DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Hắc Long Thất Tử

Bụp!.

Một tiếng vang trầm thấp vọng khắp phòng luyện đan, Dương Thanh mở đôi mắt chứa đầy tơ máu ra thở dài một tiếng. Đây là lần thứ ba hắn luyện đan thất bại. Hắn lặng im nhìn chằm chằm vào chiếc Bích Ngọc Vương Đỉnh. Vẻ không cam lòng hiện ra trong mắt. Tuy trong bí kiếp viết rằng đan này chỉ cần có đủ nguyên liệu là có thể luyện thành nhưng hắn nghĩ rằng cái từ có thể đó là dành cho nhất đại tông sư luyện đan thuật chứ không phải là hắn. Bốn mươi chín loại đan dược chính, bảy loại chủ dược, lại còn phải khống chế ngọn lửa vừa đúng hỏa hầu, hắn tự biết mình không làm nổi.

Một nửa số nguyên liệu đã bị hắn sử dụng rồi, nếu tiếp tục sử dụng nữa, kết quả cũng chỉ có vậy, hắn thở ra một hơi lãnh khí đứng dậy, mở phong tỏa của động phủ, phi hành lên đỉnh của Vọng Nguyệt Lâu lặng lẽ hấp thụ ma khí, cả tòa lầu làm từ Bích Ngọc Ma Châu này tỏa ra một quầng khí màu đỏ không ngừng chui vào trong mi tâm của hắn, tuy bây giờ còn lâu mới đến hạn huyết chú phát tác, nhưng có hấp thụ cũng không hề gì. Luồng Hồng Vân đang bay vào người hắn bất chợt dừng lại, hắn đưa tay phất nhẹ, một khối cầu màu đỏ lập lờ trôi nổi trước mặt hắn, bên trong hiện ra hình ảnh bên ngoài đại trận:

- Đoàn Đại Bảo, ngươi chắc hẳn tên súc sinh kia vẫn quanh quẩn nơi đây.

Ngụy Hải Thanh ngước nhìn cảnh vật xung quanh lão, rồi cất giọng âm trầm hỏi. Phía sau lão là Hắc Long Thất Tử cả bảy người đều có cảnh giới Trúc Cơ Hâu Kỳ hai mắt người nào người nấy đều tỏa ra một luồng uy áp chói mắt. Đoàn Đại Bảo mắt thấy Cốc chủ mang theo cả Hắc Long Thất Tử đến đây thì không khỏi kinh hoảng trong lòng. Hắn vội vã cúi đầu thi lễ rồi nói:

- Cốc chủ minh giám, thuộc hạ quyết không nhầm được tên Dương Thanh đó chỉ ở đâu đó quanh đây.

Ngụy Hải Thanh nhắm nghiềm hai mắt tiên thức Kết Đan Hậu Kỳ hùng mạnh của hắn không ngừng tản ra bốn phía tìm kiếm. Hắc Long Thất Tử cũng xếp thành hình thất tinh bắc đẩu dung hợp tiên thức với nhau trợ giúp lão truy lùng:
- Dương Thanh lần này có Hắc Long Thất Tử ở đây, ta xem ngươi làm sao chayh thoát.

Bên trong cửu khúc âm ma đại trận. Dương Thanh không ngừng cười lạnh, hắn quả thức muốn xem xem bọn người kia làm thế nào để tìm ra hắn, ở phía ngoài kia Ngụy Hải Thanh đã chậm rại thu lại tiên thức, tuy lão không thấy hắn nhưng nhờ kết hợp với tiên thức của Hắc Long Thất Tử, tiên thức của lão vụt tăng lên nhờ vậy liền phát hiện ra một tia linh lực ba động vô cùng nhỏ. Lão thầm nghĩ:

- Đoàn Đại Bảo nói đúng. Tên này vẫn quanh quẩn đâu đây, không ngờ hắn lại có thể lẩn trốn kỹ càng như vậy. Để lão phu xem xem. Ngươi trốn đến bao giờ.

Lão quay lại trầm giọng giao phó:
- Các ngươi mau tản ra. Tìm kỹ từng nhành cây ngọn cỏ quanh đây cho lão phu, hắn chỉ là Luyện khí kỳ mà thôi. Dù có trốn cũng là không thể lâu được.

Đoàn Đại Bảo và Hắc Long Thất Tử cúi mình đồng thanh nói:

- Tuân lệnh cốc chủ

Dứt lời cả bọn lập tức biến mất, còn lại một mình Ngụy Hải Thanh âm trầm nhìn về phía đại trận. Lúc đó Dương Thanh phảng phất ngờ rằng lão đã nhìn thấy cái gì đó, nhưng rồi hắn lại phủ định ngay, tuy rằng khng biết Triệu Phong năm đó có tu vi gì. Nhưng nhất định cao thâm mạt trắc. Đại trận này Ngụy Hải Thanh đừng hòng nhìn ra sơ hở.

Ở góc đông nam của Đại Trận. Trong một mảnh sơn cốc âm u, ẩn hiện mây mù, Trương Tông Dương đang phi hành vun vút. Mắt hắn lần lướt quét khắp bốn phương tám hướng tìm kiếm, Trương Tông Dương này, chính là kẻ mạnh thứ ba trong Hắc Long Thất Tử. Vừa huy động tiên thức tìm kiếm hắn vừa suy nghĩ. Chỉ là một tên luyện khí kỳ tầm thường mà Cốc chủ phái bọn hắn đi liệu có dùng dao mổ trâu để giết gà không. Cho dù là luyện khí kỳ đỉnh phong tầng mười, bất cứ một tên Trúc Cơ nào trong cốc cũng có thể giết chết. Rồi hắn lại nghĩ. Tên Dương Thanh này ẩn dấu quanh đây mà ta thủy chung không thấy, tất có điểm hơn người, nhưng dù hắn nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra lý do gì mà cốc chủ phải đích thân dẫn theo bọn hắn.

Đang phi hành trên không chợt tiên thức của hắn phát hiện ra một luồng linh khí vô cùng quái dị. Mong manh như có như không ở ngay phía trước mặt, hắn vội vã lao vun vút đến. Nhưng đến gần tiên thức của hắn phát hiện ra đây không phải là ngươi hắn muốn tìm, mà chỉ là một con chim to bằng nắm đấm, đang nằm nhắm mắt ở đó, trên người nó lông lá đã rụng gần hết, Trương Tông Dương có cảm giác như con chim này có thể chết bất cứ lúc nào. Lúc này con chim nằm im trên mặt đất cố gắng hít thở, linh khí trên thân nó càng lúc càng yếu, Trương Tông Dương bất chợt vung một ngón tay lên chỉnveef phía con chim nhỏ:

- Để lão tử giúp ngươi lên đường.

Chương 72: Xích hỏa phượng hoàng

Chỉ phong từ tay của Trương Tông Dương vừa phóng tới, nháy mắt bùng lên thành một ngọn quái hỏa, bao trùm thân thể con chim bé nhỏ kia. Trương Tông Dương nhìn thoáng qua ngọn lửa rồi quay người phi thân lướt đi. Băt chợt lúc đó hắn ngừng lại nhìn chằm chằm vào con chim nhỏ, luồng hỏa diễm lúc này đang bùng cháy, nhưng lạ kỳ thay trong đám lửa con chim này không hề bốc cháy. Nó mở trừng mắt nhìn về phía Trương Tông Dương rồi hót lên một tiếng. Tiếng hót thánh thót của mẫu tộc Phượng Hoàng, ngọn hỏa diễm lập tức cháy bùng lên một cách đáng sợ, hơi nóng mà nó tỏa ra đã vượt xa sức chịu đựng của Trương Tông Dương khiến hắn phải lụi lại vài chục trượng. Lúc này ngọn lửa dần biến thành màu xanh thẫm. Từ trong đông tro tàn con chim này cứ ngày một lớn dần, rồi nó cất tiếng hót vang hiện nguyên hình một con ngũ sắc không tước, nhưng không giống khổng tước bình thường, trên người nó toàn đều là lửa bao bọc. Nó đã tiến cấp thành một con Xích Hỏa Phượng Hoàng.

Lúc này đây Trương Tông Dương đang vô cùng hối hận, gã không ngờ rằng hành động của gã lại trêu chọc vào một quái vật bậc này, giờ đây trong đầu hắn chỉ còn một ý miệm duy nhất.

Chạy trốn.

Trương Tông Dương dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía Ngụy Hải Thanh, vừa chạy hắn vừa vỗ túi trữ vật. Một thanh phi kiếm bay khỏi túi. Tỏa ra một khí tức âm hàn nhằm Xích Hỏa Phương Hoàng phóng tới. Con yêu thú, hót lên một tiếng coi thường rồi khẽ há mỏ thổi ra một làn hơi mỏng. Phi kiếm gặp làn hơi này lập tức vỡ vụn. Trương Tông Dương kinh hoảng phun ra một ngụm tiên huyết mất đi khả năng phi hành rơi xuống đất, trước khi cơ thể của hắn bị đốt cháy, hắn chỉ kịp nhìn thấy một cơn bão chỉ toàn là lửa đỏ. Xích Hỏa Phượng Hoàng lanh lảnh hót lên một tiếng nữa. Nó đã phát hiện ra quanh đại trận có khách không mời. Tuy nó đã tiến cấp. Nhưng một tia phân thần của Triệu Phong lưu lại năm xưa vẫn chưa bị xóa hẳn. Nó vẫn nhớ rằng mình phải bảo vệ đại trận an toàn. Tức thì nó vỗ canh bằng một tốc độ vô cùng nhanh chóng bay về phía Ngụy Hải Thanh. Ở trong đại trận dựa vào Bích Ngọc Châu, Dương Thanh đã nhìn thấy Xích Hỏa Phương Hoàng đang điên cuồng bay đến, tức thì trong đầu hắn lộ ra một kế hoạch điên rồ. Hắn lập tức vỗ dại đại trận một khe nhỏ mở ra, hắn theo đó xuất hiện cách Ngụy Hải Thanh ba mươi trượng. Mặc dù toàn thân hắn được Hỏa Lân Bào bọc kín, nhưng Ngụy Hải Thanh chỉ thộg qua ánh mắt là nhận ra hắn ngay. Khi hai bên nhận ra nhau cả hai đều khẽ nói:

- Ngụy Hải Thanh.

- Tên súc sinh thấp kém.

Đi mòn gót giày tìm không thấy, không ngờ hắn lại tự hiện ra. Ngụy Hải Thanh âm thầm gọi Hắc Long Thất Tử về. Lão nhì tùe trên xuống dưới của hắn rồi lạnh nhạt nói:
- Tiểu bối kia. Năm xưa ngươi dùng quỷ kế thoát khỏi tay lão phu. Nhưng lần này xem ngươi chạy đi đâu cho thoát.

Lão vừa dứt lời phía sau lão bẩy người đã xuất hiện. Đó chính là thất tử chính xác hơn là lục tử cùng Đoàn Đại Bảo. Ngụy Hải Thanh nhướng mày lên rồi hỏi một gã bên phải lão:

- Trương Tông Dương dâu rồi.

Gã thanh niên được lão hỏi đến vội vã ôm quyền cung kính trả lời:
- Cốc chủ việc này chúng thuộc hạ cũng không rõ lắm. Khi tiến vào tìm kiêm được một đoạn thời gian thì tiên thức của chúng thuộc hạ đã không thấy Trương tam đệ rồi.

Nghe gã nói vậy, Ngụy Hải Thanh trầm ngâm suy nghĩ, lão bất chợt liếc về Dương Thanh nhưng rồi lão lại gạt đi. Chỉ là một tên luyến khí nhỏ nhoi. Sao có thể diệt sát được một tên có cảnh giới Trúc Cơ Hậu Kỳ Cơ Chứ. Lão quyết đoán gạt việc của Trương Tông Dương sang một bên rồi quát một tên trong thất tử.:

- Dương Khiết. Trong mười nhịp hô hấp ngươi phải giết hắn cho ta.

Một tên trung niên diện mạo bên ngoài cỡ ba bốn mươi tuổi cung kính hành lễ rồi bước ra đối diện Dương Thanh, hắn vỗ túi trữ vật, một cây đàn tranh tiến ra khỏi túi. Hắn khoanh chân ngồi trên không trung rồi nói:

- Tên tiểu tử kia. Gia gia mà ra tay ngươi tất hình thần câu diệt. Nể tình ngươi cũng họ Dương cho ngươi một cơ hội tự xử lấy mình.

Nghe hắn nói vậy Dương Thanh cười lạnh không ngừng. từ trong người hắn Vô Cực Đao hiện thân, tỏa ra hơi nóng ngùn ngụt. Hắn liếc nhìn hai thanh Vô Cực Đao này rồi lẩm nhẩm:

- Ngươi muốn mạng lão tử thì đến đây mà lấy.

Chương 73: Long tranh Phượng đấu

Dương Thanh vừa dứt lời Vô Cực Đao đã rít gió ào ào, mang theo một luồng tử quang ập đến trước mặt Dương Khiết. Tên này cũng không hổ là cảnh giới Trúc Cơ Hậu Kỳ đỉnh phong. Chỉ thấy tên này nhẹ nhàng gãy nhẹ trên cây Lục Chỉ Cầm Ma đang đặt trên đùi hắn. Tức thì một màn sương bạc hiện ra va chạm rất mạnh rồi cản Vô Cực Đao lại. Dương Thanh bị hất lui trở lại phun ra một đám máu đen, hắn nhanh chóng thu hồi Vô Cực Đao rồi nhảy vào trong trận. Thân ảnh hắn vừa biến mất trong trận pháp thì liền có một tiếng chim kêu vang lên. Một quả cầu lửa từ trên trời đáp xuống, chắn giữa đám Ngụy Hải Thanh và Trận pháp. Vừa nhìn thấy con chim Ngụy Hải Thanh a lên một tiếng kinh ngạc:

- Xích Hỏa Phượng Hoàng.

Phượng Hoàng vừa đáp xuống liên vỗ mạnh đôi cánh, một cơm bão lửa tiến về phía bọn người của Hắc Long Cốc. Nơi nào ngọn lửa đi qua nơi đó đều bị đốt cháy thành than. Ngụy Hải Thanh xông lên trước vung hai cánh tay lên đồng thời miệng lẩm nhẩm chú ngữ, tức thì lão biến thành một con Hắc Long dài đến hàng chục trượng. Hắc Long gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Nó há mồm phun ra một quang đoàn màu tím. Hai luồng sức mạnh va chạm với nhau nổ ầm ầm trong không khí, mặt đất chận động. Đám Hắc Long Lục Tử đều bị hất ra sau mấy chục trượng. Khí huyết trong người nhộn nhạo cảm giác của bọn chúng như hồn đã lìa khỏi xác. Xích Hỏa Phượng Hoàng thấy mình bị cản lại thì ngẩng cao đầu kêu lên một tiếng. Lao đến Hắc Long.Ở trong đại trận nhìn ra, Dương Thanh cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Lúc đầu hắn chỉ muốn lừa đám người kia công phá đại trận để dụ Con Khổng Tước năm xưa mà hắn gặp đến nơi này. Không ngờ mấy năm không gặp mà nó đã tiến cấp thành Phượng Hoàng. Hắn ngờ rằng đây là do năm xưa nó nuốt yêu đan của Xích Diệm Hỏa Lân. Đúng như hắn suy nghĩ. Năm xưa con Không Tước này sau khi nuốt xong nội đan của Hỏa Lân thì liền lập tức tiến hành hấp thụ để tiến cấp thành phượng hoàng. Có thể nói nó đã thành công. Giờ đây nó chính là mẫu tộc Phượng Hoàng có thần thông bất tử bất diệt. Nó kêu lên một tiếng oai phong rồi hướng tới Hắc Long tấn công mãnh liệt hỏa thần thông của nó bao phủ khắp nơi. Hắc Long Thất Tử của Ngụy Hải Thanh hiện tại chỉ còn lại hai người. Còn đoàn đại bảo sớm đã bị Xích Hỏa nướng thành tro bụi. Hắc Long gầm lên một tiếng phẫn nộ. Nó không ngờ chỉ là một tên tiểu tử luyện khí lại có thể khiến mình chật vật nhường này. Không biết do cơ duyện gì hắn có thể gọi ra yêu thú cấp bậc này cơ chứ. Hắc Long trợn mắt nhìn mấy cái xác của thuộc hạ hắn. Mắt Hắc Long trợn trừng dần hóa thành màu đỏ:
- Dương Thanh, ngươi hủy đi Thất tử của lão phu. Lão phu phải liều mạng với ngươi.

Hắc Long lại gầm thét lao đến giơ móng chân trước lên nhắm vào đầu Xích Hỏa Phượng Hoàng bổ đến. Phía bên trong đại trận Dương Thanh đã thôi không còn xem trận chiến nữa. Hắn tin chắc rằng Ngụy Hải Thanh không thể thắng được, mà dù có thắng lão cũng đừng mơ có thể phá được Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận. Ở trong này Dương Thanh hắn an toàn tuyệt đối. Hắn phi thân trở về động phủ phía sau núi ngồi xuống trước lò luyện đan nhắm mắt âm thầm thổ nạp.

Đợi đến khi thân người đã ở trạng thái đỉnh phong hắn mới nhẹ nhàng phất tay. Chiếc Bích Ngọc Vương Đỉnh lập tức bay lên không trung bật nắp. Hắn dựa theo phương pháp trên bí kíp cho lần lượt một số tài liệu vào. Hắn lại tiếp tục vẫy tay Vô Cực Đao bay xuống phía dưới Vương Đỉnh rồi hóa thành một luồng đan hỏa bao bọc chiếc đỉnh. Bởi vì hắn chưa có kết đan nên không thể tự mình phát ra đan hỏa. Mà phải nhờ ngoại vật. Tất nhiện Vô Cực đao này là sự lựa chọn tốt nhất. Không những là Đan hỏa cực phẩm mà còn là vô cực chân hỏa của Thần Thú Hỏa kì lân. Chỉ có điều hắn vẫn chưa nắm bắt được bí quyết khống chế ngọn lửa. Hắn tiếp tục cho thêm nguyên liệu vào rồi thúc đẩy ngọn lửa một cách cẩn thận, Bích Ngọc Vương Đỉnh dần chuyển sang màu tím sẫm, báo hiệu đan dược đã gần đến bước cuối cùng. Hắn bặm môi thổi nhẹ vào Vô Cực đao, nhưng lại một tiếng bụp nhỏ vang lên, hắn đã hoàn toàn thất bại

Chương 74: Trúc Cơ

Ngồi trong một mật thất sâu trong lòng Hắc Long Cốc, Ngụy Hải Thanh đang im lặng ngồi thổ nạp, trận chiến với Xích Hỏa Phương Hoàng lần trước mặc dù lão đã vận hết các loại thần thông. Thậm chí không tiếc tiêu hoa nguyên khí biến thành Hắc Long. Vậy mà vẫn phải bỏ chạy trối chết. Lão vẫn còn cảm thấy may mắn, bởi vì Con phượng hoàng đó vừa mới tiến cấp xong, thân thể chưa được củng cố, chứ nếu không lão đã chết không thể nghi ngờ. Trên người lão lúc này đang có một tầng lam quang nhàn nhạt. Nó bao bọc quanh lão. Mỗi lần lão hoàn thành một nhịp thở luồng lam quang này lại không ngớt run rẩy. Lần này lão bị thương quá nặng. Kim đan của lão đã xuất hiện vết nứt, lần này lão không trọng tu mấy năm thì đừng hòng khôi phục. Kim đan bị nứt. Hắc Long Thất Tử chết hết, lão tự hiểu rằng giờ đây Hắc Long Cốc của lão đang suy yếu. Mấy năm này chỉ có thể từ từ bồi dưỡng lại

- Dương Thanh.

Lão không thể hiểu nổi, chỉ là một tên tiểu tử luyện khí kỳ. Đơi lão đã giết không ít, vậy mà cứ gặp hắn là lão lại thất bại. Đường đường là Kết Đan Hậu Kỳ cảnh giới mà lại không giết nổi hắn. Lại còn năm lần bẩy lượt bị hắn đưa vào bẫy. Lão căm hận nhắm chặt hai mắt, cố gắng điều tức mong hồi phục kim đan một cách nhanh chóng nhất. Lão gầm gừ trong cổ họng:

- Tên khốn nhà ngươi. Tốt nhất đừng để rơi vào tay lão tử.

Ngồi trong động phủ phía dưới vọng nguyệt lâu. Bỗng nhiên Dương Thanh cảm thấy một cơn sợ hãi không rõ nguyên do. Nó như có như không xâm nhập vào cơ thể. Nhưng nó nhanh chóng bị nỗi vui mừng trước mặt xóa đi mất. Trước mặt hắn chính là hai viên Tụ Pháp Đơn hắn luyện được. Từng viên đan dược tỏa ra màu vàng lấp lánh. Bốc lên một mùi thơm ngào ngạt. Đây chính là thành quả cho một tháng trời cố gắng. Ba mươi ngày qua hắn đã thất bại không biết bao nhiêu lần. Nhưng nhớ đó hắn cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm. Mấy lần cuối cùng hắn may mắn luyênh được hai viên này. Nhìn hai hoàn thuốc trước mặt hắn cảm thấy một cỗ nhiệt khí đang trào dâng trong cơ thể, chỉ cần Uống vào là có thể đả thông Sinh Tử Quyết Trúc Cơ thanh công. Trong điển tịch ở Âm Hồn Đảo viết rất rõ ràng, chỉ cần uống vào là lập tức có thể đề cao cảnh giới, hơn nữa uống càng nhiều, càng tốt. Hắn lẩm nhẩm,- Càng nhiều càng tốt ư, sợ rằng cả đời này. Đây là hai viên duy nhất mà ta luyện được.

Chưa bàn đến, số lương tài liệu kinh người, phố chế từ linh cầm dị thú cho đến thổ mộc quái thạch, chỉ riêng một bộ nhỏ bảy loài trùng độc năm đó đã khiến hắn vô cùng dụng tâm bỏ ra rất nhiều tiền vốn mới sưu tầm được. Còn Bát Túc Tri Thù, Dương Thanh có thể chắc chắn rằng. Vô cùng hiếm hoi. Sợ là hàng ngàn năm sau cũng không tìm được. Trong túi trữ vật của hắn còn giữ một quả trức của Con yêu thú này, hắn tĩnh tìm cách cho nó nở ra sau này tất có chỗ dùng đến. Ba ngay sau một thân ảnh ngồi trên đỉnh Vọng Nguyệt lâu chậm rãi hấp thu thiên địa nguyên khí, từng dòng linh khí theo lỗ chân lông và thổ nạp ùn ùn tiến vào cơ thể. Một lát sau hắn lấy từ trong người ra cả hai viên Tụ Pháp Đơn bỏ vào miệng rồi nuốt xuống. Đan dược vừa vào cơ thể, hắn đã cảm thấy một luồng nhiệt khí từ đan điền bốc lên, tỏa khắp châu thân. Linh khí không ngừng bành trướng trong cơ thể, chu du đả thông suốt thập nhị kinh lạc trên người, hắn cảm thấy một luồng sức mạnh kinh nhân đang hình thành trong nội thể. Hắn há miệng phun ra một đoàn tử quang. Tử quang này lập tức bao bọc toàn than hắn chớp mắt huyễn hóa thành hai luồng khí một đen một trắng xoay vòng tròn trên đầu hắn, hai luồng khí này đại diện cho sinh tử quyết trong cơ thể hắn đang lưu chuyển sinh là mà trắng tử là màu đen. Hai tay Dương Thanh liên tục đánh ra mười hai đạo pháp quyết. Mỗi một đạo pháp quyết đánh ra đều mang theo lam quang chói mắt lượn lờ xung quanh người hắn. Bỗng nhiên hai luồng khí đen trắng cùng mười hai đoàn lam quang rít gào trên không trung rồi theo thiên địa nguyên khí điên cuồng chui vào cơ thể Dương Thanh, hắn hét lớn một tiếng tiên thức bùng nổ và mở rộng hơn bao giờ hết, hắn cảm thấy luồng khí kia đang thay gân đổi tủy của mình, từ hai mắt hắn toát ra một luồng uy áp vô cùng hùng mạnh. Ý thức hải của hắn nổ đùng một tiếng vô số nguyên khí từ khí hải chui vào đó không ngớt xoay tròn rồi tụ về đan điên thành một đám mây bạc trôi lờ lững. Hắn đã Trúc Cơ thanh công. Giờ đây cảnh giới của hắn là Trúc Cơ Sơ Kỳ nhưng so với những người đồng cảnh giới hắn nếu không dùng pháp bảo, hắn sẽ có nhiều hơn cơ may chiến thắng. Nhưng hắn chưa kịp vui mừng thì luồng nhiệt khí lsij bốc lên một lần nữa. Tiên thức của hắn lại tiếp tục bành trướng. Cơn đau đầu làm cho toàn thân hắn vặn vẹo, linh khí trong cơ thể hắn nhanh chóng lấp đầy các đại huyệt rồi khuếch tán ra toàn thân, hắn nhanh chóng đạt đến Trúc Cơ Sơ Kỳ đỉnh phong rồi Trúc Cơ Trung Kỳ mới dừng lại. Hắn mở trừng hai mắt. Dược lực của Tụ Pháp Đơn quả thật kinh người, nháy mắt đã khiến tu vi tăng vọt, hắn dự định sau này nếu có điều kiện sẽ chế thêm vài viên. Nhưng đó là sau này, còn việc quan trong bây giờ chính là phải bế quan củng cố cảnh giới. Hắn vẫn ngồi trên đỉnh Vọng Nguyệt Lâu mà tu luyênh, đám mây bạc trong đan điền đại biểu cho cảnh giới Trúc Cơ của hắn càng ngày càng đậm. Thời gian cứ thế trôi đi

Ba tháng... sáu tháng

Một năm...

Một ngày của ba năm sau một thân ảnh hiện ra dưới chân núi. toàn thân từ đầu cho đến chân và tay đều được bao phủ bởi một tấm trường bào màu đen sống động, sau lưng là một tấm áo choáng đen đang bay trong gió, toàn thân người này chỉ hở hai con mắt. Khi đôi mắt mở ra liền bắn ra tinh quang lấp lánh toàn thân tạo ra một cảm giác uy áp vô cùng đáng sợ. Người này chính là Dương Thanh đã bế quan ba năm trước. Trong ba năm này ngoài việc củng cố cảnh giới Trúc Cơ Trung Kỳ của hắn, thì hắn còn mang một số pháp bảo của mình ra tế luyện lại, với tiên thức bây giờ Vô Cực Đao đã hoàn toàn nghe hắn điều khiển, còn Âm Phủ Ma Châm hắn mới chỉ điều khiển được hai cây. Riêng bộ giáp, thanh kiếm và thuẫn. Hắn vẫn không sử dụng nội. Càng như thế hắn càng vui mừng vì bảo vật của Triệu Phong này quả thật vô cùng mạnh mẽ. Hắn tự biết với căn cơ của mười tầng sinh tử quyết đã tu luyện lại có tốc độ hấp thu linh khí gấp đôi người thường do Tụ Pháp Đơn mang lại trong. hắn không e ngại tu sĩ đồng cấp. Nhưng nếu họ có pháp bảo mạnh hơn thì hắn vẫn không phải là đối thủ. Pháp bảo tuy hắn có nhiều, nhưng chân chính dùng được lại không có mấy, vì vậy hắn tính phải tìm chỗ mua thêm. Hơn nữa hắn không có công pháp nào cho cảnh giới Trúc Cơ này cả. Đúng là con đường tu luyện giờ đây có chút khó khăn. Hắn quyết định trước tiên đi tìm một pháp môn tu luyện trước. Trong khi đợi tìm được pháp môn thích hợp. Hắn tính sẽ luyện một loại pháp thuật phụ trợ ghi trong Sinh Tử Quyết, có tên là Thần Hành Vô Ảnh. Là một loại phi hành với một tốc độ kinh nhân. Hắn dự tính nếu luyện thành Thần Hành Vô Ảnh dù đích thân Ngụy Hải Thanh đến đây cũng đuổi không kịp hắn. Sau khí đã quyết định xong, hắn lại bay vào động phủ bế quan tu luyện

Chương 75: Thăng Tiên Thành

Tu luyện ở cấp độ Kết Đan trở xuống chủ yếu là ngồi thổ nạp hoặc là phục đan dược nên vô cùng nhàm chán, việc một tu sĩ tu luyện vài năm thậm chí vài chục năm là chuyện bình thường. Trong động phủ bên trên ngọn núi trong Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận. Dương Thanh đã ngồi bất động ở đó gần năm năm. Năm năm qua hắn chưa hề di động nửa bước, hắn tự biết linh căn của mình kém cỏi thiên tư cũng không lấy gì làm cao nên lần tu luyện Thần Hành Vô Ảnh này mới lâu như vậy, nếu đổi người khác cùng lắm chỉ mất ba năm là đã hoàn toàn nắm vững, thậm chí hiểu thấu công pháp này, một ngày nọ hắn mở đôi mắt đã nhắm chặt suốt năm năm qua lại. Trong mắt hắn phát ra từng tia quang mang chói mắt, thở ra một hơi trọc khí, hắn đứng dậy bước ra ngoài động phủ. Thần Hành Vô ảnh của hắn đã luyện thành, hắn vừa mới thử điều động linh khí trong người thi triển Thần Hành Vô Ảnh thì thân thể đã nhoáng lên rồi đâm sầm vào vòng bảo hộ của đại trận. May mà hắn trong lúc bất ngờ vẫn kịp thời hãm thân mình lại. Hắn xoa xoa đầu của mình rồi cười khổ.

- Có chút hả hê mà quên mất ta đang đứng trong đại trận. Thử ra bên ngoài xem sao.

Hắn vẫy tay tạo ra một khe hở rồi bước ra ngoài, khẽ động tậm niệm. Hô khẽ:

- Thần Hành Vô Ảnh

Cả người hắn đã nhoáng lên, biến mất tại chỗ rồi xuất hiện cách đó gần trăn dặm, hắn quá sung sướng mà bật cười ha hả, cứ như này thì so với các tu sĩ đồng cấp hắn sẽ có lợi thế rất lớn. Tu chân giới tàn khốc vô cùng, không phải cứ bình bình yên yên là sống qua được. Thần thông Thần Hành Vô Ảnh này hiện nay chính là thần thông bảo mệnh của hắn. Nhưng có một vấn đề thủy chung hắn vẫn canh cánh trong long đó là pháo bảo hắn quá ít, căn bản hắn chỉ có Vô Cực Đao là sử dụng được, Âm Phủ Ma Châm với tiên thức của hắn hiện nay, miễn cưỡng có thể dùng được ba chiếc. Khôi giáp, ma kiếm và quang thuẫn kia về cơ bản là hắn không dùng được.

- Pháp Bảo, pháp bảo. Ở đâu có pháp bảo cho ta dùng đây.

Linh thạch, hắn không thiếu tài sản mà hắn kế thừa của Triệu Phong quá mức khổng lồ, hắn chỉ sợ không tìm được chỗ để mà mua. Nếu như có pháp bảo phù hợp dù là bao nhiêu tiền hắn cũng không tiếc. Linh thạch giữ để làm gì, chết rồi có mang được đi không. Giữ được mạng thì sao chẳng tìm được linh thạch. Hắn lại động tâm niệm chớp mắt Thần Hành Vô Ảnh lại triển khai đưa hắn vào trong đại trận. Hắn tính toán ở thêm trong này vài ngày rồi mới lên đường đi tìm pháp bảo và công pháp tu luyện thích hợp cho cảnh giới của hắn hiện giờ, còn về tìm ở đâu trong lòng hắn đã có chút tính toán, trước hết hắn muốn đi vào một số ngôi thành tìm kiếm đấu giá hội, rồi tính tiếp, còn về giết người đoạt bảo hắn cũng chưa có gan lớn như vậy. Trúc Cơ trên đời theo như hắn biết thì thọ mệnh vào khoảng trên dưới ba trăm năm tính cả số năm tuổi thọ mà Hoàn Dương Đơn thần diệu kia của Ngụy Phu Nhân ban cho thì hắn còn khoảng hai trăm bảy mươi năm tuổi thọ. So với những người khác lợi hơn không hề ít, tính cả hai trăm năm hắn sống trên Cô Sơn Tiên Đảo giờ đây hắn đã gần ba trăm tuổi. Lẽ ra hắn phải chết lâu rồi. Nhưng vận may đã cho hắn đi vào con đường tu tiên này. Không không hẳn là vận may. Mà là chấp niệm muốn gặp lại Thanh Hương dẫn lỗi hắn. Hy vọng nối lại tình xưa nâng chân hắn. Chỉ cần còn một hơi thở hắn cũng sẽ cố gắng tu hành.

- Thanh Hương nàng ta nhất định phải gặp lại.

Ba ngày sau trên nền trời của Tử Sa Quốc một nhân ảnh toàn thân bao bọc trong bộ trường bào màu đen phóng đi vun vun với một tốc độ kinh người. Dọc đường một số tu sĩ gặp nhân ảnh này hoặc là kinh hãi chỉ trỏ. Hoặc là đứng sang một bên tránh đường. Tốc độ này đúng theo như bọn chúng thấy, nhất định phải là Kết Đan Kỳ tiền bối. Khi thấy cảnh này Dương Thanh thầm nghĩ nếu như bọn chúng biết ta chỉ là Trúc Cơ như chúng thì không biết sẽ có cảm giác gì. Phi hành như vậy một đoạn thì hắn liền triệt hạ Thần Hành Vô Ảnh dùng tốc độ bình thường đi tiếp, hắn cũng không muốn đụng độ với một lão quái Kết Đan kỳ nào đó chút nào.

Hôm qua trong động phụ hắn đã quyết đinh sẽ đi đến Tử Sa Quốc, nơi này sở dũ gọi là tử sa vì ở đây có một sa mạc toàn là cát màu tím, trong sa mạc này quái phong thôi khắp nơi, bão cát liên tục ầm ào. Dù là tiên nhân tiến vào cũng khó lòng toàn mạng. Sở dĩ hắn chọn quốc gia này là vì nó cách rất xa Hắc Long Cốc nơi Ngụy Hải Thanh kẻ thù số một của hắn hiện nay đang cư ngụ. Với tu vi của hắn bây giờ, nếu gặp lão chắc chắn là lành ít dữ nhiều. Chỉ có tránh xa lão thì mới an toàn được. Cứ phi hành như thế một ngày nữa thì trước mắt hắn đã xuất hiện một tòa thành nguy nga tráng lệ tên là Thăng Tiên Thành.

Nhìn toà thành nguy nga Dương Thanh thầm nghĩ, quả nhiên là quốc gia tu chân chỉ riêng ngôi thành này ở quê nhà của ta không đâu có được. Toàn bộ tòa thành đều được xây trên sườn núi. Càng lên cao kiến trúc càng tráng lệ, trên đỉnh núi là một ngôi điện khổng lồ từ chỗ hắn nhìn vào vẫn thấy lấp lánh ba chữ Thăng Tiên Điện vô cùng chói mắt. Theo như hắn tìm hiểu thì tòa thành này do Thái Cực Môn làm chủ, tất cả ai muốn vào thành đều phải nộp một số lượng linh thạch nhất đinh. Ở Tử Sa Quốc này ngoài Thái Cực Môn ra còn hai hai thế lực lớn nữa đó là Âm Hồn Tông và Thẩn Hỏa Giáo ba thế lực bày hình thành nên thế chân vạc chia nhau thống trị tu chân giới ở Tử Sa Quốc này. Dưới mỗi tông phái lớn này là vô số môn phái phụ thuộc, tất cả hình thành nên Tu Chân Quốc Tử Sa như ngày hôm nay. Dừng lại trước cổng thành hắn thấy mấy tu sĩ gác cửa đều là Trúc Cơ Kỳ như hắn mỗi tên đều mặc áo giáp bạc tay cầm thiết kiếm trông vô cùng oai phong lẫm liệt. Một tên trong bọn thấy hắn tiến đến thì cũng ôn tồn hỏi:

- Đạo hữu muốn vào thành?
Hắn không trả lời mà chỉ gật đầu một cái, tên kia lại bảo:

- 10 linh thạch hạ phẩm.

Dương Thanh đưa tay vào túi lấy linh thạch ra rồi nhận từ tay tên gác cổng một chiếc lệnh bài đeo vào người, trước khi đi hắn hỏi lại tên gác cổng:

- Đạo hữu. Ta muốn hỏi trong thành khi nào thì mở đấu giá hội.

Tên giáp bạc kia trả lời hắn.

- Thăng Tiên Thành của chúng ta cứ ba tháng có một đấu giá hội nhỏ, một năm có một đấu giá hội lớn. Đó là do bản thành tổ chức. Còn những chỗ tự phát chúng ta không quản.

Hắn ôm quyền cảm ơn tên kia rồi cất bước đi vào Thăng Tiên Thành. Vừa đi một đoạn thì có một người chặn trước hắn.- Tiền bối, xin được làm phiền người một chút

Thấy Dương Thanh ngẩn ra nhìn mình. Người đó lại nói tiếp:

- Vãn bối là Kim Thành. Từ nhỏ đã lớn lên ở nơi đây.

Dương Thanh nhìn tên luyênh khí tầng 7 trước mặt gật gù như thể đã hiểu ra. Hỏi lại:

- Ngươi muốn làm người dẫn đường cho ta

Kim Thành tươi cười xưng phải. Dương Thanh lại hỏi hắn:

- Ta muốn biết tất cả về Thăng Tiên Thành này, những nơi có đấu giá hội. Những cửa hàng độc đáo. Ngươi có làm được không.

Kim Thành chắc mẩm lần này sẽ kiếm khá rồi, nên hắn hăng hái gật đầu:

- Tiền bối yên tâm. Ở Thành này không gì vãn bối không biết.

Dương Thanh quẳng cho hắn một viên linh thạc rồi nói:

- Còn không mau dẫn đường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau