DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Quân Thư Ảnh nghiến chặt hai hàm răng, vừa muốn xuống tay phế võ công của Sở Phi Dương, lại bỗng nghe thấy bên tai trước sau vang lên tiếng thét cuồng nộ, thân thể y cũng bị một cỗ nội lực cường đại đẩy bật ra ngoài.

Quân Thư Ảnh khó khăn lắm mới ổn định được thân hình, kinh hoàng cùng lo lắng nhìn về phía Sở Phi Dương. Sở Phi Dương vụt đứng dậy, thiết liên thô dài xuyên qua đầu vai kêu loảng xoảng, máu tươi từ miệng vết thương ồ ạt chảy ra, nhiễm đỏ y phục của hắn, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.

Sở Phi Dương ngẩng đầu lên, phát sinh tiếng thét chói tai, bên trong thanh âm kia tràn ngập phẫn nộ, phận nộ tới cùng cực, trái lại khuôn mặt hắn không chút cảm xúc, chỉ có tiếng thét giận dữ quẩn quanh vang vọng bốn bề sơn động. Quân Thư Ảnh nghĩ muốn tới gần hắn, nhưng một cỗ khí lực mạnh mẽ ngưng tụ bảo hộ quanh Sở Phi Dương không để bất cứ ai xâm nhập.

Quân Thư Ảnh chỉ có thể đứng nhìn Sở Phi Dương, cảm thấy cõi lòng như bị bao phủ bởi sương đá, lạnh thấu tâm can. Ngay cả khi lão bà bà lê bước chân nặng nề về phía Nguyên Tình, mà vừa nãy hắn cũng không kiềm chế được kêu gào dữ dội đến lúc này đã yên tĩnh, thì y cũng không còn lòng dạ nào mà quan tâm.

Hắn đã hoàn toàn thay đổi, hắn căn bản, không phải là Sở Phi Dương—

Sở Phi Dương ngừng rống giận, mạnh mẽ quay đầu, đối diện với ánh mắt của Quân Thư Ảnh.

Đó là ánh mắt gì, Quân Thư Ảnh dưới cái nhìn chăm chú như độc xà của hắn không tự chủ mà lùi lại về sau hai bước, cả người run rẩy. Không phải y đang sợ hãi, y chỉ cảm thấy lạnh, cái lạnh trước nay chưa từng có.

Lúc này ánh mắt đỏ rực kia đã dần tan biến, hồi phục lại song nhãn hắc bạch phân minh trong suốt, khuôn mặt vẫn như trước đã từng khiến y mê muội nhiều năm, khiến y không ngừng khắc sâu vào hình dáng khôi ngô tuấn tú đó.

Thế nhưng cặp mắt kia, tuyệt không nên dùng ánh mắt này nhìn y, lạnh lẽo như băng, tra xét, chỉ là đang đánh giá, đang quan sát. Dù y tận lực tìm kiếm cũng không thấy một tia yêu thương, một tia ấm áp.

Quân Thư Ảnh chăm chú nhìn Sở Phi Dương, chỉ cách vài bước, không thể rời xa, cũng không thể đến gần. Có lẽ ngay sau đó, Sở Phi Dương sẽ đột nhiên hướng về phía y nở một nụ cười ôn nhu ấm áp làm tan chảy băng tuyết của mùa đông lạnh lẽo, bỡn cợt mà hỏi y có sợ không, có phải càng mê luyến hắn hơn hay không.

Đây chẳng phải là thủ đoạn của hắn từ trước đến nay sao? Quân Thư Ảnh tiến đến gần Sở Phi Dương, thế nhưng Sở Phi Dương lại nheo mắt vung tay lên, một cỗ lực đạo đẩy Quân Thư Ảnh bắn ra.

Khí lực cũng không cường đại đến mức Quân Thư Ảnh không chống lại được, thế nhưng trong lòng y lại nảy sinh một nỗi đau đớn, trong nháy mắt chảy tràn khắp toàn thân, ngay cả đầu ngón tay cũng đau buốt đến run rẩy.

“Quân đại ca!” Sở Vân Phi liếc mắt thấy thân thể Quân Thư Ảnh bay ra ngoài, cậu kêu to một tiếng, vội phi thân về phía Quân Thư Ảnh, dùng chính lồng ngực mình đỡ sau lưng y.

Tầm mắt lạnh như băng của Sở Phi Dương chuyển qua cánh tay đỡ trên vai Quân Thư Ảnh, một tia giận dữ từ trong lòng hắn tự nhiên nảy sinh, không rõ lý do, hắn cũng không cần lý do.

Sở Phi Dương đưa tay về phía Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi, hung hăng nắm chặt, hai người liền bị một nguồn lực mạnh mẽ lôi về phía trước.Sở Vân Phi gắt gao kéo lấy Quân Thư Ảnh, dùng hết sực chống lại.

Hiện tại Sở Phi Dương rất nguy hiểm, hắn sẽ thương tổn Quân đại ca, Sở Vân Phi trấn trụ nội tức, cố gắng chống lại nguồn nội lực cường đại của Sở Phi Dương. Cậu siết nhẹ tay Quân Thư Ảnh, ý bảo Quân Thư Ảnh vận khởi chân khí bảo hộ chính mình.

Sở Phi Dương mâu sắc tối sầm lại, vươn tay giật mạnh về phía sau, Sở Vân Phi cũng không kiên trì được nữa, cùng Quân Thư Ảnh bay về phía Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương tay phải nắm lấy cổ Sở Vân Phi, dùng năm ngón tay siết chặt cậu, Sở Vân Phi cầm kiếm trên tay, nhưng do dự không muốn xuất kiếm với Sở Phi Dương, lúc này chỉ có thể bị Sở Phi Dương khống chế mà từ từ quỳ xuống, bị bóp đến xanh cả mặt, hai tay vô lực đặt trên năm ngón tay rắn như thiết của Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh lại bị Sở Phi Dương dùng tay trái ôm lấy thắt lưng mò mẫm, cánh tay cường đại chặt chẽ trói buộc y, đau đớn do Sở Phi Dương ra tay không chút lưu tình lan tràn ra khắp thân thể.

Sở Phi Dương áp sát đến gần Quân Thư Ảnh, hai mắt đen thẫm như cổ tuyền nghìn năm, thâm trầm khó dò, băng lãnh mà xa lạ. Tầm mắt Sở Phi Dương chặt chẽ kiềm trụ ánh nhìn của Quân Thư Ảnh, giống như thật sâu mà đem y siết vào trong lòng ngực. Quân Thư Ảnh phát hiện chính mình thế nhưng lại không dám đối diện với ánh mắt kia, y không sợ bị nhìn thấu, y chỉ sợ thấy được trong đôi mắt kia sự coi rẻ cùng lạnh đạm khiến y không chịu nổi.

Sở Phi Dương lại giống như tức giận vì y dời đi tầm mắt, cánh tay mạnh mẽ dụng lực, khiến Quân Thư Ảnh đau đến nhíu mày, rồi bị ép buộc nhìn thẳng vào con ngươi hắc sắc vô tận của Sở Phi Dương.

Vặn vẹo thắt lưng bị siết chặt đến khó thở,  Quân Thư Ảnh chỉ có thể cứng đờ người tuỳ ý để Sở Phi Dương nắm giữ thân thể mình. Sở Phi Dương ngang ngược không cho phép y có một chút phản kháng dù là rất nhỏ, thậm chí không cho y dời đi ánh mắt đang nhìn mình.
Trong mắt Quân Thư Ảnh dần dần nhuốm màu bi thương. Đây không phải Sở Phi Dương, y biết rõ. Ánh mắt kia không có ôn hoà, không có nhân nghĩa, lại càng không giống hắn trước đây mỗi lần mở mắt ra liền cảm nhận được sự ôn nhu cùng yêu say đắm vô cùng cô tận. Cặp mắt đó giờ đây, chỉ có sự nguy hiểm khôn cùng. Hắn thậm chí đối mình hạ thủ không chút lưu tình, ngay cả cánh tay đang nắm giữ thân thể mình cùng không một chút ôn nhu.

Thế nhưng hắn hiện muốn làm gì, vì cái gì? Hắn rốt cuộc cần gì? Hắn muốn thấy gì trong mắt mình?

“Phi Dương….” Quân Thư Ảnh mở miệng, có chút tuyệt vọng mà gọi khẽ một tiếng.

Sở Phi Dương có chút động dung. Nhưng chỉ trong chốc lát, lại như cũ khiến Quân Thư Ảnh thất vọng.

Sở Phi Dương còn đang chăm chú nhìn y, hơn nữa còn ép buộc Quân Thư Ảnh nhìn lại mình. Trong khoảng khắc Sở Phi Dương cúi mặt xuống. Trong lúc Quân Thư Ảnh nghĩ rằng hắn sẽ hôn, thì hắn chỉ ở cổ Quân Thư Ảnh ngửi ngửi.

Quân Thư Ảnh vì khoảnh khắc vui sướng vụt qua trong chớp mắt mà cảm thấy lúng túng.

“ Đừng…. Đừng thương tổn Quân đại ca….” Sở Vân Phi nửa quỳ ở một bên, cậu không nhìn thấy động tác của Sở Phi Dương, nhưng trực giác lại cảm thấy một tia nguy hiểm, trên tay đã bắt đầu vận khởi khí lực.

Sở Phi Dương sắc mặt thâm trầm, tay trái hắn vẫn không buông Quân Thư Ảnh, thô lỗ đẩy y dựa vào vách đá, ngăn chặn hết thảy phản kháng của y. Tay phải mạnh mẽ sử lực, chậm rãi xách Sở Vân Phi lên, cho đến khi đầu ngón chân Sở Vân Phi rời khỏi mặt đất, Sở Vân Phi chỉ thấy sinh mệnh của mình đang nhanh chóng trôi đi.

Hắn muốn giết Sở Vân Phi, Quân Thư Ảnh trừng lớn hai mắt, ngay cả một tia hy vọng tựa hồ cũng bị cánh tay nổi đầy gân xanh đang nắm giữa cổ Sở Vân Phi bóp chết. Tuỳ ý cướp đoạt sinh mệnh con người, dù mang hình dáng Sở Phi Dương, rốt cuộc có lưu lại được chút nào bản tính của Sở Phi Dương? Nếu như ngay cả một tia bản tính mấu chốt cũng biến mất, vậy hắn có còn là Sở Phi Dương không?

Quân Thư Ảnh đột nhiên phát lực. Y không nghĩ để Sở Phi Dương giết Sở Vân Phi, y không muốn nam nhân xa lạ này xoá bỏ một đường sống cuối cùng của Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương áp chế Quân Thư Ảnh phản kháng, tay kia vẫn như cũ nắm chặt không buông Sở Vân Phi. Khi hắn nhận ra được ý đồ của Quân Thư Ảnh, hắn khoái trá nhìn Sở Vân Phi hai mắt đang dần dần tan rã —–

Quân Thư Ảnh cảm thấy luồng chân khí xung quanh Sở Phi Dương nổi lên một cơn lốc, ngay cả xương cốt cũng bị ép đến đau nhức khó chịu. Cặp mắt đen như thiên niên cổ đàm kia vẫn chăm chú nhìn vào mắt y, mâu quang tối tăm âm lãnh chỉ có thể khiến Quân Thư Ảnh nhớ tới ánh mắt của loại độc xà đang nhìn ngắm con mồi.

Bọn họ căn bản không phải là đối thủ, Quân Thư Ảnh lúc này mới rõ ràng mà thông suốt, chỉ cần Sở Phi Dương muốn, hắn có thể dùng chút lực nhỏ bóp chết mình như  bóp chết một con kiến bình thường, dễ dàng lấy đi tính mạng của bọn họ.

_________________

Chương 72

Mí mắt bên dưới của Sở Vân Phi giật mạnh liên hồi, từng trận hắc ám hung mãnh ập đến. Trong con ngươi tựa hồ vẫn còn lưu lại tàn ảnh, là hình ảnh Quân Thư Ảnh giãy dụa nghĩ cách cứu lấy tính mạng cậu, xoay chuyển hỗn loạn trong đầu Sở Vân Phi.

Nếu đổi lại là một ngày trước đây, có lẽ cậu sẽ vì việc này mà mừng rỡ như điên, ôm lấy tia hy vọng hèn mọn. Nhưng hiện tại trong giờ khắc sinh tử này, cậu ngược lại lập tức thấy rõ ràng, sự đau xót cùng quan tâm của Quân Thư Ảnh không hề liên quan tới cậu, Quân Thư Ảnh chưa bao giờ để cậu trong mắt.

Bất quá như vậy cũng không sao cả. Quân Thư Ảnh vừa rồi nhìn về phía cậu, trong cái liếc mắt kia có nét ưu thương, Quân Thư Ảnh nguyện ý đưa tay ra giúp cậu, mặc kệ ở trong mắt y cậu có là gì đi chăng nữa, Sở Vân Phi cảm thấy cuộc đời này sống không uổng. Cậu đối với việc nam nhân mình vẫn yêu say đắm kia giang tay che chở giúp đỡ mà thụ sủng nhược kinh, vào giây phút cuối cùng này dù Quân Thư Ảnh không cứu cậu, Sở Vân Phi cũng cảm thấy thực viên mãn.

Sở Vân Phi phát giác bóng tối nhanh chóng sụp xuống, cánh tay rắn chắc như thép đang siết chặt ở cổ, không cách nào lay động. Ở thời khắc trước lúc cậu sắp mất đi ý thức, thanh âm thiết liên va chạm vào nhau từ nơi xa xôi đột nhiên vang lên, tiếng động đó dội vào trong tai cậu, càng lúc càng lớn, ngay sau đó cậu liền nặng nề ngã trên mặt đất, dòng khí mạnh mẽ lạnh như băng vọt vào yết hầu nóng như bị hỏa thiêu của cậu, lồng ngực cũng giống như bị nung trong liệt hỏa, đau đớn khó nhịn, Sở Vân Phi nằm úp sấp trên đất ho khan kịch liệt, tựa hồ muốn đem cả tâm can phế phổi lôi ra ngoài.

Cảnh sắc trước mắt từ trong hắc ám dần dần quay trở lại, mơ hồ không rõ, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy một đôi giày sũng nước ở ngay phía trước, kéo theo từng trận lãnh ý.

Bên cạnh đột nhiên lại ngã xuống một bóng người, Sở Vân Phi trong lòng khẽ động, quay đầu lại trông, ra sức tập trung ánh nhìn còn đang mơ hồ, quả nhiên là Quân Thư Ảnh ngã vào bên người cậu, trên gương mặt xanh xao vẫn cố bảo trì chút thanh tỉnh cũng khiến cậu chỉ cần liếc mắt một cái liền khiến tim đập dồn dập, ánh mắt Quân Thư Ảnh lúc này đã dần mờ mịt, giống như sắp ngất đi.

Sở Vân Phi gian nan vưon tay tới gần, cầm lấy cổ tay Quân Thư Ảnh bắt mạch, không có dấu hiệu bị trúng độc, chỉ là mê dược, lại bị người ta điểm huyệt ngủ mà thôi. Sở Vân Phi vừa mới yên lòng, chính mình cũng cảm giác được thiên toàn địa chuyển. Cậu cười khổ, mới vòng qua quỷ môn quan, giờ lại rơi vào miệng cọp, hiển nhiên là cậu cũng trúng chiêu. Sư tổ âm dương quái khí kia từ trước tới nay không phải dễ đối phó. Quân Thư Ảnh so với cậu thì nghiêm trọng hơn, nhưng vẫn ương ngạnh chống lại cơn buồn ngủ, y gạt bàn tay của Sở Vân Phi ra, giãy dụa muốn đứng dậy.

“Vị công tử này, ta khuyên ngươi không cần phải ép buộc bản thân mình như vậy, mau ngủ đi a.” Một thanh âm nhu hòa như dòng suối trong suốt từ phía trước truyền đến. Hắn rõ ràng còn trẻ, giọng nói cũng mượt mà, khẩu khí lại như lão già, còn mang một chút từ ái thương xót, dưới tình cảnh này nghe ra có phần quỷ dị.

Sở Vân Phi vận khởi nội lực xua đi cảm giác khó chịu toàn thân, từ trên mặt đất gắng gượng đứng dậy, cảnh giác đi đến bên cạnh Quân Thư Ảnh, vẻ mặt phòng bị nhìn chăm chú về phía nam tử gầy yếu cả người ướt sũng kia.

Nam tử xoay người lại, Sở Vân Phi liền bắt gặp một đôi mắt tối đen như mực. Quả nhiên là hắn, là nam nhân bị nhốt ở trong sơn động, là người sư tổ gọi Nguyên Tình. Lúc này đây hắn đã thoát khỏi đống xiềng xích như mạng nhện kia, trước ngực hắn loang lổ vết máu tiên diễm, miệng vết thương cơ hồ bị vạt áo che lấp.

Bị thiết khóa thô to đâm thủng ngực, không cần nói cũng biết vết thương đó đáng sợ đến mức nào. Dù Sở Vân Phi tập võ đã lâu, nhưng nghĩ tới cũng phải run rẩy. Nguyên Tình lại giống như không có việc gì bình tĩnh đứng trước mặt bọn họ, tựa hồ hoàn toàn không để tâm, chỉ là một nam tử dung mạo hơn người mà thôi.

Khi mới gặp hắn toát lên vẻ tà mĩ mị hoặc, bộ dáng quỷ dị xen lẫn khờ dại giờ đã biến mất, là vì trong cặp mắt hắc sắc đã không còn sự điên cuồng bí ẩn, lại tăng thêm phần lý trí, cả người tràn đầy sức sống.

Quân Thư Ảnh nhìn về phía Sở Phi Dương, chỉ thấy hắn cúi thấp đầu dựa vào thạch bích phía sau, không biết là tỉnh táo hay vẫn còn hôn mê, thiết liên thô to xuyên qua bờ vai hắn, kéo dài lên đỉnh động đen ngòm.

“Các người rốt cuộc muốn gì?” Quân Thư Ảnh bắt buộc bản thân phải bảo trì thanh tỉnh, thanh âm lại rõ ràng càng ngày càng suy yếu vô lực.

Lão thái bà kia hạ không ít mê dược, tuy võ công của Nguyên Tình cũng không tính là cao, nhưng vẫn có thể thừa dịp y không phòng bị mà điểm huyệt đạo của y.

Có điều hiện tại không phải là lúc để cảm khái, Nguyên Tình không làm tổn thương y, lại còn cứu Sở Vân Phi. Quân Thư Ảnh nhìn trong bóng tối chung quanh tỏa ra vô vàn xích sắt, còn có một đoạn chặt chẽ quấn lấy Sở Phi Dương, y căng thẳng, tích góp từng tí từng tí một tia khí lực, cả giận nói: “Ngươi muốn Sở Phi Dương thay thế ngươi ở lại cái nơi không thấy thiên nhật này chịu khổ?! Ngươi đừng nằm mơ! Sở Phi Dương há có thể là người để một lũ tiểu nhân đê tiện tùy ý bài bố!”
Y nói xong những lời này cũng đã mất hết khí lực. Mê dược kia dược hiệu rất mạnh, y lại bị điểm huyệt, mặc dù y lấy nội lực toàn thân ra chống đỡ, cũng nhanh chóng không trụ nổi nữa.

“Nguyên Tình, ngươi nhiều lời với bọn chúng làm gì!” Lão thái bà từ trong bóng tối hiện thân, lạnh lùng hừ một tiếng, “Bây giờ ta sẽ đem nội lực trên người Sở Phi Dương trả lại cho ngươi! Sau đó muốn xử lý bọn họ thế nào, toàn bộ tùy ý ngươi!”

Nguyên Tình thần sắc phức tạp nhìn lão bà bà một lúc lâu, đột nhiên thở dài, đáp: “Lạc sư tỷ, ngươi còn chưa phát hiện sao? Thứ từ bên trong thân thể ta thoát ra ngoài, chính là ác quỷ tà ma. Đại sư huynh hắn đã nói đúng….”

“Ngươi đừng nói bậy!” Lão bà bà đột nhiên lớn tiếng ngăn lại lời hắn: “Đó rõ ràng là tâm pháp cao nhất của Đông Long Các do ngươi khổ luyện ba mươi năm đạt thành, ác quỷ cái gì?! Ngươi cũng bị đại sư huynh làm cho mờ mắt rồi hay sao! Mười mấy năm qua, người ngày ngày cầu xin ta thả ra ngoài, chẳng lẽ không phải là ngươi? Mười mấy năm qua, một ngày cũng không ngơi nghỉ dùng lời lẽ ác độc mắng nhiếc Mục Giang Bạch, không phải là ngươi sao! Mấy nghìn đệ tử của Đông Long Các ta phải phơi xưong trắng….”

“Là ta giết.” Một thanh âm bình tĩnh đáp lại lời nói của lão bà, lão bà bà khiếp sợ nhìn về phía Nguyên Tình, miệng mở ra nhưng lại quên mất mình muốn nói gì.

Nguyên Tình con ngươi đen như điểm mặc bi thương nhìn bà ta: “Lạc sư tỷ, các đệ tử đó, đều là ta giết. Lúc trước ta một lòng tu luyện nội lực tối cao, hy vọng làm rạng rỡ tổ tông, cố tình quên đi nguyên nhân sâu xa vì sao tổ sư gia lại đem bí tịch này liệt vào hàng cấm kỵ. Khi ta đột phá tầng thứ mười của tâm pháp, đột nhiên đánh mất tâm trí, sát hại toàn bộ đệ tử trên đảo. Cái chết của bọn họ, không hề liên quan tới Đại sư huynh.”

“Thế nhưng ngươi đã nói….” Lão bà bà sửng sốt, si ngốc đáp.

“Mười mấy năm qua đó căn bản không phải là ta! Tỷ nhìn hắn xem!” Nguyên Tình chỉ tay về phía Sở Phi Dương đang dựa vào bên tường, nửa thân thể gần như biến mất trong màn đêm, bi ai nói: “Lúc trước ta hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn lại thị sát chi tâm, là Đại sư huynh dùng kế vây ta ở trong cấm địa này, khiến ta vĩnh viễn không thể rời đi, vĩnh viễn không thể đặt chân tới Trung Nguyên. Khi ta ngẫu nhiên khôi phục lại thần chí, chỉ có trong nơi hắc ám vĩnh cửu này mới làm ta có thể chống đỡ được nỗi dằn vặt của tội ác.”

Lão bà bà giật giật khóe miệng, trong thanh âm già nua lại ẩn chứa sự đau khổ khôn xiết: “Cho nên sau khi ta trở về Thiên Sơn, ngươi liền gạt ta nói Đại sư huynh vì bí bảo của Đông Long Các, giết hết huynh đệ tỷ muội trên đảo, nhốt ngươi dưới hồ sâu, là để ta hận Đại sư huynh? Là để ta hao tổn tâm cơ tới đây cứu ngươi? Mà ta tiêu tốn tâm huyết mười mấy năm trời mới cứu được ngươi, ngươi hiện tại lại cho ta biết hết thảy đều là giả dối?!”
“Sư tỷ, ta…. Thực xin lỗi….” Nguyên Tình cúi đầu.

“Nói cho ta biết làm cách nào để cứu Sở Phi Dương!” Quân Thư Ảnh đột nhiên tiến lên từng bước, tóm lấy cánh tay Nguyên Tình, lạnh lẽo đến tận xương tủy theo sự tiếp xúc trên da lan truyền đến, Quân Thư Ảnh nhịn không được mà rùng mình.

“Hắn hiện tại đã không còn là Sở Phi Dương của ngươi.” Nguyên Tình nhìn Quân Thư Ảnh liếc mắt một cái, lông mi rũ xuống, giống như xấu hổ nói, “Trừ phi có người nguyện làm nơi chứa cho hắn, truyền luồng chân khí kia qua, nếu không chỉ có hai con đường. Một, phế bỏ võ công của hắn, khiến hắn trở thành một người bình thường. Hai, hắn vĩnh viễn phải ở lại đây, bị thiết liên băng lãnh giam cầm tới chết. Nhưng hắn sẽ sống rất lâu, cỗ chân khí kia có thể giúp hắn trăm năm không già, hắn….”

“Ngươi câm mồm!” Quân Thư Ảnh hít thở gấp gáp, thanh âm suy yếu lại che dấu không được phẫn nộ, “Hết thảy đều do một mình ngươi dựng nên, ngươi sao có thể không đếm xỉa gì đến?! Nên chết già trong này chính là ngươi! Ngươi nhìn ngươi xem, suy mà không lão, người không ra người, quỷ không ra quỷ, ngươi còn giết tất cả người thân của mình, ngươi có tư cách gì mà sống trên đời này!”

“Quân đại ca, huynh cẩn thận….” Sở Vân Phi tiến lên muốn đỡ y, lại sợ Quân Thư Ảnh càng thêm nổi giận cùng kháng cự, cuối cùng không dám vươn tay ra.

Nguyên Tình bị y nói trúng vào nỗi đau sâu kín, tia huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng dần tan biến. Thân hình gầy yếu của hắn nhẹ nhàng run rẩy, hai mắt vô thần nhìn về phía trước. Lão bà bà vẻ mặt bi thống nhìn hắn, Quân Thư Ảnh cõi lòng đầy cừu hận, Sở Vân Phi vẻ mặt cảnh giác, tất cả đều là nhằm vào hắn.

Hắn mở miệng, thế nhưng căn bẳn không có lời nào để nói, không thể phủ nhận. Tội nghiệt chồng chất, sao có thể dùng một câu “Đó không phải là bản tính của ta” mà nhẹ nhàng cho qua.

Nguyên Tình cuối cùng nhìn về phía Sở Phi Dương, từng bước tiến tới chỗ hắn. Lão bà bà đột nhiên động thân, đi lại mặc dù khó khăn nhưng cực nhanh đã tới bên cạnh Sở Phi Dương.

Bà ta đưa tay nâng vai Sở Phi Dương lên, Sở Phi Dương vẫn đang cúi đầu, tựa hồ hoàn toàn lâm vào hôn mê.

“Sư đệ, hảo sư đệ của ta, tuy rằng ngươi làm ta khổ sở, thế nhưng sư tỷ đã đau khổ mất vài chục năm để cứu ngươi ra, thì không lý nào để ngươi tiếp tục chịu khổ nữa! Ngươi nếu không muốn làm ác nhân, vậy để ta làm! Chỉ cần phế đi võ công của tiểu tử này, hắn dù thoát khỏi nơi đây, cũng không thể làm khó dễ ngươi được!”  Lạc bà bà quay sang Quân Thư Ảnh thấp giọng nói: “Nếu ngươi đã thương hắn, tất nhiên sẽ không để tâm hắn là một phế nhân hay là võ phu! Ngươi an tâm ngủ đi, chờ khi ngươi tỉnh lại, người trong lòng ngươi nhất định sẽ ở bên cạnh ngươi.”

Lạc bà bà vừa nói vừa giơ tay xuất chưởng, Quân Thư Ảnh lảo đảo tiến về phía trước, nhưng trước mắt tối sầm, y cũng không chống đỡ được nữa, ngã nhào xuống đất.

Trước mắt lờ mờ, y chỉ thấy ngay sau đó lạc bà bà đột nhiên bị ném lên không trung, Nguyên Tình vốn đang muốn ngăn cản bà ta chỉ kịp đổi hướng quay lại đỡ lấy lão bà bà.

Thiết liên trên vai Sở Phi Dương trong phút chốc bị kéo căng, thanh âm vỡ vụn của xích sắt truyền đến, vài giọt máu nóng rơi xuống gương mặt. Kèm theo giọng khàn khàn ngạc nhiên đến cực điểm của lão bà bà: “Điều đó không có khả năng, tuyệt không có khả năng!”

Mí mắt nặng nề sắp buông xuống, Quân Thư Ảnh chỉ kịp nhìn đôi mắt từng vô cùng quen thuộc kia giống hệt như lang sói đang nhìn chằm chặp y.

Quân Thư Ảnh nhếch môi, thanh âm yếu ớt đến nỗi không nghe thấy từ cánh môi mỏng mỹ lệ tràn ra: “Ta sớm biết… Sở Phi Dương… há để các ngươi… có thể… bài bố….”

Chương 73

Khi Quân Thư Ảnh khôi phục lại thần chí, chỉ cảm thấy ý nghĩ hỗn loạn, trước mắt quang ảnh mờ mịt, tựa như có vô số lưỡi đao sắc bén chém loạn trong đầu, đau đớn khó nhịn.

Y lẳng lặng nằm im, chờ cảm giác khó chịu do tác dụng của mê dược qua đi. Tiếng động ù tai dần tiêu biến, mọi thứ đã rõ ràng hơn trước, ngay cả tiếng gió thổi cũng có thể nghe thấy rõ ràng, chim chóc cùng côn trùng kêu vang hỗn loạn, chung quanh ngập tràn mùi nắng.

Thì ra khi y hôn mê bọn họ đã ra bên ngoài.

Quân Thư Ảnh trong lòng chỉ cảm thấy thực yên bình. Đôi mắt như dã thú trước lú ngất đi ấy đã khắc sâu vào tâm trí y. Tình trạng hiện giờ, y chỉ có thể nghĩ đến một khả năng, nhất định là Sở Phi Dương đưa y ra ngoài. Cho dù lúc này Sở Phi Dương đã đánh mất thần trí, bản tính thật sự bị che lấp, thậm chí có thể không chút do dự hạ sát thủ với Sở Vân Phi. Nhưng Quân Thư Ảnh vẫn tin tưởng, hắn tuyệt đối sẽ không gây bất lợi cho mình. Tuyệt đối sẽ không thương tổn y, nếu không hắn sẽ không còn là Sở Phi Dương nữa.

Sự khó chịu trong thân thể dần dần qua đi, Quân Thư Ảnh mày hơi nhăn lại, trong cổ họng phát ra tiếng than nhẹ, đôi mắt chớp chớp vài lần, vì ánh sáng rực rỡ xung quanh mà nhanh chóng nhắm chặt lại.

“Ngươi đã tỉnh nga, tiểu mỹ nhân.” Một thanh âm xa lạ vang lên bên tai, có thứ gì đó mềm mềm cọ cọ trên hai gò má y.

Quân Thư Ảnh trong lòng chấn động, mở to hai mắt, đối diện tầm nhìn là một khuôn mặt trắng nõn đang tươi cười.

“Ngươi…!” Quân Thư Ảnh nhất thời có chút hoảng hốt.

“Ta cái gì nha, đáng tiếc ta không phải là ai kia sao?” Một đôi mắt hắc bạch phân minh hơi cong cong, tràn đầy ý cười. Ngón tay thon dài của hắn đang nắm một túm cỏ khô vàng, trên người mặc bộ xiêm y rộng thùng thình ngồi bên cạnh Quân Thư Ảnh, cảm thán nói: “Hai người các ngươi, thật tốt.”

“Ngươi là Tô Kì Tranh?” Quân Thư Ảnh ngồi dậy, nhìn người bên cạnh mình, một lát sau mới mở miệng.

Khuôn mắt tuấn tú có nét giống với chưởng môn Thiên Sơn trong trẻo mà lạnh lùng, lại hơn một phần tuổi trẻ, ánh mắt bớt vài phần nghiêm túc, phong thái hoạt bát, tuyệt đối không ai có thể nhận nhầm đôi huynh đệ song sinh này.

Tô Kì Tranh gật gật đầu, ném cỏ khô đi, quay lại tinh tế đánh giá khuôn mặt Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh bị y nhìn có chút quẫn bách, khó chịu nói: “Ngươi nhìn cái gì? Các ngươi làm cách nào rời khỏi sơn động đó? Sở Phi Dương đâu?!”

Tô Kì Tranh cười đáp: “Ngươi hỏi ba vấn đề, ngươi muốn ta trả lời vấn đề nào trước?”

Quân Thư Ảnh cắn chặt răng, không muốn để ý tới y, giãy dụa định đứng lên, y phải tự mình đi ra ngoài nhìn xem. Nếu cùng một chỗ với Tô Kì Tranh, Sở Phi Dương nhất định sẽ không ở bên cạnh y. Hắn sao rồi? Quân Thư Ảnh nhớ tới thiết khóa xuyên qua bả vai Sở Phi Dương. Còn có mê dược bá đạo kia, trong lòng một lần nữa dâng lên cảm giác lo lắng.

“Ai, tính tình ghê gớm thật. Cứ ngồi nghỉ ngơi đi, mê dược của sư nương hít vào nhiều sẽ biến ngốc, cũng không dễ giải a.” Tô Kì Tranh vươn cánh tay gầy gò ấn Quân Thư Ảnh ngồi xuống, “Toàn bộ ta đều nói cho ngươi, ngồi xuống nghe cho cẩn thận.”

Quân Thư Ảnh nhìn về phía y, cắn chặt hàm răng lại hỏi một lần nữa: “Sở Phi Dương đâu? Hắn rốt cuộc thế nào?!”

Tô Kì Tranh lắc lắc đầu thở dài: “Ngươi yên tâm đi. Chúng ta có chết hắn cũng không chết được, ngươi không cần lo lắng cho hắn, hắn hiện tại là một đại yêu quái, tốt nhất bây giờ nên nghĩ xem làm cách nào để tránh bị hắn bắt được thì hay hơn.”

Quân Thư Ảnh nghe xong tức giận nhìn Tô Kì Tranh. Tô Kì Tranh khẽ cười nói: “Ân? Sao mà nghe ta nói hắn không có việc gì thì lại không vui a?! Nga, chẳng lẽ là chê ta nói hắn là đại yêu quái, thật đáng yêu nha.” Tô Kì Tranh nói xong lộ ra ý cười trong trẻo khom người tiến tới trước mặt Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh cả kinh, thiếu chút nữa động thủ, lại bị tiếng trách cứ từ cửa động truyền đến cắt đứt: “Kì Tranh, đệ đừng trêu chọc Quân công tử nữa.”

Hai người đều quay sang nhìn về phía cửa động, chỉ thấy Tô Thi Tưởng bưng một khay mâm đi đến.

“Đáng yêu cái gì? Hắn dùng một ngón tay cũng có thể giết chết ngươi, ngươi còn dám trêu hắn.” Lại thêm một giọng nói nữa vang lên, bóng dáng cao lớn của người nọ xuất hiện phía sau Tô Thi Tưởng, sắc mặt không tốt nhìn hai người đang dựa sát vào nhau.

Quân Thư Ảnh có chút nghi hoặc khi thấy người kia, bóng dáng thì quen thuộc, nhưng thân hình cao lớn mạnh mẽ cùng anh khí bức người lại cực kỳ xa lạ.

“Đó là Phó Giang Việt.” Tô Kì Tranh không hề cố kỵ đem đầu đặt lên bả vai Quân Thư Ảnh, lại quay sang Tô Thi Tưởng đang chậm rãi đi tới thì thầm: “Ca, vất vả cho huynh.”

Tô Thi Tưởng đặt khay mâm xuống, bưng lên một chén dược đưa cho Tô Kì Tranh, lại đem một bát khác qua cho Quân Thư Ảnh, cười nói với Quân Thư Ảnh: “Quân công tử, sư nương ta hạ mê dược bá đạo lên các ngươi, nếu lưu lại trong cơ thể sẽ gây tổn thương lớn. Đây là phương thuốc của Kì Tranh, có thể diệt hết dược lực. Thỉnh Quân công tử yên tâm mà dùng.”

Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn Tô Thi Tưởng một cái, giật giật cánh tay, cảm thấy chân khí trong cơ thể tích tụ ngưng trệ, lập tức không chần chừ thêm nữa, cầm lấy chén thuốc uống một hơi cạn sạch.

Tô Kì Tranh nhìn y uống hết chén dược, quay đầu về phía Tô Thi Tưởng thầm nói: “Ca, tay của đệ không còn sức lực, huynh uy đệ đi.”

Tô Thi Tưởng nhìn sang Quân Thư Ảnh, có chút bất đắc dĩ. Quân Thư Ảnh từ trước tới nay đều thờ ơ với ngoại nhân, tự nhiên sẽ không có phản ứng gì. Tô Kì Tranh liền đưa chén thuốc cho Tô Thi Tưởng, hai mắt khẩn thiến nhìn hắn.

Tô Thi Tưởng vừa vươn tay ra, Phó Giang Việt đột nhiên từ phía sau lướt qua hắn, nắm lấy cổ tay Tô Thi Tưởng ngăn lại, nhìn Tô Kì Tranh tho thanh nói: “Sao có thể chiều chuộng như vậy, ngươi cầm không được ta tới giúp ngươi!”

Tô Kì Tranh sắc mặt trầm xuống, hừ một tiếng: “Ta còn sợ ngươi làm ô uế dược của ta đấy.” Ngược lại vẻ mặt nhu thuận nhìn về phía Tô Thi Tưởng kêu: “Ca ca”.

Tô Thi Tưởng nhẹ nhàng thoát khỏi bàn tay của Phó Giang Việt, đi đến bên người Tô Kì Tranh, tiếp nhận chén thuốc, cẩn thận đỡ gáy giúp y uống dược.Phó Giang Việt đứng ở một bên, thấy tay Tô Kì Tranh đặt bên hông Tô Thi Tưởng, trên mặt biểu tình có phần phức tạp khó lường.

Giải dược của Tô Kì Tranh quả nhiên hữu hiệu, mới chỉ qua nửa ngày, cảm giác vô lực do tác dụng của mê dược đã hoàn toàn biến mất, Quân Thư Ảnh cả người sảng khoái. Y đã nghe Tô Thi Tưởng nói hết những chuyện phát sinh sau khi y hôn mê. Sở Phi Dương vượt ra ngoài dự liệu của mọi người, hắn không bị mê dược của lão bà bà khống chế, thậm chí còn giãy dụa mãnh liệt muốn phá huỷ thiết khóa, Nguyên Tình thừa dịp Sở Phi Dương vẫn còn đang suy yếu chưa kịp hồi phục công lực, mở cơ quan ra, đưa mọi người thoát khỏi cấm địa. Sau khi ra ngoài Nguyên Tình liền biến mất vô tung, lão bà bà vì lo lắng cho an nguy của Nguyên Tình, hơn nữa cũng không còn mặt mũi nào đối diện với Tô Thi Tưởng sau khi đã phản bội hắn, bởi vậy cũng rời đi.

……..

Hai ngày đã trôi qua, y thế nhưng lại mê man suốt hai ngày hai đêm. Quân Thư Ảnh vừa nghĩ đến tất cả mọi người đi rồi, chỉ để lại một mình Sở Phi Dương trong đáy động hắc ám, nghĩ đến vết thương trên thân thể hắn, nghĩ đến mặt đất vì nhuốm đầy máu tươi từ cơ thể Sở Phi Dương chảy ra mà đen đặc lại, mặc dù y biết rõ Sở Phi Dương nội công thâm hậu, nhưng những nỗi đau này từng đợt từng đợt không cách nào đình chỉ, càng ngày càng khắc sâu trong lòng, đau đớn đến nỗi không thể hô hấp, nơi ngực trái như muốn nứt ra.

Quân Thư Ảnh cũng không chịu đựng thêm được nữa, tay chân vừa khôi phục khí lực thì đã đứng dậy đi ra khỏi sơn động, muốn đi tìm Sở Phi Dương đang không rõ ở nơi nào.

Vừa ra khỏi sơn động, liền thấy Sở Vân Phi cùng Tô Thi Tưởng đang đứng trên sườn núi cách đó không xa. Tô Thi Tưởng không biết nói cái gì, Sở Vân Phi thì vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, quỳ rạp trước người Tô Thi Tưởng. Tô Thi Tưởng sắc mặt hiền từ khom lưng, đặt tay lên bờ vai cậu an ủi. Sở Vân Phi giang hai tay ôm lấy thắt lưng sư phụ, chôn mặt thật sâu vào ngực hắn, vai khẽ run rẩy.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, lọn tóc trước mặt Tô Thi Tưởng nhẹ nhàng phiêu động, làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng trong trẻo lạnh lùng cô tịch của hắn dưới ánh trời chiều, giống như Thiên Sơn tuyết liên, lúc này lại có thêm vài phần ấm áp. Đẹp đến mức khiến bao người phải chăm chú ngắm nhìn, ngay cả Quân Thư Ảnh cũng muốn phát ra một tiếng tán thưởng.

Phó Giang Việt từ bên bờ biển mang theo một sọt cá, nhìn thấy tình cảnh này. Hắn nhướng mày, sải bước đi qua, cơn gió thoảng qua người còn mang theo chút mùi tanh của cá.

“Tiểu tử, mang cá đi làm sạch đi.” Phó Giang Việt nắm lấy Sở Vân Phi đẩy ra, đem cái sọt phía sau lưng nhét vào lòng cậu.

Sở Vân Phi trên mặt còn chưa khô lệ, giữa lúc ban ngày ban mặt đột nhiên bị người bắt gặp, có chút xấu hổ vội vã đưa tay áo lên lau khô nước mắt, hai tay ôm sọt cá, có chút không biết làm sao nhìn Tô Thi Tưởng.

Tô Thi Tưởng liếc nhìn Phó Giang Việt, hạ mi mắt đạm nhiên nói: “Vất vả rồi, Vân Phi đi theo ta, chúng ta đi làm sạch cá.”

Phó Giang Việt không chút chần chờ, từng bước tiến đến ngăn trước mặt Tô Thi Tưởng, chống lại đôi mắt đang nhìn lên của Tô Thi Tưởng, không biết làm sao cho phải. Hắn có chút mất tự nhiên mà chà chà hai tay, nói: “Thi… Tô chưởng môn, để Vân Phi làm đi. Ngươi thân thể vừa bình phục, nên nghỉ ngơi nhiều một chút thì tốt hơn.”

Tô Thi Tưởng mặt không chút thay đổi thản nhiên trả lời: “Đa tạ đã quan tâm. Vân Phi, chúng ta đi.”

Sở Vân Phi vâng dạ đáp ứng, đi qua Phó Giang Việt, đến trước mặt Tô Thi Tưởng, trước mắt đột nhiên lướt qua một bóng dáng quen thuộc. Cậu quay đầu lại nhìn, thì thấy Quân Thư Ảnh sắc mặt vẫn tái nhợt đi ra phía ngoài.

Sở Vân Phi trong phút chốc hai mắt toả sáng, chạy vội qua, đứng trước mặt Quân Thư Ảnh, hưng phấn nói: “Quân đại ca, huynh cảm thấy tốt hơn rồi chứ? Dược của sư thúc quả nhiên lợi hại.”

Quân Thư Ảnh đáp lấy lệ, đã muốn đi qua Sở Vân Phi tiếp tục hướng về phía trước.

Tô Thi Tưởng cũng chạy đến gần, lên tiếng ngăn cản Quân Thư Ảnh: “Quân công tử muốn rời đi sao?”Quân Thư Ảnh vốn không có ác cảm gì với Tô Thi, lúc này cũng gật đầu nói: “Đa tạ Tô chưởng môn nhiều ngày nay lo lắng chiếu cố. Ta phải đi rồi.”

“Là muốn đi tìm Sở đại hiệp.” Tô Thi Tưởng khẽ thở dài: “Quân công tử, ta biết ngươi nóng ruột. Thế nhưng ngươi mạo muội đi tìm hắn…. Ta sợ lúc này Sở đại hiệp đã mất đi thần trí, sẽ làm ngươi bị thương.”

“Hắn sẽ không.” Ánh mắt Quân Thư Ảnh trầm xuống, từng chữ từng chữ nói.

“Có lẽ Quân công tử nói đúng, vị Sở Phi Dương Sở đại hiệp kia, đích thực không giống người bình thường.” Tô Kỳ Tranh tựa hồ bị đánh thức, từ trong sơn động đi ra, chậm rãi đi tới, thân hình của y quá mức gầy gò gần như lộ ra cả khung xương.

Quân Thư Ảnh cau mày nhìn y, chờ y nói tiếp.

Quân Thư Ảnh dám nói <không>, chỉ vì y có một loại cảm giác. Mặc kệ ánh mắt Sở Phi Dương có lạnh lẽo bao nhiêu, khi hắn nhìn đến mình, Quân Thư Ảnh vẫn thấy sâu trong đáy mắt có ẩn dấu điều gì đó, khiến y hoàn toàn tin tưởng Sở Phi Dương tuyệt đối sẽ không thưởng tổn mình. Thế nhưng y vẫn dừng lại nghe Tô Kỳ Tranh nói.

Theo lời Tô Thi Tưởng, thì Tô Kỳ Tranh từ nhỏ đã là thiên tài, căn cốt kỳ giai, không kể luyện võ chế thuốc, mọi thứ đều là hạ bút thành văn, y hiểu rõ thứ nội lực tà đạo đó hơn bất cứ ai ở đây. Có lẽ y sẽ biết cách phá giải….

Tô kỳ tranh đi đến gần, nghiêng mình, thân thể giống như không có khớp xương mà tựa vào người Tô Thi Tưởng, cười cười nhìn Quân Thư Ảnh: “Ngươi đang đợi ta nói ra nguyên nhân sao? Kỳ thực… ta cũng không biết gì hết, chỉ là nói theo lời nói của ngươi, muốn ngươi thoải mái một chút mà thôi.”

Tô Thi Tưởng nhìn sắc mặt Quân Thư Ảnh đang dần trở nên tức giận, có chút bất đắc dĩ đưa tay véo nhẹ lên lưng Tô Kỳ Tranh, ý bảo y không nên cố ý trêu chọc Quân Thư Ảnh nữa.

Tô Kỳ Tranh phản thủ bắt lấy tay ca ca hắn, bĩu môi với Tô Thi Tưởng: “Ta thực sự không hiểu rõ. Ta chỉ biết, tâm pháp thượng thừa của Đông Long Các căn bản không phải thứ cơ thể con ngươi có thể thừa nhận, nếu cố tình luyện, chắc chắn bị huỷ đi tâm trí, vô tâm vô tình, chỉ có sát dục, giống như một cái xác không hồn chỉ muốn giết người, trước đây Nguyên Tình cũng vì vậy mà giết sạch toàn bộ người trên đảo. Thế nhưng theo lời các ngươi thì Sở Phi Dương…. tựa hồ không giống vậy. Biết đâu ‘tình’ trong lòng hắn, thật sự là linh đan dược diệu có thể khắc chế môn công phu tà đạo này a. Nếu quả thực như thế, cuối cùng tiểu tử này sẽ có được tuyệt thế nội lực, có khả năng khôi phục lại thần trí, đến lúc đó chỉ sợ có người thèm muốn đến chết.” Tô Kỳ Tranh nói xong, một đôi mắt đẹp liếc qua Phó Giang Việt.

Phó Giang Việt đương nhiên không nghe thấy mấy lời châm chọc mình của y, trầm mặc đứng, nhãn thần cố định nơi hai bàn tay đang đan lấy nhau của Tô Thi Tưởng cùng Tô Kỳ Tranh.

Sở Vân Phi đứng một bên lắng nghe, đưa tay sờ sờ cổ, nơi đó vẫn cuốn vài vòng băng vải, còn hơi đau đau. Cậu vừa nghĩ đến đó là Sở Phi Dương, thì một cỗ tử khí lãnh lẽo ập đến sau gáy, khiến cậu run sợ.

Quân Thư Ảnh lẳng lặng nghe xong, lại nhắc lại một lần nữa: “Hắn là Sở Phi Dương. Khắp thiên hạ người duy nhất không bao giờ lạm sát người vô tội, chính là Sở Phi Dương.” Y nói xong thì xoay người bước đi.

Sở Vân Phi nhìn trái nhìn phái, cuống quýt muốn ngăn cản, có chút lo lắng nói: “Quân đại ca, đệ biết huynh lo lắng cho Sở đại ca. Thế nhưng huynh không nên đi một mình, một chút chuẩn bị cũng không có. Tuy rằng Sở đại xa sẽ không thương tổn huynh, thế nhưng vạn nhất…. vạn nhất…. lúc này huynh không nên gấp gáp, dù sao Sở đại ca cũng không rời khỏi đảo này được.”

“Vì sao?”  Tô Kỳ Tranh hiếu kỳ mở miệng hỏi trước. Quân Thư Ảnh cũng nghi hoặc nhìn Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi có phần ngượng ngùng cười cười: “Sau khi thoát ra, ta trước tiên liền huỷ thuyền. Trước đây khi Mục lão tiền bối vây khốn Nguyên Tình, chính là vì sợ hắn rời khỏi đảo này đến Trung Nguyên làm hại võ lâm. Sở đại ca là người như vậy, đương nhiên sẽ không muốn lạm sát người vô tội. Vạn nhất có người không may chết trong tay huynh ấy, nếu một ngày huynh ấy tỉnh táo lại, nhất định sẽ thống khổ đến cực điểm.”

“Vì vậy nên ngươi phá hỏng thuyền?!” Tô Kỳ Tranh trừng lớn hai mắt, sợ hãi kêu lên, “Thẹn thùng cái đầu ngươi a! Tên ngốc nhà ngươi! Không có thuyền chúng ta đi thế nào? Ngươi cõng từng người bơi qua sao? Chúng ta bị nhốt trên đảo này, không phải toàn bộ đều trở thành con mồi của tiểu tử kia sao?” Y vừa làm mặt khổ vừa quay sang Tô Thi Tưởng thầm nói: “Ca, huynh như thế nào mà lại có thể dạy dỗ ra một tên đệ tử vì đại nghĩa mà bỏ xó an nguy bản thân cùng người khác thế chứ?!”

Tô Thi Tưởng bất đắc dĩ cười cười. Thế nhưng sắc mặt Quân Thư Ảnh lại dịu đi. Nếu quả thực như vậy, Sở Phi Dương nhất định bị vây trên đảo này. Mặc hắn công phu cao thâm đến đâu, cũng không có khả năng bay qua hải vực rộng lớn.

Sở Vân Phi không để ý đến sự chế nhạo của Tô Kỳ Tranh, nhìn sắc mặt Quân Thư Ảnh đã dịu đi có chút vui vẻ nói: “Cho nên Quân đại ca cứ an tâm tĩnh dưỡng, chờ huynh khoẻ…”

“Tiểu tử, ngươi ít quan tâm vớ vẩn đi. Nhà người ta hai người phu thê ân ái, ngay cả hài tử cũng đã sinh hai đứa, không đến phiên ngươi quản.” Tô Kỳ Tranh không quen nhìn bộ dáng vui vẻ của tên ngốc qua sư điệt này, ra vẻ bâng quơ cắt đứt lời Sở Vân Phi, suy nghĩ một chút liền quay qua Tô Thi Tưởng chứng thực: “Là hai đứa a.”

Tô Thi Tưởng gật đầu. Tô Kỳ Tranh mong ước: “Thiên hạ quả thực có loại sinh tử dược này sao? Ta cũng muốn một….”

Tô Thi Tưởng bất đắc dĩ cười nói: “Ngươi muốn có cái gì, ngươi cũng muốn sinh sao.”

“Đệ muốn ca ca sinh cho đệ. Có được không, ca, chúng ta sinh hai bảo bảo là đủ rồi.” Tô Kỳ Tranh đùa đùa cợt cợt ôm lấy thắt lưng Tô Thi Tưởng nũng nịu.

Sắc mặt Phó Giang Việt trong nháy mắt đen như đáy nồi, nhìn Tô gia huynh đệ hai người dính vào một chỗ, gã rất muốn động thủ tách hai người đó ra, khó khăn lắm mới khắc chế được bản thân không vọng động, chỉ siết chặt nắm tay khiến xương cốt hơi rung động.

Tô Kỳ Tranh mải cùng đại ca vui đùa, hoàn toàn không để ý tới hai ngươi gần như hoá thạch.

Việc Quân Thư Ảnh vì Sở Phi Dương mà sinh hạ Sở Kỳ cùng Sở Lân, tuy có không ít người trong lòng biết rõ, nhưng chưa từng có ai dám quang minh chính đại mà nói ra chuyện này. Lúc này bị Tô Kỳ Tranh thoải mái ném ra một câu nặng tựa nghìn cân, ngay cả Quân Thư Ảnh cũng khó tránh khỏi có chút cứng ngắc.

Mà Sở Vân Phi cũng kinh ngạc đến ngây người, giống như một luồng sấm sét giữa trời quang đánh xuống đỉnh đầu, mà cái người vừa ném ra sấm sét đó vẻ mặt còn đang ngây thơ khờ khạo nói nói cười cười. Cậu trừng lớn hai mắt nhìn Quân Thư Ảnh, từ đầu đến chân quan sát một lượt lại một lượt, mở miệng, nhưng một chữ cũng không nói lên lời.

Chương 74

Sắc mặt Quân Thư Ảnh trắng bệch, tức giận liếc mắt nhìn Tô Kì Tranh, cắn răng quay sang Tô Thi Tưởng vừa chắp tay vừa nói: “Cáo từ.”

Tô Thi Tưởng đẩy Tô Kì Tranh ra, muốn giữ chặt Quân Thư Ảnh, mang theo tia áy náy đáp: “Quân công tử, Sở đại hiệp bây giờ không còn giống khi xưa nữa, chúng ta hãy thương lượng một chút, bàn bạc kỹ càng đã. Kì Tranh bác văn quảng thức, có lẽ đệ ấy sẽ nghĩ ra được phương pháp phá giải.” Hắn nói xong nhìn về phía Tô Kì Tranh, hy vọng Tô Kì Tranh hỗ trợ thêm vài câu để Quân Thư Ảnh an tâm, ít nhất trước hết giữ y ở lại.

Khi đề cập đến chuyện này, Tô Thi Tưởng cũng cảm thấy bản thân không thoát khỏi can hệ, liên lụy tới Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương liều mình giúp hắn cứu Tô Kì Tranh, ngược lại hắn lại khiến bọn họ phải hứng chịu nỗi đau chia lìa. Hắn vô cùng áy náy, biết rằng dù có giải thích thế nào, có nói lời xin lỗi với Quân Thư Ảnh đi chăng nữa thì lúc này cũng chẳng có chút giá trị gì.

Tô Kì Tranh hiểu rõ suy nghĩ của ca ca, cũng không tiếp tục cố tình trêu chọc Quân Thư Ảnh nữa, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu nói: “Đúng vậy, Thư Ảnh công tử, ngươi nghe ca ta đi. Kỳ thật ta nghĩ… cũng không phải không có biện pháp.”

“Rốt cuộc có cách nào để Sở Phi Dương khôi phục lại thần trí không?!” Quân Thư Ảnh nghe thấy vậy, đôi mắt mệt mỏi bỗng dâng tràn sức sống, ngay cả sắc mặt vừa nãy còn tái nhợt nay đã có thêm một tia hồng nhuận.

“Kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần phế đi nội lực Nguyên Tình cho hắn, tự nhiên sẽ khôi phục như cũ. Giống Nguyên Tình chẳng phải rất khỏe mạnh đấy sao.”

Quân Thư Ảnh vừa nghe Tô Kì Tranh mở miệng nói phải phế bỏ võ công của Sở Phi Dương, trong lòng lại mất hứng, sắc mặt cũng trầm xuống.

Tô Kì Tranh tủm tỉm cười nhìn y, tiếp tục: “Đương nhiên vẫn còn cách khác. Vốn tâm pháp của Đông Long Các chỉ có người tập luyện võ công của Đông Long Các mới có thể thừa nhận, nếu không chỉ còn rơi vào con đường chết mà thôi. Sư nương ta định thu lại nội lực kia cho Nguyên Tình, vì vậy tất phải tìm đệ tử của Đông Long Các đến làm vật chứa. Chúng ta nếu muốn đem nguồn nội lực này phân ra, cũng có thể làm theo cách đó. Đây là tâm pháp thượng tầng, có lẽ sẽ không cần phải phế bỏ toàn bộ, chỉ cần lột bỏ đi một ít, đại yêu quái lại biến trở về thành Sở đại hiệp anh tuấn tiêu sái. Nếu vậy, Sở đại hiệp cũng không tổn thất gì, còn được một thân nội lực cao thâm, thật tốt.”

“Ngươi là nói….” Quân Thư Ảnh nheo lại hai mắt, lơ đãng quét mắt nhìn mọi người xung quanh.

Tô Kì Tranh giữ chặt Tô Thi Tưởng lui từng bước ra sau, cười đáp: “Ngươi cũng đừng nên đặt chủ ý lên ca ta, ta vừa mới sống lại, còn chưa muốn chết lần nữa.”

Hắn vừa dứt lời, Sở Vân Phi đang ngẩn người liền cảm thấy tầm mắt nóng rực bắn về phía mình, giật mình hồi phục lại tinh thần, nhìn nhìn nụ cười giả tạo của Tô Kì Tranh, lại quay về phía Quân Thư Ảnh đang đăm chiêu suy nghĩ đánh giá cậu.

Cậu từ lúc nãy trong lòng vẫn rối như tơ vò, tất cả đều là vì chuyện Quân Thư Ảnh sinh hài tử cho Sở Phi Dương mà thêm phiền não, bây giờ nhìn sang Quân Thư Ảnh, nội tâm dâng lên một tia ủy khuất.

“Chỉ cần có thể cứu Sở đại ca, muốn đệ làm gì cũng được.” Sở Vân Phi nhăn mũi thở dài, giọng điệu tràn đầy chân thành.

Quân Thư Ảnh rời tầm mắt đi, nhìn chằm chằm mặt đất trong chốc lát, lại nói với Tô Kì Tranh: “Chủ ý ngu ngốc của ngươi không cần nhắc đến nữa. Nếu làm như vậy, nhất định Sở Phi Dương sẽ không vui vẻ gì.”

“Ta cứu tính mạng của hắn, thậm chí trợ giúp hắn chân chính trở thành thiên hạ đệ nhất, có cái gì mà hắn không vui.” Tô Kì Tranh khinh thường đáp.Quân Thư Ảnh vốn đã định cất bước liền ngừng cước bộ, cũng không quay đầu lại nói: “Nếu y theo ý ta, các ngươi dù chết hết, chỉ cần có thể cứu hắn trở về, ta đã không do dự. Nhưng mà ta không thể. Chỉ vì hắn là – Sở Phi Dương. Người như ngươi căn bản không thể hiểu được.”

“Tiểu tử chết tiệt, tức chết ta!” Tô Kì Tranh nhìn bóng dáng quật cường rời đi của Quân Thư Ảnh, bắt lấy ống tay áo của Tô Thi Tưởng, tức giận bất bình lầm bầm trong miệng: “Sở Phi Dương giỏi như vậy sao?! Khẩu khí của y là có ý gì, vài ba chữ chính là công lý sao! Hừ!”

Tô Thi Tưởng trấn an vỗ về đệ đệ, lại quay sang Sở Vân Phi ý bảo cậu đuổi theo Quân Thư Ảnh. Sở Vân Phi sớm đã sốt ruột nhìn bóng dáng rời đi của Quân Thư Ảnh, lúc này được Tô Thi Tưởng ngầm chỉ thị, lập tức vội vàng chạy theo.

Phó Giang Việt thấy mọi người đều rời đi cả, chỉ còn lại huynh đệ họ Tô một lớn một nhỏ đang thì thầm nói chuyện với nhau, hai gương mặt tuyệt sắc tương đồng dưới ánh mặt trời nhoáng qua mắt hắn, đột nhiên bị ánh mắt sắc bén của Tô Kì Tranh bắt gặp: “Nhìn cái gì vậy?! Cười cái gì mà cười?! Đáng khinh! Nhanh đi chuẩn bị thức ăn, ca và ta đói bụng!”

Phó Giang Việt nâng cánh tay sờ khóe miệng, thực sự nở nụ cười sao? Đối với ác ngôn ác ngữ của Tô Kì Tranh thế nhưng không hề có một tia bất mãn, lại liếc nhìn Tô Thi Tưởng đang cúi đầu, nắm lấy sọt cá trên mặt đất xoay người rời đi.

Sở Vân Phi không xa không gần theo sát Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh cũng không để ý tới, chỉ chăm chăm hướng về phía cấm địa.

Sở Vân Phi nhìn bóng lưng thon dài cao ngất của Quân Thư Ảnh ở phía trước, tâm tư dần dần phiêu đãng.

Quân đại ca chính là nữ tử sao? Thấy thế nào cũng không giống a… Tuy rằng diện mạo thực sự rất đẹp.Là thân nam tử, lại vì Sở Phi Dương sinh hai người con trai…. Sở Vân Phi nhớ tới tiểu bảo bảo chỉ thấy qua một lần kia, lanh lợi đáng yêu, còn có đình viện ấm áp.

Tô Kì Tranh nói rất đúng, người ta mới là một gia đình hạnh phúc, phụ từ tử hiếu, hoàn toàn không có chỗ cho ngoại nhân chen vào.

Sở Vân Phi trong lòng không khỏi phiền muộn, bóng dáng nhanh nhẹn tuấn nhã cách đó không xa khiến mắt cậu có phần chua xót. Nhưng tình cảm của cậu  không bởi vì thế mà suy giảm, mặc dù không chiếm được, không chạm vào được, vẫn có thể yên lặng bảo hộ y, giống như bây giờ, cậu luôn có quyền này….

Sở Vân Phi lo lắng suy nghĩ, cước trình vẫn duy trì như cũ, giữ khoảng cách không gần không xa. Cho nên khi cậu nghe thấy tiếng kêu của nữ tử, liền ngay lập tức phục hồi tinh thần, thi triển khinh công, nháy mắt đã đuổi kịp tới bên người Quân Thư Ảnh.

“Ở bên kia!” Sở Vân Phi chỉ về phía bên trái, lời còn chưa dứt, Quân Thư Ảnh hiển nhiên đã chạy vội đi.

Sở Vân Phi vội vàng đuổi theo, chỉ qua một lát sau, hai người ra khỏi rừng cây, tới bên một sườn núi nhỏ, đất đá vụn rải rác trên sườn núi, chỉ trông thấy một hồng y nữ tử tóc tai rối bù.

“Chân Thủy môn chủ?” Sở Vân Phi sửng sốt, Phinh Đình vừa thấy Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi, liền thi triển toàn lực chạy thẳng tới chỗ bọn họ, trên mặt tràn đầy vẻ vội vàng bối rối.

Quân Thư Ảnh tiêu sái đáp xuống mặt đất ổn định thân hình, liền nhìn thấy phía xa xa một bóng dáng cực kỳ quen thuộc đang chậm rãi đi tới. Động tác của hắn cũng không gấp gáp, nét mặt cũng không dữ tợn, đôi mắt thâm sâu đen kịt thậm chí còn bình tĩnh, nhưng chỉ liếc nhìn một cái cũng khiến người ta cảm thấy băng lãnh và sợ hãi khôn cùng.

Quân Thư Ảnh yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, không tự giác mà siết chặt bàn tay lại.

“Phinh Đình cô nương, cô nương không sao chứ.” Sở Vân Phi giơ tay ra đỡ lấy Phinh Đình đã gần như vô lực, thân thiết nói.

Phinh Đình thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn Sở Vân Phi: “Sở đại ca…. Sở đại ca huynh ấy….” Nàng vừa nói vừa khóc, “Sở đại ca muốn giết ta! Huynh ấy rốt cuộc làm sao vậy, hình như hoàn toàn không nhận ra chúng ta.”

Sở Phi Dương đứng cách họ khoảng mười bước. Trong tay nắm một thanh trường kiếm tuỳ tiện cắm xuống mặt đất. Hai mắt hắn ngay từ đầu cũng chưa từng dời đi, vẫn chăm chăm nhìn chằm chặp vào Quân Thư Ảnh, khoé môi tự tiếu phi tiếu khiến người ta không rét mà run. Hoàn toàn không để ý chút nào đên Sở Vân Phi cùng Phinh Đình đang đứng bên kia.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy ngay cả tầm mắt của mình cũng bị nam nhân bá đạo phía đối diện vừa xa lạ vừa quen thuộc kia bắt được, không cách nào dời đi. Cảm giác bị dã thú nhìn chằm chặp lại quay trở về.

Chương 75

Sở Vân Phi nhìn về phía Sở Phi Dương, lại quay sang Quân Thư Ảnh, nắm thật chặt thanh kiếm trong tay, cả người đề phòng theo dõi tình huống phía trước.

Quân Thư Ảnh nâng một bàn tay lên, vẫn không quay đầu lại, chỉ có thanh âm bình tĩnh truyền đến: “Sở Vân Phi, mang Chân Thủy môn chủ đi.”

“Không được, đệ phải….” Sở Vân Phi muốn nói đệ phải ở lại bảo hộ huynh, nhưng nhìn đến Sở Phi Dương đang tựa tiếu phi tiếu, cậu cảm thấy những lời này không cách nào bật ra khỏi miệng, bởi vậy dừng một chút sau đó mới đáp: “Sư phụ bảo đệ theo huynh, đệ không thể cãi lệnh sư phụ.”

“Ta nói một lần cuối cùng, đi.” Thanh âm của Quân Thư Ảnh vẫn bình tĩnh như cũ, “Bằng không nếu các ngươi bị thương hoặc chết đi, đừng trách là ta không xen vào.”

Phinh Đình hư thoát vô lực tựa trên người Sở Vân Phi, vuốt mái tóc dài hỗn độn ra sau, nhìn bóng lưng thẳng tắp của Quân Thư Ảnh, cắn chặt môi dưới.

“Quân…công tử, Sở đại ca không giống với trước đây, huynh ấy cái gì cũng không nhớ rõ, ngươi không cần mạo hiểm….” Phinh Đình lên tiếng khuyên nhủ, lại tựa hồ như bị nội thương nghiêm trọng, nhịn không được ôm ngực ho khan.

“Ta và các ngươi cũng không giống nhau.” Quân Thư Ảnh thản nhiên nói.

“Ngươi….” Phinh Đình nghe thấy vậy không phục kêu lên, nhưng chẳng có lời nào thốt ra. Nàng biết, Quân Thư Ảnh nói chính là sự thật, không thể chối cãi.

Sở Phi Dương dưới chân vừa động, từng bước tiến đến trước Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy cỗ nội lực cường đại kia đột nhiên tới gần, áp bách khiến ngực y như cứng lại, thế nhưng ánh mắt vẫn không sao thoát khỏi tầm nhìn của Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương rút thanh kiếm cắm trên mắt đất, tùy ý chậm rãi nâng lên mũi kiếm, ánh mắt cùng khóe miệng tựa tiếu phi tiếu, chỉ làm cho người ta cảm thấy sự miệt thị, giống như đang trào phúng những người trước mặt không biết tự lượng sức mình.

Quân Thư Ảnh rốt cuộc rời tầm mắt, nhìn kiếm phong sắc lạnh dần dần hướng về phía mình, trong lòng đau xót, y mở to hai mắt nhìn về phía Sở Phi Dương, đôi lông mày Sở Phi Dương nhíu lại giống như hắn chưa phát giác ra tâm tư của mình.

Sở Phi Dương không thể không tạm dừng một khắc, hắn nhìn khuôn mặt của Quân Thư Ảnh đến mức xuất thần. Tạm dừng nhưng không kéo dài, hắn một tay cầm kiếm tiếp tục đi về phía trước, nội lực không hề thu liễm khiến ngay cả Sở Vân Phi đang ở đằng sau cũng cảm thấy uy hiếp.

Sở Vân Phi nhìn thân hình bất động cứng nhắc của Quân Thư Ảnh, rốt cục dưới sự áp bách cường đại như vậy cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa. Chỉ cần nghĩ đến lưỡi kiếm sắc bén kia đang hướng thẳng vào Quân Thư Ảnh, vạn nhất lúc này Sở Phi Dương nổi điên thì xong, tính mạng của Quân Thư Ảnh…. căn bản không có gì bảo đảm, Sở Phi Dương hiện tại, cho dù võ lâm cao thủ khắp thiên hạ có mặt tại đây, chỉ sợ cũng không thể đào thoát, huống chi Quân Thư Ảnh một thân một mình?! Quân Thư Ảnh dám đánh cược tính mạng chính mình, cậu cũng tuyệt đối không muốn đem tính mạng của Quân Thư Ảnh ra để đổi lấy bản tính vốn có của Sở Phi Dương!

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy một trận gió lướt qua tai, một đạo bóng dáng đáp xuống ngay bên cạnh y, giống như mũi tên sắp rời cung lao thẳng về phía trước.

“Quân đại ca quay lại!” Tiếng hét thất thanh từ không trung truyền đến.

“Sở Vân Phi!” Quân Thư Ảnh trông thấy bóng dáng kia tức giận quát lớn, cũng phi thân về phía trước.

Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, trong con ngươi hắc sắc của Sở Phi Dương hiện lên rõ ràng sắc mặt lo lắng của Quân Thư Ảnh gọi tên người kia, giống như người đó có quan hệ không bình thường với y, giống như y cùng người ấy đều đối địch với mình….

Một cỗ sóng cuồng bạo mạnh mẽ khó hiểu dâng lên ngập tràn trong cặp mắt đen nhánh vốn bình tĩnh khó lường, Sở Vân Phi cảm thấy nội lực hữu hình như tường đồng vách sắt ập đến trước mặt, mà cậu giống như bị bức tường đó vây khốn, không cách nào thoát ra, xương cốt toàn thân dường như sắp bị chấn nát.Hai mắt hơi hơi nheo lại của Sở Phi Dương tràn ngập nguy hiểm, hắn nhìn thẳng về phía Sở Vân Phi đang xông tới chỗ hắn, thân thể hắn thậm chí căn bản không hề chuyển động.

Sở Vân Phi lại cảm nhận được sát ý lạnh như băng trước nay chưa từng có, mạnh mẽ đến mức làm cho cậu cơ hồ muốn quỳ rạp xuống đất, thần phục, chấp nhận cái chết.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cảnh vật trước mắt dường như chậm lại. Cậu trông thấy Sở Phi Dương ném kiếm, chậm rãi nâng tay, bàn tay uốn cong như ưng trảo, băng lãnh vô tình nhìn cậu.

Sở Vân Phi biết, cậu nhất định đã chọc giận Sở Phi Dương, nhưng cậu vẫn không hiểu bản thân đã làm gì khiến cho hắn mỗi lần gặp cậu đều ngoan hạ sát thủ quyết tuyệt như thế. Hắn đối với Phinh Đình còn như mèo vờn chuột, nhưng đối với cậu….nhất nhất vẫn là một chiêu đoạt mệnh!

Sở Vân Phi cắn chặt răng, mặc dù lúc này kiếm của cậu vẫn chưa xuất vỏ. Cậu càng ngày càng đến gần Sở Phi Dương, ánh mắt âm trầm kia như muốn đem cậu hút vào. Cả người cậu căng thẳng, chuẩn bị nghênh đón chống đỡ nhất chiêu của Sở Phi Dương ——

Bên sườn trái đột nhiên tê rần, Sở Vân Phi chỉ cảm thấy một cỗ chân khí mạnh mẽ đẩy cậu sang bên phải. Trong lúc tầm nhìn hỗn loạn, cậu thoáng nhận ra một tia kinh ngạc cùng cuồng nộ của Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh cắn răng cùng Sở Phi Dương tiếp chiêu, bị ngoại lực mạnh mẽ tác động, đau đớn không chỉ có thân thể, còn là đau đớn sâu thẳm trong tâm.

“Quân đại ca….” Sở Vân Phi lăn vài vòng trên mặt đất, vừa đứng dậy liền trông thấy một bàn tay của Sở Phi Dương chặt chẽ kiềm trụ bả vai Quân Thư Ảnh, đôi mắt vô tình nhìn chằm chặp Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh cảm giác xương cốt bả vai sẽ nhanh chóng bị Sở Phi Dương bóp nát, một tia khí lực cũng ngưng tụ không nổi, hơi thở khó nhọc. Lúc này nghe thấy tiếng hét lo lắng của Sở Vân Phi, trong lòng tức giận, quay đầu căm tức nói: “Ngươi muốn chết thì chết xa một chút, không cần chết trong tay hắn!”

Sở Vân Phi chua xót, đây là Quân Thư Ảnh cho cậu hiểu rõ ràng, cứu cậu không phải vì cậu, mà là vì Sở Phi Dương, vì không muốn tay của Sở Phi Dương nhiễm máu của người vô tội, vì không muốn Sở Phi Dương sau khi tỉnh lại cảm thấy hối hận. Quân Thư Ảnh cho tới bây giờ vẫn vô tình như vậy, so với việc đuổi theo y, vì y mà chết còn khiến y khó chịu hơn.“Đệ phải cứu huynh, Quân đại ca.” Sở Vân Phi từ trên mặt đất chậm rãi đứng lên, có lẽ lưỡi kiếm vô tình còn sắc bén hơn bất kì thứ gì, sau khi bị nó làm thương tổn sẽ không còn loại đau đớn nào khiến bản thân phải sợ hãi, tâm đã chết lặng, ngay cả sự run rẩy khi đứng trước Sở Phi Dương cũng tan thành mây khói.

Đối diện với Sở Phi Dương, rõ ràng thân hình vẫn như cũ. Nhưng khuôn mặt phía đối diện tràn đầy trào phúng cùng miệt thị, cặp mặt so với bầu trời đêm còn đen hơn, Sở Vân Phi có ảo giác, Sở Phi Dương còn mạnh mẽ cao lớn hơn trước đây. Hắn chỉ cần dùng một tay để giữ Quân Thư Ảnh, nhưng cũng khiến cho Quân Thư Ảnh vô lực mà xụi lơ trong lòng hắn, dựa vào lồng ngực hắn mới đứng vững được, sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chỉ trong chốc lát tóc mai đã ướt đẫm, nhất định là đau đớn vô cùng.

“Quân đại ca, Sở đại ca sẽ thương tổn huynh. Hắn căn bản không còn là Sở đại ca nữa.” Sở Vân Phi thấp giọng nói, giống như nói cho chính mình nghe, cậu chậm rãi rút kiếm khỏi vỏ, tiến lên ba bước, đứng vững.

Quân Thư Ảnh vốn đã đau đến không thể xuất sử nội lực, tất nhiên không thể nghe được mấy lời lẩm nhẩm của Sở Vân Phi. Nhưng Sở Phi Dương lại nghe rất rõ ràng. Hắn nhìn về phía Phinh Đình đang nhìn hắn đầy ưu thương, lại quay đầu nhìn Sở Vân Phi đang muốn từ trong tay hắn “Cứu” ra Quân Thư Ảnh, khuôn mặt vẫn không chút thay đổi, khoé miệng chậm rãi nhếch lên, nở một nụ cười khinh bỉ.

Tay trái hắn đang nắm Quân Thư Ảnh dụng lực, đem Quân Thư Ảnh dựa vào bên ngực phải, tay phải cứng rắn như thiết chặn trước ngực Quân Thư Ảnh, chặt chẽ giam cầm y.

Cánh tay mạnh mẽ vắt trước ngực khiến Quân Thư Ảnh có chút bực mình, đau đớn nơi bả vai vẫn chưa giảm bớt, lúc này đã tê dại.Y cũng không còn sức lực ngăn cản hành động của Sở Phi Dương, chỉ là cảm giác được khí tức của Sở Phi Dương lúc này rất yên ổn, cũng không có sát ý.

Sở Phi Dương trước ánh mắt trừng lớn của Sở Vân Phi, hắn lại cúi đầu đến bên cổ Quân Thư Ảnh, vươn đầu lưỡi chậm rãi liếm dọc theo đường cong duyên dáng, thẳng một đường mà lên, mãi cho đến phía sau lỗ tai trắng ngần, mới thu hồi đầu lưỡi dâm mỹ, liếm liếm môi mình, nhếch miệng, lộ ra răng nanh trắng bóng. Đôi mắt đen như mực của hắn vẫn chăm chú nhìn Sở Vân Phi, đầy ác ý mà hưởng thụ biểu tình vặn vẹo của Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi biết hắn đang biểu thị công khai quyền sở hữu đối với Quân Thư Ảnh với mình. Sở Vân Phi trừng lớn hai mắt, nhưng không sao chuyển dịch được tầm nhìn, cậu thấy được trong đôi mắt coi mình như kẻ thù kia đối với người trong ngực đầy dục vọng độc chiếm.

Cậu hiểu, Sở Vân Phi nuốt một ngụm nước miếng, nhưng trong cổ họng chỉ thấy chua xót. Thì ra là thế, bởi vì vừa nãy trong mắt Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh và cậu cùng một trận tuyến, cho nên mới đối với cậu bộc phát ra sát ý mãnh liệt như vậy sao?

Cậu nhìn về phía Sở Phi Dương vẫn đang ôm chặt Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh vẫn nhắm hai mắt, bởi vì bị Sở Phi Dương bá đạo siết chặt lấy mà thở dốc, nhưng đối với việc bị đối đãi như vậy căn bản không thèm để ý, như là… tập mãi thành quen.

Sở Phi Dương cúi đầu ngửi mùi hương trên mái tóc của Quân Thư Ảnh, ánh mắt khinh thường liếc nhìn Sở Vân Phi cùng Phinh Đình, vung tay cắm thanh kiếm xuống mặt đất, ôm chặt lấy Quân Thư Ảnh phóng đi, chỉ trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.

“Quân công tử y…” Phinh Đình vội vàng chạy tới, có chút lo lắng nhìn về nơi Sở Phi Dương vừa biến mất, “Làm sao bây giờ… Sở đại ca liệu có thể giết…..”

“Không cần phải nói nữa.” Sở Vân Phi  tra kiếm vào vỏ, nghiêm mặt trầm giọng nói, “Chúng ta trở về thôi.”

“Không cứu Quân công tử, không tìm Sở đại ca sao?” Phinh Đình vội la lên.

Sở Vân Phi nở một nụ cười khổ: “Không tới phiên chúng ta đi cứu.” Nói xong liền quay bước trở về. Trên sườn núi hoang vắng, chỉ còn Phinh Đình một thân hồng y bay phất phơ trong gió. Nàng yên lặng đi tới chỗ Sở Phi Dương vứt kiếm, hai tay nâng lên, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trời xanh như tẩy, quang đãng không một bóng mây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau