DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Hai người nhanh chóng giải quyết hết đám sát thủ.

Tính toán của Sở Phi Dương đều bị Quân Thư Ảnh làm xáo trộn, nhìn hai nữ tử mở to đôi mắt ươn ướt long lanh sợ hãi nhìn hắn, Sở Phi Dương cũng chỉ có thể than nhẹ một tiếng, vẫy vẫy tay nói: “Đi thôi, ta đưa các ngươi về nhà.” Nói xong lại đi tới trước mặt Quân Thư Ảnh, nâng tay dùng ngón trỏ lau đi một chút vết máu dính trên mặt y: “Ngươi nha, đúng là không thể để ta bớt lo.”

Mai Hân Nhược cúi mặt xuống, không nhìn tới ánh mắt tương giao thân mật kia của hai người.

Sau khi về đến Mai gia, Sở Phi Dương giao trả Mai Hân Nhược cho người đang nhất thời trừng lớn hai mắt kinh ngạc không nói nên lời – Mai Hướng, vỗ vỗ bờ vai của lão: “Mai lão gia, Mai cô nương không hề tổn hại tý nào, người hãy giải thích một chút chuyện của Mai công tử với nàng đi.” Nói xong đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Quân Thư Ảnh ngoan ngoãn đứng ở cạnh. Quân Thư Ảnh có chút ấm ức liếc hắn một cái, lại chuyển ánh mắt đi nơi khác. Sở Phi Dương mí mắt chớp chớp, ngón tay điểm điểm: “Ngươi, đi theo ta.”

Quân Thư Ảnh nhăn lại mi tiêm, muốn trách cứ khẩu khí bất kính này của hắn, đã thấy Sở Phi Dương chắp tay sau lưng nghênh ngang đi qua trước mặt y, chỉ có thể đem lời sắp nói ra hóa thành một tiếng hừ lạnh, nổi giận đùng đùng đi theo sau.

Sở Phi Dương dẫn đường phía trước, tới viện tử mấy người tạm trụ, đi đến trước cửa phòng mình, mở của ra, lui sang một bên: “Đi vào.”

Quân Thư Ảnh bắt đầu có chút cảnh giác: “Làm cái gì? Có chuyện gì thì nói luôn ở đây, ta còn trở về phòng.”

Sở Phi Dương vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay ra kéo y vào, lại trở tay khép kín cửa.

Sở Phi Dương từng bước một tới gần Quân Thư Ảnh, trên mặt mang theo một mạt tựa tiếu phi tiếu, Quân Thư Ảnh rất phối hợp từng bước lui về phía sau, mãi đến khi “loảng xoảng lang” một tiếng, đụng vào bàn gỗ.

Sở Phi Dương sải bước tiến đến, mặt của hắn cách ngày càng gần, đến nỗi Quân Thư Ảnh phải lui lui cổ lại ra sau. Sở Phi Dương chống tay trái lên cạnh bàn, tay phải cũng chầm chậm lui về, bên môi vẫn là mạt tươi cười quỷ dị như trước, sát vào nhìn chăm chú hai mắt Quân Thư Ảnh.

“Khẩn trương cái gì? Việc này không phải đã làm rất nhiều lần rồi sao?” Sở Phi Dương cười nhẹ nói.
Quân Thư Ảnh lông mi giật giật, mơ hồ chuyển ánh mắt đi nơi khác, không nhìn thẳng vào cặp mắt hắc bạch phân minh kia của Sở Phi Dương.

Tay phải của Sở Phi Dương từ phía sau thu hồi —— hắn bưng lên một tách trà.

Tầm mắt Quân Thư Ảnh từ cái mũi thẳng kéo dài về chén trà kia, đình trệ  một lát,l ại nhìn về đôi mắt mang ý cười như có như không của Sở Phi Dương, trong mắt bùng lên lửa giận.

“Ngươi ——”

Sở Phi Dương lập tức ở đôi môi mỏng kia “thu” một chút, ngăn chặn y phát hỏa, nhét tách trà vào tay Quân Thư Ảnh: “Bận bịu lâu như vậy,nhất định là khát nước rồi, uống trà trước.”

Quân Thư Ảnh hừ hai tiếng, bưng tách trà lên uống một hơi cạn sạch. Từ sáng sớm đến giờ chưa kịp nghỉ ngơi, quả thật rất khát.

Sở Phi Dương kiên nhẫn chờ y uống xong ba tách trà lớn, rốt cuộc thở ra một hơi, sau khi buông tách trà, liền đi vài bước, đến bàn gỗ nhỏ bên cửa sổ, ôm lấy hai tay, nâng nâng cằm nói: “Hiện tại có muốn nói gì đến hành động ngày hôm nay của ngươi không.”Quân Thư Ảnh không vui đáp: “Ta giúp ngươi cứu người, ngươi đã không nói cảm tạ, còn dám chất vấn ta?”

Sở Phi Dương vỗ vỗ trán nói: “Ai,kế hoạch của ta vốn không phải như vậy…”

“Kế hoạch của ngươi?” Quân Thư Ảnh mở to mắt, có chút không dám tin nhìn hắn: “Sở đại hiệp ngươi trong lòng có kế hoạch kinh thiên động địa gì, căn bản chưa từng nhắc qua với ta! Sao giờ lại hướng ta khởi binh vấn tội?! Đúng, là ta tự tiện hành động, thì đã sao? Ngươi nghĩ muốn thảo phạt cái gì cứ việc đến a!”

Sở Phi Dương thấy Quân Thư Ảnh căm tức trừng mắt dựng mày với mình, có vẻ thực sự giận rồi. Hắn không nghĩ tới chuyện này lại khiến y sinh khí như vậy, vội vàng thu hồi lại bộ dáng nhàn nhã khi nãy, tiến lên phía trước muốn trấn an: “Ta biết ngươi trước giờ vẫn chán ghét việc của Mai gia, ta chỉ không muốn để việc này làm phiền ngươi mà thôi….”

“Cút ngay!” Quân Thư Ảnh đẩy hắn ra, quay đầu nhìn thấy trên mặt bàn có một tờ giấy, chính là tờ sáng nay mình đặt trên bàn Sở Phi Dương, y chộp lấy, vo thành viên, ném vào người Sở Phi Dương: “Là ta nhiều chuyện, ngươi nghĩ ta tiểu nhân đến vậy! Quân Thư Ảnh ta về sau nếu còn xen vào chuyện của ngươi, ta liền theo họ ngươi.”

“Ngươi vốn đã theo họ ta rồi…” Sở Phi Dương nói thầm, kiên quyết giữ lấy Quân Thư Ảnh không cho y đi, hắn biết nếu lúc này mà mặc kệ để Quân Thư Ảnh đi, hắn liền thật sự tổn thương y.

“Ngươi nói cái gì?! Ngươi đồ vô sỉ này! Ngươi buông!” Quân Thư Ảnh hãy còn giãy dụa, muốn thoát ra khỏi sự giam cầm của Sở Phi Dương, thậm chí không tiếc dùng tới nội lực.

Sở Phi Dương một tay mở ra viên giấy vừa tiếp được, trên đó chính là chữ của Quân Thư Ảnh, viết nơi Mai Hân Nhược bị giam giữ.

“Thư Ảnh, tiểu Quân. Đừng sinh khí, lần này là do ta sai rồi, ta nhận tội với ngươi.” Sở Phi Dương ôm chặt lấy bả vai Quân Thư Ảnh, không cho y tránh ra, chỉ dùng sức chứ không dùng nội lực, dùng da thịt rắn chắc chịu đựng chưởng lực của Quân Thư Ảnh, lặp lại lời vừa rồi một lần nữa bên tai Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh đánh mấy chưởng, cảm thấy Sở Phi Dương không dùng nội lực chống cự, tuy rằng trong lòng vẫn phẫn hận, nhưng cũng không tiếp tục hạ thủ nữa.

Chương 37

Sở Phi Dương biết Quân Thư Ảnh tuy rằng sinh khí, nhưng vẫn không thể hạ ngoan thủ với mình, trong lòng không khỏi cảm thấy một trận đắc ý, lại càng thêm ngọt ngào.

Hai tay hắn ôm trụ Quân Thư Ảnh, kéo người đến bên quyển y, ấn y ngồi xuống, hai tay chống lên ghế, từ trên cao nhìn xuống Quân Thư Ảnh.

“Đừng nóng giận, nghe ta giải thích.” Ngón tay trỏ Sở Phi Dương cong lên nhẹ nhàng xoa xoa mặt Quân Thư Ảnh. “Mấy ngày nay ta không quan tâm ngươi, trong lòng ngươi không phải đang oán ta đấy chứ?”

“Không có.” Quân Thư Ảnh nghiêng mặt đi tránh thoát tay Sở Phi Dương, không vui đáp.

Sở Phi Dương nhẹ than một tiếng, ngồi xổm xuống, đến gần cầm lấy hai tay Quân Thư Ảnh, chân thành nói: “Lần này là do ta suy nghĩ không chu toàn, tự chủ trương. Ta không nên cái gì cũng không nói với ngươi, để ngươi đoán lung tung. Ngươi oán ta như thế nào cũng đều đúng cả.”

Quân Thư Ảnh bị đôi mắt hãm đầy tình ý thân thiết chân thành nhìn chăm chú. Cơn tức cũng dần dần tiêu tan đi hơn phân nửa. Y đương nhiên biết lần này Sở Phi Dương không nói cho y hay là bởi vì y vẫn luôn không thích người của Mai gia, nhưng biết thì biết, Sở Phi Dương tận lực giấu diếm vẫn khiến trong lòng y có khúc mắc. Nghĩ đến việc vì chuyện chuyện của Mai gia khiến Sở Phi Dương như thế, y lại càng khí không thuận.

Sở Phi Dương nhìn hai mắt Quân Thư Ảnh, đã sớm hiểu ý nghĩ trong lòng y hơn phân nửa. Nhiều năm đồng giường cộng chẩm như vậy, hắn từ lâu dù chỉ là một cái chớp mắt, một hơi thở của y cũng đều thấu hiểu sâu sắc. Tâm tình lúc này của Quân Thư Ảnh làm sao có thể giấu được hắn. Huống chi Quân Thư Ảnh vốn không có ý muốn giấu diếm hắn.

“Thư Ảnh, không phải là ngươi đang oán ta vì việc của Mai gia mà làm phật ý của ngươi?” Sở Phi Dương nói, trong khẩu khí không có ý tứ hỏi mà là khẳng định.

Quân Thư Ảnh nhíu nhíu mày nhưng không trả lời.

Sở Phi Dương tiếp tục: “Ngươi cũng biết từ lâu quan hệ của Mai gia cùng Thanh Phong kiếm phái, ta không thể coi Mai gia như người xa lạ.”

Quân Thư Ảnh nghe xong lập tức sắc mặt trầm xuống.

“Ngươi tốt với ai, không tốt với ai, cùng ta có quan hệ gì đâu. Ngươi tội gì phải cố giải thích rõ với ta, ta không muốn nghe.” Quân Thư Ảnh rút lại hai tay đang ngoan ngoãn để Sở Phi Dương nắm, đứng phắt dậy: “Nếu ngươi muốn đứng về phía bọn họ tới đây để để nói đạo lý với ta, vậy ngươi đừng phí sức nữa. Ta chính là chán ghét Mai gia, không cần biết lý do. Ngươi xéo đi.”Sở Phi Dương đứng dậy bất đắc dĩ nhìn Quân Thư Ảnh thở dài, xoay người đi đến cửa.

Quân Thư Ảnh nhìn bóng dáng hắn rời đi, tay gắt gao nắm lại, cắn chặt khớp hàm, móng tay được chăm sóc mượt mà bóng loáng cơ hồ tiến sâu vào lòng bàn tay.

Sở Phi Dương đi đến trước cửa, nhưng chỉ là nâng tay cài lại chốt rồi xoay người trở về.

Quân Thư Ảnh nhìn bóng dáng hắn đến gần, hoá ra  không phải là hắn muốn rời đi, oán khí trong lòng bỗng dưng tan, chua chát trầm trọng dâng lên, không rõ là tư vị gì.

Sở Phi Dương kéo cổ tay Quân Thư Ảnh, đi vào sâu trong phòng. Vừa đi vừa nhìn bộ dáng Quân Thư Ảnh phía sau cúi đầu chẳng nói câu nào, khẽ cười nói: “Ngươi a, vẻ mặt hung ác đuổi người đi chính là ngươi. Ta muốn đi thật, ủy khuất cũng chính là ngươi. Sách, thật khó hầu hạ.”

Sở Phi Dương nói xong quả nhiên trúng phải ánh mắt sắc như dao của Quân Thư Ảnh, bàn tay đang nắm kia cũng không nề nếp nữa, mới lại giải thích nói: “Chúng ta vào bên trong nói, nói ngoài này bị ngoại nhân nghe được cũng không hay.”
“Ngươi chỗ nào là ngọai nhân, không phải ngươi vô cùng thân thiết với Mai gia sao.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng đáp.

Sở Phi Dương đưa Quân Thư Ảnh vào phòng trong, lại rót chén trà nóng đặt vào trong tay Quân Thư Ảnh, cười nói: “Có thân thiết đến đâu chăng nữa cũng chỉ là bề ngoài, ngoại nhân chính là ngoại nhân.”

Quân Thư Ảnh hai tay đang cầm chén trà, hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.

“Ta vốn định giúp Mai lão gia giải quyết tên hồ ly Diêu Vân Hải kia, để Mai cô nương sớm thoát khỏi tên gian tà này.” Sở Phi Dương ngồi trên ghế lôi kéo áo, than nhẹ một tiếng lại nói. “Hiện tại nghĩ lại, đích thật là có chút xen vào việc của người khác. Nói cho cùng, người ta là nhạc phụ cùng phu thê, là người một nhà, bọn họ rốt nếu có ân oán tình cừu gì, há lại để ngoại nhân chúng ta xen vào.”

“Vậy rốt cuộc ngươi định tính như thế nào?” Quân Thư Ảnh không kiên nhẫn nghe Sở Phi Dương cảm khái, nói thẳng luôn: “Ngươi nếu còn tiếp tục theo chân bọn họ, thứ ta không phụng bồi. Hơn nữa ngươi muốn giết Diêu Vân Hải, chẳng nhẽ để Mai Hân Nhược thủ tiết sao? Lúc đó người ta không chắc sẽ cảm kích ngươi.”

“Phải phải, Quân công tử giáo huấn chí phải.” Sở Phi Dương kéo vạt áo Quân Thư Ảnh lôi y qua: “Dù sao kế hoạch của ta đều đã bị ngươi làm hỏng mất, ta cũng lười xen vào nữa. Còn lại để xem cái tên nhị thế tổ Mai Thần Anh kia có bản lĩnh đối phó với con cáo già Diêu Vân Hải kia không. Chúng ta mặc kệ, không tiếp tục quản nữa.” Nói xong ở sau tai Quân Thư Ảnh hung hăng hôn một cái.

“Thư Ảnh ngươi có đói bụng không?” Sở Phi Dương đột ngột hỏi.

Quân Thư Ảnh có chút mạc danh kỳ diệu đối với sụ chuyển biến đề tài đột ngột này của Sở Phi Dương, có điều hắn nói không tiếp tục quản chuyện Mai gia nữa, khiến tâm tình Quân Thư Ảnh dâng lên một trận sảng khoái, cũng phối hợp hồi đáp: “Quả có chút đói bụng.”

Sở Phi Dương bưng lấy chén trà từ trong tay Quân Thư Ảnh, một ngụm uống hết sạch, cười với Quân Thư Ảnh: “Bây giờ chúng ta đi tửu lâu, đêm nay sẽ không trở về. Bằng không Mai lão gia nhất định có việc nhờ vả ta. Ngày mai khiến Mai cô nương tác chủ việc mở kho thóc phóng lương, chúng ta ngày mai cũng có thể rời đi.”

Quân Thư Ảnh thấy hắn an bài gọn gàng rõ ràng như vậy, trong lòng cũng cao hứng lên, vui vẻ theo sát Sở Phi Dương vượt qua đám hạ nhân Mai gia, đi đến tửu lâu lớn nhất trong thành.

Sau khi hai người vui vui vẻ vẻ uống rượu ăn cơm xong, Quân Thư Ảnh đi theo Sở Phi Dương vào hảo khách phòng đã được Sở Phi Dương an bài trước. Sau khi nhìn thấy dục dũng phía sau tấm bình phong bốc khói nghi ngút, trong lòng mới bất giác nảy lên một tia cảnh giác nguy hiểm.

Chương 38

Sở Phi Dương thảnh thơi đóng cửa, cài then, mỉm cười nhìn Quân Thư Ảnh, cất bước tới gần.

“Sắc trời vẫn còn sớm, ngươi khoá cửa làm gì?” Quân Thư Ảnh nhìn nhìn cánh cửa đóng chặt kia, cảnh giác nói.

Sở Phi Dương “xích” cười ra tiếng, lắc đầu nói: “Ta muốn làm gì, mỗi lần đều hỏi câu này, ngươi không thấy phiền phức sao. Ta muốn làm cái gì ngươi không biết a. Mau mau a, nhanh đi tắm rửa.”

“Ngươi! Ta không tắm.” Quân Thư Ảnh lòng đầy phẫn uất ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cửa sổ.

Sở Phi Dương không hề gì “nga” một tiếng, “Không tắm cũng được, ta thế nào cũng không sao cả. Vậy đến đây đi.” Lời còn chưa dứt đã mang vẻ mặt thèm nhỏ dãi bổ nhào về phía Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh ba chân bốn cẳng vùng ra khỏi hắn, kéo kéo xiêm y bị hắn nháo loạn, bất đắc dĩ nói: “Ngươi đừng lộn xộn nữa, ngày mai có việc phải làm, ai mà biết ngày mai lại xuất hiện thêm biến cố gì, đêm nay thành thành thật thật nghỉ ngơi đi.”

Sở Phi Dương nghiêng người ngồi vào ghế bên kia, nhặt một quả hạch trên bàn ném vào miệng, nhai nhai nói: “Không được, ngươi hoặc là hiện tại đi tắm rửa, hoặc là ngoan ngoãn lên giường nằm, tự mình chọn đi.”

Quân Thư Ảnh bị vẻ mặt vô lại của hắn chọc cho tức điên nhưng lại không có chỗ nào phát tiết, cả giận nói: “Sở Phi Dương, ngươi đừng có mà được một tấc lại muốn tiến một thước, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

Sở Phi Dương dí sát mặt vào y, đôi con ngươi đen láy chớp động, mang theo ý cười không chút che dấu, ngả ngớn nói: “Nga, không biết rượu mời của Quân công tử là thế nào mà rượu phạt lại là thế nào?”

Quân Thư Ảnh sắc mặt không vui, nhìn thẳng hắn, trong lòng buồn bực, khi người này không muốn đứng đắn nói chuyện, thật sự khiến người ta khó có thể cùng hắn khai thông.

Lại không biết người nào bắt đầu trước, là ánh mắt của ai nhu hoà xuống, trở nên đứng đắn, tầm mắt giao nhau lại có phần ôn nhu hơn cùng với ý tứ ái muội.

Sở Phi Dương đưa tay sờ lên hai má Quân Thư Ảnh, lại trượt tới sau tai, xuống cổ, tinh tế dịu dàng vuốt ve.

Quân Thư Ảnh quả thực không muốn tối nay làm chuyện mây mưa với hắn. Y thực sự lo lắng cho ngày mai. Chung quy vẫn sợ không như ý người không thể mau rời khỏi Mai gia.

Nhưng không khí quá mức ôn nhu lúc này, ôn nhu đến mức khiến y không nỡ cắt ngang sự đụng chạm như sùng bái của Sở Phi Dương.

Đôi môi mỏng luôn mang ý cười dần tiến sát lại, cặp mắt sâu và đen láy kia cũng càng ngày càng gần, vô cùng chuyên chú nhìn y. Lông mi Quân Thư Ảnh chớp chớp hai cái, liền nhắm mắt lại.

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, Quân Thư Ảnh có chút không vui mím mím khoé môi, ngay sau đó liền cảm nhận được nụ hôn mềm mại dịu dàng.

Nụ hôn của Sở Phi Dương vừa tiếp xúc liền lập tức tách ra, từ môi chuyển đến hai má, sau tai, giống như xuân phong nhẹ lướt, hơi thở phun lên làn da cũng ấm áp nhu hoà.
Quân Thư Ảnh cảm thấy có một đôi tay nâng khuôn mặt mình lên, Sở Phi Dương ấn một nụ hôn  lên trán y, lâu dài mà sâu sắc. Mặc dù mấy năm qua đã có vô số lần da thịt thân cận, tứ chi giao triền, nhưng đôi tay dùng sức lúc này, đôi môi dán chặt trên trán, vẫn khiến Quân Thư Ảnh cảm nhận được loại cảm tình thắm thiết động nhân tâm.

Quân Thư Ảnh biết sự yêu thích của Sở Phi Dương đối với mình, lại vĩnh viễn không thể đo được sự yêu thích kia đã khắc sâu đến nhường nào. Tâm của y vốn tàn nhẫn ngoan độc lại càng ngày càng bị tình yêu say đắm xâm nhập vào linh hồn, y biết Sở Phi Dương muốn dùng thứ tình cảm điên cuồng này để hóa giải một thân lệ khí quanh y, y cảm thấy phiền phức, cũng đã từng kháng cự, thế nhưng lần đầu tiên chính mình phóng túng trầm mê vào đó, đã thấy không còn cách nào thoát ra nữa rồi.

Sở Phi Dương tay chân nhẹ nhàng lưu loát đem quần áo quanh thân Quân Thư Ảnh cởi sạch, còn y phục của mình vẫn giữ nguyên, lại mở ra ngoại sam rộng thùng thình của hắn bao lấy hai người, một bên ôm ái nhân vào lồng ngực tận tình hôn môi, một bên hướng về phía dục dũng bước nhanh tới.

Thẳng đến khi Quân Thư Ảnh thần chí mê man dần tỉnh lại đã thấy mình ngồi bên trong một dục dũng lớn khác thường, trước mắt là khuôn mặt tuấn đĩnh tươi cười đầy nhiệt khí của ai kia, cả người ghé vào trên mép bồn.

Sở Phi Dương nhịn không được vừa cười vừa lên tiếng, thân thủ nhẹ nhàng vẩy một ít nước ấm lên người Quân Thư Ảnh: “Thư Ảnh a Thư Ảnh, rõ ràng biết kết quả cuối cùng đều là như vậy, tội gì ngay từ đầu không nghe lời ta? Ân?!”

Quân Thư Ảnh hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường không thèm cùng hắn tranh luận.

Sở Phi Dương cũng không tiếp tục trêu đùa, nhoài đến phía sau Quân Thư Ảnh, cầm lấy một cái gáo nước, múc nước ấm đổ lên trên tóc Quân Thư Ảnh, chậm rãi giúp y thanh tẩy.

Sau khi gội sạch dùng trâm gài tóc lên đỉnh đầu, làm lộ ra làn da trắng nõn đằng sau gáy, Sở Phi Dương lại vì Quân Thư Ảnh chà lưng, rốt cuộc nhịn không được mĩ cảnh hấp dẫn trước mắt, cởi quần áo phi vào trong bồn.

Sở Phi Dương ở dưới nước kéo tay Quân Thư Ảnh lại gần, khẽ cười nói: “Ngoan, trước giúp vi phu.”

Quân Thư Ảnh theo bản năng muốn rụt tay trở về, lại bị Sở Phi Dương dùng sức giữ yên tại chỗ, cái thứ ở trong lòng bàn tay kia nhiệt độ còn nóng bỏng hơn so với ôn thủy, giống như vật sống mà thỉnh thoảng co giật.
Lúc này có nói gì cũng chỉ là vô ích, Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng mà cử động ngón tay, rõ ràng cảm thấy vật đó nhanh chóng trướng lên. Sở Phi Dương thở dốc, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh có chút nan kham cúi đầu, động tác trên tay vẫn mềm nhẹ linh hoạt như cũ.

Sở Phi Dương có phần thô lỗ kéo tay kia của Quân Thư Ảnh, thì thầm: “Hai tay.”

Quân Thư Ảnh bị hắn lôi kéo đến thật gần, nửa quỳ ở trong bồn, đỉnh cằm chạm vào trán Sở Phi Dương. Sở Phi Dương ngẩng đầu lên hôn môi y, ôn nhu xuống dần tới vùng cổ ngâm trong ôn thủy, hai tay nguyên bản đặt tại mép bồn cũng hướng về thân thể dưới nước mà đến.

Hơi thở của Quân Thư Ảnh thêm phần nặng nề. Y cảm thấy một đôi tay thô ráp đang mơn trớn trên người mình, từ trước ngực trượt nhẹ xuống thắt lưng, hướng phía sau tìm kiếm. Một ngón tay trơn nhẵn nương theo ôn thủy cường ngạnh tiến vào cơ thể, hồi lâu không thấy động khiến cho y khẽ hừ một tiếng.

“Không thoải mái sao?” Sở Phi Dương cắn cắn lên xương quai xanh của y, hàm hồ hỏi han, thế nhưng dưới tay vẫn không có nửa điểm lưu tình, thậm chí có phần háo sắc khuếch trương: “Nhẫn một chút.”

Quân Thư Ảnh hai Thư Ảnhy nắm chặt lấy cánh tay của Sở Phi Dương, không thoải mái cau mày: “Đau…Ngươi dám trực tiếp tiến vào thử xem.”

Sở Phi Dương cười khổ, duỗi tay lục lọi y phục lúc nãy, tìm kiếm một hồi, lấy ra một hộp mỡ, quệt lên trên ngón tay, sau đó ôm lấy tấm lưng trần mềm mại của Quân Thư Ảnh tiếp tục động tác lúc trước.

“Ngươi…” Quân Thư Ảnh bởi vì cảm thấy dị vật lành lạnh trong cơ thể, hít một ngụm lãnh khí, mới nói: “Ngươi cư nhiên lại mang vật này theo tuỳ thân, ngươi….ngươi….”

“Vô sỉ a, ta biết. Ngoan, không nên cử động, ta không muốn làm ngươi bị thương.” Sở Phi Dương vội vàng nói hai câu, vốn đang băn khoăn giữa xương quai xanh và đôi môi của Quân Thư Ảnh, tựa hồ không thể kiềm chế được, cư nhiên há mồm cắn xuống.

Quân Thư Ảnh đơn giản nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, tùy ý để mặc hắn. Thẳng đến khi Sở Phi Dương dằn lòng cẩn thận làm xong việc bôi trơn, Quân Thư Ảnh cảm thấy thân thể bị Sở Phi Dương xoay một vòng, phía sau lưng tựa vào trước ngực Sở Phi Dương, một bên bị liếm cắn vành tai, một bên bị hung hăng tiến nhập.

“Ngươi…Ngươi chờ một chút…” Quân Thư Ảnh đè lại hai tay của Sở Phi Dương đang ôm chặt lấy mình.

Sở Phi Dương không nghe, miệng lẩm bẩm: “Ngoan, đừng cử động, ta sẽ không làm đau ngươi.” Nói xong bắt đầu đại động.

Nước trong bồn dập dềnh gợn sóng, tràn cả ra ngoài. Quân Thư Ảnh không chỗ mượn lực, chỉ có thể nắm chặt cánh tay của Sở Phi Dương, khó khăn ngẩng đầu lên, cổ uốn thành một đường cong tao nhã, theo động tác của Sở Phi Dương phập phồng nặng nhọc thở hào hển, không thể nói rõ là thoải mái hay là khó chịu.

Mấy ngày nay cấm dục tựa hồ làm cho Sở Phi Dương đã sớm không thể chịu đựng nổi, dục vọng vốn nhẫn đến cực điểm khi đụng chạm tới thân thể Quân Thư Ảnh mà giống như lũ tràn đê, mãnh liệt trào dâng, hắn cư nhiên không còn do dự thêm nữa, cảm thụ người trong lồng ngực, một lần so với một lần càng thêm dùng sức.

Mái tóc dài ẩm ướt của Quân Thư Ảnh phiêu tán, thở hổn hển ra tiếng: “Phi Dương…Ân….” Muốn hắn nhẹ nhàng một chút nhưng vì động tác phía dưới mà nói không nên lời, đang do dự lại bị Sở Phi Dương quay mặt qua, hung hăng hôn lên môi y.

Quân Thư Ảnh nhíu mày, vừa sảng khoái vừa khó chịu, cảm giác như đang ở giữa băng và hỏa, không biết giằng co bao lâu, thẳng đến khi Sở Phi Dương phát tiết trong thân thể y.

Chương 39

Trăng treo lơ lửng giữa bầu trời, bên ngoài ngẫu nhiên có tiếng côn trùng kêu rên rả rích.

Ngọn đèn dầu phía bên trong khung cửa bị sương thấm ướt nhẹ nhàng lay động, một nền quang ảnh cũng tán loạn theo. Sau tấm màn đang buông xuống  thỉnh thoảng vang lên tiếng người thì thầm nói chuyện, bao hàm ái ý.

Tấm chăn bằng gấm rộng lớn che đậy cho hai thân hình quang loả bên dưới. hai người nằm nghiêng mặt hướng vào bức tường, một cánh tay Sở Phi Dương vắt ngang trước bả vai Quân Thư Ảnh, để lưng y dính sát vào ngực mình. Động tác nhẹ nhàng của Sở Phi Dương, khiến mặt trên tấm chăn bằng phẳng xuất hiện  chút dao động.

Quân Thư Ảnh khẽ cau mày nhắm nghiền hai mắt, ngẫu nhiên kìm chế không được  nhẹ nhàng rên một tiếng, một chân gấp khúc trước ngực cũng dần lộ ra khỏi chăn gấm, theo động tác của Sở Phi Dương nhẹ nhàng đong đưa.

“Thoải mái không?” Sở Phi Dương hôn nhẹ vào gáy Quân Thư Ảnh, nhẹ giọng cười nói, thanh âm trầm thấp truyền vào trong tai, hình như cũng có thể khiến cho thân thể có chút run rẩy.

“Vừa rồi là ta quá…hiện giờ để ta hảo hảo mà….” Thanh âm Sở Phi Dương biến mất trong nụ hôn dịu dàng.

Đến tận khi Sở Phi Dương thoả mãn chấm dứt, Quân Thư Ảnh dưới sự khiêu khích như có như không của hắn mệt mỏi muốn ngủ, trước đó vẫn không quên nhắc nhở: “Sáng sớm mai nhất định phải đi….”

“Ta biết, ngươi yên tâm ngủ đi.” Sở Phi Dương hôn lên hai má Quân Thư Ảnh, nhìn y vô cùng mệt mỏi mà phóng tâm nhắm hai mắt nặng nề ngủ, trong lòng đột nhiên cảm thấy cực độ may mắn.

Nhất định là hắn đã làm được rất nhiều chuyện tốt, mới có thể được người này toàn tâm toàn ý bồi bên mình.

Sở Phi Dương vốn định để Quân Thư Ảnh nghỉ ngơi nhiều thêm một chút, y lại không thèm, Quân Thư Ảnh quyết tâm nhất định phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Sáng sớm ngày hôm sau, Quân Thư Ảnh liền thúc giục Sở Phi Dương mau chóng trở về Mai gia sắp xếp mọi chuyện cho ổn thỏa. Y vội vàng đi phía trước, Sở Phi Dương vừa đi theo sau vừa cười nói: “Ngươi gấp cái gì, Mai gia cũng chẳng chạy mất được, ngươi muốn đi người ta càng không giữ lại, nóng lòng như vậy để làm gì.”

Quân Thư Ảnh không thèm quay lại nhìn hắn, chỉ trả lời: “Đêm dài lắm mộng.”

Khi hai người trở lại Mai gia, đã thấy Mai Thần Anh được thả ra ngoài, vẻ mặt chán nản đi theo sau Mai Hướng. Mai Hân Nhược thì ngược lại, trang điểm ăn diện, một bộ dáng quan gia phu nhân ung dung hoa quý, đang đứng trước sảnh ngênh đón hai người trắng đêm không về.

“Quân đại ca, ngày hôm qua các huynh sao lại không ở trong phòng?” Sở Vân Phi vừa thấy Quân Thư Ảnh tiến vào, liền vui vẻ chạy đến thăm hỏi.

Giang Tam kéo cậu sang một bên, không biết ghé vào lỗ tai cậu  nói điều gì, chỉ thấy lông mày cậu rũ xuống, lại nhìn mắt Sở Phi Dương, buồn bực đứng sang một bên.

“Sở đại ca, Quân công tử, mấy ngày qua đa tạ sự tương trợ của hai vị, càng cảm tạ ơn cứu mạng của nhị vị.” Mai Hân Nhược tiến lên nhẹ nhàng hành lễ, tầm mắt xẹt qua Sở Phi Dương, đến mặt Quân Thư Ảnh ngừng lại một lát, rồi lập tức rời đi, cúi đầu nói: “Đại ân này không lời nào cảm tạ hết được. Yêu cầu đối với Mai gia, ta đã biết. Ta thay phụ thân đáp ứng nhị vị, nhất định sẽ tận lực cứu tế nạn dân. Dù sao đây cũng là do Mai gia ta tạo nghiệt.”

Mai Hướng nghe xong lời này, cúi đầu nặng nề thở dài, biểu tình ảo não, lại không biết rốt cuộc vì sao mà ảo não.

Sở Phi Dương nhìn nhìn Mai Thần Anh mở miệng đáp: “Nói vậy nghĩa là Diêu phu nhân đã biết hết chân tướng sự việc, đây vốn là chuyện trong nhà của Mai gia, lẽ ra ta không nên hỏi đến….”
Mai Hân Nhược ngắt ngang lời hắn: “Sở đại ca nói không sai, đây đích thật là chuyện trong nhà của Mai gia. Đa tạ Sở đại ca thời gian qua đã lo lắng. Chuyện sau này, muội hy vọng có thể tự mình giải quyết.”

Mai Hân Nhược nói xong nhìn nhìn ra phía sau, thanh âm cũng nhẹ xuống: “Dù sao thì bọn họ, một bên là phụ thân và huynh trưởng của muội, một người lại là phu quân…..”

Quân Thư Ảnh nhướn mày liếc nhìn Sở Phi Dương một cái, vẻ mặt kia rõ ràng là muốn nói ngươi này “cẩu nã lão thử*” thích lo chuyện bao đồng, người ta cũng đâu có muốn ngươi nhúng tay vào việc nhà mình.

(Cẩu nã lão thử: nghĩa là chó lại bắt chuột ý chỉ những người hay xen vào những việc không phải của mình)

Sở Phi Dương sao lại không hiểu ý tứ của y, chỉ đành lộ ra một tia cười khổ, lại nói với Mai Hân Nhược: “ Chúng ta cũng đang có ý này. Nếu sau này Mai gia có gặp chuyện gì khó khăn, cứ việc thông tri cho ta. Ta nhất định sẽ tận lực tương trợ.”

“Muội hiểu.” Mai Hân Nhược mỉm cười.

Chuyện sau đó lại vô cùng đơn giản. Dưới sự chủ trì của Mai Hân Nhược và Mai Thần Anh, chuyện mở kho thóc phóng lương rất nhanh đã được dàn xếp ổn thoả đâu vào đấy. Mai Hướng xa xa nhìn thấy đoàn người xếp hàng dài trên đường, vẻ mặt đau khổ than thở một phen, nhưng cũng chỉ có thể cùng quản gia quay về Mai gia, mắt không thấy tâm không phiền.

Giang Tam đã sớm chẩn bị mấy con ngựa tốt, lúc này đây gã cố ý đi trước một bước, kiên quyết không để cho Sở Phi Dương có cơ hội lấy mã xa, Sở Phi Dương nhìn Giang Tam cố gắng hết sức giả ngây giả dại, làm bộ nghiêm túc, cũng chỉ cười cười, không nói gì.

Mấy người dắt ngựa đi tới đầu đường. Mai Hân Nhược cùng hạ nhân đến tiễn đưa, sau vài câu khách sáo, Mai Hân Nhược nhìn Sở Phi Dương, chần chờ một chút nói: “Sở đại ca, thứ muội vô lễ. Nhưng là muội có điều còn không rõ, không biết có thể…” Nàng nói xong, ánh mắt nhìn về phía đám người Quân Thư Ảnh và Sở Vân Phi. Quân Thư Ảnh nhìn thoáng qua Sở Phi Dương, tự mình dắt ngựa đi lên phía trước. Sở Vân Phi cũng lập tức đi theo sau.

“Diêu phu nhân, cô muốn hỏi điều gì?” Sở Phi Dương mỉm cười hỏi.

“Sở đại ca, huynh là người thế nào muội hiểu rất rõ.” Mai Hân Nhược như là rất khó để mở miệng, cân nhắc từng câu từng chữ một, mới cắn cắn môi nói: “Quân công tử là người mà huynh yêu, phải không?”“Đúng vậy.” Sở Phi Dương thản nhiên gật đầu: “Chính là y.”

Mặc dù trong lòng đã sớm biết đáp án, nhưng khi nghe được Sở Phi Dương chính miệng thừa nhận, Mai Hân Nhược tự giễu cợt mình cư nhiên vẫn còn cảm thấy một tia đau lòng.

“Vậy….hai hài tử của huynh…” Mai Hân Nhược lại hỏi, tầm mắt nhìn về phía Sở Phi Dương.

Ánh mắt Sở Phi Dương vẫn bình thản như cũ, Mai Hân Nhược không đợi hắn trả lời, tự mình lẩm bẩm nói: “Quả nhiên….chẳng nhẽ thật là….”

“Đúng vậy.” Sở Phi Dương lại thẳng thắn thừa nhận.

“Hài tử của huynh đều đã hơn năm tuổi rồi.” Mai Hân Nhược cười nói, đáy mắt lại không chế không được bắt đầu ươn ướt: “Hoá ra là từ sớm như vậy…thì ra thê thất theo lời huynh nói khi đó là thật. Muội….”

Sở Phi Dương nhìn Mai Hân Nhược cúi mặt xuống bả vai nhẹ nhàng run run, hắn cũng chẳng biết phải làm gì, chỉ có thể than nhẹ một tiếng: “Thực xin lỗi…”

“Không, Sở đại ca, huynh không cần phải nói xin lỗi.” Mai Hân Nhược ngẩng đầu lên, một tay lau đi dòng lệ trên khuôn mặt, khoé miệng nặn ra một nụ cười: “Huynh vẫn luôn rất thẳng thắn. Là do muội tự mình đa tình.”

Sở Phi Dương vô tình gây thương tổn, lúc này lại càng không biết phải an ủi thế nào.

Mai Hân Nhược xoay người sang chỗ khác, thanh âm của nàng nhẹ nhàng truyền tới: “Những gì muội muốn biết, đều đã biết. Chuyện khi xưa còn trẻ vô tư bốc đồng, rốt cuộc muội cũng có thể hoàn toàn buông tay. Sở đại hiệp, ngươi đi đi. Nơi này còn rất nhiều việc, thứ cho ta không thể tiễn xa được.”

Sở Phi Dương đi về phía mấy người đứng đợi hắn bên đường. Giang Tam “xuy” một tiếng, chế giễu nói: “Sở đại hiệp thật đúng là đi ngang vạn bụi hoa, một chiếc lá không dính thân, khiến cho vô số trái tim hồng nhan vì ngươi mà tan nát, quay đầu vẫn tiêu sái. Thật không biết một số người buông tha danh lợi buông tha địa vị, rốt cuộc để làm gì.”

Sở Phi Dương không hài lòng nhìn Giang Tam một cái, trong tay lại được đặt vào một vật gì đó thô ráp. Hoá ra Quân Thư Ảnh giao dây cương ngựa vào tay hắn.

“Đi thôi.” Quân Thư Ảnh nói, lời nói lạnh nhạt nhưng trọng lượng trong tay lại truyền đạt sự an ủi cùng tín nhiệm.

Sở Phi Dương nhoẻn miệng cười, xoay người lên ngựa, hai chân kẹp vào bụng ngựa, dẫn đầu phi nhanh ra ngoài. Quân Thư Ảnh cũng không chút do dự theo sát phía sau.

Sở Vân Phi nhìn về phía Giang Tam ra hiệu, cũng thúc ngựa đuổi theo.

“Tín nhiệm?! Hừ.” Giang Tam nhìn theo bóng dáng hai người đã đi xa, nhổ cây cỏ ngậm trong miệng ra, giơ lên mã tiên hung hăng quất vào mông ngựa, cũng phi nhanh về phía trước.

Chương 40

Mấy người lao nhanh trên đường, mặt trời còn chưa xuống núi đã đến một thôn trấn không lớn lắm, Giang Tam muốn tiếp tục đi, Sở Phi Dương thì lại ra hiệu cho mọi người xuống ngựa nghỉ ngơi, ý rằng đêm nay nghỉ trọ tại đây.

“Sở…Sở đại hiệp, ngài thật lòng muốn gây khó dễ cho ta phải không?” Giang Tam trên mặt có nặn ra một nụ cười, nói với Sở Phi Dương.

“Ta muốn dừng lại đương nhiên là có lý do của mình.” Sở Phi Dương nói: “Đương nhiên, ngươi được tàng bảo đồ, sốt ruột cũng là điều dễ hiểu. Nếu ngươi muốn đi, ta sẽ không ngăn ngươi.” Nói xong liền một tay dắt ngựa, tiện thể cầm luôn cả dây cương của Quân Thư Ảnh, theo bên đường đi thẳng về phía trước.

Giang Tam đi theo cách phía sau Sở Phi Dương hai bước, thanh âm lạnh lùng hung tợn nói: “Lý do của Sở đại hiệp ngài đây là gì, ngài có thể nói ra cho mọi người nghe một chút a.” Nói xong liếc mắt nhìn Quân Thư Ảnh đang xem xét xung quanh, đè thấp thanh âm sỗ sàng cười nói: “Phải chăng đêm qua Sở đại hiệp không biết thương hương tiếc ngọc, khiến người ta thành….” Giang Tam còn chưa dứt lời, đột nhiên cảm thấy trong cổ họng tê rần, rốt cuộc không thể phát ra thanh âm nào nữa.

Sở Phi Dương cũng không thèm quay đầu lại cứ thẳng phía trước mà tiến, chỉ có thanh âm lạnh lùng bay ra phía sau: “Giang Tam, ta mặc kệ ngươi vì sao lại đến đây, mặc kệ ngươi có ý đồ gì, ngươi nếu còn dám tiếp tục như thế…”

Sở Phi Dương chưa dứt lời, nhưng Giang Tam đã nghe được ra ý uy hiếp trong lời hắn, hắn nhìn lên trời trở mặt khinh thường, ngậm lại miệng không có ý định nói tiếp.

Quân Thư Ảnh không lưu ý cuộc đối thoại giữa Sở Phi Dương và Giang Tam, chỉ thấy Giang Tam kéo ngựa chậm lại, lùi về phía sau, khi đi qua y, Giang Tam nhìn y một cái. Tuy rằng chỉ xẹt qua mà thôi, nhưng ánh mắt kia hàm ẩn điều gì đó khó hiểu, khiến trong lòng Quân Thư Ảnh bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái.

Sở Vân Phi nhíu mày nói: “Giang Tam này, hai ngày nay càng ngày càng kỳ quái.” Lại xoay qua Quân Thư Ảnh lộ ra một nụ cười vô cùng rạng rỡ, đi bên cạnh xuất ra bình đựng nước tuỳ thân đưa cho Quân Thư Ảnh: “Quân đại ca, đi lâu như vậy, huynh có khát không? Đây là lúc ở Mai gia đệ nhờ quản gia lấy giúp, là trà tốt nhất nhà bọn họ, bây giờ vẫn còn ấm. Tuy rằng không có trà cụ, nhưng để giải khát thì vẫn được.”
Quân Thư Ảnh từ sáng đến giờ một giọt nước cũng chưa uống, lúc này quả thật cảm thấy khát. Y gật gật đầu với Sở Vân Phi, xem như cám ơn, liền đưa tay ra tiếp nhận. Nhưng không ngờ đến là, vừa mở nắp ra, lại đã bị Sở Phi Dương vươn tay ra cướp đi rồi.

“Ta cũng khát, ta uống trước.” Nói xong, ngửa đầu lên đổ hết trà trong bình vào miệng.

“Ai, Sở đại ca…” Sở Vân Phi nhìn Sở Phi Dương giơ bình ngưu ẩm, nước trà màu nâu nhạt theo khoé miệng chảy xuống, đau lòng nhỏ giọng nói: “Đệ một chút cũng chưa uống qua đâu…”

Sở Phi Dương đưa bình cho Sở Vân Phi, quệt quệt miệng,nói: “Quả thực là trà ngon.”

Sở Vân Phi tiếp nhận bình, giờ chỉ còn sót lại một, hai giọt đáng thương, khóc không ra nước mắt nói: “Sở đại ca, huynh uống hết sạch rồi a….”Quân Thư Ảnh nhíu nhíu đôi mi thon dài, nhìn nhìn Sở Phi Dương: “Ngươi khát như vậy sao?!”

Sở Phi Dương một tay vỗ vỗ lên cổ ngựa, tay kia thì sờ sờ mũi, nói: “Đúng vậy, có hơi khát…”

“Sở đại ca, ý nghĩ trong lòng huynh thật sự là vô cùng tà ác.” Sở Vân Phi hoàn toàn không tin lời giải thích của hắn, một bên thu hồi lại bình, một bên lên án nói: “Bình này là mới nha, đệ còn chưa từng dùng qua, cũng chưa từng có ai dùng qua. Hiện tại huynh là người duy nhất đã từng dùng qua nó.” Cậu nói xong liền quay đầu lại nhìn tiểu quán bên đường, tuy rằng vẫn đi theo phía sau nhưng không thèm nhìn Sở Phi Dương.

“Hai vị đại hiệp họ Sở các ngươi thật không hổ là năm trăm năm trước cùng chung một nhà, ngay cả ý nghĩ xấu xa cũng đều giống nhau.” Giang Tam vừa khôi phục lại khả năng phát âm, lập tức chế giễu nói.

Sở Phi Dương làm như không nghe thấy gã nói gì, quay đầu trộm nhìn Quân Thư Ảnh. Chỉ thấy sắc mặt y vẫn như bình thường, yên lặng bình tĩnh, mắt nhìn thẳng theo sát hắn, cũng không biết y nghe có hiểu hay không.

Quân Thư Ảnh cảm nhận được ánh mắt của hắn, cũng nhìn về phía hắn,”hừ” cười: “Sao vậy, Sở đại hiệp lại khát?”

“Không khát, không khát.” Sở Phi Dương cười cười, vội vàng quay đầu đi, chuyên tâm tìm kiếm khách điếm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau