DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Bổ sung thêm (6)

Phần 6

Thủ lĩnh xoay người tiến lên phía trước, lại tiếp tục nói: “Hiệp sĩ, chiếu theo quy củ của Thủy Bảo, bất luận ngươi cùng Bảo chủ là quan hệ như thế nào, ngươi cũng phải quên đi, người từ nay về sau sẽ là Bảo chủ của chúng ta, là người của Tộc trưởng đại nhân.”

“Tộc trưởng hèn hạ của các ngươi muốn Thư Ảnh nghe lệnh, cũng phải xem hắn có bản lĩnh hay không.” Sở Phi Dương thanh âm lạnh lùng nói. Hắn thực sự không biết, nếu như chỉ có nội lực âm hàn của Thư Ảnh mới có thể cứu được tính mạng Tộc trưởng của bọn chúng thì chỉ cần hảo thương lượng, bọn họ cũng sẽ không thể thấy chết mà không cứu. Dã man nhân này cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy cũng chỉ để tìm chủ tử của mình rồi cấp cho Tộc trưởng bọn chúng.

Thủ lĩnh kia sau khi nghe hiển nhiên có chút kinh ngạc, gã khoát tay áo nói: “Không, Bảo chủ không cần nghe lệnh Tộc trưởng đại nhân, mỗi một đời Tộc trưởng đại nhân của chúng ta đối với Bảo chủ đều rất tốt.”

Sở Phi Dương bị lời nói cố làm ra vẻ huyền bí kia chọc cho bực bội, cũng không mở miệng nữa, lại đem Quân Thư Ảnh trong tay ôm chặt.

Chính là không biết Thanh Lang bọn họ hiện tại ở đâu, hi vọng không gặp phải đại phiền toái gì.

Bởi vì lúc trước bị Sở Phi Dương một chưởng công kích,  phần lớn Thủy Bảo nhân ở đây đều bị nội thương rất nặng, rõ ràng đang kéo chậm lộ trình. Mới đi mấy canh giờ, liền có người chống đỡ không được, ngất xỉu.

Thủ lĩnh an bài mọi người dừng lại dưỡng thương, nhìn qua có chút hoảng loạn, tựa hồ như chưa từng trải qua những chuyện như vậy. Sở Phi Dương sớm đã cảm thấy được, một đám người này võ công đều rất thấp, nếu không phải đang ở nơi chướng khí bao phủ, bọn chúng quả thực không chịu nổi một chưởng. Sở Phi Dương nhìn sắc trời một chút, vốn đã bị sương mù bao phủ dày đặc, bầu trời u ám lúc này dần dần đen lại, chẳng biết lúc nào màn đêm đã buông xuống.

Quân Thư Ảnh đang trong ngực hắn, cơ thể đã ấm hơn, hơi thở đều đặn, mạch đập ổn định, từ trong hôn mê tỉnh táo trở lại, nhìn qua không có gì đáng ngại.

“Ngươi cảm thấy như thế nào?” Sở Phi Dương nhỏ giọng ân cần hói.

Quân Thư Ảnh nhăn mày, cảm thấy nội tức trong cơ thể vận khởi chỉ được trong chốc lát, mới lắc đầu nói: “Nội lực bế tắc không thông, ta giống như trúng độc. Nếu Cao Phóng ở đây thì tốt rồi.”

Sở Phi Dương không chút nào bận tâm Thủy Bảo nhân ánh mắt kỳ quái đang ở xung quanh, ở trên thái dương Quân Thư Ảnh hôn xuống một cái, nói: “Cho dù Cao Phóng ở đây, chỉ sợ hắn cũng không có biện pháp tốt. Huống hồ chúng ta trực tiếp đi tìm Tộc trưởng có khi lại đơn giản, bất kể là sư phụ hay là Yến Kỳ, đều có thể trực tiếp cùng Tộc trưởng nói chuyện, chúng ta chẳng qua chỉ là đến tìm người chứ không có mục đích nào khác. Ngươi không cần nghĩ ngợi nhiều, an tâm ngủ một giấc đi.”

Quân Thư Ảnh gật đầu, lại đột nhiên cảm thấy trên tay hơi lạnh. Y mạnh mẽ giơ tay lên, đã thấy một con tiểu xà toàn thân một màu tuyết trắng đang quấn quanh ngón tay y, lại bò lên phía trước, cuối cùng đem thân thể chính mình một vòng quấn lấy cổ tay Quân Thư Ảnh, le lưỡi, an phận ở đó.

“Đây là vật gì?!” Quân Thư Ảnh có chút chán ghét nói.

Thủy Bảo thủ lĩnh vốn đang bận rộn liền cuống quít chạy lại, cung kính hành lễ nói: “Bảo chủ, đây là băng xà mà người đời rất hiếm gặp. Nó đã nhận định người là Thủy Bảo bảo chủ của chúng ta, thì người chính là chủ nhân của nó. Mỗi một đời Bảo chủ của chúng ta đều có băng xà hộ thể. Người hãy để nó theo bên mình, nó cũng là có lợi đối với thân thể của người.”

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy nơi bị tiểu xà quấn lấy mơ hồ xuyên qua một cỗ thanh lương chi khí (khí mát mẻ), theo kinh mạch mơn trớn toàn thân, mang đến một trận thoải mái.

“Tựa hồ là đồ tốt.” Quân Thư Ảnh nhếch môi nói, “Nếu nó thích, vậy để nó theo đi.”

Sở Phi Dương nhìn bộ dáng Quân Thư Ảnh không một chút khách khí, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Tục ngữ có câu, vô công bất thụ lộc (không nhận những thứ không phải do mình bỏ công sức làm ra). Băng xà này là tín vật của Thủy Bảo bảo chủ bọn chúng, ngươi sao có thể nào tùy tùy tiện tiện nhận? Chẳng lẽ thật sự muốn làm Bảo chủ?”

Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn Sở Phi Dương một cái, ngón tay sờ sờ thân thể tiểu xà lạnh như băng, nói: “Sở đại hiệp là muốn nói, cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn sao? (đại khái gần nghĩa với câu ‘há miệng mắc quai’ của Việt Nam)Ngươi yên tâm, cho dù ta chịu nhận lấy, cũng sẽ không mềm miệng ngắn tay. Huống hồ đây là bọn hắn tự mình hai tay dâng tặng, chuyện này ta đâu can dự.”

Sở Phi Dương bật cười nói: “Được rồi được rồi, ta nói không lại ngươi, ngươi cũng coi như là có phẩm chất tốt, không cần lo lắng bị người ta tùy tiện dụ dỗ.”

Quân Thư Ảnh lại giơ cổ tay lên, ngắm nhìn tiểu xà kỳ dị kia. Tiểu xà tròng mắt đen nhánh trong màn sương mù mơ hồ lóe ra một tia quang mang kỳ lạ.

Bởi vì Thủy Bảo nhân nội thương, hơn nữa ban đêm cùng với chướng khí, ngay cả Thủy Bảo thủ lĩnh cũng không dám chắc chắn hướng đi. Sở Phi Dương đồng ý để mọi người ở tại đây nghỉ qua đêm.

Đêm khuya lặng gió, bốn phía thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu kỳ quái vang lên. Sở Phi Dương tựa vào một gốc cây cách xa đám Thủy Bảo nhân, ôm lấy Quân Thư Ảnh trong lòng, nhắm mắt dưỡng thần nhưng một khắc cũng không dám ngủ.

Quân Thư Ảnh trong lòng y vẫn đang say ngủ bỗng nhiên khẽ động, Sở Phi Dương mở mắt ra cúi mặt xuống khẽ hỏi: “Làm sao vậy Thư Ảnh? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Quân Thư Ảnh mở to hai mắt, đôi mắt vốn trong suốt hắc bạch phân minh lúc này lại mang theo một chút mê man.Sở Phi Dương cảm thấy một tia không thích hợp, lại gọi một tiếng: “Thư Ảnh?”

Quân Thư Ảnh chớp nhoáng giơ tay lên, bóp lấy cổ Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương hai tay vẫn ôm lấy y như cũ, hơi ngửa đầu, ánh mắt còn gian nan nhìn Quân Thư Ảnh, nhưng không có chút nào giằng co.

“Thư Ảnh, ngươi làm sao vậy?” Sở Phi Dương thấp giọng nói, cánh tay đặt trên lưng Quân Thư Ảnh cũng đang chậm rãi di chuyển, muốn điểm huyệt đạo của y.

Tiểu xà trên cổ tay Quân Thư Ảnh đột nhiên dựng thẳng người, nhanh như cắt hung hăng cắn một cái lên cổ Sở Phi Dương. Sở Phi Dương còn chưa thấy đau đã thấy trong cổ có một dòng cảm giác mát lạnh mạnh mẽ lan rộng ra, trong nháy mắt khiến hắn choáng váng đầu óc, hai mắt nặng trĩu, muốn giữ chặt Quân Thư Ảnh nhưng hai tay vô lực buông thõng xuống.

Cỗ choáng váng này tới quá nhanh, Sở Phi Dương vẫn cố gắng duy trì thanh tỉnh nhưng vô pháp khống chế cơn buồn ngủ đang kéo tới. Giữa tầm mắt mơ hồ lưu lại một hình ảnh cuối cùng, chính là bóng lưng  Quân Thư Ảnh chậm rãi ly khai, từ cổ tay trắng muốt của y tiểu xà trắng như tuyết kia theo cánh tay trườn lên bả vai, ghé vào lỗ tai y tê tê le lưỡi…

Một giọt nước mưa rơi xuống trán, Sở Phi Dương thần trí hỗn độn đã khôi phục lại, hắn mở ra hai mắt, từ trên mặt đất nhảy dựng lên. Bên người đâu còn bóng dáng Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương hung hăng đem thủ lĩnh Thủy Bảo ra tra khảo, mũi kiếm sắc bén dí sát vào cổ của gã, vạch ra một vệt dài mảnh, tiên huyết chậm rãi rỉ ra đỏ thẫm.

“Nói! Băng xà kia rốt cuộc có cái gì cổ quái?! Thư Ảnh đi đâu?!” Sở Phi Dương hai mắt đỏ ngàu cả giận quát, giống như mất đi cả lý trí lẫn ôn nhu, toàn thân sát ý lạnh lùng khiến cho thủ lĩnh kia cả người phát run, ngay cả đám người xung quanh muốn tiến lên can ngăn cũng bị sự cường đại này uy hiếp phải đứng yên tại chỗ.

Bọn chúng cả đời sống ở nơi chướng lệ (bệnh do nhiễm phải chướng khí) ngăn cách với thế giới bên ngoài, cũng xem như chưa từng tiếp xúc với ngoại nhân, đều là ẩn náu phía sau những kỳ môn trận pháp có chút xảo diệu, chưa từng bị bạo nộ và tử vong uy hiếp trực diện như vậy. Thủ lĩnh trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nếu như không có Sở Phi Dương đang túm lấy gã, chỉ sợ gã sớm đã ngã xuống.

“Hiệp… Hiệp sĩ, băng xà cũng không có gì cổ quái, chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không thương tổn Bảo chủ mà băng xà đã nhận định.” Thủ lĩnh thanh âm run run nói, “Thế nhưng, băng xà một khi nhận ra chủ nhân, sẽ lập tức đưa người đến chỗ Tộc trưởng, hoàn thành giao hợp…”

Sở Phi Dương tay phải mạnh mẽ dùng lực đem thủ lĩnh kia ném xuống mặt đất, giận dữ cực điểm nhưng trái lại thanh âm đã bình tĩnh hơn, gằn từng tiếng lạnh như băng nhưng vẫn khiến kẻ khác không rét mà run: “Ngươi vừa nói cái gì?”

“Hiệp sĩ, ta đã từng nói… Tộc trưởng chúng ta trong cơ thể có tà hỏa, chỉ có Bảo chủ mà băng xà nhận định cùng tộc trưởng giao hợp mới có thể giúp Tộc trưởng khắc chế. Cho nên mỗi một đời Bảo chủ chúng ta, vô luận nam hay nữ, chỉ cần là người mà băng xà nhận định, cũng sẽ trở thành Tộc trưởng phu nhân… Hưởng… hưởng thụ tôn vinh.” Thủ lĩnh kia ở giữa ánh mắt đáng sợ của Sở Phi Dương miễn cưỡng nói đến cùng, rốt cuộc đã giải thích rõ ràng.

“Thì ra là như vậy, nguyên lai phương pháp các ngươi cứu người lại là thủ đoạn này…” Sở Phi Dương dùng lưỡi kiếm nhọn đẩy cằm vị thủ lĩnh kia lên, khiến hắn không thể không chậm rãi đứng dậy, “Nếu không muốn chết, lập tức dẫn ta đi gặp Tộc trưởng đại nhân không biết sống chết kia của các ngươi!”“Nếu như hiệp sĩ muốn phá hoại đại hôn của tộc trưởng, ta… ta không thể…” Thủ lĩnh còn muốn kiên trì.

Sở Phi Dương vừa siết chặt kiếm vừa dùng lực, vài giọt tiên huyết dọc theo thân kiếm chảy xuống: “Vậy ngươi sẽ chết, người nếu không muốn chết thì dẫn đường!”

“Hiệp sĩ hạ thủ lưu tình!” Thủy Bảo thủ lĩnh vội vàng nói: “Ta dẫn đường, nhưng mà hiệp sĩ, vị công tử kia là bị băng xà mang đi, băng xà có khả năng ở mê hồn trận pháp này tìm được đường đi một cách nhanh chóng, tối đa trong ngày hôm nay là có thể đến nơi rồi. Tự chúng ta đi, chỉ có thể quanh quẩn trận pháp mà đi, tất nhiên đuổi không kịp vị công tử kia…”

Gã cảm giác được kiếm trên cổ tựa hồ lại ép sâu thêm một chút, vội vàng nói: “Lời ta nói là thật, hiệp sĩ ngay cả giết ta cũng vô dụng. Tóm lại chúng ta có thể dẫn đường nhưng thỉnh hiệp sĩ không cần quá mức nôn nóng thúc giục, bằng không cho dù là chúng ta cũng sẽ mất phương hướng.”

Sở Phi Dương mắt lạnh nhìn gã một khắc, thấy thủ lĩnh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Dẫn đường!” Hắn thu kiếm, dùng thanh âm lạnh lùng ra lệnh.

***

Tại nơi chướng khí đậm đặc nhất, trái lại xuất hiện một thôn lạc, phong thanh thiên lượng, một chút sương mù cũng không có. Toàn bộ sương mù dày đặc đều giống như bị ngăn lại bởi một bức tường vô hình, tựa như bình chướng tự nhiên của thôn lạc này.

Sau lớp sương mù loáng thoáng có một bóng dáng, càng đi càng tới gần. Thủ vệ Vô Vi tộc nhân canh gác ở ngoài thôn giơ vũ khí lên, vẻ mặt cảnh giác nhìn bóng dáng dần dần hiện rõ.

Người trước mặt dung mạo dần dần lộ ra, tuy rằng là một nam nhân xa lạ nhưng trên vai y lại có một con tiểu xà màu trắng, cái này người trong tộc lại quá quen thuộc.

“Mau, mau mời tộc trưởng tới! Băng xà đem tộc trưởng phu nhân đến rồi!”

Có người hô to một tiếng, nhất thời trong thôn xôn xao.

“Nghênh đón tộc trưởng phu nhân!” Tiếng huyên náo liên tục truyền khắp thôn lạc.

Một đôi mắt xuất hiện, đen một màu, màu sắc kỳ lạ bất đồng với Vô Vi tộc nhân, lông mày và tóc cũng đã hoa râm một mảnh.

“Tộc trưởng phu nhân?” Người nọ thấp giọng nói, tựa hồ đối với bầu không khí vui mừng này của toàn bộ tộc cảm thấy có chút mê mẩn, cho đến khi bị hình ảnh kia quét qua tầm mắt.

“Quân…” Lão trừng lớn hai mắt, lại bị người phía sau kéo trở lại.

“Tín chưởng môn, coi chừng bại lộ hành tung.” Mục Giang Bạch một thân cải trang bất đắc dĩ nói, đi cạnh còn có một nam nhân trẻ tuổi dung mạo tuấn mỹ, chính là sư đệ của lão, Nguyên Tình.

“Đó là Quân Thư Ảnh!” Tín Bạch hạ thấp giọng, vội la lên “Hắn rõ ràng là… của đồ đệ ta Phi Dương, hắn sao có thể là tộc trưởng phu nhân gì chứ?”

Nguyên Tình vừa nghe liền khẽ cười một tiếng, cũng thấp giọng nói: “Tín chưởng môn đừng vội, hắn là người đồ đệ ngươi thì vĩnh viễn là người của đồ đệ ngươi rồi, không thành người của kẻ khác được.”

Mục Giang Bạch đối với Nguyên Tình lúc này vẫn còn đùa giỡn thì bất đắc dĩ lắc đầu, lại an ủi Tín Bạch: “Tín chưởng môn, ngươi không cần lo lắng quá mức. Ta nhìn bộ dạng Thư Ảnh, có điểm giống bị mê hoặc tâm trí. Nếu hắn ở chỗ này, Phi Dương chắc chắn cũng tới rồi.”

Tín Bạch cau mày, nhìn Quân Thư Ảnh cách đó không xa đang từng bước từng bước hướng về phía nơi ở của tộc trưởng ở giữa thôn lạc, nhịn không được trong lòng nóng như lửa đốt.

“Phi Dương rốt cuộc đã chạy đi đâu?”

Chương 112: Bổ sung thêm (7)

Phần 7

Nơi ở của Tộc trưởng Vô Vi tộc là một tòa đại điện hết sức đồ sộ, tọa lạc sừng sững ở giữa thôn, nơi rất dễ khiến người khác chú ý tới.

Quân Thư Ảnh bước lên bậc thứ nhất, hai bên bậc tam cấp bố trí hai nhóm Vô Vi tộc nhân.

Cuối đài cao xuất hiện một bóng dáng mạt hỏa hồng sắc, nam nhân cao lớn vẻ mặt lãnh khốc nhìn Quân Thư Ảnh dưới sự dẫn dắt của băng xà đang từng bước một đi tới, suối tóc dài đen như mực lộ ra vẻ chắc chắn và cứng cỏi, đôi mắt mông lung dưới ánh mặt trời càng lộ ra tia dị sắc.

“Nam nhân?” Vô Vi tộc trưởng Doãn Tử giật giật môi, thốt lên.

“Tộc trưởng đại nhân, trên vai vị công tử này là băng xà, chắc chắn đúng là hắn rồi.” Trưởng lão trong tộc từ phía sau chạy lên, ở bên tai Doãn Tử cung kính nói.

Quân Thư Ảnh càng tiến lại gần, đi đến trước mặt Doãn Tử.

Doãn Tử yên lặng nhìn vào khuôn mặt Quân Thư Ảnh, đột nhiên khẽ mỉm cười, vươn tay ra đỡ cằm y: “Tuy không phải nữ nhân khiến ta hơi thất vọng, nhưng mặt khác ta lại rất kinh hỉ.”

Doãn Tử đầu ngón tay còn chưa chạm tới Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh hai mắt vốn mê dại lại đột nhiên bắn ra tia quang mang khác thường, đầy vẻ công kích cùng phản kháng thoảng trong giây lát, không người nào thấy rõ động tác của Quân Thư Ảnh cùng Doãn Tử.

Doãn Tử thu tay lại, máu nhỏ một giọt, vết máu đỏ tươi nhiễm nửa lòng bàn tay.

Quân Thư Ảnh phản kháng khiến băng xà ở trên bả vai y giống như đau đớn lại như uy hiếp mà tê tê le lưỡi. Quân Thư Ảnh cũng đau đớn nửa quỳ trên mặt đất, mồ hôi chảy ròng ròng.

Doãn Tử ngồi chồm hỗm trước mặt y, cười cười nói: “Nhìn ngươi một thân trang phục, hẳn là người không giàu có thì cũng cao sang. Ta không biết băng xà như thế nào lại lựa chọn ngươi, ta cũng hiểu, thân là nam tử mà phải gả cho ta làm vợ sẽ khiến ngươi cảm thấy khó chịu. Thế nhưng băng xà chắc chắn sẽ không sai lầm, độc trong cơ thể ngươi chỉ có ta mới có thể hóa giải, cũng chỉ có ngươi mới có thể hóa giải chi hỏa trên người ta. Cho nên, ngươi cam chịu số phận đi, phu nhân.”

“Ai là phu nhân của ngươi!” Quân Thư Ảnh thần trí hỗn loạn, toàn thân run rẩy cố gắng phản kháng, răng nanh gần như cắn đứt môi, trong ánh mắt hắc bạch phân minh bắn ra quang mang phẫn hận.

“Ngươi a.” Doãn Tử không chút để ý mà khẽ mỉm cười, lại hướng về phái sau vẫy vẫy tay: “Người đâu, đỡ phu nhân về hậu điện. Sai người trong ngoài đại điện bố trí cho tốt, ta muốn sớm cùng phu nhân thành hôn.”

Tộc nhân phía sau cung kính đáp lời, có hai người muốn tiến lên đỡ Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh miễn cưỡng phóng ra mấy mũi ám khí, ngăn cản những người đó tiếp cận.

Doãn Tử nhìn ngân châm vừa rơi xuống liền khiến mặt đất đen sẫm lại, trong mắt hứng thú lại càng đậm.

“Phu nhân tính khí thật tốt, bất quá ta lại thích phu nhân bất thuần phục như vậy.” Doãn Tử cười nói, “Xem ra đêm ‘giải độc’ của chúng ta sẽ không quá buồn tẻ vô vị rồi.”

Quân Thư Ảnh cắn răng không lên tiếng, âm thầm tích tụ nội lực, toan đào thoát đã thấy Vô Vi tộc trưởng trước mặt đứng dậy, bàn tay nhẹ nhàng vừa chuyển động, Quân Thư Ảnh trong nháy mắt liền cảm thấy trong cơ thể tựa hồ có vô số hàn khí chạy loạn, ngay cả máu tươi cũng đều bị lạnh đóng thành băng vụn.”

Doãn Tử nhìn Quân Thư Ảnh thần chí mơ hồ ngã xuống đất liền thu tay về, khom lưng ôm lấy y đi về phía hậu điện.

***

Phù dung trướng ấm áp, hương yên lượn lờ.

Doãn Tử ngồi ở bên nhìn Quân Thư Ảnh đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, mặt có vẻ hơi nhợt nhạt, mi gian ưu sầu không một chút giãn ra.

Doãn Tử vươn tay, tựa hồ giống như tò mò, trên khuôn mặt láng mịn nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

“Người Trung Nguyên đúng là không giống với Vô Vi tộc nhân chúng ta, ngay cả diện mạo so với tộc nhân cũng đều tinh tế.” Doãn Tử ý cười trên mặt bình luận, “Chẳng trách lão Tộc trưởng luôn luôn đem Tộc trưởng phu nhân giấu đi không chịu bày ra trước mặt mọi người.”

Phía sau trưởng lão khom lưng nói: “Phu nhân là thuộc về một mình Tộc trưởng, tộc nhân khác không có quyền nhìn thấy.”

Doãn Tử cúi người, đem mặt lại gần khuôn mặt Quân Thư Ảnh, dường như muốn hôn môi y lại nghe bên tai một tiếng ‘tê tê’ không hảo ý. Bạch xà trên bả vai Quân Thư Ảnh dựng thẳng người, há to miệng hướng về phía gã cáp khí.

Doãn Tử vội đứng lên, bực mình nói: “Con rắn chết tiệt này thật sự là phiền phức.”

Trưởng lão bước lên phía trước nói: “Tộc trưởng nhẫn nại thêm mấy ngày. Nhìn bộ dạng băng xà, có lẽ phu nhân vừa mới trúng hàn độc không lâu, băng xà hiện tại sẽ không để cho bất luận người nào tới gần phu nhân.”

Doãn Tử vẻ mặt bất mãn đứng thẳng người. Gã từ nhỏ tới giờ luôn luôn chờ đợi ngày này, chờ đợi băng xà mang mệnh định chi nhân (người định đoạt số mệnh)của mình tới. Mệnh định chi nhân hiếm có của gã chẳng những không xấu xí tầm thường ngược lại bộ dáng còn tuấn mỹ, khí chất xuất chúng. Hiện tại, người đã nằm trước mặt, gã lại không thể chạm vào, cái này chẳng phải là càng uất nghẹn hơn sao?

“Chờ ta cùng hắn bái lạy thiên địa, viên phòng, rồi sẽ đem con rắn không biết điều này chặt ra làm canh!” Doãn Tử nổi giận đùng đùng hạ lệnh.Trưởng lão biết rõ tính tình tộc trưởng, chỉ có thể bất đắc dĩ ứng đáp.

Liên tiếp ba ngày, Quân Thư Ảnh đều ở trong hôn mê. Vô Vi tộc trưởng tựa hồ đối với vị ‘phu nhân’ tương lai này hết sức yêu thích, việc cho ăn cho uống đều tự mình làm, không để cho kẻ khác nhúng tay vào. Nhưng mà mỗi khi muốn có hành động quá phận là liền bị băng xà kiên thủ ở bên người Quân Thư Ảnh uy hiếp, khiến cho tộc trưởng hỏa khí sục sôi.

Đêm khuya thanh vắng, Vô Vi tộc nhân canh gác ở ngoài cửa cũng đã ngủ gà ngủ gật. Người trong phòng mấy ngày nay đều không có dấu hiệu thanh tỉnh khiến cho bọn chúng nới lỏng cảnh giác.

Trong phòng lờ mờ vẫn có dược hương lượn lờ, Quân Thư Ảnh nằm trên giường đột nhiên mở to hai mắt, đôi mắt đen nhánh không chút nào giống như vừa từ trong hôn mê tỉnh táo lại.

Quá nửa đêm, sự tĩnh lặng bị từng đợt la thanh (tiếng cồng chiêng) dồn dập phá vỡ, tộc trưởng từ trong giấc mộng bừng tỉnh, khoác lên y phục, bực mình đi ra ngoài.

“Tộc trưởng, phu nhân… phu nhân không thấy đâu!” Có người thở hồng hộc báo lại, “Mọi người đã tìm kiếm khắp nơi.”

Doãn Tử trừng to mắt, tức giận bước tới hai bước, truy vấn: “Người canh gác đâu?”

“Tựa hồ bị chuốc mê dược.” Kẻ vừa chạy đến hổ thẹn trả lời.

Doãn Tử khí trầm xuống, suy nghĩ một chút nói: “Hắn trúng độc, lại có băng xà ở bên người nên nhân lúc hắn còn chưa chạy xa các ngươi xung quanh đại điện hảo hảo lục soát, một góc nhỏ cũng không được bỏ sót.”

Người nọ lĩnh mệnh, liền vội vội vàng vàng chạy đi. Doãn Tử nhìn bầu trời đêm được ánh lửa rọi sáng, híp mắt nhỏ giọng: “Ngươi là mệnh định chi nhân của chúng ta, ngươi cho rằng ngươi có thể trốn thoát sao?”

Quân Thư Ảnh giờ phút này nội lực không khá hơn là mấy, Vô Vi tộc nhân trong điện lại quá nhiều, bất đắc dĩ chỉ có thể hoảng hốt mà tận lực chạy bừa tới nơi ít người thấy.

Trong tai tiếng truy bắt của Vô Vi tộc nhân mà y nghe không hiểu đang cấp tốc dội đến gần. Quân Thư Ảnh chỉ có thể cắn răng bám víu bên hòn giả sơn, vừa mới nhảy xuống phía dưới loạn thạch để ẩn thân, liền có hai nhóm Vô Vi tộc nhân từ hai phía chạy tới, tại hòn giả sơn chạm mặt nhau rồi lại tản ra tìm kiếm.

Quân Thư Ảnh âm thầm thở ra một hơi, bạch xà bên tai vẫn còn đang dùng thân thể lạnh như băng quấn lấy vai y, thỉnh thoảng le lưỡi phát ra thanh âm kỳ quái, vứt cũng vứt không được.

Quân Thư Ảnh chán ghét nhắm mắt lại, lúc này nội lực mỏng manh, trên người trong lúc đào thoát bị một chút trầy xước, đúng là chật vật không chịu nổi. Quân Thư Ảnh không nhịn được cắn răng thấp giọng nói: “Sở Phi Dương, ngươi rốt cuộc ở đâu?”

Bên tai bất thình lình truyền đến một tiếng động nhỏ, Quân Thư Ảnh quay đầu lại, đột nhiên thấy một đôi mắt to sáng xuất hiện bên cạnh. Y thiếu chút nữa hô lên một tiếng, gắt gao cắn răng nhịn xuống được, lại quyết đoán đưa tay công kích.

“A, đau quá!” Người nọ cố nén, rên nhẹ một tiếng. Tuy rằng hai người âm thanh tạo ra cũng không tính là lớn, nhưng lại khiến cho Vô Vi tộc nhân đang lục soát ở xung quanh chú ý tới, bốn năm người cầm đuốc cùng vũ khí chậm rãi chạy về phía hòn giả sơn.

Quân Thư Ảnh còn chưa nhìn rõ người bên cạnh là ai, người đó đã mạnh mẽ đem một tấm áo choàng màu tối trùm lên cả hai. Áo choàng dưới ánh lửa sặc sỡ cùng với bóng núi đá xung quanh không thể phân biệt, tộc nhân chạy tới nơi nhìn bốn phía một lượt, lại chậm rãi tản ra xung quanh lùng sục.
Quân Thư Ảnh động đậy, người nọ khẽ hư một tiếng: “Đừng động, Quân Thư Ảnh, là ta, Yến Kỳ!”

Quân Thư Ảnh hơi trợn trừng hai mắt, trong bóng đêm con ngươi sáng trong mở to nhìn một lát.

“Ngươi không phải là bị bọn chúng bắt sao?” Quân Thư Ảnh nửa ngày mới khe khẽ hỏi, bọn họ đang ở tình thế này chẳng phải là vì chạy tới nơi chướng khí quỷ dị để cứu tên gia hỏa này hay sao?

Yến Kỳ há miệng, trong bóng đêm ngoài một đôi con ngươi còn lộ ra vài chiếc răng trắng muốt: “Ta đã thoát ra rồi!”

“Vậy tại sao ngươi còn ở nơi này?” Quân Thư Ảnh nghi ngờ hỏi.

“Ta chạy ra không được a, không tìm thấy lối ra ở đâu.” Yến Kỳ không hề xấu hổ mà trả lời.

“…” Quân Thư Ảnh không biết nên nói cái gì.

Yến Kỳ sao lại không biết y đang suy nghĩ gì, lại nhẹ giọng nói: “Ngươi đừng nghĩ là ta rất ngu ngốc. Nơi này của bọn chúng đúng là rất kỳ quái, khắp nơi đều là trận pháp, ngoại nhân căn bản đừng mơ tưởng có thể thoát ra ngoài.”

“Ngươi loanh quanh ở đây đã bao lâu?” Quân Thư Ảnh không hề tranh chấp vấn đề kia, ngược lại hỏi.

“Rất nhiều ngày rồi, bọn chúng mới bắt ta đến đây không đến hai ngày ta liền chạy thoát. Bất quá, ta đã đem Thiên Hạ Vô Song cổ thư lưu lại cho bọn chúng, cho nên bọn chúng không thèm truy tìm ta.”

Hai người lại trầm mặc một hồi.

Yến Kỳ đột nhiên mở miệng nói: “Quân Thư Ảnh, ngươi đã đến đây, hẳn là Sở đại hiệp và Thanh đại ca cũng tới?”

Quân Thư Ảnh bất đắc dĩ thở dài: “Ở nơi quái quỷ này ta sợ bọn họ tự lo cho mình cũng không nổi, đừng nghĩ tới việc chờ bọn họ tới cứu.”

“Nga.”

Một lát sau, Yến Kỳ lại nhịn không được mở miệng nói: “Con rắn trên vai ngươi là từ đâu ra?”

“Câm miệng!” Quân Thư Ảnh đang cố gắng khôi phục nội lực, tức giận quát mắng.

Yên Kỳ chỉ có thể ngoan ngoãn mà ngậm miệng, hai tay chống lên tấm áo choàng phủ trên hai người, tạm thời cùng nhau ở nơi an toàn này.

Quân Thư Ảnh vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa suy nghĩ làm thế nào để thoát khỏi nơi này. Y cảm thấy đại điện này cũng là rất quỷ dị, lời Yến Kỳ nói khắp nơi đều tràn ngập trận pháp cũng có thể là thật. Y một mình còn không dám chắc có thể thoát thân huống chi bên người lại còn có thêm Yến Kỳ cái gì cũng không biết này.

Cùng Vô Vi tộc trưởng trực diện xung đột, nếu là trước kia Quân Thư Ảnh hoàn toàn không thèm để mắt tới gã. Nhưng lúc này long du thiển đàm (rồng sa đầm cạn: rơi vào hoàn cảnh bất lợi) chính mình lại bị vây hãm trong địa phận của kẻ khác, y cũng không còn dám mạnh miệng như vậy.

Sở Phi Dương cũng không biết thế nào…

Ai, rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Quân Thư Ảnh có chút lo lắng lại nhức đầu, khẽ thở dài một hơi.

Yến Kỳ ở một bên nhỏ giọng nói: “Quân Thư Ảnh, ngươi không cần lo lắng. Thanh đại ca nhất định sẽ tới cứu ta, Sở đại hiệp cũng tới cứu ngươi, hai người bọn họ liên thủ tuyệt đối san bằng nơi này.”

Người này một chút cũng không biết tự cứu lấy mình vậy mà đối với người khác lại tin tưởng như vậy! Quân Thư Ảnh im lặng, thật sự là không có lời nào để nói.

Người ngốc một chút cũng tốt. Thanh Lang lúc trước lo lắng hắn nếu một thân một mình rơi vào hang sói sẽ chịu gian khổ rồi lo âu tổn hại sức khỏe, quả thực chính là uổng phí cảm tình.

Sắc trời dần sáng, Quân Thư Ảnh cảm thấy thể lực đã khôi phục gần như bình thường. Nếu không phải trong cơ thể có hàn độc bị Vô Vi tộc trưởng kia khống chế thì y đã chắc chắn một đường giết người mà thoát ra ngoài.

Quân Thư Ảnh hít một hơi dài, kéo Yến Kỳ lên: “Đi thôi.”

Yến Kỳ ôm lấy áo choàng nhíu mày nói: “Phải tự mình chạy đi sao? Trốn ở đây cũng không tệ lắm, ta biết đi nơi nào để lấy đồ ăn. Vần là nên chờ Thanh đại ca…” Thanh âm của hắn ở giữa ánh nhìn chằm chằm của Quân Thư Ảnh càng ngày càng yếu dần, rồi tắt hẳn.

“Đi!” Quân Thư Ảnh quả thực có điểm hung dữ nói.

Chương 113: Bổ sung thêm (8)

Phần 8

Yến Kỳ vẻ mặt không tình nguyện đứng dậy, theo Quân Thư Ảnh bò ra ngoài.

Bởi vì nơi này ban đêm đã được lục soát mấy lần, hiện tại tạm thời không có người tuần tra. Quân Thư Ảnh lợi dụng lúc này dẫn theo Yến Kỳ chạy ra ngoài.

Cách bố trí phòng ốc nơi này rất khác biệt so với Trung Nguyên, Quân Thư Ảnh cũng không dám chắc mình sẽ chạy đúng hướng hay không, nhưng mà y không thích cảm giác ngồi một chỗ chờ chết. Lại nói, Yến Kỳ ngốc nghếch cái gì cũng không dám làm này, ngồi không chờ Sở Phi Dương và Thanh Lang tới cứu… Loại tự đắm mình trong truỵ lạc này y không có khả năng!

Sắc trời từ tờ mờ dần sáng rõ, cảm giác đã đi được một lúc khá lâu, nhưng vẫn như cũ không thấy đại môn ở đâu, ngay cả tường ngoài cũng không tìm thấy, Quân Thư Ảnh nhịn không được trong lòng thầm nguyền rủa, đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì!

“Phu nhân, ngươi thật cao hứng a, hiện tại ngươi cũng nên kiềm chế tâm tưởng đi. Ngươi thân thể không thích hợp để chạy, sao lại tự mình cực khổ bản thân như vậy?” Một đạo âm thanh đột nhiên vang vọng.

Quân Thư Ảnh mạnh mẽ đem Yến Kỳ đẩy vào một góc tối, quay đầu nhìn xung quanh, nhưng không hề thấy một bóng người. Ngoại trừ đạo âm thanh vừa mới vang lên, nơi này xung quanh vẫn là tĩnh lặng.

“Phu nhân?” Yến Kỳ kinh ngạc nhỏ giọng nói.

Thanh âm kia lại đột nhiên cười nói: “Phu nhân, ngươi quả nhiên không biết sự lợi hại của Vô Vi trận pháp. Ta bây giờ đang đứng trước mặt ngươi, ngươi vẫn không nhìn thấy sao?”

Thanh âm kia tựa hồ rất xa lại lại tựa hồ rất gần bên tai, Quân Thư Ảnh chán ghét loại hành động cố làm ra vẻ huyền bí này, dứt khoát xoay người một cái, đem ám khí trong tay áo bốn phía phóng ra.

Ám khí phản chiếu ánh sáng mặt trời, hướng bốn phía bay đi, nhưng trong nháy mắt đều mất hút như bị ẩn giấu dưới một tầm bình chướng vô hình. Thế nhưng dựa vào vài tiếng vũ khí sắc bén găm vào da thịt, Quân Thư Ảnh biết mình đã đánh trúng đối phương.

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng, đang muốn công kích thì cánh tay lại bị người khác mạnh mẽ kéo lấy, một cỗ đại lực kéo y sang bên phải.

“Phu nhân, ngươi hạ thủ thật độc ác, đúng là không thể khinh thường ngươi.” Đạo thanh âm nọ lần này rõ ràng vang bên tai, một cỗ hơi thở ấm áp phun lên cổ khiến Quân Thư Ảnh cảm thấy buồn nôn.

“Ngươi chịu chết đi!” Quân Thư Ảnh nghiến răng nói, đồng thời quay người lại, một chưởng đánh trúng ngực Doãn Tử.

Doãn Tử có chút miễn cưỡng tránh một chưởng kia, chờ lúc Quân Thư Ảnh lại muốn xuất thủ thì gã ra nhanh nhẹn ra tay khống chế trước, khiến hàn độc trong cơ thể Quân Thư Ảnh phát tác. Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy kinh mạch lại bị một cỗ hàn lưu bóp nghẹt, dưới chân mềm nhũn, ngay cả công kích cũng không còn khí lực.

Doãn Tử thở dốc một hơi, cũng vì vừa rồi mạo hiểm mà lảo đảo. Nếu như vừa rồi gã có chút chần chừ chỉ sợ hiện tại đã bị Quân Thư Ảnh đả thương. ‘Mệnh định chi nhân’ này của mình, thật đúng là không thể qua loa đại khái.

Gã đi đến bên người Quân Thư Ảnh, đưa tay muốn đỡ lấy y, nói: “Phu nhân, không cần mưu đồ đào tẩu. Cùng ta trở về phòng đi, ngươi thân thể rõ ràng không khỏe, phải nghỉ ngơi thật tốt. Ngươi yên tâm, tộc trưởng phu nhân của Vô Vi tộc ta từ trước đến nay đều là người tôn quý nhất, hưởng thụ mọi vinh sủng. Chờ sau khi ngươi cùng ta thành hôn viên phòng, cho dù không còn bị hàn độc giữ chân, ngươi cũng sẽ không muốn rời đi.”

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp đáp lời thì một cỗ cuồng phong không biết từ đâu bất thình lình mãnh liệt phát tác, Vô Vi tộc nhân vốn đã trúng ám khí của y nhất thời có chút luống cuống tay chân, xiêu vẹo ngã xuống đất ngước mắt nhìn bốn phía, muốn tìm ra là kẻ nào đang tác quái.

Quân Thư Ảnh nâng tay áo che mắt, chỉ nhìn thấy Cao Phóng bóng dáng đột nhiên xông vào trận chiến, giống như xuất hiện từ khoảng không, theo sát phía sau y chính là Tín Vân Thâm và Thanh Lang. Thanh Lang vừa mới nhảy vào, thấy Yến Kỳ đang núp ở một góc tường, sớm bước một bước dài vọt lên, đem người gắt gao ôm vào trong ngực.

Phía sau lại xông tới vài người, trong cuồng phong chỉ nhìn thấy hình như là bóng dáng hai lão đầu cùng một người trẻ tuổi, Quân Thư Ảnh có chút ngờ ngợ, còn chưa nhìn rõ thì chính mình đã bị một cỗ mạnh mẽ kéo lên, tiến vào trong một vòng tay ấm áp.

“Đừng động, Thư Ảnh, là ta.” Thanh âm Sở Phi Dương vang ở bên tai. Quân Thư Ảnh gắng gượng tích tụ khí lực chống cự lại hàn độc trong cơ thể vừa đúng lúc lập tức trút ra sạch sẽ.
“Ngươi từ đâu tới? Dám tự mình xông vào cấm địa Vô Vi tộc ta, thực là không biết sống chết!” Mấy gã trường lão Vô Vi tộc chắn ở trước người Doãn Tử, nổi giận lớn tiếng quát.

Thanh Lang bởi vì những ngày qua mỗi ngày đều phải vòng tới vòng lui ở đủ loại mê hồn trận, đại hỏa khí bừng bừng, lúc này đang ôm Yến Kỳ nhiều ngày không thấy mặt, khối lo lắng trong lòng nặng trĩu như đá, tích góp từng chút một nhiều ngày tính khí cũng đã muốn bạo phát mạnh.

Thanh Lang hừ lạnh một tiếng: “Vậy cũng đúng lúc, hôm nay thật muốn nhìn ai là kẻ cuối cùng phải chết!”

Mấy ngày qua phải phá giải mọi loại trận pháp huyền diệu, Cao Phóng gần như không được nghỉ ngơi, lúc này đã mệt mỏi đến tiều tụy. Tín Vân Thâm nhìn mà thấy trong lòng xót xa, lúc này đã sớm kìm nén không được, rút trường kiếm ra nhảy vào trận địa, nghiến răng nghiến lợi muốn đại sát một trận.

Mục Giang Bạch cùng Nguyên Tình bảo vệ Cao Phóng, có chút bất đắc dĩ lại không có khả năng can ngăn: “Mọi người trước không nên đánh, trước không nên đánh…”

Sở Phi Dương đem Quân Thư Ảnh  đưa tới, Mục Giang Bạch liền kéo hắn lại, nói: “Phi Dương, ngươi mau khuyên Thanh Lang và Vân Thâm, hiện tại không thể đánh. Vô Vi tộc nhân không phải gian ác, cũng chưa làm chuyện thương thiên hại lý(không có tính người). Còn nữa, nếu như giết chết toàn bộ Vô Vi tộc nhân thì phải làm sao. Nơi này là một mảnh thổ địa có lối vào nhưng không có lối ra, không có tộc nhân dẫn đường, chúng ta cũng sẽ bị vây hãm ở nơi này, rốt cuộc ra không được.”

Sở Phi Dương quay đầu đem ánh mắt xuyên qua mọi người bắn về phía Quân Thư Ảnh, ánh mắt băng lãnh nhìn nhau một lát, hắn thấp giọng hừ một tiếng: “Sư phụ không cần nhiều lời. Mọi người mấy ngày liên tiếp lửa giận ứ đọng giờ đã có nơi để phát tiết.Thỉnh người giúp ta chiếu cố Thư Ảnh là tốt rồi.”

Mục Giang Bạch nhìn Sở Phi Dương quay đầu xông về phía trận chiến, chỉ có thể lắc đầu liên tục: “Sao ngay cả Phi Dương cũng kích động như vậy… Ai!”

“Lão sư phụ, ngươi quá già rồi, ngươi không hiểu đâu. Bọn chúng dám bắt ta, Thanh đại ca không tức giận mới là lạ, hừ… Tên tộc trưởng kia dám gọi Quân Thư Ảnh là phu nhân, Sở đại hiệp không bị kích động mới là lạ.” Yến Kỳ ở một bên mở miệng nói, hắn lại nhìn một chút đôi mắt xanh đen một mảnh cùng vẻ mặt mệt mỏi của Cao Phóng, tiếp tục nói, “Cao Phóng đều bị mệt thành ra như vậy, Tín Vân Thâm không muốn giết người mới là lạ.”

Quân Thư Ảnh hai mắt vốn đang sáng rực nhìn chằm chằm ở nơi chiến cuộc, vừa nghe Yến Kỳ đầy miệng lý luận liền hung tợn trừng mắt liếc hắn một cái: “Câm miệng!”

“Câm miệng thì câm miệng…” Yến Kỳ hơi cong môi lẩm bẩm, ngồi chồm hỗm một bên không thèm mở miệng nữa.

Nguyên Tình cùng với Mục Giang Bạch liếc nhau, đều là bất đắc dĩ lắc đầu.

Doãn Tử võ công hoàn toàn không phải là đối thủ của Sở Phi Dương, nội ngoại đại điện mọi loại trận pháp đều đã bị Cao Phóng phá giải gần hết. Không có thiên thời địa lợi phụ trợ, Doãn Tử rất nhanh bị Sở Phi Dương chế trụ, một thanh cương kiếm đặt trên cổ.Vô Vi tộc nhân thấy tộc trưởng đã rơi vào trong tay đối phương, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, một hồi hỗn loạn mới có thể chấm dứt. Trong đám tộc nhân lúc trước có không ít người bị ám khí của Quân Thư Ảnh gây thương tích, mặc dù không phải kịch độc nhưng cũng là cảm thấy đau đớn không thôi. Hiện tại lại bị Thanh Lang cùng với Tín Vân Thâm vây đánh một trận, người bị thương vô số, đều chật vật không chịu nổi.

Tín Bạch chẳng biết từ nơi nào chạy tới, trong tay giơ lên một quyển sách cao giọng nói: “Mục đại sư, tìm được rồi, cổ thư ‘Thiên Hạ Vô Song’!”

Doãn Tử trông thấy Tín Bạch, lại nhìn về phía Sở Phi Dương, tuy rằng bị kiếm đặt trên cổ nhưng vẫn bình tĩnh như trước: “Các chính là vì ‘Thiên Hạ Vô Song’ mà tới?”

“Ngươi nói đi!” Sở Phi Dương vẻ mặt bình tĩnh, thấp giọng nói.

Doãn Tử thả tay, đem vũ khí vứt trên mặt đất, quệt quệt khóe môi nói: “Hôm nay ta tài nghệ không bằng người, bị vị hiệp sĩ này khống chế, ta không có lời nào để nói. Nhưng các vị vẫn là đang ở địa phận Vô Vi tộc ta. Vừa rồi lão tiên sinh kia nói đúng, nếu không có tộc nhân ta dẫn đường, các ngươi cả đời cũng đừng nghĩ ra khỏi đây. Cho nên, ta vẫn còn có tư cách đưa ra một chút điều kiện.”

“Nga?!” Sở Phi Dương nhướn mày, lại chẳng nói gì.

Doãn Tử không biết hắn suy nghĩ cái gì, chỉ có thể tiếp tục nói: “Cổ thư và vị tiểu công tử có thể nhận biết cổ văn tự kia các ngươi có thể mang đi, ta cũng sẽ thả toàn bộ người, còn phái người đem các vị ra khỏi lãnh địa Vô Vi tộc. Nhưng…”

Ánh mắt của gã bắn về phía Quân Thư Ảnh: “Nhưng vị công tử này, các ngươi không thể mang đi!”

Trên cổ mạnh mẽ truyền đến một trận đau đớn sắc bén, tiên huyết nóng ấm chảy xuống cổ áo.

Doãn Tử lúc trước chứng kiến Quân Thư Ảnh được Sở Phi Dương ôm vào trong ngực hoàn toàn không kháng cự, cũng đã cảm thấy quan hệ giữa hai người hẳn là không tầm thường, lúc này trên thân kiếm truyền đến cơn tức giận không thể đè nén lại càng khiến gã khẳng định.

Doãn Tử bởi vì đau đớn mà nhíu mày, rồi lại không lưu tâm, cười cười như cũ nói: “Vị công tử kia được băng xà lựa chọn, thể chất trời sinh cùng ta tương phối. Hắn cùng với ta là mệnh định chi nhân, bất luận ngươi cùng hắn là quan hệ như thế nào ngươi đều không thể ngăn cản.”

Sở Phi Dương mâu sắc trầm xuống, trên mu bàn tay nắm chuôi kiếm gân xanh nổi lên.

“Ngươi không nghe một chút điều kiện của ta sao?” Sở Phi Dương dùng âm thanh lạnh như băng nói: “Ngươi phái người dẫn chúng ta ra ngoài, Thiên Hạ Vô Song chúng ta muốn mang đi, tiểu công tử nhận biết cổ thư kia chúng ta muốn mang đi, vị công tử này ngươi nói, chúng ta cũng muốn mang đi. Đổi lại Vô Vi tộc nhân ngươi bình yên vô sự, thoát khỏi huyết tẩy, vậy ngươi cảm thấy thế nào?”

Sở Phi Dương sắc mặt bình tĩnh khiến người khác không nhìn ra là thật hay giả, ngay cả Thanh Lang cũng dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Sở Phi Dương, đoán không ra toan tính trong lời nói của hắn.

Doãn Tử cười nhạt: “Vị công tử kia trúng hàn độc, chỉ có ta mới có khả năng giúp hắn giải độc, nếu không hắn sẽ phải chịu độc khí xâm phạm, đau đớn bất kham. Cái này cũng là không cần lo lắng sao?”

Sở Phi Dương còn chưa kịp mở miệng lần nữa, Nguyên Tình đột nhiên nói: “Sở đại hiệp, Doãn tộc trưởng, hai vị nghe ta nói một lời. Chúng ta cũng không có thâm cừu đại hận, tự tiện xông vào lãnh địa Vô Vi tộc là chúng ta đường đột mạo phạm, nhưng các ngươi trước lén vào Thiên Nhất giáo bắt người, cái này cũng là ám muội. Hiện giờ chúng ta nhất định phải đem Yến công tử và Quân công tử đi, nhưng sẽ đem cổ thư nguyên vẹn trả lại, còn có thể để Yến công tử đem cổ văn tự hắn biết dốc lòng truyền thụ. Hỏa độc trong cơ thể Tộc trưởng, ta có biện pháp giúp tộc trưởng khai giải, cũng là thỉnh tộc trưởng giúp Quân công tử giải hàn độc. Như thế chẳng phải tất cả đều vui vẻ? Ta biết, các ngươi muốn hóa giải thể chất trời sinh thiếu sót của Vô Vi tộc nhân thì Thiên Hạ Vô Song cổ thư là không thể thiếu. Tộc trưởng, ngươi chẳng lẽ không vì tộc nhân của ngươi suy nghĩ một chút?”

Doãn Tử ánh mắt hướng về phía Quân Thư Ảnh, thâm ý trong đôi mắt khiến người ta nhìn không thấu. Quân Thư Ảnh thấy ánh mắt của gã, nhưng chỉ là chán ghét mà nhìn lại.

Cái gì mà ‘mệnh định chi thuyết’, thoạt nhìn ngoại trừ tiểu xà trên vai y diễu võ dương oai, y tựa hồ hoàn toàn không thể bị ảnh hưởng bởi ‘Mệnh vận thiên định’ mà Vô Vi tộc nhân xưa nay vô cùng tôn sùng.

Doãn Tử khóe môi cười khổ, cuối cùng gật đầu nói: “Ta chấp nhận. Ta xem phu nhân… dường như cũng không có ý muốn lưu lại trong tộc.”

Chương 114: Bổ sung thêm (9)

Phần 9

“Hắn còn dám gọi phu nhân?!” Yến Kỳ ngoắc miệng.

Thanh Lang đi đến bên cạnh, đưa tay khép quai hàm hắn lại, lắc đầu nói: “Bớt lo chuyện người khác!”

Sở Phi Dương nặng nề hừ lạnh một tiếng, thu hồi kiếm trong tay, quay đầu đi về phía Quân Thư Ảnh. Bởi vì đề nghị của Nguyên Tình, nên mọi người chỉ có thể trước tiên ở lại Vô Vi tộc.

Sở Phi Dương đem chuyện phát sinh mấy ngày nay nói với Quân Thư Ảnh. Trên đường cùng với Thủy Bảo nhân đi tới đây, hắn gặp được Thanh Lang và Tín Bạch. Nguyên lai hai người bọn họ trước đã gặp nhau, lúc đó cũng là đang tìm đường, nhưng mà trận pháp nơi này thật sự quỷ dị, mặc dù có Cao Phóng và Nguyên Tình hai người, nhưng mọi người vẫn là giống như con vịt choáng đầu mất phương hướng.

Có Thủy Bảo nhân dẫn đường, lại có Cao Phóng trên đường gặp trận phá trận, cuối cùng hôm nay mọi người cũng chạy được tới đây.

Tín Bạch là vì Thiên Hạ Vô Song mà đến, Mục Giang Bạch mang theo Nguyên Tình đến đây là vì tìm phương pháp cứu chữa cơ thể thụ tổn nghiêm trọng nhiều năm trước.

“Ta chỉ một đêm là tới nơi, vậy mà các ngươi lại mất tới ba ngày. Uổng phí bản thân ngươi thiên hạ đệ nhất, cũng có chuyện làm không được a!” Quân Thư Ảnh hừ nhẹ một tiếng.

“Đúng, đúng, chỉ trách ta không tới sớm, khiến ngươi chịu khổ rồi.” Sở Phi Dương cười cười tiếp cận, muốn gần gũi y.

‘Tê tê’ một tiếng uy hiếp không mang hảo ý, Quân Thư Ảnh vội đem Sở Phi Dương đẩy ra.

“Nó… Nó làm cái gì vậy?” Sở Phi Dương chỉ vào tiểu xà trên vai Quân Thư Ảnh đang dựng thẳng người trừng mắt nhìn hắn chằm chằm, kinh ngạc nói.

Quân Thư Ảnh thở dài bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không biết. Thứ này ta ném đi không được, đánh cũng không chết, chỉ có thể để nó như vậy. Nó một mực không cho phép người khác tới gần ta.”

Sở Phi Dương híp mắt nói: “Một mực không cho phép? Chẳng lẽ lúc trước còn có người dám gần gũi ngươi như vậy sao?! Là tộc trưởng không biết trời cao đất dày kia?!”

Quân Thư Ảnh bực mình gật gật đầu: “Chính là hắn!” Suy nghĩ một chút lại nói: “Bất quá bị con rắn này hù dọa mà lùi lại, bằng không ta sớm đã giết chết hắn!” Quân Thư Ảnh nhếch mép rút ra một cây ngân châm, quơ quơ trước mặt Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vốn là lửa giận cũng bị bộ dạng này của y dập tắt, đưa tay áp chế ám khí, cười nói: “Thư Ảnh, ngươi đối với vi phu trung trinh bất nhị như vậy, vi phu thật sự là cảm động đến tột cùng.”

“Tránh!” Quân Thư Ảnh thu ám khí, thuận tay đẩy khuôn mặt cười cười đang áp sát của Sở Phi Dương ra. Tiểu xà trên bả vai y cũng theo y cáo mượn oai hùm đối với Sở Phi Dương muốn cạp một cái.

Sở Phi Dương nhíu mày không vui nói: “Bất quá vật này ngay cả ta cũng không cho phép gần gũi ngươi, thật đáng ghét!”

Quân Thư Ảnh ngửa đầu bỏ đi: “Ta lại cảm thấy rất tốt!”

Bất quá, thời điểm màn đêm buông xuống…

“A! Con rắn chết tiệt này!” Sở Phi Dương kêu to một tiếng vang vọng tiểu viện khách nhân đang trú ngụ.

Thanh Lang từ trên người Yến Kỳ bò dậy, chép chép miệng nói: “Sở huynh làm sao vậy? Bị Thư Ảnh mưu sát sao?”

“Ngô… Thanh đại ca… tới…” Một đôi tay dưỡng tôn xử ưu (sống trong an nhàn sung sướng) mềm mại vươn lên, đặt ở trên cổ Thanh Lang, ngay cả đôi chân dài cũng nhịn không được mà quấn lấy.

“Ngươi đúng là tiểu yêu tinh!” Thanh Lang thở gấp một tiếng, hung dữ như hổ mà bổ nhào tới…

“Đại sư huynh gặp nạn!” Tín Vân Thâm mạnh mẽ ngóc đầu dậy.

Một chân không chút khách khí mà đạp một cái, Tín Vân Thâm suýt nữa bị văng khỏi giường.

“Không ngủ đi còn kêu gào cái gì, giết ngươi!” Cao Phóng ánh mắt mệt mỏi mở không ra, sợi tóc hỗn độn, ôm lấy chăn, cả giận nói.

“Nga, ngươi ngủ, ngươi ngủ, ta không ồn ào nữa.” Tín Vân Thâm vội vàng sáp lại gần đem người ôm chặt, vỗ vỗ trấn an: “Ta cùng ngươi ngủ.”

Sở Phi Dương xách đuôi tiểu xà lên, hung tợn nói: “Ta một ngón tay bóp chết nó, xem nó còn thế nào phá hỏng chuyện tốt của người khác!”
“Đừng…” Quân Thư Ảnh lời còn chưa dứt, Sở Phi Dương đã hạ thủ dùng sức bóp lấy tiểu xà đang vặn vẹo kia.

Tiểu xà còn chưa bị gì thì Quân Thư Ảnh đã thấy dưới chân mềm nhũn, nặng nề ngã xuống bên giường.

“Thư Ảnh, ngươi làm sao vậy?” Sở Phi Dương bước lên phía trước đỡ lấy y.

Quân Thư Ảnh ôm chân xoa nhẹ, nhíu mày nói: “Ta trúng hàn độc của nó, hình như thân thể thỉnh thoảng lại giống như bị nó khống chế.”

Sở Phi Dương nghe xong liền mang con rắn kia cẩn thận thả lên vai Quân Thư Ảnh rồi lại dùng ngón tay sờ sờ lên đầu nó. Con vật kia lại hoàn toàn không lĩnh tình, lập tức cạp hắn một cái rồi thuận theo cánh tay Quân Thư Ảnh trườn xuống, quấn lấy cổ tay y.

“Thư Ảnh, người thế nào? Đều tại ta lỗ mãng.” Sở Phi Dương đau lòng kéo bắp chân Quân Thư Ảnh qua, nắn nắn.

Quân Thư Ảnh lắc đầu nói: “Không sao, nhưng mà như vậy cũng là rất phiền phức.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, Sở Phi Dương lắc đầu than thở: “Quên đi, ta hôm nay vẫn là thành thành thật thật ôm ngươi ngủ.”

Sáng sớm hôm sau, Sở Phi Dương liền chạy đi tìm Doãn Tử bức hỏi làm như thế nào mới có thể đem con rắn kia vứt đi. Doãn Tử đã biết quan hệ giữa Quân Thư Ảnh và Sở Phi Dương, lúc này đúng là đầy một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết, sao có thể cam nguyện nói cho Sở Phi Dương.

Vô Vi tộc qua nhiều thế hệ, tộc trưởng phu nhân đều là người do băng xà mang đến. Vô Vi tộc nhân hết sức tin tưởng ‘mệnh định chi thuyết’. Doãn Tử đã lớn tuổi như vậy, vẫn đang một mực chờ đợi phu nhân của mình đến. Hiện giờ phu nhân của mình lại bị Sở Phi Dương này đoạt đi, gã thậm chí còn có một loại cảm giác lục vân tráo đính (bị cắm sừng), sao có thể rộng lượng được chứ.

“Ta không biết, đừng tới hỏi ta!” Doãn Tử quăng lại một câu rồi quay đầu bước đi.

Sở Phi Dương vốn là không trông mong tộc trưởng này sẽ thành thật nói cho hắn biết, đang muốn đi tới truy vấn đến cùng thì lại bị Vô Vi tộc trưởng lão kéo lại.

Trưởng lão kia vẻ mặt đau khổ, bất đắc dĩ nói: “Trong lòng Tộc trưởng buồn khổ, thỉnh Sở đại hiệp không nên tận lực bức bách. Ngươi muốn biết, ta cũng có thể nói cho ngươi biết.”

Gã buồn khổ?! Sở Phi Dương nhíu mày, gã mang đến cho người khác bao nhiêu phiền phức, có tư cách gì buồn khổ!

Bất quá hắn chỉ cần câu trả lời, người nào nói cũng đều không quan trọng. Sở Phi Dương liền lôi kéo trưởng lão, nghe trưởng lão đem phương pháp thế này thế này nói cho hắn…

Mấy người ở lại Vô Vi tộc đã hơn nửa tháng, Yến Kỳ đem cổ văn tự dịch ra hết, dưới mưu kế của Thanh Lang đau khổ viết ra hai phần, chính mình giấu đi một phần.
Nguyên Tình cùng với Cao Phóng nghĩ biện pháp giúp Doãn Tử giải quyết tà hỏa trong cơ thể gã. Tiểu băng xà kia rất nhiều tác dụng, căn bản không cần nó tiếp tục tiếp tục đem tới một người tộc trưởng phu nhân tặng cho tộc trưởng.

Như vậy ‘mệnh định chi thuyết’ cũng bị triệt để phá vỡ, Doãn Tử quả thực giống như con gà trống đấu bại, ngay cả y sam hỏa hồng cũng nên xám xịt.

Vì đã đáp ứng điều kiện, Vô Vi tộc trưởng mặc dù không tình nguyện nhưng cuối cùng cũng phải đem bí dược trong tộc ra để giải hàn độc trong cơ thể Quân Thư Ảnh. Nhưng mà tiểu xà kia thì vẫn còn quấn lấy Quân Thư Ảnh, khiến y đau đầu không thôi.

Ngoại trừ tiểu xà mạc danh kì diệu, Quân Thư Ảnh vẫn còn cảm giác mỗi một lần bị tộc trưởng này nhìn, hai đạo ánh mắt khác thường khiến y cảm thấy hết sức khó chịu. Nhưng trở ngại ở chỗ Nguyên Tình đã cùng với người ta thoả thuận, y cũng không thể làm khó dễ, chỉ có thể cố gắng vờ như không thấy.

Mãi cho đến trước ngày lên đuòng, Doãn Tử rốt cuộc nhịn không được, hung hăng đi tới trước mặt Quân Thư Ảnh, trừng mắt nhìn Sở Phi Dương bên cạnh y  rồi mới hướng Quân Thư Ảnh nói: “Quân Thư Ảnh, ‘mệnh định chi thuyết’ của Vô Vi tộc  ta tuyệt đối không phải bịa đặt vô căn cứ. Ngươi chờ xem, sẽ có một ngày nào đó…”

Gã còn chưa nói xong, Quân Thư Ảnh đã không thèm đối mặt, sắc mặt không một chút thay đổi mà lách đi qua.

Vô Vi tộc trưởng lão đi tới bên cạnh tộc trưởng đã bị thâm thụ đả kích mà vẫn còn cương ngạnh, vẻ mặt lo âu gọi một tiếng: “Tộc trưởng đại nhân, thỉnh tỉnh lại, ưu tư tổn hại sức khỏe a.”

Cao Phóng đang uống một ngụm nước thì bị phun ra, lau khóe miệng nói: “Vị Tộc trưởng đại nhân này thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

Tín Vân Thâm chân chó (_._!) tiếp tục dâng lên một chén trà khác: “Tiểu Phóng, từ từ uống, từ từ uống.”

Tín Bạch ở bên cạnh đem nhi tử bộ dạng không có tiền đồ này đặt vào trong mắt, liên tục lắc đầu than thở.

Thanh Lang chỉ một mực cùng Yến Kỳ khanh khanh ta ta, không coi ai ra gì.

Mỗi người một tâm tình khác nhau dưới sự dẫn dắt Vô Vi tộc nhân, vượt qua trùng trùng điệp điệp mê chướng, cuối cùng cũng ly khai khỏi mảnh đất này…

***

Vừa mới về đến Lãng Nguyệt sơn, Sở Phi Dương liền đem Thanh Lang nóng lòng muốn trở về mà giữ lại, hai người đơn độc chạy vào trong thư phòng đóng cửa nghị sự.

“Tiểu Yến Kỳ đã bình yên vô sự trở về, còn lại cái gì cũng đều không quan trọng nữa.” Thanh Lang xoay xoay chiếc nhẫn vô giá trên tay, thở dài nói, “Hắn dù cho tán gia bại sản Thiên Nhất giáo ta, ta cũng sẽ vui vẻ chịu đựng. Huống hồ hắn lần này hoàn toàn là vì ta, nhưng ta lại không hỏi cho rõ ràng đã tổn thương hắn. Sinh ý dược cổ Miêu Cương kia không làm cũng được, ta chỉ muốn trở về bồi bồi Yến Kỳ…”

Thanh Lang thâm tình chân thành, tự mình hối lỗi còn chưa chấm dứt, Sở Phi Dương đã rất rõ ràng mà một phen ôm chặt lấy y, từ trong ngực lấy ra một nắm ngân phiếu chụp lên trước ngực y, nói: “Thanh huynh không cần như vậy, bằng hữu gặp nạn, ta sao có thể không giúp.”

Thanh Lang nhìn một xấp ngân phiếu thật dày kia, lại nhìn Sở Phi Dương hồ nghi: “Sở đại hiệp, ngươi không phải từ trước đến nay vốn thanh liêm liêm khiết sao? Ngươi ở đâu ra có nhiều tiền như thế?”

“Ngươi quản nhiều như vậy, dù sao so với ngươi gian thương, tiền ta có được là sạch sẽ.” Sở Phi Dương nhíu mày nói, “Ngươi rốt cuộc không cần? Ta nói trước, mặc kệ ngươi muốn hay không, đại sự lúc trước chúng ta thương lượng, vẫn còn phải dựa theo kế hoạch của Thanh huynh ngươi mà làm.”

Thanh Lang híp mắt suy nghĩ một chút, vẻ mặt sáng tỏ nhìn Sở Phi Dương: “Ngươi còn nhớ sao?”

“Sao lại không nhớ!” Sở Phi Dương muốn đem ngân phiếu thu trở lại, lại bị Thanh Lang nhanh tay nhanh mắt đoạt mất, nhét vào trong tay áo. Sở Phi Dương cũng lười so đo với kẻ cùng toan kính nhi kia.

“Ta cảm thấy cần phải bố cáo giang hồ võ lâm, Quân Thư Ảnh đã là người của Sở Phi Dương ta!” Sở Phi Dương hừ một tiếng nói, “Đỡ phải hôm nay đại đệ tử Thiên Sơn phái, ngày mai lại Vô Vi tộc trưởng tìm đến ta gây phiền phức.”

“Thiết, giấm chua!” Thanh Lang nhướn mày, “Được rồi, nhìn Sở huynh nói nghĩa khí như vậy, ta sẽ giúp ngươi một lần!”

Sở Phi Dương cười vài tiếng: “Hảo huynh đệ!”

Thanh Lang cũng ngầm hiểu ý khẽ cười, đột nhiên lại sờ sờ cằm: “Yến Kỳ rốt cuộc đã chạy đi đâu, ta vốn là muốn tìm hắn, không biết đã bị ai kéo đi.”

“Hắn bị sư phụ ta gọi lên núi rồi, không biết có chuyện gì.”

“Tín chưởng môn? Tìm Yến Kỳ?!” Thanh Lang cũng thật không hiểu, Tín lão đầu tìm Yến Kỳ có thể có chuyện gì?!

Chương 115: Bổ sung thêm (10)

Phần 10

“Yến công tử, bản ‘Thiên Hạ Vô Song’ trên người ngươi, để lão phu mượn xem một lần đi.” Tín Bạch tận tình khuyên nhủ, “Đợi sau khi lão phu sao chép một bản, nhất định nguyên vẹn đem trả lại cho ngươi.”

Yến Kỳ suy nghĩ một chút gật đầu nói: “Tín chưởng môn quá khách khí, cũng không phải là không thể. Nhưng mà đây cũng là ta cực khổ chép lại được, không thể uổng phí sức lực, cần… từng này!”

Yến Kỳ đem năm ngón tay xòe ra trước mặt Tín Bạch, hết sức nghiêm túc mà nhìn lão.

“Năm… Năm trăm lượng?” Tín Bạch nghi hoặc suy đoán.

“Năm vạn lượng!”

“Ngươi đi ăn cướp được đấy! Ngươi tà giáo yêu nhân!”

“Ngươi xú lão đầu keo kiệt! Vắt cổ chày ra nước!”

***

“Tiểu Phóng, thực sự không nói cho cha ta biết sao?” Tín Vân Thâm ngồi tại bàn đá trong viện tử, nhìn Cao Phóng ở một bên bận rộn phơi dược thảo, tầm mắt thỉnh thoảng không kiềm chế được mà liếc về phía bụng y…

Cao Phóng một bên dọn tới dọn lui dược thảo, hừ nhẹ một tiếng nói: “Tín chưởng môn mới nghĩ đến tôn tử đã muốn điên dại rồi, nếu cho lão biết…” Cao Phóng suy nghĩ một chút khả năng có thể xảy ra, tối thiểu cũng sẽ bị trở thành nhân vật được bảo hộ cao độ, không khỏi rùng mình một cái, “Tốt nhất vẫn là không nên để chưởng môn biết.”

“Được rồi, ngươi không cho nói thì không nói.” Tín Vân Thâm nhảy xuống, chạy tới ôm lấy Cao Phóng, cười nói: “Ngừng lại đi, ngươi dạy ta, ta giúp ngươi làm.”

Cao Phóng khẽ cười quay đầu lại, ngẩng đầu hôn nhẹ khóe môi Tín Vân Thâm một cái, cười cười nhìn hắn xấu hổ đến đỏ mặt.

Mái hiên bên này mật mật ngọt ngào, trong khi mái hiên bên kia Quân Thư Ảnh lại đang bị Sở Phi Dương cùng với Thanh Lang, một người mặt trắng một người mặt đỏ kết hợp thủ đoạn lừa gạt, miễn cưỡng tin rằng nếu muốn thoát khỏi tiểu bạch xà đáng ghét cứ quấn lấy y thì nhất định phải khua chiêng gõ trống cùng bái thiên địa cao đường mới có thể đem nó vứt đi. Nói ngắn gọn, chính là phải thành thân! (thành thân a~:X)

“Đây là hàm ý ‘Mệnh định chi thuyết’ của Vô Vi tộc kia!” Sở Phi Dương khoác lác không cần bản thảo mà nói bậy, “Trưởng lão Vô Vi tộc đã nói với ta như vậy.”

Trưởng lão quả thực đã nói cho hắn cách giải quyết, nhưng hoàn toàn không nói là phải làm như vậy.

Quân Thư Ảnh trên mặt một tia hồ nghi nhìn Sở Phi Dương, cuối cùng vẫn là gật đầu. Thành thân thì thành thân, y cũng không quan tâm, chỉ cần có thể ném con rắn hay thích xen vào việc người khác này đi là được rồi.

Thế nhưng khi Lãng Nguyệt sơn từ trên xuống dưới bố trí tốt lụa đỏ hỉ man, Quân Thư Ảnh cũng đã mặc vào hỉ phục đỏ thẫm, là lúc nhìn thấy Sở Phi Dương bộ dáng vui mừng khấp khởi cùng với Thanh Lang nhìn nhau ngầm hiểu thì Quân Thư Ảnh liền cảm thấy… có một loại cảm giác bị lừa gạt.

“Nhất bái thiên địa…”

Trong ngoài cao đại sơn môn chiêng trống, dây pháo vang dội Lãng Nguyệt sơn.

“Nhị bái cao đường…”

Tín Bạch và một đám trưởng lão Lãng Nguyệt sơn ngồi ở vị trí cao đường vuốt râu mỉm cười. Mục Giang Bạch cũng bị mời tới, nhận của Sở Phi Dương một lạy.

“Thanh đại ca, ngươi có phải hay không cũng nên ngồi lên trước đi, bằng không Thiên Nhất giáo chúng ta là không có người.” Yến Kỳ nhìn trái nhìn phải, tiến đến bên tai Thanh Lang nói.

Thanh Lang cười cười đem hắn ôm vào trong ngực, dùng vạt áo dài rộng che lại hai người, nhịn không được cúi đầu hôn Yến Kỳ một cái.

“Phu thê giao bái… Đưa vào động phòng…”Bởi vì không có tân nương, Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cả hai đều mặc hỉ phục tân lang, lúc này cũng không ai muốn bị đưa vào động phòng. Sau khi kết thúc buổi lễ, mọi người chỉ để ý xôm tụ cùng một chỗ, ăn uống thả cửa một trận, cả khách lẫn chủ đều vui vẻ cực độ.

Còn tiểu xà kia, cũng là sớm bị Sở Phi Dương dùng phương pháp của Vô Vi tộc trưởng lão chỉ dạy rồi len lén ném vào bụi cỏ.

Về phần tiểu xà từ đầu tới cuối bị lợi dụng, cuối cùng vẫn bị ghét bỏ quẳng đi rồi sẽ đi đâu về đâu, thì sau này hãy nói.

Mọi người ăn uống no say tới bến, không ai chú ý tới hai nhân vật chính của yến hội đã lẻn rời đi.

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng nhau ngồi trên đỉnh lầu các cao nhất tại Thanh Phong kiếm phái, đỉnh đầu là trăng tròn sáng tỏ, gần tới nỗi tựa hồ đưa tay là có thể hái xuống.

Hai người nằm dựa vào nhau, cùng nhìn vào màn đêm sâu thẳm, Sở Phi Dương bỗng nhiên cười khẽ một tiếng.

“Ngươi cười cái gì?” Quân Thư Ảnh có chút say khướt mà hỏi.

Sở Phi Dương đảo tròn mắt, chậm rãi nói: “Ta suy nghĩ. Ngô… Ta đang nghĩ, giang hồ này, võ lâm này, xưa nay không thiếu các loại bí kíp bí bảo. Hôm nay có một bản Thiên Hạ Vô Song, ngày mai lại có một bộ Thiên hạ vô địch… Có cái gì tốt chứ. Mọi người cố liều mạng mà tranh tranh đoạt đoạt, lại còn rất đỗi vui mừng.”

“Luận điệu hoang đường!” Quân Thư Ảnh khinh thường nói, vặn vẹo cái đầu, miệng phun ra mùi rượu phả xuống cổ Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nắm chặt mười đầu ngón tay y, chậm rãi chế trụ, tiếp tục cười nói: “Có lẽ, có lẽ là bởi vì ta sớm đã có ‘Thiên Hạ Vô Song’ của mình, những thứ đó căn bản không thể đặt vào trong mắt được nữa rồi.”

Quân Thư Ảnh sau nửa ngày trầm mặc, cái đầu choáng váng tựa hồ vừa mới hiểu ra, liền ha ha cười ra tiếng.

Bộ dạng mê hồn này của y khiến cho Sở Phi Dương yêu không muốn buông tay, hơn nữa nhiều ngày xa cách, cuối cùng cũng không còn bị tiểu xà quấy rối, Sở Phi Dương nhịn không được tiến về phía trước, hôn thật chặt lên đôi môi Quân Thư Ảnh đã bị rượu làm cho ướt át ửng đỏ.

Đây mới là Thiên Hạ Vô Song… ta ham mê nhất!

===END===

Tác giả: Thật sự kết thúc sao? Trước không nên gấp gáp…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau