DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Huyễn cảnh

Hắn đưa tay dụi mắt, đây chính xác là cô sơn tiên đảo không nhầm lẫn đi đâu được. Ngọn núi kia, hồ nước kia hắn đã ở đó hai trăm năm tuyệt đối không thể nhầm được. Hắn u u mê mê bước sâu vào trong đảo đi đến cửa Thần Vũ. Mặc dù đã nhiều năm xa cách Hắn vẫn nhớ rất rõ hai bên cổng có hai bức tượng chiến thần đứng gác. trên cổng có ba chữ lớn bằng vàng ghi rằng "Thần vũ môn". Sau cánh cổng này là một bình đài bằng đá nhô ra miệng vực. Phía bên kia bình đài là một thác nước trắng xóa đổ từ trên cao có đến trăm trượng xuống cái hồ bên dưới. Nhìn cản này hắn lạo nhớ lại năm đó khi lần đầu nhìn thấy hắn đã hỏi nàng. Làm sao để sang bên đó được. Rồi lần đầu tiên hắn nhìn thấy cách nàng vượt qua. Theo trí nhớ hắn đi đến cái trụ ở giữa bình đài, đặt bàn tay của mình lên đó. Cái trụ ngọc lập tức phát ra ánh sáng xanh nhè nhẹ rồi tụt vào lòng đất. Những tiếng lách cách của cơ quan chuyển động vang lên. Hắn căng mắt ra để nhìn, bên kia thác nước bốn khối đá khổng lồ từ dưới đáy sông nhô lên chắn ngang dòng thác. Nước ngừng chảy để lỗ ra môt cánh cửa khác phía bên kia thác nước. từ trong cánh cửa, một cây cầu đá từ từ bay ra nhập với bình đài bên này thành một cây cầu hoàn chỉnh. Giờ đây Hắn không há hốc miệng như lần đà nhìn thấy nữa. Mà mắt hắn chỉ đăm đăm nhìn về phía bên kia. Khung cảnh quen thuộc nhưng người đã đi đâu, tại sao không thấy nàng ra đón hắn. Hắn tự nhủ chỉ là huyễn cảnh mà thôi không được phép mắc bẫy nàng đã đi rồi. Nàng đã cùng bà gia nhập tiên giới sáu mươi năm trước. Đây nhất quyết là ảo giác. Hắn tiến thêm vài bước nữa. Chợt hắn nhận ra mình đang đứng ở quê nha. Nơi diễn ra hội hoa mẫu đơn. Cha mẹ hắn đang vẫy hắn lại gần. Hắn dần dần tiến bước lại. Miệng hắn hô lên

- Cha, mẹ. Dương Thanh đã trở về.

Nhưng rồi hắn chợt nghĩ. Không đúng cha mẹ mình không thể còn sống được. Trong một cố gắng làm cho tiên thức của mình ngừng nhiễu loạn. Hắn vội cắn mạnh chót lưỡi. Cơn đau truyền vào tâm thần khiến hắn nhanh chóng từ trong u mê tỉnh lại. Hắn kinh hãi nhận ra rằng chỉ còn chưa đến chục bước chân nữa là hắn tiến tới tầm với của con dị thú Ngụy Long kia. Nó đang không ngừng đung đưa chiếc đèn lồng ở đuôi. Vẻ mặt người của nó mọc trên thân rắn này quả thật nhìn ghê rợn vô cùng. Thân thể nửa người nửa long này của nó cộng thêm lớp vẩy xanh nhạt và nụ cươi ghê rợn trên miệng nó khiến cho Dương Thanh hít sâu một hơi khí lạnh. Hắn chắc rằng lão tổ của Ngũ Hành Tông này đã làm cách nào đó dung hợp thân thể của con yêu thú cự khuyết hình người đàn bà kia và con dị thú Ứng Long lại thành một. Để tăng khả năng phòng ngự và tấn công của nó. Hắn thầm hít một hơi may mắn. Do hạn chế về mặt hợp thể vừa rồi dẫn hồn đăng kia thi triển con thú này phải đứng im một chỗ dẫn dụ bọn hắn đến. Nếu như Cự Khuyết đích thực mà ra tay nó có thể vừa thi triển huyễn thuật vừa hoạt động tự do trong chính huyễn thuâth của mình. Lúc đó hẳn là dữ nhiều lành ít. Nói thì lâu nhưng những chuyện vừa rồi chỉ xảy ra trong khoảng mươi nhịp thở. Mắt thấy bọn Đặng Dung đang tiến đến gần con Dị thú. Ngay cả Minh Đạo Hồng đang chữa thương cũng u mê đi tới Dương Thanh liền vận chuyển linh lực vào Vô Cực Đạo nhắm vào thân người của con dị thú chém một nhát. Vô tiếng va chạm chát chúa vang lên. Vô Cực Đao của hắn chém sắt như bùn vậy mà chém vào thân con quái vật này chỉ tạo thành mấy vệt xước nhỏ nhỏ. Do phải chống lại Dương Thanh nó buộc long phải thu Dẫn Hồn Đăng ở đuôi lại. Cổ Đăng vừa biến mất bốn người kia khiếp sợ vô cùng từ trong huyễn cảnh tỉnh lại. Tất cả đều vội vàng lui lại toát mồ hôi hột. Nguy hiểm vừa rồi không cần phải nói ai ai cũng cảm nhận vô cùng sâu sắc. Tất cả đều đưa mắt về phía Dương Thanh tỏ ý cảm ơn. Đánh mất miếng mồi ngon lại bị chém một đao vào người con dị thú này đã thực sự nổi giận. Chỉ thấy nó gầm lên một tiếng phun ra một đoàn sương đen ầm ầm cuốn về phía năm người, ẩn trong màn sương là mấy chiếc xúc tu từ đầu đó chia làm năm đạo đánh tới. Đặng Dung cắn răng nói:

- Các vị đạo hữu hãy vây khốn nó trong chốc lát. Ta sẽ có biện pháp giết nó.

Nói ra câu này, trong lòng lão đau như cắt. Bảo vật hộ thân này của lão là do năm xưa gặp một hồi cơ duyên mà lấy được uy lực vô cùng, nhưng nó hao mòn theo thời gian giờ đây chỉ còn một lần sử dụng nữa mà thôi. Vốn lão định để dành vào lúc đến được bảo tàng, giết người đoạt bảo. Nhưng giờ không lấy ra không được. Ai bảo lão là kẻ cầm đầu ở đây, không bỏ một chút tiền vốn thì mấy người kia cũng không chịu liều mạng. Lão thở dài một tiếng móc từ trong túi trữ vật ra một tấm gương bát giác trông vô cùng cổ xưa rồi nói:

- Các vị hãy giữ nó một lát. Ta cần chuta thời gian.

Bọn Dương Thanh nhìn vào cổ kính trên tay lão, tuy không biết tên nhưng nhìn qua thì biết là vật bất phàm, hơn nữa khi lão nói ra sẽ giết được con dị thú này thì vô cùng chắc chắn. Trương Lệ Băng là người đầu tiên đồng ý:- Được. Đặng huynh mau làm phép. Ở đây giao cho bọn ta.

Trong lúc nguy cấp. Bốn người đều dùng hết sức bình sinh tấn công con dị thú. Trương Lệ Băng vỗ vào tui trữ vật lôi ta một pháp bảo có hình một chiếc que rồi chỉ về phía con quái vật lẩm nhẩm mấy từ vô cùng khó hiểu. Từ trên pháp bảo phun ra một luồng hơi lạnh kinh người. Trong nháy mắt đã đóng băng một vùng rộng đến hàng trăm trượng vuông. Khiến cho con dị thú một nửa thân người bị giam trong băng đá. Thấy Trương lệ Băng như vậy ba người kia đâu chịu ngồi yên. Ngô Hải hú lên một tiếng Thanh Long Hoàn từ tay lão bay ra đón gió hóa thành một chiếc vòng lớn toàn thân tỏa ra kim quang chụp vào con quái vật xiết chặt lại. Minh Đạo Hồng mặc dù bị thương nhưng qua thời gian điều tức cũng lấy lại được ba phần chiến lực. Mỹ phụ này vội vã hít sâu một hơi linh khí tế xuất ra một lá cờ màu đỏ to cỡ năm tấc cầm gọn trong tay. Chỉ thấy nàng phất phất mấy cái âm phong cuồn cuộn nổi lên vô số pháp thuật trung cấp từ cây kỳ này lao ra nào là Băng Phong Tiễn, nào là Hỏa Long Quyết, nào là Âm Ma Trảm, Thái Dương Chỉ, Diệt Ma Công ầm ầm tấn công về phía đầu con quái vật. Dương Thanh nhìn chắm chắm vào cây kì đây quả là bảo vật hiếm có lại có thể lưu giữ thần thông. Hắn không nghĩ ngợi lâu nếu người khác ra tay hết rồi mà hắn còn đứng đó tất bị nghi kị. Điểm nhẹ chân xuống đất thân ảnh hắn bắn lên không trung. Hỏa Lân Bào đón gió bay phần phật hai tay hắn chắp trước ngực, Vô Cực Đao nhanh chóng bay về sau lưng hắn. Theo tay hắn đánh ra pháp quyết Vô Cực Đao ngày một biến đổi. Hóa thành một màu đỏ như máu. Hắn chỉ tay về phía Ngụy Long lẩm nhẩm:

- Vô Cực Chân Hỏa.
Hai thanh đao nhânn được lệnh của chủ nhân hỏa quang đạo thịnh, có thể so sánh với nhiệt hỏa trên người Xích Diệm Hỏa Lân năm xưa. Nháy mắt phần đầu của Ngụy Long đã chìm trong biển lửa. Bị bốn tu sĩ Trúc Cơ liều mạng dùng toàn lực vây công, nhưng con quái vật này coi chẳng vào đâu cả. Khựng lại trong chốc lát rồi gầm lên. Hai cánh tay của nó gồng lên phá vỡ Thanh Long Hoàn. Ngô Hải phun ra một ngụm máu tươi, nằm yên dưới đất không nhúc nhích. Nó lại vặn người một lần nữa tâng băng giam giữ nửa thân dưới của nó, rạn nứt như sắp vỡ. Mấy chiếc xúc tu trên đầu nó giữ chặt lấy Vô Cực Đao. Trương Lệ Băng dồn pháp lực vào pháp bảo hình chiếc que của mình rồi hô lớn:

- Đặng Dung. Chúng ta không giữ được nữa rồi.

Chưa nói hết, con Ngụy Long đã gầm lên triệt phá hết thảy đòn tấn công của mọi người. Ba người đều bị sức mạnh của nó thổi bay về phía lâu đài. Linh khí trong người như bị hút hết sạch. Đúng lúc nó định lao đến thì một quầng sáng màu đỏ giữ chặt nó trên không trung, chỉ thấy nó không ngừng vặn vẹo nhưng không thể nào thoát được khỏi quầng sáng đó. Thân ảnh Đặng Dung hiện ra lão cắn lưỡi phun một ngụm tiên huyết lên chiếc gương. Sau khi nó hấp thu tiên huyết thì rung lên bật bật như sắp vỡ. Ánh sáng đó nhanh chóng bạo tặng mấy lần khóa chặt con dị thú lại. Rồi bằng một tốc độ khủng bố. Con ngụy long này dần dần hóa thành đá rơi thẳng từ trên trời xuống.

- Ầm.

Toàn thân nó chạm vào mặt đất tạo nên một cơn chấn động không lồ. Thân người nó vỡ thành hàng chục mảnh. Ngay cả linh hồn cũng không thoát được. Đặng Dung đau xót nhìn chiếc gương từ từ vỡ vụn rồi nói:

- Chúng ta phải tiếp tục tiến vào thôi.

Chương 87: Truyền tống trận

Quái thú bị diệt. Con đường nhỏ đi xuyên qua khu rừng đã thông thoáng, tuy nhiên không một ai dám đi vào cả. Ở một cái vườn con con mà còn có dị thú bậc này. Nếu bước chân vào rừng không biết còn gặp dạng quái vật gì. Nhất thời xung quanh năm người vô cùng im lặng, mơ hồ nghe rõ cả tiếng hố hấp truyền ra. Một lát sau Đặng Dung mở miệng đầu tiên:

- Các vị đạo hữu, sao không đi tiếp,

Dương Thanh đang định hỏi lão thì Ngô Hải đã lên tiếng trước:

- Đăng Dung, có phải ngay từ đầu lão đã biết nơi này chỉ có vào mà không có ra hay không.

Ánh mắt ba người kia cũng nhìn về lão, hiển nhiên là có cùng câu hỏi.

- Không. Ta tuyệt đối không biết. Theo Sư thúc ta đã nói, nơi này đúng là có thêt quay ra được mà

Lão vội vã xua tay trả lời. Trong lòng âm thầm kêu khổ. Thực ra lần này lão đã nói thật. Đúng là Sư thúc lão trước lúc lâm chung đã truyền cho lão toàn bộ bí mật của nơi này. Theo đó nơi này chính là một ảo cảnh thí luyện, qua khỏi ảo cảnh là đến vùng đất hoang đầy yêu thú, sau đó là đến nơi mà các đời Tông chủ cất giấu bảo vật, nhưng lão không ngờ khi vào đến đây thì mọi thứ lại đảo lộn như vậy. Ngay chính lão bây giờ cũng đang âm thầm hối hận, bảo vật thì ai cũng cần, nhưng trước hết phải có mạng đã. Lão tự biết hôm nay không giải thích hắn hoi thì nhất định sẽ dẫn đến chưa lấy được gì thì lão đã bị bốn người này trút giận lên đầu rồi. Nghĩ vậy lão vội nở một nụ cười nói:

- Các vị. Lão phu có thể lấy tâm mà ra thề. Ta tuyệt đối không lừa các vị. Lão phu thật không ngờ nơi đây lại biến thành thế này.

Thấy lão đã mang tâm ma ra thề. Bốn người trầm ngâm không nói gì, hiển nhiên là có phần tin lời lão. Lão đã phát thệ với tâm ma tất nhiên là không lừa dối, nếu lão có ý đồ gì. Sau này đạo tâm không vững ảnh hưởng rất lớn đến tu luyện sau này. Thấy bốn người im lặng. Đặng Dung lại nhân cơ hội nói thêm:

- Các vị đồng đạo tuy không biết trong này đã xảy ra chuyện gì. Nhưng ta chắc chắn rằng đi qua khu rừng này là có thể đến truyền tống trận. Trực tiếp tiến vào vùng man hoang chi địa kia. Tìm kiếm bảo tàng. Từ đây đến truyền tống trận chắc chắn không còn gì nguy hiểm.

Có câu người chết vì tiền. Chim chết vì mồi. Hơn nữa đã không có đường lùi. Bốn người Dương Thanh sau hồi lâu suy nghĩ cuối cùng quyết định tiếp tục tiến vào. Dù sao quay lại cũng không được. Biết đầu tiến vào lại gặp một hồi cơ duyên. Đặng Dung thấy vậy vô cùng mừng rỡ lão xung phong đi trước dẫn đường. Vừa đi lão vừa thao thao bất tuyệt;

- Các vị yên tâm. Các vị chịu tiếp tục mạo hiểm. Khi vào đến bảo tàng. Mỗi ngưòi sẽ được thêm một phần của ta. lão phu tuyệt đối không nuốt lời.

Trong khi Đặng Dung đang không ngừng khích lệ tinh thần bốn người. Thì ở một nơi rất xa trong mảnh đất thàn bí kia, trên một mỏm đá có một thân ảnh toàn thân mặc màu đen, từ khuôn mặt, điệu bộ cho đến cử chỉ đều giống với bóng đen ngồi trên đỉnh núi kia. Chỉ khác là thân ảnh này lại ngồi trên một đại sen màu vàng không ngớt tỏa kim quang lấp lánh. Trước mặt thân ảnh này là một tấm gương, trong đó phản chiếu hình ảnh bọn Dương Thanh đang tiến vào khu rừng nọ, thân ảnh này cất tiếng cười cũng ghê rợn không kém bóng người ngồi trên đài sen đen kia:

- Hừ. Lần này chắc chắn bản nhân sẽ ra khỏi đây. Hắc Sát, xem ngươi làm sao thoát khỏi tay ta.

Ở trên đỉnh núi nơi có động phủ kia. Bóng đen kia cũng đang chăm chú dõi theo bọn Dương Thanh. Vẻ mặt lão không có gì biến đổi, chỉ thấy một hư ảnh hắc long đang bay xung quanh người lão. Thỉnh thoảng nó lại cọ cọ thân mình vào lão. Có vẻ như thoải mái lắm. Đưa tay vuốt ve con hắc long này. Lão lẩm nhẩm một cách vô cùng hằn học:

- Ta và ngươi chỉ có một ngưòi ra được khỏi đây. Đó chắc chắn phải là Hắc Sát Ma Tôn ta không còn nghi ngờ gì nữa. .....

Đúng như lời Đặng Dung nói. Khu rừng này ngoài mấy con tiểu yêu thú nhãi nhép không bõ nhét kẽ răng ra, thì không còn thấy bóng một con yêu thú cấp hai, hay cấp ba nào nữa. Mọi người tuy thấy lạ nhưng cũng âm thầm vui mừng. Tốt nhất là đừng có mọc ra thêm một con yêu vật như con Ngụy Long kia nữa. Nếu không chắc chắn là mọi ngưòi chết không có chỗ chôn. Không hiểu sao Dương Thanh cảm thấy như có người đang theo dõi bọn hắn vậy. Cảm giác này như có như không nhưng nhất định là không thể sai được. Nhưng năm tháng ở cửu khúc huỳnh hà và Âm Hồn Đảo. Cảm giác đó đã cứu mạng hắn mấy lần. Hắn vừa đi vừa âm thầm tính đối sách. Đi thêm một trăm dặm nữa thì xuất hiện trước mắt mọi người là một đại trận truyền tống khổng lồ. Nhìn quy mô thì phải truyền tống cả ngàn người một lần. Đủ biết năm xưa Ngũ Hành Tông này giàu có cỡ nào. Đặng Dung vui mừng nói lớn:

- Các vị. Đi qua truyền tống này là đến mang hoang chi địa rồi. Chúng ta lại gần bảo tàng thêm một chút. Chỉ cần vào được đó. Ta sẽ có cách dẫn mọi người an toàn đi đến.

Dương Thanh đến ngó nghiêng trận pháp một chút rồi hỏi Đặng Dung

- Đặng đạo hữu. Truyền tống này hình như không có chỗ đặt linh thạch.

Nghe Dương Thanh nói vậy Đặng Dung cười ha hả:

- Đó chính là lý do lão phu mời các vị hiệp trợ.

Lão ngừng lại một lát như để sắp xếp suy nghĩ trong đầu rồi nói tiếp:

- Năm xưa lão tổ tông tạo ra truyền tống trận này. Đã hao tổn một phen thiết kế, không dùng linh thạch mà chính là dùng ngũ hành linh khí. Chỉ có đệ tử của Ngũ Hành Tông mới nắm được cách sử dụng.

Ngô hải nghe vậy lên tiếng:- Đạo hữu thật biết nói đùa. Nếu chỉ có đệ tử quý tông mới kích phát được truyền tống này. Thì đâu cần bọn ta. Đạo hữu mời bọn ta chẳng phải là vẽ rắn thêm chân hay sao.

Đặng Dung kiễn nhẫn nỉm cười giải thích:

- Bốn vị đạo hữu có điều không biết. Nếu lão phu có cảnh giới kết đan kỳ đủ sức tu luyện Ngũ Hành Chân Kinh của bổn môn thì một mình ta cũng có thể khởi động được trận pháp này. Nhưng cảnh giới của ta quá thấp không thể kiêm tu một lúc năm hệ được. Nên mới mời các vị góp sức. Các vị yên tâm chỉ cần vào được bảo tàng. Những gì đã hứa lúc trước Đặng mỗ quyết không nuốt lời.

- Có câu nói này của đạo hữu Ngô mỗ cũng yên tâm.

Đặng Dung lại quay sang Dương Thanh nhìn hắn. Rất nhanh hắn mỉm cười trả lời:

- Ta cũng đồng ý với Ngô huynh. Trên đời này đôi khi phải gặp nguy hiểm mới có cơ duyên lớn lao. Đặng đạo hữu trận này khởi động thế nào, xin ngươi nói rõ.

Đặng Dung cười ha hả:

- Các vị mời vào trận rồi Đặng mỗ sẽ nói rõ ràng.

Khi năm người đã bước vào trận Đặng Dung bắt đầu giảng giải cách trận pháp hoạt động. Cũng như phương pháp khởi động truyền tống trận này. Sau khi giải thích xong lão nghiêm nghị đánh ra một đạo pháp quyết. Thủy hệ pháp thuật từ tay lão ào ạt tuôn ra đánh thẳng vào cây cột đá trước mặt. Lão nói lớn:

- Các vị động thủ

Không cần lão nói mấy người còn lại cũng tế ra pháp bảo theo ngũ hành của mình đánh vào cây cột đá. Dương Thanh hai tay bắt quyết điều khiển Vô Cực Đao phát ra viêm hỏa cuồn cuộn đánh vào cây cột ngọc trước mặt. Một khắc sau dường như nhận đủ linh lực. Năm cây cột đồng loạt phát sáng lấp lánh. Từ trên mỗi một cây cột có một luồng ánh sáng phiêu phù hạ xuống ở trung tâm đại trận. Năm luồng ánh sáng này có năm màu. Vàng, xanh, trắng, đỏ, xám. Năm quầng sáng sau khi hợp nhất với nhau thì tạo ra một vòng xoáy đen đặc. Dù là tiên thức cũng không đi vào được. Đặng Dung vui mừng nói:

- Đây chính là truyền tống trận đến nơi có bảo tàng, các vị đạo hữu mời theo ta. Dứt lời lão nhảy vào vòng xoáy rồi biến mất. Ngô hải sợ lão giở quỷ kế gì cũng cùng với đạo lữ của mình theo sát đằng sau. Ngô Hải và Minh Đạo Hồng vừa biến mất thì băt chợt vòng xoáy chấn động như sắp vỡ. Khiến cho Dương Thanh và Trương Lệ Băng kinh hoảng. Đứng gần truyền tống trận hơn. Hắn vội vã nhảy vảo theo sát sau hắn là trương lệ băng. Khi hai người vừa nhảy vào vòng xoáy thì vô số luồng quái phong đã ập tới. Khiến hai người phải vất vả lắm mới chống đỡ được. Bất chợt Dương Thanh cảm thấy cả người bị hút về một phía khiến hắn kinh hoàng trong lòng vội vã vận thần thông chống cự. Tuy nhiên sức của hắn khác nào châu chấu đá xe. Rất nhanh hắn đã bị hút mạnh về một hướng.

Ở một vùng bình nguyên bằng phẳng trong mảnh đất thần bí kia Đặng Dung và hai người Ngô Hải và Minh Đạo Hồng ngơ ngác nhìn truyền tống trận đóng lại mà không thấy hai người kia hiện ra. Năm người giờ đây chỉ còn ba khiến cho Ngô Hải nhì sang phía Đặng Dung mang theo một tia ngờ vực. Đặng Dung cười khổ. Lão biết giờ có nói gì cũng vô ích. Ngay cả Trương Lệ Băng đồng bọn của lão cũng không thấy đâu. Điều này quả là có điểm kỳ lạ. Truyền tống trận bỗng nhiên đóng lại. Đầu bên đó không biết đã xảy ra chuyện gì.

Phía bên kia Ngô Hải cũng thôi không nhìn đặng dung nữa mà âm thầm đánh giá xung quanh. Dù có nghi ngờ nhưng cũng đâu có bằng chứng gì. Hơn nữa lão luôn ở đằng sau Đặng Dung lúc ở trong trận. Đặng Dung động chân động tay chẳng nhẽ lão lại không biết. Giờ đây không phải lúc để trở mặt. Nghĩ vậy lão nói:

- Đặng huynh. Hai người kia....

Chương 88: Ngũ hành chân nhân

Một tiếng rách như tiếng xé lụa vang lên. Không gian trước mắt vặn vẹo, rồi một vòng xoáy xuất hiện. Một nhân ảnh chật vật đi ra. Vừa hạ xuống đất không thèm quan tâm đến thương thế của mình, nhân ảnh đã vội vã quay ngoắt lại đánh ra một đạo thần thông nhắm vòng xoáy đánh tới. Trong vòng xoáy mơ hồ vang lên một tiếng gào rú phẫn nộ:

- Ngươi dám.

Thấy người bên trong sắp thoát được ra ngoài. Thân anh này mặc kệ ba bảy hai mươi mốt tế xuất ra hai thanh đao đỏ như máu. Một luồng hỏa quang nhanh chóng lao vào vòng xoáy. Một tiếng ầm rùng rợn vang lên vòng xoáy co nhỏ lại một chút. Thấy có tác dụng thân ảnh này vội vã thúc dục pháp bảo, lại cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm linh huyết, hai thanh đao hấp thụ máu tươi xong thì điên cuồng phóng xuất ra chân hỏa khí thế kinh người. Chỉ thấy vòng xoáy không chịu nổi bắt đầu co nhỏ lại. Một bàn tay từ trong đó thò ra, mang theo một tiếng rít căm phẫn:

- Đồng Mã Kỳ. Dù ta có làm ma cũng không tha cho ngươi.

"Rắc".

Vòng xoáy đã hoàn toàn biến mất. Tiếng thét kia cũng theo đó mà đi. Trên nền đất chỉ còn lại một cánh tay đang không ngừng co giật. Thân ảnh vừa rồi chính là Dương Thanh, hắn vội vã thò tay vào trong người khua khoắng một lúc rồi moi ra một bình đan dược dốc vào miệng, kế đến hắn nhìn cánh tay giờ đây đã nằm bất động dưới đất lạnh nhạt nói:

- Ngươi có phải tu tiên lâu quá đâm ra phát cuồng rồi không. Tu tiên vốn đã nghịch thiên. Dù cho yêu hồn của ngươi hiện về chẳng lẽ ta lại sợ.

Vừa rồi quả là một chân đã bước vào quỷ môn quan. May mà ông trời có mắt, hắn còn giữ lại được cái mạng nhỏ này. Khi ở trong dòng xoáy kia, vô số quái phong tạt đến uy lực kinh người, Hắn nhờ có Hỏa Lân Bào nên miễn cưỡng chống đỡ được. Nhưng Trương Lệ Băng trong luồng quái phong này lại dễ dàng hoạt động. Sở dị có chuyện như vậy vì Trương Lệ Băng có một tấm lệnh bài của Đặng Dung đưa cho. Nhìn sang hắn thị ầm thầm suy tính. Thị nghĩ rất chu toàn. Dù sao kế hoạch ban đầu của thị và Đặng Dung là khi vào được truyền tống trận do ngũ hành thiết lập này. Thì cũng sẽ tìm cách giết chết ba người kia hòng độc chiếm bảo vật. Đó chính là lý do họ tìm toàn là tán tu hoặc người từ nơi xa đến không liên quan gì đến thăng tiên thành để tránh bị hoài nghi. Bổn ý của thị và Đặng Dung là khi qua khỏi Ngũ Hành Truyền Tống Trận này sẽ giết người đoạt bảo. Giết sớm hay giết muộn một chút cũng đâu có gì thay đổi. Hơn nữa trong luồng quái phong này Trương Lệ Băng rõ ràng có lợi thế hơn, lại ỷ vào tu vi mình cao hơn Dương Thanh nên có ý coi thường. Thế là trong vòng xoáy hai người đánh nhau một còn một mất. Có thể nói nếu gặp phải một người khác thì kế hoạch của Trương Lệ Băng đã thành công, nhưng đây lại là Dương Thanh, ngay từ đầu hắn đã phát hiện ra Đặng Dung và Trương Lệ Băng này có ý đồ mờ ám nên luôn ầm thầm đề phòng. Hơn nữa tuy mới Trúc Cơ Trung Kỳ không lâu, nhưng Âm Dương Sinh Tử Quyết của hắn lại cho hắn tốc độ hấp thu linh khí gấp đôi người thường. Vì vậy liền đánh với Trương Lệ Băng không rơi vào hạ phong chút nào. Đến phút cuối cùng, hắn xuất kỳ bất ý phóng ra Âm Phu Ma Châm khiến cho Trương Lệ Băng chật vật lắm mới tránh được. Nàng không ngờ hắn lại có pháp bảo phi châm. Cổ nhân có câu dài một tấc thì mạnh một tấc, ngắn một tấc thì hiểm một tấc. Dù phút cuối dựa vào kinh nghiệm mà tránh khỏi Ma Châm nhưng nàng đã để mất tiên cơ. Nhân cơ hội này Dương Thanh ra khỏi vòng xoay trước chuyển nguy thanh an. Tuy nhiên cũng phải nói lần này nguy hiểm vô cùng. Nếu không có Hỏa Lân bào hắn phải chia linh lực ra vừa chống đỡ quái phong vừa giao đấu thì chắc hẳn dữ nhiều lành ít. Hắn còn đang âm thầm suy tính thì một giọng nói vang lên sau lưng:

- Ra tay rất hiểm độc, quyết đoán. Ha hả, rất có phong phạm của lão phu năm xưa.

Hắn giật mình quay đầu lại chỉ thấy cách hắn khoảng mười trượng trên một liên đài màu vàng kim có một lão già tiên phong đạo cốt đang ngồi ở đó. Lão vuốt râu nhìn hắn chằm chằm. Qua vẻ mặt không đoán được lão có ý tốt hay xấu. Dương Thanh âm thâmg kinh hãi. Lão đã xuất hiện ở đây ngay từ đầu nhưng với tiên thức mạnh gấp rưỡi tu sĩ cùng cấp vậy mà hắn không phát hiện ra. Hơn nữa cảnh giới lão già cao thấp ra sao hắn nhất thời cùng không nhìn được. Điều này đại biểu cho trước mắt chắc hẳn phải là một lão quái vật Ngưng Nguyên Kỳ không thể nghi ngờ. Hắn vội vã cung kính hướng về phía lão già:

- Vãn bối Đồng Mã Kỳ ra mắt tiền bối.

Lão già cất tiếng cười ha hả rồi nói:

- Tiểu hữu không cần sợ hãi. Lão phu xe rách không gian mang các ngươi đến đây không hề có ý xấu. Mà còn mang đến cho các ngươi một hồi đạo cơ duyên.

Dương Thanh nghe lão nói vậy thì nghi hoặc hỏi lại:

- Tiền bối nói mang chúng ta đến đây.

- Đúng vậy. Lão già gật đầu rồi giải thích

- Khi nãy trong truyền tống trận kia lão phu ra tay chậm một bước nên để người khác qua mặt. Đến khi lão phu nhận ra thì chỉ kịp thi triển pháp lực mang người và người kia đến đây. Lão vừa nói vừa chỉ vào cánh tay đứt của Trương Lệ Băng nằm trên mặt đất. Dương Thanh liếc nhìn cánh tay rồi lại hỏi:

- Vậy tiền bối mang ta đến đây không biết có việc gì cần sai bảo.

Lão già kia lại cười ha hả rồi nói:

- Tiểu hữu chớ nặng lời. Lão phu chỉ muốn giao dịch mà thôi. Ngưoi yên tâm trong cuộc giao dịch này ngươi sẽ đạt được cơ duyên rất lớn, hơn nữa nếu ngươi muốn. Lão phu sẽ nhận ngươi làm đệ tử.

Được một lão quái Nguyên Anh kỳ nhận làm đệ tử tuyệt đối là một cơ duyên vô cùng lớn lao. Phải biết rằng nếu có sư phụ như vậy chỉ điểm, việc kết đan chỉ là sớm muộn. Tuy nhiên hắn trên đời này có sóng gió gì mà chưa trải qua không hề thấy lợi mờ mắt, hắn vội vả giả bộ cung kính:

- Điều này quả là phúc khí của vãn bối, nhưng xin tiền bối hãy nói rõ đây là giao dịch gì.

Trong lòng lão quái này âm thầm hừ lạnh một tiếng. Đúng là đồ tiểu bối khốn kiếp, nếu không phải hồn phách ta bị chia lìa ta đã sớm đoạt xá ngươi rồi đâu cần phải ở đây dông dài. Tuy trong lòng tức giận nhưng lão vẫn bất động thanh sắc mà giải đáp cho Dương Thanh.

- Tiểu hữu đã vào được đây, tất biết Ngũ Hành Tông

Dương Thanh gật đầu tỏ vẻ đã biết.

- Lục Xuân Quyền ta chính là Tông Chủ đời thứ ba mươi sáu của môn phái này. Năm xưa ta một thân tuyệt học tung hoành nhân giới tuy không nói là mạnh nhất nhưng cũng tuyệt đối nằm trong mười người mạnh nhất. Lúc đó tu tiên đồng đào ban tặng cho ta đạo hiệu Ngũ Hành Chân Nhân. Công pháp mà ta tu luyện có tên là Luyện Hồn Phân Thân Thuật, công pháp này khi luyện thành có khả năng tạo ra nhiều phân thân giống nhau như tạc...Dương Thanh nghe thế thì vội vã ngắt lời lão:

- tiền bối thứ cho vãn bối nhiều chuyện. Người đã lag cảnh giới Ngưng Nguyên rồi. Tùy tiện tạo ra một cái phận thân, hoặc là tu luyện ra hai nguyên anh chẳng phải hơn sao.

Ngũ Hành chân nhân không hề tức giận mà lại kiên nhẫn giải thích:

- Tiểu hữu có điều không biết. Luyện Hồn Phân Thân Thuật này sau khi ta thành danh rồi mới thu được từ một cổ động. Sau thấy được điểm lợi hại của nó ta mới bắt đầu tu luyện. Phân thân bình thường dù có tự do hoạt động. Có trí nhớ riêng nhưng thỉnh thoảng vẫn cần đồng hóa nếu không chúng sẽ phản chủ. Hơn nữa thần thông cũng kém hơn so với bản thệ và phụ thuộc vào bản thể, nếu bản thể chết phân thần này mất đi hồn phách căn cơ cũng sẽ chết theo. Còn công pháp tu luyện đệcnhij nguyên anh. Trước giờ lão phu còn chưa nghe nói ai luyện được. Nhưng Luyện Hồn Phân Thần Thuật này lại khác biệt khi luyện thành nó nghịch thiên đến nỗi, chia tách hồn phách, tạo ra một phân thân với đầy đủ hồn phách và thân thông của bản thể, hơn nữa lại có thể độc lập tác chiến.

Dương Thanh nghe đến đây không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, đây là công pháp gì mà lại nghịch thiên đến như vậy, như nghĩ ra điều gì hắn vội vã tái mặt. Ngũ Hành Chân Nhân nhìn vẻ mặt của hắn rồi mỉm cười:

- Đồng tiểu hữu nghĩ ra rồi phải không. Với phân thần bình thường chỉ khi dung hợp với bản thể thì mới phát huy được toàn bộ sức mạnh, nhưng luyện hồn phân thân thuật này bất đồng, bản thể và phân thân này có thể nói là giống hệt nhau từ tu vi cho đến công pháp, lúc chiến đấu đối phương sẽ phải cùng một lúc đấu với hai cao thủ.

Dương Thanh càng nghe lão nói mà càng hãi hùng, nếu hắn có công pháp này chẳng phải là sẽ vô địch hay sao. Lục Xuân Quyền không để ý đến gương mặt biến đổi của Dương Thanh mà nói tiếp:

- Năm đó lão phu đã là Ngưng Nguyên Trung Kỳ đỉnh phong chỉ kém một chút so với hậu kỳ mà thôi. Khi tìm thấy công pháp đó lão phu đã mừng rỡ như điên, nếu như có một phân thân nữa cũng là Trung Kỳ Đỉnh Phong như lão phu chẳng phải so với Hậu Kỳ lão phu còn mạnh hơn hay sao.

Kể đến đoạn này, dường như lão nhớ đến một sự kiện đau lòng nào đó. Chỉ thấy vẻ thù hận hiện rõ trên gương mặt lão.

- Nhưng dường như là ý trời, năm đó lão phu chuẩn bị tách hồn thì bị tên nghiệt đồ đánh lén. Đang trong giai đoạn khẩn yếu, nên lão phu đành trơ mắt nhìn thành quả của mình tan thành mấy khói, phân thân mà lão phu đang luyện hóa đã xảy ra sai lầm hắn bị ma hóa, trong lúc nguy cấp ta đành thi triển thần thông chạy vào nơi này, định cứu vãn tình hình, nhưng không có cách nào cứu được. Trong lúc giằng co. Không hiểu thế nào mà hồn phách của ta lại nhập vào thân thể hắn, còn hồn phách của hắn lại nhập vào thân thể ta. Từ lúc đó chúng ta bị giam trong thân thể này, không đi ra được.

Trên đời Dương Thanh đã nghe qua vô số chuyện hoang đường nhưng chuyện này quả thật là không thể nào mà tin nổi, hắn nghĩ mãi cũng chưa hiểu lão này muốn gì.

- Chuyện tiền bối vừa nói không biết có liên quan gì đến giao dịch

- Đương nhiên, do thân thể này không phải của ta, nên ngoài một số thần thông đặc biệt ra, còn lại ta không khác gì một phàm nhân cả. Ta chỉ có thể ngôi ở nơi này. Cũng như hắn chỉ có thể ngồi ở trên kia.

Lão vừa nói vừa chỉ lên đỉnh núi phía trước.

- Chính vì vậy ta muốn đạo hữu hãy mang ta đến bảo tàng. Trong đó có cất giữ Đoạt Phách Đan. Chỉ cần uống vào ta có thể trọng tổ thân thể này. Lúc đó mọi điều ta hứa với tiểu hữu nhất định sẽ thực hiện.

Chương 89: Cung Quảng Hàm

Sau một hồi cò kè thương lượng, Dương Thanh đã đồng ý liên thủ với Lục Xuân Quyền. Tuy nhiên hắn cũng không ngu si đến mức tin vào việc lão sẽ nhận hắn làm đồ đệ, hay kế thừa y bát. Hắn và lão bây giờ chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Bất quá hắn không muốn gặp rắc rối với lão già này. Tuy nói lão đã mất hầu hết thần thông. Nhưng với tiên thức mạnh như hắn mà không phát hiện ra lão thì chắc chắn lão còn lưu lại hậu chiêu. Vừa nãy mà hắn cự tuyệt lão thì rất có thể giờ này đã hồn du địa phủ. Hơn nữa lão đã là chủ nhân nơi này tất có phương pháp vượt qua cấm chế cùng pháp trận, hắn càng đỡ một phen nguy hiểm. Đến lúc đó huơu chết về tay ai vẫn còn chưa biết được. Chỉ biết giờ đây hắn đang bao bọc lão trong một màn thanh quang cả hai vun vút phóng đi trong bí địa. Bên này hắn toan tính thì bên kia Ngũ Hành Chân Nhân cũng âm thầm cười lạnh " tiểu tử ngoan ngoãn. Chỉ cần ngươi đưa được lão phu đến được chỗ Đoạt Phách Đan, ta nhất định sẽ niệm tình ngươi có công mà cho ngươi tiến nhập luân hồi, hả hả".

Trong lúc này ở trên đỉnh núi kia, ba người Đặng Dung cũng chấp nhận cùng lão phân thần Hắc Sát kia giao dịch. Phân thần của Ngũ Hành Chân Nhân này cũng kể ra một câu truyện có phần lâm ly bi đát hơn cả truyện mà Dương Thanh nghe được. Cuối cùng sau khi hứa nhận cả ba làm để tử nhập thất, lão còn hào phóng ban cho Minh Đạo Hồng một viên Hồi Nguyên Đan, chớp mắt thương thế đã gần như khỏi hẳn. Có câu thấy lợi mờ mắt, rất nhanh ba người kia đã quyết định đưa lão đến tàng bảo các. Hắc Sát đạt được mục đích thì cũng âm thầm cười lạnh.

- Hừ bản tọa sẽ tạ ơn các ngươi vô cùng hậu hĩ. Ha ha ha

Ánh mắt lão liếc nhìn bọn Đặng Dung như thể bọn họ đã là ba cái xác không hồn.

Lại nói đúng như Dương Thanh nghĩ. Lão già Ngũ Hành Chân Nhân này không hổ là địa đầu xà nơi này, những nơi nào có cấm chế hoặc trận pháp lão đều nhất nhất chỉ ra, khiến cho hành trình vô cùng thuận lợi. Chỉ mất nữa ngày hai người đã đứng trước một tổ hợp cung điện khổng lồ, dùng từ khổng lồ còn chưa miêu tả hết sự hùng vĩ của nó. Đủ biết năm xưa Ngũ Hành Tông quả thật vô cùng cường đại. Chỉ thấy riêng Thần Vũ Môn trước mắt này Nơi nơi đều trạm khắc rồng phượng, lân giác. Mái lợp ngói lưu ly vàng khí thế tỏa ra thật là sâm nghiêm vô thượng. Thấy hắn trợn mắt há mồm Ngũ Hành Chân Nhân không khỏi cười ha hả:

- Chớ nói tiểu hữu. Ngay cả lão phu năm đó lần đầu được gia sư dẫn vào đây cũng phải một phen líu lưỡi. Nơi bế quan tu luyện của Tông Chủ và ba thái thượng trưởng lão đâu phải tầm thường.

Nhìn ngang nhìn ngửa một hồi cuối cùng lão và hắn đi vào Thần Vũ Môn. Bước trên cái sân rộng hàng trăm trượng hắn không khỏi thầm tặc lưỡi. Năm xưa hắn được diện kiến qua Cung Quỳnh Dao trên Cô Sơn Tiên Đảo. Tuy đã thập phần hoa lệ, nhưng cũng không thể so với nơi này. Vừa đi lão vừa giải thích như thể tăng thêm lòng tin của hắn thì ra quần thể kiến trúc này có tên là Cung Quảng Hàm gồm hơn hai trăm ngôi điện lớn nhỏ và 6666 phòng. Trong đó Quang Minh cung là nơi bế quan của Tông Chủ Các Đời. Điện Dưỡng Tâm, Điện Linh Tiêu và Điện Vũ Anh là nơi bế quan của ba Thái Thượng Trưởng Lão. Các phòng còn lại chính là để ban thưởng cho những đệ tử thiên tư vô cùng xuất sắc và những người lập được đại công. Rồi lão cảm khái thở dài.

Đến đời lão phu nơi này vẫn vô cùng nhộn nhịp, vậy mà không ngờ có mấy ngàn năm. Bọn tiểu bối lại để cho cơ nghiệp vạn năm tan nát, cũng may thù nhân còn chưa biết đến nơi này. Lão còn đang thở ngắn than dài thì một giọng cười lạnh như băng đã từ xa vọng tới:

- Hừ. Thân mình còn lo chưa xong mà lại hồi tưởng chuyện xưa ư. Thương hải tang điền. Đâu có gì là trường tồn mãi mãi.

Lam quang lấp lóe rồi hiện ra một đám bốn người ba người dương thanh liếc mắt đã nhận ra, đó chính là Bọn Đặng Dung, Ngô Hải cùng đạo lữ của lão Minh Đạo Hồng. Còn người đi cùng khi nhìn đến hắn không khỏi kinh hoàng biến sắc, ngoại trừ màu áo và bông sen dưới chân màu đen. Còn lại lão già này đến cả khi chất cũng giơng ngũ hành chân nhân như đúc. Chẳng lẽ đây lại là phân thân của lão.
Vừa thấy lão già áo đen kia. Ngũ Hành Chân Nhân hướng ánh mắt nhìn bọn họ thần sắc đột nhiên trở nên âm hàn. Đôi mắt lão trợn trừng lộ rõ hânn ý không cần che dấu. Lão hừ một tiếng rồi trực tiếp nói:

- Ngươi bất quá năm đó chỉ là một phân hồn của bản nhân, vậy mà lại dám ở đây khua môi mua mép. Ngươi cứ đợi xem lát nữa ta thu thập ngươi thế nào.

- Ha ha. Lục lão nhi chuyênn năm đó chỉ trách ngươi có mắt như mù mà thu nhân một tên khi sư diệt tổ, nào có thể trách bản ma tôn ta đây, ta với ngươi giống hệt nhau, ta nghĩ ngươi là phân hồn của ta thì đúng hơn. Lát nữa vào được tàng bảo các rồi ngươi hãy ngoan ngoan để cho bản ma tôn giúp ngươi tiến nhập luân hồi." Thần sắc Hắc Sát Ma Tôn lạnh nhạt nói. "Ngươi muốn giúp ta tiến nhập luân hồi. Khẩu khí thật lớn. Chỉ là một phân hồn mà cũng muốn thực hiện điều đó đối với bản nhân sao!"

Ngũ Hành Chân Nhân đã thống hận đến cực điểm, không phải còn phải giữ mình để đi vào trong này thì lão đã lao đến thôn phệ tên kia rồi. Phía bên kia Hắc Sát Ma Tôn cũng nghĩ y như vậy. Dù sao hai lão hành động không được thuận tiện. Tốt nhất là đợi vào được bên trong hãy đôngn thủ giết người rồi phân tranh cũng không muộn. Nhất thời hai lão gườm gườm nhìn nhau đến tóe lửa. Bọn Dương Thanh và Đặng Dung ở bên cạnh không nói gì. Ai cũng có những tính toán cho riêng mình. Đều chờ mong hai lão này lưỡng bại câu thương để mình làm ngư ông đắc lợi. Sau một lát thù địch nhìn nhau có vẻ như Hắc Sát Ma Tôn đã nhận ra ý đồ của bọn Dương Thanh, chỉ thấy lão cười khẩy rồi hướng về Ngũ Hành Chân Nhân nói lớn:

- Lục lão nhỉ. Ta với lão dù sao cũng cùng một cơ thể sinh ra. Có thể nói còn hơn huynh đệ ruột thịt. Ở ngoài này phân tranh cũng không có ích gì. Ta đề nghị cùng tiến vào. Chỉ cần vào được tàng bảo các rồi. Lúc đó phân tranh cũng không muộn.

Ngũ Hành Chân Nhân suy nghĩ một lát, bản thân lão bị giam ở đây mấy ngàn năm, nhưng trước kia cũng là tông chủ một phái, rất nhanh đã nhận ra ý đồ của bọn Dương Thanh, tên Hắc Sát này không ngờ sau ngàn năm, cũng có chút tâm cơ. Nghĩ đoạn lão thu lại ánh mắt thù địch rồi nói:- Lời ngươi nói chính hợp ý của lão phu. Nhưng cùng đi với ngươi thì thứ cho lão phu không thể bồi tiếp.

- Ngươi.. Hắc Sát Ma Tôn trầm giọng nói.

- Hừ. Bản nhân không quen đi cùng kẻ thù. Lát nữa ai đến Tàng bảo các trước thì đan dược sẽ là của người đó.

Hắc Sát Ma Tôn này chính là kế thừa toàn bộ từ hắn. Nên việc có đan dược này cũng không cần phải giấu diếm gì, nghe Ngũ Hành Chân Nhân nói thế. Hắc Sát Ma Tôn cười nhạt:

- Hắc, Hắc được lắm, bản ma tôn lúc đó sẽ từ từ luyện hóa hồn phách của ngươi.

- Hắc Sát. Ngươi chớ vội khua môi múa mép, cứ đợi đến lúc đó xem sao cho biết.

Dứt lời lão quay sang ôn hòa nói với Dương Thanh:

- Dương tiểu hữu, chúng ta mau tiến vào thôi, trong đó có không ít chỗ tốt cho ngươi.

Dương Thanh gật đầu rồi phất tay, điều khiển quang tráo mang theo ngũ hành chân nhân đi qua hai cái sân gạch rồi tiến đến Quang Minh Cung ở cuối đường.

Chương 90: Sơ nhập hỏa đạo

Hai nhóm người một trước một sau tiến vào cung Quang Minh. Chỉ thấy trong này trang trí vô cùng tinh mỹ, nơi nơi đều dùng, vàng bạc châu báu, thủy tinh mà tạo thành. Trên trần cung điện là chín con chân long được đúc từ huyền thiết uốn lượn vô cùng đẹp mắt, mỗi con đều ngậm một viên dạ minh châu chiếu sáng, trên mười cây cột chống đỡ cũng đều điêu khắc tứ linh sống động vô cùng, ở giữa sàn cung điện là một cái đài đá, trên đó có khắc một truyền tống trận cỡ trung bình, Dương Thanh chú ý nhìn vào đó, không hề thấy có hốc đặt tinh thạch, khẳng định đây là là một Ngũ Hành truyền tống trận độc môn của Ngũ Hành Tông. Hắc Sát Ma Tôn liếc nhìn xung quanh rồi chỉ tay đánh ra một đạo pháp quyết, vài tiếng ông ông vang lên từ trong người lão ngũ hành lonh khí xuất ra bao phủ trận pháp. Tuy chưa được tinh thuần nhưng đã hơn xa, pháp bảo của năm người Dương Thanh hợp lực khi nãy. Truyền tống trận này nhân đủ năng lượng thì lập tức sáng lên phát ra hào quang chói mắt. Cả bọn nhìn nhau một lát rồi cùng bước vào đó trong nháy mắt liền biến mất.

Trong một nơi biệt lập một truyền tống trận cổ xưa sáng lên, rồi sau đó có sáu người xuất hiện. Họ hiện tại đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn, xung quanh núi non trùng điệp, năm hướng khác nhau liền có năm con đường lớn. Ở đầu mỗi con đường chính là ký hiệu kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

- Đây là nơi đâu, Ngô Hải ngó quanh rồi hỏi.

Hắc Sát Ma Tôn lành lạnh trả lời:

- Đây mới chính thức tiến vào mảnh đất thần bí.

- Sao, chẳng lẽ ở trên kia không phải.

Đặng Dung kinh hãi thốt lên.

Có lẽ bị tiếng hét của Đặng Dung làm cho giật mình. Ngũ Hành Chân Nhân khó chịu nói:

- Có gì mà ngạc nhiên, Ngũ Hành Tông chúng ta truyền thừa vô cùng xa xưa, bên trên kia bất quá chỉ là che mắt mà thôi, dưới này mới chính xác là nơi cất dấu thiên tài địa bảo. Tuy nhiên muốn đến được tàng bảo đồ phải trải qua một thử thách cuối cùng.

- Thử thách cuối cùng.; Dương Thanh khẽ nói.

Hắc Sát Ma Tôn cười lạnh:

- Đúng vậy. Năm con đường này lần lượt là Kim đạo, mộc đạo, thủy đạo... cho đến Thổ đạo. Mỗi nơi có một thuộc tính, chỉ cần trong ba ngày có thể đi qua liền an toàn tiến nhập nơi đây.

- Còn nếu không thì sao thưa tiền bối.- Minh Đạo Hồng run run hỏi.

- Còn làm sao nữa. Tất nhiên là hồn du địa phủ.

Hắc Sát Ma Tôn trực tiếp nói. Rồi lão quay sang hỏi Ngũ Hành Chân Nhân bằng một giọng khiêu khích không hề che giấu.

- Ngươi tính đi đường nào, bản ma tôn cũng chưa muốn ngươi chết sớm, hắc hắc.

Ngũ Hành Chân Nhân vẫn điềm tĩnh trả lời,

- Hừ. Không cần ngươi lo. Hãy cố mà giữ cái mạng của ngươi để cho ta thôn phệ.

- Ha ha. Được lắm, Lục lão nhi. Bản ma tôn đợi ngươi trong đó.

Dứt lời lão hướng về Đặng Dung truyền âm mấy câu, cả bọn bốn người tiến về Mộc đạo rồi biến mất.

Quảng trường này chỉ còn lại Dương Thanh và Ngũ Hành chân nhân. Hắn hỏi:- Tiền bối, chúng ta nên đi lối nào.

Ngũ Hành Chân Nhân chỉ vào Hỏa đạo rồi nói:

- Năm xưa bản nhân từng đi qua đây, cũng có một chút quen thuộc, chúng ta đi lối đó.

Dương Thanh gật đầu. Giờ đây đã quyết định thì không nên hối hận, hắn mang theo Lục Xuân Quyền tiến vào Hỏa đạo. Vừa mới đi vào con đường này một đoạn cảnh vật đã thay đổi rõ rệt, từng luồng gió nóng bức vô cùng thổi tạt vào mặt hắn, cỏ cây hai bên đường dưới sức nóng đều héo úa. Hắn càng đi vào càng cảm thấy sức nóng ở đây thật kinh người, hỏa phong cuồn cuộn thổi tới, khiến tầng phòng hộ của hắn lung lay như sắp vỡ. Hắm vỗi vã khuếch trương linh lực rồi cắn răng bước tiếp. Ngũ Hành Chân Nhân chớp mắt nhìn về phía trước rồi nói:

- Đồng tiểu hữu cố gắng tri trì. Chỉ một quãng nữa là có thể vượt qua.

- Hừ.

Hắn không trả lời mà truyền linh lực vào hỏa lân bào. Tức thời áo choàng sau lưng hắn tung bay phần phật. Đem linh lực hộ vệ toàn thân. Hắn điểm nhẹ chân xuống lướt đi trong không khí. Chừng một canh giờ sau hắn xuất hiện tại một hạp cốc rộng chừng ngạn trượng, cỏ cây hoa lá chi đến cả bầu trời, đều là một vùng đỏ như lửa. Cách xa phía trước hắn là một ngọn núi lớn. Có một di tích bằng đá đổ nát ăn sâu vào lòng núi. Ngũ Hành Chân Nhân mở miệng chậm rãi giới thiệu:

- Đây là chân hỏa thần sơn. Vượt qua đây chúng ta sẽ tiến tới tàng bảo các.

Dương Thanh liếm mép. Âm trầm nhìn vào cánh cửa đá đen ngòm ở chân núi. Hồi lâu hắn cất giọng lạnh nhạt hỏi:

- Trong đó có nguy hiểm gì, xin tiền bối đừng dấu giếm.

Ngũ hành chân nhân cũng đưa mắt về phía đó rồi nói:

- trong đó có khá nhiều yêu thú hệ hỏa cấp 2. Tuy cảnh giới không cao nhưng lại thích đi theo bầy đàn khá khó chịu, nhưng với cảnh giới của tiểu hữu, miễn cưỡng có thể qua được. Lại thêm có ta trợ giúp đi qua cũng không khó khăn gì.- Được, lần này vãn bối đặt cược ván này.

Vừa nói dứt lời hắn đang mang theo Ngũ Hành Chân nhân tiến nhập vào lòng núi.

Trong khí đó ở Mộc đạo. Bọn bốn người Đặng Dung và Hắc Sát Ma Tôn đang đứng trước một cái đầu quái thú hệ mộc, tuy nó đã chết nhưng cũng không ai có cảm giác vui mừng. Từ khi họ tiến vào Mộc đạo đến giờ yêu thú cấp thấp thì không kể, con này đã là con yêu thú cấp cao thứ tư mà họ gặp. Đặng Dung nhăn mày hướng về Hắc Sát Ma Tôn cung kính lên tiếng:.

- Hắc sát tiền bối. Yêu thú ở đây quá đông sợ là chúng ta khó mà đi được.

- Hừ. Chỉ là mấy con thú nhỏ mà thôi. Có gì đáng nói. Tuy đông nhưng cảnh giới không cao. Chỉ cần chúng ta đi qua Lâm Địa này. Bản ma tôn lấy được Đoạt Phách Đan, nhất định không thiếu chỗ tốt cho các ngươi.

Đặng Dung nghe vậy thì cũng âm thầm suy tính: quái thú tuy đúng là đông thật, nhưng cảnh giới không có gì đáng nói. Ngay như con yêu thú trước mắt họ đây chẳng qua cũng chỉ là cấp hai đỉnh phong. Mà Đặng Dụng tin rằng với sự liên thủ của ba người họ. Chỉ cần không gặp quái vật cấp năm. Còn lại dù đánh không được bỏ chạy là hoàn toàn có thể. Hơn nữa lần này tuy hung hiểm nhưng lợi ích đạt được có thể nói là nhiều vô cùng. Phía bên kia phu thê Ngô Hải cũng có ý nghĩ như vậy, sau vài giây suy nghĩ. Cuối cùng Đặng Dung nói:

- Tiền bối dậy rất phải. Chúng ta có lẽ nên tiếp tục lên đường. Sau này bọn vãn bố còn cần người chiếu cố thêm.

Thấy đã lung lạc được bọn này tiếp tục mang lão theo vào trong. Hắc Sát Ma Tôn trong lòng vui mừng nhưng bên ngoài vẫn bất động thanh sắc. Lão gật đầu rồi bảo.

- Cái đó là đương nhiên. Ba người ta đã hứa nhận làm đệ tử tất nhiên đối với các ngươi sẽ chua toàn. Chỉ cần có Đoạt Phách Đan, trọng tổ lại hồn phách. Bản Ma Tôn sẽ cho các ngưoi chỗ tốt mà các ngươi có nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Sau một hồi hứa hẹn ủy lạo. Cuối cùng ba người vui vẻ mang theo Hắc Sát Ma Tôn tiếp tục tiến sâu vào Lâm Địa.

Hỏa Đạo.

Giờ đây Dương Thanh đang đứng trước một con quái thú vô cùng kì lạ. Toàn thân nó ngập trong biển lửa. Thân hình của nó như con thằn lằn. Nhưng lại không lồ vô cùng. Trên lưng nó là một đôi cánh lớn tỏa ra hỏa khí hừng hực. Từ đầu cho trên chót đuôi của nó là vô số gai nhọn. Nó đang hướng ánh mắt thèm thuồng về phía hai người. Ngũ Hành Chân Nhân trực tiếp lên tiếng:

- Đồng tiểu hữu. Đây là yêu thú Cự Hỏa, vào thời kì toàn thịnh lão phu chỉ dùng một ngón tay cũng diệt sát được. Tiếc là ta đã bán thân bất toại. Một thán thần thông măt gâng hết. Không thể di chuyển. Phải nhờ đạo hữu vậy.

Dương Thanh liếc nhìn Cự Hỏa. Toàn thân nó đều được bọc trong lửa vô cùng khó chơi. Hơn nữa vừa nhìn qua. Hắn đã phát hiện ra cái đuôi đầy gai nhọn của con Cự Hỏa này chính là như một món pháp bảo đỉnh cấp. Dạng quái thú như này, chính là lần đầu tiên hắn gặp. Tuy nó chỉ là cấp hai, nếu tính theo nhân tộc cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ như hắn. Nhưng toàn thân yêu thú đâu phải tầm thường, cơ hồ vô cùng cứng rắn, kim cương bất hoại. Hơn nữa nhìn qua cũng biết nó đã sống hàng ngàn năm luận về độ tinh thuần pháp lực. Dương Thanh hắn có xách hài chạy theo cũng không kịp.

Như nhận ra sự lo lắng của hắn Ngũ Hành Chân nhân lên tiếng:

- Đồng tiểu hữu không cần lo lắng. Tuy nó khá mạnh, nhưng không có thần thông đặc biệt gì, chỉ có thể thao túng viêm hkar mà thôi. Không khó để diệt sát.

Dương Thanh thầm hừ lạnh trọng lòng. Không có thần thông gì, chỉ có thể điều khiển viêm hỏa. Lão nói cũng hay nhỉ. Nguyên một cái hỏa thần thông tinh thuần đó chưa chắc hắn đã chống được. Nhưng may cho lão hay chính là may cho hắn. Năm xưa trong lúc hồ đồ ở Cửu Khúc Huỳnh Hà đã may mắn thu được xác của Xích Diệm Hỏa Lân. Thần thú thời viễn cổ, hỏa lực của nó so với con cự hỏa này thì tinh thuần hơn không biết bao nhiêu lần. Dùng Vô Cực Đao chắc hẳn là có thể giết được nó. Hơn nữa hắn còn Hỏa Lân Bào đang mặc trên người, có nó thì chắc chắn bách hỏa bất xâm. Nhưng nói gì thì nói. Nếu còn đường khác hắn cũng không nguyện ý trêu trọc con yêu thú này. Nhưng đáng tiếc muôna đi tiếp thì đúng là phải vượt qua con Cự Hỏa này không còn cách nào khác. Hắn vừa lôi Vô Cực Đao ra vừa âm thầm nguyền rủa lão tổ tông của Ngũ Hành Môn. Trong bảo tàng của lão cất giấu cái thứ quái dị gì. Mà lão bày ra tầng tầng lớp lớp bảo hộ. Lát nữa vào được hắn phải hảo hảo thu hoạch một phen. Hắc hắc. Trong khi hắn còn đang ảo tưởng thì Cự Hỏa đã rống lên một tiếng. Có vẻ như nó đã hết kiên nhẫn. Nó vỗ mạnh đôi cánh bay vút lên không há miệng phun ra năm đạo hỏa diễm chia ra đánh vào toàn thân của hắn.

- Úy. Con yêu thú này có chút ta môn.

Thấy nó tấn công hắn không dám chậm trễ lập tức niệm pháp chú. Vô cực đạo lập tức bay ra đấu với năm luồng hỏa diễm. Từ Vô Cực Đạo một màn hỏa võng vô cùng hùng mạnh rít gào tiến ra. Chớp mắt hai luồng lửa va vào nhau bắt đầu điên cuồng thôn phệ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau