DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Mảnh đất thần bí

Một canh giờ sau Dương Thanh chào hai người Ngô Hải và Minh Đạo Hồng rồi tiến về động phủ của mình. Nhìn theo bóng lưng của gã Minh Đạo Hồng nói:

- Gã Đồng Mã Kỳ này tâm cơ rất sâu chúng ta quyết không thể xem thường.

Ngô Hải gật đầu:

- Hiền thê nói đúng. Tuy rằng đã đạt được hiệp nghị với hắn nhưng trong mảnh đất đó vẫn nên cẩn thận. Những gì chúng ta hứa hẹn với hắn thì Đặng Dung cũng có thể.

Dương Thanh tiến vào. Sau khi phong bế động phủ thì chậm rãi ngồi xuống. Hắn cười lạnh:

- Còn chưa bắt đầu vào mà các ngươi đã tính kế lẫn nhau như vậy.

Hắn âm thầm suy tính một chút: Đặng Dung và Trương Lệ Băng là một phái, Hai người Ngô Hải và Minh Đạo Hồng là một phái, chỉ có hắn là thân cô thế cố, nguy hiểm trùng trùng, nhưng hắn tin với tâm cơ của mình chắc chắn lần này sẽ có thi hoạch. Hắn nhắm hai mắt lại chậm rãi thổ nạp đưa bản thân vào trạng thái đỉnh phong, chờ đợi tin tức từ Đặng Dung.

Ba ngày sau hắn ra khỏi Thăng Tiên Thành bay vùn vụt về phương bắc, ba ngày trước Đặng Dung đã cho hắn biết địa đểm của sơn môn Ngũ Hành Tông năm xưa. Giờ đây hắn đang trên đường đến đó. Từ trên cao nhìn xuống tòa sơn môn này là một dãy núi chạy dài theo hình chữ chi gồm mười tám ngọn chủ phong. Nhìn thế này có thể lờ mờ suy đoán rằng năm xưa nơi này đã từng huy hoàng như thế nào. Hắn đáp xuống nơi ước định đây là một thung lũng rộng lớn nằm giữa ba quả núi, khắp thung lũng chỉ thấy toàn là cỏ dại khôg có một cây nào cao quá đầu gối. Cỏ ở đây nở ra một loại hoa nhỏ như cúc áo có màu tím nhạt. Hắn là người đến đầu tiên đến nơi này. Sau khi quan sát kỹ càng nơi này hắn liền ngồi xuống nhắm mắt chậm rãi thổ nạp.

Một khắc sau, có hai thân ảnh lướt tới, đi đầu là Đặng Dung theo phía sau là Trương Lệ Băng, hai người đáp xuống một tảng đá lớn đối diện hắn. Đặng Dung cười ha hả ôm quyền nói:

- Đồng đạo hữu đến thật sớm.

Dương Thanh cũng ôm quyền khách khí đáp lại:

- Dù sao ta cũng không có việc gì, đến sớm một chút cũng tốt.

Chào hỏi xong, hai người Đặng Dung và Trương Lệ Băng cũng không nói gì mà ngồi xuống giỗng như Dương Thanh nhắm mắt dưỡng thần, chừng nửa canh giờ sau lại có hai bóng người nữa ầm ầm lao tới, người chưa đến, một giọng cười cuồng ngạo đã vang vọng khắp nơi:

Ba vị đạo hữu, vợ chồng lão đến muộn, xin các vị bỏ qua, bỏ qua.

Thân người vừa đáp xuống Ngô Hải đã ôm quyền hướng về phía bọn Dương Thanh nói lớn:

- Trên đường lão phu có chút việc, cho nên chậm trễ một chút.

Đặng Dung cười lớn:- Ha ha ha, không sao, Ngô huynh chớ để trong lòng, bây giờ người đã đến đủ, có phải hay không chúng ta nên tiến vào bí địa.

Bốn người bọn Dương Thanh đều nói:

- Mời Đặng huynh

- Tất thảy do Đặng huynh làm chủ.

Đặng Dung gật đầu đứng dậy, đưa mọi người đi đến một góc khuất nhất của thung lũng này rồi chỉ vào khoảng không trước mặt nói với bọn hắn:

- Đây chính là cửa vào, năm xưa cao thủ trong tông có đủ ngũ hành nên mở ra không tốn chút khó khăn, giờ đây ta muốn mở còn phải nhờ các đạo hữu giúp sức.

Bọn Dương Thanh nghe lão nói vậy thì gật đầu xem như đã hiểu. Đặng Dung đứng trước phong ấn lẩm nhẩm niệm chú ngữ. Chỉ thấy phong ấn theo lời chú của lão lẩm nhẩm lập tức vặn vẹo tạo thành một chiếc cửa hư ảo, Đặng Dung cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu phủ lên phong ấn, đợi khi phong ấn đã hấp thụ đủ máu tươi chuyển thành màu tím, cái cửa từ hư ảo đã thực chất hơn bao giờ hết, chỉ thấy lão lẩm nhẩm niệm:

- Dùng máu của ta gọi về chủ hồn trông coi phong ấn.

Một tiếng rít phát ra từ không trung cái mặt quỷ vẽ trên cánh cửa lập tức chuyển động, hóa hình thành một u hồn trong suốt, nó không ngừng cô đọng lại cho tới khi hóa thành một đạo nhân mặc cẩm bảo, đầu đội mão hoàng long, đạo nhân này sau khi hiện ra thì nhìn quanh một lượt rồi tập trung ánh mắt vào Đặng Dung, hiển nhiên là đã nhânn ra người kêu gọi. U hồn đạo nhân này âm trầm nói:

- Lệnh bài.Đặng Dung không chút nào vội vã, xuất từ trong không khí ra năm chiếc lệnh bài làm từ bạch ngọc đưa cho đạo nhân nọ, đạo nhân xem xong thì lập tức vứt năm chiếc lệnh bài vào cánh cửa, từ cánh cửa đó tỏa ra hào quang chói mắt rồi từ trên cánh cửa một vòng xoáy hiện ra. U hồn quay lại chậm rãi nói:

Vào đi

Sau khi tiến vào trong vòng xoáy đó, nó lập tức khép lại bằng một phương pháp vô cùng kì dị truyền tống bọn Dương Thanh đi. trong nháy mắt hắn có cảm giác đã đi hàng ngàn dặm. Khi hắn xuất hiện trở lại thì đã ở trong một nơi vô cùng kì lạ cho dù là tản tiên thức ra cũng chỉ được một nửa so với lúc đầu, xung quanh chỗ bọn hắn đang đứng bất ngờ lại là một cánh rừng âm u, cây cối ở đây vô cùng kỳ lạ, cách khoảng một ngàn trượng về phía trước là một vách núi cao như không nhìn thấy điểm tận cùng, một dòng thác uốn lượn từ trên đó đổ xuống, ngay phía trước mặt bọn hắn là một cái đình nhỏ. Bọn hắn liền bước vào bắt đầu quan sát. Trương Lệ Băng đưa tay sờ sờ mây cái cây kỳ dị kia rồi hỏi Đặng Dung:

- Đặng huynh đây là mảnh đất thần bí mà ngươi nói.

- Đúng vậy.

Đặng Dung chỉ tay về phía vách núi kia rồi nói tiếp

- Qua khỏi vách núi kia chính là nơi thí luyện năm xưa của Ngũ Hành Tông chúng ta, tiếp tục đi nữa thì sẽ đến bảo tàng, nơi lão tổ năm xưa cất giấu mọi thứ quý giá của tông phái.

Dương Thanh không nói gì mà âm thầm đánh giá khu rừng này, theo hắn thấy khu rừng này, vô cùng kì lạ. Sau nhiều năm ở trên âm hồn đảo và cửu khúc huỳnh hà, hắn đối với cây cối, thổ mộc, quái thạch có một sự lịch duyệt hơn người. Theo như hắn cảm nhận thì vừa rồi không ngờ thực vật ở đây đều tỏa ra khí tức của yêu thú, chứ không phải chỉ là cây cối bình thước, hơn nữa hắn luôn có cảm giác, nơi này có người đưa mắt theo dõi bọn hắn từ trên cao, khiến hắn không thấy thoải mái chút nào. Đúng lúc này Đặng Dung lại lên tiếng,:

- Các vị đạo hữu. Đặng mỗ cũng không nhiều lời nữa. Qua khỏi vách đá kia chính là bước chân vào nơi thí luyện có tất cả ba tầng, tu vi như chúng ta vượt qua dễ dàng thôi. Nhưng sau đó là tiến vào vùng đất mà chỉ có cao thủ Ngưng Nguyên kỳ mới có thể thông hành trót lọt, phải hết sức cận thận, nhất là cuối cùng còn phải đối mặt với Ngũ Hành Đại Trận. Mong các vị đạo hữu để tâm.

Lão nói xong thì tiến về phía trước theo sau lão là đôi đạo lữ kia, cuối cùng chỉ còn hắn và Trương Lệ Băng, nàng nhìn hắn rồi nói:

- Mời Đồng đạo hữu đi trước.

Dương Thanh không nói gì mà khẽ gật đầu cất bước. Theo hắn thấy thì Trương Lệ Băng này cố tình đi sau cùng giám sát bọn hắn giúp cho Đặng Dung ở phía trước, nhưng hắn mặc kệ, vừa đi vừa truyền âm nói chuyện với nàng vô cùng vui vẻ. Với tốc độ của năm người chỉ một lát sau đã tiến đến chân dãy núi.

lúc này Đặng Dung bước tới trước một bước cắn đầu lưỡi phun một ngụm máu vào cấm pháp phía trước lầm bầm nói:

- Nhân danh tông chủ Ngũ Hành Tông mở ra cấm pháp vào thí luyện.

Chỉ thấy từng tiếng rắc rắc vang lên, một khung cảnh vô cùng bá đạo hiện ra. Dưới sự hoạt động của cấm pháp không ngờ, dãy núi tách làm hai nửa để lộ ra một lối đi rộng rãi lát đá dài hàng ngàn trượng xuyện qua dãy núi.

Chương 82: Huyết hồn lộ

Sau khi dãy núi tách ra để lộ con đường này Đặng Dung liền xốc lại tinh thần rồi nói:

- Chúng ta bắt đầu vào thôi. Nơi thí luyện này lập ra cho tu sĩ luyện khí. cửa ải đầu tiên này tên là Huyết Hồn lộ. Nhiều năm trước khi ta còn luyện khí, mới đi được vài trăm trượng thì đã không chịu nổi nữa.

Hắn chậm rãi nói, như thể nói với chính mình, như thể đang hồi tưởng lại, chuyện cũ năm xưa. Thần sắc Đặng Dung ngập tràn cô độc:

- Nhiều năm qua pháp thuật tạo thành nơi này đã yếu đi nhiều, lấy năm người chúng ta liên thủ chắc chắn qua được,

Lão dừng lại một lát như để thở lấy hơi rồi nói tiếp.

- Các đạo hữu yên tâm, trong ba cửa ải thí luyện này, dù bị giết chết cũng chỉ hư ảo, nếu chẳng may bị giết, thân thể sẽ bị truyền tống ra ngoài. Chỉ có khi đi vào vùng đất hư vô sau ba cửa ải nơi đó mới thật sự nguy hiểm. Lão dứt lời rồi xuất ra pháp bảo cầm nơi tay dẫm lên Huyết Hồn Lộ chính thức tiến vào, đi qua khỏi hai mươi trượng vẫn an toàn không có dị tượng xảy ra. Dương Thanh âm thầm đánh giá. Nơi này vô cùng kỳ lạ. Thực vật nơi đấy không ngờ có sức sống, có linh trí riêng..

Hắn còn đang nghĩ thì chợt có hai tiếng rít gào vang lên. Phía trước bọn chúng xuất hiện biến đổi. Chỉ thấy hai bên vách núi vô số những bụi hoa, điên cuồng động đậy. Tiếng rít gào chính là từ đây phát ra. Mấy bụi hoa này lập tức nhô lên khỏi mắt đất, huyễn hóa ra một chân thân kì dị, trên đầu chúng là bụi hoa đỏ kia. Đầu rễ trên bụi hoa này đều biến thành đao kiếm vô cùng sắc bén. Dưới bụi hoa là một cái đầu như đầu chuột với cái mõm dài. Hai chân trước của chúng rất ngắn, chân bên phải có đeo một tấm khiên nhỏ chân bên trái lộ ra móng vuốt dài năm tấc, chân thân vừa xuất hiện chúng đã điên cuồng rít gào lao đến. Đặng Dung mặt không đổi sắc bảo mọi người:

- Các vị không cần lo lắng đây là Lương Mộc Thú, chỉ có tu vi như luyện khí kỳ cấp ba.Một con Lương Mộc thú toàn thân màu vàng tiến về phía Dương Thanh rít lên từng tiếng, những sợi rễ cây sắc bén kia vung vẩy không theo một quy tắc nào cả, nhắm vào ngực hắn lão tới, chỉ tương đương với luyện khí cấp ba. Muốn giết quá dễ dàng, nhưng Dương Thanh không vội. Đây là lâng đầu tiên từ khi tu tiên, hắn được tiếp xúc với mấy thứ này, hiển nhiên là vô cùng hứng thú, sau một vài giây bị Lương Mộc Thú tấn công hắn trong lòng không khỏi dâng lên niềm kính phục với người tạo ra nơi này. Chỉ biết con Lương Mộc Thú dung hợp với cái cây quỷ dị kia mỗi một lần tấn công đều có dấu hiệu báo trước để đối phương có thể biết mà chống đỡ hoặc né tránh. Đây là một điểm xảo diệu của vị tổ tông sáng lập Ngũ Hành Tông năm xưa. Năm đó khi tạo ra nơi này. Lão đã nghĩ đến tài bồi cho bọn để tử đi ra từ chiến đấu, nhưng lại sợ nếu quá khốc liệt ngay cả đệ tử có thiên tư cũng không thể tồn tại. Nên lão đã nghĩ ra cách dung hợp giữa thực vật và động vật này. Lại thi triển thần thông xóa đi thần thông nguyên bản của con thú, khiến nó chỉ đánh ra một số loại thần thông được lão chỉ định, trước khi đánh ra đều có một động tác báo trước. Điều này cũng giống như khi sư phụ và độ đệ luyện tập. Sư phụ sẽ nói: ta ra chiêu này, ngươi phá thế nào. Điều này tương tự như cách con Lương Mộc Thú này tấn công đều có báo trước, điều này là một khảo nghiệm rất tốt cho đệ tử. Vừa tu luyện được bản lĩnh vừa có thể đi ra từ chiến đấu. So với mấy thần thông được áp đặt đó. Bộ rễ cây sắc bén kia tượng trưng cho bị địch nhân đánh lén. Khí nó vung vẩy không theo một quy tắc nào, vô cùng bất ngờ. Cứ như vậy một kẻ đệ tử vào đây thí luyện khi đối mặt với Lương Mộc Thú giống như phải đối mặt với hai người. Một người giao chiến trực diện, một người lại ẩn nấp đánh lén. Quả thật vị lão tổ này suy nghĩ sâu xa. Thông qua nơi này mà nâng cao khả năng của môn nhân. Nói thì lâu nhưng thực tế Dương Thanh hắn đã có bao năm sinh tồn chớp mắt là đã nhận ra dụng ý của người tạo ra con thú này. Hắn chưa vội tiêu diệt mà liền lặng im chờ con thú ra chiêu rồi mới phản kích. Tuy nhiên đẳng cấp khác quá xa nhau nên chỉ nháy mắt sau hắn đã chán nản, tay vỗ túi trữ vật, Vô Cực Đao lao ra chẻ con Lương Mộc Thú làm hai nửa. Ngay khi tuyệt khí con thú này hóa thành một làn khói quay về vị trí cũ lại là một bụi cây hoa vô hại.

Vừa lúc này thì bọn Đặng Dung đã diệt nốt mấy con còn lại, trận pháp lập tức lại mở ra biểu thị cho phép họ đi tiếp. Cứ như vậy trong một ngàn trượng đầu tiên tương ứng với hơn 300m bây giờ, năm người bọn họ đã gặp đủ loại yêu thú hợp thể với cây cối như vậy, đúng như Dương Thanh suy nghĩ, mỗi khi bọn yêu thú này ra đòn đều có động tác báo trước, hắn liền để ý là dẽ dàng tránh khỏi. Lại còn học được một số biến hóa trong chiến đấu, có thể nói là có thu hoạch, cứ thế cấp bậc yêu thú tăng dần từ cấp ba cho đến cấp tám. Khi năm người giết hết đám yêu thú cấp tám này, thì chúng nhanh chóng biến thành cây cối mọc trên mặt đất, tầng phong ấn phía sau rắc một tiếng vỡ làm hai nửa, trước mắt mọi người là một khoảng sân rộng một Khoảnh ( 1 khoảnh = 66.6 mét vuông). Cuối cái sân này là một cây cầu. Ngay khi bước chân đầu tiên của mọi người đặt lên sân. Thì từ phía bên kia của chiếc sân phát ra tiếng nổ đùng đùng, một cây cầu dài hơn ngàn trượng hiện ra, phía bên kia cầu từ trong không trung hiện ra một tòa lâu đài khổng lồ, với mái vòm và hai tháp canh cao chọc trời ở hai bên, toàn lâu đài tỏa ra một luồng khí tức tử vong. Không khí xung quanh chợt giảm xuống một cách rõ rệt. Giữa cây cầu có một thân ảnh từ từ đi tới, người này toàn thân mặc một một trường bào màu trắng, thêu rồng năm móng phía trước ngực, sau lưng là một đồ hình phức tạp. Hắn đi đến giữa khoảnh sân thì dừng lại, tay trái hắn đưa lên tháo cây kiếm trên lưng xuống, chỉ mũi kiếm xuống đất, nhìn về phía bọn Dương Thanh, từ trong không khí một giọng nói ẩn hiện vang lên:

- Muốn qua khỏi Huyết Hồn Lộ phải chiến thắng được ta.

Giọng nói vừa dứt thân ảnh cầm kiếm kia như thể nhận được tín hiệu gì đó, gã ngửa mặt lên trời hét lên một tiếng, cả thân người lơ lửng bay lên không trung, kim quang tràn ngập, từ từ cơ thể gã dần dần biến đổi, toàn thân hắn hiện ra một bộ giáp vàng bao bọc toàn thân chỉ hở hai con mắt, sau lưng hắn mọc ra hai chiếc cánh lớn, cũng màu hoàng kim, kiếm trên tay trái tỏa ra một luồng hào quang xanh biếc bao bọc bản thể của kiếm vào trong luồng hào quang này, tay phải hiện ra một chiếc khiến hình lục giác trên mặt khiến có vẽ kí hiệu của ngũ hành, khi biến đổi hoàn tất, thân ảnh này từ từ hạ xuống đứng chắn ở đầu cầu, từ không trung giọng nói lúc nãy lại một lần nữa vang lên:

- Ta là Minh Vương

Chương 83: Nguy hiểm vô hình

Minh Vương này nửa người nửa quái vô cùng mạnh mẽ, lại có tốc độ cực kì nhanh chóng, nhưng dù sao nó được đặt ở đây chỉ là để đánh nhau với Luyện Khí Kỳ tầng 10 đỉnh phong mà thôi so với Trúc Cơ thì khác nào một trời một vực, chỉ thấy Đặng Dung cười lớn hô lên:

- Các vị đạo hữu cứ dừng chân, tên minh vương này để mình Đặng Mỗ là đủ rồi.

Lời còn chưa dứt lão đã bay lên vỗ vào túi trữ vật một hòn đá to bằng nắm tay từ trong đó bay ra, chớp mắt hóa thành một ngọn núi nhỏ từ trên không nên xuống. Minh Vương ngước lên nhìn ngọn núi rồi trong nháy mắt kim quang loáng lên, nó đã ở ngoài ba mươi trượng tránh khỏi phạm vi ảnh hưởng của hòn núi đá, tay trái nó vung lên, từ trên kiếm hàng ngàn sợi tơ màu đen bay ra, quấn chặt lấy hạ bàn cuả Đặng Dung lôi lão vào trong lòng đất. Đặng Dung quát lớn:

- Tốc độ nhanh thật, hãy nếm thử thần thông của Đặng mỗ.

Lão đưa tay vỗ vào những sợi tơ màu đen kia một cái, từ tay lão tử quang ồ ạt tràn ra, xâm nhập vào trong sợi tơ nhanh chóng phá hủy chúng, chỉ vài giây, đám tơ đó đã tan thành mây khói. Bị một con quái vật người không ra người quỷ không ra quỷ cầm chân ở trước mắt bao người thế này thực sự đã làm lão điên tiết, lão hét lên:

- Xem đây,

ngọn núi nổ đùng đùng rồi tiếp tục lớn ra nữa chớp mắt đã đè xuống đầu Minh Vương. Sầm một tiếng chân núi đã va vào chiếc khiên ngũ hành trên tay phải của nó tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Vừa đánh Đặng Dung vừa âm thầm nghi hoặc, gần trăm năm trước lão đã từng đi đến nơi đây một lần, tuyệt đối Minh Vương này không mạnh như vậy, thế mà lần này lại đỡ được hai kích toàn lực của lão, điều này lão không sao hiểu nổi, lão mới nghĩ đến đây thì Minh Vương kia đã đẩy được ngọn thần sơn pháp bảo của lão sang một bên, nhưng nó cũng phải trả giá khá đắt. Tấm khiên gần như vỡ vụn, giáp trụ trên người nó phần lớn đã tan nát, lộ ra làn da đầy những ấn kí và bùa chú trông ghê rợn vô cùng. Bất chợt Dương Thanh cảm thấy như nó có linh tính vậy, nó ngửa mặt lên nhìn vào Đặng Dung đầy tức giận, rồi kim quang lại nhoáng lên, nâng nó khỏi mặt đất. Lúc này Đặng Dung đã há mồm ra vô cùng kinh hoảng,

- biến hình lần nữa ư.

Lão chợt thấy ngày hôm nay mình chọn tiến vào đây là một quyết định sai lầm. Lão vội vã huy động Thần sơn rồi gào lên:-

- Các vị mau tấn công, đừng để nó thành công biến hình, giết nó xong ta sẽ giải thích.

Không cần lão phải bảo thì bốn người đằng sau cũng cảm thấy không hợp lý, lúc này cả bốn đều xông lên xuất ra thần thông mạnh nhất của mình, hòng đập tan lớp kim quang kia, ánh sáng bảy màu chớp nháy khắp bầu trời. Từng đạo thần thông lao đến Minh Vương

- Đùng, đùng.

Hai tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt sân đã bị cày nát để lộ ra nền đất, năm người bị phản chấn của thần thông đẩy lùi về phía sau hàng chục trượng, khó khăn lắm mới ổn định được khí huyết, vậy mà kim quang kia không hề suy yếu hay tan vỡ.

- Năm người Trúc Cơ kỳ vây công mà không được ư.

Đặng Dung không thể tin vào mắt mình nữa. Năm người bọn họ đều xuất ra thần thông mạnh nhất của mình vậy mà nó chống được, Dương Thanh đứng dậy nhìn chằm chằm vào Minh Vương, hắn muốn xem nó lột xác xong thì sẽ thành cái dạng gì. Trong màn kim quang lúc này thân thể Minh Vương Đang nhanh chóng biến đổi. Đôi cánh hóa thành màu tím to gấp đôi khi nãy, tấm khiên trên tay đã biến mất, thanh kiếm trên tay trái đã huyễn hóa thành một cây trường thương ngoài mũi thương nhọn hoắt tỏa hàn khí ngập trời, bên cạnh nũi thương còn có một lưỡi hái hình trăng khuyết, Minh Vương từ từ hạ xuống. Chỉ ngọn thương về phía trước. Một cơn cuồng phong từ mũi thương lao ra biến thành một hư ảnh kim long gào thét lao về phía năm người bọn hắn, Dương Thanh và bốn người còn lại chiến ý dâng cao thét lên một tiếng rồi tấn công ồ ạt. Thân thông bay đầy trời, tiếng va chạm của pháp thuật rít lên veo véo, chợt Minh Đạo Hông hét lên một tiếng, cả người bị mũi thương kia quét trúng như diều đứt dây bay về phía sau rơi bịch xuống, Ngô Hải cấp tốc tung một pháp bảo về phía Minh Vương rồi hô lớn:

- Bạo.Đồng thời cho pháp bảo nổ tung lão nhân đà này bay đến chỗ Minh Đạo Hồng lão hét lên:

- Phu nhân, có ta đây.

Còn lại ba người lập tức áp lực tăng vọt. Minh vương vỗ cánh một cơn cuống phong ào tới chỗ ba người, nương theo cơn gió này, trường thương kia hóa thành một đạo ánh sáng phủ xuống. Dương Thanh hắn đứng chính giữa hai người kia, nên nhận lực nhiều nhất. Lúc này hắn đã thực sự nổi điên. Các yêu thú mà hắn đã giết toàn là loại có tên tuổi, kinh nghiệm củ hắn vô cùng phong phú, lúc này sinh tử quyết trong người hắn ầm ầm vận chuyển:

- Chỉ là một con rối không có linh trí mà cũng dám tấn công ta sao.

Hắn bay người lên, tiến về phía trước thúc dục Hoả Lân Bào trên người phát ra tầng phòng hộ màu lam nhạt. Hai tay hắn bắt quyêt, niệm thần chú. Vô Cực Đạo lập tức chia hai bên tả hữu huyễn hóa lớn ra đến chục trượng. Từ trên thân đao tỏa ra vô cực chân hỏa vô cùng cường đại. Áo choàng sau lưng hắn tung bay phần phật dưới sức nóng của hỏa này. Hắn hô lên:.

- Vô Cực Trảm.

Hai con Xích Diêm Hỏa Lân từ lửa được huyễ hóa ra, bao bọc Vô Cực Đao vào giữa chém xuống,

- Ầm, Ầm

Dưới sức mạnh của pháp bảo này, toàn chiếc sân đã nát bét, tạo thành một cái hố sâu năm trượng, rộng hai mươi trượng, khi bụi đất tan đi, bên dưới cái hố hiện ra Minh Vương đang nằm giãy dụa, từ trên người nó từng giọt chất lỏng màu vàng chảy ra, nó rên lên một tiếng rồi biến mất. Mọi sự kể thì lâu chứ từ lúc Dương Thanh huy động Vô Cực Đao cho đến khi Minh Vương bị chém chết chỉ khoảng vài nhịp thở. Lúc này hắn cũng bị thương nhẹ. Nhưng nhờ tốc độ hấp thu linh khí của hắn do dược lực của Tụ Pháp Đơn, nhanh gấp mấy lần người thường nên chẳng mấy chốc, mấy chỗ bị thương đã gần như khôi phục.Minh Vương vừa biến mất thì mặt sân lại rung động một lần nữa. Chỉ thấy đá từ bốn phương tám hướng bay về, nháy mắt khoảnh sân lại lành lặn như cũ. Mọi người ở phía sau nhìn cảnh lúc trước Dương Thanh đánh bại Minh Vương trong nháy mắt không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, nhất là Đặng Dung, lão không ngờ hắn lại có pháp bảo mạnh mẽ như vậy, pháp bảo mạnh thì cũng thôi đi nhưng tốc độ làm phép của Dương Thanh mới khiến lão kinh ngạc. Gần như nhanh gấp ba người thường. Người này đối với kế hoạch của lão sợ là có chút ảnh hưởng, không chỉ Đặng Dung mà ba người kia giờ phút này ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng phải thay đổi, tốc độ cùng sự quyết đoán sát phạt của hắn khiến bọn họ kinh hãi vô cùng. Hắn thấy mọi người nhìn vào mình thì coi như không thấy mà hướng về phía Đặng Dung hỏi:

- Đặng huynh, có lẽ huynh có điều muốn nói.

Lúc này ba người kia lại chuyển ánh mắt về phía Đặng Dung, hiển nhiên là nguy hiểm vừa rồi khiến họ nhận ra rằng, nơi này hình như đã có biến đổi gì đó. Đặng Dung nghe hắn hỏi thì cười khổ rồi trả lời:

- Cụ thể là chuyện gì, lão phu quả thật không biết, nhưng mọi vật ở đây đã biến hóa rất nhiều. Giờ đây chúng ta chỉ có thể đi tiếp mà không quay lại được, hơn nữa...

Lão đang nói thì dừng lại như thể đánh giá xem mình có nên nói hay không. Đúng lúc lão đang nghĩ thì Minh Đạo Hồng đã lên tiếng, giọng nói thì thào do bị thương không hề nhẹ:

- Đặng Dung, có gì cứ nói, chúng ta đã vào đây, tất biết trong đây nguy hiểm.

Đặng Dung gật nhẹ đầu rồi thở dài nói:

- Nếu lão phu đoán không nhầm, nơi đây đã bị đảo thành ngũ hành sát trận. Sau này nếu bị chết trong thí luyện này chúng ta sẽ chết thật chứ không phải bị truyền tống ra ngoài nữa.

Vẻ mặt Dương Thanh vô cùng âm trầm, chỉ có điều nó được giấu bên trong hỏa lân bào nên không ai nhìn thấy mà thôi. Theo hắn nghĩ ở đây nhất định có người thao túng trận pháp nhắm vào bọn họ, còn cụ thể là ai hắn nghĩ chắc hẳn nó có liên quan đến Đặng Dung, hoặc đồ vật gì đó trên người lão. Mọi việc gần đúng như suy nghĩ của hắn, trên một ngọn núi cao chọc trời trong mảnh đất thần bí này, trong một tòa động phủ, một thân ảnh toàn thân mặc một bộ trường bào màu xanh thẫm đang ngồi trên một tòa sen đen có mười hài đài sen đang nhìn lên một viên cầu to bằng một cái đầu người. Trong viên cầu này chính là phản chiếu bọn Dương Thanh. Lão già khi thấy Minh Vương bị giết vẻ mặt như thể đã biết từ trước, lão lẩm nhẩm:

- Các ngươi hãy tiếp tục tiến lên đi, chỉ cần mang năm chiếc quan tài đến đây, chưa biết chừng ta sẽ phát bồ đề tâm mà cho các ngươi được chết toàn thây, khẹc khẹc khẹc

Bóng đen cười lên vô cùng ghê rợn. Lúc bóng đen này đang ở nơi đó cười lớn thì ở trên sân năm người bọn họ cảm thấy như có một đôi mắt từ trên không trung, nhìn xoáy vào bọn họ. Một cảm giác bị uy hiếp như có như không chậm rãi xuất hiện. Phong ấn ở bên kia cầu bị xé rách, lộ ra tòa lâu đài không lồ khi nãy.

Đặng Dung nhìn tòa lâu đài màu đen nọ rồi nghiến răng nói:

- Các vị phú quý hiểm trung cầu, giờ chúng ta chỉ còn một đường tiến lên mà thôi.

Cả bốn đều gật đầu, bây giờ ngoài tiến lên thì quay lại đã là không được, theo mỗi bước chân của năm người tiến lên phía trước, cảnh vật phía sau họ cứ từ từ mất dần, giờ đây họ chỉ còn cách vượt qua thí luyện mới có tư cách tìm được đường ra.

Chương 84: Thượng cổ dị thú

Qua khỏi huyết hồn lộ một cách nguy hiểm, giờ đây cả bọn năm người Đặng Dung đang đứng trước cửa lớn của tòa lâu đài. Ngoài một bậc cầu thanh khoảng ba mươi hai bậc dẫn lên của chính ở trên cao. Thì trước sân của tòa lâu đài không ngờ toàn là bia bộ san sát. Tỏa ra âm khí đầy trời. Công thêm với tuyết từ khi họ đặt chân vào bỗng từ từ rơi xuống, khiến cho khung cảnh càng mang vẻ thê lương. Phía trên cửa lớn không biết từ lúc nào xuất hiện hai bóng ma theo đúng nghĩa đen. Toàn thân chúng đều do sương mù tạo thành, chỉ có đôi mắt và mười chiếc móng vuốt đỏ như máu là rõ ràng. Đặng dung nhìn hai bóng ma này rồi nói:

- Đây là quỷ ảnh, có thân thể từ hư vô. Nó sợ nhăt là hỏa tính. Dương huynh đệ trận này phải nhờ huynh đệ rồi.

Dương Thanh không nói gì mà gật đầu, tiến về phía trước. Vung vô cực đao lên một luồng vô cực chân hỏa ầm ầm lao đến bao vây đám sương mù màu đen kia. Nói đến Quỷ Ảnh này nếu như hôm nay nó gặp một luyện khí kỳ lần đầu đến đây thí luyện thì còn có thể diễu võ dương oai một chút. Nhưng số nó quá đen đủi. Nhiều năm như vậy mới có người vào đây nhưng không ngờ, người này lại mạnh mẽ như vậy, mặc dù không có linh trí nhưng nó cũng cảm nhận được một mối nguy hiểm đang đến gần, chỉ trong nháy mắt Vô Cực chân hỏa đã thiêu đốt đám sương mù quanh người nó, nó vặn vẹo gào rú muốn thoát ra, nhưng nó làm sao có thể cản được một Trúc Cơ Trung Kỳ cảnh giới. Rất nhanh lớp sương mù bao bọc quanh nó bị đốt cháy hoàn toàn, lộ ra bản thể bên trong. Không ngờ nó lại làm một con bọ cạp lớn. Dương Thanh không đẻ cho nó kịp thở dốc pháp bảo vô cực đao lại gào thét lao tới xẻ hai Quỷ Ảnh thanh bốn mảnh. Cứ tiếp tục như vậy. Bốn người Đặng Dung, Trương Lệ Băng, Ngô Hải, Minh Đạo Hồng. Cũng lần lượt gặp các quỷ hành mang thuốc tính, Kim, Mộc Thủy, Thổ, dựa vào cảnh giới của mình đểu nhanh chóng hạ gục chúng. Đối với Tu sĩ Trúc Cơ như bọn họ, loại quái vật này chẳng gây nổi một nửa điểm uy hiếp. Ngay khi quỷ ảnh mang hành Thủy ngã xuống. Cửa vào lâu đài đột nhiên mở ra. Từ trên không trung giọng nói khi nãy lại vang lên

- Đủ tư cách.

Sự tương phản giữa Minh Vương lần trước và đám quỷ ảnh lần này khiến bọn Đặng Dung không dám lơ là cả đám năm người đều tập trung cao độ, huy động pháp bảo quanh người tiến vào trong lâu đài, vừa đi vừa sẵn sàng phản kích nếu có biến. Bên trong đại sảnh của lâu đài này thiết kế lạ lùng vô cùng, bản thân đặng dung một trăm năm trước cũng chưa bao giờ đi được sâu thế này, nên cũng trợn mắt lên nhìn cảnh tượng bên trong. Chỉ thấy trong đại sảnh tầng một này thiết kế như một thánh đường, hai bên lối đi là vô số những chiếc ghế nhỏ. Mỗi bên có tám hàng mỗi hàng có mười sáu chiếc ghế, sắp xếp theo kiểu ngoài cao trong thấp, tất cả số ghế đều hướng về một cái đài ở trung tâm, phía sau cái đài là một bức tượng không lồ cao hàng chục trượng. Tượng này tạc một vị trung niên, tiên phong đạo cốt, râu bạc dài tới ngực, toàn thân mặc giáp, trên đầu là một chiệc mũ như vương miện, hai tay để phía trước ngực cầm chặt một thanh cự kiếm, mũi kiếm cắm xuống nên đá thoạt nhìn uy vũ vô cùng. Phía sau bức tượng không lồ này là năm bức tượng nhỏ hơn, tạc năm mỹ phụ cỡ bơn mươi tuổi mỗi người mặc một màu váy, trên trán có ký hiệu ngũ hành, đang quỳ ở đó ngước lên thân ảnh khổng lồ kia. Trong mắt hiện lên một vẻ sùng kính không hề che giấu.

- Đây là Lão Tổ của Ngũ Hành Tông.

Đặng Dung sau khi nhìn thấy bức tượng thì run rung nói.

- Nơi đây có lẽ là điện thờ của người.

Minh Đạo Hồng chợt hỏi lão:

- Đây không phải cửa ải thứ hai của thí luyện sao.

Ba người còn lại cũng hướng ánh mât về phía Đặng Dung chờ câu trả lời:

- Ta không chắc lắm, cửa thứ hai đúng là tòa lâu đài. Còn bên trong có thứ gì thì ta cũng không biết. Những người vào đây được. Thì theo môn quy cũng không được phép nói ra.

Trương Lệ Băng đi vong quanh pho tượng kia một hồi rồi nói nhỏ:- Giờ đây chỉ còn cách đi đến đâu hay đến đó vậy.

Mọi người không nói gì cả, hiển nhiên là cũng đồng ý với lời nói của Trương Lệ Băng, cả điện thờ này chỉ có một lối đi duy nhất phía sau bức tượng. Gió từ phía sau lối đi này không ngớt ào ào thổi ra mang theo khí lạnh kinh người. Lối đi không dài chỉ khoảng vài trượng là hết, ra khỏi lối đi năm người Dương Thanh xuất hiện trên một cây cầu nữa, nối mặt sau của lâu đài và một khu vườn hình chữ nhật. Dương Thanh đưa tiên thức quét quanh một vòng rồi âm thầm suy nghĩ. Mảnh vườn này rất nhỏ, hầu như toàn là cây bụi lưa thưa. Ba phía quanh mảnh vườn này là rừng cây vô cùng rậm rạp, phía tay phải cách bọn hắn cớ mười trượng là một khối đá khổng lồ cao chừng năm trượng màu đen. Giữa tâm khối đá đó là một cái vòng xoáy mờ ảo.

- Đây là

Khi vừa nhìn thấy khối đá. Đặng Dung thốt lên một tiếng. Ngô Hải cũng nhìn chằm chằm vào tấm bia đá rồi hỏi hắn:

- Đặng huynh, có chuyện gì vậy.?

Đặng Dung tiến lại gần khối đá quan sát thật kỹ rồi nghi hoặc nói:

- Sư thúc của Đặng Mỗ từng nói Tấm bia đá này chính là giới hạn cuối cùng của thí luyện. Vượt qua nó chính là đi vào vùng đất không có sự bảo hộ của pháp trận.Trương Lệ Băng từ đầu đến giờ vẫn ít nói, lúc này cũng phải mở miệng ra hỏi Đặng Dung:

- Sư thúc của lão không nói trong vùng đất này có nguy hiểm gì sao.

- Sư thúc ta năm đó còn chút hơi tàn. Có nói ra một tuyến đường. Theo những gì ta được biết. Bảo tàng đó nằm chính giữa vùng đất này. Nhưng bây giờ nơi này đã thay đổi rất nhiều không biết tuyến đường đó còn đúng hay không.

Dương Thanh đánh giá một chút rồi cũng nói:

- Việc chúng ta được dẫn đến đây mà bỏ qua hai cửa ai kia, không biết là may hay rủi, nhưng đã đến đây rồi cũng chỉ còn cách tiến lên thôi. Đặng huynh ngươi cứ dẫn đường đi.

Minh Đạo Hồng và Ngô Hải đều gật đầu,

- Mã Kỳ huynh nói có lý. Đã đến đây rồi chúng ta không thể quay về tay không được. Hơn nữa cũng không có đường lùi.

Trương lệ Băng cũng im lặng hiển nhiên là đồng ý với ý kiến của hai người kia. Thấy ý mọi người đã quyết, Đặng Dung nói lớn:

- Được. Đồng đạo hữu nói có lý. Phú quý hiểm trung cầu. Các vị mời đi theo Đặng mỗ.

Mọi người vừa bước chân qua khỏi tấm bia đá bước vào khu rừng được một đoạn. Thì tấm bia phát sinh dị biến. Màu đen của phiến đá nhanh chóng biến thành màu trắng. Vòng xoáy trên đó nhanh chóng biến mất. Thay vào đó tấm bia bắt đầu chuyển động như thể được làm từ chất lỏng. Từ trong đó một tiếng gầm mơ hồ phát ra. Càng ngày càng rõ ràng rồi hóa thành một tiếng long ngâm, khiến cho linh hồn năm người run rẩy, tiên thức gần như bị tiếng long ngâm áp cho vỡ vụn. Từ trong tấm bia một con rồng vàng dài trăm trượng lao ra. Nhìn về phía bọn Dương Thanh đầy thù địch. Thoạt nhìn có vẻ nó giống loài rồng. Nhưng nếu nhìn kỹ thì lại không phải, ngoại trừ cái đầu giống loài rồng ra thì toan thân nó như một con mãnh xà lớn, không có chân. Toàn thân nó được bọc một lớp vảy màu vàng hình thoi xếp chồng lên nhau. Cái đuôi có theo một chiếc đèn lồng màu đỏ, cán chiếc đèn lồng này đã hòa với da thịt nó thành một thể trông quỷ dị vô cùng. Vừa nhìn thấy cái đèn lồng này Trương Lệ Băng đã khiếp đảm run rẩy nói:

- Không thể nào, đây là Dẫn Hồn Đăng.

Chương 85: Ứng Long

Trong khi con quái thú còn đang phe phẩy cái đuôi có gắn chiếc đèn lồng thì, Dương Thanh đã nói:

- Trương Đạo hữu. Ta từng đọc một cuốn yêu điển. Trong đó có viết rất rõ loài yêu thú có Dẫn Hồn Đăng này tên là Cự Khuyết là một con rắn lớn với đầu người mình rắn, nhưng con yêu thú này lại đầu rồng rõ ràng là không phải.

Những gì mà Dương Thanh hắn vừa nói đúng làm năm xưa hắn đọc trong quyển Yêu Điển của Bạch Thủy Thành. Trong sách viết:

"Mãng xà năm trăm năm là Cự Xà ngàn năm là Cự Khuyết", Cự Khuyết gọi là Ngụy Long, Đầu người, thân rắn đuôi có treo Dẫn Hồn Đăng hóa thành từ máu huyết. Tương truyền Ngụy Long Cự Khuyết là Thượng Cổ Dị Thú Thời Kỳ Hoàng Đế Thần Long, nó từng phụng Hoàng Đế lệnh chinh phạt qua Xi Vưu, cũng giết Xi Vưu mà trở thành công thần. Ngụy Long này từng lấy đuôi quét sân, khai thông hồng thủy. Dẫn Hồn Đăng trên đuôi dị thú này có khả năng đưa kẻ thù vào mộng huyễn. Mãi mãi không có đường ra"

Trương Lệ Băng gật đầu một cái:

- Đồng đạo hữu nói chính phải, đây rõ ràng không phải cự khuyết. Có lẽ là một loại dị thú mà chúng ta chưa biết. Dù sao cũng phải cẩn thận với dẫn hồn đăng trên người nó.Trương Lệ Băng còn chưa nói hết thì có vẻ, con Cự Khuyết này đã mấy kiên nhẫn, hàng ngàn năm qua nó mới được thả ra. Nó lập tực bay vòng quanh bọn Dương Thanh. Miệng nó phát ra tiếng gào kinh thiên động địa. Sau khi bay chán nó lập tức bằng một tốc độ cực nhanh, hạ xuống trước mặt bọn hắn. Cái miệng khổng lồ của nó bất chợt há ra ngày một to. Cuối cùng phân chia thành tám mảnh mở về bốn phía như một bông hoa lớn màu đỏ. Lộ ra ở bên trong một nửa thân người. Thân người này là của một mỹ phụ trung niên toan thân bọc một lớp vảy xanh. Trên đầu là bốn chiếc xúc tu không ngớt đung đưa trong không khí. Lưỡi của mĩ phụ giộng hệt như lưỡi rắn. Hàm răng vô cùng sắc nhọn, tay trái nó cầm một chiếc kén ngũ sắc, còn tay phải thì cầm một quả cầu màu trắng. Tiếng rít gào lúc nãy mọi người nghe được chính là phát ra thừ thân người này. Ngay khi nhìn thấy con quái vật này hiện nguyên hình. Dương Thanh mặc dù đã gặp rất nhiều yêu thú cũng phải hít một hơi khí lạnh. Còn những người khác thì đều là một vẻ mặt kinh hoàng thất sắc. Minh Đạo Hồng lắp bắp sợ hãi. Mất đi đâu vẻ tiên phong đạo cốt hàng ngày.

- Đây là... đây là thứ gì vậy.

Chưa ai kịp trả lời thì con Ngụy Long này đã gầm lên một tiếng. Thân người trong miệng nó kia lập tức điều khiển thân thể bay vút lên không trông. Chỉ thấy mụ vung chiếc kén lên trên không. Nó đón gió nở ra, từ bên trong đó hàng ngàn hàng hàng vạn những chiếc lá từ đó bay ra mang theo hào quang xanh biếc từ trên trời lao xuống. Khi nó đến gần, Dương Thanh nhận ra đó không phải lá mà là những chiếc vảy vô cùng sắc bén. Xung quanh hắn mọi người đang vận thần thông gắng sức chống đỡ. Hắn cũng vội vã huy động Vô Cực Đạo tạo thành một cơn bão lửa chắn trước mặt. Ầm một tiếng. Đám vảy kia va chạm với pháp bảo phòng ngự của mọi người. Tạo ra một trận sóng xung kích vô cùng mạnh mẽ. Phạm vi hai mươi trượng quanh đấu trường. Cây cối bị chấn nát thành từng mảnh nhỏ. Minh Đạo Hồng lúc trước đã bị thương giờ đây là người yếu nhất. Chỉ thấy sau khi chống đỡ đám vảy xanh này xong nàng từ từ khụy xuống, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Ngô Hải vội vã bay đến bên cạnh, móc trong người ra một cái lọ nhét đan dược vào miệng nàng. Rồi gã đứng chắn trước mặt như để bảo vệ. Đặng Dung cũng dốc một viên đan dược vô danh vào miệng rồi nói:

- Các vị liều thôi. Hôm nay không phải nó chết thì là ta chết.

Lão vỗ túi trữ vật lấy ra hòn đá khi nãy. Nó lập tức đón gió trở thành một quả núi nhỏ, gào thét lao đến con quái vật, trừ Minh Đạo Hồng ra ba người bọn Dương Thanh cũng xuất ra pháp bảo mạnh nhất của mình. Trương Lệ Băng bay lên lưng chừng trời, há miệng phun ra một đoàn lam quang, quang đoàn này lập tức hóa thành một tấm võng khổng lồ từ trên trời chụp xuống Ngụy Long. Hai người Ngô Hải và Dương Thanh một người xuất ra Thanh Long Hoàn, một người huy động Vô Cực đao liên tục tấn công vào thân mình con dị thú. Từng tiếng nổ ầm ầm vang lên. Dị thú Ngụy Long bị bốn người đánh lùi về phía sau một đoạn. Nó tuy da dày thịt béo nhưng đối mặt với nhiều pháp bảo cùng một lúc như vậy cũng phải đau đớn lùi lại. Tuy nhiên những sự phản kháng này cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi. Dương Thanh chắc chắn một điều rằng, nếu hôm nay không có kỳ tích xảy ra, bọn hắn sẽ chết bởi con Ngụy Long này không phải nghi ngờ. Nó quá mạnh so với bọn hắn. Dị thú Ngụy Long bị đẩy lui lại. Điên cuồng gầm lên một tiếng, quét cái đuôi khổng lồ về phía trước. Đất đá cát sỏi bay rào rào. Uy lực do chiếc đuôi phát ra khiến bọn Dương Thanh phải lùi về phía sau mấy chục trượng mới có thể trụ vững. Con Ngụy Long này đã thực sự nổi giận. Cái thân thể mĩ phụ của nó há miệng gào lên nghe ghê rợn vô cùng. Bất ngờ nó nâng tay phải lên cao. Khiến cho mặt đất rung chuyển nứt nẻ như muốn vỡ vụn.

Năm người ngoại trừ Minh Đạo Hồng đang ngồi nhắm mắt trị thương ở một góc sân không thể tham gia thì bốn người còn lại đang xẹt qua xẹt lại trên không trung. Không ngừng âm thầm kêu khổ, họ không ngờ nó lại mạnh như vậy. Ai cũng chăm chú khống chế pháp bảo du đấu với nó. Mặc dù bốn người vây công nhưng tu vi chênh lệch quá lớn nên nhất thời không hề áp đảo được nó. Mà còn mấy lần suýt bị nó đưa vào hiểm cảnh. Mọi người giờ đây hiển nhiên là phải dùng hết tiền vốn của mình. Dương Thanh vừa điều khiển Vô Cực Đao vừa liếc sang phía Đặng Dung và Trương Lệ Băng. Hai người này đã xuất thủ toàn diện, phối hợp cực kỳ ăn ý rõ ràng là đã cùng nhau chiến đấu không ít, ngươi thủ ta công. Ngươi công ta thủ. Nhìn thấy điều này Dương Thanh càng chắc chắn suy đoán của mình là hai người này quen nhau từ trước. Hắn vừa lui lại tránh đòn vừa âm thầm suy nghĩ xem nếu mình rơi vào sự vây công của hai người này như vậy thì nên làm thế nào để tránh khỏi. Bên cạnh hắn Ngô Hải vì hận con Ngụy Long này làm bị thương vợ hắn, nên chiến ý dâng cao. Lão là người điên cuồng nhất một tay lão điều khiển pháp bảo Thanh Long Hoàn. Một tay lão vỗ vào túi trữ vật quăng ra vô số viên cầu mầu tím. Mỗi khi viên câu này chạm vào dị thú. Nó liền phát nổ uy lực không hề tầm thường. Chỉ có điều viên cầu này đối phó với tu sĩ thì còn được. Chứ mang ra đối phó với dị thú Ngụy Long rõ ràng là uy lực giảm đi đến bảy phần. Con dị thú này ngoài việc da thô thịt dày và mộc hệ pháp thuật ra thỉnh thoảng nó còn phun ra một luồng quái khí vô cùng khó chịu không những che khuất tầm nhìn mà nó còn có tác dụng ăn mòn da thịt, nếu không phải khả năng phòng ngự của Hỏa Lân Bào vô cùng độc đáo thì hắn đã phải như ba người kia chia linh khí ra để làm thành vòng bảo hộ rồi. Đang chật vật chống đỡ vô số chiếc xúc tu từ đầu của thân người mọc ra trong miệng con Ngụy Long kia thì bỗng nhiên hắn cảm thấy bầu trời tối sầm lại. Phút chốc cảnh vật thay đổi hắn đang đứng trên một con thuyền phía xa xa là một hòn đảo mây mù ẩn hiện. Tiên khí ngập tràn. Hắn nhìn xung quanh rồi lại nhìn hòn đảo miệng hắn thì thào vô cùng kinh ngạc.

- Đây là Cô Sơn Tiên Đảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau