DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đoạt phách đan chi tranh

Chiếc Ô Long Đỉnh hút đủ máu tươi, lại thêm sự công kích liên tục từ hai lão quái vật. Cấm chế trên nắp đỉnh dần dần suy yếu.

Ầm.

Nắp đỉnh bị pháp lực hất tung ra một bên. Nhất thời trong đại điện tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt. Ngũ Hành Chân Nhân vừa thấy cảnh này thì tinh thần phấn chấn lập tức đưa tay trái ra hóa thành một cự thụ màu trắng lao đến. Phía bên kia Hắc Sát Ma Tôn cũng không hề chậm trễ. Lão há miệng phun ra một đoàn hắc quang chặn đứng cự thủ lại. Hai luồng linh lực nhất thời đụng nhau trên không phát ra quang mang chói mắt. Lúc này đây hai lão đã quá rõ ràng minh ước khi nãy đã bị hủy. Giờ ai mạnh hơn. Đoạt phách đan sẽ là của người đó. Đứng trong không gian thần bí. Hắn đứng trước hai lựa chọn. Một là nhân cơ hội này mà chạy trốn khỏi đây, hai là ở trong không gian này đợi hai lão này lộ ra sơ hở làm ngư ông đắc lợi. Cách thứ nhất thì không phải nói rồi khá là an toàn. Còn cách thứ hai không cẩn thận sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. Nhất thời hắn vô cùng phân vân. Trong lúc đó ở phía ngoài Hắc Sát Ma Tôn và Ngũ Hành Chân Nhân, đang dốc hết sức lực phân cao thấp. Từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy anh sáng chói,ma hỏa ngập trời, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nổ lách tách như rang đậu, cả hai lão đều từ một thân thể tách ra, nên cũng giống như là một người vậy, hễ Ngũ Hành Chân Nhân ra chiêu gì thì phía bên kia Hắc Sát Ma Tôn cũng có thể đoán trước được mà phòng bị, nhất thời lâm vào cảnh bất phân thắng bại.

Ngũ Hành Chân nhân thét lớn rồi vẫy năm ngón tay, linh khí từ trong người lão thoát ra hóa thành muôn vàn cây phi kiếm xé xách đòn tấn công của Hăc Sát Ma Tôn rồi nhảy lùi về phía sau mười bước hô lên:

- Chậm đã, bản nhân có điều muốn nói.

Hắc sát ma tôn thấy lão nói thế thì cũng thu chiêu lại rồi nói:

- Có gì mau nói đi, nếu lão âm thầm sau lưng ta giở trò đừng trách bản ma tôn xuống tay độc ác.

Hắc Sát Ma Tôn tuy dừng lại nhưng vẫn âm thầm đề phòng. Lão không hề quên tên tiểu tử là Dương Thanh hắn biến mất một cách thần thần bí bí ngoài cửa kia, biết đâu đây lại là hậu chiêu của Lục lão nhi. Dù sao hai người tách nhau ra cũng đã không biết bao nhiêu năm tháng. Ai mà biết trong thời gian đó lão có tu luyện ra thêm thần thông gì hay không. Ngược lại Ngũ Hành Chân Nhân vẫn một bộ dạng vô hại, mỉm cười nói:

- Hắc sát lão ma. Chúng ta đã quá hiểu nhau rồi. Thần thông của ta và ngươi đều từ một thể mà ra. Dù có đánh nữa vẫn là bất phân thắng bại. Chi bằng chúng ta giao dịch một cuộc thế nào.

- Cái này thì chưa chắc. Tuy lão là chủ hồn, nhưng chúng ta đã tách biệt hoàn toàn. Tuy nhiên bản ma tôn cũng muốn nghe xem một chút điều kiện của lục lão nhi ngươi.

Ngũ Hành Chân Nhân nghe vậy thì sắc mặt hơi động, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi nói:

- Ta và ngươi vốn là một thể, năm xưa chỉ vì luyện công sai lầm mà thành ra thế này. Chúng ta không có nghĩa lý gì để thù hắn ta sống ngươi chết cả. Bây giờ ta có môt lời đề nghị.

- Mời nói.- Đó là.....

Chưa nói dứt lời hai tay của Ngũ Hành Chân Nhân đã vỗ vào nhau, một tiếng nổ lớn vang lên dưới chân Hắc Sát Ma Tôn là vô số chiếc gai nhọn bằng đá moc lên. Trên đầu lão là vô số mũi giáo bằng băng lao xuống. Xung quanh người lão là hỏa diễm vô cùng bá đạo tất cả ngũ hành linh khí cuồn cuộn phun trào bao vây lão vào giữa. Mắt thấy bị bao vây như vậy, nhất thời sơ hở mà trúng kế của Lục Lão nhi, khiến cho Hắc Sát Ma Tôn vô cùng tức giận. Trong màn hào quang kia lão gào lên:

- Lục Xuân Quyền. Ngươi đã muốn chết thì bản ma tôn sẽ thành toàn cho ngươi.

Hai tay lão không ngừng múa may trong không khí. Kim hệ pháp thuật điên cuồng tụ tập quanh người lão, huyễn hóa ra vô số thanh phi kiếm. Số phi kiếm trong suốt này khoảng gần ngàn chiếc, to, nhỏ, dài, ngắn khác nhau, chúng bay vòng vòng trên không rồi nhanh chóng tạo thành một kiếm trận ngăn cản thế công của Ngũ Hành Chân Nhân ở bên ngoài. Thấy một cảnh này. Ngũ Hành Chân Nhân ngẩn ra.:

- Kim kiếm trận. Ngươi đã luyện kim hệ thành Kim Thuật ấn.

Hắc Sát Ma Tôn chỉ cười nhạt mà không nói gì. Ngũ Hành Chân Nhân sau phút bất ngờ thì nhanh chóng khôi phục lại vẻ lãnh đạm ban đầu. Lão khẽ nói:

- Mặc dù ta khá ngạc nhiên. Nhưng cho dù ngươi luyện cả ngũ hành thành thuật ấn. Có thể tùy tâm sử dụng. Ý động là linh lực động. Thì ngươi cũng không thắng ta được.
Hắc Sát Ma Tôn nghe lão nói vậy thì nghi hoặc hỏi:

- Ngươi có ý gì. Đừng hòng hù dọa ta.

Ngũ Hành Chân Nhân cười lạnh:

- Hù dọa hay không. Ngươi sẽ biết ngay sau đây.

Lời còn chưa dứt. Lão đã đánh ra vài đạo pháp quyết. Một quầng sáng bạc long lanh xuất hiện xung quanh người lão rồi nhanh chóng bị lão hút vào. Không khí xung quanh bỗng nhiên lạnh lẽo một cách khác thường. Máu trong người Hắc Sát Ma Tôn như động cứng cả lại. Như nhận ra điều gì đó. Lão lúc này đã thực sự kinh hãi. Lắp bắp nói:

- Đây là.. không có khả năng.

Lão điên cuồng dồn linh lực vào kiếm trận, nhưng đã muộn. Chỉ thấy Ngũ Hành Chân Nhân lẩm nhẩm bốn chữ:

- Băng Phong Thiên Hạ.

Tức thì không khí xung quanh Hắc Sát Ma Tôn lập tức đông cứng phía trên đầu lão. Vô số băng trùy, băng đao. Thậm chí có cả những núi băng nhỏ cứng rắn và sắc bén vô cùng, đang rít gào lao xuống. Diện tích bao phủ của băng phong này có đến mấy chục trượng. Vô số pháp bảo và ngọc giản bị thần thông Băng Phong Thiên Hạ này biến thành từng mảnh vụn. Hắc Sát Ma Tôn nhanh chóng bị tòa băng phong này phủ kín. Trong đó mơ hồ truyền ra tiếng gào thét của lão.

- Ầm, Ầm, ầm.

Thần thông này của Ngũ Hành Chân Nhân không ngờ khiến cho một nửa địa cung này tan thành mây khói. Phía trước là một cái hố sâu 1 trượng rộng ba trượng. Khói bụi tan đi. Lộ ra bên trong là cơ thể không toàn vẹn của Hắc Sát Ma Tôn. Lão khó nhọc nói:

- Lục lão nhi. Khá lắm. Ngươi từ khi nào luyện thành thần thông này.

Chương 97: Cá chết lưới rách

Ngũ hành chân nhân cúi nhìn thần thể đã bị tàn phá một cách đáng sợ của hắc sát ma tôn rồi cười ha hả:

- Ngay từ đầu, ngươi nghe ta thì đâu phải chịu cạnh đau đớn thế này. Luận về cơ thể chúng ta giống hết nhau, từ thần thông cho đến pháp lực. nhưng luận về tâm cơ cùng kinh nghiệm sống tuy ngươi kế thừa phần lớn của ta, nhưng năm đó luyện hồn xảy ra sai lầm. một bộ phận còn chưa kịp truyền lại. Băng phong thiên hạ này. Là năm đó ta đã luyện thành rồi. chỉ có điều năm đó cơ thể bị tổn hại quá nặng không thể thi triển ra mà thôi. Ha ha ha.

Hắc sát ma tôn giờ đây toàn thân đầy máu tươi, ngực lão bị hai thanh băng trùy cắm ngang qua găm lão xuống đất. máu từ ngực lão theo khối băng trùy không ngớt nhỏ giọt tí tách xuống nền đất. cánh tay phải của lão đã bị tiện đến sát bả vai. Lão thật không ngờ mình đã chuẩn bị lâu như vậy, lại con không tiếc hao tổn chân nguyên thi triển ra kiếm trận do kim linh lự hóa thành. Vậy mà vẫn bị thua một nước cờ, rút cuộc lão vẫn chỉ là một bản phân hồn chưa hoàn chỉnh của người ta. Năm đó khi ngũ hành chân nhân luyện hóa phân hồn là lão, không may xảy ra chuyện. chưa kịp thiết đặt ấn ký lão đã tự thoát ra, tự có linh trí riêng. Lão là ngũ hành chân nhân, mà ngũ hành chân nhân chính là lão. Lão tự đặt cho mình một cái tên Hắc sát ma tôn. Từ nay lão và Ngũ hành chân nhân là hai người hoàn toàn khác. Lúc định rời đi lão mới phát hiện hồn phách của mình vẫn chưa hoàn chỉnh, không thể điều khiển được thân thể này quá lâu. Lúc đó thực sự lão đã lo sợ sẽ bị ngũ hành chân nhân thôn phệ, nhưng lúc này ngũ hành chân nhân cũng không khá khẩm hơn lão là bao. Hồn phách của ngũ hành chân nhân trải qua lần này cũng đã vô phương điều khiển cơ thể. Vậy là lão quyết định nuốt lấy hồn phách của ngũ hành chân nhân để trọng tổ lại cơ thể mình. Hai lão xảy ra một trận đại chiến. cuối cùng bất phân thắng bại. Mấy lần lão muốn rời đi nhưng không thể điều khiển được thân thể này. Lão chỉ cần đi xa khỏi Ngũ hành chân nhân trong vòng trăm trượng là máu huyết toàn thân như đông cứng lại. tương tự như thế ngũ hành chân nhân muốn rời xa khỏi lão cũng là không thể. Mặc dù là hai cơ thể, hai trí óc. Nhưng luyện hồn phân thân thuật thất bại, khiến cho hai lão vẫn có một sợi dây vô hình nào đó liên hệ với nhau. Muốn riêng rẽ hoạt động là không thể. Hơn nữa lão luyện công thất bại là do tên nghiệt đồ kia đánh lén, sao dám đường hoàng tiến vào bảo các lấy Đoạt Phách Đan. Vậy là hai lão đành ẩn nấp ở trong này từ từ nghĩ cách. Trước Dương Thanh cũng có mấy tên tu tiên giả bị lão lừa đến nơi này. Nhưng hầu như không có tên nào chịu được luồng quái phong trong khe không gian kia. Những tên cảnh giới cao hơn khả dĩ chịu được luồng quái phong thì lại không cần thiết phải đi qua Huyết Hồn Lộ, mà có một truyền tống trận riêng thẳng đến cung quảng hàm. Truyền tống này đã bị hủy trong tay tông chủ đời cuối cùng kia. Nếu không Đặng Dung đã không phải vất vả đi còn đường kia rồi. thẳng đến lần này đã cách hơn một trăm năm. Hai lão mới thấy có người tiến vào. Với tâm lý cầu may ngũ hành chân nhân và hắc sát ma tôn cũng mở ra khe không gian kia, lại thay đổi một chút thí luyện để thử khả năng của bọn này. Điều không ngờ đến là cả năm tên lại dễ dàng vượt qua như vậy. đại kế nhiều năm của hai lão có lẽ hôm này sẽ thành. Hai lão đều chuẩn bị chút hậu chiêu, chỉ có điều Hắc sát ma tôn lại không ngờ Ngũ Hành chân nhân lại thi triển được băng phong thiên hạ. đây là thần thông tối cao của bản môn. Trong lúc không kịp đề phòng kết quả là lão lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Lão còn đang miên man suy nghĩ thì giọng nói của ngũ hành chân nhân lại vang lên bên tai:

- Ha ha ha. Hắc Sát. Ngươi cứ ngồi đó mà nghỉ ngơi một chút. Đợi bản nhân uống đơn dược xong sẽ chăm sóc ngươi tử tế.

Ngũ hành chân nhân tiến tới gần hắc sát ma tôn. Từ trong tay lão một vầng hào quang hiện ra bao bọc lấy hắc sát ma tôn rồi chui vào người lão. Những sợi tơ mảnh nhấp nháy này. Nhanh chóng cuốn lấy kinh mạnh của lão siết chặt lại. hòa với máu thịt lão thành một thể, ngăn không cho lão điều động linh khí. Làm xong mọi việc ngũ hành chân nhân ha hả cười rồi tiến đến Ô Long Đỉnh.Lão đánh ra một đạo pháp quyết ôm lấy chiếc đỉnh. Từ trong ô Long Đỉnh một hoàn đan màu đỏ như máu bay ra. Không ngớt tỏa mùi thơm ngào ngạt. lão đưa tay chộp lấy viên đan dược này đưa lên quan sát hồi lâu rồi lão dứt khoát bỏ vào miệng nuốt xuống. đan dược vừa tan trong miệng lão đã cảm thấy một cổ nhiệt khí lạ lùng xuất hiện ở đan điền, nguyên anh của lão đang khoanh chân nơi đó lập tức mở mắt nhìn chằm chằm vào đám nhiệt khí đó. Lão vui mừng ngồi xuống dùng thần niệm điều động nguyên anh của mình. Chợt lão dừng lại. lão vừa cảm thấ trong cơ thể có một cái gì đó thoát ra ngoài. Tuy rất mơ hồ nhưng lão cảm nhận rõ ràng là có. Nhưng kiểm tra một hồi thân thể thì lại không phát hiện gì. Lão tự trách mình thần hồn nát thần tính. Đã tu luyện đến bậc này còn sợ bóng sợ gió. Lão lại tập trung thần niệm lên nguyên anh của lão. Chỉ thấy nguyên anh này hai tay múa may trong không trung nhanh chóng hấp thu đám nhiệt khí trước mặt. đám nhiêt khí này từ màu đỏ chuyển thành màu làm đủ biết sức nóng vô cùng ghê gớm, vẻ mặt nguyên anh vô cùng thống khổ, nhưng nó vẫn cố gắng luyện hóa, mỗi khi luyện hóa được một tia nhiệt khí thì những vết nứt trên người nguyên anh lại thu nhỏ lại. lão thấy vậy thì vô cùng vui mừng, ngày lão tung hoành nhân giới lại sắp đến.

Tuy ngũ hành chân nhân không thấy gì, nhưng ở trong không gian thần bí kia, Dương Thanh lại thấy rất rõ ràng, vừa rồi có một tia linh khí rất nhỏ thoát ra từ ngũ hành chân nhân nhập vào trán cảu hắc sát ma tôn. Khi hút được tia linh khí này hắc sát ma tôn nở một nụ cười ghê rợn rồi nhanh chóng nhắm mắt, miệng không ngớt lẩm nhẩm chú ngữ. thấy cảnh này Dương Thanh đã quyết định lựa chọn ở lại xem sao. Biết đâu trai cò đánh nhau. Ngư ông đắc lợi. chừng nửa canh giờ sau trên thân thể Nguyên anh của ngũ hành chân nhân đã không còn vết nứt nào nữa, mà đám nhiệt khí cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Ngũ hành chân nhân mở mắt ra mỉm cười đánh giá thân thể cảu mình. Hồn phách lão đã được củng cố, nguyên anh cũng lành lặn trở lại so với năm xưa hình như còn mạnh hơn một chút. Lão thử vận động một chút rồi ngửa mặt lên trời cười ha hả. tuy nghiệt đồ của lão có lẽ đã chết từ lâu, nhưng lão có thể tìm ra con cháu của hắn, không làm cho máu chảy thành sông, thực sự không có cách nào phát tiết mối hận trong lòng. Nhưng trước hết còn một việc lão cần giải quyết. lão tiến tới phía Hắc Sát Ma Tôn đang bị cấm chế của lão phong ấn dưới đất, trước khi ra khỏi đây lão phải điều chỉnh lại phân hồn này một chút, nó sẽ thành trợ thủ đắc lực của lão sau này. Tuy nhiên lão vừa mới nhìn vào thân thể của Hắc sát ma tôn thì đã la hoảng một tiếng, rút cuộc lão đã hiểu cái cảm giấc lúc nãy của mình đại biểu cho cái gì. Chỉ thấy hắc sát ma tôn cười lên ghê rợn rồi gào lên:

- Ta không thể sống, thì ngươi cũng đừng hòng.Cơ thể của hắc sát ma tôn nhanh chóng biến hóa, lão muốn tự bạo nguyên anh. Thì ra trong lúc bị phong ấn hắc sát ma tôn đã nhanh chóng dùng tia liên hệ thần bí giữa mình và ngũ hành chân nhân kia mà rút từ người lão một tia linh khí rất nhỏ, tuy răng nó không đủ để đưa lão tự do, nhưng tự bạo thì có thể, lão đã quyết liều mạng với ngũ hành chân nhân:

- Chết đi.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, linh khí và đập vào nhau tạo thành tiếng nổ đùng đùng không ngớt, toàn bộ địa cung đã bị san thành bình địa. sức mạnh của vụ tự bạo này lớn đến nỗi năm con đường kim, mộc, thủy, hỏa, thổ bị hư hại nghiêm, trọng toàn bộ trần địa cung bị thổi bay. ở trên mặt đất, một phần kiến trúc của quảng hàm cung sụp đổ. ở bên trong không gian thần bí kia Dương Thanh không ngớt run sợ, hắn lúc đó cũng không dám chắc không gian mà mình đang đứng có ở địa cung này không hay ở đâu. Nhưng dù có thì hắn cũng không chạy kịp May mà vụ nổ đó không có ảnh hưởng đến không gian này, nếu không chắc giờ này hắn đang báo danh nơi âm tào địa phủ. Giờ đây hắn đang căng măng xem xét trong đám khói bụi, liệu ngũ hành chân nhân có chết không, sức mạnh của nguyên anh tự bạo cỡ này. Nếu lão có sống sót thì cũng là thân tàn ma dại. hắn dùng thần niện điều khiển viên tử châu tìm kiếm trong đống đổ nát một hồi lâu thì đã thấy Ngũ Hành chân nhân đang hấp hối. toàn thân lão đã rách nát thảm thương. Nguyên anh của lão đã ly thể tuy nhiên trên thân nó lại có vô số vết nứt, xem ra còn suy yếu hơn cả lúc trước. nó đang ngồi trên đầu lão thoi thóp thở. Trong thần bí không gian kia Dương Thanh bắt đầu đứng dậy, lúc này không xuất hiện còn đợi khí nào. Hắn lập tức vứt ra trước mặt vô số bình bình lọ lọ, dốc hết vào miệng rồi nhanh chóng điều động linh khí tiến vào âm dương giới đeo trên ngón tay hắn, một tiếng thanh minh như tiếng chuông vâng lên, hắn đã biến mất. đến khi hắn xuất hiện thì nhận ra mình đang đứng tận bên ngoài cánh cửa địa cung, nơi mà suýt nữa bị Đặng Dung dồn vào chỗ chết. vừa đứng trên mặt đất hắn đã không làm chủ được cơ thể mà ngã ra nền.

- Chết tiệt chiếc nhân này quá ta môn. Không ngờ muốn thoát ra phải dùng nhiều linh lực như vậy. sau này phải từ từ luyện hóa nó vậy.

Thân thể của hắn vô cùng mỏi mệt không thể đứng dậy nổi. hắn lập tức uống nốt lộ hồi thể đơn cuối cùng rồi xếp bằng vận động linh khí điều hòa hơi thở

Chương 98: Thu hoạch

Vừa phục hồi được một phần ba pháp lực, hắn đã đứng lên, lấy ra Âm Phủ Ma Châm trong tay rồi vội vã chạy vào. Hắn rất rõ ràng. Nếu không ra tay thật nhanh, đợi Ngũ Hành Chân Nhân lấy lại một chút sức mạnh, thì hồi cơ duyên này sẽ tan thành bọt nước. Hắn hít sâu một hơi để lấy can đảm rồi nhanh chóng tiến vào. Xác của Hắc Sát Ma Tôn đã hoàn toàn tan thành tro bụi, xung quanh chỗ lão chết là những chiếc hố lớn, gạch đá ngổn ngang khắp nơi. Sức mạnh tự bảo của một ngưng nguyên trung kỳ đỉnh phong thực sự ghê gớm. Gần như mọi vật trong này đều đã nát thành bột phấn, kể cả bảo vật đỉnh cấp may mắn không bị phá nát thì cũng đã hư hỏng đến mức không thể phục hồi, cách Hắc Sát Ma Tôn mấy trượng là một thân hình rách nát đến thảm thương. Nhiều chỗ lòi cả xương cốt. Trên đỉnh đầu của lão Nguyên Anh đang ngồi đó với vô số vết nứt trên người. Khi nó nhìn thấy Dương Thanh thì ánh mắt biến thành sợ hãi. Với nguyên anh suy yếu như thế này, đừng nói là đánh lại. Ngay cả bay đi lão cũng không làm nổi. Lão vội vã cầu cứu:

- Tiểu hữu hãy cứu lão phu. Ta nhất định sẽ báo đáp

Dương thanh không trả lời mà hỏi lại;

- lão có gì để báo đáp ta?

Ngũ Hành Chân Nhân lại dùng một giọng mê hoặc còn hơn cả lúc nãy:

- Tuy bảo các ở đây đã bị lão thất phu hắc sát hủy đi. Nhưng trong động phủ của ta còn môt ít vật báu. Chỉ cần tiểu hữu chịu cứu mạng thì những vật ấy đều cho dạo hữu hết.

Dương Thanh vẫn đứng đó không nói gì, phảng phất như hắn vẫn chưa hài lòng với lời đề nghị của lão. thấy hắn hồi lâu không trả lời Ngũ Hành Chân Nhân thở dài một tiếng rồi cắn răng nói tiếp:

- Đã vậy, ngoài những điều kiện đó. Lão phu sẽ nhận ngươi làm chủ nhân. Chỉ cần ngươi lưu lại cho lão phu một mạng là đủ.

- Vậy ư. Dương Thanh làm ra một bộ dạng động tâm rồi hỏi lại. - Vậy ta phải làm thế nào bây giờ.

Thấy hắn đã đồng ý, trong lòng Ngũ Hành Chân Nhân vui mừng vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc lên tiếng:

- Chủ nhân, ngài chỉ cần truyền cho ta chút ít linh lực, đủ để ta tự điều khiển nguyên anh là đủ.

- Vậy được.

Dương Thanh nói vậy rồi đi đến gần Ngũ HÀnh Chân Nhân, lão đang quá đỗi vui mừng mà không để ý đến một tia sat ý hiện lên trong mắt hắn. Lão đang thầm nghĩ, nào hãy đến đây, chỉ cần ngươi lại gần thêm chút nữa bản nhân sẽ có thể vẫn dụng chút linh lực ít ỏi cuối cùng đoạt xa ngươi. Tuy rằng nguyên anh này đã suy yếu đến nỗi chỉ cách cái chết một đường tơ nhỏ, nhưng lão tin rằng, đoạt xá một tên Trúc Cơ trung kì thì vẫn không tính là gì. Chỉ cần hắn lại gần thêm tí nữa. Hắn đã đến cách lão nửa trượng, nhưng trái với suy nghĩ của lão, hắn không tiến lại gần nữa mà vung tay ra, một vầng mây màu đỏ cuồn cuộn lao đến nguyên anh của lão. Thấy vậy lão hét lớn:- Đồng Mã Kỳ, ngươi dám

Tình cảnh của lão bây giờ thật đúng là hổ lạc bình nguyên bị chó lờn, trước giờ toàn lão đánh giết người khác, chứ nào có như bây giờ. Lại bị một tên hạ cấp dồn vào tử địa.

- Tiền bối cứ yên tâm lên đường thôi. Vãn bối không dám làm chủ nhân của người.

Đám mây đỏ thoáng cái đã đến trước mặt nguyên anh của ngũ hành chân nhân. Nguyên anh của lão vỗi vã dùng chút hơi tán lùi lại. Mắt thấy có thể tránh được cái chụp của đám mây. Thì bất ngờ một cây phi châm từ đám mây bay vút ra. Cắm thẳng vào ngực nguyên anh. Găm nó vào tường. Ma khí từ âm phủ ma châm nhanh chóng hút hết sinh lực khiến cho Nguyên Anh của ngũ hành chân nhân dần dần khô héo. Uổng cho lão bá đạo một đời. Giờ đây ngay cả đến cơ hội tự bạo cũng không có. U u mê mê mà bị người ta hút đi sinh lực. Đợi cho thân thể nguyên anh đã co rút chỉ bằng một nửa, hắn mới thu lại âm phủ ma châm. Rồi túm lấy nguyên anh đã suy yếu cùng cực, móc trong túi lấy ra một lá bùa dán vào trán nguyên anh rồi quẳng vào túi trữ vật. Hắn không định diệt sát Ngũ Hành Chân Nhân ngay. Không phải vì hắn tỏ lòng trắc ẩn. Mà là hắn rất có hứng thú với luyện hồn phân thân thuật này. Giữ lại Nguyên Anh của lão chính là để sau này sưu hồn tìm hiểu. Sau khi thu lại Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân. Dương Thanh đưa mắt đánh giá tình trạng của chỗ này. Chỉ thấy toàn bộ địa cung đã sụp đổ tan nát. Trên đầu hắn trước kia là trần địa cung thì giờ sau uy lực cuả vụ tự bạo. Cấm chế chống đỡ đã mất đi tác dụng. Làm cho trần địa cung đổ sập. Kéo theo một góc của Cung Quảng Hàm bên trên tan nát. Hắn dùng tiên thức quét qua lại nhưng không thu được gì. Bảo vật cùng với linh thạc ở trong bảo các này đã sớm bị thổi tan thành tro bụi. Những thứ may mắn không vỡ nát thì cũng bị hư hại chẳng còn linh tính:

- Ủa

Đang xem xét, chợt hắn kinh hô một tiếng. Cách hắn khoảng một trượng, dưới đống đổ nát. Tiên thức của hắn tìm thấy xác của Đặng Dung. Thì ra trong lúc Ngũ Hành Chân Nhân chống lại uy lực của vụ tự bạo. Linh lực phòng ngự do lão phát ra may mắn đã bao phủ cả cái xác nay. Nếu không dưới sức mạnh hủy diệt vừa rồi, Đặng Dung chắc chắn tan thây nát thịt. Dương Thanh đưa hai tay lên, huy động mấy lần trong không khí. Hai cự thủ màu đen hiện ra dưới sự điều khiển của hắn bắt đầu dọn dẹp gạch đá. Chừng một lát sau, hắn đã nắm trong tay tất cả đồ vật của đặng Dung. Lão này có năm thi ma mà hắn rất hứng thú. Giờ thu được vào tay coi như chuyến đi này không uổng. Nhưng hắm cũng thầm hô mình may mắn. Nếu không phải có Âm Dương Giới đại triển thần uy thì giờ này có lẽ hắn đã nằm lại đây cùng với Đặng Dung rồi. Uy năng của chiếc nhẫn này. Sau này cần phải từ từ nghiên cứu một phen. Thu dọn mọi thứ xong xuôi, hắn hướng lên trên trời bay thẳng lên trên. Rồi theo đường cũ trở ra ngoài. Lúc này phong ấn ở nơi này đã quá yêu ớt. Chẳng cần đến Ngũ Hành linh khí. Hắn cũng dễ dàng tạo ra một khe hở nhỏ mà chui ra. Chọn một hướng rồi bay đi.

Mười ngày sau ở Thăng Tiên thành rất đông tu tiên giả tiến về nơi năm xưa là tổng đàn của ngũ hành tông. Người ta nghe nói phát hiện ra một bí địa quy mô ở trên tổng đàn này. Tuy nhiên sau khi vượt qua vô số yêu thú cao thấp khác nhau để đến tầng cuối cùng của bí địa thì mọi người lại chưng hửng bởi vì. Nơi này đã bị kẻ khác vét sach. Chỉ còn lại mấy cái xác không hồn. Mẩu vụn linh thạch và mấy cái pháp bảo vô dụng nằm lại. Chuyênn này nhất thời gây xôn xao một thời gian dài.

Vậy mà ở một nơi cách đó hơn trăm dặm. Kẻ đầu sỏ gây ra trường bàn tán này lại đang xếp bằng sâu dưới lòng đất. Trước mắt hắn Âm Dương Giới đang lơ lửng trước mặt và không ngớt xoay tròn. Từ trên chiếc nhân, lam quang không ngừng phát ra. Linh khí từ người Dương Thanh tỏa ra bị nó cuồn cuộn hút lấy. Thời gian đủ dùng một bữa cơm trôi qua. Dương Thanh mở bừng mắt cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tiên huyết. Lại lấy tay vẽ lên không trung một số đồ hình phức tạp. Sau đó đồ hình bằng máu này. Nhập vào chiếc nhẫn. Nhận được máu tươi. Lam quang nhanh chóng biến mất thay vào đó là hồng quang đại thịnh. Từ trên chiếc nhẫn một tia sáng màu đỏ phóng thẳng lên trời báo hiệu cho việc nó đã sẵn sàng phục vụ chủ nhân mới.

Chương 99: Ngũ hành chân ma kinh

Nhìn Âm Dương Giới đang xoay tròn trước mắt. Hắn cười ha hả. Có chiếc nhẫn này giúp sức. Đừng nói là Ngưng Nguyên kì. Cho dù Hóa Anh Kỳ nếu hắn đã muốn lẩn trốn cũng đừng mơ tìm được. Nhìn ngắn chiếc nhân hồi lâu. Hắn thu lại nụ cười. Rồi tháo chiếc túi trữ vật ở bên hông xuống, kiểm đêm phân loại. Hắn dự định những thứ gì cần dùng thì sẽ cho sang Âm Dương Giới. Những thứ không cần sẽ mang đến phường thị đổi lấy linh thạch. Trước hết hắn bỏ sang âm dương giới bộ âm ma giáp. Và âm giới kiếm. Cùng âm phủ ma châm của Triệu Phong sau đó là đến một mớ lộn xộn linh thảo linh dược lấy được khi giết bát túc tri thù. Rồi hộp tử đàn và vô số hộp ngọc. Thẻ ngọc. Cùng với số lượng linh thạch khổng lồ của hắn. Và cực phẩm linh thạch cùng với số nhân sâm và linh dược tìm thấy trong âm dương giới. Giờ đây gia tài của hắn nếu so với tu sĩ cùng cấp tuyệt đối chỉ có hơn chứ không có kém. Sau khi thu dọn xong xuôi. Hắn quẳng chiếc túi trữ vật vào một góc. Rồi lấy chiếc túi trữ vật của Đặng Dung ra xem xét.

Linh thạch không nhiều lắm. Chỉ có khoảng một ngàn năm trăm linh thạch. Đúng là nghèo khó. Kế đến là một mớ thảo dược cấp thấp, rồi mấy món pháp bảo sơ cấp, hắn không thèm để vào mắt. Điều khiến hắn hứng thú chính là năm cô gái trong năm chiếc quan tài kia. Rất nhanh hắn đã tìm thấy năm cỗ quan tài. Và một chiếc ngọc giản. Hắn nén sự hưng phấn muốn mở quan tài ra. Đưa ngọc giản lên trán đọc. Đập vào tiên thức của hắn là năm chữ:

- Ngũ Hành Chân Ma Kinh.

Đây là một pháp môn tế luyện thi ma của ngũ hành tông. Vô cùng uy lực vào ảo diệu. Ngay như Đặng Dung cũng chỉ mới hiểu được sơ sài mà thôi. Trong kinh có viết.:

" Ngũ hành là mâu thuẫn, khiến cho âm dương hoàn bị hơn. Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ. Mọi vật trong trời đất chính do ngũ hành tạo thành.

thuỷ là lỏng, là nước thì đi xuống, thấm xuống. Hoả là lửa thì bùng cháy, bốc lên.Mộc là gỗ, là cây thì mọc lên cong hay thẳng.

Kim là kim loại, thuận chiều hay đổi thay.

Thổ là đất thì để trồng trọt, gây giống được.ngũ hành bao gồm hai phương diện giúp đỡ nhau gọi là tương sinh và chống lại nhau gọi là tương khắc. Còn có chế hoá, tương thừa, tương vũ. Tương sinh, tương khắc, chế hoá, tương thừa, tương vũ biểu thị mọi sự biến hoá phức tạp của sự vật..."

Tóm lại kinh này viết một thiên trang giang đạo hải về cách vận dụng ngũ hành vào nuôi nấng và bồi bổ thi ma. Theo đó mỗi một thi ma được chọn sẽ tương ứng có Kim linh căn cho đến Thổ linh căn. Nam cũng được mà nữ cũng được. Nhưng nhất thiết phải là thân đồng nam và xử nữ. Sau khi tìm được rồi. Thì lập tức giết chết, sau đó dùng một loại pháp quyết tàn độc bao bọc không cho hồn phách thoát ra ngoài. Tiến hành luyện hóa. Sau cùng sẽ để ở nơi chí âm chí hàn. Dưỡng hồn một ngàn năm. Sau khi xong xuôi. Ngũ Hành Thi Ma này chính là đả biến thiên hạ vô địch thủ. Tấn công chính theo quy luật tương sinh, tương khắc kín kẽ vô cùng. Khi tấn công thì mạnh mẽ như nước chảy mây trôi. Phòng ngự thì kín kẽ như tường đồng vách sắt. Ngũ Hành Thi Ma của Đặng Dung này là do sư tổ của hắn vất vả hơn bốn trăm năm đi khắp Hắc Tây Đại Lục mới tìm được. Thời gian tế luyện chưa được lâu. Sau này tông môn có biến. Chỉ còn hắn sống sót nên tất nhiên biết được bí mật này. Lần tầm bảo vừa rồi. Hắn ỷ vào có Ngũ Hành Thi Ma này. Nhưng không ngờ cuối cùng phát sinh dị biến. Bỏ mạng trong bí địa. Bao nhiêu lợi ích đều do Dương Thanh thay hắn thu hết. Dương Thanh đọc lướt qua một lần rồi thầm nghĩ. Nắm sơ qua như Đặng Dung mà đã khiến cho Ngũ Hành Thi Ma này ép cho hắn suýt nữa thì chết bất đắc kì tử. Nếu như để nắm vững toàn bộ Ngũ Hành Chân Ma Kinh này thì chẳng phải hắn chính là cường giả dưới kết đan sao. Mà khi hắn kết đan hắn chính là cường giả dưới Ngưng Nguyên kì.. còn nếu hắn Ngưng Nguyên kết anh.

- Phù

Hắn dứt khỏi suy nghĩ viển vông đó. Ngay cả Trúc Cơ trung kì đỉnh phong hắn còn chưa tới. Nơi gì kết đan. Ngưng nguyên. Băt quá giờ nói để cho vui. Hắn thu lạo năm cỗ quan tài vào Âm Dương Giới. Rồi lấy ra vật phẩm quan trọng nhất trong lần mạo hiểm tầm bảo này. Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân.

Nằm im trong chiếc hộp ngọc. Nguyên Anh này đã mê man bất tỉnh. Yếu đến không thể yếu hơn được nữa. Tuy nhiên dù có yếu thế nào. Đây cũng chính là một Nguyên Anh hàng thật giá thật. Một Trúc Cơ như hắn không phải muốn sưu hồn là sưu được. Mấy ngày qua ngoài việc luyện hóa Âm Dương Giới. Hắn đã tìm hiểu qua. Do tiên thức của hai bên cách biệt quá lớn. Nên muốn sưu hồn một Ngưng Nguyên trung kì. Hắn phải dựa vào một loại trận pháp để cưỡng ép gia tăng tiên thức của mình. Đến ngưỡng có thể chống lại việc bị nguyên anh này thôn phệ lại. Trận Pháp này có tên là Tỏa Hồn Trận. Các loại tài liệu bố trận. Hắn đã có gần hết. Duy chỉ có hai loại tài liệu đó chính là Tinh Nguyên Thạch dùng làm mắt trận. Nhiếp Tâm đơn để ngăn cản sự bành trướng tiên thức ảnh hưởng đến hắn. Nhiếp tâm đơn tuy quý hiếm. Nhưng không phải khó tìm. Hầu như cửa hàng lớn nào cũng có thể tìm được. Còn Tinh Nguyên Thạch theo như hắn biết thì năm mươi năm trước xuất hiện một mẩu to bằng ngón tay cái cũng đã đủ tạo ra một trường tranh đấu đến đổ máu. Kể từ đấy không thấy xuất hiện thêm. Hắn biết một nơi có Tinh Nguyên Thạch. Nhưng để lấy được chắc hẳn phải thập tử nhất sinh. Nhưng nếu như vì nguy hiểm mà không sưu hồn Nguyên Anh này thì hắn lại không đành. Luyện Hồn Phân Thân Thuật này. Quá quan trong và quý giá với hắn. Có nó bước đường sau này của hắn khẳng định sẽ thuận lợi hơn. Có một hoặc hai phân thân giống mình như đúc tương đương với khi đấu pháp được hai người trợ giúp. Cái này dù lại ai gặp phải cũng tuyệt đối không thể bỏ qua. Hắn nhất định phải có được Tinh Nguyên Thạch. Luyện được thuật này. Lại có thêm ngũ hành thi ma kia. Hắn nhất định có thể an toàn tu luyện đến khi độ kiếp phi thăng. Tìm lại Thanh Hương của hắn.

Chương 100: Bái làm môn hạ

Các huynh thông cảm. Dạo này ta bận kiếm tiền lấy vợ nên cháp hơi ngắn. Cáo lỗi cáo lỗi.

Ở một nơi cách Thăng Tiên Thành mười ngàn dặm. Trong một quán linh trà ở phường thị nhỏ bé này. Một đám tu tiên giả cấp thấp đang vừa uống trà vừa tưng bừng bàn luận:

- Lần này ta nhất định phải lọt vào top 10 để dành được tư cách tiến vào Cực Âm Môn.

Một hán tử luyện khí tầng chín hăng hái nói, đến mức nước miếng bắn tứ tung. Tên đầu trọc ngồi đối diện gã hạ chén trà xuống cười ha hả:

- Nếu ta nhớ không nhầm. Ba năm trước ngay ở trận đầu tiên Cao Phong huynh đã thất bại thảm hại. Thậm chí đối thủ xuất chiêu như nao còn không biết.
Gã đầu trọc vừa nói dứt lời. Cả bàn trà đã cười ha hả. Cao Phong đỏ hết mặt vì xấu hổ nhưng vẫn cố chống chế:

- Lần đó do đối phương giở quỷ kế mà thôi. Vũ huynh và mọi người lẽ nào không rõ.

Một tên khác lại lên tiếng.
-Mỗi năm cực âm môn đều mở ra lôi đài này để tuyển chọn đệ tử. Chúng ta đã sắp ngoài ba mươi rồi. Có lẽ chỉ còn cơ hội này mà thôi. Không biết lần này trong năm chúng ta liệu có ai được gia nhập cực âm môn nữa hay không.

Gã này vừa nói xong bốn người còn lại đều dừng vui đùa lại đúng vậy nếu năm nay họ thất bại. Họ sẽ đánh mất đi cơ hội tiến vào cực âm môn. Mất đi cơ hội trường sinh bất lão.

Trong lúc năm tên luyện khí kỳ này còn đang đắm chìm vào toan tính của riêng mình thì ở một góc trà quán. Một nhân ảnh đứng dậy rời đi. Nhân ảnh này ra khỏi phường thị nhìn trước sau thấy không ai bám theo thì mới phi thân về phía một ngọn núi cách nơi này vài dặm. Nhận ảnh này bay đến trước một ngọn núi nhỏ thì dừng lại. Vung tay lên đánh ra một đạo pháp quyết. Phía trước đang là một phiến đá xanh lơ thơ vài chục chiếc dây leo bỗng nhiên lắc mình tách ra để lộ một cửa động nhỏ. Vừa đi khưât vào trong nhân ảnh này đã đưa tay đóng lại cấm chế. Sau khi đã yên vị trong phòng luyện công. Nhân ảnh đưa tay hạ mũ trùm đầu và khăn che mặt xuống lẩm nhẩm:

- Lôi đài ư. Hay đấy.

Nhân ảnh này không ai khác chính là Dương Thanh. Mấy tháng trước hắn đã đi đếm nơi này. Vùng đất này là nội địa của Hắc Tây Đại Lục có tên là Thiên Quốc, ba môn phái lớn nhất của quốc gia rộng lớn này chính là Cực Âm Môn, Thiên Long Tông và Hắc Sát Giáo. Nơi mà hắn định lấy Tinh Nguyên Thạch chính là đây. Tổng đàn của Cực Âm Môn. Chưa tính đến Cực Âm Môn này có hai vị Nguyên Anh kỳ trưởng lão tọa trấn. Số lượng Kết Đan Kỳ tu sĩ nhiều không kể hết. Chỉ riêng làm cách nào để được nhận vào đây làm đệ tử cũng đã khiến hắn đau đầu không ngớt. Nhưng sau khi tìm hiểu thì hắn phát hiện ra. Cực Âm Môn này mỗi năm đều thu mười tên đệ tử bằng cách đấu tay đồi mười người cuối cùng sẽ được thu nhận làm đệ tử. Biết được điều này hắn thầm thở phào. Bước đầu coi như là trót lọt. Hắn tạm gác chuyện đấu lôi đài sang một bên. Hai mắt nhắm lại. Tay kết thành thủ ấn vô cùng kì quái. Cả người hắn ngồi im bất động. Xung quanh cơ thể hắn là năm đám mây với năm màu khác nhau không ngợt xuất nhập đan điền hắn. Cứ như vậy qua ngày thứ hai hắn mới thu công. Môn công pháp hắn luyện hai ngày vừa qua chính là Ngũ Hành Chân Ma Kinh lấy được từ Đặng Dung. Trong thời gian từ thăng tiên thành đến đây. Hắn không bỏ lỡ một chút thời gian nào. Không ngừng tu luyện giờ đây ẩn ước đã có dấu hiệu sắp đột phá tầng một. Người có thiên tư cao như đặng dung muốn luyện kinh này vô cùng khí khăn. Nhưng đối với kẻ có linh căn lai tạp như hắn hóa ra lại thích hợp để luyện công pháp này. Cùng một lúc tu luyện ngũ hành linh khí với Đặng Dung kẻ chỉ có Kim Linh căn mà nói vô cùng khó khăn vì bước đầu lại phải làm cho cơ thể sinh ra mầm mống các linh khí khí khác rồi mới bồi luyện được. Nhưng với Dương Thanh thì lại khác linh căn của hắn hỗn tạp vô cùng. Chính là loại linh căn thấp kém nhất. Năm xưa Ngụy Phu Nhân đã từng nói với Linh căn này hắn sợ rằng không thể Trúc Cơ. Nên khômg dạy hắn tu luyện mà chỉ cho hắn Hoàn Dương đơn kéo dài tuổi thọ. Nhưng chính nhờ Ngũ Linh căn này hắn lại không cầm phải vất vả ngưng tụ ngũ hành. Chỉ việc bồi luyện cho linh khí trong cơ thể tinh thuần mà thôi. Nếu vị tiền bối sáng tạo ra Ngũ Hành Chân Ma Kinh có sống lại nhìn thấy truyền thừa của mình rơi vào tay một tên tư chất kém thế này nhưng lại thích hợp luyện nó thì chắc hẳn lão phải há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Phải biết rằng đơi với linh căn quý hiếm nhất là Lôi linh căn và ám linh căn cùng linh căn. Người có linh căn loại này tu luyện vô cùng thuận lợi. Còn Ngũ linh căn của Dương Thanh cũng vô cùng quý hiếm, nhưng lại là loại linh căn vô tác dụng nhất. Nếu không phải có tụ pháp đơn tăng gấp đôi tốc độ hấp thu linh khí và Sinh tử quyết cải tạo lại một chút kinh mạch. Chỉ sợ hắn có cố gắng tu thế nào cũng không thể Trúc Cơ. Hắn đuw linh linh khí tuần hoàn một vòng rồi đứng lên cứ với tốc độ này chẳng mấy chốc hắn sẽ có đủ lực tế luyện lại Ngũ Hành Thi Ma kia. Trong lúc chờ đợi hắn cũng đã quyết định chuẩn bị cho lôi đài đấu kia một chút. Hắn cần phải giâuw tu vi xuống còn luyê n khí kỳ. Với Hỏa Lân Bào hắn tự tin dù là ai cũng không phát hiện ra được. Kế đến là một kiện vũ khí. Hắn không thể dùng Vô Cực Đao được. Sau kho lục lọi Âm Dương Giới hắn lấy ra một thanh phí kiếm vật này có lẽ là lấy được trên người chưởng quầy của Vạn Dược Viên. Tuy không hợp ý hắn lắm nhưng có còn hơn không. Sau đó hắn bỏ ra một ít linh thạch tiến vào phường thị mua một xấp phù triện cả tấn công lẫn phòng ngự tất nhiên toàn là cấp thấp đễ tránh bị nghi ngờ. Hắn cũng từ một cửa hàng vũ khí bỏ ra một trăm linh thạch mua một kiện pháp bảo phòng ngự cấp thấp gọi là Thanh Giao Thuẫn. Sau khi đã chuẩn bị đầy đủ hắn lại vào phòng luyện công bế quan tu luyện Ngũ Hành Chân Ma Kinh chờ ngày Cực Âm Môn mở lôi đài tuyển chọn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau