DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy tiếng gió vù vù lướt qua bên tai, sau lưng là lồng ngực rộng rãi ấm áp, hơi thở ấm áp quen thuộc khiến người ta an tâm nếu không phải sức lực không biết kiềm chế nặng nhẹ kia của hắn, y thực sự sẽ nghĩ rằng Sở Phi Dương đã trở lại.

Sở Phi Dương ở nửa đường lấy mũi chân điểm vào nhánh cây mượn lực, dọc đường đi vẫn phiêu nhiên bay giữa không trung tiến về phía trước, trong lòng ôm Quân Thư Ảnh, đi lâu như vậy cũng không thấy mệt mỏi.

Đây dĩ nhiên không chỉ là võ công thôi a, Quân Thư Ảnh sờ sờ cánh tay ôm ngang thân mình của Sở Phi Dương, ấm áp khô ráo mà thoáng có xúc cảm thô ráp như trước. Nếu lấy thân thể phàm nhân, lại có được lực lượng khôn cùng, có thể cưỡi gió mà đi, có thể trường sinh bất lão, chỉ sợ bất luận kẻ nào, bất luận sinh mệnh nào trong mắt hắn, đều chỉ bé nhỏ không đáng nhắc đến.

Sở Phi Dương hắn, rốt cuộc là quên đi hết thảy? Hay là căn bản cái gì cũng nhớ rõ, nhớ rõ bọn họ từng quen biết tương giao, nhớ rõ hắn đối mình từng tha thiết quan ái, nhớ rõ tất cả chi tiết ôn nhu khi hai người ở chung, hay chỉ là không hề để ý mà thôi?

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy hô hấp căng cứng, trong lòng hơi suy nghĩ một chút lại khiến tâm y đau nhói. Sở Phi Dương nhớ rõ y, nhưng lại không còn để ý đến y… Quân Thư Ảnh cắn chặt hàm răng, chuyện này…. quả thực vớ vẩn, vớ vẩn hết sức, y tuyệt không tin, cũng tuyệt không cho phép!

Quân Thư Ảnh cầm lấy ngón tay Sở Phi Dương không tự giác mà dùng sức, móng tay trơn bóng được cắt tỉa cẩn thận cơ hồ bấu sâu vào da thịt Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương cúi đầu nhìn thoáng qua, nhíu nhíu đầu lông mày, tay kia nắm lấy ngón tay bấm tay hắn, dùng ánh mắt đe doạ y thành thật thả ra, đừng có tác loạn.

Quân Thư Ảnh nhìn thấy ánh mắt có thể nói là ngu ngốc kia, muốn ói ra máu, chỉ có thể quay mặt nhìn ra phía ngoài, không nhìn mặt Sở Phi Dương nữa.

Sở Phi Dương nhìn thấy Quân Thư Ảnh quay đầu mái tóc dài tung bay bốn phía, mềm mượt lại sạch sẽ, có thể nói là mỹ cảnh, âm thầm vừa lòng, nâng tay sờ sờ.

Sở Phi Dương mang Quân Thư Ảnh bay đến một chỗ khác trên tiểu đảo – một vách đá dựng đứng ngay cạnh bờ biển thì dừng lại, sau đó đi đến vách đá. Quân Thư Ảnh đang nghi hoặc không biết hắn mang mình đến nơi này làm gì, đột nhiên lại bị Sở Phi Dương túm lấy, sau đó nhảy thẳng xuống.

Quân Thư Ảnh tập võ trên dưới hai mươi năm, lần này thiếu chút khiến y cả kinh kêu thành tiếng. Phía dưới chính là kinh đào phách ngạn, loạn thạnh lởm chởm, chưa chuẩn bị liều mình đã nhảy căn bản chỉ có một con đường chết! Chẳng qua là tu vi nhiều năm không cho phép y làm ra hành động mất mặt như thế, chỉ cắn chặt môi, dưới tốc độ rơi kinh hồn, làn da bị gió táp vào đau rát, khuôn mặt trắng bệch lặng lẽ nắm chặt cánh tay Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương sử ra toàn bộ nội lực, dù là hai người lao thẳng xuống biển rộng sóng cả dập dềnh, hưng phấn khó hiểu lao tới tử địa.

Không qua bao lâu, tốc độ rơi xuống đột nhiên ngừng, tiếng sóng xô bờ như con dã thú gầm rú phát ra âm thanh cuồng nộ đến cực điểm, gió biển mang theo hơi nước mãnh liệt khiến người ta không mở mắt nổi.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm, dưới chân vừa nặng, đúng là đã đứng trên mặt đất.

Sở Phi Dương buông hai tay ôm Quân Thư Ảnh ra, Quân Thư Ảnh lảo đảo một chút mới đúng vững, mạnh quay đầu lại nhìn về phía Sở Phi Dương, trong lòng đã không còn chỉ là hờn giận.

Nơi này là một sơn động, bên ngoài ngọn sóng cũng như sắc trời một màu mờ mịt, còn có tiếng sóng to gió lớn ầm vang không ngừng. Sở Phi Dương tựa vào cửa động, nhàn nhạt khoanh tay, cổ áo hơi rộng mở lộ ra lồng ngực tinh tráng, tư thái thảnh thơi tiêu sái không nói nên lời, Quân Thư Ảnh lùi lại hai bước, chỉ cảm thấy so sánh với nhau, mình thật sự là chật vật không chịu nổi.

Sở Phi Dương dùng đôi mắt như đêm tối nhìn y, ánh mắt xa lạ, nhưng lại nóng bỏng đến kì lạ. hắn đột nhiên nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng.Quân Thư Ảnh lúc này mới chú ý tới, trong khuỷu tay Sở Phi Dương ôm một dây thanh đằng, trong lòng liền hiểu ra, Sở Phi Dương là dựa vào cái dây kia đem hai người rơi thẳng xuống động trong vách đá này.

Quân Thư Ảnh nhẹ nhõm thở ra một hơi, nếu như thế, vậy sẽ có biện pháp để đi lên…

Sở Phi Dương thấy Quân Thư Ảnh sau khi nhìn thấy sợi dây hắn cầm bộ dáng liền an tâm, ý cười càng thêm sâu sắc, tay trái nhấc lấy đây đằng, hướng Quân Thư Ảnh lắc lắc, trong ánh mắt nghi hoặc của Quân Thư Ảnh, duỗi tay trái ra ngoài động, hạ xuống phía dưới, nhẹ nhàng buông lỏng tay…

Quân Thư Ảnh trừng lớn hai mắt, vài bước đã chạy đến rìa động, nhìn thử xuống dưới. Gió biển mãnh liệt đập vào mặt, mùi muối biển bá đạo xông thẳng vào mũi, dây thanh đằng cứu mạng kia đã sớm không còn thấy bóng dáng. Y quay đầu lại nhìn về phía Sở Phi Dương, ngón tay run rẩy chỉ vào hắn: “Ngươi….ngươi điên rồi sao?!”

Sở Phi Dương không hề gì cười cười, tiến lên hai bước vào trong động, ngồi trên một khối đá, vươn một bàn tay về phía Quân Thư Ảnh.

“Lại đây.” Thanh âm trầm thấp, lại tựa hồ so với trước đây càng thêm thâm thuý.

Quân Thư Ảnh nghe tiếng, ngay cả tâm tư lo lắng xem đi lên như thế nào cũng đều thu về, cực kì kinh ngạc mà nhìn hắn: “Ngươi….ngươi có thể nói?!”

Việc này cũng không thể trách y xem Sở Phi Dương như tên ngu ngốc, đều là bởi vì lúc Nguyên Tình và Sở Phi Dương tâm tính đại biến kia đều là một bộ muốn cười không cười bộ dáng quỷ dị không thông, Quân Thư Ảnh nguyên tưởng rằng bọn họ ngay cả tiếng cười cũng sẽ không phát ra, trực tiếp thoái hoá thành trạng thái thú vật nguyên sinh. Quân Thư Ảnh đã quên Nguyên Tình khi đó còn biết dùng thủ đoạn đùa giỡn lừa gạt sư tỷ để đạt được mục đích, hoặc là y căn bản không chú ý đến chuyện của người khác.

Sở Phi Dương thu hồi tay lại, nhếch lên khoé môi, lấy một loại ánh mắt kì lạ nhìn y.

“Quân Thư Ảnh.” Hắn gọi.Quân Thư Ảnh ngay cả sức lực để kinh ngạc cũng không có. Quân….Thư Ảnh, hắn đã bao lâu chưa gọi mình như vậy?! Trước đây khi từ trong miệng hắn thốt ra ba chữ này, mặc dù kêu cả tên họ, lại bởi vì giọng nói đầy ắp ái ý không hề che lấp, mà không có chút cảm giác xa lạ nào.

Vậy một tiếng này của hắn thì tính là gì đây? Không mặn không nhạt, khiến y không nghe ra một tia ấm áp.

Trong miệng Quân Thư Ảnh tràn đầy chua xót: “Ngươi nhớ rõ ta?” Nhưng ngươi lại không để ý đến ta…

Sở Phi Dương lại lắc đầu: “Ta không nhớ rõ. Ta biết.” Hắn đứng lên đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh, cường thế uy bức lại khiến Quân Thư Ảnh không tự chủ được mà lui về phía sau từng bước, lúc nhìn thấy Sở Phi Dương tiến gần cầm lấy tay y, Quân Thư Ảnh mới ý thức được mình thế nhưng lại sợ hãi lui bước.

Chỉ vì khí tức quanh thân hắn lúc này quá mức cường đại, quá mức vô tình. Những con thú trong rừng khi thấy vua của bách thú, cũng chỉ như thế này thôi đi…

Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh đến trước mặt, một tay nắm lấy cằm y, để y đối diện với mình. Hắn chăm chú ngắm nhìn ánh mắt hàm chứa quật cường bi thương kia, một lát sau mới nói: “Chuyện cũ trước kia với ta chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, nhớ rõ cũng chỉ tăng thêm một tầng trói buộc. Hiện giờ trong thiên địa ta chính là thần! Không chết không già, không thể nắm trong tay sinh, nhưng lại nắm trong tay tử.”

“Ngươi muốn thế nào?” Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy cằm bị niết sinh đau, y giật giật môi, nhẹ giọng nói.

“Tình cảm chốn phàm trần chỉ có thể tăng thêm phức tạp, ta không cần. Nhưng mà ngươi…” Sở Phi Dương nheo nheo lại hai mắt, để mặt sát vào Quân Thư Ảnh “Chung quy ngươi lại có thể khơi mào lửa giận của ta…ta nhìn thấy ngươi cả người liền khô nóng, chân khí xung đột không chỗ khai thông. Việc này quả thật vô cùng không ổn….”

Quân Thư Ảnh nghe hắn nói vậy, hai mắt dần dần trợn tròn lên, trong mắt tràn đầy quang mang ướt át, tựa hồ chớp động một tia hy vọng, một tia vui sướng, chuyên chú nhìn hắn, hàng lông mi vừa dày lại dài chớp hai cái. Sở Phi Dương chỉ cảm thấy hai phiến lông mi kia giống như quạt quạt vào chính trái tim mình, khiến hắn tâm dương khó nhịn, một thân luống cuống lại đâm chồi, quả thực không thể ức chế.

“Chính là bộ dáng này của ngươi!” Tay Sở Phi Dương không tự giác được dùng lực mạnh, khiến Quân Thư Ảnh đau đến nhíu mày. Hắn nhìn thấy hàng mi khé nhíu kia, chỉ cảm thấy tâm tình khó giải trong lòng càng thêm cuồng vọng tàn phá.

Sở Phi Dương mạnh mẽ buông tay, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Quân Thư Ảnh: “Trước khi ta biết rõ cảm giác khô hanh này rốt cuộc là vì sao, ngươi phải hảo hảo mà đứng ở đây!”

“Ngươi muốn đi đâu?” Quân Thư Ảnh lên tiếng gọi Sở Phi Dương lúc này đã xoay người muốn đi ra ngoài.

Sở Phi Dương ngừng một chút mới lạnh lùng nói: “Ngươi không cần biết.”

Quân Thư Ảnh đương nhiên biết. Tô Kì Tranh nói, dưới sự kiểm soát của nội lực, dục vọng lạm sát của người khó có thể khống chế, vậy Sở Phi Dương tất nhiên là muốn đi giết người. Lần này đã không có y ngăn cản, y không tin đám người Sở Vân Phi có thể thoát được sát thủ của Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh thở dài một tiếng nói: “Phi Dương, ngươi muốn biết cảm giác khi đối diện với ta vì sao tồn tại, ta có thể nói cho ngươi.”

Chương 77

Sở Phi Dương nhíu nhíu đôi lông mày tuấn tú, nhìn về phía Quân Thư Ảnh, chờ y mở miệng.

Quân Thư Ảnh nhìn thấy biểu tình quen thuộc kia của hắn, trong lòng không khỏi dâng lên chua xót.

“Bởi vì….” Quân Thư Ảnh vừa mở miệng đã không biết phải giải thích như thế nào. Hai người ân oán dây dưa bảy năm trời, cho đến lúc cùng sinh cùng tử không rời nhau nửa bước, nếu muốn kể tường tận e rằng một ngày một đêm không thể hết được, nhưng có khi chỉ cần đôi ba câu là xong.

Chỉ sợ bây giờ Sở Phi Dương không có kiên nhẫn nghe y nói, sau lại… Quân Thư Ảnh thật vất vả để thốt nên lời.

Trong mối quan hệ của hai người, ái ngôn ái ngữ từ trước tới nay đều là sở trường của Sở Phi Dương. Quân Thư Ảnh sớm đã nghe đến nhàm, thậm chí đã coi đó là đương nhiên. Không ngờ khi chính y muốn mở miệng, lại giật mình phát giác ra, một lời yêu thương nặng đến nhường nào.

Mà những lời tâm huyết tựa như nghìn cân kia, Sở Phi Dương ngày ngày không chút keo kiệt đều chắp hai tay dâng lên trước mặt y, nhẹ nhàng như thế, như mặt trời ấm áp trong mùa đông, bao phủ toàn bộ tinh thần cùng thể xác của y.

Quân Thư Ảnh cắn cắn môi, mới nói: “Bởi vì ta là của ngươi…. của ngươi…”

“Ngươi là của ta?!” Sở Phi Dương cười cũng như không lặp lại một lần.

Quân Thư Ảnh khó chịu trừng mắt liếc hắn một cái, đáp:  Ngươi cùng ta là – làm bạn cả đời.”

Sở Phi Dương nghểnh mặt, sờ sờ cằm, lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh, đôi mắt thâm thúy so với lúc trước còn tinh ranh hơn vài phần cao thấp đánh giá: “Ngươi là đệ đệ của ta? Huynh trưởng? Cũng không giống.  Cho dù ngươi có quan hệ gì với ta, cũng không còn ý nghĩa nữa.”

“Không phải!” Quân Thư Ảnh có chút tức giận, thấy thái độ hết thảy đều không sao cả của hắn càng khiến y thêm oán phẫn.

Sở Phi Dương nhìn khuôn mặt vì giận dữ mà tái nhợt đi của Quân Thư Ảnh, khinh thường hừ một tiếng: “Ngươi nếu không đưa ra được lý do đủ để thuyết phục ta, không giải thích được nội tâm xao động của ta, ta liền giết ngươi.”

Từ “giết” trong miệng Sở Phi Dương vừa thoát ra, thân hình Quân Thư Ảnh nhoáng lên một cái, tựa hồ phải chịu đả kích rất lớn. Sở Phi Dương nhìn y, chỉ cảm thấy trong cặp mắt trợn tròn cũng đang nhìn hắn kia, dần dần ngập tràn sự đau lòng cùng ủy khuất.Chẳng qua chỉ là một câu nói mà thôi, sao lại đến mức này?! Sở Phi Dương đối diện với ánh mắt ẩn nhẫn bi thương của y, cảm giác khó hiểu trong lòng càng dày đặc thêm, hắn không kiên nhẫn hít thở thật sâu, rồi đi hai bước, rốt cuộc bực bội mà đưa tay đánh vào vách động, chấn động lan ra khiến đá vụn từ trên đỉnh rơi xuống. Quân Thư Ảnh cũng không né tránh, vẫn đứng yên nhìn hắn, mấy viên đá nện trên vai y, sau đó lăn đến dưới chân Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương cúi đầu nhìn hòn đá nhỏ vài lần, trong lòng vốn mất bình tĩnh bỗng nhiên lửa giận dấy lên hừng hực, tựa hồ những cục đá kia mang theo bao nhiêu tội lỗi không thể tha thứ. Hắn nâng một cánh tay rồi vung lên thật mạnh, một cỗ cường lực như gió biển đem toàn bộ đất đá chướng mắt kia hất văng ra bên ngoài sơn động, thạch tử giống như được giải thoát, phiêu diêu rơi xuống mặt biển mờ mịt.

Quân Thư Ảnh hạ tầm mắt nhìn mặt đất trước chân Sở Phi Dương bị thổi bay sạch sẽ, chốc lát sau rốt cục thu hồi thần sắc đau thương, sau đó nhìn thẳng vào Sở Phi Dương, nói: “Ngươi có xao động…. với ta, là vì ngươi với thân thể ta – có dục vọng.” Quân Thư Ảnh khẽ giang hai tay ra, tư thái giống như đang phơi bày thân thể của chính mình, nhìn về phía Sở Phi Dương.

Ánh mắt Sở Phi Dương lướt qua rất nhanh trên thân hình thon dài của y, đối diện với đôi mắt của Quân Thư Ảnh, mới cười nói: “Ngươi là nữ nhân?”

“Ngươi nói sao?!” Hai mắt Quân Thư Ảnh đã muốn bốc hỏa, không tự giác siết chặt tay. Như thế nào lại thấy Sở Phi Dương đáng đánh đến vậy?!

“Không giống, không giống.” Sở Phi Dương dựa người vào trên vách động, khoanh tay, nâng cằm đánh giá Quân Thư Ảnh trước mặt, “Ta vì sao phải đối với thân thể ngươi sản sinh dục vọng?”

“Ta làm sao biết được?!” Quân Thư Ảnh trông cái bộ dáng chẳng hề để ý của hắn, rốt cục không thể nhịn được nữa gầm nhẹ lên. Lúc trước là Sở Phi Dương dùng hết mọi thủ đoạn, bức bách lợi dụng y, khiến cho y cam tâm đi theo. Hiện giờ hắn còn dám mở mồm hỏi y?! Y thật ra từ lâu đã muốn hỏi Sở Phi Dương, mỹ nhân trong thiên hạ nhiều như vậy, vì sao hắn luôn bỉ ổi với duy nhất mình y?!Sở Phi Dương trên mặt không ngờ mang theo ý cười nhè nhẹ, hàm chứa quỷ dị cùng thỏa mãn, lại nói: “Nói như vậy, ngươi là thê tử của ta?”

Quân Thư Ảnh vốn không thích cách nói của hắn, không muốn đáp lại, nhưng cũng không thể không đối diện với Sở Phi Dương, y đành cắn chặt hàm răng không lên tiếng.

Sở Phi Dương tự nhiên hiểu được ý tứ trong đó, hắn gật gật đầu, giống như lẩm bẩm: “Thì ra ngươi là thê tử của ta. Trước kia ta cư nhiên lại thú một nam nhân làm thê tử, hành động kinh hãi thế tục đó so với ta bây giờ quả không kém.” Trong lời nói có chút tự đắc.

“Ngươi nói đủ chưa?!” Quân Thư Ảnh cả giận mắng, “Ngươi hiện tại đã hiểu rõ rồi chứ! Sở Phi Dương, ngươi, nếu bây giờ còn muốn giết ta, ta không còn gì để nói.”

Sở Phi Dương đáp: “Không, như thế nào được. Ta cho tới bây giờ không hề muốn giết ngươi. Ta nhìn thấy nước mắt của ngươi, thì nơi này đau đớn như muốn nứt ra.” Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, lấy tay chỉ chỉ vị trí trái tim chính mình, thái độ bình thản, không có sự thân thiết, không hề tán tỉnh, cứ như vậy đem lời tâm tình nói ra.

“…..” Quân Thư Ảnh nhất thời cũng không biết phải trả lời như thế nào, vẫn chăm chú nhìn thẳng vào cặp mắt thâm thúy xa lạ kia, rồi như thấy được quang mang quen thuộc thuở nào.

Sở Phi Dương nghĩ nghĩ, tiếc nuối thở dài: “Không hoàn hảo ở chỗ, nam nhân không thể sinh con.”

Quân Thư Ảnh biết Sở Phi Dương từ trước tới nay thích tiểu hài tử, chỉ là hắn chưa từng đề cập đến mà thôi, tựa hồ sợ làm cho Quân Thư Ảnh hiểu lầm. Nhưng hai người tương giao tám năm, Quân Thư Ảnh không thể không nhìn ra tâm tư đó của hắn. Không ngờ Sở Phi Dương lúc này lại thẳng thắn nói ra sở thích của mình.

“Ai nói không thể?!” Quân Thư Ảnh cắn chặt răng, phản bác, “Trong nhà chúng ta trên dưới có hai nhi tử. Tên của bọn nó là Sở Kì cùng Sở Lân, đều là do đích thân ngươi đặt. Phi Dương, ngươi có gia có tử, chẳng lẽ phải vứt bỏ hết thảy, để thực hiện mộng đẹp mọc cánh thành tiên?! Đi lạm sát những người vô tội?! Ngươi nếu còn nhớ rõ nửa phần, ngươi cũng biết, cho dù ngươi giết sạch người trong thiên hạ, ta cũng không động dung. Nhưng, nếu ngươi làm như vậy, ngươi cũng sẽ không còn là Sở Phi Dương nữa! Ta tuyệt đối không để điều đó xảy ra! Tuyệt không cho phép ngươi tự tay giết chết hắn!” Quân Thư Ảnh nói xong lời cuối cùng, thanh âm đã muốn khàn khàn, vẻ mặt dữ tợn nhìn nam nhân trước mắt.

Sở Phi Dương trừng lớn hai mắt, xuất thần nhìn khuôn mặt tuấn mĩ của Quân Thư Ảnh một lúc lâu, bước tới, tiến lên nắm lấy hai vai Quân Thư Ảnh: “ Ngươi… sinh hài tử cho ta?! Sở Kỳ, Sở Lân, nhi tử của chúng ta?!”

Chẳng rõ vì sao, giờ khắc này, chuyện này có thể xoa dịu một cách thần kỳ cơn tà hoả cùng nóng nảy trong lòng hắn, chỉ để lại một mảnh ấm áp, một mảnh an bình.

Chương 78

Trong sơn động cháy lên một đống lửa không lớn cũng không nhỏ, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng lách tách thật khe khẽ, bên ngoài tiếng sóng biển ào ạt xô vào vách đá, khiến cho động bích dưới chân cũng ẩn ẩn rung động.

Sở Phi Dương ngồi ở động khẩu, Quân Thư Ảnh thì ngồi trước đống lửa. Trầm mặc như vậy đã giằng co rất lâu, lâu đến mắc Quân Thư Ảnh rốt cuộc không thể nhẫn nại được.

“Ngươi đã biết toàn bộ, hiện tại rốt cuộc muốn thế nào?” Quân Thư Ảnh mở miệng nói.

Tầm mắt Sở Phi Dương chuyển về phía y, khuôn mặt nghiêng nghiêng tuấn mĩ đến ngây người, hắn dùng ánh mắt mà Quân Thư Ảnh đã quen thuộc nhiều năm nhưng tựa hồ càng thêm thâm thuý nhìn y, giống như nghiến ngẫm nhưng lại khiến Quân Thư Ảnh tự dưng sinh ra chút cảm giác mất tự nhiên.

“ánh mắt ta ngày trước vẫn là rất tốt.” Sở Phi Dương đột nhiên nhướn mi cười nói, đứng dậy đi đến trước người Quân Thư Ảnh, từ trên cao nhìn xuống y.

“Ngươi làm gì?!” Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy tóc gáy mình dựng thẳng, bản năng bắt đầu cảnh giác, thân thể ngửa về sau, muốn lui lại.

Sở Phi Dương trước một bước ngăn cản đường lui của y, vươn hai ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cầm Quân Thư Ảnh, ngả ngớn vuốt ve một lát, vẻ mặt hứng thú nói: “Quả thực là giai nhân. Ta sẽ cho phép ngươi về sau đi theo ta, phụng dưỡng ta, ngươi có vui không?” (vui cái đầu anh!)

Quân Thư Ảnh giống như thấy quỷ mà nhìn Sở Phi Dương, giận tái đi, một mạt màu đỏ hiện lên ở cần cổ và hai má, giương mắt trừng hắn nửa ngày, mới mở miệng: “Ngươi…..” sau tiếng đó, không nói tiếp câu sau.

Dừng nửa ngày, rốt cục thì bất đắc dĩ thở dài một hơi, đẩy bàn tay đặt trên cằm ra, cúi đầu, vẻ mặt u sầu.
Sở Phi Dương ngồi xuống kề bên Quân Thư Ảnh, nâng tay ném một cây củi vào đống lửa, dùng bả vai đẩy đẩy Quân Thư Ảnh, quay đầu nhìn y cười: “Ngươi làm cái biểu biểu tình gì vậy? Không phải ngươi yêu ta sao? Ta cho phép ngươi làm bạn với ta, sao ngươi lại rầu rĩ không vui? Chỉ cần ngươi gật đầu một cái ta sẽ lập tức mang ngươi rời khỏi sơn động này, rời khỏi hoang đảo này, tìm một địa phương náo nhiệt, hảo hảo chơi đùa một phen.”

“Ngươi muốn chơi đùa thế nào?” Quân Thư Ảnh khẽ cau mày nhìn hắn.

Sở Phi Dương liếm liếm môi, đôi mắt lúc này phóng ra tinh lượng quang mang, tựa hồ đang suy nghĩ đến chuyện gì cực kì vui vẻ: “Đương nhiên là….tuỳ tâm sở dục, nắm trong tay sinh tử, tận tình….”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy trên mặt hắn toát ra dục vọng muốn giết người, trên khuôn mặt tuấn mĩ thậm chí tràn ngập, tràn ngập vội vã, ngay cả khoé miệng hắn lộ ra tia mỉm cười ở trong mắt Quân Thư Ảnh cũng trở nên vặn vẹo.

Quân Thư Ảnh chỉ đột nhiên cảm thấy ngực một trận bực mình, nhấc chân đá qua: “Không cho phép ngươi cười như vậy!”

Sở Phi Dương một tay bắt lấy mắt cá chân của y, sắc mặt trầm xuống: “Ngươi làm gì?! Thư Ảnh, ngươi không được thị sủng mà kiêu!”“Cút cái thị sụng mà kiêu của ngươi đi.”  Quân Thư Ảnh một cái xoay người nhanh nhẹn, tay áo tung bay liền đã đứng trước mặt Sở Phi Dương hơn ba bước, khuôn mặt đỏ đỏ lên cả giận nói: “Sở Phi Dương ngươi nếu vẫn là Sở Phi Dương, liền lập tức tỉnh lại cho ta! Ngươi như vậy tính là cái gì! Tính cái gì? Ngươi tự nhìn chính mình xem, điên điên khùng khùng, người không ra người quỷ không ra quỷ! Ngươi cho ngươi là ai?! Ngươi là Sở Phi Dương a, là thiên hạ chí nhân chí nghĩa chí trung trí thiện Sở Phi Dương a!”

Sở Phi Dương nhìn vẻ mặt tiêu điều bi thương của Quân Thư Ảnh, hừ lạnh một tiếng, đứng dậy: “Như thế nào? Hoá ra ngươi yêu ta như vậy sao? Cái loại người nhu nhược đó thì có cái gì tốt?! Cái gì mà chí nhân chí nghĩa chí trung chí thiện, cũng chỉ là lớp nguỵ trang của kẻ yếu kém mà thôi. Ta của hiện giờ mới là chân chính tỉnh táo! Ngươi có hiểu cảm giác nắm giữ được sức mạnh vô thượng không?” Sở Phi Dương nói xong, đi đến phía trước Quân Thư Ảnh, nâng một bàn tay nhẹ nhàng chế trụ phản kích của Quân Thư Ảnh, ôm trọn y từ phía sau, dán lên cái lỗ tai của Quân Thư Ảnh, cười nhẹ nói: “Ân?! Ngươi hiểu sao? Trần vật thế gian này, không có thứ gì mà ngươi không lấy được. Tất cả đều dẽ như trở bàn tay, cũng đều có thể tuỳ tay vứt bỏ! Thế nhân chính là bởi vì cầu không được, mới có thể quý trọng, nếu hết thảy đều có thể tới dễ dàng, còn có cái gì tất yếu mà cần cẩn thận như tấm băng mỏng? Còn có cái gì cố gắng nguỵ trang thành giả nhân giả nghĩa 一”

“Ngươi câm mồm!” Quân Thư Ảnh vùng vẫy nổi giận nói: “Sở Phi Dương mới không phải giả nhân giả nghĩa! Hắn là người thiên hạ đệ nhất chính trực chính nghĩa! Nói cái gì mà thế gian vạn vật dễ như trở bàn tay, tất cả đều là hồ ngôn loạn ngữ! Cho dù người là thần minh trên ba mươi sáu tầng trời, ngươi cũng sẽ có thứ không cầu được! Ngươi mới là tẩu hoả nhập ma đến phát rồ!”

Sở Phi Dương nghe xong cúi đầu cười, hắn dùng tay kia nắm vòng lấy eo Quân Thư Ảnh, ngăn cản không cho Quân Thư Ảnh giãy dụa, giống như ái nhân cực kì thân mật dính sát vào người y, nghe tiếng thở hổn hển trong lồng ngực y, khẽ cười nói: “Cho nên, ngươi đã bị tên thiên hạ đệ nhất chính trực lừa khiến cho cam tâm tình nguyện uỷ thân cho hắn? Thậm chí vì hắn, không màng bản thân xông vào chỗ nguy hiểm, ngay cả chuyện thân là nam tử khó làm nhất, ngươi cũng đều nguyện ý vì hắn làm…..”

Quân Thư Ảnh đối với lời nói của hắn có chút không lọt tai, biết rõ tại nam nhân cường đại đến nghịch thiên này có dãy dụa cũng vô dụng, lại không cam lòng bị hắn giam cầm trong ngực như thế mang theo chút hơn thua không ngừng phản kích chống cự.

Sở Phi Dương đột nhiên một phen ngăn chặn tất cả phản kháng của y, thanh âm cười nhẹ đã có chút âm trầm, hắn dùng song trưởng cứng rắn như thiết chặt chẽ khoá trụ Quân Thư Ảnh, ghé vào lỗ tai y nói: “Thư Ảnh, nghe lời đừng tiếp tục chống đối. Vì sao ngươi vẫn không thấy rõ? Ta chính là Sở đại hiệp của ngươi, Sở đại hiệp của ngươ i一 chính là ta. Người ngươi yêu chính là ta, người ngươi muốn làm bạn cả đời cũng là ta, phụ thân của Kì Lân là ta, ngươi hao hết thiên tân vạn khổ để tìm kiếm, cũng chỉ có ta. Ta hiện giờ đang đứng ở trước mặt ngươi, vì sao ngươi không dùng trái tim cảm thụ một chút, nhìn xem ta có phải là Sở Phi Dương của ngươi hay không. Thân thể của ngươi….” Thanh âm Sở Phi Dương đột nhiên thấp xuống: “Thân thể của ngươi, nhất định là từ lâu đã quen thuộc ta. Nếu ngươi đã không muốn dùng tâm cảm thụ, vậy hãy dùng thân thể của ngươi….hảo hảo mà cảm thụ ta….” Sở Phi Dương nói xong, tựa như bị mê hoặc, hạ mí mắt nhìn nước da trắng nõn trên cổ Quân Thư Ảnh, đặt đôi môi ấn lên làn da lộ ra nơi cần cổ.

Cảm nhận được xúc cảm nóng bỏng kia, giống như quen thuộc rồi lại giống như xa lạ vô cùng, thân thể Quân Thư Ảnh cứng ngắc lại. 

_________________

Chương 79

“Ngươi…..Buông………..”Quân Thư Ảnh mạnh mẽ giãy dụa, nghĩ muốn thoát khỏi lồng ngực quá mức ấm áp, qua mức quen thuộc kia, nhưng lại bị Sở Phi Dương một tay nắm lấy bả vai, ghé vào lỗ tai y thổi nhẹ, thấp giọng nói: “Thư Ảnh, là ta a………Ta là Sở đại hiệp của ngươi……….Đừng cử động, ngoan nào……..”

Thanh âm hết mực ôn nhu làm cho trái tim Quân Thư Ảnh phút chốc như đập lạc nhịp: “Phi Dương………..?”

Tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai khiến y run rẩy, Quân Thư Ảnh cầm chặt lấy cánh tay Sở Phi Dương.

“Ngươi đang khẩn trương cái gì, ân?” Sở Phi Dương một hơi ngậm lấy vành tai mềm mại của Quân Thư Ảnh, đầu lưỡi men theo hình dạng lỗ tai, rồi khe khẽ dò xét bên trong.

Quân Thư Ảnh nhắm lại hai mắt, thân thể run nhè nhẹ bị nam nhân phía sau ôm vào trong ngực nhẹ nhàng mà khiêu khích. Hết thảy mọi thứđều rất đỗi quen thuộc, hơi thở vờn quanh y, hai tay ôm ấp y, đây là Sở Phi Dương, đây là Sở Phi Dương làm bạn với y đã lâu, cho dù nhắm hai mắt lại vẫn có thể hình dung ra giọng nói, dáng điệu và nụ cười của hắn, nụ cười ôn nhu của hắn, nụ cười sang sảng, nụ cười bỡn cợt, nụ cười bất đắc dĩ…..Sở Phi Dương đã khắc một ấn ký thật sâu trong lòng y, ngay cả một nếp nhăn nhỏ nhoi bên khóe miệng khi hắn cười cũng hiện lên rõ ràng trước mắt.

Sở Phi Dương cũng khẽ nhắm lại hai mắt, say mê vùi đầu vào giữa cổ Quân Thư Ảnh cố sức mà ngửi. Chính là hương vị tươi mát như vậy, tất cả đều có thể dễ dàng khiến cho dòng máu cuồng nộ sôi trào trong hắn bình tĩnh trở lại, giống như dã thú được trấn an, tuy rằng như cũ không kiên nhẫn động tay động chân, thế nhưng đã khống chế được bản thân, im lặng ngầm thần phục.

Sở Phi Dương vòng đến phía trước Quân Thư Ảnh, hai tay chạm vào khuôn mặt của y,  xoa xoa hàng mi dài đang run rẩy, rồi giống như thành kính cúi đầu khẽ hôn lên môi y.

“Hảo hương vị……….” Sở Phi Dương lẩm bẩm, “Ngươi đang khẩn trương sao? ………Tựa như xử nữ……… hướng ta hiến tế……….”

Quân Thư Ảnh trong đầu xẹt qua một tia sáng, y mở to hai mắt, một phen đẩy Sở Phi Dương ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào hắn.

“Ngươi kẻ điên này, ngươi căn bản vẫn chưa tỉnh táo lại!”

Sở Phi Dương trong miệng hừ một tiếng khinh thường, lấy tay lau lau vành môi, tựa tiếu phi tiếu nhìn Quân Thư Ảnh: “Ngươi có ý tứ gì? Nhìn thấy ta hiện tại, ngươi là đang thủ thân vì ta trước kia sao? Ta nên cảm động mới phải a, ta thế nhưng lại có được một tiểu tình nhân trung tình như vậy…………”“Hỗn đản!” Quân Thư Ảnh giận dữ hét lên, một cước đá bay đám củi khô đang bốc cháy, hướng về phía Sở Phi Dương. Sở Phi Dương theo bản năng định ra đòn phản kích lại, hắn một khi xuất thủ sẽ khiến Quân Thư Ảnh đang muốn tấn công phải chuốc lấy thảm bại, nhưng khi bắt gặp ánh lửa hiện lên trong đôi mắt ở phía đối diện, Sở Phi Dương lại dùng lý trí bắt buộc mình thu hồi đòn công kích có thể dồn y vào chỗ chết kia, chỉ dùng tay áo đem đám cúi khô đánh bay.

Từng đợt củi khô đang bốc cháy càng  không ngừng bay về phía hắn, Sở Phi Dương vung tay áo, một cỗ chân khí thoát ra đánh tan toàn bộ.

Quân Thư Ảnh đạp nát đống lửa xong, ánh sáng trong động lập tức trở nên u ám. Sở Phi Dương cười lạnh một tiếng, tiến về phía trước từng bước, muốn nói ta xem ngươi còn giở được chiêu gì, đã thấy Quân Thư Ảnh cắn răng xông lên. Sở Phi Dương sửng sốt, khó khăn lắm mới kịp triển khai song chưởng, đón lấy kẻ đang dùng hết sức lao vào người hắn.

Va chạm thật lớn khiến cả hai người lùi mạnh ra sau, thẳng cho đến khi thân thể Sở Phi Dương nặng nề mà đụng vào vách tường sau lưng, đỉnh đầu cũng bị chút đá vụn từ trên thạch bích rơi xuống đập vào.

Sở Phi Dương thở hổn hển phủi đi đám bụi trên mặt, cả giận nói: “Ngươi -đủ rồi! Ngươi làm gì vậy?! Đừng nghĩ là ta không dám ra tay đả thương ngươi!”

“Ngươi động thủ a.” Quân Thư Ảnh ngẩng đầu, lạnh lùng thốt lên, “ Ở đây này—“ y ngửa cao đầu lộ ra chỗ yếu hại trên cổ, trong bóng đêm càng toát ra vẻ trắng nõn mà yếu ớt.
“Thư Ảnh, ngươi sao phải cố chấp như thế……..Ta còn là ta, mặc dù ta không còn nhớ rõ ……….. vậy có gì không giống……..Chỉ cần ta vẫn nhớ rõ cảm giác đối với ngươi…. Ta còn nhớ rõ khát vọng đối với thân thể của ngươi…… thế còn chưa đủ hay sao……” Sở Phi Dương một tay chậm rãi ấn lên cần cổ quật cường đang duỗi thẳng kia, hơi dùng sức, “Ta vì cái gì không được? Ta vì cái gì không được!”

Sở Phi Dương nói xong, điên cuồng trong mắt lại bùng nổ, hắn quay người  hung hăng đem Quân Thư Ảnh đặt trên thạch bích, phẫn nộ nhìn thẳng vào hai mắt y: “Ta vì sao phải lãng phí lời nói với ngươi! Ngươi nói đối với ngươi, ta không phải là Sở Phi Dương, ta cũng không muốn trở lại thành hắn! Ngươi không nghĩ tới có lúc hắn sẽ giam cầm ngươi sao? Hắn sẽ cường bạo ngươi sao?………”Sở Phi Dương trong miệng thấp giọng lẩm bẩm, tay hướng xuống phía dưới, một phen xả hạ đai lưng của Quân Thư Ảnh.

“Ngươi hỗn đản!” Quân Thư Ảnh hai mắt trợn lên, cả người dùng sức, Sở Phi Dương lại không có nửa điểm lưu tình, hai ba lần ép xuống chế trụ y, từ trên thạch bích kéo lấy một dây nhuyễn đằng, trói chặt hai tay Quân Thư Ảnh.

“Sở Phi Dương….ngươi buông!” Quân Thư Ảnh cả kinh kêu lên.

“Ngươi dám theo ta nháo đến bây giờ, không phải là ỷ vào ta nuông chiều ngươi, luyến tiếc thương tổn ngươi?!” Sở Phi Dương dán vào trên người Quân Thư Ảnh, đem môi tiến đến bên tai y, tà tà cười, trong bóng đêm lộ ra răng nanh trắng sáng như dã thú, nhẹ nhàng mà khẳng cắn ở bên gáy y, “ Hiện tại thì sao? Ngươi nên biết, ta sẽ nhốt ngươi cả đời ở đây, phế đi võ công của ngươi, bẻ gãy đôi cánh của ngươi, cho ngươi không cách nào thoát khỏi đây, chỉ có thể chờ ta đến lâm hạnh, ngươi còn làm được gì? Ân?”

“Sở Phi Dương, ngươi dám……” Cả thân hình Quân Thư Ảnh phát run lên.

“Ngươi sai rồi, Thư Ảnh, không cần luôn chọc ta sinh khí.” Sở Phi Dương đưa hai tay ở trên người y cuồng vọng mà vuốt ve, thân hình bị bàn tay chạm qua run lên từng trận, “Ngươi không nên hỏi ta có dám hay không, mà nên hỏi ta có buông tha được hay không…..” Hắn nói xong liền hôn lên đôi môi đang run rẩy của Quân Thư Ảnh, không chút ôn nhu, giống như công thành đoạt đất xâm chiếm từng tấc từng tấc mềm mại trong miệng y.

Sở Phi Dương đưa tay phải,cực kì bỉ ổi theo tấm lưng thon dài thẳng tắp của Quân Thư Ảnh chậm rãi trượt xuống dưới, khẽ vuốt ve đường cong nơi eo y, sau đó tiếp tục tìm kiếm xuống phía dưới……

Quân Thư Ảnh kêu lên một tiếng đau đớn, đôi lông mày thanh mảnh nhíu chặt lại, y hết quay mặt sang bên phải rồi lại sang bên trái nhưng vẫn không tránh thoát được nụ hôn điên cuồng của Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh dần dần bị nụ hôn dài kia quấy nhiễu làm cho phát bực, thần trí cũng trở lên mơ hồ, chỉ khi bên tai nghe thấy tiếng soạt soạt của y phục bị xé rách, từ sau lưng đến bắp đùi đột nhiên tiếp xúc với cảm giác mát lạnh, trong nháy mắt mới khiến y giật mình bừng tỉnh. Y mở to hai mắt, nhưng chỉ thấy Sở Phi Dương cầm một mảnh vải bị xé rách đem đến trước mắt y, vẻ mặt tà đạo mà ném nó sang một bên, một bàn tay thô ráp lạnh lẽo trực tiếp chạm lên làn da trần trụi, từ dưới đầu gối ngả ngớn vuốt ve lên  trên.

Chương 80

Quân Thư Ảnh cắn chặt môi cả người run rẩy nhẫn nại. Sở Phi Dương nâng một đùi của y lên, cả người chen vào giữa hai chân y, hai tay dọc theo má trong chiếc đùi trắng nõn, từ từ tiến gần đến chỗ bí ẩn kia, bàn tay sờ soạng làn da trắng mịn lành lạnh, Sở Phi Dương vốn đang khí định thần nhàn cuối cùng bị một cỗ khô nóng thay thế, đến ngay cả hô hấp cũng không thể khống chế mà bắt đầu trở nên nặng nề.

Hắn không thể lí giải đây là cảm giác gì, giống như người đói khát từ lâu nhìn thấy một dòng nước suối trong lành, lại không biết phải uống thế nào mới có thể giải khát một cách sảng khoái được.

“Ta nhất định là cực yêu ngươi….” Sở Phi Dương thô thô thở gấp, bờ môi ở bên tai Quân Thư Ảnh không ngừng ma sát, ngẫu nhiên dùng răng nanh cắn ra một chút ấn kí màu hồng, trong bóng đêm dần dần hiện ra màu sắc dâm mỹ.

Tay hắn sờ soạng đặt lên chỗ yếu ớt của Quân Thư Ảnh, rồi thuần thục di chuyển lên lên xuống xuống. Quân Thư Ảnh cắn răng, phát ra một thanh âm không thể nhẫn nại, nhưng lại kích thích khiến đôi mắt của Sở Phi Dương trở nên đỏ lừ, lại hôn lên đôi bạc thần run rẩy kia chà đạp bốn phía, giống như thể vẫn không đủ để phất tiết cỗ tà hoả trong bụng.

Mùi hương quen thuộc lại một lần nữa lan tràn trong miệng, đôi mi thon dài của Quân Thư Ảnh khẽ nhíu lại, nhắm mắt không nhìn tới đôi con ngươi sáng lên điên cuồng quang mang trong bóng đêm kia.

Sở Phi Dương nhẫn nại lấy lòng Quân Thư Ảnh, cảm giác được hạ thân của y ở trong bàn tay  mình từ từ gắng gượng đứng lên, chất lỏng dính dính thấm ướt cả hai tay.

Sở Phi Dương một chút một chút hôn lên đôi môi thoáng sưng đỏ của Quân Thư Ảnh, động tác trên tay lại càng lúc càng nhanh, đến tận khi Quân Thư Ảnh kiềm chế không được ngửa ra cái cổ thon dài yếu ớt, trong yết hầu phát ra vài tiếng khàn khàn trầm thấp, Sở Phi Dương cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, trên quần áo cũng dính vài điểm bạch trọc.

Hắn trầm thấp cười một tiếng, tiến qua tiếp tục hôn lên bờ môi vì thất thần mà khẽ nhếch của Quân Thư Ảnh, thì thào nói: “Ngươi thật đẹp, sao ngươi lại đẹp như vậy…..ta nên làm cái gì bây giờ….ta phải làm thế nào mới có thể hoàn toàn giữ lấy ngươi. Ta thật muốn đem ngươi ăn vào bụng…..”

Bàn tay đặt trên hạ thân Quân Thư Ảnh của Sở Phi Dương dính dầy dịch thể ẩm ướt lại tiếp tục vuốt ve, chậm rãi lần mò về phía sau, ấn vào địa phương vẫn ẩn mật kia, cực kì nhẹ nhàng nhu lộng. Sở Phi Dương chỉ cảm thấy máu toàn thân dồn xuống hạ thân, gắng gượng đến mức sắp nổ tung ra.

Lúc ngón tay thứ nhất tham tiến vào, Sở Phi Dương lại nghe thấy bên tai một tiếng hít không khí, mang chút nghẹn ngào không dễ phát hiện, hắn dựa vào sắc trời mờ mờ tỉ mỉ nhìn khuôn mặt hơi hơi ướt mồ hôi của Quân Thư Ảnh, trên mặt y chính là một mảnh trắng không chút huyết sắc, chỉ riêng hai phiến môi bị mình chà đạp đến đỏ thắm xinh đẹp. Quân Thư Ảnh nghiêng mặt sang bên phải, đôi mày nhíu chặt tỏ rõ đang cực kì nhẫn nại, một dòng nước mắt nhàn nhạt kéo dài tới tận cái cằm nhọn gầy bóng loáng, giống như một chiếc châm nhỏ, đâm vào trái tim Sở Phi Dương. Không có đau đớn mãnh liệt, nhưng lại vẫn cứ khó chịu.

“Vì sao khóc? Vì sao phải khóc? Ta sẽ đối xử ôn nhu với ngươi…. Thư Ảnh….” Sở Phi Dương vươn tay đưa mặt y chuyển về hướng mình, dùng đầu lưỡi liếm giọt nước mắt trên mặt y, ôn nhu thì thầm,ngón tay ở chỗ bí ẩn đáng thẹn của Quân Thư Ảnh vẫn tiếp tục như cũ.
“Cởi tay ta ra.” Quân Thư Ảnh hạ lông mi, cắn răng thấp giọng nói.

Sở Phi Dương cũng không sợ giờ phút này Quân Thư Ảnh có thể thoát được khỏi lòng bàn tay hắn, bàn tay huy lên chân khí, giống như lưỡi dao sắc bén chặt đứt sợi dây, hai tay Quân Thư Ảnh có chút run rẩy không dùng được khí lực, rơi mạnh xuống.

Sở Phi Dương cầm cổ tay tinh tế của y vuốt  ve, nhìn bộ dáng biết vâng lời của Quân Thư Ảnh, nhịn không được dò tìm đôi môi của y, nhẹ nhàng hôn lên.

Trong lòng dường như đang có con dã thú đang gầm thét, nhưng Sở Phi Dương không biết là vì nguyên nhân gì, trong tình cảnh này, đối mặt với Quân Thư Ảnh, con dã thú bạo ngược kia vô luận như thế nào cũng không thể tự do thi triển, hắn đối Quân Thư Ảnh cũng chỉ có ôn nhu, chỉ có thể ôn nhu.

Khi hai tay Quân Thư Ảnh khôi phục được khí lực, đột nhiên nâng tay lên, nắm lấy cổ Sở Phi Dương, cánh ta y thon dài hữu lực ở phía sau cổ hắn gắt gao chế trụ, đem mặt Sở Phi Dương áp về phía mình, không chút khách khí lấp kín lấy đôi môi vì kinh ngạc mà khẽ nhếch.

Sở Phi Dương sau một thoáng mê mang, mới ý thức được đây là Quân Thư Ảnh đang hôn hắn. Lực đạo trên bờ môi táo bạo lại thô lỗ, Sở Phi Dương lại chỉ cảm thấy trong đầu như nổ bùm một cái, giống như pháo hoa nở ra trên bầu trời, sáng lạn khiến người ta không thể không chú ý.

Chiếc đùi trắng nõn của Quân Thư Ảnh vẫn mở lớn như cũ, Sở Phi Dương cũng không có sức đi chú ý khai thác tiếp nơi mềm mại đã bị tiến vào tàn sát bừa bãi một phen kia, hai tay ôm chặt lấy Quân Thư Ảnh, lộ ra một nửa chiếc lưng trần chụi, chỉ hận không thể đem người trước mặt nhu tiến vào trong thân thể.Hơi thở của Quân Thư Ảnh dần dần trở nên nặng nề, hai tay lại từ từ vòng quanh bên hông Sở Phi Dương. Hai mắt vốn đang khép hờ của y đột nhiên trợn lên, đôi con ngươi sáng như ánh sao khiến Sở Phi Dương trầm mê hơi hơi thất thần, đến tận lúc cảm nhận được nội lực trong thân thể mạnh mẽ dồn về phía hai đại huyệt mà đi, giống như bị người ta liên tục hút ra phía ngoài.

Sở Phi Dương mạnh mẽ nắm lấy cổ Quân Thư Ảnh, trừng lớn hai mắt nhìn y. Quân Thư Ảnh cũng nhìn lại hắn, cắn chặt hàm răng, nhưng  hai tay vẫn niêm trụ trên đại huyệt của hắn, chịu đựng một thân nội tức va chạm, mạnh mẽ háp thu nội lực bá đạo đến cực điểm kia.

“Ngươi có thể giết ta bây giờ, ta sẽ không đánh trả. Ngươi đẩy ta ra, ta cũng sẽ bị trọng thương. Muốn đánh hay giết ta, với ngươi cũng chỉ là một việc dễ dàng.” Quân Thư Ảnh khiêu khích Sở Phi Dương sắc mặt xanh mét cười cười, liếm liếm môi rồi lại nói: “Nhưng mà, Phi Dương, ngươi nỡ sao?”

“Quân Thư Ảnh, ngươi buông tay, bây giờ còn kịp….” Từ yết hầu Sở Phi Dương phát ra thanh âm khàn khàn, sắc mặt âm trầm nhìn Quân Thư Ảnh.

“Sở Phi Dương, ngươi muốn thượng ta? Vậy ngươi liền biến trở về Sở Phi Dương ban đầu đi, ta nhất định….cho ngươi hảo hảo tận hứng.” Quân Thư Ảnh tà tà cười, đôi mi khẽ nhíu lộ ra sự khó chịu khi va chạm với nội lực của Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương bóp lấy chiếc cổ không chút bố trí phòng vệ của Quân Thư Ảnh xiết lại, nhưng thuỷ chung không thể tàn nhẫn hạ lực.

Hắn chỉ cần dùng một chút lực, người dám can đảm xuống tay với hắn, dám cười khiêu khích với hắn sẽ biến mất, giờ đây không ai có thể uy hiếp hắn, không ai có thể khiêu khích hắn.

Nhưng Sở Phi Dương so với bất kì lúc nào đều sáng tỏ, hắn thế nhưng, quả nhiên….luyến tiếc, hắn không hạ thủ được. Người kia quần áo không sửa sang chật vật không chịu nổi, lại mị hoặc như một đoá hoa đẹp nhất độc nhất, khiến hắn biết rõ là vũng bùn lầy nếu tiến thân vào sẽ chết, nhưng như cũ vui vẻ chịu đựng.

Sở Phi Dương buông bàn tay kiềm chế Quân Thư Ảnh ra, nội lực bị xói mòn  khiến hắn đau đớn không thể chịu đựng được, chỉ có thể nắm chặt hai nắm tay, ngửa mặt lên trời thét dài, thanh âm nhưng lại lao thẳng ra tiếng sóng biển bên ngoài động.

Quân Thư Ảnh nhìn khuôn mặt thống khổ của Sở Phi Dương, trên mặt thoáng hiện một tia không nỡ cùng đau lòng, nhưng vẫn cắn chặt khớp hàm, lòng bàn tay gắt gao ấn lên mệnh môn có thể quyết định sinh tử của Sở Phi Dương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau