DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh ra khỏi Cẩm Tú Lâu, Sở Vân Phi từ lâu đã không thấy bóng dáng, nội lực khí tức vủa người đáng ngờ kia cũng không cảm nhận được.

Sở Phi Dương xem xét qua một lượt các nơi, phát hiện trên tường có một số ký hiệu cẩu thả, cười nói: “Tiểu tử này thật cũng không phải ngốc, còn biết lưu lại cho chúng ta ký hiệu. Đi thôi.” Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh đang chuẩn bị thi triển khinh công, lại bị Quân Thư Ảnh nhẹ nhàng giữ chặt.

“Chờ một chút.”

“Sao vậy?!” Sở Phi Dương hơi ngạc nhiên, rồi sau đó lại nghĩ một chút, trên mặt dần hiện lên nét tươi cười ranh mãnh. Ghé sát vào Quân Thư Ảnh khẽ cười nói: “Chẳng lẽ…căn bản không hề có nhân vật đáng ngờ nào cả? Mà do ta cùng Chân Thủy Môn môn chủ kia nói chuyện, ngươi mất hứng?!”

Quân Thư Ảnh lườm Sở Phi Dương một cái, hừ lạnh, nói: “Người đáng ngờ đương nhiên là có, ta cần gì phải lấy chuyện này ra lừa gạt?”

“Nga?!” Sở Phi Dương nâng cao âm cuối mang theo chút ngả ngớn, khuôn mặt luôn luôn ôn nhu loan thành hình dạng sung sướng, ý vị thâm trường thấp giọng cười nói: “Vậy…Thư Ảnh a, nếu thật sự vất vả lắm mới có được manh mối, vì sao ngươi không cho ta đuổi theo, lại thả cho con đường sống? Đây không phải thói quen của ngươi a.”

Quân Thư Ảnh xê dịch thân thể né tránh gương mặt quá gần của Sở Phi Dương, đi về phía ký hiệu Sở Vân Phi lưu lại.

“Ngươi không cảm thấy, mọi thứ đều quá mức trùng hợp hay sao?” Quân Thư Ảnh liễm mi nói.

“Nguyện nghe cho tỏ.” Sở Phi Dương cười gật gật đầu.

“Đầu tiên là có người qua đường quái lạ khiêu khích chọc ta ra tay, giống như lơ đãng mà làm rớt kiếm, để kiếm rơi vào tay ta. Rồi Sở Vân Phi có được tin tức tới nhà chúng ta tìm kiếm. Sau đó cậu ta mang kiếm chạy về Thiên Sơn. Tại sao lúc cậu ta lấy được không kiểm tra, mà khi đang vội vàng đi trên đường, lại nghĩ đến kiểm tra kẽ hở trên chuôi kiếm, rồi phát hiện ra mảnh giấy phó ước cho ngươi? Mà lúc này, lấy nội lực thâm hậu của người đáng ngờ kia, rõ ràng có thể dễ dàng che dấu, lại cố tình để bại lộ hành tung của mình. Sở Vân Phi không đợi chúng ta bàn bạc xong đã lập tức đuổi theo, còn lưu lại ký hiệu. Này quả thực giống….một âm mưu đã được thiết lập, muốn đưa ngươi đến nơi nào đó.” Quân Thư Ảnh nói tới từng việc, trầm ngâm trong chốc lát lại tiếp: “Tóm lại ta cảm thấy Sở Vân Phi cùng người đáng ngờ kia giống nhau…”

“Không thể tin?!” Sở Phi Dương tiếp hỏi.Quân Thư Ảnh mang vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu. Sở Phi Dương cười ha ha, ôm bả vai Quân Thư Ảnh vỗ vỗ, thở dài một hơi, vui mừng nói: “Quân đại công tử của ta a, rốt cuộc là từ khi nào, ngươi nguyện ý quan tâm đến sự an toàn của Sở Phi Dương ta a? Ngươi cứ tiếp tục như thế, sau này ta đời đời kiếp kiếp đều phải dây dưa bên ngươi, không thể siêu thoát rồi.”

Sắc mặt nghi kị ngưng trọng của Quân Thư Ảnh hơi hòa hoãn lại, nhíu nhíu khóe miệng nói: “Đời đời kiếp kiếp của ngươi không khỏi cũng quá tiện nghi đi.”

“Toàn bộ lỗ vốn bồi cho ngươi ta đều nguyện ý, ngươi thì sao, có bằng lòng hay không?” Sở Phi Dương cười đến mê hoặc lòng người.

“…..” Quân Thư Ảnh xoay người sang chỗ khác, ho nhẹ một tiếng: “Vẫn là nói chuyện trước mắt đi. Sở Vân Phi kia…”

“Ta không lo lắng về cậu ta.” Tuy rằng không nhận được đáp án như ý, nhưng do Sở Phi Dương từ lâu đã quá thấu hiểu và lý giải sâu sắc hành động của Quân Thư Ảnh, cũng đành thuận theo ý y thay đổi đề tài: “Hắn lòng dạ ngay thẳng, bộ dáng chính trực, nghiêm túc không giống ngụy trang. Huống hồ nếu ta đã kết giao với người bằng hữu này, đương nhiên sẽ không hoài nghi thái độ làm người của người đó. Nếu cuối cùng chứng minh ta sai rồi…” Sở Phi Dương cười cười: “Vậy chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo thôi.”

Quân Thư Ảnh nghe xong, cười lạnh nói: “Ta đã quên mất Sở đại hiệp là người chính trực đức độ, lòng dạ bao dung. Trái lại, ta trời sinh tính đa nghi, là kẻ tiểu nhân.”
“Ngươi cam nguyện vì ta làm ‘tiểu nhân’, hẳn biết rằng ta thương yêu nhất cũng chính là loại ‘tiểu nhân’ này của ngươi a.” Sở Phi Dương thấy khuôn mặt Quân Thư Ảnh không vui, trong lòng âm thầm nói.

“Ngươi vì ta làm tiểu nhân, ta cũng vì ngươi làm tiểu nhân, hai tên tiểu nhân, chẳng phải quá hợp.” Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh cười nói, lại lấy tay chạm vào ấn ký Sở Vân Phi lưu lại. “Chuyện đã đến mức này đến tột cùng là ai bày bố, thay vì ở đây phí công suy đoán, không bằng nhanh nhanh đuổi theo, mới có thể tìm ra chân tướng.”

Sở Phi Dương nếu đã nói thế, Quân Thư Ảnh cũng không phản đối nữa. Hai người cùng nhau lần theo ký hiệu, thi triển khinh công đuổi theo, vừa ra khỏi thành, lập tức hướng đường núi đi tới.

Ở trên núi không bao lâu, chợt nghe cách đó không xa truyền đến vài tiếng động. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nhìn nhau, đồng thời theo hướng âm thanh bay đi.

Phía trước thế nhưng chính là vách đá dựng đứng, Sở Vân Phi đứng ở nơi cách xa vách đá, hướng phía trước hô: “Vị huynh đệ này, thứ trên tay ngươi quả thật chính là vật của bổn môn, hy vọng ngươi mang vật trả lại, tại hạ sẽ thay mặt sư môn hậu tạ thỏa đáng.”

“Phi! Ngươi hống tiểu hài tử ba tuổi sao! Ta nói cho ngươi biết, ngươi dám bước lên phía trước một bước, ta sẽ đem thứ này ném xuống.” Thanh âm này truyền tới, khàn khàn khàn khàn, hoàn toàn không chứa nội lực.

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh liếc nhau một cái, tiếp tục án binh bất động, chỉ nghe thấy Sở Vân Phi có chút lo lắng hô: “Đừng, ngươi ngàn vạn lần đừng làm vậy! Ta nói chính là sự thật. Ta biết kiếm không phải do ngươi thâu, chỉ cần ngươi trả lại cho ta, ta cam đoan sẽ không truy cứu nữa!”

“Ngươi cam đoan?! Ngươi là nhân vật nào?! Cam đoan của ngươi ta có thể tin sao?!’’  Thanh âm kia chế giễu nói: “Trừ phi là Sở Phi Dương của Thanh Phong Kiếm Phái, người mà dù mắt bị mù vẫn dám đơn đao phó ước – Sở Phi Dương, hắn mà nói, ta ít ra còn có thể tin tưởng chút.”

“Ta với huynh ấy cùng nhau đến a! Huynh ấy lập tức sẽ tới thôi!” Sở Phi Dương vội la lên.

Sở Phi Dương nghe đến đó, muốn đứng dậy đi ra ngoài, bị Quân Thư Ảnh giữ lại ý bảo đợi thêm lát nữ

Chương 12

Sở Phi Dương cúi đầu nhìn Quân Thư Ảnh, thuận theo lực đạo của y một lần nữa cúi xuống. Nắm lấy bàn tay đang kéo hắn đưa lên miệng gặm vài cái, nở nụ cười, trong bóng đêm hắc ám lộ ra chiếc răng nanh trắng bóng.

Quân Thư Ảnh chờ hắn gặm xong, lặng lẽ rút tay về, chà chà bàn tay dính đầy nước miếng của Sở Phi Dương lên quần áo, vẫn như cũ nhì chăm chú phía trước.

Tại vách núi đen thẫm cách đó không xa, Sở Vân Phi vẫn nỗ lực khuyên nhủ người nam nhân đang cầm kiếm kia.

“Vị đại ca này, người đừng kích động. Ngươi…ngươi đứng vững một chút, nơi đó rất nguy hiểm.” Sở Vân Phi vội la lên.

“Dối trá!” Thanh âm khàn khàn kia cười nhạo một tiếng nói: “Dối trá đến cực điểm! Tiểu tử ngươi rõ ràng là vì thanh kiếm này đi.”

“Không, không phải.” Lời nói lắp bắp của Sở Vân Phi đã bại lộ ý nghĩ của cậu.

Người nọ lại hừ lạnh một tiếng, tiếp tục sắc bén nói: “Tiểu tử nhà ngươi, nói dối còn không chớp mắt. Ta nói cho ngươi biết, thứ này, không phải ta thâu được, cũng không phải ta nhặt được. Mà là có người tặng cho ta! Bản đồ kho báu giấu trong kiếm này, nhất định phải là của ta!”

“Kiếm này được lưu trong phái nhiều năm như vậy, thật sự không có giấu bản đồ kho báu nào a.” Sở Vân Phi thật sâu bất đắc dĩ nói.

“Còn muốn gạt ta! Ta nói cho ngươi biết, ngươi đã nói kiếm này là của ngươi, vật hỏng này ta có thể cho ngươi, nhưng bảo đồ giấu trong đó là của ta!”

“Được được, bản đồ gì cũng đều cho ngươi, ngươi mau đưa thanh kiếm trả lại cho ta.” Sở Vân Phi vội la lên.

“Ta không tin ngươi! Ngươi nói ngươi quen biết Sở Phi Dương, vậy bảo hắn đến mà lấy!”

Hai người cứ tiếp tục cuộc đối thoại không thể có kết quả. Sở Phi Dương nhịn không được, trạc trạc bả vai Quân Thư Ảnh, ý bảo y hiện tại đi ra ngoài.

“Để làm gì?” Quân Thư Ảnh quay đầu lại dùng khẩu hình hỏi, thần tình nghi hoặc.

Sở Phi Dương cũng không giải thích, chỉ hướng y cười cười, vẫn như cũ ý bảo y ra ngoài trước. Quân Thư Ảnh tuy rằng không hiểu gì, nhưng vẫn gật gật đầu đi ra ngoài.

“Yêu, lần này lại là cây hành củ tỏi nào tới nữa a?!” Thanh âm kia lại reo lên.

Lời nói còn chưa dứt chỉ nghe thấy “Sưu” một tiếng xé gió, kèm theo đó là tiếng kêu đau đớn.

“Ngươi…ngươi dám đả thương ta! Ngươi…”

“Ngươi làm gì vậy?! Kiếm còn đang ở trên tay gã, sao ngươi có thể làm như thế?!” Sở Vân Phi cũng nổi giận nói.

Quân Thư Ảnh không để ý tới cậu, chỉ lạnh lùng đáp: “Ta chẳng những dám đả thương ngươi còn dám giết ngươi. Kiếm trong tay ngươi là quan trọng với tiểu tử này, chứ đối ta lại không đáng giá một đồng. Ngươi nếu muốn chết cứ việc tiếp tục càn quấy.”

Sở Phi Dương ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng thon dài của Quân Thư Ảnh đứng khoanh tay dưới ánh trăng, cười lắc lắc đầu, cúi người chui vào trong rừng.

“Ngươi! Được lắm! Ta hiện tại liền lập tức ném thanh kiếm xuống!” Nam nhân kia quát to một tiếng.

“Đừng a! Vị đại ca này, ngươi đừng nghe người này nói hươu nói vượn. Ngươi đã quên yêu cầu vừa rồi hay sao? Ngươi, ngươi chờ Sở đại hiệp một chút đi.” Sở Vân Phi hét lên, muốn tiến đến phía trước nhưng lại không dám, căm giận hướng Quân Thư Ảnh kêu la: “Sở đại ca đâu? Phái Thiên Sơn ta cùng ngươi không có thù oán gì, ngươi lại cố ý đến làm loạn a?”

Quân Thư Ảnh tiếp tục không để ý đến cậu, lại nói với người nọ: “Dám ném ngươi liền ném đi, cũng không biết kiếm rơi xuống đất trước hay ngươi rơi xuống đất trước đâu.”

Người nọ xoay tới xoay lui, một ít cát đá bị đạp trúng lăn xuống vách núi, kiếm trong tay gã cũng suýt rơi xuống theo.

Sở Vân Phi con mắt trừng lớn, nghĩ muốn xông lên phía trước, nhưng Quân Thư Ảnh lại lao ra trước cậu, bóng dáng như mị*(yêu ma). Nháy mắt đã tới bên cạnh vách núi. Nhưng hai người còn chưa kịp tới trước mặt người nọ, phía sau vách núi xuất hiện một bóng người, chỉ là chợt lóe, một trận gió thổi qua, Sở Phi Dương đã ôm lấy người kia đứng ở trước mặt Quân Thư Ảnh và Sở Vân Phi.

“Sở đại ca!” Sở Vân Phi giật mình, sau đó là hưng phấn mà tiến lên kêu.

Sở Phi Dương cười cười, tay phải ôm một người quần áo tả tơi, khuôn mặt dơ bẩn, tay trái đem Hiểu Tinh kiếm đưa cho Sở Vân Phi.

Sở Vân Phi tiếp nhận vội vàng kiểm tra, sau khi xác định là thật mới dám thở dài nhẹ nhõm, cảm kích nói lời cảm tạ với Sở Phi Dương.

“Không cần giữ lễ tiết như thế, ta trái lại còn có chút vấn đề, muốn hỏi vị “đại ca” này.” Sở Phi Dương điểm huyệt đạo của gã, cười tủm tỉm tiến đến trước người nọ.“Ngươi…ngươi là ai?!” Người nọ mở to hai mắt hoảng sợ nói.

“Ngươi không phải mới vừa rồi vẫn còn ồn ào muốn gặp tại hạ sao.” Sở Phi Dương cười nói.

“Sở Phi Dương, Sở Phi Dương củaThanh Phong Kiếm Phái sao?” Người nọ ánh mắt lại trừng càng tợn.

Sở Phi Dương một mặt cười gật đầu, một mặt cảm thán lời này sao lại quen tai như vậy, người quá nổi danh quả nhiên không phải tốt a.

“Hải, hồng thủy lọt miếu Long Vương…” Người nọ nhếch miệng cười nói, lại bị Sở Phi Dương chặn ngang: “Ít theo ta loạn làm thân, ta hỏi ngươi mấy câu, ngươi thành thật trả lời cho ta.”

“Được, được, ngài hỏi, ngài hỏi!” Người nọ nịnh nọt cười nói, trên khuôn mặt bẩn thỉu chỉ có răng nanh cùng ánh mắt là có thể trông thấy rõ ràng, “Ta nhất định tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn! Muốn làm năm…”

“Ngươi là ai?” Sở Phi Dương hỏi.

“Giang Tam.” Người nọ sảng khoái trả lời.

“Đang làm gì?” Sở Phi Dương tiếp tục hỏi.

“Đệ tử Cái Bang.” Người kêu Giang Tam tự hào đáp.

“Nga, ăn xin a.” Sở Phi Dương gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ.

“Sở đại hiệp ngài hiểu lầm rồi, đệ tử Cái Bang cùng với ăn xin tầm thường làm sao giống nhau…” Người nọ nước miếng văng tứ tung bất mãn nói.

“Ăn xin không tầm thường…không phải vẫn là ăn xin sao.” Từ nãy đến giờ, Sở Vân Phi vẫn cùng Quân Thư Ảnh ngoan ngoãn đứng sau Sở Phi Dương nghĩ nghĩ nói.

“Ngươi xú tiểu tử này! Có phần cho ngươi xen vào nói sao?!” Giang Tam trừng mắt nhìn về phía Sở Vân Phi, bộ dáng hung ác như muốn bổ nhào về phía trước, đáng tiếc do huyệt đạo bị chế trụ nên không thể động đậy.

“Kiếm này ngươi lấy được từ đâu?” Sở Phi Dương tiếp tục hỏi. Vừa rồi lúc hắn túm được người này, vẫn chưa nhận thấy được gã có nội lực. Tuy rằng người có nội lực cao cường, có thể dễ dàng thu liễm nội lực không cho người khác phát hiện nhưng nếu muốn làm cho kinh mạch cả người trống trơn không một tia chân khí lưu động — Sở Phi Dương hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, còn chưa gặp qua công phu kiểu này.

“Là một người thần bí võ công rất lợi hại giao cho ta!” Giang Tam trả lời.
“Việc này ta cũng thấy được. Khi ta đuổi theo người nọ đến trên núi, gã xuyên qua rừng cây bên kia. Ta chậm hơn hắn một bước khiến cho hắn tiến vào trong rừng chạy thoát. Ta đi vào nơi đây thì nhìn thấy người này.” Sở Vân Phi chứng thật nói.

“Vậy ngươi nói giấu bản đồ là làm sao?”

“Cũng là người kia nói.”

“ Hồ ngôn loạn ngữ.” Quân Thư Ảnh vẫn im lặng không lên tiếng nãy giờ hừ lạnh một tiếng: “ Nếu thực sự có giấu bản đồ kho báu, người kia vì sao không tự mình độc chiếm, mà lại đưa cho tên khất cái dơ bẩn như ngươi.”

Giang Tam vừa rồi bị Quân Thư Ảnh đâm mấy châm, lại bị y uy hiếp, đối  y có chút kiêng kị, nên cũng thành thành thật thật đáp: “Ta trước kia cứu người nọ một mạng, gã nói để báo đáp, ta có thể yêu cầu một thứ. Ta nói muốn rất nhiều vàng bạc châu báu, gã liền đưa vật này cho ta. Chúng ta đã giao hẹn ở trong này gặp mặt, không nghĩ bị tiểu tử này đuổi đến, nói đây là kiếm của hắn.”

“Kiếm đúng là của ta! Hơn nữa ta ở trong phái cũng chưa từng nghe nói trong kiếm giấu bí tịch hay bản đồ kho báu gì, nó chỉ là một thanh kiếm gãy mà thôi. Nếu trong đó có kỳ hoặc, sư phụ nếu đã bảo ta tìm về, không có lý gì không nói cho ta biết.” Sở Vân Phi cãi lại.

Sở Phi Dương nâng tay ngăn lại cậu, nghĩ nghĩ lại hỏi Giang Tam: “Ngươi có thấy mặt người nọ không?”

“Không có.” Giang Tam đầu lắc như cái trống bỏi: “Hắn nguyên bản là đại hồ tử, lại che mặt, ta cái gì cũng không nhìn thấy.”

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh nhìn nhau, đều có chút nghi hoặc. Sở Vân Phi thì cẩn thận thu hồi kiếm của cậu.

Giang Tam nhìn trái nhìn phải, nuốt nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Cái kia… Sở đại hiệp, ngươi hỏi xong rồi đi, có thể thả ta đi.”

Sở Phi Dương nhìn gã một cái lại hỏi: “Bản đồ giấu ở nơi nào?”

Giang Tam nhìn Sở Phi Dương vài lần, lại hắc hắc nở nụ cười: “Sở đại hiệp, cái này là người khác vì báo ân mới đặc biệt cho ta a. Tiểu tử này lại nói chắc chắn rằng bọn họ không giấu bản đồ nào bên trong. Dựa theo giang hồ đạo nghĩa, bảo khố đồ giấu bên trong như thế nào cũng nên là của ta đi.”

Sở Phi Dương liếc mắt nhìn Sở Vân Phi một cái, hướng Giang Tam gật gật đầu nói: “Nếu đã không phải của phái Thiên Sơn thì hiển nhiên là của ngươi.”

“Sở đại hiệp nói, ngươi đã tin chưa.” Sở Vân Phi hùa theo.

“Tin, tin.” Giang Tam híp mắt cười.

Sở Phi Dương giải huyệt đạo cho Giang Tam. Giang Tam lảo đảo vài cái mới đứng vững, nhu nhu tứ chi, cười cười với ba người phía trước.

“Việc này, Sở đại hiệp, ta còn có một yêu cầu.”

“Ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước, giết ngươi chúng ta cũng có thể tìm được.” Quân Thư Ảnh uy hiếp nói.

“Ai yêu, vị đại hiệp công tử này, bộ dạng nhìn tốt như vậy, đừng có động một tý là sát sát giết giết được không.” Giang Tam trái lại tuyệt không sợ, còn cười cười.

“Yêu cầu gì, ngươi nói đi.” Sở Phi Dương nói.

“Bảo khố đồ giấu trong này, nó nói đến một nơi vô cùng xa xôi, trên đường không biết có những nguy hiểm gì. Sở đại hiệp, ngươi xem xem ta này, một mình ta — không thể lấy nổi a. Tự dưng lại lãng phí nhiều tài bảo như vậy.” Giang Tam vẻ mặt đau khổ nói.

“Ngươi muốn ta giúp ngươi tầm bảo?” Sở Phi Dương hỏi.

“Không phải giúp a, ta là nói, Sở đại hiệp, chúng ta hợp tác. Ngươi giúp ta tầm bảo, ta với ngươi phân tiền, được không?”Giang Tam cười lấy lòng đáp.

“Sở đại ca, người này nói bậy, đừng tin gã.” Sở Vân Phi nghiêm mặt nói, “Phái Thiên Sơn ta căn bản không giấu bảo khố đồ gì, thì tìm được cái gì trong bảo khố a. Chúng ta đừng có mắc mưu hắn.”

Sở Phi Dương dùng ánh mắt trấn an Sở Vân Phi, nhướn mày với Giang Tam, cười cười nói: “Thành giao, đồ đưa ra đây đi.”

_________________

Chương 13

Giang Tam liếm liếm đôi môi khô khốc, cười cười: “Nếu Sở đại hiệp đã nói như vậy, ta đương nhiên là tin a.” Nói xong chậm rãi lui về phía sau.

Quân Thư Ảnh từng bước tiến về phía trước, đề phòng nhìn nhìn gã.

Giang Tam hướng phía sau, chỉ chỉ vực sâu muôn trượng dưới chân, lại hướng Quân Thư Ảnh chớp chớp mắt vài cái nói: “Đại mỹ nhân, ngươi lo lắng ta nghĩ quẩn nhảy xuống sao? Tâm địa ngươi thật tốt, thật tốt.” Nói xong hắc hắc cười hai tiếng.

Quân Thư Ảnh sắc mặt trầm, không vui đáp: “Bớt sàm ngôn đi, vật nọ mau đưa ra đây.”

“Đừng nóng giận, đừng nóng giận, ta giao, ta giao.” Giang Tam lui đến vách đá, ngồi xổm xuống, bàn bên sườn dốc sờ soạng một lát, lấy ra một quyển gì đó màu vàng cũ nát.

“Ngươi đem đồ giấu ở đó từ lúc nào?” Sở Vân Phi mở to hai mắt.

“Tiểu tử miệng còn hôi sữa, chẳng nhẽ hạ cửu lưu sư phụ ngươi kia chưa dạy ngươi rằng, võ công tốt chưa bằng đầu óc tốt sao?” Giang Tam giễu cợt nói.

“Ngươi, ngươi dám vũ nhục sư phụ ta!”Sở Vân Phi tức giận muốn rút kiếm lại bị Sở Phi Dương ngăn lại.

“Nếu chúng ta đã đáp ứng hợp tác, không nên lại có những tranh cãi vô vị.” Sở Phi Dương hướng hai người nói, lại quay sang hỏi Sở Vân Phi: “Ngươi muốn trở về Thiên Sơn hay muốn đi cùng chúng ta?”

Sở Vân Phi có chút khó xử nhíu mày, suy nghĩ một lát nói: “Đệ thấy hay là nên đi cùng với các huynh. Tuy rằng đệ cũng không biết Thiên Sơn bọn đệ có cái gì giấu trong bảo khố đồ, có điều nếu tên khất cái này đã luôn miệng nói là vật ở trong thanh kiếm, đệ đương nhiên muốn tìm hiểu rõ ràng.”

Giang Tam nghe xong cười nhạo một tiếng: “Yêu, lúc chưa thấy được thứ này thì một mực chắc chắn không có, sao sau khi thấy lại hoài nghi cùng Thiên Sơn ngươi có quan hệ? Ta có thể nói cho ngươi, hiện tại thứ này là của ta, với phái Thiên Sơn ngươi một chút liên quan đều không có. Mặc kệ tìm được bảo vật gì, các ngươi một cái lông gà cũng đừng mong nghĩ đến.”

“Ngươi cửu lưu tiểu nhân, nghĩ mọi người đều tham tài giống ngươi  sao?”

“Ngươi không tham tài, ngươi không tham tài thì không cần đi theo!” Giang Tam trợn tròn mắt, mảy may không cho.

“Ta đương nhiên muốn đi, nhưng ta không phải vì tiền tài bảo vật…” Sở Vân Phi đỏ bừng mặt giải thích.

“Nói đi nói lại, còn không phải luyến tiếc không muốn đi. Cũng đúng a, bản đồ cũ kỹ như vậy, không biết giấu hi thế trân bảo gì nga.” Giang Tam đem bản đồ nhét vào lồng ngực, vẻ mặt hèn mọn hướng Sở Vân Phi nói.

“Ngươi! Ta đã nói không phải vì số tài bảo này, Sở Vân Phi tức giận, “Mặc kệ là như thế nào, việc này cùng phái Thiên Sơn có quan hệ, ta thân là đại đệ tử phái Thiên Sơn, đương nhiên muốn đi tìm hiểu cho rõ ràng.”

“Nói còn hay hơn hát.” Giang Tam khinh thường ngoáy ngoáy lỗ tai. “Muốn đi thì cứ đi, ta sẽ không ngăn cản ngươi, nhưng mà đến một xác chết cũng đừng mong ta cho ngươi.”

“Ai thèm!”

“Ngươi a.”

“Ngươi, ngươi vô sỉ.”“Khách khí, khách khí, ngươi cũng không kém là bao.”

……..

Sở Vân Phi chưa từng gặp qua người nào vô lại không nói lý như vậy, mà thời khắc này lại không thể đánh người, chỉ tự tức giận đến sôi máu.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lôi kéo Quân Thư Ảnh đi về hướng chân núi.

Hai người trở lại tiểu viện vừa được tu sửa mới hoàn toàn, vào phòng ngủ, đóng cửa phòng ngăn cách gió tuyết bên ngoài, trong phòng có chậu than nướng sưởi ấm, lại có noãn hương tràn ngập, thoải mái như xuân.

Sở Phi Dương cởi ngoại bào, nói với Quân Thư Ảnh: “Ngươi tắm rửa trước đi, ta đi xem Tiểu Thạch Đầu, sẽ lập tức trở lại.”

Trong những sư huynh đệ Sở Phi Dương thỉnh đến trùng tu đình viện phòng ốc, một số là cao thủ tinh thông cơ quan sổ thuật kì kỹ dâm xảo. Sở Phi Dương đã có ý định cùng Quân Thư Ảnh ở chỗ này an cư đương nhiên muốn đem hết thảy tu chỉnh sao cho thoải mái và thuận tiện nhất. Chúng đệ tử Thanh Phong Kiếm Phái được đại sư huynh nhờ vả đều dốc lòng dốc sức, dùng hết mọi biện pháp đem tất cả tài năng ra cải tạo đình viện này.

Trong đó có vài người đệ tử tiêu phí mấy ngày công sức đào đất tạo kênh dẫn dến khe suối bên chân núi. Lại ở phía sau phòng ngủ dựng nên gian bếp lịch sự tao nhã mà tinh xảo, nước suối được dẫn về đây có thể đun nóng ngay, thế nên bất cứ lúc nào cũng có nước nóng ấm áp thanh sạch để dùng. Đây là nơi Quân Thư Ảnh thích nhất. Sở Phi Dương cũng dùng nơi này thỏa mãn niềm vui, nhiều đêm tùy tâm sở dục thực hành những ý tưởng quá phận của mình.

“Ngươi chậm đã.” Quân Thư Ảnh gọi Sở Phi Dương, nhìn hắn quay người lại, mới khó hiểu nói: “Ta thấy sự việc này không đơn giản như vậy, ngươi thật sự muốn theo tên khất cái kia tìm kho báu nào đó sao?”

“Chuyện này cùng phái Thiên Sơn có quan hệ sâu sắc, ta không thể bỏ mặc làm ngơ.” Sở Phi Dương đưa tay ôm chầm Quân Thư Ảnh, hôn nhẹ lên lưng y, cười nói: “Đang lo lắng cho ta sao?”

“Chuyện của phái Thiên Sơn có quan hệ gì đến ngươi đâu? Chẳng nhẽ ngươi không cảm thấy có người muốn đem ngươi liên lụy vào sao?” Quân Thư Ảnh nhíu mày nghi hoặc: “Nếu ngươi đi, chẳng phải sẽ toại nguyện người tasao?!”
“Đã có người muốn ta đi, ta hà tất gì không toại nguyện cho hắn?” Sở Phi Dương ôm chặt Quân Thư Ảnh cười đáp: “Hơn nữa không phải có ngươi đồng hành sao? Ngươi chính là thủ tịch đại đệ tử của Sở Phi Dương ta, vừa lúc để vi sư nhìn xem, bản lĩnh hảo đồ nhi này rốt cuộc có bao nhiêu.”

“Dù sao cũng không thể bằng ngươi.” Vừa nói đến võ công, Quân Thư Ảnh sẽ quên ngay những thứ khác, không vui lầm bầm vài tiếng.

“Vừa vặn, cái gọi là kho báu này chưa biết giấu gì đâu. Nếu là có quan hệ với Thiên Sơn, có khi lại là bí tịch võ công bị thất truyền cũng nên.”

Sở Phi Dương vừa nói xong, không ngoài ý muốn nhìn thấy Quân Thư Ảnh tròng mắt vừa chuyển, cả người như sáng lên, không khỏi âm thầm buồn cười.

“Được rồi. Hảo đồ nhi, mau chút cởi hết y phục ngoan ngoãn chờ vi sư.” Sở Phi Dương ngả ngớn gãi gãi cằm Quân Thư Ảnh. Nhân lúc y còn đang đắm chìm mặc sức tưởng tượng với võ công bí tịch, bóng dáng chợt lóe biến mất. Phòng phía sau truyền đến vài âm thanh không nén được, khiến ý cười nơi khóe mắt càng sâu thêm. Cước bộ nhẹ nhàng đi đến phòng Tiểu Thạch Đầu.

Không biết có phải là do ở lâu cùng Cao Phóng, Tín Vân Thâm chiếu cố hài tử khá là chu đáo, Sở Phi Dương từ khe cửa nhìn vào, bên giường là đồ chơi của Tiểu Thạch Đầu vứt mỗi nơi một thứ, Tín Vân Thâm thì trên giường bọc chăn chỉ lộ mỗi cái đầu, hảo hảo ôm Tiểu Thạch Đầu vào trong ngực, một lớn một nhỏ đều đang ngủ say.

Sở Phi Dương vốn là đến bảo Tín Vân Thâm trở về trên núi, nhưng nhìn thấy cảnh này, cũng không nỡ đánh thức, liền nhẹ nhàng đóng cửa lại, trở về.

Lúc trở về phòng ngủ, trong phòng đã không còn một bóng người, chỉ có vài kiện y vật rơi rụng ở ghế trên giường. Xem trong mắt Sở Phi Dương là vô hạn hấp dẫn nói không nên lời.

Trong tiểu gian phía sau phòng ngủ ẩn ẩn truyền đến tiếng nước, Sở Phi Dương nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một luồng hơi nóng phả vào mặt. Đi về phía bình phong chỉ thấy bên trong mộc dũng, Quân Thư Ảnh nhắm hai mắt, thỏa mãn nửa ngồi bên thành mộc dũng. Bả vai trơn bóng lộ ra bên ngoài làn nước, trên xương quai xanh vẫn còn dấu hôn chưa tan.

Mỗi một ti dấu vết trên khối thân thể này, đều do chính tay hắn tạo nên. Mỗi chỗ mẫn cảm của thân thể này cũng là hắn tự tay khai phá. Mỗi nơi trên thân thể này, cũng chỉ có hắn được phép đụng vào vuốt ve. Sở Phi Dương chậm rãi dến gần, hai tay ấn lên đầu vai hấp dẫn kia, nhẹ nhàng vuốt ve.

Quân Thư Ảnh thoải mái ngẩng đầu lên, trong cổ họng phát ra tiếng rên thỏa mãn.

“Thoải mái không?” Sở Phi Dương nhẹ nhàng xoa ấn huyệt vị, khiến cho cơ thể y thả lỏng ra.

Quân Thư Ảnh cúi đầu ân một tiếng, nâng lên bàn tay ướt sũng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa bóp mu bàn tay Sở Phi Dương, xem như khen ngợi.

Bộ dáng nhu thuận như thế, cũng chỉ vì một mình hắn mà triển lộ.

Sở Phi Dương cúi đầu, từ trán Quân Thư Ảnh bắt đầu hôn xuống, trượt đến cái mũi cao thẳng, đi tới đôi môi hơi hơi mở ra dường như đang chờ đợi hắn.

“Quần áo ngươi sẽ bị ướt..” Thanh âm nhắc nhở của Quân Thư Ảnh tiêu thất tại nơi hai đôi môi tiếp xúc nhau.

Chỉ nhẹ nhàng trêu trọc cái lưỡi mềm mại kia liền tự nguyện đưa ra, để cho hắn tùy ý hút quấn.

Sở Phi Dương cũng không hôn lâu lắm, lúc môi lưỡi dây dưa tách nhau phát ra âm thanh vang dội. Quân Thư Ảnh tựa hồ không quen Sở Phi Dương nhanh như vậy đã buông tha mình, đầu lưỡi hồng nhuận theo Sở Phi Dương rời đi hơi hơi lộ ra.

Chương 14

Sở Phi Dương đứng dậy, Quân Thư Ảnh mở to mắt khó hiểu nhìn hắn, khuôn mặt nghiêng nghiêng mang theo vẻ liêu nhân cùng vô tội.

“Đừng có gấp, ta chỉ muốn cởi áo ra thôi. Nếu thực làm ướt, ngươi không chịu thu dọn, tất cả lại đổ lên đầu ta.” Sở Phi Dương chế nhạo nói.

Quân Thư Ảnh tự biết đuối lý, trầm mình xuống nước, im lặng không nói.

Sở Phi Dương thấy y bình tĩnh quay mặt đi, giống mọi ngày khi đề cập đến làm việc nhà, y thường hay lảng tránh không nói chuyện, chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Nhìn nhìn bả vai bạch ngọc lui vào trong nước, hắn miễn cưỡng kiềm chế tâm trạng ngưa ngứa khó nhịn, thuần thục cởi ra y phục toàn thân, giống như con ác lang bổ nhào qua.

“Hảo đồ nhi của ta, mau mau đem chân mở ra.” Sở Phi Dương đè lên Quân Thư Ảnh, nhe răng cười.

Quân Thư Ảnh bị hắn đột ngột nhào lại đây, vội dùng hai tay khoát lên thành dũng mới đứng vững được, vừa định lên tiếng trách cứ lại bị Sở Phi Dương ôm chặt dưới nách, mở miệng ngậm lấy đóa thù du bên trái. Quân Thư Ảnh chỉ đành cắn mạnh môi dưới, hai tay vòng sau đầu Sở Phi Dương, hít một hơi thật dài.

Hai điểm trước ngực đã tùy ý bị đùa bỡn, lúc này dư vị còn lưu lại kia dễ dàng làm chúng cương cứng, khoái cảm tinh tế theo môi lưỡi ẩm ướt dây dưa lan tràn ra toàn thân.

Sở Phi Dương ngậm vào rồi nhả ra, cười khẽ hỏi: “Thoải mái không? Muốn tiếp tục không?”

Quân Thư Ảnh quay đầu đi, hai tay ôm Sở Phi Dương lại âm thầm bỏ thêm chút lực đạo.

Sở Phi Dương lấy tay nâng cằm y lên, để y nhìn thẳng vào mình. Dưới ánh mắt chăm chú của Quân Thư Ảnh, hắn cố ý cười khẽ vươn đầu lưỡi, liếm một chút nụ hoa sưng đỏ kia, không ngoài dự liệu nghe được tiếng thở dốc dồn dập.

Vừa chạm vào lại lập tức tách ra khiến Quân Thư Ảnh bắt đầu bất mãn, hai tay ôm chặt Sở Phi Dương không an phận động vài cái, khép hờ đôi mắt nhíu mày nói: “Ngươi…liếm ta…”

“Liếm như thế nào? Nói rõ ràng cho ta nghe.” Sở Phi Dương hít thật sâu hương vị tươi mát trên người Quân Thư Ảnh, dùng âm thanh trầm thấp mị hoặc dụ dỗ.
Quân Thư Ảnh không muốn nói thêm bất cứ gì nữa, chỉ hừ nhẹ hai tiếng, không nhịn được động đậy thân thể, hai tay ôm đầu Sở Phi Dương, thân thể hơi hơi ngửa ra, đem nơi mẫn cảm trước ngực đưa đến bên môi hắn.

Động tác rất nhỏ này lại khiến dục hỏa trong cơ thể Sở Phi Dương hừng hực bừng cháy, không còn hứng thú muốn trêu trọc y nữa, hắn thầm nghĩ phải đè người dưới thân xuống, ở trên người y hung hăng tận hứng.

Sở Phi Dương một tay nâng Quân Thư Ảnh lên, để hai người thay đổi vị trí. Hắn dựa vào thành dũng rộng lớn, rồi để Quân Thư Ảnh ngồi lên đùi hắn, lại dùng sức tách hai chân y ra, nhượng y ngồi yên trên người mình.

Sở Phi Dương dùng sức đỡ lấy vòng eo tinh tế của Quân Thư Ảnh, môi lưỡi tại trước ngực y tàn sát bừa bãi.  Đôi bàn tay to chậm rãi sờ xuống dưới, ở hai khỏa thù du bóp nhẹ, sau đó liền trượt đến hạ thân y lúc này đang thật to rộng mở tùy ý vỗ về chơi đùa.

Thân thể không hề phòng bị mà bại lộ dưới tay Sở Phi Dương, bị hắn tùy tâm sở dục vuốt ve, Quân Thư Ảnh ngửa đầu lên, mi gian nhíu chặt để lộ ra khoái cảm pha lẫn sự khó chịu, mái tóc dài dính nước từng sợi từng sợi dán tại trên lưng cùng trước ngực.

Sở Phi Dương cầm lấy hỏa nhiệt bộ vị hơi hơi ngẩng đầu của Quân Thư Ảnh, tận tâm tận sức lấy lòng y. Lại kéo tay Quân Thư Ảnh đặt vào thứ đang ngạnh lên của mình. Cắn vành tai y, cười cười nói: “Có ngạnh không? Có lớn không? Thích không?”

Quân Thư Ảnh không thích nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ, không hài lòng quay mặt đi, muốn bỏ tay ra. Sở Phi Dương cầm tay y, mang theo tay hai người tại dục vọng của mình động động, ồ ồ thở dốc kêu: “Thư Ảnh, Thư Ảnh…của ta.” Lại kéo mặt y qua, hàm trụ đôi môi.Trong thanh âm thì thầm kia bao hàm tình yêu, so với dòng nước ấm áp này còn ấm áp hơn, tinh tế rót vào lòng người. Lông mày không vui của Quân Thư Ảnh nhu hòa dần. Y mở to hai mắt, nhìn thấy khuân mặt tuấn mỹ quá gần của Sở Phi Dương, song nhãn nhắm chặt, mi gian anh tuấn, tất cả đều là tình yêu say đắm đến mê muội. Trong mắt Quân Thư Ảnh xao động một mảnh mềm mại, bàn tay đang nắm dục vọng đầy hỏa nhiệt của Sở Phi Dương hơi hơi buộc chặt, chậm rãi lấy lòng hắn.

Môi lưỡi đây dưa từ kịch liệt chuyển dần đến ôn nhu. Sở Phi Dương buông tay Quân Thư Ảnh ra, theo đùi và thắt lưng chậm rãi đến phía trước dao động, ở sau thắt lưng do dự một lát, rồi từ từ trượt xuống dưới, biến mất dưới làn nước.

“Ngô…Ân…..” Đương thời điểm một ngón tay nương theo ôn thủy cùng dầu bôi trơn đi vào, đôi môi Quân Thư Ảnh để lộ ra tiếng than nhẹ khó kiềm chế. Sở Phi Dương buông đôi môi y ra, tay chậm rãi di chuyển, cẩn thận khuếch trương địa phương mà lúc sau phải tiếp nhận hắn.

Quân Thư Ảnh khẽ mở đôi môi sưng đỏ, điều chỉnh hô hấp hỗn loạn.

“Thả lỏng.” Sở Phi Dương thấp giọng nói lại dùng miệng lưỡi an ủi điểm mẫn cảm trước mặt y, xua tan đi sự không thoải mái nơi y.

Phía sau chậm rãi tăng lên ba ngón tay, tại nơi cảm thấy thẹn thùng đó tiến tiến xuất xuất, thỉnh thoảng nhu lộng, vì thứ giữa hai chân hắn đang sôi sục đến mất kiên nhẫn mà càng ra sức mở rộng mật huyệt kia, ý nghĩ như vậy càng làm tăng thêm cảm giác xấu hổ.

Quân Thư Ảnh giật giật thân thể, lên tiếng nói: “Có thể.”

Sở Phi Dương rút ngón tay ra, hai tay dùng sức nâng Quân Thư Ảnh lên, điều chỉnh vị trí hai người, cho đến khi đỉnh dục vọng của hắn không đợi kịp, vội vã chạm đến lối vào hơi hơi rung động kia.

Sở Phi Dương nhẹ nhàng hôn hai má, khóe miệng Quân Thư Ảnh, dụ hống nói: “Tự mình ngồi lên đi.”

Quân Thư Ảnh có chút bối rối cắn môi dưới, phía sau có thể cảm nhận được khối hỏa nhiệt rung động, ở huyệt khẩu nhẹ nhàng ma sát, không tiến vào. Y một tay vịn vào bờ vai Sở Phi Dương, một tay chống lên đùi hắn, chậm rãi ngồi xuống, địa phương trải qua khuếch trương chu đáo tựa như a dua lấy lòng chậm rãi nuốt vào dục vọng thật lớn kia, nội vách tiếp xúc thân mật cơ hồ cảm nhận được gân xanh nổi lên bừng bừng phấn chấn.

Quân Thư Ảnh dừng động tác lại, liếc nhìn Sở Phi Dương một cái, từ cổ đến tai đều nhuộm màu đỏ nhàn nhạt. Sở Phi Dương biết không thể quá phận, nếu không sẽ khiến y thẹn quá thành giận, bởi vậy dịu dàng hôn lên môi y, dưới thân khẽ động, toàn bộ đi vào, nơi đó làm hắn dục tiên dục tử, cảm giác tiêu hồn. Rồi sau đó là một đêm tận hứng.

Chương 15

Khi tia sáng đầu tiên của ngày hôm sau ló hiện, Sở Phi Dương tỉnh lại trước, trong ngực đang ôm thân thể của một người, ấm áp bóng loáng, cảm giác da thịt tiếp xúc cực kỳ thân mật.

Sở Phi Dương hơi hơi cúi đầu, nhìn Quân Thư Ảnh đem khuôn mặt mệt mỏi chôn ở trong chăn, nhịn không được đến gần hôn nhẹ lên thái dương y. Mái tóc dài của hai người tản ra trên gối dây dưa một chỗ, sợi tóc uốn lượn quấn lấy nhau thật là lưu luyến kiều diễm.

Tuy rằng đêm qua đã thỏa thích phóng túng, nhưng đến sáng sớm tinh thần lại phấn chấn lên. Sở Phi Dương gắng gượng đem hạ thân nhẹ nhàng cọ vào giữa hai chân Quân Thư Ảnh, bàn tay cũng không quên phủ lên hạ thể của y.

Quân Thư Ảnh bị hắn cường ép lộng tỉnh, trong lòng vô cùng khó chịu, lại bởi vì đồng sàng miên bị*(cùng giường cùng chăn) bị Sở Phi Dương dồn nén qua mức, muốn trốn cũng không biết trốn đi đâu.

Một tay Sở Phi Dương áp chế y đang khó chịu giãy giụa, hôn hai má y, động tình nói: “Đừng nhúch nhích! Kẹp chặt hai chân.” Nói xong có chút thô lỗ lấy tay mở chân Quân Thư Ảnh ra, đem dục vọng nóng như lửa đặt vào nơi non mịn trên bắp đùi y, bắt đầu chuyển động phần eo.

Hạ thân Quân Thư Ảnh bị hắn cầm hơi hơi ngẩng đầu, cũng đành bất đắc dĩ thôi giãy dụa, vẻ mặt không vui nhượng Sở Phi Dương phát tiết, nhưng một lát sau chính mình không khỏi cũng bắt đầu ý loạn tình mê. Đến tận khi cảm thấy Sở Phi Dương cố sức không tiếp tục động đậy, một dòng ấm áp ở phần da thịt giữa hai chân tràn ngập, Quân Thư Ảnh cũng tiết trên tay Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương vẫn chưa thỏa mãn động thêm vài cái, mới lấy bố khăn lau đi dấu vết trên cơ thể hai người, lại ôm Quân Thư Ảnh vùi vào trong giường.

Quân Thư Ảnh bình phục hô hấp, không khỏi oán hận: “Trầm mê trong dục vọng như vậy, ngươi sớm muộn gì cũng tinh tẫn thân vong.” Nghĩ nghĩ lại nói: “Còn có thể liên lụy ta.” Sở Phi Dương bật cười ra tiếng, ôm y, trên vai y gặm gặm mấy miếng.

“Ngươi cười cái gì?” Quân Thư Ảnh không vui nói.

“Không nói, nếu nói ngươi sẽ sinh khí.” Sở Phi Dương một bên gặm một bên phát âm không rõ đáp, “Ngươi chỉ cần biết rằng, ta thật sự là yêu chết ngươi.”

“Không biết xấu hổ…” Quân Thư Ảnh lẩm bẩm nhắm mắt lại, muốn nhân lúc trời còn chưa sáng ngủ tiếp.

Sở Phi Dương kéo chăn lên chùm kín đỉnh đầu hai người, một tay quấn quanh mái tóc rối rắm của cả hai, tiến đến gần bên tai Quân Thư Ảnh thì thầm những lời yêu thương vô nghĩa. Quân Thư Ảnh đã sớm tập thành thói quen với loại quấy rầy này, âm thanh trầm thấp tại nơi vô cùng quen thuộc nói ra những lời lẽ yêu thương, khiến y chậm rãi rơi vào mơ hồ.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập, thanh âm Tín Vân Thâm cách ván cửa truyền đến: “Đại sư huynh, huynh tiêu dao cũng đủ rồi a, đệ còn có việc phải trở về trên núi ngay. Huynh mau thức dậy chăm sóc Tiểu Kỳ Nhi.”“Ca ca….ca ca……ôm một cái, hôn nhẹ.” Thanh âm nhuyễn nhu của Tiểu Thạch Đầu xen lẫn lời nói của Tín Vân Thâm, cũng tinh tế truyền tới.

“Ca cái gì mà ca, ta là thúc của  ngươi.” Trên hành lang ngoài cửa, Tín Vân Thâm ôm Tiểu Thạch Đầu, niết khuôn mặt nhỏ nhắn của bé giáo huấn.

“Niết niết.” Tiểu Thạch Đầu cười khanh khách, cũng bắt chước đem bàn tay nhỏ bé đặt lên mặt Tín Vân Thâm rà qua rà lại, khiến Tín Vân Thâm dở khóc dở cười.

“Xú tiểu tử, ta không chơi cùng ngươi. Ta phải đi rồi, mau gọi cha ngươi ra đi.” Tín Vân Thâm kéo tay Tiểu Thạch Đầu vỗ vỗ ván cửa phòng ngủ.

“Cha, đi ra! Cha! Ca ca muốn vào!” Tiểu Thạch Đầu vươn người ra, vừa vỗ vừa kêu, vẻ mặt hăng hái.

“Nói bậy, ai muốn đi vào a. Ngươi cao hứng cái gì nha.” Tín Vân Thâm bất đắc dĩ lau lau cằm Tiểu Thạch Đầu. Tiểu Thạch Đầu hồi nhỏ hay chảy nước miếng, tuy rằng bây giờ đã không còn chảy nữa, nhưng do thói quen chăm sóc bé nên vẫn đưa tay lên sờ sờ kiểm tra.

Tiểu Thạch Đầu đang gõ cửa rất hăng say thình lình cánh cửa hướng phía bên trong mở ra. Sở Phi Dương khoác một kiện áo choàng, lười biếng đứng trước cửa, cổ áo rộng mở lộ ra hơn phân nửa bờ ngực rắn chắc.Một mắt Tín Vân Thâm phiêu ra phía sau Sở Phi Dương, nhưng hiển nhiên chẳng nhìn thấy gì, nhưng mà không khí kiều diễm vẫn chưa tan trong phòng, vẫn khiến cho khuôn mặt cậu đỏ lên.

“Hài tử cho huynh, đệ phải đi đây.” Tín Vân Thâm nhét Tiểu Thạch Đầu vào lòng Sở Phi Dương, cũng không chờ Sở Phi Dương lên tiếng, xoay người rời đi.

“Ở lại ăn điểm tâm đi.” Sở Phi Dương một tay tiếp nhận Tiểu Thạch Đầu đang nhích tới nhích lui, ngáp dài chẳng chút thành ý hướng phía bóng dáng đã tiêu thất của Tín Vân Thâm nói một câu, nói xong giữ nguyên cửa đi về giường.

Quân Thư Ảnh cũng đã ngồi dậy, mặc tạm vài kiện quần áo bao lấy thân thể quang lỏa, thấy Sở Phi Dương đem Tiểu Thạch Đầu đặt lên giường, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Về sau có thể hay không đừng tại thời điểm này, ôm Tiểu Thạch Đầu đi vào…”

Tiểu Thạch Đầu đã tự mình bò lên trên người Quân Thư Ảnh, ghé vào lòng y, ngửa đầu, giương lên cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo như nước chăm chú nhìn Quân Thư Ảnh, dùng âm thanh nhuyễn nhu của trẻ con liên miệng kêu: “A cha, a cha.” Sở Phi Dương ngồi vào bên giường xoa xoa đầu Tiểu Thạch Đầu, cười nói: “Thời điểm nào a? Ngươi hay nghĩ nhiều quá, sau khi xong việc ta liền giúp ngươi tẩy sạch sẽ, cái gì cũng không phát hiện.”

Tiểu Thạch Đầu nhìn nhìn Sở Phi Dương, lại nhìn nhìn Quân Thư Ảnh, không hiểu gì lặp lại nói: “Sạch sẽ, không phát hiện ra.”

Quân Thư Ảnh che trán bất đắc dĩ thở dài.

“A cha, a cha, muốn hôn hôn.” Lúc này Tiểu Thạch Đầu vẫn chưa biết đoán sắc mặt người, ngồi ở trong lòng Quân Thư Ảnh nhích tới nhích lui, cong cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận, vui vẻ kêu lên.

Sở Phi Dương ngã vào bên người Quân Thư Ảnh, kéo Tiểu Thạch Đầu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của bé vuốt ve: “Tiểu quỷ, gặp ai cũng muốn hôn hôn, học từ đâu a! Không có tiền đồ!” Tuy nói vậy nhưng cũng nhịn không được hôn mấy cái lên khuôn mặt non mềm, đến nỗi Tiểu Thạch Đầu khanh khách cười không ngừng.

Sau đó Sở Phi Dương đi tìm Giang Tam, cùng nhau nghiên cứu bảo khố đồ. Bản đồ kia vốn đã thô sơ, lại vì niên đại đã lâu, nên càng thêm mơ hồ khó nhận thức. Cuối cùng chỉ có thể nhìn ra đại khái là trên một hòn đảo vô danh đơn độc giữa biển khơi.

Nghĩ rằng lần xuất hành này có lẽ sẽ mất nhiều thời gian, Sở Phi Dương trước mang Tiểu Thạch Đầu lên núi dàn xếp ổn thỏa, rồi mới cùng mọi người xuất phát, bước lên con đường truy tìm bảo vật không biết ngày mai rồi sẽ ra sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau