DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Giang Tam lòng như lửa đốt, bộ dáng sốt ruột muốn cầu tài, hận không thể lập tức chạy tới hòn đảo được đánh dấu trên bản đồ. Sở Phi Dương thì lại vô cùng thảnh thơi, còn đến Thanh Phong Kiếm Phái đem tới hai cỗ xe ngựa thoải mái, không để ý đến Giang Tam đang luôn miệng yêu cầu “Kỵ mã, kỵ mã, kỵ khoái mã”, kiên quyết cự tuyệt muốn bốn người phải cùng ngồi xe ngựa mà đi. Giống như không phải hắn muốn đi đến cô đảo đầy rẫy nguy hiểm mà là muốn đi du sơn ngoạn thủy vậy.

“Sở đại hiệp, bản đồ này là của ta, kho báu này, lại càng là của ta. Tuy rằng lão nhân gia ngài là thiên hạ đệ nhất Sở đại hiệp, nhưng lúc này đây, chư vị coi như là do Giang Tam ta thuê đến. Tương lai tìm được kho báu, ta đương nhiên không quên công lao khổ cực của các vị. Vì thế trên đường đi, hẳn là nên nghe ý kiến của ta nhiều nhiều một chút a?” Giang Tam ngăn cản Sở Phi Dương đang muốn lên xe ngựa, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Nếu các hạ cứ khăng khăng trong thời tiết đại tuyết cuồng phong này kỵ mã, tại hạ cũng không ngăn cản ngươi, càng nguyện lấy hảo mã ra tặng. Nhưng chỉ sợ các hạ chỉ có thể một người ra đi. Tại hạ cùng với bằng hữu của tại hạ, tuyệt đối không vì chút tiền tài, bôn tẩu chật vật như thế.” Đối mặt với Giang Tam phẫn nộ chất vấn, Sở Phi Dương chỉ mỉm cười đáp lại, chậm rãi giải thích.

“Ngươi! Điều này cũng quá phận đi, ngươi rõ ràng là muốn gây khó dễ cho ta.” Giang Tam giận giữ trừng lớn hai mắt, đỏ mặt tía tai oán giận nói.

“Không dám, tại hạ trái lại thực sự nghĩ không ra, nếu đã là kho báu bí mật, ít nhất cũng phải được chôn vài chục năm hoặc trên trăm năm, vậy thì nhiều thêm mấy ngày thì có sao đâu? Chẳng nhẽ nó có chân có thể chạy được hay sao? Không biết các hạ nóng vội như thế, là vì cái gì?” Sở Phi Dương vẫn như cũ cười cười đáp.

Giang Tam không biết phải trả lời thế nào, nhìn trái nhìn phải, kéo Sở Vân Phi lại, ép hỏi: “Tiểu tử, không phải ngươi cũng vội vã muốn đi sao? Ngươi không phải rất sốt ruột muốn biết những thứ kia có liên quan gì đến phái Thiên Sơn ngươi sao? Ngươi nói xem, ngươi muốn kỵ mã hay ngồi xe?”

“Ta, ta nghe Sở đại ca a.” Sở Vân Phi mặt đỏ lên, nói.

“Không tiền đồ!” Giang Tam ho một tiếng lại chuyển hướng sang Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh nhíu mày nhìn gã, Giang Tam thoáng chốc lạnh người, khoát tay nói: “Quên đi, quên đi, vị này càng không cần hỏi.”

Giang Tam lập tức đi đến chiếc xe ngựa trước mặt, lúc đi qua Sở Phi Dương nhếch khóe miệng lên cười: “Sở đại hiệp thật hưng trí a, việc này căn bản là muốn mang theo tiểu tình nhân ra ngoài du ngoạn đi. Lời ta nói lần trước, đến khi tìm được kho báu, một phần này của Sở đại hiệp ta nên châm chước châm chước.”

“Xin cứ tự nhiên.” Sở Phi Dương khẽ cười nói.

Giang Tam “hừ” một tiếng, thở phì phì đi đến trước xe ngựa, vén rèm lên chui vào.

Sở Phi Dương đi tới chiếc xe ngựa phía sau, vén rèm quay lại nhìn Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh gật gật đầu, đang định tiến lên, đã thấy Sở Vân Phi buồn buồn thất thểu đi qua, hướng về phía Sở Phi Dương đang vén mành, hơi khom người: “Cám ơn Sở đại ca.” Nhấc chân bước lên.

Sở Phi Dương dở khóc dở cười,quay về phía Quân Thư Ảnh, đưa tay kéo y qua, hai người cùng tiến vào xe ngựa.

Mã phu cao giọng thét to một tiếng, trường tiên vung lên, bánh xe bắt đầu chuyển bánh, đi về hướng đông. Lưu lại bốn vết bánh xe cong cong trên nền tuyết trắng, bánh xe di chuyển nghiền nát băng tuyết, chậm rãi hướng đến viễn phương.

Trên xe ngựa thật rộng rãi, ba người cùng ngồi trong xe cũng không chật chội.

Sở Vân Phi nghiêm chỉnh ngồi một góc, cau mày không biết suy nghĩ gì.Quân Thư Ảnh tựa vào trước cửa sổ, vén lên một góc mành, vô cùng buồn chán nhìn cảnh sắc bên ngoài.

Sở Phi Dương ngồi cạnh Quân Thư Ảnh, kéo chân y duỗi thẳng đặt thoải mái lên tấm da chồn ấm áp mềm mại, Quân Thư Ảnh mặc hắn đùa nghịch, trong thùng xe ấm áp thoải mái khiến y có chút mệt mỏi.

Sở Vân Phi liếc mắt nhìn hai người, cảm thấy nghi hoặc, đột nhiên đối mặt với tầm mắt sắc bén của Quân Thư Ảnh mà trước đó vẫn còn rủ xuống mệt mỏi, cuống quít ngồi nghiêm chỉnh lại, thầm mắng mình không nên đa tâm nghi ngờ quan hệ của Sở đại hiệp cùng bằng hữu của hắn, chẳng phải sẽ thấp hèn giống những người lắm mồm tung tin đồn nhảm này trên giang hồ hay sao.

Quân Thư Ảnh tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần một lát, lúc Sở Phi Dương nghĩ y đã ngủ, lại đột nhiên lên tiếng hỏi: “Vì sao ngươi kiên trì ngồi trên mã xa? Sự việc lần này có rất nhiều điểm đáng ngờ, nếu không phải ngươi đã nói liên lụy đến phái Thiên Sơn không thể không quản, theo ý ta căn bản không cần để ý tới, nhưng nếu đã tham gia vào chúng ta tốc chiến tốc thắng chẳng phải tốt hơn sao?”

Sở Phi Dương nhìn nhìn Sở Vân Phi, quả nhiên khi cậu nghe được mình vì phái Thiên Sơn mà đến, lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng cảm kích. Không biết là Quân Thư Ảnh thuận miệng nói, hay là cố ý nói cho người ta nghe, muốn người ta cảm ơn. Hắn gật gật đầu cười cười với Sở Vân Phi, mới nói: “Ngươi cũng nói có nhiều điểm đáng ngờ, ta thấy Giang Tam này không phải người thành thật. Tuy rằng kho báu phía trước vô cùng hấp dẫn. Nhưng sự vội vàng của gã lại có vẻ quá mức. Thật không giống là vì bảo tàng, mà ngược lại như là sợ hãi đào tẩu, hoặc là, sợ ai đuổi theo.” Sở Phi Dương nói xong nhíu nhíu mày, suy nghĩ một lát lại nhoẻn miệng cười, nói tiếp: “Gã muốn gấp, chúng ta cứ trì hoãn. Dù sao cũng không để gã nắm mũi dẫn đi.”

“Sở đại ca nói đúng, đệ cũng thấy Giang Tam này kỳ quái, nhưng chung quy lại không thể nói ra được kỳ quái ở chỗ nào, vẫn là Sở đại ca nói được thấu triệt, về sau đệ cái gì cũng nghe theo sở đại ca!” Sở Vân Phi nghiêm mặt nói: “Sở đại ca có chuyện gì cứ phân phó đệ.”

“Sở đại ca, sở đại ca, đệ không cảm thấy mỏi miệng a.” Sở Phi Dương cười nói: “Đại ca bảo đệ làm gì đệ đều nghe?.”

“Đúng vậy.” Sở Vân Phi gật đầu.

“Tốt lắm, hiện tại Sở đại ca đang muốn đệ làm một chuyện.”“Chuyện gì?” Sở Vân Phi mở to mắt, nghiêng người đến gần.

“Ta muốn đệ đi lên mã xa phía trước trông chừng Giang Tam, cẩn thận đừng để gã giở trò gì?” Sở Phi Dương vỗ vỗ Sở Vân Phi nói.

“Đệ đã biết, đệ sẽ trông chừng gã cẩn thận!” Sở Vân Phi trịnh trọng hứa hẹn, xoay người đứng dậy vén rèm lên nhảy ra ngoài.

Quân Thư Ảnh từ trong khe mành nhìn ra ngoài, thấy bóng dáng Sở Vân Phi đang đi tới một cỗ mã xa khác, lắc lắc đầu, vừa quay đầu lại liền thấy ánh mắt sáng lên đến quỷ dị của Sở Phi Dương.

“Nếu như cậu ta biết ý tưởng trong lòng sở đại ca của cậu ta, nhất định sẽ thất vọng tràn trề.” Quân Thư Ảnh buông mành nói.

“Ngươi quá xem thường ta. Đích thực là cần có người đi đề phòng tên Giang Tam kia, dù như thế nào cũng không thể để gã một mình tiêu dao được.” Sở Phi Dương không đồng ý nói.

“Nga? Vậy sao ngươi không tự mình đi?” Quân Thư Ảnh thiêu mi nói.

“Ngươi nói gì?!” Sở Phi Dương đến gần Quân Thư Ảnh ở bên tai cười thấp giọng nói, vươn đầu lưỡi ghé vào lỗ tai y tinh tế liếm vài cái.

Quân Thư Ảnh quay đầu đi, đẩy Sở Phi Dương ra “Đừng làm loạn, đang ở trên xe.”

“Ngươi lại xem thường ta.” Sở Phi Dương lắc lắc đầu ra vẻ đau khổ nói: “Toàn suy nghĩ miên man gì đó?! Ta chỉ muốn để ngươi hảo hảo nghỉ ngơi một chút mà thôi.”

Quân Thư Ảnh đối với hành vi trả đũa này của hắn, cười lạnh một tiếng, nhưng khi Sở Phi Dương lôi kéo, y vẫn dựa theo lực đạo của Sở Phi Dương nằm ngã lên đùi hắn.

Sở Phi Dương đem tấm da chồn mềm mại kia đắp lên người Quân Thư Ảnh, lại chỉnh lại mành bên cửa sổ, ngăn cản băng tuyết bên ngoài, ngón tay thon dài hữu lực đè lên trán Quân Thư Ảnh: “Mấy ngày nay chưa nghỉ ngơi tốt, bây giờ hảo hảo mà ngủ đi.” Hắn biết Quân Thư Ảnh từ sau khi hắn đồng ý với Giang Tam vẫn không an âm, mỗi ngày bộn bề nhiều việc, điều tra nguồn gốc tấm bản đồ cũ kỹ kia cùng lai lịch cô đảo vẽ trên bản đồ.

Gương mặt trơn bóng như ngọc của y, bởi vì quầng đen dưới mắt mà có vẻ thoáng tiều tụy, Sở Phi Dương cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mí mắt, lông mi dài như chiếc quạt, nhẹ nhàng chạm đến bờ môi, cảm giác ngưa ngứa khiến trong lòng Sở Phi Dương tràn đầy ôn nhu.

“Ngủ đi, ta trông ngươi.” Sở Phi Dương thấp giọng nói, tiếng nói từ tính cự kì mị hoặc. Dưới sự vuốt ve ôn nhu của Sở Phi Dương, hơi thở Quân Thư Ảnh dần dần trở nên đều đều.

Sở Phi Dương tựa vào vách thùng xe, trong tay nhẹ nhàng thưởng thức mái tóc dài mềm mại bóng mượt của Quân Thư Ảnh. Bên trong thùng xe kín mít, âm thanh bánh xe bên ngoài có vẻ xa xôi mà nhẹ nhàng. Một khắc bình yên này, khiến Sở Phi Dương cơ hồ muốn kéo dài vĩnh viễn.

Chương 17

Bốn người đã đi mấy ngày, nhưng quãng đường đi được cũng chẳng tính là quá xa, Giang Tam càng ngày càng tỏ ra thiếu kiên nhẫn, có vài lần tiến đến thúc giục Sở Phi Dương, nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng cắt ngang, ngược lại tự khiến chính mình tức gần chết.

Nhưng mà gã có việc cầu người, còn muốn dựa vào Sở Phi Dương giúp tìm bảo tàng mà gã vẫn luôn nhớ mong thấp thỏm, trong lòng dù không cam nguyện, Giang Tam cũng chỉ có thể nhẫn nại đi theo Sở Phi Dương. Mỗi ngày khi mặt trời lên cao mới bắt đầu lên đường, trời còn chưa tối đã nghỉ chân, thong thả cứ như muốn kéo dài hành trình này suốt cả đời.

Cuối cùng Giang Tam không nhịn được nữa đuổi xa phu đi, lại dùng dây thừng buộc hai cỗ mã xa lại với nhau, tự mình điều khiển, ít nhất mỗi ngày có thể khởi hành sớm một chút, tăng thêm chút thời gian.

“Ta thật muốn xem gã có thể nhẫn được bao lâu.” Sở Phi Dương nửa ngồi trên thành xe, trong tay đang cầm một ly rượu bạch ngọc được trạm trổ khéo léo, dương dương tự đắc híp hai mắt lại.

Quân Thư Ảnh cũng nói: “Trên giang hồ người tài giỏi nhiều như cá dưới sông, nếu chỉ là đi tìm bảo tàng, có khối người có thể đảm nhiệm được việc này, gã lại tình nguyện ủy khuất cầu toàn, cũng không kéo ngươi tiến đến. Nếu bảo gã không phải nhằm vào ngươi mà đến…” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng. “Mặc kệ là ai giật dây phía sau, gã cũng nên biết tự lượng sức mình.”

Sở Phi Dương mỉm cười liếc nhìn Quân Thư Ảnh, bộ dáng đứng đắn nghiêm túc kia trong mắt hắn lại vô cùng thân thiết đáng yêu, không khỏi lấy tay bính bính y.

“Làm gì?” Quân Thư Ảnh quay đầu hỏi.

“Rót rượu.” Sở Phi Dương nhấc cái chén trong tay, lại ý bảo bầu rượu trên chiếc kỷ trà bên người Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh còn chưa động, một bàn tay khớp xương rõ ràng đã vươn tới, giơ bầu rượu nâu, cung kính rót rượu vào chén Sở Phi Dương.

“Sở đại ca việc nhỏ này cứ để Vân Phi làm đi. Huynh vì phái Thiên Sơn bọn đệ lo lắng như thế, đệ thật không biết làm thế nào để cảm kích huynh.” Sở Vân Phi vẫn ngồi xổm trong góc như đồ trang trí, lúc này rốt cuộc tìm được cơ hội bày tỏ lòng biết ơn, khom người đi đến cạnh Sở Phi Dương, vô cùng trịnh trọng châm rượu, rồi đặt bầu rượu xuống tiểu kỷ giữa mình và Sở Phi Dương, để thuận tiện lấy dùng.

Da mặt Sở Phi Dương khẽ động một chút, đối với người thanh niên vẻ mặt chính trực lộ ra nụ cười miễn cưỡng.

Ai~~~hắn phải làm gì để đứa nhỏ…quá ngay thẳng này hiểu được một chút, có đôi khi hắn uống rượu không hẳn là vì uống rượu, mà hắn say cũng không phải tại rượu a!

Trước đây, trừ bỏ Quân Thư Ảnh, còn chưa có người nào có thể khiến Sở Phi Dương cảm thấy vô lực như thế. Xem ra một cái đầu quá tốt và một cái đầu quá xấu, đối với hắn đều có lực sát thương thật lớn.

“Kỳ thật đệ biết Giang Tam vì sao cứ quấn quít lấy Sở đại ca.” Sở Vân Phi đột nhiên nói điều này lập tức thu hút sự chú ý của Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh.

“Ngươi biết.” Sở Phi Dương có chút bất ngờ, nhìn cậu bộ dáng ngờ nghệch, không hiểu chuyện, không ngờ vẫn có một chút kiến giải. Nghĩ đến cũng đúng, dù sao người ta cũng là đại đệ tử của chưởng môn phái Thiên Sơn.
“Ngươi nói xem.” Quân Thư Ảnh sắc mặt thoáng ngưng trọng nói.

“Bởi vì trên giang hồ người tối đáng giá tín nhiệm chính là Sở đại ca a!” Sở Vân Phi hưng phấn nói, “Tuy đệ chán ghét tên Giang Tam kia, nhưng mà đệ phải thừa nhận về điểm này gã nhìn nhận cũng không tồi a. Nếu quả thật có thể tìm thấy hi thế trân bảo gì gì đó như lời nói, đương nhiên cùng một đường với Sở đại ca là an tâm nhất, không cần lo lắng đến lúc đó chia chiến lợi phẩm không đều dẫn đến tai họa.”

“…..”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh đều trầm mặc.

Sở Vân Phi vừa nói vừa nhìn hai người cúi đầu uống rượu rồi vén mành xem cảnh, không biết mình nói sai chỗ nào, chỉ đành ngượng ngùng cười: “Đệ nói có gì không đúng sao? Ha hả, đệ ra ngoài giám sát người kia.”

Đợi Sở Vân Phi rời đi, Quân Thư Ảnh mới buông mành, bất đắc dĩ thở dài: “Ta thật không rõ ngươi đã làm gì, cậu ta sùng bái ngươi quả thực mù quáng đến nực cười.”

“Ngươi không phải cũng thế sao.” Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh qua, lại một lần nữa rót đầy rượu vào cái chén đưa đến bên môi Quân Thư Ảnh.

“Ai…ngô!” Quân Thư Ảnh vừa định mở miệng phản bác nhưng miệng đã bị đổ đầy mỹ tửu thuần hương, chỉ có thể nuốt trước nói sau.

Còn chưa đợi y mở lại miệng Sở Phi Dương đã cúi đầu để sát mặt vào, ở trên môi y nhẹ nhàng mút một chút, thấp giọng cười nói: “Ngươi nhìn ra bên ngoài xem, chúng ta đã tới đâu rồi.”
Quân Thư Ảnh chờ Sở Phi Dương buông mình ra, nghi hoặc nhìn hắn một cái. Sở Phi Dương vén rèm lên cười hướng y ra hiệu.

Quân Thư Ảnh nghiêng người nhìn ra ngoài, chỉ thấy một mảnh trắng xóa, một vài nhánh cây xơ xác thưa thớt xiêu vẹo đứng trong hàn phong đại tuyết.

“Tuyết rơi nhiều nên không nhận ra, ngươi còn nhớ Hồ gia trại hay không?” Sở Phi Dương ở phía sau y nhắc nhở.

Quân Thư Ảnh bừng tỉnh đại ngộ, hướng ra bên ngoài nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy không ít sự vật quen thuộc, ngay cả dòng suối nhỏ trước kia y cho ngựa uống nước cũng thấy được, nhưng lúc này nó đã bị đóng băng, không còn tiếng nước trong veo chảy róc rách.

“Nguyên lai đã tới nơi này rồi…” Quân Thư Ảnh lẩm bẩm nói, kia chẳng phải là…lúc trước thân thể y khác thường, khách điếm hai người trụ lại cũng không xa.

“Đêm nay chúng ta trụ ngay tại khách điếm kia, ngươi thấy được không?” Sở Phi Dương tựa hồ đoán ra suy nghĩ trong lòng Quân Thư Ảnh, ghé vào lỗ tai y, vô cùng thân thiết nói: “Chỉ là không biết nhiều năm như vậy, vị chưởng quầy kia có còn nhớ hai người luôn khiến khách phòng của hắn biến thành nát bét hay không.”

Quân Thư Ảnh nhớ tới chưởng quầy cứ vài ngày lại đuổi theo Sở Phi Dương đòi bồi thường, còn có điếm tiểu nhị kia bị y ép buộc giả trang thành chính mình, cuối cùng cũng bắt đầu có chút ngẩn ngơ, không khỏi sinh ra chút xúc động. Thời gian trôi đi, chỉ chớp mắt đã qua nhiều năm như vậy.

Lúc này bắt đầu hồi tưởng lại, nguyên lai quyền thế, địa vị y từng ngoan cố chấp nhất, cũng chẳng phải quá khó khăn để từ bỏ. Thay vào đó, quá nhiều cảm xúc lấn lộn với kỷ niệm, nhưng lại chưa bao giờ quên. Giống như được đặt trong cái rương cũ nát phủ đầy bụi, một khi gông xiềng mở ra, chuyện cũ sẽ lại sống động trước mắt, ngay cả những chi tiết vô cùng nhỏ, cũng có thể nhớ lại.

“Nhiều năm như vậy có lẽ khách điếm kia đã không còn.” Quân Thư Ảnh nói: “Cho dù còn, cũng là cảnh còn người mất…”

“Ta không ‘phi’ không phải đủ rồi sao? Việc đời hỗn loạn quản làm gì.” Sở Phi Dương từ phía sau ôm lấy Quân Thư Ảnh, đặt cằm lên vai y.

Quân Thư Ảnh thấy hắn nói một câu tự đại như vậy, cái gì đau buồn cảm khái cũng đều biến mất vô tung, “hừ” một tiếng nói: “Đúng vậy, Sở đại hiệp thật sự là vẫn không thay đổi. Như trước, trước mặt người thì khiêm tốn, sau lưng thì cuồng vọng tự đại.”

“Nhận được mỹ ngôn từ Quân công tử. Kia~~~ không biết Quân công tử thích con người khiêm tốn của tại hạ, hay là càng yêu tha thiết cái cuồng vọng tự đại của tại hạ?” Sở Phi Dương suồng sã trêu đùa.

Không đợi câu trả lời của Quân Thư Ảnh, mã xa đột nhiên ngừng lại, phía trước truyền đến tiếng rống to của Giang Tam: “Các ngươi là người nào? Giữa ban ngày ban mặt dám dở trò cướp bóc?!”

_________________

Chương 18

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy nghi hoặc trong đáy mắt đối phương.

“Chẳng nhẽ là Hồ Gia Trại?” Quân Thư Ảnh nghi ngờ, “Không phải khi đó đã bị ngươi giết sạch toàn bộ để diệt khẩu không lưu lại người nào sao? Chẳng nhẽ còn có người không chết?”

“Tuy sự thật đúng là như thế, nhưng mà lời này từ miệng ngươi nói ra, lại có tư vị khác.” Sở Phi Dương sách một tiếng: “Ta đây là trừ ác dưỡng thiện thay trời hành đạo. Mà theo như ngươi nói, nghe như thế nào cũng thấy nó rất tàn nhẫn.”

Quân Thư Ảnh “hừ” một tiếng: “Ngươi đương nhiên thấy không dễ nghe. Ngày thường trong miệng đầy chính đạo hiệp nghĩa, suy cho cùng, phong công vĩ tích này của Sở đại hiệp ngươi, tất cả đều là dùng mạng người chất thành. Nếu thực tính rõ ràng ra, số người ngươi giết so với ta cũng chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng lại luôn lấy nhân nghĩa đạo đức này áp đặt với ta, đối việc ta làm ngang ngược chỉ trích.”

“Yêu, đây là không phục a?” Sở Phi Dương cười ranh mãnh, vươn hai ngón tay nắm lấy cằm Quân Thư Ảnh, xoay mặt y về phía mình, “Đây là oán hận chất chứa thật lâu đi. Đến, để ta xem xem, đây rốt cuộc có bao nhiêu ủy khuất.”

Quân Thư Ảnh đẩy bàn tay ngả ngớn của Sở Phi Dương ra, lại tránh khỏi cánh tay vắt ngang qua hông mình, đứng dậy nói: “Thực không biết nặng nhẹ, loại thời điểm này còn có tâm trạng thảnh thơi nói giỡn. Ta đi ra ngoài trước nhìn xem là người nào?”

“Ngươi yên tâm, không thể là người của Hồ Gia Trại. Bọn sơn tặc này tâm ngoan thủ lạt, nếu thực sự gặp gỡ bọn họ, Giang Tam sớm đã mất mạng, làm sao còn có thể ở bên ngoài hô to gọi nhỏ?” Sở Phi Dương lại tiếp tục dựa vào thành mã xa, trái lại tuyệt không sốt ruột.

“Không có Hồ Gia Trại còn có Trương Gia Trại, Lý Gia Trại. Nơi này là địa giới của Mai Gia Trang Viên, có chút  gì cũng đều bị Mai Gia kia lấy đi. Nơi khỉ ho cò gáy này, không thiếu nhất chính là thổ phỉ Sơn tặc.” Quân Thư Ảnh nói xong nhấc mành đi ra ngoài.

Sở Phi Dương ngồi ở trong xe cười đến vô cùng thư sướng. Một mặt nghĩ đến Quân Thư Ảnh mấy năm qua đi theo hắn cận chu giả xích*(tương đương câu gần đèn thì rạng của Việt Nam) ý tưởng làm việc càng ngày càng gần giống hắn rồi. Một mặt lại nghe, khi Quân Thư Ảnh nhắc đến Mai Gia Trang không hề có khẩu khí thiện cảm, cũng chẳng biết — trong đó có mấy phần là bởi vì ngày xưa Mai Gia tiểu thư từng có giao hảo với hắn.

Quân Thư Ảnh nhảy xuống xe ngựa, bởi vì Giang Tam đem hai chiếc xe khóa cùng với nhau, y không thể không quay đầu một chiếc xe, mới nhìn thấy được tình huống phía trước.

Chỉ thấy mấy chục người nam nhân ăn mặc giống vũ phu, đứng thành hàng tại ven đường, hai người đứng đầu cầm hai cái lá cờ, trong gió lạnh phần phật tung bay, một chữ “ÔN” rõ ràng, thật to ở trên mặt.

Tư thế này trái lại cực kỳ giống chặn đường cướp bóc, nếu không phải trước mặt mấy vũ phu hung thần ác sát này đặt vài cái đại dũng, ven đường còn chen chúc một ít người dân thường quần áo tả tơi, già có trẻ có, đang cảm động đến rơi nước mắt bái tạ với vũ phu cao lớn cầm đao mang rìu này.

Hai người Giang Tam và Sở Vân Phi  đang cùng một người nam nhân trong số này nói gì đó. Quân Thư Ảnh đi đến, đối diện với một ánh mắt sắc bén như đao phong, nhất thời giật mình, sau mới thấy rõ, dưới lớp da lông thô chế bao lấy cơ thể là một nam tử dáng người cao to, mái tóc dài đen nhánh như mực, dùng một cây mộc xoa châm cố định, đường hoàng phi tán trong gió.Tuy rằng trang phục giống nhau, nhưng khí thế và phẩm chất của người này lại hoàn toàn bất đồng với những người khác, khiến cho người ta thật dễ dàng nhận ra hắn là người đứng đầu ở đây.

Giang Tam tại trước mặt Sở Phi Dương vẫn nén chịu ác khí, cả sự kiên nhẫn cũng sắp dùng hết, chính vì vậy gã đối nam nhân chặn đường này không có mấy hảo cảm, chỉ nhanh nhanh chóng chóng muốn rời đi.

Trái lại Sở Vân Phi  nhận ra nhóm người hung thần này kỳ thật đang phát quần áo cơm ăn cho những người dân cùng khổ, thậm chí còn cho ngân lượng, tiền đồng, tuy rằng trong lòng nghi hoặc lai lịch của bọn họ, nhưng vẫn tán thành hành động từ thiện đó, khuyên Giang Tam đừng cố tình gây sự, chờ bọn họ phát đồ xong cũng không muộn.

“Chờ bọn họ?!” Giang Tam tức giận đến hai mắt bốc hỏa, cả giận nói: “Ngươi xem xem còn có bao nhiêu người đang chờ! Bọn họ đến khi trời tối cũng chưa phát xong!” Lại hướng nam nhân tóc dài vẫn trầm mặc nói: “Vị đại ca này, ngươi muốn làm việc thiện, là chuyện tốt, cực kỳ tốt! Nhưng có thể đừng chặn đường hay không?!”

Sở Vân Phi  không thể nhịn nổi Giang Tam nữa: “Đủ rồi! Người ta rõ ràng đang làm việc thiện, sao ngươi có thể vì dục vọng tham tài của mình mà để người đang làm việc thiện nhường đường cho ngươi?! Những người dân đáng thương nhiều như vậy, ngươi chờ thêm một lúc thì có làm sao?!”

Giang Tam cười lạnh một tiếng nói: “Tiểu tử miệng còn hôi sữa, ngươi thì biết cái gì? Nơi này chính là quan đạo, triều đình khai thông cho hành thương tẩu nhân a, vậy người nào sẽ đi nhiều nhất? Là thương nhân trên người ôm vàng đeo hàng. Hắn rõ ràng có thể cho người của hắn xếp hàng tại ven đường, bày ở giữa lộ như bây giờ, không phải cố ý ngăn cản thì là gì?! Có quỷ mới biết hắn muốn làm gì.”

“Ngươi! Lòng dạ tiểu nhân! Không thể nói lý!” Sở Vân Phi  cả giận.
Giang Tam cũng không để ý cậu nữa, ngược lại hướng nam nhân kia tiếp tục nói: “Ta hiện tại nói rõ với ngươi, mặc kệ ngươi là ngưu quỷ xà thần gì, vị ngồi trên xe này, ngươi không thể trêu vào. Thức thời thì tốt nhất nên nhanh nhanh nhường đường. Sau đó ngươi muốn làm việc thiện cũng được, cướp bóc cũng được, đều không liên quan gì đến chúng ta.”

Lúc này nam nhân vẫn trầm mặc kia nhìn nhìn Quân Thư Ảnh, lại nhìn nhìn Sở Vân Phi. Gương mặt góc cạnh rõ ràng có hốc mắt so với người bình thường sâu hơn, nhưng con ngươi lại tinh khiết đen như mực. Bị ánh mắt như vậy từ từ nhìn quét qua, Sở Vân Phi  có cảm giác khó chịu như bị người nhìn thấu từ ngoài vào trong. Tầm mắt mang theo phán đoán đánh giá kia khiến cậu dựng thẳng sống lưng, trực giác nhiều năm luyện võ khiến cậu bắt đầu đề phòng. Ngay cả đến Quân Thư Ảnh cũng phải khẽ nhíu nhíu mày.

Lúc này nam nhân kia nâng một bàn tay lên, những người phía sau hắn nháy mắt hướng sang hai bên, lộ ra con đường ở giữa.

Giang Tam thét to, Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi nhảy lên xe, còn mình ngồi lên đầu xe, quăng cái roi, điều khiển mã xa đi về phía trước.

Quân Thư Ảnh cùng Sở Vân Phi  trở vào trong xe, nhìn thấy Sở Phi Dương đẩy mành nhìn ra bên ngoài. Theo mã xa tiến lên con đường đá lởm chởm phía trước, người đứng bên đường dần thối lui về đằng sau.

Nhóm vũ phu cao lớn vẫn nghiêm túc không chút biểu tình, nhóm dân chúng cùng khổ áo rách quần manh cũng giương đôi mắt hỗn độn nhìn theo xe ngựa chậm rãi chạy phía trước. Ánh nhìn quá mức chuyên chú, khiến cho vẻ mặt chết lặng này tựa hồ mang theo biểu tình kì quái.

“Không nghĩ tới thật đúng là để ngươi nói trúng rồi.” Sở Phi Dương buông bức mành, cười khổ nói với Quân Thư Ảnh: “Trước kia nơi này cũng coi như nơi an cư lạc nghiệp, không thể ngờ bây giờ lại có nhiều người nghèo khổ sống lang thang như vậy.”

“Ta sớm đã nói qua, Mai gia cũng không phải thứ gì tốt. Bản lĩnh vơ vét của cải của Mai Hướng không phải ngươi chưa từng thấy qua, huống chi hắn cũng chẳng phải hạng người lương thiện gì.” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng nói.

“Đây…cũng không nhất định bởi vì Mai Gia đi.” Sở Phi Dương nói, chính mình cũng không thấy lo lắng gì.

Quân Thư Ảnh cười lạnh một tiếng nói: “Ngươi thật đúng là nhớ thương tình cũ.”

Sở Phi Dương sờ sờ cái mũi cao thẳng: “Quả thực như thế, xem ra không thể không đến Mai gia một chuyến.”

Giang Tam kia…sẽ tức giận đến giậm chân đi. Sở Vân Phi  ngồi một bên không nói. Nghe được Sở Phi Dương muốn đi nơi nào, nghĩ đến chắc phải trì hoãn thêm vài ngày. Nội tâm quá mức chính trực cư nhiên dâng lên một tia đồng tình với Giang Tam.

Chương 19

Giang Tam bắt đầu đánh xe ngựa, đi chưa được bao xa, đột nhiên thấy đám người đông nghìn nghịt xuất hiện phía trước, lại là đang chắn ở giữa đường.

Một đường không thuận lợi khiến Giang Tam mất hết cả kiên nhẫn, không thèm dừng lại, cứ một mạch lao thẳng về phía trước.

“Đinh” một tiếng, một mũi tên cắm lên khung xe, phần đuôi mũi tên ngay sát mặt Giang Tam vẫn còn hơi lay động.

Giang Tam lau đi một thân mồ hôi lạnh, vội vàng dừng ngựa, chưa hết kinh hồn vội quay đầu lại nhìn nhìn mũi tên lóe lãnh quang. Mũi tên kia chỉ cần lệch đi một chút, thì giờ sẽ không phải cắm trên khung xe mà là trên đầu gã.

“Lại chuyện gì nữa vậy?” Sở Vân Phi chui ra, cũng bị đại trận trước mắt làm cho chấn động ngẩn ngơ.

Con đường rộng lớn phía trước, một đám người thân hình cao lớn chen nhau đứng, tất cả đều cưỡi ngựa, mới chỉ nhìn liếc qua không thể đếm được là có bao nhiêu người. Trông kỹ, cách ăn mặc của mấy người này giống y hệt những người gặp lúc nãy.

Sở Vân Phi cảm thấy một trận gió thổi qua bên người, vừa quay đầu lại nhìn,đã thấy Sở Quân hai người sóng vai đứng bên cạnh.

“Sở đại ca, nhóm người này cùng những người lúc nãy mặc đồ cực kỳ giống nhau, vậy hẳn phải có quan hệ nào đó.” Sở Vân Phi trịnh trọng nói.

“Đương nhiên là có quan hệ, căn bản là cùng một nhóm người.” Sở Phi Dương gật đầu.

“Lầm sao huynh biết?” Sở Vân Phi kinh ngạc nói.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu, chỉ về phía hai lá cờ bay bay bên cạnh đám người này.

Sở Vân Phi theo hướng đó nhìn lại, tuy rằng hai lá cờ lay động không ngừng nhưng chữ “ÔN” to tướng trên đó vẫn có thể nhìn ra được.

“Nga, ra thế.” Sở Vân Phi ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“Cậu ta như vậy mà hành tẩu giang hồ thật sự không việc gì sao?” Quân Thư Ảnh mặt không chút thay đổi hỏi Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vô cùng “trìu mến” nhìn Sở Vân Phi một cái, rồi nói vời Quân Thư Ảnh: “Không có vệc gì, ngốc nhân có ngốc phúc thôi.”

Sở Vân Phi chỉ biết trơ mắt nhìn hai người giễu cợt qua lại, rất là đáng thương.

“Sở đại hiệp, những người này đúng là đến thật rồi, ngài đi giải quyết đi.” Giang Tam hoảng sợ chạy đến phía sau Sở Phi Dương, đẩy hắn về phía trước.

Sở Vân Phi lấy thanh kiếm từ trên xe xuống, một tay rút kiếm ra, hào khí can vân ném bao kiếm, đi lên phía trước nói: “Mặc kệ các ngươi trước trước sau sau muốn làm chuyện mờ ám gì, nhưng nếu muốn chặn đường cướp bóc ta tuyệt không khinh tha.”

Trong đám người phía trước, một người cưỡi ngựa len lỏi đi ra, hắn điều khiển ngựa chậm rãi đi đến giữa hai nhóm người, khinh thường hướng Sở Vân Phi “hừ” một tiếng: “Khẩu khí quả không nhỏ, ngươi là ai a?”

Sau khi Sở Vân Phi thấy rõ bọ mặt người nọ, lắp bắp kinh hãi, nhất thời quên trả lời.

Trên thân người nọ mặc y phục không đồng dạng với những người còn lại, áo lông thú rõ ràng là tốt hơn, chỉ công cũng tinh tế hơn, lớp da cừu mềm mại bọc kín người kia từ đầu đến chân, chỉ lộ ra mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt trắng nõn, xinh đẹp, vài sợi tóc đen theo bên má rơi xuống. Khuôn mặt tinh xảo lại thêm y trang thô dã càng hiện ra một phong tình khác.“Nữ…nữ nhân?!” Sở Vân Phi cứng họng, từ nhỏ đã được dạy bảo đối xử với nữ tử phải tao nhã, có lễ, nhưng cậu lại không biết khi đối mặt với nữ sơn tặc thì phải làm thế nào.

“Nữ nhân?” Người nọ nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén như đao ở trên mặt Sở Vân Phi quét qua quét lại mấy lần, khi Sở Vân Phi càng lúc càng cảm thấy không được tự nhiên, người nọ lại đột nhiên nhoẻn miệng cười, nâng tay chậm rãi tháo nút thắt trên chiếc áo da cừu: “Vị tiểu ca này, ngươi có muốn nhìn xem — ‘nữ nhân’ có bộ dạng thế nào không?” Nói xong nhẹ nhàng tháo xuống, chiếc áo lông cừu vốn đang bao láy thân thể từ từ rơi xuống.

Sở Vân Phi mới chỉ nhìn thấy một mạt gáy trắng noãn liền cuống quít xoay sang chỗ khác nhắm tịt hai mắt, trong miệng nói: “Cô nương đang làm gì vậy? nhiều nam nhân như vậy ngươi mau mau mặc xiêm y lại đi.”

“Cô nương ta cứ không mặc xiêm y đấy!” Âm thanh thanh thúy kia cười lạnh một tiếng, cắn răng nói.

Bên này Sở Quân hai người thấy rõ ràng, người nọ là nam tử, bên trong cừu y cũng mặc áo gián ngắn, Sở Vân Phi hiển nhiên tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc quân tử “phi lễ chớ thị” (vô lễ không nên nhìn) nam nhân kia lại thừa dịp cậu quay đầu ra tay, một đạo trường tiên sắc bén phá không mà đến.

“Tiểu ngu ngốc này a.” Sở Phi Dương thở dài một tiếng, lập tức cũng xuất thủ, trong nháy mắt xuất hiện phía trước Sở Vân Phi, từ không trung ngăn roi kia lại.

Người nọ mở to mắt nhìn, hiển nhiên không nghĩ tới Sở Phi Dương lại đến nhanh như vậy.

Khóe môi Sở Phi Dương mỉm cười, kéo roi kia xuống, muốn kéo cả người trên ngựa xuống luôn.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng thét to: “Đại đương gia, mau buông tay!”

Nam nhân nghe tiếng lập tức buông vũ khí ra, Sở Phi Dương chỉ cảm thấy trong tay buông lỏng, chỉ cầm roi kéo lại đây.

Lúc này một mạt bóng dáng tráng thân ngọc lập đã chắn ở phía trước nam nhân, mái tóc dài đen như mực bay phất phới, đúng là người khi nãy mới gặp.
“Xem đi, ta đã nói người này có vấn đề mà!” Giang Tam ở phía sau hét lớn.

Sở Phi Dương phiêu nhiên rơi xuống đất, thu roi ở trong tay, hướng hai người phía trước chắp tay nói: “Tại hạ Thanh Phong Kiếm Phái Sở Phi Dương, hiện tại đang cùng một người bằng hữu xuất hành, quả thực là đang có chuyện quan trọng cần làm. Không biết nhị vị nhiều lần ngăn cẳn đến tột cùng là có ý gì?”

Nam nhân tóc đen như mực kia cũng không trả lời, còn lớn tiếng hướng người y quan không chỉnh ngồi trên lưng ngựa: “Đại đương gia, rõ ràng là ta đã cho người truyền tin tới, một đường người này không thể chặn cướp. Ngươi vì sao không nghe?!”

Bị kẻ khác giáo huấn trước mặt nhiều người như vậy, đại đương gia kia cũng có chút không nén được giận: “Nhan Tử Dung! Ngươi câm miệng! Ôn gia trại này, ta – Ôn Hàn mới là đại đương gia, ngươi dựa vào cái gì muốn ta phải luôn nghe lời ngươi!”

Nam nhân bị gọi Nhan Tử Dung sắc mặt ngày càng thêm âm trầm, đôi mắt mặc mầu càng thêm tối tăm hơn.

“Vả lại….” Ôn Hàn kia nhìn về phía Sở Phi Dương, khinh thường tiếp tục nói: “Cái gì Thanh Phong Kiếm Phái? Cái gì Sở Phi Dương? Chưa từng nghe qua. Ta thật muốn nhìn hắn có bao nhiêu bản lĩnh, muốn Ôn Gia Trại chúng ta cho đi.”

Lúc này Quân Thư Ảnh đã chạy tới bên cạnh Sở Phi Dương. Sở Phi Dương nhìn hai người đang nói chuyện trước mặt, ghé vào tai Quân Thư Ảnh nói nhỏ: “Xem xem, còn có người đần độn hơn so với Vân Phi của chúng ta a. Ngay đến tên của ta còn chưa nghe qua, vậy mà cũng có thể làm sơn tặc.”

Quân Thư Ảnh liếc Sở Phi Dương một cái, đối với việc người này vô cùng tự đại cùng tự kỷ đã không còn muốn nói thêm gì nữa.

Sở Phi Dương lấy tay khều khều Sở Vân Phi đang đứng ngốc một bên, buồn cười nói: “Xú tiểu tử, ngươi còn muốn nhăn nhó tới khi nào? Mau lấy lại tinh thần a, chúng ta còn phải dựa vào ngươi Sở Vân Phi – Sở đại hiệp để qua cửa này.”

Cảm thấy chính mình giống như bị giễu cợt một lần nữa, Sở Vân Phi cúi đầu, lén nhìn vị “nữ nhân”kia chốc lát, phát hiện trước ngực hắn hoàn toàn bằng phẳng, thoáng thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nghĩ người này cố tình trêu chọc mình như thế không khỏi có điểm tức giận.

Mà hai người ở đối diện kia tựa hồ cũng ý thức được bây giờ không phải là lúc tranh đấu nội bộ, Nhan Tử Dung khinh phiêu phiêu hướng Sở Phi Dương đáp lễ: “Được nghe đại danh của Sở đại hiệp từ lâu. Dân chúng phụ cận phần lớn vì nghèo khó không chịu nổi mà tha hương khắp nơi, Ôn gia trại ta từ trước tới nay chỉ cướp của người giàu chia cho người nghèo, nhất nhất thu vào đều là những đồng tiền bất nghĩa. Hôm nay chuyện này thực sự là hiểu lầm, mong Sở đại hiệp không cần so đo.” Hắn khách khí nói nhưng biểu tình trên mặt lại lạnh lùng quá mức.

Sở Phi Dương cũng chẳng thiết so đo tính toán với bọn họ, hắn còn muốn đến Mai gia, xem xem mấy năm gần đây đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, không cần lãng phí thời gian thêm nữa, bởi vậy cười đáp: “Nếu là hiểu lầm, tại hạ tất sẽ không để trong lòng. Còn thỉnh nhị vị buông tay rút lui để ta còn lên đường.”

Nhan Tử Dung gật gật đầu, ra lệnh nhường đường. Ôn Hàn vẫn một mực im lặng thốt nhiên cao giọng: “Chậm đã! Những người khác có thể đi nhưng tiểu tử kia phải lưu lại! Ôn Hàn ta bình sinh hận nhất là người khác xem ta như nữ nhân! Ta phải khoét hai tròng mắt của tiểu tử kia, cắt lưỡi hắn thì mới hả giận!”

Sở Vân Phi nhìn trái nhìn phải mới ý thức được người kia là nói tới mình. Mà nam nhân xinh đẹp đó cũng đang dùng ánh mắt xấu xa gắt gao trông cậu, làm cho Sở Vân Phi có cảm giác như rắn độc rình mồi.

“Dựa vào cái gì a?!” Sở Vân Phi bất bình kêu lên. “Ai bảo ngươi bộ dạng lại giống nữ nhân như vậy?! Vả lại, khi ta nói ngươi là nữ nhân ngươi cũng không có phủ nhận a! Hơn nữa, nào có ai bởi vì người khác xem nhầm hắn là nữ nhân mà cắt lưỡi kẻ đó?! Ngươi tiểu nhân như vậy, quả thực chẳng khác nữ nhân chút nào!”

Sở Vân Phi mỗi lần nói ra hai chữ “nữ nhân”, sắc mặt Ôn Hàn càng thêm âm trầm, đen như đáy nồi.

“Nói xong?!” Khóe miệng Ôn Hàn bày ra nụ cười có thể nói là dọa người. Nếu như vừa rồi hắn bởi vì bất mãn với Nhan Tử Dung mà giận chó đánh mèo, hiện tại, hắn đã nổi giận thực sự.

Ôn Hàn trông vẻ mặt ngây thơ vô tội của thanh niên đối diện, phun ra từng chữ: “Ngươi, chết chắc”.

_________________

Chương 20

Sắc mặt Ôn Hàn cực kì không tốt, nói vừa dứt câu, lập tức phi thân xuống ngựa, thuận tay rút luôn thanh kiếm của Nhan Tử Dung, chém về phía Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi  tuy rằng kinh nghiệm trên giang hồ còn thiếu, nhưng về võ công thì thừa đủ. Lúc này bị Ôn Hàn sát khí bức người tấn công, liền nhanh chóng thay đổi sắc mặt, thành thạo mà đối phó với hắn.

Nhan Tử Dung buồn bực hô một tiếng “Đại đương gia!”, lại thấy Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh liếc mắt nhìn nhau, cùng hướng Ôn Hàn động thủ, hắn đành phải phi thân tiến lên gia nhập chiến cuộc, dùng hết khả năng đấu với Sở Quân hai người.

“Mau lên đây hỗ trợ!” Bất quá vừa qua chưa được mấy chiêu, Ôn Hàn rõ ràng không địch lại Sở Vân Phi, bèn hướng đám thủ hạ phía sau hét lớn. Sở Vân Phi cũng đã thăm dò thử, vị Đại đương gia này võ công nội lực đều rất bình thường, cậu chỉ cần dùng ba thành công lực là có thể chế trụ hắn. Nhưng Sở Vân Phi thấy đối phương không giống người xấu, tuy Ôn Hàn nói với cậu có phần ngoan độc, cậu lại luôn luôn trạch tâm nhân hậu, lúc này cũng khó có thể hạ sát thủ, chỉ đành không nhanh không chậm cùng Ôn Hàn triền đấu.

Bọn sơn tặc của Ôn gia trại nghe thấy mệnh lệnh của Ôn Hàn, lại thêm Nhan Tử Dung cũng hạ lệnh: “Các ngươi mau đi bảo vệ Đại đương gia!” lúc này cả đám mới dám tiến lên, vây xung quanh hai người Sở Vân Phi cùng Ôn Hàn.

Mà ở bên này, mặc dù  Sở Phi Dương đã đẩy Quân Thư Ảnh ra, để y đi giúp Sở Vân Phi giải vây, còn hắn một mình một người vẫn đối phó chu toàn với Nhan Tử Dung, khiến Nhan Tử Dung có phần lúng túng. Huống chi Sở Phi Dương cũng chưa sử xuất toàn lực.

“Bảo vị Đại đương gia cùng thủ hạ và chúng bang nhân của ngươi mau dừng tay lại, tại hạ không muốn xảy ra thương vong vô ích.”Sở Phi Dương nói.

Nhan Tử Dung hừ một tiếng, cắn răng trả lời: “Ngươi như thế nào không bảo người của ngươi dừng tay trước!”

Sở Phi Dương phân thần hướng một bên nhìn nhìn, thấy Quân Thư Ảnh đang một tay bóp cổ chế trụ một tên sơn tặc, một tay cầm ngân châm cự độc, vẻ mặt ác độc như muốn dồn người ta vào chỗ chết. Sở Phi Dương bị y dọa cho sợ tới mức vội cao giọng chặn lại nói: “Thư Ảnh, không được đả thương người!”

Quân Thư Ảnh nghe tiếng kịp thời hãm lại, quay qua Sở Phi Dương liếc mắt một cái, hừ lạnh, trở tay đem sơn tặc kia vứt ra xa, tiếp tục chuyên tâm đối phó với người khác.

Sở Phi Dương thở phào. Nhan Tử Dung nhìn hắn cùng mình đang giao đấu như vậy mà không chuyên tâm, trong lòng trào lên cảm giác phẫn hận bị coi rẻ. Hắn vốn chỉ có ý giúp Ôn Hàn giải vây, lúc này đây vì tức giận mà xuống tay càng ngày càng tàn nhẫn.

Sở Phi Dương vừa công vừa thủ, cũng không có nhiều chiêu công kích. Nhìn thấy trong đôi mắt hắc sắc tinh khiết của Nhan Tử Dung oán khí phóng ra mỗi lúc một nồng đậm, cũng không biết phải làm như thế nào mới có thể chấm dứt được trận hỗn chiến này.
Quân Thư Ảnh xuống tay nhanh một cách dị thường, có điều khi đã đem hơn phân nửa sơn tắc ngồi trên lưng ngựa quật ngã xuống đất, vẫn có thể ung dung đối phó với đám sơn tặc còn lại, hơn nữa dáng vẻ thoạt trông thanh thoát nhẹ nhàng mà tao nhã.

Sở Vân Phi  nhìn có chút ngây người, một mặt tùy tiện ứng phó với sự tiến công của Ôn Hàn mà với cậu chẳng khác tiểu miêu cào loạn là mấy, một mặt không khỏi nhớ tới lời giảng giải của sư phụ trước kia, võ công của phái Thiên Sơn bọn họ nếu kiên trì sẽ luyện tới cảnh giới cực hạn.

Phiên nhã kinh hồng, uyển nhã du long, tĩnh như xử nữ, động như thoát thố.

(Bay tựa Kinh Hồng (kinh hồng hình như là tên một loại chim), uyển tựa rồng uốn, tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy).

Cậu nào biết đâu rằng, đó đều là chút tư tâm nho nhỏ của Sở Phi Dương mà nên. Võ công sau này của Quân Thư Ảnh phần lớn là học từ Sở Phi Dương. Y từ trước tới nay đối với tuyệt thế võ công của Sở Phi Dương vạn phần sùng bái, chỉ có lúc luyện võ Sở Phi Dương mới có thể ra uy với y. Sở Phi Dương lợi dụng điểm này, mỗi khi nhàn hạ lại đến dạy cho y chút công phu, một mặt thỏa mãn dục học của Quân Thư Ảnh, một mặt cũng là để thỏa mãn tâm ý của riêng mình.

“Hỗn đản, người đừng có mà khinh thường người khác!” Ôn Hàn tinh tường cảm nhận được sự coi thường của Sở Vân Phi  với mình, thẹn quá thành giận, gầm một tiếng, huy kiếm xông tới.

Sở Vân Phi  không biết hắn muốn làm cái gì, cũng chỉ có thể cuống quít đỡ kiếm, miễn cho mình bị thương. Cậu đã chuẩn bị xong tư thế sẵn sàng đối phó với hắn, còn chưa kịp đến gần người nọ, chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên xuất hiện một làn khói nhẹ, trong mũi liền ngứa ngáy khiến cậu hắt xì mấy cái, sau đó cảm thấy cả người như nhũn ra, chân nam đá chân chiêu té ngã trên mặt đất.Ôn Hàn đứng trước mặt cậu, giơ chân đá đá vào má Sở Vân Phi, vỗ vỗ thuốc bột dính trên tay, hừ lạnh một tiếng.

“Bắt hắn mang về cho ta!” Ôn Hàn vênh váo tự đắc ra lệnh cho mấy tên sơn tặc đứng bên cạnh.

Mấy người kia không nói một lời chỉ nhanh nhanh chóng chóng đến nâng Sở Vân Phi, giúp Ôn Hàn lên ngựa, vỗ vông mã, chạy đi trước.

Thanh âm của Ôn Hàn xa xa truyền đến: “Nhị đương gia, chuyện còn lại do ngươi giải quyết! Đại gia ta đi trước một bước đây!”

Nhan Tử Dung rủa thầm một tiếng, thấy sắc mặt Sở Phi Dương khẽ biến, muốn thoát khỏi hắn đuổi theo. Hắn gọi mười mấy sơn tặc đến vây chặt lấy Sở Phi Dương, còn mình ngược lại đi công kích Quân Thư Ảnh, không biết hắn muốn làm gì nhưng Sở Phi Dương không kịp nhìn theo Sở Vân Phi bị bắt đi, chỉ còn cách truy đuổi Nhan Tử Dung.

Giang Tam tránh ở mặt sau xe ngựa, ló đầu nhìn nhìn thăm dò cục diện phía trước, thở dài một tiếng: “Thế này thì khi nào mới có thể đi đến địa phương kia a!”

Quân Thư Ảnh nhìn đến Sở Phi Dương chặn đứng Nhan Tử Dung đang hướng về phía mình. Đám sơn tặc còn lại tuy rằng võ công toàn bộ không tốt, nhưng bọn họ ỷ vào việc y sẽ không hạ sát thủ, chẳng kiêng nể gì sử dụng chiến thuật biển người, cuốn lấy Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh chụp lấy một sơn tặc đứng gần đấy ném ra ngoài, giương giọng đối Sở Phi Dương nói: “Phi Dương, ngươi ở đây ổn định những người này, ta đi cứu Sở Vân Phi  trở về.” Nói xong cũng không chờ Sở Phi Dương trả lời, phi thân, mấy lần nhanh nhẹn lên xuống, hướng về phía đoàn người Ôn Hàn vừa rời đi.

Sở Phi Dương giương mắt há mồm, dĩ nhiên không kịp ngăn cản y, cũng chỉ có thể làm theo lời Quân Thư Ảnh, tận lực đem những người còn lại cuốn vào cuộc chiến.

Nhan Tử Dung ngầm bảo bọn sơn tặc lui dần ra, muốn đuổi theo Quân Thư Ảnh. Sở Phi Dương ngâm nga một tiếng, không hề cố ý áp chế nội lực, sử xuất toàn lực đem bọn họ áp chế tại chỗ.

Nhan Tử Dung chỉ cảm thấy áp lực cực mạnh nghênh diện mà đến, quả thực muốn ép người ta phải quỳ xuống. Hắn vận đủ nội lực, suýt chút nữa đã không kịp đứng vững, mà đám sơn tặc còn lại cũng không chịu nổi mà ngã từ trên ngựa xuống, tên này đè tên kia, thống khổ rên rỉ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau