DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Bổ sung thêm (1)

Đặc điển: Thiên Hạ Vô Song

Phần 1:

Thu ý đìu hiu,còn chưa bước sang mùa đông, trên Thương Lang sơn gió lạnh đã thổi từng trận thê lương giống như trở lại thời kỳ vị giáo chủ họ Quân nào đó còn đang tại vị.

Trong giáo, từ trưởng lão cấp bậc cao nhất trở xuống, tất cả đều lặng lẽ cở ra y phục tơ lụa hoa lệ, đổi lại bằng một bộ xiêm y vải mộc tầm thường, Thiên Nhất giáo giáo chúng trong lúc bước đi cũng đều cúi đầu liễm mi, hận không thể đem đầu rạp xuống đất bụi.

Rầm một tiếng, trong đại điện lại truyền đến một trận tiếng đồ gốm mãnh liệt vỡ vụn, khiến tất cả mọi người vốn đang nheo mắt phải kinh hãi run rẩy.

Thanh đại giáo chủ từ trước đến nay tính khí luôn vui vẻ nhưng hiện giờ mặt mày lại xanh mét ngồi ở chủ vị giữa đại điện, tỳ nữ bên cạnh vẻ mặt sợ hãi dùng băng đại (túi chườm nước đá) thay y chườm trên trán, nhưng vẫn ngăn không được từng đợt đau nhức.

Thanh Lang dứt khoát đẩy tỳ nữ ra, chỉ vào trướng phòng trưởng lão (trưởng lão làm nhiệm vụ quản lí, thu chi tiền bạc) đang ở phía dưới nơm nớp lo sợ đợi lệnh, nói: “Ngưu trưởng lão, ngươi nói cho bổn giáo chủ nghe rõ ràng, không có tiền nghĩa là sao? Ta đường đường là Thiên Nhất giáo, cần thu mua dược cổ từ Miêu Cương vậy mà lại không có tiền, ngươi muốn để cho Thiên Nhất giáo ta bị giang hồ võ lâm nhạo báng sao?”

Ngưu trưởng lão lau lau một đầu đầy mồ hôi, khom lưng chắp tay, vẻ mặt đau khổ trả lời: “Bẩm giáo chủ, ti chức đã cho thủ hạ đem tất cả sổ sách ra tra rõ, hiện tại trong giáo có thể điều động chưa đầy mười lăm vạn hai lượng bạc, mặt khác sổ sách phải đợi cuối năm mới có thể tính toán rành mạch, giáo chủ hiện tại muốn thu mua cổ trùng thảo dược từ Miêu Cương, cần đến hai mươi vạn lượng bạc, trong khoảng thời gian ngắn thực sự không biết lấy đâu ra.”

“Hỗn trướng!” Thanh Lang vừa nghe, đầu lại càng thêm đau, chỉ có thể túm lấy băng đại từ trong tay tỳ nữ đặt lên đỉnh đầu, “Hỗn trướng, hỗn trướng! Bổn giáo chủ hai năm nay dều là sinh ý (làm ăn) lớn, nhập vào sổ sách không dưới trăm vạn, lại không chi tiêu quá nhiều, làm sao có thể không có tiền?! Ngưu trưởng lão, bổn giáo chủ niệm tình ngươi từ trước đến nay vất vả lại không tham danh lợi mới đem tài vụ trong giáo giao cho ngươi phụ trách quản lý, ngươi cũng không nên phụ sự tín nhiệm của bổn giáo chủ.”

Hai câu cuối cùng kia giọng điệu âm trầm khiến Ngưu trưởng lão nghe xong liền một trận hoảng sợ, run rẩy quỳ xuống. Chuyện cho tới bây giờ cái mạng nhỏ của mình cũng kham không nổi, thế nào còn dám thay kẻ khác giấu diếm.

Ngưu trưởng lão lau nước mắt nước mũi, khóc nức nở, nói: “Giáo chủ, ti chức oan uổng a! Ti chức luôn luôn tận trung với cương vị của mình, đem tất cả thân tâm (thể xác và tinh thần) một lòng phụng hiến Thiên Nhất giáo cùng giáo chủ người, chưa bao giờ đối với giáo chủ làm chuyện có lỗi, thỉnh giáo chủ minh xét!”

Thanh Lang khoát tay gọi một tỳ nữ bên cạnh lại tiếp tục giúp y chườm băng đại, cau mày nói: “Được rồi được rồi, ta cần thân tâm ngươi làm gì. Bổn giáo chủ còn chưa đến mức bụng đói vơ quàng như vậy. Bổn giáo chủ tạm thời tin tưởng lời ngươi nói, vậy ngươi thành thật nói xem, tiền bạc của bổn giáo chủ đều đã đi đâu?”

Ngưu trưởng lão giơ tay áo lau khô nước mắt, lại lấy ra một chiếc khăn lau nước mũi, đem thanh âm khiến Thanh đại giáo chủ chán ghét mà thu vào trong miệng.

Ngưu trưởng lão đã khôi phục tinh thần, đầu mũi hồng hồng sụt sùi nói: “Bẩm giáo chủ, chuyện cho tới bây giờ, ti chức cũng chỉ có thể đem hết thảy chân tướng hướng giáo chủ bẩm báo, kính xin giáo chủ niệm tình Yến tiểu chủ tử hầu hạ người nhiều năm như vậy, còn có Tĩnh thiếu gia, không nên truy cứu lỗi lầm Yến tiểu chủ tử.”

“Yến Kỳ?” Thanh Lang vặn vẹo lông mày, trong lòng không khỏi dâng lên một tia dự cảm không lành.

Chỉ thấy Ngưu trưởng lão để một tên giáo chúng ôm một cái rương nhỏ đi lên, đem rương kia mở ra, bên trong bày đặt chỉnh tề một xấp giấy tờ.

Ngưu trưởng lão đem rương giao cho tỳ nữ đi xuống tiếp nhận, tiếp tục hướng Thanh Lang bẩm báo: “Giáo chủ minh xét, ở đây tất cả đều là cuống phiếu ghi chép những lần Yến tiểu chủ tử lãnh tiền, mỗi một phiếu đều có ấn (con dấu) Thiên Nhất lệnh của giáo chủ. Ti chức hoàn toàn tuân theo quy củ làm việc, chưa bao giờ tự mình sử dụng một chút nào ngân khố trong giáo. Ti chức vẫn cho là giáo chủ có biết việc này, hiện tại mới biết Yến tiểu chủ tử đại khái là giấu diếm người tự mình chiếm dụng Thiên Nhất lệnh…”

Ngưu trưởng lão còn đang nói gì đó, nhưng Thanh Lang sớm đã không để vào tai, giấy trắng mực đen rành rành trên cuống phiếu, một món rồi lại một món gộp lại cũng thành một khối kếch xù. Thanh đại giáo chủ trên trán nổi đầy gân xanh, băng đại kia căn bản không thể che nổi.

“Người đâu! Đem cái tên phá gia chi tử kia mang tới đây cho ta!!” Thanh giáo chủ gầm lên giận dữ, vang dội khắp Thiên Nhất giáo đại điện, ngay cả chim thú trong rừng cây phía xa cũng bị dọa cho một trận sợ hãi.

Giáo chúng ở ngoài điện đợi lệnh cuống quýt thưa, vội vội vàng vàng chạy đi tìm người.

Thanh Lang sắc mặt đen như đáy nồi, ngồi ngay ngắn ở phía trên cao, toàn thân bức ra khí thế khiến người ta phát run.

Ngưu trưởng lão trong lòng âm thầm kêu khổ. Lão không muốn là kẻ đầu sỏ gây nên xích mích tình cảm vợ chồng người ta. Nhưng mà, lão không muốn phá hoại tình cảm người khác thì “người khác” của vị Thanh đại giáo chủ cũng sẽ làm tổn hại lão. Cho nên tự mình đem Yến tiểu chủ tử khai ra cũng là vạn bất đắc dĩ.

Nhưng khi nhìn bộ dạng Thanh giáo chủ, giống như tức giận thật sự không nhẹ. Yến tiểu chủ tử thân thể suy nhược, vạn nhất Thanh giáo chủ trong cơn tức giận hạ thủ không biết nặng nhẹ, tổn thương Yến tiểu chủ tử, trong lòng mình có thẹn không nói, đến khi sự tình đã qua, giáo chủ hết giận, lại đau lòng. Đến lúc đó bị tai ương sẽ là ai, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết a.Ngưu trưởng lão giương mắt dò xét giáo chủ nhà mình, chỉ thấy y hơi nhắm mắt, hít thở sâu, tựa hồ cũng là đang cố gắng khắc chế chính mình. Ngưu trưởng lão vì thế đánh bạo thay thiếu chủ kia cầu tình: “Giáo chủ bớt giận, ta biết Yến tiểu chủ tử ở ngoài đúng là có chút tiêu tiền như nước, nhưng mà ̣trên thực tế có lẽ… Yến tiểu chủ tử hắn cũng cũng không phải là thích tiêu tiền như vậy. Yến tiểu chủ tử khẳng định hiểu được giáo chủ người kiếm tiền không dễ. Hắn tiêu nhiều tiền như vậy nhất định có lý do của mình…”

Ngưu trưởng lão mỗi lần thốt ra chữ “tiền”, Thanh giáo chủ mí mắt lại mãnh liệt giật xuống một cái, ngưu trưởng lão lời còn dứt, đã thấy một khối băng đại bay tới đầu, theo sau là thanh âm giận dữ của Thanh đại giáo chủ: “Cút!”

Ngưu trưởng lão khẽ vươn tay đem băng đại kia vơ vào lòng bàn tay, chống đỡ được một chiêu này, nội lực tất nhiên cũng không phải giang hồ nhân sĩ thông thường có thể sở hữu, so với vẻ xấu xí bên ngoài thật không xứng. Trưởng lão vâng vâng dạ dạ đáp lễ rồi cúi đầu khom lưng đi ra ngoài, một mực thối lui đến tận cửa mới dám thở ra một hơi thật dài.

Sự tình tất thảy đã đem ra nói, lý lẽ cũng nói cả rồi, giáo chủ đại nhân tự mình không nghe, sau này tiếp tục có chuyện gì, oán cũng không được oán lão. Chỉ là thương thay cho Yến tiểu chủ tử, chọc cho giáo chủ đại nhân giận dữ như vậy, chỉ mong giáo chủ đại nhân đừng quên thương hoa tiếc ngọc thì tốt. Ngưu trưởng lão than thở suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng đem băng đại đặt ở trên dầu mình, lo lắng bất an mà rời đi.

Thanh Lang ở trong đại điện chờ đợi rồi đợi chờ, hơn một canh giờ cư nhiên ngay cả quỷ thần cũng không dám cùng y trình diện. Vốn dĩ còn có thể khắc chế một chút nhưng chờ đợi kéo dài làm hao mòn kiên nhẫn của y, sắp bùng nổ thì chợt thấy một bóng dáng không biết trời cao đất dầy, đang vui vẻ như một con chim nhỏ từ ngoài điện chạy như bay vào, Thanh Lang cảm giác mình đã bị lửa giận thiêu cháy.

“Thanh đại ca, ngươi tìm ta?” Yến Kỳ sải mấy bước lên bậc thang, phi thường tùy ý mà khoát tay, kêu đám tỳ nữ nô phó đứng hầu bên cạnh tất cả lui ra. Chờ đến khi đại điện chỉ còn lại hắn cùng với Thanh Lang, Yến Kỳ tựa hồ hoàn toàn không chú ý đến Thanh Lang khắp người không vui, bổ nhào vào trong ngực y, ngửa mặt lên khôn khéo kêu lên: “Thanh đại ca…”

Lại bộ dạng này, lại bộ dạng này!!!

Đây chính là bộ dạng sau mỗi lần gây họa bị y nhìn thấu, người này điệu bộ  phi thường không có thành ý…

“Ca cái gì mà ca!” Thanh Lang trừng mắt liếc hắn một cái, tàn nhẫn đẩy ra đại mỹ nhân mà tâm tưởng yêu thương nhất, lông mày dựng đứng, giáo huấn, “Đứng lên!”

Bản thân chủ động như vậy, còn bị người ta đẩy ra không nể tình, Yến Kỳ thở hồng hộc đứng thẳng người, quay đầu không thèm nhìn Thanh Lang.

“Yến Tiểu Kỳ, ta hỏi ngươi, ngươi nửa năm nay từ trướng phòng lãnh nhiều ngân lượng như vậy rốt cuộc là mua thứ gì?” Thanh Lang hắng giọng một cái, bày ra điệu bộ giáo huấn, xét hỏi, “Ngươi mỗi ngày mua bán thứ gì ta đều nhất thanh nhị sở, nửa năm nay căn bản là không thấy ngươi mua cái gì loạn thất bát tao (linh tinh), ta còn nghĩ ngươi đã thay tâm đổi tính, ai ngờ ngươi dám lén lút sau lưng ta đục khoét như vậy. Ngươi còn dám lấy trộm Thiên Nhất Lệnh? Ân?! Vây cánh đã cứng cáp rồi a?!”

“Ai nói ta lén lút?” Yến Kỳ cây ngay không sợ chết đứng nói, “Ta không cho ngươi biết chỉ là muốn làm ngươi ngạc nhiên!”

Thanh Lang bị hắn làm cho tức giận đến suýt thổ huyết, vươn ra năm ngón tay khẽ run run: “Thật đúng là một cái ngạc nhiên lớn a! Sinh ý lần này nếu không thành, Thanh đại ca ngươi sẽ bị tên khốn Tư Không Nguyệt kia nhạo báng không nói, Thiên Nhất giáo giáo chúng ta còn phải thắt chặt túi quần (tiết kiệm, thắt chặt chi tiêu) hảo vượt qua thời gian túng quẫn. Ngươi nói xem, cái này cũng chưa tính là đại họa? Bổn giáo chủ phải trừng phạt ngươi như thế nào?”
Thanh Lang trừng mắt bày ra một vẻ uy quyền, muốn nhân cơ hội giáo huấn một chút tên gia hỏa được chiều quá hóa hư này.

Yến Kỳ phồng miệng trừng mắt cùng Thanh Lang trong chốc lát, đột nhiên cắn môi cúi người, lục lọi tìm kiếm tứ phía, Thanh Lang có chút nghi hoặc mà ngoái đầu nhìn nhìn, khó hiểu lên tiếng hỏi: “Yến Tiểu Kỳ, ngươi tìm cái gì chứ?”

Yến Kỳ tìm không được thứ gì, liền thuận tay lấy đồng hương lô (lư hương bằng đồng) đặt ở hai bên bảo tọa giáo chủ (ngai vàng giáo chủ) giơ lên, thở hổn hển ném về phía Thanh Lang: “Trừng phạt cái đầu ngươi. Ngươi cũng không thèm hỏi cho rõ ràng, còn chưa phân biệt phải trái trắng đen đã muốn giáo huấn ta! Ngươi đi chết đi, ta ghét ngươi, hỗn đản Thanh Lang!”

Vài tên thị vệ đứng ở ngoài điện chỉ nghe bên trong oanh một tiếng chấn vang, sau đó là một tiếng ‘a’ hét lên thảm thiết, bất giác đem cổ rụt lại.

“Người muốn mưu sát thân phu (chồng) a, Yến Tiểu Kỳ! Ngươi trở lại đây cho ta!” Thanh Lang gầm lên giận dữ vang vọng đại điện.

Vài tên thị vệ chỉ thấy một bóng dáng thanh tú thoáng một cái từ cửa điện uy vũ theo gió bay ra. Yến Kỳ vừa vuốt tay áo vừa chạy ra ngoài, trong miệng vẫn còn la lên: “Ta không trở lại! Hỗn đản Thanh Lang, ngươi khinh thường ta! Dù sao trong mắt ngươi ta chỉ là tên phá gia chi tử, ngươi mắt chó nhìn người, đồ đần độn!” (_._!!)

Nghe được thanh âm truy đuổi của Thanh Lang từ phía sau, Yến Kỳ quay đầu lại cả giận nói: “Ngươi đừng tới đây! Ngươi dám tới đây, thì hai tháng… ách, một tháng không cho phép chạm vào ta!”

Bọn thị vệ hoàn toàn bị coi như vật trang trí nghe xong lời nói này lại một trận mồ hôi lạnh.

Thanh Lang bất đắc dĩ dừng bước, nhìn Yến Kỳ ba chân bốn cẳng mà chạy xa. Sớm biết như vậy sẽ không nên dạy hắn khinh công, giúp hắn chạy trốn nhanh như vậy.

Chẳng biết Ngưu trưởng lão từ chỗ nào chậm chạp chạy đến bên người Thanh Lang, cũng theo y nhìn về hướng Yến Kỳ đã chạy đi xa, dò hỏi: “Giáo chủ, người thật không đuổi theo Yến tiểu chủ tử?”

“Ta mà đuổi hắn thực có gan một tháng không cho ta lại gần, vẫn còn là…” Thanh Lang thầm nói.

“Cái gì?” Ngưu trưởng lão nghếch tai lên hỏi.

“Không có gì, phái người đi theo chiếu cố hắn cho tốt, đừng để cho hắn chạy loạn mà thương tổn chính mình.” Thanh Lang phân phó rồi sau đó lại một vẻ bất đắc dĩ mà đi vào trong đại điện.

Ngưu trưởng lão đem băng đại đặt trở lại trên đầu giáo chủ tuấn soái, lại hỏi: “Giáo chủ, người xem, sinh ý cùng Tư Không Nguyệt phải làm như thế nào? Bằng không trước hết thiếu nợ đi…”

“Tuyệt đối không được!” Thanh Lang nghiêm túc nói, “Thiên Nhất giáo ta mua một chút cổ trùng thảo dược mà còn phải thiếu nợ, việc này truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta cười đến rụng răng sao?”

“Vậy làm sao bây giờ? Sinh ý lần này mà không thành, mấy vạn giáo chúng trong giáo ta phải thắt chặt lưng quần nhiều tháng, như vậy thật là không ổn không ổn.” Ngưu trưởng lão lắc đầu liên tục.

“Tóm lại, ta đường đường Thiên Nhất giáo tuyệt đối không thể làm chuyện ký sổ vay tiền.” Thanh Lang từng chữ một nhấn mạnh nói.

Thanh Lang đi trở về bảo tọa giáo chủ của mình, Ngưu trưởng lão cũng ngồi xuống bậc thềm. Hai người cau mày, kéo cằm, suy nghĩ hơn nửa ngày Thanh Lang bỗng nhiên đinh một tiếng khẽ động, hai mắt sáng lên mà thì thầm: “Sở, Phi, Dương!”

***

Sở Phi Dương quay mặt qua một bên hắt hơi một cái, xoa xoa cái mũi nói: “Không ổn không ổn, có một dự cảm không tốt lắm. Thư Ảnh, mau giúp ta tra hoàng lịch, nhìn xem có phải mấy ngày gần đây không nên gặp khách?”

Quân Thư Ảnh đang ngồi ở phía sau thư án viết gì đó, nghe vậy cũng không thèm ngẩng đầu lên, nói: “Ngươi lên núi tìm Cao Phóng đâm cho mấy châm tẩm dược có khi lại hữu hiệu.”

Chương 107: Bổ sung thêm (2)

Phần 2

Sở Phi Dương buông quyển sách đang xem trong tay ra, đi đến trước mặt Quân Thư Ảnh, đem hoàng lịch mở ra vài trang, sờ cằm thì thầm: “Thích hợp cưới vợ gả chồng, tế tự (cúng bái), xuất hành. Thích hợp cưới vợ gả chồng a, thật là một ngày tốt đúng không Thư Ảnh?” Sở Phi Dương cười cười nhìn Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh đem tín chỉ (giấy viết thư) thổi thổi, thật cẩn thận bỏ vào trong phong thư, một bên nói: “Đáng tiếc Sở đại hiệp tựa hồ vô duyên với dịp tốt này a.”

“Ngươi lại tri đạo rồi.” Sở Phi Dương một phen kéo lấy Quân Thư Ảnh, khẽ hôn lên trán y.

Quân Thư Ảnh liếc hắn một cái, nói: “Kia cũng là, Sở đại hiệp còn có vô số hồng nhan tri kỷ tán lại (rơi vãi, rải rác) khắp giang hồ. Chỉ cần Sở đại hiệp nói một tiếng muốn cưới vợ, đảm bảo đội ngũ muốn thành thân có thể xếp từ Lãng Nguyệt sơn đến Thương Lang sơn đi.”

“Ân… là có ý sỉ nhục ta sao?” Sở Phi Dương nhướn mày nói, thấy Quân Thư Ảnh tại phong thư cẩn thận bắt đầu viết tên hai oa oa nhà mình lên, không khỏi vừa cười vừa than thở: “Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Lân nhi mới đi vài ngày, ngươi vậy mà đã viết thư mong ngóng. Viên Minh Chủ ở một mình ngại cô tịch, hơn nữa lão tuổi cũng đã cao, càng sợ phải sống một mình không ai bồi. Lão thật vất vả đón hai tiểu tử kia tới bồi bồi lão, để bọn chúng ở Đoạn Kiếm sơn trang ngụ thêm vài ngày nữa đi.”

Quân Thư Ảnh khẽ hừ một tiếng nói: “Lão gia hỏa kia mà cô tịch? Lão đang làm Minh Chủ võ lâm cực kỳ vui vẻ, làm sao lại cô tịch!”

Sở Phi Dương nhìn y bộ dáng đối với chuyện xưa vẫn còn canh cánh trong lòng, không nhịn được áp sát hôn môi y một cái, bất đắc dĩ cười nhẹ nói: “Đúng vậy, Viên Minh Chủ đang làm Minh Chủ vui vẻ cực kỳ, nhưng có thể là lão cực kỳ thích hai tiểu bảo bối của chúng ta. Ngươi xem, lão muốn đón hai tiểu tử kia tới bồi vài ngày, phải ba phen bốn bận hướng sư phụ ta cầu tình, bây giờ thừa dịp sư phụ ra ngoài lo sự vụ không có ở trên núi mới có thể thỏa ước nguyện. Ngươi không biết ý lại gửi thư thúc giục sao?”

Quân Thư Ảnh chờ Sở Phi Dương hôn xong liếm liếm khóe môi, trên tay quơ đi quơ lại phong thư: “Ngươi cũng quá coi thường ta, ta chỉ gửi thư nói Tiểu Thạch Đầu hảo hảo chiếu cố đệ đệ, cái này cũng không được sao?”

Sở Phi Dương cầm lòng không nổi mà ôm lấy Quân Thư Ảnh, cười ha ha: “Được, như thế nào không được chứ! Cái này để sau hãy nói, hai tiểu đông tây đi vắng, càng không cần cố kỵ…”

“Tránh ra!” Quân Thư Ảnh đem thư phong thư chụp lên khuôn mặt tuấn tú của Sở Phi Dương, đẩy ghế ra đứng dậy, “Ta muốn đi lên núi tìm người đưa thư, Sở đại hiệp tự mình làm đi, chỉ còn một mình, ngươi lại càng không cần cố kỵ.”

Quân Thư Ảnh nói xong cũng đã ra khỏi thư phòng, Sở Phi Dương cười vang mấy tiếng, cũng sải bước đuổi theo.

Hai người lên núi, đi tới trước đại điện Thanh Phong kiếm phái thì đã thấy một chúng đệ tử vây quanh ở ngoài điện, bên trong tiếng người ồn ào truyền ra, tựa hồ là đang cãi vã.

Sở Phi Dương đi tới, nghiêm mặt khiển trách: “Các ngươi không hảo hảo luyện công, đều chen chúc ở chỗ này làm gì? Sư phụ đi vắng liền dám lười biếng như vậy? Thành ra thể thống gì!”

“Không phải a Đại sư huynh, là nhi tử của tam sư thúc lại tới đây náo loạn, bọn ta sợ tiểu sư đệ  không sắp xếp được mới đến đây nhìn xem.” Một tên đệ tử đứng ra giải thích.

Sở Phi Dương lông mày hơi nhíu lại, chuyện về nhi tử tam sư thúc hắn cũng có nghe, người này trước giờ vẫn là quy củ, vài năm trước sau khi cưới một nữ tử cổ linh tinh quái, không rõ lai lịch gã liền phản nghịch, chính là sau khi thân thủ làm bị thương cha mình người này đã sớm rời khỏi Thanh Phong kiếm phái, lúc này lại tới đây làm cái gì?

Quân Thư Ảnh đi qua Sở Phi Dương, trực tiếp tiến vào đại điện, chứng kiến thấy Tín Vân Thâm mặt mày âm trầm đứng ở trong đại điện đối với nam nhân kia lạnh lùng nói: “Xem ngươi từng là sư huynh của ta, ta không truy cứu ngươi. Tam thúc cũng không muốn gặp ngươi, ngươi đi đi.”

Nam nhân kia nhìn Cao Phóng đúng ở bên cạnh một chút, lại nhìn về phía Tín Vân Thâm, bỗng nhiên cười to hai tiếng nói: “Trong núi không có lão hổ, hầu tử cũng dám xưng đại vương. Ngươi là cái gì chứ? Vị trí chưởng môn còn chưa truyền cho ngươi mà.”

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Người nào lại dám ở trong đại điện ồn ào?” Sở Phi Dương cau mày đi tới.

Nam nhân kia nhìn thấy đúng là Sở Phi Dương, nét mặt tuy vẫn là bất tuân, nhưng đối với Tín Vân Thâm đã có một chút kiêng dè không dám tiếp tục kiêu ngạo như vậy: “Sở sư huynh, nghe nói chưởng môn ra ngoài tìm tung tích ‘Thiên Hạ Vô Song’. Ta cũng không có yêu cầu chưởng môn đem vật đó tặng cho ta, chỉ muốn hỏi chưởng môn là đi phương nào tìm kiếm? Việc này cũng không được biết, Thanh Phong kiếm phái từ lúc nào trở nên hẹp hòi như vậy?”
Cao Phóng vừa nghe cả giận nói: “Chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ như vậy. Ngươi vứt bỏ lão phụ, phản bội sư môn, hiện giờ làm sao còn có thể diện quay về, còn dám hỏi chúng ta chuyện đông chuyện tây?”

Nam nhân kia cười khẩy: “Ngươi là gì chứ? Một tên yêu nhân ma giáo, không minh bạch theo sát Tín Vân Thâm, lại thật sự cho là mình có quan hệ với Thanh Phong kiếm phái sao? Trên đại điện không tới phiên ngươi nói chuyện. Vân Thâm, ta tốt xấu gì cũng là sư huynh của ngươi, cha ta vẫn đối tốt với ngươi, ngươi hiện giờ trở mặt như vậy không sợ truyền ra ngoài khiến cho danh môn chính phái khác nhạo báng sao?”

Tín Vân Thâm sắc mặt bất thiện còn chưa mở miệng, Sở Phi Dương đang muốn nói gì đó cũng bị ngăn lại, Quân Thư Ảnh đi tới bên người Cao Phóng, đồng thời nhìn về phía nam nhân một thân nham hiểm, hừ lạnh một tiếng: “Hai người chúng ta quả thực không phải người Thanh Phong kiếm phái, đương nhiên cũng không cần kiêng dè danh môn chính phái thanh danh. Ngươi cả gan xuất ngôn cuồng vọng đối với người của ta như vậy, xem ra rất tự tin với võ công của mình. Chúng ta hôm nay tại đại điện Thanh Phong kiếm phái giết ngươi, ngươi thấy sao? Để giữ thể diện cho cha ngươi, Tín Vân Thâm có thể cho ngươi lập cho ngươi một lá bài vị, một lá chết chưa hết tội, một lá chết không có gì đáng tiếc, ngươi nguyện ý chọn cái nào?”

“Ngươi…” Nam nhân kia không nghĩ tới có người to gan lớn mật như thế, dám ở trong điện Thanh Phong phái lại đối với gã xem thường sát lục, gã lời còn chưa dứt, lại cảm thấy một cỗ sát ý trước mặt mạnh mẽ đánh tới.

Gã hoảng loạn chỉ có thể nhảy dựng lên, ba cỗ sắc bén giống như chân khí phóng qua người, găm vào cây cột phía sau gã, lưu lại trên đó ba đạo khắc ngân nhỏ li ti.

Nam nhân kia nhìn khắc ngân trên thân cột, lại xoay người nhìn Quân Thư Ảnh trên đài cao mặt không chút thay đổi đang khoanh tay đứng đó, trợn trừng không dám tin vào mắt mình. Người này vậy mà thật sự dám ở điện đường Thanh Phong kiếm phái thẳng tay hạ sát thủ đối với gã?

Sở Phi Dương ra tay ngăn Quân Thư Ảnh lại, ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói: “Dọa hắn là tốt rồi, hắn tốt xấu vẫn là nhi tử của tam sư thúc. Tuy rằng hắn khiến tam sư thúc thương tâm nhưng chắc hẳn Tam sư thúc cũng không muốn nhìn hắn chết bất đắc kỳ tử, kết cục người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Mọi việc còn lại giao cho Vân Thâm đi.”

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương một cái, từng bước thu hồi nội lực. Sở Phi Dương hướng nam nhân(1) kia nói: “Ngươi tự thu xếp ổn thoả đi.” Nói xong liền dẫn Quân Thư Ảnh và Cao Phóng đến hậu đường thăm hỏi Tam sư thúc bị nhi tử bất hiếu kia chọc cho phát bệnh.

(1): bản raw viết là “nam nhân” nhưng mình nghĩ phải là Tín Vân Thâm mới đúng chứ nhỉ?

Lúc ba người từ trong phòng Tam sư thúc đi ra, Tín Vân Thâm cũng đã đem sự tình ở ngoài đại điện cật lực thu xếp, đang là chạy tới tìm Cao Phóng.

“Tiểu Phóng, ta đã đuổi hắn đi. Ngươi không cần đem lời của hắn để ở trong lòng. Cho dù chúng ta không thể cùng bái thiên địa cao đường (thành thân), nhưng ngươi chính là người Thanh Phong kiếm phái ta, cha ta cùng các vị sư thúc đều thừa nhận, chờ ta tiếp nhận vị trí chưởng môn, ngươi chính là Thanh Phong kiếm phái chưởng môn phu nhân!” Tín Vân Thâm có chút lo lắng nói.

Cao Phóng đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu Tín Vân Thâm một phen, cười nói: “Ngươi lo lắng không đâu, ta làm sao có thể đem lời của người kia để ở trong lòng. Huống chi lúc cha ngươi viết thư trở về nói đang tìm ‘Thiên Hạ Vô Song’, ta cũng biết mục đích của lão rồi.”“‘Thiên Hạ Vô Song’ kia rốt cục là vật gì?” Sở Phi Dương lên tiếng hỏi, “Trên giang hồ lại còn có báu vật mà ta không biết.”

Mấy người vừa nói chuyện vừa đi đến viện nội lương đình, Tín Vân Thâm phân phó hạ nhân bưng trà tới, rồi cùng mọi người ngồi xuống bàn đá bên trong đình.

“Thứ này có thể nói là một loại linh dược cổ pháp luyện chế, Sở đại hiệp không biết cũng không khó hiểu.” Cao Phóng rủ rỉ nói, “Dựa vào cổ thư (sách cổ) viết về phương pháp luyện ra dược này, tiếp tục lấy sở thuật pháp môn trong sách ra để làm phụ trợ, liền có thể sản sinh hiệu quả không tưởng tượng được. Bất quá bởi vì sở thuật trong đó quá mức huyền diệu, người ta đa số lại đều là theo đuổi tuyệt đỉnh nội lực, muốn dùng để luyện công.”

Tín Vân Thâm có chút nghi hoặc hỏi: “Vậy cha ta tìm nó để làm gì? Lão tuổi đã cao, chung quy không đến mức vẫn còn muốn luyện võ thành ma đi. Nói về võ công, Thanh Phong kiếm phái võ học đã đủ uyên thâm, căn bản không cần thêm bàng môn tà đạo này.”

Cao Phóng trừng mắt nhìn Tín Vân Thâm, tiếp tục sắc mặt hờ hững giảng giải: “Cha ngươi hàng ngày nhàn rỗi không có chuyện gì để làm ngoại trừ dạy dỗ Tiểu Thạch Đầu cùng Tiểu Lân nhi. Lúc trước lão từng nhiều lần hỏi ta về ‘Thiên Hạ Vô Song’, còn cố chấp muốn biết rõ ràng, người kinh mạch bị tổn thương giống như  ta thì có thể mượn nó để tu luyện nội lực hay không. Lại nói bóng nói gió ta đã uống dược hoàn nhưng lại không công hiệu, có phải hay không nguyên nhân bởi vì ta hoàn toàn không có nội lực. Ta xem cha ngươi tám phần là muốn tìm dược đem tới giúp ta khôi phục một chút nội lực, hảo hảo giúp ngươi sinh nhi tử, ta còn thấy lão cho hạ nhân chuẩn bị rất nhiều bổ phẩm danh quý để nấu cho ngươi ăn…” =))

“Phụt…” Cao Phóng lời còn chưa dứt, Tín Vân Thâm vừa mới uống vào một ngụm trà nhịn không được phun ra, “Ngừng, ngừng! Cha ta… Cha ta, lão mỗi ngày muốn loạn thất bát tao đông tây làm cái gì a?”

Cha, ta còn cần phải bồi bổ sao? Tín Vân Thâm cảm thấy sâu trong nội tâm giống như có một vạn con thần thú đang theo gió lao ra. Hiện tại Tiểu Phóng cũng đã lấy dưỡng sinh luận ra để hạn chế tính phúc (chắc là ‘khả năng xôi thịt’ thì phải, hỏi anh GG thì “性福” = “sex”, =.=!) của ta. Tiếp tục bồi bổ, tiếp tục bồi bổ khẳng định y ngay cả giường cũng không để ta thượng ở trên cho tốt quá?! (amen!)

Sở Phi Dương đối với ngôn ngữ trắng trợn đến ‘kinh thế hãi tục’ như vậy sớm đã tu luyện đắc đạo, miễn cưỡng bảo trì hình tượng chỉ có thể khẽ ho hai tiếng.

Hiện trường người nghe, duy nhất có thể bảo trì bát phong bất động, hoàn toàn điềm tĩnh cũng chỉ còn lại một mình Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh nâng chén trà lên thổi thổi lá trà đang bồng bềnh, trầm mặc một lát, nói: “Tín lão đầu… quả không phải người thường.”

Sở Phi Dương cùng Tín Vân Thâm liếc nhìn nhau, không hẹn mà gặp bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài thật sâu.

Sở Phi Dương nắm bả vai Quân Thư Ảnh than thở: “Thật ra thì, hai ngươi cùng sư phụ ta, ở phương diện nào đó rất giống người một nhà…”

Hai vị này thỉnh thoảng khiến người ta ‘ngữ bất kinh nhân tử bất hưu’ (2)… Sở Phi Dương nhìn Tín Vân Thâm một cái.

(2): ‘Ngữ bất kinh nhân tử bất hưu’: Trích câu thơ thứ hai trong bài “Giang Thượng Trị Thủy Như Hải Thế Liêu Đoản Thuật” (Sơ Lược Cảnh Sông Lúc Nước Dâng Cao) của Đổ Phủ. Trong văn cảnh này có thể hiểu là ‘Lời nói mà không làm kinh động được lòng người thì chết cũng không thể yên lòng” <GG đại ca>

Tín Vân Thâm vẻ mặt đau khổ nhìn Đại sư huynh của mình… Vị này quy tắc luôn luôn là ‘Bất minh tắc dĩ, nhất minh kinh nhân’ (3) sao?

Cũng không phải tích dầu thắp đèn a, Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm lại một lần nữa cùng lắc đầu than nhẹ.

(3) Cố sự: Tề Uy vương sa vào tửu sắc, ba năm không để ý tới triều chính, quốc nội hỗn loạn bất kham. Tài tử  Thuần Vu Khôn biết Tề Uy vương thích chơi đoán chữ, lúc yết kiến nói rằng  trong vương cung có một con chim ba năm rồi chưa cất tiếng. Tề Uy vương nói: “Thử điểu bất phi tắc dĩ, nhất phi trùng thiên ; bất minh tắc dĩ, nhất minh kinh nhân.”. Dịch nghĩa: “Con chim ấy không bay thì thôi, bay rồi thì vút tận trời xanh, hót rồi thì làm người kinh ngạc”.  Ví von người bình thường không có biểu hiện nổi trội, thoáng cái làm ra thành tích kinh người. <hanguyet2012.wordpress.com>

Trong văn cảnh này, là Tín Tiểu Thâm ý muốn nói Đại sư huynh của mình đã không lên tiếng thì thôi, cứ hễ mở miệng là khiến người ta chấn kinh.

Chương 108: Bổ sung thêm (3)

Phần 3

Thiên Nhất giáo, phía sau núi.

Gió thu xào xạc, lá khô lìa cành, mang theo từng đợt cảm giác lành lạnh.

Yến Kỳ ôm sát bả vai bước hai bước, thà ở đây chịu lạnh chứ nhất định không trở về, hắn còn chưa tha thứ cho Thanh Lang đáng ghét kia mà.

Hắn nghe nói Thanh Lang ngày sau khi cùng hắn cãi vã liền chạy đi tìm Sở Phi Dương, đại khái là muốn tới chỗ Sở Phi Dương mượn trước một ít ngân lượng để tạm ứng phó với sinh ý lần này.

Tuy rằng Thanh Lang bây giờ không có ở trong giáo nhưng vẫn phái người đi theo bảo hộ hắn, có lẽ trong lòng hắn ngày đó vẫn còn nghẹn một mồi lửa chưa tiêu tan nên tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn trở về. Chẳng những không trở về, Yến Kỳ còn đem người Thanh Lang phái tới bảo hộ hắn đuổi đi. Đây là chỗ bí mật, chỉ có hắn cùng Thanh Lang và một vài tên ảnh vệ được biết.

“Tiểu chủ tử, người xem ‘Thiên Hạ Vô Song’ đan dược này còn phải luyện nữa hay không?” Một tên ảnh vệ ở phía sau hỏi.

“Luyện, đương nhiên phải luyện, cũng đã tốn nhiều tiền như vậy rồi, không luyện ra chẳng phải là uổng phí sao?” Vậy thì thật sự là ‘phá gia chi tử’ như lời Thanh Lang rồi. Yến Kỳ trong lòng nghĩ thầm.

Huống hồ hắn kể từ khi có được bản cổ thư này, lại biết được công dụng thần kỳ của nó liền muốn đem nó luyện thành cấp cho Thanh Lang. Hắn muốn giúp Thanh đại ca thật sự trở thành ‘Thiên Hạ Vô Song’.

Có được cổ thư này, là một lần hắn xuất ngoại tình cờ cứu tính mạng một lão nhân, lão nhân kia muốn báo đáp ơn cứu mạng của hắn nên đem toàn bộ cổ văn tự đã thất truyền trong cổ thư này truyền thụ lại cho hắn, sau đó liền ly khai không rõ tung tích, hiện tại hắn cơ hồ chính là người duy nhất có thể đọc được những cổ văn tự này.

Điều này khiến cho Yến Kỳ từ trước đến nay toàn tâm toàn ý dựa vào Thanh Lang vui sướng không thôi. Hắn không phải không thích dựa vào Thanh Lang, thực tế hắn thích những lúc được Thanh đại ca bảo bối vô cùng, được nâng bàn tay thương yêu sủng ái bảo vệ, dù cho có vài kẻ đằng sau cười nhạo hắn ngu dốt vô năng, chỉ biết lấy sắc đẹp để mê hoặc lòng người cũng không quan trọng, hắn hoàn toàn không quan tâm.

Nhưng hiện giờ hắn cũng đã có năng lực hạng nhất, đó là có thể luyện ra bảo bối độc nhất vô nhị này, giúp Thanh Lang trở nên cường đại hơn, Yến Kỳ sao có thể không phấn khích.

Cho dù bị Thanh Lang hiểu lầm, cho dù trong lòng vẫn còn đang tức giận, Yến Kỳ vẫn tiếp tục muốn thay Thanh đại ca luyện ra bảo vật này.

Lại nói, muốn luyện chế loại dược này cần nguyên liệu đều là những thứ quý hiếm, nếu không phải Thiên Nhất giáo hắn có nhiều tiền như vậy, muốn luyện ra thì đúng là thật khó khăn.

Yến Kỳ đi vào sơn động luyện dược, lấy cổ thư lật ra nghiên cứu. Hoàn toàn không phát hiện cách đó không xa, phía bên ngoài sơn động xuất hiện mấy ánh mắt sắc mâu kì lạ, đang ẩn nấp trong bóng đêm nhìn về phía hắn…

***

Đông đông đông…

Ngoài đại môn truyền đến một trận tiếng đập cửa dồn dập, Sở Phi Dương buộc vi quần (tạp dề) lên, giơ giơ cái thìa, từ trong phòng bếp đi ra, mở đại môn.

Người ngoài cửa vừa thấy một thân ăn mặc của Sở Phi Dương thì thoáng ngẩn người, mới khom lưng chắp tay nói: “Sở đại hiệp, giáo chủ nhà ta tới bái phỏng, nói ta trước tới gõ cửa.”
Sở Phi Dương nhìu mày, nhìn về phía sau người nọ. Trước đây Thanh Lang mỗi lần đến đều phải gióng trống khua chiêng, chỉ sợ người khác không biết y đến, lần này lại khiêm tốn bất thường, ngay cả thuộc hạ đều giả trang thành thương nhân bình thường.

Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề.

Sở Phi Dương khẽ động cái thìa, nhíu mày nói: “Đại hiệp hiện tại vốn không rảnh, nói giáo chủ ngươi đi chỗ khác chơi.”

“Thật ra… Thật ra giáo chủ đã vào trong rồi… Chẳng qua là nói ta chờ ở đây gõ cửa…” Người nọ vẻ mặt khó xử nói.

“Thanh Lang!” Sở Phi Dương nghiến răng lầm bầm, xoay người trở vào viện tử. Vừa tới phòng bếp đã thấy Thanh Lang đang cầm lấy một cái chén nhỏ đựng canh chậm rãi uống.

Thanh Lang thấy Sở Phi Dương thì mỉm cười tán thưởng: “Canh này quá mỹ vị, Sở đại hiệp ăn mặc như thế này nhìn cũng không tồi. Tay nghề Sở huynh tốt thật, có thể sánh với đầu bếp hoàn hảo của Thiên Nhất giáo ta. Chờ sau khi Sở huynh không làm đại hiệp nữa, có thể cân nhắc tới việc đến Thiên Nhất giáo ta kiếm miếng cơm ăn.”

“Thanh giáo chủ cũng không tự đem mình là ngoại nhân.” Sở Phi Dương khẽ hừ một tiếng, buông thìa xuống, cởi bỏ vi quần, ngồi xuống ghế, nói: “Nói đi, Thanh giáo chủ lần này gặp phiền toái gì sao?”

“Sở huynh hiểu ta như vậy.” Thanh Lang cười híp mắt nói, lại quay bốn phía nhìn nhìn, lắc đầu than thở: “Sở huynh, ngươi còn không mời ta ra đại sảnh ngồi một chút, không nên ở nơi phòng bếp khói dầu lượn lờ này chiêu đãi ta a.”

Sở Phi Dương uống ngụm nước trà, lắc đầu nói: “Được rồi, ta còn không hiểu ngươi sao, lén la lén lút còn không dám đi cửa chính như vậy, không phải là ngươi sợ gặp Thư Ảnh sao? Nếu không muốn bị Thư Ảnh phát hiện, phòng bếp là an toàn nhất rồi, ngươi cũng đừng xét nét. Ai, trước thêm vào lò hai cây củi đã.”

Thanh Lang cảm khái chính mình sa cơ lỡ vận, hiện giờ cư nhiên rơi vào cảnh phải thay người ta châm củi vào lò, một bên nhặt lên vài cây củi bỏ vào lò…

Thanh Lang đem hoàn cảnh hiện nay nói cho Sở Phi Dương nghe, Sở Phi Dương sau khi nghe xong sờ cằm, gật đầu nói: “Cho nên Thanh đại giáo chủ tìm tới chỗ ta vay tiền.”
“Cũng không phải, Sở huynh nói sai rồi.” Thanh Lang nheo mắt lại cười nói: “Bổn giáo chủ dù tạm thời quay vòng không ra, nhưng ta cùng với Tư Không Nguyệt giao tình tốt như vậy, sinh ý lần này cũng là có thể thành, chỉ là ta đột nhiên nghĩ đến…”

“Nghĩ đến điều gì?” Sở Phi Dương vừa thấy Thanh Lang cười đến mức thâm trầm mà tiến lại gần, trong lòng liền nổi lên một cỗ dự cảm ‘tuyệt vô hảo sự’ (tuyệt đối chẳng phải việc tốt lành).

Thanh Lang ngồi xuống bên cạnh Sở Phi Dương nói: “Lại nói, Thư Ảnh cùng Tiểu Phóng đều là từ Thiên Nhất giáo ta mà ra nha, hai người này đi thì đi nhưng lại còn từ trong giáo vơ vét một lượng lớn tiền bạc mang đến Thanh Phong kiếm phái. Bổn giáo chủ cũng coi đó như là của hồi môn của bọn hắn, không đáng so đo.”

Sở Phi Dương nghe vậy trừng mắt, cũng tiến sát lại, thấp giọng nói: “Thanh Lang, ngươi miệng mồm như vậy, nếu như bị Thư Ảnh và Cao Phóng nghe được, ngươi có biết chữ ‘tử’ viết như thế nào không?”

“Sở huynh cùng ta giả vờ làm chi, huynh đừng nói huynh không nghĩ tới đi.” Thanh Lang khinh khỉnh hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục nói: “Lại nói, của hồi môn hậu hĩnh như vậy, nhưng mà lễ hỏi mang đến Thiên Nhất giáo ta một cọng lông cũng không thấy đâu, như thế thật là không ổn không ổn, không giống như truyền thống tuần quy đạo củ (theo khuôn phép cũ) tốt đẹp của Thanh Phong kiếm phái a.”

Sở Phi Dương nhíu mày, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Thanh Lang nói: “Nói đi nói lại vẫn là Thanh giáo chủ muốn đến đây đòi tiền.”

“Vậy hẳn là Sở đại hiệp cũng cam tâm tình nguyện mà cấp cho a.” Thanh Lang gạt gạt ngón tay, “Sở huynh ghé tai lại đây, ta có kế này, nhất định khiến Sở huynh rất mực vui mừng.”

Sở Phi Dương mang theo vẻ hồ nghi tiến lại gần, nghe Thanh Lang ở bên tai thầm thì như vậy như vậy. Sở Phi Dương gãi gãi cằm, mi gian (khoảng cách giữa hai lông mày) khẽ cau lại, nói: “Thanh huynh, như vậy được sao?”

“Được là được cái gì!” Một đạo âm thanh bất thình lình từ phía sau truyền đến, khiến Sở Phi Dương cùng Thanh Lang cả kinh, cùng nhau xuất thủ, vung quyền hướng về phía người nọ đánh tới.

“Là ta a, Đại sư huynh, Thanh giáo chủ.” Tín Vân Thâm thò đầu ra từ cửa sổ phía sau lưng hai người, một tay chắn ở đầu, vẻ mặt vô tội nói.

“Vân Thâm? Ngươi làm gì ở đây, tại sao lại lén la lén lút?” Sở Phi Dương dựng thẳng lông mày khiển trách.

Tín Vân Thâm một tay chống đỡ bệ cửa sổ nhảy vào trong, vỗ vỗ ống quần nói: “Ta vốn là có việc muốn tìm Đại sư huynh. Nhưng lại thấy Thanh giáo chủ lén lút đi vào, mới đi theo hắn nha. Không ngờ a không ngờ. Đại sư huynh, huynh thật là xấu! Cư nhiên lại cùng Thanh giáo chủ ở một chỗ ngấm ngầm mưu kế có sưu chủ ý (chắc là ý tưởng xấu, hành động xấu, ta đoán vậy) đối với Quân đại ca.”

“Nói bậy, cái này làm sao gọi là mưu kế.” Sở Phi Dương hừ một tiếng nói.

“Là sưu chủ ý nhưng tại sao ngươi lại cao hứng như vậy, Tín công tử thật sự là nghĩ một đằng nói một nẻo.” Thanh Lang đưa ngón tay ở tay ghế gõ gõ, cười nói.

Tín Vân Thâm nhìn về phía Thanh Lang, cũng cười nói: “Thanh giáo chủ, huynh muốn tới đây đòi sính lễ còn tính toán so đo cái gì. Đại sư huynh tự mình đưa ‘sính lễ’ cho Quân đại ca, giống như Quân đại ca, Tiểu Phóng cũng đã nhận được ‘sính lễ’ từ ta, huynh nói xem thế nào lại không hậu hĩnh? Vốn là Quân đại ca và Tiểu Phóng cùng với Thiên Nhất giáo đã không còn có quan hệ gì nữa, nhưng thấy Thanh giáo chủ có thành ý như vậy, ta miễn cưỡng có thể đồng ý cho huynh lấy thân phận nương gia (nhà mẹ đẻ/bên nhà vợ). Chỉ cần sưu chủ ý kia của huynh có thể để ta thông suốt, ta cũng là về điểm sính lễ này không so đo. Đúng không Đại sư huynh?”

Tín Vân Thâm chuyển hướng sang Sở Phi Dương tìm kiếm đồng minh, Sở Phi Dương nhìn hắn cười cười, Thanh Lang lại căm hận hừ lạnh một tiếng nói: “Người này còn chưa lên làm chưởng môn, trái lại mồm mép càng ngày càng lợi hại.”

“Huynh quản ta sao, nhanh nhanh đem sưu chủ ý kia nhiều một chút nói đi.” Tín Vân Thâm cũng là vội vàng sáp lại, ba người liền trong phòng bếp nhà Sở đại hiệp thỏa thuận một chút kế hoạch dụng ý bất lương.

Quân Thư Ảnh đang ở hậu viện luyện kiếm bỗng ngừng lại, có chút nghi hoặc ngoái lại phía sau. Chẳng biết tại sao, y lại cho rằng xung quanh có từng trận gió lạnh không mang hảo ý thổi tới…

Chương 109: Bổ sung thêm (4)

Phần 4

Thế nhưng kế hoạch gian ác của ba người Thanh Lang, Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm còn chưa kịp triển khai thì từ Thiên Nhất giáo lại truyền đến một đạo tin tức xấu, khiến Thanh Lang không còn có tâm tư vui đùa.

“Giáo chủ, Yến tiểu chủ tử bị người ta bắt đi rồi. Thuộc hạ hành sự bất lực, không thể bảo vệ tốt Yến tiểu chủ tử, thỉnh giáo chủ giáng tội trách phạt.” Ảnh vệ thủ lĩnh được cấp cho Yến Kỳ quỳ gối trước mặt Thanh Lang, vẻ mặt lo lắng hổ thẹn.

Sở Phi Dương ngồi ở một bên quan sát Thanh Lang. Cơ hồ đây là lần đầu tiên thấy Thanh Lang biểu tình âm trầm như vậy, toàn thân giống như bao quanh bởi khí tức kiềm chế hắc ám, khiến ảnh vệ đang quỳ dưới đất không rét mà run.

“Mạng của ngươi trước giữ lại, ta không vội trị tội ngươi. Ngươi nếu như còn muốn hảo hảo mà sống, thì phải xem Yến Kỳ có hay không bình yên vô sự mà trở về.” Thanh Lang trầm tĩnh nói, thanh âm băng lãnh mang theo mưa gió đáng sợ.

Ảnh vệ thủ lĩnh dập đầu tạ ơn, lại đem chuyện Yến Kỳ vụng trộm luyện chế ‘Thiên Hạ Vô Song’ nói ra tất thảy.

“Quả dưa ngốc này! Ta thực sự nào có để ý hắn có thể giúp ta hay không…” Thanh Lang nắm chặt bàn tay, xót xa nói.

“Bởi vì cổ văn tự bên trong cổ thư ‘Thiên Hạ Vô Song’ này hiện tại chỉ có Yến tiểu chủ tử là người có thể đọc được. Những kẻ đó còn đem cả tài liệu, dược vật Yến tiểu chủ tử chưa luyện thành đoạt đi tất thảy, thuộc hạ đoán chừng bọn chúng là vì cổ thư và đan dược ‘Thiên Hạ Vô Song’ kia mà đến.”

Sở Phi Dương nhíu mày nói: “Tại sao lại là ‘Thiên Hạ Vô Song’ này?”

“Sở huynh biết sao?” Thanh Lang nghe vậy mạnh mẽ chuyển hướng sang Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương gật đầu: “Sư phụ ta đang ở bên ngoài tìm kiếm thứ này, nếu như chỗ của lão có đầu mối, có lẽ có thể giúp ngươi cứu Yến Kỳ trở về.”

Thanh Lang nghe được tin tức như thế làm sao có thể ngồi yên, lập tức chạy đến Thanh Phong kiếm phái tìm Tín Vân Thâm bàn bạc, muốn sớm biết nơi Tín Bạch đang tìm kiếm ‘Thiên Hạ Vô Song’.

Sự tình ồn ào như vậy, Quân Thư Ảnh hiển nhiên cũng biết việc Thanh Lang đã đến. Sở Phi Dương cứng rắn kéo y bồi bên người, cùng Thanh Lang lên núi tìm Tín Vân Thâm.

Mấy người trên đường lên núi, Thanh Lang một mạch chạy như bay, Sở Phi Dương kéo Quân Thư Ảnh theo sát phía sau.

“Cho tới bây giờ chưa từng thấy Thanh Lang gấp gáp như vậy. Đám người kia có thể từ Thiên Nhất giáo bắt Yến Kỳ đi, còn khiến sư phụ ta hao tâm tổn trí mà tìm kiếm như vậy, hẳn không phải là kẻ tầm thường. Xem ra lần này chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn rồi.” Sở Phi Dương nắn nắn lòng bàn tay Quân Thư Ảnh, nói.

Quân Thư Ảnh đãng trí gật đầu, rồi lại như chìm vào suy nghĩ của mình, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

“Ngươi nghĩ gì mà mất hồn như vậy?” Sở Phi Dương nhấc cả người Quân Thư Ảnh lên, từ cành cây này nhẹ lướt tới cành cây khác, vẫn không quên tò mò hướng Quân Thư Ảnh hỏi.

“Yến Kỳ là bị người ta nhân cơ hội lúc Thanh Lang không có ở trong giáo bắt đi, vậy chứng tỏ Thanh Lang từ sớm đã đi ra ngoài. Hắn lén lén lút lút như vậy chạy tới chỗ chúng ta, ắt là không có chuyện tốt!” Quân Thư Ảnh sắc mặt ngưng trọng, trong lòng kết luận.

Sở đại hiệp cảm thấy sau lưng một trận mồ hôi lạnh được gió thổi qua mát rượi.

Không có cách nào, coi như sưu chủ ý kia đổ bể ngoài ý muốn, vẫn là khó tránh khỏi có tật giật mình a!

Tín Vân Thâm nghe Thanh Lang hai ba câu thuật lại sự việc, vội vàng tìm Cao Phóng đến, lại cho gọi đến người đã giúp cha hắn gửi thư về. Trong số tất thảy mọi người chỉ có Cao Phóng là có tìm hiểu về cổ thư ‘Thiên Hạ Vô Song’ kia, ngay cả Tín Bạch cũng là nghe được tung tích cổ thư này từ chỗ y.

Cao Phóng nhìn về phía Thanh Lang vẻ mặt nôn nóng, khẽ nhíu mày suy nghĩ, nói: “Ta cũng không biết tung tích cổ thư, nó ma xui quỷ khiến thế nào lại rơi vào tay Yến Kỳ, ta cũng không rõ. Nhưng mà ta có nghe qua vùng đất cực bắc có Vô Vi bộ tộc, luôn luôn mong muốn tìm kiếm ‘Thiên Hạ Vô Song’. Tín chưởng môn biết được Vô vi bộ tộc tựa hồ có manh mối, lão chính là đã tới nơi đó.”

Thanh Lang vừa nghĩ đã hiểu ra, Vô Vi bộ tộc có được manh mối về cổ thư, còn có thể là manh mối gì? Dĩ nhiên là những tin tức đã rơi vào tay Yến Kỳ kia, Yến Kỳ tám chín phần mười là bị bọn chúng bắt đi.

“Cao Phóng, nói cho ta biết Vô Vi bộ tộc kia rốt cuộc ở đâu? Ta sẽ lập tức lên đường!” Thanh Lang nắm lấy Cao Phóng, sốt ruột hỏi.

“Thanh Lang, ngươi từ lúc nào trở nên lỗ mãng như vậy?” Quân Thư Ảnh cầm một phong thư, đặt tới trước mặt mọi người nói: “Đây là lá thư cuối cùng Tín lão đầu gửi về, ngươi tự xem đi!”

Thanh Lang một phen thần tốc chạy đến nhìn một lượt. Tín Bạch đã tìm được vị trí của Vô Vi bộ tộc, trong thư còn đem vị trí địa lý công đạo vạch ra rõ ràng, còn nói toàn bộ lãnh địa của bọn chúng đều bị chướng khí và tầng tầng lớp lớp đủ loại trận pháp vây quanh, tộc nhân của bọn chúng đối với loại chướng khí và trận pháp kỳ dị này như cá gặp nước, ngoại nhân khó có thể đối phó. Vô Vi tộc nhân ở giữa lãnh địa của mình mặc dù võ công không cao nhưng bọn chúng dựa vào thiên thời địa lợi, nên chiếm lợi thế, khó có thể từ chỗ của bọn chúng đòi hỏi tiện nghi gì. Cuối thư còn hỏi Cao Phóng có phương pháp phá giải hay không.Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Cao Phóng, Cao Phóng quệt quệt khóe môi nói: “Ta xem ra cũng vô pháp, Vô Vi tộc sống giữa loại chướng khí này đã nhiều thế hệ, cũng không thể dễ dàng phá giải được, bất quá bọn chúng cũng là bởi vì rất khó thích ứng với hoàn cảnh bên ngoài, chỉ có thể bị bắt buộc phong ấn tại vùng đất nhỏ hẹp cách biệt với nhân thế. Đây chính là nguyên nhân bọn họ một mực tìm kiếm các loại vật phẩm phi thường, ‘Thiên Hạ Vô Song’ chính là một trong số đó. Bọn chúng muốn trở nên bình thường như những người khác.”

Thanh Lang đập mạnh phong thư xuống mặt bàn, thấp giọng nói: “Nếu đã biết vị trí của Vô Vi tộc thì những thứ khác cũng không cần bận tâm. Các vị, Tín tiền bối cũng là đã hết cách, chỉ sợ đi chuyến này đi sẽ gặp nhiều nguy hiểm. Ta thật sự không muốn liên luỵ mọi người, vậy cáo từ.”

***

Trên đường lớn dưới chân Lãng Nguyệt sơn, từ đàng xa truyền đến tiếng vó ngựa hỗn độn. Bụi đất cuồn cuộn, năm con ngựa cao lớn xuất hiện ở cuối đường lớn, đang ngẩng đầu phi tới.

Thanh Lang bỏ đi trang phục hào hoa phú quý, lúc này chỉ một thân kính trang(trang phục gọn gàng khỏe khoắn), một tay giữ cương ngựa, quay đầu nhìn về phía những người khác, bất đắc dĩ nói: “Sở huynh, Vân Thâm, Thư Ảnh, Tiểu Phóng, các ngươi thật không cần đi cùng ta. Ta đường đường Thiên Nhất giáo đi cứu người của mình trở về, đâu cần phải trận trượng (trận chiến có dựa vào sức lực của người khác) như vậy.”

Sở Phi Dương cười cười nói: “Thanh huynh từ lúc nào trở nên khách khí như vậy khiến tại hạ thật sự thấy không quen.”

Tín Vân Thâm cũng nói: “Thanh Lang, ngươi không cần nghĩ ngợi quá nhiều. Cha ta cũng là đang bị vây khốn ở đó, ta không đi chẳng phải là bất hiếu sao?”

Cao Phóng gật đầu: “Vân Thâm đi đâu, ta sẽ đi đó.”

Mặc dù mọi người ngoài miệng nói như vậy, Thanh Lang sao lại không biết tâm ý của họ, nói không cảm động là nói dối. Y lại nhìn về phía vị Quân Thư Ảnh vẫn một mực không mở miệng.

Quân Thư Ảnh: “…”

Sở Phi Dương thấy thế liền nói: “Thanh huynh, huynh nếu như không muốn bị đả kích, thì nên cầu nguyện Thư Ảnh đừng mở miệng nói chuyện thì tốt hơn.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy quay đầu trừng mắt nhìn Sở Phi Dương, hừ lạnh một tiếng nói: “Ta chính là vì ‘Thiên Hạ Vô Song’ trong truyền thuyết kia.”

Sở Phi Dương ngượng ngùng hướng Thanh Lang cười cười: “Thanh huynh, huynh cứ xem như không nghe thấy gì đi.”

Thanh Lang hiểu ý, mấp máy môi khẽ cười: “Thanh mỗ kiếp này có thể cùng mọi người làm bạn, thật không uổng phí.”

Mấy người xan phong lộ túc (tương tự ‘ăn gió nằm sương’, ý nói vất vả) một đường đi nhanh, cuối cùng đã tới lãnh địa Vô Vi tộc theo như trong thư Tín Bạch nói tới. Nơi này rất xa thành trấn hương thôn, nếu thực sự có người sống ở đây, nói là đoạn tuyệt với nhân thế cũng không quá chút nào.Hiện ra trước mắt mọi người là một mảnh hoang dã không nhìn thấy điểm tận cùng. Cây khô thưa thớt lẩn khuất, sớm đã không còn sức sống, chỉ còn lại vài nhánh khô héo đen một màu, tử khí nặng nề từ mặt đất bốc lên tận trời cao.

Cao Phóng thấy lời trong sách nói quả nhiên không sai, trước mặt cách đó không xa, sương mù màu xám bắt đầu mơ hồ di động, càng xa càng dày đặc, đem tất cả sự vật che phủ trong màn sương, nhìn không rõ diện mạo.

Cao Phóng từ bọc nhỏ mang bên mình lấy ra vài viên dược hoàn, vừa phân phát cho mọi người vừa nói: “Cái này là đan dược có công dụng loại bỏ tà khí, mọi người trước ăn vào, có chút ít còn hơn không. Ngoài cái này ra, đối với chướng khí nơi này ta cũng không có biện pháp khác. Ta mang đủ dược vật, chỉ có thể đi một bước xem xét một bước. Bất quá sương mù dày đặc này đối với thân thể hẳn là không có gì tổn hại, nhưng Vô Vi tộc nhân dường như là muốn dùng chướng khí để che mắt, mọi người phải cẩn thận.”

Tín Vân Thâm tiến về phía trước vài bước, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng: “Cha ta đã rất lâu không có có tin tức, không biết lão hiện tại thế nào.”

Sở Phi Dương vỗ vỗ bờ vai của hắn, cùng Quân Thư Ảnh nhìn nhau một cái. Thanh Lang trầm mặc đi thẳng về phía trước, cùng mọi người đi về hướng sương mù dày đặc lượn lờ huyền bí kia…

Mới nhìn qua là một mảnh hoang dã trụi nhẵn, nhưng khi vừa đi vào khoảng sương mù dày đặc thì lại phát sinh biến hóa. Cây cối đổ ngã nhìn qua khô héo một màu xám xịt nhưng trong sương mù dường như từ đâu có được sinh mệnh, cơ hồ thỉnh thoảng lại ngăn cản mấy người tiến về phía trước. Quân Thư Ảnh nhăn mày quan sát xung quanh, sương mù khiến cho mọi vật trở nên mờ ảo nhưng y lại cảm giác có những ánh mắt không mang hảo ý vây quanh bọn họ.

“Phi Dương…” Quân Thư Ảnh khẽ gọi.

Sở Phi Dương nắm chặt tay y, dùng sức nắn nắn.

“Ta biết, không cần lo lắng, ta dắt ngươi đi.” Sở Phi Dương mỉm cười, thanh âm truyền đến.

Quân Thư Ảnh bất đắc dĩ khẽ thở dài, hắn lúc này vẫn còn có tâm tư đùa giỡn, nhưng y cũng không có ý rút tay về.

Cao Phóng khịt khịt mũi, cau mày nói: “Xem ra ta nói sai rồi, chướng khí này cũng không phải là không có độc, mọi người cẩn thận.”

Phải đi lòng vòng khiến cho Thanh Lang có chút thiếu kiên nhẫn: “Không thể đi như vậy được, những cái cây chết tiệt này đang bắt chúng ta vòng tới vòng lui. Đây là chướng nhãn pháp (thủ thuật che mắt, ngụy trang) cấp thấp nhất, cần xác định rõ đường đi nếu không muốn mất phương hướng.”

Quân Thư Ảnh hiếm khi tán đồng với Thanh Lang: “Đúng vậy, chỉ cần đem những cái cây khô héo vô dụng này nhổ tận gốc là được, không cần phải vòng vèo.”

Thanh Lang hoàn toàn tán thành phương pháp đơn giản nhưng thô bạo này của Quân Thư Ảnh, một chưởng đem bốn năm gốc cây đang cản trước mặt mọi người oanh một cái sạch sẽ.

Oán khí nhẫn nhịn vài ngày vào thời khắc này như được bạo phát một chút, Thanh Lang thở ra một hơi nói: “Thư Ảnh không hổ là người của Thiên Nhất giáo ta, biết là ta thích làm như thế nào. Tiếp tục đi thôi.”

Những con mắt dị thường lẩn khuất sau lớp sương mù dày đặc như lóe lên, Quân Thư Ảnh mạnh mẽ ngoảnh lại nhìn nhưng hoàn toàn không thấy gì, giống như chúng đã biến mất trong màn sương mù quỷ dị.

Thanh Lang và Tín Vân Thâm dọc đường đi đạp bằng mọi vật cản. Cao Phóng không có nội lực, lại dặn dò Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh không cần lãng phí thể lực để phòng gặp phải dị tượng khác. Mấy người cứ như vậy một đường đi tới, tựa như đi trên đạo lộ, cảm thấy sương mù lượn lờ không dứt cũng vì vậy mà loãng đi rất nhiều.

Sở Phi Dương nắm tay Quân Thư Ảnh, lại cảm thấy tay y càng lúc càng lạnh thỉnh thoảng còn khẽ run.

“Thư Ảnh, ngươi làm sao vậy? Là bị nhiễm sương độc? Cao Phóng…” Thanh âm lo lắng gọi Cao Phóng của Sở Phi Dương bị Quân Thư Ảnh cắt ngang.

“Không phải, ta không sao. Chỉ là… chỉ là cảm thấy dường như càng ngày càng lạnh.” Quân Thư Ảnh đem hai tay đều đặt vào trong lòng bàn tay Sở Phi Dương sưởi ấm, nhíu mày nói: “Nội lực của ta cùng các ngươi bất đồng, đối với khí lạnh có một chút nhạy cảm. Nơi này rất quái dị, chúng ta nhất định phải nhanh đi ra ngoài.”

Sở Phi Dương đau lòng đem hai tay Quân Thư Ảnh bao trọn trong lòng bàn tay của mình, dùng nội lực chậm rãi sưởi ấm cho y.

Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương nói: “Ngươi cũng đừng hoang phí nội lực, ta cũng có nội lực hộ thể, không sợ lạnh.”

Chính la lúc hai người đang trò chuyện, Sở Phi Dương bỗng cảm thấy bốn phía trong màn sương mù truyền đến sát khí mãnh liệt, mạnh mẽ hướng về phía mấy người. Thanh Lang một câu hô to “Mọi người cẩn thận!” còn chưa dứt, chỉ nghe mấy tiếng xé gió vang lên, vô số điểm đen quỷ dị  từ bốn phía mạnh mẽ bắn tới.

Chương 110: Bổ sung thêm (5)

Phần 5

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh sau lưng tương đề, đồng thời dùng nội lực ở quanh thân dựng lên một tầng phòng hộ. Cách đó không xa, Tín Vân Thâm mạnh mẽ đem Cao Phóng không một chút nội lực che chắn trong lòng, Thanh Lang đứng cạnh Tín Vân Thâm hỗ trợ những nơi hắn không thể chiếu cố đến.

Mấy người nhanh chóng phối hợp chặt chẽ, tựa hồ khiến cho những kẻ lẩn khuất trong màn sương hết sức bất ngờ, rốt cuộc không thể làm gì, vài tiếng ảo não truyền đến. Tuy rằng lời nói kỳ dị nghe không hiểu, nhưng lại có thể khẳng định là thanh âm của người.

Thanh Lang nghiến răng nghiến lợi nói: “Những con rùa này cuối cùng cũng chịu thò đầu ra, ta đã nhịn đủ rồi!”

Cao Phóng từ trong lòng Tín Vân Thâm ló đầu ra, nói: “Thanh Lang, ngươi không nên lỗ mãng, bọn chúng dựa vào thiên thời địa lợi, tuyệt đối sẽ không cùng chúng ta chống chọi. Chỉ sợ bọn chúng còn có hậu chiêu, chúng ta không thể khinh thường.”

Cao Phóng vừa dứt, lập tức lời nói được chứng minh.

Sở Phi Dương cảm thấy trước mặt một đạo khí mạnh mẽ từ đất dội lên, vội cùng Quân Thư Ảnh lùi về phía sau. Thanh Lang phía bên kia tựa hồ cũng có dị tượng, nhưng Sở Phi Dương còn chưa kịp nhìn rõ. Chỉ trong chớp mắt, mặt đất vốn rắn chắc đột nhiên trở nên tơi xốp. Hắn giật mạnh Quân Thư Ảnh, mặt đất trong tích tắc lại giống như lõm xuống khiến hai người không thể tiếp tục mượn lực, đồng thời rơi xuống.

Sở Phi Dương đem Quân Thư Ảnh gắt gao ôm vào trong ngực, lúc rơi xuống đất cũng là dùng thân thể của mình làm đệm thịt, đem Quân Thư Ảnh hoàn hảo đặt phía trên.

Nhưng lúc rơi xuống đất Sở Phi Dương cũng là nhịn không nổi, cau mày khẽ rên một tiếng. Nơi này mặt gồ ghề, đá lởm chởm sắc nhọn, nện xuống như vậy thật đúng là khá đau.

Quân Thư Ảnh nằm sấp trên người hắn, trừng mắt nói: “Ai bảo ngươi làm chuyện vô ích.”

Sở Phi Dương ôm lấy y cười nói: “Vấn đề đâu phải là làm chuyện vô ích, chỉ là tính toán của ta có điểm sai lầm. Ngươi có phải hay không lại mập thêm, làm cho vi phu trong lúc vội vã không nắm bắt nội lực cho tốt, nên lúc này mới bị va chạm một chút.”

“Đè chết ngươi đi.” Quân Thư Ảnh căm giận cắn răng nói.

Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh ngồi dậy, vẫn không quên trêu chọc y: “Đè chết ta, sau này lấy ai thương ngươi nha.”

“Tránh!” Quân Thư Ảnh vỗ vỗ xiêm y đứng dậy, “Ít nói nhảm, mau tìm lối ra đi.”

Sở Phi Dương ngồi trên mặt đất nhìn bốn phía xung quanh, động khẩu này rất nhỏ, cách mặt đất phía trên cũng không xa, tựa hồ là một cái hố bẫy, so với địa hạ cung điện (cung điện dưới lòng đất) khổng lồ ở Kỳ Lân đảo thì cái này chỉ là chuyện cỏn con.

Nhưng tới khi hắn và Quân Thư Ảnh cùng nhau dùng khinh công nhảy ra khỏi hố bẫy, hắn mới thu hồi ý nghĩ khinh thường này.

Sở Phi Dương nhìn xung quanh một chút, cảnh sắc không khác đáy động vừa rồi, đỉnh đầu cách đó không xa vẫn là miệng hố, dường như vừa rồi nhảy lên căn bản là không có tác dụng.

“Chúng ta rõ ràng đã nhảy ra khỏi động khẩu…” Quân Thư Ảnh sắc mặt ngưng trọng nói.

Sở Phi Dương gật đầu: “Vậy đại khái đúng là như Cao Phóng nói, Vô Vi tộc nhân mượn thiên thời địa lợi làm phương pháp che mắt người. Sương mù dày đặc cùng rừng cây vừa rồi căn bản là không đáng nhắc tới.”

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn lên động khẩu cơ hồ gần trong gang tấc, cắn răng nói: “Ta không tin cái này có tà ma.”

Hai người thử lại vài lần, mỗi lần cho rằng đã nhảy ra khỏi hố bẫy thì không ngờ lại lần nữa xuất hiện ở vị trí ban đầu. Sở Phi Dương lại nghĩ ra biện pháp, chính mình chờ ở dưới, để cho Quân Thư Ảnh nhảy lên trước.

Rõ ràng đã nhìn thấy Quân Thư Ảnh mượn lấy vách động mà đạp nhảy ra ngoài, thế nhưng trong chớp mắt y lại choáng váng đầu óc mà ngã vào lồng ngực của hắn.

Sở Phi Dương ‘ôm ấp yêu thương’ lấy Quân Thư Ảnh, thở dài: “Thật là rắc rối, cho nên từ trước đến nay ta ghét nhất là loại kỳ môn bát quái chi thuật này.”

Quân Thư Ảnh oán hận nói: “Kỳ môn bát quái chi thuật cái quái gì, chẳng qua là một đám tiểu nhân không dám lộ diện, chỉ ở sau lưng động tay động chân.”

Sở Phi Dương vỗ vỗ bờ vai y trấn an: “Tiếc là Cao Phóng không có ở đây, bằng không không có lẽ có thể biết lối ra.”

Quân Thư Ảnh mặc dù không nghiên cứu tinh thâm được như Cao Phóng, nhưng cũng hiểu biết một phần, y cúi đầu suy nghĩ một lát, nói: “Chỉ sợ chúng ta vẫn còn trúng chướng khí độc kia nên mới có thể bị loại mánh khóe này che mắt.”

“Vậy bây giờ giải độc như thế nào?”

Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh cùng đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng không hẹn mà gặp, bất đắc dĩ thở dài: “Tiếc là Cao Phóng không có ở đây.”

“Đừng lãng phí nội lực, cứ sử dụng khinh công thế này, chỉ sợ hố bẫy loại này còn chưa thoát ra được mà đã khiến bản thân mệt chết. Lại tiếp tục có dị biến sẽ không đủ tinh lực để đối phó.”

“Chẳng lẽ chúng ta phải ở nơi này chờ chết.” Quân Thư Ảnh bực bội nói.

Sở Phi Dương cười cười: “Bọn chúng chiếm thiên thời địa lợi, chúng ta cho dù võ công cao tới đâu cũng là trứng chọi đá, đối phó không xuể. Chúng ta nếu trước trận chiến đã rối loạn, ngược lại càng thêm bất lợi. Ngồi xuống trước, bình tĩnh trở lại. Vân Thâm bọn họ có Cao Phóng ở bên, tạm thời không cần lo lắng. Huống chi…”“Huống chi gì?” Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương ôm vào lòng, nghe thanh âm ôn nhu của Sở Phi Dương, tâm tình buồn bực cũng chầm chậm ổn định lại.

“Huống chi, ta có cảm giác Vô Vi tộc nhân này không phải chỉ đơn giản là muốn sát hại những người dám xâm phạm. Chúng ta gần như hoàn toàn không hiểu rõ về lãnh địa quỷ dị này của bọn chúng, bọn chúng nếu có ý giết người thì không cần làm nhiều chuyện để vây khốn chúng ta như vậy.” Sở Phi Dương ánh mắt mờ mịt, “Nhưng mà không biết bọn chúng rốt cuộc đang mưu đồ thứ gì.”

“Bọn chúng nếu có mưu đồ muốn giết người thì ngược lại rất đơn giản. Cần gì phải quan tâm Vô Vi tộc bọn chúng là muốn gì, chúng ta cứ huyết tẩy nơi này, bị loại cạm bẫy này vây khốn thật bực bội.” Quân Thư Ảnh oán hận, cắn răng nói.

Sở Phi Dương nghe xong không thể không đem Quân Thư Ảnh trong lòng ôm chặt hơn một chút, khẽ cười nói: “Hiện tại ở vào tình thế bất lợi là chúng ta, vậy mà ngươi lại còn lớn miệng không một chút đỏ mặt như vậy.”

Quân Thư Ảnh khẽ hừ một tiếng: “Nếu chúng ta rơi vào sát cục (hoàn cảnh có thể dẫn đến cái chết), ngươi mới là không thể có bộ dạng thảnh thơi thế này, so với hiện tại hết sức bất đồng. Nói đi nói lại, ngươi chẳng qua là không muốn lạm sát kẻ vô tội.”

Sở Phi Dương nhịn không được nữa, trên khuôn mặt trắng nõn của y hung hăng hôn một cái: “Ngươi lúc này xu nịnh ta như vậy, là muốn dụ dỗ ta hôn ngươi sao?”

Quân Thư Ảnh đưa tay xoa xoa chỗ bị hôn, khinh thường nói: “”Là ngươi tưởng tượng quá nhiều.”

Hai người lẳng lặng ngồi một lát, Quân Thư Ảnh không nhịn được ôm lấy hai cánh tay, co lại trong ngực Sở Phi Dương, hít vào một hơi nói: “Phi Dương, ngươi không cảm thấy càng lúc càng lạnh sao?”

Sở Phi Dương nhíu mày. Lúc này đây không chỉ một mình Quân Thư Ảnh cảm thấy lạnh, bốn phía vách động dùng mắt thường cũng có thể thấy được một tầng băng sương màu trắng đang ngưng tụ lại. Chẳng bao lâu đáy động vốn tối tăm nhưng lại hoàn toàn bị băng tuyết bao phủ, trở thành một mảnh trắng như tuyết.

“Lạnh quá…” Quân Thư Ảnh thấp giọng nói, liên tục chui vào trong ngực Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương giờ mới phát hiện nội lực Quân Thư Ảnh đối với hàn khí loại này lại không thể chống đỡ. Hắn vội vàng đem Quân Thư Ảnh gắt gao ôm vào trong ngực, cởi ngoại y bao lấy Quân Thư Ảnh.

Hàn khí này mặc dù quỷ dị nhưng hắn vẫn chưa cảm thấy khác thường. Vậy mà Quân Thư Ảnh lại không hề có lực chống cự lại. Sở Phi Dương lúc này chỉ có thể nghĩ ra một lí do, những người này là muốn nhằm đên Quân Thư Ảnh.

Sở Phi Dương nhíu chặt mày nhìn xung quanh, từ lúc hàn khí mới bắt đầu xuất hiện, hắn đã phát hiện xung quanh có kẻ theo dõi. Hắn vốn cũng không muốn tạo thành xung đột, dù sao mình mới là kẻ xâm nhập lãnh địa người ta, nếu có thể cùng nhau tương xử, không cần tổn thương tính mạng con người cứu Yến Kỳ trở về thì không còn gì tốt hơn. Nhưng hiện giờ bọn chúng có ý muốn động đến Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương sao có thể nhẫn nại.

Đáy động hàn khí càng lúc càng lạnh, hơi nước vừa phả ra từ miệng cũng lập tức ngưng tụ thành bạch sắc.

Một nhóm người ẩn nấp trong bóng tối mắt thấy Sở Phi Dương ở trên môi Quân Thư Ảnh dịu dàng hôn mấy lần.

“Người kia với đối với hàn khí của băng xà có phản ứng, hắn chính là Thủy Bảo bảo chủ của chúng ta…”

“Bảo chủ đời này bộ dạng thật là đẹp mắt…”

“Bảo chủ của chúng ta là phải hiến cho Tộc trưởng đại nhân, không thể để người thế tục vấy bẩn!”Mấy người dẫn đầu vừa mới dùng thủ ngữ (ngôn ngữ bằng tay) trao đổi hai câu, thình lình bị một cỗ sức mạnh từ phía trước dữ dội đánh bay, mạnh mẽ va vào khối thạch bích phía sau rồi lăn xuống đất.

Bọn chúng hoàn toàn không nghĩ tới trận pháp mấy trăm năm qua chưa một lần mất đi công hiệu lại bị người ta dễ dàng phá vỡ, nhất thời phản ứng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn một nam nhân cao lớn đang đi tới. Dưới chân hắn, đá vụn bay tán loạn, tay phải ôm lấy ‘Bảo chủ’ đời này của bọn chúng, sắc mặt u ám hết sức bất thiện.

“Các ngươi chính là Vô Vi tộc nhân?” Sở Phi Dương nhìn cách ăn mặc quái dị của đám người trước mặt, mở miệng nói, “Các ngươi rốt cuộc có ý đồ gì?”

Vừa rồi Sở Phi Dương một chưởng không chút lưu tình khiến cho rất nhiều người bị nội thương trầm trọng, lúc này một người cầm đầu miễn cưỡng đứng lên, che ngực nói: “Vị hiệp sĩ này, chúng ta cũng không có dụng ý xấu. Chúng ta là Thủy Bảo chi nhân của Vô Vi tộc, chúng ta chẳng qua là đang tìm kiếm bảo chủ đời này.”

“Bảo chủ?” Sở Phi Dương nhíu mày.

“Tộc trưởng đại nhân của chúng ta từ trong bụng mẹ cơ thể đã mang hỏa khí, mỗi một đời tộc trưởng đều nhất định phải có Thủy Bảo bảo chủ mới có thể trung hoà ức chế nội hỏa.” Người nọ tiếp tục dùng giọng nói quái dị, đồng thời từ trước ngực lấy ra một chiếc túi to rồi mở ra, làm lộ ra một con băng xà lớn bằng ngón tay cái, toàn thân trắng như tuyết, “Chỉ có người đối với hàn khí của băng xà có phản ứng, mới có thể cứu Tộc trưởng đại nhân, mới là Bảo chủ của chúng ta. Vậy Bảo chủ đời này của chúng ta chính là…”

Sở Phi Dương thấy bọn chúng đem ánh mắt quái dị hướng về phía Quân Thư Ảnh liền cảnh giác ôm lấy y lui về sau một bước, toàn thân nội lực đều đang vận sức chờ phát động.

Người nọ không hề để ý, thu hồi băng xà, nói: “Vị hiệp sĩ này, Bảo chủ đại nhân lúc này đã trúng băng xà chi độc, thiên hạ không người nào có thể giải, chỉ có Tộc trưởng của chúng ta mới có thể hóa giải, nếu không tính mạng Bảo chủ sẽ gặp nguy.”

“Phi Dương… Không nên tin bọn chúng nói chuyện ma quỷ, giết bọn chúng đi.” Quân Thư Ảnh khó khăn giật giật khóe môi không một chút huyết sắc, toàn thân bởi vì lạnh vẫn còn đang run rẩy. Mấy kẻ Thủy Bảo nhân này đem ánh mắt đặt trên người y khiến y chán ghét.

Sự tình liên quan đến sinh mệnh Quân Thư Ảnh, Sở Phi Dương không dám lỗ mãng, hắn ôm chặt Quân Thư Ảnh trong lòng như đang trấn an. Thủy Bảo nhân nhìn thấy Sở Phi Dương tay đang ôm chặt Quân Thư Ảnh như vậy, thần sắc đương nhiên cũng trở nên quái dị, tựa hồ giống như rất chú ý. Sở Phi Dương cũng cảm thấy không vui.

“Các ngươi làm sao chứng minh lời các ngươi nói là thật?” Sở Phi Dương chịu đựng giận dữ nói, “Chúng ta vốn chỉ vì cứu người mà đến, đối với người của quý tộc cũng không có ác ý. Nhưng các ngươi lại vô cớ hạ độc, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin các ngươi hồ ngôn loạn ngữ?!”

“Chúng ta không cần phải hồ ngôn loạn ngữ.” Thủ lĩnh cư nhiên có lễ phép mà bái một cái, nói: “Chúng ta cũng không phải cố ý hạ độc, nếu không vì sao thân thể hiệp sĩ ngài không việc gì? Đây chỉ là phương pháp chúng ta tìm kiếm mỗi một đời bảo chủ. Chỉ cần bảo chủ theo chúng ta trở về gặp tộc trưởng, liền có thể khai giải băng xà chi độc này.”

“Vậy dẫn chúng ta đến gặp tộc trưởng của các ngươi!” Sở Phi Dương thấp giọng nói

“Việc này e rằng không được…” Người nọ nhíu mày nhìn xem nam tử trước mặt cùng tân nhiệm ‘Bảo chủ’ của mình vừa mới tìm được tư thế thân mật, “Chúng ta chỉ có thể mang một mình Bảo chủ đi gặp Tộc trưởng đại nhân…”

Một đạo kiếm khí sắc bén xẹt qua mặt, người nọ chỉ cảm thấy trên hai gò má mãnh liệt một trận đau đớn, đưa tay lên sờ, một mảnh tiên huyết.

“Ít nói nhảm, không muốn chết thì nhanh dẫn đường.” Sở Phi Dương lạnh lùng nói.

Vốn bị Sở Phi Dương đánh cho trọng thương, vài người lúc này miễn cưỡng đi đến bên cạnh thủ lĩnh của bọn họ, dùng ngôn ngữ Sở Phi Dương nghe không hiểu trao đổi.

Sở Phi Dương nắm chặt tay. Quan niệm cùng lãnh địa của những người này quỷ dị như nhau, quả thực chẳng khác nào dã man nhân (không văn minh, không văn hóa), hoàn toàn không thể nói đạo lý.

Ai cho bọn chúng có quyền luôn miệng đem Quân Thư Ảnh gọi là ‘Bảo chủ’ của mình, dường như băng xà kia chỉ định Quân Thư Ảnh thì Quân Thư Ảnh lập tức trở thành người của bọn chúng. Sở Phi Dương quả thực dùng hết nhẫn nại, mới đem nóng nảy nhịn xuống được. Vô Vi tộc nhân này quá mức thần bí tà môn, hắn không thể lấy sinh mệnh Quân Thư Ảnh đem ra đùa giỡn.

Cuối cùng thủ lĩnh kia cũng hướng về phía Sở Phi Dương gật đầu nói: “Được rồi, ngươi và Bảo chủ chúng ta cùng đi gặp Tộc trưởng đại nhân.”

Thủy Bảo nhân mang tới một nhuyễn kiệu, muốn đem Quân Thư Ảnh đã muốn hôn mê đặt lên đó, lại bị Sở Phi Dương thô lỗ đẩy ra.

“Cút ngay, ai cho phép các ngươi chạm vào hắn?!” Sở Phi Dương đem Quân Thư Ảnh ôm vào trong ngực, lạnh giọng hướng về phía thủ lĩnh kia nói: “Dẫn đường!”

Thủy Bảo nhân mấy trăm năm qua nhiệm vụ cũng chỉ là dùng băng xà tìm đến mỗi đời bảo chủ của mình, sau đó mang về hiến cho tộc trưởng, bọn họ chưa từng gặp qua loại tình huống này.

Nhưng mà thủ lĩnh kia chỉ mới nhìn qua cũng biết Sở Phi Dương trước mặt không phải dễ chọc, bởi vậy chỉ có thể phân phó thủ hạ không nên tới gần Bảo chủ. Thì ra hắn có thể phá tan được chướng nhãn chi pháp, Sở Phi Dương  giờ mới nhận ra, vậy mà hai người lại có thể một mực ngu ngốc ngồi trên mặt đất như vậy, nơi này nào có cạm bẫy gì.

Nhưng trên lông mày cũng như trên tóc Quân Thư Ảnh đang ngưng tụ những hạt băng sương li ti, tuyệt đối không phải ảo giác.

Sở Phi Dương tiếp tục dùng nội lực của mình sưởi ấm thân thể Quân Thư Ảnh, ngẩng đầu lại nhìn thấy thủ lĩnh Thủy Bảo kia vẻ mặt như có điều suy tư đang nhìn hắn.

“Vị hiệp sĩ này, ngươi cùng với Bảo chủ của chúng ta là quan hệ như thế nào?” Thủ lĩnh mở miệng hỏi, trong lời nói nhất quyết đem Quân Thư Ảnh trở thành người của mình.

Sở Phi Dương tức giận nói: “Đâu liên quan đến ngươi, dẫn đường!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau