DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Trên một vách đá thâm thấp, bằng phẳng, mấy bụi cỏ dại đang đung đưa đón gió, cách đó không xa có thể nghe thấy tiếng nước chảy va vào đá ngầm.

Không bao lâu sau, chỉ thấy hai bóng dáng một trước một sau từ dưới thạch bích bay lên, tay áo phiêu phiêu, trên nền hải thiên nhất sắc, tựa như trích tiên hạ phàm.

Sở Phi Dương nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, xoay người, liền nhìn thấy Quân Thư Ảnh đã theo kịp phía sau, gió biển khiến tóc cùng góc áo y bay phấp phới, cả người toát lên tư thái đường hoàng tiêu sái. Sở Phi Dương khẽ nheo lại hai mắt.

Quân Thư Ảnh chân phải điểm xuống đất, lại tiến về phía trước thêm hai bước nữa mới dừng hẳn lại, vừa vặn ở ngay trước mặt Sở Phi Dương, Sở Phi Dương cười với y. Quân Thư Ảnh lại nhớ tới vừa rồi Sở Phi Dương tiếp đất gọn gàng mà dứt khoát không một động tác thừa, trái ngược hẳn với hiện trạng của mình, trong lòng có điểm không vui. Võ công không bằng Sở Phi Dương luôn luôn là nỗi đau trong lòng Quân Thư Ảnh. Y đang buồn bực, lại còn nhìn thấy nụ cười sáng lạn trên khuôn mặt tuấn tú kia của Sở Phi Dương tâm tình lại càng thêm khó chịu.

Sở Phi Dương mạc danh kỳ diệu bị trúng một cái trừng mắt của y, nghĩ đi nghĩ lại, thật sự không tài nào nghĩ ra mình đã đắc tội gì với người ta.

Quân Thư Ảnh “hừ” một tiếng, lập tức lướt qua Sở Phi Dương tiến thẳng lên phía trước.

Sở Phi Dương buông tha cho việc tự xem xét bản thân, bước nhanh vài bước đuổi kịp. Không dám tiếp tục trêu chọc y, yên lặng cùng y sóng vai mà đi, không biết suy nghĩ gì.

Quân Thư Ảnh vài lần liếc mắt đánh giá Sở Phi Dương, trong bụng đem người ta từ đầu đến chân bêu rếu n lần. Vừa tự đại, vừa thô tục, lại chẳng lịch sự, đạo mạo án nhiên, bên ngoài tô vàng nạm ngọc!

Bất quá dù có tiếp tục hạ thấp Sở Phi Dương, trong lòng Quân Thư Ảnh cũng không thể không thừa nhận, võ công của Sở Phi Dương so với mình cao hơn không ít. Vô luận y có chăm chỉ cố gắng thế nào, mỗi lần nghĩ có thể cùng Sở Phi Dương sóng vai, thì lại phát hiện vẫn còn kém một chút.

Nếu kém xa quá nhiều thì cũng chẳng nói làm gì, nếu vốn không phải cùng một cấp độ, thì ngay cả tâm tư so sánh cũng chẳng có. Thế nhưng đây chỉ là kém có một chút! Quân Thư Ảnh quả thực chỉ muốn cắn cho hắn một nhát, vừa đố kỵ lại không cam lòng, Sở Phi Dương đáng ghét.

“Nghĩ cái gì vậy, tiếng nghiến răng thật lớn a.” Thanh âm Sở Phi Dương khiến Quân Thư Ảnh đang trầm mê trong sự đố kị giật mình, tay cũng bị cầm lên.

Quân Thư Ảnh không vùng ra. Thấy bàn tay nắm mình có chút thô ráp, ngoài vết chai do luyện kiếm nhiều năm, còn vì phải làm việc nhà nữa.

Trái lại với tay của mình, tuy rằng vết chai khổ luyện binh khí thời niên thiếu vẫn còn, nhưng bởi vì mấy năm gần đây chưa từng động đến kiếm, mà chủ yếu là dùng ám khí, vết chai này từ lâu đã mờ đi.  Mười ngón tay của y lại còn không động đến nước, mỗi ngày đều được người ta hầu hạ đến nơi đến chốn, hai bàn tay đang nắm nhau, khác biệt quả thật rõ ràng.

Cuối cùng trong lòng Quân Thư Ảnh cũng tìm ra một chút an ủi.

“Hừ,võ công thiên hạ đệ nhất thì sao chứ, về nhà vẫn phải nấu cơm giặt giũ.”

Sở Phi Dương nghe thấy lời nói đủ châm chọc của y, lại nhận được một cái nhìn khinh thường, cuối cùng cũng hiểu được vị này vừa rồi rối rắm cái gì.

Hắn dở khóc dở cười nhìn Quân Thư Ảnh: “Ngươi muốn lấy việc này để tự an ủi a. Bỏ đi, bỏ đi, Sở đại hiệp ta võ công thiên hạ đệ nhất, không thèm so đo với tiểu hà mễ nhà người*(hà mễ: con tôm).”

Tiểu hà mễ lại không tức giận với chiêu khích tướng của hắn, bình tĩnh để Sở Phi Dương nắm tay y dẫn đi.

Hai người trở lại chỗ vừa bị rơi vào cơ quan, nơi này đã khôi phục lại nguyên trạng, trừ bỏ lá rụng không còn lại thứ gì, hoàn toàn là mặt đất bằng phẳng, không nhìn ra tí tẹo dấu vết có cơ quan nào.

Sắc trời lúc này đã tối đen, ánh sao lấp lánh trên bầu trời như thắp sáng cho toàn bộ Kỳ Lân đảo, gió biển mang theo hơi ẩm vẫn không biết mệt mỏi mà quét qua.

Sở Phi Dương ngồi xổm xuống nhìn dấu chân hỗn loạn trên mặt đất, nhíu mày.

“Bọn họ đã xảy ra chuyện.” Quân Thư Ảnh đứng bên cạnh Sở Phi Dương.

“Sao ngươi biết?” Sở Phi Dương có chút nghi hoặc.

Quân Thư Ảnh nói: “Nếu bọn họ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hiện tại nhất định vẫn đang tìm chúng ta, nếu bọn họ theo cơ quan khi đó đi xuống, thì giờ động khẩu đã đóng, bọn họ sẽ bị nhốt bên trong. Mọi người không phải ai cũng giống Sở đại hiệp ngươi, tới cô đảo này còn có thể nhận thức được mấy vị sư thúc sư bá. Bọn họ có thể không được may mắn như chúng ta thoát ra được. Nếu bọn họ không đi xuống, dựa theo tính cách của Sở Vân Phi, trước khi tìm được hai người chúng ta, cậu ta nhất định sẽ không đóng cơ quan này lại.”

Sở Phi Dương nghe xong, tuy rằng biết Quân Thư Ảnh nói có lý, nhưng trong lòng vẫn có chút vị dấm chua: “Ngươi thật hiểu rõ tiểu tử kia a.”

Quân Thư Ảnh mỉm cười, tâm tình có vẻ tốt lắm: “Nếu đổi thành vị Phinh Đình cô nương kia cũng giống thế thôi.”

“Khụ, có lẽ cơ quan này tự đóng lại, chưa thể chắc chắn gì được, chúng ta thử lên phía trước tìm bọn họ xem sao.”

Quân Thư Ảnh gật đầu, Sở Phi Dương nhìn quanh bốn phía, tìm một nơi dễ thấy dùng kiếm khắc lên ký hiệu.

……

Nhưng đã qua ba ngày liên tiếp, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đều không tìm được tung tích ba người kia.

“Là do ta sơ suất.” Sở Phi Dương có chút lo lắng. “Biết rõ Giang Tam có vấn đề, nhưng lại không báo để cho Vân Phi và Phinh Đình cẩn thận đề phòng.”

“Ngươi đừng xem thường bọn họ. Một người là đại đệ tử phái Thiên Sơn, người còn lại là môn chủ Chân Thuỷ Môn, ngươi thực coi bọn họ là hài nhi ba tuổi cái gì cũng không biết sao. Bọn học chỉ ở trước mặt lão nhân ngươi mới giả vờ khờ dại phẫn vô tri thôi.” Quân Thư Ảnh vỗ vỗ bả vai Sở Phi Dương.

“Được rồi, ta sẽ coi như ngươi đang an ủi ta.”

Sau một lúc lại nhịn không được hỏi: “Thư Ảnh, ngươi thực cảm thấy ta đã già rồi sao?”

Quân Thư Ảnh giống như bị sặc nước miếng, liếc nhìn Sở Phi Dương một cái, tựa hồ nghĩ đến cái gì, trên mặt phiếm hồng, rồi sau đó lại trắng bệch: “Không già, ngươi một chút cũng không già, ngươi như vậy là được rồi….”

Sở Phi Dương còn chưa đủ khả năng để từ sắc mặt hồng hồng trắng trắng của Quân Thư Ảnh đoán được y suy nghĩ cái gì, mỉm cười tựa hồ rất vừa lòng với đáp án này. Hắn nếu biết Quân Thư Ảnh nghĩ đến việc không đứng đắn gì, thì câu “Ngươi như vậy là được rồi” có lẽ sẽ càng khiến hắn cảm thấy mỹ mãn.
Hai người nghỉ ngơi một lát, rồi lại bắt đầu men theo con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại tiếp tục tìm kiếm.

Sở Phi Dương từng nghiên cứu tấm bản đồ vài lần, hòn đảo này nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, muốn tìm được ba người cũng không phải là việc dễ dàng. Hắn liền đơn giản dẫn Quân Thư Ảnh cùng nhau đến nơi giấu bảo vật, dọc theo đường đi lại lưu tâm tìm kiếm tung tích ba người.

Mục đích của Giang Tam là chính là nơi đó. Mặc kệ nơi đó giấu bảo vật, hay là thứ gì khác, cuối cùng hẳn ở chỗ ấy sẽ tìm được gã.

“Thư Ảnh ở kia có vài toà viện tử, chúng ta đi qua đó xem một chút.” Hai người vẫn men theo đường lớn đi, Sở Phi Dương nhìn thấy phía bắc có một viện lạc bỏ hoang, nhìn cách bố trí có lẽ là phòng ngủ trước kia của chúng đệ tử Đông Long Các. Ba tòa đại viện phân bố xen kẽ trên địa hình nhấp nhô kia, dựa theo địa hình dốc mà xây lên, thật sự là khéo léo.

Đi xuyên qua đường nhỏ bị cỏ dại um tùm che kín giữa ba viện, cũng may hai người khinh công tốt, nên chỉ cần một nén hương đã đến được phụ cận.

Bức tường cao cao chưa đổ sụp, nhưng đã cực kỳ cũ nát, trên cổng treo bức hoành phi nghiêng nghiêng vẹo vẹo, lại thòi ra mấy bụi cỏ, vài con côn trùng nho nhỏ chộn rộn chung quanh.

“Chỗ này lúc trước có lẽ cũng là một nơi phồn hoa náo nhiệt, vậy mà mới chỉ qua có vài thập niên thôi mà đã hoang vu thế này.” Sở Phi Dương cảm khái nói.

“Nơi này cỏ cây um tùm, côn trùng hoành hành, có chỗ nào hoang vu. Đã không có hơi thở người sống, đương nhiên sẽ có vật sống khác tàn phá bừa bãi. Cuộc sống vốn là như thế, chưa đến nói đến hoang vu hay không hoang vu.”

“Đạo lý của ngươi càng ngày càng nhiều a, ta nói không lại ngươi.” Sở Phi Dương nhướn mày, cũng thu hồi lại tâm tình thương xuân thu buồn hồi nãy. Cùng Quân Thư Ảnh tiến vào đại môn.

Đi qua vài đoạn thềm đá, chuyển đến một bên, cảnh vật trước mắt liền như bừng sáng lên. Hàng dài phòng ở trùng trùng điệp điệp sắp thành hai bên, kéo dài ra xa tít tắp, ở giữa là một mảnh đất trống rộng lớn, vừa nhìn đã cảm thấy vô cùng khí thế.

Nhưng lúc này đây Sở Phi Dương cũng chưa kịp sinh ra cảm xúc gì, bởi vì trên mặt đất thấy rõ có rất nhiều vết máu. Mặc dù đã đọng lại thành màu đen, nhưng vẫn có thể nhìn ra, mới lưu lại nhiều nhất là hai ngày.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh liếc nhìn nhau, rất ăn ý không phát ra tiếng động, cùng nhau lần theo vết máu rơi trên mặt đất di về phía trước.

Vết máu đứt quãng kéo dài đến phía trước, đến phía sau đã không còn dấu vết, nhưng những bụi cỏ bị giẫm lên vẫn còn tiếp tục.

Hai bên khu đất trống là một loạt phòng ở có hình thức giống nhau vây quanh, nếu chỗ đó là nơi ở của chúng đệ tử, thì khoảng đất trống này hẳn là nơi luyện công. Ngay trước mặt hai người, là một phòng ở có kiến trúc đồ sộ rộng rãi hơn hẳn các phòng khác. Cánh cửa của đại môn cao cao kia đã sớm rơi trên mặt đất, phủ đầy tro bụi.

Sở Phi Dương đi vào trước. Ánh sáng trong phòng cực ít ỏi, đối diện đại môn cung phụng một pho thần tượng kim thân (tượng thần bằng vàng), lúc này đã đổ sụp trên đất, cũng không biết là vị thần nào.

Hai người một trái một phải vòng qua cái bàn thờ kia, lại nghe Quân Thư Ảnh gọi một tiếng: “Phi Dương!.”

Sở Phi Dương vội vàng chạy qua, thì thấy Quân Thư Ảnh đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn một đoạn bạch cốt. Sở Phi Dương cũng ngồi xuống bên cạnh, lông mày nhăn tít lại.

“Không phải xương cốt của dã thú, là xương đùi của người.” Quân Thư Ảnh nói, quay đầu nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của Sở Phi Dương, lại nói: “Ngươi không cần lo lắng, thứ này vừa thấy đã biết là lâu năm rồi, mấy người kia dù có chết, cũng chưa thể thành thế này được.” Nói xong còn lấy ngón tay chỉ chỉ xương cốt trên mặt đất.

Sở Phi Dương gật gật đầu, ngược lại lại vô lực thở dài: “Biện pháp an ủi của ngươi cũng quá độc đáo đi. Nếu đổi lại là người khác nếu bị an ủi như thế vài lần, dù không có việc gì cũng thành có việc.”

Quân Thư Ảnh bĩu môi, vẫn chưa lên tiếng, Sở Phi Dương trái lại nhìn đã hiểu, lại cười nói: “Đúng, nếu là người khác, Quân đại công tử của chúng ta cũng chẳng hứng thú đi lo nghĩ tâm tư an ủi hắn.”

Hai người vừa mới nói mấy câu, đột nhiên nghe thấy trong góc phòng truyền đến một tiếng động khẽ.
Quân Thư Ảnh đứng lên, ba trường châm vô thanh vô tức kẹp giữa ngón tay, lại nhìn về phía Sở Phi Dương, ra hiệu cho hắn lùi lại hai bước.

Sở Phi Dương đi đến góc phòng tối tăm kia, cước bộ nhẹ nhàng chạm đất không gây ra tiếng động nào.

Âm thanh kia lại phát ra, lúc này đây lại vang liên tục vài lần, tựa hồ như có người lấy thứ gì đó gõ vách tường.

Sở Phi Dương suy nghĩ một lát, vài bước đi đến bên vách tường kia ngồi xổm xuống lấy tay gõ gõ, thanh âm bên kia lại vang lên càng cấp bách hơn, làm như đáp lại.

Quân Thư Ảnh cũng đi qua đó, thu hồi ám khí.

“Sau bức tường này có người.” Sở Phi Dương mở năm ngón tay đè lên vách tường kia, Quân Thư Ảnh thì đi xung quanh tìm cơ quan, Sở Phi Dương lại nói: “Không cần tìm nữa.” lại hướng về người sau bức tường kia nói: “Ngươi né sang bên cạnh, ta sẽ đánh vỡ bức tường này.”

Sau một lúc lại nói: “Tránh ra chưa? Nếu được rồi thì hãy gõ hai tiếng vào vách tường.”

Hai tiếng gõ mỏng manh truyền ra, Sở Phi Dương đứng dậy cách vách tường hai bước, vận nội lực, một trưởng đánh về phía vách tường rắn chắc kia.

Hắn không dùng lực quá lớn, chỉ đủ để tạo ra một khe cho một người cao lớn có thể lách qua. Hai người còn chưa đi vào, một bóng người nghiêng ngả lảo đảo từ sau bức tường ngã ra, Sở Phi Dương cuống quít tiến lên tiếp được.

“Vân Phi!” Sở Phi Dương đẩy tóc trước mặt người nọ ra, người mà toàn thân nhếch nhác này thế nhưng lại chính là Sở Vân Phi.

Trên đùi Sở Vân Phi được băng bó cẩu thả bằng băng vải, một ít vết máu thấm ra, nhiễm đỏ cả xiêm y của cậu.

Nhân lúc Sở Phi Dương kiểm tra miệng vết thương của Sở Vân Phi, Quân Thư Ảnh dựa theo khe hở  trên vách tường liếc vào bên trong. Phía sau vách tường hoá ra lại là một dũng đạo (hành lang) rất dài, kèo dài tận về hắc ám phía xa xa.

Khiến Quân Thư Ảnh kinh hãi không phải là cơ quan này, mà là bên trong dũng đạo chất đống tầng tầng lớp lớp bạch cốt, quả thực làm cho hành lang kia vốn không được tính là rộng lớn lại càng thêm chật chội. Quần áo bên trên bạch cốt vẫn có thể nhìn ra chút hình dáng, đều là một kiểu giống nhau. Mấy bộ xương khô tư thế vặn vẹo cũng kéo dài dọc theo dũng đạo, không biết tại nơi tối tăm không nhìn thấy kia còn nhiều ít thế nào.

“Phi Dương.” Quân Thư Ảnh cau mày gọi Sở Phi Dương đến xem.

Sở Phi Dương đứng phía sau y, cũng yên lặng một lát. Quân Thư Ảnh chỉ có thể cảm thấy tiếng thở gấp phía sau mình.

“Quên đi, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã.” Sở Phi Dương vỗ vỗ bả vai Quân Thư Ảnh lên tiếng, xoay người cõng Sở Vân Phi đã hôn mê bất tỉnh, chờ Quân Thư Ảnh rồi cùng nhau đi ra bên ngoài.

Dọc theo cả đoạn đường đi hai người không nói câu nào. Quân Thư Ảnh không biết trong lòng Sở Phi Dương lúc này đang  nghĩ gì. Nơi này dù gì cũng là sư môn của đại sư phụ hắn. Lão nhân từ ái kia luôn luôn được Sở Phi Dương tôn kính, lại thân như cha con, chứng kiến thảm cảnh vừa rồi, trong lòng chắc hẳn không dễ chịu.

Không phải Quân Thư Ảnh nhiều chuyện. Các đệ tử trên đảo này, y vốn nghĩ sau khi môn phái bị sụp đổ, bọn họ đều phẩn ai người nấy đi, nhưng không ngờ đến hoá ra toàn bộ đều bị lưu lại bên trong dũng đạo phía sau bức tường kia.

Có lẽ không chỉ ở nơi đó. Từ khi đặt chân lên hòn đảo này y phát hiện cơ quan trên đảo nhiều như thế, phía sau từng cơ quan đều là không gian hắc ám. Có lẽ tại những nơi mà bọn họ không nhìn thấy, có lẽ càng nhiều oan hồn uổng mạng.

Nơi này nhất định là đã từng phát sinh qua tranh đấu. Một đám người mang trong mình tuyệt thế võ công. Vậy thì tranh đấu này có thể tưởng tượng có bao nhiêu quyết liệt cùng tàn khốc. Vì sao Mục Giang Bạch lại có thể toàn thân trở ra? Rốt cuộc lão ta đã làm gì?

Tưởng tượng đến việc Sở Lân vẫn còn đang ở chỗ lão, đột nhiên trong lòng Quân Thư Ảnh cảm thấy vô cùng căng thẳng.

Một bàn tay giữ chặt lấy y, Quân Thư Ảnh phục hồi lại tinh thần, nhìn ánh mắt thân thiết của Sở Phi Dương.

“Thư Ảnh, đừng lo lắng đại sư phụ tuyệt đối không phải ác nhân.” Sở Phi Dương nói.

Quân Thư Ảnh cũng quay lại nắm tay Sở Phi Dương, gật gật đầu.

Hai người tìm được một sơn động khô ráo. Sở Phi Dương đặt Sở Vân Phi lên mặt đất, lại kiểm tra mạch đập của cậu, thở ra một hơi nói: “Cậu ta không có việc gì. Chỉ bị thương trên đùi, miệng vết thương cũng không còn gì đáng ngại.”

Quân Thư Ảnh dựa vào vách động ngồi xuống, đối với việc này cũng chẳng mấy quan tâm.

“Còn lo lắng gì sao?” Sở Phi Dương ngồi xuống cạnh y.

“Lân nhi còn nhỏ như thế đã xa gia đình, ta đột nhiên cảm thấy…” Quân Thư Ảnh có chút suy sụp đáp.

“Đó là lựa chọn của Lân nhi. Nhi tử có chí khí, ngươi nên cao hứng mới đúng a, không phải ngươi vẫn muốn có một hảo nhi tử có thể nhất thống giang hồ sao?” Sở Phi Dương ôm lấy y, khẽ cười trấn an.

“Nhưng mà nó vẫn còn nhỏ như vậy.” Quân Thư Ảnh nghĩ đến bộ dạng nhuyễn nhuyễn tiểu tiểu lúc Lân nhi bị ôm đi, trong lòng liền ức chế không được mà cảm thấy….đau nhói.

“Ta…ta rất nhớ Lân nhi.” Khó có được lúc Quân Thư Ảnh tỏ ra yếu đuối trước mặt Sở Phi Dương, một bàn tay y vòng qua ôm lấy cổ Sở Phi Dương, dán mặt vào cần cổ của hắn. “Ta thấy hối hận. Gì mà thiên hạ đệ nhất, gì mà nhất thống giang hồ, Lân nhi căn bản không cần. Nó hẳn là phải được hảo hảo mà dưỡng trong nhà, được chúng ta chăm sóc.” Còn có một chút lo lắng y không nói lên lời, môn phái quỷ dị này, rồi cả lão nhân thần bí kia….

“Lân nhi có lẽ không cần những thứ này, nhưng mà hài tử quan tâm ngươi a. Hài tử là cốt nhục của ngươi, tâm huyết của ngươi. Ngươi muốn nó trở nên nổi bật, nó có thể vì ngươi mà làm thiên hạ đệ nhất.” Sở Phi Dương hôn hôn lên đỉnh đầu Quân Thư Ảnh, ôn nhu an ủi.

Sở Vân Phi nằm ở một bên lúc này phát ra một tiếng rên rỉ, chậm rãi tỉnh lại.

Chương 52

“Vân Phi, đệ tỉnh rồi.” Sở Phi Dương đi đến bên cạnh Sở Vân Phi, ấn cậu đang muốn ngồi dậy nằm xuống.

“Nội lực của đệ tổn hao quá nhiều, lại mất nhiều máu, hiện tại rất hư nhược. Cứ nằm yên là được rồi.”

“Sở đại ca…” Sở Vân Phi giật giật đôi môi khô khốc, thanh âm khàn khàn đứt quãng, cơ hồ không phát ra tiếng nổi.

Quân Thư Ảnh đến bên cạnh Sở Phi Dương, đưa cho hắn một bình nước. Sở Phi Dương tiếp nhận, đưa tới trước mặt Sở Vân Phi. Sở Vân Phi một thân đau nhức, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, ngay cả nâng tay lên cũng cảm  thấy khó khăn, chỉ có thể há miệng uống nước do Sở Phi Dương rót cho.

Tiếng nói sau khi được nước thanh cổ họng, cuối cùng cũng không còn khàn khàn như nãy, Sở Vân Phi nằm trên mặt đất, giữ chặt lấy tay Sở Phi Dương, ai thiết nói: “Sở đại ca, Giang Tam gã, gã…..quả nhiên không phải người tốt! Huynh nhanh đi cứu Phinh Đình cô nương, đệ sợ nàng xảy ra chuyện.”

Phinh Đình?! Sở Phi Dương nhíu nhíu mày. Chuyện này có quan hệ gì với nàng? Giang Tam không quản ngàn dạm xa xôi đến hòn đảo này, suy cho cùng không thể đơn giản chỉ vì muốn bắt Chân Thuỷ Môn môn chủ như vậy chứ.

“Ngươi từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Quân Thư Ảnh đứng phía sau Sở Phi Dương, mặt không chút thay đổi mở miệng nói.

Sở Vân Phi nhìn y, rồi lại nhanh chóng dời đi tầm mắt, rõ ràng không dám cùng y đối diện.

Vừa rồi trước khi tỉnh lại, cậu mơ mơ màng màng nghe thấy Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nói chuyện. Cậu vẫn tưởng Sở Phi Dương có thê nhi rồi mà lại còn đi trêu trọc Quân Thư Ảnh, cũng vẫn bởi vì những điều này mà cậu vì Quân Thư Ảnh bất bình. Chính là vừa rồi khi nghe hai người bọn họ nói, tựa hồ hài tử kia cùng Quân Thư Ảnh có quan hệ gắn bó hơn.

Cốt nhục của Quân đại ca, tâm huyết của Quân đại ca…khó có thể nào đây là hài tử của Quân đại ca cùng nương tử hạ sinh.

Sở Vân Phi tiếp tục nghĩ ngợi, rõ ràng không thể nào tưởng tưởng nổi cảnh Quân Thư Ảnh cùng nữ nhân tương thân tương ái, hoặc là tương kính như tân*(tôn trọng lẫn nhau)…càng miễn bàn đến việc sinh hạ hai nhi tử….

Tuy rằng suy nghĩ hàng nghìn hàng vạn, ý tưởng hỗn loạn này cũng chỉ là trong tâm niệm, Sở Vân Phi lập tức thu liễm tâm thần, thuật lại sự việc với Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh.Thì ra sau khi Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh rơi xuống cơ quan, Sở Vân Phi quả nhiên như lời nói của Quân Thư Ảnh, cố ý mở cơ quan kia ra. Giang Tam lại nói, huyệt động này sâu không thấy đáy, Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh cho dù không có việc gì, cũng không thể theo đường cũ trở về, để tránh bị người khác phát hiện vẫn nên để cơ quan phục hồi như cũ. Phinh Đình quá sốt ruột, lúc ấy đã động thủ với Giang Tam. Sở Vân Phi kiệt lực khuyên can, mới trấn an được hai người. Cuối cùng Giang Tam lui một bước, đồng ý không cần đóng lại cơ quan, lại nói chính mình đã nghiên cứu bản đồ nhiều lần, đối với địa thế của hòn đảo này quen thuộc vô cùng, liền dẫn hai người tiếp tục tiến lên phía trước, nói là đi tìm hai người Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh.

Kinh nghiệm giang hồ của Sở Vân Phi không nhiều lắm, Phinh Đình tốt xấu gì cũng là Chân Thuỷ Môn môn chủ. Nàng không tin Giang Tam, liền trộm đi tìm Sở Vân Phi, thương lượng phải rời khỏi Giang Tam, hai người một mình hành động. Sở Vân Phi lúc đầu có chút do dự, mấy ngày qua ở chung, khiến cậu cảm thấy Giang Tam tuy có mục đích, nhưng không có ác ý với bọn họ. Nhưng mà thấy gã dọc đường vội vã đi, không một chút chần chờ, không giống như đi tìm hai người rơi xuống không rõ, mà ngược lại là một phương hướng rõ ràng phía trước.

Tận đến lúc Giang Tam dẫn hai người lệch hướng khỏi đại lộ, đến một viện tử bỏ hoang của môn hạ đệ tử Đông Long Các, nói là ở nơi này có thể sẽ tìm thấy Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh, Sở Vân Phi nhìn gã bộ dạng khả nghi vội vã tìm kiếm đồ vật gì đó, cuối cùng đồng ý kế hoạch của Phinh Đình. Phinh Đình muốn dùng dược mê đảo Giang Tam, lấy trộm bản đồ. Nhưng không nghĩ đến, sau khi Giang Tam bị mê đảo lại đột nhiên hung bạo lên, vốn không hề có võ công đột nhiên nội lực đại trướng, Sở Vân Phi và Phinh Đình cùng hợp lực, đều không thể động gã mảy may chút nào.

Cuối cùng Giang Tam đả thương Sở Vân Phi, ném cậu vào dũng đạo phía sau bức tường. Trước khi cơ quan đóng lại, Sở Vân Phi chỉ nhìn thấy Giang Tam khiêng Phinh Đình bị thương đến hôn mê đi ra ngoài.

“Đệ thử giải khai cơ quan, nhưng vì bị thương quá nặng, nên hoàn toàn không có cách nào. Đệ lại đi sâu vào bên trong dũng đạo, xem xem còn có đường nào khác hay không.” Trong ánh mắt Sở Vân Phi lộ ra một tia sợ hãi, đó là cảnh tưởng cực kỳ tuyệt vọng cả đời này cậu chưa từng gặp qua. Vô số bạch cốt tầng tầng lớp lớp chồng chất ở trong dũng đạo, cơ hồ tư thế mỗi người đều hướng về một phương hướng, như là sự giãy dụa cuối cùng trước khi chết, muốn thoát đi nơi tử vong âm u này. Sở Vân Phi thuận theo dũng dạo tiếp tục đi về phía trước, chợt quay đầu lại, phía sau tất cả đều là hốc mắt trống rỗng tối tăm, lặng yên trừng cậu. Sở Vân Phi cố gắng tự trấn định mình đi đến cuối dũng đạo, quả nhiên nó đã bị bịt kín, tất cả đều chỉ có thể tại không gian chật hẹp tối tắm này từ từ mục nát.

Sở Vân Phi có chút tuyệt vọng trở lại theo đường cũ, bị vô số vong linh nhìn chăm chú khiến trong lòng cậu dâng lên sợ hãi. Cậu sợ chính mình cũng sẽ bị nhốt cho đến chết tại đây. Cuối cùng trở thành một thành viên trong bọn họ….
Không, cậu không thể đánh mất ý chí chiến đấu. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh còn chưa rõ sinh tử, sư phụ còn tại Thiên Sơn chờ cậu phục mệnh trở về, cậu sao có thể dễ dàng chết ở nơi này?!

Nhất là…Quân Thư Ảnh…y giống như một thanh lợi kiếm hoa mỹ, tuy rằng vô tình, nhưng lại mãnh liệt mở ra mối tình đầu của thiếu niên đệ tử Thiên Sơn, khắc xuống một dấu vết đầu tiên sâu nhất trong lòng cậu. Sở Vân Phi biết Quân Thư Ảnh vĩnh viễn không có khả năng thuộc về mình, y chỉ thuộc về người nam nhân đồng dạng chói mắt như y. Cậu đối với việc này ngay cả một tia ghen tỵ cũng không thể sinh ra. Quân Thư Ảnh là cậu vô cùng ngưỡng mộ, Sở Phi Dương cũng là người mà cậu tôn thờ, từ khi còn nhỏ, thiếu niên ôn hoà giống như thiên thần hàng lâm đã cứu cậu vào lúc nguy nan.

Đối với hai người bọn họ Sở Vân Phi chỉ có thể chúc phúc.

Nhưng mà cậu không cam tâm cứ như vậy mà chết đi. Cho dù không thể có được Quân Thư Ảnh, cậu nhất định….còn có việc có thể làm, ít nhất, nên vì người đầu tiên khiến mình yêu say đắm làm chút gì đó, vô luận thế nào cậu cũng không thể để một phần tâm ý này không một tiếng động cùng với thân thể cậu cùng chôn chung một chỗ…

“Lúc đầu đệ còn đang suy nghĩ biện pháp đối phó cơ quan này, sau thì chỉ có thể tận lực bảo trì thanh tỉnh, cho đến khi các huynh đến.” Sở Vân Phi nói xong, lại trộm nhìn Quân Thư Ảnh. Cậu không dám nói ra, trong thời gian đó, cậu nghĩ đến Quân Thư Ảnh nên mới có thể duy trì sự sống.

“Giang Tam cư nhiên lại có nội lực cao thâm như vậy?!” Sở Phi Dương nghe xong, chỉ đối với điểm này vô cùng khó hiểu, hắn ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh: “Chúng ta đều đã thử qua gã, gã xác thực không có một tia nội lực mới đúng…”

“Chúng ta không có khả năng nhìn lầm.” Quân Thư Ảnh gật gật đầu nói.

Sở Vân Phi lo lắng mở miệng giải thích: “Chính là đệ tận mắt nhìn thấy….”

“Ngươi tận mắt nhì thấy cũng không phải giả.” Quân Thư Ảnh lại nói: “Cho nên chỉ có thể có một khả năng.”

“Nội lực của gã….ngày thường là bị phong bế.” Sở Phi Dương tiếp lời nói. Lúc này hắn đột nhiên nghĩ đến, lúc trước bọn họ tại khách điếm ở Thanh Châu gặp được một người thần bí, nội lực cực kỳ cao. Hắn cùng Quân Thư Ảnh theo ký hiệu Sở Vân Phi lưu lại truy tìm, không thấy người thần bí đó, mà lại gặp được một tên Giang Tam luôn mồm muốn đi tìm bảo vật…..

Sở Phi Dương nhìn về phía Quân Thư Ảnh, đối diện với ánh mắt có chút đăm chiêu của y. Không cần nói cũng biết hai người đang cùng nghĩ đến cùng một sự kiện.

Chương 53

“Nếu người thần bí kia chính là Giang Tam, mà hết thảy điều này đều là do một tay gã bố trí, thân lại mang võ công cao thâm, vậy gã tìm đến chúng ta, tìm đến Chân Thuỷ Môn môn chủ, dẫn chúng ta đến hòn đảo hoang này, rốt cuộc là có mưu đồ gì?” Sở Phi Dương có trăm nghi vấn không rõ lời giải.

Sở Vân Phi im lặng suy nghĩ một lát, bất đầu thấy uể oải: “Ai, ta thân là đại đệ tử phái Thiên Sơn, lại là lần đầu tiên phụng mệnh sư phụ xuống núi xử lý sự vụ. Vì sao cuối cùng lại giống như không phải chuyện của ta a, ta chỉ là một tiểu nhân vật không đáng để ý, đến đâu cũng đều là dư thừa.” Giang Tam ngay cả giết cậu cũng ngại, trực tiếp ném luôn vào cơ quan, còn mình thì mang Chân Thuỷ Môn chủ chạy, hoàn toàn bị coi thường đến triệt để. Chuyện này quả thực vô cùng đả kích đối với Sở Vân Phi – người luôn luôn lấy tấm gương Sở Phi Dương làm mục tiêu phấn đấu.

Cùng mang họ Sở, ngay cả tên cũng tương tự, vì sao lại kém xa nhiều như thế?! Ngay cả Quân đại ca cũng chỉ nhận thức vị Sở…

Sở Vân Phi thừa dịp lúc Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh thương thảo, ở bên cạnh tự oán tự than hai câu.

“Có gì quan trọng đâu. Dọc theo đường đi Giang Tam chiếu cố đệ không ít, thoạt nhìn gã rất thích đệ a.” Sở Phi Dương nói.

Sở Vân Phi vừa nghe xong mặt mày đen xì, vặn vẹo khoé môi nói: “Ai muốn gã thích chứ?!” Ta chỉ muốn Quân đại ca…

Sở Phi Dương cười hai tiếng. Tất cả bực tức của Sở Vân Phi Quân Thư Ảnh bên này đều nghe hết vào tai, trong lòng cũng hơi hơi mờ mịt, sắc mặt âm trầm một nửa.

Sở Phi Dương có chút không rõ vì sao: “Thư Ảnh, có chuyện gì? Không phải ngươi nghĩ ra gì rồi chứ?”

Quân Thư Ảnh u u nhìn hắn một cái: “Ta cũng tự mình theo tới, ta cũng không bị tính kế…”

Sở Phi Dương nháy mắt cảm thấy phía sau gáy mình chảy ra mồ hôi lạnh. Này có gì mà phải so đo a? Nghe những lời này, bị tính kế thực là quang vinh hay gì gì đó sao?! Một người, hai người đều phạm mao bệnh gì đây!

Nhưng mà nhìn lại ánh mắt xót xa, xót xa của Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương tuyệt đối không dám nói ra lời này.

Suy nghĩ kỹ ra, hình như…chân chính bị tính kế xác thực chỉ có mình cùng Phinh Đình….

Trong lòng Sở Phi Dương không khỏi mắng mỏ Giang Tam. Mặc kệ ngươi có lý do cao quý gì, ngươi muốn tính kế ai thì tính kế đừng đem ta cùng cô nương không đầu óc kia tính kế cùng nhau, đây không phải rõ ràng là muốn người ta nghĩ linh tinh sao.

Nghĩ tới điều này, ánh mắt Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh liền có thêm chút áy náy. Tuy rằng nói đến cùng, vốn thật sự không có quan hệ gì với hắn.

Quân Thư Ảnh lại không nghĩ nhiều như vậy. Căn bản y cũng chẳng kịp nghĩ gì nhiều, toàn bộ tâm thần của y đã dấy lên một tiểu hoả miêu tên là đố kỵ, hơn nữa nó đang càng ngày càng mãnh liệt.

Tục ngữ nói “nhân bỉ nhân khí tử nhân”, nhất là trước mắt có Sở Phi Dương một thân cao lớn bất đồng với kẻ khác, lại thêm Quân Thư Ảnh vốn là người hiếu thắng, rõ ràng lấy người ta làm phu rồi mà trong lòng vẫn âm thầm tranh cao thấp.

Võ công của hắn tốt hơn mình, danh vọng cũng so với mình cao hơn — nhiều lắm, cho dù ở nhà hắn vừa phải giặt quần áo vừa phải nấu cơm, thì hắn vẫn là Sở Phi Dương thiên hạ đệ nhất, người người kính sợ!

Chuyến xuất môn này, mình căn bản không phải là người mà địch nhân phải lo lắng, vẫn là mình tự muốn theo Sở Phi Dương đến. Thật là càng nghĩ càng thấy sinh khí a. Trong lòng Quân Thư Ảnh vô cùng tức giận bất bình.

“Không cần bàn bạc nhiều lời vô ích như vậy! Chúng ta lập tức đi tìm Giang Tam!” Quân Thư Ảnh đột nhiên đứng dậy, y bởi vì ngọn lửa đố kỵ nho nhỏ đang dâng lên mà bao nhiêu tức giận hiện tại đều trút cả vào tên đầu sỏ dám có cam đảm khinh thường y.

“Ta nhất định phải tự tay giết chết lão khất cái có mắt không tròng này!”

“Đừng xúc động a Quân đại ca, huynh chưa nhìn thấy võ công của Giang Tam. Võ công của gã thật sự là quỷ dị vô cùng. Đệ hoàn toàn không nhìn ra nó thuộc môn phái nào. Hơn nữa nội lực của gã cực kỳ thâm hậu. Không chỉ nói chúng ta, đến ngay cả Sở đại ca, cũng chỉ sợ đấu với gã khó mà dành được lợi thế.” Sở Vân Phi vội vàng khuyên nhủ: “Hết thảy còn cần phải bàn bạc kỹ hơn.”

Một phen hảo tâm này của cậu lại vừa hay chạm đúng vào chỗ đau của Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh lạnh lùng nhìn cậu một cái.
Sở Vân Phi bị ánh mắt sắc như dao kia đâm vào trong lòng khiến cậu rùng mình.

“Ai là ‘chúng ta’ với ngươi.” Quân Thư Ảnh lành lạnh nói. Võ công của y cho dù không bằng Sở Phi Dương. Cũng tuyệt đối không cùng một tầng với tên tiểu tử Sở Vân Phi này.

Sở Vân Phi đương nhiên không biết những lời này của Quân Thư Ảnh hoàn toàn là nhằm vào võ công của hai người mà nói, cậu liền tự mình đa tình mà nghĩ đến ý nghĩa to lớn hơn.

Thật…thật vô tình! Sở Vân Phi thống khổ sờ sờ ngực, cậu cảm thấy như tâm của mình cứ như bị từng nhát từng nhát dao đâm vào vậy.

“Được rồi, không nói những việc đó nữa. Chúng ta vẫn là nói chính sự đi.” Sở Phi Dương lên tiếng, đáy lòng lại không thể không dâng lên một chút dương dương đắc ý. Xú tiểu tử, ta cho ngươi không có việc gì làm đi xun xoe, cho ngươi uất chết?! Vấp phải trắc trở a?! Ân cần của Thư Ảnh nhà ta là dễ dàng mang ra được sao?!

Sở Vân Phi đáp ứng, Quân Thư Ảnh cũng gật gật đầu, hai người cùng nhìn về phía hắn, chờ hắn mở miệng.

Sở Phi Dương cân nhắc một ít từ ngữ, nhìn Quân Thư Ảnh cẩn thận nói: “Mặc kệ Giang Tam có mưu đồ gì, ta nghĩ chúng ta…cần phải cứu Chân Thuỷ Môn môn chủ ra trước. Nàng dù sao cũng là ngoại nhân vì ta mà bị liên luỵ vào….”

Quân Thư Ảnh vẫn lẳng lặng lắng nghe. Lông mày cũng chưa nâng một chút. Sở Phi Dương vốn là lo lắng mình nhắc tới đi cứu Phinh Đình ra trước sẽ làm Quân Thư Ảnh ăn một ít dấm chua, nên vẫn thật cẩn thận, ai dè người ta hoàn toàn không có phản ứng gì cả.

Quân Thư Ảnh cảm thấy Sở Phi Dương một mực yên lặng chăm chú thân thiết mà nhìn mình, trong lòng có chút khó hiểu, nhưng mà vẫn thực nể tình mà lên tiếng: “Nói không sai, hẳn là nên cứu người ra trước.”

Sở Phi Dương dưới đáy lòng thở dài một hơi. Nguyên lai hắn cũng là tự mình đa tình. Lo cả nửa ngày cuối cùng người ta không thèm để chuyện này vào trong mắt…

Sở Phi Dương nhặt lên một nhánh cây khô, dùng chân quét lên mặt đất tạo ra một khoảng trống bằng phẳng, lấy nhánh cây vẽ vẽ lên mặt đất.

“Mục đích của Giang Tam rất rõ ràng, gã cũng không hề giấu diếm. Ta nghĩ chủ ý của gã là muốn dẫn chúng ta đến đây. Chỉ là chúng ta vừa lên đảo đã rơi vào cơ quan. Gã không đợi kịp đến lúc tìm được chúng ta, liền trực tiếp bắt Phinh Đình cô nương đi. Cuối cùng nhất định vẫn sẽ đi đến nơi đó.”

Quân Thư Ảnh gật gật đầu, lại nói: “Nhưng là địa phương kia rốt cuộc có cái gì? Vì sao gã lại muốn mang Chân Thuỷ Môn môn chủ đi, lại vứt Sở Vân Phi ở lại?”“Nếu ta đoán không lầm, hẳn là có liên quan đến việc đại sư phụ mang Kỳ Lân huyết ra ngoài.” Sở Phi Dương nhíu mày: “Trong số chúng ta, điểm chung duy nhất giữa ta và Phinh Đình cô nương là ở chỗ này.”

Quân Thư Ảnh nhíu mày, nhưng chưa nói cái gì.

“Sở đại ca, trước kia Phinh Đình cô nương cũng từng nhắc qua, Kỳ Lân huyết kia rốt cuộc là thứ gì?” Sở Vân Phi đã khôi phục một chút khí lực, động đậy thân mình dựa vào vách tường, mặt mang nghi hoặc nhìn về phía Sở Phi Dương.

“Kỳ thật không có gì, chẳng qua chỉ là một loại quả mà thôi, chính là bởi vì rất hiếm, hơn nữa chỉ sinh trưởng trên hòn đảo này, cho nên càng thêm trân quý. Khi đó ta đang tu luyện tâm pháp Đông Long Các của đại sư phụ, loại trái cây này có công dụng tăng cường nội lực thôi.”

“Nga?!” Ánh mắt Quân Thư Ảnh lập tức sáng lên.

Sở Phi Dương thở dài nói: “Thư Ảnh a, đừng nghĩ, thứ quả kia đã sớm tuyệt chủng, sư phụ ta mang ra ngoài chính là Kỳ Lân huyết cuối cùng.”

“Có lẽ sư phụ ngươi còn lưu lại ít hạt giống…” Quân Thư Ảnh vẫn còn một tia hy vọng.

Sở Phi Dương lắc lắc đầu, rõ ràng là chặt đứt tia hy vọng cuối cùng của y: “Cái gì cũng không lưu.”

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng quay đầu nhìn ra bên ngoài động.

“Không nói thứ này nữa.” Sở Phi Dương vỗ vỗ cánh tay Quân Thư Ảnh trấn an: “Ta nói một chút bước hành động tiếp theo đi. Vân Phi nội lực hao tổn quá nhiều, tốt nhất là ở lại đây hảo hảo dưỡng thương. Thư Ảnh ngươi cũng lưu lại. Ta tìm được Giang Tam sẽ không cùng hắn ngạnh đấu, chỉ mau chóng cứu Phinh Đình cô nương ra, trở về cùng các ngươi gặp mặt, chúng ta tiếp tục thương nghị kế hoạch tiếp theo. Chúng ta cách chỗ Giang Tam muốn tới cũng không xa, nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra. Trước khi trời tối ta sẽ mau chóng trở về.”

“Ta không ở lại!” Quân Thư Ảnh như đinh đóng cột từ chối.

Sở Vân Phi nguyên bản ánh mắt có chút toả sáng lại tối sầm lại. Cậu cũng không hy vọng xa vời là có thể cùng Quân Thư Ảnh một chỗ, nhưng mà chỉ cần nghĩ đến như vậy cũng khiến cậu thực hạnh phúc. Quân Thư Ảnh cự tuyệt mặc dù cậu có dự đoán trước, những vẫn làm cho lòng Sở Vân Phi trở nên ảm đạm.

“Ta muốn đi cùng ngươi. Hay là ngươi chê ta võ công không bằng ngươi sẽ làm liên luỵ đến ngươi?!” Quân Thư Ảnh không vui nhìn Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vỗ vỗ bả vai Quân Thư Ảnh khẽ thở dài: “Ngươi biết ta không có ý này, chính là một mình Vân Phi, nếu gặp người của Đông Long Các, sợ là có hại. Lúc này ngươi chăm sóc hắn một chút cũng tốt.”

Quân Thư Ảnh còn chưa mở miệng, Sở Vân Phi vội nói: “Đệ không có việc gì, Sở đại ca không cần lo lắng cho đệ. Đệ chỉ là bị thương một chút ngoài da, bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi một lát là nội lực sẽ khôi phục lại. Sở dại ca, huynh cùng Quân đại ca vẫn là đi sớm về sớm đi.”

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, trong mắt rõ ràng muốn nói: “Cậu ta đã nói  như vậy rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ gật đầu một cái, lại quay lại dặn dò Sở Vân Phi: “Nếu thật sự đụng phải người của Đông Long Các, liền báo tên của ta ra. Bọn họ võ công cao thâm, cố gắng đừng cùng bọn họ xung đột. Ta đã từng gặp mặt bọn họ, bọn họ biết ta là đồng tông, hẳn là sẽ không gây khó dễ với đệ.”

Sở Vân Phi cười gật đầu. Sở Phi Dương lại vỗ vỗ cậu, Quân Thư Ảnh đã ở ngoài cửa động chờ, Sở Phi Dương đi đến, hai người cùng sóng vai bước ra ngoài.

Ngoài động dương quang chiếu lên thân hai người, nhiễm lấy vầng sáng sáng ngời. Sở Vân Phi hơi nheo lại hai mắt, trong mắt có chút đau đớn.

Thời điểm nào đó, cậu cũng muốn cùng y sóng vai mà đi như vậy…..

Chương 54

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh thi triển khinh công, một đường lao nhanh, tiến về nơi hiển thị trên bản đồ, không quá một canh giờ, hai người liền thấy được một mảnh phế tích.

Sở Phi Dương phi thân xuống một bãi đá bằng phẳng, nhìn ra xung quanh. Quân Thư Ảnh đã ở phía sau đi đến bên cạnh Sở Phi Dương.

Phóng tầm mắt ra xa, nhìn thấy đầu tiên chính là một khu đất lớn bị bỏ hoang từ lâu, rất nhiều cột đá rải rác xung quanh, có cột dựng đứng như cũ, nhưng chỉ còn lại một nửa, có cột thẳng tắp ngã ra, vỡ thành mấy đoạn, những cây cỏ dại ương ngạnh chỗ nào cũng có ở trên mặt đá cắm rễ sinh trưởng. Có thể tưởng tượng, nơi này trước kia uy nghiêm đồ sộ thế nào.

Ở những nơi xa hơn còn có nhiều phòng xá đổ nát. Phòng xá san sát với nhau, gắn liền với một đàn kiến trúc rộng rãi. Những ngôi nhà này vô luận là hình thức hay là quy mô, đều tràng lệ hơn phòng ngủ của các đệ tử lúc trước nhiều lắm, đứng dưới ánh nắng chiều khu đất bị bỏ hoang lúc này đây như được nhuộm bằng hoả bàn hồng diễm. Ráng chiều sắp sửa tan biến, nhưng lại sáng rực phóng túng như thế, thiêu đốt đến tuỳ ý phóng đãng như thế, ngay cả phế tích vốn nên tử khí trầm trầm cũng hiện ra một loại vẻ đẹp thê lương.

“Nơi này rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Môn phái như vậy vì sao chỉ trong một đêm mà đã tiêu thất?” Quân Thư Ảnh vì cảnh tượng trước mắt mà cảm thấy rung động sâu sắc, thì thào nói nhỏ.

Sở Phi Dương khoanh tay mà đứng, trong lời nói mang theo huyền cơ: “Có thể tạo thành tai nạn huỷ điệt thế này chỉ có hai loại khả năng.”

“Hai khả năng nào?” Quân Thư Ảnh nghi hoặc hỏi.

“Một là thiên tai, một là nhân hoạ.” Sở Phi Dương nói xong liền hướng Quân Thư Ảnh nở nụ cười tinh quái, hàm răng trắng dưới ánh trười chiều loe loé sáng lên.

Quân Thư Ảnh khinh bỉ nhìn hắn một cái.

“Được rồi, mặc kệ là nguyên nhân gì cũng không liên quan tới chúng ta. Dù là sư phụ ta thì từ lâu cũng đã thoát li nơi này. Chúng ta nhanh nhanh tìm Giang Tam mới là việc chính.” Sở Phi Dương nói xong, một phen túm lấy Quân Thư Ảnh, vọt lên phía trước. Cho dù trong cánh tay còn mang theo Quân Thư Ảnh chưa kịp sử khinh công, nhưng bóng dáng Sở Phi Dương vẫn nhẹ nhàng linh hoạt như trước, giống như một con hùng ưng trên không trung chao lượn.

Quân Thư Ảnh rõ ràng liền thả lòng tay chân, an nhàn hưởng thụ cảm giác được Sở Phi Dương hộ ở trước ngực, cùng nhau đón ánh tà dương cùng gió biển mà đi, hơi hơi nheo mắt lại.

Thiên tai cùng nhân hoạ…thiên tai dù có lợi hại, cũng không thể mang đi toàn bộ nhân khí. Chỉ cần một người sống sót, có thể khiến cho hòn đảo nhỏ này trọng hoán sinh cơ. Nhưng nó lại đã chết, bị chết hoàn toàn như thế, ngay cả một cọng cỏ một gốc cây cũng đều khoác lên vẻ thê lương đau khổ. Chỉ có nhân hoạ, chỉ có lòng người rước lấy đại hoạ mới có thể đem một thế ngoại đào nguyên hoá thành Tu La tràng tối tăm mù mịt.

Thế gian đáng sợ nhất chính là lòng người, Quân Thư Ảnh cũng từng cảm thụ sâu sắc chuyện này. Trên đời này chân tướng tàn khốc nhất cũng không thể khiến người ta sa sút, nhưng nó cũng không mang đến cảm thụ sung sướng gì. Cho nên Sở Phi Dương không muốn để Quân Thư Ảnh miệt mài theo đuổi chuyện này, tốt nhất y ngay cả nghĩ cũng đừng nghĩ, hắn giống gà mái bảo vệ gà con, khăng khăng muốn gà con núp dưới cánh của mình.

Sở Phi Dương ôm chặt lấy thắt lưng Quân Thư Ảnh, lại nghiêng đầu hôn lên gáy y, nhìn y vì sợ nhột mà khẽ động, lập tức trầm tĩnh lại, ngay cả đầu cũng không chuyển, giống như đã sớm quen thuộc với hành vi này. Khoé môi Sở Phi Dương mỉm cười.

Hai người ở trên không trung lướt qua mảnh phế tích kia, lúc này tà dương đã tận, ráng chiều tán đi, bóng tối bao trùm nên những phòng xá cũ nát không bao giờ khôi phục lại được vẻ hoàn mĩ như xưa, đám cỏ khô bi thương càng thêm ảm đạm, hôn ám.Sở Phi Dương mang theo Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng đáp xuống đất, khi buông Quân Thư Ảnh ra cầm lấy tay y cười nói: “Thời gian qua ngươi béo lên khá nhiều nha, xúc cảm thật tốt. Có điều nếu nhiều thêm chút nữa vi phu liền không nhắc nổi ngươi.”

Quân Thư Ảnh ngay cả ánh mắt khinh bỉ đều lười cho hắn, khinh thường hừ một tiếng quay đầu đi sang một bên.

Sở Phi Dương nhìn bóng dáng tuấn đĩnh của Quân Thư Ảnh, ha ha cười, cũng không tiếp tục trêu trọc y nữa, lướt qua bên người Quân Thư Ảnh: “Đi theo ta. Nơi Giang Tam muốn tìm ở hậu sơn”. Hai người leo lên một ngọn núi đá bị phạt ngang, đứng ở trên cao vừa nhìn xuống, liền biết mình đã tìm đúng nơi. Trước mắt là một sơn cốc lõm xuống, trong cốc cũng không lớn, tuy rằng cỏ dại mọc thành bụi, nhưng có chút sinh khí hơn so với trên đảo. Tựa hồ có người đã từng ở đây —

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh xuống cốc, ven theo con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại tiến về phía trước, một căn phòng nhỏ bỏ hoang đặt ngay lối vào sơn cốc, Sở Phi Dương nhìn nhìn vào bên trong, bụi bặm nơi nơi đều có, bên cạnh phòng ở là một chiếc dây đu, lẳng lặng buông xuống.

“Cẩn thận chút, Giang Tam rất có thể đã tới rồi.” Quân Thư Ảnh nhắc nhở nói.

Sở Phi Dương gật gật đầu, hai người tiếp tục đi vào bên trong. Đến cuối đường có thể nhìn thấy một nửa tấm bia cao lớn. Thứ này cùng với cơ quan Sở Vân Phi vô tình chạm vào lúc bọn họ mới lên đảo vô cùng giống nhau, nhưng mà trọn vẹn hơn cái kia, ngay cả dấu khắc chu sa trên mặt cũng đều nhìn thấy rõ ràng.

Quân Thư Ảnh vừa định mở miệng, lại bị Sở Phi Dương lấy ngón tay chặn môi, ý bảo y đừng có lên tiếng. Hai người vận khinh công, lặng yên không tiếng động đi về phía trước, tảng dá lớn trong góc che khuất bóng dáng hai người. Sở Phi Dương nhìn ra ngoài, đối diện là ánh mắt Phinh Đình đang bị trói chặt ngã trên mặt đất.

Phinh Đình gắt gao cắn môi, dùng ánh mắt ai thiết nhìn hắn, Sở Phi Dương lấy ngón trỏ đặt lên môi, để nàng không lên tiếng. Phinh Đình hai mắt rưng rưng gật gật đầu.Giang Tam không biết từ trong xó xỉnh nào chui ra, kéo lấy Phinh Đình, xuất ra thanh kiếm gãy tên là Hiểu Tinh kia đặt lên cổ nàng, lớn tiếng nói: “Sở Phi Dương, ngươi hãy xuất hiện đi, che che dấu dấu không phải là tác phong của Sở đại hiệp ngươi.”

Sở Phi Dương ánh mắt âm trầm, nhấc chân bước ra phía ngoài.

Giang Tam nâng mặt nhìn Sở Phi Dương sắc mặt không chút thay đổi,lại nhìn về phía Quân Thư Ảnh, hai mắt hơi nheo nheo lại, cười nhạo nói: “Cư nhiên đến hai người? Lão khất cái ta có thể khiến cho Sở đại hiệp để mắt như thế?”

Sở Phi Dương không thèm để ý đến tiếng kêu gào của gã, mở miệng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

Giang Tam ngửa rồi lại cúi đầu suy nghĩ, chợt tự giễu mà cười: “Thì ra đã lâu như vậy, ta đều đã không nhớ rõ mình là ai.”

“Sở đại ca, đừng cùng gã đá chọi đấu, võ công của gã rất cao, chúng ta bị lừa hết rồi. Các huynh nhanh đi đi, đừng lo cho muội.” Phinh Đình bị Giang Tam lôi kéo, ai thiết nói.

“Cô yên tâm Sở đại ca của cô sao có thể bỏ  một tiểu mĩ nhân như ngươi ở lại, còn mình thì chạy trốn a?!” Giang Tam cười hắc hắc, lại hướng Quân Thư Ảnh nói: “Quân công tử a Quân công tử, ngươi nói ngươi mưu cầu chính là cái gì nha?! Ngươi buông tha cho hết thảy vinh hoa phú quý, buông tha cho hết thảy danh lợi địa vị, uỷ khuất cầu toàn theo sát Sở đại hiệp. Hắn thì sao, mỹ danh,mỹ nữ, thứ nào hắn thiếu?! Sở đại hiệp thật là có phúc khí, giang hồ danh lợi ngươi muốn, tiểu mỹ nhân hôm nay ngươi cũng muốn, còn có một tiền ma giáo giáo chủ cam tâm tình nguyện như nữ tử hầu hạ ngươi. Ta thật sự là cảm thấy không đáng cho ngươi a Quân đại giáo chủ!”

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y cúi thấp đầu, bộ dáng có chút đăm chiêu.

Giang Tam đương nhiên cũng thấy được, gã dào dạt đắc ý tiếp tục nói: “Đúng vậy Quân đại giáo chủ ngươi cẩn thận nghĩ lại đi, ngươi từ bỏ hết thảy rốt cuộc có đáng giá hay không?!”

Gã vừa dứt lời, chỉ nghe sưu vài tiếng xé gió sắc nhọn ập đến. Giang Tam sắc mặt run run, tay áo vung lên,một đoạn chân khí ngưng tụ thành vách tường vô hình che trở phía trước gã, ba chiếc ngân châm sắc nhọn thẳng tắp phi về phía gã.

“Ta chỉ đang nghĩ xem, rốt cuộc nên dùng loại ám khí nào để khâu cái miệng ngươi lại mà thôi.” Quân Thư Ảnh vung ống tay áo, khinh miệt nói.

Giang Tam cắn chặt răng, mạnh quay người lại, vách tường khí dần dần biến mất, ba cái ngân châm đâm vào thạch bích phía sau gã.

Gã chật vật ngẩng đầu nhìn, đã thấy Sở Quân hai người sóng vai mà đứng cách gã mấy trượng, ràng buộc cùng tín nhiệm không gì phá nổi kia, đâm sâu vào trong lòng Giang Tam sinh đau.

Chương 55

“Thực là một con độc xà.” Giang Tam nhìn nhìn đám ngân châm cắm vào nham thạch phía sau đang dần dần chuyển sang màu đen, lòng còn sợ hãi, thốt lên.

Quân Thư Ảnh thân hình khẽ động, lại một đám ngân châm nữa xuất hiện ở giữa những ngón tay, phát ra loại ánh sáng âm lãnh. Sở Phi Dương đứng phía sau Quân Thư Ảnh, mặc dù hắn không hề động, thậm chí trên mặt còn mỉm cười, nhưng Giang Tam lại có thể cảm nhận được quanh thân hắn lúc này đang chậm rãi lưu chuyển một cỗ nội lực thâm hậu, giống như một con hùng sư đang chờ phát động.

Sắc trời đã bắt đầu tối, phía chân trời xa xa vầng trăng lưỡi liềm đang nhô lên, ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi khắp những phế tích trên hòn đảo, Giang Tam có thể cảm thấy được nội lực của mình theo ánh trăng ngày càng lên cao kia mà từ từ trôi đi…

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh toàn thân đề phòng nhưng hiển nhiên cũng cảm nhận được biến đổi này của gã, hai người liếc nhìn nhau, trong mắt đều lờ mờ một tia nghi hoặc.

Giang Tam hít sâu một hơi, đoạn kiếm cầm trong tay cũng cẩn thận hạ xuống, mở hai tay ra, nhếch môi cười nói: “Thả lỏng, thả lỏng. Nhị vị đây ta không thể trêu vào, ta cũng không muốn là địch với các ngươi. Chân Thuỷ Môn cũng không phải là nơi mà lão khất cái ta đây có thể đắc tội được, cho nên vị Phinh Đình cô nương này ta đương nhiên cũng không dám động đến. Chúng ta đã đồng hành lâu như vậy, dù sao cũng có thể coi là bằng hữu….”

“Ai là bằng hữu với ngươi?!” Quân Thư Ảnh khinh thường cười khẩy nói.

Giang Tam vâng vâng gật đầu, nói: “Đúng, đúng, Quân công tử nói chí phải. Nhị vị đại hiệp không coi trọng ta, lão khất cái ta đương nhiên cũng không dám trèo cao. Ta chỉ muốn nói, cho tới bây giờ ta đối với chư vị không hề có một chút ác ý nào, việc này dọc theo đường đi hai vị cũng có thể nhận ra. Dù cho lúc lên hòn đảo này, các ngươi bị rơi vào cơ quan là do sơ xuất của Vân Phi, đến tận sau này, Vân Phi cùng nha đầu kia tính kế với ta, đánh lén ta, ta cũng chỉ nhốt Vân Phi lại, còn Phinh Đình cô nương ta lại không dám bạc đãi. Ta chính là một  chút chuyện xấu cũng chưa từng làm a.”

“Nhưng ngươi lừa chúng ta.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói.

“Các vị từ đầu tới giờ chưa từng tín nhiệm ta đi, nói gì mà bị lừa? Ta có mục đích của ta, chẳng nhẽ các ngươi là thật sự chỉ thuần tuý muốn giúp ta? Đều theo nhu cầu mà thôi. Không cần động võ nha.” Giang Tam cười cười lui từng bước về phía sau.

Cổ tay Quân Thư Ảnh vung lên, chỉ nghe “Sưu” một tiếng, một cây ngân châm lại sượt qua tai cắm vào thạch bích ngay phía sau Giang Tam.

Nội lực Giang Tam lúc này đã bị tiêu thất gần hết, một cử động gã cũng không dám, cứng còng đứng tại chỗ, vẻ mặt như khóc nói: “Quân công tử, không phải ta đã giải thích rõ ràng rồi sao? Ngươi việc gì mà phải làm như vậy?”

“Ta thấy ngươi liền chán ghét.” Quân Thư Ảnh không vui nói, lại muốn ra tay, nhưng bị Sở Phi Dương ngăn lại.

“Thư Ảnh, đừng xúc động, ta còn có chuyện muốn hỏi gã.” Sở Phi Dương nói: “Giang Tam, cái người thần bí ban đầu dẫn dụ chúng ta xuất thủ, lại lừa Phinh Đình cô nương tới đây, có phải là ngươi hay không?”

Giang Tam sờ sờ cằm, cười hắc hắc nói: “Người thần bí? Các ngươi gọi như thế?! Vậy lão khất cái ta đây thật sự là dữ hữu vinh yên*(bằng lòng tự hào, chắc vậy =_=). Không sai. Là ta!”

Sở Phi Dương chau lại đôi lông mày: “Vậy ngươi tới hòn đảo này rốt cuộc là có mục đích gì?”

“Đây là việc riêng của ta, thứ ta không thể phụng cáo. Nhưng ta có thể nói cho ngươi, việc này cùng với mấy loại như giang hồ thái bình huyết vũ tinh phong gì gì đó hoàn toàn không có chút quan hệ nào, thỉnh Sở đại hiệp buông lỏng đề phòng.”

“Một vần đề cuối cùng, ngươi…..rốt cuộc là ai? Người từ đâu tới đây? Võ công của ngươi sao lại bí hiểm như thế, trên giang hồ chưa từng nghe thấy nhân vật nào tên Giang Tam.” Sở Phi Dương tại vấn đề này nghi hoặc dày đặc: “Ngươi không phải là người của Đông Long Các, nếu không trên tiểu đảo không tính là lớn lắm này, muốn tìm một nơi không quá kín đáo như vầy căn bản không cần dùng tới bản đồ.”Giang Tam sảng khoái cười vài tiếng, khuôn mặt tầm thường mọc đầy râu kia lúc này lại tỏa ra vài tia khí phách cao ngạo, gã nói: “Ngươi làm sao biết ta tịch tịch vô danh? Giang Tam vốn không phải tên thật của ta.”

“Đừng úp úp mở mở nữa, mau nói đi.” Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn quát.

“Không phải ta không nói, chẳng qua là hiện tại ta không thể nói.” Giang Tam đáp: “Huống hồ có biết tên thật của ta hay không, đối với các ngươi cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Sở Phi Dương cũng không muốn tiếp tục tranh cãi vấn đề này, lại nói: “Ngươi đã không muốn trả lời, ta sẽ đổi sang vấn đề khác, ngươi biết được bao nhiêu về Kì Lân Huyết? Ngươi dùng thân phận Người thần bí kia hao tâm tổn phí chỉ vì muốn dụ ta đến đây. Ngươi lại lừa Phinh Đình, để nàng cũng đi lên hòn đảo này. Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì?”

“Rất đơn giản ta chỉ muốn mở nơi này ra.” Giang Tam vỗ vỗ bức tường đá khép kín phía sau: “Việc này ta phải tốn ba năm công sức, mai danh ẩn tính, không ngừng điều tra, mới tra ra được cô đảo giữa biển này, tra ra Đông Long Các, tra ra Hiểu Tinh Kiếm, tra ra Kì Lân Huyết, đều chỉ vì một mục đích. Ta muốn mở môn đạo này ra.”

“Bên trong cánh cửa này có cái gì, mà đáng giá cho ngươi phải hao tổn tâm lực như vậy?” Vị Phinh Đình cô nương vẫn bị trói chặt tay chân lằng lặng ngồi dựa vào một vách tường, lúc này nhịn không được mở miệng hỏi: “Chẳng lẽ thật sự có hi thế trân bảo gì?”

“Cái này không liên quan đến ngươi.” Giang Tam hừ lạnh một tiếng.

“Này, xú khất cái, ngươi muốn máu của ta, cư nhiên còn dám cuồng vọng như thế?!” Phinh Đình cả giận nói. Lúc này nàng cũng đã cảm nhận được, nội lực của Giang Tam đang nhanh chóng tiêu nhược, hơn nữa còn có Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh ở đây, nàng chẳng còn gì phải lo ngại.

Quân Thư Ảnh nhìn tấm bia đá cao cao dựng đứng kia, chu sa ấn kí đỏ tươi như máu: “Ngươi nói rằng, Hiểu Tinh Kiếm và Kì Lân Huyết là chìa khoá để mở ra cánh cửa này?”

“Quân công tử nói không sai. Hiểu Tinh Kiếm và Kì Lân Huyết là hai chiếc chìa khoá, thiếu một thứ cũng không được.” Giang Tam xoay người nhặt đoạn kiếm nằm chỏng trơ trên mặt đất kia lên, lấy ngón tay khẽ vuốt ve thân kiếm, nhìn Sở Phi Dương nói: “Ta chỉ cần vài giọt tiên huyết của các ngươi, nhuộm đỏ thanh kiếm này. Đây là mục đích ta mang các ngươi tới.”“Nếu ta nói không thì sao?” Sở Phi Dương nhíu mày, “Giang Tam, mặc kệ võ công của ngươi lợi hại thế nào, nhưng hiện tại nội lực của ngươi đã hoàn toàn biến mất, cùng phế nhân cũng chẳng khác biệt là mấy. Ngươi nghĩ rằng ta còn có thể nghe ngươi bài bố nữa sao?”

“Đương nhiên sẽ.” Giang Tam ha ha cười vài tiếng: “Bởi vì ngươi không thể bỏ mặc không quan tâm Chân Thuỷ Môn môn chủ.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy nhíu mày: “Ngươi là tên phế nhân trói gà không chặt, ngươi cho rằng có con tin là có thể uy hiếp chúng ta?!”

“Chỉ có con tin không thôi đương nhiên là không đủ, nhưng nếu là con tin trúng độc thì sao  Nếu độc kia lại là loại vô giải chi độc ha?” Giang Tam cười đến khoái trá: “Nếu là như vậy, các ngươi còn có thể nói, không chịu sự uy hiếp của ta không?”

“Ngươi nói dối!” Phinh Đình nghe vậy lập tức hét lớn lên: “Ta vẫn luôn rất cần thận! Ngươi căn bản không có cơ hội hạ độc! Ta không bị trúng độc!”

“Phinh Đình cô nương, có lẽ cô nương đã quên, vừa rồi lúc ta dùng Hiểu Tinh Kiếm kề vào cái cổ xinh đẹp kia của cô, không cẩn thận đã tạo ra một vết thương nho nhỏ. Cô có thể kiểm tra lại trên cổ của mình.” Giang Tam ngạo mạn cười nói: “Nếu cô nhìn thấy một đường hắc tuyến, nếu cô thấy đường hắc tuyến dó đã sắp khép kín, vậy xin chúc mừng cô, cô sắp thăng thiên rồi.”

Sở Phi Dương vừa nghe thế cũng hơi hơi nhíu mày. Phinh Đình vội ngửa đầu hướng về phái Sở Phi Dương hét lên: “Sở đại ca, huynh mau xem giúp muội! Có hay không, rốt cuộc có hay không?!”

Căn bản khỏi cần dí sát vào, vẫn dễ dàng có thể nhìn thấy một đường mảnh như sợi chỉ màu đen vắt ngang qua chiếc cổ mảnh mai của Phinh Đình, kéo dài đến tận sau gáy, bị mái tóc dài che khuất mất.

“Đừng kêu nữa, cô thực sự bị trúng độc, hơn nữa phỏng chừng cách tử vong cũng không còn xa.” Sở Phi Dương còn chưa kịp đến gần nhìn kĩ, Quân Thư Ảnh đã mở miệng nói.

Phinh Đình vừa nghe thấy vậy, gấp đến độ sắp rơi lệ, nàng ngọ nguậy đứng lên nhằm về phía Giang Tam: “Tên khất cái chết tiệt nhà ngươi! Cho dù ngươi có hạ độc, còn là loại độc âm hiểm như vậy! Cho dù ngươi có độc chết người, còn muốn người bị chết khó coi như thế! Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Giang Tam cuống quít chạy sang một bên, Phinh Đình bị trói chặt, khó có thể đuổi theo được, liền thở hồng hộc ngã sóng xoài trên mặt đất, vẫn dùng ánh mắt phẫn hận như cũ nhìn chằm chằm Giang Tam.

Giang Tam nói với Sở Phi Dương: “Sở đại hiệp có lẽ cũng biết loại độc này đi. Nó tên là Ngũ Độc Tán, chính là lấy ba loại độc trùng hai loại độc thảo phối chế mà thành, cho dù triệu chứng giống nhau, nhưng phân lượng của các loại độc thảo độc trùng là bất đồng, nên đương nhiên thuốc giải cũng không giống nhau, ta cũng không sơ xót mà giữ thuốc giải trên người. Cho nên trừ phi ta nói cho các ngươi biết phương pháp phối chế, nếu không ai cũng đừng nghĩ giải được loại độc này! Thế nào, Sở đại hiệp? Ngươi cho rằng ta có thể uy hiếp ngươi hay không?!”

Sở Phi Dương nhíu mày, còn Quân Thư Ảnh sắc mặt không tốt nhìn Giang Tam, Giang Tam xoay mặt chống lại ánh mắt y, lại cười hắc hắc nói: “Ta chẳng qua chỉ muốn đổi lấy vài giọt huyết của nam nhân của ngươi mà thôi, Quân công tử không cần phải đau lòng như thế. Vốn ta định dùng máu của nha đầu kia là đủ rồi, ai bảo các ngươi đúng thời điểm quan trọng này lại nhảy ra quấy rối làm chi?!”

Gã lại nhìn về phía Sở Phi Dương, đắc ý dào dạt nói: “Sở đại hiệp độc này không đợi người, chỉ qua mấy khắc nữa thôi, cho dù ngài có đáp ứng, tính mạng của Phinh Đình cô nương chỉ sợ cũng không giữ được. Ngươi rốt cuộc là đáp ứng, hay không đáp ứng?!”

Sở Phi Dương một tay ngăn lại Quân Thư Ảnh đang rục rịch muốn lấy ám khí ra, liếc nhìn Phinh Đình một cái, chống lại ánh mắt ai thiết của nàng, cuối cùng gật đầu nói: “Ta đáp ứng.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau