DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Mấy ngày nay trời quang mây tạnh, thuận buồm xuôi gió. Ở trên thuyền Giang Tam cùng Sở Phi Dương lại tiếp tục nghiên cứu vài điểm còn mơ hồ không rõ trong tấm bản đồ. Đến hoàng hôn ngày thứ ba, bọn họ đã tới hòn đảo mà tấm bản đồ chỉ thị.

Sau khi cho thuyền cập bến xong xuôi, Sở Phi Dương đi lên bãi đất cao cách đó không xa, nhìn ra bốn phía. Quân Thư Ảnh đến bên cạnh hắn, cùng nhìn. Phóng tầm mắt ra xa cũng chỉ nhìn thấy núi đá và cây cối, vào giữa trời đông giá rét thế này lại càng thêm vẻ hiu quạnh.

Sở Phi Dương thở dài: “Hồi ta vừa mới bái sư, sư phụ từng nhắc tới sư môn của người – Tinh Hà Phái. Trước kia nơi đây cũng từng là thánh địa võ học cao thủ nhiều như mây. Vậy mà hiện giờ đã hoang vu đến mức này.”

Bị gió biển mãnh liệt quật vào người, Quân Thư Ảnh hơi hơi nheo hai mắt lại, mở miệng nói: “Nga?! Quả thực nổi danh như thế? Sao ta chưa từng nghe qua tên môn phái này. Ta thấy nơi này cũng không giống chính phái địa phương gì, ngược lại có chút khí âm tà, ngươi được đại sư phụ kia của ngươi dạy dỗ lớn lên, khó trách không đứng đắn giống chính đạo nhân sĩ người ta.”

Sở Phi Dương giận dữ phản cười, hắn nhìn biểu tình luận sự trên mặt Quân Thư Ảnh, bất đắc dĩ nói: “Tốt xấu gì đây cũng là cố cư của lão nhân gia người, ngươi không thể nói dễ nghe một chút sao. Vả lại, chính đạo nhân sĩ đứng đắn là thế nào, mà không đứng đắn là thế nào?! Ngươi đừng tốn công châm biếm ta nữa!”

“Ta chỉ luận sự mà thôi.”

Quả nhiên. Sở Phi Dương kéo tay y nhéo nhéo, cười nói: “Ngươi nói ta cùng sư phụ không phải là chính phái nhân sĩ? Ngươi cũng đứng quên Lân nhi nhà chúng ta còn đang trên tay sư phụ ta a.”

Quân Thư Ảnh sắc mặt hơi đổi, ế trụ một lát, mới lại thấp giọng nói: “ Ta cũng chưa nói sư phụ ngươi không tốt…”

Sở Phi Dương “Xích” cười ra tiếng, bị Quân Thư Ảnh lườm cho một cái, lại cười càng vui vẻ hơn. Quân Thư Ảnh cũng lười để ý đến hắn, buồn chán nhìn nhìn xung quanh, sau đó liền đi xuống sườn núi.

Sở Phi Dương đi theo phía sau, cùng hợp lại với Giang Tam và Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi đang cầm bản đồ, xoay xoay xem, vừa xem vừa thì thầm: “Là đảo này sao? Hình dáng một chút cũng không giống nhau. Trên bức hoạ này còn có bi thạch gì gì đó, nơi này không có a.”

Sở Phi Dương đến bên cạnh cậu nói: “Hẳn là nơi này. Chỉ là bản đồ này niên kỷ cũng đã lớn lắm rồi, nên có khác biệt rất lớn với hình dạng hiện tại.”

“Vậy khó xử lý rồi. Hòn đảo lớn như thế, làm sao chúng ta tìm được kho báu kia a.” Sở Vân Phi nhíu mày nói.

Giang Tam một tay đoạt lại tấm bản đồ nhét vào ngực mình, nói với  Sở Vân Phi: “Tìm như thế nào thì liên quan gì đến ngươi, kho báu này với ngươi một chút quan hệ cũng không có, dù chỉ một hạt nhỏ ngươi cũng đừng nghĩ.”

“Tâm tư tiểu nhân.” Sở Vân Phi khinh thường nói, đi đến một bên.

“Tiếp theo ngươi muốn làm gì?” Sở Phi Dương cười cười nhìn Giang Tam hỏi.

“Sở đại ca, huynh hỏi hắn làm gì?!” Phinh Đình trừng mắt với Giang Tam, lại mở miệng: “ Nơi này đến lượt gã làm chủ sao?”

Giang Tam nhìn thấy vẻ tự tiếu phi tiếu trên khuôn mặt Sở Phi Dương, chà sát bàn tay, nhếch miệng cười nói: “ Chân Thuỷ Môn chủ nói đúng, chúng ta bây giờ hết thảy đều nghe theo Sở đại hiệp ngài an bài. Sau khi tìm được kho báu nhất định không thiếu một phần kia của ngài cùng Quân công tử.”

Sở Phi Dương đang muốn nói, lại đột nhiên nghe thấy tiếng la của Sở Vân Phi.

Nhóm người Sở Phi Dương theo tiếng đi đến, vòng qua một phiến đá hình thù kỳ quái, liền nhìn thấy Sở Vân Phi đang ngồi xổm xuống một viên cự thạch, không biết đang nhìn cái gì.

“Làm sao vây? Vân Phi? Phát hiện cái gì?”

Sở Vân Phi đứng dậy, chỉ vào đống đá hỗn độn dưới chân: “Sở đại ca, huynh tới xem.”

Sở Phi Dương tiến đến gần, chỉ nhìn thấy trên mấy hòn đá tán loạn trên mặt đất kia có khắc vài đồ án khó hiểu.

“Đây là cái gì?” Sở Phi Dương nghi hoặc hỏi.

“Đệ cũng không rõ đây là gì, có điều khi đệ ở Thiên Sơn, đã từng thấy qua dấu hiệu này.” Sở Vân Phi chỉ vào đồ án trên một hòn đá giống lá cây, trong vết khắc còn một dấu chu sa nhàn nhạt. Cậu cau mày hồi tưởng nói: “Ngay tại trước sơn động mà sư phụ đệ bế quan, cũng có bi thạch như vậy.”
Quân Thư Ảnh đi đến bên cạnh Sở Phi Dương, nhìn thấy đống đá vụn hỗn độn kia, mở miệng hỏi: “Đây là dấu hiệu của phái Thiên Sơn?”

Sở Vân Phi lắc đầu: “Không phải, đệ từng hỏi qua sư phụ, nhưng người không nói cho đệ biết, giống như đây không phải là cái gì đặc biệt quan trọng.”

“Được rồi, được rồi. Đừng đoán mò nữa. Tảng đá vỡ này là cái gì thì cũng chẳng quan hệ gì tới chúng ta, trái lại càng thuyết minh rằng đảo này đích thực là địa phương ta muốn tìm.” Giang Tam từ trong ngực lôi ra tấm bản đồ kia, chỉ vào bi thạch rải rác bên bờ biển: “Chắc chắc là mấy thứ này. Phỏng theo đây định vị vị trí liền dễ dàng hơn rồi.” Ngón tay gã mơn trớn ký hiệu đánh dấu hình tam giác kia trên tấm bản đồ đã ố vàng. Trong ánh mắt toát ra một tia tham lam cùng vội vàng.

Sở Vân Phi vẫn còn đang sờ soạng cái gì đó trên mặt đất. Một khối đá vụn được nhấc lên, lộ ra thổ nhưỡng ẩm ướt, đủ loại côn trùng sống phía dưới chạy tán loạn ra tứ phía.

“Vân Phi, đệ lại nhớ ra cái gì à?” Sở Phi Dương hỏi.

Sở Vân Phi trên tay còn nắm khối đá vỡ, quay đầu đang định trả lời, trên tay vừa sử lục xoay hòn đá kia sang một hướng khác.

Mấy người chỉ nghe bên tai ầm một tiếng nổ, lại phát giác dưới chân đột nhiên trống không. Mặt đất vốn đang kiên cố chợt tách ra, bọn họ không kịp thi triển khinh công, rơi thẳng xuống phía dưới.

Thay đổi lớn giống như trời sụp đất lở chỉ phát sinh trong nháy mắt. Ngay cả Sở Phi Dương cũng không kịp phản ứng. Hắn cố gắng vận nội lực ổn định thân thể đang rơi xuống. Khi vươn tay bám vào một bên thạch bích để ngừng rơi xuống, mới nhìn rõ tình thế xung quanh.

Nơi bọn họ dừng lại tựa hồ vốn là một cơ quan, hiện giờ bị Sở Vân Phi kích động, mấy người liền không kịp đè phòng, mà té xuống.

Sở Phi Dương nhìn ra bốn phía, nhưng thấy trên thạch bích còn có vài mũi tên gỉ thò ra, xem chừng vốn là làm thành lợi tiễn phóng ra ngoài, chẳng qua là niên đại đã lâu, lúc này đã không còn dùng được. Mặc dù như thế, Sở Phi Dương trong làng vẫn cảm thấy vô cùng không ổn.

Nơi này nếu là cửa vào của tiểu đảo, cơ quan trong lại bố trí hiểm ác như thế, thoạt nhìn hẳn là từ Tinh Hà Phái trước dùng trận pháp này để đối phó với người ngoài xâm nhập, tấm bia đá kia là kết cấu cơ quan của trận pháp.

Dưới chân là thâm huyệt tối om, sâu không thấy đáy, giống như một con quái thú há ra cái miệng to bự, chẳng biết bên dưới còn có hiểm cảnh gì.

Sở Phi Dương có chút ảo não vì sự coi thường ban nãy. Hắn vẫn nghĩ đây là môn phái của sư phụ, nên không cần lo lắng trên đảo có gì nguy hiểm. Không nghĩ tới quả thật để Quân Thư Ảnh nói đúng, xem cơ quan phòng ngự hiểm độc đến cực điểm này, đích xác không giống chính đạo môn phái gì.

Hết thảy suy nghĩ này cũng chỉ xẹt qua trong nháy mắt. Sở Phi Dương nhìn ra xung quanh,vội vàng tìm kiếm bóng dáng Quân Thư Ảnh, nhìn thấy y đã ổn định thân thể ở cách mình không xa, mới thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Đệ nhớ rõ từng nhìn thấy sư phụ chuyển động tấm bia đá, mở ra một phòng tối, cho nên đệ đang tìm tìm cơ quan….” Sở Vân Phi tay cũng bám vào thạch bích, thanh âm như muốn khóc trả lời câu hỏi lúc trước của Sở Phi Dương.Sở Phi Dương nặng nề mà than một tiếng.

“Này, chắc các ngươi không có việc gì chứ.” Đỉnh đầu đột nhiên truyền tới thanh âm của Giang Tam. Không biết là trùng hợp hay vì nguyên nhân gì khác, nơi gã đứng vừa đúng ngoài vòng cơ quan, lúc này gã là người duy nhất không bị rớt xuống.

Sở Phi Dương trả lời gã, đang muốn mượn lực nhảy ra khỏi huyệt động này, lại nghe đến một tiếng la của Phinh Đình cách đó không xa, liền thấy nàng một thân hồng y rơi thẳng xuống đưới.

Sở Vân Phi phát ra một tiếng kêu xót xa, chính là cậu ở quá xa, căn bản không kịp tiến lên cứu trợ.

Sở Phi Dương so với Sở Vân Phi còn ở xa hơn, cho dù hắn lập tức vận khởi nội lực đuổi theo hướng Phinh Đình rơi xuống, một bàn tay cũng chỉ khó khắn lắm lướt qua được góc áo của nàng.

Giữa lúc điện quang thạch hoả như vậy, không đợi Sở Phi Dương nghĩ ra đối sách khác, trước mắt hắn bỗng xẹt qua một bóng dáng mơ hồ, đuổi thao Phinh Đình. Thân ảnh kia mạnh đẩy Phinh Đình sang một hướng, Phinh Đình chật vật tiếp đến thạch bích, dùng sức bắt lấy thiết tiễn chồi ra trên vách động, rốt cục cũng ổn định được thân thể.

“Thư Ảnh!” Sở Phi Dương nhìn thấy bóng dáng rơi xuống kia, đồng tử mạnh mẽ phóng đại, trái tim trong lồng ngực tựa hồ chỉ trong nháy mắt thắt chặt lại, thốt ra tiếng kêu gào.

Cũng may bóng dáng kia lập tức bắt được vách đá không tiếp tục rơi xuống nữa, lúc này cũng đã ở cách dưới chân Sở Phi Dương mấy trượng.

Sở Phi Dương còn chưa kịp yên lòng, lại nghe Quân Thư Ảnh ngẩng đầu vội vàng nói: “Phi Dương, bên thạch bích này rất xốp!” y còn chưa dứt lời, thân thể lại một lần nữa rơi xuống bóng tối sâu thẳm.

“Quân đại ca!” Sở Vân Phi hô to một tiếng, buông tay cũng muốn đuổi theo, lại bị Sở Phi Dương mạnh bắt lấy, một chưởng đẩy đến bên Phinh Đình bên kia.

Sở Phi Dương một bên toàn lực đuổi theo, một bên rút ra đai lưng, bóng dáng hai người chốc lát biến mất trong bóng tối vô tận, chỉ còn thanh âm Sở Phi Dương từ xa xa truyền lại: “Hai người các ngươi đi lên trước đi!”

Phinh Đình khuôn mặt lã chã nước mắt, trong miệng hét lớn: “Không!” Trên tay liền muốn nới lỏng khí lực.

Sở Vân Phi một phen giữ chặt nàng, cả giận nói: “Đừng hành động theo cảm tính nữa, đừng khiến bọn họ thêm phiền toái! Cô theo ta đi lên!”

Phinh Đình bị cậu rống nhất thời an tĩnh lại, vẻ mặt lo lắng nhìn xuống phía dưới, vẫn là nương bả vai Sở Vân Phi, thi triển khinh công lao lên phía trên.

Sở Vân Phi nhìn xuống hắc ám như vô biên vô tận dưới chân, trên mặt tràn đầy lo lắng, miệng lẩm bẩm nói: “Quân đại ca…..”

Bên tai là tiếng gió gào thét điên cuồng, lao nhanh xuống dưới nên hoàn toàn không thể mượn lực thi triển khinh công, tựa hồ ngay cả đầu óc cũng bị khuấy loạn linh tinh, hoàn toàn không thể suy nghĩ.

Quân Thư Ảnh chỉ có thể ra sức vận khởi nội lực toàn thân, bảo hộ chính mình, hy vọng khi rơi xuống đất sẽ không bị thương quá nặng.

Thời gian khi cấp tốc rơi xuống này tựa hồ bị bóp méo mơ hồ, Quân Thư Ảnh cảm thấy mình đã rơi xuống thật lâu, lại giống như mới chỉ trong nháy mắt.

Y thực sự không biết đã qua bao lâu, bên hông đột nhiên xuất hiện một lực đạo ôn nhu kéo y lên, thẳng tắp chàng nhập vào một cái ôm ấp ấm áp quen thuộc.

“Ta bắt được ngươi rồi, Thư Ảnh, ta bắt được ngươi rồi.” Một bản tay đè lại eo y, một bàn tay thì đặt tại sau đầu, cánh tay kia giống như sắt thép cứng rắn mà đáng tin, đưa cả người y hoàn toàn bị bao lấy.

Thanh âm vang bên tai tràn ngập hoảng sợ, cảm tạ, còn có sự an tâm trong giờ khắc này.

Quân Thư Ảnh sửng sốt một lát, giống như an ủi gắt gao ôm lại Sở Phi Dương.

_________________

Chương 47

Hai người vẫn tiếp tục rơi xuống dưới, bóng tối sâu thẳm dưới chân giống như vô biên vô tận. Một cánh tay Sở Phi Dương ôm chặt Quân Thư Ảnh, tay kia thì quơ đai lưng nãy tháo xuống, không ngừng truyền nội lực vào, muốn cuốn lấy mấy vật nhô ra trên thạch bích. Nhưng là vách động này quả thực vô cùng xốp, hoàn toàn không thể chịu được sức nặng của hai người. Sở Phi Dương không thể ngừng việc rơi xuống, cũng may nhiều ít còn có thể giảm xóc, khi rơi đến đất hẳn là sẽ không bị thương quá nặng.

Quân Thư Ảnh không có thứ gì có thể mượn lực được, lúc này một thân khinh công cùng nội lực, lại hoàn toàn không sử dụng được. Tuy rằng bị Sở Phi Dương bảo hộ trong ngực như vậy có chút xấu hổ và buồn bực, nhưng lúc này Quân Thư Ảnh cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thuận theo, bằng không chỉ sợ khó giữ được cái mạng nhỏ này.

Đáy lòng y cũng không thể phủ nhận, lúc bị Sở Phi Dương hung hăng bắt vào trong lòng, khi cảm nhận được lồng ngực cấp tốc phập phồng của hắn, lại nghe thấy âm thanh run rẩy sợ hãi của hắn, sâu trong đáy lòng bỗng chốc xuất hiện tình cảm nồng đậm. Phần tình cảm này giống như sóng biển mãnh liệt dâng trào, trong nháy mắt khiến y không thể đảm đương.

Quân Thư Ảnh vì cuồng phong kia giống như ái luyến của chính mình xuất hiện mà cảm thấy hoảng sợ. Rốt cuộc là từ khi nào thì, cảm tình của y đối với Sở Phi Dương cư nhiên có thể thâm sâu đến như vậy?!

Y nghĩ không ra, cũng rất mơ hồ. Thời khắc kia, khi Sở Phi Dương run rẩy ôm lấy y, y thật sự muốn hiến dâng toàn bộ độ ấm cùng ôn nhu của bản thân ra trấn an hắn.

Hắn thuộc về ta. Quân Thư Ảnh dùng đôi cánh tay thon dài gắt gao ôm lấy Sở Phi Dương, trong quãng đường bóng tối như vô cùng vô tận này hơi hơi nhắm lại hai mắt.

Chỉ thuộc về ta.

Rốt cuộc Sở Phi Dương đã cuốn lấy được một khối đá nhọn nhô ra trên vách động, thân thể hai người lung lay một lúc, cuối cùng cũng ổn định.

Quân Thư Ảnh thở ra một hơi, nhìn nhìn vẻ mặt khẩn trương của Sở Phi Dương, lại thoáng nhìn qua khoảng không dưới chân, mở miệng nói: “Chúng ta nếu còn tiếp tục rơi xuống không chừng sẽ trực tiếp rơi xuống âm tào địa phủ ha.”

Sở Phi Dương trừng mắt nhìn y một cái, có chút suy yếu nói: “Tại thời điểm này không nên nói mấy chuyện đùa như vậy.”

Quân Thư Ảnh bĩu môi, đánh giá xung quanh: “Bây giờ phải làm gì? Trên không thấy trời, dưới không chạm đất a.”

Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn, nhíu mày nói: “Chúng ta rơi xuống nơi này lâu như vậy, hiện tại nhất định cách động khẩu rất xa, huống hồ thạch bích này xốp như thế, muốn đi lên căn bản không có khả năng.”

Quân Thư Ảnh gật gật đầu: “Vậy đi xuống đi.”

Sở Phi Dương nhìn bóng đen dày đặc dưới chân, hít một hơi: “Đành phải thế thôi.”

Hai người còn chưa động, bên tai bỗng nhiên truyền đến một thanh âm cực kỳ âm lãnh, giống như kim loại bị ăn mòn, chói tai sắc nhọn: “Các ngươi là người nào?! Ở trong này làm gì?!”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đồng thời cả kinh, thật không ngờ giữa không trung lưng trừng thế này lại vẫn còn có người ở. Hai người cùng nhau nhìn ra bốn phía, thế nhưng đập vào mắt đều chỉ là khoảng không hắc ám, hoàn toàn không nhìn thấy một bóng người.

Một đạo ánh sáng mờ nhạt đột nhiên tiến vào tầm mắt, chậm rãi tiến đến. Khi ánh sáng kia đến gần, nhờ ánh sáng bọn họ mới nhìn thấy khuôn mặt nhăn như da quất, vẻ mặt âm trầm nhìn bọn họ.
Sở Phi Dương toàn thân đề phòng nhìn khuôn mặt kia, bên cạnh Quân Thư Ảnh không phòng bị lại mạnh rơi xuống, chìm vào hắc ám.

“Thư Ảnh….” Sở Phi Dương trừng hai mắt lớn tiếng hô.

Một bàn tay nắm lấy cánh tay hắn, thanh âm quen thuộc truyền vào trong tai, mang theo chút thản nhiên bất đắc dĩ: “Đừng kêu, xuống dưới đi, đến cùng rồi.”

Sở Phi Dương cả kinh lúc này mới chú ý tới nơi ánh sáng mờ nhạt di chuyển chiếu rọi xuống, dưới chân đã hơi sáng lên, phía dưới rõ ràng là mặt đất màu đen, hai người vừa rồi treo tại nơi cao có nửa thân người. Ban nãy do hắn quá chăm chú đề phòng người quỷ dị kia, nên mới không chú ý đến tình hình bên cạnh.

Sở Phi Dương ngượng ngùng buông dây lưng trong tay ra, nhảy xuống bên cạnh Quân Thư Ảnh.

Tuy rằng hạ xuống đất an toàn, nhưng bọn họ vẫn còn chưa thực sự an toàn. Người đột nhiên xuất hiện trước mặt này rốt cuộc là thần thánh phương nào?!

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh sóng vai mà đứng, cùng nhau hướng về bóng dáng gù lưng trước mặt.

Ánh lửa mịt mờ chỉ chiếu ra được một tấc vuông xung quanh mấy người, quang ảnh lay động không ngừng, khiến khuôn mặt không có hảo ý kia càng thêm vẻ u ám.

“Ngươi là người nào?” Sở Phi Dương trầm giọng nói, nội lực hàm hậu bắt đầu vận chuyển, có phần đề phòng.

Người đối diện kia tựa hồ lại càng có thêm hứng thú, nheo hai mắt, nhìn Sở Phi Dương, rồi lại nhìn Quân Thư Ảnh.
“Cùng hắn vô nghĩa làm gì, giết hắn là được!” Quân Thư Ảnh lạnh giọng quát, liền nhanh chóng ra tay.

Thân ảnh người nọ giống như quỷ mị phiêu sang một bên, “khặc khặc” cười quái dị, nói: “Nguyên lai là môn sinh đắc ý của sư huynh, thì ra ngươi không chết. Tiểu tử chúng ta thật đúng là hữu duyên, mỗi lần ngươi đều rơi vào cơ quan của ta, quả nhiên là trời xanh có mắt!”

Sở Phi Dương nghe tiếng cả kinh, vốn muốn tiến lên hỗ trợ, lúc này lại vội ngăn Quân Thư Ảnh lại, miệng vội la lên: “Thư Ảnh mau mau dừng tay.”

Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương giữ chặt, quay đầu lại hỏi: “Ngươi quen biết người này? Hắn là người nào?”

Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh đến phía sau, thở dài nói: “Nàng là sư muội của sư phụ ta, chính là vị tiền bối mà ta gặp được sau khi rơi xuống vách núi ở Thanh Phong Kiếm Phái, tính ra cũng là sư thúc của ta.”

Quân Thư Ảnh nhướn mày đánh giá người trước mặt vài lần: “Có loại sư thúc này, còn nói cái gì mà không phải bàng môn tà đạo.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ cười cười. Lão bà dáng người thấp bé, gù lưng kia cũng không cùng Quân Thư Ảnh so đo, chính là dùng hai mắt đục ngầu nhìn chằm chằm Sở Phi Dương, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh: “Hảo sư điệt, ngươi lần trước lại lừa lão bà ta chết thật thảm, ta còn thực nghĩ đến ngươi liền như vậy mà chết rồi a. Ngươi quả không hổ là hảo đồ đệ của sư huynh ta, ngay cả mấy thủ đoạn giả dối vô sỉ này cũng dùng đến mức hoàn mỹ như thế.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ hành một lễ nói: “Trá tử khi đó quả thực là bất đắc dĩ mới dùng, chỉ vì ta khi đó có việc gấp, phải lập tức đi làm. Sư thúc thỉnh ngài niệm tình sư phụ ta, mà thả hai người chùng ta đi đi.”

“Phi Dương, ngươi nói vô nghĩa thế với mụ ta làm gì? Chúng ta hai người chẳng lẽ lại sợ không thể ra khỏi địa phương quỷ quái này sao?!” Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn mở miệng nói.

Lão thái bà kia tròng mắt vừa chuyển, nhìn Quân Thư Ảnh một cái, một lúc lâu sau lộ ra khuôn mặt tươi cười quỷ dị: “Hảo sư điệt, đây là người trong lòng mà khi đó ngươi cả ngày tâm tâm niệm niệm sao?! Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản(*),ngươi không tuyệt tình tuyệt nghĩa bằng sư phụ ngươi, cho nên ngươi không thể chân chính trở thành thiên hạ đệ nhất!”

(*Câu thành ngữ Hán Việt này có nguồn gốc xuất xứ từ một câu trong hồi thứ 18 của “Thủy hử ký”, ngụ ý đại khái là: Tình yêu nam nữ quyến luyến với nhau không rời, thì chí khí phấn đấu của người đàn ông sẽ tiêu tan”.)

“Hãy bớt sàm ngôn đi! Lập tức mang chúng ta ra ngoài! Nếu không đừng trách ta xuống tay vô tình!” Quân Thư Ảnh giân tái mặt lạnh giọng quát.

“Ta với nam nhân của ngươi nói chuyện, có nơi cho ngươi xen mồm sao?! Một chút quy củ cũng không có?!” Lão thái bà kia đột nhiên cũng thay đổi sắc mặt, âm trầm la lên.

Quân Thư Ảnh sửng sốt, trong nháy mắt chỉ cảm thấy lửa giận dâng đầy trong ngực, không chýt nghĩ ngợi liền phi thân tấn công lão bà kia.

“Thư Ảnh cẩn thận, nàng rất thiện về sử dụng cơ quan!” Sở Phi Dương trong lòng lo lắng, khi đó hắn đã từng nếm qua sự đau khổ này rồi, vừa rồi không thể đúng lúc ngăn lại Quân Thư Ảnh, nên giờ chỉ có thể lớn tiếng nhắc nhở thôi.

Dù vậy vẫn bị chậm, cũng không thấy động tác lão bà kia như thế nào, Sở Phi Dương chỉ nghe thấy xung quanh bốn phía vang lên tiếng cơ quan hoạt động. Trong bóng tối không thể biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Sở Phi Dương chỉ có thể vừa vặn bổ nhào về phía Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh cũng bắt lấy hắn, hai người không biết bị đẩy tới nơi nào, thoáng chốc quay cuồng như thiên toàn địa chuyển, cuối cùng dừng lại thì chỉ thấy đập vào mắt là màu sắc rực rỡ, so với mảnh hắc ám vừa rồi, trước mắt còn có chút mơ hồ thế nhưng lại là một nhan sắc thanh sạch diễm lệ đến cực điểm.

Chương 48

“Đây là….nơi nào?” Sở Phi Dương đứng dậy, vươn tay kéo Quân Thư Ảnh lên, nhìn nhìn xung quanh.

Nơi này là một gian phòng cực kỳ rộng lớn, chỉ có điều chung quanh đều là thạch bích, ngay cả cửa sổ cũng không có. Sở Phi Dương suy đoán có lẽ bọn hắn đã chạm tới cơ quan, từ ám đạo trượt thẳng vào. Lúc này cơ quan nhất định là đã khép lại, cho nên mới không tìm thấy lối thoát.

Trên thạch bích trong gian phòng này được gắn mấy viên dạ minh châu lớn, lúc này đang phát ra những tia sáng óng ánh, khiến cả gian phòng trở nên sáng ngời.

Ban đầu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt rực rỡ gấm hoa, thì ra là trên tường có treo vài bức tranh cuộn. Hình vẽ trên đó đã có chút ố vàng, có thể thấy được đã treo không ít năm.

Trang trí bên trong thạch ốc không tính là phức tạp, cũng rất tinh xảo, giống như trước kia đã từng có người ở đây, người này có lẽ địa vị không thấp.

Góc phòng đặt một chiếc giường lớn, vén mành lên có thể xuyên qua chiếc giường này nhìn thấy cả chất liệu trong suốt, trong bạch có lục, xúc cảm lạnh lẽo, không hiểu là loại gỗ gì.

Tấm đệm lưng được xếp chỉnh tề trong góc giường.

Mật thất, giường, còn có…Quân Thư Ảnh…Sở Phi Dương khoé mắt vừa nhảy, áp chế ý tưởng hoang đường đến cực điểm trong nội tâm, cho dù mình có muốn chọc ghẹo Quân Thư Ảnh, cũng không nên chọn thời điểm như thế này loạn nghĩ những chuyện như vậy. Thường ngày Quân Thư Ảnh vẫn nói hắn bề ngoài đạo mạo, tâm tư xấu xa, hắn tạm cho là mắng yêu. Sở Phi Dương thở dài, hắn không thể thật sự trở thành một người có tâm tư xấu xa được.

Sở Phi Dương đang đi đến một bên tường khác, cẩn thận lật xem đồ vật đặt ở trên bàn, Quân Thư Ảnh thì đi xung quanh xem xét. Cuối cùng cái gì cũng không tra được. Hơn nữa địa phương khép kín thế này, không biết là ngày hay đêm, Quân Thư Ảnh vừa nghĩ đến, chỉ cảm thấy tràn đầy nôn nóng.

Quân Thư Ảnh ấn thái dương, nhíu mày, bộ dáng có vẻ cực kỳ không kiên nhẫn.

Sở Phi Dương nhìn thấy thần sắc y bất thường, tiến lên kéo lấy cái tay ấn trán của y, vẻ mặt lo lắng nói: “Ngươi làm sao vậy? Hay là bị thương chỗ nào rồi?”

Quân Thư Ảnh giật tay hắn ra, không kiên nhẫn nói: “Võ công của ta cũng chẳng kém ngươi là bao! Không cần ngươi quan tâm vớ vẩn!”

Sở Phi Dương tay cứng đờ, trên mặt mang theo chút nghi hoặc.
“Thư Ảnh, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?” Sở Phi Dương thắc mắc hỏi: “Mới vừa rồi, tính tình của ngươi liền nóng nảy rất không giống ngươi.”

Quân Thư Ảnh lúc đầu nhìn thấy vẻ mặt khác thường của Sở Phi Dương, cảm thấy còn sinh ra tí ti áy náy, chỉ thấy mình tự dưng mạc danh kỳ diệu phát hỏa, giận chó đánh mèo lên Sở Phi Dương. Chẳng qua nghe xong Sở Phi Dương nói, trong lòng lại nảy lên một trận hoả kỳ lạ, muốn áp cũng không được, quắc mắt nhìn trừng trừng nói: “Như thế nào mới là giống ta?! Ngươi cho là ngươi hiểu ta được bao nhiêu?! Ta chán ghét nhất loại người cứ hay tự cho mình là đúng! Cút ngay!”

Sở Phi Dương nghe đến lông mi đều nhíu lại, trong lòng cũng thăng lên một tia giận dữ. Nhưng là ánh mắt nhìn thấy bóng dáng thon dài xinh đẹp kia của Quân Thư Ảnh, hoả khí trong lòng kia bỗng dưng biến mất.

Sở Phi Dương thấy mình cư nhiên lại phát hoả với Quân Thư Ảnh cảm thấy vạn phần kinh ngạc, cho dù kia chỉ là trong nháy mắt, cho dù kia chỉ là một chút bực mình nhỏ bé đến mức cơ hồ có thể xem nhẹ mà cho qua.

Hắn so với ai khác đều sâu sắc hiểu được, sự si mê của mình đối với Quân Thư Ảnh, quả thực là đã đến tình trạng không bình thường, tình yêu sâu nặng này tích góp từng tý một, ở sâu trong lòng hắn không an phận mà bắt đầu khởi động, giống như nham thạch nóng rực, hưng thịnh mà bạo liệt. Chính là hắn còn có bình tĩnh cùng lý trí, hắn có thể trói buộc. Nếu cứ để cho lưu luyến si mê này không hề cố kỵ mà tuỳ ý lưu động, chỉ sợ trong mắt thế nhân sẽ ít đi một hiệp sĩ chính trực, nghĩa khí, công chính liêm minh, mà thêm một người đầu óc có bệnh si. Cho dù là Quân Thư Ảnh cũng  bị dọa đến bỏ chạy, còn có thể đi theo hắn hảo hảo sống qua ngày?!

Cho nên, hắn đối với Quân Thư Ảnh tuyệt đối sẽ không có khả năng xuất hiện cho dù chỉ là một chút xíu cảm xúc tiêu cực. Nếu có, kia tuyệt đối không phải vấn đề từ mình, mà là….

Hắn nhìn bóng dáng Quân Thư Ảnh bước đi có chút cáu kỉnh, trực giác cảm thấy, nơi này, có vấn đề.

Không, không chỉ nơi này. Vừa rồi lúc đụng tới sư thúc âm dương quái khí kia Quân Thư Ảnh cũng đã có chút thiếu kiên nhẫn, cho dù có gì không đúng, thì cũng là từ phát sinh từ thời điểm kia mà ra.Sở Phi Dương có chút ảo não, hắn coi đó là thân nhân của sư phụ, lần trước ở đáy nhai kia, cũng chỉ là gây chút khó khăn với hắn, vẫn chưa làm hại đến hắn, liền đối với lão ẩu kia thả lỏng cảnh giác. Vạn nhất nàng mượn cơ hội để phóng độc gì đó….Sở Phi Dương không dám suy nghĩ tiếp nữa.

“Thư Ảnh, lại đây.” Sở Phi Dương vươn tay về hướng Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh quay đầu lại mạc danh kỳ diệu nhìn hắn một cái, vừa thấy khuôn mặt kia của Sở Phi Dương, đáy lòng lại bỗng dưng nảy lên hoả khí, chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn hắn, rồi lại quay đầu đi không thèm nhìn nữa.

Sở Phi Dương trong lòng phát khổ, đây là dược gì vậy a, quá thiếu đạo đức rồi. Đã tới nông nỗi mà ngay cả liếc mắt nhìn hắn một cái cũng cảm thấy chán ghét rồi sao?

Nhưng mà hắn không trách Quân Thư Ảnh. Ngay cả hắn trong lòng cũng quanh co luẩn quẩn một cỗ oán khí, ở càng lâu trông chốn này hắn càng thêm nôn nóng, chỉ cảm thấy nhìn cái gì cũng không thuận mắt, nghe thấy dù chỉ là một tiếng động rất nhỏ thôi cũng đã muốn nổi giận.

Quân Thư Ảnh đứng trước bàn đá quay lưng về phía hắn, hai tay hung hăng chống mặt bàn, bả vai phập phồng.

Sở Phi Dương biết y đang cố nhẫn, nhẫn nại để không đem cỗ lửa giận này phát tiết với mình.

Chỉ cần như vậy là đủ rồi, đủ rồi. Sở Phi Dương cảm thấy vui mừng, ngay cả cảm giác nóng nảy sốt ruột này cũng phai nhạt đi chút ít.

Chỉ cần nghĩ đến vài năm trước trên Lãng Nguyệt Sơn vị ma giáo giáo chủ mặt mày âm trầm mắt lạnh nhìn đám thuộc hạ không được việc bị đánh chết, hiện giờ lại vì không để cảm xúc âm u trong lòng phát tiết lung tung với mình mà tự mình nhẫn nại, Sở Phi Dương liền cảm thấy, hết thảy chỉ cần như vậy là đủ rồi.

Quân Thư Ảnh đang cắn răng chịu đựng cỗ bạo khí trong lòng, bên cạnh khoé mắt đã hiện lên gân xanh. Trong đầu rối rắm phức tạp, cuối cùng đem tất cả lừa gạt, phản bội, thương tổn đều nhớ đến, từng chuyện từng chuyện cứ như đèn lồng kéo quân mà quay lại. Khi đó, đã từng nghĩ người kia rất ân cần, nhưng khi xẩy ra chuyện, những ân cần này dĩ nhiên toàn bộ biến thành tổn thương cùng châm chọc sắc bén, khiến hắn từng vì những việc nhỏ nhặt mà cảm tạ trở nên ngu xuẩn như vậy, không cần đến người khác động thủ, cũng khiến hắn thương tích đầy mình.

Quân Thư Ảnh đáy lòng mơ hồ cảm thấy không ổn, chính là bị oán khí quanh quẩn trong lòng khiến cho không thể lập tức minh bạch tình huống đang xảy ra. Y hiểu rõ, toàn bộ việc này đều không quan hệ gì đến Sở Phi Dương. Y không để đem oán hận chất chứa này phát tiết lên người Sở Phi Dương. Sở Phi Dương cho y so với ánh mặt trời càng sáng ngời cùng ôn nhu, đến ngay cả hồi đầu hắn ngoan hạ sát thủ, hiện tại nghĩ đến cũng không thể xem là thương tổn gì.

Hai cánh tay từ sau lưng ôm lấy y. Quân Thư Ảnh đang cảm thấy bực mình, không đợi y mở miệng nói, không đợi y dùng lực tránh thoát, Sở Phi Dương liền đi đến phía trước y, mang theo tươi cười nói: “Độc dược âm hiểm đến cực điểm này là muốn khiến cho người thân nhất sinh thù ghét với nhau, phản bội nhau. Chúng ta không như ý nguyện của hắn, càng muốn thân thiết cùng kính trọng, ngươi nói được không?!”

Chương 49

Quân Thư Ảnh nhìn vào hai mắt Sở Phi Dương, cảm nhận được sự trấn an của hắn, trong lòng cũng được tìm về một chút bình yên.

“Đây cũng không phải độc dược lợi hại gì, chẳng qua là quấy nhiễu lòng người mà thôi.” Quân Thư Ảnh nói: “Chúng ta phải nhanh tìm được cơ quan, rời đi nơi này.” Huyệt động bí mặt sâu trong mặt đất này sắp làm cho người ta phát điên rồi.

Sở Phi Dương gật gật đầu, không đợi hắn nói gì, Quân Thư Ảnh liền giật ra khỏi hắn, lao đến một góc tường bắt đầu gõ gõ đập đập.

Sở Phi Dương cũng đi sang một bên tỉ mỉ tìm kiếm, dù cơ quan có tinh vi thế nào cũng sẽ luôn có dấu vết để tìm ra được, chỉ cần có kiên nhẫn, phát hiện cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng mà thời khắc này thứ mà hai người khuyết thiếu nhất cũng lại chính là…kiên nhẫn.

Sở Phi Dương mới chỉ nhìn một lát thôi mà đầu đã đầy mồ hôi, cả người khó chịu, căn phòng nhỏ hẹp này tựa hồ càng ngày càng oi bức, khiến người ta bực bội.

Sở Phi Dương đứng thẳng dậy, mở rồi lại kéo kéo áo, quay đầu nhìn Quân Thư Ảnh một cái, phát hiện y vẫn còn đang chăm chú chậm rãi tìm kiếm.

Sở Phi Dương trong lòng thầm bội phục một chút, mở miệng nói: “Thư Ảnh…”

Bá —— một viên gì đó sáng lên thẳng tắp bay về phía hắn, Sở Phi Dương cuống quít tránh ra, chỉ thấy viên dạ minh châu gắn trên tường phía sau hắn nứt ra thành mảnh nhỏ.

“Câm miệng! Tiếp tục dông dài giết ngươi! Ngươi còn ngại chưa đủ phiền sao?” Thanh âm tức giận của Quân Thư Ảnh truyền tới.

Sở Phi Dương nuốt nuốt nước miếng, quay đầu tiếp tục công việc dang dở. Thôi vậy, lúc này vẫn là không nên trêu chọc y.

Sở Phi Dương một bên sờ soạng tìm kiếm trên tường, một bên lắng nghe tiếng “loảng xoảng, răng rắc” thỉnh thoảng truyền đến từ phía sau, mí mắt không khỏi giật giật. Sinh khí như vậy sao? Hắn cũng chỉ là cảm thấy buồn bực mà thôi. Quả nhiên tu vi của Thư Ảnh vẫn là chưa đủ a ——

“Sở Phi Dương” Sở Phi Dương đang suy nghĩ lung tung, lại đột nhiên nghe thấy Quân Thư Ảnh dùng thanh âm cực kỳ phẫn nộ mà hô cả đại danh của hắn ra, xoay người lại đang muốn đáp trả, thì một ấm trà đã bay lại đây.

“Ta gọi ngươi sao ngươi lại không trả lời?! Nhanh lăn lại đây!” Quân Thư Ảnh vẻ mặt không kiên nhẫn tức giận quát.

Sở Phi Dương không dám chậm trễ cuống quít chạy qua. Quân Thư Ảnh dùng chân đá lên mặt tường: “Nơi này có vấn đề!”

“Ngươi phát hiện cơ quan?!” Sở Phi Dương vui vẻ nói, lại trúng một cái liếc chán ghét, khinh thường của Quân Thư Ảnh.

“Đại hiệp ngài có thể đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa được không?! Ta không phát hiện thì ta gọi ngươi làm cái gì? Ngươi tay chân lanh lẹ chút, nhanh kiểm tra đi!” Quân Thư Ảnh sau một trận phát tiết hết lửa giận lên Sở Phi Dương, bực bội thấp giọng “hừ” một tiếng, đi đến bên giường ngọc dùng sức ngồi xuống.Sở Phi Dương mắt thấy y giống như giám sát ngồi ở chỗ kia trừng mắt với hắn, khẩn trương ngồi xổm xuống bắt đầu làm việc. Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ngày thường đùa giỡn thế nào cũng được, y hiện tại tựa như một quả pháo lúc nào cũng sẵn sàng nổ, tốt nhất vẫn nên cẩn thận mà làm theo ý y.

Sở Phi Dương lấy ngón tay gõ gõ, thanh âm không đúng lắm, phía sau mặt tường hẳn là trống không. Hắn ngưng tụ một cỗ nội lực lên tay phải, khéo léo nhẹ nhàng mở vách tường kia ra, vừa thăm dò thử nhìn vào trong, đã có chút thất vọng, nơi này căn bản không có cơ quan gì, chỉ đơn giản là một phòng ngầm mà thôi.

Sở Phi Dương vươn tay lấy ra một quyển sách từ bên trong, thuận tay vỗ một cái, bụi bay tứ tung.

Quân Thư Ảnh cũng hiếu kỳ tiến lại gần xem: “Đây là thứ gì?”

Sở Phi Dương nhìn y một cái: “Ngươi không gắt gỏng nữa?!”

Quân Thư Ảnh sửng sốt, nhíu mày nghĩ nghĩ, kéo lấy Sở Phi Dương: “Đến trên giường đi.”

“A?!…” Sở Phi Dương lại càng hoảng sợ: “Nơi…nơi này không biết là địa phương nào, chỉ sợ tai vách mạch rừng a…”

Quân Thư Ảnh đoạt lấy sách, kéo Sở Phi Dương đi đến chiếc giường, nghe hắn nói xong mạc danh kỳ diệu nhìn hắn một cái: “Cái gì?!”

Sở Phi Dương còn chưa kịp đáp lời, đã bị Quân Thư Ảnh ấn lên giường, y cũng tự ngồi xuống bên cạnh.

Sở Phi Dương nháy mắt cảm thấy cỗ mát mẻ thoải mái như thấm vào ruột gan chảy vào thân thể. Sự nóng nảy bứt rứt ban đầu đột nhiên thối lui.“Khối ngọc thạch này tựa hồ có tác dụng an thần.” Quân Thư Ảnh sờ sờ ván giường dưới thân. “Thật sự là bảo bối nha. Xem ra Giang Tam nói rằng trên đảo này có hi thế trân bảo, cũng không phải không có khả năng.”

Sở Phi Dương còn chưa kịp vì mình hiểu sai ý mà cảm thán, nghe xong lời này liền cười nói: “Ngươi muốn cái giường này, ân, cũng đúng, Tiểu Thạch Đầu và Lân Nhi càng lúc càng lớn, phí tổn chi tiêu chỉ sợ cũng căng ra.”

Quân Thư Ảnh liếc hắn một cái, “hừ” nói: “Ta làm ma giáo giáo chủ nhiều năm như vậy, người xấu cũng không phải làm không a. Cái khác không nói, hoàn toàn có thể nuôi lớn Tiểu Thạch Đầu cùng Lân Nhi trong phú quý. Tương lai chúng trưởng thành, cũng nhất định là một thân quý khí phiên phiên công tử, tuyệt sẽ không làm mấy cái đại hiệp vớ vẩn quanh năm suốt tháng thô y bố phục, một mình vất vả bôn ba.”

Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi làm người xấu thực sự đáng tự hào sao? Ngươi đừng tổn hại ta nữa đi, nhanh nhìn xem trên sách kia viết gì?”

Quân Thư Ảnh đưa sách cho hắn. Sở Phi Dương vừa mở ra thì thấy, chẳng qua là một ít thơ ca rất bình thường, tình tình ái ái tư tư niệm niệm a, hình như là người nào đó viết thơ tình.

“Trách không được trong gian phòng này có một cỗ tử oán khí a, thì ra là một kẻ si tình.” Sở Phi Dương trêu ghẹo nói.

Quân Thư Ảnh nhíu mày tiếp nhận quyển sách cẩn thận lật xem.

“Sao vậy, ngươi thích mấy thứ này?” Sở Phi Dương nhếch cao lông mày hỏi.

Quân Thư Ảnh không thèm để ý tới hắn, chỉ một mực lật từng trang từng trang càng về sau càng nhanh, còn lại vài trang cuối cùng thì chỉ qua loa nhìn lướt qua, liền khép lại sách giao lại cho Sở Phi Dương.

“Trong quyển sách này mỗi trang đều có một chữ “Giang”.” Quân Thư Ảnh nói: “Không biết cùng Giang Tam có quan hệ gì hay không?”

Sở Phi Dương lại mở ra xem lại một lần nữa, quả nhiên. Một số là viết trong bài thơ, một số lại viết trong góc, mỗi trang đều có.

“Chủ nhân tập thơ này không phải là yêu say đắm cái tên Giang Tam kia đi?” Sở Phi Dương lúc này là thật sự kinh ngạc rồi: “Ta đã nghĩ trăm ngàn lần là Giang Tam nhất định có âm mưu gì đó, chuyện này…cũng quá vượt qua lẽ thường rồi.”

Quân Thư Ảnh trước mắt cũng hiện ra khuôn mặt của Giang Tam, khá tán thành mà gật gật đầu: “Ân, quả rất khó lý giải a.”

“Nhị vị một mình tự tiện xông vào phòng ngủ của người khác, nhưng lại có vẻ không coi mình là khách nhân a.” Một đạo thanh âm đột nhiên không biết từ đâu vang lên.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh cảnh giác ngẩng đầu nhìn, căn phòng rộng lớn nhìn không xót một thứ gì, ánh sáng dạ minh châu chiếu sáng từng góc, nhưng không thấy có người xuất hiện.

Chương 50

“Người nào?” Sở Phi Dương đứng dậy nhìn nhìn xung quanh, Quân Thư Ảnh đã bình tĩnh đứng sau hắn.

“Tiểu tử thật không có lễ phép.” Thanh âm kia thanh thuý mượt mà, không phân biệt được là nam hay nữ, lại giống như tiếng châu ngọc va vào nhau, rõ ràng nghe thanh âm vô cùng trẻ trung, lại dường như có phần luống tuổi: “Nơi này ta là chủ, ngươi là khách, làm gì có đạo lý nào mà khách nhân lại đi hỏi chủ nhân là ai?! Ta cũng đang muốn hỏi xem, các ngươi là người nào?! Vì sao lại đi vào nơi này?”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh nhìn nhau, lại lên tiếng nói: “Tại hạ Thanh Phong Kiếm Phái Sở Phi Dương, đi vào đây quả thực là ngoài ý muốn, không biết các hạ có thể cho chúng ta nhìn mặt, chúng ta tuyệt không có ác ý.”

“Tiểu tử, khẩu khí hảo lớn a?!” Thanh âm kia “hừ” một tiếng, nói: “Các ngươi có ác ý hay không, ngươi cho rằng ta quan tâm sao? Ngươi không có ác ý, ta có, hôm nay ta cho dù có muốn hai người các ngươi táng mệnh nơi này, thì ngươi còn có thể như thế nào?”

Quân Thư Ảnh nghe người này nói năng dài dòng khiến y vô cùng không kiên nhẫn, vung tay lên phóng ra mấy đám ngân châm, cắm thẳng trên thạch bích, bức tranh cuốn trên tường cũng bị trạc ra thành mấy lỗ châm nhỏ.

“Úp úp mở mở không dám gặp người, chẳng qua cũng chỉ là bọn chuột nhắt vô danh mà thôi, lá gan không lớn khẩu khí không nhỏ, ta thật muốn xem xem hôm nay người nào chết trước!” Quân Thư Ảnh cả giận nói.

“Đây lại là vị nào?!” Người nọ nghe xong Quân Thư Ảnh hạ nhục, thế nhưng không hề tức giận, chỉ là lành lành nói. “Tên Sở Phi Dương coi như còn có lễ, tiểu tử này sao lại bừa bãi như vậy, thật là không có giáo dưỡng, cần phải hảo hảo giáo huấn mới được.”

Người này nói rất nhiều, Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đều là người có nội lực thâm hậu, lúc này đã nhân ra phương vị của người nọ. Bốn bức tường trong phòng này chỉ là sơn thạch bình thường, mặt sau lại có cơ quan, không có khả năng là đặc, hai người nếu đem toàn lực liên thủ, thật không sợ đánh không ra chỗ hở.

Quân Thư Ảnh cùng Sở Phi Dương cùng nhau nhìn về phương hướng kia. Quân Thư Ảnh sắc mặt thâm trầm, muốn nổi giận, lại bị Sở Phi Dương giữ chặt, dùng ánh mắt ra hiệu. Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn hắn một cái, tức giận bất bình tạm thời áp chế lửa giận.

Sở Phi Dương nói: “Tiền bối, chúng ta do kích động cơ quan mới xâm nhập nơi này, thật sự không có ý mạo phạm, nghe tiền bối nói, ngài chắc hẳn là chủ nhân của Kỳ Lân đảo này. Không biết tiền bối có quan hệ gì với Đông Long Các lập nên đảo này ba mươi năm trước không?”

“Ngươi biết Đông Long Các?” Thanh âm kia thâm trầm. “Ngươi là người nào?”

“Gia sư từng là người của Đông Long Các, nguyên là ẩn sĩ, cũng không có tiếng tăm gì trên giang hồ, tục danh Mục Giang Bạch, không biết tiền bối đã từng nghe qua hay chưa?”

“Mục Giang Bạch, hắn…..hắn chưa chết?!” Sau một khoảng yên lặng, thanh âm âm kia đột nhiên cao hẳn lên, âm cuối thậm chí còn mang theo chút run rẩy.

Sở Phi Dương âm thầm nhẹ nhõm thở ra một hơi. Nghe có vẻ người này cùng sư phụ hắn có chút giao tình, vậy hẳn sẽ không đến nỗi phải đánh đánh giết giết nữa. Nơi này dù sao cũng là sư môn của sư phụ, bất kể là vị sư thúc quái dị đến cực điểm kia, hay là người không muốn lộ diện này, chưa đến vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn cùng bọn họ phát sinh xung đột gì.

Quân Thư Ảnh nhìn thấy Sở Phi Dương quay đầu về phía y cười, tuy rằng trong lòng còn chút bực bội, y lại luôn luôn không phải người có khả năng nhẫn nại, lúc này đương nhiên cũng hiểu được. Trước mặc kệ lão nhân kia có bao nhiêu ân tình với Sở Phi Dương, Lân nhi của y bây giờ vẫn còn ở chỗ lão, coi như là vì Lân Nhi tôn sư trọng đạo vậy.

Người kia vẫn còn kích động thì thầm gì đó, chỉ là cho dù Sở Phi Dương có dùng hết nội lực tập trung lắng nghe, cũng không nghe ra nội dung cụ thể. Ngẫm lại có lẽ là những oán giận hoặc cảm khái thôi, nên cũng không quan tâm nữa.

Người nọ nãy giờ không nói gì, Sở Phi Dương cũng không gấp, tiến đến bên tai Quân Thư Ảnh nói thầm mấy chuyện hắn lo lắng, Quân Thư Ảnh trong lòng trấn tĩnh, cho dù mặt ủ mày chau, cũng chỉ gật đầu đáp trả.

Sở Phi Dương có chút chán ngán, quay đầu nhìn mấy ngân châm đính thẳng tắp trên thạch bích, tâm tư vừa chuyển lại kéo kéo cổ tay áo Quân Thư Ảnh, nhỏ giọng tán gẫu: “Kỳ thật ta đã sớm muốn hỏi, mấy thứ trường châm đoản châm ngươi giấu ở đâu nha? Ta đối với ám khí tuy rằng không tính là tinh thông, nhưng cũng am hiểu chút ít, xiêm y của ngươi ta cũng đã nghiên cứu qua, thật đúng là nghĩ mãi cũng không hiểu nổi mỗi lần ngươi phóng châm là từ chỗ nào mà ra.”

Quân Thư Ảnh giật cổ tay áo, “hừ” một tiếng: “Đây là chỗ tinh diệu trong ám khí của ta, sao có thể tuỳ tiện để ngươi xem mà hiểu được.”

Sở Phi Dương khẽ cười nói: “Này tốt xấu gì ta cũng được coi như là một nửa sư phụ của ngươi đi, những thứ ta dạy cho ngươi chính là một chút cũng không có tàng tư a, thế nhưng ngươi lại giấu giếm với ta nha.”

Quân Thư Ảnh né sang một bên không thèm quan tâm đến hắn nữa.

Sở Phi Dương lại không chịu bỏ qua lôi kéo y, giả bộ trừng mắt nói: “Ngươi rốt cuộc có nói ra cho ta biết không!”

“Không nói!” Quân Thư Ảnh không chút yếu thế quay ra trừng lại.

Ai, trừng đến mức nhân tâm đều nhũn. Sở Phi Dương nhìn khuôn mặt Quân Thư Ảnh, híp hai mắt lại, trong lòng cảm khái.

Bọn họ bên này mờ ám không rõ ràng, người nọ cư nhiên lên tiếng trách mắng: “Sở Phi Dương ngươi thật sự là đồ đệ của Mục Giang Bạch?! Cử chỉ lỗ mãng như thế, sao có thể có phân hàm dưỡng của hắn?! Hay ngươi căn bản là khinh thị ta?”

Không đợi Sở Phi Dương biện giải, người nọ lại hỏi: “Hai người các ngươi, là quan hệ gì? Cư nhiên có thể không bị “Lưu Hoả” khống chế. Kia chính là mê dược khiến cho thủ túc tự giết lẫn nhau, chưa từng có người nào có thể thoát khỏi công hiệu mê huyễn của nó.”Quân Thư Ảnh liếc nhìn Sở Phi Dương một cái, khoé miệng trào ra một tia cười lạnh. Vài năm sống chung, Sở Phi Dương đương nhiên hiểu được sự khinh thường của y. Ánh mắt kia căn bản là muốn nói, có loại mê dược ác độc như thế, thì sao có thể là môn phái quang minh chính đại gì?!

Tại sự tình thế này, Sở Phi Dương thật sự cũng không còn lời nào để nói. Người nọ lại còn siêng năng thậm chí pha thêm chút tự hào mà giải thích dược lực của “Lưu hoả: “Mặc kệ có thân thiết thế nào, ở chung lâu dài luôn luôn sẽ có lúc nảy sinh hiềm khích, dù chỉ là một việc rất nhỏ, sớm đã được chôn xuống hóa thành mầm mống phẫn nộ. Chính là ngày thường chuyện ai cũng không nhớ rõ ràng, đến bản thân cũng cảm thấy thân mật khăng khít. “Lưu Hoả” khiến những mầm mống này sinh trưởng mạnh mẽ, chồng chất mấy oán giận nhỏ bé cũng sẽ biến thành đào thiên hận ý, hận không thể lập tức giết chết đối phương. Cho tới giờ nam nữ si tình chết vì mê dược này sớm đã không thể đếm nổi.”

“Thuốc này do ngươi chế tạo?” Quân Thư Ảnh chen ngang.

“Đúng vậy!”

Quả nhiên là môn phái thiếu đạo đức. Quân Thư Ảnh trong lòng khinh thường oán thầm một câu, nhưng lại không nói ra trước mặt Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nghĩ tới một việc khác, trong lòng không khỏi có chút nặng nề. Theo như sư phụ ngày thường ngẫu nhiên nhắc đến chuyện Đông Long Các, môn phái này tựa hồ vẫn theo di mệnh của tổ tiên, ẩn cư trên kỳ Lân Đảo, trăm năm qua chưa từng rời đi. Cho dù võ công của môn phái có xuất thần nhập hoá, môn hạ mỗi người đều võ công cao cường, cũng chưa bao giờ có người chân chính tiến vào võ lâm giang hồ, vì vậy môn phái này trên giang hồ không nhiều người biết đến. Hơn một trăm năm, cũng đủ để môn phái này hưng vượng phồn thịnh, mà nay chỉ còn lại cảnh tượng đổ nát, vô cùng thê lương.

Đã như vậy, theo như lời người này nói, người bị “Lưu Hoả” mê hoặc mà tự giết nhau…

Không đợi Sở Phi Dương tiếp tục suy nghĩ sâu hơn, Quân Thư Ảnh đã không kiên nhẫn mở miệng: “Lời vô nghĩa cũng nói xong rồi, ta mặc kệ ngươi là ai của môn phái nào, hiện tại ngươi chỉ cần nói một câu: ngươi muốn thả chúng ta ra ngoài, hay muốn để chúng ta tự mình ra ngoài?!”

“Các ngươi có quan hệ gì?” Thanh âm kia lại hỏi một đằng trả lời một nẻo, một lần nữa quấn lấy vấn đề này, trong giọng điệu lại mang theo nhè nhẹ chút u oán không rõ.

Sở Phi Dương ngăn lại Quân Thư Ảnh đang muốn phát hoả, ý bảo y tĩnh tâm, đừng bị dược lực ảnh hưởng.

“Là huynh đệ sao?” Thanh âm kia tiếp tục nói.

“Phu thê.” Sở Phi Dương mặt không chút thay đổi trả lời, Quân Thư Ảnh quay đầu nhìn hắn một cái, vẻ mặt cơ hồ là ngạc nhiên, nhưng cũng không thấy tức giận gì. Sở Phi Dương nhẹ thở ra một hơi, hơi hơi yên lòng.

“Không có khả năng, đồ đệ của Mục Giang Bạch, sao có thể cùng nam nhân là phu thê?!” thanh âm kia đột nhiên thê lương lên.

“Thiên chân vạn xác.” Sở Phi Dương tiếp tục nói, “Tiền bối, ngươi và gia sư tựa hồ có chút sâu xa, cho nên ta cũng không muốn khó xử ngươi. Ngươi nếu tin tưởng phẩm hạnh của gia sư, cũng thỉnh tin tưởng lời ta nói, chúng ta không có ác ý. Ngươi muốn biết điều gì, ta nhất định sẽ bẩm báo hết sức chi tiết. Nhưng sau khi hỏi xong, ngươi phải thả cho chúng ta rời đi.”

“Các ngươi quả thật là phu thê?”“Đúng vậy.” Sở Phi Dương có chút vô lực trả lời.

“Mục Giang Bạch…có thành thân hay không? Có con cái hay chưa?” Người nọ lại đột ngột nhảy đến một vấn đề chẳng liên quan gì, trong thanh âm mang theo nhè nhẹ chút hoài niệm, quyến luyến còn có một chút sầu não.

Sở Phi Dương nghĩ nghĩ đáp: “Sư phụ chưa bao giờ hôn thú, người chỉ có mấy đồ đệ, không có con cái.”

“Hai người các ngươi, ai là phu, ai là thê?”

Sở Phi Dương nheo mắt, hắn không đoán ra ý tưởng của người nọ, chỉ là cảm thấy người đó không có địch ý, hơn nữa từ sau khi người đó biết sư phụ của mình là ai. Hắn tận lực không muốn cùng người này đại khai sát giới, cho nên tuy rằng mấy vấn đề này cực kì hoàng đường, Sở Phi Dương vẫn như cũ nguyện ý tận lực trả lời.

Chính là vấn đề này khiến mình….

Quân Thư Ảnh giành nói trước, sang thanh nói: “Có quan hệ gì với ngươi đâu?”

Người nọ dừng một chút, cư nhiên ha hả cười: “Sở Phi Dương, ngươi là phu, y là thê, ta không có nói sai chứ. Đồ đệ của Mục Giang Bạch, đương nhiên phải là phu.”

Sở Phi Dương liếc nhìn Quân Thư Ảnh một cái, chỉ thấy sắc mặt y đen như đáy nồi, lại thêm nghiến răng nghiến lợi vẻ mặt phẫn nộ, lập tức quyết định vấn đề này, vẫn cẩn thận mở miệng là tuyệt vời nhất.

“Tiểu tử, ngươi thật hảo phúc khí, có thể được người yêu sủng như thế. Ngay cả uy lực của “Lưu Hoả” cũng đều vô pháp tác dụng đến hắn.”  Người nọ tiếp tục cảm thán,cảm xúc phập phồng bất định tựa hồ lúc này đã hạ xuống một chút.

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh sắc mặt càng ngày càng khó coi, cực kỳ sáng suốt quyết định mở miệng cắt ngang lời vị không biết gọi là gì này.

“Tiền bối, nên hỏi đều đã hỏi, có thể cho đi chưa?!”

“Ngươi là đồ đệ của Mục Giang Bạch, ta sao có thể khó xử ngươi.” Thanh âm kia thở dài.

Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng thạch bích chuyển động. Trên vách tường nguyên bản trống không lộ ra một động khẩu tối đen.

Sở Phi Dương liền ôm quyền: “Đa tạ tiền bối. Đợi sau khi chúng ta giải quyết xong chuyện phải làm, nhất định sẽ nhanh chóng ly khai, tuyệt không tự ý động đến một cọng cỏ trên đảo.”

“Không hề gì, trên đảo này, đã sớm bị huỷ không còn chừa lại gì, thứ còn lại, cũng chỉ là những thứ kẻ khác bỏ qua, tuỳ các ngươi muốn làm gì thì làm.” Người nọ phát ra một đạo thở dài, rồi sau đó không còn tiếng động.

Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh đi đến động khẩu: “Đi thôi.”

Hai người đi qua một đoạn đường đá hẹp dài, uốn lượn, không qua bao lâu, liền nhìn thấy một tia sáng xuất hiện phía trước, hai người theo cửa ra đi tới. Quay đầu nhìn lại, mới phát hiện kia bất quá chỉ là một đường hầm trên vách đá.

Trời cao mây xa, trên đỉnh đầu chính là huyền nhai vạn trượng. Bốn phía cỏ dại mọc thành bụi, lúc này đều đã khô héo.

“Nơi này là đáy nhai.” Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, mặt ủ mày nhăn nói: “Huyền nhai này dựng đứng a, chỉ sợ khó leo lên.”

Sở Phi Dương sau khi đi ra lập tức thở ra một ngụm trọc khí, tâm thần bị “Lưu Hoả” kia nhiêu loạn đã bình tĩnh trở lại, chỉ cảm thấy tâm linh thư thái, một thân sảng khoái.

Hắn nghe xong lời Quân Thư Ảnh nói, lại lần nữa kéo tay Quân Thư Ảnh, nhéo nhéo lòng bàn tay y, cười nói: “ Leo cái gì mà leo, thành thành thật thật mà dùng hai cái chân đi thôi.”

Dưới nhai nguy hiểm yên tĩnh tiêu điều, trong gió lạnh giữa đám cỏ khô xào xạc run rẩy, hai người kề vai mà đi, càng lúc càng xa. Sự yên lặng giờ khắc này, giống như đi tới vĩnh hằng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau