DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Chờ hai đội nhân mã phân phát xong — kỳ thật chủ yếu là nhóm người bên Mai Hân Nhược. Đoàn người Sở Phi Dương vốn không như người ta tài đại khí thô, hơn nữa phần lớn đã được bố thí ra trước, lúc sau trên cơ bản là đứng nhàn hạ một bên.

Sở Vân Phi đứng bên cạnh Sở Phi Dương, vốn diện vô biểu tình nhìn thủ hạ của Mai Hân Nhược lấy đồ đạc trọng rương ra, từng kiện từng kiện bày ngay ngắn, Trương thống lĩnh ở một bên giám thị, thứ nào có thể bố thí, thứ nào phải lưu lại. Sở Vân Phi nhìn thấy bọn họ bày ra đầy một xe kỳ trân dị bảo, sắc mặt dần biến đổi từ hơi kinh ngạc, biến thành có chút kinh ngạc, lại biến thành vô cùng kinh ngạc, cuối cùng cậu cực độ kinh ngạc!

Sở Vân Phi há hốc miệng, lặng lẽ quay đầu nhìn nhìn Sở Phi Dương, vừa ngoái đầu đã nhìn thấy Quân Thư Ảnh bên kia Sở Phi Dương, hai người một người khoan thai bình tĩnh một người thờ ơ lạnh nhạt.

“Tiếp tục ngoái nữa cẩn thận trẹo cổ.” Mí mắt Sở Phi Dương không thèm nhúch nhích lạnh nhạt nói.

“A?” Sở Vân Phi không hiểu phát ra thanh âm nghi vấn.

“Thư Ảnh công tử đẹp không?” Sở Phi Dương nhìn xuống ném cho cậu một cái liếc mắt.

Sở Vân Phi nhìn nhìn hắn rồi lại nhìn Quân Thư Ảnh đứng bên cạnh: “Tuy rằng nói như vậy không ổn lắm, nhưng mà, rất….rất đẹp.” Sắc trời đã tối, tuyết trắng đầy trời lại chiếu sáng cả bốn phía, Quân Thư Ảnh một thân xiêm y xanh nhạt dưới ánh sáng dịu dàng này, vẻ mặt lạnh nhạt cũng có phần nhu hòa hơn, lông mi thon dài đậm nhạt hòa hợp, khóe mắt hơi nhếch, cái mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, xem trong mắt Sở Vân Phi, trong lòng cậu chỉ hiện ra bốn chữ  – mi mục như họa.

Sở Phi Dương “Hừ” một tiếng, quay đầu tiếp tục nhìn về phía trước, đôi môi giật giật: “Nhìn cũng vô dụng, nhìn cũng không làm được gì.”

“Sở đại ca nói gì cơ?” Sở Vân Phi không nghe rõ tiến đến gần hỏi.

Sở Phi Dương ý bảo Sở Vân Phi nhìn về phía trước, một đống đủ loại tài bảo rực rỡ muôn màu kia, thở dài: “Sở đại ca đang suy nghĩ, tham quan, gian thương, toàn những người lòng tham không đáy, thật sự đáng giận.”

Bên cạnh truyền đến âm thanh thanh lãnh ngàn năm không đổi của Quân Thư Ảnh: “Nếu đó là cha của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thì sao?”

Sở Phi Dương cười cười nhìn Quân Thư Ảnh, đến gần giả bộ nghe nghe, cười đáp: “U, toan vị thật lớn a.”

“Ngươi không cần cố gắng giải thích với cậu ta.” Quân Thư Ảnh nói: “ Mai Hướng này cùng vị Diêu đại nhân nào đó kia, tuy rằng bọn họ không giống bọn sơn tặc Hồ gia trại sát hại mạng người, nhưng mà số người vì tội ác của bọn họ mà chết tuyệt đối chỉ nhiều chứ không ít. Tai họa do gian thương và quan lại tạo thành nhất định rất lớn. Ngày trước Sở đại hiệp một mình chấm dứt nhân mạng cả một sơn trại, đến thời điểm này, không biết liệu Sở đại hiệp có còn hạ thủ được không?”
Sở Phi Dương có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Hắn biết Quân Thư Ảnh tuyệt không có hảo cảm với Mai gia, hắn cũng không tự kỷ đến mức cho rằng Quân Thư Ảnh vì sự tình giữa mình và Mai tiểu thư hồi đó mới gây khó dễ cho Mai gia. Khi mà Quân Thư Ảnh bất lực nhất, tứ cố vô thân đều phải cùng Mai gia giao thiệp, sau lại phát sinh chuyện cũng có Mai Thần Anh tham gia, y chán ghét Mai gia cũng là có cái lý của nó.

“Việc này không giống như vậy, không phải vì là cha của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mà có khác biệt. Quan hệ giữa Mai gia với võ lâm Trung Nguyên rất phức tạp, hắn là Giang Nam thủ phủ*(nhà giàu nhất Giang Nam), tuy không phải người trong giang hồ nhưng lại hay tham gia sự vụ trong chốn giang hồ, nhiều ít cũng đã từng giúp người của vài tiểu bang tiểu phái. Muốn giết Mai Hướng thì dễ nhưng mà nếu giết tên cáo già đó thì giang hồ sẽ phát sinh hỗn loạn thế nào, sẽ tạo thành kết quả gì, cũng chưa thể biết.” Sở Phi Dương thở dài.

Quân Thư Ảnh đương nhiên biết Sở Phi Dương nói có lý, tuy rằng trong lòng khó chịu, nhưng cũng không cùng hắn cường biện.

Sở Phi Dương lại tiến tới gần, ở góc độ mà người bên cạnh không nhìn thấy chọc chọc bàn tay dưới y tụ lông cáo, nhẹ nhàng cầm, nhỏ giọng nói, “Gì mà thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, đều không đẹp bằng Thư Ảnh công tử của ta.”

Quân Thư Ảnh đẩy tay hắn ra, nhưng không ngăn cản hắn tới gần, Sở Phi Dương cười cùng Quân Thư Ảnh vai kề vai, ngón tay nhẹ nhàng vỗ về lớp da lông mềm mại trên y tụ.

Phía sau truyền đến tiếng “Hừ” khinh thường của Giang Tam: “Miệng lưỡi trơn tru, nói nghe còn hay hơn hát.”

Hai người đều coi như không thấy, vẫn dựa vào gần gũi bên nhau. Chính là không biết từ nơi nào bay tới một cây tế châm, cắm vào trong mớ tóc lộn xộn của Giang Tam, Giang Tam tà mắt nhìn nhìn cái châm nho nhỏ kia, bàn tay run rẩy đem châm kia cầm xuống, lại nhìn bóng dáng bình tĩnh, thon dài của Quân Thư Ảnh, chửi thầm trong lòng, loại người toàn thân là châm có cái gì tốt chứ.

Đợi gần một canh giờ, khi trời bắt đầu tối đen, cuối cùng người của Mai Hân Nhược cũng phân phát xong những thứ có thể bố thí, lại sắp xếp đồ vật ổn thỏa, đội nhân mã sửa lại đội hình, chuẩn bị xuất phát.Mai Hân Nhược được thị nữ dìu đến trước mặt Sở Phi Dương, hơi thi lễ nói: “Vừa rồi Sở đại ca nói muốn đi điều tra chuyện phu quân cùng cha muội hiếp đáp dân chúng, muội vừa vặn muốn về Mai gia, không bằng Sở đại ca cùng đi với muội, chúng ta cùng đến gặp cha muội để hỏi cho rõ ràng.”

“Cái này thật ra cũng không cần thiết, Diêu phu nhân nếu tin tưởng ta, hãy nghe lời ta. Ta cùng với Mai gia đã kết giao nhiều năm, đương nhiên tin phẩm hạnh của Mai lão gia. Kỳ thật mục đích chủ yếu lần này, là muốn cầu Mai lão gia tử mở kho thóc phóng lương cứu tế nạn dân, chí ít để họ có thể sống qua mùa đông này.” Sở Phi Dương thản nhiên nói.

Mai Hân Nhược đương nhiên không một chút nghi ngờ với Sở Phi Dương, tuy rằng nàng tin tưởng Sở Phi Dương sẽ không làm chuyện gì đối Mai gia, nhưng nghe chính miệng Sở Phi Dương nói tin phụ thân nàng, trong lòng vẫn là rất cao hứng.

Mai Hân Nhược gật gật đầu nói: “Việc này, dù Sở đại ca không nói, muội cũng sẽ nhắc nhở phụ thân. Ông ấy mấy năm gần đây đóng cửa không ra khỏi nhà, ngay cả bên ngoài thế nào cũng không biết. Nếu ông ấy biết thôn dân phụ cận cơ khổ như vậy, nhất định ông sẽ không bỏ mặc đâu.”

Sở Phi Dương gật gật đầu nhìn bộ dáng Trương thống lĩnh bắt đầu đen lại vì chờ, liền cùng Mai Hân Nhược cáo biệt, nhìn Mai Hân Nhược lên mã xa. Mấy người đứng né sang một bên, chờ một đoàn mã xa dài dằng dặc đi xa, nhóm thôn dân được cứu tế sớm đã tự tán đi, trong thiên địa chỉ còn lại bốn người trơ trọi đứng. Không có mã xa, ngay cả kiện hành lý cũng không có.

Trầm mặc một lúc, Giang Tam chịu không nổi hét lớn một tiếng: “Phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Không có ngựa, không có xe, ngay cả ngân lượng cũng không có. Chúng ta phải đi tiếp như thế nào? Sở đại hiệp cái gì ngươi cũng đều tống xuất đi? Ngươi dự tính làm sao bây giờ? Bay đi sao?”

Sở Phi Dương nhếch môi cười nói: “Ngươi gấp cái gì? Không có ngân lượng nhưng có ngân phiếu a. Còn nữa, ngươi nói đúng rồi, chúng ta chính là muốn bay đi.”

Sở Phi Dương nói xong xốc Giang Tam lên, nhún người nhảy, lăng không lao về phía trước.

“Các ngươi đi theo ta.” Trong gió truyền đến thanh âm của hắn.

Quân Thư Ảnh cũng lập tức động thân, thi triển bộ pháp khinh công độc nhất vô nhị giống Sở Phi Dương, ở giữa không trung nhẹ nhàng đuổi theo.

Sở Vân Phi vội vàng vận khởi Thiên Sơn tâm pháp, tuy rằng bất đồng, nhưng khinh công Thiên Sơn cũng uyển chuyển tao nhã như vậy.

Mấy người một trước một sau tiêu thất trong không trung, nhóm thôn dân trốn ở bên trong thổ ốc rách nát từ khe hở nhìn ra đều cho rằng hôm nay có tiên nhân đến giúp đỡ bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn này.

Chương 27

Mấy người bọn họ phi nhanh liền một mạch, Sở Phi Dương dẫn đường, mới chỉ qua nửa nén hương sau đã đưa mọi người đến trước cửa một khách điếm.

“Chúng ta nghỉ tạm tại nơi này một đêm, ngày mai đến Mai gia.” Sở Phi Dương buông Giang Tam ra, quay đầu mỉm cười với hai người đứng sau.

Giang Tam cổ họng nôn khan vài tiếng, căm giận tiến vào.

Sở Vân Phi theo bản năng quay đầu lại, định kêu Quân Thư Ảnh vào trước, thì thấy Quân Thư Ảnh đang đánh giá một chút kiến trúc trước mặt, rồi tầm mắt liền hướng về Sở Phi Dương. Sở Vân Phi xem không hiểu ánh mắt phức tạp của Quân Thư Ảnh, cũng xem không hiểu nụ cười đọng ở khóe miệng Sở Phi Dương. Trong lúc đó, cậu cảm thấy giữa hai người tồn tại bầu không khí không để người khác tham gia.

“Vân Phi, đệ vào trước đi, ta và Quân đại ca của đệ đi xem xét xung quanh.”

Sở Vân Phi nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt cô đơn đáp ứng, vác hành lý sải bước tiến vào cửa.

Sở Phi Dương đi đến cạnh Quân Thư Ảnh, mỉm cười nói: “Về đến chốn cũ, cảm giác thế nào?”

Quân Thư Ảnh lắc lắc đầu: “Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, ta nhất định là mệnh phạm tai tinh.”

Sở Phi Dương bật cười, nắm lấy bả vai Quân Thư Ảnh nói: “Được rồi, ngươi đừng không kiêng nể mặt mũi ta như vậy. Ngày nào đó tai tinh ta đây không cần ngươi, ngươi muốn khóc cũng không kịp.”

Quân Thư Ảnh thản nhiên liếc hắn một cái, từ chối cho ý kiến.

“Đi, phòng hảo hạng.” Sở Phi Dương cũng không để ý, kéo tay Quân Thư Ảnh nói.

Quân Thư Ảnh nghi hoặc: “Không phải ngươi nói muốn đi xem xung quanh một chút?”

Sở Phi Dương dưới chân đã sử lực, mang theo hai người phiêu nhiên lên phòng.

Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng đi lại trong phòng, ho nhẹ một tiếng, nói: “Thư Ảnh nga, ngươi không cảm thấy, tên tiểu tử kia gần đây hơi quá để ý ngươi sao?”

“Không cảm thấy.”

“Ngươi…chỉ như vậy? Ngươi không thể nói nhiều thêm vài lời sao?” Sở Phi Dương trừng mắt vấn.

Quân Thư Ảnh mạc danh kỳ diệu nhìn hắn một cái: “Ngươi muốn nghe cái gì? Sở đại hiệp yên tâm, ta chỉ là người mà giang hồ vẫn kêu là đại ác nhân, đoạt không nổi người sùng bái ngươi.”“Giả bộ, lại giả bộ.” Sở Phi Dương “Hừ” một tiếng nói: “Ta mới không tin ngươi không phát hiện ra, ánh mắt tiểu tử kia nhìn ngươi nóng bỏng người.”

Quân Thư Ảnh có chút giận giật tay ra khỏi tay hắn: “Ngươi đừng cho rằng ai cũng giống ngươi, đầy đầu chỉ toàn chứa ý nghĩ xấu xa.”

Sở Phi Dương càng lấy tay vắt qua, gắt gao cầm không cho y giằng ra, nuốt nước miêng cười nói: “Đừng tức giân, đừng tức giận, ta đây không phải là quan tâm quá sẽ bị loạn sao?! Hơn nữa, ngươi không phải thích nhất ý nghĩ xấu xa này của ta đối với ngươi ư…”

Quân Thư Ảnh nhìn thấy gương mặt đáng ghét kia lại bày ra, trong lòng một trận tức giận nối tiếp một trận tức giận lại không biết phải làm thế nào, cắn rắng phẫn nộ nói: “Cút! Buông.”

Sở Phi Dương nâng bàn tay hai người nắm lên trước mắt Quân Thư Ảnh, buông ba ngón tay ra, chỉ dùng ngón cái và ngón trỏ nắm lấy cổ tay y lắc lắc, nhếch mi nói: “Ta không khóa ngươi, cũng chẳng hạn chế công lực của ngươi, ngươi muốn tránh khai không phải dễ như trở bàn tay sao, rõ ràng bản thân không sử toàn lực, lại luôn miệng muốn ta buông ngươi ra, ngươi tư thái dục cự hoàn nghênh này, là đặc biệt làm cho vi phu xem sao…”

Quân Thư Ảnh vẫn luôn tự cho là sống chung từng ấy năm tới nay, bản thân đã sớm tu luyện nhẫn tự bí quyết đến lô hỏa thuần thanh, nhưng Sở Phi Dương lại luôn luôn có bản lĩnh khơi mào sự phẫn nộ của y. Quân Thư Ảnh sớm nhận ra, Sở Phi Dương lấy việc chọc giận mình làm trò vui. Tật xấu này rất biến thái. Rõ ràng biết bất động thanh sắc mới khiến hắn không thể thực hiện được, nhưng đến cuối cùng lại không thể khắc chế chính mình, thỏa mãn ý nguyện của hắn.

“Ngươi…ngươi…” Quân Thư Ảnh sớm minh bạch dùng ngôn ngữ gì cũng không thể đả động tới khuôn mặt tuấn tú bày ra bộ dạng tươi cười đáng ghét này. Một bàn tay vẫn còn bị hắn ngả ngớn cầm, Quân Thư Ảnh cũng không giật ra, chỉ dùng tay kia rút ra từ vạt áo mấy ngân châm thật nhỏ, còn chưa kịp hành động, lại bị Sở Phi Dương mạnh mẽ kéo vào trong lòng ngực, nâng gáy hôn xuống thật sâu.

Quân Thư Ảnh theo bản năng giơ bàn tay đang nắm ngân châm ra bên ngoài —— ngân châm này được ngâm trong cự độc*(chất vô cùng độc) chỉ có Sở Phi Dương mới dám tại thời điểm y cầm ngân châm mà làm càn như thế. Vạn nhất động tác lỗ mãng này của hắn khiến y mất lực đạo, mất chính xác —— Quân Thư Ảnh không dám nghĩ thêm nữa, y trừng mắt nhìn, chậm rãi nhắm mắt lại, mặc hắn hôn môi.

Mỗi lần đều như vậy, chọc giận y, rồi lại dung phương thức vừa ôn nhu vừa kịch liệt đến trấn an.Sở Phi Dương càng hôn càng sâu, hôn đến bản thân y đều có chút thở không xong, Quân Thư Ảnh bị hắn gắt gao ôm lấy, muốn lui lại phía sau thế nhưng lại bị hắn ép chặt, thân thể hơi nghiêng về sau có chút khó chịu, lông mi nhắm chặt bỗng nhiên khinh động, bàn tay ở bên ngoài không biết khi nào thì mất lực, mấy cây ngân châm nhẹ nhàng rơi xuống nền tuyết.

Đến khuya, trời lại nổi lên một trận đại tuyết, rõ ràng bên ngoài không có trăng sao, nhưng vẫn trắng muốt sáng sủa.

Trong một gian phòng hảo hạng tinh xảo trên lầu hai, chỉ điểm một ngọn đèn nhỏ bằng hạt đậu.

“A…” Một tiếng ngâm khẽ, ngón chân cân xứng kia mạnh mẽ co rụt lại, khó chịu cọ xát hai cái xuống sang trướng.

“Phi Dương…” Thanh âm thanh lãnh nhẹ nhàng gọi, mang theo chút khát cầu, nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng.

“Bây giờ không được, nhẫn nại một chút nữa, ngoan.” Sở Phi Dương nhẹ giọng dụ hống, hai tay đặt trên đầu gối khẽ run kia nhẹ vỗ về, chậm rãi theo tiểu thối lần xuống dưới, nắm lấy hai cổ chân của đôi chân thon dài quấn quanh thắt lưng mình, lại cầm lấy hạ thân của Quân Thư Ảnh.

Mái tóc dài tán loạn che ở trên lưng trước ngực, Quân Thư Ảnh theo Sở Phi Dương dẫn dắt ôm lấy cổ hắn, hơi hơi mở miệng thở hổn hển, cùng đôi mắt sáng rực của Sở Phi Dương nhìn nhau một lát, Quân Thư Ảnh nhịn không được đưa môi tới gần.

Sở Phi Dương hàm trụ đôi môi vừa dâng tới, nhẹ nhàng mút cắn, lại cầm một bàn tay Quân Thư Ảnh đưa xuống, tìm kiếm dưới thân nơi hai người dán vào nhau, bàn tay Quân Thư Ảnh vừa chạm tới nơi lửa nóng cứng rắn kia thì co rụt lại một chút, rồi lại nhẹ nhàng nắm lấy, bắt đầu thành thạo vuốt ve.

Được ngón tay thon dài hơi lạnh kia hầu hạ, Sở Phi Dương thở dài một hơi, Quân Thư Ảnh có chút cảm thấy thẹn cúi đầu xuống, đem mặt chôn trên vai Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương tay dính mỡ, dọc theo thắt lưng Quân Thư Ảnh chậm rãi lần xuống phía dưới tìm kiếm…

“A…” Quân Thư Ảnh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, cái cổ ướt át mồ hôi lộ ra, Sở Phi Dương một bên lấy ngón tay chậm rãi khai phá, một bên sáp lại nhẹ nhàng liếm cắn cái cổ đẹp đẽ kia.

Một lát sau, Sở Phi Dương lật thân Quân Thư Ảnh, thân thể cao lớn cũng bao phủ lên.

Lưng Quân Thư Ảnh run rẩy, cảm thấy nơi lửa nóng cứng rắn kia chậm rãi tìm kiếm cửa vào, có chút khó nhịn nắm chặt lấy cái gối dầy dưới mặt.

Màn bắt đầu nhẹ nhàng lay động, thanh âm thẹn thùng kiều mị chậm rãi vang lên, theo biên độ lay động của bức màn kia càng ngày càng lớn, rốt cục một tiếng rên rỉ thanh lãnh chậm rãi vút cao.

Trong đêm đông dài, màn lay động hòa cùng từng tiếng từng tiếng rên rỉ cố kiềm chế mà hoặc nhân kia, mãi cho đến sau nửa đêm mới dừng lại, chỉ còn vài tiếng thầm thì to nhỏ, thêm ánh lửa chập chờn, bồng bềnh ở trong căn phòng lịch sự tao nhã.

Chương 28

Sáng sớm hôm sau, Sở Phi Dương từ phòng Quân Thư Ảnh đi ra, thần thanh khí sảng mà vươn vai, hít sâu hai ngụm khí trời băng lãnh buổi sớm, cảm thấy đầu óc thư thái, cả người đều thoải mái. Những hành lang nơi nhã phòng lầu hai này đều dẫn đến sân trong viện, phóng mắt nhìn ra chỉ thấy một mảnh tuyết trắng mờ mịt, thanh bạch lại bằng phẳng, một dấu chân cũng không có, quả là một quang cảnh đẹp mắt.

Sở Phi Dương vừa định gọi tiểu nhị mang chút nước ấm lên, thì thấy cửa phòng đối diện giật giật, “ách” một tiếng chậm rãi mở ra. Sở Vân Phi mang theo hai con mắt thâm quầng xuất hiện phía sau cánh cửa, hé ra gương mặt xanh trắng, hiển nhiên là do không ngủ không đủ giấc.

Sở Phi Dương ngớ ra, cười, giương tay làm động tác chào hỏi, lại thấy Sở Vân Phi thần sắc phức tạp nhìn hắn một lát rồi giống như du hồn chậm rãi đi xuống lầu.

Sở Phi Dương không hiểu cậu ta bị làm sao, nghĩ rằng thiếu niên nhà người ta đã không muốn mở miệng tâm sự, hắn cũng không cần để ý, tiếp tục gọi tiểu nhị lên, bảo gã ta đi nấu một thùng nước nóng đưa đến trước cửa, rồi quay vào phòng. Bên trong màn vươn ra một cánh tay thon dài mà khỏe khoắn. Dưới làn da trơn bóng mơ hồ có thể nhìn thấy một đạo gân xanh. Cái tay kia hữu khí vô lực buông thõng xuống bên giường, một bộ dáng đã chịu đủ sự giày vò.

Sở Phi Dương đi đến cầm cái tay kia lên đặt ở bên miệng hôn, cười nói: “Này, đừng lộ ra bộ dáng như bị ta làm cho không thể xuống giường được, tốt xấu gì ta cũng đã truyền cho ngươi nhiều công lực như vậy, cũng dạy ngươi võ công đã lâu, ngươi thế này sẽ khiến ta cảm thấy mình rất ‘lợi hại’.”

“Cút….ngươi này quái vật.” Quân Thư Ảnh quay mặt vào bên trong, thân thể nằm úp sấp nhuyễn ra như bùn, những vết xanh xanh tím tím trên vai lộ ra bên ngoài trông rất mờ ám.

“Ngoan, để ta giúp ngươi tắm rửa, lại giúp ngươi vận công, đảm bảo ngươi tinh thần sung mãn gặp người, ai cũng không nhìn ra ngươi từng hầu hạ vi phu một đêm.” Sở Phi Dương nhẹ nhàng hôn lên vai y mấy cái, cắn cắn những dấu hôn ngày hôm qua lưa lại.

Quân Thư Ảnh mí mắt một chút cũng lười nâng, nhưng mà vài điểm đau đớn trên vai khiến y cau mày, trừ lần đó ra, y bây giờ chỉ muốn ngủ, ngủ.

Mơ mơ màng màng, không biết qua bao lâu, chỉ cảm thấy Sở Phi Dương đem y trở mình, kéo lại muốn y ôm lấy. Quân Thư Ảnh cố gắng mở mắt ngồi dậy, lắc lắc lắc lắc đi về phía dục dũng, tự mình ngồi xuống.

Sở Phi Dương cũng tiến đến, hai bàn tay luồn vào trong nước giúp y cởi bỏ ngoại sam, vắt lên trên giá gỗ, lại vén tay áo lên nhoài người về phía thành dục dũng, nhìn Quân Thư Ảnh nhắm đôi mắt lại lại bắt đầu đi vào cõi thần tiên, không khỏi khẽ cười, vươn ngón tay nhẹ nhàng đánh đánh chiếc mũi cao thẳng của y, khẽ thở dài: “Ta cuối cùng tính đem ngươi dưỡng chín. Ngươi chỉ cần thế này là đủ rồi. Trong mắt chỉ nhìn ta, hoàn toàn tin tưởng ta, hoàn toàn ỷ lại ta…” Sở Phi Dương thấp giọng nói, ngón tay chậm rãi di chuyển đến hai má Quân Thư Ảnh.

Trên thính đường của khách điếm. Sở Vân Phi cầm cái bánh màn thầu châm rãi véo, vân vê thành từng cục nho nhỏ, lại dùng đũa nghiền thành từng khối từng khối, nhưng cặp mắt không hề có tiêu cự, không biết đang xuất thần suy nghĩ cái gì.

“Xú tiểu tử, đừng nghịch nữa, không muốn ăn thì đừng ăn, lãng phí lương thực.” Giang Tam ở bên cạnh hùng hùng hổ hổ nói, vươn tay với lấy mấy cái bánh màn thầu còn lại đặt hết ở trước mặt mình, rồi gắp rau tống vào miệng nhai ngồm ngoàm, chòm râu dơ bẩn rung lên rung lên.

“Ta gọi phần cho bốn người, ngươi chừa một chút cho Sở đại ca cùng Quân đại ca…” Sở Vân Phi mở miệng nhắc nhở.

“Lưu cái gì lưu cái gì. Sở đại ca của ngươi có rất nhiều tiền, hắn sẽ không bạc đãi chính mình đâu. Quân đại ca của ngươi, hắc hắc, y hiện tại có lẽ ăn không hết những thứ này.” Giang Tam bỉ ổi cười hai tiếng, tiếp tục nhét cái bánh vô miệng.

“Vì sao, Quân đại ca không phải người xa xỉ như vậy.” Sở Vân Phi nheo lại đôi lông mày, bất mãn nói.

“Ngươi thật sự muốn biết vì sao?” Giang Tam vô sỉ hề hề cười nghiêng người sát vào Sở Vân Phi, cười hắc hắc với cậu.
Sở Vân Phi vừa thấy vẻ mặt của hắn, giống cái bộ dáng tại thời điểm xúi giục cậu tối qua, vội lắc đầu nói: “ Không, không muốn biết.”

Giang Tam hừ một tiếng, ngồi thẳng thân thể từ từ ăn, lại nói: “Bọn họ không biết khi nào mới có thể xuống dưới đâu, tiểu tử, lại đi kêu cho ta mấy bầu rượu dến.”

Sở Vân Phi căn bản không nghe gã nói, nâng cằm lại bắt đầu ngẩn ngơ.

“Ngươi này chết không tiền đồ.” Giang Tam vươn tới giơ tay đánh vào ót cậu, “Không phải chỉ là nghe được cái góc tường làm gì mà bộ dáng trời sụp đất nứt như vậy.”

Sở Vân Phi xoa đầu, mếu máo nói: “Ta nghĩ không thông.”

“Nghĩ không thông cái gì?” Giang Tam không kiên nhẫn hỏi: “Sớm biết thế này hôm qua đã không đề ra với ngươi, ngốc qua.” (dưa chuột ngốc)

Hoá ra đêm qua Giang Tam đi tiểu nhìn thấy Sở Phi Dương phòng mình không ở, lại chạy đến phòng Quân Thư Ảnh, nhớ đến ngốc tử Sở Vân Phi kia, ánh mắt cậu ta nhìn Quân Thư Ảnh càng ngày càng trầm mê, trong lòng tính toán, liền đi gọi Sở Vân Phi dậy, lén lút chỉ vào phòng đối diện, cố ý nói ra mấy lời tối nghĩa.

Sở Vân Phi tuy rằng ngốc nhưng cũng không phải ngu si. Cậu sớm biết những lời đồn đãi trong giang hồ đối với Sở Quân hai người. Dù là thật hay giả cũng không phải chuyện của cậu ta, nhưng lúc này lại tránh không được muốn để tâm. Sau khi Giang Tam trở về, Sở Vân Phi ở trong phòng đứng ngồi không yên không biết bao lâu. Nhất thời nghĩ đến quan hệ của Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, liền cảm thấy tâm phiền ý loạn, trong giây lát không hiểu mình vì sao lại như thế, suy cho cùng mặc kệ Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh như thế nào, thì cũng có quan hệ gì với cậu đâu.

Phòng của Sở Vân Phi – Giang Tam cùng phòng của hai người Sở Phi Dương – Quân Thư Ảnh vừa vặn đối lập nhau qua cái sân viện, nhìn xuyên qua cửa sổ có thể thấy rõ ràng cảnh tượng phía đối diện. Sở Vân Phi ngơ ngác nhìn, đằng sau cửa sổ bên kia thỉnh thoảng có bóng người thon dài lướt qua, động tác trong lúc đó có thể nhìn ra được hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Nghĩ đến Quân Thư Ảnh khi đối mặt mình luôn tỏ ra lạnh lùng, Sở Vân Phi không hiểu vì sao đáy lòng có điểm chua xót.
Không biết tới giờ nào rồi, chỉ thấy ngọn đèn trước mặt dần dần yếu đi. Đại khái là Quân Thư Ảnh muốn nghỉ ngơi, Sở Phi Dương phải đi về, tâm tình Sở Vân Phi nháy mắt có chút thư sướng lên.

Giang hồ đồn đãi làm sao có thể là sự thật được, rõ ràng Sở đại ca đã có thê thất, tử tự*(con trai nối dõi), làm sao có thể cùng Quân đại ca…nghĩ đến vì vài câu nói mạc danh kỳ diệu của Giang Tam mà ở bên này ngẩn người nửa ngày thật là nhàm chán, liền đứng dậy chuẩn bị rửa mặt đi ngủ.

Nhưng mà tâm tình như vậy cũng không duy trì được bao lâu, cửa phòng đóng chặt đối diện kia hoàn toàn không có dấu hiệu mở ra, Sở Vân Phi lại ngồi ngẩn ngơ, rốt cục nhịn không được mở cửa phòng rồi đi ra ngoài, dọc theo hành lang đi đến trước phòng Quân Thư Ảnh, mấy lần nâng tay muốn gõ, rồi lại không biết hơn nửa đêm tự dưng gõ cửa, cậu có thể nói cái gì.

Cuối cùng Sở Vân Phi không gõ cửa, không hiểu nổi mình rốt cuộc bị làm sao, tâm tình lo được lo mất này cậu hoàn toàn chẳng hiểu. Ngay khi Sở Vân Phi buông tay ủ rũ chuẩn bị quay về, trong phòng lại truyền đến một tiếng than nhẹ như có như không, khiến cậu như bị sét đánh, đứng thẳng bất động tại chỗ.

Khiếp sợ cũng chỉ trong chốc lát, khi Sở Vân Phi phản ứng lại, đã luống cuống tay chân chạy về phòng mình, giống như có ác quỷ truy đằng sau.

Cậu không biết mình đứng ở trước phòng người ta bao lâu, cũng không biết rốt cuộc mình nghe được nhiều ít, chỉ cảm thấy mấy tiếng kia, thanh âm như sắp khóc như cầu xin —— ban ngày nghe thấy lạnh nhạt như vậy, lúc này lại mang đến một loại mị hoặc mê người —— ở trong đầu lộn xộn xoay tròn, tiếng vọng, lượn lờ không đi.

Sở Vân Phi ngã nhào lên giường che lại đôi mắt, hoàn toàn không thể đuổi thanh âm trong đầu đi.

Cảm quan luôn luôn trì độn của cậu, lúc này lại chết tiệt mẫn cảm. Người kia là đang hấp dẫn. Có lẽ là cố ý, có lẽ là vô tình, người kia nhất định là dùng thanh âm như vậy dụ hoặc, có lẽ còn có cả tứ chi —— trước mắt Sở Vân Phi chớp lên, ngón tay thon dài dưới ống tay áo người nọ, mu bàn tay cùng cổ tay đều trắng muốt, tiếp tục lên trên nơi bị quần áo che khuất nhất định càng trắng —— y sẽ dùng đôi tay kia ôm người trên thân sao? Ngay cả hai chân thon dài cũng sẽ quấn lên đến….giống như y dùng thanh âm của mình, rõ ràng là người thanh lãnh xa cách, lại phát ra thanh âm như vậy…

Sở Vân Phi cảm thấy một cỗ tà hỏa ở trong cơ thể tán loạn, cậu lặng lẽ bao trụ chính mình, ở trên giường cuộn thành một đống.

Suy nghĩ loạn chàng hỗn loạn trong đầu cậu, cậu giống như hiểu được lại dường như không rõ.

“Quân đại ca…” Sở Vân Phi thấp giọng kêu, ma xui quỷ khiến đưa với tới hạ thân, còn chưa chạm đến, đã bừng tỉnh trở lại —— cậu đang làm gì?! Mình như thế nào có thể xuất hiện ý nghĩ như vậy, căn bản là sự khinh nhờn đối với y!

Sở Vân Phi hung hăng rút tay ra, đấm cái gối vài cái, rồi chọn mặt xuống.

Y là của Sở đại ca…hết thảy của y đều là của Sở đại ca. Đây là chuyện thật mười mươi.

Vì sao? Sở đại ca rõ ràng đã có thê nhi, lại còn muốn trêu trọc y?! Ngươi đem y trở thành cái gì?! Ngươi làm sao có thể đối xử với y như vậy?!

“Sở ngốc qua,lại thất thần rồi.” Giang Tam vỗ mạnh khiến Sở Vân Phi lập tức định thần lại.

Chương 29

Sở Vân Phi vừa mới lấy lại tinh thần, liền nhìn thấy Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh từ trên lầu một trước một sau đi xuống.

Quân Thư Ảnh lại thay đổi một bộ xiêm y mới, bộ này mấy ngày trước chưa từng nhìn thấy. Cổ và tay áo vẫn là lông cừu ấm áp, ngoại sam đạm tử ám hoa càng tôn thêm sự cao quý tao nhã —— có lẽ không phải do quần áo, mà do tâm tình cậu thay đổi.

Sở Vân Phi bi ai phát hiện, không biết từ khi nào, cư nhiên cũng bắt đầu chú ý tướng mạo nam nhân, cũng bị bề ngoài mĩ lệ của nam nhân hấp dẫn.

Để có thể so sánh tướng mạo giữa hai người, Sở Vân Phi đặc biệt nhìn kỹ Sở Phi Dương đánh giá từ trên xuống dưới, tận khi thấy Sở Phi Dương nghi hoặc trừng mắt, kết quả lại chỉ khiến cậu càng thêm mất mát.

Người cậu ngưỡng mộ nhiều năm – Sở Phi Dương Sở đại hiệp, đối với cậu, cư nhiên hoàn toàn không có lực hấp dẫn. Tuy rằng bề ngoài Sở Phi Dương anh tuấn tiêu sái, là người tình trong mộng của bao nhiêu mỹ nữ hồng nhan, nhưng mà ở trong mắt cậu, lại hoàn toàn không có cảm giác mặt đỏ tim đập.

Sở Vân Phi lúc này đã tuyệt vọng xác nhận, chỉ có Quân Thư Ảnh, người này rõ ràng là một nam nhân, bề ngoài lại có thể khiến cậu khuynh đảo, từng hơi thở lại khiến cậu xao xuyến.

“Ô…Hận sao không sớm gặp được y…” Sở Vân Phi thống khổ vùi đầu xuống, miệng cọ lên cánh tay, cổ họng phát ra những tiếng mơ hồ.

Những lời này chỉ có Giang Tam gần cậu nhất mới nghe rõ ràng, nhất thời bị sặc ngụm cháo, ho một trận thiên hôn ám địa, mặt mày đỏ bừng, mấy hạt gạo từ trong lỗ mũi phun ra, khiến Sở Phi Dương vừa mới đến gần nhìn thấy mà muốn nôn.

“Vân Phi các ngươi tiếp tục ăn đi. Thư Ảnh đến bên này ngồi.” Sở Phi Dương đi đến bàn bên cạnh, vẫy vẫy tay với Quân Thư Ảnh.

Sở Vân Phi vẫn ngẩng thẳng đầu nhìn Quân Thư Ảnh sắp sửa đi đến trước mặt, chuẩn bị sự nhiệt tình lại ôn nhu khéo léo để tiếp đón Quân đại ca của cậu, đã thấy Quân Thư Ảnh nghe được tiếng gọi của Sở Phi Dương, quay người lại, phiêu nhiên đi đến bên kia, từ đầu đến cuối mặt không chút thay đổi, giống như hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt nhiệt tình như hỏa phía trước.

Sở Vân Phi tràn đầy nhiệt tình bị dội cho một gáo nước lạnh, mếu máo, ánh mắt nhìn sang phía Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh bên kia.

Sở Phi Dương gọi tiểu nhị đến gọi chút cháo cùng thức ăn, rồi bắt đầu cùng Quân Thư Ảnh nói chuyện.

Sở Vân Phi tự nhiên nghĩ tới chuyện tình đêm qua, tuy rằng biết rõ không có quan hệ gì với cậu, nhưng trong lòng vẫn có chút bất cam, ánh mắt vẫn không tự giác liếc nhìn một cái qua bên đó.
Trước kia không chú ý, lúc này lại rất dễ phát hiện, Sở đại ca thực sự rất thích động thủ động cước làm chút chuyện mờ ám với Quân đại ca, nhưng bộ dáng lại luôn thản nhiên, giống như đang làm một chuyện đương nhiên vậy. Khi thì sờ sờ cổ áo, lúc lại kéo nắm lấy ngón tay, chốc lát lại ôm ôm bả vai, Quân Thư Ảnh vẻ mặt như thường tùy ý hắn. Sở Vân Phi nhíu mày nghĩ một chút, nếu đôi tay kia là của mình…thật giống như đang cầm món điểm tâm ngon.

Kết quả không thể tưởng tượng nổi như thế, vẫn là không nên suy nghĩ nhiều, Sở Vân Phi mất mát cúi đầu, vẫn phải ăn rau cùng màn thầu. Tuy rằng mối tình đầu của thiếu niên gặp vấn đề khó nói, nhưng mà lát nữa còn phải lên đường, trong lòng dù có lo lắng đến mấy cũng phải ăn cơm.

Sở Phi Dương đem cháo tiểu nhị bưng tới đặt trước mặt Quân Thư Ảnh, nhìn Quân Thư Ảnh trên mặt giống mọi ngày bình thản hờ hững, nhưng hiển nhiên căn bản tư tưởng không tập trung, không có tinh thần, liền đẩy đẩy y thấp giọng cười nói: “Còn mộng du nga, mau mau hoàn hồn thôi. Cháo của ngươi.”

Quân Thư Ảnh cầm lấy thìa, cái có cái không khuấy cháo.

“Một câu khẩu lệnh một động tác, thực ngoan.”

“Tiếp tục nói lung tung liền đem miệng khâu lại.” Quân Thư Ảnh mí măt cũng chưa động, ánh mắt bên dưới lông mi thật dài xuất hiện một đạo bóng ma: “Dù sao trừ bỏ nói nhảm, cũng không có tác dụng khác.”

Sở Phi Dương thức thời ngậm miệng, ngược lại mỉm cười vẻ mặt yêu thương sờ sờ đầu gối Quân Thư Ảnh.

“Còn sờ loạn liền chặt ngón tay..” Quân Thư Ảnh ném cho hắn một cái liếc mắt, lạnh lạnh nói.Sở Phi Dương bắt đầu ngồi nghiêm chỉnh: “Được, được, nghe lời ngươi không sờ, không sờ.”

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng cúi đầu ăn cháo.

Mấy người dùng xong điểm tâm, liền theo sự chỉ dẫn của Sở Phi Dương, tiến thẳng đến Mai Gia Trang.

Thôn trấn này cách Mai Gia Trang không xa, bốn người chậm rì rì đi, nửa ngày mới đến trước đại môn khí thế vô cùng của Mai Gia.

Nhưng mà bất đồng với ngày thường rộn ràng náo nhiệt phi phàm, lúc này đại môn cao lớn nặng nề kia gắt gao đóng chặt, trước cửa còn treo vài thước đồ trắng, nội viện cũng không nghe thấy tiếng người hầu lui tới, khi đến phụ cận chỉ cảm thấy một mảnh tĩnh mịch thê lương.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhau, đều nhìn thấy được nghi hoặc trong mắt đối phương.

Sở Phi Dương tiến lên đập đập cửa, không bao lâu đại môn “ách” một tiếng, bên trong khẽ mở ra, một người bộ dáng như tôi tớ lộ mặt.

“Tại hạ Sở Phi Dương, đến đây tiếp kiến Mai lão gia.” Sở Phi Dương chắp tay báo ra danh hào.

Tôi tớ kia đã ở Mai gia làm công nhiều năm, đương nhiên biết Sở Phi Dương,lúc này nhanh chóng mở cửa để Sở Phi Dương và đoàn người tiến vào, một bên khom lưng nói: “Sở đại hiệp thỉnh đến chính sảnh chờ một lát, tiểu nhân sẽ đi thông báo cho lão gia.”

Sở Phi Dương gật gật đầu. Bọn họ vừa tiến về phía trước, vừa đánh giá xung quanh một phen. Chứng kiến thấy nơi nơi đều là lụa và đèn lồng màu trắng, không khí tràn ngập một cỗ đau thương.

“Nhà người ta đang có tang sự, các ngươi lại đến muốn người ta khai kho thóc gì gì đó, phóng lương gì gì đó, rõ là bỏ đá xuống giếng, một chút đồng cảm cũng không có.” Giang Tam ở một bên lẩm bẩm.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh lại đồng thời nghi hoặc, Mai phu nhân qua đời từ sớm, Mai Hướng lại khỏe mạnh,vậy tang sự này là làm vì ai?

Chương 30

Mai Hướng sai hạ nhân đưa đám người Sở Phi Dương đến thiên thính, khi nhìn thấy Quân Thư Ảnh đi theo phía sau Sở Phi Dương, nét mặt già nua của Mai Hướng không khỏi co giật mãnh liệt.

Lão ta còn nhớ rõ vài năm trước đây nam nhân này dẫn theo giáo đồ Thiên Nhất Giáo đại nháo võ lâm đại hội. Y hạ dược khống chế các đại môn phái, không ít người trước kỳ hạn đều khuất phục, cúi đầu quỳ lạy. Mai Gia tuy không phải võ lâm thế gia, thương nhân vốn là giỏi việc gió chiều nào xoay chiều ấy, đương nhiên liệt vào hàng ngũ thuần phục. Không nghĩ tới cuối cùng lại bị Sở Phi Dương xoay chuyển càn khôn, khiến cho mấy môn phái sớm buông tha này vô cùng mất thể diện, Mai gia cũng từ đó cùng Thanh Phong Kếm Phái dần dần bất hòa. Từ hai năm trước Mai Hân Nhược được gả đi, Mai gia cùng Thanh Phong Kiếm Phái càng không lui tới nữa.

Chuyện sau đó lại càng khiến cho nhiều người bất ngờ, nam nhân kia  tựa hồ vẫn giao tình sâu đậm với Sở Phi Dương. Việc này khiến rất nhiều người trên giang hồ cho rằng vụ náo động võ lâm đại hội kia căn bản chỉ là một trò đùa, mà mấy đại môn phái bị bức bách thuần phục càng giống như bị người ta tặng cho một cái bạt tai, bởi vậy, đối với Sở Phi Dương – kẻ chấm dứt trận náo động đó, chẳng những không cảm kích ngược lại càng thêm oán hận.

Hiện giờ Mai Hướng nhìn thấy đầu sỏ gây chuyện khi xưa đi theo phía sau Sở Phi Dương, giống như chưa hề có việc ấy mà xông vào địa bàn Mai Gia, lão có thể nào không cảm thấy nghẹn khuất.

Nếu là bình thường, Mai Hướng cho dù cùng Sở Phi Dương xé rách da mặt, cũng không dễ dàng tha thứ cho việc người này xuất hiện ở Mai Gia Trang. Nhưng mà lúc này, còn có một chuyện quan trọng chiếm cứ hết toàn bộ linh lực của lão, khiến lão thống khổ, tâm tư lao lực qua độ, không rảnh đi quan tâm chuyện khác.

Sở Phi Dương thi lễ xong, Mai Hướng khoát tay áo, vẻ mặt tiều tụy: “Hiền chất không cần đa lễ. Không biết hiền chất tới đây có việc gì không?”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhìn nhau một cái. Thấy lúc này Mai Hướng thân khoác tang phục, trên mặt không che dấu nổi bi ai nồng đậm, cũng không giống như giả bộ, ngay cả lời khách sáo cũng lười nói, chuyện cầu lão mở kho thóc phóng lương, hiển nhiên không thích hợp nói ra vào lúc này.

“Ta cùng mấy vị bằng hữu từ Lãng Nguyệt Sơn mà đến, đi về hướng đông, muốn làm chút việc. Trùng hợp lại đi qua nơi này, ta nghĩ đã rất lâu rồi chưa gặp Mai lão gia người, cho nên tự tiện đến đây quấy rầy. Chính là thấy Mai lão gia tựa hồ…có chuyện gì khó xử?”

Mai Hướng nặng nề thở dài một hơi lắc đầu không nói.

“Mai lão gia, nếu người có gì cần Phi Dương hỗ trợ, cứ việc nói thẳng. Mai Gia cùng Thanh Phong Kiếm Phái cũng coi như thế giao, ngài không cần khách khí.” Sở Phi Dương vẻ mặt thành khẩn nói.Mai Hướng cúi đầu xoa mi gian, thanh âm khô khốc: “Đa tạ hiền chất quan tâm. Thật ra cũng không tính là chuyện đại sự gì, hiền chất không cần lo lắng. Chính là ta hiện giờ đã già cả rồi, chỉ sợ khó bề thiết đãi các vị.” Ngụ ý là muốn tiễn khách.

Sở Phi Dương hơi trầm ngâm, mở miệng nói: “Trên đường chúng ta đến, vừa lúc đụng phải Diêu phu nhân mang theo hạ nhân đi về hướng Mai phủ. Không biết phu nhân đã bình yên tới nơi chưa?”

Ai ngờ vừa nhắc đến Mai Hân Nhược, Mai Hướng lập tức kìm chế không nổi nước mắt chảy ra, lão dùng đôi tay khô gầy lộ cả gân xanh che miệng lại, cúi đầu khóc không thành tiếng, mái tóc hoa râm trên đỉnh đầu theo động tác của lão mà rung động, sau một lúc lâu mới gật đầu nức nở nói: “Nàng tới rồi, nàng…Phi Dương ngươi đi đi, đi đi…..”

Sở Phi Dương thần sắc bắt đầu ngưng trọng, tiến đến gần đỡ Mai Hướng, nói: “Mai bá bá, người nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hân Nhược nàng làm sao?”

“Hân Nhược nàng……Hân Nhược nàng đi rồi a!” Mai Hướng rốt cuộc không thể kiềm chế được khóc lóc thảm thiết, lão ôm chặt cánh tay Sở Phi Dương, “Phi Dương a Phi Dương, lúc trước vì sao không phải là ngươi thú nàng? Vì sao không phải là ngươi?!”
“Mai bá bá, thỉnh người nén bi thương.” Sở Phi Dương vỗ vỗ lưng Mai Hướng trấn an: “Thời điểm chúng ta nhìn thấy Hân Nhược cô nương, nàng vẫn hoàn hảo, như thế nào lại….”

Mai Hướng lau nước mắt, ra hiệu cho hạ nhân dẫn đám người Quân Thư Ảnh đi, Giang Tam là người đầu tiên cà lơ phất phơ bước ra ngoài, gã đối với mấy cái bí mật gì gì đấy của Mai gia hoàn toàn không chút hứng thú. Sở Vân Phi tuy rằng tò mò, nhưng nếu chủ nhân gia không muốn để cậu nghe được, cậu đương nhiên sẽ tôn trọng ý nguyện của người đó. Sở Vân Phi vừa đi được hai bước thấy Quân Thư Ảnh vẫn chưa động đậy, liền có chút vô thố đứng tại chỗ chờ y, Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một cái, thấy hắn gật gật đầu với mình, liền xoay người theo hạ nhân kia ra ngoài. Sở Vân Phi cũng hướng về phía Sở Phi Dương cùng Mai Hướng gật gật đầu, rồi vội vàng đi ra.

Khi chỉ còn lại hai người Sở Phi Dương và Mai Hướng, Mai Hướng sau một lúc lâu trầm mặc, rốt cuộc thở dài, một hơi nói: “Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Vốn ta cũng không muốn cho các ngươi biết, thế nhưng ngươi đã nhắc tới Hân Nhược, ta nghĩ Hân Nhược nàng…nếu ở trên trời có linh, cũng nhất định không muốn ta gạt ngươi chuyện này.”

Sở Phi Dương cũng thân nhẹ một tiếng, trái lại bắt đầu ngưng trọng nói: “Ngày hôm qua Hân Nhược cô nương vẫn hoàn hảo, rốt cuộc là người nào……”

Mai Hướng khoát tay ngăn cản hắn, lắc đầu nức nở nói: “Không phải người khác, không có người khác. Việc này đều là do ta, chỉ có thể trách ta, lòng tham không đáy, vơ vét của cải vô độ. Đây là báo ứng ông trời dành cho ta! Nhưng là tại sao, tại sao lại báo ứng lên người hài tử của ta?!”

“Mai bá bá, sinh tử có mệnh, phú quý tại thiên. Người đừng quá mức tự trách mình.” Sở Phi Dương một bên an ủi, một bên chờ Mai Hướng bình tĩnh lại, mới tiếp tục nói: “ Mai bá bá, người nói cho ta biết rốt cuộc người nào đã hãm hại Hân Nhược cô nương? Ta mặc dù không thể khiến Mai cô nương sống lại, nhưng có thể vì nàng tự tay giết cừu nhân, để nàng nếu trên trời có linh có thể an tâm yên nghỉ.”

Mai Hướng nhìn Sở Phi Dương một cái, ai than thở dài: “Không cần đâu, hắn đã bị tống vào trong lao rồi.”

“Rốt cuộc là ai?” Sở Phi Dương hỏi.

“Thần Anh, là Thần Anh.” Đôi mắt đục ngầu của Mai Hướng càng thêm ảm đạm: “Là ca ca của Hân Nhược, là Thần Anh người luôn luôn thương yêu Hân Nhược nhất. Báo ứng, là báo ứng a.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau