DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH (QUYỂN 2) - HIỂU TINH CÔ TỰ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dương thư mị ảnh (quyển 2) - hiểu tinh cô tự - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tại Thanh Châu dưới chân núi Lãng Nguyệt, là một tòa thành nhỏ có thể coi như phồn hoa, náo nhiệt. Bởi vì có thiên hạ đệ nhất đại phái Thanh Phong Kiếm  an vị trên đỉnh ngọn núi này. Cho nên trong thành Thanh Châu thường xuyên có người trong võ lâm lui tới. Trong thành hầu như mọi người đều biết chút võ nghệ. Ngay cả một tiểu hài nhi sáu tuổi trên đường cũng có thể vũ thương lộng bổng.

Trước mặt Thanh Phong Kiếm Phái, tự nhiên không ai dám ở đây giương oai làm xằng làm bậy. Cho nên mặc dù nơi nơi đều có thể thấy một thân phong trần của các vị nhân sĩ giang hồ, nhưng trong thành từ trước đến nay vẫn luôn thái bình. Ngược lại còn khiến cho quan phủ đương nhiệm dễ dàng có được mỹ danh là có phương pháp cai quản tốt cùng với sự khen ngợi của triều đình.

Thanh Phong Tửu lâu là khách điếm lớn nhất ở Thanh Châu. Tựa hồ dùng danh hào “Thanh Phong” ngay cả sinh ý cũng đều tốt hơn hẳn. Tuy rằng nó cũng chẳng tốt hơn các nhà khác là mấy, nhưng hiển nhiên người trong giang hồ vẫn thấy vừa mắt nơi này nhất. Mỗi khi đến giờ dùng bữa, trên tửu lâu cao thấp đều rộn ràng náo nhiệt. Khẩu âm ngũ hồ tứ hải đều tụ tập nơi đây, phần lớn là hán tử cao lớn, thô kệch hoặc mang trọng chủy hoặc khiêng đại đao. Nước miếng thì cứ gọi là tung bay tứ phía, tự thổi phồng chính mình, nào là đi hành hiệp trượng nghĩa ra sao, chiến đấu ác liệt thế nào, liên miên không ngớt.

Suốt ngày gặp người trong giang hồ nên tiểu nhị trong tửu lâu đã sớm luyện thành cho mình một đôi hỏa nhãn kim tinh. Vì thế khi trông thấy một đôi giày nỉ trắng noãn bước vào, bóng dáng thon dài thanh lịch xuất hiện, tiểu nhị đang chạy hối hả ở gian đại đường vừa nhìn liền biết ngay vị khách mới tới này cùng những vị khách bên trong không giống nhau, vội buông ấm trà, ân cần nghênh đón, bày ra khuôn mặt tươi cười nói: “Khách quan thỉnh vào trong, bên ngoài thật lạnh a. Khách quan có mấy người? Nghỉ trọ hay là ở trọ a?”.

Người tới vỗ vỗ tuyết trên thân, gật gật đầu với tiểu nhị, mở miệng nói: “Không trọ, tất cả món ăn trong tửu lâu mỗi thứ một phần, thanh đạm chút, ta muốn mang đi.”

“Ai, đã biết, khách quan ngồi chờ, tiểu nhân đi bảo người làm.” Tiểu nhị nhanh nhẹn dẫn người vào phòng bên trong, mang ghế lại, lấy khăn lau lau xoa xoa, mời khách nhân ngồi xuống, lại rót nước trà bưng lên, rồi phi như bay tới chỗ chưởng quầy.

Quân Thư Ảnh nhìn nhìn nước trà trong chén, bên trong màu sắc thanh nhẹ, nhàn nhạt trôi nổi mấy cái lá trà, không khỏi nhíu mày, đem nước trà đặt sang một bên.

Từ sau sinh thần của Viên Khang Thọ, sư phụ Sở Phi Dương – Tín Bạch tựa hồ cũng không còn cố chấp như trước nữa. Tuy rằng không nói rõ, lão nhân ngoan cố này hiển nhiên đã phải cắn răng cam chịu chấp nhận y – tiền giáo chủ ma giáo, lại còn là một nam nhân, bồi ở bên người Sở Phi Dương.

Hiện giờ không biết Sở Phi Dương cùng sư phụ hắn mưu đồ bí mật chuyện gì, thế nhưng cứ như vậy mà chuyển nhà tới dưới chân Thanh Phong Kiếm Phái.

Quân Thư Ảnh đương nhiên không thích nơi này, Sở Phi Dương lại quyết tâm phải về, cưỡng bức dụ dỗ, thủ đoạn gì cũng đã dùng qua, Quân Thư Ảnh cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý.

Tựa hồ ngay từ đầu, y đã luôn bị Sở Phi Dương dắt mũi……

Cũng may Sở Phi Dương không có yêu cầu trụ lại ngay bên trong Thanh Phong Kiếm Phái, mà là ở dưới chân núi nơi một vị sư phụ khác của hắn từng ẩn cư. Đây cũng là một trong những nguyên nhân Quân Thư Ảnh không tiếp tục kiên trì cự tuyệt. Dù sao hết thảy ân oán đều đã là chuyện xưa, chỉ cần không phải cùng người của Thanh Phong Kiếm Phái mỗi ngày gặp mặt,cũng không tất yếu bày ra thái độ cả đời không qua lại với nhau. Nếu không, thật chẳng khác gì làm kiêu.

Hiện giờ nhiều người, phòng ốc kia vẫn còn quá mức đơn sơ. Quân Thư Ảnh thì không sao, Sở Phi Dương cho tới bây giờ, ngày nào cũng  vội vàng mời đến một nhóm sư đệ, sư điệt tu sửa phòng ốc, rửa sạch sân, thậm chí đóng một gian thư phòng, nghiễm nhiên bộ dáng lúc này là muốn an cư.

Hôm nay, hắn lại sáng sớm đã lên núi, trời đã quá ngọ cũng không thấy trở về. Tiểu Thạch Đầu sớm gào khóc kêu đói, Quân Thư Ảnh cũng chờ không được, liền lấy bạc đi thẳng đến Thanh Phong tửu lâu này.

Quân Thư Ảnh buồn chán ngồi, trong lòng suy nghĩ một lát võ công bí tịch Sở Phi Dương viết cho, chốc chốc lại lo lắng cho Tiểu Thạch Đầu đang bị hắn buộc vào bàn. Không khỏi có phần nóng vội, oán đồ ăn kia sao làm quá chậm.

Đang muốn gọi tiểu nhị tới thúc giục, phía sau, trong nội dung nói chuyện của vài người lại truyền đến một cái tên quen thuộc.

“Sở Phi Dương, thiên hạ đệ nhất đại hiệp?! Ta phi!” Người nam nhân mặc áo xanh, mặt mang vết sẹo, hung hăng nhổ một bãi nước miếng lên mặt đất. “Hắn mà xứng làm đại hiệp? Hắn mà xứng làm đại hiệp? Còn thiên hạ đệ nhất, thể diện của cả võ lâm Trung nguyên đều bị hắn làm cho mất hết.” Nam nhân mặt sẹo vì lời nói của chính mình hé ra khuôn mặt không biết là vì xúc động phẫn nộ hay do uống rượu mà mặt mày hồng nhuận, trong mắt bắn ra quang mang.“Dương huynh, ngươi nhỏ giọng chút, nơi này dù sao cũng là địa giới của Thanh Phong Kiếm Phái…..” Có người nhắc nhở nói.

“Nhỏ giọng cái rắm, Sở Phi Dương hắn tính cái rắm!” Tráng hán vẻ mặt dữ tợn xen mồm vào nói. Hắn nâng lên ly rượu, cụng ly, mồm mép lém lỉnh: “Ta nói các ngươi hay, tiểu tử họ Sở kia, hắn có gì tốt? Hắn là cái gì? Hắn chính là tên thích nam nhân….ân.” Tráng hán làm kí hiệu hạ lưu, kéo dài thanh âm. Vài người nhìn quanh, cùng nở nụ cười.

“Ta nói với các ngươi. Biết vết sẹo trên mặt Dương huynh làm sao có không?” Tráng hán vỗ vỗ cái bụng no nê, tiếp tục nói:

“Họ Sở kia làm đó, kia thật đúng là một hồi ác chiến, Dương huynh, ngươi nói có phải thế không?”

Nam nhân khoát tay áo, vẻ mặt khiêm tốn: “Không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới.”

“Sao lại không đáng nhắc tới?!” Khuôn mặt dữ tợn của tráng hán bắt đầu run run, mở trừng hai mắt: “Chuyện như thế này làm sao có thể không nói, nói ra để mọi người nghe một chút, cũng là để mọi người xem xem tên tiểu bạch kiểm họ Sở kia tiểu nhân đê tiện ra sao. Ta nói cho các ngươi, có một lần, Hắc la sát Dương huynh của chúng ta dám đơn độc đấu với bọn giặc cỏ trên Hùng Cẩu Sơn, Dương huynh toàn thân đẫm máu hăng hái chiến đấu liên tục ba ngày ba đêm, đem hơn 500 tên thổ phỉ cực kì hung ác kia đánh cho thất linh bát lạc. Dương huynh thể lực đã chống đỡ hết nổi, tiểu tử họ Sở kia đúng lúc này nhảy ra, giải quyết vài tên đạo tặc còn lại, Dương huynh quang minh lỗi lạc, làm sao biết được hắn là đến cướp công, còn nói lời cảm tạ với hắn. Thế mà hắn lại nhân cơ hội đó chém Dương huynh một đao…”

Một bàn đầy người lập tức phát ra những thanh âm tức giận, lắc đầu cảm thán. Tráng hán vỗ vỗ nam nhân mặt sẹo, tiếp tục nói: “Cái gì là đại hiệp? Dương huynh của chúng ta chính là đại hiệp! Cuối cùng công lao lại bị tên họ Sở kia đoạt đi, Dương huynh còn không muốn nhắc đến sự kiện đó, thật đúng là….”

Một tiếng động không lớn không nhỏ vang lên cắt ngang lời nói của tráng hán. Bọn họ rõ ràng cảm giác được một cỗ nội lực âm trầm, bèn hai mắt nhìn nhau cùng hướng về phía trước.

Bên dưới cổ tay áo lông thỏ thanh bạch chỉnh tề, bàn tay trắng nõn thon dài chậm rãi nắm lại, gân xanh ẩn ẩn nổi lên, hóa ra thanh âm kia chính là tiếng xương cốt hoạt động.

Một bàn năm hán tử trơ mắt nhìn người nọ chậm rãi xoay lại, đi đến bên bàn, tầm mắt âm trầm nhìn quét qua bọn họ một lượt.Nam nhân mặt sẹo là người đầu tiên khôi phục lại tinh thần, vỗ xuống bàn, quát: “Xú tiểu tử, ngươi không muốn sống nữa sao? Dám nhìn băng Nhạc Ngũ Hổ chúng ta như vậy…..” Lời còn chưa dứt đã đột nhiên biến thành tiếng gầm rú thê thảm, nhất thời kinh động cả đại đường, mọi người đều hướng bên này nhìn lại. Trong lúc đó, ngoại trừ tiếng kêu rên kia không còn một thanh âm nào khác.

Quân Thư Ảnh cầm lấy chiếc đũa màu trúc xanh đâm thẳng xuống mặt bàn, xuyên thấu qua mu bàn tay nam nhân mặt sẹo, máu tươi như dòng nước ồ ồ chảy từ trên mặt bàn xuống đất.

“Ngươi!” Nam nhân ngồi gần Quân Thư Ảnh nhất nhanh chóng phục hồi tinh thần, cầm lấy đại đao trên mặt bàn đứng dậy, Quân Thư Ảnh mí mắt cũng không thèm nhúc nhích, chỉ duỗi tay ra đè mặt người nọ, ngón tay dùng chút lực, “rắc” một tiếng, nam nhân gãy cổ ngã xuống, thanh đại đao rơi trên mắt đất tạo nên tiếng động vang dội mà thanh thúy.

Quân Thư Ảnh đi về phía trước, còn nam nhân nói đến nước miếng bay tứ tung nhìn nhìn hai người bằng hữu biết là gặp phải cao nhân rồi, một tay cầm vũ khí lui về phía sau.

Quân Thư Ảnh cười lạnh một tiếng, phi một chiếc đũa ra. Nam nhân khẩn trương tiếp được, cầm chiếc đũa lộ ra nụ cười, ý nói: “Ngươi bất quá cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Cẩn thận! Mau vứt đi!” Một giọng nói của nam nhân vang lên, tráng tử đang cầm chiếc đũa nhìn về phía trước, chỉ thấy một bóng trắng thoáng hiện, cổ tay phải chợt lạnh, đau đớn tận tâm can bất ngờ truyền đến.

“A!…” Nam nhân kêu thảm một tiếng, ôm cổ tay té ngã trên mặt đất, kinh hoàng nhìn thấy tay phải của chính mình rơi xuống ngay trước mặt cách đó không xa, trong tay vẫn còn nắm chiếc đũa kia.

“Ngươi!” Tráng hán ngẩng đầu hai mắt nổi tơ máu, đột nhiên trước mắt xuất hiện nam tử trẻ tuổi một thân áo trắng phiêu nhiên hạ xuống.

“Ngươi không cần phải vậy, ta là muốn cứu ngươi, ngươi xem…” Bạch y nhân chỉ vào bàn tay phải rơi trên mặt đất nói. Chỉ thấy bàn tay kia bắt đầu chậm rãi biến sắc, nhanh chóng lan ra, màu đen bao trùm toàn bộ bàn tay, rồi dần dần hư thối, tận thịt tận cốt, cuối cùng chỉ còn lại một khung xương và một bãi máu tươi.

Nam nhân té trên mặt đất há hốc mồm, nhất thời quên không tiếp tục kêu rống.

Bạch y nhân chuyển hướng Quân Thư Ảnh, rùng mình nói: “Ngươi rốt cuộc là ai? Sao tâm địa lại ác độc như vậy? Cho dù những người này có chọc ngươi, ngươi cũng không cần phải dùng thủ đoạn tàn độc như thế hại người chí tử, thật không giống người trong võ lâm chính đạo.”

Quân Thư Ảnh nhìn ba người bị thương trên mặt đất, rồi quay qua nhìn hai người còn lại phát run trong góc, không thèm để ý tới họ, ánh mắt hướng tới bên thân nam tử trẻ tuổi trước mặt.

_________________

"Thanh xuân của chúng ta, phần lớn là dành để chờ đợi một người không đến."

Chương 2

Quân Thư Ảnh đánh giá một lượt nam tử trẻ tuổi trước mặt. Người nọ ngẩng đầu, ưỡn ngực, bàn tay siết chặt thanh kiếm, lông mày nhíu lại tràn đầy vẻ không đồng ý cùng khiển trách.

Trong đại đường nhất thời lặng ngắt như tờ, mấy nam nhân bị thương dìu nhau lảo đảo lui về góc, rụt rè nhìn cảnh hai người im lặng giằng co.

Một trong số ít những người dân bình thường vội vội trả tiền cơm rồi nhanh chóng chạy ra khỏi cửa, còn lại những nhân sĩ giang hồ hoặc ngồi, hoặc đứng tại chỗ vây xem.

“Vị huynh đài này, không biết bọn họ mạo phạm gì đến huynh mà huynh lại hạ độc thủ như vậy?” Bạch y nhân nói trước, khoảng giữa hàng lông mày nhăn lại thành hình chữ xuyên (川), làm cho gương mặt non trẻ tăng thêm một chút sự ổn trọng không hợp với tuổi.

“Bớt xen vào việc của người khác.” Quân Thư Ảnh hừ nhẹ một tiếng: “Không cần nhiều lời vô nghĩa, ra tay đi.”

“Ra tay?!” Bạch y nhân sửng sốt một chút, rồi sau đó lắc đầu nói: “Vị huynh đài này, huynh hiểu nhầm rồi, ta không phải cố ý muốn cùng ngươi đối địch. Chẳng qua giữa ban ngày ban mặt huynh lại định giết người hành hung, thân là người trong giang hồ đều nên ra tay ngăn lại, tại hạ thầm nghĩ muốn giúp đỡ các vị hòa giải mà thôi. ”

Quân Thư Ảnh tựa tiếu phi tiếu nhìn xung quanh một lát, sau khi thấy nam tử trẻ tuổi nói xong, một số người rõ ràng trên mặt đã không nén được giận, lại nhìn nhìn những người vừa được cậu ta cứu, mặt mày u ám nhìn hai người bọn họ, đối cậu ta chẳng tỏ ra nửa phần cảm kích.

“Không biết các hạ đang cười điều gì? ” Nam tử trẻ tuổi nhíu mày thắc mắc nói:  “ Ngươi… ”

Cậu còn chưa dứt lời, chỉ thấy nam nhân phía đối diện vốn đang lạnh nhạt cười đột nhiên thân hình khẽ động, biến hóa như ảo ảnh, thẳng hướng lại đây.

Bạch y nhân phi thân lên phía trên, nhẹ nhàng hạ xuống một chỗ khác. Dưới chân còn chưa kịp đứng vững, một đạo nội kình như gió táp theo phía sau đâm thẳng đến. Bạch y nhân lập tức vận khởi nội lực, cầm kiếm múa một vòng, hướng phía sau quét tới, đồng thời xoay người lại.

“Sở đại hiệp cẩn thận!” Một thanh âm từ trên lầu truyền xuống.

Bạch y nhân lúc này mới thấy rõ,trên thân kiếm trong tay hắn đã đính mấy cái tế châm*( kim nhỏ) lấp lánh lục quang, nam nhân trước mặt huy tay phải mang theo ba đạo ngân quang thẳng hướng mặt mà bay đến.

Bạch y nhân đang muốn lui về phía sau, lại thấy người nọ bỗng nhiên dừng lại công kích, ngón tay kẹp ba cái ngân châm vững vàng dừng ngay trước mũi.

“Ngươi họ Sở?” Nam nhân nhíu mày, trong khẩu khí pha lẫn nhè nhẹ ý tứ không rõ.

Bạch y nhân không biết cái này thì có quan hệ gì, nhưng vẫn gật gật đầu.

“Sở đại hiệp?! Hừ!”  Nam nhân hạ xuống mí mắt, khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Tuy rằng đối với sự khinh thường của y có chút mạc danh kì diệu* (ko hiểu ra sao). Bạch y nhân vẫn là thái độ đúng mực, nói: “Tại hạ Sở Vân Phi, là đại đệ tử phái Thiên Sơn. Tại hạ tự biết năng lực còn thấp, là do bằng hữu trên giang hồ cấp chút mặt mũi, mới xưng hô một tiếng Sở đại hiệp. ”

Quân Thư Ảnh ngượng ngùng thu hồi thế công, tiểu nhị nãy giờ vẫn đứng ngoài xem cuống quít nhân cơ hội tiến lên nói: “Khách quan đồ ăn ngài dặn đã làm xong, chúng ta cũng đã  xếp hết vào thực hạp cho ngài rồi, ngài về đến nhà cũng sẽ vẫn còn nóng hầm hập. Ngài xem… ”

Quân Thư Ảnh ý bảo hắn mang lên, chờ tiểu nhị vẻ mặt niềm nở mang thực hạp tinh xảo đến, Quân Thư Ảnh xuất ra một thỏi bạc đưa cho hắn xoay người liền rời đi.

Sở Vân Phi không biết đây là chuyện gì xảy ra, người này như thế nào vừa nãy sát khí mười phần, rồi đột nhiên nói đi là đi, chỉ còn cách thu kiếm, đuổi theo vài bước nói: “Huynh đài xin dừng bước, chuyện vừa rồi còn chưa có…”

“Ta ghét nhất người nào hay thích xen vào việc của kẻ khác, đã hay xen vào việc người khác lại còn lại mang họ Sở ta càng ghét hơn, ngươi hãy tự lo thân mình đi. ” Quân Thư Ảnh ném lại mấy câu, ra cửa liền phi thân rời đi, hảo khinh công lập tức liền không thấy bóng dáng, khiến Sở Vân Phi âm thầm cứng lưỡi.Công lực tốt như vậy, nếu vừa rồi thật sự cùng y chém giết, nhất định không chiếm được thế thượng phong. Sở Vân Phi lắc lắc đầu, vội vã trở lại với đồng bạn.

“Người này bất thường kiêu ngạo, xuống tay ngoan độc, tựa hồ có chút tâm thuật bất chính. Không biết có lại lịch gì, chẳng qua ở ngay dưới chân Thanh Phong Kiếm phái, vì sao lại xuất hiện một người như vậy. ” Sở Vân Phi đi về chỗ ngồi, trầm ngâm nói.

“Ta khuyên ngươi một tiếng, nơi này long xà hỗn tạp, ngươi lần sau đừng có mà lỗ mãng ra tay.” Vị bằng hữu của cậu lắc lắc đầu nói.

“Sao Tiểu Khúc ngươi lại nói thế? Chẳng lẽ ngươi muốn ta thấy chết mà không cứu, vừa rồi nếu ta không ra tay chỉ sợ bấy giờ đã có thêm mấy bộ xương khô, lúc nãy người kia rõ ràng là đã động sát tâm.” Sở Vân Phi không đồng ý nói.

Người bằng hữu được gọi Tiểu Khúc bất đắc dĩ nói: “Ngươi nha, ngươi thật sự là….Ngươi xem xem vừa rồi mấy người kia giống người tốt ở chỗ nào?” Nói xong ngẩng đầu nhìn bốn phía một vòng, trong đại đường lại khôi phục tình trạng như trước, giống như tràng hỗn loạn vừa rồi chưa bao giờ phát sinh qua. “Đó ngươi xem, một người cũng không thấy, ngươi mạo hiểm cứu tính mệnh bọn họ, ánh mắt bọn họ nhìn ngươi không hề có một chút lòng biết ơn. ”

“Tại hạ cứu người không phải vì muốn bọn họ cảm tạ. ” Sở Vân Phi nói.

“Ai, quên đi, không nói bọn họ, có điều nam nhân khiến kia ta nghĩ đến một người…” Tiểu Khúc vuốt cằm, vẻ mặt hứng thú nói.

“Ai?” Sở Vân Phi ngẩn ra.

“Còn có thể là ai? Chính cái…ai nha, ban nãy trên lầu có người nhắc ngươi cẩn thận, y nghe thấy “Sở đại hiệp” liền dừng tay, ngươi nói xem còn có thể là ai?” Tiểu Khúc nhíu lông mày với Sở Vân Phi.

“Ách….ai?” Sở Vân Phi có chút bối rối nhíu nhíu mày.

“A! A ngốc a, ngươi thực là ngốc a! Ngươi không phải thực sùng bái Sở Phi Dương Sở đại hiệp sao? Loại giang hồ đại bát quái này mà ngươi cũng không biết?! ” Tiểu Khúc bất đắc dĩ nói.

“Sở đại hiệp?! Vừa rồi vị kia là… Sở Phi Dương Sở đại hiệp?!” Sở Vân Phi mở to hai mắt, có chút vui mừng hỏi dồn.“Sở cái đầu ngươi a, ngốc, ngươi cũng nói vừa rồi người nọ tâm thuật bất chính, ngươi ngẫm lại đi, liên quan đến Sở đại hiệp lại tâm thuật bất chính là… ”

“Quân Thư Ảnh?!” Sở Vân Phi ánh mắt mở lớn hơn nữa.

“ Hư!__ ” tiểu Khúc vội nghiêng thân che miệng hắn lại, “Ngươi nhỏ giọng chút được không?! ”

“Hóa ra là tên ma đầu này!” Sở Vân Phi hạ thấp thanh âm,oán hận nói: “Sớm biết là y, ta đã không nhiều lời vô ích  như vậy, một đao giết chết yêu nhân này là tốt nhất. ”

“Ngươi hận y như vậy?” Tiểu khúc ngược lại mê muội: “Ngươi trước kia đã từng gặp qua y. ”

“Ai đã gặp gỡ tên yêu nhân ma giáo này?!”  Sở Vân Phi hừ một tiếng nói: “Đều là bởi vì hắn làm hại thanh danh Sở đại hiệp bị hao tổn. Hiện giờ không biết có bao nhiêu bọn trộm cướp lấy chuyện này ra âm thầm chửi bới Sở đại hiệp. Rõ ràng là…rõ ràng là một người nam nhân, cư nhiên…Hừ!”

“Hoá ra ngươi cũng biết.” Tiểu Khúc nhặt viên đậu phộng ném vào miệng:  “Hai người đều là nam nhân, ngươi làm sao biết được chính hắn là dùng yêu pháp mê hoặc Sở đại hiệp của ngươi?”

“Ngươi nói gì!” Sở Vân Phi phẫn nộ đập cái bàn: “Sở đại hiệp từ trước đến nay quang minh lỗi lạc, nếu nói trong chốn giang hồ ai xứng làm đại hiệp nhất thì chính là Sở đại hiệp! Hiện giờ bị yêu nhân ma giáo mê hoặc, suýt nữa rơi vào cảnh thân bại danh liệt, thật làm cho người ta căm giận hết mức. Ta chỉ hận không thể giáp mặt tỉnh ngộ hắn, không nên cứ tiếp tục sai lầm như vậy nữa. ”

“Được rồi, được rồi!” Tiểu khúc vội trấn an nói: “Ngốc, ngươi bớt giận đi, những việc bát quái gì gì đó là khi bọn họ không có việc gì lấy ra tiêu khiển thôi. Đừng quên lần này ngươi xuống núi là có nhiệm vụ của sư môn trong người. Chính sự quan trọng hơn, chính sự quan trọng hơn. ”

“Cái này đâu phải chỉ là giang hồ bát quái…” Sở Vân Phi không đồng ý nói, vừa nhấc đầu thấy tiểu Khúc vẫn đang nhìn chằm chằm cậu, giật mình chuyển sang thở dài một tiếng: “Nhiệm vụ sư môn ta đương nhiên nhớ. Sư phụ bảo ta đi tìm về nửa đoạn Hiểu Tinh kiếm bị trộm đi. Nhưng manh mối chỉ có Thanh Châu mà thôi. Đã nhiều ngày ở đây điều tra nghe ngóng, một manh mối cũng tìm không được. Mặc dù có mấy môn phái cùng phái Thiên Sơn ta có giao hảo tương trợ, nhưng vẫn như cũ không chút tiến triển. Ta hiện giờ thật sự là, hết đường xoay sở. ”

Tiểu khúc vỗ vỗ vai cậu, an ủi nói: “Xe đến trước núi ắt có đường, nghĩ thoáng ra chút, a ngốc, ta cũng sẽ giúp ngươi. ”

************

Quân Thư Ảnh một mạch thi triển khinh công bay trở về nhà, vừa vào cửa liền nhìn thấy Sở Phi Dương đưa lưng về phía đại môn, ngồi xổm trước cái bàn.

“Ngươi đang làm gì đó?” Quân Thư Ảnh đi tới, đặt thực hạp cầm trong tay lên trên mặt bàn.

Khi đến gần mới thấy rõ, sắc mặt Quân Thư Ảnh lập tức cứng đờ.

Sở Phi Dương đau lòng ôm Tiểu Thạch Đầu đang nhào vào lòng hắn, ô ô khóc, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.

Nghe được tiếng Quân Thư Ảnh đến gần. Hai người cùng nhau giương mắt lên án nhìn y, Tiểu Thạch Đầu lại tiếp tục ghé vào lòng Sở Phi Dương, tràn đầy ủy khuất.

“Ngươi nha, ngươi thuyên*(buộc) Tiểu Thạch Đầu cư nhiên lại dùng Hàn Băng Huyền Thiết khóa. Ngươi có biết thứ này từng khóa qua những nhân vật lợi hại thế nào không? Ngươi quá coi trọng nhi tử của mình đi. Xem xem Tiểu Thạch Đầu sợ tới mức nào. ” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nói.

Quân Thư Ảnh sờ sờ cái mũi, giải thích: “Tiểu đông tây này biết cởi dây thừng, dùng cái gì kết cũng thuyên không được, ta mới nghĩ đến sử dụng thứ này.”

Chương 3

Quân Thư Ảnh sờ sờ cái mũi, giải thích: “Tiểu đông tây này biết cởi dây thừng, dùng cái gì kết cũng thuyên không được, nên ta mới nghĩ  đến sử dụng thứ này.”

Sở Phi Dương lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Ngươi nha, ngươi nha, không phải ta đã nói, chuỵện khác thì không sao, nhưng với tiểu oa nhi yếu ớt, mỏng manh thế này, ngươi sao có thể thiếu hiểu biết như vậy…”

“Ngươi nói ai thiếu hiểu biết?! Sở Phi Dương ngươi muốn đánh nhau phải không?” Quân Thư Ảnh tức giận nheo mắt lại: “Muốn đánh nhau cứ việc nói thẳng, ta bất cứ lúc nào cũng phụng bồi.”

“Ta không phải muốn đánh nhau với ngươi, ta đang cùng ngươi giảng đạo lý, cổ nhân nói biết sai để sửa, ngươi đem loại thiết liên này thuyên Tiểu Thạch Đầu ở nhà một mình,chuyện này không được tái làm lần thứ hai. Lý do hợp tình thì nên lắng nghe, đừng có luôn cố chấp như vậy.” Sở Phi Dương để Tiểu Thạch Đầu xuống, đứng dậy, thân hình vĩ ngạn cao ngất ngẩng đầu ưỡn ngực một bước cũng không nhường, nói.

“Ngươi…được lắm! Sở Phi Dương hôm nay ta mà không giáo huấn ngươi, ngươi sẽ không biết đầu heo vì cái gì lớn như vậy!” Quân Thư Ảnh xoay người lại, đi về phía tường, lấy xuống hai thanh kiếm treo trên đó, tùy tay ném một thanh cho Sở Phi Dương,  “Keng” một tiếng rút ra bảo kiếm, trừng mắt giận dữ quát: “Rút kiếm.”

Sở Phi Dương cầm ngang thanh kiếm rồi rút ra khỏi vỏ, tay trái đem vỏ kiếm dấu ở sau người, tay phải vững vàng nắm chuôi kiếm, mũi kiếm sáng loáng chỉ thẳng vào Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh bị ánh sáng phản chiếu trên thân kiếm làm lóa mắt, y không nghĩ tới Sở Phi Dương nói rút liền rút, lại còn dứt khoát chĩa kiếm vào y, nhất thời sững sờ một chút, trong lòng thế nhưng có gì đó không thoải mái. Tuy nhiên, chốc lát phần ủy khuất, oán phẫn này đều biến thành đào thiên nộ hỏa, hừng hực thiêu đốt ở trong ngực, bàn tay cầm chuôi kiếm nhất thời trở nên căng thẳng, dưới chân vừa động, một đạo ngân quang thẳng hướng Sở Phi Dương đâm tới.

Sở Phi Dương khóe miệng nở nụ cười khẽ, cước bộ nhẹ nhàng, uyển chuyển hơi nghiêng thân mình, nhưng chưa nghênh chiến, mà đem mũi kiếm tà tà chỉ xuống phía dưới, tay trái cầm vỏ kiếm nhanh chóng khẽ lật.

“Kengg…” Chỉ nghe thấy một tiếng vang trong trẻo, Quân Thư Ảnh nhìn chăm chú thì thấy kiếm của mình đã bị vỏ kiếm của Sở Phi Dương thu vào vững vàng. Quân Thư Ảnh muốn dùng lực rút kiếm ra, nhưng Sở Phi Dương đem kiếm trên tay phải ném đi, chỉ cầm lấy vỏ kiếm sử một chút lực, kéo Quân Thư Ảnh đến trước ngực, mạnh mẽ từ phía sau ôm lấy.

“Được rồi, được rồi.” Sở Phi Dương cười đến mặt mày loan loan, ở sau tai Quân Thư Ảnh hôn hôn, “Đừng tức giận như vậy a, ta chỉ đùa chút thôi.”

“Hỗn đản ai vui đùa với ngươi, buông ra!” Quân Thư Ảnh giãy giụa, tức giận nói: “Buông ra, cùng ta hảo hảo đánh một hồi.”

“Không muốn.” Sở Phi Dương kiên quyết cự tuyệt, vô cùng thân thiết lấy chóp mũi cọ cọ mái tóc dài phía sau của Quân Thư Ảnh, ôn nhu nói: “Ta làm sao nỡ lòng đánh nhau với ngươi chứ.”

Quân Thư Ảnh lại giãy giụa, vặn vẹo, cuối cùng đành phải bỏ cuộc chỉ hừ lạnh hai tiếng.Sở Phi Dương cười cười, buông ra một tay, lấy đi thanh kiếm trên tay Quân Thư Ảnh đặt lên bàn, rồi lại ôm y, thanh âm trầm thấp đến không thể nghe thấy: “Có điều ta không ngại cùng ngươi lên giường luận bàn, luận bàn…”

Quân Thư Ảnh mạnh mẽ thoát khỏi Sở Phi Dương, vội vàng quay đầu lại nhìn Tiểu Thạch Đầu ngoan ngoãn ngồi trên đệm mao chiên bên cạnh bàn, cái đệm kia là do Quân Thư Ảnh sợ Tiểu Thạch Đầu bị lạnh, cố ý độn thêm mấy lớp, mới đặt Tiểu Thạch Đầu lên.

Chiếc mũ trên đầu Tiểu Thạch Đầu hơi lệch, trên cái áo bông dày màu đỏ thẫm dược thêu hoa tinh xảo, bao lấy thân thể tròn vo lộ ra đôi hài đầu hổ nhỏ xinh, bé con vẻ mặt tò mò nâng đầu, đôi mắt to đen nhánh nhìn cái này lại xem cái kia. Nhìn đến sự chú ý của Quân Thư Ảnh trên người mình, Tiểu Thạch Đầu chùi chùi miệng, cúi đầu, do áo bông quá dày nên khó di chuyển được, cánh tay nhỏ nhắn, bàn tay xinh xắn túm lấy một đạo thiết liên tinh tế quấn quanh bụng kéo kéo, làm cho thiết liên phát ra tiếng “loạt soạt”, rồi lại ủy khuất nhìn Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh nháy mắt có cảm giác mà trước kia khi y mưu toan chuyện xấu chưa từng cảm thụ qua, Sở Phi Dương hết lòng hết sức, hao phí tâm tư hi vong khiến y cảm nhận được một loại cảm giác: cảm giác tội ác, cảm giác tội ác sâu sắc. trong đôi mắt to tròn, hắc bạch phân minh ngân ngấn nước đang chăm chú nhìn mình, y cảm thấy thật sự đối Tiểu Thạch Đầu làm một chuyện vô cùng quá đáng.

Quân Thư Ảnh lấy chìa khóa ra, đi đến ngồi xổm xuống, chỉnh lại mũ da hổ cho Tiểu Thạch Đầu, đồng thời giải trừ thiết liên quanh bụng bé.

Tiểu Thạch Đầu nắm lên góc áo ngắm nghía, không muốn nhìn Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh có điểm hối hận vì đối đãi Tiểu Thạch Đầu như vậy, ôm lấy bé con đặt lên bàn, nâng khuôn mặt của bé con lên cọ cọ, thở dài nói: “Tiểu đông tây, sợ lắm phải không, lần sau sẽ không thế nữa.”

Tiểu Thạch Đầu dẩu môi, lại cúi đầu nghịch góc áo, giống như góc áo kia là một thư gì đó thực đáng giá để nghiên cứu.
Quân Thư Ảnh thấy Tiểu Thạch Đầu tựa hồ không muốn tha thứ cho mình, có chút không biết nên như thế nào dỗ dành bé con.

Sở Phi Dương đã đi tới, bàn tay to đặt trên trán Tiểu Thạch Đầu, nhẹ nhàng cười nói: “Được rồi xú tiểu tử, già mồm cãi láo ngươi cũng nên nể mặt cha, lúc cha trở về ngươi rõ ràng ghé vào cái đệm ngủ rất ngon đi, có chỗ nào ủy khuất ngươi.”

Tiểu Thạch Đầu chu chu cái miệng nhỏ, bộ dạng muốn khóc mà không khóc được nhìn Sở Phi Dương, Sở Phi Dương làm bộ trên lòng bàn tay ói ra khẩu nước miếng. Tiểu Thạch Đầu nâng tay lau con mắt, chuyển hướng Quân Thư Ảnh duỗi hai tay ra: “A cha, a cha ôm Tiểu Thạch Đầu___!”

Quân Thư Ảnh nhìn nhìn một cha một con diễn qua diễn lại, hoàn toàn vô lực, bất đắc dĩ ôm Tiểu Thạch Đầu vào lòng, Tiểu Thạch Đầu cảm thấy mĩ mãn ghé lên vai Quân Thư Ảnh, chôn mặt trong chiếc khăn lông quấn quanh cổ y, thoải mái mà hừ hai tiếng.

“Tiểu tử này, cái cốt học võ thì bình thường, mà công phu làm nũng lại nhất lưu.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nói: “Không biết học từ ai a.”

Quân Thư Ảnh nhìn hắn một cái, chỉ chỉ thực hạp trên bàn: “Hãy bớt sàm ngôn đi. Đây là ban nãy ta đến tửu lâu mua về, mau mang bày ra bàn, ăn cơm.”

Sở Phi Dương nhìn nhìn hạp tử*(hộp) kia điêu hoa khắc thảo vô cùng tinh xảo, xoa trán nói: “Thứ này hẳn không ít tiền?”

“Cũng không còn biện pháp nào khác, bên ngoài rất lạnh, không dùng hạp tử đồ ăn sẽ lạnh mất.” Quân Thư Ảnh chau mày nói: “Ngươi làm gì mà ngay cả cái này cũng muốn tính toán chi li?”

“Ai…” Sở Phi Dương thở dài một tiếng, một mặt lấy từ trong hạp tử ra từng chiếc bát cái đĩa chứa đồ ăn được làm vô cùng cận thận tinh xảo kia, một mặt ở trong lòng bất đắc dĩ thở dài, phá sản thật sự là tật xấu không được a.

——— —————— —————— ——————–

Lời tác giả: Rõ ràng là chính văn,vì sao lại viết nhiều về sài mễ du diên ( cuộc sống hàng ngày) như vậy…quả nhiên lực ảnh hưởng của lão phu đã muốn lớn hơn giang hồ chính sự a TvT.

Thỉnh mọi người tin tưởng,đại hiệp của chúng ta cùng giáo chủ thật là giang hồ dâm sĩ.

Chương 4

Ăn cơm xong, thu xếp ổn thỏa cho Tiểu Thạch Đầu nghỉ trưa, Quân Thư Ảnh bị Sở Phi Dương kéo đến thư phòng sắp xây xong bên cạnh.

“Ngươi xem xem.” Sở Phi Dương cười nói: “Thư phòng cũng gần hoàn thành rồi, hiện tại chỉ thiếu cái tên nữa thôi, không bằng ngươi tới đặt một cái đi.”

“Sao phải phiền toái như vậy, kêu thư phòng là được rồi.” Quân Thư Ảnh nhíu mày nói.

“Trước kia nơi này tùy tiện chút cũng không sao, nhưng đây đã là nhà của chúng ta, sao có thể ngại phiền toái?! Đến đến, nghĩ một cái tên đi” Sở Phi Dương đẩy đẩy Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh đem những lời này nghe vào tai, lại có một lát xuất thần.

“Nhà…”

“Đúng vậy, ta nghĩ kĩ rồi, ở chỗ này an cư là tốt nhất. Cừu gia của ta và ngươi trên giang hồ cũng không ít — đương nhiên chủ yếu là của ngươi.” Sở Phi Dương nói tới đây dừng một chút, quả nhiên ai kia mắt lạnh lườm hắn, vì thế có chút cảm thấy mỹ mãn lại tiếp tục nói: “Nơi này là địa bàn của Thanh Phong Kiếm Phái, bọn đạo chích cho dù muốn trả thù cũng phải xem lại thực lực của mình.”

“Ta lại phải sợ người khác trả thù?!” Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng.

“Ngươi đương nhiên không sợ.” Sở Phi Dương ôm bờ vai Quân Thư Ảnh cười nói: “Nhưng mà ít nhiều gì cũng khiến người ta thấy phiền lòng, không phải sao? Đã là nhà, thì phải là luôn thanh thanh tĩnh tĩnh, không người quấy rầy mới tốt.”

Quân Thư Ảnh đẩy cái đầu của Sở Phi Dương đang tác loạn ở cổ y ra, lại nói: “Ý tưởng rất hay, thế nhưng chỉ sợ, cây đại thụ Thanh Phong Kiếm Phái này bảo vệ chỉ là ngươi, không phải ta. Ta thấy bọn họ hận không thể chính tay đâm chết ma giáo yêu nhân ta đây mới tốt, làm sao lại muốn giúp ta.”

“Ngươi thực sự không hiểu sư phụ ta rồi.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài: “Hiện giờ ông ấy cũng coi như ngầm thừa nhận, chỉ cần ngươi một ngày còn là người của Sở Phi Dương ta, ông ấy cho dù có không vừa mắt, cũng tuyệt đối không cho ngoại nhân động vào một sợi lông của ngươi.”

“Nga?! Nếu quả thực như thế, ta đây hẳn là đối với sự coi trọng của Sở đại hiệp ngươi cảm động đến rơi nước mắt.”

Quân Thư Ảnh nhíu nhíu khóe miệng cười nói.

“Cảm động đến rơi nước mắt thật không cần.” Sở Phi Dương thở dài, bàn tay đặt trên vai Quân Thư Ảnh vỗ vỗ rồi lại nắm chặt bờ vai y, “Không bằng hiện tại ngươi… gọi ta là…”

Thấy Quân Thư Ảnh mắt lạnh liếc lại đây, Sở Phi Dương cười cười, vội hỏi: “Cái gì cũng không cần kêu, ngươi tới đặt tên cho thư phòng đi.”

Quân Thư Ảnh quả thực quay đầu lại, ngẩng mặt nhìn tòa kiến trúc trên núi, trầm ngâm một lát nói: “Thiên Nhất Đường đi”

“Nghĩ cũng đừng nghĩ đến.” Sở Phi Dương quả quyết cự tuyệt.“Thiên Nhất Thảo Đường…”  Quân Thư Ảnh lại nói thầm.

“Có khác nhau sao?!” Sở Phi Dương oán hận nói.

“Vậy ngươi chính mình nghĩ đi, ta đi luyện công.” Quân Thư Ảnh lạnh lùng nói, xoay người sang chỗ khác, khoát tay áo rời đi.

Sở Phi Dương cũng không giữ lại, ngẩng đầu nhìn thư phòng đã được tu sửa hơn phân nửa, rất là xót xa trong lòng, thê lương thở dài một hơi.

Bất luận thế nào, đình viện này, thư phòng này cũng là một phen tâm huyết của Sở Phi Dương, Quân Thư Ảnh suy cho cùng cũng không có chiếu lệ, nghiêm túc muốn đưa ra vài cái tên cấp Sở Phi Dương chọn lựa. Nào là Tam Tỉnh Đường, cùng Thiên Du Thảo Đường, Trí Viễn Các, Tàng Phong Thất, Trung Lưu Đường…tràn ngập một trang giấy đưa cho Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nhìn một lượt, lắc lắc đầu, cuối cùng tuyệt bút vung lên, “Sở Quân Đường” mấy đại tự*(chữ to) long phi phong vũ treo lên giữa thư phòng.

Sở Phi Dương dám công khai như vậy, Quân Thư Ảnh trái lại không có gì để nói, chỉ sợ mấy lão nhân Thanh Phong Kiếm Phái sau khi nhìn thấy sẽ thở không ra hơi. Có điều Sở Phi Dương hắn đã không lo lắng, y lại càng không cần lo âu hộ hắn.

Cuộc sống của hai người cứ như thế thanh tĩnh trôi qua, khi trong phái có việc Sở Phi Dương liền chạy chạy lên núi, thỉnh thoảng cần ra ngoài vài ngày, cũng đều nhanh chóng gấp gáp trở về, ngược lại làm cho Tín Vân Thâm tấm tắc lấy làm kỳ. Sở Phi Dương tuy rằng đối với sự chế nhạo không biết lớn nhỏ của Tín Vân Thâm  rất đau đầu, nhưng thấy y giúp mình ngăn cản không ít nợ đào hoa ngày trước nên không cùng y so đo.

Quân Thư Ảnh cũng không nhàn rỗi gì. Nhưng từ chuyện lần trước y không dám tái lấy dây thừng thuyên một mình Tiểu Thạch Đầu ở trong nhà. Sở Phi Dương đặc biệt thuần dưỡng mấy con bồ câu đưa tin, Quân Thư Ảnh muốn xuất môn liền thả ra một con, thông tri cho Tín Vân Thâm ở trên núi đến mang Tiểu Thạch Đầu đi.Những mờ ám lén lút này Tín Bạch đương nhiên biết được nhất thanh nhị sở, đối với Sở Phi Dương cùng Tín Vân Thâm không phải không tức giận, nhưng là lão quản không được cũng không có cách nào quản, hiện tại lại lười quản, đành mắt nhắm mắt mở làm bộ không phát hiện, đỡ phải phiền lòng. Chẳng qua vẫn thường yên lặng ai than vài tiếng, không nghĩ ra hai thằng con trai đắc ý nhất của mình tai sao lại cùng người trong ma giáo dây dưa không rõ. May mắn thay, Tiểu Thạch Đầu thực nhu thuận, ngoan ngoãn, lại biết cách làm người khác vui vẻ, tuy rằng lai lịch của bé con cũng làm cho Tín Bạch thực miễn cưỡng, nhưng mà ôm một búp bê mập mạp vừa láu lỉnh vừa hiểu chuyện như vậy, trong lòng Tín Bạch cuối cùng có chút an ủi.

Cuộc sống an ổn như vậy cũng không được lâu dài, một người không tính xa lạ lại đăng môn tới bái phỏng.

“Tại hạ môn hạ đại đệ tử phái Thiên Sơn Sở Vân Phi. Ngưỡng mộ đại danh tiền bối đã lâu, hôm nay có thể gặp mặt, đó là niềm vinh hạnh của vãn bối.” Một thân bạch y tuổi trẻ có chút câu nệ lễ tiết, nhìn về hướng Sở Phi Dương ánh mắt mang theo sự phấn khích, hé ra khuôn mặt cao hứng vui mừng rõ rệt.

“Không cần đa lễ như vậy, Sở….thiếu hiệp mau ngồi.” Sở Phi Dương cười nhường đường.

Sở Vân Phi gật gật đầu, mặt hơi đỏ lên, ngồi xuống đối diện Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương có chút dở khóc dở cười, mình còn chưa có thực già đi, người trẻ tuổi này là môn hạ phái Thiên Sơn, cũng coi như lai lịch không nhỏ, vậy mà cứ một tiếng tiền bối, hai tiếng tiên bối, thật sự bị người khác chụp cho cái mũ quá lớn a, hơn thế nữa lại cùng mang họ Sở, tên cũng hơi giống nhau, xưng hô lên thật đúng là…. Có chút không quen.

“Sở…thiếu hiệp, ngươi và ta hai người cùng họ Sở, âu cũng là có duyên. Không bằng ta gọi ngươi là Vân Phi được không? Vân Phi huynh đệ cũng không cần giữ lễ tiết như thế, nếu như không ngại, ngươi có thể gọi ta một tiếng Sở đại ca.” Sở Phi Dương vừa cười nói.

Sở Vân Phi vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, liên tục nói: “Không ngại, không ngại, Sở…đại ca, có lẽ huynh không còn nhớ rõ, đệ không lâu trước gặp nạn, may nhờ có Sở đại ca cứu giúp. Huynh khi đó đột nhiên xuất hiện, giống như thiên thần vậy, đệ thực sự là suốt đời khó quên. Hơn nữa sau này nếu không phải Sở đại ca tương trợ, đệ cũng vô pháp làm môn hạ phái Thiên Sơn. Kể từ đó, đệ liền coi Sở đại ca là người duy nhất ta kính ngưỡng trong cuộc đời này. Đệ chính là nghe chuyện xưa của Sở đại ca mà lớn lên a, đệ hi vọng có một ngày cũng trở thành người như Sở đại ca vậy.”

Nhìn khuôn mặt nam nhân trẻ tuổi vì hưng phấn mà ửng đỏ, cùng ánh mắt sáng ngời, Sở Phi Dương trên mặt vẫn lộ vẻ tươi cười ôn hòa. Chuyện Sở Vân Phi nói, hắn dường như là có chút ấn tượng mơ hồ, nhưng tỉ mỉ thì lại hoàn toàn không nhớ ra. Hơn nữa….

Người này rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi?! Nói cái gì mà nghe chuyện xưa của mình lớn lên…Sở Phi Dương đánh giá một chút nam tử trẻ tuổi mặt như quan ngọc, ngọc thụ lâm phong, liếc mắt một cái cảm thấy hơi có chút sầu não lặng lẽ than thở một tiếng, mình thực sự đã già như vậy rồi sao?!

“Kỳ thật tại hạ lần này đến đây, chính là vì một đoạn kiếm của sư môn.”

“Đoạn kiếm.” Sở Phi Dương nghĩ nghĩ trong đầu thoáng hiện một hình ảnh mờ nhạt.

“Đúng vậy, thanh kiếm đó tên là Hiểu Tinh Kiếm, vốn cũng là một thanh lợi kiếm tuyệt thế khó được, nhưng mà nhiều năm trước kia do sự cố nên bị bẻ gãy, một nửa được để ở lại trong phái Thiên Sơn. Gia sư phi thường quý trọng. Thế nhưng trước đó không lâu lại bị người đánh cắp. Tại hạ lần này xuống núi là phụng sư mệnh, truy tìm đoạn kiếm này về.”

Sở Phi Dương đã nhớ ra, quả thực cách đây không lâu, Quân Thư Ảnh từng đi ra ngoài vài ngày, lúc trở về, tựa hồ có mang theo một đoạn kiếm…

_________________

Chương 5

“Chuyện này…không biết tại hạ có thể giúp gì được không?” Tuy trong lòng đã dự đoán được đại khái là do Quân Thư Ảnh gây rắc rối, nhưng trên mặt Sở Phi Dương vẫn ung dung thản nhiên cười nói.

Lúc này đến lượt Sở Vân Phi không được thoải mái. Y cười cười, tựa hồ cân nhắc cách dùng từ, cẩn thận mở miệng nói: “Tại hạ chẳng qua là điều tra ra được chút ít tin tức, có thể nói cho Sở đại hiệp biết ở đây…thực ra có một ít manh mối. Mấy tin tức này nguồn gốc cũng tương đối phức tạp, còn đề cập đến nhiều nơi khác nữa. Tại hạ vô năng, không thể nhất nhất phân biệt thật giả, chỉ có thể đến từng nơi hỏi thăm. Hiện giờ tìm đến Sở đại hiệp ngài, cũng chỉ là…chỉ là….ai, tại hạ nóng lòng tìm kiếm, nếu có chỗ đắc tội mong Sở đại hiệp lượng thứ.”

Sở Phi Dương thấy cậu cân nhắc từng câu từng chữ nói, mặt đỏ tai hồng, lường trước cậu chạy đến nhà người ta thẩm tra hỏi họ có phải thâu kiếm nhà mình hay không, đã là vô cùng khó khăn. Huống chi tình cảm kính ngưỡng cậu ta đối với mình không giống làm bộ, liền cũng không muốn làm cho đứa nhỏ thành thật này khó xử, thở dài một hơi, nói: “Không dối gạt ngươi, hai ngày trước, một người bằng hữu của ta đích xác mang về một đoạn kiếm, nhưng ta không biết y có được từ đâu. Không bằng ngươi chờ một lát, đợi vị bằng hữu kia về, ta thay ngươi hỏi y một chút cho rõ ràng, nếu quả thực là vật của quý phái, ta nhất định bảo hắn trả lại.”

Sở Vân Phi vừa nghe nói như thế, gương mặt ngượng nghịu liền biến mất, có chút hạnh phúc, tươi cười rạng rỡ nói: “Như vậy xin đa tạ Sở đại hiệp”. Sau đó lại có chút suy tư nghi hoặc nhìn Sở Phi Dương vài lần.

Sở Phi Dương biết cậu đang suy nghĩ cái gì, cũng không vạch trần, chỉ nâng chung trà lên uống, rồi cùng y nói một chút chuyện giang hồ.

Sở Vân Phi cố gắng nhịn xuống, muốn nói lại thôi, vài lần như vậy, rốt cuộc đành hỏi: “Sở đại hiệp, có câu này không biết nên hỏi hay không. Chỉ là tại hạ tò mò…vị bằng hữu này theo như lời Sở đai hiệp là người ra sao?”

Sở Phi Dương chân mày vừa nhấc, đang định mở miệng, vài âm thanh mềm mại của trẻ con từ ngoài cửa truyền đến.

Sở Vân Phi nhìn ra bên ngoài chỉ thấy một tiểu oa nhi trăng trắng, mập mạp xuất hiện ngoài cửa, bàn tay nhỏ bé đỡ lấy khung cửa, gian nan vượt qua ngưỡng cửa cao cao, sau khi đứng vững, vỗ vỗ phần áo bông cọ cọ vào ngưỡng cửa, đôi chân ngắn bước từng bước, vui vẻ chạy về phía Sở Phi Dương.

“A cha, ôm—” Tiểu Thạch Đầu chạy ào vào lòng Sở Phi Dương, làm nũng nói.“Đây là…” Sở Vân Phi có chút kinh nghi hỏi.

Tiểu Thạch Đầu nghe tiếng, quay đầu nhìn Sở Vân Phi ngồi ở một bên, thấy người nọ hai mắt sáng quắc nhìn mình, có chút ngượng ngùng đem mặt vùi vào trên đùi Sở Phi Dương, thân thể tròn vo vặn vẹo hai lần.

Sở Phi Dương bất đắc dĩ ôm lấy bé con, đặt lên đùi mình.

“Đây là khuyển tử, ngày thường quản giáo không nghiêm, khiến cho Vân Phi huynh đệ chê cười rồi.” Sở Phi Dương giúp Tiểu Thạch Đầu sửa lại mũ và xiêm y bị lệch, có chút bất đắc dĩ cười nói.

“Này…cái này…” Sở Vân Phi mục trừng khẩu ngốc. Cậu chỉ nghe nói Sở Phi Dương cùng người trong ma giáo có giao hảo, cũng nghe nói Sở Phi Dương lần trước lên Lãng Nguyệt Sơn có mang theo hai tiểu oa nhi bên người, giang hồ đồn đãi cũng nghe không ít. Tin đồn đương nhiên không có lời nào hay, chỉ nói Sở Phi Dương cùng yêu nhân ma giáo có quan hệ mờ ám, rồi lại với người phụ nữ khác sinh hai đứa con, trong đó ô ngôn uế ngữ dâm loạn không chịu nổi, mỗi khi nghe thấy Sở Vân Phi phi thường nổi giận.Hiện tại nghe Sở Phi Dương chính miệng giải thích thân phận đứa nhỏ này, Sở Vân Phi khó hiểu rồi thôi, liền bình thường trở lại.

Cậu luôn luôn không tin Sở Phi Dương lại cùng kẻ gian tà cấu kết, càng không tin tưởng những lời tục tĩu dơ bẩn phỉ báng Sở Phi Dương. Hiện giờ nếu Sở Phi Dương chính miệng thừa nhận đứa nhỏ là con mình, vậy chuyện cùng người trong ma giáo hiển nhiên là giả dối, hư ảo, chỉ là có người ác ý bịa đặt.

Sở Vân Phi cảm thấy đã nghĩ thông suốt chuyện này, tâm tình tự nhiên tốt hẳn lên. Tỉ mỉ nhìn tiểu oa nhi ngồi trên đùi Sở Phi Dương đang tò mò đánh giá cậu, mới cảm thấy được oa nhi này mặt mày tinh xảo, giống như một tiểu tiên đồng phấn trang ngọc trác, cảm thấy vô cùng yêu thích. Nghĩ đến bộ dạng đứa nhỏ này động lòng người lại lanh lợi, Sở phu nhân hẳn cũng phải là nhân gian tuyệt sắc, nhân phẩm dịu dàng, cùng với Sở Phi Dương nhất định là lang tài nữ mạo* (trai tài gái sắc) thần tiên quyến nữ. Những lời đồn đãi giang hồ quả thực là đáng phỉ báng, trong lòng lại vui mừng vài phần.

“Lệnh công tử tuy tuổi còn nhỏ nhưng tướng mạo bất phàm, lại có Sở đại hiệp dạy dỗ, tương lai nhất định không tệ.” Sở Vân Phi cười nói, lại thấy mình quá mức khách sáo, có chút xấu hổ cười cười: “Ta thấy tiểu oa nhi này bộ dạng thực sự rất đáng yêu, Sở đại hiệp hảo phúc khí.”

Tiểu Thạch Đầu nghe thấy người khác khen mình, ngượng ngùng cười cười với Sở Vân Phi, để lộ hàm răng sữa nhỏ, lại xoay người ôm cổ Sở Phi Dương, chôn mặt vào vai hắn, Sở Phi Dương vỗ vỗ lưng bé con ha ha cười.

Hai người hàn huyên một lúc, đợi “vị bằng hữu” của Sở Phi Dương quay trở lại.

“Đoạn kiếm nào?” Quân Thư Ảnh nhướng mày.

Sở Vân Phi ngay từ đầu nhìn thấy “ma giáo yêu nhân” – Quân Thư Ảnh, trong lòng đã có chút không thoải mái, hiện giờ lại thấy y sắc mặt không kiên nhẫn, trong lòng càng thêm ách tắc. Tuy rằng nể mặt Sở Phi Dương vẫn khách khách khí khí, nhưng cũng bắt đầu có chút giận dữ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau