DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Phi Dương dắt ngựa, trên lưng ngựa là Quân Thư Ảnh thần sắc mệt mỏi, da mặt trắng xanh. Sở Phi Dương lòng nóng như lửa đốt, chỉ hận cánh rừng này quá rậm rạp, không thể kị mã phi nhanh. Đến tận gần trưa, hai người mới tới sơn cốc nơi đại sư phụ Mục Giang Bạch của hắn cư trụ.

“Sư huynh, sao ngươi lại tới đây?” Tiểu Tùng đang ở trên cây uy cho chú chim nhỏ vội nhảy xuống, vỗ vỗ tuyết bám trên người, vẻ mặt kinh hỉ phi nhanh tới: “Huynh còn mang cả Quân công tử cùng tới.” Tiểu Tùng nhìn Quân Thư Ảnh ngồi trên lưng ngựa, vui vẻ nói: “Lân Nhi rất nhớ các huynh, sư phụ mỗi ngày cũng đều nhớ thương a…”

“Sư phụ đâu?” Sở Phi Dương không hàn huyên cùng Tiểu Tùng, mở miệng liền hỏi, sắc mặt ngưng trọng khiến Tiểu Tùng cảm thấy khẩn trương.

“Sư huynh có chuyện gì vậy? Sư phụ dẫn Lân Nhi đến hậu sơn rồi…” Tiểu Tùng nhìn Sở Phi Dương cẩn thận từng tí đỡ Quân Thư Ảnh xuống ngựa, ôm vào trong lòng, vội vàng thân thiết nói: “Quân công tử xảy ra chuyện gì? Bị thương sao?”

Quân Thư Ảnh tựa vào vai Sở Phi Dương, giương mắt nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiểu Tùng, lại vạn phần mệt mỏi tiếp tục nhắm mắt lại.

Sở Phi Dương kéo kéo áo choàng của y, ngăn cản gió tuyết hung bạo, nói với Tiểu Tùng: “Ta trước dẫn Thư ảnh về phòng, Tiểu Tùng, cảm phiền đệ một chuyến, nhanh đi tìm đại sư phụ về hộ ta.”

Tiểu Tùng ứng thanh, nhanh chóng chạy lên núi.

Sở Phi Dương nâng Quân Thư Ảnh đi tới một tiểu viện lẻ loi toạ lạc trong sơn cốc, vừa vào phòng liền dìu Quân Thư Ảnh lên giường nằm xuống, lại tìm mấy chậu than, đốt nóng rồi đặt ở trước giường, chỉ trong chốc lát đã khiến cho cả phòng đều tràn ngập ấm áp.

“Thư Ảnh, cảm thấy thế nào?” Sở Phi Dương ngồi xổm trước giường, nắm tay Quân Thư Ảnh đặt lên miệng hôn nhẹ một chút, dịu dàng hỏi.

Quân Thư Ảnh lắc đầu, đường nhìn lại rơi xuống phía cuối giường. Sở Phi Dương cũng nhìn qua chỉ thấy một quả trúc cầu* lăn lóc trong góc phòng bên giường. Sở Phi Dương nhặt lên đặt vào tay Quân Thư Ảnh. Ngón tay so với ngày xưa lại càng nhỏ gầy của Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng vuốt ve trúc cầu, mặt trên phát sinh ra âm thanh leng keeng thanh thuý.

*trúc cầu :


“Đây là của Lân Nhi đi….” Quân Thư Ảnh khoé miệng hơi nhếch lên, vẻ mặt lại có chút ưu thương, khiến cho Sở Phi Dương nhịn không được khom người nhẹ nhàng hôn y.

“Ngươi yên tâm, sư phụ sẽ hảo hảo chiếu cố Lân Nhi, tương lai nó nhất định sẽ trở thành một nam tử hán xuất sắc, còn lợi hại hơn cả ta.”

Quân Thư Ảnh xuất thần nghịch nghịch trúc cầu một lát, thỉnh thoảng nghe những âm thanh leng keeng giòn vang, đột nhiên nhỏ giọng nói: “Ta đột nhiên nhớ không ra, vì sao hồi đó lại để Lân Nhi rời nhà, rời khỏi chúng ta….nó rõ ràng còn nhỏ như thế, ta sao lại cam lòng chứ, sao lại cam lòng chứ…”

Sở Phi Dương nắm chặt lấy tay y trấn an: “Thư Ảnh, Lân Nhi theo đại sư phụ sẽ nhận được huấn luyện tốt nhất. Võ công Đông Long Các bác đại tinh thâm, sư phụ sẽ càng biết cách dạy bảo Lân Nhi hơn ta, ngươi không phải muốn nó sau này đầu đội trời chân đạp đất sao? Để cả võ lâm đều….”

“Ta hối hận rồi!” Quân Thư Ảnh cao giọng cắt đứt Sở Phi Dương, trong giọng nói mang theo một chút suy yếu, lông mày y nhíu chặt lại nhìn Sở Phi Dương, khoé mặt tức giận trừng lên cũng hơi ươn ướt: “Ta hối hận rồi ── cái gì mà đầu đội trời chân đạp đất, cái gì mà nhất thống giang hồ, cũng không đủ để Lân Nhi còn nhỏ như vậy đã phải rời xa chúng ta, một mình đến thâm sơn rừng rậm để tiếp thu huấn luyện gì gì đấy! Ta vẫn luôn nghĩ sau ít hôm nữa Lân Nhi học thành trở về, có thể thay ta hoàn thành tâm nguyện….nhưng giang hồ hiểm ác đáng sợ, e rằng ta căn bản không đợi được ngày nào đó, đã….”

“Đừng nói bậy.” Sở Phi Dương cắt đứt lời y: “Ta và ngươi sẽ trường mệnh bách tuế, chúng ta sẽ cùng nhìn Tiểu Thạch Đầu và Lân Nhi trưởng thành, thú thê sinh tử, thành gia lập nghiệp. Thư Ảnh, hiện tại cái gì ngươi cũng đừng nghĩ, đại sư phụ sẽ lập tức trở về.”

“Không được ta không thể nghỉ ngơi. Phi Dương, ta cảm giác được, cơ thể của ta ….tuyệt đối không bình thường.” Quân Thư Ảnh nỗ lực mở lớn hai mắt, bị kích động khiến cho con mắt như bị kim châm, nước mắt dâng lên cũng không muốn nhắm lại, “Ngươi không biết ta muốn ngủ nhiều thế nào….thế nhưng ta có cảm giác, lúc này nếu như ta nhắm mắt lại, sợ rằng sẽ không thể tỉnh lại nữa….ta nghĩ, ít nhất muốn nhìn Lân Nhi một lần, ôm nó một cái…”

“Thư Ảnh, ngươi đừng nói lung tung nữa.” Sở Phi Dương lãnh tĩnh lấy ngón tay lau đi giọt nước mắt chảy ra từ khoé mắt Quân Thư Ảnh, “Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện gì. Ngươi hãy chăm chú nhìn ta được không, chúng ta sẽ cùng nhau chờ đại sư phụ trở về, người chắc chắn có biện pháp cứu ngươi.”Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, nhãn thần lại bắt đầu có chút mê man tan rã: “Hiện tai ta thực sự rất muốn ngủ….”

“Không thể ngủ, Thư Ảnh, ngươi hảo hảo nhìn ta!” Mấy ngày qua Sở Phi Dương trơ mắt nhìn Quân Thư Ảnh ngày càng nhập vào mê man, lúc này bất an trong lòng lại càng tăng lên, Sở Phi Dương lựa chọn tin tưởng trực giác đột nhiên tới, tuyệt đối tuyệt đối không thể để Quân Thư Ảnh ngủ.

“Ngươi đã ngủ quá nhiều rồi, hiện tại không được nhắm mắt lại. Thư Ảnh, ngươi nghe, ngươi còn chưa thấy Lân Nhi. Hơn nữa ngươi cho là thấy qua Lân Nhi là có thể yên tâm rồi sao, ngươi để ta ở nơi nào? Ngươi nếu như dám rời bỏ ta, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ ngươi! Ta không biết ta sẽ làm ra chuyện gì. Thư Ảnh, ngươi nhìn ta, ngươi có nghe thấy không?!”

Sở Phi Dương hai tay nâng mặt Quân Thư Ảnh, dùng sức vuốt ra vài đạo màu hồng trên khuôn mặt tái nhợt. Quân Thư Ảnh lắc lắc đầu, giật giật môi: “Ta mệt chết đi, mệt chết đi….”

Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh để y tựa vào ngực mình, hai tay run rẩy kéo cổ tay y: “Mệt sao? Thư Ảnh, ngươi cố chịu đựng, nghìn vạn lần không được ngủ.” Hắn nói xong liền bắt lấy mạch môn của Quân Thư Ảnh, mạnh mẽ truyền chân khí vào. Chân khí giống như lưỡi dao bá đạo đấu đá lung tung trong cơ thể, đau đớn giống như bị cắt xé khiến Quân Thư Ảnh khó có thể chịu được cứng ngắc thân thể kêu ra tiếng.

“Thư Ảnh, cố chịu, đợi sư phụ trở về.” Sở Phi Dương ôm chặt Quân Thư Ảnh, để y nhìn mình, lau đi mồ hôi bên thái dương, kéo táy áo lên chìa tay mình ra: “Ta biết sẽ đau, ta và ngươi cùng chịu, đến….”

Quân Thư Ảnh cắn chặt hàm răng nhìn Sở Phi Dương, thỉnh thoàng không chịu nổi đau đớn trong cơ thể phát ra tiếng rên rỉ, hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt ôn nhu của Sở Phi Dương, mạnh nhào tới, hung hăng cắn lên vai Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương mở ra song chưởng nhẹ nhàng ôm Quân Thư Ảnh, vỗ nhẹ lên bờ vai run rẩy của y.

“Sư huynh, sư phụ đã trở về ── oa nga!” Chẳng qua bao lâu, Tiểu Tùng đột nhiên như một trận gió xông vào, thấy tình cảnh hai người nhịn không được khoa trương hét lên một tiếng, vội vã xoay người lại.

“Sư huynh, gió quá lớn ta cái gì cũng không thấy──”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu, hướng về phía lão giả vừa bước vào cửa hô: “Sư phụ.”

“Phụ thân, cha!” Một bóng dáng nho nhỏ từ phía sau lão giả vội vã chạy ra, nhanh chóng lao về phía Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh.

Chương 87

“Lân nhi”. Quân Thư Ảnh nghe thấy tiếng gọi ngây thơ kia, miễn cưỡng mở to hai mắt, cười cười vẫy tay với Sở Lân, “Lại đây.”

Sở Lân nhìn khuôn mặt trắng bệch ướt sũng mồ hôi của Quân Thư Ảnh, tuy rằng cha nở nụ cười với mình, nhưng lại thập phần yếu ớt, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

“Cha ngươi làm sao vậy?” Đôi con ngươi trong trẻo của Sở Lân đong đầy nước mắt, thấm ướt hàng lông mi thật dài cùng đồng tử hắc bạch phân minh, nó mở ra bàn tay nhỏ bé, nhào vào trong lòng Quân Thư Ảnh.

“Sư phụ, cầu ngươi cứu lấy Thư Ảnh!” Sở Phi Dương từ trên giường đứng dậy, lo lắng đi về phía lão giả khẩn thiết nói.

Mục Giang Bạch vỗ vỗ bả vai đồ đệ, đến trước giường nhìn Quân Thư Ảnh, nắm lấy cổ tay của Quân Thư Ảnh bắt mạch.

“Nội lực trong cơ thể y sao lại hỗn loạn như vậy….” Mục Giang Bạch hơi kinh hãi, nhìn về phía Sở Phi Dương.

“Là đệ tử làm.” Sở Phi Dương đáp.

Mục Giang Bạch có phần không ngờ tới, lão nhìn Sở Phi Dương lắc đầu thở dài: “Hai người các ngươi đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, ngươi sao lại đối đãi với Quân công tử như thế? Ngươi cũng biết nếu chân khí hỗn loạn, y phải tiếp nhận đau đớn giống như vạn tiễn xuyên tâm, tổn thương nghiêm trọng a.”

Sở Phi Dương chua xót nói: “ Đệ tử sao lại không biết chứ. Sư phụ, chuyện xảy ra trong thời gian qua một lời khó nói hết, tóm lại, chúng con cùng nhau đi Kỳ Lân đảo, cũng gặp được Nguyên Tình sư thúc….”

“Gì? Ngươi gặp được Nguyên Tình?!” Nghe được cái tên từ trong miệng Sở Phi Dương phát ra khiến cho Mục Giang Bạch cả người chấn động, “Hắn….Hắn còn sống sao?” Lão nhân thân hình  cao lớn đột nhiên phát run, lão vội vàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn, giọng nói không biết là lo lắng hay là cảm khái.

Sở Phi Dương liền đơn giản thuật lại một lượt chuyến đi vừa qua cho Mục Giang Bạch.

“Sư thúc hắn tốt lắm, hiện giờ, cũng đã khôi phục lại được thần chí, rời khỏi Kỳ Lân đảo.” Sở Phi Dương nhìn về phía Quân Thư Ảnh đang suy yếu nghiêng nghiêng dựa vào bên giường, cau mày nói: “Sư phụ, Thư Ảnh thay con gánh lấy một nửa nội lực, dựa theo những lời của chưởng môn phái Thiên Sơn mà nói, y chưa hề tu luyện qua tâm pháp của Đông Lông Các, thân thể không cách nào thừa nhận. Nhưng Quân Thư Ảnh cho tới nay đều không khác xưa là mấy, chỉ trừ việc y càng ngày càng ham ngủ, càng ngày càng khó duy trì tỉnh táo. Mấy hôm trước y miễn cưỡng lắm mới cố gắng từ trong mê man tỉnh lại, consợ nếu y ngủ tiếp sẽ thật sự bị….”

“Cho nên ngươi nhiễu loạn chân khí của y, làm cho y cảm thấy đau đớn thì sẽ không buồn ngủ nữa?” Mục Giang Bạch chậm rãi lắc đầu, “Thật sự là hồ nháo.”

“Đệ tử không còn cách nào khác, sư phụ, cầu ngươi mau cứu Thư Ảnh đi.” Sở Phi Dương phốc một tiếng quỳ trên mặt đất. Sở Lân rúc sâu vào trong lồng ngực Quân Thư Ảnh, nhìn nhìn phụ thân nó, cũng nước mắt lưng tròng nhìn sư công.

Mục Giang Bạch nâng Sở Phi Dương đứng dậy, lắc đầu nói: “ Y là người của ngươi, vi sư sẽ cố hết sức, còn cần ngươi phải năn nỉ sao. Nhìn bộ dáng của ngươi xem, đâu ra chút phong phạm hiệp sĩ, Quân công tử mỗi ngày đều ngủ, ngươi vài ngày nay chưa chợp mắt đúng không? Tiểu Tùng, đem sư huynh của ngươi đi tắm rửa một chút, yên tâm, ta còn phải cẩn thận chẩn lại cho Quân công tử.”

Sở Phi Dương tuy rằng nóng vội, nhưng biết mình lưu lại cũng vô ích, mấy ngày nay lo lắng mất ngủ không yên khiến thể lực của hắn đã tiêu hao đến cực hạn, hắn cần nghỉ ngơi khôi phục lại tinh lực.Sở Phi Dương cùng Tiểu Tùng rời đi, vốn cũng định mang Sở Lân theo, nhưng nó giữ chặt lấy Quân Thư Ảnh không buông, Mục Giang Bạch liền đồng ý cho nó ở lại.

Lão nhân đi đến trước giường ngồi xuống, nhìn khuôn mặt thấm ướt mồ hôi của Quân Thư Ảnh, đôi môi vì đau đớn mà nghiến chặt lại, thở dài nói: “Phi Dương thực làm ẩu, ngươi cố gắng nhẫn nhịn, ta sẽ điều thuận lại chân khí cho ngươi.”

“Không được….” Quân Thư Ảnh mở miệng cự tuyệt, thanh âm tuy nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy lại mang khẩu khí vô cùng kiên quyết.

“Đau đớn có thể làm cho ta thanh tỉnh, sẽ không mê man nữa. Ta không muốn ngủ….Không thể ngủ, ta sợ mình không thể tỉnh lại nữa……..”

“Cha— “ Sở Lân hấp hấp cái mũi, mạnh mẽ áp chế không cho nước mắt chảy xuống, bàn tay nhỏ bé nắm chắt lấy tay Quân Thư Ảnh, khuôn mặt ngây thơ lộ vẻ lo lắng.

Mục Giang Bạch lắc lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế ở bên giường, khẽ thở dài: “Hài tử, vất vả cho ngươi, ngươi yên tâm,vi sư nhất định dốc toàn lực trị khỏi bệnh cho ngươi.”

Quân Thư Ảnh có chút kinh ngạc, giương mắt nhìn về phía lão giả.

Mục Giang Bạch một tay mắt mạch cho Quân Thư Ảnh, cười cười nói: “Ngươi là người rất quan trọng của Sở Phi Dương, ta tự nhiên cũng sẽ đối đãi với ngươi giống như đã từng đối đãi với hắn. Ngươi nếu nguyện ý, sau này học theo Sở Phi Dương gọi ta một tiếng sư phụ đi, lão nhân ta sẽ ưỡn ngực vui vẻ mà nhận một tiếng này của ngươi.”

Quân Thư Ảnh nghe xong, hai mắt trong giây lát có quang mang ẩn ẩn lưu động, môi giật giật, lại không thể phát ra âm thanh, chỉ cắn chặt môi, nhẹ nhàng mà gật gật đầu.Sở Phi Dương theo Tiểu Tùng vào một căn phòng, rửa mặt, sau đó ăn chút cơm. Vốn Tiểu Tùng nhìn sắc mặt tiều tụy của Sở Phi Dương muốn khuyên hắn nằm nghỉ một lát, nhưng Sở Phi Dương lòng nóng như lửa đốt, làm sao mà ngủ được. Tiểu Tùng không còn cách nào khác, chỉ có thể cùng Sở Phi Dương quay lại chỗ Quân Thư Ảnh.

Mục Giang Bạch lúc này cũng đã rời khỏi, đi đến thư phòng. Sở Phi Dương nhìn thoáng qua Quân Thư Ảnh bị đau đớn cùng buồn ngủ giống như băng hỏa tra tấn mà suy yếu hầu như không chịu nổi,nhưng  y vẫn ôm chặt lấy Sở Lân, cùng nó nghiên cứu một cái cửu liên hoàn, khóe miệng không chút huyết sắc thản nhiên mang theo ý cười. Sở Phi Dương cắn chặt răng, không quấy rầy bọn họ, lập tức hướng về phía thư phòng đi tìm Mục Giang Bạch.

“Sư phụ, thân thể của Thư Ảnh rốt cuộc có vấn đề gì? Phải làm sao mới có thể trị bệnh cho y?!” Sở Phi Dương đi đến sau lưng Mục Giang Bạch đang lục tìm giá sách mà hỏi.

Mục Giang Bạch quay lại, hơi hơi lắc lắc đầu: “Vấn đề của Quân công tử thập phần khó giải quyết. Ngoại trừ nguồn chân khí ngươi ép buộc truyền cho y, mạch tượng của y cũng không có gì khác thường, thậm chí nội lực có phần dư thừa. Ta nghĩ Quân công tử sở dĩ có thể miễn cưỡng hấp thu một nửa nguồn nội lực Đông Long Các là  bởi vì y từng hoài thai Kỳ nhi cùng Lân nhi, sau khi nội lực bị thất tán, ngươi đã truyền cho y không ít nội lực của ngươi, khiến cho y có chút ít chân khí căn bản của Đông Long Các, mới có thể giữ được tính mạng.”

Sở Phi Dương đối với việc này cũng không quan tâm, hiện tại hắn cũng không dư thừa tinh lực để ý đến việc vì sao Quân Thư Ảnh lại may mắn tránh được mất mạng, hắn chỉ muốn biết phải làm thế nào mới có thể giúp Quân Thư Ảnh thoát khỏi cơn mộng mị tà đạo kia mà thôi.

“Sư phụ, chẳng lẽ ngay cả người cũng không biết cách trị cho Quân Thư Ảnh sao?” Sở Phi Dương nhìn Mục Giang Bạch râu tóc hoa râm, lần đầu tiên nếm trải tư vị tuyệt vọng.

Mục Giang Bạch buông cuốn sách dầy trong tay xuống, thở dài nói: “Nếu còn nhiều thời gian, ta nhất định có thể tìm ra phương pháp phá giải. Thế nhưng hiện tại Quân công tử thiếu nhất, chính là thời gian. Y không có khả năng vĩnh viễn không ngủ, bị nguồn chân khí kia ngịch lưu khiến đau đớn dặn vặt, y cũng không thể chịu đựng được lâu.”

” Vậy rốt cuộc phải làm sao bây giờ!” Sở Phi Dương cắn chặt răng hung hăng đấm xuống mặt bàn, khiến cho mặt bàn rắn chắc nứt một vệt lớn.

” Hay bởi vì một nửa nguồn nội lực kia, Thư Ảnh mới như vậy.” Sở Phi Dương mạnh ngẩng đầu, hai mắt đầy tia máu mở lớn đầy vẻ mệt mỏi, ” Nếu phế võ công của Thư Ảnh, y có thể khôi phục hay không?!”

Mục Giang Bạch lắc đầu trách mắng: ” Phi Dương, ngươi đừng làm càn, phế đi nội lực toàn thân của y đối với thân thể tổn thương lớn thế nào, ngươi hẳn là biết rất rõ. Trước tiên không nói đến chúng ta không biết làm như vậy có chữa khỏi cho Quân công tử hay không, cho dù chữa được, với tính cách mạnh mẽ của Quân công tử, nếu biến thành một người tầm thường ‘tay không trói gà không chặt’, ngươi muốn y phải sống thế nào?”

Sở Phi Dương sau khi nghe xong, lại nện một quyền lên án thư.

Mục Giang Bạch lắc lắc đầu: ” Phi Dương, còn có một biện pháp—.”

” Biện pháp gì?!” Sở Phi Dương mạnh mẽ ngẩng đầu, hai mắt đỏ hồng chăm chú nhìn Mục Giang Bạch.

” Để Quân công tử ngủ đi. Cho dù không tỉnh lại nhưng y vẫn giữ được sinh mệnh. Như vậy chúng ta cũng có đủ thời gian tìm cách chữa trị vẹn toàn.”

Chương 88

Sở Phi Dương bước vào phòng, thấy Quân Thư Ảnh đang vô cùng suy yếu nhưng không ngồi trên giường, mà ngồi phía trước song cửa sổ được chạm trổ tinh tế, để Lân nhi ngồi trên đùi y, dạy nó cách dùng ngân châm ám khí, hai mắt vì nhịn xuống cơn buồn ngủ cùng nỗi đau đớn bén nhọn tra tấn trong thân thể mà gợn tia máu nhưng không hề mất đi ánh sáng.

Một tay y vòng dưới nách Lân nhi, ôm nó vào lòng, chuyên tâm tỉ mỉ mà thấp giọng giảng giải cái gì đó, khuôn mặt không chút huyết sắc bị ánh sáng của lớp tuyết đọng dày bên ngoài cửa sổ phản chiếu vào trong phòng làm cho nổi bật, trắng đến gần như trong suốt.

Sở Lân tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng vô cùng lo lắng cho thân thể của Quân Thư Ảnh, đôi mắt lúc này cũng nhiễm lệ đỏ hồng nhưng vẫn nhẫn nại không khóc không nháo, ngoan ngoãn rúc vào trong lòng Quân Thư Ảnh, thỉnh thoảng lên tiếng trả lời, dùng cách thức ngây thơ của mình để biểu đạt sự an ủi.

Sở Phi Dương đứng trước cửa nhìn một lát rồi mới bước vào, đem Lân Nhi bế lên, khẽ cười nói:  “Lân Nhi, ta cùng phụ thân có chuyện cần nói, ngươi tự ra ngoài chơi một lát, đi tìm Tiểu Tùng sư thúc nữa.”

Lân Nhi lưu luyến liếc mắt nhìn Quân Thư Ảnh, gật gật đầu, lại lo lắng dặn dò nói:  “Vậy cha nói xong rồi, phải nhanh gọi con trở về nha.”

Sở Phi Dương cười cười đáp ứng, đặt xuống đất, Lân nhi nhanh chóng chạy đi, còn không quên đóng lại cửa phòng, ngăn cách từng cơn gió lạnh thấu xương bên ngoài.

Khi chỉ còn lại hai người, Sở Phi Dương ngồi xổm xuống trước mặt Quân Thư Ảnh, nắm chặt tay y, đem khuôn mặt dường như mệt mỏi cực kỳ vùi vào lòng bàn tay của Quân Thư Ảnh.

“Phi Dương? Ngươi làm sao vậy?” Quân Thư Ảnh mở miệng hỏi. Vài từ ngắn ngủi nhưng xen lẫn trong đó là tiếng thở dốc hỗn loạn, hai mí mắt nặng trịch mỗi một lần chớp mắt thì như dính lại một chỗ sau đó cũng không muốn mở ra nữa, cơn buồn ngủ cực điểm khiến cho thân thể tựa hồ phi thường khuyết thiếu không khí, bất luận có cố sức hít thở thế nào thì lồng ngực vẫn cảm thấy bị đè nén đến khó có thể chịu được.

Sở Phi Dương không trở lời ngay, lặng yên trong chốc lát rồi mới nói: “Thư Ảnh, ngươi tin tưởng ta không?”

Ngón tay Quân Thư Ảnh khẽ giật giật, xúc cảm lạnh lẽo khiến cho Sở Phi Dương thấy được rõ ràng đầu ngón tay y đang xoa nhẹ trên khuôn mặt mình.

“Đương nhiên tin tưởng.”

“Thế nhưng ta không thể tin được chính mình!” Sở Phi Dương thốt lên, thanh âm khàn khàn mang theo một tia nghi hoặc lo sợ cùng đau đớn, những lời cuối cùng biến mất trong tiếng nức nở đầy kiềm chế, “Thư Ảnh, ta chưa từng sợ hãi như vậy. Nếu như ta sai lầm thì sao, nếu như ngươi không tỉnh lại nữa, ta phải làm sao bây giờ?!”

Quân Thư Ảnh nhắm lại hai mắt, tinh thần lập tức có chút hoảng hốt, chỉ đến khi luồng chân khí hỗn loạn trong cơ thể mang đến một cỗ đau đớn kịch liệt, mới khiến y một lần nữa khôi phục thanh tỉnh.

“Phi Dương, ta tin tưởng ngươi, chỉ tin ngươi.” Quân Thư Ảnh chớp chớp đôi mắt khô khốc, lại một lần nữa nhẹ nhàng lên tiếng, đại não hỗn loạn đã khiến y không còn dư thừa tinh lực để suy xét những vấn đề phức tạp.

Sở Phi Dương quỳ một chân xuống, hai cánh tay mở rộng đưa về phía trước, gắt gao ôm chặt lấy lưng áo Quân Thư Ảnh, một lúc lâu. Hắn cảm nhận được rõ ràng thân thể Quân Thư Ảnh vì đau đớn mà thỉnh thoảng lại  khẽ run rẩy.

Nguồn chân khí tác loạn trong thân thể dần ổn định, nỗi đau đớn cùng cực chậm rãi rút đi, thân thể vẫn kiên trì rất lâu cuối cùng cũng thả lỏng, cơn buồn ngủ như thuỷ triều màu đen ập đến,  nháy mắt bap phủ hết thảy thần chí.

“Phi Dương … cứu…ta…” Khi hai mắt chậm rãi nhắm lại, Quân Thư Ảnh khẽ giật giật khoé môi, bật ra vài từ trầm thấp không nghe rõ.

Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh vào lòng ngực, chậm rãi đặt lên giường, lưu luyến mà nhẹ nhàng hôn lên môi y, thấp giọng nói: ” Thư Ảnh, ta nhất định sẽ cứu ngươi, ngươi hiện tại hảo hảo nghỉ ngơi đi.”

Khi Sở Lân lần thứ hai nhìn thấy Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương đang bế y tới mật thất Mục Giang Bạch chỉ điểm, nơi đó có chiếc giường hàn ngọc quý giá mà lúc trước Mục Giang Bạch mang theo khi rời khỏi  Kỳ Lân đảo.

Sở Lân đối với việc cha không thực hiện lời hứa đến gọi nó tới nói chuyện với phụ thân mấy câu mà cảm thấy ủy khuất, hồi lâu cũng không chịu để ý đến Sở Phi Dương, vẫn canh giữ ở trước giường, lo lắng nhìn Quân Thư Ảnh lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

Sở Phi Dương vốn còn ôm ấp một tia hy vọng, có lẽ Quân Thư Ảnh sẽ tỉnh lại lần nữa, nên thường ngày vẫn lui tới. Ba ngày sau hắn hoàn toàn không hề chờ đợi nữa.Trời đông giá rét cùng những trận tuyết lớn dần dần qua đi, trên những cành khô héo đã nảy lên những lộc non mơn mởn, khắp nơi trong sơn cốc sự sống dần dần thức tỉnh, bừng bừng sinh cơ.

Ngoại trừ bên trong mật thất Quân Thư Ảnh vẫn đang say ngủ.

Hai tháng trôi qua, lúc đầu Sở Phi Dương thức trắng ba đêm không ngủ canh giữ bên giường Quân Thư Ảnh, ngày thứ tư hắn liền hướng Mục Giang Bạch cáo biệt.

Hắn muốn đi tìm Nguyên Tình. Trong tất cả bọn họ, chỉ có một mình Nguyên Tình dốc lòng tu luyện hơn hai mươi năm mới luyện thành nguồn công lực này, hiểu biết của hắn về nó so với mọi người hẳn phải nhiều hơn cả.

Sở Phi Dương che giấu tâm lý cực đoan điên cuồng bằng vẻ ngoài bình tĩnh khiến cho Mục Giang Bạch thập phần lo lắng, nhưng lại không có cách nào ngăn cản hắn.

Dựa vào sách cổ còn lưu lại của Đông Long Các để tìm manh mối chữa bệnh quả thực quá chậm, hơn nữa bọn họ đối với nội công tâm pháp cổ quái đến cực điểm của Đông Long Các đều hiểu biết rất ít, tìm kiếm không có mục tiêu thì chỉ phí công vô ích. Mục Giang Bạch không thể không thừa nhận, tìm được sư đệ Nguyên Tình mới là cách giải quyết nhanh nhất.

“Phi Dương, đáp ứng vi sư, đừng thương tổn hắn. Nguyên Tình bản tính không xấu, hết thảy đều không phải mong muốn của hắn——-” Mục Giang Bạch tiễn Sở Phi Dương ra khỏi cửa sơn cốc, cuối cùng nhịn không được lên tiếng dặn dò.

Sở Phi Dương đôi mắt hơi hơi nheo lại phát ra chút ánh sáng hàm xúc ý tứ khó hiểu, thanh âm bình tĩnh: “Sư phụ xin yên tâm, con còn  muốn dựa vào hắn cứu người, nhất định sẽ không để hắn chết.” Nói xong cũng không chờ Mục Giang Bạch mở miệng, liền quay đầu giục ngựa phi ra khỏi cốc.

Sở Phi Dương cũng không biết Nguyên Tình hiện đang ở đâu, nhưng hắn biết lão thái bà Thiên Sơn phái đã giúp Nguyên Tình kia, nên điều đầu tiên là hắn ra roi thúc ngựa chạy tới Thiên Sơn.

Đỉnh Thiên Sơn vẫn như cũ băng thiên tuyết địa, trên vách núi hiểm trở đột nhiên mọc ra một cụm tuyết liên hoa trắng noãn như tuyết, dưới nền lá xanh mướt càng làm nổi bật lên vẻ cao ngạo như tiên tử đong đưa trong gió tuyết.

Một bóng người thon gầy đang ở giữa sườn núi hiểm trở cẩn thận bò về phía trước. Trong cơn gió lạnh cuồng bạo, đoá tuyết liên hoa xen lẫn giữa màu xanh cùng màu trắng tinh khiết kia vẫn thấy được dễ dàng.

Người nọ dường như bước hụt chân, bóng dáng treo trên vách đá đột nhiên đung đưa, gần như sắp bị cuồng phong thổi rơi xuống thâm cốc. Đúng lúc này, một bóng dáng hắc sắc bỗng nhiên lăng không bay tới, nhanh chóng đến bên cạnh người trên vách đá, một cánh tay to lớn vững chắc đỡ lấy hắn.“Kỳ Tranh, thân thể ngươi vẫn còn suy yếu, hà tất phải làm như vậy?! Ngươi muốn hái loại thảo dược gì nói cho ta biết, ta giúp ngươi hái là được.”

Người nói chuyện đúng là Phó Giang Việt. Bộ râu lồm xồm lúc gã hoá trang thành Giang Tam sớm đã không còn nữa, mái tóc đen dài buộc gọn ra sau, tà mi nhập tấn, lộ ra khuôn mặt màu đồng cổ anh tuấn bất phàm.

Võ công gã vốn bị Tô Thi Tưởng phế bỏ hiện giờ được Tô Kỳ Tranh trị liệu dần dần cũng khôi phục hơn phân nửa, mặc dù người trên Thiên Sơn tựa hồ đều không đặc biệt hoan nghênh gã, nhưng gã vẫn như trước đúng lý hợp tình mà lưu lại.

Tô Kỳ Tranh tức giận trừng mắt nhìn gã: “Ngươi thì biết cái gì? Trên Thiên Sơn chúng ta mấy loại dược liệu quý hiếm đều có linh tính, nếu như bị bàn tay thô thiển vụng về kia của ngươi động vào, thì dược tính cũng mất đi hơn nửa. Ngươi xem đoá tuyết liên kia, biết cái gì gọi là ‘Cao lãnh chi hoa’ không? Đó là vật báu quý nhất trên Thiên Sơn, người thô bỉ như ngươi cũng đừng mơ.”

Lời nói của Tô Kỳ Tranh mang theo hai nghĩa mà châm chọc gã, Phó Giang Việt sao lại không biết, lúc này trong lòng Tô Kỳ Tranh thì Tô Thi Tưởng chính là ‘ Cao lãnh chi hoa’ thuần khiết nhất không thể xâm phạm. Chỉ là mấy lời châm chọc này đối với gã hoàn toàn không có tác dụng mà thôi.

Vị thanh niên tuấn mỹ này mấy lời thốt ra đều không để người khác trong mắt, thế nhưng lúc dựa vào lòng gã thân thể ấm áp lại mềm mại ngoan ngoãn. Chỉ đơn giản như vậy cũng khiến Phó Giang Việt hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến mấy lời sắc bén khẩu thị tâm phi của hắn.

Nhưng ngoại trừ một điểm, khiến Phó Giang Việt khó có thể chịu đựng—

“Kỳ Tranh, đệ thân thể không tốt, không cần leo cao như vậy!” Một thanh âm ôn hòa mang theo nội lực xuyên qua cuồng phong gào rít đến bên tai hai người trên vách đá.

Hai mắt Tô Kỳ Tranh sáng lên, hướng xuống bên dưới hô: “Ca, đệ xuống đây, ca đỡ đệ a!” Nói xong tránh khỏi vòng tay Phó Giang Việt, lập tức nhảy xuống dưới.

Phó Giang Việt vội vàng đạp vào sườn núi, cũng lao xuống phía dưới. Đến khi hai chân gã chạm đất, thì đã thấy Tô Kỳ Tranh dựa sát vào lòng Tô Thi Tưởng, nhăn mày nhăn mặt giả vờ tỏ vẻ thân thể không khoẻ. Tô Thi Tưởng nét mặt ôn nhu lộ ý cười, vô hạn bao dung để mặc cho vị đệ đệ có dung mạo giống hệt mình này giả bộ khờ dại mà nũng nịu.

Phó Giang Việt chạy tới trước mặt hai người, không được tự nhiên mà lầm bầm vài tiếng, nhưng vẫn như trước không được người đếm xỉa.

Đây chính là chuyện khiến gã cảm thấy khó chịu.

Gã không có cách nào tiếp nhận việc Thi Tưởng đối với bất luận kẻ nào thân mật khắng khít, không cách nào tiếp nhận kẻ khác chạm vào Thi Tưởng, dù đó là Kỳ Tranh—- hết lần này đến lần khác hai huynh đệ này cứ dính làm một không dời.

“Kỳ Tranh, ngươi căn bản không có việc gì, đừng giả bộ khiến cho ca ca ngươi lo lắng. Thi Tưởng, ngươi mặc phong phanh như vậy chạy ra đây, cũng không sợ bị đông lạnh sao.” Phó Giang Việt nghiêm túc lên tiếng, vừa muốn mượn cớ kéo Tô Thi Tưởng vào lòng sưởi ấm một chút, nhưng tiếc rằng lại bị Tô Kỳ Tranh giành trước một bước, trong ánh mắt hai người đang trừng nhau mơ hồ ẩn ẩn mùi thuốc súng.

Hầu như ngày nào cũng phải đối mặt với tình huống này, Tô Thi Tưởng chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Ba người vừa cãi nhau vừa tiến về phía môn phái, mới đi đến nửa đường, đã thấy từ xa có hai bóng người chạy vội đến, trong đó có một đệ tử đang thở hồng hộc như trâu hướng Tô Thi Tưởng bẩm báo: “Chưởng môn, dưới chân núi có người xông vào! Chúng đệ tử không ngăn được hắn, hắn đã lên đến trên núi rồi.”

Tô Thi Tưởng hơi kinh hãi, hắn cùng Phó Giang Việt hai ngươi thi triển khinh công trở về môn phái trước, để cho hai đệ tử ở lại hộ tống Kỳ Tranh chậm rãi trở về sau.

Lúc hai người về đến nơi, đã thấy một vị khách nhân không ngờ tới, chỉ là biểu tình lãnh khốc của hắn không hề giống thái độ khoan dung độ lượng trước đây.

” Sở đại hiệp?”

Chương 89

“Thật không ngờ Quân công tử phải chịu nhiều cực khổ như vậy, tất cả đều do ta cùng Kỳ Tranh gây lên, ta thực hổ thẹn với Quân công tử.” Sau khi nghe xong mấy lời giải thích sơ qua mục đích đến đây của Sở Phi Dương, Tô Thi Tưởng cảm thấy vừa tự trách vừa xấu hổ.

Sở Phi Dương ánh mắt không tốt nhìn thoáng qua Phó Giang Việt, nhưng lại quay qua Tô Thi Tưởng: “Chuyện này cùng Tô chưởng môn không quan hệ, chưởng môn không cần tự trách. Ta tới Thiên Sơn chỉ là muốn tìm lão thái bà kia, tìm được Nguyên Tình thì mới có khả năng cứu được Thư Ảnh.”

Một cái liếc mắt kia cũng đủ để Phó Giang Việt biết Sở Phi Dương đại khối đối với gã có nảy sinh hận ý. Gã cả đời này duy độc chỉ quan tâm đến hai huynh đệ Tô gia, trước đây thị võ thành si, ngay cả sinh mạng của mình gã cũng không thèm quan tâm, nói gì đến việc để ý  người khác có hận mình ghét mình hay không.

Nhưng lúc này bị Sở đại hiệp – một người từ trước tới nay quang minh chính trực rộng lượng oán giận, dĩ nhiên là phi thường khổ sở.

Phó Giang Việt hướng Sở Phi Dương nói: “Sở đại hiệp, chuyện này là ta có lỗi với hai người. Mặc kệ ngươi cần cái gì, Phó Giang Việt ta nhất định dốc lực tương trợ. Nếu Quân công tử chẳng may có chuyện bất trắc, ta xin dùng tính mệnh  bồi đáp.”

Sở Phi Dương hừ lạnh một tiếng: “Phó Giang Việt, ngươi tốt nhất lên khẩn cầu Thư Ảnh bình an vô sự, nếu không chỉ bằng một cái mạng của ngươi thì quá tiện nghi cho ngươi rồi. Tô chưởng môn, ta hiện tại không có  yêu cầu gì, thỉnh người đem lão thái bà giao cho ta đi.”

Tô Thi Tưởng tuy đối với sư nương từng vô tình vô nghĩa rất thất vọng, nhưng nhìn thần sắc Sở Phi Dương ẩn hàm lệ khí, hắn vẫn có chút lo lắng không yên.

Phó Giang Việt lại lên tiếng: “Thi Tưởng, ngươi không cần xen vào việc của lão thái bà kia nữa, chỉ bằng những việc nàng gây ra cho ngươi ở Kỳ Lân đảo, thì dù nàng chết cũng chưa đền hết tội. Huống hồ hiện tại là muốn cứu tính mạng Quân Thư Ảnh—-”

Nguyên bản Tô Thi Tưởng còn đang do dự khi nghe đến câu cuối cùng, rốt cuộc hắn thở dài, nhìn về phía Sở Phi Dương: ” Ta đáp ứng ngươi.”

Từ khi mọi người ở Kỳ Lân đảo trở về, lão thái bà kia rất ít khi lộ diện trước mặt người khác. Tuy Tô Thi Tưởng đối với mụ vẫn giữ thái độ tôn kính như xưa, nhưng bên cạnh hắn còn có Tô Kỳ Tranh cùng Phó Giang Việt không thời khắc nào không đối phó với mụ.

Nhất là Tô Kỳ Tranh, tuy sinh ra có khuôn mặt y hệt Tô Thi Tưởng, lúc cười rộ lên thì như một hài tử hồn nhiên không hiểu sự đời, thế nhưng tính tình bên trong lại cực đoan bén nhọn. Mụ không chút nghi ngờ, Tô Kỳ Tranh tuyệt đối sẽ không bận tâm đến thân phận sư nương của mụ, tùy thời có thể xuống tay đoạt mệnh của mụ.

Người duy nhất mụ có thể tín nhiệm, cũng chỉ có một mình Tô Thi Tưởng mà thôi.

Cho nên khi mụ bị Tô Thi Tưởng dùng xảo ngôn sở hoặc dụ mụ rời khỏi mật thất, rơi vào cạm bẫy bày bố sẵn của hắn, nhìn sắc mặt âm trầm của Sở Phi Dương cùng vẻ mặt bất thiện tương tự của Tô Kỳ Tranh và Phó Giang Việt đang từ phía xa đi đến phía mụ, mụ không dám tin tưởng mở lớn hai mắt nhìn trừng trừng Tô Thi Tưởng: “Thi Tưởng, ngươi cũng dám gạt ta!”
“Sư nương, chỉ cần người nói rõ nơi ẩn thân của Nguyên Tình, ta cam đoan bọn họ sẽ không gây khó dễ cho ngươi.” Tô Thi Tưởng sắc mặt bình tĩnh nói.

Lão thái bà nghe vậy lại chỉ cười âm hiểm, hung hăng nhoài người về phía Tô Thi Tưởng xì một tiếng khinh miệt, cả giận nói: “Tô Thi Tưởng, ta vốn tưởng ngươi là người lương thiện, hoá ra cũng chỉ là kẻ tiểu nhân đê tiện, hãm hại một bà lão lẻ loi thân cô thế cô thì có bản lĩnh gì!  Cho dù thế nào thì ta cũng là người cũng nhìn ngươi lớn lên! Ngươi có còn chút lương tâm hay không!”

“Lão thái bà chết tiệt, ngươi im miệng!” Tô Kỳ Tranh đi đến gần lạnh lùng nói, “Ngươi cũng xứng nói hai chữ lương tâm? Chỉ bằng thân phận sư nương của ngươi, ca ca ta nhiều năm đối với ngươi hiếu kính cũng quá đủ rồi! Ngươi đối với ca ca ta thì thế nào?! Ca ca ta đối đãi với ngươi như trưởng bối, ta cũng không để tâm. Ngươi nếu thức thời, tốt nhất lên hảo hảo trả lời ca ca ta.”

Lão thái bà lúc này tay chân đều bị trói chặt trên vách động không thể động đậy, Tô Kỳ Tranh trước mắt thần tình ngoan lệ, Phó Giang Việt thì càng hận không thể róc thịt nàng, Tô Thi Tưởng mặc dù có chút lo lắng, nhưng đã nói rõ sẽ không giúp mụ, chỉ có Sở Phi Dương đang chậm rãi đến gần—

Trong giang hồ nhiều năm nay vẫn luôn ca tụng Sở Phi Dương Sở đại hiệp – là người hào sảng rộng lượng, đối đãi với mọi người khoan dung, coi cái ác như cừu nhân, không lấy tư oán sinh thù– Sở đại hiệp. Mặc kệ hắn trải qua thăng trầm mấy lần, có biết bao lời đồn đại phỉ báng quấn lấy thân, thì cuối cùng nam nhân này vẫn được người trong giang hồ không tiếc lời tán thưởng cùng kính trọng.

Đối với Tô Kỳ Tranh bản chất bất chính mà giảng hiệp nghĩa đúng là đàn gảy tai trâu uổng phí khí lực, đối với vị chính nhân quân tử hành vi nghĩa hiệp thanh danh vang đội – Sở đại hiệp, nàng may ra cũng còn có cách.

Lão bà bà bị trói chặt cố giãy dụa, mụ lạnh lùng nhìn về phía Sở Phi Dương cười nói: “Không nghĩ tới a, không nghĩ tới, đường đường chính chính Sở đại hiệp, thế nhưng lại cùng mấy hậu bối bổn môn này đạo đức bại hoại hùa nhau khi dễ lão bà khốn khổ không nơi nương tựa như ta a…”

Lời còn chưa dứt,lúc đầu mụ vốn tự tin hoàn toàn có thể thuyết phục được vị Sở đại hiệp này cởi trói cho mình, nhưng đột nhiên lại bị một đạo hàn quang ẩn ẩn sắc bén lướt qua trước mặt.“Nguyên Tình ở đâu?” Sở Phi Dương bình tĩnh hỏi. Cánh tay cầm kiếm của hắn vững như bàn thạch, cả người nhìn qua đều trầm tĩnh như tùng.Nhưng lão thái bà theo trực giác cảm nhận được một nỗi cừu hận cùng sát ý mãnh liệt, mà trực giác đó khiến nàng không tự chủ được từ đầu các khớp xương phát tán ra từng cơn run rẩy.

Không thể như vậy. Mụ tuy rằng có lợi dụng Sở Phi Dương, nhưng cũng chưa từng làm ra chuyện gì đại gian đại ác, việc này cùng lắm chỉ là tư oán, như thế nào lại khiến cho hắn thù hận như vậy?

Huống chi Sở Phi Dương hiện giờ vẫn hảo hảo đứng ở nơi này, thậm chí một thân nội lực còn cao thâm hơn trước. Vậy vì cái gì hận ý của Sở Phi Dương tựa hồ so với Phó Giang Việt còn sâu đậm hơn?!

Cũng không đợi mụ từ trong kinh hãi tỉnh táo lại, Sở Phi Dương chĩa mũi kiếm lên phía trước, đặt ở trên cổ lão bà bà.

“Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, Nguyên Tình ở đâu?” Sở Phi Dương cắn răng cả giận nói.

Lão thái bà rốt cuộc cũng không cố tìm hiểu vì sao Sở Phi Dương trở nên khác thường như vậy nữa, hồi phục lại tinh thần, lạnh lùng hừ một tiếng: “Sau khi Nguyên Tình rời đi ta cũng không biết hắn ở nơi nào, cho dù ngươi giết ta, ta cũng không có lời nào để nói.”

Ánh mắt Sở Phi Dương đột nhiên tối sầm lại, trên tay sử lực, kiếm phong cắt qua da thịt, trên cổ lão bà bà  dần dần chảy ra một vệt máu.

“Ngươi đừng cho là ta không dám giết ngươi, ta hỏi lại ngươi lần cuối cùng, Nguyên Tình ở đâu!” Lần ép hỏi này tựa hồ Sở Phi Dương đã dùng đến chút tỉnh táo cùng nhẫn nại cuối cùng.

Lão bà bà giương đôi mắt vẩn đục trừng Sở Phi Dương, mũi kiếm kề sát động mạch đem theo từng trận đau đớn, sau một lúc lâu nhưng vẫn như cũ chậm rãi lắc đầu—

Thần sắc Sở Phi Dương hoàn toàn trở lên băng lãnh. Tô Thi Tưởng khẩn trương nhìn hai người đang giằng co trước mặt, cánh tay phải sớm đã tích tụ khởi nội lực, chỉ chờ khi Sở Phi Dương nhịn không được mà xuất thủ thì có thể trong khoảng khắc ra tay ngăn cản.

Đúng lúc này, một thanh âm trong suốt đột nhiên từ phía xa xa truyền tới.

“Sở đại ca! Huynh muốn tìm Nguyên Tình, đệ biết hắn ở đâu!”

Chương 90

“Vân Phi? Ngươi sao biết được?” Tô Thi Tưởng nhìn đồ đệ đang chạy như bay về phía bọn họ, hơi nghi hoặc hỏi.

Tô Kỳ Tranh lại khẽ hừ một tiếng: “Hảo Vân Phi, hoá ra mấy ngày nay ngươi xuất thần nhập quỷ không thấy bóng dáng, là đang giúp cái lão yêu quái kia. Đúng là xú tiểu tử lừa người.”

Sở Vân Phi đi đến trước mặt Sở Phi Dương, lại nhìn về phía sư phụ cùng sư thúc, có chút ngượng ngùng nói: “Sư thúc, ngươi không nên nói như vậy, ta…. ta chỉ cảm thấy hắn có chút đáng thương…”

Sở Phi Dương đối với mấy chuyện khác đều thờ ơ, hắn lên tiếng: “Mang ta đi tìm hắn.”

Lão thái bà còn chưa kịp vui mừng vì may mắn nhặt lại được một mạng, giờ phút này lại lớn tiếng kêu lên: “Không có khả năng! Sư đệ đã sớm rời khỏi Thiên Sơn, tiểu tử này sao có thể biết tung tích của hắn.”

Sở Vân Phi lắc đầu nói: “Hắn không có đi. Nguyên Tình nói với người là đã đi, có thể vì không muốn liên luỵ sư tổ nữa. Hắn bị vây hãm dưới hàn đàm ở đáy động đó khổ sở bao nhiêu năm như vậy, chốn giang hồ này sớm không phải thứ hắn biết rõ. Hắn ai cũng không quen biết, đã nhiều năm như vậy không gặp qua người sống, ngay cả việc giao du kết bái với người khác cũng khó khăn, hiện tại võ công lại mất hết, tay trói gà không chặt. Hắn nếu đi, có thể đi nơi nào.”

Sở Vân Phi mặc dù hướng về phía lão bà bà giải thích, nhưng lại nhìn về phía Sở Phi Dương, trong ánh mắt hàm chứa vẻ cầu xin, tựa hồ đang thay Nguyên Tình hướng Sở Phi Dương cầu tình. Cậu không biết Sở Phi Dương vì cái gì lại quay lại tìm Nguyên Tình, bất quá nhìn sắc mặt Sở Phi Dương, Sở Vân Phi cảm thấy rất quan trọng.

Sở Phi Dương còn chưa nói gì, Tô Kỳ Tranh lại cười nhẹ nói: “Vân Phi, ngươi còn không biết Sở đại ca của ngươi vì cái gì lại muốn tìm người kia đi. Hắn hại Quân đại ca của ngươi nha, Quân công tử hiện nay suốt ngày mê man bất tỉnh, ngay cả sư huynh của Nguyên Tình, là sư phụ của Sở đại ca của ngươi cũng bó tay không có biện pháp. Ngươi còn muốn ngăn cản Sở đại hiệp đi tìm lão yêu quái kia tính sổ hay không?”

“Gì?! Quân đại ca?!” Đột nhiên nghe được tình cảnh Quân Thư Ảnh, Sở Vân Phi nhất thời trợn tròn hai mắt. Cậu vốn đang cảm thấy kỳ lạ vì sao từ trước đến nay Sở Phi Dương với Quân Thư Ảnh như hình với bóng sao lại không cùng nhau đến Thiên Sơn, hiện tại nghe Tô Kỳ Tranh nói vậy, nhìn sắc mặt trầm trọng của Sở Phi Dương, chỉ biết Quân Thư Ảnh đại khái bị thương không nhẹ, nhất thời gấp đến độ hốc mắt đỏ bừng.

“Quân đại ca hiện tại thế nào?” Sở Vân Phi vội vàng hỏi Sở Phi Dương, lời vừa ra khỏi miệng cũng hiểu được mình đang hỏi mấy lời vô nghĩa, thế nhưng cậu bức thiết muốn biết tình trạng của Quân Thư Ảnh, dù cho chỉ là một lời cam đoan từ miệng Sở Phi Dương “ Hắn sẽ khoẻ lại thôi”, cũng có thể khiến cậu ít nhiều thấy an tâm.

Thế nhưng Sở Phi Dương chỉ thu kiếm, quay người ra khỏi sơn động, thấp giọng nói: “Mang ta đi tìm Nguyên Tình, chỉ có hắn mới có thể cứu Thư Ảnh.”

Sở Vân Phi cuống quýt đuổi kịp, cũng không nói thêm gì nữa, dẫn Sở Phi Dương đi về hướng xa xa.

“Quay lại! Sở Vân Phi,ngươi không thể dẫn hắn đi tìm Nguyên Tình! Sở Phi Dương đã điên rồi, hắn sẽ giết Nguyên Tình!” Lão bà bà đang bị trói chặt trên thạch bích  khẩn trương hướng phía hai người đã khuất bóng kêu gào. Ở đây người duy nhất còn có chút đồng tình với Nguyên Tình là Sở Vân Phi, nàng hiện tại chỉ có thể dựa vào Sở Vân Phi, hy vọng bằng vào chút thương cảm của cậu mới có thể bảo vệ được sư đệ của nàng.Sở Vân Phi đang vội vã lên đường bỗng ngừng một chút, lại tiếp tục dẫn Sở Phi Dương đi tìm Nguyên Tình.

“Câm miệng đi lão thái bà, người điên chính là ngươi.” Tô Kỳ Tranh nhìn sư nương đang điên cuồng muốn giãy dụa khỏi xiềng xích, ra hiệu cho Phó Giang Việt đánh một chưởng khiến lão bà hôn mê bất tỉnh, lại quay sang Tô Thi Tưởng: “Ca, hiện tại phải làm sao đây?”

Tô Thi Tưởng than nhẹ một tiếng: “Còn có thể làm gì bây giờ, sai người đến trông giữ sư nương, chăm sóc cho thật tốt. Còn Nguyên Tình, Sở đại hiệp còn cần nhờ hắn cứu Quân công tử, tạm thời sẽ không thương tổn hắn. Việc sau này phải nhờ vào Vân Phi.”

Phó Giang Việt chạy đến bên hai người, trái ôm Tô Thi Tưởng, phải ôm Tô Kỳ Tranh, ngửa đầu cười nói: “Đúng vậy, chuyện sau này không liên quan chúng ta, nhị vị mỹ nhân không nên hao tâm tổn trí.”

Tô Thi Tưởng chỉ khẽ cười, Tô Kỳ Tranh lại hung hăng lấy khuỷu tay thúc gã một cái, Phó Giang Việt nhẫn nại chịu chút đau đớn này vẫn như cũ tả ủng hữu ôm, đây chính là niềm vui lớn nhất của đời người, một chút đau đớn nho nhỏ này có là gì.

Sở Phi Dương theo Sở Vân Phi lên đến đỉnh núi, nơi này băng tuyết ngập trời lạnh lẽo vô cùng, lại có một ôn tuyền nho nhỏ,toả ra nhiệt khí vô cùng dễ chịu.

Sở Vân Phi chỉ một bóng dáng cách ôn tuyền không xa: “Hắn ở nơi này.”Sở Phi Dương đang muốn chạy qua, lại bị Sở Vân Phi kéo tay lại. Sở Phi Dương quay đầu nhìn cậu, thấy Sở Vân Phi giật giật khoé môi, có chút khó xử nói: “Sở đại ca, Nguyên Tình đã thành cái dạng này, đại khái nhất định phải sống quãng đời còn lại trong cô độc không nơi nương tựa, hắn cũng si ngốc ở hàn đàm bao nhiêu năm, thân thể bị tàn phá kiệt quệ. Chỉ cần hắn có thể chữa khỏi cho Quân đại ca, huynh đừng làm khó hắn, được không.”

Sở Phi Dương sắc mặt có chút hoà hoãn, Sở Vân Phi gần như thấy được Sở đại ca trước đây.

“Ngươi đem Sở đại ca trở thành loại người gì. Hắn nếu có thể chữa trị cho Thư Ảnh, ta tất nhiên sẽ không khó dễ hắn. Thế nhưng nếu hắn chữa không được—-” Sắc mặt Sở Phi Dương lại nghiêm túc.

Hắn không nói hết, thế nhưng Sở Vân Phi dù có ngốc nghếch cũng nghe ra hận ý lạnh buốt trong đó. Cậu cũng không hỏi thêm nữa, đi theo Sở Phi Dương hướng về phía Nguyên Tình.

“Nguyên Tình —” Sở Vân Phi mở miệng kêu lên.

Dựa vào tuổi tác của Nguyên Tình, hắn tuyệt đối phải thuộc hàng trưởng bối của Sở Vân Phi, thế nhưng dung mạo trẻ trung xinh đẹp của hắn khiến người ta không cách nào đối đãi với hắn như bậc tiền bối, xưng hô cách nào cũng không quen, Sở Vân Phi cuối cùng vẫn chọn cách gọi trực tiếp tên hắn.

Trong tiếng hàn phong lạnh lẽo, Nguyên Tình nghe thấy thanh âm của Sở Vân Phi, mới vui vẻ quay đầu về phía cậu cười, lại thấy đi phía trước Sở Vân Phi là Sở Phi Dương đang lộ ra bộ mặt tối tăm u ám.

Nguyên Tình nhất thời không kịp phản ứng, nụ cười vẫn cứng đơ trên khuôn mặt, lăng lăng nhìn Sở Phi Dương cước bộ trầm trọng tiến lại gần, thẳng đến khi bóng đen phủ trên khuôn mặt hắn.

Sở Phi Dương nắm lấy đôi vai gầy yếu của Nguyên Tình xách lên, đây là hành vi thô lỗ mà từ lúc hắn sinh ra đến giờ chưa từng làm.

Nguyên Tình vốn đang ngâm chân trong ôn tuyền, để trục xuất hàn khí tích lũy quanh năm suốt tháng trong thân thể hắn. Lúc này hắn bị người khác chật vật kéo lên, đôi chân trần cọ vào tảng đá trên bờ, cánh tay nắm trên bả vai dùng lực khá mạnh, gần như muốn bóp nát xương cốt của hắn. Đau đớn khiến Nguyên Tình nhíu mày, hắn có chút khó hiểu nhìn về phía Sở Phi Dương, lại nhìn Sở Vân Phi.

Thần tình gần như vô tội của hắn cuối cùng cũng nhóm lên ngọn lửa giận kiềm nén đã lâu của Sở Phi Dương. Chính vì hắn, mà Kỳ Lân đảo chỉ còn đám xương trắng buồn thiu, Đông Long Các một đêm tuyệt diệt, sư phụ cũng phải thoát ly Kỳ Lân đảo lưu lạc bên ngoài, đáng giận nhất chính là Thư Ảnh cũng bị làm hại, hắn sao có thể làm ra một bộ tư thái không liên quan đến mình như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau