía trước. Ngẩng đầu nhìn cự vật an tĩnh kia, trên mặt thậm chí cảm nhận được hơi thở ấm áp tanh nồng của nó.

Sở Phi Dương cắn chặt răng, khẽ hạ thấp người, nhún mạnh một cái, nhanh chóng lao về phía trước, bóng dáng hoá thành một bóng đen giữa ánh sáng bạch sắc.

Trên thân thể của quái vật to lớn kia được lớp vẩy cứng rắn bao bọc, Sở Phi Dương vốn muốn ở trên cái đuôi dài duỗi ra bên ngoài của nó lấy một chút huyết, nhưng kiếm đâm vào mặt trên như đâm vào tảng đá, hoàn toàn không thể xuyên qua. Nó chỉ hơi vẫy cái đuôi, cư nhiên không có tỉnh lại.

Sở Phi Dương ngừng lại, biết không thể làm như vậy, hắn cắn chặt răng nhìn thật kỹ thân thể ngân bạch to lớn kia, cái bụng mềm mại đã bị nó che lấp kĩ dưới thân, chỉ có móng vuốt đang đặt trên nền đá là lộ ra chút da thịt non mềm hồng nhạt.

Tay đứt ruột sót, chỉ sợ đối nó mà nói cũng giống như vậy. Nhưng lúc này cũng không còn thời gian để nghĩ biện pháp khác, Sở Phi Dương nhìn con quái vật đang ngủ say tới mức thập phần thoải mái, trong lòng mặc niệm một tiếng: “Đắc tội”, liền lại phi thân lên, mũi kiếm sắc bén thẳng tắp đâm vào móng chân của nó.

Tiên huyết đỏ tươi ấm áp trong nháy mắt chảy ra, Sở Phi Dương xuất ra một bình sứ đã chuẩn bị trước đặt dưới mặt kiếm, trong bình đã có sẵn các loại thảo dược do Nguyên Tình điều chế,  máu tươi thuận theo thân kiếm ồ ồ chảy xuống.

Cơ hồ ngay lúc bị kiếm đâm vào chân trước, con quái vật to lớn bị giày vò rốt cục tỉnh lại. Nó mở ra con mắt thật lớn, bên trong là con ngươi vừa đen vừa sâu ẩm ướt. Nó giật giật cái đuôi, tựa hồ còn chưa tỉnh táo sau giấc ngủ vài chục năm.

Trong khoảng khắc nó động đậy, Sở Vân Phi trực giác liền cảm thấy được một cỗ  uy thế to lớn, cậu nhanh chóng cõng Quân Thư Ảnh lên lưng, lôi kéo Nguyên Tình chạy ra cửa động nối liền với địa đạo, trốn ở phía sau thạch bích.
Quả nhiên nó cúi đầu nhìn nhân loại nhỏ bé đang ở trên móng trái của nó tác loạn, sau khi sửng sốt một lát liền phản ứng lại, vung móng vuốt đem Sở Phi Dương hung hăng hất ra, giơ móng vuốt còn đang chảy máu ngửa đầu lên ngâm dài một tiếng.

Sở Phi Dương nương theo sức lực của nó nhanh chóng tung người bay ngược về phía động khẩu, trong không trung nhanh tay cất đi chiếc bình nhỏ đựng đầy tiên huyết, nhìn sinh vật màu ngân bạch mỹ lệ đang ngân dài vì đau nhức, trong ánh mắt hiện lên một mạt quý ý.

Nó hẳn là sủng vật của trời đất, hẳn phải bay lượn nơi chân trời hoặc bơi lội dưới biển sâu,  không nên bị giam cầm ở nơi âm hàn này. Chỉ là hắn hiện tại không có thời gian, đối mặt với cơn giận dữ của nó, hắn cũng không có năng lực trả tự do cho nó.

Sở Phi Dương liếc mắt nhìn nó lần cuối, trong miệng lẩm bẩm: “Ta rồi sẽ trở lại trả  tự do cho ngươi, đối với ngươi coi như đền đáp.” Tiếng nói vừa dứt, hắn liền từ động khẩu xông ra ngoài, cự vật kia cũng giận dữ thả chân xuống bên thân thể to lớn, ở bên trong sơn động lửa giận tận trời bốc lên, bạch quang chói mắt càng thêm rực rỡ.

Nguyên Tình thấy Sở Phi Dương lao ra liền đóng lại cửa đá nặng nề, nhận lấy cái bình nhỏ Sở Phi Dương móc ra, lại từ trong lòng lấy ra một bao bột phấn hoà vào, cẩn thận cho Quân Thư Ảnh ăn.

Nguyên Tình thấy Sở Phi Dương một tay giữ chặt tay Quân Thư Ảnh,  tay kia cầm kiếm chấn động khiến cho huyết châu trên mũi kiếm nhỏ xuống, trên mặt lại có vẻ áy náy, tự nhiên biết hắn đang nghĩ cái gì. Ngày Nguyên Tình tiếp nhận vị trí chưởng môn, theo sư phụ đến nơi này nhìn nó cũng mang tâm tình như vậy. Đối với sinh vật cường đại mỹ lệ này dù là bất kỳ thương tổn cùng khinh nhờn nào cũng khiến người ta trong lòng bất an.

“Sở đại hiệp, ngươi không cần như thế.” Nguyên Tình lên tiếng, “Dựa theo sách cổ ghi chép, nó toàn thân ngân sắc, tính thích âm hàn, nơi này đối với nó mà nói coi như thoải mái dễ chịu. Ngoại trừ không dám cởi bỏ xiềng xích cho nó, Đông Long Các đối với nó từ trước tới nay luôn luôn chiếu cố.”

Như là muốn minh chứng cho lời nói của Nguyên Tình, cánh cửa đá dày nặng vốn  đã khép lại đột nhiên xuất hiện chút sương trắng nhè nhẹ, bất quá chỉ trong chốc lát đám sương trắng kia nhanh chóng tràn ra, trong giây lát đá vụn rơi xuống, trên cửa đá bị phá vỡ thành những lỗ to, ánh sáng chói mắt từ trong động vọt ra, chiếu sáng cả địa đạo vốn hắc ám. Bạch quang kia cũng không ôn hoà như lúc đầu, không chỉ càng thêm chói lọi, trong không gian thậm chí còn mang theo hàn khí lạnh giá.

“Đi mau!” Sở Phi Dương khẽ quát một tiếng, cõng Quân Thư Ảnh còn chưa tỉnh lại, nhanh chóng chạy ra phía ngoài.

Sở Vân Phi nhân cơ hội này tò mò liếc nhìn qua lỗ thủng trên cửa đá, chỉ thấy con quái vật không lồ đó vẫn giơ móng vuốt giãy dụa lăn lộn kêu to, giống như đang rất đau đớn. Nói thật tuy rằng kiếm của Sở Phi Dương có sắc bén, thì vết thương này đối với nó mà nói, quả thực nhỏ bé giống như muỗi đốt mà thôi.

Sở Vân Phi kéo tay Nguyên Tình cấp tốc chạy về phía trước, trong miệng vừa nói: “Nguyên Tình ngươi nói đúng, ta thấy các ngươi đối với nó không chỉ chiếu cố có hơn, mà nó quả thực được nuông chiều từ bé.”

Nguyên Tình nghi hoặc nhìn cậu một cái, nhưng đang chạy quá nhanh khiến hắn không thể mở miệng nói cái gì, liền tiếp tục lao đầu chạy ra phía ngoài.

Địa đạo đã dài hiện tại lại càng thêm dài đằng đẵng, giống như vô luận chạy bao xa, thì tiếng ngâm kia vẫn vọng đến bên tai. Tiếng ngâm mang theo hàn khí bên trong đó đã dần dần nổi lên biến hoá, giữa không trung hợp thành những mũi băng sắc nhọn, từ phía sau bắn đến, đập tới trên thạch bích ngay lập tức đông lại, sau đó vỡ vụn, chỉ để lại những lỗ thủng trên vách đá.

Mấy người phải vừa chạy vừa tránh những mũi tên nhọn do hàn khí tạo thành, tốc độ chậm lại. Đột nhiên có vài đạo băng tiễn tụ thành một bó từ phía sau bắn đến, Sở Vân Phi đưa tay đẩy Nguyên Tình ngã nhào xuống mặt đất, né sang một bên, vừa hướng phía trước hô: “Sở đại ca cẩn thận!”

Chương 95: Cái gọi là tín nhiệm

Sở Phi Dương sớm đã cảm nhận được luồng khí lạnh sau lưng, nơi này chỉ có một địa đạo rộng lớn thẳng tắp, không có chỗ để trốn, dưới tình thế cấp bách hắn chỉ có thể bảo hộ chặt chẽ Quân Thư Ảnh,phi thân lên,tại giữa không trung điểm mũi chân đạp vào thạch bích, mượn lực nhảy sang một hướng khác, nấp sau một tảng đá nhô ra, đặt Quân Thư Ảnh vào giữa vách đá cùng thân thể mình.

Sở Phi Dương nhìn lại, đoạn địa đạo này có hơi gấp khúc, đám băng tiễn bắn thẳng đến đều cắm vào trên thạch bích, rồi vỡ thành nhiều mảnh khiến đất đá văng tung toé.

Sở Vân Phi lôi kéo Nguyên Tình chạy tới, thân thiết hỏi: “Sở đại ca, hai huynh không sao chứ?”

Sở Phi Dương lắc đầu, còn chưa kịp mở miệng, Nguyên Tình đột nhiên trầm sắc mặt, như lâm đại địch nói: “Có chuyện rồi, nhanh rời khỏi nơi đây!”

Sở Vân Phi không hiểu, nhưng thấy sắc mặt Nguyên Tình thì đã biết tình thế nghiêm trọng, lập tức không hỏi nhiều, kéo Nguyên Tình tiếp tục chạy ra ngoài, trong miệng kêu lên: “Sở đại ca nhanh lên!”

Sở Phi Dương vừa định ôm lấy Quân Thư Ảnh, thì cảm thấy ngón tay Quân Thư Ảnh khẽ động. trong lòng hắn căng thẳng, nhìn về phía khuôn mặt Quân Thư Ảnh, đã thấy mi mắt hắn run run, rồi chậm rãi mở mắt ra!

“Thư Ảnh—-” Sở Phi Dương trong lòng kinh hỉ đến tột cùng, lúc mở miệng thì cẩn thận vô cùng, như sợ kinh hách đến cái gì đó.

Quân Thư Ảnh chỉ hé mắt, vì khó chịu mà một nữa nhắm lại, môi giật giật, tiếng nói khàn khàn:  “Chói quá.”

Sở Phi Dương cuống quýt lấy tay che lại mắt Quân Thư Ảnh:  “Ngươi ngủ lâu lắm rồi, đừng mở to mắt vội, sẽ thụ thương.”

Lòng bàn tay tạo ra một bóng râm, khiến cho hai mắt Quân Thư Ảnh cảm thấy dễ chịu hơn. Y chớp chớp mắt, lông mi cọ cọ vào lòng bàn tay Sở Phi Dương. Cảm giác ngưa ngứa từ lòng bàn tay chạm vào tận đáy lòng, Sở Phi Dương chỉ cảm thấy trong lòng mềm mại tựa như muốn hoá thành một hồ nước mùa xuân. Xuyên qua kẽ ngón tay nhìn nhau, cái liếc mắt tựa như lâu đến vạn năm, kỳ thực bất quá chỉ trong nháy mắt.

Quân Thư Ảnh khẽ mở mắt một cách khó khăn, qua kẽ ngón tay nhìn Sở Phi Dương, mơ hồ trông thấy bạch quang bên trên đỉnh động. Ánh sáng lọt qua khe hở cường liệt đến mức khiến cho hai mắt khô khốc sinh đau, nhưng y vẫn thấy được vết nứt trên đỉnh động ngày càng mở rộng, từ vết rạn đó chậm rãi  nhỏ ra từng giọt nước màu xanh đậm. Theo vết rạn, từng giọt nước màu sắc kỳ lạ đó rơi càng lúc càng nhanh, từ phía xa xa đang chảy dọc tới chỗ bọn họ, trong giây lát đã đến rất gần.

“Phi Dương, nguy hiểm!” Quân Thư Ảnh cắn răng nói, khe hở càng ngày càng lớn cùng dịch thể kỳ dị chảy ra từ cường quang khiến cho đầu óc y căn bản không mê man mà thêm phần cẩn thận lo lắng,  cơ hồ là theo bản năng, Quân Thư Ảnh đem toàn bộ khí lực trong cơ thể dồn vào cánh tay, một phen đẩy Sở Phi Dương ra.

Trong tầm nhìn bạch quang mạnh mẽ, Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy trước mắt sáng lên rồi lại tối sầm, hai mắt đau đớn e rắng chịu không nổi, vội vã nhắm chặt lại.

Sở Phi Dương bất ngờ nên không kịp đề phòng bị Quân Thư Ảnh đẩy xa vài bước, cũng chú ý đến dị trạng trên đỉnh đầu. Khe nứt kia mở rộng đến trước người Quân Thư Ảnh khó khăn lắm mới dừng lại, những giọt nước màu xanh đậm liên tục chảy xuống thành một dòng.

Quân Thư Ảnh tuy không nhìn thấy, nhưng theo bản năng cảm nhận được một tia nguy hiểm, vô thức lùi về sau. Chất lỏng kia nhỏ xuống ngay trước mũi chân y, ăn mòn cả mặt đất tạo thành những lỗ nhỏ.

Sở Phi Dương trong nháy mắt kinh hoàng đến trái tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực, hắn vừa định bước qua, Nguyên Tình ở phía sau kêu lớn: “Sở Phi Dương, ngươi không được bước tới! Một khi cơ quan ngầm ở đây phát động, không được đi tới! Ngươi không muốn hại chết Quân công tử thì lui lại đi!”

Sở Phi Dương mắt thấy Quân Thư Ảnh cách mình có vài bước chân, nhưng hắn lại không cách nào tới gần, không thể chạm vào, ngọn lửa nôn nóng trong lòng như sắp đem lý trí căng thẳng đã lâu của hắn đốt sạch.

Hắn đứng tại chỗ một lúc lâu, thân hình cao lớn cứng còng, hai tay gắt gao nắm chặt lại. Nguyên Tình ở phía sau khẩn trương nhìn hắn, sợ hắn nhất thời kích động. Trong địa đạo dài hẹp này, cơ quan ngầm vừa nhiều vừa nguy hiểm, một khi đã phát động, thì không khác gì thiên la địa vọng, dù võ công cao cường đến đâu cũng không có khả năng thoát ra ngoài.

Sở Phi Dương hít sâu một hơi, khống chế  xúc động của chính mình. Hắn không dám coi thường cạm bẫy của Đông Long Các, hắn không thể mạo hiểm khiến Quân Thư Ảnh chịu thưởng tổn dù chỉ chút ít. Sở Phi Dương từ nơi dày đặc độc thuỷ cùng băng tiễn sau khi chạm vào vách động liền hóa thành từng bông tuyết văng ra xung quanh, hắn chậm rãi thối lui về chỗ Sở Vân Phi cùng Nguyên Tình.

Quân Thư Ảnh như cũ cuộn mình trong góc động, khẽ cau mày, hai mắt nhắm nghiền. Bên tai nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, tiếng động ăn mòn vang lên, thanh âm đá vụn văng khắp nơi, còn có không khí càng ngày càng lạnh, nét mặt y mang theo chút mờ mịt. Tựa hồ bốn bề đều chứa hung hiểm, không biết làm thế làm để chạy thoát.

Sở Phi Dương đem những biểu cảm mờ mịt không biết làm gì của Quân Thư Ảnh thu vào trong mắt, thực đau lòng. Bọn họ lúc này rõ ràng chỉ cách nhau có vài bước, lại giống như cả khoảng trời không thể vượt qua.

Sở Phi Dương cắn chặt răng— không, chỉ có hắn không cách nào bước qua mà thôi, nhưng Quân Thư Ảnh có thể. Y có thể đi qua nọc độc cùng băng tiễn này, một lần nữa trở về bên người hắn!
Sở Vân Phi lo lắng nhìn dòng nước xanh đậm càng ngày càng dày đặc, thấy Quân Thư Ảnh vô pháp mở mắt ra, suy yếu mà ẩn tránh trên vách tường, trong lòng như có lửa đốt: “Nguyên Tình, làm sao để đóng mấy cơ quan kia lại?! Thời gian của Quân đại ca sắp hết rồi”.

Nguyên Tình lắc đầu: “Cơ quan này đã lâu không tu sửa, chịu không nổi cơn tức giận của chung trùng mới phát động, ta cũng không có biện pháp. Nhưng mà vẫn còn may nó đã trải qua thời gian khá lâu, bộ phận then chốt sớm gỉ sét, căn bản không thể phát huy uy lực lớn nhất. Bằng không chúng ta sớm đã chết mất xác rồi.”

Sở Phi Dương ở bên cạnh đột nhiên đi về phía trước một bước, thanh âm trầm thấp bình tĩnh đến không ngờ:  “Thư Ảnh, ngươi đừng sợ, từ từ đứng dậy trước đã.”

Nguyên Tình có chút nghi hoặc nhìn hắn, đã thấy thân thể hắn cùng hai tay bên sườn siết chặt đang vô pháp kiềm chế cơn run rẩy nhè nhẹ.  Nhưng thanh âm  của hắn vẫn bình tĩnh như trước, giống như đang nắm chắc phần thắng trong tay.

“Đừng mở mắt.” Sở Phi Dương thấy Quân Thư Ảnh một bên sờ soạng thạch bích để đứng lên, một bên có ý đồ định mở mắt ra, vội ngăn lại: “Trong địa đạo rất sáng, mắt của ngươi sẽ không chịu nổi.”

Quân Thư Ảnh nghe lời buông tha ý đồ này, lẳng lặng đứng ở góc tường. Cảm thấy bên má hàn khí mang theo từng đạo sắc bén vù vù lao qua, bất giác lui từng bước vào trong góc, cho đến khi không thể thối lui được nữa.

Nhưng thanh âm bình tĩnh của Sở Phi Dương truyền đến bên tai, như là bất khả tư nghị, xoa dịu đi do dự cùng mờ mịt khôn cùng trong đáy lòng. Tựa hồ chỉ cần đi đến nơi phát ra thanh âm trầm ấm đó, là có thể tránh khỏi nguy hiểm, sẽ an toàn— an toàn trở lại bên người hắn.

“Thư Ảnh, ngươi nghe rõ lời ta nói, làm theo lời ta. Đừng quan tâm đến tiếng động xung quanh, ta sẽ không để mấy thứ kia chạm vào ngươi, hiểu chưa?” Sở Phi Dương cố gắng mở to hai mắt, ý đồ thấy rõ quy luật của những giọt nước dày đặc kia, còn phải đề phòng băng tiễn truy kích phía sau. May mắn đoạn địa đạo này có nhô ra một góc, vị trí của Quân Thư Ảnh cũng không bại lộ dưới tầm bắn của băng tiễn, đa số đám băng tiễn loạn xạ kia đều vào thạch bích gồ ra kia.

Quân Thư Ảnh hơi hơi nghiêng mặt, nghe Sở Phi Dương nói xong, gật đầu nói: “Ta đã biết.”

Sở Vân Phi nhìn nhìnSở Phi Dương, rồi lại nhìn về phía trước mấy bước nơi nọc độc cùng băng tiễn đan xen lẫn nhau mà tàn phá, cho dù thấy được chỉ sợ phải mất rất nhiều công phu mới an toàn xuyên qua, huống hồ Quân Thư Ảnh lúc này lại không nhìn thấy. Nhưng cậu cũng hiểu, lúc này e rằng chỉ còn một biện pháp. Cho dù còn có phương pháp khác, thì khe nứt trên đỉnh động cũng không cho bọn họ có đủ thời gian để tìm kiếm.

Sở Vân Phi nắm chặt lòng bàn tay, lo lắng nhìn Quân Thư Ảnh đang theo lời Sở Phi Dương chỉ dẫn mà bước lên hai bước.

“Được rồi, Thư Ảnh, đứng nguyên chỗ này, đừng cử động!” Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh thiếu chút nữa đã bước lên tiếp một bước—- nếu bước tới một chút là rơi vào trúng nơi nọc độc rơi xuống, toàn thân hắn không khỏi toát mồ hôi lạnh, sau lưng áo hầu như đã ướt đẫm.

Quân Thư Ảnh đứng yên chỗ cũ, nguy hiểm bên người từ bốn phương tám hướng đang đè ép y, y phải hao tổn hết khí lực mới khắc chế được bản năng muốn chạy trốn của mình. Quân Thư Ảnh nhịn không được hít sâu rồi thở ra một hơi, kỳ quái là trong tuyệt cảnh này hai mắt không thể nhìn thấy,thì trong đáy lòng cư nhiên còn có một tia cảm giác an toàn đang vỗ về thể xác và tinh thần của y.“Được rồi, đứng yên ở đó không nên cử động, chờ lúc ta bảo ngươi đi ngươi hãy bước về trước một bước, chỉ có thể đi từng bước!”

Đúng rồi… chính là thanh âm này, khiến cho y dù rơi vào tình cảnh nào cũng không hoảng sợ. Giống như chỉ cần đem hết thảy giao cho hắn, thì mọi bất an đều biến thành dư thừa, cũng không cần phải lo lắng.

Thật lâu trước kia Sở Phi Dương tựa hồ nói qua, hắn trúng một loại độc dược tên là Quân Thư Ảnh, không muốn hoá giải, cam nguyện trầm luân.

Quân Thư Ảnh nghĩ lại hồi ức trước đây, khoé miệng không khỏi lộ ra một chút tươi cười bất đắc dĩ.

Hiện giờ y thì sao? Y có phải cũng trúng một loại độc tên là Sở Phi Dương hay không? Đem cả một chút cơ hội tìm đường sống đặt vào tay hắn, không hề do dự mà tin tưởng hắn nhất định sẽ đưa mình ra khỏi khốn cảnh.

Hy vọng lập tức được chạm vào hắn, mong muốn ngay tức khắc được đôi tay mạnh mẽ của hắn ôm chặt… sự tín nhiệm cùng ỷ lại cực đoan như vậy ngay cả bản thân y cũng thấy khó tin, thậm chí khiến Quân Thư Ảnh mỗi khi nghĩ đến lại thấy tim đập dồn dập. Nhưng y cam tâm tình nguyện tiếp tục chìm đắm vào sự tin tưởng mù quáng này, không muốn thanh tỉnh, không cần thanh tỉnh.

Sở Phi Dương nhìn chằm chằm vào những giọt nước độc thỉnh thoảng nhỏ xuống, chúng nó hình thành một tấm mành nước đáng ghét, che ở phía trước người Quân Thư Ảnh.

Ngay lúc những giọt nước độc kia dừng trong một khắc, nguồn nội lực trong cơ thể cảm thấy một cỗ hàn khí đang nhanh chóng từ xa lao đến, Sở Phi Dương mở lớn con ngươi, lớn tiếng hô: “Đi!”

Quân Thư Ảnh theo lời hắn vững vàng tiến về phía trước một bước, không nhiều không ít, dừng lại đứng yên ổn.

Những giọt nước độc kế tiếp rơi xuống góc áo phía sau y, để lại một lỗ thủng đen ngòm. Một đạo băng tiễn lướt qua sát y, tiếng gió phá không lao tới thậm chí thổi bay quần áo của Quân Thư Ảnh, đụng phải vách tường vỡ ra từng mảnh bắn tung toé.

Trên mặt cảm thấy một tia đau đớn, nhưng Quân Thư Ảnh vẫn trầm ổn đứng vững, không mảy may di động.

Bởi vì Sở Phi Dương không có mở miệng, nên y sẽ không động.

Sở Phi Dương thở phào một hơi, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nhưng lúc này Quân Thư Ảnh đã đi vào khu vực nguy hiểm nhất, không thể lui về phía sau, chỉ có thể tiến, như đứng trước lưỡi đao, không cho phép Sở Phi Dương có chút thả lỏng cùng do dự.

Sở Phi Dương tập trung hết mười phần tinh lực, tiếp tục trấn tĩnh để ra khẩu lệnh, hắn nhìn Quân Thư Ảnh dưới sự chỉ dẫn của hắn, từng bước từng bước tiến về phía hắn…

Thời gian chậm rãi trôi qua, Sở Phi Dương tiêu hao quá nhiều nội lực cùng tinh thần đã rất mệt mỏi, từng thời khắc đều nhìn chằm chặm vào những động tĩnh nhỏ bé nhất, phải nắm được thời cơ, hai mắt hắn từ lâu đã bị bạch quang chói lọi làm cho đau buốt không ngừng.

Mà Quân Thư Ảnh đã gần ngay trước mặt, y nhắm hai mắt hơi ngiêng ngiêng đầu, điệu bộ cẩn thận nghe theo từng lời nói của Sở Phi Dương, ở trong mắt Sở Phi Dương, điệu bộ nhu thuận đó khiến cho hắn say đắm.

Còn ba bước… hai bước… một bước…

Đến khi một đôi tay run rẩy ẩm ướt lạnh buốt ôm lấy khuôn mặt y, Quân Thư Ảnh còn có chút ngoài ý muốn mà khe khẽ run lên. Hơi thở quen thuộc đến gần bên tai, nháy mắt thanh âm bình tĩnh luôn kiềm nén trong thời khắc này đây lại mất đi hết thảy trở nên yếu ớt vô cùng, hơi thở nóng ẩm cùng mồ hôi lành như băng chảy xuống cổ y.

“Thư Ảnh… Thư Ảnh, ta rốt cục lại ôm được ngươi, rốt cục lại ôm được ngươi….”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau