DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Lưỡng đầu thọ nạn

Nghe tiếng quát của Đồng Mã Kỳ, hắn giả bộ giật mình sợ hãi rồi quay lại chắp tay nói bằng một giọng sợ hãi:

- Không biết thượng tiên có gì chỉ dạy.?

Đồng Mã Kỳ, chăm chú nhìn vào hắn rồi nhìn sang tên họ Đoàn kia, gã gật nhẹ đầu. Nhận được tín hiệu Đồng Mã Kỳ cất lời hỏi hắn:

- Tại sao ngươi lại che mặt và đội mũ trùm đầu thế kia, mau bỏ khăn che mặt xuống.

Nghe gã nói vậy. Dương Thanh vẫn bình tĩnh âm thầm vận dụng tiên lực rồi trả lời:

- Xin hai vị thượng tiên thứ tội, kẻ hèn này khuôn mặt tùe khi sinh ra vô cùng xấu xí, nếu bỏ ra e là làm bẩn pháp nhãn của thượng tiên mong thượng tiên miễn trách.

Đồng Mã Kỳ lại quát hắn:

- Ta nói ngươi bỏ ra thì hãy mau làm thế. Nếu không chớ trách ta xuống tay ác độc.

Biết là hôm nay không tránh khỏi một trường ác chiến, Dương Thanh liền giả bộ cúi đầu xuống vâng một tiếng, trong khi đó tiên khí trong người hắn đã chu lưu toàn thân hộ vệ cho cơ thể, khiến cho áo bào của hắn căng phồng lên. Áo choàng sau lưng bay phấp phới. Sư thúc của Đồng Mã Kỳ là người đầu tiên nhận ra có điều không ổn. Gã chỉ kịp quát lên " cẩn thận " rồi đẩy Đồng Mã Kỳ sang một bên, rồi chính mình cũng phi thân rời khỏi chỗ đó. Lão vừa nhấc chân rời khỏi thì một tiếng nổ lớn đã vang lên, không biết hai thanh Vô Cực đao từ khi nào đã cắm xuống mặt đất, tạo thành hai cái hố sâu hắm rộng ngoài bốn thước, áp lực của vụ nổ khiến cho bụi đất tung bay mù mịt. Thấy một kích này bị phát hiện Dương Thanh không khỏi thầm hô đáng tiếc. Trong khí đó Đồng Mã Kỳ và sư thúc của gã không khỏi lạnh người. Tên này nhìn đi nhìn lại rõ ràng là phàm nhân vậy mà lại có thể xuất kỳ bất ý. Đánh ra một đòn trí mạng như vậy. Nếu không phải vừa rồi gã tâm cơ linh mẫn thì chắc chắn đã mất mạng dưới hai thanh đao cổ quái kia rồi. Thấy một kích không thu được kết quả Dương Thanh thu hồi lại Vô Cực Đao rồi dè chừng nhìn về phía hai sư đồ họ Đồng với một vẻ đề phòng sâu sắc. Gã họ Đoàn kia sau phút hoảng sợ ban đầu đã bắt đầu trấn tĩnh lại. Gã tiến lên một bước và hỏi:

- Vừa rồi không biết đạo hữu cũng là đồng đạo có chút thất lễ mong đạo hữu bỏ qua.

Vừa nói gã vừa đưa mắt ra hiệu với Đồng Mã Kỳ. Nhận được tín hiệu Đồng Mã Kỳ liền hợp với gã thành thế gọng kìm. Giờ đây Dương Thanh đang rơi vào cảnh lưỡng đầu thọ địch. Hắn đang định ra tay tiếp thì Gã họ Đoàn lại nói:- Ta là Đoạn Đại Bảo không biết đại danh của đạo hữu là gì. Nhìn trang phục của đạo hữu hẳn là không phải người của vùng này.

Thấy bên phía Đoàn Đại Bảo chưa động thủ, hắn cũng chưa vội ra tay mà trả lời lại gã:

- Ta là một tán tu đến từ Hắc Tây Đại Lục. Ta tên là Thanh Lương.

Đoàn Đại Bảo gật gù rồi nói:

- Thì ra là Thanh Lương đạo hữu. Không biết đạo hữu đến vùng này làm gì vậy.
Giọng điệu của tên Đoàn Đại Bảo này rõ ràng là định moi thông tin từ hắn tuy khó chịu nhưng hắn vẫn cố gắng nhịn xuống thong thả trả lời:

- Ta đến đây vì chút việc riêng của ta mà thôi. Còn là việc gì đạo hữu thứ cho ta không thể nói.

Thấy hắn không chịu nói Đoàn Đại Bảo rút cuộc đã không còn bình tĩnh, hắn liền phất tay với Đồng Mã Kỳ rồi nở một nụ cười hung ác nhìn về phía Dương Thanh:

- Thanh Lương đạo hữu. Đã không tiện nói, mỗ cũng không hỏi nhiều. Chỉ là mỗ muốn mượn của đạo hữu một thứ.

- Là thứ gì xin Đoàn đạo hữu cứ nói. Nếu được ta nhất định sẽ đáp ứng.

Đoàn đại bảo tiến lên một bước, lấy ra một chiếc chuông nhỏ màu bạc cầm nơi tay rồi gằn giọng nói với hắn:

- Cái ta muốn mượn chính là đầu của ngươi, mau nạp mạng,

Lời còn chưa dứt, Đoàn Đại bảo đã huy động Đồng Chung nơi tay tạo thành một cơn lốc màu tím nhạt đánh về phía hắn, cùng lúc đó Đồng Mã Kỳ cũng lấy từ hư không ra một thanh cổ kiếm ném lên trời tạo thành vô số ánh chớp nhằm vào đầu của hắn. Thấy bọn chúng quyết lấy mạng mình. Dương Thanh thực sự tức giận, hắn nhanh chóng lùi lại hai bước từ trên thân hắn linh khí tỏa ra bao bọc toàn thân. Hỏa Lân Bảo phát ra anh sáng màu đỏ vận dụng phòng ngự cực hạn, đồng thời hắn giơ tay lên hai thanh Vô Cực Đao theo đó bay ra, mang theo một áng mây đỏ ối tỏa ra sức nóng kinh hồn. Đánh thẳng về phía cơn lốc màu tím nhạt đang cuồn cuộn tới.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Thanh cổ kiếm đã bị Hỏa Lân bào hất ngược trở lại mất đi linh khí nằm im dưới đất. Còn Vô Cực Đao của hắn sau khi va chạm với Đồng Chung liền tạo ra một sức phản chấn cực lớn. Đoàn Đại Bảo bị hất ra sau ba bước, khí huyết nhộn nhạo. Còn về phía Dương Thanh hắn đã bị chấn bay ra ngoài hai mươi bước. Thấy thực trạng đó Đoang Đại Bảo vô cùng kinh ngạc. Xưa nay hắn và đồng mã kỳ toàn dùng chiêu này là diệt sát được một tên tu tiên giả đồng cấp. Hôm nay không ngờ Dương Thanh lại thoát được, hay hắn cấp cao hơn. Vừa nghĩ như vậy Đoàn Đại Bảo lại lắc đầu. Không thể như vậy được. Bằng chứng là Dương Thanh bị Đồng Chung của gã hất ra ngoài xa hơn hắn. Chứng tỏ tiên lực ít hơn. Nhưng vì lẽ gì kiếm của Đồng Mã Kỳ lại vô tác dụng. Trong khi Đoàn Đại Bảo còn đang kinh hãi suy tính. Thì Đồng Mã Kỳ đã la lên.

- Đoàn sư thúc, chính là hắn, là hắn.

Chương 67: Lộ mặt

Nghe Đồng Mã Kỳ hét lên như vậy. Khiến cho Dương Thanh giật mình. Hắn thầm suy nghĩ không biết mình đã sơ hở chỗ nào mà khiến cho gã nhận ra hắn, toàn thân hắn đều được Hỏa Lân Bào bảo vệ, đến khuôn mặt cũng khôg lộ ra vậy thì bằng cách nào tên này lại nhận ra hắn. Đoàn Đại Bảo nghe Đồng Mã Kỳ nói vậy thì liền thu chiếc Đồng Chung lại cầm nơi tay rồi hỏi gã:

- Ngươi biết tên này.?

Đồng Mã Kỳ gật đầu rồi nói với gã:

- Đoàn sư thúc. Tên này chính là tên năm xưa Ngụy sư tổ đuổi theo ra ngoài Đông Hải. Không hiểu sao giờ hắn lại xuất hiện ở đây.

Đoàn đại bảo nghe vậy thì âm thầm suy nghĩ: tên Đồng Mã Kỳ là người tham gia cuộc đuổi bắt nên chắc hắn không nhầm. Vậy cớ sao năm đó. Cốc chủ lại bảo hắn đã chết nhỉ. Không biết trong chuyện này có huyền cơ gì. Nghĩ đoạn gã quay sang hỏi Dương Thanh:

- Ngươi không phải hơn mười năm trước đã bị Cốc chủ giết chết sao, làm sao ngươi lại xuất hiện ở đây được.

Dù sao cũng đã lộ ra rồi hắn cũng không giấu nữa mà ngạo nghễ thừa nhận.:- Đúng vậy, năm xưa là ta may mắn thoát chết. Nhưng ta không hiểu làm sao mà tên Đồng Mã Kỳ kia có thể nhận ra ta.

Đoàn Đại Bảo đưa mắt nhìn về phía Đồng Mã Kỳ. Có lẽ chính gã cũng mong muốn nhận được một câu trả lời thỏa trí tò mò của gã. Tên họ Đồng thấy sư thúc nhìn mình thì vội vã vòng tay cung kính nói:

- Thưa sư thúc. Lúc đầu đệ tử không nhận ra. Nhưng khi vừa rồi hắn đã sử dụng một chiêu mà năm xưa hắn dùng để thi vào Phong Hỏa môn. Mà chiêu này di chính hắn sáng tạo ra. Cho nên đệ tử vừa nhìn đã nhận ra ngay là hắn.

Nghe gã họ Đồng nói vậy. Dương Thanh thực sự muốn khóc. Tên Đồng Mã Kỳ này nhớ dai vậy sao. Nguyên do vừa rồi khi bị cơn thanh cổ kiếm chém tới ngoài việc bị Hoả Lân bào ngăn lại thì hắn đã nhanh chóng vận dụng ngũ hành linh khí hóa ra 1 thanh hỏa đao chém vào thanh cổ kiếm. Hỏa linh khí là một trong ngũ hành linh khí mà tu tiên giả nào cũng biết vận dụng. Nhưng sử dụng linh khí hóa hình thì chính là do hắn tự nghĩ ra. Chẳng trách để tên họ đồng tìm ra sơ hở. Đoàn Đại Bảo nghe sư điệt của mình trả lời vậy thì gật gù nói:- Ngươi tinh tế như vậy quả là một nhân tài hiếm gặp.

Gã họ Đồng kia được khen ngợi thì không dám chậm trễ vội vã cúi người:

- Đa tạ sư thúc khen ngợi.

Đoàn Đại Bảo lại quay sang Dương Thanh:

- Lần trước ngươi may mắn, nhưng lần này ngươi không thoát được đâu. Mã Kỳ mau vây hắn lại.

Lời nói chưa hết lão cũng không màng bối phận Trúc cơ lật tay lấy ra Đồng Chung rung lên một tiếng. Gió lốc lập tức nổi lên. Một áng mây màu tím cuồn cuộn tuôn ra gào thét rồi phóng về phía Dương Thanh. Bên cạnh gã, Đồng Mã Kỳ cũng hét lên một tiếng sử dụng Cổ Kiếm phát ra hàng ngàn tia chớp đánh tới. Trước sự vây công mãnh liệt như vậy. Lại thua thiệt về pháp lực hắn nhanh chóng chỉ lâm vào thế thủ. Tuy trong tay có pháp bảo đỉnh cấp nhưng cũng không thể sử dụng. Kiện Vô Cực Đao này hắn cũng mới chỉ phát huy được năm thành sức mạnh mà thôi. Qua lại mấy chiêu hắn đã bị đánh cho thất điên bát đảo. Có mấy lần nhờ vào sự cơ trí và có Hỏa Lân bào bảo hộ hắn mới thoát chết. Vừa thoái lui mắt hắn vừa đảo qua đảo lại tìm cách thoát thân. Đúng lúc đó. Đoàn Đại Bảo gầm lên một tiếng lắc mạnh chiếc Đồng Chung trên tay, một luồng áp lực bài sơn đảo hải tuôn ra như nước lũ, bủa vây lấy hắn. Dưới áp lực của pháp bảo này hắn cảm thấy khó mà chịu đựng thêm nữa. Chưa tìm được cách thoát thân nào. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một niềm lo sợ. Vừa dồn hết linh lực chống lại áp lực của Đoàn Đạo Bảo hắn vừa lục lọi trong túi trữ vật, những mong tìm được một cái gì đó khả dĩ dùng được. Rồi bất chợt hắn nhìn thấy một thứ, hay đúng hơn là một loại tài liệu dùng để luyện Tụ Pháp Đơn. Ở Vạn Dược Viên ông chủ của dược viên nói với hắn, Nguyệt Thạch này khi sử dụng phải cận thận vì nó rất dễ nổ. Mỗi khi nó nổ mang lại uy lực như một kích của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ. Hắn nỉm cười xem ra đây chính là thứ hắn đang tìm kiếm.

Chương 68: Chạy trốn

Hắn vừa lui lại, vừa vội vã đem ra một viên Nguyệt Thạch to bằng nắm đấm, không suy nghĩ nhiều, hắn liền quán chú linh lực của mình vào đó, ném về phía hai sư đồ đoàn đại bảo rồi bỏ chạy thục mạng. Hắn dồn hết linh lực trên hai chân đạp khí phi hành không ngừng nghỉ, mấy năm phải chạy trốn liên tục đã khiến cho tốc độ của hắn so với tu sĩ đồng cấp nhanh hơn không ít. Cùng lúc đó một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Chớp mắt luồng pháp lực của Đoàn Đại Bảo đã bị áp lực do vụ nổ bài trừ quá nửa, Đồng Mã Kỳ bị dư chấn của vụ nổ đẩy lùi ra sau hơn 10 bước. Hắn ụa lên một tiếng lớn rồi hộc ra một ngụm máu tươi đỏ ối. Bản thân Đoàn Đại Bảo cũng bị áp lực này làm cho kinh mạch trong người chạy loạn đi. Hai tai gã ù đặc. Phải mất một lúc lâu, tiên thức của gã mới phục hồi. Trong khoảng thời gian đó Dương Thanh đã phi hành đi xa mấy trăm dặm, cho dù gã có tu vi Trúc Cơ muốn đuổi kịp cũng không có khả năng. Lão nhìn về phía Dương Thanh biến mất điên tiết chửi thầm một tiếng, vỗ mạnh vào túi trữ vật, một chiếc lệnh bài màu đen bay ra hướng về phía Dương Thanh biến mất lao vút đi. Cái này là trong một lần tranh đấu gã may mắn có được. Chiếc lệnh bài này có khả năng truy theo dấu linh lực phát ra mà đuổi theo không ngừng nghỉ rồi truyền vị trí về cho chủ nhân chiếc lệnh. Đoàn Đại Bảo hít vào một hơi lãnh khí rồi gằn giọng quát với Đồng Mã Kỳ:

- Mau hồi báo Hắc Long Cốc. Ta sẽ đích thân theo dấu hắn.

Dứt lời, gã phi thân bay theo chiếc lệnh bài. Chớp mắt đã mất hút phía xa. Đồng Mã Kỳ cố gắng bình ổn pháp lực đang toán loạn trong người rồi lẩm nhẩm:- Dương Huynh đệ, mỗi người một chí hướng, không thể trách ta được.Hắn đưa tay lau vệt máu trên miệng rồi lao về hướng ngược lại rồi mất hút. .....

Phi hành thêm vài chục dặm nữa. Chợt tiên thức của Dương Thanh phát hiện ra một luồng linh khí rất lạ đang ba động sau lưng, dù cho hắn cố gắng tăng tốc hay làm bất kỳ cách nào thì cũng không thể thoát khỏi luồng linh khí đó. Nó cứ như một âm hồn bất tán theo sát hắn. Hắn bay nhanh, nó bay nhanh. Hắn bay chậm nó bay chậm. Nhất thời hắn không sao dứt được nó. Chạy đua với nó hết một ngày cuối cùng, hắn đành chịu cứ để nó bám theo mình. Hắn tự tin rằng, ngoài hắn và vị thái tử ma giới kia. Không ai có thể tìm ra trận pháp ở Cửu Khúc Huỳnh Hà. Hắn tin rằng chỉ cần vào được trong đó, hắn nhất định sẽ thoát khỏi vật này. Nghĩ vậy hắn lại móc một viên trung cấp linh thạch ra trực tiếp ngậm vào miệng rồi vùn vụt phóng về phía trước. Cách ở phía sau hắn một khoảng rất xa Đoàn Đạo Bảo đang không ngừng kêu khổ. Gã mới tiến nhập Trúc Cơ không lâu cảnh giới còn chưa ổn đinh. Hôm nay lại hứng trọn một kích của vụ nổ kia. Mà nguyệt thạch phát nổ tương đương với một kích toàn lực của Trúc Cơ hậu kỳ. Bải làm sao lão chịu nổi, nếu không có chiếc đồng chung kia ngăn cản thì vừa rồi lão đã trọng thương rồi. Mặc dù đồng chung nhận phần lớn lực phản chân nhưng lão cũng bị nó chấn động khiến tiên thức lung lay như sắp vỡ ra. Tiên thức của lão giờ đây mười phần không dùng nổi một. Nếu ngày sau không có vài năm bế quan đừng hòng hồi phục được pháp lực lão không ổn định khiến lão theo gót tấm lệnh bài kia vô cùng mệt mỏi. Lão điên tiết chửi thầm 18 đời tổ tông của Dương Thanh, không hiểu hắn lấy đâu ra viên đá đó, khiến cho lão phải một phen khiếp đảm. Suýt nữa thì táng mạng. Nếu Dương Thanh mà nghe được lão nói vậy tất hắn tức xì khói mà chết mất. Phải biết rằng, nguyệt thạch này vô cùng khó kiếm. Hắn đã bỏ ra cả núi linh thạch mới chỉ mua được có ba viên mà thôi. Nay trong lúc nguy cấp hắn tiếc đứt ruột mà ném ra một viên chỉ còn có hai viên. Vừa rồi không chỉ là một viên đá mà chính là hắn đã quăng ra một núi linh thạch thì có. Cũng nhờ quyết đoán vứt ra nguyệt thạch mới khiến hắn thoát khỏi vòng vây và khiến cho Đoàn Đại Bảo bị thương nhờ đó uy hiếp với hắn giảm đi không ít. Nếu không lấy tu vi mà so sánh. Nếu còn khỏe sớm muộn lão cũng bắt được hắn.

Chương 69: Cửu khúc âm ma đại trận

Giữa trưa ngày thứ ba Dương Thanh hắn đã có mặt tại Huỳnh Hà. Hắn liếm môi một cái ngậm thêm một viên linh thạch rồi hướng về cánh rừng trước mặt bay vụt đi. Chừng nửa canh giờ sau. Nhân ảnh của Đoàn Đại Bảo thất tha thất thểu hiện ra từ hư không lúc này hắn đã khôi phục một chút pháp lực, nhưng còn khuya mới như lúc ban đầu được. Hắn đứng lại điều tức một lúc rồi lại nghiến răng đuổi theo hướng Dương Thanh vừa chạy. .....

Ở một nơi cách đó rất xa. Trong một tòa động phủ khổng lồ. Xây chìm vào lòng núi. Đồng Mã Kỳ đang quỳ trước một nhân ảnh nhìn qua có một vẻ mặt vô cùng âm độc. Luồng uy áp từ người lão phát ra khiến cho gã khó khắn lắm mới hít thở được, đây chính là cốc chủ của Hắc Long cốc Ngụy Hải Thanh, lão đã đạt tới cảnh giới Kết đan hậu kỳ đỉnh phong, chỉ còn một chút xíu nữa thôi là tiến vào Ngưng Nguyên kì. Tiến vào hàng ngũ tu tiên cao cấp. Thấy kinh mạch của Đồng Mã Kỳ lúc nhanh lúc chậm, hiển nhiên là bị thương khá nặng, lão ném cho hắn một viên đan dược rồi bảo hắn:

- Uống nó đi. Rồi bẩm báo mọi chuyện từ đầu.

Đồng Mã Kỳ đưa tay bắt lấy viên đan dược màu tím tỏa ra một mùi thơm ngát vô cùng. Khi hắn ăn vào thì có một luông nhiệt khí ở Đan Điền cuồn cuộn bốc lên với một tốc độ nhanh không tưởng được lấp đầy kinh mạch hắn, khiến cho thương thế của hắn chớp mắt không còn gì đáng ngại. Bốn ngày trước Đồng Mã Kỳ hắn mang theo thương thế khá nặng về đến đây thì lăn ra bất tỉnh nhân sự. Nếu không phải Ngụy Hải Thanh cần tin tức từ hắn thì đã không để ý đến sống chết của một tên luyện khí kỳ rồi. Nhắm chừng hắn đã hấp thu đan dược xong xuôi. Lão cất giọng âm hàn hỏi hắn:

- Mọi chuyện thế nào mau nói.

Đồng Mã Kỳ vội vã vái Ngụy Hải Thanh một vái rồi nói:

- Khải bẩm cốc chủ. Mấy ngày trước đệ tử cùng Đoàn sư thúc vừa hoàn thành việc mà tam hộ pháp giao cho thì bất chợt bị một tên luyện khí nhìn thấy. Đoàn sư thúc định ra tay tiêu trừ hậu hoạn nhưng không ngờ tên này cho nổ một thứ cổ quái rồi một đường trốn mất, hiện tại Đoàn sư thúc đã đuổi theo. Phỏng chừng rất nhanh sẽ có tin tức.Đồng mã kỳ ngừng lại một chút để điều hòa hơi thở rồi nói tiếp:

- Cốc chủ. Còn một điều nữa. Tên mà sư thúc đuổi theo chính là tên mà năm xưa cốc chủ ngài truy đuổi ra Đông Hải.

Bụp một tiếng. Chiếc cốc trong tay Ngụy Hải Thanh vỡ thành từng mảnh nhỏ. Vậy ra đúng là tên tiểu tử đó vẫn chưa chết. Hắn định ám lão mãi sao. Mấy năm qua cứ mỗi khi nghĩ lại lúc lão bị hẳn đùa bỡn trên biển. Mấy lần hắn gài bẫy còn khiến lão suýt mất mạng. Mỗi khi trí nhớ gợi nhớ đến cảnh đó lão không khỏi cảm thấy nghẹn trong cổ họng. Chân khí trong người lão thoáng chốc toán loạn. Dương Thanh hắn chính là chấp niệm của lão. Lão biết không buông bỏ được chấp niệm này, cả đời lão đừng mong Ngưng Nguyên. Ngụy Hải Thanh rũ bàn tay. Lớp vụn từ chiếc cốc rơi khỏi bàn tay lão, Từ trên thân người lão lại tỏa ra một luồng uy áp bức người. Lão bước xuống cạnh Đồng Mã Kỳ cất giọng hỏi hắn:

- việc này. Còn ai biết.?Đồng Mã Kỳ không chút nghi ngờ vòng tay cúi người cung kính thưa

- Bẩm cốc chủ, ngoài đệ tử và Đoàn sư thúc ra, không một ai biết cả.

Một tia sáng xanh chợt xẹt qua mắt Ngụy Hải Thanh rồi nhanh chóng biến mất. Lão mệt mỏi phất tay. Đồng Mã Kỳ cung kính vái lão một cái rồi khom lưng đứng dậy quay người đi ra khỏi cửa. Nhưng hắn vừa quay lại thì liền cảm thấy một luồng linh lực vô bờ bến xô đến. Hắn cảm giác một bàn tay vô hình cắm vào lưng hắn, rất nhanh rút hồn phách hắn ra. Từ từ hắn ngã xuống, trên môi nở một nụ cười tang thương. " có thể ta đã chọn sai đường mất rồi". Đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi hắn chết. Nắm trong tay hồn phách suy yếu của Đồng Mã Kỳ, Ngụy Hải Thanh không buồn nhìn đến một lần trực tiếp bóp nát, rồi lão lẩm bẩm:

- Ta rất tiếc, nhưng chuyện này không thể để ai biết được. Nếu không truyền ra ngoài ta làm sao còn chỗ đứng.

Lúc này nếu Đồng Mã Kỳ còn sống có thể hắn sẽ hối hận cho quyết định năm xưa của mình. Nếu như năm đó, hắn nể tình đồng môn trên Phong Hỏa môn. Để cho Dương Thanh rời đi thì hôm nay đâu phải chịu cảnh hình thần câu diệt. Có lẽ hắn còn sống thêm được vài trăm năm nữa. Nhưng trên thế gian này làm gì có từ nếu. Gieo nhân nào gặp quả ấy, quả ngày hôm nay hắn phải chịu chính là cái nhân mà hơn mười năm trước hắn đã gieo. Ngụy Hải Thanh sau khi diệt sát hồn phách của Đồng Mã Kỳ thì vẻ mặt âm trầm quay trở lại chỗ ngồi, lão dùng tiên thức truyền âm ra ngoài lát sau có một tên người hầu bê vào một chén tiên trà cung kính đặt bên cạnh hắn. Ngụy hải Thanh nhấp một ngụm nhỏ. Hương thơm của tiên trà khiến hắn bình tĩnh lại. Tên Dương Thanh này quả thật là âm hồn bất tán không những năm đó không chết mà để lại trong tâm lão một chấp niệm khó mà gạt bỏ. Cả đời Ngụy Hải Thanh lúc trẻ lão được sư phụ cũng là tổ tiên bên ngoại của lão Liệt Hỏa Đảo, đảo chủ Trương Thế Dương bảo hộ. Trương thế dương đã đạt đến Hóa Anh trung kỳ là một nhân vật vô cùng có tiếng tăm trên Vân Nam Đại Lục. Lão không tiếc đơn dược pháp lực chỉ trong gần trăm năm đã khiến Ngụy Hải Thanh Kết Đan, có thể nói dưới bóng vị sư phụ này Ngụy Hải Thanh một đường hanh thông, tu hành thuận lợi. Hắc Long cốc của lão người người đều phải kiêng nể. Tuy sư phụ lão trúng kích Hóa Anh hậu kỳ thất bại nguyên thần tan nát mà chết. Nhưng cũng không ai dám đụng đến lão, chính là vì lão được chân truyền y bát của Trương Thế Dương. Hơn nữa lại được Trương Thế Dương tặng cho một viên long châu có chứa một mảnh tàn hồn của Hắc Long có khả năng giúp lão hóa rồng hiếm có. Vậy mà năm đó lão lại để một tên luyện khí kỳ vuột khỏi tay, lại còn mấy lần bị hăn mang ra làm bia đỡ đạn. Từ đó đến tận bây giờ thủy chung cảnh giới của lão dậm chân tại chỗ chính là vì cái khúc mắc này. Lão tin rằng chỉ cần giết được Dương Thanh chấp niệm này sẽ biến mất. Nhất định lão có thể Ngưng Nguyên.

- Dương Thanh. Lần này nhất định lão phu phải băm vằm ngươi thành vạn đoạn.

Chương 70: Luyện đan

Đoàn Đại Bảo đang đứng trước một cách rừng rậm rạp, đảo mắt liên hồi, không ngừng triển khai tiên thức quét khắp bốn phương tám hướng. Mặc dù hắn lấy làm lạ khi khí tức của Dương Thanh biến mất ở nơi này, nhưng hắn biết chắc Dương Thanh chưa đi khỏi đây được. Nếu đi tiên thức của hắn sẽ dò ra ngay. Đoàn Đại Bảo rút một chiếc thiên lý phù ra, lẩm nhẩm mấy câu rồi ném lên trời. Chiếc phù hiện lên một ánh sáng màu xanh nhạt rồi biến mất, Đoàn Đại Bảo nhìn theo hư ảnh của chiếc phù rồi lẩm nhẩm:

- Để xem ngươi còn trốn được đến bao giờ.

Đoàn Đại Bảo không hề biết rằng cách hắn khoảng 10 trượng, phía bên kia pháp trận Dương Thanh đang đứng đó lạnh lùng nhìn hắn.

- Trên đời này ngoài ta ra thì những người khác đừng mong vào được.

Hắn cười nhạt mặc kệ Đoàn Đại Bảo đi tới đi lui bên ngoài rồi phi thân hướng về phía Vọng Nguyệt Lâu. Hắn đáp xuống trước tòa lầu rồi cảm khái nhớ lại. Vài năm trước hắn may mắn tìm thấy nơi này. Còn may mắn hơn khi hắn kế thừa tài sản của Thái tử ma giới. Kèm theo đó là vài kiện pháp bảo. Nhưng cũng vì thế mà bị một loại huyết chú bám rễ vào cơ thể. Cứ 100 năm một lần hắn phải quay trở lại nơi đây hấp thu ma khí của âm hàn ngọc. Nếu không huyết chú trong cơ thể hắn sẽ phá hủy hắn. Giờ đấy hắn đứng trước tòa vọng nguyệt lâu làm từ Bích Ngọc Ma Châu này. Trong lòng lại một lần nữa dâng lên lòng khâm phục đối với vị thái tự Triệu Phong này. Hắn tự hỏi mình rất nhiều lần rằng, mình liệu có thể si tình như Triệu Phong kia cho dù chết cũng cố gắng bảo vệ người con gái mình yêu dấu. Thanh Hương không chết, chẳng qua nàng đã lên tiên giới cùng với bà bà của nàng mà thôi. Chỉ cần hắn cố gắng tu hành nhất định sẽ có ngày gặp lại. Nàng chẳng phải đã nói với hắn sao. Trần duyên đã hết. Nếu muốn tiếp tục kết thiện duyên nhất định hắn phải tu thành đại đạo. Hắn trầm ngâm một lát rồi thở dài, nhấc chân bước vào sau cánh cửa.

Mục đích của hắn quay trở lại nơi này một là lấy chiếc đỉnh luyện đan bằng ngọc kia. Hai là ở trong này Trúc Cơ cho an toàn. Chỉ cần cửu khúc âm ma đại trận còn vận hành. Dù là ai cũng đừng mong phá được.

Hắn tiến vào tầng một. Giữa tòa lầu chiếc đỉnh vẫn nằm đó như hơn mười năm trước. Lúc đó hắn còn đánh giá đây là một chiếc đỉnh bình thường không có gì đặc biệt. Nếu không phải gã kia khai sáng, hắn còn không biết đây là Hàn Đỉnh một trong các loại đan lô tốt nhất. Hắn giơ tay cầm chiếc đỉnh lên, lẩm nhẩm nói:-

- Ta sẽ gọi ngươi là Bích Ngọc Vương Đỉnh.
.....

Trong Hắc Long Cốc

Ngụy Hải Thanh đang nắm chặt một tấm truyền tin phù trong tay. Lão khẽ bóp một cái, tấm phù tan thành tro bụi

- Dương Thanh, lần này ngươi chết chắc rồi

Lão vụt đứng dậy, dùng tiên thức truyền âm, một lát sau một tên đệ tử cấp thấp chạy vào khom mình cung kính thi lễ nói:- Cốc chủ có gì phân phó.

Ngụy Hải Thanh âm trầm ra lệnh:

- Ngươi. đem Hắc Long Lệnh Bài của lão phu đi truyền lệnh, một canh giờ nữa, Hắc Long Thất Tử theo lão phu ra ngoài làm việc.

Tên đệ tử khom người một lần nữa

- Đệ tử cẩn tuân pháp chỉ.

.....

Ngồi trong tòa động phủ năm xưa lấy được Âm Phủ Ma Châm. Hắn lôi Bích Ngọc Vương Đỉnh ra đặt trước mặt bắt đầu xem xét. Bên cảnh bích ngọc vương đỉnh là chiếc đỉnh hắn mua ở Kim Ô Thành, hoa văn trên hai chiếc đỉnh này giống nhau như đúc. Giờ đây hắn hoàn toàn có thể khẳng định đây chính là một chiếc hàn đỉnh. Mà còn là một chiếc Vương Đỉnh được làm từ Bích Ngọc Ma Châu nguyên khối. Hắn mặc dù thường ngày âm trầm, cô độc nhưng bây giờ cũng phải cười thành tiếng. Có chiếc đỉnh này nhất đinh sẽ tăng khả năng thành công của Tụ Pháp Đơn. Có đơn dược rồi hắn sẽ nhanh chóng Trúc Cơ. Lúc đó tuổi thọ kéo dài thêm. Hắn nhất định sẽ tiềm tu để tiếp tục nâng cao cảnh giới. Trong Điển tịch năm xưa hắn đọc trong Tàng Thư Các của Phong Hỏa Môn năm xưa đã từng ghi. Tu tiên giả Trúc Cơ thọ mệnh ba trăm năm, Kết Đan sáu trăm năm, Ngưng Nguyên một ngàn tám trăm năm, Hóa Anh sơ kỳ ba ngàn sáu trăm cứ đột phá thêm một cảnh giới là thêm sáu trăm năm nữa. Luyện Thể tám ngàn năm, ly hợp là một vạn sáu ngàn năm, còn đại thừa nghe đồn có thể thọ ngang trời đất. Hắn không mơ ước thọ ngang đất trời. Tư chất của hắn thế nào hắn rất rõ. Thậm chí hắn biết Kết Đan còn chưa chắc mình đã đạt được. Nhưng hắn quyết không đầu hàng số phận. Dù có chết hắn cũng phải gặp Thanh Hương một lần. Ánh mắt hắn đỏ vằn những tia máu nhỏ. Mím môi hắn ngồi khoanh chân phía trước chiếc đỉnh. Tay vỗ vào túi trữ vật bên hông. Lập tức các loại nguyên liệu bay vào trong đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau