DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Sở Phi Dương đang muốn nói gì đó, mâu quang chợt lóe, dùng hết sức lực lấy tay đẩy Quân Thư Ảnh ra xa, lại quay đầu hướng về phía Sở Vân Phi hét đến lạc cả giọng: “Dẫn bọn hắn rời khỏi đây!”

Quân Thư Ảnh bất ngờ không kịp đề phòng, cả người bay ra bên ngoài. Trong mắt y chỉ nhìn thấy Sở Phi Dương lại một cước đá bay lão bà bà kia, cảnh tượng kế tiếp khiến cho y không nhịn được đôi đồng tử co rút mãnh liệt ——

Chỉ thấy toàn bộ khối tinh thể trong nháy mắt chìm xuống phía dưới, bạch quang trong sơn động từ từ tiêu thất, bóng tồi dần bao phủ, từng cơn gió lạnh cường liệt mang theo mùi tanh nồng đậm từ phía dưới cuốn lên. Sở Phi Dương toàn thân không còn khí lực, trong phút chốc bóng dáng của hắn chìm dần xuống động khẩu đen ngòm. Lạc bà bà hai tay quơ loạn, thân thể lung lay trong gió mạnh, thế nhưng trên khuôn mặt nhăn nhúm lại tràn đầy tiếu ý, sau một lát cũng vô lực mà buông lỏng hai tay, rơi xuống phía dưới.

Sở Vân Phi vì một tiếng nhắc nhở của Sở Phi Dương, cậu khó khăn lắm mới đem được Tô Thi Tưởng toàn thân vô lực cùng với Tô Kỳ Tranh vẫn còn hôn mê đến sát mép ngoài của tinh thể, ba người vẫn còn nửa người treo dưới động khẩu, từng đợt cuồng phong lạnh lẽo khiến cho họ không còn sức để duy trì thăng bằng, huống chi hai huynh đệ Tô gia một người trọng thương một người không khác gì người chết, Tô Thi Tưởng – mười ngón tay vịn trên vách động thì một ngón đã vô lực mà buông ra.

“Vân Phi, giữ chắc.” Tô Thi Tưởng thanh âm bình tĩnh như nước từ phía dưới truyền lên, Sở Vân Phi nhìn xuống, đối diện cậu là môi đôi mắt thản nhiên không chút gợn sóng, dường như đã mất đi toàn bộ hy vọng, không chút sức sống, không khí đầy vẻ trầm lặng.

Sở Vân Phi quay đầu đi không nhìn hắn, cắn chặt răng, nỗ lực duy trì. Trong lòng cậu vừa thương xót sư phụ cũng vừa lo lắng cho Sở Phi Dương, chớp mắt lại thấy Quân Thư Ảnh giống như không muốn sống nữa mà lao đến mép động. Ngực cậu lo lắng muốn chết, nhưng ngay cả tiếng hét lên ngăn cản y cũng không còn khí lực, chỉ có thể trừng lớn đôi mắt dần xung huyết, nhìn Quân Thư Ảnh chạy tới bên mép động không đáy này, ngay cả đôi môi cũng bị cắn đến máu tươi loang lổ.

Đang lúc Sở Vân Phi gần như tuyệt vọng, thì trong giây lát một bóng dáng xuất hiện. Đạo bóng dáng này sắc bén như đao, lao thẳng về phía Quân Thư Ảnh. Ngươi nọ thừa dịp Quân Thư Ảnh không phòng bị, xuất mấy chiêu chế ngự y, điểm huyệt y, để y nằm xuống, rồi mới đi về phía Sở Vân Phi.

“Giang ….” Người nọ chỉ trong nháy mắt đã tới gần, Sở Vân Phi nhìn khuôn mặt vô cùng quen thuộc, nhưng tựa hồ so với trong trí nhớ lại cảm thấy có chút bất đồng, nên nhất thời trố mắt nhìn.

Giang Tam đi đến mép động, hai tay kéo Tô Thi Tưởng cùng Tô Kỳ Tranh, trên vai đỡ một người, vòng tay ôm một người, dùng khinh công nhẹ nhàng bay lên đất liền, đứng ở chỗ không xa Quân Thư Ảnh lắm.

“Giang Tam, buông.” Quân Thư Ảnh lộ ra khuôn mặt trắng bợt không còn chút máu, nhưng lạnh giọng mà bình tĩnh lên tiếng.

“Ta không thể. Đây có lẽ là việc chính xác duy nhất ta làm…. trong cuộc đời ta.” Giang Tam bình tĩnh trả lời, hắn cũng không nhìn Quân Thư Ảnh, chỉ đem ngoại bào khoác lên thân thể quang loả của Tô Kỳ Tranh.

Ánh mắt Tô Thi Tưởng mang theo oán hận nhìn gã, Giang Tam đỡ Tô Kỳ Tranh ngồi xuống, liền quay sang Tô Thi Tưởng, nhưng cũng chỉ là gục đầu, không nhìn vào mắt Tô Thi Tưởng.Tô Thi Tưởng vì cứu Kỳ Tranh mà hao tổn nội lực toàn thân nhưng vẫn thất bại trong gang tấc, lúc này cả người hắn đã vô lực, chỉ có thể tuỳ cho Giang Tam đem hắn cùng Kỳ Tranh thả ra. Thế nhưng những động tác va chạm này lại dịu dàng mềm nhẹ tựa như đang sửa soạn cho một búp bê.

Giang Tam đặt hai người ngồi thành một hàng thẳng, để tay Tô Thi Tưởng đặt sau lưng Tô Kỳ Tranh, còn chính mình lại ngồi phía sau Tô Thi Tưởng, hai tay để trên vai hắn. Tô Thi Tưởng không muốn chịu sự thao túng của hắn, nhưng chỉ nghe phía sau vang lên tiếng quát khẽ: “Muốn cứu tính mạng Kỳ Tranh thì đừng động!”

Tô Thi Tưởng ngẩn ra, ngoan ngoãn bất động, khoảng nửa khắc sau đôi tay to lớn đặt trên huyệt vị vủa hắn, tựa hồ có nguồn nội lực hùng hậu vô cùng vô tận như sóng biển cuồn cuộn không ngừng truyền qua, dịu dàng chậm rãi chạy khắp toàn thân, từ từ đả thông những kinh mạch bị tắc nghẽn, rồi lại truyền qua tay hắn chảy về phía thân thể băng lãnh của Tô Kỳ Tranh.

Sở Vân Phi lao lên khỏi mép động, nhìn thấy Quân Thư Ảnh ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía vực sâu. Trong lòng cậu đau xót, bước vài bước đi về phía Quân Thư Ảnh, rồi lại dừng lại.

Sở Vân Phi nhìn về phía sư phụ, nét mặt tinh mỹ, hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt như trước.

Cậu lại nhìn về phía Giang Tam, vẫn là bộ mặt râu ria loàm xoàm, nhưng lúc này lại phảng phất chút trầm ổn giống như một người hoàn toàn khác.
Gã rốt cuộc đúng là Phó Giang Việt, chiến thần lãnh khốc khiến cho giang hồ nể sợ, vô tâm vô tình, chỉ si mê theo đuổi đỉnh cao của võ học, không hề khiếp đảm dám một mình khiêu chiến đánh bại các đại cao thủ đương thời, mỗi một lần lại lấy đó làm minh chứng cho sự tăng tiến của mình, không để tâm tới việc gây thù chuốc oán tới hàng vạn hàng nghìn lần, ở trong tiếng kêu la oán thán của người người mà tự vui mừng.

Lúc này đây khuôn mặt đó lại từ từ tái nhợt, chậm rãi hiện ra sắc mặt tro tàn sắp lụi.

Tô Thi Tưởng cũng hiểu rõ, lúc này đây dù có người có thể sẽ rời đi, thì hắn cũng không bị vứt bỏ nữa.

Sở Vân Phi cũng biết, giờ khắc này sư phụ cậu cũng không cần đến mình.

Cậu nhìn về phía Quân Thư Ảnh, nhìn một cái cuối cùng giống như khắc thật sâu, sau đó xoay người, không một chút do dự trước cơn cuồng phong lạnh lẽo, mà theo vách động trơn nhẵn trượt xuống.

Tô Thi Tưởng nhìn bóng dáng Sở Vân Phi biến mất dưới động khẩu, mở miệng, nhưng rốt cuộc cũng không lên tiếng, chỉ có thể gắt gao cắn cắn môi.

Hắn hiểu, ánh mắt cuối cùng khi Sở Vân Phi nhìn hắn. Sở Vân Phi chỉ là rời đi, chứ không phải vứt bỏ.

Quân Thư Ảnh đang nỗ lực điều tức, nhằm tự giải khai huyệt đạo. Chính vào lúc này lại nghe thấy thanh âm ‘ầm …ầm’ đinh tai nhức óc vang lên, phiến đá trên động khẩu đang dần dần khép lại.

“Không…” Cổ họng Quân Thư Ảnh phát ra thanh âm khàn khàn nức nở, y cũng không để ý đến việc có thể sẽ bị nội thương, mà điều khiển chân khí trong cơ thể chạy loạn, rốt cuộc cũng khiến cho nơi cổ họng mình dấy lên một vị ngọt, một dòng máu tươi từ giữa hàm răng trắng muốt cùng đôi môi tái nhợt chảy ra.

Quân Thư Ảnh không kiềm chế được mà phun một ngụm huyết lớn, cả người dường như bị tra tấn đau đớn khôn cùng, Quân Thư Ảnh kiên trì cho đến lúc tay chân không còn chết lặng nữa. Y ôm ngực tập tễnh đi về phía động khẩu càng ngày càng thu hẹp, chỉ còn hơn mười bước…chỉ còn vài bước…

Nhưng cơ quan băng lạnh tuyệt tình kia vào giây phút cuối cùng y nhoài người lao tới đã khép lại thật chặt.

Chương 67

Tô Thi Tưởng giương mắt nhìn Quân Thư Ảnh ở trước mặt. Y vẫn đang giãy dụa sờ soạng tìm kiếm trên mặt đất, tựa hồ muốn từ chỗ cơ quan vừa khép chặt tìm ra một kẽ hở. Sau đó y ôm ngực quay sang hướng khác, Tô Thi Tưởng nhớ rõ phía trước chính là chỗ sư nương đã đứng. Quân Thư Ảnh lại ở nơi ấy tỉ mỉ sờ soạng, bóng lưng thẳng tắp mà cứng ngắc, giống như cây cầm huyền bị buộc chặt, tựa hồ chỉ cần một lực tác động nho nhỏ, cũng khiến y không cách nào chống đỡ nổi.

Nhưng mà một khắc sau Quân Thư Ảnh liền bỏ cuộc, y quay đầu nhìn về phía bọn họ, khuôn mặt tái nhợt bình thản thế nhưng tràn ngập vẻ uy hiếp. Y gian nan bước về phía trước, đôi môi gần như mất đi huyết sắc, điểm chút máu đỏ sẫm đập vào trong mắt Tô Thi Tưởng.

Ánh mắt Quân Thư Ảnh gắt gao chăm chú nhìn hắn, đi từng bước đến trước mặt hắn. Tô Thi Tưởng cũng ngẩng đầu nhìn về phía y, bốn mắt yên lặng giao nhau, hắn cũng đã từng trải qua sự thống khổ giống Quân Thư Ảnh, bất lực, tuyệt vọng nhìn thế giới của mình sụp đổ. Cái cảm giác đau đớn khôn cùng ấy, hắn lại như cũ không muốn trốn tránh. Nỗi đau đó không phải ai cũng có cơ hội được cảm nhận, chỉ những người từng trải mới đủ tư cách. Hắn sẽ không bao giờ có tư cách ấy, trước cũng vậy, mà hiện tại cũng thế.

“Ta không biết cửa vào cơ quan, thực xin lỗi.” Không đợi Quân Thư Ảnh đặt nghi vấn, Tô Thi Tưởng đã dùng thanh âm khô khốc đáp lại.

“Kỳ….Thi Tưởng, đừng phân tâm,” Thanh âm suy yếu của Phó Giang Việt từ sau truyền tới, sinh mệnh của gã cũng vì chấn động vừa rồi mà nhanh chóng xói mòn.

Quân Thư Ảnh nhìn bốn phía, thạch động hôn ám, từng luồng gió lạnh lẽo thổi qua. Đã bao nhiêu năm rồi, đã bao nhiêu năm y không rơi vào mù mịt như vậy?

Luôn có một người, lấy tư thái bá đạo hết thảy quan tâm tới mọi chuyện của y, ngang nhiên chi phối mọi hướng đi của y, lôi kéo hành động của y. Cho nên y mới có thể thích làm gì thì làm, không quan tâm tới hậu quả, bởi vì sẽ có người nhất định đưa y tới nơi mà y muốn, mà y tin, đó luôn là nơi chính xác nhất, hoàn hảo nhất.

Luôn có một người không bao giờ để y lẻ loi một mình, cho dù đang ở xa ngàn dặm, hắn cũng có thể khiến cho sự tồn tại của mình mãnh liệt đến không ngờ. Chính vì nguyên nhân đó, Quân Thư Ảnh cơ hồ đã quên đi tất cả mọi cảm giác lạnh lẽo cùng cô đơn.

Không phải chỉ một lần lâm vào khốn cảnh, chính là từ lần đầu tiên gặp Sở Phi Dương, hắn luôn mạnh mẽ đến mức không gì đánh bại được, mọi việc đều thuận lợi, giống như bất cứ lúc nào hắn cũng nắm được mọi thứ trong tay. Chưa từng có một khắc giống như vừa rồi, hắn tựa như một con diều đứt dây, vô lực bị bóng tối nuốt chửng, sinh tử không rõ, tiền đồ không hay.

Sự tuyệt vọng lạnh lẽo trong lòng Quân Thư Ảnh như cỏ dại, nhanh chóng sinh trưởng lan tràn, gắt gao quấn chặt lấy trái tim y, ngay cả việc hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Ánh mắt của y lại quét qua trên người ba kẻ trước mặt. Phó Giang Việt, sắc mặt tiều tụy, Tô Thi Tưởng vẫn nhìn y tràn đầy thống khổ, còn có cái gì đó, là thương hại sao?

Quân Thư Ảnh nhìn bọn họ, một cỗ cừu hận không tên bỗng nhiên theo đáy lòng điên cuồng mà nảy sinh lớn mạnh.

Hết thảy mọi cực khổ vất vả của y tất cả đều vì mấy người này, tất cả đều là vì bọn họ!

Yêu hận của bọn họ, ích kỷ cùng quần quýt si mê, tất cả đều là oan nghiệt do bọn họ tạo nên, dựa vào cái gì lại khiến y phải trả giá?! Dựa vào cái gì làm cho y mất đi hết thảy mọi thứ?!

Tô Thi Tưởng nhìn ánh mắt của Quân Thư Ảnh dần dần tàn nhẫn, giữa lông mày mang theo sát ý nồng đậm quan sát bọn họ.Tay hắn để trên lưng của Tô Kỳ Tranh có phần run rẩy.

“Quân công tử. Sở đại hiệp nhất định sẽ không việc gì….Ngươi….” Tô Thi Tưởng không biết chính mình đang nói cái gì.
Hắn rõ ràng thấy được trong ánh mắt điên cuồng của Quân Thư Ảnh phát sinh hận ý. Y hận bọn hắn, bởi vì bọn hắn là nguyên nhân khiến Sở Phi Dương rơi vào hoàn cảnh không rõ sinh tử. Mặc kệ Sở Phi Dương cuối cùng ra sao, dù bình yên vô sự, chỉ sợ cũng không thay đổi được nỗi oán hận này.

Tô Thi Tưởng cắn chặt hàm răng, không hề lên tiếng. Hiện tại dù có nói gì cũng đều vô dụng, tất cả đều thấy rõ ý niệm duy nhất của Quân Thư Ảnh.

“Quân công tử, ngươi không thể giết Kỳ Tranh. Kỳ Tranh ở chỗ này đã nhiều năm, y nhất định biết vị trí cụ thể của cơ quan.” Đúng lúc này thanh âm của Phó Giang Việt từ phía sau truyền tới. Tuy suy yếu, nhưng rất kiên định.

Tô Thi Tưởng cảm thấy một nỗi đau nhức lan khắp thân thể. Kỳ Tranh …vĩnh viễn chỉ là Kỳ Tranh …..

Quân Thư Ảnh tỉnh táo lại. Y hung tợn nhìn Phó Giang Việt trong chốc lát, mới chậm rãi mở miệng: “Y tốt nhất là biết. Bằng không, ta mặc kệ ngươi là Kiếm Thánh hay tên khất cái, chắn chắn sẽ cho các ngươi chết không có chỗ chôn!”

Phó Giang Việt không hề mở miệng Tô Thi Tưởng lại lên tiếng: “Quân công tử, ngươi yên tâm. Việc này do ta cùng sư nương gây ra, nếu Sở đại hiệp không may xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ dùng tính mạng để bồi đáp.”

“Chỉ sợ một mạng của ngươi cũng không đủ.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng lên tiếng. Sắc mặt y rất bình tĩnh, chỉ là có chút tái nhợt, nhãn thần đã không còn mờ mịt, mà lãnh liệt sắc bén như đao. Thế nhưng chỉ có y biết, lúc này đây y có bao nhiêu ngoài mạnh trong yếu, nội tâm y sợ hãi đến mức nào.

Tô Thi Tưởng một mạng cũng không đủ, ba người bọn họ cũng không đủ, trăm người, nghìn người, cho dù là toàn bộ người trong thiên hạ, tất cả đều không đủ!

Trước đây y chưa từng nghĩ tới, nếu như thế giới này không còn Sở Phi Dương, y còn có cái gì? Y có thể còn lại cái gì?! Lúc này đây vấn đề này lại hung hăng đâm vào trái tim y, chạy không thoát, trốn không xong, lúc mất đi mới thấy tâm như bị đao cắt, như rơi vào hàn băng, lạnh lẽo đến mức toàn thân run rẩy.
Đã không còn… không còn nữa. Y đã mất đi tất cả, Y chỉ còn hai bàn tay trắng.

Sẽ không có người dù khi đối mặt lúc nào cũng bị y thờ ơ lạnh nhạt nhưng luôn xem y như thứ đồ sứ trân quý dễ vỡ, mỗi thời mỗi khắc đều dùng toàn bộ tâm tư cẩn thận tỉ mỉ mà che chở; sẽ không còn… người biết rõ y – nội lực ngày càng thâm hậu, nhưng hiển nhiên vẫn xem y như người thường tay trói gà không chặt mà ôn nhu chiếu cố, nhưng khi cần buông tay thì không chút keo kiệt mà để y tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn, lại ở phía sau mở ra đôi cánh mà bảo vệ che chở cho y.

Sao lại tốt như vậy, Sở Phi Dương, sao ngươi lại tốt như vậy?!

Quân Thư Ảnh ôm ngực, nơi ấy vẫn còn đang đập thình thịch, thế nhưng y chỉ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Y không nhớ rõ mình có nói cho Sở Phi Dương hay không, chính mình thích được hắn ôn nhu che chở, mỗi lần như vậy đều khiến bản thân vô pháp chống cự mà đắm chìm vào trong đó. Y thích Sở Phi Dương xem y như trân bảo quý giá, mặc dù y không hề mỏng manh yếu đuối; y cũng thích Sở Phi Dương luôn tự cho mình là đúng mà dây dưa cùng bảo hộ cho y, dù y cũng không cần.

Y rốt cuộc đã từng nói qua chưa? Đã từng nói với Sở Phi Dương điều đó?

Hình như không có. Khi hắn trở về, nhất định phải nói…còn muốn cho hắn biết, bộ dạng hắn lúc rơi xuống vực sâu thật rất mất mặt, giống như một ma bệnh yếu đuối vô lực, đâu có phong thái vốn có của thiên hạ đệ nhất Sở Phi Dương – Sở đại hiệp?! Sau này…vĩnh viễn không được giống như vậy nữa…

Quân Thư Ảnh không biết bản thân đã ngồi trong thạch động hôn ám lạnh lẽo này bao lâu, có lẽ dù chỉ một khắc y cũng không nhẫn nổi nữa, lúc này Phó Giang Việt rốt cục cũng thu hồi hai tay, giống như một người chết mà mệt mỏi ngã trên mặt đất. Tô Kỳ Tranh nhẹ nhàng ngả về phía sau dựa vào lòng Tô Thi Tưởng, Tô Thi Tưởng ôm chặt hắn, thanh âm gọi hắn tràn đầy hoan hỉ: “Kỳ Tranh, Kỳ Tranh, đệ không sao rồi. Kỳ Tranh ….”

Quân Thư Ảnh xông lên phía trước, nắm lấy bả vai gầy yếu của Tô Kỳ Tranh, mười ngón tay giống như nhập vào huyết nhục của hắn, nghiến răng run giọng nói: “Tô Kỳ Tranh, ngươi mau mở mắt! Ngươi nhanh nói cho ta biết làm sao để xuống dưới?! Làm sao có thể mở ra cơ quan của sơn động này?!”

“Quân công tử, ngươi mau buông tay! Kỳ Tranh vẫn còn rất yếu.” Tô Thi Tưởng nắm chặt tay Quân Thư Ảnh có chút sốt ruột nói.

Lúc hai người vẫn còn giằng co, Tô Kỳ Tranh đang hôn mê bỗng nhiên khẽ mấp máy hàng mi, chậm rãi mở ra hai mắt, đối diện với đôi mắt ẩn chứa một cơn bão táp của Quân Thư Ảnh.

Tô Kỳ Tranh ngoảnh lại nhìn ca ca, còn có Phó Giang Việt ở phía sau, trong con ngươi của hắn một đạo hào quang chợt loé qua, rồi lại hạ mắt xuống.

Tô Kỳ Tranh nhích vào lòng Tô Thi Tưởng, cố gắng mở miệng, nhưng không phát ra thanh âm. Tô Thi Tưởng vội vàng lôi từ ngực áo ra một cái bình nhỏ, lấy một chút cho vào miệng Kỳ Tranh, lại dùng ngón tay vuốt nhẹ lên đôi môi khô khốc của y.

Tô Kỳ Tranh lúc này mới dùng thanh âm vô cùng khản đặc nói: “Ta nghe được tranh luận cuối cùng của các ngươi, nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ cần ca ca bảo ta nói, ta nhất định tri vô bất ngôn”.

Hắn ánh mắt không chuyển nghe Tô Thi Tưởng kể lại, sau đó quay sang Quân Thư Ảnh, trong ánh mắt có chút kỳ lạ chớp lên: “Quân công tử, ngươi yên tâm, Sở đại hiệp không sao đâu. Không những không việc gì, hơn nữa tất có kỳ ngộ, đó là điều mà những kẻ thượng võ trên giang hồ nằm mơ cũng không chiếm được.”

Chương 68

Quân Thư Ảnh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lại hung tợn nói: “Ta không tin! Lão yêu bà kia sao có thể hảo tâm như vậy?”

Tô Kì Tranh mím mím đôi môi tái nhợt, đôi mắt phượng cũng hơi cong cong lên, nhẹ giọng đáp: “Quân công tử nói rất đúng. Sư nương đích thực là một lão yêu bà.”

Tô Thi Tưởng vươn tay từ phía sau sờ sờ gò má của Tô Kì Tranh, lời nói có phần đau lòng cùng trách cứ: “Kì Tranh, sao đệ lại nói sư nương như vậy…..”

“Tuy rằng sư nương phải trải qua nhiều năm tra tấn thống khổ, nhưng sư nương cũng được hai huynh đệ chúng ta từng ấy năm cung kính hầu hạ, nhất là đại ca ngươi luôn luôn có hiếu tâm. Nhưng rốt cuộc sư nương vẫn chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, không để ý tới sống chết của đại ca.” Tô Kì Tranh sắc mặt lạnh lùng đáp, “Đệ hận nhất là những kẻ ích kỷ, ca ca, thời gian qua cũng đủ để đệ thấu hiểu hết thẩy. Đệ thật sự hận….” Hắn nói xong ho nhẹ hai tiếng, thanh âm nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “Cho nên đệ hận chính mình nhất…..”

“Đủ rồi, chuyện cũ năm xưa của các người về nhà vào thâm viện hay trong khuê phòng mà nói!” Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn cắt ngang, “Ngươi nói rõ ràng cho ta, Sở Phi Dương rốt cuộc gặp được cái gì? Ta phải làm cách nào mới có thể xuống đó tìm hắn?”

Tô Kì Tranh trừng mắt nhìn y, cười với Quân Thư Ảnh, đáp: “Ngươi nên hỏi là gặp được ai mới đúng. Hơn nữa ngươi không cần xuống đó tìm hắn, ngươi đi xuống cũng chả để làm gì, đến lúc cần về thì hắn sẽ về. Có lẽ không hẳn là quay về, nhưng hắn nhất định sẽ xuất hiện.”

“Rốt cuộc thì hắn sẽ gặp ai?”. Quân Thư Ảnh cắn chặt khớp hàm, từng chữ từng chữ thốt ra. Sự nhẫn nại của y đã lên tới cực điểm, nhưng vẫn phải tận lực khắc chế nghe Tô Kì Tranh úp úp mở mở.

“Ngươi trông thấy Tục Mệnh Tinh Quan của ta chưa?” Tô Kì Tranh lại đột nhiên hỏi vấn đề không liên quan gì.

Hắn bắt gặp Quân Thư Ảnh sắc mặt thâm trầm như nước nhìn hắn, cũng không thấy y trả lời, lại tiếp tục: “Tục Mệnh Tinh Quan bản thân nó vốn không có dị năng gì, nó có thể kéo dài mạng sống cho ta, toàn bộ là do chân khí cường đại lưu động trong tinh thể. Đó là nội lực ở tầng cao nhất của Đông Long Các, còn là cỗ chân khí thuần nhất. Nó vừa mạnh mẽ lại vừa mĩ lệ, mê hoặc nhân tâm, nó mở ra tất cả sức mạnh tiềm tàng trong bản thân mỗi người. Có được nó là có được tư cách ngạo nghễ chúng sinh.”

Tô Kì Tranh nói xong, quay đầu lại liếc mắt nhìn Phó Giang Việt đang hôn mê trên mặt đất: “Ngay cả  Phó đại ca đã luyện hỗn tạp các loại võ học trong thiên hạ, còn có tâm pháp của Thiên Sơn cứu được tính mạng ta, thì trước mắt nó, tất cả đều không đáng giá để nhắc đến.”

“Liên quan gì đến Sở Phi Dương?” Quân Thư Ảnh rốt cục không kiên nhẫn nổi nữa.

“Sư nương muốn Sở Phi Dương xuống phía dưới, là để gặp một người.” Tô Kỳ Tranh đột nhiên thay đổi mạch chuyện, ngẩng đầu nghĩ ngợi một chút. Rõ ràng khuôn mặt rất giống Tô Thi Tưởng, nhưng diện mạo có chút ngây thơ, một lát sau lại nói: “Đó là một người rất đẹp. Ta đã từng tự phụ khắp thiên hạ không có người đẹp như ta, đương nhiên ngoại trừ ca ca. Thế nhưng khi gặp người kia, ta mới biết trước đây mình nông cạn cùng tầm thường đến nhường nào.Tô Thi Tưởng ở phía sau ôm lấy Tô Kỳ Tranh, nghe những lời lẽ của hắn cũng thấy có chút đau đầu. Tô Kỳ Tranh đã nhiều năm không có mở miệng nói chuyện cùng người khác, lúc này lại khiến y phải giải thích rõ ràng một việc, quả thực cũng là làm khó y. Chỉ là… Tô Thi Tưởng nhìn sắc mặt âm trầm không còn kiên nhẫn của Quân Thư Ảnh, bất đắc dĩ nhắc nhở Tô Kỳ Tranh: “Kỳ Tranh, nói vào trọng điểm đi. Sở đại hiệp rốt cuộc có thực sự bình an trở về hay không? Còn đồ nhi của chúng ta, Vân Phi nó… cũng không việc gì chứ.”

“Sẽ bình an, nhưng không nhất định sẽ trở về.” Tô Kỳ Tranh gật đầu nói, “Vân Phi không cần lo, người kia chỉ cần Sở Phi Dương.”

“Ngươi rốt cuộc có ý gì?”  Mấy lời nói không rõ ràng của Tô Kỳ Tranh làm cho Quân Thư Ảnh có chút bất an.

“Ta cũng không biết. Nhưng ta chỉ rõ, nhất định có sự thay đổi gì đó.” Tô Kỳ Tranh đáp lại, “ Có nhận thì có mất, không ai có thể luôn luôn gặp được may mắn….”

“Đủ rồi! Nói cho ta biết cơ quan ở đâu! Ta sẽ xuống tìm hắn!” Quân Thư Ảnh đột nhiên đứng dậy, cũng không còn kiên nhẫn để nghe y hồ ngôn loạn ngữ nữa.

“Cơ quan ở trong sơn động này, nhưng cụ thể ở đâu thì ta không biết. Nếu ngươi thực sự không có việc gì làm, thì cứ tìm xem cũng đỡ uổng phí tinh lực. Dù sao chúng ta vẫn phải chờ ở nơi này, đợi bọn họ đi lên….” Tô Kỳ Tranh co lại trong lòng Tô Thi Tưởng, nhìn Quân Thư Ảnh không chút do dự đi đến nơi khác trong sơn động, từ từ biến mất trong bóng đêm.
Tô Kỳ Tranh dựa vào lòng Tô Thi Tưởng, im lặng một lát mới lại nói: “Ca, chúng ta cách xa tên khất cái này một ít được không, hắn hảo thối.”

Tô Thi Tưởng quay đầu nhìn thoáng qua Phó Giang Việt vẫn hôn mê trên mặt đất, gật đầu, đỡ Tô Kỳ Tranh đứng dậy.

Tô Kỳ Tranh dẫn Tô Thi Tưởng tới một góc tường, ý bảo Tô Thi Tưởng ngồi xuống, tìm chỗ yên ổn thoải mái ngồi trong lòng Tô Thi Tưởng, y lẩm bẩm: “Ca, chúng ta để bọn họ đều biến mất được hay không, chỉ còn lại hai chúng ta……”

Tô Thi Tưởng còn chưa kịp mở miệng, chỉ thấy dường như Tô Kỳ Tranh ấn vật gì đó trên bức vách sau lưng hắn, giữa ánh sáng mờ mờ hắn chỉ thấy nền đất trước mặt đang nghiêng xuống, thân thể bất động của Phó Giang Việt dần dần trượt xuống dưới động.

“Kỳ Tranh, đệ…đệ đang làm gì vậy?” Tô Thi Tưởng cố gắng dùng thân thể yếu ớt ghì tay Tô Kỳ Tranh lại, “Bọn họ sẽ không sao, tin tưởng ta. Quân công tử muốn tìm Sở Phi Dương, Phó Giang Việt thì muốn tuyệt thế võ công của gã, để bọn họ đến nơi họ muốn, đệ chỉ muốn cùng ca ca hai người yên tĩnh ở đây trong chốc lát…” Tô Kỳ Tranh thấp giọng lẩm bẩm, vươn hai tay ôm lấy cổ Tô Thi Tưởng, đem mặt vùi vào lồng ngực hắn, lằng lặng cảm thụ tiếng tim đập quen thuôc, hơi ấm cơ thể gần gũi. Chỉ trong chốc lát hắn rốt cuộc không kiềm chế được mà khóc nấc lên.

“Ca, tim ta đau quá, đau quá….” Tô Kỳ Tranh nức nở nói.

Đây là ca ca của y, người chấp nhận toàn bộ sự tuỳ hứng của y, gánh chịu mọi trọng trách của y, cam nguyện trở thành thế thân của y, hao tâm tổn lực chỉ để cứu tính mạng của y.

Vì sao đến giờ y mới cảm thấy đau lòng?

Tô Thi Tưởng giật mình, nhìn thân thể Phó Giang Việt chậm rãi rơi vào khoảng không hắc ám, hắn từ từ dựa sát vào tường, ôm chặt Tô Kỳ Tranh, giống như lúc nhỏ vỗ vỗ lưng hắn, không cần ngôn ngữ, cũng có thể truyền đạt sự an ủi cùng xoa dịu.

Quân Thư Ảnh thấy cơ quan một lần nữa dần mở ra, lúc này y cũng có thể chủ động dựa vào khinh công mà buông mình rơi xuống vào bóng đêm kia.

Quân Thư Ảnh trừng lớn hai mắt nhìn xung quanh, nơi này cũng không hẳn như phía trên tối đến không nhìn rõ năm ngón tay, mà có chút bạch quang lan toả bốn phía, xa xa tựa hồ còn có tiếng nước chảy róc rách.

Chương 69

Không gian tĩnh mịch ở đây khiến người ta có chút áp lực, Quân Thư Ảnh cảm thấy lo lắng, vô thức bước đi trong bóng đêm, rốt cuộc nhẫn nhịn tới cùng cực, lớn tiếng kêu lên: “Sở Phi Dương! Phi….Ngô…”

Âm thanh của y vang vọng quanh quẩn trong thạch động ngầm rộng lớn trống trải, đúng lúc đó có một bàn tay bịt chặt miệng y lại.

Khuỷu tay Quân Thư Ảnh huých về sau, chỉ nghe người ở sau lưng kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn không buông tay. Quân Thư Ảnh đang muốn động thủ tiếp, lại thấy người sau lưng đột nhiên mở miệng, thanh âm cực kì quen thuộc: “Quân đại ca, là đệ. Đừng đánh, đau….Tê…”

“Sở Vân Phi?!” Quân Thư Ảnh lông mi khẽ nhướn, dùng chút lực tránh xa cậu, xoay người lại, thấy khóe miệng Sở Vân Phi có một vệt máu chảy xuống. Một chưởng vừa rồi của y quả thực không hề thủ hạ lưu tình, cậu bị lãnh đủ.

“Sao ngươi còn ở nơi này? Sở Phi Dương đâu?” Quân Thư Ảnh vội vàng lo lắng hỏi han.

Sở Vân Phi lau khô vết máu trên miệng, tay phải xoa xoa chỗ xương sườn bị đánh bên ngực phải, vẻ mặt ủy khuất nói: “Huynh đi theo đệ, đừng lên tiếng.”

Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi đi về phía trước,  đi qua vài khúc ngoặt, lội qua một thủy đạo nước sâu ngập gối, dòng nước lạnh như băng khiến chân y gần như bị đông cứng.

“Bọn họ ở bên trong.” Sở Vân Phi chỉ vào một cái động khẩu tối như mực nói.

Quân Thư Ảnh nhìn theo hướng tay cậu, chỉ thấy chút ánh sáng yếu ớt từ phía trên chiếu xuống, chiếu lên thân hình của một người đang nằm trong động.

Người nọ mái tóc đen dài rủ xuống che khuất khuôn mặt, không thấy rõ dung mạo. Trên thân thể thon gầy bị vài đoạn dây xích thô to trói chặt, giống như mạng nhện giăng khắp bốn phía, vô số những đầu xích sắt lạnh như băng chìm khuất trong bóng tối. Dưới thân người ấy có một thủy đàm, Quân Thư Ảnh nhớ rõ nước trong thủy đàm ngầm ở đây lạnh lẽo như thế nào, còn người này không biết đã bị vây khốn trong đầm nước kia bao lâu rồi.

“Hắn ở đâu?” Quân Thư Ảnh hạ thấp giọng hỏi Sở Vân Phi, lại không kìm được thanh âm lo lắng bồn chồn.

“Sở đại ca bị lão yêu bà kia lôi tới nơi này, bọn họ đi vào rồi không thấy có động tĩnh gì, đệ vốn muốn theo sau, thế nhưng lại vào không được.” Sở Vân Phi đứng sau lưng Quân Thư Ảnh, nghĩ muốn lại gần y nhưng không dám bước qua, chỉ có thể cứng ngắc đứng cách y khoảng một cánh tay mà nhỏ giọng nói.

“Sao lại không vào được? Cái tên trông như sắp chết kia có gì đáng sợ?” Quân Thư Ảnh cả giận nói, nhấc chân lên đi vào bên trong.

“Quân đại ca cẩn thận!” Sở Vân Phi vừa mới lên tiếng nhắc nhở, Quân Thư Ảnh tựa như bị thứ gì đó đẩy mạnh, bắn ra bên ngoài.

Sở Vân Phi nhảy lên đón được Quân Thư Ảnh, dùng thân thể của chính cậu đỡ lấy y, lưng cậu đập mạnh vào thạch bích ở phía sau, yết hầu phun ra một ngụm huyết tinh. Quân Thư Ảnh bởi vì có cậu che chắn, ngược lại không bị tổn thương gì.

Quân Thư Ảnh từ trên mặt đất đứng lên, nhìn Sở Vân Phi có chút chật vật hộc máu không ngừng, vội vàng đi tới gần cậu: “Đừng ói nữa, mau đứng lên. Động kia thật kì quái, có cả bức tường khí ngăn cản ngoại nhân xâm nhập. Lão yêu bà kia làm thế nào đi qua được?”

Sở Vân Phi tự điểm huyệt đạo cầm máu, sau đó mới miễn cưỡng đứng dậy nói: “Đệ cũng không biết. Đệ đứng ở cửa động cảm thấy có gió thổi qua, chắc chắn còn có đường khác. Cho nên mới đi ra đây tìm thử xem, rồi liền gặp được huynh.”Quân Thư Ảnh đi tới gần cửa động, vừa bước chân vào trong liền cảm thấy có một cỗ ngoại lực gắng sức đẩy y ra bên ngoài. Y chậm rãi vươn tay, càng tiến về phía trước lực đạo càng mạnh, cho đến khi đột nhiên nguồn lực đó trở nên hung mãnh dị thường, đẩy bật tay y ra, cả cánh tay đều run rẩy.

“Thứ này rốt cuộc là gì?” Quân Thư Ảnh cắn răng nói, y cảm thấy mình sắp hết kiên nhẫn đến nơi rồi, rõ ràng Sở Phi Dương ở ngay trong bóng tối phía trước, y lại bị ngăn trở bởi một vách tường vô hình bên ngoài.

“Đây là nội lực của người kia ngưng kết thành bức tường phòng hộ.” Sở Vân Phi ôm ngực đi tới, “Đệ cảm giác nguồn nội lực này cực giống với cái Tục Mệnh Tinh Quan kia, chẳng lẽ đều do người này tạo ra? Nội lực của hắn cường đại đến mức nào a.”

Quân Thư Ảnh kinh ngạc liếc nhìn Sở Vân Phi một cái, không thể tưởng được cậu có chút thiên phú võ học, còn có thể nhận ra nguồn gốc năng lực của Tục Mệnh Tinh Quan.

“Cho dù võ công của hắn cao tới đâu đi chăng nữa, chẳng phải vẫn bị giam cầm ở đây không biết đến ngày tháng sao.” Tuy Quân Thư Ảnh cũng biết những gì Sở Vân Phi nói đều là sự thực, trong lòng chung quy vẫn không phục, hừ lạnh một tiếng khinh thường.

Sở Vân Phi cười khổ, đích xác, ở trong mắt y chỉ có Sở đại ca mới là thiên hạ đệ nhất, người khác không ai bì được.

“Mau tìm cách vào trong.” Quân Thư Ảnh không muốn lãng phí thời gian, ném cho Sở Vân Phi một câu, rồi vội vã rời đi.

Sở Vân Phi suy nghĩ, cuối cùng vẫn lo sợ Quân Thư Ảnh một mình đi loạn, nếu là bình thường thì không sao, y hiện tại thần chí không yên, sợ là không thể bình tĩnh đối mặt với chuyện liênquan tới Sở Phi Dương.

Sở Vân Phi đi theo phía sau Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh quay đầu lại vài lần nhìn cậu, cuối cùng nhịn không được cả giận mắng: “Ngươi lẽo đẽo theo ta làm gì? Chia nhau ra đi tìm không phải nhanh hơn sao!”“Đệ sợ huynh gặp nguy hiểm.” Sở Vân Phi mím môi nói.

Quân Thư Ảnh nghe vậy không khỏi cười lạnh: “Ngươi cho ngươi là ai? Chỉ là một mao đầu tiểu tử, đến lúc gặp nguy hiểm còn không phải là ta cứu ngươi. Đi mau, đừng theo ta nữa!”

“Huynh nếu nguyện cứu đệ, đệ chết cũng cam tâm. Chỉ sợ huynh đem đệ phế đi thôi….” Sở Vân Phi nhỏ giọng nói thầm, vẫn là không muốn rời đi.

“Ngươi lẩm bẩm cái gì đó? Nhanh lên….” Quân Thư Ảnh chưa nói xong, bỗng nghe thấy tiếng gầm giận dữ vang lên, tiếng rống mang theo cơn thịnh nộ bất tận quanh quẩn trong động, khiến màng tai của Quân Thư Ảnh đau nhức.

“Là Phi Dương!” Quân Thư Ảnh thân mình chấn động, vội vàng chạy về phía động khẩu.

Sở Vân Phi đầu tiên là bị tiếng rống giận mang theo lệ khí mười phần kia chấn trụ, cậu đương nhiên nghe ra đó là Sở Phi Dương, nhưng chính vì là Sở Phi Dương nên cậu mới cảm giác có gì đó không ổn. Thanh âm này…. nghe thế nào cũng thấy tràn ngập cừu hận cùng phẫn nộ vô tận, không nên là Sở đại ca, không nên là hắn….

Quân Thư Ảnh chạy về phía bức tường vô hình ngăn cách ở trước động khẩu, âm thầm vận đủ chân khí, sau đó hướng bên trong phóng tới.

“Quân đại ca đừng!” Vách tường bằng khí này quả thực quá nguy hiểm, chỉ một chút sơ sẩy cũng khiến bản thân bị trọng thương. Sở Vân Phi không kịp ngăn cản y, chỉ có thể quát to một tiếng, cũng nhanh chóng lao lên.

Không nghĩ tới Quân Thư Ảnh cũng không bị bắn ra nữa, Sở Vân Phi kinh ngạc chớp mắt một cái, chỉ đến khi cậu đối mặt với bức tường khí thì mới sáng tỏ, bức vách đã bắt đầu yếu đi, cho nên chỉ bằng năng lực của cậu cùng Quân Thư Ảnh, cũng có thể phá vỡ.

Quân Thư Ảnh gắt gao cắn chặt răng, chống chọi lại nguồn lực mạnh mẽ muốn hất y ra ngoài. Sở Vân Phi ở một bên sử lực, cậu nhìn vào trong động, đã thấy người bị xích trong đó dần ngẩng đầu dậy, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Chỉ liếc mắt một cái Sở Vân Phi suýt nữa thét ra tiếng. Không phải vì khuôn mặt người kia yêu mị đến phiêu hồn đoạt phách, mặc dù hai gò má cùng đôi môi của hắn tái nhợt cùng đôi mắt trong veo như cổ đàm tràn ngập mị hoặc. Mà vì tại xương quai xanh thanh mảnh của hắn, bị trói bằng hai đạo xiềng xích thô to đen bóng, đoạn xiềng xích kia nhập sâu vào trước ngực hắn, thấu xương thấu thịt. Sở Vân Phi  không thể tưởng tượng được nó sẽ đau đớn đến mức nào, cậu cũng thể tưởng tượng người này đã vượt qua nỗi đau dằn vặt đó bao lâu.

“Đây là thủ đoạn để khống chế nội lực của hắn, có cao nhân đã nhốt hắn ở đây.” Quân Thư Ảnh cắn răng thấp giọng nói từng chữ, sau đó gầm nhẹ một tiếng, phá tan bức tường khí, mạnh mẽ lao tới phía trước.

Sở Vân Phi trong khoảng khắc cảm thấy bức tường khí phía trước đã buông lỏng, Quân Thư Ảnh đang xông vào sơn động.

“Quân đại ca!” Sở Vân Phi ho khan vài tiếng, đưa tay tìm kiếm bên cạnh người, vừa hét lớn.

Quân Thư Ảnh quỳ rạp trên mặt đất nhìn xung quanh, đã thấy Sở Phi Dương ngồi quỳ gối ngay phía trước cách y không xa, ngửa đầu hai mắt nhắm nghiền, vùng nhân trung thâm sẫm nhăn tít, một dây xích sắt đâm sâu vào bờ vai hắn, máu tươi đỏ thẫm ướt đẫm xiêm y trước ngực. Quân Thư Ảnh mở miệng, nhưng lại tuôn ra một cơn ho sặc sụa, y đưa tay che miệng, vừa từ từ đứng dậy, lảo đảo bước về phía Sở Phi Dương.

Chương 70

Khi đến gần, Quân Thư Ảnh mới phát hiện cả người Sở Phi Dương đều đang run nhẹ nhẹ, sắc mặt thì trắng bệch, mồ hôi từ trên trán chảy tòng tòng xuống hai bên má.

“Phi Dương, Phi Dương….” Y túm lấy vạt áo Sở Phi Dương, mười ngón tay siết chặt lại, rồi lại sợ nếu lúc này đột nhiên kinh động đến hắn sẽ khiến hắn bị thương, nên chỉ có thể nhẹ nhàng mà gọi tên hắn.

Sở Phi Dương không hề để ý đến y. Đây là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy y gần ngay trước mắt, nghe thấy tiếng y gọi, nhưng vẫn không để ý tới y, Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy ánh mắt rưng rức.

“Sở Phi Dương, ngươi tỉnh tỉnh!” Quân Thư Ảnh dùng chút lực lay động hắn.

Sở Phi Dương đột nhiên quay về phía y, mở mắt, Quân Thư Ảnh mới vừa có chút vui vẻ, ngay sau đó lại bị ánh nhìn lãnh khốc trong đôi mắt kia khiến trái tim đau đớn. Nó vô tình lạnh băng thế nào, Quân Thư Ảnh không thể miêu tả, đến ngay cả lúc đối địch khi xưa, y cũng chưa từng thấy ánh mắt như vậy của Sở Phi Dương.

Nó thậm chí không phải là lãnh khốc, cũng chẳng phải chán ghét, mà là sự coi rẻ đến cực đoan, giống như trong mắt của hắn, thấy không phải là đồng loại, mà là con kiến thấp kém, nhỏ bé chẳng đáng bận tâm.

“Phi Dương….” Quân Thư Ảnh lặng lẽ nhìn cặp mắt vô cùng quen thuộc nhưng lúc này lại xa lạ đến cực điểm kia, thì thào gọi tên.

Sở Phi Dương nhắm hai mắt lại, ngẩng đầu lên, mở miệng nhưng lại không nói, chỉ từ sâu trong yết hầu phát ra tiếng gầm gừ như dã thú!

Quân Thư Ảnh lo lắng nhìn hắn, lại không biết phải làm thế nào mới được, Sở Vân Phi cũng chạy tới bên cạnh Quân Thư Ảnh, nhìn cái này lại ngó cái kia, lúc này cũng không biết nên làm gì.

Sở Phi Dương lại đột nhiên nhìn về phía Quân Thư Ảnh, nhíu chặt hàng lông mày tựa hồ đang phải chịu đựng vô vàn thống khổ. Hắn nắm chặt lấy tay Quân Thư Ảnh, khó khăn he hé miệng, dùng thanh âm ám ách nói: “Thư Ảnh, mau…mau…phế võ công của ta!”

“Vì sao?! Không được!” Quân Thư Ảnh nghe thấy vậy trợn tròn mắt, cũng không nguyện xuống tay, “Ngươi gây thù nhiều như vậy, nếu không có võ công ngươi còn có thể sống được sao?!”

“Ngươi….ngươi có thể bảo hộ ta a.” Sở Phi Dương lúc này còn có dư lực nhênh nhếch môi suy yếu cười cười với y, sau đó sắc mặt lại ảo não: “Ta không muốn thương tổn ngươi, ta không muốn thương tổn bất luận kẻ nào….” Bàn tay nắm tay Quân Thư Ảnh lúc này đột nhiên siết lại, hung tợn nói, “Ta không chịu được lâu hơn nữa, mau ra tay!”

“Quân đại ca, phải làm sao đây?!” Sở Vân Phi đứng bên cạnh Quân Thư Ảnh, lo lắng nói.

Quân Thư Ảnh chỉ cắn chặt môi dưới, nhìn vẻ mặt đau khổ nhẫn nại của Sở Phi Dương, không lên tiếng cũng không động đậy.

“Ngươi có thể nghe theo lời hắn, phế võ công của hắn.” Một thanh âm già nua vang lên, Quân Thư Ảnh theo tiếng động nhìn lại, nghiến rắng nói: “Lão yêu bà!”

Sở Vân Phi đứng dậy chắn trước người Quân Thư Ảnh, cảnh giác nhìn cái thân gù của bà ta từ hắc ám đi ra.Bà ta nhìn bọn họ, cười lạnh một tiếng rồi tiếp tục nói: “Ngươi có thể phế võ công của hắn, ta sẽ không ngăn cản ngươi. Mục đích của ta đã đạt thành, Sở Phi Dương sau này sống hay chết, đều không liên quan gì với ta. Nhưng ta có lòng tốt nhắc nhở ngươi một câu, nếu ngươi không động thủ, hắn có thể có được võ công  tối cao vô thượng trong thiên hạ, từ nay về sau hắn sẽ chân chân thật thật là thiên hạ đệ nhất, sau này không ai khác nào có thể siêu việt hơn!”

“Lão yêu bà, bà lại nói hươu nói vượn! Sao bà có thể hảo tâm như thế được chứ?!” Sở Vân Phi cả giận nói: “Chuyện tốt như vậy sao không tự giữ cho mình, mà lại đi hại Sở đại ca!”

Lão bà hừ lạnh một tiếng, không vui nhìn về phía Sở Vân Phi, tựa hồ thật tức giận với lời nói vô lễ của cậu, nhưng cũng chưa biểu hiện rõ ràng, chỉ nói: “Nếu ta có thể có đủ năng lực trợ giúp Nguyên Tình, thì sao lại phải đợi nhiều năm như thế, khiến hắn phải chịu khổ bao năm. Chỉ có người tu luyện võ công của Đông Long Các ta, lại có tu vi nội lực thâm hậu, mới có thể thừa nhận được áp lực nặng như vậy. Sở Phi Dương đã nhận được chuyện tốt, đương nhiên cũng phải trả giá đại giới. Không biết lúc hảo sư huynh của ta dạy hắn, có dạy hắn rằng, chỉ có vô tâm vô ái, vô dục vô cầu, võ học mới có thể đạt tới cảnh giới cao nhất trong thiên hạ.”

Sở Phi Dương lại đột nhiên cúi đầu cười ra tiếng, Quân Thư Ảnh không thèm để ý tới mụ ta nữa, vội nửa quỳ bên người Sở Phi Dương, lo lắng, lại có chút vô thố nhìn hắn. Y không biết lúc cặp mắt kia nhìn vào mình, có thể lại lạnh băng vô tình khiến y đau đớn như vừa rồi hay không.

Sở Phi Dương vẫn nhắm hai mắt, suy yếu nhỏ giọng nói: “Bà trăm phương nghìn kế lừa ta đến đây, chỉ là vì để ta đảm đương việc này, để vị Nguyên Tình nào đó trong miệng bà truyền nội lực của hắn sang người ta.”

“Ngươi cư nhiên vẫn còn khí lực nói chuyện?!” Lão bà kinh ngạc nhìn hắn, gật đầu nói: “Không tồi.”

“Nguyên Tình nói, chỉ có như thế, mới có thể cứu được hắn, có phải vậy không.” Sở Phi Dương nói xong mở mắt, nhìn nam nhân giữa thủy đàm. Nam tử kia cũng nghiêng đầu nhìn hắn, con ngươi đen thâm trầm, khóe miệng nở một nụ cười khờ dại, nổi bật lên là xiềng xích thô to xuyên cả xương cốt trước ngực hắn, có vẻ dị thường quỷ dị.

“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì.” Lão bà có chút nôn nóng nói: “Ngươi đừng nghĩ muốn đùa giỡn ta, đã bắt đầu tiếp nhận nội lực của hắn, lại bị phược Linh Liên khóa trụ, dù võ công của ngươi có cao đến đâu, thì ngươi cũng không thể thoát được.”

“Phược Linh Liên?” Sở Vân Phi kinh ngạc nói, “Hóa ra thứ này thực sự tồn tại?!”“Đó là thứ gì?” Quân Thư Ảnh nôn nóng hỏi.

“Ách….chính là thứ chuyên dùng để đối phó với những người có nội lực thâm hậu. Nghe nói xiềng xích kia có thể biến hóa theo nội lực của người bị khóa, nội lực càng mạnh thì nó càng chắc chắn, nếu người bị khóa mất hết nội lực, nó sẽ chỉ là một cái xiềng xích bình thường.” Sở Vân Phi cũng chỉ nghe nói qua, lúc này vì giải thích cho Quân Thư Ảnh nên muốn biểu hiện tốt một chút, lại cũng có chút khẩn trương.

“Ngươi không cho Thư Ảnh phế võ công của ta, là vì muốn chờ hắn thoát ra được Phược linh Liên, sẽ đoạt lại nội lực phải không.” Sở Phi Dương nói xong, không ngoài ý muốn quả thấy mặt bà ta trầm xuống. Hắn cười, tiếp tục nói: “Ngươi cho là ta sau khi đã đạt được nội lực thâm hậu đệ nhất thiên hạ, còn có thể để ngươi thực hiện được sao?”

Sắc mặt lão bà dịu đi một ít, hừ lạnh nói: “Sở Phi Dương, ta thật không ngờ, đến thời điểm này ngươi vẫn có thể bảo trì được thanh tỉnh. Ta cũng chẳng ngại nói ra cho ngươi biết, vừa rồi ta đã hạ thực cốt nhuyễn cân tán do Đông Long Các ta đặc chế lên người ngươi, dù ngươi có võ công tuyệt thế, cũng tuyệt đối không thể động đậy tí nào. Lúc trước vị hảo sư huynh kia của ta cũng đối phó với Nguyên Tình như vậy, hiện giờ ta cũng chỉ là gậy ông đập lưng ông mà thôi, đến lúc đó lẽ nào ngươi lại không nghe theo sự bài bố của ta.”

Quân Thư Ảnh càng nghe càng bực, sưu một phát thả ra mấy cái ám khí, bay về phía bà ta. Mấy cân ngân châm kia còn chưa kịp tới gần thân thể mụ, đã lập tức rơi xuống đất.

“Ngươi cho rằng đã ở trong này mà còn có thể tùy ngươi làm càn sao?!” Bà ta âm trầm cười, Sở Vân Phi biết đây là do vị Nguyên Tình bị nhốt trong băng kia gây nên, hắn đang bảo hộ lão thái bà này.

Quân Thư Ảnh đương nhiên cũng phát hiện ẩn tình trong đó. Vị Nguyên Tình này tuy thân thể bị trói buộc chặt, nhưng nội lực lớn lao khôn cùng kia lại giống như có thể tự nhiên thu phóng ra ngoài, tràn ngập trong sơn động này, do Nguyên Tình tùy ý khống chế.

Sở Phi Dương lúc này đã dần mất đi vẻ thản nhiên cố biểu hiện vừa rồi, trong mắt hắn dần dần tràn ngập tơ máu, đỏ đến mức khiến người ta sợ hãi. Sở Phi Dương thở nặng nhọc, như có vô vàn phẫn nộ nhìn lão bà kia, tận lực khắc chế cảm xúc cuồng bạo dưới đáy lòng: “Ta mặc kệ tên Nguyên Tình này lừa bà thế nào, nhưng ta chỉ muốn nói một câu, sư phụ ta sẽ không làm sai. Người này mà ma quỷ, nếu bà phóng thích cho hắn, tất cả mọi người sẽ gặp tai ương!” Sở Phi Dương rốt cuộc không thể chịu được mà khom lưng, gân xanh trên trán cuồng bạo nổi lên, trong yết hầu phát ra tiếng rên thống khổ, hai tay nhanh chóng nắm lấy xiêm y trước ngực, cả người đều có vẻ thống khổ không chịu nổi.

Quân Thư Ảnh chưa bao giờ thấy bộ dáng Sở Phi Dương chật vật như vậy, lúc này y lại hoàn toàn không biết phải làm gì để cứu hắn. Hai tay y nắm lấy bả vai Sở Phi Dương, tuy rằng tận lực khắc chế kích động của mình, nhưng thanh âm vẫn không thể ngừng run rẩy: “Phi Dương, nhìn ta! Nói cho ta biết, ta phải làm thế nào! Ta phải làm thế nào mới có thể cứu được ngươi! Sở Phi Dương!”

Sở Phi Dương bị tiếng la của Quân Thư Ảnh gọi hoàn hồn, hắn ngầng đầu nhìn Quân Thư Ảnh trước mặt, miễn cưỡng lộ ra ý cười ôn nhu cuối cùng, hai mắt đỏ bừng đã trên bờ vực đánh mất lí trí, nhưng hắn vẫn nắm chặt lấy tia thanh minh cuối cùng kia, dùng ánh mắt ôn nhu vuốt ve khuôn mặt tuấn mĩ của Quân Thư Ảnh.

“Thư Ảnh, phế võ công của ta. Ta tình nguyện trở thành phế nhân, cũng không muốn mất đi lí trí. Thương tổn ngươi.” Sở Phi Dương để sát mặt vào Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh không bao giờ… muốn che giấu sự vô thố của mình trước mặt Sở Phi Dương nữa, y nâng mặt Sở Phi Dương lên cùng hai gò má ấm áp của Sở Phi Dương cọ cọ, trong thanh âm tựa hồ mang theo tiếng khóc: “Không, không được. Ngươi không thể trở thành phế nhân, ta không thể….”

“Thư Ảnh, ngoan, động thủ đi.” Sở Phi Dương nắm lấy tay Quân Thư Ảnh, đặt lên huyệt vị tán công của mình: “Chỉ có như vậy ta mới có thể tiếp tục là ta….nội lực này rất tà….nó đang cắn nuốt…”

Lão bà một bên thấy lo lắng, muốn tiến lên ngăn cản, bên kia Sở Vân Phi thì như hổ rình mồi phòng ngừa nàng, khiến nàng chỉ có thể đứng tại chỗ, trong phạm vi mà Nguyên Tình có thể bảo hộ được nàng.

Quân Thư Ảnh nhìn đồng tử Sở Phi Dương dần dần tan rã, thần thái dần dần mất đi lí trí, y cắn chặt răng, hạ quyết tâm, vận chân khí tụ trên tay phải của mình

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau