DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Sở Phi Dương dẫn mọi người đến khách điếm lớn nhất trong trấn.

Sau khi ăn xong cơm tối, Quân Thư Ảnh đi vào phòng Sở Phi Dương, nhìn thấy hắn đang ngồi trước bàn, tay cầm một cái khăn trắng lau chùi kiếm của mình.

“Lại đây.” Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh đang đứng cạnh cửa, lập tức đặt thanh kiếm lên bàn, vươn tay về phía y cười nói.

Quân Thư Ảnh lách qua hắn ngồi xuống phía đối diện.

Sở Phi Dương cười cười, tiếp tục cầm kiếm lên chậm rãi lau, vừa lấy ngón tay búng búng thân kiếm sáng loáng, vừa nói: “Hôm nay sao lại hiểu chuyện vậy, tự mình biết tới giúp ta?!”

Quân Thư Ảnh tự lờ đi vài từ, liếc xéo hắn một cái: “Ngươi giấu giếm lâu như vậy, cũng nên nói ra đi. Rốt cuộc ngươi rốt cuộc đã biết được những gì? Giang Tam là người thế nào? Vì sao ngươi lại cứ nhất định muốn cùng gã đi tìm kho báu gì gì đó?”

Sở Phi Dương thở dài một tiếng, cắm kiếm vào bao, nhìn Quân Thư Ảnh, hiếm khi chỉ có hai người một chỗ mà vẻ mặt hắn lại nghiêm túc như vậy: “Ta không cố ý muốn giấu gì cả. Đến bây giờ ta vẫn chưa biết thân phận thật sự của Giang Tam và mục đích của gã. Ta cũng chỉ mới hai ngày nay dần dần nhớ ra, vì sao nhìn hình vẽ trên bản đồ kia lại thấy quen thuộc như vậy. Khi ta còn đi theo sư phụ học võ…nga, chính là chủ nhân đình viện mà chúng ta đang trụ…ông ấy từng cho ta xem một bản đồ tương tự. Hòn đảo kia vốn tên là Kỳ Lân Đảo, là nơi đặt sư môn của sư phụ. Nhưng mà sau khi trải qua lần nội đấu kia, trong sư môn giờ cũng chỉ còn lại hai người là sư phụ và sư muội của người, cho nên ông ấy đã rời đi nơi đó rất nhiều năm rồi.”

Quân Thư Ảnh trầm mặc một lát mới nói: “Kỳ Lân….”

Sở Phi Dương ha ha cười: “Đúng vậy chính là nguồn gốc cái tên của Kỳ Nhi và Lân Nhi.”

“Ngươi thật đúng là tiện lợi…” Quân Thư Ảnh nói nhỏ.

“Nơi đó cũng từng là thánh địa của võ học, cái tên đó tuyệt không bôi nhọ hai đứa con của chúng ta nha.”  Sở Phi Dương nắm lấy tay Quân Thư Ảnh nói.

Quân Thư Ảnh tiếp tục nói: “Bởi vì có quan hệ với sư môn của sư phụ ngươi, cho nên ngươi không thể không đến xem?”
Sở Phi Dương gật gật đầu, lại nói tiếp: “Ngươi còn nhớ người mà năm năm trước, lúc ngươi đại náo võ lâm đại hội, sau khi ta rơi xuống vực gặp được không?”

“Người mà khiến ngươi không thể không trá tử để né tránh sao?” Lúc hắn nhắc tới Quân Thư Ảnh có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy nàng là sư muội của sư phụ ta, cũng là chủ nhân của Kỳ Lân Đảo bây giờ.” Sở Phi Dương nói: “Cho nên ta luôn cảm thấy…hành trình lên đảo lần này không đơn giản.”

Hắn quay đầu nhìn bộ dáng trầm tư của Quân Thư Ảnh, lại khẽ cười: “Lại nói tiếp, trá tử khi đó cũng chỉ là kế nhất thời, trừ phi ta vĩnh viến biến mất, nếu không nàng cuối cùng cũng sẽ biết ta vẫn còn ở trên đời. Ngươi có biết vì sao ta vẫn còn muốn lấy việc đó kéo dài thêm thời gian không?”

“Vì sao?” Quân Thư Ảnh rất là mặc danh kỳ diệu.

“Kỳ thật ta cũng không lo lắng bị vị sư cô này dây dưa, võ công của nàng mặc dù cao, ta cũng tự nhận bản thân chẳng chút kém cỏi. Dù sao ta cũng là đồ đệ của sư huynh nàng, nàng cũng sẽ không hạ sát thủ. Nhưng mà nàng khi đó lại làm chậm trễ một chuyện quan trọng của ta. Ta vốn muốn kéo dài thời gian một tháng để đi giải quyết…” Sở Phi Dương nói xong cười nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y vẫn là bộ dáng chẳng hiểu gì ráo như cũ, liền giữ chặt bàn tay thon dài của y niết niết, cầm lấy một đầu ngón tay thưởng thức, mỉm cười tiếp tục nói: “Khi đó có người vì ta mà bi thương gần chết á, ta nếu không rèn sắt khi còn nóng, thừa dịp trống mà vào, thì sao có thể biến cương thành nhu đây.”

Quân Thư Ảnh sắt mặt tối sầm, đẩy tay Sở Phi Dương ra: “Ngươi! Ngươi không thể đứng đắn nói hết chuyện sao?!”“Được, được, ta đứng đắn, ta đứng đắn.” Sở Phi Dương nhịn cười nói: “Chúng ta tiếp tục nói.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy ngươi chẳng còn chuyện gì đứng đắn đâu. Ta đi đây, ngươi nghỉ ngơi đi.”

Sở Phi Dương giữ chặt lấy cổ tay Quân Thư Ảnh kéo về phía sau, ôm thân thể sắp ngã của y, ghé vào lỗ tai y nói: “Nhưng mà ta một mình không thể nghỉ ngơi nha…”

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp trả lời, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng nhốn nháo vang lên, tiếng kêu sợ hãi của khách nhân hoà vào thanh âm binh khí va chạm nhau. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nhìn nhau một lát, cùng đứng dậy đi ra ngoài.

Chỉ thấy bàn ghế trong chính sảnh khách điếm hỗn độn, một nữ tử mặc hồng y lăng không bay đến, trường tiên trong tay múa lên uy vũ sinh phong, mấy nam nhân bị truy đánh cho kêu cha gọi mẹ, chui thẳng xuống gầm bàn. Nàng kia một tay vừa quất vừa cả giận nói: “Mắt chó của các ngươi mù rồi a, dám đùa giỡn trên đầu lão nương, hôm nay nếu lão nương không đánh cho nhóm bại hoại các ngươi đoạn tử tuyệt tôn, liền thực có lỗi với con gái nhà lành khắp thiên hạ.”

Sở Phi Dương nghe thấy thanh âm vô cùng quen thuộc này, khoé miệng liền giật giật. Hắn lén nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y cau mày nhìn xuống dưới đại sảnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

“U, Sở đại hiệp cũng tới xem náo nhiệt sao?” Giang Tam vẫn tránh ở trên hiên lầu hai uống rượu xem cảnh vui nhìn thấy Sở Phi Dương, khua khua tay lớn tiếng hô.

Giang Tam vừa dứt lời, đã thấy hồng y nữ tử kia mạnh mẽ dừng lại, trường tiên trong tay cũng nhuyễn xuống, nàng đột nhiên quay về phía Sở Phi Dương, hai mắt toả sáng, lại bày ra tư thế đứng rụt rè, thanh âm nhu hoà xuống: “Sở…Sở đại ca, muội chờ huynh đã lâu.”

Bọn cường hào ác bá đang bị đuổi giết kia ném cho nhau một cái liếc mắt, vội vàng chạy ra khỏi khách điếm.

Sở Phi Dương nhìn Giang Tam một cái, Giang Tam liền cười xa xa giơ lên ly rượu kính hắn, vẻ mặt tươi cười kia nhìn thế nào cũng không thấy có ý tốt.

“Phinh Đình cô nương, đã lâu không gặp.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nâng tay ôm quyền nói với nữ tử dưới lầu.

Chương 42

Mấy người ngồi vào chỗ của mình bên bàn tròn trong nhã gian, Sở Phi Dương theo thứ tự rót nước trà cho từng người.

Phinh Đình trộm liếc hắn một cái, lại vội vàng hạ mắt, cái roi trong tay bị nàng quấn thành bảy tám khúc.

Sở Phi Dương thở dài một tiếng mở miệng: “Phinh Đình cô nương, cô nương nói đang đợi chúng ta. Nhưng mà chúng ta hết thảy đều chỉ là quyết định tạm thời, làm sao cô biết chúng ta sẽ đến nơi này?”

“Không, muội cũng không biết. Chính là muội thu mua hết khách điếm lão bản của mấy thôn trấn phụ cận, nói với bọn họ, nếu có một người anh tuấn tiêu sái, tuấn mỹ vô cùng, khí tức bất phàm vừa thấy đã biết là nam tử nhân trung long phượng đi qua, hãy lập tức nói cho muội biết.”

“Phốc…” Giang Tam đang ngồi ở cạnh cửa uống rượu, một ngụm phun ra hết, ho sặc sụa.

Phinh Đình hung hăng trừng mắt nhìn gã một cái, rồi quay lại nhìn Sở Phi Dương, mỉm cười.

Sở Vân Phi không tự chủ được nheo mắt, chẳng nhẽ người nàng nói là Sở đại ca?

Sở Phi Dương dưới cái nhìn tự tiếu phi tiếu của Quân Thư Ảnh, không được tự nhiên sờ sờ mũi, lại tiếp tục hỏi: “Vậy Phinh Đình cô nương sao lại có thể khẳng định chúng ta sẽ đến mấy tiểu trấn này?”
“Các huynh muốn đi Kỳ Lân Đảo nha, trước khi ra khơi nhất định phải nghỉ tạm tại mấy tiểu trấn phụ cận này. Muội chỉ cần thủ tại nơi đây, đương nhiên có thể đợi Sở đại ca rồi.” Phinh Đình nhanh mồm nhanh miệng nói.

Những lời này của nàng đồng thời khiến Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh kinh ngạc, Giang Tam cũng có phản ứng rất lớn, gã lập tức nhảy dựng lên nói: “Kỳ Lân Đảo? Cô biết chúng ta muốn đi đâu? Cô biết tên của hòn đảo đó?”

Phinh Đình khinh thương nhìn gã một cái: “Chân Thuỷ Môn của ta là nơi nào? Có cái gì mà ta lại không biết?!”

Sở Phi Dương trầm tư một lát ngón tay khấu khấu bên cạnh bàn, hỏi Phinh Đình: “Phinh Đình, muội nói cho ta biết, rốt cuộc muội làm sao mà biết được lộ trình của chúng ta? Trước hôm nay ngay cả chính chúng ta cũng không biết phải đi thế nào, muội là tra ra được từ nơi nào?” Hắn nhớ rõ tấm bản đồ cũ kỹ kia, trừ bỏ mấy người bọn họ, cũng không có ai khác nhìn qua, đến nay vẫn hoàn hảo do hắn giữ gìn trên người. Chân Thuỷ Môn dù có lớn mạnh cỡ nào, cũng không thể thần không biết quỷ không hay ngay dưới mí mắt hắn tra ra nội dung trên tấm bản đồ được.

Phinh Đình vì một tiếng xưng hô như trước đây của Sở Phi Dương mà cảm thấy lòng nhảy nhót, bởi vậy cũng cho biết đầu đuôi ngọn nguồn: “Huynh còn nhớ hai tháng trước lần muội gặp huynh ở Thanh Châu không?! Lần đó là do một người nam nhân nói cho muội biết, huynh sẽ ở trong tửu lâu kia chờ muội. Tuy rằng muội không tin, nhưng vẫn quyết định đi, quả nhiên đúng là gặp huynh ở đó. Về sau, cũng là do người đó nói cho muội biết, muốn muội đến vùng duyên hải này, huynh nhất định sẽ đến, hơn nữa nhất định cần đến sự trợ giúp của muội. Cho nên muội tới đây, muội đã ở bên cạnh đợi rất nhiều ngày. Sở đại các huynh thật là chậm a.” Phinh Đình nói xong, ánh mắt còn phiêu đến Quân Thư Ảnh, rồi lại tức khắc rời đi.“Trong lúc chờ đợi, muội đã nghĩ huynh muốn tới địa phương xa như vậy làm gì. Nếu người nam nhân bí ẩn kia nói là sự thực, huynh sẽ cần muội giúp đỡ, vậy rốt cuộc đó là việc gì. Sau, người của muội tra ra được một ít chuyện, hoá ra sư môn của đại sư phụ Sở đại ca nguyên lai đặt trên cô đảo này. Chuyện đó liền đơn giản. Huynh còn nhớ đại sư phụ từ trong sư môn mang ra thánh vật Kỳ Lân Huyết của môn phái người. Huynh và muội mỗi người chia nhau một nửa. Nếu huynh cần phần đó của muội, muội nghĩ nhất định là có quan hệ với Kỳ Lân Đảo.”

Sở Phi Dương lộ ra một tia cười khổ, giờ hắn mới nhớ đến quả thật có chuyện này. Nha đầu này nói cái gì mà mỗi người một nửa thân mật như vậy, rõ ràng là do nàng biết Kỳ Lân Huyết kia sẽ giúp tăng tiến võ công, tự mình chạy tới đánh cắp một nửa. Vì chuyện này mà hắn không ít lần bị sư phụ ra sức mắng. Sở Phi Dương liếc nhìn Quân Thư Ảnh một cái. Hy vọng y đừng hiểu nhầm mình từ nhỏ đã trêu hoa ghẹo nguyệt.

Quân Thư Ảnh từ đầu đến cuối chỉ lẳng lặng nghe, vô luận nghe được điều gì cũng không có một tia động dung, chỉ là thỉnh thoảng nhấp một ít nước trà trong chén.

Sở Vân Phi nghe Kỳ Lân huyết kia có chút quen tai, suy nghĩ một lát lại không nghĩ ra đã nghe qua ở nơi nào, liền không thèm nghĩ nữa. Cậu vừa quay đầu thấy trong chén nước trà của Quân Thư Ảnh chỉ còn một chút, vội vàng niềm nở rót đầy cho y.

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt tựa hồ có điểm tán dương, khiến Sở Vân Phi vô cũng ngượng ngùng đỏ mặt cúi đầu.

Sở Phi Dương nhìn thấy vậy, phát đại hoả, vừa chu toàn vài câu, liền khuyên mọi người đi ngủ, vì sáng mai phải khởi hành sớm, tranh thủ mau chóng rời bến. Tới thời điểm này hắn cũng chẳng còn tâm tư chậm rãi tiêu tốn thời gian.

Phinh Đình quyết định sẽ đi theo, Sở Phi Dương khuyên vài câu cũng không có biện pháp khiến nàng hồi tâm chuyển ý, chỉ có thể cấp nàng một gian phòng. Khi trở về thấy Phinh Đình lén lút thả bồ câu đưa tin, Sở Phi Dương cũng không phá hỏng, chỉ là âm thầm đau đầu, sợ rằng sẽ lại có thêm nhiều phiền toái.

Chương 43

Sau khi mọi người tản đi, Quân Thư Ảnh trở về phòng, không bao lâu quả nhiên thấy Sở Phi Dương đẩy cửa tiến vào.

Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái, rồi tiếp tục mở bọc hành lý sắp xếp lại vũ khí của mình.

Trước kia Quân Thư Ảnh dùng một cây sáo có chất liệu gỗ đặc biệt làm vũ khí, trừ bỏ có thể tấn công ra, bên trong cũng được cải tạo, độc châm sương mù bất cứ lúc nào cũng có thể phóng ra, còn có thể khống chế một ít độc trùng độc vật.

Nhưng từ ngày bị phá huỷ trong trận chiến với Sở Phi Dương khi đó, y đã không còn dùng lại loại vũ khí này. Dù sao muốn tìm loại chất liệu đặc biệt đủ độ cứng rắn như vậy cùng với việc phải công phu tỉ mỉ hoàn thành nó, cũng không phải việc một sớm một chiều là có thể xong.

Quân Thư Ảnh cũng có thể sử dụng kiếm, nhưng chủ yếu là tuỳ ý múa may vài đường trước mặt Sở Phi Dương. Trong thực chiến chính thức, y càng thích dùng loại châm nhỏ dài được ngâm qua cự độc này. Tuy rằng Sở Phi Dương từng nói với y, lấy mấy thứ này làm vũ khí có phần quá mức âm độc, Quân Thư Ảnh từ trước tới giờ đều là nghe vào tai trái lại ra tai phải, vẫn như cũ làm theo ý mình.

Sở Phi Dương đi tới ngồi vào bên cạnh Quân Thư Ảnh, nhưng không nhận được một tia chú ý. Hắn khụ một tiếng, nói: “ Thư Ảnh a, những thứ này của ngươi đều là châm thôi, người không biết nhìn vào lại tưởng ngươi là đại phu.”

Quân Thư Ảnh lúc này mới thờ ơ trả lời: “Ngươi tới làm gì, rốt cuộc có chuyện gì, đừng nói mấy câu vô nghĩa nữa.”

“Ta chỉ là muốn tới nhìn ngươi, không có việc không thể tới sao?” Sở Phi Dương không vui nói.

“Không phải mỗi ngày đều nhìn sao, còn có gì đẹp đâu? Không có việc gì thì mau trở về nghỉ ngơi, ngày mai còn phải khởi hành sớm.” Quân Thư Ảnh một bên chăm chú cầm một viên khoả châm cắm trở lại túi châm, một bên không chút để ý trả lời.

Sở Phi Dương nhìn sườn mặt tuấn nhã của Quân Thư Ảnh, lông mi đen dày thỉnh thoảng chớp chớp, trong lòng hắn cứ như là bị một con tiểu miêu dùng móng vuốt nhẹ nhàng gãi gãi vậy. Sở Phi Dương vội ngồi nghiêm chỉnh, vứt bỏ tạp niệm.

Lần này hắn đến là vì chột dạ, nào dám tay chân làm càn. Hắn biết Quân Thư Ảnh chưa bao giờ vì chuyện nam nam nữ nữ bên ngoài của hắn mà tức giận không đâu, có điều lần này cái số đào hoa của hắn tựa hồ có hơi quá phận, nếu không đến nhìn một chút tổng cảm thấy trong lòng bất an.

Nhưng mà loại sự tình kiểu này, hắn cũng không dám trực tiếp hỏi thẳng ra, bằng không Quân Thư Ảnh nhất định phát hoả cho mà xem…..

Sở Phi Dương ngược lại lại nghĩ tới, Sở Vân Phi thời gian gần đây luôn tiếp cận y siêng năng xun xoe nịnh bợ, đã thành công khiến cho Quân Thư Ảnh không còn mắt lạnh nhìn cậu ta nữa. Y thậm chí còn dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm tạ đối với mao đầu tiểu tử kia….Sở Phi Dương có chút phiền muộn mà nghĩ. Không phải chỉ là một chén trà thôi sao, ai lại không thể rót chứ? Có tất yếu phải thêm vài phần kính trọng đối với tiểu tử kia không.

Không phải Sở Phi Dương muốn nghĩ nhiều, cũng không phải hắn đối sức quyến rũ của chính mình không đủ tự tin. Sở Phi Dương chính là cho rằng bởi vì nguyên do hắn là hảo đại hiệp, ảnh hưởng đến Quân Thư Ảnh đối với chính đạo hiệp sĩ giang hồ rất có hảo cảm. Hơn nữa vị đại hiệp đại xun xoe này còn họ Sở!Điều này ở một nghĩa nào đó, có lẽ là quá mức tự tin…..

Quân Thư Ảnh thu thập xong đống đồ trong tay, quay đầu thấy Sở Phi Dương trừng mắt nhìn chén trà đang cầm, không nói lời nào, ánh mắt càng lúc càng ảm đạm thêm.

“Ngươi làm gì vậy, không có việc gì thì trở về phòng đi. Về sau chỉ sợ không thể an ổn nghỉ ngơi.” Quân Thư Ảnh đẩy đẩy hắn.

“Khụ, ngươi cảm thấy đứa nhỏ Vân Phi này thế nào?” Sở Phi Dương không trả lời lại làm bộ không chút để ý nhắc tới việc này.

Quân Thư Ảnh nhíu mày nhìn hắn: “Không tồi a, căn cốt kì giai, có thể đào tạo thành tài.”

“Ngươi cảm thấy cậu ta không tồi?!” Sắc mặt Sở Phi Dương bắt đầu không tốt.

Quân Thư Ảnh lờ đi câu hỏi của hắn, tiếp tục tự phân tích nói: “Theo ta quan sát trong đoạn thời gian này, ta cho rằng võ công phái Thiên Sơn mà cậu ta luyện đích xác rất kỳ lạ. Biểu hiện võ công bên ngoài của cậu ta không tính là cao thâm gì, nhưng trong cơ thể tựa hồ có một loại tiềm lực khác khó hiểu, vẫn là thừa kế nhất mạch Thiên Sơn. Nhưng mà tựa hồ…cần có một cái chìa khoá đặc biệt, để mở ra lực lượng tiềm tàng này. Đến lúc đó võ công của cậu ta, nhất định là cường đại đến ngươi và ta cũng không thể khinh thường.”

“Cái gì, cái gì mà cậu ta, cậu ta, cậu ta a, ngươi quan sát xú tiểu tử kia làm gì?!” Sở Phi Dương nghe Quân Thư Ảnh nói, trong lời nói kia thế nào lại lộ vẻ thân thiết của Quân Thư Ảnh với Sở Vân Phi, một cỗ toan vị mãnh liệt chảy vào lồng ngực, chua đến mức khiến ngực hắn không thoải mái: “Cái gì mà tiềm lực Thiên Sơn nhất mạch, ngươi và xú tiểu tử kia từng tiếp xúc qua sao, chứ sao ngươi lại có thể nói rõ ràng như vậy?!”“Cậu ta biết ta đối với võ công của các môn phái phi thường say mê, tự mình chỉ cho ta chỗ kỳ lạ của võ công phái Thiên Sơn, hơn nữa để hướng ta chứng thật, nhượng ta xem mạch cho cậu ta, mạch cậu ta đích xác không giống bình thường…” Quân Thư Ảnh nhớ lại nói, tựa hồ lại nghĩ tới mạch tương khiến y ngạc nhiên kia.

“Ngươi….ngươi tức chết ta.” Sở Phi Dương cảm thấy mình sắp bị y làm tức giận đến hộc máu, Quân Thư Ảnh trong lời nói cứ một ngụm một ngụm “cậu ta” hai chữ, hắn nghe thế nào cũng thấy sinh khí, lại nói…

“Ngươi khi nào thì xem mạch cho xú tiểu tử kia? Ngươi xem mạch cho thằng nhóc đó mấy lần? Sao ta cái gì cũng không biết?” Sở Phi Dương nổi giận đùng đùng cố ép hỏi.

Quân Thư Ảnh vẻ mặt mạc danh kỳ diệu trả lời: “Ta không nhớ rõ, mà ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì. Ngươi yên tâm ta tuy rằng có hứng thú với võ công phái Thiên Sơn, nhưng tuyệt đối sẽ không đi thâu về.”

Cư nhiên nhiều đến mức không nhớ rõ. Sở Phi Dương cảm thấy được cỗ hoả trong lòng mình giờ đã bốc lên tận yết hầu, lúc nào cũng có thể phun ra.

“Thư Ảnh a, sao ngươi lại không hiểu. Xú tiểu tử này đối với ngươi có ý đồ gì ngươi không thấy sao?!” Sở Phi Dương kiềm chế đào thiên toan ý trong lòng, chỉ trích nói: “Tiểu tử Vân Phi này, vì muốn làm ngươi vui cư nhiên đến bí mật bổn môn đều lợi dụng được, cậu ta sao lại có thể không từ thủ đoạn như vậy được!”

“Ý đồ gì chứ, cậu ta chỉ là tiểu hài tử thôi.” Quân Thư Ảnh khoát tay áo nói, “Ngươi đừng có nghĩ nhiều.”

Sở Phi Dương còn muốn nói gì đó nữa, Quân Thư Ảnh lại sắc mặt mệt mỏi day day mi gian: “Ta thật sự mệt chết đi. Có chuyện gì ngày mai hãy nói.” Sở Phi Dương nhìn bộ dạng y đích thực là rất mệt mỏi, dù sao ngày hôm qua là do hắn không biết tiết chế, hôm nay lại kỵ mã chạy một ngày đường, Quân Thư Ảnh nhất định là mệt chết rồi.

Hắn liền không đành lòng tiếp tục quấy rầy y nghỉ ngơi, tuy rằng chứa một bụng hoả, lại còn có vô số đạo lý “lòng người hiểm ác” muốn hảo hảo chỉ dạy Quân Thư Ảnh, dạy y cần phải nhận rõ Sở Vân Phi này chỉ nhu thuận tiểu cừu mặt ngoài thôi, dưới đó là bản chất đại vĩ ba lang, lúc này cũng chỉ có thể tạm thời nén xuống không nói.

“Ngươi nhanh đi ngủ đi.” Sở Phi Dương đẩy Quân Thư Ảnh đến bên giường một phen ấn ngã y xuống,  “Ta ở trong này cùng ngươi.”

Quân Thư Ảnh trừng lớn hai mắt, Sở Phi Dương sờ sờ đầu y nói: “Ta không làm gì cả, ta chỉ muốn ôm ngươi ngủ thôi.”

Quân Thư Ảnh không tin nhìn hắn một lát, cuối cùng vãn là gật gật đầu, tự mình tháo hài tất xiêm y nằm lên giường, Sở Phi Dương buông màn, ôm Quân Thư Ảnh, kéo cái chắn bông dày bao lấy hai người: “Ngủ đi.”

Chương 44

Sớm hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Quân Thư Ảnh tỉnh dậy trước.

Cánh tay Sở Phi Dương thoải mái vắt ngang trước ngực Quân Thư Ảnh, lại mang theo ý vị độc chiếm cương quyết mà bá đạo.

Sở Phi Dương vẫn còn đang ngủ say, cặp lông mày thon dài anh khí bừng bừng giờ phút này lại hơi hơi cong lộ ra hình dáng ôn nhu. Hai mắt nhắm lại, cái mũi cao thẳng, khoé môi dù không cười nhưng vẫn khiêu lên, trong mắt Quân Thư Ảnh tạo thành một khuôn mặt anh tuấn khôi ngô.

Vài sợi tóc tản mác trên trán Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh chớp mắt nhìn khuôn mặt vô cùng quen thuộc này một lát, nhịn không được vươn tay giúp hắn gạt mấy sợi tóc đó đi.

Khi tay vẫn còn đang dừng trên mặt Sở Phi Dương, lại bị một bàn tay nóng như lửa đốt nắm lấy.

Sở Phi Dương mở mắt, khoé mắt mang theo ý cười: “Thư Ảnh công tử của ta, ngài đây là đang dự định làm gì? Nghĩ muốn thừa lúc tại hạ ngủ say, có ý khinh bạc với tại hạ sao?”

Quân Thư Ảnh thu hồi tay, khinh thường nhìn Sở Phi Dương một cái, rồi chui chui vào trong chăn.

Sở Phi Dương cảm thấy buồn cười, cố kéo y ra: “Phi lễ không thành muốn lấp liếm sao? Ngươi thành thật thừa nhận đi, ngươi đã sớm bị sắc đẹp của ta mê hoặc rồi.”

Quân Thư Ảnh cười nhạo một tiếng, giật giật đôi môi: “Ngươi ngủ hồ đồ rồi đi, ngươi căn bản là nói ngược.”

Sở Phi Dương ý cười càng sâu: “Nga, vậy ý của ngươi là, ta bị sắc đẹp của ngươi mê hoặc?” Sở Phi Dương ngả ngớn dùng ngón trỏ nâng cằm Quân Thư Ảnh lên, dùng ánh mắt xem xét tỷ mỉ đánh giá vài lần, vừa lòng gật gật đầu nói: “Không tồi không tồi, sắc đẹp thế này là đủ rồi. Ta định lực không đủ, đích xác đã sớm bị mê hoặc.”

Quân Thư Ảnh quay đầu thoát khỏi tay Sở Phi Dương, quay mặt dán sát vào tường, duỗi chân đạp đạp qua: “Ta không thích cùng ngươi chơi chữ, nếu tỉnh rồi thì mau đứng dậy, đừng có ở đây nói mấy chuyện vô vị nữa.”

Sở Phi Dương ở dưới chăn một tay nắm lấy mắt cá chân của y, dễ dàng lôi chân Quân Thư Ảnh ra ngoài, càng khiến cho thân thể sáp lại gần, hai chân ở dưới chăn của Quân Thư Ảnh bị bức tạo thành hình chữ khai (开), tay cũng xoa xoa bàn chân bị lộ ra ngoài. Làn da trên chân kia do nhiều năm không thấy ánh mặt trời mà có chút trắng bệch, trên mu bàn chân còn rải rác vài cái gân xanh nhàn nhạt, xem vào trong mắt Sở Phi Dương, nhưng lại là dị thường xinh đẹp.

“Sự dẻo dai thật tốt, vi phu thích.” Sở Phi Dương tán thưởng, lại vẫn không bỏ qua dồn ép: “Sắc đẹp của ta còn không đủ để mê hoặc ngươi sao?! Đừng có cố sống cố chết mạnh miệng, mau mau thừa nhận, để trong lòng ta cũng cao hứng một chút.”

Quân Thư Ảnh vì tư thế như vậy cảm thấy không thoải mái, y nhíu mày nói: “Phải, sắc đẹp của Sở đại hiệp ngài đủ lợi hại a. Trái một đệ nhất mỹ nhân, phải một hoa khôi đầu bảng, vô số phấn hồng tri kỷ, tất cả đều đối với Sở đại hiệp ngươi tình thâm ý trọng âm thầm hẹn ước a.”

“Thư Ảnh….” Sở Phi Dương nghe Quân Thư Ảnh nhắc tới những việc này, vẻ mặt liền hiện ra sự đau khổ, nhìn y một lát, mới nhẹ giọng nói: “Chính là dù cho nhược thuỷ ba nghìn, ta đời đời kiếp kiếp, cũng chỉ muốn lấy một gáo nước là ngươi.”

Quân Thư Ảnh nhìn ánh mắt nghiêm túc của Sở Phi Dương, cuối cùng cũng giống như bị mê hoặc, nhất thời kinh ngạc nhìn thẳng hắn.

Đột nhiên Quân Thư Ảnh một tay kéo Sở Phi Dương lại gần, mặt tiếp cận đôi môi Sở Phi Dương ấn lên đó một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước. Sở Phi Dương bị Quân Thư Ảnh chủ động không hề báo trước kinh ngạc một lát. Quân Thư Ảnh kề sát môi hắn cúi đầu nở nụ cười, lại tiếp tục hàm trụ đôi môi Sở Phi Dương, nhẹ nhàng mút vào. Đôi mắt nhìn thẳng vào con mắt Sở Phi Dương hơi hơi trợn to.

Sở Phi Dương rất nhanh đoạt lại thế chủ động, một tay nắm lấy bàn tay Quân Thư Ảnh, dùng sức khiến nụ hôn này thêm sâu hơn.

“Buông chân ta….” Quân Thư Ảnh yêu cầu, thanh âm có chút mơ hồ, còn mang theo một chút thở gấp.

“Đừng nóng vội ta phát giác tư thế này cũng không tồi, may là ngươi tập võ chăm chỉ, vi sư vô cùng vui mừng. Về sau…” Thanh âm Sở Phi Dương hàm chứa ý cười không chút che dấu,hoàn toàn cự tuyệt y.“Hỗn đản! Ta chăm chỉ luyện võ không phải để cho ngươi…Ngô…”

Lời nói dư thừa toàn bộ biết mất trong tiếng ẩm ướt. Trên cành cây ngoài cửa sổ vài chú chim líu lo hót. Ánh nắng ban mai cũng dần dần sáng tỏ hơn.

Phinh Đình ngáp dài đi ra khỏi phòng, đã thấy Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh nói nói cười cười từ bên ngoài trở về. Phinh Đình vội chạy qua ngăn Sở Phi Dương lại: “Sở đại ca, tối qua huynh đi đâu? Muội tìm huynh nhưng không thấy huynh ở trong phòng.”

Sở Phi Dương vừa nghe thấy vậy, sau lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Phinh Đình này, hơn nửa đêm đi tìm nam tử lại còn có thể nói được đúng tình hợp lý như vậy. Tuy rằng mọi người ở đây đều là người trong giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng hắn thật sự không muốn để Quân Thư Ảnh có một chút hiểu lầm nào với hắn.

Sở Phi Dương cùng Phinh Đình xoay trái xoay phải, nhìn trộm Quân Thư Ảnh một cái. Chỉ thấy y vẻ mặt trầm mặc lạnh nhạt không nói lời nào, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bên này Phinh Đình vẫn còn dây dưa, Sở Vân Phi cũng từ trong phòng đi ra, dưới mắt có vết thâm quầng rõ rệt, vừa nhìn thấy đã biết là đêm qua ngủ không ngon giấc.

“Mọi người sớm.” Sở Vân Phi phờ phạc chào hỏi, giống như du hồn mà đi qua trước mặt bọn họ. Khi đi qua Sở Phi Dương, thế nhưng lại có chút ai oán nhìn hắn một cái, khiến Sở Phi Dương vô cùng khó hiểu, nhưng cũng sinh ra chút lo lắng.

“Vân Phi, sắc mặt đệ không được tốt lắm, có phải bị bệnh hay không?” Sở Phi Dương thân thiết hỏi.

Sở Vân Phi ngẩn ngơ lắc lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước. Khi đi qua Quân Thư Ảnh, trên mặt cậu lại hiện ra biểu tình dị thường đau lòng, khiến Quân Thư Ảnh càng cảm thấy khó hiểu.

Sở Vân Phi cũng lại không nói gì, tiếp tục phiêu phiêu đi.

“Cậu ta không có việc gì đi?!”  Phinh Đình theo Sở Quân hai người cùng nhìn về hướng Sở Vân Phi, rồi lắc lắc đầu thở dài: “Tâm sự của thiếu niên luôn khiến người ta khó lý giải a. Thật giống như chúng ta ngày trước…..”
Sở Phi Dương vừa nghe đến “ngày trước” của nàng, trên mặt liền lộ vẻ tươi cười khách khí, trong lòng thì âm thầm sầu khổ. Phinh Đình này luôn luôn có bản lĩnh đem một ít chuyện tình trong sáng nói đến mức khiến người ta phải suy nghĩ đen tối. Sở Phi Dương hắn ở trên giang hồ dù có chính trực ngay thẳng đến đâu cũng chịu không nổi vị Thiên Thuỷ môn chủ này đem hết thảy sự thật bao lại trong ý nghĩ mơ mộng của tiểu cô nương.

“Phinh Đình, sáng sớm ta đã gọi điểm tâm rồi, hiện tại có lẽ đã chuẩn bị xong, muội mau mau đi ăn đi, miễn cho bị nguội. Ta cùng Quân công tử còn có chút việc, tối nay sẽ về.” Sở Phi Dương cắt ngang lời nói “ngày trước” của nàng, vạch rõ danh giới với nàng, liền kéo Quân Thư Ảnh tiếp tục đi vào bên trong.

Phinh Đình lên tiếng, khi đi sát qua Quân Thư Ảnh lời nói thầm của nàng truyền rõ ràng vào trong tai Quân Thư Ảnh: “Sở đại ca sớm muộn gì cũng là của ta. Từ hồi huynh ấy mười ba tuổi đã nói qua, người huynh ấy muốn kết hôn chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân!”

Đáp lại nàng chỉ là một tiếng hừ lạnh của Quân Thư Ảnh.

Trước chuồng ngựa, Giang Tam cho mấy con ngựa tốt nhất ăn cỏ khô, sau đó vỗ vỗ tay ngồi vào bên hành lang nhìn nhìn. Gã chỉ ngóng trông mấy con ngựa này mau mau ăn no, sau đó nhanh chóng khởi hành. Nơi đó cách gần như vậy, gã đã sắp chờ không kịp rồi, cho dù chỉ chậm trễ một chút, gã cũng chịu không nổi.

Đã gần như vậy rồi, gần như vậy….

“Ngươi sao không đi ăn điểm tâm.” Thanh âm Sở Vân Phi từ phía sau truyền đến, rồi sau đó ngồi xuống cạnh Giang Tam, nâng cằm ngẩn người.

“Làm sao mà lại có bộ dạng nửa sống nửa chết như vậy?!” Giang Tam nhìn cậu một cái, bất mãn nói: “Nếu bởi vì ngươi mà chậm trễ hành trình, ngươi cứ chờ xuống biển mà uy ngư đi! Xú tiểu tử!”

“Sẽ không a, ta chỉ là ngủ không ngon.” Sở Vân Phi ngơ ngác trả lời.

“Làm sao, nghĩ muốn người kia đến mức không thể ngủ yên. Trông ngươi chẳng có chút  tiền đồ. Nếu ngươi nhịn không được tìm mấy thỏ nhân gia tiết hoả đi. Đừng có mà một bộ dáng muốn tìm bất mãn nữa.” Giang Tam xuy nói.

“Đừng dùng tâm tư xấu xa của ngươi mà đánh giá người khác!” Sở Vân Phi rốt cuộc không còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn nữa, tức giận hét lên: “Ta đối với Quân đại ca chỉ có tôn trọng cùng kính yêu, tuyệt đối sẽ không làm việc gì bất kính đối với huynh ấy, ngay cả nghĩ cũng không được!” Nhịn một lát lại căm ghét nghiêm nghị nói: “Ngươi cũng không được phép nghĩ!”

“Việc lạ.” Giang Tam hừ một tiếng, lại nhìn sắc mặt xanh trắng của Sở Vân Phi, vẫn là nhịn không được tiến đến gần hỏi: “Vậy bộ dạng nửa sống nửa chết này của ngươi là do đâu? Nói nghe một chút, có lẽ ta có thể cho ngươi lời khuyên.” Nói xong dùng tư thái trưởng bối vỗ vỗ vai Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi vốn là muốn tìm Giang Tam kể khổ, nên lúc này cùng không giấu diếm, nhíu mày nói: “Ta là vì Quân đại ca mà đau lòng a. Huynh ấy là một người phong thần tú nhã như vậy, đáng nhẽ không nên uỷ thân cho bất luận kẻ nào, Sở đại ca đã may mắn có được huynh ấy, nên toàn tâm toàn ý, tâm vô bàng vụ. Nhưng mà, không nói đến dọc theo đường đi này, mới chỉ ngắn ngủi vài chục nghìn dặm, nào là Mai gia tiểu thư lại Phinh Đình môn chủ, oanh oanh yến yến không dứt, mà trong nhà huynh ấy, cũng đã có hai người con trai. Ta trước kia đã hỏi qua, tựa hồ mẫu thân bọn nhỏ vẫn cùng Sở đại ca giao hảo. Này…những điều này làm sao có chỗ cho Quân đại ca?! Bản thân huynh ấy đã là người cao cao tại thượng, lại phải chịu uỷ khuất như thế. Sở đại ca cư nhiên còn đêm nào có cơ hội liền lưu lại trong phòng Quân tại ca, cũng không biết làm gì với Quân đại ca…”

Những lời cuối cùng này khiến Giang Tam chua đến răng cũng đau, gã “ti” một tiếng, vỗ vỗ đầu Sở Vân Phi: “Hài tử,ngươi thật sự đã nghĩ nhiều quá rồi.” Nghĩ nghĩ lại nói: “Ta sao lại cảm thấy ngươi nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, nhưng trọng điểm lại chỉ rơi vào câu cuối cùng của ngươi a?”

Sở Vân Phi cũng lười cùng Giang Tam tranh chấp, tiếp tục nâng cằm nhìn chuồng ngựa.

Con ngựa của Sở Phi Dương đang đến gần một bên cạnh một con ngựa khác, thân thiết dùng cái cổ đen bóng cọ cọ bạn của nó. Con ngựa bị cọ kia cũng chẳng thèm quản nó, vẫn tiếp tục ăn cỏ khô, tác phong bình tĩnh.

Giang Tam nhận ra con ngựa kia đúng là của Quân Thư Ảnh, hít một tiếng: “Chủ nào tớ nấy, thật chớ có sai.”

Sở Vân Phi nhìn nhìn hai con ngựa thân mật khăng khít kia, cũng nặng nề thở dài một tiếng.

Chương 45

Mấy người rời khỏi tiểu trấn, cưỡi ngựa phóng nhanh đi. Lúc này Sở Phi Dương cũng không còn tiếp tục gây khó dễ cho Giang Tam nữa, chỉ là nhìn Giang Tam quen thuộc dẫn mọi người đi đến một làng chài bên bờ biển, lại bận rộn tìm ngư dân thuê thuyền đánh cá, chuẩn bị xong xuôi tất cả đồ dùng chuẩn bị rời bến.

Sở Phi Dương khoé miệng tựa tiếu phi tiếu. Quân Thư Ảnh đi đến bên cạnh Sở Phi Dương cùng hắn nhìn Giang Tam một thân một mình vội vội vàng vàng ngoài kia, mở miệng nói: “Giang Tam này…mục đích quả nhiên không đơn giản. Nhưng mà không biết gã rốt cuộc là ai, còn cả người thần bí xuất hiện lần trước, cũng đều không tra ra được manh mối gì như nhau. Địch nhân mà chúng ta phải đối mặt lúc này, không đơn giản.”

Sở Phi Dương ôm bờ vai y vỗ vỗ, cười nói: “Mặc kệ mục đích của gã có đúng là tiền của kho báu, hay là cái gì khác, cũng không quản sau lưng gã còn có thế lực khác hay không, nếu ta đã bị người tìm đến cửa, chuyến này chung quy lại dù thế nào cũng phải đi a. Hiện giờ tựa hồ lại có quan hệ tới sư môn của sư phụ ta, ta đây càng muốn đi đều tra ngọn nguồn.” Sở Phi Dương sờ sờ tóc Quân Thư Ảnh: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, ngươi không cần quá mức lo lắng.”

Quân Thư Ảnh hừ nhẹ một tiếng, liếc xéo Sở Phi Dương nói: “Ta thì có gì phải lo lắng?! Ta chỉ muốn nhắc nhở Sở đại hiệp một chút thôi, đừng có quá mức tự đại, phải biết rằng, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, ngươi dù có là võ công thiên hạ đệ nhất, cũng có lúc mã thất tiền đề.”(mã thất tiền đề: ngựa mất móng trước – ý nói vô tình phạm phải sai lầm)

“Phải, phải, nương tử giáo huấn đúng cực kỳ.” Sở Phi Dương làm một cái vái với Quân Thư Ảnh, ngoài miệng trêu đùa: “Vi phu nhất định từ từ đều ghi nhớ trong lòng, nương tử còn có điều gì muốn chỉ giáo không a?”

Quân Thư Ảnh thúc khuỷu tay, muốn đẩy Sở Phi Dương ra, trừng mắt cả giận nói: “Cút.”

Sở Phi Dương nghe y nói cũng không nặng lắm, nghĩ có lẽ cũng không phải thực sự tức giận.

Hắn hơi nghiêng thân tránh thoát cái đánh bằng khuỷu tay của Quân Thư Ảnh, lại tiếp tục cười nói: “Ngươi chẳng nhẽ không muốn ta đem từng lời nói của ngươi chữ chữ ghi nhớ trong lòng?! Hảo a, chờ ngày nào đó vi phu cái gì cũng không nhớ được, ngươi cũng đừng khóc cho ta xem.”

Quân Thư Ảnh lắc lắc đầu, tâm tư vốn đang vì Sở Phi Dương mà lo lắng, lại bị hắn nháo đến mức cái gì sầu lo cũng không còn.

“Những gì ta muốn nói đều đã nói xong rồi, ngươi tự cẩn thận mà ngẫm lại đi.” Quân Thư Ảnh dứt khoát nhấc chân đi đến bờ biển, lại mạnh quay đầu lại chỉ vào Sở Phi Dương đang muốn đi theo: “Dừng! Không được đi theo. Chờ đến khi ngươi muốn nói chuyện đứng đắn hãy đến tìm ta.”

Sở Phi Dương làm sao có thể nghe lời y nói, chỉ vài bước đã ôm lấy Quân Thư Ảnh kéo y đến bờ biển: “Vấn đề này chúng ta cần phải tỉ mỉ nghiên cứu nghiên cứu, vi phu khi nào thì không đứng đắn? Không đứng đắn chỗ nào? Ngươi từng cái từng cái vạch rõ ra, nếu vi phu cảm thấy có đạo lý, nhất định sửa đổi.”

Bóng dáng hai người đón gió mà đi cao thẳng thon dài, vạt áo cùng mái tóc dài bị gió biển mãnh liệt thổi phiêu đãng không ngừng.

“Ngươi trước tiên đem hai từ kia bỏ đi cho ta.” Quân Thư Ảnh bị bắt đi theo cước bộ của hắn về phía trước, thanh âm nghiến răng tức giận bất bình bị hoà lẫn với gió biển.“Nga?! Vi phu vừa rồi nói nhiều từ như vậy, nương tử là chỉ hai từ nào?”

“Ngươi…quên đi!” Quân Thư Ảnh nặng nề mà hừ một tiếng, buông tha cho việc cùng hắn lý luận.

Tiếng cười khẽ của Sở Phi Dương bị gió biển thổi tan vào không trung, phiêu diêu mà thoát phá*. (vỡ vụn)

Sở Vân Phi từ trong nhà một ngư dân đi ra, ôm theo một đống đồ vật linh tinh mà Giang Tam phân phó cậu đi mua, nhìn thấy bóng dáng Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đi về hướng bờ biển, tim đập mạnh và loạn nhịp một lúc lâu, mới xoay người đi về chỗ Giang Tam.

Sở Vân Phi đi ra phía sau Giang Tam, Giang Tam đang ngồi trên mặt đất sửa sang lại đống đồ vật. Quay đầu liếc nhìn Sở Vân Phi một cái, lại tiếp tục làm nốt công việc dang dở, miệng nói: “Những thứ muốn ngươi mua đều đã mua đủ rồi chứ?! Để lên mặt đất đi.  Tìm Phinh Đình  đến đây, chúng ta lập tức có thể rời bến rồi!”

Sở Vân Phi buông đồ vật đang ôm trong lòng xuống, nhưng không lập tức rời đi.

Giang Tam cảm thấy Sở Vân Phi vẫn còn đứng phía sau mình, mở miệng hỏi: “Ngươi còn có chuyện gì sao?”
“Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có mục đích gì?” Sở Vân Phi nói, trong thanh âm lạnh lùng nhưng cũng không quá đề phòng

Động tác trên tay Giang Tam ngừng lại, lại tiếp tục đem những thứ cần buộc trói lại, miệng cười nói: “Mục đích của ta? Ngươi lại không biết?! Hay là ngươi lại có ý muốn đụng đến kho báu kia?! Ta nói cho ngươi, không có cửa đâu! Lúc trước, cho dù hiện tại hai ta đã thân quen, cho tên ta có thể hiểu được a. Tiểu tử ngốc ít tự cho mình là thông minh đi.”

Sở Vân Phi lúc này đã không còn giống ngày trước, biện bạch rằng mình chưa bao giờ nghĩ tới kho báu gì cả. Cậu trầm mặc một lát, mở miệng thanh âm vẫn lạnh nhạt như cũ: “Ta mặc kệ ngươi có mục đích gì, nếu ngươi dám gây bất lợi đối với phái Thiên sơn ta, ngươi dám…gây bất lợi cho huynh ấy, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.” Nói xong liền xoay người rời đi.

Giang Tam sửng sốt một lát, lắc lắc đầu, bất đắc dĩ cười: “Xú tiểu tử.”

“Sao vậy? Ngươi bị người ta uy hiếp à?” Phinh Đình đột nhiên không biết từ nơi nào chui ra, ngồi xổm xuống bên cạnh Giang Tam, nháy nháy đôi mắt xinh đẹp hỏi.

Khuôn mặt của nàng trông vừa vô tội vừa khờ dại, nhưng Giang Tam biết nữ tử được giang hồ xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân này có thể một tay sáng lập ra Chân Thuỷ Môn hơn nữa lại nhanh chóng lớn mạnh, tuyệt đối không phải là loại người dễ chọc.

Phinh Đình thấy Giang Tam không để ý tới nàng, cũng không để ý, tiếp tục nhàn nhàn nói: “Chỉ có thể nói, việc ngươi làm quá mức rõ ràng, ngay cả đến tiểu tử ngốc kia cũng phát giác ra. Ngươi quen thuộc đường đi cứ như trở về nhà của mình vậy, người có mắt ắt phải hoài nghi ngươi. Nhưng mà nói ngược trở về, ngươi cũng thật có bản lĩnh a, trinh sát vô cùng khôn khéo của Chân Thuỷ Môn ta cư nhiên không thể điều tra ra chút xíu chi tiết nào về ngươi.”

Giang Tam “xích” cười: “Vị môn chủ đại nhân này, ngài đi điều tra gì một tên lưu manh đầu đường mà lại điều tra không ra “chi tiết” ngươi muốn a. Ta nói người trong giang hồ các ngươi đều nhàn rỗi như vậy sao?! Về chút chi tiết của Lão khất cái như ta có lẽ sớm bị các ngươi tra xét rõ ràng rồi. Nực cười.”

Phinh Đình không vui nhấp mím môi, mới lại tiếp: “Giang Tam ngươi đừng đắc ý như thế. Ngươi tốt nhất nên cẩn thận một chút. Nếu ngươi dám gây bất lợi cho Sở đại ca, ta sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết.” Nói xong cũng phẩy tay áo đi.

Giang Tam ném đồ đang cầm trong tay xuống đất, cả giận: “Ta đã làm việc gì xấu lắm sao, một người, hai người đều không đến hỗ trợ làm việc thì thôi, toàn bộ đều chạy tới đe doạ ta?! Lão khất cái ta không phải là người dễ bị khi dễ như vậy!”

Cuối cùng cũng tới, đương nhiên vẫn là Giang Tam một người đem đồ đạc chuẩn bị ổn thoả.

Mấy người cùng nhau lên thuyền, cánh buồm rộng lớn được giương lên, thuyền chậm rãi rời bến, từ từ hướng đến vùng nước mênh mông phía trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau