DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Đến đích

Trên không trung mơ hồ truyền ra tiếng xèo xèo, hai luồng chân hỏa, một luồng hóa thành một con hỏa lân, một luồng hóa thành quái thú cự hỏa không ngừng công kích lẫn nhau, Dương Thanh thấy cảnh này thì than nhẹ đồng thời thầm nghĩ. Nếu như năm xưa lấy được yêu đan của Xích Diệm Hỏa Lân dung nhập vào trong đao này thì giờ đây, yêu thú Cự Hỏa này chết không phải nghi ngờ. Nhưng chuyện đấy nào có thể xảy ra, khoan chưa nói dung nhập viên yêu đan vào, tiên thức của hắn có đủ mạnh để điều khiển không, chỉ cần tìm được luyện khí đại sư luyện thôi cũng tốn không ít công phu rồi. Mà cho dù tìm được đi nữa, với cảnh giới năm đó của hắn không cẩn thận lại còn lâm vào cảnh giết người đoạt bảo. Hắn rất rõ ràng đạo lý làm người phải biết điểm dừng, không nên tham lam quá.

Vừa lúc đó Ngũ Hành Chân Nhân hô lên:

- Tiểu hữu lưu tâm, nó chuẩn bị ra chiêu thứ hai.

Lão vừa dứt lời thì con quái thú này đã từ trên trời lao xuống nó há rộng cái miệng phun ra một cột lửa nhằm thẳng vào dâud hắn, thấy cảnh này Dương Thanh khẽ cười tuy rằng con quái thú này có mạnh, nhưng mấy chục năm hắn đã giệt sát không biết bao nhiêu yêu thú kinh ngiệm đầy mình. Sao có thể lật thuyền trong mương nước cạn này được. Hắn vội vã sử dụng thổ độn thuật trong Âm Dương Sinh Tử Quyết năm xưa, chìm sâu vào lòng đất, linh khí cuồn cuộn truyền vào Hỏa Lân Bào, khiến khí tức của hắn gần như mất hẳn. Hắn im lặng triển khai tiên thức theo dõi con yêu thú, bỗng nhiên đối thủ đến ngay cả khí tức cũng không thấy, Cự Hỏa không khỏi lấy làm ngạc nhiên, nó hểnh cao đầu đưa mũi lên hít trong không khí, mắt nó không ngừng đảo qua lại. Thấy bộ quần áo của Dương Thanh kì lạ như vậy, Ngũ Hành Chân Nhân truyền âm tán thưởng:

- Bộ hắc bào của tiểu hữu quả thật công dụng phi phàm.

Biết lão đã để ý đến đồ vật của mình, chắc hẳn lão sẽ tìm cách chiếm đoạt nhưng hắn vẫn không sợ. Tuyệt chiêu bảo mệnh ít ra hắn cũng còn vài cái. Nghe lão bảo vậy hắn chỉ gật nhẹ đầu mà không đáp, mắt hắn vẫn nhìn đăm đăm vào con quái thú Cự Hỏa kia để tìm sơ hở. Chỉ thấy con Cự Hỏa này vì mất đi miếng mồi ngon mà điên cuồng nổi giận, giơ chiếc đuôi lên hung hăng đập xuống đất, nơi nào chiếc đuôi đầy gai nhọn của nó đi qua nơi đó đất đá nát vụn cát sỏi bay ào ạt. Nhận thấy thời cơ đã tới, hắn móc túi trữ vật lôi ra bộ khí cụ bày trận năm xưa Tử Nguyệt cho hắn ném lên không trung, rất nhan chóng khốn trận này khởi đôngn bao vậy con Cự Hỏa lại. Bị linh quang của trận ngăn lại yêu thú Cự Hỏa đã thật sự nổi điên, viêm hỏa trên người nó không ngừng cuồn cuồn phát ra đánh phá trận pháp, nhưng nó càng đánh ra bao nhiêu thì trận pháp lại hút hết bấy nhiều. Dương Thanh từ dưới lòng đất chui lên rồi cười nhạt. Hai con Địa Ma Thú năm xưa cường hãn như vậy muốn công phá trận này cũng phải mất ít ra là hơn một tháng. Đây chỉ là một yêu thú cấp hai mà thôi dù cho cố gắng cách mấy cũng không thoát ra được. Trong kia không biết còn nguy hiểm gì không. Lại phải đối mặm với hai lão quái ngàn năm này. Tốt nhất không nên xuất ra toàn lực, nhưng cũng nên hí lộng quỷ thần một chút. Hắn vòng qua trận pháp rồi tiếp tụ đi sâu vào trong lòng núi đá. Ngũ Hành Chân Nhân lúc thấy hắn lấy ra trận pháp thì trong lòng giật mình đánh thót. Tên tiểu tử Trúc Cơ này thật là quái thai. Pháp bảo của hắn hỏa linh lực vô cùng tinh thuần, ngay cả ngũ hành linh khí lão tu luyện cũng không được thế, chưa kể đến tấm hắc bào mà hắn mặc. Diệu dụng vô cùng lão tử hỏi kể cả với thời toàn thịnh nếu hắn đã muốn ẩn dấu khí tức cho dù lão muốn tìm cũng là lực bất tòng tâm. Giờ đây hắn lại xuất ra trận pháp bậc này. Tuy đối với lão phá giải không khó gì, nhưng trong thời gian lão phá. Có thể hắn đã vận dụng tấm áo bào mà chạy mất rồi. Lúc đó đừng có nói là lão ngày cả ân sư của lão đội mồ sống dậy cũng không tìm nổi. Càng nghĩ như vậy đối với Dương Thanh lão càng đề phòng. Kẻ này không chết tất sau này thành đại địch. Tuy trong lòng nghĩ như thế nhưng ngoài mặt lão lại vờ vui mừng truyền âm cho Dương Thanh:

- Đồng tiểu hữu thật là biết nhiều hiểu rộng. Lại còn hiểu biết cả trận pháp. Lão phu bội phục. Sư phụ của tiểu hữu chắc hẳn phải là một vị đại danh đỉnh đỉnh Hừ. Muốn thăm dò hắn ư, còn lâu nhé. Hắn nỉm cười rồi đáp lại:

- Tiền bối quá khen, bộ trận pháp này chẳng qua vãn bối may mắn có được mà thôi, còn vãn bối chỉ là một tán tu quả thật sư phụ không hề có.

" tiểu hồ ly" lão âm thầm chửi. Tán tu. Ngươi nghĩ nói thế mà ta tin sao. Một tán tu có bao nhiêu gia sản. Pháp bảo kia tạm thời không nói, chỉ riêng bộ quần áo trên người ngươi kia. Dùng da của một loại thượng cổ dị thú luyện thành, hơn nữa theo khí tức thì mới luyện chưa được lâu. Giá tiền của bộ áo này tán tu nào kham nổi. Hừ, dù ngươi không muốn nói thì lát nữa ta chỉ việc sưu hồn ngươi không phải là xong sao hắc hắc. Ngươi đã giúp lão phu thì cùng lắm lão phu cho ngươi chết toàn thây là được hắc hắc.
Dương Thanh sao lại không rõ lão nghĩ gì, nhưng nếu muốn giết hắn e rằng lão phải chịu đau khổ không ít, hắn tự tin rằng cho dù hắn không chống được thì chạy đi cũng không thành vấn đề. Thế nên dọc được đi ngoài lúc diệt sát yêu thú. Trên đường đi hai người vô cùng vui vẻ như thể bằng hữu lâu ngày mới gặp. Hắn tiện đường đưa ra mấy nghi vấn tu luyện đều được lão giải đáp nên thu hoạch không nhỏ. Còn Ngũ Hành Chân Nhân. Muốn làm mất cảnh giác của hắn, cho nến ra sức giải thích lại đem một số điểm tâm đắc truyền lại. Hai người thoạt nhìn vô cùng thân thiết.

Cùng lúc đó bên Mộc đạo ở một nơi rất sâu trong lâm địa. Đặng Dung và đám người đi cùng đang phải đối mắt với một bầy quái nhện không lồ. Đặc biệt là mỗi con có đến năm cặp mắt, có ba con đã đạt đến kết đan sơ kỳ của nhân tộc. Còn bảy con còn lại tu vi ít thì cũng là luyện khí cấp tám nhiều thì cũng là Trúc Cơ sơ kỳ quả thật vô cùng khó giải quyết. Sắc mặt của Hắc Sát Ma Tôn vô cùng âm trầm. Bầy yêu thú bậc này, ba người kia chắc chắn không đánh lại. Tuy lão có thể ra tay nhưng do hồn phách thiếu củng cố đã tách ra khỏi Ngũ Hành Chân Nhân nên cả lão và hắn đều chịu hạn chế, phần lớn thần thông không thể sử dụng, lại bị liệt nửa người dưới. Cả đời này nếu không có Đoạt Phách Đan chỉ có thể điều động linh khí ba lần mà thôi, nếu quá ba lần toàn thân sẽ vỡ nát kinh mạch đứt hết. Chính vì lý do đó mà lão khi gặp bọn Đặng Dung thì dùng cả ân lẫn uy dụ dỗ, khiến bọn chúng ngoan ngoan đưa lão vào trong này. Còn ba lần điều động linh khí kia. Lão để dành gặp bất trắc hoặc là đối mặt với Ngũ Hành Chân Nhân mới mang ra sử dụng. Nhưng giờ đây nếu khồn sử dụng. Lão và bọn Đặng Dung sẽ chết ở đây. Không phải nghi ngờ. Lão nghiến răng:

- Hừ. Lục lão nhi, ngươi đừng hòng có được Đoạt Phách Đan.

Rồi lão quay lại bảo bọn Đặng Dung.

- Trước khi chưa trọng tổ lại hồn phách, ta chỉ có thể ra tay được một lần thôi. Vươth qua đây là đã tiến vào tàng bảo các rồi, ba người mau lùi lại để ta.

Bọn Đặng Dung, Ngô Hải, Minh Đạo Hồng đều nghe lời lui lại. Giỡn sao đây là yêu thú Kết Đan kỳ đó. Dù họ tự thị đến đầu cũng không dám nói là giết được một con chứ đừng nói là ba. Mọi người còn đang lo sợ không thôi nghe lão nói thể thì thở ra như trút được gánh nặng vội vã lùi lại.

Chương 92: Trở mặt

Bên Mộc Đạo bọn Đặng Dung gặp phải một bầy quái thú. Thì bên này bọn Dương Thanh cũng không dễ chịu gì. Trước mặt hắn là một con sông dung nham nóng chảy không biết là rộng nhiêu. Nhiệt hỏa toả ra ngùn ngụt. Linh khí hộ thân của hắn đang bị bào mòn đi trông thấy. Hắn cau mày nhìn dòng dung nham đang chảy rồi hỏi Ngũ Hành Chân Nhân.

- Tiền bối. Làm sao để qua được nơi này.

Ngũ Hành Chân Nhân lẳng lặng nhìn dòng dung nhan trôi qua trước mặt. Năm xưa lão từng qua đây, giờ đây sau nhiều năm quay lại. Không ngờ thân thể đã không toàn vẹn. Lão thở dài rồi bảo hắn.

- Năm xưa ta qua đây vẫn còn là tông chủ phong quang vô hạn. Không ngờ quay lại lẫn nữa thì lại thành ra thế này đúng là tu tiên tàn khốc.

Dương Thanh không vội thúc dục lão mà vẫn cứ im lặng đứng đó. Sau một hồi cảm khái lão cười rồi quay qua Dương Thanh:

- Xin lỗi tiểu hữu. Vừa rồi lão phu nhất thời nhớ lại chuyện xưa.

- Tiền bối, không cần nghĩ ngợi.

Lão nhìn quanh rồi chỉ về phía bên kia bờ sông:

- Tiểu hữu thấy bức tượng kia không?

Theo tay lão chỉ. Dương Thanh thấy bên kia bờ sông là một bức tượng đá cao cỡ hai mươi mấy trượng, tạc một quái nhân có bốn tay. Trước ngực quái nhân là một vòng tròn có kí hiệu ngũ hành. Hắn gật đầu với lão coi như đã thấy. Lão lại chỉ về phía tay phải.

- Tiểu hữu xem. Ở kia có một cái tháp nhỏ. Trên tháp có một sợi dây xích làm bằng Hàn Thiết chúng ta sẽ dùng sợi xích đó qua sông.

Dương Thanh nghi hoặc nhìn tòa tháp đá ba tầng kia rồi hỏi:

- Vãn bối vẫn chưa hiểu lắm.

- Ha Ha, đạo hữu cứ làm theo lời ta là được

Lão bảo hắn đứa đến chân ngọn tháp đó rồi nói:

- Khúc sông này có trận pháp không chế phi hành. Nếu không phải là đệ tử bổn môn biết bí mật này thì khó lòng mà qua nổi.
Lên đến đỉnh tháp. Hắn đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy trong này rộng cỡ bảy, tám trượng vuông. Khắp nơi chỉ toàn là gạch vụn. Ở một phía có một chiếc hương án, sau hương án là ba pho tượng cao năm trượng làm bằng đá, kì lạ là các khớp của pho tượng đều là dung nham nóng chảy, như thể được dùng thay cho dây chằng. Ba pho tượng này pho thứ nhất và thứ hai cầm hai cỗ quan tài đá. Riêng pho thứ ba thì trên tay và vòng qua cổ là một sợi xích to cỡ cổ tay bằng đá. Sau khi đã xác định không còn vật gì trong này nữa thì hắn mới nghi hoặc hỏi lão:

- Ngũ Hành tiền bối. Thứ cho ta ngu muội. Nhưng sợi xích hàn thiết mà người nói, không phải là trên tay bức tượng kia chứ. Ngũ Hành Chân Nhân chậm rãi nở nụ cười rồi gật đầu. Trong sự ngạc nhiên của hắn. Tiếng của lão vang lên.

- Tiểu hữu truyền linh lực vào bức tượng đó đi.

Hắn gật đầu rồi đặt tay lên bức tường. Từ đan điền của hắn, một luồng linh khí ào ạt tuôn ra dung nhập vào bức tượng. Sau khi bức tượng hấp thu khá nhiều pháp lực cửa hắn thì bắt đầu biến đổi. Toàn thân bức tưởng phát ra quang mang bức người rồi như thể có linh tinh, nó đứng thẳng người dậy đi về phía cửa sổ, đối diện với bức tượng khổng lồ phía bên kia. Hai tay nơ nâng sợi xích lên rung nhẹ, lớp đã bên ngoài sợi xích biến mất. Lộ ra sợi hàn thiết bên trong. Pho tượng này vung tay, sợi hàn thiết uốn éo như một con linh xa rồi bay thẳng sang phía bên kia. Gắn vào cái đồ án ngũ hành thành một khối. Thấy mọi việc đã thành lúc này Ngũ Hành Chân Nhân mới thở phào rồi nói

- Tiểu hữu. Chúng ta theo sợi xích này sang bên kia.

Dương Thanh nhìn sợi xích băng qua sông rồi gật đầu thầm nghĩ. Cơ quan ở đây thật xảo diệu vô cùng. Không ngờ lại biết kêta hợp cả kỹ thuật của thế tục với thần thông của tiên gia, khiến cho nơi đây rất khó bị công phá. Những nơi dùng tiên lực gia trì thì phàm nhân và tu tiên giả cấp thấp đừng hòng phá được. Nhưng những nơi dùng cơ quan của thế tục thì lại không có một chút pháp lực ba động nào. Tu tiên giả không biết trước mà muốn tìm ra thì đúng là mò kim đáy bể. Hắn mang theo Lục Xuân Quyền đặt chân lên sợi xích rồi chậm rãi bước sang bờ bên kia. Vừa hạ chân xuống đất. Dương Thanh đã dùng tốc độ nhanh nhất phóng về phía trước. Đến cuối thông đạo, gần như là cùng một lúc. Từ một phía khác bốn người Đặng Dung cũng hiện ra. Vừa nhận ra nhau. Hắc Sát Ma Tôn đã cười ha hả:

- Ồ. Lục lão nhi. Xem ra tên tiểu tử đi cùng ngươi có chút chân tài lực học. Một mình mà cũng đưa ngươi tới được nơi này.

Ngũ Hành Chân Nhân chỉ hừ lạnh. Mà không thèm trả lời. Hắc Sát Ma Tôn vẫn giữ nụ cười tươi rồi nói tiếp:

- Ta đây cũng không nhiều lời. Đoạt Phách Đan không phải dễ lấy như vậy. Chúng ta liên thủ lấy được ra rồi hãy nói. Thế nào.
Ngũ Hành Chân Nhân vẫn không nói gì. Vè mặt lão nhìn về phía Hắc Sát Ma Tôn không nhìn ra hỉ, nộ gì cả. Hắc Sát Ma Tôn cũng ngửa mặt lên nhìn trời mà mặc kệ lão. Cuối cùng một lục lâu sau với một vẻ bất đắc dĩ, lão mới gật đầu nói:

- Được, bản nhân đồng ý. Bất quá, ngươi đừng hòng giở trò. Chúng ta tách ra lâu như vậy đã không còn dung hợp được nữa.

- Hừ điều này là đương nhiên. Ai nuốt được Đoạt Phách Đan sẽ có thực lực thôn phệ người kia. Đây chính là thiên đạo.

Sau khi đã ngã giá xong xuôi với nhau. Cả đám sáu người cùng bước đến cánh cửa trước mắt. Bỗng nhiên Hắc Sát Ma Tôn bất ngờ đưa tay cuốn về phía Minh Đạo Hồng. Ở bên này Ngũ Hành Chân Nhân cũng không ngồi yên từ người lão một đám mây màu vàng nhạt tuôn ra hướng về phía Dương Thanh. Nhưng hắn đã đề phòng từ trước vội vã truyền linh lực vào Hỏa Lân Bào. Bộ áo bào này lập tức căng phồng lên đẩy bật đám mây này về một phía còn bản thân hắn nhanh chóng lui lại. Vỗ vào túi trữ vật hai thanh Vô Cực Đao lập tức bay ra chắn trước mặt hắn. Thấy một kích của mình lại bị một tên Trúc Cơ nhãi nhép chống trả được. Ngũ Hành Chân Nhân không khỏi ngạc nhiên nhưng lão không hề dừng lại. Thay vì tiếp tục công kích Dương Thanh thì lão lại chỉ huy đám mây về phía Đặng Dung. Nhưng một lần nữa lão lạo đánh giá thấp tên này chỉ thấy hắn cấp tốp lui lại quăng ra một cỗ quan tài. Từ trong đó một cương thi bay ra. Nàng khoảng hơn hai mươi tuổi toàn thân kim quang đại thịnh chống trả lại đám mây vàng của Ngũ Hành Chân Nhân. Khi lão và Hắc Sát Ma Tôn thấy mỹ nữ này thì lập tức biến sắc thốt lên:

- Ngũ Hành Thi Ma

- Kim Linh Ma Nữ.

Ma nữ này vừa xuất hiên. Đặng Dung lập tức vứt ra thêm bốn cỗ quan tài nữa. Từ trong đó bốn cô gái nữa lần lượt bay ra. Ngũ hành thuộc tính chuyển động ầm ầm. Phá nát đám mây vàng của Ngũ Hành Chân Nhân. Sau phút sững sờ Hắc Sát Ma Tôn cười ha hả nói:

- Lục lão nhi. Xem ra ngươi quá già rồi.

Miệng lão nói nhưng tay lão không dừng lại một quỷ trảo màu đen lao tới Ngô Hải túm lấy lão. Trong khi tay kia của lão đã đánh cho Minh Đạo Hồng hôn mê bất tỉnh.

Sau khi đắc thủ. Lão dùng ánh mắt bgoan độc nhìn về phía Dương Thanh và Đặng Dung lúc này đã tự động đứng sát lại với nhau ở một góc:

- Các ngươi có thể sống sót cũng là duyên số. Pháp trận do chúng ta đặt ở đây năm xưa chỉ cần từng này máu là đủ rồi. Khôn hồn mau đưa bổn mạng tinh hồn cho chúng ta. Vừa hay ta đang cần thủ hạ. Nếu không đây chính là kết cục của các ngươi.

Vừa nói lão vừa ném Ngô Hải và Minh Đạo Hồng vào pháp trận trước cảnh cửa. Hai người vừa chạm vào trận thì đã bị hút thành hai cái xác khô. Rơi xuống đất, sau khi có tinh huyết. Hai tiếng Ông Ông vang lên. Những đồ hình khó hiểu từ pháp trận hiện lên, một loại kí tự cổ xưa phủ đầy hai cánh cửa. Những ký tự này sáng lấp lánh bắt đầu từ ngoài rìa tiến vào trung tâm cánh cửa. Ngay khi đến đó, nó biến thành một vùng sáng màu bạc. Thấy cảnh này cả hai lão ma đều nở nụ cười. Hắc Sát Ma Tôn quay sang nói:

- Thông đạo đã mở. Thời gian suy nghĩ của các ngươi đã hết. Mau dâng bổn mạng tinh hồn.

Ngũ Hành Chân Nhân cũng gật gù cái đầu.

- Không phải bản nhân về sau ra ngoài còn chưa quen, cần người hầu hạ thì với hai tên Trúc Cơ các ngươi mà muốn theo tq là không có khả năng đâu. Hãy thức thời có khi còn kéo dài mạng sống.

Chương 93: Âm dương giới

Dưới ánh mắt như hổ đói rình mồi của hai lão quái. Đặng Dung và Dương Thanh vẫn đứng cạnh nhau chưa vội trả lời. Mồ hôi từ trán Đặng Dung toát ra không ngớt. Bên cạnh Đặng Dung. Dương Thanh cũng đang âm thầm tính kế. Nhưng hắn nhận ra rằng mình không có cơ hội nào trước hai lão quái vật Ngưng Nguyên này cả. Khi cả hai người còn đang suy tính thiệt hơn, thì uy áp mà Hai lão quái phát ra đã đến cực hạn. Đặng Dung chỉ cảm thấy hít thở không thông. Lồng ngực như bị một khối chì đặt lên. Hai tai lão ù đặc. Lão vội quỳ xuống:

- Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng vãn bối xin giao ra bổn mạng tinh hồn.

Vừa dứt lời lão đã há miệng thổi ra một giọt máu nhỏ, bên trong giọt máu là một đoàn sương mù bay lượn qua lại. Giọt máu vừa xuất hiện đã bị Hắc Sát Ma Tôn chụp lấy hút vào trong miệng. Đặng Dụng liền lên tiếng:

- Đặng Dung xin ra mắt chủ nhân.

Hắc Sát Ma Tôn vag Ngũ Hành Chân Nhân mặc kệ Đặng Dung rồi quay sang Dương Thanh:

- Tên tiểu tử kia, còn không máu thức thời.

Ngũ Hành Chân Nhân nói lớn. Mặc dù bị uy áp của hai lão quái vật chèn ép. Nhưng dựa vào tiên thức và pháp lực hơn tu tiên đồng cấp rất nhiều, hắn vẫn cố gắng chịu được. Hắn âm thầm suy nghĩ. Cuộc đời này hắn người thân hắn đều đã chết cả, nếu khôg phải vì tìm Thanh Hương hắn đã không sống đến giờ này. Người khác tu tiên chính là vì truy cầu bất tử bất lão. Còn hắn tu tiên chỉ mong sớm ngày gặp lại ý chung nhân, nếu giờ đây giao ra bổn mạng tinh hồn. Sau này sinh tử bị người ta quyết định, vậy thì chưa nói đến đi tìm Thanh Hương, mà có sống sót được không cũng còn chưa rõ. Vậy thì chỉ còn một cách cuối cùng mà thôi...

- Đặng Dung. Giết hắn.

Người vừa ra lệnh là Hắc Sát Ma Tôn. Lão đã mất kiên nhẫn rồi. Đặng Dung vừa nghe mệnh lệnh phát ra. Thì vút một cái đã chắn trước mặt Dương Thanh âm trầm nói:

- Đồng đạo hữu. Đắc tội.

Lời còn chưa dứt, lão đã vung hai tay ra, miệng lão lẩm nhẩm chú ngữ. Từ hai lòng bàn tay một vầng mây hồng vọt ra, trong đó có ẩn hiện những tia sét nổ lách tách như rang đậu. Vừa ra khỏi tay lão hai vầng mây này đã chia nhau một tả một hữu công tới. Không dám chậm trễ, hắn liền vẫy tay - Vô Cực Đao, đi.

Vô cực đao dưới sự điều khiển của hắn. Phun ra hai quả cầu lửa, đón đầu hai vầng mây hồng kia. Chớp mắt chúng đã chạm nhau trên không trung phát ra những tiếng rít như tiếng xé lụa. Dương Thanh không hề chậm trễ. Tiên thức của hắn huy động Vô Cực Đạo, tả xung hữu đột. Khiến cho Đặng Dung liên tục phải lùi lại. Vô cực chân hỏa từ vô cực đao đi đến đâu là nơi đó bị hỏa diễm đốt cháy đen. Mang theo một hơi nóng kinh người. Ở ngoài trận đấu Ngũ Hành Chân Nhân vô cùng ngạc nhiên. Lúc trước hắn đi theo lão vào đây chạm trân không biết bao nhiêu hỏa hệ yêu thú, nhưng lão cũng không hề thấy hắn manh thế này. Rõ ràng lúc đó hắn ẩn tàng thực lực.

- Hừ. Cho dù ngươi giỏi che dấu, thì có thể thoát khỏi đây hay sao.

Ngũ Hành Chân Nhân hướng về Đặng Dung truyền âm tới:

- Trong vòng nửa khắc mà ngưói chưa giết được hắn, thì hãy chết đi.

Giọng nói của lão vô cùng âm hàn. Khiến cho Đặng Dung nghe thấy không rét mà run cầm cập. Lão hét lớn một tiếng rồi vỗ túi trữ vật. Năm cỗ quan tài kỳ dị bay ra, từ trong đó năm thiếu nữ với năm màu áo bay ra đứng chắn trước mặt lão, lão mấp máy đọc chú ngữ rồi quát to:
- Ngũ Hành trận pháp.

Năm ma nữ vừa nghe thấy hiệu lệnh, lập tức mở mắt ra bay đến các phương vị khác nhau vây Dương Thanh vào giữa. Ở phía ngoài Đặng Dung không ngừng vẫy hai tay. Năm cỗ thi ma này lập tức triển khai tấn công dồn dập ngũ hành linh lực. Pháp thuật kim, mộc, thủy, hỏa, thổ từ năm thi ma này tới tấp hướng về phía hắn. Mới chống đỡ chưa đầy một hiệp hắn đã âm thầm kêu khổ. Năm thi ma này pháp lực cao cường mơ hồ đạt đến Trúc Cơ Trung Kỳ như hắn, may mà không có linh trí nếu không hắn cũng không sống được đến bây giờ. Nhưng nói gì thì nói cho dù không có linh trí, nhưng năm ma nữ này chỉ công không thủ. Dù có bị thương cũng dũng mãnh tiến lên, mấy lần một chút nữa đã dồn hắn vào tuyệt cảnh. Nếu không phải hắn trải qua trăm trận, cao thủ Kết Đan cũng đã gặp qua một hai người thì sớm đã táng mạng rồi. ở phía ngoài Đặng Dung lại thốt lên mấy câu khó hiểu. Lập tức Hỏa Linh Ma Nữ và Thổ Linh Ma Nữ phát ra tiếng rít gào ghê rợn, lập tức phóng tới Dương Thanh. Cầu lừa và đất đá do hai ma nữa này tạo ra, ầm ầm lao đến phía hắn. Mắt thấy pháp thuật của đối phương đến gần, hắn vội vã vận dụng thổ độn thuật thần diệu trong Sinh Tử Quyết chui vào lòng đất, rồi bất ngờ hiện lên gần Thủy Linh Ma Nữ. Vô Cực Đao rời tay hắn lao đến cổ của ma nữa này, ẩn giữa vô cực chân hỏa là một tia sáng xanh rất mảnh, nếu không chú ý thì không thể nào thấy được. Thấy cảnh này Đặng Dung chỉ cười lạnh.

- Đồng mã Kỳ ngươi lú lẫn rồi ư. Mang hỏa đi tấn công Thủy Linh của ta.

Hăn dùng tiên thức ra lệnh. Thủy Linh lập tức há miệng phun ra vô số sương mù chặn đứng vô cực chân hỏa, nhưng lão còn chưa kịp vui mừng thì chợt thấy Thủy Linh thét lên một tiếng bắn vào phía bức tường đối diện. Bên ngoài phát ra tiếng kêu ngạc nhiên của hai lão quái

- Pháp bảo phi châm.

Thì ra lúc vận dụng thổ độn thuật tránh đòn công kích của hai ma nữa kia, hắn đã âm thầm tính toán hiện ra trước mặt ma nữ hệ thủy. Dưới sự che chở của vô cực chân hỏa, hắn âm thầm xuất ra âm phủ ma châm dùng làm đòn sát thủ. Quả nhiên Đặng Dung không đề phòng đã phải chịu quả đắng. Giờ đây lão đang thu Thủy Linh Ma Nữ vào quan tài rồi thu vào túi trữ vật. Với thương thế bậc này. Ma nữ kia phải rất lâu mới hồi lại được. Lão hướng ánh mắt thù địch về phía hắn:

- Đồng Mã Kỳ. Mau giao mạng cho lão phu

Bốn ma nữ còn lại lập tức điên cuồng tấn công bất kể sống chết. Khiến cho trong nháy mắt Dương Thanh hắn đã bị thương mấy chỗ, không ngừng lùi lại, mắt thấy đã sắp hết đường lui, hắn vỗ vào túi trữ vật, lấy ra hai cây âm phủ ma châm nữa quyết tâm liều mạng. Dù tiên thức của hắn mạnh hơn bình thường, nhưng điều khiên cùng một lục ba cây châm và hai thanh vô cực đao khiến cho hắn không chịu nổi, thất khiếu đổ máu, trông ghê rợn vô cùng. Hai lão quái khi thấy hắn vẫn còn hai cây trâm nữa thì không thể tin nổi. Vốn pháp bảo phi châm khó luyện vô cùng, và đều rất hiếm, có một chiếc đã là may mắn rồi đằng này chỉ là một tên trúc cơ mà lại có tận ba cây. Điều này khiến hai lão không sao hiểu được. Tuy nhiên không hiểu thì thôi. Hai lão cũng chẳng quan tâm, chẳng phải giết hắn xong sưu hồn là được sao. Hắc Sát Ma Tôn cất giọng lạnh băng:

- Đặng Dung. Giết.

Ở trong trận đấu. Đặng Dung ứng tiếng đáp lời rồi lập tức lao lên, bản thân lão thế chỗ cho Thủy Linh ma nữ hợp với bốn ba nữ còn lại vận chuyển ngũ hành trận vậy khốn Dương Thanh vào giữa. Ngũ hành linh khí đan xen khiến cho Dương Thanh cảm thấy hồn phách mình như bị rút khỏi cơ thể, bốn phương tám hướng, không phải là hỏa diễm thì cùng là quái phong cắt da cắt thịt hoặc dày đặc sương mù. Lẫn trong đó là những luồng kim linh khí hóa thành phi kiếm không ngừng tập kích. Trong lúc hắn định tự bạo cơ thể, thì bất chợt tiên thức của hắn phát hiện Túi trữ vật có điểm kì là, có một vật động đậy đòi ra. Chuyện này trước đây hắn chưa từng gặp, hắn vừa dùng ném vô cực đao ra gạt một phi kiếm, vừa lấy vật trong túi ra. Đó là một chiếc nhẫn, hắn phải mất một lát mới nhớ ra chiếc nhẫn này năm đó Tử Nguyệt gọi là Âm Dương Giới. Chính là chiếc nhạn mà hắn lấy được từ phế tích của Hoàng Dương Môn. Hắn còn chưa kịp xem xét kỹ thì chiếc nhẫn đã sáng lên, rồi hắn biến mất.

Chương 94: Không gian thần bí

Khi Dương Thanh mở mắt, thì hắn thấy mình đang nằm giữa một thung lũng nhỏ. Trước mặt là một ngọn núi cao không nhìn thấy đỉnh. Phía sau lưng là một hồ nước khá rộng. Kỳ lạ là nước hồ chỉ có một màu đỏ như máu. Hắn ngơ ngác tự hỏi:

- Đây là nơi nào.

Trong này tuy không có nhiều linh khí nhưng miễn cưỡng cũng đủ tu luyện. Hắn ngước mắt nhìn lên đỉnh núi bất chợt thấy một ngôi nhà gỗ lấp ló phía sườn bên kia. Hắn thì thào:

- Đây là nơi quỷ quái gì không biết

Dứt lời hắn bước lên Vô Cực Đao bay lên lưng chừng núi. Đáp xuống trước ngôi nhà nhỏ. Căn nhà này làm bằng một loại gỗ mà hắn chưa thấy bao giờ, dù trải qua năm tháng nhưng không hề nhiễm một hạt bụi nào. Một tiếng cạch vang lên. Hắn đã đẩy cửa tiến vào trong ngôi nhà.

Trong khi Dương Thanh còn đang khám phá cái không gian thần bí kia thì phía bên ngoài, ở cửa tàng bảo các Đặng Dung đang há mồm trợn mắt nhìn xuống mặt đất, bốn ma nữ của hắn đã hoàn toàn bị hút cạn linh lực, trở nên khô héo nằm co quắp dưới đất, nếu không tế luyện vài năm thì đừng mong hồi phục. Lão trợn mắt hồi lâu rồi mới thốt ra được mấy chữ:

- chuyện gì vậy, Ngũ Hành Ma Nữ của ta làm sao...

Không chỉ có Đặng Dung hoảng sợ mà ở phía sau hai lão quái vật cũng nhướng mày vì ngạc nhiên. Hắc Sát Ma Tôn nhìn mấy cái xác kho trước mặt rồi trầm giọng nói:

- Lục lão nhi, chúng ta đã quá xem thường tên này rồi

Ngũ Hành chân nhân, ngó lên trần nhà cất giọng lành lạnh:

- Dù cho hắn chạy thoát thì cũng làm được gì, với cảnh giới của ta mà còn phải sợ hắn sao. Đợi có thân thể rồi tìm hắn trừu hồn luyện phách cũng không muộn.

Hắc Sát Ma Tôn gật đầu đồng ý:

- Được lắm, chúng ta đều từ một cơ thế sinh ra, lát nữa dù là ai thắng thì cũng đều do thiên đạo an bài.

Nhắc đến chuyện hợp thể Ngũ Hành Chân Nhân lập tức thay đổi thái độ, chuyện một tên Trúc Cơ hạ cấp có thể thoát được khỏi Ngưng Nguyên kỳ đã sớm bị lão vứt lên chín tầng mây. Lão ha hả cười rồi cất giọng nhạo báng không hề che dấu:- Hắc Sát ngươi còn tâm nguyện gì thì mau nói ra. Sau khi ra khỏi đây ta sẽ thành toàn cho ha ha ha.

- Lục lão nhi, chớ vội vui mừng quá sớm. Lát nữa bản ma tôn sẽ cho ngươi nếm mùi trừu hồn luyện phách, hắc hắc.

Lão tiến tới chỗ chỗ cánh cửa rồi quát lớn:

- Đặng Dung mở cửa đi. Ngươi còn ở đó mà than ngèo kể khổ coi chừng bản Ma Tôn độ hóa cho ngươi sớm một chút.

Bị tiếng quát cùng uy áp của lão làm cho chấn động. Đặng Dung vội vã thu lại Ngũ Hành Thi Ma vào túi trữ vật. Giờ đây mạng sống quan trọng hơn. Giữ được mạng lo gì không tìm được Đồng Mã Kỳ báo thù. Lão vội vã chạy lại mở tung cánh cửa rồi dùng một giọng tiểu nhân xu nịnh mời mọc:

- Hai vị chủ nhân, xin mời đi trước.

Lúc này trong không gian thần bí kia Dương thanh đã tiến vào căn nhà gỗ. Đưa mắt nhìn quanh căn nhà khiến hắn thấy khá là hứng thú. Căn nhà gỗ này ngoại trừ phía cửa vào còn lại ba mặt đều dựng lên những chiếc giá bằng gỗ dài năm trượng, cao chừng 3 trượng. Trên giá ngoài những chỗ trống không thì một số chỗ còn sót lại vài chiếc hộp. hắn cười lên thành tiếng:

- Hắc hắc, chả lẽ ta lại có cơ duyên gặp được báu vật.Hắn hồi hộp tiến lại gần chiếc hộp ngay trước mặt nhưng khi mở ra thì niềm hân hoan của hắn đã bị thổi bay quá nửa. Trong chiếc hộp hoàn toàn trống rỗng. Chẳng có gì dù chỉ là một hạt bụi. Hắn lại mở tiếp chiếc thứ hai, thứ ba rồi thứ tư. Lúc này niềm vui của hắn đã hoàn toàn bị thổi bay mất. Những chiếc hộp còn lại hoàn toàn trống rỗng, sau đó hắn bỏ ra một khoảng thời gian nữa để thám hiểm trong không gian này, cuối cùng hắn xác định, đây là một địa điểm bí mật của vị cổ tu sĩ nào đó được dùng như thể một dạng túi trữ vật, nhưng cao cấp hơn nhiều. Hắn tự an mình dù không thu được gì, nhưng ít nhất hắn vẫn còn toàn mạng. Hắn đi đến một gốc cây cổ thụ rồi ngồi xuống đó lặng lẽ thổ nạp. Tuy nguy hiểm không còn, nhưng thoát ra khỏi đây bằng cách nào nhất thời hắn còn chưa rõ.

Hắn ngồi đó yên lặng thổ nạp, phục hồi pháp lực, trải qua trận đấu pháp khi nãy bất cả là tinh lực hay pháp lực của hắn đều cạn kiệt. May mắn cho hắn là hai lão quái vật kia không đích thân ra tay. Nếu không hắn giờ này chắc đang báo danh ở chỗ Diêm Vương gia rồi. Bất chợt hắn mở to. Trên ngón tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc nhẫn màu trắng bạc trên nhẫn có khảm một viên ngọc màu lam, đang không ngừng phát sáng lấp lánh

- Đây chẳng phải là Âm Dương giới chỉ mà Tử Nguyệt nói đến sao, từ khi nào nó ở trên tay mình vậy. Hắn nhớ lại khi mình sắp không chống lại được Ngũ Hành Thi Ma thì chiếc nhân này không chịu nằm yên trong túi trữ vật, nó vừa chớp sáng là hắn biến mất, khi tỉnh lại thì hắn đã ở nơi này, một lần nữa trong đầu hắn lại vang lên câu hỏi

- Đây là nơi nào vậy.

Hắn nhìn chiếc nhẫn màu bac trên tay mình rồi dùng tiên thức chậm rãi thăm dò, bất ngờ trong chiếc nhẫn trên tay hắn lại có một không gian rộng cỡ một trăm. Hắn lắp bắp:

- Đây là có chuyện gì, ta đang ở đâu thế này

Hắn cho rằng việc hắn xuất hiện ở đây có liên quan đến chiếc nhẫn này, nhưng hắn vẫn không rõ làm thế nào mà chiếc nhẫn từ túi trữ vật lại hiện lên trên tay hắn, hắn lắc đầu tiếp tục dùng tiên thức chỉ huy, môt đống vật phẩm lớn từ trong Âm Dương giới tràn ra ngoài rơi xuống dưới chân hắn. Tạm gác nỗi lo không thoát được ra ngoài sang một bên, hắn bắt đầu đánh giá đống đồ mới xuất hiện, hắn cầm lên một cái hộp nhỏ mở ra đập vào mắt hắn là một cây nhân sâm có hình thù của một hài nhi cao cỡ năm tấc sống động như thật, khi hắn nhìn thấy cũng phải hít một hơi khí lạnh:

- Ái chà

Phải biết rằng trong trời đất này nhân sâm sống một trăm năm gọi là bách niên sâm, sống một ngàn năm gọi là thiên niên sâm sống một vạn năm gọi là vạn niên sâm, trân quý vô cùng, cây nhân sâm hắn đang cầm trên tay đây chính là Vạn niên sâm trong truyền thuyết hơn nữa còn là vạn niên tuyết sâm chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, vật này mà xuất hiện không biết sẽ tạo ra một tràng phong ba thế nào, đây tuyệt đối là trân quý đến cùng cực, kế đó hắn mở một hơi hơn mười cái hộp nữa hộp nào cũng chứa toàn là kì hoa dị thảo hầu hết đều đã tuyệt tích ở nhân giới như Ưu Đàm hoa năm ngàn năm, tuyết liên tử ba ngàn năm, dưỡng tâm, an thần mộc, độc lăng hoa... loại nào cũng có hỏa hầu ba ngàn năm trở lên vô cùng trân quý, nếu bán ra tuyệt đối có thể thu ức vạn linh thạch. Sau một hồi trợn mắt há mồm trước gia tài đồ sộ của vị tiền bối này, hắn cố nên sự vui mừng nhìn về phía ba chiếc hộp gỗ chưa mở, hắn đưa tay lấy một chiếc rồi chậm rãi mở ra. Bên trong là ba viên ngọc to bằng nắm tay không ngớt tỏa ra linh khí vô cùng mãnh liệt. Vừa nhìn thấy ba viên ngọc hắn đã kinh hãi hô lên:

- cực phẩm linh thạch.

Không trách được hắn mất bình tĩnh như vậy, cực phẩm linh thạch quý giá thế nào không nói cũng có thể hình dung được, phải biết năm xưa hắn kế thừa toàn bộ gia tài của thái tử ma giới tuy đã rất giàu rồi nhưng cũng không có lấy dù chỉ một nửa viên cực phẩm linh thạch. Ba viên linh thạch này tuyệt đối là bảo vật. Không ngờ lần này lại có thu hoạch lớn như vậy, dù hắn luôn lạnh lùng nhưng lúc này nhìn qua tấm khăn che mặt của hỏa lân bào cũng có thể thấy hắn đang hỉ hả cười không khép miệng. Cho dù là ai đối mặt với chỗ tài sản này cũng không thể nào bình tĩnh được. Bao lâu nay cất một đống của cải trong người mà không biết. Hắn lại vẫy tay, chiếc hộp thứ hai rơi vào bàn tay hắn, lần đầu là cực phẩm linh thạch, không biết lần này sẽ là bảo vật gì, nhưng trái ngược với kỳ vọng trong chiếc hộp chỉ là một chiếc ngọc giản, hắn xoay xoay trên tay rồi áp lên trán đưa tiên thức hùng mạnh của mình vào xem xét. Hồi lâu sau hắn bỏ khối ngọc giản ra khỏi trán rồi trầm ngâm một lát. Trong ngọc giản không ngờ ghi lại xuất xứ của nơi này cùng âm dương giới chỉ.

Thì ra bảo vật âm dương giới này không phải đến từ nhân giới mà là vật phẩm của tiên giới lưu lạc xuống, chiếc nhẫn này được một vị cao nhân Đại Thừa kỳ hao tổn tâm huyết chế ra, có không có thần thông gì mà chỉ là thay cho động phủ và túi trữ vật, theo ngọc giản này thì chiếc nhẫn nãy mang theo một không gian bên mình. Chính là không gian có hồ nước mà hắn đang đứng, mang theo ở đây không phải là bên trong chiếc nhẫn mà bằng một cách nào đó, chiếc nhẫn này chính là chìa khóa mở ra nơi này. Ngoài là cầu nối đến khồn gian bí mật này. Bản thân nó chính là một pháp bào có khả năng chứa đồ y như túi trữ vật. Thậm chí còn cao cấp hơn nhiều. Đối với Dương Thanh mà nói đây đúng là thu hoạch ngoài ý muốn. Hắn tạm gác chuyện nghiên cứu chiếc nhẫn lại đưa mắt hướng tới chiếc hộp cuối cùng. Những chiếc hộp khác hoặc làm bằng gỗ. Hoặc làm bằng ngọc. Nhưng chiếc hộp cuối cùng này lại làm bằng một loại tài liệu mà hắn chưa gặp bao giờ, hắn hăng hái mở nó ra, nhưng mặc kệ hắn dùng sức hay pháp lực. Hay thần niệm điều khiển chiếc hộp vẫn không suy chuyển.

Chương 95: Ô long đỉnh

Hắn cầm chiếc hộp lên ngắm nghía. Hắn đã thử đủ mọi cách, kiểm tra kĩ càng từng phân của chiếc hộp này. Nhưng vẫn không tìm ra cách mở. Tiên thức của hắn chỉ cần chạm đến chiếc hộp là bị bật lại. Hắn trầm ngâm rồi vỗ vào túi trữ vật lấy ra một Thanh Vô Cực đao, vận linh lức đến cực hanh rồi chém thật mạnh vào chiếc hộp. Một tiếng vang chát chúa vang lên, nhưng chiếc hộp vẫn không hề sút mẻ dù chỉ một góc. Phải biết rằng Vô Cực Đao được luyện từ sừng của Thượng Cổ thần thú Xích Diệm Hỏa Lân vô cùng cứng rắn, lại có Vô Cực Chân Hỏa có thể chém đứt vô số tài liệu cứng rắn, vậy mà đụng phải chiếc hộp này lại phải đầu hàng. Chỉ là một cái hộp đựng mà đã trân quý như vậy đủ biết vật bên trong còn quý giá thế nào. Nhưng dù biết vậy, muốn mở cái hộp này cũng không phải dễ, mặc cho hắn dùng mọi cách mà hắn biết cũng không có tác dụng chút nào. Dù chưa tìm ra cách nhưng hắn cũng không nản lòng, xưa nay hắn luôn cố chấp, đã quyết định cái gì thì phải làm đến cùng. Bỏ cuộc giữa chừng không phải thói quen của hắn. Hắn tạm thời bỏ cái hộp xuống đất đem thần thức vào túi trữ vật tìm kiếm một bình đan dược phục hồi pháp lực, hắn định đưa mình về trạng thái đỉnh phong rồi thử lại một lần nữa xem sao. Đang phân vân giữa Hồi Thể Đan và Tục Mệnh Đan thì mắt hắn chợt chạm phải một thứ đó là lá thư mà năm xưa Thanh Hương viết cho hắn. Đến bây giờ hắn vẫn không hề trách nàng năm đó đã bỏ rơi hắn, tiên đạo vô tình, năm đó nàng có cơ hội theo tổ mẫu phi thăng, đó chính là cơ hội ngàn năm có một, nàng không hề muốn hắn phải đau khổ, nên đã viết cho hắn bức thư này, coi như cũng là ý tình vô hạn. Nếu không có lá thư đó làm sao hắn lại bước trên con đường tu tiên, rất có thể giờ này hăn đã là một nắm đất ở đâu đó rồi. Trong thư nàng đã nói sẽ đợi hắn ở trên tiên giới nếu có một ngày hắn độ kiếp phi thăng, tuy tiên giả vô tình nhưng hắn tin nàng sẽ không lừa hắn, trong trí óc hắn vẫn còn in đậm hình ảnh. Hắn và nàng gặp lại nhau trên Cô Sơn Tiên Đảo. Lúc đó.... A.

Trong đầu hắn chợt nổ đùng một tiếng minh ngộ. Lúc đó chẳng phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy đường vào Cung Quỳnh Giao của Ngụy Phu Nhân. Khắp nơi đều là trận pháp, cấm chế. Con đường đó, cây cầu đó, chính là dùng cơ quan của thế tục làm nên, vậy...

Hắn nhìn xuống chiếc hộp ở dưới chân, biết đâu chiếc hộp này được mở theo cách ở thế tục. Hắn chộp lấy chiếc hộp, đưa lên tay cẩn thận dò xét một cách kỹ lưỡng. Không có bản lề, không có khóa, không có cơ quan nào cả. Gần như là một khối vuông đặc ruột. Hắn thử gần như tất cả các cách của thế tục, nhưng chiếc hộp vẫn không hề suy chuyển. Không thể hiểu nổi là ai đã ăn no rỗi việc tạo ra cái hộp khó chơi này.

- Hử.

Đang sờ mó cái hộp bất chợt, tay hắn chạm phải một chi tiết thập phần không ăn nhập gì với vẻ tinh xảo của chiếc hộp này. Đó là một vùng nhỏ hơi lồi lên so với phần còn lại của chiếc hộp nếu không tinh tế sẽ không thể nào phát hiện ra được. Hắn giơ lên xem xét. Đây rõ ràng là một hình mũi tên hướng từ phải qua trái, vô cùng bé nhỏ. Ý của mũi tên này theo hắn suy đoán thì có lẽ là phải xoay chiếc hộp từ phải qua trái mới mở được. Hắn dứt khoát không nghĩ nữa. Cứ thử mở xem sao, vậy là hắn đưa hai tay nắm lấy hai đầu cuả chiếc hộp, xoay mạnh về hai hướng khác nhau. Và đúng như hắn dự đoán, chiếc hộp tuy hình vuông nhưng nắp lại thiết kế ren để mở như hộp tròn. Hắn vừa xoay nhẹ nó đã tách ra làm hai nửa. Thấy mở một cách đơn giản như vậy, hắn không khỏi cười khổ, ai mà ngờ chiếc hộp lại mở như thế này, làm lúc nãy hắn uổng phí một phen khí lực. Chiếc hộp tuy thiết kế lạ mắt nhưng bên trong lại chỉ có một miếng ngọc giản bị mẻ mất một miếng và hai viên châu một to một nhỏ. Viên to cỡ nắm tay còn viên nhỏ chỉ nhỉnh hơn đầu đũa một chút, hắn tò mò nhấc miếng ngọc giản lên áp vào trán. Trong đầu hắn là một mảnh sáng trắng hiện ra, rất nhanh trên mảnh sáng này có vài dòng chữ hiện ra. Vừa đọc dòng đầu tiên hắn đã vui mừng không ngớt. Thì ra hai viên châu này gọi là tử mẫu hồn châu. Cho phép hắn đứng bên trong không gian này quan sát ra bên ngoài qua viên mẫu châu. Hắn hưng phấn đọc tiếp cách sử dụng hai viên châu này. Khoảng hai dòng cuối là hướng dẫn cách đi vào và thoát ra khỏi không gian thần bí này. Thu hoạch bực này khiến hắn liên tục cười không khép miệng lại được. Hắn bỏ Ngọc giản xuống cầm lấy viên Tử châu nho như đầu đũa lên. Theo hướng dẫn quán chú linh lực vào rồi đưa tay xoay một vòng nhỏ. Một chiếc lỗ từ hư không hiện ra. Viên tử châu nhanh chóng chui qua chiếc lỗ nhỏ rồi biến mất, kế đến hắn lại cầm lấy viên Mẫu châu tung lên không rồi nhanh chóng đánh lên nó vài đạo pháp quyết, tay hắn hết thành một cái thủ ấn kỳ dị. Viên mẫu châu lập tức lớn dần lớn dần, cho đến khi có đường kính khoảng nửa trượng* thì dừng lại.

1 trượng = 3.33m

Giờ đây giống như thời hiện đại chúng ta đứng trước một chiếc ti vi màn hình cong vậy. Trên quả cầu khổng lồ này hiện ra không gian trước của tàng bảo đồ cánh cửa đã bị mở ra, ngọc giản viết rằng tử châu có thể đi xa khỏi mẫu châu nhưng không quá hai mươi trượng, vậy là hắn vôi vã dùng thần niệm điều khiển tử châu ở ngoài men theo mép tường đi vào trong. Sau khi tử châu bay vào được một quãng thì trước mắt hắn hiện ra một địa cung rộng lớn. Thiết kế công phu. Hai bên trái phải của địa cung là vô số cái giá lớn nhỏ, trên đó có vô số thẻ ngọc, mới nhìn qua cũng biết là toàn pháp môn tu luyện, ở giữa địa cung là một chiếc đỉnh làm bằng xương của Ô Long tỏa ra long khí hừng hực. Đứng ở hai bên Ô Long Đỉnh là Hắc Sát Ma Tôn và Ngũ Hành Chân Nhân. Cách đó khoảng mười thước Đặng Dung đang cẩn thận đứng đó xuôi tay cúi đầu, bộ dáng như một gia nô tin cẩn hộ chủ. Chỉ nghe Ngũ Hành Chân Nhân nói:- Hắc sát. Bản nhân và ngươi đã thử đủ mọi cách nhưng chiếc đỉnh này thật quá tà môn. Dù cố gắng thế nào nó cũng chỉ hé ra một chút.

Hắc Sát Ma Tôn cũng âm trầm lên tiếng:

- Hừ. Chiếc đỉnh này năm đó do chính sư phụ chúng ta đoạt về, vì người không cần đoạt phách đan nên mới cất vào đây. Dì là người năm đó cũng chưa hề tìm ra cách mở.

Ngũ Hành chân nhân nghe thấy Hắc Sát nhắc đến sư phụ lão. Lại kêu bằng sư tôn nhất thời cơn tức giận lại dâng lên không kìm xuống được. Ngươi chẳng qua chỉ là một phân hồn của bản nhân mà cũng dám kêu sư tôn này nọ. Lại còn xem bản nhân như đồng môn của ngươi. Hừ. Lão đang định phát tác thì như nghĩ ra điều gì, tháy vì tức giận lão lại cười lên ha hả, rồi mấp máy truyền âm cho Hắc Sát Ma Tôn. Lão này nghe ngũ hành chân nhân nói xong thì sắc mặt đang u ám lập tức trở nên vui vẻ, lão không ngớt gật đầu rồi quay sang nói với Đặng Dung.- Tiểu tử kia, xem như ngươi cũng đã tận tâm phục vụ. Giờ đây ngươi còn tâm nguyện gì có thể nói với lão phu. Ta sau này sẽ thành toàn cho ngươi ha hả.

Lão vừa nói vừa chỉ một ngón tay về phía Đặng Dung. Hắc khí từ tay lão biến thành một thanh lợi khí nhắm yết hầu của Đặng Dung mà đến. Đặng Dung thấy vậy thì thất kinh vội vã lắp bắp nói:

- Chủ nhân. Ta đâu có làm sai chuyện gì. Ta không hiểu....

Lời nói còn chưa dứt. Luồng hắc khí kia đã xuyên thủng cổ họng của lão. Chớp mắt lão đã hồn du địa phủ. Điều cuối cũng mà lão nghĩ đến trước khi chết đó chính là hối hận. Phi thường hối hận vì đã dấn thân vào chuyến tầm bảo này. Cứ ngỡ đã hiểu rõ cấm địa của bổn môn ai dè giữa đường lại mọc ra hai lão quái vật Ngưng Nguyên ký cơ chứ. Hắc Sát Ma Tôn không đợi cái xác Đặng Dung ngã xuống, liền nhẹ vẫy tay xác chết lập tức tiến về phía lão. Lão lại lẩm nhẩm một đoạn chú ngữ. Thân người của Đặng Dung nhanh chóng khô quắt lại. Mãu tươi từ cổ hắn không ngừng chảy ra rồi bị chiếc Ô Long Đỉnh này hút cạn. Thấy đã đủ Hắc Sát Ma Tôn quăng cái xác qua một bên rồi nói với Ngũ Hành Chân Nhân:

- Lục lão nhi. Mau ra tay.

Ngũ hành chân nhân với Hắc Sát ma tôn lập tức đánh ra vô số đạo pháp quyết lên nắp đỉnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau