DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Đoạn kiếm đó quả thực không có gì nổi bật, Quân công tử là quý nhân có nhiều chuyện phải lo, không nhớ rõ cũng là điều dễ hiểu, nhưng nó đối gia sư lại vô cùng quan trọng, là lễ vật cố nhân ngày trước tặng cho. Huống hồ việc này đối với Quân công tử cũng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đồn đãi trên giang hồ đều hướng về phía Sở đại hiệp mà đến, tiểu nhân nhân cơ hội phỉ báng cũng không ít. Ngài đã là bằng hữu của Sở đại hiệp, cho dù là vì nghĩa bằng hữu, cũng nên cố gắng trả lại sự trong sạch cho Sở đại hiệp mới phải.” Sở Vân Phi nói đến phần sau, đã có chút xúc động phẫn nộ.

Về cái chuôi kiếm bị mất trộm này, trong giang hồ đồn đãi Hiểu Tinh Kiếm mà trưởng môn phái Thiên Sơn luôn trân ái bên trong có giấu võ công bí tịch thượng thừa, tuy rằng phái Thiên Sơn đã lan truyền tin tức làm sáng tỏ lời đồn này, nhưng vẫn như cũ có người đối lời đồn vô căn cứ tin tưởng không chút nghi ngờ. Manh mối Sở Vân Phi điều tra được lần này coi như vô cùng xác thực, cậu cơ hồ có thể  thấy đoạn Hiểu Tinh Kiếm mình đang tìm kiếm nằm ngay tại người Quân Thư Ảnh. Là y thèm muốn bí tịch mới ra tay trộm đi, đối với người lẻn vào phái mình trộm cắp đồ, đương nhiên không có hảo cảm. Nhưng mà nếu Sở Phi Dương nói đây là bằng hữu của hắn, Sở Vân Phi cũng liền ẩn nhẫn, lấy lễ để đãi. Còn  nếu thái độ Quân Thư Ảnh tiếp tục tồi tệ như thế, cậu cũng không cách nào bảo trì lễ phép.

Quân Thư Ảnh vừa mới luyện kiếm xong, một thân toàn mồ hôi dính vào người rất không thoải mái. Bộ kiếm pháp Sở Phi Dương dạy vô luận luyện thế nào đi nữa cũng không quen, trong lòng đã sớm mất kiên nhẫn cực kì. Sở Vân Phi lại lấy ánh mắt đối kẻ trộm nhìn y, Quân Thư Ảnh làm sao kiên nhẫn tiếp được.

“Ta nói chưa thấy qua chính là chưa thấy qua, một thanh kiếm còn không nhập nổi vào mắt ta. Hơn nữa quý phái đường đường là Thiên Sơn phái, vậy mà một thanh kiếm cũng coi chừng không được, lại còn chạy khắp nơi kêu la.” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, nhấc chân định rời đi.

Tiểu Thạch Đầu thấy Quân Thư Ảnh tựa hồ đang sinh khí, từ trong lòng Sở Phi Dương chui ra, bổ nhào về phía trước ôm lấy chân Quân Thư Ảnh, nãi thanh nãi khí kêu lên: “A cha —”

Sở Vân Phi ngẩn ra, có điều y cũng không nghe rõ Tiểu Thạch Đầu gọi cái gì, chỉ là trong lòng nghi hoặc một chút, tức khắc phẫn nộ với lời nói chanh chua của Quân Thư Ảnh.

Sở Vân Phi còn chưa kịp mở miệng, Sở Phi Dương đã kéo Quân Thư Ảnh lại, bất đắc dĩ nói: “Ngươi cố cẩn thận nghĩ lại xem, ta nhớ rõ mấy ngày hôm trước ngươi xuất môn khi trở về, có mang theo một đoạn kiếm, còn nói….”

“Ngươi cũng hoài nghi ta?!” Quân Thư Ảnh cả giận nói.

Sở Phi Dương tùy tay trấn an Quân Thư Ảnh, tiếp tục nói: “Kiếm kia thân phận bất phàm, nhìn qua hẳn cũng từng là thần binh lợi khí, giờ chỉ còn lại nửa thanh có chút đáng tiếc.”

Nghe Sở Phi Dương nói vậy, Quân Thư Ảnh cũng an tĩnh lại, nghiêm túc suy nghĩ.

Sở Vân Phi nhìn nhìn Sở Phi Dương,lại nhìn qua Quân Thư Ảnh, tiếp tục nhìn nhìn Tiểu Thạch Đầu đang ôm bắp đùi Quân Thư Ảnh, chỉ cảm thấy bầu không khí giữa ba người có chút quỷ dị….

“Đi theo ta.” Quân Thư Ảnh nhìn thoáng qua Sở Vân Phi, một tay ôm lấy Tiểu Thạch Đầu, đi ra bên ngoài.Mấy người đi theo Quân Thư Ảnh đến thư phòng, chình ình ba chữ “Sở Quân Đường” chắn ngay trước cửa, làm cho Sở Vân Phi mở to hai mắt, cậu kinh ngạc nhiên nghi ngờ nhìn nhìn Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh lấy ra một cái bố bao ở sau giá sách ném cho Sở Vân Phi: “Nhìn xem có phải kiếm của ngươi không?”

Sở Vân Phi mở ra bố bao, nhãn tình sáng lên: “Đây đúng là vật của bổn phái.”

“Nếu đúng thì mau mang đi.” Quân Thư Ảnh không chút khách khí ngầm ra lệnh đuổi khách.

“Ngươi…ngươi…, đạo tặc thâu đồ của người ta, thế nào còn có thể lẽ thắng khí hùng như vậy?!” Sở Vân Phi lần đầu gặp tình cảnh này, nhất thời nổi cáu mới mở miệng cả giận nói.

“Ngươi tận mắt nhìn thấy ta trộm đồ?” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, “Ta sớm đã nói, loại kiếm này ta thấy còn chướng mắt, ngay cả phái Thiên Sơn cũng cũng không trông giữ nổi, càng không nhập được mắt ta.”
“Ngươi…ngươi…khinh người quá đáng!” Sở Vân Phi chỉ vào Quân Thư Ảnh lộ ra khuôn mặt không biết là tức giận hay buồn bực, sung huyết đỏ bừng.

“Kiếm ngươi lấy đi. Ta chưa từng trộm qua vật của Thiên Sơn ngươi. Rốt cuộc là người phương nào cùng phái Thiên Sơn ngươi có cừu oán, cái này chẳng lên quan gì đến chúng ta. Những lời đồn đãi này, ngươi thức thời sớm thu hồi lại. Nếu để ta nghe được lần thứ hai, tuyệt không khinh tha.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói.

Sở Phi Dương ở một bên bất đắc dĩ xoa trán. Sở Vân Phi đại khái chưa từng gặp qua người nào như thế, tức giận đến nói đều không thuận. “Ngươi…ý của ngươi là những lời đồn đãi nhắm vào Sở đại ca, đều là ta thả ra sao? Quả thực quá buồn cười! Ta…ta vì cái gì phải làm như vậy, nếu không phải ngươi trộm đồ của phái Thiên Sơn ta, sao có thể liên lụy Sở đại ca?!”

Quân Thư Ảnh nhướn mày, vừa muốn mở miệng, Sở Phi Dương sợ y tính tình trẻ con biến tốt thành xấu, vội giữ chặt: “Được rồi Thư Ảnh, ngươi hãy nói ra, kiếm kia là ngươi từ đâu lấy được. Nếu thật sự có người nhắm vào phái Thiên Sơn, cũng tiện cho Vân Phi huynh đệ có thể dễ dàng tìm ra.”

Quân Thư Ảnh trừng mắt liếc hắn một cái, bỏ qua Sở Phi Dương, chính mình tự rót một chén nước, uống một ngụm rồi nói: “Ta lần trước xuất môn gặp một tên côn đồ vô lại, hắn vì bảo mệnh, tùy tay ném ra. Ta thấy tên này cũng không có thực lực gì, nếu quả thực hắn là địch nhân của phái Thiên Sơn, một đại môn phái như các ngươi cũng không cần quá mức khẩn trương.” Nói xong giống như mỉa mai nở nụ cười nhẹ.

Điều này làm Sở Phi Dương cùng Sở Vân Phi đồng thời nhíu mày.

“Chuyện này căn bản là nói bậy. Cái gì côn đồ vô lại, chính là do ngươi bịa đặt ra.” Sở Vân Phi cả giận nói.

Sở Phi Dương còn muốn hỏi tiếp, nhìn nhìn Sở Vân Phi bên cạnh, cũng đành  thôi, dự định buổi tối lúc chỉ có hai người sẽ hảo hảo hỏi lại rõ ràng.

Sở Vân Phi quay về phía Sở Phi Dương nói: “Chẳng lẽ Sở đại hiệp tin tưởng lý do thoái thác của y?! Này…không dấu vết làm sao có thể tìm ra cái gì côn đồ vô lại, căn bản chết không đối chứng, nói cái gì cũng chỉ dựa vào lời y.”

“Đương nhiên là tin a. Vân Phi huynh đệ, nếu ngươi tin được tại hạ, cũng có thể dựa theo manh mối này để đi điều tra.” Sở Phi Dương nói với Sở Vân Phi: “Nếu quả thực phía sau có âm mưu gì, cũng dễ định liệu.”

Sở Phi Dương nếu đã nói như vậy, Sở Vân Phi tuy rằng chán nản, nhưng cũng không có cách nào khác. Sở Phi Dương khách khí lưu y, y làm sao có tâm tình nán lại được, chỉ tìm bừa một lí do để thoái thác.

Chương 7

Đến tối, bầu trời nổi lên một trận đại tuyết, những bông tuyết nhẹ và trắng như lông ngỗng bay lả tả rơi xuống viện tử, Tiểu Thạch Đầu níu khung cửa, hưng phấn kêu to, nói thế nào cũng không chịu đi.

Sở Phi Dương không kiên nhẫn, hắc nghiêm mặt đe dọa Tiểu Thạch Đầu, muốn đưa bé vào phòng ngủ. Tiểu Thạch Đầu như cũ víu cửa không chịu buông tay, nói gì cũng không nguyện ý chịu ngoan ngoãn đi ngủ.

“Ngươi làm gì vậy? Sắc trời còn sớm, cứ để con nán lại thêm lát nữa đi, đừng lo.” Quân Thư Ảnh ngồi trên chiếc ghế lớn, đang cầm sách xem, thấy thế nói.

“Ngươi không lo, ta lo.” Sở Phi Dương nói như đinh đóng cột, nói xong xách Tiểu Thạch Đầu lên, mặc kệ bé đang cố vươn tay về phía Quân Thư Ảnh không muốn thuận theo, kêu la ầm ỹ. Sở Phi Dương vỗ vỗ lưng bé, tiếp tục đi về hướng phòng ngủ.

Tiểu Thạch Đầu thấy Quân Thư Ảnh chỉ lắc lắc đầu, vẫn chăm chăm nhìn cuốn sách trên tay, không quan tâm đến mình, ngay lập tức ủ rũ, không vui bám vào người Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương đặt Tiểu Thạch Đầu lên giường, hai ba nhát lột xuống hết xiêm y, kéo chăn đắp cho bé con. Tiểu Thạch Đầu quệt miệng ủy khuất không nhìn hắn, Sở Phi Dương buồn cười điểm điểm chóp mũi bé: “Xú tiểu tử, hảo hảo ngủ đi.” Nói xong, tắt nến, đến thư phòng tìm Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh đang cầm sách xem mê mẩn, bên tai chợt nghe thấy hai tiếng huýt sáo, ngẩng đầu nhìn thì thấy Sở Phi Dương dựa vào cửa, tự tiếu phi tiếu nhìn y.

“Đi thôi.” Sở Phi Dương sờ sờ cằm, không có hảo ý cười nói: “Theo ta trở về phòng.”

Nhiều năm như vậy, đối với hành vi của Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh đã sớm tập mãi thành quen, lúc này y ngay cả đáp lại cũng lười, hạ mắt xem tiếp quyển sách trong tay.

Sở Phi Dương cũng không để ý, ôm cánh tay đi đến bên cạnh tọa ỷ Quân Thư Ảnh ngồi, ngồi xổm xuống, cười, sờ sờ thượng hảo tú bì được lót trên ghế, rồi thuận tay trượt đến trên đùi Quân Thư Ảnh, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Không muốn trở về phòng cũng được, ta còn chưa cùng ngươi tại thư phòng làm chuyện đó đâu…” Nói xong, tay trái liền trượt vào trong vạt áo Quân Thư Ảnh, ngựa quen đường cũ sờ soạng lên phía trên.

Quân Thư Ảnh lập tức nắm lấy cổ tay đang tác loạn của hắn, để cuốn sách sang một bên, bất đắc dĩ nói: “Trở về phòng đi.”

Sở Phi Dương di chuyển ngón tay, sờ soạng đến phần ngực trái ấm áp, mềm mại kia, uốn cong ngón tay, gãi gãi hai cái.

Quân Thư Ảnh nhăn lại lông mày, trên tay sử lực muốn kéo tay hắn ra, Sở Phi Dương bên môi khơi mào một mạt cười, cũng dùng tới khí lực không cho Quân Thư Ảnh toại nguyện, ngón tay tại nơi đó nhẹ nhàng ma sát.

Quân Thư Ảnh muốn đứng lên né tránh, trong miệng nói: “Đủ rồi, đừng ở đây…”

Sở Phi Dương lại đứng dậy, một tay đưa y áp trở về cái ghế, bản thân cũng cúi người đè ép xuống phía dưới, ở trên môi Quân Thư Ảnh hấp xuyết một chút, kề sát mặt y cười nói: “ Lúc trước ta nói trở về phòng ngươi lại không để ý tới. Nếu đã như thế ta làm sao có thể làm trái ý ngươi…”

“Vô nghĩa…” Quân Thư Ảnh khép hờ đôi mắt, chịu đựng đầu ngón tay đang làm loạn tại ngực trái, cố gắng áp chế hơi thở ngày càng rối loạn.
“Thế nên sau này khi ta gọi ngươi, ngươi nên hảo hảo đáp ứng. Nếu không, ta không quan tâm…đem ngươi…ngay tại chỗ…hành quyết.” Sở Phi Dương thuận lúc Quân Thư Ảnh ngẩng cổ cúi xuống nhẹ nhàng hôn, tay phải kéo tay Quân Thư Ảnh qua, mười ngón giao nhau, tay trái vốn đang tác loạn rút ra, vừa hôn môi vừa từ từ thoát ra xiêm y trước ngực Quân Thư Ảnh, lộ ra một mảnh vân da tinh tế mềm mại dèo dai nhưng đã lâu chưa thấy ánh mặt trời, lại thô lỗ kéo mạnh xuống phía dưới, khiến hai điểm đỏ tươi trước ngực kia bại lộ ra bên ngoài.

Sở Phi Dương một đường nhẹ nhàng liếm hôn, rồi từ từ trượt về bên trái. Một tay Quân Thư Ảnh mò mẫm trên mái tóc dài của Sở Phi Dương, không biết là muốn đẩy ra hay là ôm lấy, hơi mở miệng nói: “Kiểm tra chốt cửa.”

Sở Phi Dương không để ý tới y, chỉ chú ý điểm hồng nhuận bên trái kia bị hắn nhu lộng giờ đã hơi hơi đứng thẳng, nhẹ nhàng thổi một hơi, cảm thấy áp lực của bàn tay nơi đỉnh đầu mạnh xuống một chút, cong môi cười cười, vươn đầu lưỡi liếm vài vòng xung quanh, mới há miệng ngậm vào, không quên nhẹ nhàng trấn an Quân Thư Ảnh.

Đỉnh đầu truyền đến tiếng hít thở ngày càng dồn dập và hỗn loạn. Sở Phi Dương dùng hết khả năng khiêu khích, nhẹ nhàng mơn trớn dục niệm đang từ từ đứng lên. Cho đến lúc nó so với ban đầu rõ ràng trướng đại gắng gượng đứng lên mới nhẹ nhàng nhả ra, cười cười, lộ ra ngón tay thon dài, đem nó kẹp vào giữa ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve thưởng thức, lại tại trước ngực nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn.

“Ngươi sao vậy?” Quân Thư Ảnh có chút khó chịu xoay xoay thân thể.

Một bên bị ra sức dùng thủ doạn đùa bỡn, bên kia lại bị vắng vẻ không chiếm được một tia an ủi, cảm giác quá mức không cân bằng khiến y có chút không thoải mái.

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn nhìn y, tiến đến môi y nhẹ nhàng hôn, con ngươi mang ý cười nhìn thẳng hai mắt Quân Thư Ảnh, nhưng động tác trên tay một khắc cũng không tạm dừng.

“Làm sao vậy? Ngươi muốn ta như thế nào?” Sở Phi Dương cười hỏi.

“…..” Quân Thư Ảnh mở mắt, âm thầm nâng tay phủ lên tay Sở Phi Dương muốn hắn di chuyển.

Sở Phi Dương lại trượt xuống phía dưới, nắm lấy tay Quân Thư Ảnh hôn hôn, kéo ngón tay y ấn đến trước ngực phải. Quân Thư Ảnh cương một chút, nhanh chóng rút tay ra, Sở Phi Dương thuận theo y, cười cười, tại nơi mà chỉ cần hơi động một chút sẽ hơi đứng lên nhẹ nhàng liếm. Nghe được tiếng Quân Thư Ảnh thở dốc, Sở Phi Dương lại dừng lại.
“Ngươi muốn ta cũng….ở nơi này.” Sở Phi Dương tại nơi phụ cận có chút giống như vô ý gãi gãi, cười nói: “Vậy trả lời ta một vấn đề.”

“Hỗn đản…vấn đề gì?” Quân Thư Ảnh hơi thở có chút bất ổn hỏi lại.

“Ngươi buổi chiều có nhắc đến đoạn kiếm kia là do đuổi giết một tên côn đồ vô lại lấy được. Ta biết ngươi tuy rằng thích gây rắc rối nhưng dứt khoát sẽ không nhàm chán đến mức vô duyên vô cớ đuổi theo giết tên côn đồ nào đó của hạ cửu lưu. Rốt cuộc là tại sao?” Sở Phi Dương khí định thần nhàn nói.

“Ngươi…chỉ vì hỏi cái này”, Quân Thư Ảnh có chút khó tin ngẩng đầu nhìn hắn.

Sở Phi Dương lại cố tình dưới tầm mắt y, tại điểm đỏ trước ngực trái y sỗ sàng liếm một chút, kích thích Quân Thư Ảnh lại một phen hơi thở bất ổn, ngay cả bên tai cũng đỏ lên.

“Chỉ hỏi điều này, ngươi nói hay không.” Sở Phi Dương vô lại nói.

“Ngươi…thực sự nhàm chán. Ta nói rồi, việc ta làm có đạo lý của riêng ta.” Quân Thư Ảnh quay đầu trả lời.

“Không nói?” Sở Phi Dương nhếch cao lông mày, tay bên ngực trái dùng chút lực đạo vuốt ve, mặt tiếp tục chôn xuống phía dưới. “Không nói thì không nói. Ta cũng không làm ngươi khó xử, ngươi nếu thật sự muốn bính, tự mình đến đây đi.” Sở Phi Dương một bên tháo uống đai lưng bên hông y, một bên nâng mặt cười nói: “Chính ngươi cũng có thể tự làm cho mình thật thoải mái…”

Quân Thư Ảnh cứng đờ, cảm thấy bên hông buông lỏng, Sở Phi Dương đã đem đai lưng cởi xuống ném sang một bên, ngón tay trước ngực trái còn đang tàn sát bừa bãi.

“Ngươi đủ rồi…” Quân Thư Ảnh mở miệng nói.

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn hắn.

Quân Thư Ảnh nuốt nuốt nước miếng,nước miếng qua yết hầu khô khốc có chút đau đớn: “Bọn đạo chích này ở trong trà lâu khua chiêng gõ trống cải biên chuyện xưa của ta và ngươi, hủy danh dự người…”

Y chưa nói dứt Sở Phi Dương đã đột nhiên hung hăng đè lên, trong đôi mắt chợt hiện quang mang sáng rực: “Ngươi, chính là vì điều này?! Ngươi Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh ngươi chưa từng để ý ánh mắt người khác nhìn ngươi như thế nào?! Nhưng lại bởi vì…”

Sở Phi Dương hung hăng hôn lên đôi môi Quân Thư Ảnh, trằn trọc nghiền áp, tựa hồ muốn đem người ăn nhập vào trong bụng. Quân Thư Ảnh ngẩng đầu lên thừa nhận môi lưỡi hắn tàn sát bừa bãi, Sở Phi Dương dường như không giống lúc trước kiên nhẫn thưởng thức từng chút, tay chân luống cuống lột ra xiêm y hai người, lại gặm lại cắn làm trước ngực Quân Thư Ảnh lưu lại vô số ấn ký. Mở miệng hàm trụ điểm đỏ hơi hơi đứng thẳng bên phải kia, có chút thô bạo dùng môi lưỡi đùa giỡn.

Quân Thư Ảnh cũng có chút khó nhịn ưỡn thân thể mang theo âm thanh rên rỉ từ trong miệng tràn ra.

Lúc hai người đang có chút ý loạn tình mê, chợt nghe ngoài viện truyền đến tiếng đập cửa dồn dập, vài tiếng kêu la thất thanh xuyên thấu qua gió tuyết truyền vào phòng khách.

Chương 8

Sở Phi Dương lầm bầm một tiếng, Quân Thư Ảnh bình phục hô hấp, đôi mắt mở to ươn ướt nhìn hắn.

“Ngươi ngồi đây, ta đi nhìn xem, là ai quấy nhiễu chuyện tốt của chúng ta.” Sở Phi Dương xoa nhẹ hai bên tóc mai của Quân Thư Ảnh. Nhẹ nhàng cúi xuống hôn y cười cười. Nói xong đứng dậy sửa sang lại xiêm y của mình, nhìn Quân Thư Ảnh đang miễn cưỡng ngồi lại trên ghế, rồi cúi người giúp y chỉnh đốn trang phục cho kín. Quân Thư Ảnh từ từ nhắm hai mắt, trên mặt vẫn còn chút ửng hồng, thân thể nhu nhuyễn mặc cho Sở Phi Dương đùa nghịch, giữa hai hàng lông mày hơi hơi nhăn lại.

Sở Phi Dương mi gian khẽ cười: “Đừng mất hứng, vi phu lập tức sẽ quay lại….”

Quân Thư Ảnh gạt tay Sở Phi Dương ra, mệt mỏi vùi mặt vào lớp da thú mềm mại, ấm áp. Sở Phi Dương cười đứng dậy, đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng mở ra, nghiêng thân bước ra ngoài, đóng lại ván cửa nặng nề, ngăn cách không cho gió tuyết ngoài kia ùa vào trong.

Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên, thỉnh thoảng có tiếng người mơ hồ truyền đến, Sở Phi Dương không dám lơ là, bước nhanh băng qua đình viện, thanh âm kia càng lúc càng rõ ràng, đó là thanh âm của Sở Vân Phi.

Sở Phi Dương tháo thanh cài cửa xuống, cửa vừa mới mở ra, Sở Vân Phi mang một thân phong tuyết vọt tới trước mặt hắn: “Sở đại ca, thanh kiếm này là giả.”

Sở Phi Dương nhìn khuôn mặt người thanh niên với bộ dáng nghiêm túc, đứng đắn trước mặt, bất đắc dĩ muốn thở dài. Hài tử này a, có chuyện này thôi, ngươi không thể để buổi sáng ngày mai đến sao? Đang đêm tối, gió to tuyết lớn, có cần vì việc này mà phải lặn lội đến đây không? Tuổi trẻ a, hăng hái đến vậy sao?

Sở Phi Dương bày ra vẻ mặt tươi cười ôn hoà, dẫn Sở Vân Phi vào đại sảnh, mở miệng nói: “Vân Phi huynh đệ là từ Thanh Châu đến sao? Thời tiết ác liệt như vậy thật sự là làm khó ngươi rồi.”

Sở Vân Phi vỗ vỗ tuyết đọng trên người, lắc đầu nói: “Không phải, đệ từ nơi ở của Sở đại ca đi ra, liền chạy về Thiên Sơn ngay, dọc đường một người bằng hữu của đệ phát hiện ra đây là đồ giả cho nên đệ lập tức quay lại, đi đi lại lại thế này chỉ mất chút thời gian, còn may vẫn chưa quá muộn.”

“Như vậy a,” Sở Phi Dương tủm tỉm cười, nói: “Vân Phi huynh đệ đi đứng thật chịu khó, lệnh sư thật có phúc a.”

Sở Vân Phi gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười cười: “Đa tạ Sở đại ca khích lệ.”

Sở đại ca không hề khích lệ ngươi a, Sở Phi Dương trong lòng thở dài.

Vào trong sảnh, Sở Phi Dương rót một chén trà nóng cho Sở Vân Phi, rồi ngồi xuống đối diện, hỏi: “Không biết vị bằng hữu kia của ngươi làm sao biết được đây là kiếm giả? Vân Phi huynh đệ định tính toán thế nào?”

Sở Vân Phi ngửa đầu uống cạn chén trà, tay bưng tách trà không, ánh mắt nhìn về phía ấm trà: “Quả thật nhận ra nó là đồ giả cũng dễ dàng, tại lúc ấy đệ sơ ý, không xem xét cẩn thận.”

Sở Phi Dương nhìn cậu như vậy lắc lắc đầu, xách ấm trà để xuống trước mặt Sở Vân Phi, tiếp tục nói: “Vân Phi huynh đệ, kiếm này Quân Thư Ảnh đưa cho ngươi, y không có lý gì lại đưa ngươi kiếm giả, nếu bằng hữu của ngươi không nhìn lầm, thì chỉ có khả năng là kiếm Quân Thư Ảnh lấy được ngay từ đầu đã là giả.”Sở Vân Phi buông tách trà, vội la lên: “Sở đai ca đừng hiểu lầm, đệ tuyệt đối không hoài nghi bằng hữu của huynh.”

Sở Phi Dương nhíu mày, đợi cậu nói tiếp.

Sở Vân Phi lấy một mảnh giấy từ trong tay áo ra, đưa cho Sở Phi Dương: “Sở đại ca, nhìn xem, sẽ hiểu ngay thôi.”

Sở Phi Dương tiếp nhận, mở tờ giấy, chỉ thấy trên đó xiêu vẹo mấy chữ: “Kiếm này là giả, nếu muốn tìm Hiểu Tinh về thì một mình Sở Phi Dương phải đến Cẩm Tú Lâu vào giờ hợi ngày mười hai tháng Chạp. Nếu như làm trái, kiếm hủy, nhớ lấy.”

“Đêm nay?” Sở Phi Dương nhíu mày: “Thứ này từ đâu mà đến?” Ban đầu hắn tưởng rằng Sở Vân Phi cùng Hiểu Tinh kiếm chỉ là chuyện trùng hợp, hiện giờ xem ra có người đang muốn tính kế hại hắn.

“Ngay tại trong chuôi kiếm.” Sở Vân Phi lấy kiếm ra, dùng tay ma xát xung quanh chuôi kiếm một vòng, vẻ mặt đau khổ nói: “Đều do lúc ấy đệ không nhìn kỹ, bằng không cũng không làm phiền Sở đại ca thế này.”

Sở Phi Dương vỗ vỗ vai cậu, thầm nghĩ lúc ấy ngươi bị y khí đến giận sôi máu, có thể nhớ rõ mới lạ.

“Sở đại ca, đệ…đệ không còn cách nào khác mới phải đến tìm huynh, đệ sợ nếu không làm theo những gì trên giấy viết, người nọ thật sự sẽ hủy kiếm…” Sở Vân Phi khó xử nói.Sở Phi Dương trấn an cười nói:“ Nào có gì phiền toái, ta thấy người này là nhằm vào ta mà đến, ngược lại chính là làm liên lụy đến ngươi. Ngươi nếu không ngại phiền toái, ta cần gì phải ngại.”

Sở Vân Phi cảm kích cười nói: “Sở đại ca…”

“Rốt cuộc có chuyện gì?” Một thanh âm thanh lãnh*(trong trẻo,lạnh lùng) đánh gảy cuộc đối thoại của hai người. Sở Vân Phi ngẩng đầu nhìn, thấy Quân Thư Ảnh trên người mặc áo lông trắng từ phòng phía sau đi tới, vẻ mặt ủ rũ cùng không kiên nhẫn.

Sở Phi Dương tiến ra đón cười nói: “Chuyện của Vân Phi huynh đệ xảy ra chút sai lầm, ta thấy đêm nay ta sẽ không được nhàn rồi.”

Quân Thư Ảnh nhìn thoáng qua Sở Vân Phi: “Như thế nào? Vị Sở đại hiệp này, đồ vật cũng đã đưa đến tay ngươi, ngươi chỉ cần mang về sư môn là được. Như vậy thôi mà cũng có thể xảy ra sai lầm? Ngươi sẽ không muốn nói kiếm này là giả, rồi khởi binh vấn tội đến đây đó chứ?”

Sở Vân Phi bị y xem thường mặt hồng lên. Trong lòng cậu không thích người này, nhưng thấy Sở Phi Dương bên cạnh, nhất thời không biết phải dùng thái độ gì tranh luận mới tốt, chỉ nói lắp: “Tại hạ cũng không xấu xa đến mức này, kiếm này quả thực là giả. Nhưng ta không phải…không phải đến đây hỏi tội ——”

“Được rồi.” Sở Phi Dương cười cắt ngang lời cậu, nhượng Quân Thư Ảnh ngồi lên ghế. Khoác vai Quân Thư Ảnh nói: “Kiếm đích thật là giả, việc này hình như có quan hệ đến ta, ngươi xem này.” Nói xong đưa mảnh giấy đang cầm trên tay đến trước mặt Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh nhìn trên tay Sở Phi Dương.

Sở Vân Phi ở một bên nhìn thấy, càng lúc càng cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất quỷ dị, trong đầu không khỏi nghĩ tới những lời đồn đãi trong giang hồ, liếc mắt ngắm Quân Thư Ảnh, dường như so với ban ngày, sắc mặt y hồng nhuận hơn một ít…giữa đôi lông mày khóe mắt còn có điểm…

Sở Vân Phi cuống quít thu hồi ánh mắt, cố gắng để tâm thần không nghĩ ngợi lung tung, lại âm thầm phỉ nhổ chính mình, sao có thể giống bọn đạo chích giang hồ, dùng chuyện này vũ nhục Sở đại ca cùng bằng hữu của hắn.

Sau khi xem xong, Quân Thư Ảnh cau mày nhỏ giọng cùng Sở Phi Dương thương lượng gì đó.

Sở Vân Phi một bên nghe, cũng không biết nói gì, nhìn trái nhìn phải, trong đầu lại nhớ đến, hình như không nhìn thấy thê tử của Sở đại hiệp. Có lẽ nàng không phải người trong giang hồ, nên không xuất hiện trước mặt người ngoài.

___________________________________

Lời tác giả: Về tuổi của Sở đại hiệp,mọi ngươi chớ nghe Sở tiểu ngốc nói bậy,kia là hắn nói chứ không phải tác giả nói a. Mọi người có thể tự tính, đại hiệp lên sàn năm 23 tuổi, sau mã bất đình đề (ngựa không dừng vó) lên Thương Lang Sơn áp đảo Quân giáo chủ,9 tháng sau Tiểu Thạch Đầu ra đời( búp bê không đầy tháng mọi người nhớ rõ không) sau đó hiện tại Tiểu Thạch Đầu 5 tuổi,đại hiệp cũng mới 28,29 tuổi thôi,hoa lệ tích thanh niên kỳ,chưa đến 30 tuổi. Sở tiểu ngốc mới 20 tuổi có thể cũng chưa đến,lúc Sở đại hiệp cứu cậu,cậu mới chỉ là một đứa bé,đại hiệp thì đang tuổi thiếu niên. Cho nên cậu quả thực là nghe chuyện xưa của Sở đại hiệp mà lớn lên a.

Chương 9

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh nhỏ giọng thương lượng vài câu, sau đó quay sang cười nói với Sở Vân Phi: “Vân Phi huynh đệ.”

Sở Vân Phi có chút câu nệ, dù sao cũng là cậu vô duyên vô cớ đến đây gây phiền toái cho Sở Phi Dương, cảm thấy bồn chồn không yên, sợ rằng Sở đại hiệp mà mình ngưỡng mộ đã lâu đối với mình tâm sinh chán ghét.

“Xem ra việc này, chúng ta không thể không đến Cẩm Tú Lâu thăm thú một phen.” Sở Phi Dương nói. “Ta thật muốn xem xem rốt cuộc là ai dụng công sắp đặt như vậy chỉ để muốn gặp một mình tại hạ.”

Sở Vân Phi thấy Sở Phi Dương  trên mặt không chút hờn giận, ngược lại có phần hứng thú, cũng yên lòng đôi chút.

“Bớt nói nhảm, chúng ta chuẩn bị một chút, lập tức xuất môn.” Quân Thư Ảnh nói xong hướng phòng trong đi đến.

Sở Phi Dương bảo Sở Vân Phi ngồi chờ ở đại sảnh, cũng vào theo.

Sở Vân Phi ngồi chờ được một lát, uống hết  tách trà, cảm thấy nhàm chán liền đứng dậy đi vào trong viện. Cậu đứng ở giữa đình viện, thú vị tán thán nhìn những bông tuyết lẳng lặng phiêu nhiên xoay trong không trung, bỗng thấy hậu viện pháo hoa được bắn lên, kéo theo một đạo thanh âm bay thẳng lên bầu trời đêm lạnh lẽo thê lương. Sở Vân Phi khó hiểu, nhíu mày suy nghĩ  mãi cũng không thông suốt ý tứ trong đó, đành bỏ qua không quản. Dù sao Sở đại hiệp hành sự, đều có đạo lý của riêng hắn.

Cùng lúc đó trên Lãng Nguyệt Sơn, vị thiếu chủ trẻ tuổi tương lai đầy hứa hẹn lại vừa anh tuấn tiêu sái của Thanh Phong kiếm phái đang ở trong phòng, bị âm thanh của pháo hoa làm cho kinh sợ, bỏ lại thứ gì đó đương cầm trong tay đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới chân núi là nơi phát ra một mạt mạt hồng sắc diễm hỏa kia.

“Thật không có trách nhiệm, ta cũng không phải nhũ mẫu của tiểu Kì nhi a!” Tín Vân Thâm vẻ mặt chán nản ai thán kêu một tiếng.

Sở Vân Phi chờ chưa được bao lâu, đã thấy Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh một trước một sau theo ra đại sảnh. Hai người đều thay xiêm y thẫm mầu, một thân túc mục*(nghiêm túc,trang nghiêm), so với bộ dạng bình thường nhàn nhã lúc trước có phần lạnh lùng nghiêm nghị hơn.

“Đi thôi”. Sở Phi Dương đi qua bên người Sở Vân Phi, cười cười với y.

Sở Vân Phi vội vàng quay sang cười đáp trả, Quân Thư Ảnh mặt không đổi sắc, theo sát từ phía sau đi qua trước mặt Sở Vân Phi. Sở Vân Phi nhìn bóng dáng hai người, có chút mơ hồ.

Khó trách trên giang hồ có lời đồn đãi như vậy, lúc nào cũng đồng tiến đồng ra, quả thực dễ làm cho người ta hiểu lầm mà. Sở Vân Phi âm thầm nghĩ, gật gật đầu, rồi nhanh chóng đuổi theo.

Khi ba người tới được Cẩm Tú Lâu ở trong thành, vẫn còn chưa đến thời gian ước định. Sở Phi Dương mang theo Quân Thư Ảnh và Sở Vân Phi đi vào tửu lâu lên tầng hai, nấp vào một nhã gian, không làm kinh động đến ai. Sở Phi Dương liễm tức* (thu lại hơi thở) tra xét bốn phía, nhưng chưa phát hiện người nào có nội lực cao thâm, cũng không thấy nhân vật nào khả nghi.

“Ngươi tạm thời không cần hiện thân, chúng ta nên âm thầm quan sát trước một phen, để tránh có âm mưu cùng bẫy rập gì đó.” Quân Thư Ảnh đứng phía sau Sở Phi Dương nói.

Sở Phi Dương đang nhìn nhìn đại đường tửu lâu ồn ào náo nhiệt, nghe Quân Thư Ảnh nói như thế, quay đầu lại nhìn thẳng y cười: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Quân Thư Ảnh cũng đi đến cạnh mành che nhìn ra bên ngoài, tinh tế đánh giá một lượt đủ loại khách nhân đang ngồi.Sở Vân Phi trơ mắt ngồi xem, tựa hồ chỉ có mình là nhàn rỗi nhất, thật sự không nên a, liền cũng đứng  lên tiến gần tới bên cạnh mành. Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh hai người một tả một hữu, đẩy ra bức rèm châu tinh mịn nhìn ra bên ngoài. Sở Vân Phi ngó trái ngó phải, nghĩ muốn chen cùng Sở Phi Dương bên kia, khổ nỗi, chỗ đó quá nhỏ, nếu chưa gì đã cùng người mình kính ngưỡng từ lâu lại vừa mới nhận thức có một ngày quá thân cận tựa hồ không hay lắm, Sở Vân Phi ngã ra, hơn phân nửa thân mình lộ ra bên ngoài.

Sở Phi Dương chọn mi nhìn nhìn cậu, Sở Vân Phi có chút xấu hổ hướng hắn cười cười. Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, nói với Quân Thư Ảnh: “Thư Ảnh lại đây, Vân Phi huynh đệ, ngươi đi bên kia.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy, nhanh nhẹn như miêu không một tiếng động xẹt qua mành.

Tiểu nhị ở gian phòng phía dưới đột nhiên cảm nhận lầu hai có chút dị động, hồ nghi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bức rèm châu ở một gian nhã phòng giống như bị gió thổi qua, nhẹ nhàng lay động. Trừ việc đó ra, tất cả đều bình thường. Tiểu nhị lắc lắc đầu, khách nhân lại cao giọng gọi, vội vàng tiếp tục chạy đi làm việc.

Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh kề sát trên vách tường, khó khăn lắm mới đem được Sở Vân Phi ở phía trước hai người kéo đến bên ngoài mành.

Sở Vân Phi thở dài nhẹ nhõm, dưới chân vừa động, bóng dáng đã nhanh chóng đến bên kia.

“Nhã gian của tửu lâu như thế nào lại không có cửa, rèm châu này sao có thể chắn người.” Sở Vân Phi bất mãn nói.

“Người bình thường tới nơi đây là vì ăn cơm, không cần thiết phải như vậy.” Sở Phi Dương nhẹ giọng cười nói.

Quân Thư Ảnh đã sớm đến bên cạnh mành tiếp tục xem xét, biểu tình trên mặt thật sự nghiêm túc. Sở Phi Dương thở dài, nếu không phải có đôi mắt của Sở tiểu hiệp trông mong nhìn hai người, hắn thật sự nhịn không được muốn đến hôn nhẹ y.

“Không cần lo lắng như vậy.” Sở Phi Dương dán sát vào người Quân Thư Ảnh thấp giọng bên tai nói. “Ta sẽ không để cho ngươi phải thủ tiết.”Quân Thư Ảnh đối với việc đùa giỡn này của hắn sớm đã tập thành thói quen, bất động, mắt cũng chẳng buồn chớp.

Sở Vân Phi nhìn hai người  gắt gao cùng một chỗ, nhíu nhíu đôi lông mày, rồi lại thả lỏng, ca thán một hồi, nhắc nhở chính mình phải tin tưởng vào lời nói của Sở Phi Dương. Bọn họ quả thật là hảo bằng hữu, khó trách Sở đại hiệp đối với vị tiền giáo chủ ma giáo này lại tín nhiệm như vậy, cơ hồ hoàn toàn tin tưởng. May mắn mình không có khuyên nhủ Sở đại hiệp rời xa Quân Thư Ảnh, bằng không hắn nhất định sẽ cho rằng mình là tiểu nhân tìm cách châm ngòi ly gián.

Ba người đều chìm trông suy nghĩ của riêng mình, nhã gian được bố trí tinh xảo trầm mặc thật lâu.

Sở Phi Dương ôm lấy ái nhân, mãn nguyện vô cùng. Sở Vân Phi lại thấy được trong không khí trầm mặc này tựa hồ có cái gì đó đang âm thầm lưu động, làm cho cậu khó chịu. Đúng lúc này Quân Thư Ảnh lên tiếng phá tan bầu không khí quỷ dị.

“Chẳng lẽ là hắn?!”

“Ai?” Sở Phi Dương nhìn ra bên ngoài. Thấy rõ gương mặt người vừa tới, hắn đột nhiên nheo mắt, đau đầu.

“Ai a?” Sở Vân Phi cũng dõi xuống phía dưới, nhưng chẳng thấy nhân vật nào khả nghi, lúng túng hỏi.

Người mà không cần có võ công cũng có thể khiến cho Sở đại hiệp mà ngươi vô cùng kính ngưỡng ngã nhào, Sở Phi Dương nội tâm cười khổ nói.

“Một người bằng hữu cũ mà thôi”. Sở Phi Dương cười cười, nghe được Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng.

Sở Vân Phi nhìn lại, chỉ thấy một thư sinh áo lam dáng người gầy yếu đang cùng chưởng quầy nói gì đó, lông mi thanh tú rũ xuống, hình như chất chứa vô hạn sầu bi. Bất quá mới nói được đôi ba câu đã buông mấy lượng bạc để trên bàn rồi rời đi.

“Chẳng lẽ không phải là hắn?!” Quân Thư Ảnh nhíu mày nghi hoặc.

“Người kia chỉ là một thư sinh văn nhược, vì sao Thư Ảnh lại nghĩ đó chính là hắn?!” Sở Phi Dương hứng thú chọn mi hỏi ngược lại. Đợi cả nửa ngày Quân Thư Ảnh không hề động cũng không trả lời. Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, xem ra là giả vờ không nghe thấy rồi.

“Thời gian hẹn đã đến, ta nên đi xuống.” Sở Phi Dương buông Quân Thư Ảnh ra, dặn dò: “Các ngươi tốt nhất đừng xuất hiện để tránh gặp chuyện xấu.”

Sở Phi Dương từ phía sau đi ra ngoài, lách người nghênh ngang đến trước tiền môn. Vừa mới tìm được bàn trống định ngồi xuống, trước mắt đã hiện ra một đạo bóng dáng, là một thanh niên khuôn mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng, đôi mắt hạnh mãn ý mỉm cười nhìn hắn. Tinh tế quan sát, người này so với nữ tử bình thường còn xinh đẹp hơn vài phần.

“Sở đại ca, đã lâu không gặp, còn nhớ rõ tại hạ?” Thanh niên dùng một đôi bàn tay thon dài nhỏ nhắn trắng nõn nâng cằm, chớp chớp mắt, mang theo tia khờ dại hỏi.

Chương 10

“Xin hỏi các hạ là..?” Sở Phi Dương nhìn người có dung mạo xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài trước mặt, mỉm cười nói.

“Sở đại ca, huynh thật sự không nhớ rõ ta sao?” Thanh niên cắn cắn môi, trong ánh mắt lưu chuyển một tia oán hận.

Sở Phi Dương khẽ thở dài: “Môn chủ, biệt lai vô dạng…”

“Gọi muội Phinh Đình” Chân Thủy Môn môn chủ, mày liễu vừa nhíu, không vui nói.

“…..” Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười cười, trực tiếp hỏi: “Người hẹn ta tới đây chính là cô? Cô biết Hiểu Tinh Kiếm ở đâu sao?”

Phinh Đình lần nữa nâng cằm lên, đôi mắt đẹp si ngốc ngắm nhìn khuôn mặt Sở Phi Dương, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngơ ngác gật đầu.

“Kiếm ở nơi nào?” Sở Phi Dương tiếp tục hỏi.

Phinh Đình lúc này mới như hồi phục lại tinh thần, vội lắc lắc đầu: “Không phải muội!” Nhìn biểu tình của Sở Phi Dương có vẻ không tin tưởng lắm, lại giải thích: “Có một người đàn ông bí ẩn, bảo muội tới nơi này gặp huynh. Người đó nói vào hôm nay, tại thời điểm này, huynh nhất định sẽ ở đây chờ muội. Quả nhiên…” Phinh Đình nói đến đây, nét mặt rất hạnh phúc.

“Người đàn ông bí ẩn?!” Sở Phi Dương khó hiểu lặp lại, hỏi Phinh Đình: “Cô đã từng gặp qua người đó chưa?”

“Đã nói là người bí ẩn, thì làm sao có thể gặp qua.” Phinh Đình không kìm được đi tới, hưng trí dạt dào kề sát vào Sở Phi Dương nói: “Đừng nhắc đến người bí ẩn đó nữa, Sở đại ca huynh thử nhìn muội, huynh cảm thấy thế nào?”

Sở Phi Dương hơi lui về phía sau một chút, nhìn nhìn bộ dạng nữ phẫn nam trang của Chân Thủy Môn môn chủ, lúc này đây đang mang vẻ mặt hưng phấn nhìn thẳng vào mình.

“Ắch…..cũng không tệ lắm.” Sở Phi Dương kéo kéo khóe miệng nói.

“Nơi nào không tệ?” Phinh Đình đối với thái độ trả lời có lệ của Sở Phi Dương rõ ràng không vừa lòng, tiếp tục tiến lên truy vấn.

Sở Phi Dương tiếp tục lui về phía sau, giương mắt liếc nhìn lên lầu hai. Không biết có phải là ảo giác không, hắn dường như cảm thấy phía sau bức mành có một đôi mắt sáng hơi dao dộng nhìn xuống, không khỏi đau đầu.“Quên đi, Phinh Đình biết, Sở đại ca luôn luôn thích chiếu lệ với người khác.” Phinh Đình ngồi nghiêm chỉnh trở lại. “Giống như năm đó huynh nói với muội, muốn kết hôn với thiên hạ đệ nhất mỹ nhân vậy. Phinh Đình đã ghi nhớ nhiều năm, nhưng Sở đại ca lại trong chớp mắt liền quên.”

Sở Phi Dương quả thật không muốn môn chủ trong tình huống này cùng Chân Thuỷ Môn môn chủ nhắc lại chuyện quá khứ, phân biệt cái gì là thiếu niên hết sức lông bông, cái gì là lời thề bãi bể nương dâu. Một mặt lại nghi hoặc người bí ẩn kia, người đó tạo một vòng tròn lớn như vậy rốt cuộc có ý đồ gì? Hay chỉ là muốn trêu trọc Thiên Sơn Phái, Chân Thủy Môn cùng Sở Phi Dương hắn. Nếu không có một lý do nào hợp lý thì người nọ thật sự là nhàm chán đến không thiết sống chết.

“Sở đại ca, muội hiểu.” Phinh Đình quyết đoán nói: “Ngươi thích nam nhân, không sao cả.”

Sở Phi Dương đang nhập tâm suy nghĩ sự việc bị những lời này của Phinh Đình làm chấn động, giật mình mới mở miệng: “Cô….”

“Sở đại ca, muội hóa trang nam tử thế nào?” Phinh Đình lại một lần nữa tiến lên, ánh mắt sáng long lanh: “Phinh Đình có thể làm được thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, cũng có thể trở thành thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử! Sở đại ca, nếu huynh vì không thể yêu mến nữ tử mà không tiếp nhận muội. Đừng lo, muội có thể vì huynh biến thành nam tử.”

Sở Phi Dương mục trừng khẩu ngốc, hắn nhìn khuôn mặt nữ tử kiên nghị, quả cảm trước mặt, cảm thấy bên tai dường như xuất hiện huyễn thính, ầm vang một tiếng nháy mắt có cảm giác ngũ lôi oanh đỉnh. Sở Phi Dương nửa ngày mới tìm được tiếng nói: “Cô…cô thật sự là! Mọi thứ không phải như những gì cô nghĩ…”

“Vậy là như thế nào?” Phinh Đình bất mãn ngắt lời: “Sở đại ca, huynh quen muội trước, thế nhưng, huynh có thể thân cận tiểu thư Mai gia, có thể thân cận Thuỷ Nguyệt cô nương. Bọn họ không thể lưu lại trong lòng ngươi, không có nghĩa là muội không thể. Nhưng huynh lại hoàn toàn không cho muội một tia cơ hội. Muội không cam tâm.”

Trên nhã gian lầu hai, phía sau bức rèm, Sở Vân Phi cùng Quân Thư Ảnh thu hết,ọi việc xảy ra trong đại đường vào tầm mắt.Sở Vân Phi thấy Sở Phi Dương nhíu mày, xoa xoa trán, dường như không biết phải xử lý thế nào, hiếu kỳ hỏi: “Di, vị cô nương kia là ai a? Lại có thể bức bách Sở đại ca như thế? Chẳng lẽ là Sở phu nhân?” Sở Vân Phi quay đầu lại hỏi Quân Thư Ảnh. Tò mò chiếm hầu hết tâm trí của cậu, khiến cậu quên mất sự căm ghét đối với y.

Quân Thư Ảnh không trả lời, chỉ lạnh lùng liếc cậu một cái, ánh mắt sắc bén không mang theo thiện cảm làm cho Sở Vân Phi ngưng trệ, đến tận khi y chuyển rời tầm mắt tiếp tục xem xét bên ngoài, Sở Vân Phi mới thở ra một hơi.

Thật sự là, ánh mắt giống con dao, quả nhiên là phần tử xấu xa trong ma giáo, Sở Vân Phi nội tâm oán thầm. Đang định tiếp tục quan sát, chỉ thấy mắt hoa hoa, phía đối diện đã không thấy bóng dáng Quân Thư Ảnh đâu. Khung cửa trước mặt lại hơi hơi mở, vẫn còn lay động.

Sở Vân Phi đối với căn phòng trống không giật mình, cũng đi theo nhằm phía cửa sổ.

“Phinh Đình, những gì cô nghĩ, hoàn toàn sai lầm rồi.” Sở Phi Dương trầm giọng nói: “Vấn đề không phải là ở chỗ ái mộ nam tử hay nữ tử..”

Phinh Đình quả quyết nói: “Sở đại ca, huynh không cần nói vòng vo. Huynh ghét bỏ muội là do vẻ nam trang hay là do thân nữ nhân? Không sao cả, muội có thể…”

“Đừng!” Sở Phi Dương cuống quít ngăn chặn, Phinh Đình ngừng lại, chăm chú nhìn hắn.

“Đừng nói thêm gì nữa…” Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, còn chưa nói xong, lại cảm thấy một cơn gió nhẹ đưa tới từng trận hương khí quen thuộc, theo đó là một bóng đen bao phủ xuống.

“Phi Dương, vừa rồi có người đáng ngờ xuất hiện ở đại đường, công lực phong bế nội tức của người đó rất cao, cho nên ta với ngươi mới không phát giác.” Quân Thư Ảnh đi đến bên cạnh Sở Phi Dương, cúi xuống nhẹ giọng nói: “Người đó vừa mới rời đi, ta sợ đả thảo kinh xà, ngươi xem có cần truy không?” Nói xong nhìn thoáng qua Chân Thủy Môn môn chủ đang trợn to mắt nhìn y. “Dù sao ngươi cũng đã theo lời tới gặp người ước hẹn nếu như người này giữ chữ tín, tất có hậu chiêu.”

“Đương nhiên là phải truy rồi.” Sở Vân Phi ban đầu không hiểu gì, đi theo qua đây nghe được lời Quân Thư Ảnh nói, mở to mắt kêu lên:  Ta nhất định phải bắt được ác nhân đáng ghét này!” Nói xong thi triển khinh công dẫn đầu hướng ra ngoài chạy đi.

Sở Phi Dương đứng dậy, cùng Quân Thư Ảnh liếc nhau, xoay người hướng Chân Thủy Môn môn chủ nói: “Ta còn chuyện quan trọng cần làm, vậy xin cáo biệt.” Nói xong cùng Quân Thư Ảnh một trước một sau hướng ra ngoài bay đi.

Mọi người trong nội đường đã sớm nhìn quen nhân sĩ giang hồ đi tới đi lui, bởi vậy ba người này cũng không tạo nhiều sự chú ý. Ngược lại thanh niên kia một mình lưu lại đứng trầm mặc một lúc lâu, rồi hét lên tức giận: “Tiểu nhị, mang rượu tới!” Khiến nhiều người giật mình kinh sợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau