DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

“Vì sao ta lại không dám?!” Bạch y nhân trường sam tung bay, chắp tay ra sau, toàn thân đều toát ra sát ý mãnh liệt.

“Trái lại, ngươi – Phó Giang Việt, Kì Tranh trở thành như vậy, tất cả đều là do ngươi ban tặng!”

“Ngươi nói bậy!” Giang Tam – Phó Giang Việt hai mắt đỏ ngầu, lớn tiếng hét lên, “Đều là do ngươi, là ngươi ghen tị Kì Tranh có được tất cả mọi thứ! Ta hôm nay nhất định phải giết tên tiện nhân nhà ngươi, báo thù cho Kì Tranh!”

Tô Thi Tưởng ánh mắt buồn bã, chỉ trong chốc lát lại khôi phục vẻ lãnh liệt vô tình như cũ. Hắn trào phúng cười nói: “Phó Giang Việt, không thể tưởng được bao nhiêu năm qua, ngươi vẫn ngu ngốc đến vậy. Nếu Kì Tranh nhìn thấy bộ dạng này của ngươi, hắn nhất định vì một mối tình si của chính mình mà hối hận không thôi ——”

Hắn còn chưa dứt lời, Phó Giang Việt đã phi thân đến gần. Tô Thi Tưởng không biết từ nơi nào trên thân thể rút ra một thanh nhuyễn kiếm, nghênh diện mà lên, hoàn toàn không có ý trốn tránh công kích cuồng bạo của Phó Giang Việt.

Sở Vân Phi tuy rằng vẫn không hiểu sư phụ cậu cùng người trong tinh quan kia có quan hệ như thế nào, giữa bọn họ và Giang Tam có khúc mắc gì cũng rất mờ mịt, nhưng lúc này không thể suy nghĩ thêm nhiều nữa, cậu rút kiếm ra muốn giúp sư phụ đối phó với Giang Tam.

Sở Vân Phi còn chưa kịp sáp tới gần, lại bị một cỗ nội lực mạnh mẽ đẩy ra ngoài, Tô Thi Tưởng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn cậu, nổi giận mắng: “Ngươi đứng yên đấy cho ta!”

Giang Tam cũng rống lên với cậu: “Xú tiểu tử, cần ngươi nhúng tay vào sao?! Không biết tự lượng sức!”

Sở Vân Phi sửng sốt, nhìn hai người trước mặt đánh đến khó phân thắng bại, trong nháy mắt đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này phi thường quen thuộc. Đáy lòng bỗng dưng nổi lên một tia hoang mang nghi ngờ, thế nhưng hoàn toàn không thể nhớ ra đã từng nhìn thấy cảnh thượng như vậy ở đâu. Sở Vân Phi lui từng bước ra sau, đờ đẫn mà đứng.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đứng ở một bên, nhưng chỉ thờ ơ, không có ý định nhúng tay vào. Đây là ân oán của môn phái khác, Sở Phi Dương không muốn can thiệp. Còn Quân Thư Ảnh đối việc này không hề có hứng thú, một lòng chỉ chú ý đến khối tinh thể cao lớn đang phát quang mang làm say lòng người kia.

Sở Phi Dương dùng tay kéo gương mặt y lại đối diện với mình: “Này, hoàn hồn. Đừng nhìn nữa. Cái này lớn như thế, ngươi không thể mang đi được.”

“Cũng chưa chắc, hẳn là có biện pháp khác.” Quân Thư Ảnh nâng tay sờ mặt ngoài của tinh quan, cảm xúc ôn nhuận trong lúc đó, tựa hồ có một nguồn sinh lực cuồn cuộn không ngừng truyền đến, “Vật này thực tốt. Đúng như tên gọi Tục Mệnh Tinh Quan của nó, nếu có thể mang nó theo thì….”

“Muốn cũng đừng nghĩ.” Sở Phi Dương quyết đoán đập tan giấc mộng tươi đẹp của y, “Nếu ngươi thật sự muốn, ta cho ngươi quật hai khối nho nhỏ mang về làm kỉ niệm cũng được.”

“Người đâu mà keo kiệt….”Quân Thư Ảnh bất mãn nói thầm, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve tinh quan.

Sở Phi Dương thở dài: “Vật mang lại tinh phong huyết vũ như vậy có gì tốt, nó ở trong này là rất thích hợp. Thứ trong truyền thuyết gì đó, cứ vĩnh viễn chôn dấu trong truyền thuyết là đủ rồi. Giang hồ võ lâm không cần một cái kinh hỉ qua lớn này.”

Quân Thư Ảnh đối với lời bàn luận của hắn chỉ có khinh thường, nhưng cũng không phản bác lại hắn.

Đúng lúc này, lại nghe Sở Vân Phi kêu lên một tiếng sợ hãi: “Sư phụ!”

Thì ra Tô Thi Tưởng cùng Giang Tam giao đấu, thế nhưng Giang Tam chiếm hết thượng phong. Tô Thi Tưởng không đỡ được, ở giữa không trung bị Giang Tam đánh trúng, nặng nề mà rơi xuống trên mặt đất, nhuyễn kiếm cùng bị Giang Tam đoạt đi, kề ngang cổ hắn.

Tô Thi Tưởng nâng tay ra hiệu cho Sở Vân Phi đang nóng lòng tiến lên, xoa xoa vết máu bên miệng, nhìn về phía Giang Tam, sắc mặt bình tĩnh nói: “Phó Giang Việt, ngươi thắng. Ra tay đi.”

Giang Tam kề kiếm tới gần thêm chút, ở trên cổ Tô Thi Tưởng hiện lên một vết thương ứa máu. Hắn hổn hển nói: “Ngươi muốn chết cũng không dễ dàng như vậy, nói cho ta biết làm cách nào đưa Kì Tranh thoát ra.”Tô Thi Tưởng trào phúng nhìn hắn: “Phó Giang Việt, ngươi trong đầu chứa nước sao. Ngươi không biết Tục Mệnh Tinh Quan này có tác dụng gì à? Kì Tranh hiện tại mệnh như chỉ mành treo chuông, toàn bộ đều dựa vào nó mới có thể duy trì tới giờ. Ngươi đem y mang ra ngoài, y cũng chỉ có con đường chết mà thôi.”

Giang Tam vốn cũng biết sự thật như thế, lúc này nghe chính miệng Tô Thi Tưởng nói ra, vẫn là phẫn hận đỏ mắt: “Ngươi….Cái tên hỗn đản ngoa độc này! Y là thân đệ đệ của ngươi, sao ngươi lại nhẫn tâm hại y đến tận đây?! Chức vị chưởng môn Thiên sơn vớ vẩn kia, đối với ngươi quan trọng đến vậy sao?!”

“Ngươi nói đúng.” Tô Thi Tưởng mỉm cười: “Ngươi hận ta sao?! Hận không thể giết chết ta?! Mạng của ta hiện đang ở trên tay ngươi, ngươi ra tay đi.”

“Ngươi đừng cho là ta không dám!” Giang Tam nghiến răng nghiến lợi nói.

“Giang Tam, ngươi buông sư phụ ta ra!” Sở Vân Phi ở một bên vội la lên, Tô Thi Tưởng lại như trước ngăn cản cậu tới gần. Sở Phi Dương cũng âm thầm vận khởi nội lực, mặc kệ như thế nào, hắn cũng không thể để chưởng môn phái Thiên Sơn chết trước mắt hắn.

Giang Tam hung tợn nhìn đôi mắt không thèm quan tâm của Tô Thi Tưởng, lại nhìn Tô Kì Tranh bị đóng băng trong tinh quan to lớn ở phía sau kia, hận ý mỗi lúc một sâu. Tay cầm kiếm của hắn run rẩy, giơ cao chém xuống ——

“Sư phụ!” Sở Vân Phi phi thân vọt qua, đỡ kiếm che trước người Tô Thi Tưởng, đề phòng nhìn Giang Tam.

Giang Tam có chút ngẩn ra, trên tay buông lỏng, nhuyễn kiếm rơi xuống đất.

Quân Thư Ảnh đứng ở bên cạnh Sở Phi Dương, lúc này thấp giọng nói: “Nội lực của hắn giống như lại biến mất.”

Sở Phi Dương gật gật đầu, như cũ yên lặng quan sát bến hóa.

Tô Thi Tưởng đỡ Sở Vân Phi đứng lên, lạnh lùng cười: “Phó Giang Việt, Phó đại kiếm thánh, ngươi thực nghĩ có thể giết ta? Lúc trước hạ dược phế võ công của ngươi chính là ta, ta so với người khác rõ ràng hơn cả, ngươi bây giờ đã biến thành một phế vật tay trói gà không chặt.”
“Ngươi – sao có thể như vậy, rõ ràng là?!” Giang Tam ngẩng đầu, kinh nghi bất định nhìn về phía Tô Thi Tưởng.

“Rõ ràng là ai? Rõ ràng là Kì Tranh phải không?”Tô Thi Tưởng hừ lạnh, “Kì Tranh kê đơn phế đi võ công của ngươi, cho nên ngươi ra tay đả thương nó. Nó hoàn toàn tỉnh ngộ, viết huyết thư hướng ngươi bồi tội, cầu ngươi trở về. Cho nên ngươi trở về Thiên Sơn, cùng Tranh một chỗ, thẳng đến khi phát hiện ra ta nhốt Kì Tranh, thay thế vị trí chưởng môn? Ngươi từ trước tới nay đều tin như vậy không chút nghi ngờ phải không?”

“Ngươi nói dối,” Giang Tam cũng không nghe hắn châm ngòi, cắn răng đáp, “Ngày đó, rõ ràng là Kì Tranh….”

Ba một tiếng giòn vang, đầu Giang Tam lệch hẳn về một bên, trên má mơ hồ ẩn ẩn dấu tay.

Tô Thi Tưởng mắt lạnh nhìn hắn: “Phó Giang Việt, ngươi muốn đám hậu bối cùng ngoại nhân gièm pha chuyện của ngươi sao, thế nhưng ta vẫn bận tâm đến mặt mũi của phái Thiên Sơn.”

Giang Tam thở hắt ra, cường ngạnh nhìn về phái Tô Thi Tưởng, mở miệng nói: “Buổi tối đó, rõ ràng là Kì Tranh cùng ta…”

Lại ba một tiếng, Sở Vân Phi ở một bên nhìn, có chút không biết làm sao hô một tiếng sư phụ, lại bị Tô Thi Tưởng đẩy ra, chỉ vào Giang Tam: “Vân Phi, đem tên khất cái hạ lưu thô bỉ này lôi đi, chỗ nào cũng được, mau vứt gã đi!”

Sở Vân Phi đáp ứng, trong lúc ánh mắt oán hận của Giang Tam nhìn cậu mà trói gã lại, đẩy gã ra bên ngoài động khẩu.

Tô Thi Tưởng chuyển hướng Sở Phi Dương nói: “Sở đại hiệp, Quân công tử, khiến cho nhị vị phải chê cười lâu như vậy, là ta thất lễ. Thỉnh nhị vị rời đi trước, chuyện tình phía dưới ta không muốn ngoại nhân nhìn đến.” Trong lời nói lộ vẻ khẩu khí của chủ nhân.

Quân Thư Ảnh có phần mất hứng, mở miệng đáp: “Nơi này chẳng qua cũng chỉ là môn phái bỏ đi, các hạ tự ý dùng Tục Mệnh Tinh Quan cũng không sao, nhưng dựa vào cái gì mà tự xưng là chủ nhân? Nếu nói ai là người đứng đầu, vị Sở đại hiệp đây còn có chút tư cách, tốt xấu gì thì sư phụ hắn cũng là người của Đông Long Các, phái Thiên Sơn các người lại tính là gì.”

Tô Thi Tưởng còn chưa mở miệng, lại nghe thấy thanh âm già nua khản đặc vang lên: “Tiểu tử, ngươi khẩu khí không nhỏ! Có ta ở đây, ngươi là cái thá gì!”

Sở Phi Dương nhìn về phía thanh âm vọng ra, chỉ thấy lão thái bà gầy gò kia từ cửa động đi đến, sắc mặt thâm trầm bất thiện.

Tô Thi Tưởng tiến ra đón, cung kính hô một tiếng: “Sư nương.”

Sắc mặt lão bà trở lên hoà hoãn, gật đầu với Tô Thi Tưởng, lại nhìn về phía Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ai nói Đông Long Các là đồ bỏ đi?! Chỉ cần lão thái bà ta còn sống ngày nào thì Đông Long Các vẫn mãi là Đông Long Các. Không cho phép ngoại nhân giễu võ dương oai.”

Quân Thư Ảnh đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó mới phản ứng lại, châm chọc nói: “Ta cũng không nói cao xa gì. Nếu chưởng môn Thiên Sơn đã gọi lão bà ngươi một tiếng sư nương, vậy ngươi đã được gả vào Thiên Sơn phải không?! Ngươi chẳng lẽ không hiểu, nữ nhân đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi sao, Sở Phi Dương dù sao cũng đường hoàng là truyền nhân của Đông Long Các, việc của Đông Long Các cũng đâu có phần cho các ngươi xen vào.”

“Ngươi…không biết sống chết!” Lão bà tử sắc mặt thâm trầm, quải trượng trong tay vung về phía Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương thân hình vừa động, đã chắn trước người Quân Thư Ảnh, truyền nội lực vào đầu trượng, sắc mặt có chút khó xử: “Sư thúc, ta vì nể mặt sư phụ mới gọi người một tiếng sư thúc. Người nếu bức ta quá mức, ta cũng bất chấp tình nghĩa sư môn.”

Lão bà tử đưa đôi mắt đục ngầu nhìn Sở Phi Dương, Sở Phi Dương cũng nhất định không lui bước. Hai người vẫn đang giằng co, lại nghe Tô Thi Tưởng lên tiếng: “Sư nương, Sở đại hiệp, các người không cần như vậy. Không muốn đi thì lưu lại cả đi. Sư nương, thời điểm của Kỳ Tranh sắp đến rồi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa.”

Chương 62

Lão bà kia nghe Tô Thi Tưởng nói xong, chỉ hừ một tiếng trong mũi, chống quải trượng lẳng lặng đi về phía nam tử trẻ tuổi bị đóng băng trong tinh quan.

Quân Thư Ảnh đối với việc người kia nằm trong tinh quan nhiều năm như thế rất hiếu kỳ, cũng rất có hứng thú với cách sử dụng tinh quan. Chỉ thấy lão thái bà kia đi chầm chậm quanh tinh quan một vòng, rồi lại cúi đầu tựa hồ đang cẩn thận tìm thứ gì đó, cuối cùng mới dừng lại tại một vị trí nhất định.

Lão bà gỡ viên huyết thạch được khảm trên quải trượng xuống, chậm rãi đưa tay tới gần bề mặt tinh quan. Ánh sáng trắng lấp lánh trùm lấy viên huyết thạch trong tay lão thái bà, chỉ thấy lão bà xoay cổ tay vài vòng, rồi lui trở về, đứng ở bên người Tô Thi Tưởng.

Tô Thi Tưởng có chút kích động tiến lên phía trước, nhìn khối tinh thể to lớn trước mặt đang chậm rãi chuyển động. Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh cũng kinh ngạc, chỉ thấy tinh thể từ từ chuyển động chậm lại, thân thể của nam tử trẻ tuổi vốn được đóng băng bên trong đã dần dần lộ ra ngoài.

Thẳng đến khi tinh quan mở xuống đến đầu gối, nam tử bên trong vẫn nhắm hai mắt, yếu đuối nằm trên bề mặt tinh quan. Tô Thi Tưởng đi tới phía trước, đem bạch y nam tử ôm chặt vào lòng, thấp giọng gọi: “Kỳ Tranh, Kỳ Tranh, ta đã luyện thành công tầng cao nhất của Thiên Sơn tâm pháp, ta có thể cứu sống đệ rồi.”

Lão thái bà đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, một lát sau mới nói: “Chưởng môn, có thể bắt đầu chữa trị được rồi. Chậm trễ hơn nữa, ta sợ Kỳ Tranh không chống đỡ được.”

Đang nắm lấy tay bạch y nam tử xoa vuốt mong muốn làm cho hắn ấm áp hơn, Tô Thi Tưởng cuống quýt hoàn hồn, buông Tô Kỳ Tranh ra nói với lão bà: “Thỉnh sư nương tránh mặt.”

Lão thái bà gật đầu, sau đó trầm mặc rời khỏi sơn động.

Quân Thư Ảnh còn chưa hiểu vì sao lão thái bà lại lui ra, đã thấy Tô Thi Tưởng bắt đầu lột bỏ xiêm y của Tô Kỳ Tranh, cởi áo ngoài rồi áo trong, dường như muốn đem toàn bộ xiêm y cởi sạch.

Quân Thư Ảnh nhíu mày, Sở Phi Dương nhìn hắn một cái, sờ sờ chóp mũi, đưa tay kéo cổ tay áo Quân Thư Ảnh, hướng Tô Thi Tưởng nói thầm: “Một khi đã như vậy, chúng ta cũng tạm thời tránh đi.”

“Sở đại hiệp xin dừng bước”. Thế nhưng Tô Thi Tưởng lại lên tiếng giữ lại, “Sở đại hiệp, thân đệ đệ nhiều năm trước bị trọng thương, suýt nữa mất mạng. Ta nhờ vào Tục Mệnh Tinh Quan của Đông Long Các mà giữ lại một hơi thở cho nó, chỉ chờ ngày luyện thành Thiên Sơn tâm pháp thượng tầng, để tới cứu tính mạng của nó.”

Sở Phi Dương gật gật đầu, vẫn chưa mở miệng. Hắn đối với quá khứ của người khác không có hứng thú, có điều nếu người ta muốn nói, đại khái là có việc muốn thỉnh cầu.

Tô Thi Tưởng quả nhiên nói tiếp: “Chính là bản thân tinh quan cũng không có tác dụng hồi sinh, vì vậy cho dù trân quý, nhưng chỉ có công hiệu duy trì sự sống. Công hiệu của nó cũng chỉ có từ mấy chục năm trước, khi có một cỗ chân khí thuộc Đông Long Các tâm pháp lưu chuyển trong đó, chính thứ này mới giữ lại một chút sinh khí cho người sắp chết. Ta vừa nãy có nghe Quân Thư Ảnh công tử nói, Sở đại hiệp từng luyện Đông Long Các tâm pháp, lại là chân truyền, cho nên…”

“Tô chưởng môn muốn ta hỗ trợ?”

Tô Thi Tưởng gật đầu, một tay ôm thân thể thon gầy trắng bệch của đệ đệ, nhìn về phía Sở Phi Dương, trong nhãn thần thế nhưng có ẩn dấu một chút khẩn cầu.Hắn hơn nửa cuộc đời chỉ có một mục tiêu, muốn Kỳ Tranh tỉnh dậy, muốn y sống lại, muốn y thật khoẻ mạnh mà đứng trước mặt mình một lần nữa.

“Ta biết Quân công tử thích tinh quan này. Tuy rằng tinh quan này quá lớn, nhưng ta biết nó có một tinh hạch, chỉ cỡ một nắm tay, đây chính là tinh hoa của khối tinh thể này. Ta nguyện ý hai tay dâng lên, chỉ cầu….”

Quân Thư Ảnh đối với vị chưởng môn Thiên Sơn tao nhã hữu lễ này coi như cũng có hảo cảm. Tuy rằng vừa rồi tranh cãi với hắn vài câu, chẳng qua cũng vì bất mãn hắn tự cho mình là chủ nhân. Lúc này hắn lại chịu khom lưng cúi đầu như vậy, mà hai người tướng mạo lại giống nhau như đúc, hai nam tử tuấn nhã được bạch quang chiếu lên, sắc mặt thê lương ôm lấy nhau tạo cảnh tượng đặc biệt động lòng người, Quân Thư Ảnh khó có lúc lại động lòng trắc ẩn như vậy, y vốn đối với những việc không liên quan đến mình thì luôn ở trên cao mà nhìn xuống, lúc này đây cũng nguyện ý trợ giúp hắn một tay.

Sở Phi Dương không ngoài sở liệu gật đầu: “Chưởng môn không cần như vậy. Cứu một mạng người bằng xây bảy tầng tháp, tại hạ nguyện đem toàn bộ sức lực, bảo hộ lệnh đệ chu toàn.”

Tô Thi Tưởng cảm kích gật đầu, đỡ Tô Kỳ Tranh ngồi thẳng dậy. Khuôn mặt được bạch sắc quang mang quanh quẩn bốn phía, Tô Kỳ Tranh được che lấp cẩn hơn phân nửa, chỉ lộ ra khuôn mặt thanh tú cùng bờ vai tái nhợt.

Sở Phi Dương đáy lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. May là như vậy, không thì không khỏi có chút xấu hổ. Hai vị huynh đệ này sinh ra đã có bộ dáng băng tuyết mỹ nhân, cùng với khí chất của Quân Thư Ảnh có ba phần tương tự, hơn nữa dường như cùng Phó Giang Việt có chút tình cảm, cho nên hắn không thể coi bọn họ giống những nam nhân khác. Thời niên thiếu khi còn một mình hành tẩu giang hồ hắn cũng không lưu ý nhiều như vậy, dù là trong nhà tắm công cộng cũng là bình thường, những người đó đều là một lời không cần nói cũng có thể cởi bỏ y phục. Bất đồng, chung quy là bất đồng.

Sở Phi Dương trong lòng suy nghĩ thì nhiều, nhưng động tác lại dứt khoát nhanh nhẹn. Hắn cùng Quân Thư Ảnh hai người đứng trên bề mặt tinh quan, cách Tô gia huynh đệ không xa lắm.

Tô Thi Tưởng hai tay đặt sau tấm lưng trần của Tô Kỳ Tranh, ngưng thần vận khởi nội công tâm pháp thượng tầng của Thiên Sơn, đem luồng chân khí yếu ớt trong cơ thể Tô Kỳ Tranh chầm chậm lưu chuyển.
Không lâu sau trên khuôn mặt tĩnh lặng của Tô Kỳ Tranh đã xuất hiện biểu tình khó chịu, lông mày đã nhíu chặt lại. Tô Thi Tưởng đầu đầy mồ hôi, thân thể có chút run nhè nhẹ.

Sở Phi Dương vén vạt áo, ngồi xuống trước mặt Tô Kỳ Tranh, đặt tay trước ngực hắn, hướng Tô Thi Tưởng: “Ngươi không cần miễn cưỡng, theo chỉ dẫn của ta, từ từ đả thông kinh mạch.”

Tô Thi Tưởng chậm rãi hồi phục thân thể, hơi thở cũng dần ổn định. Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một tay đặt trước khuôn ngực tái nhợt trơn bóng, tay kia điểm vào mấy huyệt đạo nơi cổ tay người ta, khoé mắt khẽ giật giật, khoé môi có chút co cứng, liền quay đi vuốt vuốt tóc.

Lấy chân khí trị thương, đối với đương sự là thời khắc rất nguy hiểm. Nhưng với người đứng ngoài lại vô cùng nhàm chán. Quân Thư Ảnh có rất nhiều lý do, không muốn đứng nhìn toàn bộ quá trình Sở Phi Dương giúp người trị thương, tâm tư vừa chuyển, lại nhớ đến tinh hạch qua lời của Tô Thi Tưởng, còn có viên huyết thạch lão yêu bà đó vừa dùng, mới nhảy xuống dưới tinh thể, ở nơi lão thái bà đã mở ra tinh quan, cân nhắc cách thức mở ra cơ quan này.

“Quân đại ca!”

Bên tại đột nhiên vang lên tiếng gọi, tuy rằng y từ sớm đã cảm giác được nguồn khí tức của Sở Vân Phi đang tới gần, nguyên bản Quân Thư Ảnh vốn đang say mê nghiền ngẫm, trên tay thế nhưng không kìm được phát run, nhíu mày quay lại hỏi: “Chuyện gì?”

“Không có việc gì, chỉ gọi huynh thôi. Dọa huynh sao? Thật ngại quá” Sở Vân Phi sờ sờ đầu, xấu hổ cười cười.

Quân Thư Ảnh mặt mày nhăn lại, nhìn về phía Tô Thi Tưởng. Người có khí chất bất phàm như vậy, sao lại dạy dỗ một đồ đệ như thế?

Sở Vân Phi cũng nhìn sang bên đó, trong ánh mắt hàm chứa chút lo lắng.

Quân Thư Ảnh nói: “Không phải bảo ngươi trông nom Giang Tam? Ngươi chạy qua đây làm gì?”

Sở Vân Phi gãi gãi đầu: “Sư tổ bảo đệ đi, đệ cũng không biết người muốn làm gì, thế nhưng vẫn phải theo lệnh của người.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy trong lòng dâng lên nghi hoặc. Ngay từ lúc đầu y đã có cảm giác bị mưu tính rất mãnh liệt, tuy Sở Phi Dương không quá để ý, nhưng y lại không thể không đề phòng. Lúc này nghe Sở Vân Phi nói vậy, thứ cảm giác mạnh liệt đó lại lần nữa dấy lên. Y nhìn về phía ba người đang ngồi trên bề mặt tinh thể không biết bao giờ mới kết thúc, xoay người chạy ra ngoài động.

Sở Vân Phi nhìn sư phụ, rồi vội vàng đuổi theo Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương có chút phân tâm vì thấy Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi một trước một sau ra khỏi động khẩu, trong lòng âm thầm nghiến răng, với thân thủ của Quân Thư Ảnh, hơn nữa còn có Sở Vân Phi, hắn hẳn không cần lo lắng cho an toàn của hai ngươi. Chỉ là chút dấm chua này hắn cũng không có cách nào khống chế, nhưng bất hạnh thay lại không thể phân thân, cho nên Sở Phi Dương chỉ có thể tận lực tập trung tinh thần, thận trọng bảo hộ luồng chân khí vô cùng yếu ớt trong thân thể Tô Kỳ Tranh.

Chương 63

Quân Thư Ảnh thấy Sở Vân Phi đi theo, nhưng cũng không có ý đuổi cậu, chỉ ra hiệu cho cậu dẫn đường.

Sở Vân Phi thấy Quân Thư Ảnh ra hiệu không được làm ồn, ngoan ngoan chuyển động khẽ khàng, dẫn Quân Thư Ảnh đi tìm Giang Tam cũng lão thái bà.

Quân Thư Ảnh đối với hành động “Phản bội sư môn” của cậu rất vừa lòng, theo chân Sở Vân Phi đi qua hành lang hắc ám, đứng trước một động khẩu hơi nhỏ một chút.

Sở Vân Phi ý bảo với Quân Thư Ảnh hai người kia đang ở bên trong, Quân Thư Ảnh ngưng thần nín thở, nghe được thanh âm trò chuyện rất nhỏ từ bên trong truyền lại, liền tựa ở ngoài cửa động lắng nghe. Sở Vân Phi nhìn bóng lưng của Quân Thư Ảnh, bị đường cong mềm dẻo hấp dẫn mãnh liệt, nhưng cũng không dám đến gần, chỉ ở phía sau y, nhìn bóng lưng y đến ngẩn người.

Quân Thư Ảnh dần dần hiểu được nội dung cuộc trò chuyện, nhưng càng nghe sắc mặt càng đen lại.

Gần ngay chỗ ngọn đèn nhỏ chiếu ra ánh sáng yếu ớt bên trong sơn động, Giang Tam bị Sở Vân Phi trói chặt, nằm chật vật trên mặt đất. Lúc này vẻ mặt phẫn hận nhìn lão thái bà: “Lạc bà bà, chúng ta rõ ràng giao kèo, ngươi giúp ta cứu Kỳ Tranh, ta sẽ đưa Sở Phi Dương đến cho ngươi. Ngươi sao lại giúp tên tiện nhân Tô Thi Tưởng!”

Khuôn mặt Lạc bà bà dưới ánh đèn leo lét hiện lên vẻ nhợt nhạt u ám, Lạc bà bà nặng nề hừ một tiếng nói: “Ta đương nhiên sẽ cứu Kỳ Tranh. Nó là hậu bối của ta, ta tất nhiên sẽ giúp nó, sẽ không hại nó.”

“Thế nhưng ngươi…!” Giang Tam hét lớn.

Lạc bà bà lên tiếng ngắt lời gã, lạnh lùng lên tiếng: “Phó Giang Việt, chuyện tới nước này, ta cũng không ngại nói cho ngươi toàn bộ chân tướng.”

“Cái gì chân tướng, không có chân tướng! Lão thái bà, ngươi nếu thức thời thì nhanh thả ta ra, để ta mang Kỳ Tranh đi!” Giang Tam tức giận ra sức giãy dụa, nội lực bị phong bế trong cơ thể đang rục rịch, kích thích đến nỗi thái dương hắn nổi đầy gân xanh.

Lạc bà bà đá một cước vào ngực gã, đem một tia chân khí trong cơ thể gã đánh tan ra, nhìn gã thống khổ co quắp trên mặt đất, tàn bạo nói: “Phó Giang Việt, mọi chuyện đều do ngươi tự chuốc lấy. Ngươi sớm đã hoài nghi phải không, mọi chuyện đích thực không như những điều ngươi đã được biết, chỉ là ngươi không dám nhìn nhận mà thôi, ngươi sợ sự thật sẽ làm ngươi sống không bằng chết! Ngươi tên nhu nhược này! Hai đồ nhi của ta vì ngươi mà chịu bao khổ sở, ta sao có thể để ngươi – cái tên gây ra mọi chuyện được ung dung tự tại!”

“Đừng nói nữa…đừng nói nữa. Để ta cứu Kỳ Tranh đi thôi, ta chỉ muốn dẫn Kỳ Tranh đi là đủ rồi…” Giang Tam khản giọng mà gầm lên, âm cuối đã mang theo một chút thảm thiết nghẹn ngào.

Lạc bà bà dường như không nghe thấy, vẫn cố nói: “Phó Giang Việt, trước đây ngươi là một võ si*( cuồng mê võ thuật), ngoại trừ võ học không thứ gì có thể lọt vào mắt ngươi, thế nhưng võ công của ngươi đệ nhất thiên hạ thì sao, ngươi vô tâm vô tình, lại không có đầu óc, chung quy cũng chỉ là loại võ phu, thật không biết năm đó Tiểu Tô coi trọng ngươi ở điểm nào.”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa…ta chỉ muốn Kỳ Tranh, trả lại Kỳ Tranh cho ta…”
“Mười mấy năm trước, ngươi vì muốn học trộm Thiên Sơn tâm pháp mà tới Thiên Sơn, tự mình cường ngạch tu luyện thế nhưng lại luyện đến tẩu hoả nhập ma. Kỳ Tranh cứu ngươi, thậm chí không tố giác chuyện ngươi ăn trộm Thiên Sơn tâm pháp bí tịch. Ngươi đúng là đồ ngu, ngươi không nghĩ kỹ xem, Thiên Sơn lịch đại đến nay chỉ có chưởng môn nhân mới có thể tu luyện Thiên Sơn tâm pháp, đâu đến loại võ phu chân khí hỗn tạp như ngươi có thể tuỳ ý tu luyện.”

“Ta không biết ngươi dùng thủ đoạn gì với Kỳ Tranh, hay là con mắt nó đã bị tro bụi che mờ, chỉ nhìn vào vẻ ngoài màu mè của Kiếm Thánh ngươi. Nó cư nhiên lại coi trọng ngươi – một võ phu ngoại trừ tứ chi phát triển thì chỉ là một kẻ vô dụng, đến nỗi ngay cả chưởng môn cũng không muốn làm. Rõ ràng biết ngươi chỉ vì Thiên Sơn tâm pháp mà bằng lòng tiếp thu nó, còn nguyện ý từ bỏ thân phận mà theo ngươi. Đó là nguyện vọng lớn nhất của nó, muốn cùng ngươi phiêu bạt giang hồ. Ngươi nói xem nực cười hay không thể cười đây?”

“Ngươi đừng mong gạt được ta, rõ ràng là Tô Thi Tưởng ghi hận Kỳ Tranh, muốn đoạt địa vị chưởng môn của y, nên mới dùng kế ly gián ta và Kỳ Tranh, hại y đến nước này…” Giang Tam vô lực mà phản bác.

Lạc bà bà hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Không làm chưởng môn Thiên Sơn, việc đầu tiên chính là tự cắt gân mạch, phế bỏ toàn bộ võ công. Thi Tưởng vẫn luôn thương yêu Kỳ Tranh, lại hận ngươi vì Thiên Sơn tâm pháp mà lợi dụng tình cảm của y. Hắn đã cầu xin ngươi, cũng khuyên bảo Kỳ Tranh. Kỳ Tranh thì u mê không chịu tỉnh ngộ, ngươi chỉ ích kỷ chỉ nghĩ đến tâm pháp tối cao trên người Kỳ Tranh, các ngươi không ai chịu nghe Thi Tưởng nói.”

Giang Tam uể oải nằm trên mặt đất, hoàn toàn không lên tiếng, giống như không còn sức sống. Thống khổ cùng hối hận tột cùng đang cuộn trào mãnh liệt, gã cũng không thể tự lừa dối chính mình nữa. Gã không có cách nào phản bác lại lời nói của lão bà bà, bởi vì những chuyện này đều là sự thực.

“Kỳ Tranh đã đi đến Thiên Sơn cấm địa, muốn gặp sáu trưởng lão để từ biệt. Thi Tưởng không thể ngăn cản y, nhưng hắn biết, nếu như Kỳ Tranh không còn võ công của Thiên Sơn phái, ngươi căn bản sẽ không đối xử tử tế với y. Hắn muốn ngươi ngay lúc đó vứt bỏ Kỳ Tranh, thậm chí căm hận Kỳ Tranh. Chỉ có như vậy, Kỳ Tranh mới không cần theo kẻ vô tâm vô tình như ngươi rời bỏ Thiên Sơn – nơi y từ nhỏ lớn lên, cũng không phải chịu tháng ngày đau khổ sau này.”

Giang Tam co quắp trên đất, mái tóc rối bời che khuất khuôn mặt, chỉ nghe thấy thanh âm khàn khàn rất nhỏ của gã truyền đến: “Cho nên hắn giả làm Kỳ Tranh, hạ độc ta, phế võ công của ta…đó là lý do để khi đó ta hận Kỳ Tranh, hận không thể giết chết y…” Giang Tam lại kích động, đêm đó, Tô Thi Tưởng giả làm Kỳ Tranh đến tìm gã, gã trước đó đã nghe Tô Thi Tưởng nói, Kỳ Tranh nguyện ý vì gã từ bỏ ngôi vị chưởng môn, nguyện ý từ bỏ tất cả, theo gã đi xa, suốt đời bầu bạn với gã, gã khi đó quả thực đã động tâm, tâm tư đã từ lâu vốn chỉ vì võ học tối cao mới có thể kích động, thì lần đầu tiên vì một người mà cảm thấy ấm áp.

Một đêm kia cũng là lần đầu gã cùng Kỳ Tranh thân mật khăng khít cùng dây dưa. Gã thậm chí còn nhớ rõ khi chính mình mạnh mẽ mở ra thân thể Kỳ Tranh, vẻ mặt ẩn nhẫn cắn chặt lấy môi của Kỳ Tranh. Gã khi đó còn cho rằng đó là ngượng ngùng hoặc đau đớn, đến thời khắc nghiệt ngã kia gã mới biết được, đó căn bản là hận, là chán ghét.
“Tô Thi Tưởng…A, hắn vì hạ độc ta, mà hi sinh đến tận cùng….” Giang Tam cúi đầu cười, nhưng tiếng cười này so với khóc còn khó nghe hơn.

“Thi Tưởng hạ loại dược khiến cho ngươi trong khoảng khắc liền tiêu tán công lực toàn thân, loại độc này từ trước đến nay hạ gục không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm. Không ngờ rằng nội lực của ngươi lại thâm hậu như vậy, lại có thể áp chế được dược tính, đôi lúc còn khôi phục được nội công. Thi Tưởng chính là muốn ngươi hiểu lầm Kỳ Tranh hại ngươi, mục tiêu của hắn cũng đạt được, chỉ không ngờ Kỳ Tranh trước mặt sáu vị trưởng lão chưa đồng ý đã tự cắt đứt gân mạch, sau đó mang theo thân thể suy yếu thu thập hành lý đi tìm ngươi.”

“Những việc sau này, người cơ bản biết rõ hơn ta. Ngươi dùng toàn lực mà đánh Kỳ Tranh một chưởng, lại dùng ngôn từ ác độc mà vũ nhục y, sau đó tiêu sái rời đi. Ngươi còn nói không biết, một chưởng của ngươi, cũng đủ để lấy mạng Kỳ Tranh.”

“Đủ rồi, đã đủ rồi. Đừng nói nữa, đừng nói thêm nữa…” Giang Tam dùng hai tay đang bị trói chặt hung hăng ôm lấy đầu,  nức nở nói.

Lão bà bà cười lạnh một tiếng: “Chưa đủ, thế này thì vẫn chưa đủ. Lúc Kỳ Tranh chỉ còn một tia sinh mệnh, Thi Tưởng đã thỉnh cầu ta, dẫn hắn đến Đông Long Các, mượn Tục Mệnh Tinh Quan để duy trì hơi thở cho Kỳ Tranh. Hắn phải làm chưởng môn, hắn muốn tu luyện Thiên Sơn tâm pháp thượng tầng, chỉ có như vậy, mới có thể cứu mạng Kỳ Tranh. Kỳ Tranh thế nhưng vẫn tưởng nhớ ngươi, nó nói ngươi từ trước đến nay tích quá nhiều thù oán, lúc này nếu võ công bị phế, rời khỏi Thiên Sơn thì nhất định chỉ còn đường chết. Nó dùng chính tính mệnh của mình, để uy hiếp Thi Tưởng tìm ngươi trở về… hậm chí buộc Thi Tưởng giả làm nó, không cho ngươi biết ngươi thiếu chút nữa đã tự tay giết nó. Kỳ Tranh a!!! Nó căn bản không tin Thi Tưởng có thể luyện thành Thiên Sơn tâm pháp thượng tầng. Kỳ Tranh chính là  ‘căn cốt kỳ giai’, nhưng cũng không đột phá được tầng cuối cùng của Thiên Sơn tâm pháp. Nó cho rằng hắn nhất định phải chết, nhưng vẫn còn muốn đối xử tàn nhẫn với thân ca ca như vậy, chỉ là vì ngươi, chỉ là vì ngươi!”

Giang Tam nghe thanh âm thê lương của lão bà bà quanh quẩn bên tai, từ lâu trái tim giống như bị dao cắt cùng lửa đốt, đau đớn đến nỗi không thể kìm được. Trước mắt gã, trong trí nhớ của hắn tràn đầy tên của Kỳ Tranh. Kỳ Tranh lúc còn trẻ khuôn mặt luôn một vẻ hào hứng phấn khởi, thế nhưng bỗng nhiên khuôn mặt đó lại trở lên lạnh lùng, không giống với Kỳ Tranh….

Gã rốt cục cũng hiểu rõ, trên phong thư nhận được khi đó, những vết đỏ sậm đó đều là máu của Thi Tưởng; sau khi gã bỏ đi hắn mới minh bạch, võ công cùng Kỳ Tranh, gã muốn Kỳ Tranh. Dù là Kỳ Tranh phế đi võ công của gã, khiến gã trở thành một phế nhân, gã vẫn không thể hận, trong tâm gã tràn đầy khát vọng mãnh liệt lại lần nữa được ôm Kỳ Tranh vào trong lòng ngực. Gã cũng đã hiểu vì sao khi gã quay về Thi Tưởng cũng không bao giờ xuất hiện nữa, thế nhưng Kỳ Tranh lại trở lên lạnh lùng. Gã lại nghĩ tại mình làm tổn thương tâm của Kỳ Tranh, thế nên mới tận lực yêu thương Kỳ Tranh suốt ba năm, để có thể một lần nữa ôm lấy y….

Gã đã từng tàn nhẫn thương tổn Kỳ Tranh, chưa từng đối với gã có một ngày tử tế, sau cùng lại khiến gã chịu cô độc trong mật thất này mấy chục năm; những năm tháng hạnh phúc của gã, những hồi ức của gã hoá ra toàn bộ đều là bóng dáng Thi Tưởng….

Vì sao lại như vậy? Cho tới bây giờ cả hai người bọn họ, gã dù một người cũng không đủ tư cách giữ lấy. Vì sao lại rơi vào tình trạng này? Vì sao….

“Lúc đó sao ngươi lại gạt ta? Ngươi nói cho ta biết Kỳ Tranh ở đâu, nói cho ta cách mở ra sơn động này,  vậy tại sao lại không đem sự thật trước đây nói cho ta biết…”

Lão bà bà lạnh giọng cười: “Ngươi nghĩ ta vì Kỳ Tranh mà đến? Hừ! Ngươi nhầm rồi, kế hoạch trọng yếu của ta chỉ có một, Sở, Phi, Dương.”

Quân Thư Ảnh nghe gần như toàn bộ câu chuyện, lại nghe được lý do của lão thái bà, trong tâm thoáng lướt qua một tia âm ngoan đã lâu không thấy. Y cũng không còn ẩn dấu hơi thở nữa, từ ngoài động đi vào.

“Sở Phi Dương, cũng là do ngươi tính kế?!”

Chương 64

Lão bà bà có chút giật mình, lập tức lại khôi phục vẻ mặt âm trầm, hừ một tiếng nở nụ cười: “Lúc trước mọi người đều gọi ngươi là ma đầu, quả nhiên ngươi không phải nhân vật quang minh lỗi lạc gì, ngay cả chuyện ngồi chồm hỗm góc tường nghe lén hạ lưu như vậy ngươi cũng làm.”

Sở Vân Phi vội la lên: “Sư tổ, sao người có thể nói thế…”

“Câm miệng, ngươi ăn cây táo rào cây sung. Thiên Sơn phái chúng ta không có thứ đệ tử như ngươi!”

Sở Vân Phi ngậm miệng, trên mặt vẫn là vẻ tức giận bất bình. Cậu ngày thường đã không yêu mến gì bà bà âm dương quái khí này, vừa nãy mụ nói rõ tất cả nhằm vào Quân Thư Ảnh cùng Sở Phi Dương, ở trong lòng cậu đã không vui, chẳng qua là xuất phát từ sự lễ phép tôn kính với trưởng bối mới không muốn chống đối.

Quân Thư Ảnh không có nhiều băn khoăn như vậy, đối với vô lễ của lão bà bà cũng không thèm để ý, từ trong tay áo y trượt ra mấy cây ngân châm, kẹp ở giữa ngón tay, mặt không chút thay đổi nói: “Ngươi nếu đã tính kế chúng ta, chúng ta không thể để ngươi sống sót.”

Trong nháy mắt lão bà bà chỉ cảm thấy một cỗ chân khí cường đại áp bách xông tới trước mặt, hơi thở sắc bén lại làm cho mụ có chút liêu xiêu. Mụ chưa kịp nói không phải tính kế với “các ngươi”, mụ tính kế đích xác chỉ có Sở Phi Dương mà thôi, đã thấy vài đạo ngân quang xé không mà đến.

Lão bà bà ngưng tụ phát động nội lực toàn thân, ở trên đầu quải trượng phóng thích, quét ngang trước người, chỉ nghe trên không vang lên vài thanh âm nho nhỏ, trước mặt mụ trên mặt đất đã lấp kín những ngân châm hàn quang lãnh liệt, ở trong động dưới ánh sáng mờ nhạt vẫn như cũ hiện ra sự sắc nhọn run người.

“Ngươi….Con độc xà này…” Lão bà bà thân thể sớm suy yếu không chịu nổi, mới đỡ một kích đã thở hồng hộc không ra hơi, cả người vô lực. Mụ bỗng nhận ra mình đã chọc đến một tổ kiến lửa, Quân Thư Ảnh không nói một tiếng liền xuống tay lấy tính mạng của mụ, ngay cả Sở Phi Dương cũng không dám làm như vậy.

Quân Thư Ảnh giống như không nghe thấy, chưởng vừa rồi không đắc thủ cũng chẳng mảy may động dung, y thân hình khẽ chuyển, như di hình đối ảnh một lần nữa tập kích lào bà bà.

Sở Vân Phi lúc này mới phản ứng, vội vàng tiến lên đỡ, hai tay cản lại vội la lên: “Quân đại ca, huynh….Dừng tay!” Thấy Quân Thư Ảnh mặt không chút thay đổi nhìn cậu, tâm tư khẽ động, nói: “Nàng là phu nhân của chưởng môn tiền nhiệm, lại là sư thúc của Sở đại ca, nếu huynh xuống tay, sau này sẽ gặp rất nhiều phiền toái.”

Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói: “Tránh ra.”Sở Vân Phi cầu xin: “Chúng ta chế phục nàng là được, giao cho sư phụ cùng Sở đại ca xử trí đi.”

Quân Thư Ảnh nhìn thân hình lưng gù ẩn trong bóng tối phía sau Sở Vân Phi, đột nhiên nở nụ cười: “Vân Phi, ta giết nàng, ngươi không nói, ta cũng không nói, ai mà biết chứ.”

Sở Vân Phi bị nụ cười của y làm cho dao động, cẩn thận suy nghĩ, ánh mắt không tự chủ mà hướng về phía Giang Tam đang nằm trên mặt đất.

Quân Thư Ảnh nhìn nhìn Giang Tam vẫn uể oải, lại tiếp tục cười nói: “Sư phụ cùng sư thúc của ngươi vì người này mà phải chịu mười năm khổ sở, gã ta nếu giết sư nương của sư phụ ngươi, sau đó hoảng hốt chẳng biết chạy đâu mất, như vậy ngay cả sư phụ ngươi cũng sẽ không nghi ngờ.”

Sở Vân Phi nhìn khuôn mặt tươi cười mà mình tương tư hằng đêm kia, lúc này đây toàn thân cậu đổ mồ hôi lạnh.

Quân Thư Ảnh trong mắt cậu, cho tới giờ vẫn giống như áng mây trên bầu trời xa không thể với tới, cậu chỉ có thể ngước lên nhìn, từng thời từng khắc đều dõi theo. Cậu từng kiên định cho rằng Quân Thư Ảnh tội ác tày trời, đợi đến khi chính mắt mình nhìn thấy y lại nhịn không được dao động. Khi cậu một thân gông cùm xiềng xích chính Quân Thư Ảnh đã đến cứu giúp. Thân hình tuấn nhã của y lướt qua cậu, đứng vững trước người cậu, hương khí trong trẻo nhưng lạnh lùng nhè nhẹ quanh quẩn nơi chóp mũi cậu phảng phất mãi không tan, thẳng đến khi hoàn toàn ngấm sâu vào tâm cậu.
Từ nay về sau, ánh mắt cậu rốt cuộc khó có thể dời đi. Cho đến giờ trong mắt cậu, Quân Thư Ảnh hoặc là lười nhác, hoặc là lạnh nhạt, không cho người lối thoát, vô tâm vô tình. Mặc dù y khẽ mỉm cười, cũng khiến người ta cảm thấy từng trận lãnh ý ập tới.

Đây mới là Quân Thư Ảnh… Không, tất cả diện mạo đều là y, y căn bản không buồn che giấu. Nhưng duy chỉ ở trước mặt Sở Phi Dương, y mới có thể thu lại, mới có thể ôn hoà nhã nhặn.

Sở Vân Phi trong tâm đột nhiên cảm nhận một nỗi thất bại sâu sắc, đáy lòng thậm chí còn nảy sinh một cơn phẫn nộ tối tăm, xen lẫn giữa đố kị ghen ghét Sở Phi Dương cùng nỗi bi ai đau xót cho bản thân mình không biết tự lượng sức, đang gặm cắn trái tim cậu.

Cậu nhìn Quân Thư Ảnh trước mắt, kiên quyết lên tiếng cự tuyệt: “Quân đại ca, đệ biết huynh vì lo nghĩ cho an nguy của Sở đại ca, nhưng đệ tin tưởng vào năng lực của Sở đại ca, huynh ấy có thể bảo hộ được chính mình. Đệ nghĩ Sở đại ca cũng sẽ không mong muốn huynh giết hai người kia đâu.”

Quân Thư Ảnh sắc mặt trầm xuống, giơ lên một tay, giữa những ngón tay hàn quang lấp lánh: “Ta lập lại lần nữa, tránh ra.”

Sở Vân Phi đáy lòng khẽ run, không phải vì sợ, mà bởi vì lạnh, đau nhức đến thấu tim. Cậu  hiểu rõ, nếu như chính mình kiên trì không tránh ra, Quân Thư Ảnh nhất định xuất thủ, không chút lưu tình.

Chỉ vì Sở Phi Dương, vì có người uy hiếp đến an nguy của Sở Phi Dương. Mà chính y  lại ngầm ra tay thanh trừ mầm hoạ.

Sở Vân Phi hít một hơi thật sâu, lắc đầu: “Không.”

Quân Thư Ảnh trong ánh mắt loé lên một tia âm ngoan, xuất thủ như điện, hướng về phía Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi không muốn Quân Thư Ảnh vượt qua mình, nhưng cũng không muốn đả thương y, vì vậy thế công cũng rụt rè do dự, không dám xuất toàn lực, chỉ là dây dưa với Quân Thư Ảnh, không để cho Quân Thư Ảnh có thời gian nhàn rỗi mà hạ thủ với hai người kia.

Chương 65

Quân Thư Ảnh dù sao cũng băn khoăn nghĩ đến tình nghĩa giữa Sở Phi Dương và Sở Vân Phi, hơn nữa đối Tô Thi Tưởng cũng coi như có một phần hảo cảm, bởi vậy mới không ngoan hạ sát thủ, chẳng qua là bị Sở Vân Phi chen ngang nên căm tức. Dư quang nơi khóe mắt y nhìn lão bà bà dần dần lủi vào trong bóng đêm biến mất, tâm khẽ chuyển, quẫn bách mà quát lên với Sở Vân Phi: “Tránh ra!”

Sở Vân Phi vẫn cắn chặt môi, không rên một tiếng, một bước cũng không nhường.

Quân Thư Ảnh nhất thời phát hỏa, tung ra một đám ám khí, trên châm lục quang lấp lóe, nhìn qua cũng biết là kịch độc.

Sở Vân Phi quá sợ hãi, chật vật né tránh, thấy độc châm cắm vào thạch bích phía sau, trong lòng không ngăn được cảm giác bi thương trào lên.

Người trước mắt thế nhưng chẳng buồn để ý tới cậu, Quân Thư Ảnh lướt qua bên người, nhanh như điện đánh tới góc tường nơi sư tổ của cậu đang lẩn trốn.

“Lạc bà bà cẩn thận! Quân đại ca!” Sở Vân Phi cảm thấy lo lắng, hô to ra tiếng, định ra tay ngăn trở nhưng không còn kịp nữa.

Ám khí Quân Thư Ảnh phóng ra đã ẩn vào bóng tối, Sở Vân Phi trơ mắt nhìn, nhụt chí mà tuyệt vọng té ngã trên mặt đất. Quân Thư Ảnh đi qua xem xét, sau đó hung hăng chửi thầm một tiếng, ném ra một kiện xiêm y cùng một cây quải trượng, thì ra lão bà bà kia lợi dụng bóng tối che khuất đã thông qua cơ quan chạy thoát.

Quân Thư Ảnh vỗ vỗ vách tường, một tia dấu vết cũng không tìm được. Y có chút chán nản đi về phía cửa động, nhìn Sở Vân Phi ngã ngồi trên đất, nhịn không được oán hận giơ chân đạp cho cậu một cái. Vòng qua chỗ Giang Tam, Giang Tam vẫn còn co quắp nửa sống nửa chết, phát ra vài tiếng kêu thì thào không rõ ý nghĩa. Quân Thư Ảnh lại cảm thấy chán ghét, cũng hung tợn đạp đạp lên người hắn, giống như muốn lau sạch vết bùn trên hai chân, sau đó mới đi ra ngoài, bước nhanh về phía sơn động chứa tinh quan.

Sở Vân Phi cảm thấy may mắn, lại mang theo chút áy náy, hai tay sờ sờ nơi vừa bị đá, đứng lên ngoan ngoãn đi theo Quân Thư Ảnh. Khi đi ngang qua Giang Tam, nghe được hắn nói thầm: “Vì cái gì? Vì cái gì bọn họ có thể tín nhiệm nhau như vậy, ta đối với Kì Tranh lại….Ta hận, rất hận….”

Sở Vân Phi ác cảm với người này càng tăng thêm, nhìn Giang Tam đã nhếch nhác thảm hại như vậy vội vàng tránh xa, mới vội vã đuổi theo Quân Thư Ảnh.

Khi Quân Thư Ảnh chạy tới sơn động vẫn còn toả ra bạch quang óng ánh, Sở Phi Dương cùng Tô gia huynh đệ vẫn còn đang tiếp tục chữa thương.

Tô Kỳ Tranh sắc mặt đã khá hơn, không còn tái nhợt như tờ giấy nữa. Phía trên nhiễm chút đỏ ửng, có sinh khí, dung mạo càng thêm thanh tú tuấn nhã. Phía sau y Tô Thi Tưởng sắc mặt lại có chút tái nhợt, mồ hôi thấm đẫm y phục. Sở Phi Dương mặc dù nét mặt không hiện ra cái gì, nhưng nơi nhân trung nhíu chặt của hắn cũng làm cho Quân Thư Ảnh hiểu rõ, hắn cũng sắp đến cực hạn.

Quân Thư Ảnh vừa lo lắng, vừa đau lòng. Y chung quy vẫn cẩm thấy lão thái bà sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, mục tiêu của mụ là Sở Phi Dương, lại càng không biết mụ có chủ ý gì. Cảm giác này khiến cho Quân Thư Ảnh buồn bực không thôi.

Y ở một bên cảnh giới, vừa đi đến bên người Sở Phi Dương: “Phi Dương, lão bà kia đối với ngươi không có ý tốt, ngươi mau thu hồi nội công đi, ta sợ lão yêu bà đối với ngươi bất lợi.” Với tình huống hiện giờ, Sở Phi Dương nếu còn bận tâm đến tính mệnh của Tô gia huynh đệ, thì dù võ công hắn có cao cường tới đâu cũng chỉ có thể để mặc cho ngươi thương tổn.Sở Phi Dương tất nhiên không thể không bận tâm. Chỉ hơi lắc đầu, cũng không mở miệng.

Quân Thư Ảnh vốn đã biết rõ kết quả, chỉ hít sâu một hơi, đứng ở bên người Sở Phi Dương, vẻ mặt cảnh giác nhìn xung quanh.

Sở Vân Phi nhìn bộ dáng này của Quân Thư Ảnh, cũng không dám sơ suất. Chỉ cần không phạm tới mạng người, so sánh giữa sư tổ bà bà và Quân Thư Ảnh, cậu vẫn nguyện ý tin tưởng Quân Thư Ảnh. Sở Vân Phi đứng cảnh giới ở nơi xa hơn một chút, bảo hộ Sở Phi Dương cùng hai huynh đệ Tô Thi Tưởng.

Thời gian từng khắc từng khắc trôi đi, trong sơn động vẫn thật yên tĩnh. Nhìn thấy Sở Phi Dương cùng hai huynh đệ Tô gia sắp hoàn thành, Quân Thư Ảnh càng không dám buông lỏng cảnh giác, đôi con ngươi hoàn mỹ quan sát mọi nơi, một khắc cũng không lơ là.

Nếu như Sở Phi Dương lúc này còn nhàn hạ, hắn nhất định sẽ chế giễu Quân Thư Ảnh giống như một tiểu miêu. Thế nhưng hắn lúc này ốc còn không mang nổi mình ốc, toàn bộ công lực của hắn đều trút hết nhằm giữ lại sinh mệnh của Tô Kỳ Tranh. Lúc này hắn giống như một phàm phu tục tử yếu đuối đến độ <tay trói gà không chặt>.

Nhưng Sở Phi Dương hoàn toàn không lo lắng, bởi vì bên cạnh vẫn có hơi thở của Quân Thư Ảnh. Hắn tin tưởng Quân Thư Ảnh, cũng như Quân Thư Ảnh vẫn luôn tin tưởng hắn. Đó là một loại hoàn toàn tín nhiệm mà đem tính mạng của mình giao cho đối phương bảo hộ, không một chút nghi ngờ sự tận tâm của đối phương, càng không nghi ngờ năng lực của đối phương.

Sở Vân Phi bỗng nhiên hiểu được, dọc đường đi, Giang Tam đối với mối quan hệ ràng buộc tín nhiệm của Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh luôn bộc lộ tâm tư kỳ quái, thì ra gã không thể ngăn được sự đố kị. Bởi vì khi gã đối mặt với thử thách gã đã thất bại thảm hại, chỉ vì một lựa chọn, mà dẫn đến xa cách nghìn dặm.

Ở sâu trong nội tâm của cậu luôn có một tia hy vọng, bởi vì sự tồn tại của hai nhi tử, bởi vì sự tồn tại của mẫu thân của hai hài nhi đó… cho đến bây giờ những ảo tưởng xấu xa tầm thường này, đối với cậu lại là nỗi châm biếm khôn cùng.Sở Vân Phi đưa ánh mắt ủ rũ nhìn về phía mấy người giữa tinh quan, đột nhiên trong tầm nhìn lại xuất hiện một bóng đen, Sở Vân Phi ngước lên nhìn lại ——

“Quân đại ca cẩn thận phía trên!” Sở Vân Phi nhìn thấy sư tổ bà bà thân hình lơ lửng quỷ mị, đột nhiên từ phía trên nhanh chóng lao xuống, trên khuôn mặt nhăn nheo tràn đầy hưng phấn, tấn công trực diện vào Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh từ lúc nghe được tiếng kêu của Sở Vân Phi liền ngẩng đầu lên, đồng thời tung ra một loạt ám khí.

Nhưng lão bà bà hoàn toàn không tránh né,  mấy cây ngân châm đâm vào vai của mụ, mụ vẫn hướng công kích về phía Sở Phi Dương ——

Lúc này đây Quân Thư Ảnh cũng không nghĩ được cách khác, một chưởng đặt trên vai Sở Phi Dương đang muốn đẩy hắn ra. Y còn chưa dụng sức, thì Sở Phi Dương đã bắn thẳng ra ngoài, té trên mặt đất ho khan vài tiếng.

Quân Thư Ảnh kinh ngạc liếc nhìn Tô Thi Tưởng, Tô Thi Tưởng cũng đang ôm chặt đệ đệ ngã sang một bên. Lạc bà bà một kích không thành, lại trúng phải ám khí của Quân Thư Ảnh, vừa chạm đất cũng không còn thể lực để chống đỡ liền xụi lơ trên mặt đất.

Quân Thư Ảnh ngồi xuống bên Sở Phi Dương, xem xét tình trạng của hắn một chút. Sở Phi Dương chỉ bị hao tổn nội lực quá nhiều, nhất thời suy yếu, còn chỗ khác cũng không lo ngại. So ra, hai huynh đệ Tô gia dáng dấp lại khó coi hơn nhiều.

Tô Kỳ Tranh sắc mặt có chút sinh khí lại lần nữa nhạt dần, đôi môi trắng bệch, sắc mặt Tô Thi Tưởng cũng không khá hơn đệ đệ hắn là mấy, bên khoé miệng còn chảy ra một dòng máu đỏ tươi. Hắn gắt gao ôm lấy thân thể bi thảm của Tô Kỳ Tranh, diện mạo tương đồng càng khuếch đại tình cảnh bi thương này. Hắn nắm tay Tô Kỳ Tranh đặt ở trước ngực, muốn sưởi ấm thân thể y, trong miệng thì thào: “Kỳ Tranh, đừng rời xa đại ca, đừng bỏ lại ta, đừng bỏ lại ta… Kỳ Tranh …” Sau một lúc lâu Tô Thi Tưởng mới ngẩng lên nhìn, vẻ mặt u sầu, nhãn thần đầy đau xót nhìn lão bà bà, đờ đẫn nói: “Vì sao, sư nương, vì sao? Người biết rõ, ta vì ngày này mà dày vò bao nhiêu năm, vì sao lại đối xử với ta cùng Kỳ Tranh như vậy? Chúng ta đều có thể chết, đều có thể chết…”

Lạc bà bà phun ra một bụm máu, nhìn về phía Tô Thi Tưởng trong nhãn thần dù mang theo chút áy náy nhưng vẫn đầy kiên quyết: “Thi Tưởng, sư nương có lỗi với ngươi, nhưng ta cũng có người ta muốn cứu, ta cũng đã đợi mấy chục năm trời, mấy chục năm… xin lỗi…”

“Cho nên người chọn cách vứt bỏ ta cùng Kỳ Tranh…” Tô Thi Tưởng cười lớn hai tiếng, hoàn toàn không để ý đến dòng máu không ngừng tràn ra nơi khoé miệng, hiện trên làn da tái nhợt, lộ rõ vẻ thương tâm, hắn đem mặt dán sát vào khuôn mặt không chút sức sống của Tô Kỳ Tranh, nhẹ nhàng cọ cọ, “Luôn luôn như vậy, ta sớm biết rõ. Đến cuối cùng, ta… luôn luôn bị vứt bỏ… Kỳ Tranh, đệ tỉnh lại, có được hay không? Ở bên ca ca. Chúng ta ngay từ khi sinh ra đã là một thể, chúng ta vĩnh viễn không rời xa nhau, luôn ở bên nhau…”

Sở Vân Phi ở bên người Tô Thi Tưởng khóc không thành tiếng, cánh tay vươn ra cũng không dám ôm, chỉ quỳ gối bên cạnh Tô Thi Tưởng khóc ròng: “Sư phụ, người đừng nói như vậy. Người còn có đồ nhi…. người còn có đồ nhi mà!!!. Đồ nhi vĩnh viễn không vứt bỏ người…. đồ nhi vĩnh viễn không vứt bỏ người!!!” Lại chuyển hướng Sở Phi Dương lên tiếng khẩn cầu: “Sở đại ca, huynh mau nghĩ cách được không, mau cứu sư phụ của đệ a! Đệ cầu huynh….”

Sở Phi Dương giãy dụa muốn đứng dậy, Quân Thư Ảnh dìu hắn đứng lên, nhưng lại giữ chặt hắn, hai mắt sáng quắc nhìn hắn: “Ngươi còn tiếp tục nữa, tất nhiên <dầu hết đèn tắt>, đến lúc đó dù là Đại La kim tiên cũng không cứu được ngươi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau