DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Quân Thư Ảnh một đường đuổi theo Ôn Hàn, dần dần hướng vào trong núi.

Núi này tên là gì thì Quân Thư Ảnh không biết, nhưng y càng đi càng phát hiện ra cảnh sắc trước mắt có chút quen thuộc.

Có lần Sở Phi Dương hai mắt bị mù lại còn không biết chết sống gì vẫn đến nơi hẹn ở Hồ gia trại, việc lần đó giống như vừa mới xảy ra vậy. Y ngày ấy tới cứu Sở Phi Dương cũng từng đi qua con đường này.

Bây giờ băng thiên tuyết địa cùng khi đó dương quang ấm áp quả thực rất khác nhau, lúc y đi qua con đường này, thế nào lại có cảm giác dường như đã rất lâu rồi.

Hiện giờ Hồ gia trại đã sửa thành họ Ôn, lấy việc cướp của người giàu chia cho người nghèo làm sinh ý. Y rốt cuộc lại một lần nữa từ nơi này lên núi cứu người.

Quân Thư Ảnh kỳ thật chẳng hề muốn đi, ít nhất cũng không bằng lần đi cứu ai kia, y lúc đó lòng như lửa đốt, là cam tâm tình nguyện. Ở trong lòng y, ai ai bị bắt thực cùng y một chút quan hệ cũng không có.

Có điều y không cứu, Sở Phi Dương cũng sẽ cứu. Dù sao đều là chuyện của bọn họ, dứt khoát y phải gánh lấy phiền toái lần này. Cũng tránh cho Sở Phi Dương ở gần đó đang vật lộn với đám sơn tặc có thể hảo ngôn chu toàn, ít nhiều không phát sinh ra chuyện gì khác.

Không bao lâu sau y đã nhìn thấy một tường rào bao quanh ở góc trong núi. Đó từng là nơi ở của Hồ gia trại nay đã được cải biến, phòng xá dựng bằng những thân gỗ thô to sắp xếp không mấy tinh xảo, mơ hồ có thể nhận ra đâu là chính sảnh, đâu là thiền viện, nơi chốn lộn xộn, cùng diện mạo của Ôn Hàn và Nhan Tử Dung đúng là bất đồng, toàn bộ đều giống với hang ổ của bọn sơn tặc hung bạo.

Quân Thư Ảnh nhảy vụt lên tiến vào trong trại. Trong không khí rét lạnh ẩn ẩn một chút mùi vị khác thường, ở khoảng sân giữa trại có đắp mấy cái giá đơn sơ, trên không biết là đựng xương cốt của động vật gì, từng cái giá phía dưới là một đống hỗn độn bụi đất cùng tro than. Trên mặt đất chỗ nào cũng thấy bát đũa và bầu rượu vứt lăn lóc, không người thu thập.

Quân Thư Ảnh xem xét mà đôi lông mày nhíu lại, đi qua vài căn phòng trước mặt, hướng đến phía sau tường rào.

Cách đó không xa, trong không trung truyền đến rõ ràng lời nói tức giận của Sở Vân Phi.

“Cái tên sơn tặc nhà ngươi! Uổng cho một khuôn mặt đẹp như vậy, ra tay lại đê tiện vô sỉ! Cư nhiên dùng mê dược – thủ đoạn hạ lưu!” Sở Vân Phi cả giận nói.

Quân Thư Ảnh âm thầm lắc lắc đầu. Một câu nói thực dài, đáng tiếc tất cả đều là vô nghĩa.

Thanh âm của Ôn Hàn không lớn, có lẽ do nội lực không bằng Sở Vân Phi, giọng nói của hắn đứt quãng truyền ra ngoài. Cứ như thế, Quân Thư Ảnh theo thanh âm tìm được chỗ của hai người.

Quân Thư Ảnh vừa mới đến gần, chỉ nghe bên trong cánh cửa truyền ra tiếng hét thảm thiết của Sở Vân Phi. Y rùng mình, sợ rằng Ôn Hàn thật sự nói được thì làm được, Sở Vân Phi sẽ phải chịu độc thủ của hắn.

Quân Thư Ảnh một cước đá văng cánh cửa, người ở bên trong tất cả đều quay qua nhìn chằm chằm về phía y, Sở Vân Phi cũng quên cả việc tiếp tục kêu thảm, cái mồm đang há to giương lên nhìn Quân Thư Ảnh. Khi đã thấy rõ là ai, ngay cả đôi mắt cũng trừng lớn.

Phòng này đại khái dùng để thẩm vấn hỏi cung, có đầy đủ mọi loại hình cụ. Sở Vân Phi lúc này đang bị thiết liên khóa chặt trên một giá gỗ cao cao, thoạt nhìn hãy còn nguyên vẹn. Ôn Hàn nhượng thủ hạ đưa đến một cái ghế dựa khá rộng có bọc da thú, nhàn nhã ung dung ngồi ở trên, đang cầm chén trà xem Sở Vân Phi chịu hình. Phía sau hắn là một hàng sơn tặc cao lớn, còn có một tên đang đứng trước mặt Sở Vân Phi, một tay cầm đao một tay kéo quần Sở Vân Phi, muốn làm cái gì chỉ cần nhìn là đã biết.
“Thật to gan! Dàm một mình xông vào Ôn gia trai ta.” Ôn Hàn sau một khắc kinh ngạc, lập tức khôi phục bộ dạng nói.

“Không bằng cái gan lớn của ngươi, khoa chân múa tay liền dám chặn đường cướp bóc. Ôn gia trại cái gì, thực tế Nhan Tử Dung kia mới là đương gia đi. Ngươi một thân công phu không thạo, nếu không nhờ Nhan Tử Dung che chở, đám sơn tặc này làm sao nghe ngươi sai sử. Chẳng lẽ là bằng khuôn mặt như nữ nhân của ngươi sao?” Quân Thư Ảnh khinh thường trả lời, quét qua Sở Vân Phi liếc mắt một cái, lại nói: “Thả cậu ta, ta sẽ không so đo với ngươi.”

Ôn Hàn tức đến mức nhảy dựng lên, không ngờ bị người khác vạch trần tại chỗ, thẹn quá thành giận, chỉ vào Quân Thư Ảnh phẫn nộ nói: “Ngươi đừng có khinh người quá đáng! Cho ngươi nhìn xem đại gia ta không phải là khoa trương!”

Nói xong từ trong lòng xuất ra một cây roi thô lớn quăng qua, người cũng hướng Quân Thư Ảnh đánh tới.

Quân Thư Ảnh dễ dàng tránh được đòn công kích của hắn, có chút chần chờ, nghĩ đến Sở Phi Dương, vẫn là quyết định không hạ sát thủ.

Mấy sơn tặc trong phòng nhìn nhìn nhau, cũng chen chân mà lên, muốn chế ngự Quân Thư Ảnh.

“Các ngươi lui ra cho ta!” Ôn Hàn hét lớn, nhưng tất cả sơn tặc đều đối mệnh lệnh của hắn ngoảnh mặt làm ngơ, không ai thèm nghe theo.

Quân Thư Ảnh lạnh lùng cười, rơi vào trong mắt Ôn Hàn lại khiến hắn càng cảm thấy tức giận, cắn răng huy động toàn lực dồn vào trường tiên trong tay.

Vài người công kích ở trong mắt Quân Thư Ảnh y hoàn toàn không coi là gì, hai ba nhát đã đem nhất bang sơn tặc điểm huyệt yếu ớt ngã ra đất, lại một tay chế trụ Ôn Hàn, đẩy đến gần chố Sở Vân Phi bị khóa, lạnh lùng nói:”Mau đưa chìa khóa giao ra đây.”

Ôn Hàn hừ một tiếng, quật cường không muốn mở miệng.
Sở Vân Phi lúc này mới chình thức tin tưởng, Quân Thư Ảnh ngày thường đối bất luận kẻ nào cũng bất cẩu ngôn tiếu*(không nói cười tùy tiện) lại vì cứu mình mà đến. Trong lòng cậu nhất thời cảm động hết mực, vừa thẹn vừa xấu hổ. Chính mình tin vào lời giang hồ gièm pha, vẫn cho rằng y là người xấu, hiện giờ nghĩ lại, quả thực là ngu ngốc không ai bằng.

“Quân…Quân…” Sở Vân Phi vẻ mặt cảm kích mở miệng, lại không biết phải xưng hô như thế nào với y. Thân mật quá thì sợ đường đột, quá lạnh nhạt thì sợ thất lễ. Chẳng biết làm sao thành ra cứ cậu cứ ấp úng lắp bắp mãi, thình lình Quân Thư Ảnh vẻ mặt không hề ôn nhu, tầm mắt bỗng quét qua: “Câm miệng.”

Sở Vân Phi lập tức đem miệng khóa chặt lại.

Quân Thư Ảnh tiếp tục ép hỏi Ôn Hàn. Không hiểu y sử dụng thủ pháp gì, Ôn Hàn sắc mặt tái nhợt, đầu đổ đầy mồ hôi, nhưng vẫn như cũ cắn chặt răng không mở miệng.

“Đừng cho là ta không dám giết ngươi.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói, dưới tay tăng thêm chút lực đạo.

Ôn Hàn ai kêu một tiếng, lại quay mặt qua chỗ khác, nhịn xuống không phát ra thanh âm.

Quân Thư Ảnh đích xác có phần mất kiên nhẫn, ấn vào huyệt đạo trên cánh tay của Ôn Hàn, chỉ cần dùng một chút lực, có thể phế đi cánh tay này của hắn. Xem Ôn Hàn bộ dáng chết cũng không chịu, Quân Thư Ảnh đang định ngoan hạ khí lực, Ôn Hàn đột nhiên mở miệng nói: “Chậm đã, chậm đã, ta lấy ra là được chư gì.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, thả lỏng lực đạo.

Thân thể Ôn Hàn bị Quân Thư Ảnh kiềm chặt, hắn thong thả chuyển động cánh tay vô lực tham nhập vào trong lồng ngực, còn nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, cắn môi, tựa hồ rất khó chịu.

“Cho ngươi.”

Quân Thư Ảnh vừa mới tiếp nhận, bất thình lình bị Ôn Hàn nhào tới đánh, nhất thời không kịp phòng bị, bị hắn quật ngã trên mặt đất.

Rõ ràng thân thể của Ôn Hàn đã tê cứng không còn linh hoạt, Quân Thư Ảnh không hiểu vì sao hắn còn muốn giãy dụa vô ích như vậy.

Quân Thư Ảnh đang muốn xốc người đứng dậy, đã thấy Ôn Hàn túm bắt được chùm chìa khóa trong tay y, sờ sờ ấn ấn một hồi.

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy cổ tay căng thẳng, tập trung nhìn vào, chìa đồng thế nhưng với vòng khóa cùng nhau thay đổi hình dạng, biến thành một bàn tay gắt gao kẹp chặt cổ tay y, phía trên con gắn một vòng xích dài nhỏ. Ôn Hàn lôi kéo một đầu khác của dây xích đến phía sau cây cột treo Sở Vân Phi.

Quân Thư Ảnh thật sự bị sơn tặc không biết tốt xấu này chọc giận. Tay bị quản chế không có nghĩa không thể sử dụng thứ khác, y liền rút tay trái ra, muốn lấy ngân châm giấu trong tay áo. Ôn Hàn tựa hồ nhìn ra được y định làm gì, nhào vào trên người Quân Thư Ảnh mạnh mẽ áp xuống dưới, ôm cổ tay trái Quân Thư Ảnh, không cho y động.

Sở Phi Dương cùng Nhan Tử Dung khi đuổi tới nơi cũng là lúc nhìn thấy hai người kia té ngã trên mặt đất dây dưa cùng một chỗ, nháy mắt đều đen sắc mặt, đồng loạt đánh móc sau gáy, đem người của mình kéo về trong ngực.

Chương 22

Sở Phi Dương ôm chầm lấy Quân Thư Ảnh cao thấp sờ sờ, xác định không có tổn thương nào mới yên tâm, lại giơ lên tay phải đang bị xích của y nhìn kỹ. Cái xích nhỏ bằng đồng kia cũng chỉ là kẹp ở trên cổ tay, không có cơ quan gì khác. Sở Phi Dương lúc này mới thở dài nói: “Ngươi làm sao có thể cùng tiểu tử này biến thành bộ dạng chật vật như vậy, công phu mèo quào của hắn khó đối phó lắm ư?”

“Ngươi đừng có mà khinh thường người khác!” Ôn Hàn bên kia đang được Nhan Tử Dung hảo thanh trấn an nghe thấy vậy bất ngờ bật người dậy quắc mắt nhìn trừng trừng như muốn phát hỏa, Nhan Tử Dung lập tức tiếp tục an ủi hắn, nhưng Ôn Hàn vẫn lẩm bẩm trong miệng vẻ không thoải mái.

Quân Thư Ảnh cũng là nhất thời sơ sẩy, không thèm để Ôn Hàn vào mắt, hơn nữa một phần y còn cố kỵ lời nhắc nhở của Sở Phi Dương, không muốn làm tổn thương Ôn Hàn, thế nên mới bất ngờ bị hắn đánh ngã, bây giờ trong tâm cảm thấy cực kỳ ảo não. Nghe Sở Phi Dương nói, y hừ một tiếng: “Nếu không phải quy củ đạo nghĩa của ngươi nhiều như vậy, ta làm sao có thể khoanh tay bó chân thế này. Nếu là trước kia, ta chỉ cần một chiêu là chấm dứt được tính mạng của hắn.”

“Ai, ngươi đừng lộn xộn.” Sở Phi Dương đang tháo xích đồng trên tay y, nắm chặt cổ tay không cho y động. Nghe Quân Thư Ảnh nói như thế, Sở Phi Dương hiểu ý cười, trong lòng thật sự thoải mái cực kỳ.

Hắn cảm thấy, Quân Thư Ảnh giống như một con mèo hoang bị hắn thu phục. Khi chưa có chủ nhân bên cạnh, y lạnh lùng lại tàn khốc, hơi một tí liền giương nanh múa vuốt lộ ra hung khí sắc nhọn, nếu có thể rời đi thì tuyệt không lưu luyến.

Cho tới bây giờ, cuối cùng hắn cũng thu phục được con mèo cao quý này, y đối với mình ngoan ngoãn lại nhu thuận, nguyện ý nằm yên cho ai đó sờ sờ, ra cửa cũng tuyệt đối nhớ rõ phải về nhà, biết chính mình là thuộc về ai a! ——.

Đương nhiên những suy nghĩ đó Sở Phi Dương chỉ có thể để ở trong lòng. Nếu bảo hắn ở trước mặt con mèo kia nói hết ra, hắn tuyệt đối không dám.

“Phải, Thư Ảnh công tử càng ngày càng trạch tâm nhân hậu, tâm hướng chính nghĩa.” Sở Phi Dương vừa tìm cách phá mở cơ quan trên xích đồng vừa ôn nhu cười nói.

Quân Thư Ảnh quay đầu sang một bên, khinh thường đáp: “Cái loại đánh giá này cũng không thể làm cho ta cao hứng.”

Sở Phi Dương tiến đến bên tai y thấp giọng nói: “Thế nhưng vi phu thật cao hứng nha.”

“Ngươi ——”

“A! Mở!” Sở Phi Dương cười tủm tỉm nhìn y, một tay linh hoạt đem xích đồng mở ra.

“Sở…Sở đại ca.” Một thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi kêu vang lên. Sở Phi Dương quay người ra sau, thấy Sở Vân Phi bị lãng quên đã lâu đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn.

Sở Vân Phi chỉ biết, vốn Quân Thư Ảnh là cố ý tới cứu cậu, lại còn vì cậu mà cùng Ôn Hàn đánh nhau một trận.

Sau đó Sở Phi Dương cùng Nhan Tử Dung đến đây, bọn họ liền mỗi bên hai người thì thầm to nhỏ, không khí thập phần quỷ dị. Ai cũng mặc kệ kẻ bị xích thê thảm là cậu.

Sở Phi Dương đi đến, khều khều đống xiềng xích trên người cậu nhìn nhìn nói; “Vân Phi a, cái này không phải xiềng xích bình thường, Sở đại ca cũng không có biện pháp. Chúng ta trước chờ Nhan Tử Dung khuyên phục Ôn Hàn đi.” Nói xong quay qua nhìn Nhan Tử Dung, đã thấy Ôn Hàn đang dùng một loại ánh mắt có thể xem là oán độc nhìn Sở Vân Phi, một bộ gian ngoan thuyết thế nào cũng không chịu nghe.Ánh mắt kia quả thực khiến Sở Vân Phi cả người phát lạnh. Sở Phi Dương cảm thán nói: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì, có thể khiến hắn hận ngươi như vậy.”

Sở Vân Phi trả lời: “Đệ có nói qua hắn lớn lên giống nữ nhân a… Vốn đệ tưởng hắn chuyện bé xé ra to mượn cớ thực hiện mưu đồ khác. Hiện tại đệ đã biết, hắn thực sự là để ý. Họa là từ miệng mà ra, cổ nhân cấm có nói sai.”

Sở Vân Phi đáp xong, ánh mắt lại hướng về phía Quân Thư Ảnh. Trước kia Tiểu Khúc đã từng bảo cậu hay đắc tội với người khác là do nói năng thiếu thận trọng, cậu tự nhiên nhớ lại chính mình nhiều lần khẩu xuất ác ngôn với Quân Thư Ảnh, nhưng y trong lúc nguy nan vẫn đến cứu cậu. Ngay cả Sở Phi Dương võ công giỏi khinh công tốt cũng không tới nhanh như vậy.

Quân Thư Ảnh đang ở một bên xoa xoa cổ tay, đột nhiên cảm thấy có tầm mắt nóng bỏng dừng trên người mình. Y ngẩng đầu thấy Sở Vân Phi vẻ mặt cảm động dùng ánh mắt tràn ngập thành ý nhìn mình, có chút nao nao không giải thích được, rồi ngay sau đó nhíu mày, lạnh nhạt trừng mắt liếc cậu một cái. Y đối với thái độ bỗng chốc thay đổi của Sở Vân Phi có phần khó hiểu cùng mất kiên nhẫn, không biết trong bộ não đơn giản của cậu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Mặc kệ là cậu nghĩ tới cái gì, cũng chẳng quan hệ tới y.

Bên kia Nhan Tử Dung tựa hồ cuối cùng cũng khuyên động được Ôn Hàn, nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía Sở Phi Dương.

Ôn Hàn không tình không nguyện lấy chìa khóa giải khai xiềng xích trên người Sở Vân Phi, thấy Sở Vân Phi bộ dáng thoải mái trải qua một phen nguy hiểm vẫn sống sót, trong lòng lại bất bình, hung hăng xông lên đá vào hai cẳng chân của cậu.

Sở Vân Phi một thân nội lực hộ thể, thật ra cũng không cảm thấy gì, nhưng là trong nháy mắt lại làm bộ rất rất đau để giải trừ nỗi bất bình đau khổ thất vọng trong lòng Ôn Hàn.

Ba người cùng nhau hạ sơn, Giang Tam sớm đã ở nơi nào đó chờ đợi mất hết cả kiên nhẫn, đợi cho cả ba người đều đã lên xe, lập tức vội vã đánh ngựa phi nhanh.Sở Vân Phi lúc này có thể là thẹn ở trong lòng, cảm thấy mình khiến mọi người gặp thêm phiền toái, không giống như bình thường hay ngồi cùng một chỗ với Sở Phi Dương, cậu một thân trầm mặc ngồi ở một nơi khác trên mã xa.

“Ngươi đã nói gì với Nhan Tử Dung, cuối cùng cư nhiên hai người lại đi với nhau.”Quân Thư Ảnh hỏi.

Sở Phi Dương thở dài: “Vốn chẳng có cừu hận gì, nếu không phải do Ôn Hàn qua kích động, chúng ta cũng không đáng cùng bọn họ đấu qua đấu lại.”

“Không có cừu hận? Ngươi trước đây huyết tẩy Hồ gia trại mà lại không có cừu hận gì với bọn họ.” Quân Thư Ảnh hừ một tiếng.

Sở Phi Dương lôi kéo thưởng thức bàn tay trái của y, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhu nhu qua lại, không chút để ý nói: “Hoàn toàn không giống a, ngươi tại sao lại đoán không ra. Còn hỏi nhiều như vậy, rắp tâm suy tính gì đó?!”

Quân Thư Ảnh tay trái bị lôi kéo, dùng tay phải chống mặt nhìn ra bên ngoài xe, không để ý tời hắn.

“Lại nói”, Sở Phi Dương sờ sờ cằm, ánh mắt nâng lên như cũ suy nghĩ, “Ôn Hàn và Nhan Tử Dung đều là mỹ nhân có dung mạo không tầm thường, thật sự làm cho người ta khó có thể đem bọn họ liên tưởng tới đám sơn tặc kia.”

Nói xong liếc mắt một cái nhìn Quân Thư Ảnh, y quay đầu hướng ra bên ngoài, bóng dáng tuyệt không nhúc nhích.

“Nghĩ cái gì vậy? Như thế nào không cùng ta nói chuyện?” Sở Phi Dương chọc chọc y.

Quân Thư Ảnh tránh đi bàn tay quấy rối của hắn, tức giận đáp: “Cút”.

Ai u, mất hứng. Sở Phi Dương cười không ra tiếng, lưu loát buông tay y ra, tự lấy một bầu rượu uống liền mấy ngụm, xiêu vẹo tựa vào trên đệm lót.

Trong xe trầm mặc một lúc lâu, bên kia truyền đến thanh âm rầu rĩ của Quân Thư Ảnh: “Ta nhớ Tiểu Thạch Đầu cùng Lân nhi.”

Ngữ khí này làm cho Sở Phi Dương đau lòng vô cùng. Hắn cho rằng đây là cách không mấy tự nhiên Quân Thư Ảnh đòi hắn yêu thương, cũng luyến tiếc đùa giỡn y, bèn đến gần ôm lấy y, ôn nhu an ủi.

Bốn người đã đi được hai ngày đường, do Sở Phi Dương kiên trì thuyết phục, Giang Tam không tình nguyện đổi hướng xe ngựa về phía Mai gia trang.

Chương 23

Mấy người cùng ngồi xe ngựa đi thẳng về hướng Mai Gia Trang. Mấy thôn xóm dọc đường gần như đã bỏ hoang, người ở rất thưa thớt, trên nền tuyết trắng tinh này lại càng thêm tiêu điều xơ xác.

Thần sắc Sở Phi Dương càng ngày càng trở nên ngưng trọng.

“Đây rốt cuộc là vì sao…” Sở Phi Dương thầm thì: “Trước đây Mai Gia mặc dù có vơ vét chút tiền của, nhưng cũng không gây tai họa cho dân chúng đến tình trạng này.”

Quân Thư Ảnh đang cầm một ly rượu ấm,nhìn hắn một cái nói: “Chẳng lẽ ngươi thực sự không biết? Vị tiểu thư Mai gia kia mấy năm trước đã được gả vào nhà quan, hiện giờ quan lại chủ thương bọn họ cấu kết, ức hiếp dân chúng, bạc thu được tính như thế nào cũng nhiều và mau hơn so với trước kia hắn vào Nam ra Bắc buôn bán hàng hóa.”

Khóe miệng Sở Phi Dương hiện lên nụ cười, tiến gần đến hôn y một cái, khẽ cười: “Thật sự đã lâu lắm rồi ta không quan tâm đến chuyện giang hồ, ta quả thực — không biết. Nhưng mà, ngươi trái lại biết rất rõ ràng đó thôi.”

Quân Thư Ảnh nghe hắn nói như vậy, thấy mình giống người rảnh rỗi chuyên đi nghe những chuyện bát quái trên giang hồ. Cẩn thận ngẫm lại, hình như mình quả thực nghe được không ít. Thật y cũng chẳng phải muốn nghe, từ hồi sống cùng với Sở Phi Dương, y trừ bỏ luyện võ cũng chẳng có việc gì làm, nếu nói là du thủ du thực sống an nhàn sung sướng cũng chẳng có gì quá đáng. Thành ra bây giờ chẳng có lý lẽ gì để phản bác lại lời của Sở Phi Dương, có chút ảo não quay người đi, rầu rĩ uống rượu.

Sở Phi Dương làm sao lại không biết y đang nghĩ gì, nâng tay đặt lên tấm lưng gầy mà dẻo dai của y nhẹ nhàng vuốt ve, lại cười khẽ nói: “Đừng buồn đừng buồn, hồi ngươi làm giáo chủ chẳng nhẽ không biết, xông vào giang hồ quan trọng nhất chính là thu thập tin tức, ta mấy năm trở lại đây càng ngày càng vô tâm với chính sự, ngươi so với ta càng ngày càng giống đại hiệp hơn a.”

Quân Thư Ảnh vẫn còn đang cảm thấy buồn bực vì đột nhiên phát hiện mình chơi bời lêu lổng đã nhiều năm, lúc này nghe hắn nói như vậy, lập tức hỏi: “Chính sự của ngươi là ngồi ở trong quán trà nghe người ta nói chuyện phiếm?!”

“Sao có thể a, cơ sở ngầm của ta trải rộng khắp đại giang Nam Bắc”,Sở Phi Dương sờ sờ cái mũi, thẳng thắn nói: “Nhưng mà tính ra, nuôi những người này một năm tiêu tốn không ít ngân lượng, hai năm nay không biết sử dụng họ như thế nào nữa. Bọn họ toàn đưa lên những vụ việc vô vị để kiếm tiền, nào là chưởng môn nào bị vợ đánh, chủ nhà nào ngồi chổm hổm nhà xí lâu quá đến nỗi phải bí mật thỉnh đại phu đến khám. Chân chính dùng được cũng không nhiều lắm.”

“Ngươi……” Quân Thư Ảnh nghe được cảm thấy bất đắc dĩ, lại nhớ tới Hương truy tung cùng con tiểu hoàng điểu bị dùng trên người mình, một chút uất hận còn lại trong lòng lập tức dâng lên: “Ngươi này ngụy quân tử.”

“Đây là thủ đoạn đúng đắn, nhiều nhất cũng chỉ là không đủ quang minh chính đại, nhưng cũng là vì để hành hiệp trượng nghĩa, có chỗ nào ngụy quân tử?!” Sở Phi Dương bất bình nói.
“Ngụy biện vô dụng.” Quân Thư Ảnh đáp như đinh đóng cột.

“Khá lắm nghịch đồ, không nói đạo lý dĩ hạ phạm thượng, ngươi chọc giận vi sư!” Sở Phi Dương nhào qua, đem Quân Thư Ảnh đặt ở dưới thân, hai tay không quy củ tham tiến vào trong vạt áo y tác loạn.

Hiểu biết của Sở Phi Dương đối với khối thân thể này đại khái còn sâu sắc hơn chính bản thân Quân Thư Ảnh. Hắn chọn nơi mẫn cảm xuống tay, khiến Quân Thư Ảnh run rẩy không thôi, cũng không thể nói rõ là thoải mái hay khó chịu, ngay cả tâm tình cũng dần thư sướng, sớm đem mấy chuyện buồn bực quăng tận lên chín tầng mây.

Hai người náo loạn một hồi, Sở Phi Dương mới buông tha cho Quân Thư Ảnh, vừa chậm rãi uống rượu vừa cùng y tán gẫu.

“Sở đại ca bên ngoài có chuyện…” Đúng lúc này Sở Vân Phi đột nhiên vén rèm thò đầu vào, trong ánh mắt Quân Thư Ảnh nhìn qua vẫn còn mang theo ý cười chưa tan, Sở Vân Phi nhìn vậy mà thấy nao nao.

Bất quá cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi, ánh mắt Quân Thư Ảnh lập tức lạnh đi, hoàn toàn bất đồng với bộ dáng hiền hòa của Sở Phi Dương, thái độ lạnh nhạt làm như không thấy cậu, khiến trong lòng Sở Vân Phi xuất hiện một tia bi thương.

“Vân Phi, chuyện gì vậy?” Sở Phi Dương hỏi.“Nga, phía trước có cơ dân*(dân đói),đệ thấy bọn họ thật sự rất đáng thương, cho nên muốn bảo Giang Tam dừng xe, cứu tế một chút, nhưng mà Giang Tam lại nói cái gì cũng không nghe a.” Sở Vân Phi giận dữ đáp.

Sở Phi Dương xốc rèm lên nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy trên đường tốp năm tốp ba người nâng đỡ nhau chậm rãi đi.

Sở Phi Dương vén vạt áo đứng dậy xuống xe: “Ta đi nhìn xem.”

Sở Vân Phi ló đầu vào nhìn trái nhìn phải, rồi cười cười với Quân Thư Ảnh nói: “ Quân…. đại ca, vậy.. đệ vào nhé.”

Một tiếng này được cậu kêu đến mà thân thiết, Quân Thư Ảnh thật đúng là mạc danh kỳ diệu, nhìn cậu một cái, cũng không nói gì, lại quay nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thấy y không để ý đến mình, Sở Vân Phi lấy lòng không được, cảm thấy có điểm ủy khuất. Trông Quân Thư Ảnh chuyên chú nhìn bên ngoài, nghĩ đến y khẳng định là đang nhìn Sở Phi Dương, thế nào lại có chút hâm mộ Sở Phi Dương.

Một lúc sau xe ngừng lại, Sở Vân Phi nghe được tiếng kêu hổn hển của Giang Tam ở phía trước, Sở Phi Dương vén rèm lên cười nói: “Xuống xe đến đây đi, có việc làm.”

Việc làm mà Sở Phi Dương nói quả nhiên chính là cứu tế nạn dân. Tiền của, đồ ăn trên xe chỉ chừa ra phần của bốn người dùng trong một ngày, còn lại toàn bộ đều được Sở Phi Dương phân phát đi.

Sở Phi Dương đem mấy bộ quần áo dày cùng một ít điểm tâm tống hết vào lòng Quân Thư Ảnh, nhìn y ôm đống đồ vật này tiến vào gió tuyết, trong nháy mắt bị mấy đứa nhỏ tay chân gầy đét cẩn cẩn dực dực đến gần. Quân Thư Ảnh diện vô biểu tình phát quần áo cùng cơm canh cho bọn nhỏ, từng cử chỉ đã có vẻ ôn hòa không thể nói nên lời. Nhóm nạn dân cảm động đến rơi nước mắt cúi đầu quỳ lạy, Quân Thư Ảnh cũng không ngăn cản bọn họ cúi xuống nói vài câu gì đó, chờ bọn họ đứng dậy lại tiếp tục phân phát đồ đạc.

Sở Phi Dương ở phía sau nhìn thấy, khóe miệng khơi mào một mạt cười ôn hòa. Quân Thư Ảnh bị hắn cường ngạnh lột đi một thân lệ khí, trong mắt hắn, sự tồn tại này còn trắng hơn, trong sạch hơn cả tuyết.

Chương 24

Mấy người đem hết quần áo lương thực trên hai xe cùng số tiền tùy thân hầu như toàn bộ phân phát hết, mới từ biệt nhóm dân chúng đang mang đầy lòng cảm kích này, tiếp tục cuộc hành trình.

Bởi vì noãn lô và cẩm cừu trên một chiếc xe đã bị cho đi, Sở Vân Phi vui vẻ chui vào chiếc xe còn lại, ngồi cùng Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh.

Sở Vân Phi không hiểu mình muốn làm gì. Ban đầu là vì Quân Thư Ảnh đơn độc đến cứu cậu, cho nên khiến lòng cậu sinh hảo cảm. Thân ảnh kia xuất hiện đúng lúc mình gặp nguy cấp đã phá tan thành kiến lưu ngôn phỉ ngữ*(lời đồn đãi,chuyện vô căn cứ)  gây cho y.

Lúc Quân Thư Ảnh uy hiếp Ôn Hàn đến trước mặt cậu, bắt Ôn Hàn mở xiềng xích ra cho cậu — nghĩ đến con người ngày thường vẫn đạm mạc vô tình, cự tuyệt mọi thứ xung quanh vậy mà thời khắc đó lại lo lắng cho mình. Sở Vân Phi vừa cảm kích đồng thời còn có một chút vui sướng khó hiểu.

Nếu Quân Thư Ảnh bằng lòng nhận sự cảm kích cùng lời cảm tạ của cậu — chỉ cần cho cậu một nụ cười khách khí cũng được, có lẽ cậu sẽ không cảm thấy mất mát như vậy.

Nhưng hết lần này tới lần khác Quân Thư Ảnh đối cậu vẫn như trước làm như không thấy, lạnh nhạt coi thường. Giống như lần cứu giúp kia chưa từng phát sinh qua.

Nếu y đối tất cả mọi người như thế, Sở Vân Phi cũng sẽ không canh cánh chuyện này trong lòng.

Nhưng mà, Quân Thư Ảnh khi đối mặt Sở Phi Dương, cho dù vẫn là biểu tình lạnh nhạt, nhưng trong tâm phát ra ôn hòa nhu nhuyễn cũng rất rõ ràng.

Điều này khiến Sở Vân Phi có chút để ý, hơn nữa theo thời gian, càng ngày càng chú tâm.

Vài ngày sau đó cậu lại không thể khắc chế bắt đầu chú mục vào Quân Thư Ảnh. Sở Vân Phi do thành kiến trước đây của mình mà cảm thấy xấu hổ, cậu hiện giờ rất tin tưởng, Quân Thư Ảnh không phải giống như những gì giang hồ đồn đãi là loại người tâm thuật bất chính, độc ác cực đoan.

Người như vậy căn bản sẽ không có khí chất giống khí chất trên người Quân Thư Ảnh. Sở Vân Phi không thể nói rõ đó là dạng khí chất gì, thực sạch sẽ, thực bình thản, rồi lại lạnh lùng khiến người ta không dám tới gần.

Chỉ trừ bỏ Sở Phi Dương, y chỉ cho phép Sở Phi Dương tới gần.

Nếu có thể cùng Quân đại ca làm hảo bằng hữu thì thật tốt, đáng tiếc địch ý ngu xuẩn của mình khi đó nhất định khiến y không vui. Sở Vân Phi thầm than, ánh mắt lại nhìn Quân Thư Ảnh lần nữa.
Quân Thư Ảnh không thấy cậu, nhưng Sở Phi Dương thì lại khác.

Sở Vân Phi bắt gặp tầm mắt của Sở Phi Dương, nhất thời ngẩn người, liền bày ra một nụ cười tươi roi rói với Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương cũng cười nhàn nhạt đáp trả, trong lòng đã có chút ngờ vực.

Tiểu tử này từ sau lần được Quân Thư Ảnh cứu, toàn bộ đều thay đổi. Với tính tình ngay thẳng của cậu ta, giả như cậu ta cảm động đến rơi nước mắt thì còn bình thường chút, nhưng lại thích vân vê ngón tay ngượng ngùng nhìn Quân Thư Ảnh, rốt cuộc là vì sao đây?

“Phi Dương, hết nước trà rồi.” Quân Thư Ảnh đột nhiên mở miệng nói, y vốn ngồi tựa ở góc mã xa phía sau Sở Phi Dương, tay cầm đọc quyển nội công tâm pháp do hắn viết để giết thời gian, xách ấm trà lên lại phát hiện bên trong trống không, liền lên tiếng nhắc nhở.

“Quân đại ca, để đệ đi pha.” Không đợi Sở Phi Dương trả lời, Sở Vân Phi đã đến gần tiếp nhận ấm trà, mang ra bên ngoài thêm nước.

“Quân đại ca”, Sở Phi Dương lặp lại, nhíu mày: “Từ khi nào mà hai người đã thân thiết như vậy?”

Quân Thư Ảnh vẫn cúi đầu giở sách, chẳng quan tâm nói: “Cậu ta không phải mới chỉ gặp ngươi có vài lần đã kêu Sở đại ca, Sở đại ca sao. Câu hỏi này của ngươi đến là vô lý. Chẳng nhẽ chỉ có Sở đại hiệp ngươi mới có thể được người khác kính trọng?”“Nếu chỉ là kính trọng không thì tốt rồi.” Sở Phi Dương quay đầu khẽ hừ một tiếng.

Quân Thư Ảnh không hiểu nhìn hắn một cái, cũng không cùng hắn dây dưa chuyện nhàm chán này, lại tiếp tục nhập tâm vào cuốn sách.

Khi trời bắt đầu tối, mấy người đến một thôn trang nhỏ, trong thôn trang cũng có một vài nạn dân đói khổ. Sở Phi Dương nghĩ Mai Gia Trang cách đây cũng không xa, vốn định để mã xa lưu lại, bên ngoài thôn nghèo túng hoang vu, một đội nhân mã đang từ từ tiến đến.

Đội ngũ kia thật dài, mấy người cầm đầu cưỡi ngựa mặc cẩm phục, thắt lưng giắt trường kiếm, vẻ mặt nghiêm túc, đều là người có nội lực thâm hậu. Đi theo phía sau là mấy con ngựa cao lớn trên lưng thồ những cái bao to, từng bước từng bước chậm rãi đi tới. Phía sau nữa là một chiếc mã xa lộng lẫy phú quý, bao quanh xe buông xuống tấm màn che dày màu đỏ sậm, được thêu những họa tiết cầu kỳ. Mã xa do ba con ngựa lông vàng đốm trắng khỏe mạnh lực lưỡng kéo, xung quanh còn đi theo mấy chục hộ vệ thân hình lực lưỡng.

Đoàn người đi tới trước mặt mấy người Sở Phi Dương thì từ từ dừng lại. Tiếng mã xa đi trên đường cũng dần mất đi, khi hai nhóm nhân mã đứng song song nhau, xuất hiện một chút không khí khẩn trương. Nhóm thôn dân vốn vây quanh bên người Sở Phi Dương cũng chậm rãi lui trở về căn nhà rách nát từ khe hở cửa sổ nhìn ra ngoài quan sát.

“Trương thống lĩnh? Đã đến rồi sao? Tại sao lại dừng lại?” Trong xe ngựa truyền đến một giọng nữ thanh thúy dễ nghe, bị kình phong thổi trúng phiêu diêu dục tán, càng lộ vẻ mềm yếu.

Sở Phi Dương hơi hơi nghiêng đầu, cảm thấy âm thanh này rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra đã từng nghe qua ở đâu.

“Bẩm báo phu nhân, chỉ là cùng người đụng đường. Thỉnh phu nhân đợi chút, chúng ta lập tức tiếp tục lên đường.” Trung niên nam tử được xưng là thống lĩnh cung kính trả lời, nhưng ánh mắt lại đang đánh giá nhóm Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vẫn lộ ra nụ cười ôn hòa ngàn năm không đổi, hướng vị Trương thống lĩnh kia ôm quyền nói: “Nhóm người tại hạ chỉ là lữ khách qua đường, nhìn thấy thôn dân trong thôn thật sự rất đáng thương, đang dự định ở đây tiếp tế một chút, không ngờ lại cùng các vị đụng đường. Chúng ta sẽ lập tức di chuyển mã xa đi, thỉnh chư vị chờ trong chốc lát.”

Sở Phi Dương vừa nói xong, không đợi vị Trương thống lĩnh kia mở miệng, phía sau mã xa rộng lớn xa hoa kia đột nhiên truyền đến tiếng động, tấm mành dày thêu hoa văn mỹ lệ bị vén lên, một bàn tay trắng noãn xinh xắn cầm lấy duy bố* (màn bằng vải bố) chỉ lộ ra một khe hở nhỏ, trên cổ tay kia đeo vòng ngọc trong suốt sáng long lanh, vừa nhìn đã biết là vô cùng quý giá.

“Sở…Sở…Sở đại ca…” Thanh âm thanh thúy nhu nhược kia khó nén nổi kích động, rồi lại có chút do dự, lắp bắp, cuối cùng một tiếng hô kia đã hòa lẫn vào trong gió tuyết.

_________________

Chương 25

Khi tiếng gọi ngập ngừng kia truyền vào trong tai, Sở Phi Dương mới đột nhiên nhớ ra, người trong mã xa hẳn là vị tiểu thư Mai gia, đệ nhất mỹ nhân chốn giang hồ trước đây – Mai Hân Nhược. Cô gái ngây thơ hồn nhiên khi xưa, mà nay đã thành thê tử của người khác, phu gia là một viên quan rất có thế lực trong triều.

Mai Hân Nhược ở trong xe lưỡng lự một lát, cuối cùng vén rèm lên, được tỳ nữ dìu xuống mã xa.

Trương thống lĩnh vội vã tiến lên, cúi người cung kính nói: “Phu nhân, nơi đây chỉ toàn điêu dân nghèo hèn, khắp nơi lại hoang vắng, ngoài trời thì giá rét đông lạnh. Thỉnh cầu phu nhân mau mau trở lại xe, để tránh thụ hàn.”

Mai Hân Nhược liếc mắt nhìn người nam tử từng vô cùng quen thuộc đứng cách đó không xa. Gương mặt kia vẫn anh tuấn giống như trong ký ức, hốt nhiên giật mình, nguyên tưởng rằng chuyện năm xưa sớm phai nhạt nhưng đột nhiên giờ lại ào về, rành rành trước mắt, rõ ràng lại càng thêm sâu sắc.

Nào những tâm sự ngọt ngào thẹn thùng của cô thiếu nữ, khoảng thời gian vui vẻ với người ngưỡng mộ trong lòng cùng chu du giang hồ. Vốn từ lâu đã vùi vào nơi sâu kín nhất trong tâm, nhưng lúc này toàn bộ lại không thể kiềm chế mà phá vỡ giam cầm, thật rõ nét giống như mới xảy ra ngày hôm qua.

Khi đó dưới sự bảo hộ mạnh mẽ đáng tin cậy của hắn, có thể không kiêng nể gì khiêu khích tất cả ác nhân nhìn không vừa mắt, có thể không hề cố kỵ quản hết mọi việc bất bình, ở trong phạm vi hắn cho phép, có thể hết sức vô ưu vô tư lự tùy hứng làm bậy, không cần lo lắng quan hệ thiệt hơn phức tạp, hắn sẽ chỉ ở bên cạnh ôn nhu ngắm nhìn, ngầm đồng ý lại dung túng, nhưng cuối cùng ở những nơi nàng không nhìn tới được hoặc nhìn không thấy, đem tất cả những chuyện phiền toái từng việc giải quyết, ngay cả được hắn ước thúc, chỉ dạy cũng là một loại hạnh phúc ngọt ngào.

Sự bảo hộ của hắn ôn nhu mà tin cậy khiến người ta không thể kiềm chế say mê. Nàng đã từng nghĩ đến kết cục của mình sẽ như thế nào, nhưng kết quả chỉ là hai bàn tay trắng, lưu cho nàng chỉ có tình yêu lưu luyến, biệt ly, bất cam có cầu cũng không được.

Đến tận nhiều năm sau nàng mới hiểu được, ngay từ ban đầu, cái ôm hồn hậu ấm áp kia chưa bao giờ là của nàng. Đối với tất cả mọi người đều ôn nhu, nổi tiếng thiên hạ – Sở Phi Dương, hắn cho nàng cũng chỉ là đãi ngộ chưa người nào có, nhưng lại tàn khốc lấy đi tình yêu say đắm cả cuộc đời nàng.

“Diêu phu nhân.” Sở Phi Dương đón nhận ánh mắt có chút phức tạp của nàng, mỉm cười: “Từ biệt nhiều năm, phu nhân vẫn mạnh khỏe chứ?”

Lời nói khách khí lễ độ của Sở Phi Dương khiến lòng Mai Hân Nhược trầm xuống, biểu hiện kích động ban đầu trên mặt cuối cùng cũng được đè lại, liễm hạ mi mắt, khôi phục lại thành tiếu phụ đoan trang, tao nhã.

“Ta tốt lắm, đa tạ….đa tạ Sở đại hiệp quan tâm.” Mai Hân Nhược nhẹ nhàng đáp, lại hướng Trương thống lĩnh đứng cung kính một bên ôn nhu nói: “Vị Sở đại hiệp này là người quen cũ của ta, lão gia cũng quen biết. Thỉnh Trương thống lĩnh đợi một lát.” Nói xong lại nhìn về hướng Sở Phi Dương.

Vẻ kích động khi mới gặp mặt đã mất, Diêu phu nhân lúc này mới nhìn thấy, đứng phía sau Sở Phi Dương còn có ba nam tử, hẳn là những người đồng hành cùng hắn. Có hai người nàng chưa từng gặp qua, nhưng người thứ ba, lại khiến nàng có hơi để tâm.

Nàng tuy rằng từ lâu đã sớm đầu nhập cửa quan, nhưng bởi vì phu gia cực kỳ sủng ái nàng, chẳng hề đối nàng quản thúc, lại do Mai gia cùng giang hồ võ lâm có liên hệ, nàng một nửa cũng coi như là người trong giang hồ. Bởi vậy những đồn đãi trên giang hồ, nàng cũng có nghe thấy, nhất là những việc có liên quan đến Sở Phi Dương, mặc dù chưa từng cố ý thăm dò, thỉnh thoảng lại nghe được một ít tin đồn, cũng không nhịn được mà lưu tâm nhiều hơn.

Vị này khi xưa đại náo võ lâm đại hội, sau lại cùng Sở Phi Dương đồng tiến đồng ra như người một nhà – tiền đại ma giáo giáo chủ Quân Thư Ảnh, nàng hiển nhiên ấn tượng càng khắc sâu.

Trong lời đồn, y là cấm luyến của Sở Phi Dương.

Nàng đương nhiên là không tin. Bởi vì có một việc nàng có thể xác định. Sở Phi Dương đã có hai nhi tử. Tuy rằng không biết nữ tử vì hắn sinh hạ hai nhi tử này là ai, không biết vị nữ tử nào có thể độc chiếm sự ôn nhu của hắn. Nhưng mà mặc kệ người đó là ai, Sở Phi Dương nhất định đối với nữ nhân của mình toàn tâm toàn ý. Nếu nàng tin tưởng lời đồn đãi này là thật, thì chính là đã khinh nhờn Sở Phi Dương.

Đương nhiên càng quan trọng hơn nữa là….nàng không muốn thừa nhận, mình lại thất bại bởi một người nam nhân.

Quân Thư Ảnh phát hiện ánh mắt Mai Hân Nhược nhìn quét trên mặt mình một lát, mang theo một chút ý vị khó nói. Ánh mắt như vậy khiến y cảm thấy không thoải mái.

Sở Phi Dương khẽ động, cách trở đường nhìn của Mai Hân Nhược cùng Quân Thư Ảnh, chặn lại cái nhìn chăm chú của nàng.“Diêu phu nhân, nơi này gió lạnh, phu nhân thiên kim quý thể, không nên đứng lâu ở đây. Ta lập tức di chuyển mã xa đi để phu nhân thông hành.” Sở Phi Dương ôn hòa cười nói.

Mai Hân Nhược buộc chặt áo choàng trên người, lắc lắc đầu đáp: “Đa tạ Sở đại hiệp quan tâm, ta không có gì đáng ngại. Vừa rồi Sở đại hiệp nói, các ngươi đang cứu tế cho thôn dân?”

Sở Phi Dương còn chưa mở miệng, Sở Vân Phi đã không nhịn được giành trước nói: “Đúng vậy, Sở đại ca nói bởi vì Mai gia – Giang Nam thủ phủ nghiệp quan cấu kết ức hiếp dân chúng, mới khiến cho thôn dân phụ cận không có lương thực sống qua mùa đông,

“Cái gì?!” Mai Hân Nhược có chút kinh ngạc nói.

“Ta thấy cũng không phải chỉ có Mai gia kia, chính bởi vì những người các ngươi làm giàu bất nhân, mới khiến cho bọn họ khổ như vậy.” Sở Vân Phi căm giận thốt lên. Lúc trước đối với lời nói vị Trương thống lĩnh hạ thấp nơi này nghèo hèn điêu dân đã rất bất mãn, nhìn nhìn lại thấy nha hoàn và hạ nhân đều được mặc lăng la tơ lụa, một món trang sức tùy tiện cũng đủ cho thôn dân nghèo khổ ấm no qua mùa đông, bất mãn trong lòng lại càng thêm mãnh liệt. Chứng kiến Sở Phi Dương cư nhiên lại giống Trương thống lĩnh nịnh hót vị phu nhân nào đó kia, cậu liền vô cùng khó chịu.

“Sở đại ca, huynh nói cha ta cùng lão gia nhà ta hại nhiều người như vậy…là thật sao?” Mai Hân Nhược nhất thời nóng vội, dùng lại cách xưng hô trước đây.

“Điều này….cũng chỉ là suy đoán thôi, chúng ta cũng đang muốn điều tra, Diêu phu nhân không cần để ý, ta nghĩ Mai lão gia cùng Diêu đại nhân không phải người như vậy.” Sở Phi Dương miệng đáp thế, nhưng trong lòng lại thầm than một tiếng, oán Sở tiểu ngốc này quá nhanh miệng. Hắn vốn định bất động thanh sắc, trước lừa Mai Hướng phóng lương cứu tế nạn dân. Dù sao sự bố thí của bọn họ cũng chỉ như muối bỏ biển, cứu không được mấy người. Cũng chỉ có Mai Hướng có năng lựu bố trí thỏa đáng cho nạn dân. Một câu này của cậu ta liền trực tiếp nói cho nữ nhi nhà người ta, chúng ta muốn đi tìm lão cha và phu quân của ngươi gây phiền toái, Sở đại hiệp hắn giờ có muốn tiếp tục đóng kịch cũng khó khăn.

Câu trả lời không rõ ràng của Sở Phi Dương trong mắt người khác lại không phải chỉ như vậy.

Sở Vân Phi không biết Sở đại hiệp có chuyện gì, nhìn thấy phu nhân người ta bộ dáng xinh đẹp hay làm sao, liền để ý cẩn thận như vậy, cứ như là sợ người ta thương tâm. Nghe nàng kia nói, người gây tai họa này một người là cha nàng, một người là tướng công, lại nhớ lời Trương thống lĩnh kia, căn bản toàn gia này đều không phải người tốt, cần gì phải đối nàng ôn nhu như thế.

Sở Vân Phi cho rằng cách Sở Phi Dương thấy sắc quên nghĩa là vô cùng sai lầm, nhưng cậu cũng không thể xuất ngôn răn dạy, đang không biết phải mở miệng như thế nào, Quân Thư Ảnh bên cạnh đã xoay người sang chỗ khác, trong gió truyền đến thanh âm đạm mạc của y: “Xem ra Sở đại hiệp cùng vị phu nhân kia còn rất nhiều lời muốn nói. Chúng ta trước đem mấy thứ này phân cho thôn dân. Sở Vân Phi, Giang Tam lại đây hỗ trợ.”
Sở Vân Phi nghe thấy tên mình được âm thanh thanh lãnh của Quân Thư Ảnh niệm ra, nhất thời sửng sốt, một lát sau mới có phản ứng, lập tức tươi cười rạng rỡ, trong lòng không khỏi vui sướng lên.

Cậu cũng không còn muốn quản chuyện của Sở Phi Dương, vui vẻ theo sát Quân Thư Ảnh đi về xe ngựa của mình. Giang Tam ném một cái liếc mắt cho Sở Phi Dương, hừ một tiếng, rồi cũng bám theo.

Sở Phi Dương nhìn theo bóng dáng ba người, có chút dở khóc dở cười. Hắn nói với Mai Hân Nhược: “Diêu phu nhân, thỉnh nàng hồi mã xa đi, chúng ta lập tức nhường đường.”

“Không.” Mai Hân Nhược nhìn thẳng Sở Phi Dương nói: “Sở đại ca muốn an ủi muội, muội thực cảm tạ. Mặc kệ có phải do cha muội gây ra không, muội cũng nên cống một chút sức lực vì những người dân nghèo khổ này.” Nói xong quay đầu lại phân phó: “Trương thống lĩnh, hành trình tạm hoãn, ngươi dẫn người đem những thứ lão gia cho ta mang về Mai gia phân phó cho thôn dân.”

“Phu nhân…” Trương thống lĩnh nhìn Sở Phi Dương một cái, nhưng không tán thành cách làm này của Mai Hân Nhược, “Đại nhân nhượng chúng ta mang cho Mai lão gia rất nhiều hi thế kỳ trân, sao lại có thế cấp cho bọn dân đen này…”

“Làm càn.” Mai Hân Nhược khẽ trách mắng: “Dù có nhiều hi thế kỳ trân cũng làm sao quý bằng mạng sống con người được? Cho dù lão gia ở đây cũng không dám nói như vậy.”

“Thuộc hạ biết tội.” Trương thống lĩnh cuống quít quỳ xuống.

Mai Hân Nhược sắc mặt hòa hoãn một chút, hít một tiếng nói: “Còn không mau đi.”

Trương thống lĩnh đáp ứng, dẫn theo vài người đi mở hòm. Mai Hân Nhược lại nhìn về phía Sở Phi Dương, ôn nhu cười nói: “Sở dại ca, muội với huynh đứng đây đi.”

Sở Phi Dương cười cười với Mai Hân Nhược, lại nhìn Quân Thư Ảnh phía sau. Thân ảnh y bị nhóm thôn dân vây quanh vẫn thanh lạnh nhạt mạc như trước, rành mạch đem từng kiện từng kiện đồ vật phân chia cho thôn dân. Tựa hồ cảm nhận được tầm mắt của Sở Phi Dương, y cũng nhìn lại.

Sở Phi Dương đón nhận ánh mắt y, hướng y nhe răng cười, “thu” một tiếng, bộ dáng ngả ngớn cực kỳ vô sỉ.

Quân Thư Ảnh vờ như không thấy, lạnh nhạt quay người đi.

Sở Phi Dương mị nhãn như là để người mù xem, lúc này có điểm bất mãn nhưng Mai Hân Nhược vẫn còn ở cạnh, nàng không muốn vào xe, tình nguyện đứng trong gió tuyết, khẽ mỉm cười cùng hắn tán gẫu ôn chuyện. Hắn cũng chỉ có thể tác bồi, lại không thể thất lễ vứt nàng một mình ở đây.

Sở Vân Phi tại xung quanh Quân Thư Ảnh cần mẫn bận bịu, vừa nhấc đầu đã thấy một nhóm nhân mã khác cũng bắt đầu phân phát đồ vật, Sở Phi Dương thì còn đang cùng Mai Hân Nhược nói chuyện phiếm.

“Sở đại ca cư nhiên là người nhìn thấy mỹ nhân là không thể đi nổi, thật khiến đệ thất vọng mà.” Sở Vân Phi bất mãn nói, vì muốn tìm kiếm sự đồng cảm ở Quân Thư Ảnh, đến gần vồn vã kêu: “Quân đại ca…”

Quân Thư Ảnh lạnh lùng liếc cậu một cái: “Câm miệng, chuyên tâm làm việc của ngươi đi.”

Sở Vân Phi cuống quýt ngậm miệng, chuyên chú phân phát đồ ăn cho mọi người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau