DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Đấu giá hội

Theo lời của Kim Thành thì Thái Cực môn quản lý tòa thành này bằng hội đồng trưởng lão. Gồm mười một người có tu vi Ngưng Nguyên kỳ. Trong mười một người này có một người là Ngưng Nguyên Hậu Kỳ, bốn người Trung Kỳ còn lại là Sơ Kỳ trưởng lão. Vị Ngưng Nguyên Hậu Kỳ được hội đồng này bầu là Thái thưởng trưởng lão, Kim Thành cũng nói thêm rằng hội đồng này không hoạt động như bình thường mà theo hình thức bỏ Ngọc giản. Nghĩa là khi có vấn đề quan trọng cần giải quyết Hội đồng sẽ dùng Ngọn Giản có khắc chữ không hoặc có để bỏ phiếu. Chứ không phải do Đại trưởng lão quyết định hoàn toàn, hơn nữa tu sĩ của Thái Cực Môn này mỗi cuối tháng đều có thể dùng ngọc giản góp ý gửi thẳng cho hội đồng trưởng lão, những ý kiến của mình. Nghe Kim Thành nói xong. Dương Thanh thầm nghĩ đây quả là một chế độ tuyệt hảo. Nhờ vậy mà tập trung được trí tuệ của mọi người, khiến Thăng Tiên Thành này phát triển vượt bậc như vậy. Trên tứ đại lục này tỉ lệ Tu Sĩ Hóa Anh Kỳ ít ỏi vô cùng. Nói ngay như quê hương của hắn là Vân Nam đại lục cũng chỉ có Ngụy Phu Nhân bà của Thanh Hương và gần đây hắn gặp đó là Vô Cực Thánh Tổ mà thôi. Nên ở đây với mười một vị Ngưng Nguyên Kỳ quả nhiên Thái Cực môn này vô cùng hùng mạnh, Hắn cất giọng hỏi Kim Thành:

- Ở Hoàng Đông đại lục này có tu sĩ Hóa Anh Kỳ không

- Hóa Anh. Theo như vãn bối biết thì khôg quá năm người. Đây đều là những bậc đại trí, đại dũng. Ẩn cư cả ngàn năm, nếu không có nguy cơ gì liên quan đến tồn vong của đại lục thì mấy lão quái này không dễ gì xuất hiện

Hắn gật đầu xem như đã nghe thấy câu trả lời của Kim Thành rồi tiếp tục cất bước. Khi đi ngang qua một tòa lầu ba tầng thì Kim Thành lại cao giọng giới thiệu:

- Tiền bối, đây là Bách Thảo Sảnh trong này chuyên buôn bán dược thảo, đan dược chỉ cần người muốn, nhất định nơi đây swx đáp ứng

Hắn chỉ tiếp một căn nhà xiêu vẹo như sắp đổ phía đối diện rồi nói tiếp:

- Còn kia là Luyện Khí Các, đừng thấy nó rách nát mà xem thường, cả căn nhà đó đều dùng Huyền Thiết Tinh ngoài tinh không luyện thành vô cùng cứng rắn.

Dương Thanh tản tiên thức ra xem xét, nhưng chưa kịp tới gần thì từ ngôi nhà đó tỏa ra một tấm màng vô hình. Tự động ngăn chặn hắn thăn dò

- Quả nhiên là bảo vật.

Hắn thu tiên thức lại rồi hỏi Kim Thành:

- Vậy đấu giá hội thì sao.

Kim Thành thấy hắn hỏi thì tười cười chỉ tay về phía trước nói:

- Mời tiền bối đi phía này.

Kim Thành dẫn hắn đi vòng vèo qua mấy chỗ ngoặt rồi chỉ vào tòa nhà to nhất phía trong rồi nói với hắn:

- Tiền bối, đây là đấu giá sảnh của Thăng Tiên Thành. Các cuộc đấu giá định kỳ được mở ở đây.

Kim Thành nói xong lại dẫn hắn đi thêm một đoạn nữa, đến một căn lầu có hai tầng lợp ngói lưu ly rồi tiến vào, hắn nói với Dương Thanh:- Xin tiền bối cho mượn mười linh thạch.

Tuy không biết Kim Thành định làm gì, nhưng Dương Thanh vẫn xuất ra mười linh thạch đưa cho gã. Cầm lấy linh thạch. Kim Thành tiến vào trong tòa lầu này, một lát sau hắn đi ra, đưa cho Dương Thanh một cái Ngọc Giản và nói:

- Tiền bối. Đây là Ngọc giản truyền tin của đấu giá hội, không do Thăng Tiên Thành tổ chức. Mà do một số thế lực nhỏ tự mở. Ngài đừng nên xem thường. Có rất nhiều đồ ở đây vô cùng hiếm có. Khi nào mở. Tiền bối sẽ thấy trong ngọc giản.

Tiếp đó, tên Kim Thành dẫn hắn đi tham quan một vòng quanh thăng tiên thành. Mồm không ngừng thao thao bất tuyệt giới thiệu. Phải nói rằng tên này rất có khiếu làm Thuyết Khách. Đến chiều tối gần như Dương Thanh đã nắm được cơ bản thông tin về nơi này, hắn định ở lại đây tiềm tu lâu dài cho nên, hắn mở miệng hỏi tiếp:

- Ở đây có chỗ nào cho thuê động phủ không

Kim Thành vội vã gật đầu,

- Có, có, tiền bối muốn thuê động phủ như thế nào

- Vậy ở đây có loại động phủ gì.

Kim Thành như được gãi đũng chỗ ngứa lại thao thao bất tuyệt:- Ở Thăng Tiên Thành này có rất nhiều động phủ cho thuê. Chỗ tốt nhất chính là trên Tiên sơn kia.

Hắn vừa nói vừa đưa tay chỉ lên ngọn núi nơi hội đồng trưởng lão ở.

- chỉ có điều giá cả hơi đắt.

Dương Thanh không nói gì mà vỗ túi trữ vật ném cho hắn năm viên linh thạch rồi lướt nhanh về phía ngọn núi đó, còn lại Kim Thành hắn cầm lấy linh thạch rồi lẩm nhẩm,

- Đắt vậy. Một tu sĩ Trúc Cơ như ngươi liệu có thuê được không.

....

Vừa Dừng chân trên sườn ngọn núi này. Hăn đã cảm thấy một luồng linh khí khá là tinh thuần xâm nhập vào cơ thể. Đây đúng là một địa phương tuyệt vời để tu luyện. Hắn tiến vào cửa phía bắc, bên trong là hai trung niên Kết Đan Sơ Kỳ. Nhìn dáng vẻ bên ngoài khoảng 50 tuổi. Thấy hắn tiến vào một trong hai tên cất giọng hỏi:

- Ngươi muốn thuê động phủ.

Hắn gật đầu trả lời:

- Đúng vậy thưa tiền bối

Tên Kết Đan kia tiếp tục nói.

- Động phủ ở đây chia làm ba tầng: tầng một là 2000 linh thạch hạ phẩm 100 năm. Tầng hai năm ngàn linh thạch hạ phẩm 100 năm. Còn tầng ba là một vạn linh thạch hạ phẩm 100 năm

Nghe tên Kết Đan kỳ đó nói xong. Hắn âm thầm tính toán. Linh thạch trên người hắn có khoảng một nửa là thượng phẩm. Thậm chí còn có năm viên là cực phẩm. Tất cả đều được kế thừa từ Thái tử ma giới kia. Nếu muốn hắn hoàn toàn có thể thuê tầng ba. Nhưng ở tu chân giới này. Thực lực kém như hắn mà khoe ra tài vật. Thì tất chết không ngờ. Nên hắn quyết định chọn thuê tầng một.

Sau khi trả đủ hai ngàn linh thạch. Tên Kết Đan kỳ kia đưa cho hắn một miếng ngọc chữ nhật, phía trên khắc ba chữ thăng tiên thành. Còn phía dưới khắc số 14. Vậy là ta sẽ ở động phủ số 14 của tầng một. Hắn cầm theo miếng ngọc đi ra phía sau nơi này rồi phi thân lên sườn núi một quãng. Động phủ ở nơi đây, được kiến tạo xuyên vào lòng núi đá, dưới lòng núi là một linh mạch khổng lồ, tưởng như không bao giờ cạn. Tầng ba chính là tầng gần linh mạch nhất. Tu luyện tại đây. Nhanh hơn bên ngoài không phải nghi ngờ. Hắn tiến vào tầng một đi về phía bên phải vài trăm trượng thì đã thấy số mười bốn của mình. Hắn đưa chân tiến vào rồi tiến hành phong bế động phủ. Hắn tính tạo một cái trận pháp hoặc cấm pháp bảo vệ cửa. Nhưng ngoài Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận và cái tiểu trận pháp Càn Khôn Tỏa năm xưa vây bắt địa ma thú thì hắn chẳng biết cái trận nào cả, nên đành bỏ dở. Nhắc đến Địa Ma Thú mới nhớ. Năm xưa hắn trải bao nguy hiểm mới có thể lấy được yêu đan của chúng. Nhưng vì cơ duyên hắn luyện được hai viên Tụ Pháp Đơn nên không cần dùng yêu đan này nữa. Từ đó đến giờ hai viên yêu đan này vẫn nằm trong đáy túi trữ vật. Hắn ngồi trên giường, phất nhẹ cánh tay, trước mắt hắn liền hiện ra hai viên Yêu đan lấp lánh không ngớt tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Hắn nhớ lại trong Sinh Tử Quyết đoạn viết về địa ma thú. Yêu đan của Địa Ma thú không có tác dụng rõ rệt với tu sĩ. Nhưng là tu sĩ tu luyện sinh tử quyết thì nó lại có thể đẩy nhanh tốc độ hập thu nguyên khí. Tăng khả năng Trúc Cơ thêm một thành. Hơn nữa chỉ được dùng một viên duy nhất, hắn mở to mắt nhìn hai viên yêu đan bay lơ lửng trước mặt rồi dứt khoát lấy một viên bỏ vào miệng, nuốt xuống.

Chương 77: Minh nguyệt các

Yêu đan của Địa ma Thú vừa tan trong cơ thể, lập tức từ Đan Điền có một luồng nhiệt khí dâng lên, đám mây màu bạc tượng trưng cho cảnh giới Trúc Cơ của hắn cũng ầm ầm xoay chuyển, quanh thân hắn tỏa ra một màu xanh ma mị như lúc hai con Địa Ma Thú kia phát ra anh sáng, toàn bộ làn sương xanh này hiện ra quay vòng tròn quanh thân thể hắn rồi mi tâm tiến vào trong cơ thể. Đám mây bạc trong đan điền không ngừng xoay tròn rồi dừng lại. Dương Thanh mở bừng mắt đánh giá cơ thể, ngoài việc Đám mây bạc trong đan điền sáng hơn thì không thấy có gì khác cả. Vậy là đúng như sách nói, đan này chỉ có tác dụng với luyện khí mà thôi. Chính vì viên yêu đan này mà Tử Nguyệt đến giờ vẫn chưa tỉnh.

- Nàng ấy đã giúp ta rất nhiều

Hắn thở dài rồi lại nhắm mắt, thổ nạp tiếp.

Ba ngày sau ngọc giản truyền tin mà lần trước Kim Thành đưa cho hắn lóe sáng. Hắn bình thản đưa tiên thức chìm vào Ngọc giản. Vài dòng chữ hiện lên trong đầu hắn:

- Giợ hợi ba ngày sau, tầng ba Minh Nguyệt Các. Kẻ đến tối thiểu phải có một vạn linh thạch trung phẩm, hoặc đồ vật có giá trị tương đương.

Một trăm linh thạch hạ phẩm đổi được một trung phẩm, một trăm trung phẩm đổi được một thượng phẩm. Còn cực phẩm linh thạch mặc dù cũng có tỉ lệ nhưng độ trân quý lớn hơn nhiều. Nên không ai muốn đổi cả. Dương Thanh trầm ngầm, một vạn linh thạch trung phẩm nghĩa là mười vạn linh thạch hạ phẩm. Chỗ linh thạch này bằng một phần mười tài sản của hắn hiện nay. Không hiểu sao với tu vi càng ngày càng tinh tiến hắn luôn có cảm giác những gì mình lấy được trong cửu khúc âm ma đại trận mới chỉ là một phần nhỏ tài sản của Triệu Phong. Đương đường là thái tử ma giới quyết không thể nghèo thế được, lần trước trở về Vọng Nguyệt Lâu hắn đã dò tìm kỹ càng một lượt tuy không thấy gì những hắn vẫn cho rằng nơi này còn ẩn chứa rất nhiều bí mật. Hắn ngờ răng vị Triệu Phong này còn cất giấu pháp bảo hoặc công pháp tu luyện ở đâu đó. Hắn cũng vẫn còn hy vọng từ nơi đó tìm ra cách cởi bỏ huyết chú trên người. Cái cảm giác bị người khác nắm sự sống trong tay khiến hắn không thoải mái lắm. Còn ba ngày nữa mới đến đấu giá hội. Trong khi chờ đợi hắn vẫn yên lặng ngồi thổ nạp củng cố cảnh giới Trúc Cơ Trung Kỳ của mình. Hoặc có những lúc hắn ngồi cô độc trong động phủ. Trên tay hắn cầm miếng ngọc bội năm xưa Thanh Hương tặng mà thở dài không ngớt:

- Nghiệt duyên.

Ba ngày sau hắn lững thững rời khỏi động phủ tiến đến Minh Nguyệt Các, qua ngọc giản hắn đã nắm khá rõ lộ tuyến đến nơi này, trên đường đi mắt hắn có thể thấy có vô số tu sĩ cũng đang trên đường đến. Từ bốn phương tám hướng đổ về Minh Nguyệt các. Ngoài một số vị ăn mặc như người bình thường thì một số người lại ăn vận vô cùng kỳ dị. Hắn đưa mắt nhìn vào cửa, ai đến đó cũng đều giơ ra một chiếc túi trữ vật, tên mặt choắt đứng ở cửa khẽ dùng tiên thức đảo qua. Khi thấy đủ điều kiện hắn sẽ cấp cho người đến đầu giá một chiếc lênhh bài thân phận. Đến phiên Dương Thanh đi tới. Tên này lười biếng mở miệng nói:

- Xin đạo hữu xuất ra linh thạch.

Dương Thanh phất tay, một chiếc túi trữ vật xuất hiện trên bàn, gã mặt choắt liếc qua một cái rồi đưa cho hắn một chiếc lệnh bài màu đen có khắc số mười tám. Rồi nói:

- Mời đạo hữu.

Dương Thanh thu chiếc lệnh bài rồi ung dung đi lên tầng ba. Kim Thành đã cho hắn biết chiếc lệnh bài này đánh số thứ tự của chiếc ghế mà hắn ngồi. Nếu linh thạch mang theo càng nhiều thì số càng nhỏ. Nơi ngồi càng yên tĩnh và không lộ mặt. Hắn mỉm cười tìm số ghế của mình rồi ngồi xuống, hiển nhiên số mười tám của hắn không có gì nổi bật, hắn tiến vào ngồi giữa một đám tu sĩ mặc áo bào trắng thêu hoa mai hiển nhiên là cùng một hội. Đây là lần đầu tiên sau khi dấn thân vào tu tiên giới, hắn mới tham dự một cuộc đấu giá. Lúc này hắn âm thầm đưa mắt nhìn xung quanh đánh giá. Phía trước hàng ghế là một cái đài cao. Dùng để trưng bày vật phẩm, hai bên đài phía trên cao là tám căn phòng nhỏ mỗi bên bốn phòng, hắn nghĩ đó là dành cho một số lão quái không muốn lộ diện. Phía dưới đài là chỗ hắn ngồi gồm năm hàng ghế xếp thành hình bán nguyệt quanh chiếc đài. Mỗi hàng chín chiếc. Trong số đám tu sĩ ngồi với hắn hơn một nửa là Trúc Cơ so kỳ và Trung Kỳ. Còn lại là Hậu Kỳ cảnh giới. Đặc biệt hắn nhận thấy có hai lão Kết Đan Trung Kỳ và một người thanh niên Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong. Tất cả đều ngồi nhắm mắt dưỡng thần chờ đến giờ hợi.

Một lát sau một lão già mặc áo xanh trên người lộ ra một vẽ cỹ kỹ khác thường bước lên đài, khoảnh khắc khi Dương Thanh nhìn thấy lão thì có cảm giác bị uy áp trên người lão chấn cho ngạt ngở. Hắn hít sâu một hơi:

- Kết Đan Hậu Kỳ cảnh giới.

Bên dưới truyền lên tiếng xôn xao của đám người tham dự. Hiển nhiên là đại danh của lão già này không nhỏ:

- Đinh Lực, Đinh tiền bối của Tạo Hóa Hội.
Một giọng khác lại vang lên:

- Đây có phải là người mà mấy năm trước đã một mình đánh bại hai người cùng cấp mà không dùng pháp bảo

- Nghe nói cảnh giới thần thông của lão xảo diệu vô cùng.

Dương Thanh mở to hai mắt nhìn vẻ mặt tươi cười của Đinh Lực. Một mình giết chết hai tu sĩ cùng cấp mà không dùng pháp bảo. Đây là tồn tại dạng gì. Cảnh giới của lão có lẽ không phải là Kết Đan Hậu Kỳ đấy chứ. Đợi cho tiếng xôn xao hạ xuống Đinh Lực mới chậm rãi nói:

- Các vị đạo hữu lần này đấu giá hội của Minh Nguyệt Các là do bản nhân chủ trì. Lần này ngoài các vật phẩm thông thường sẽ có ba kiện chí bảo, có thể các vị đạo hữu ở đây sẽ thích. Lão phu cũng không nói nhiều nữa. Sau đây là món đầu tiên của ngày hôm nay.

Lão vừa nói vừa vẫy tay một cái trên đài xuất hiện một thanh cổ kiếm màu xanh, không biết nó làm từ gì nhưng hiển nhiên linh lực mà nó phát ra vô cùng khủng bố. Kiếm này tuy tốt. Nhưng đối với người cầm trong tay Âm Phủ Ma Châm và vô cực đao như hắn thì hiển nhiên kiếm này chưa thấm vào đâu. Chỉ nghe lão già Đinh Lực kia nói.

- Kiếm này là Thanh Long Kiếm hai năm trước được một vị trưởng lão của Thái Cực Môn luyện thành, ẩn chứa thủy linh khí vô cùng nồng đượm. Vật này Minh Nguyệt các cho cái giá ban đầu là tám trăm linh thạch trung phẩm

- Tám trăm năm mươi.

Một tên Trúc Cơ sơ kỳ ngồi trong góc lên tiếng
- Chín trăm linh thạch

Một tên khác hô lên. Những tên này phần lớn là tán tu không có điều kiện đợi những vâth phẩm sau này. Chúng biết càng về sau vật phẩm càng tốt, nhưng giá cũng đắt kinh người, đối với tài lực của một tán tu đương nhiên là không mua nổi. Đợi không bằng ngay lúc này nhân cơ hội các lão quái còn chưa ra tay tranh đoạt mà mua lấy một hai món còn hơn. Rất nhanh Thanh Long Kiếm đã bị một tên Trúc Cơ Trung Kỳ mua được với giá là hai ngàn hai trăm linh thạch. Kiếm vừa vào tay hắn đã vội vã bỏ đi. Như sợ giết người đoạt bảo. Đinh Lực lại nói tiếp:

- Vật đấu giá tiếp theo xuất xứ từ Tạo Hóa Môn của lão phu. Một cây Thiên Niên Tuyết Sâm một ngàn hai trăm năm. Chỉ có thể thấy ở Bắc Hà Đại Lục. Dược liệu này có giá ba ngàn năm trăm linh thạch

Trên tầng bốn một lão quái kết đan nói vọng xuống:

- Bốn ngàn

Phía đối diện cũng có một giọng nữ lên tiếng.

- Năm ngàn linh thạch

Lão kia ngừng lại một chút rồi hô lên:

- Năm ngàn năm trăm linh thạch

Phía đối diện giọng của nữ tử lại vang lên:

- Năm ngàn năm trăm lẻ một.

- Hừ.- Lão đạo kia không nhịn được hừ lạnh một tiếng rồi ồm ồm nói:

- Lâm Tuệ Tâm đ*o hữu có phải muốn đùa cợt lão phu.

Nữ tu tên là Lâm Tuệ Tâm kia cất tiếng cười như chuông bạc rồi nói lớn:

- La Vân đạo huynh. Pháp lực thông thần. Tiểu muội nào dám đùa cợt. Nhưng thiên niên tuyết sâm này quả thật tiểu muội rất cần, mong La đạo huynh châm trước.

Chương 78: Tu sĩ lạ mặt

La Vân trong phòng kín nghe nữ tử Lâm Tuệ Tâm kia nói vậy, không vội lên tiếng mà trâmg ngâm suy nghĩ, hồi lâu sau lão mới lại cất giọng âm trầm:

- Lâm đ*o hữu đã có lời, nếu ta không đồng ý thì lại e có phần hơi nhỏ mọn, cây Sâm này nhường cho ngươi đi

Nữ tử kia mừng rỡ cất tiếng nói phong tình vạn chủng:

- La đạo huynh tiểu muội xin đa tạ.

Thấy mọi việc đã xong xuôi Đinh Lực lại cất tiếng cười giả lả nói:

- La huynh thâth sự vô cùng sảng khoái, vậy cây tuyết sâm này sẽ thuộc về Lâm đ*o hữu của Thái Cực Môn.

Lời này vừa nói ra thì Dương Thanh đã hiểu vì sao lão già họ La kia lại nhường linh dược, không phải lão sợ nữ tử họ Lâm mà lão lại e ngại Thái Cực Môn đứng sau nàng, nếu nàng không có chỗ dựa vững chắc thì e rằng còn lâu La Vân mới nhường bước. Qua chuyện này hắn càng khắc sâu thêm rằng trên tu tiên đạo này chỉ nhìn thực lực, không nhận tình thân, hắn chợt nghĩ. Nếu hắn có thực lực thì năm đó sau khi giết chết Hoàng Minh Đạo cứu đám người của thôn kia thì Ngụy Hải Thanh cũng không dám làm gì hắn. Nhưng đáng tiếc tu vi của hắn so với Ngụy Hải Thanh chẳng khác gì đom đóm mà so sánh với mặt trăng. Nên vài năm nay hắn mới trở nên chật vật như vậy. Nếu không nhờ may mắn thuần túy thì giờ đây hắn đã chết lâu rồi. Hắn cắt ngang dòng suy nghĩ nhìn vật phẩm thứ ba được Đinh Lực mang ra đó là một khối đơn dược màu xám nhạt có tên là Luyện Hồn Đan, dùng cho yêu thú của tu sĩ. Yêu thú uống đan này sẽ có một số khả năng thay gân đổi tủy tu vi tăng vọt trợ giúp cho chủ nhân rất lớn. Không biết Minh Nguyệt Các lấy ở đâu ra viên đan dược này. Đối với một số lão quái có nuôi sủng vật mà nói đan này trân quý phi thường còn đối với Dương Thanh hắn mà nói hoàn toàn vô tác dụng. Vật tiếp theo đấu giá là một pháp bảo hình cây đèn có tên là Thanh Đồng Đăng. Nhìn qua Dương Thanh nhận ra đây là một pháp bảo tấn công thượng phẩm. Nhưng phẩm cấp cũng chỉ bằng vô cực đạo của hắn mà thôi. Cho nên hắn cũng chưa động tâm. Cho đến cuối cùng khi đã bán ra được hơn mười vật phẩm. Đinh Lực lại cất tiếng nói:

- Các vị đạo hữu. Bảo vật của ngày hội đấu giá hôm nay đã hết. Sau đây chính là ba bảo vật cuối cùng.

Lúc này Dương Thanh cũng như những người khác vội vã ngồi thẳng dậy nhìn lên đài. Hiển nhiên đây là phần được mọi người mong chờ nhất. Thấy mình đã thành công thu hút sự chú ý của mọi người Đinh Lực nỉm cười đắc ý rồi nói tiếp:

- Lão phu không quen rườm ra sau đây là món đầu tiên

Lão đưa hai tay lên vỗ vào nhau, lập tức có hai kẻ khênh một chiếc lồng làm bằng tinh thiết vào. Xung quanh lồng phủ tầng tầng lớp lớp Cấm pháp kỳ dị. Lão cất tiếng nói vang vọng khắp hai tầng các này:

- Một con Kim Sí Sư Vương còn nhỏ, đẳng cấp Trúc Cơ Sơ Kỳ, chưa hề nhận chủ, một vạn linh thạch.

Dương Thanh nhìn xuyên qua lớp cấm chế, bên trong lồng là một con sư tử sắc vàng óng ánh, trông oai phòng vô cùng, trên lưng nó là một đôi cánh màu vàng, từng chiếc lông vũ tỏa ra một khí thế vương giả khủng bố. Tuy bị nhốt nhưng thần sắc của nó vẫn không hề suy chuyển. Sau khi nhìn thấy con Kim Sí Sư Vương này mọi người quanh đây đều hít sâu một hơi khi lạnh. Nếu ai mua được nó lại thêm nghi thức nhận chủ sẽ có một con thần thú bên người, thực lực tăng mạnh, còn nhỏ mà đã thế này. Nếu lớn lên chút nữa, nếu nó đạt đến tương đương Kết Đan, Ngưng Nguyên của tu sĩ thì thực lực không thể đo đến nổi. Lập tức nơi này sôi trào:

- Một vạn hai ngàn linh thạch

- Một vạn năm ngàn

- Một vạn sáu ngàn

- Hai vạn linh thạch

Theo giá cả không ngừng tăng cao cuối cùng lão gia họ La kia người lúc đầu để sổng mất tuyết sâm đã mua được Kim Sí Sư Vương với cái giá kinh người đó là mười vạn bảy vạn linh thạch trung phẩm.

Đinh lực nỉm cười lên tiếng:- Xin được chúc mừng La đạo hữu. Sau đây là vật thứ hai.

Lão tùy tiện móc trong túi trữ vật ra một cái xích màu đỏ không ngớt phát ra hàn khí bức người:

- Vật này là Càn Khôn Tỏa. Được lão phu tìm thấy trong một di thất cổ xưa. Pháp bảo này tuyệt đối là cực phẩm. Phàm tu sĩ bị nó khóa hồn lập tức toàn thân bất động mặc người khác chém giết. Vật này lão phu không bán mà muốn đổi lấy một khối nội đan của yêu thú Kết Đan kỳ. Ở đây ai có.

Từng tiếng xôn xao truyền lên, vật này quả là một pháp bảo rất mạnh. Nhưng nội đan của yêu thú kết đan kỳ cũng không phải là vật dễ tìm. Khi nghe thấy câu này trong lòng Dương Thanh nhảy cẫng lên một cái. Yêu đan Địa Ma thú của hắn cấp năm đúng là cảnh giới Kết Đan Kỳ. Nhưng sinh tử quyết viết đan này đối với người thường vô dụng. Chỉ sợ là không vừa ý Đinh Lực, nhưng pháo bảo này hắn cũng rất muốn cầm, lúc này lập tức lên tiếng nói:

- Ta có

Đinh Lực và mọi người trong phòng đổ dồn về phía hắn. Âm thầm đoán xem. Người thanh niên toàn thân được che kín chỉ lộ ra hai con mắt này là ai. Mà lại có được nội đan cấp năm như vậy. Bị nhiều người nhìn như vậy nhưng hắn không hề hoảng sợ mà ngược lại vẫn bình tĩnh lấy ra yêu đan Địa Ma Thú đưa ra:

- Đinh tiên bối, người xem vật này có phải không.

Một viên nội đan màu xanh từ tay hắn bay về phía Đinh Lực. Lão cầm lấy, ngay khi tay lão vừa chạm vào thì một luồng linh lực ầm ầm từ nội đan tỏa ra. Một khí tức của Kết Đan kỳ lan tỏa khắp phòng đấu giá. Lão đánh giá viên nội đan này một lát rồi đưa trả lại hắn rồi nói:

- Tiểu huynh đệ. Đây quả thật là nội đan của yêu thú Kết Đan Kỳ. Tuy nhiên đối với ta lại hoàn toàn vô dụng. Giao dịch này không thành rồi.

Tuy có hơi tiếc nhưng đây là chuyện hắn đã dự đoán từ đầu. Cùng là yêu đan cấp năm, nhưng yêu đan của địa ma thú này gần như là một phế vật. Hắn vội ôm quyền đáp lễ:
- Làm tiền bối nhọc lòng rồi,

Đinh lực chờ một lát nữa không thấy ai có vật lão cần thì thở dài thu càn khôn tỏa vào. Lão lấy ra vật thứ ba

- Đây là là công pháp Tạo Hóa Môn của lão phu lấy được trên người một cổ tu sĩ. Ngọc giản này có chứa một trận pháp phòng ngự mạnh mẽ vô cùng. Thích hợp cho các tiểu tông môn phòng hộ, giá cả là 5 vạn linh thạch.

Lúc này Dương Thanh đã khôg còn chú ý vào buổi đấu giá nữa. Hôm nay hắn không đạt được mục đích của mình, pháo bảo hay công pháp tu luyện đều không mua được. Nhưng hắn không hề nản chí, hắn quyết định lần sau lại tới, biết đâu swx có cơ may. Dù sao hắn cũng tính ở lại đây lâu dài, tiềm tu. Cứ di chuyển liên tục như trước kia làm trễ nải quá trình tu luyện, hơn nữa chỉ cần hắn không ra khỏi thành này. Cho dù Ngụy Hải Thanh có tìm tới đây, cũng không làm gì hắn được. Khi trong thành có tận mười ba vị Ngưng Nguyên tọa trấn. Ra khỏi đấu giá hội vừa đi được một đoạn thì có một tu sĩ tu vi tương đương với hắn tiến đến ôm quyền:

- Đạo hữu xin dừng bước.

Dương Thanh nhìn vào tu sĩ này hồi lâu rồi hỏi:

- Chúng ta quen nhau sao.

Tu sĩ kia ha hả cười rồi nói:

- Không quen, không quen. Tuy nhiên ta đến gặp đạo hữu là muốn mời bàn với đạo hữu một cái giao dịch nho nhỏ.

- Giao dịch.

Tu sĩ kia liền gật đầu:

- Đúng vậy, đạo hữu, vừa nãy trong đấu giá hội ta đã cảm thấy ngươi đang cần pháp bảo và công pháp tu luyện, nếu giao dịch này thành. Ta đảm bảo đạo hữu sẽ có mấy thứ đó.

Dương Thang ngoài mặt bình thường nhưng trong lòng sớm đề phòng: làm gì lại có chuyện tốt như thế. Nhất định là ở đây có điều gì mà mình không biết. Mình vừa mới đến đây, sao đã lại có ngay cơ may như vậy. Hắn ngoài mặt tươi cười hỏi lại tu sĩ kia:

- Không biết ta phải làm gì xin đạo hữu nói rõ.

Tu sĩ kia liền ha hả cười rồi nói:

- mời đi theo ta gặp vài người. Ở đó ta sẽ nói ra đầu đuôi câu truyện. Nghe xong đạo hữu hãy quyết định cũng không muộn.

Hắn im lặng tính toán rồi đồng ý đi theo người kia vào một quán tiên trà, người kia cũng là hạng lõi đời, chọn chỗ đông người này để khiến cho Dương Thanh không phải lo được lo mất. Nếu đưa đến nơi nào riêng tư sợ rằng dù Dương Thanh có gan lớn hơn cũng không dám đi cùng.

Chương 79: Ngũ hành tông

Tu sĩ lạ mặt kia dẫn hắn vào một phòng yên tĩnh, người làm sau khi dâng lên mấy chén linh trà màu đỏ như máu thì cung kính lui ra. Lúc này Dương Thanh mới hỏi:

- Đạo hữu. Giờ đây có thể nói cho ta biết đầu đuôi câu truyện rồi chứ.

Gã tu sĩ kia nở nụ cưởi giả lả rồi nói:

- Xin đạo hữu chờ một lát ta gọi thêm mấy người đến, lúc đo nói cũng không muộn.

Dương Thanh không nói gì mà im lặng gật đầu. Tu sĩ kia bóp nát một truyền tin phù rồi quay sang hỏi hắn:

- Ta là Đặng Dung chẳng hay đại danh của đạo hữu là gì?.

- Đồng Mã Kỳ.

Hắn nói luôn ra cái tên đầu tiên hiện lên trong tiên thức của hắn, việc này còn chưa rõ đầu đuôi thế nào tốt nhất là nên cẩn thận. Với kinh nghiệm hơn hai trăm năm sống trên đời này hắn cảm thấy chuyện này có cái gì đó không phải lắm. Chỉ thấy gã Đặng Dung này ôm quyền về phía hắn nói:

- Thì ra là Đồng đạo hữu, tại hạ xin hữu lễ.

Đặng Dung đang định nói tiếp thì có hai người một nam một nữ tiến vào, có vẻ như đây là một đôi song tu đạo lữ, nam tu sĩ kia vẻ mặt lạnh như tiền nhìn bề ngoài khoảng chừng ba mươi tuổi toàn thân mặc trường sam màu tím, tu vi kém hơn hắn và Đặng Dung một chút chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong. Đạo lữ của hắn là một mỹ phụ toàn thân mặc đồ màu đỏ trông vô cùng chói mắt trên trán có một ấn ký hình hoa sen. Tu vi không ngờ đã là Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong còn một bước nữa sẽ tiến vào hậu kỳ cảnh giới. Hai người gật đầu với hắn một cái rồi ngồi xuống, tên mặc áo tím kia trỏ sang Đặng Dung nói:

- Đặng Dung, lần này ngươi gọi chúng ta đến là có giao dịch gì.

Đặng Dung chưa kịp trả lời thì lại có một bóng người nữa tiến vào, đây là một mỹ phụ khoảng gần bốn mươi tuổi, mái tóc của nàng toàn một màu trắng như cước. Tu vi của nàng cũng là Trúc Cơ Trung Kỳ. Sau khi chào hỏi mọi người thì cũng trở về chỗ của mình ngồi xuống. Lúc này gã mặc trường sam màu tím kia lại cất tiếng:

- Đặng đạo huynh. Người đã đến đủ, mời nói.

Lúc này Đặng Dung mới mỉm cười rồi cất tiếng:

- Các vị đạo hữu, hôm nay Đặng mỗ mời mọi người đến đây là vì có một hồi cơ duyên muốn chia sẻ với mọi người. Trước hết Đặng mỗ xin giới thiệu:

Lão trỏ về phía đôi đạo lữ rồi nói:

- Đây là Ngô Hải và Minh Đạo Hồng hiền phu phụ tán tu của Tây Hải.

Lão tiếp tục trỏ về phía mỹ phụ tóc bạc kia rồi nói tiếp:

- Còn đây là Trương Lệ Băng đạo hữu

Cươi cùng hắn hướng ánh mắt về phía Dương Thanh rồi nói:

- Còn vị này là người Đặng Mỗ vừa gặp khi nãy trong đấu giá hội Đồng Mã Kỳ đạo hữu.
Ba người kia lập tức hướng về phía Dương Thanh xem xét, cái bộ dạng cả người giấu trong Hỏa Lân Bào chỉ hở hai con mắt của hắn, khiến người khác tò mò không dứt. Dương Thanh cũng không hề trốn tránh mà cũng mở to mắt đáp trả ba người kia. Đặng Dung thấy vậy thì vội hắng giọng, cười hả hả nói:

- Các vị đã làm quen với nhau rồi thì sau đây lão phu xin được nói vào việc chính.

Lão nhắm mắt như hồi tưởng lại rồi nói tiếp:

- Nhiều năm trước Đặng mỗ lúc đó vừa mới tiến nhập tu tiên giới tu vi của lão phu lúc đó mới chỉ là Luyện Khí kỳ, môn phái tu chân của lão phu lúc đó có tên là Ngũ Hành tông, là một tông môn lớn chỉ sau tam đại tông phái của nơi này. Tông chủ năm đó không hiểu sao lại giết chết một phàm nhân là hậu duệ của một lão quái trong mười ba vị trưởng lão Thăng Tiên Thành. Trong cơn tức giận điên cuồng, lão quái Ngưng Nguyên này đã giết sạch toàn bộ Ngũ Hành tông, gà chó không chừa.

Kể đến đoạn này Đặng Dung bỗng run lên bần bật, lão nhớ lại khi mình làm nhiệm vụ trở về, khắp nơi trong Ngũ Hành tông chỉ toàn là xác chết. Toàn bộ đồ vật tài bảo của tông phái đã bị cướp sạch.

- Lão lúc đó ra ngoài làm việc. Nên mới thoát nạn khi trở về thì thấy tất cả mọi người đã chết. Chỉ còn một người còn một chút hơi tàn đó chính là sư đệ của Tông Chủ. Vị sư đệ này trước khi chết đã truyền lại toàn bộ y bát cho lão phu, và một bí mật kinh thiên của tông phái.

Gã Ngô Hải kia rõ ràng là đã mật kiên nhẫn, gã nhịp nhịp ngón tay xuống bàn rồi ngắt lời Đặng Dung:

- Đặng lão, ngươi nói vào chuyện chính được không, ta đến đây đâu phải nghe ngươi ôn lại chuyênh xưa.

- Ngô huynh chớ sốt ruột, chuyện chính ở ngay phía sau rồi.

Đặng Dung uống một hơi hết chén trà rồi nói tiếp:

- Sơn môn của Ngũ Hành Tông ta không có nhiều vật báu, nên năm đó bị cướp đi chẳng thấm vào đâu. Toàn bộ công pháp và bảo vật cùng toàn bộ tài sản đều được cất giấu bên trong lòng núi của ngũ hành tông. Nghe nói là từ thời tổ tiên môn phái có một vị Ngưng Nguyên kỳ đã phát hiện ra mảnh đất này trong đó có cả kỳ hoa dị thảo, yêu thú. Nên đã biến nơi này thành nơi thí luyện cho tông phái. Lại cải tạo một phần ở giữa mảnh đất này thành bảo tàng. Trước khi chết đã lấy hồn phách mình tạo nên phong ấn bảo vệ nơi đó. Chỉ có tông chủ mới biết cách vào. Năm đó ta tiến vào cũng chỉ đi ngoài rìa nơi diễn ra thí luyện của tông môn năm xưa mà không qua nổi tầng đầu tiên của phong ấn

Ngô Hải lại tiếp tục ngắt lời:

- Vậy đạo hữu mời chúng ta đến đây chính là muốn liên thủ tiến vào chứ gì.?.- Đúng vậy?.

Lão chắp tay hướng về phía mọi người rồi nói tiếp:

- Chỉ cần các vị giúp ta lấy được công pháp tu luyện Ngũ Hành ở trong đó. Còn mọi vật còn lại lão phu không cần đến. Nghe nói vùng đất cổ xưa đó, ngay cả tổ tông của môn phái lão phu cũng không hề đi hết.

Nghe lão nói xong. Dương Thanh âm thầm suy nghĩ, một mảnh đất bí hiểm, có bảo vật có dược thảo quý hiếm. Lại có yêu thú. Liệu có xứng đáng để dấn thân vào nguy hiểm. Hắn chợt cất tiếng hỏi:

- Đặng đạo hữu. Nghe đạo hữu nói vậy thì đây đúng là một hồi cơ duyên khó gặp. Nhưng tại sao lạo là chúng ta mà không phải là người khác. Ta và đạo hữu thậm chí còn không quen, không biết.

Đặng Dung hướng về phía Dương Thanh nói:

- Đồng huynh có điều chưa rõ. Muốn vào được trong đó phải vượt qua được Ngũ Hành đại trận ở ngoài, ta có pháp bảo hệ thủy. Ngô, Minh hai vị đạo hữu có pháp bảo hệ Kim và hệ Mộc. Trương đạo hữu kia là hệ thổ. Còn đồng đạo hữu. Một thân viêm hỏa kia vừa nhìn là đã nhận ra. Ngay cả áo bào của đạo hữu cũng tỏa ra hỏa lực kinh người, có năm người chúng ta nhất định sẽ đắc thắng lúc đó, bao nhiêu bảo vật trong đó sẽ thuộc về các vị lão phu tuyệt đối không nhòm ngó.

Mỹ Phụ tóc trắng tên là Trương Lệ Băng kia chợt hỏi:

- Nhưng những người có pháo bảo ngũ hành trong thành này này. Mười người thì có đến tám người có, bọn ta thế nào mà lại có may mắn được đạo hữu để mắt.

Cơ mặt của Đặng Dung hơi giật lên một cái. Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường lão cười ha hả nói:

- Chỉ là có duyên. Chỉ một chữ duyên này mà chúng ta ngồi ở đây lúc này mà thôi. Ta có thể lấy thân phận môn đồ cuồi cùng cuả Ngũ Hành Tông thể đây hoàn toàn là sự thật.

Rồi lão xuất ra bốn miếng ngọc giản truyền tin đưa cho bốn người:

- Các vị lời cần nói lão đã nói rồi. Quyết định thế nào ba ngày sau xin cho lão phu một câu trả lời. Lão phu chỉ cần khôi phục lại Ngũ Hành Tông. Trả được đại thù. Những thứ khác hoàn toàn thuộc về các vị.

Dương Thanh cầm lấy ngọc giản rồi nói:

- Được, ba ngày sau ta sẽ trả lời đạo hữu.

Đôi song tu đạo lữ kia cũng nhận ngọc bội rời đi. Trong đại sảnh chỉ còn lại Đặng Dung và Trương Lệ Băng. Mỹ phụ này cất tiếng phong tình nói với Đặng Dung:

- Lão già họ Đặng, lần này ngươi nắm chắc mấy phần tiến vào được nơi đó,

Đặng Dung nhếch miệng cười. Vẻ hiền lành khi nãy của hắn đã hoàn toàn biến mất,:

- Chỉ cần ta và Trương đạo hữu cẩn thận một chút lần này chắc tới bảy thành.

Chương 80: Năm cỗ quan tài

Ra khỏi quán tiên trà, Dương Thanh âm thầm cười lạnh:

- Có duyên nên mới gặp mặt ư, Đặng Dung này không hề đơn giản.

Khi này ngồi trong quán tiên trà kia hắn đã âm thầm để ý, trừ Đặng Dung là người bản địa. Còn hắn và đôi đạo lữ kia nếu không phải là tán tu cô độc thì cũng là từ nơi xa đến. Còn vị Trương Lệ Băng kia nhìn thì có vẻ giống bọn hắn nhưng Dương Thanh mới nhìn thoáng qua đã biết mỹ phụ này và Đặng Dung chắc chắn quen biết nhau đã lâu.

- Các ngươi mời đám tán tu bọn ta đi cùng, để dễ dàng giết người đoạt bảo chứ gì. Chuyện này ta đã sống hơn hai trăm năm. Sao có thể lọt qua mắt ta được.

Nên đi hay không. Hắn trở về động phủ rồi ngồi xuống suy nghĩ. Lần mạo hiểm này có đáng để hắn phải tham gia. Nếu đi sẽ có cơ may có công pháp có bảo vật. Nhưng phải đối mặt với hiểm nguy trong đó. Còn chưa kể đến phải đề phòng Đặng Dung và Trương Lệ Băng. Không đi, thì rõ rồi. Không phải lo đến tính mạng, nhưng lại không có công pháp tu luyện. Trong bốn đại lục mênh mông này, hắn tuy sống nhiều trăm năm, nhưng chẳng qua cũng chỉ mới tu đạo gần năm mươi năm mà thôi. Vẫn còn nhiều thứ hắn không hiểu. Dưới gầm trời này hắn biết đi đâu để tìm công pháp. Chẳng lẽ bảo hắn bái nhập làm môn hạ một môn phái tu tiên ư. Điều này hắn không hề muốn, tu sĩ trong môn phái nếu không có thực lực kinh người thì chẳng qua cũng chỉ là tốt thì của cao tầng một phái mà thôi. Điều này ở Phong Hỏa Môn hắn vô cùng rõ ràng. Năm đó hắn không tiếc nguy hiểm vào Hắc Lâm tìm bảo vật cho họ, cuối cùng thì sao, khi thất bại họ không màng đến sống chết của đệ tử mà bỏ chạy. Điều này đã khắc sâu vào trong đầu hắn một suy nghĩ rằng. Chưa có thực lực gì thì đừng nên bái nhập vào môn phái tu chân. Làm tán tu tuy thiên tài địa bảo thiếu thốn, nhưng ung dung tự tại. Mặc dù có nguy hiểm nhưng cũng vẫn còn hơn là sinh tử bị người khác nắm lấy. Cứ suy nghĩ dông dài như vậy mãi mà hắn vẫn chưa quyết định được có nên đi hay không. Càng là nguy hiểm lợi ích đạt được càng lớn đạo lý này hắn hiểu. Chỉ là hắn không chắc lắm rằng liệu mảnh đất thần bí nơi mà Ngũ Hành Tông năm xưa chọn làm nơi thí luyện vào bảo tồn bảo vật của Tông Phái đó có thứ xứng đáng để hắn liều mạng hay không.

Trong khi Dương Thanh còn đang chìm vào suy nghĩ thì bên dưới lòng đất nơi quán tiên trà tọa lạc, Đặng Dung đang cúi đầu trước một tấm rèm, phía sau tấm rèm là một khoảng hư ảo, dù là mắt thường hay tiên thức đều không thể xâm nhập được. Từ trong đó mơ hồ truyền ra một luồng tử khí khiến bất cứ ai tiếp xúc cũng phải rùng mình mấy lượt. Bất chợt lão ngẩng đầu lên trong mắt phát ra tinh quang chói mắt. Miệng lão lẩm nhẩm chú ngữ vô cùng phức tạp, hai tay liên tục thi triển trong không trung vẽ nên một trận pháp vô cùng đồ sộ trên tấm màn. Sau một khoảng thời gian làm phép, dường như tu vi của lão không đủ khống chế trận pháp này. Nó lập tức vặn vẹo như muốn tan vỡ. Lão không hề kinh hãi mà nhanh chóng điểm mấy cái lên mi tậm của mình. Miệng lão thì thầm phát ra tiếng:

- Hóa Ấn.

Lão vừa dứt lời tu vi của lão lập tức tăng vọt từ Trúc Cơ trung kỳ lên hậu kỳ rồi tiếp tục bành trướng lên hậu kỳ cảnh giới rồi lại một tiếng nổ đùng vang lên trong người lão. Đặng Dung lập tức tiến đến cản giới giả đan. Tu vi đột nhiên tặng vọt lập tức trận pháp được ổn định. Tuy nhiên lão cũng không chịu nổi lập tức phun ra một ngụm máu lớn. Đung lúc này trận pháp không cần sự điều khiển của lão nữa mà tự mình vận chuyển. Từng kí hiệu của trận pháp sáng lấp lánh rồi rung lên đan xen vào nhau, biến hóa theo một quy luật nào đó. Vùng hư vô phía sau theo hoạt động của trận pháp vặn vẹo như muốn sụp đổ. Đặng Dung lấy từ trong người ra một bình đan dược cấp tốc uống vào rồi bắt quyết, niệm mấy từ vô cùng tối nghĩa. Toàn bộ trận pháp sáng lên một cách quỷ dị rồi phân chia thành năm phần, áp lên năm vùng đang vặn vẹo dự dội nhất. Lão cắn răng làm phép rồi hô một tiếng:

- Ngũ hồn xuất quan.

Mấy tiếng răng răng vang lên, hư vô phía sau tấm màn rung động dữ dội. Từ trong đó năm cỗ quan tài làm bằng một loại đá màu đen dường như có thể hấp thư được ánh sáng chậm rãi chui ra. Trên năm chiếc quan tài này lần lượt khắc năm kí hiệu. Hai thanh kiếm chéo nhau, một cái cây có tán khổng lồ, một giọt nước to cỡ nắm tay, ba ngọn lửa, và hai vòng tròn đồng tâm bên trong hình tròn to là một hình tam giác bao lấy hình tròn nhỏ.

Năm cỗ quan tài vừa đi ra khỏi tấm rèm lập tức căn mật thất này tràn đầy âm khí. Trong quan tài còn mơ hồ truyền ra tiếng rít gào kinh người. Nhưng Đặng Dung không hề sợ hãi, đối mặt với mấy cỗ quan tài này lão còn có một sự hưng phấn lạ thường, những thứ trong quan tài kia lão qua điển tịch của môn phái nắm vô cùng rõ ràng, chỉ còn một thứ còn thiếu nữa, vào được mảnh đất kia. Lấy được thứ đó vào tay. Cho dù có cảnh giới cao hơn mà gặp lão phu cũng phải dữ nhiều lành ít. Lão lau vết máu trên miệng rồi tiến gần đến chỗ quan tài. Miệng lão lẩm nhẩm chú ngữ, rồi gằn giọng quát:

- Khai quan

Năm chiếc quan tài đồng loạt bật nắp. Từ trong năm cỗ quan tài này tỏa ta một luồng tử khí nồng đượm, cùng một tiếng rít gào như cô hồn dã quỷ, Đặng Dung mặc kệ, lão lại hô tiếp:

- Ngồi dậy.Chỉ thầy trong năm cỗ quan tài này có năm cái tử thi chậm chậm ngồi dậy. Nếu có ai ở đây lúc này tất sẽ hoảng sợ mà hét thảm. Năm cỗ tử thi này đều là nữ nhân, lại vô cùng xinh đẹp, không biết người ta dùng phương pháp nào luyện hóa mà da thịt các nàng dù chết từ lâu nhưng trông vẫn như người sống, hồn phách bị rút ra khỏi luôn hồi, nhưng bị giam trong cơ thể, tiếng rít gào chính là từ hồn phách này truyền ra. Đặng Dung cười ha hả:

- Có Ngũ hành linh này, cộng thêm thứ ở trong mảnh đất thần bí kia, trong cùng đẳng cấp ta chính là vô địch.

Lão phất tay thu hết số quan tài vào túi trữ vật rồi lôi ra một chiếc ngọc giản truyền tin đưa lên trán truyền âm vào đó:

- Các vị đồng đạo, thời gian sắp hết xin cho lão phu một câu trả lời.

Trong động phủ, Dương Thanh mở bừng mắt, hắn đã nghe thấy lời của Đặng Dung. Nên đi hay là không hắn vẫn chưa quyết định, mấy ngày nay hắn đã đi tìm hiểu một chút, quả thật năm xưa ở nơi nay có một môn phái tên là Ngũ Hành Tông. Mọi chuyện xảy ra với tông phái này y như những gì mà lão đã nói. Sau nửa ngày suy đi tính lại Dương Thanh lấy ngọc giản ra lẩm nhẩm nói:

- Nhân sinh cầu phú quý trong nguy hiểm, nếu cứ sợ hãi thì sao có thể đạt được cơ duyên, chuyến này lão tử đi chắc rồi.

Hắn đứng dậy đi ra ngoài làm một số việc, dù sao đây là việc liên quan đến tính mạng, phải chuẩn bị đầy đủ, quyết không thể xem thường. Khi hắn vừa từ một tiệm bán linh thảo đi ra thì bất chợt trong tiên thức của hắn có một giọng nói truyền âm vào:

- Đồng Mã Kỳ đạo hữu, xin dừng bước.Hắn quay lại nhìn, phía sau hắn là đôi đạo lữ, Ngô Hải và Minh Đạo Hồng kia. Hắn cũng ôm quyền

- Nhị vĩ đạo hữu. Đồng mỗ xin hữu lễ. Chẳng hay câc vị tìm Đồng mỗ có chuyện gì.

Minh Đạo Hồng cất tiếng cười như chuông bạc rồi nói:

- Mời đạo hữu theo chúng ta, nơi này không tiện nói chuyện:

Hắn trầm ngâm một lát rồi gật đầu. Tuy đánh không lại nhưng chạy trốn thì hắn lại thừa sức, nên hắn không hề sợ hãi, Hắn đi theo đôi đạo lữ này về động phủ. Thì ra họ cũng ở tầng một như hắn nhưng là số chín chín. Ngô Hải gỡ đi cấm pháp bên ngoài cửa rồi nói:

- Đồng đạo hữu, mời.

Dương Thanh liền tiến vào, sau khi phân ra chủ khách, hắn mới nói:

- Hai vị đạo lữ, không biết các vị gặp mặt Đồng Mã Kỳ ta có gì chỉ giáo.

Ngô Hải cười ha hả:

- Ha ha, Đồng huynh quá lời, ta đây chỉ muốn Đồng Huynh cũng chúng ta liên thủ một chút khi ở trong mảnh đăt thần bí kia.

Minh Đạo Hồng cũng cười nói:

- Chắc chắn Đồng huynh cũng đã nhận ra lão già họ Đặng kia và Trương Lệ Băng là quen biết từ trước, nếu như chúng ta không liên thủ e là lành ít dữ nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau