DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Chậm một bước

Nguyên lai cách bắt bát túc tri thù của lão Hà này cũng không phức tạp lắm, đầu tiên lão nói cho hắn biết. Loài yêu thú này một năm có ba ngày cần phải tìm bạn tình để duy trì nòi giống, con đực sẽ phải nhẩy múa cho con cái xem. Khi con cái thấy vừa ý thì sẽ tiến hành giao phối. Sau khi con cái đẻ trứng nó thường ăn thịt luôn con đực. Vì vậy muốn bắt nó chỉ có chờ lúc nó đang chuẩn bị giao phối mới bắt được. Cái phức tạp mà lão Hà nói đó là làm sao dụ được nó ra. Cái này tổ tiên lão đã có cách, ở Linh Thú viện Hà Xuân Hải đã cho hắn xem một con yêu thú có tên là Ảnh Tử ( chiếc bóng). Con yêu thú sơ cấp này có thể huyễn hóa ra bất kỳ loại yêu thù nào mà chúng gặp, và chúng hoàn toàn có thể hóa thành bát túc tri thù. Hà Xuân Hải định dùng con yêu thú này để đánh lừa bát túc tri thù, rồi bắt nó, việc của Dương Thanh chính là thổi một cây sáo đặc chế để điều khiển con Ảnh Tử. Còn lão sẽ bố trí pháp trận giết con yêu thú cho hắn.

Giờ đây sau khi đưa cho hắn một cây sáo kì lạ gì có hai nốt. Lão bắt đầu ngồi xuống nhìn quanh quất cái ổ của con bát túc tri thù âm thầm đánh giá. Dương Thanh vẫn ngồi trên cái khúc cây mục đó. Âm thầm quan sát lão. Lúc này lão đang đặt sự chú ý vào mấy hòn đá có hình tròn kỳ lã nằm ở góc gần mặt hồ. Xen lẫn đám đá khác. Mấy viên này tròn một cách bất bình thường, tuy rằng giống đá mà lại không phải đá. Lão vậy hắn lại và bảo:

- Dương đạo hữu. có phải ta cảm nhận nhầm hay không nhưng hình như mấy viên đá này có điều gì kỳ lạ.

Dương Thanh rơi khỏi chỗ ngồi tiến đến sờ vào hòn đá. Qua cảm nhận của hắn thì đây đúng là đá thật chỉ có điều tròn một cách kỳ lạ mà thôi. Hắn lập tức đem tiên thức ra soát một lượt quanh hòn đá này. Chợt hắn cảm thấy một tia linh khí yếu ớt phát ra. Hắn vội vã nhấc viên đã này lên, kiểm tra một lần nữa. Khi viên đá vừa rời khỏi mặt đất, thì một tiếng chi chi rùng rợn vang lên. Hà Xuân Hải như nhận ra điều gì, lập tức hô lớn:

- Hỏng rồi. Chúng ta đến muộn rồi. Dương Thanh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một tiếng chi chi bén nhọn nữa lại rít lên. Nếu hắn không nhầm thì tiếng rít đó, phát ra từ cái gốc cây mục mà hắn ngồi khi nãy. Chợt cái gốc cậy đó động đậy, rồi vặn vẹo nhô lên khỏi mặt bùn lầy, lộ nguyên hình là một con quái vật có tám chân cao chừng hai trượng, mỗi chiếc chân to cỡ chân trẻ con. Trên lưng và đầu của nó. Phủ đầy rêu xanh và cây dại. Nó như một thể cộng sịnh với đám cây này. Đây là nhện sao. Hắn nhìn thấy nó giống một con bọ dừa cỡ lớn hơn là nhện. Con quái vật lúc này. Mở đôi mắt đỏ kè đầy thù hận nhìn về phía hai người bọn hắn. Hà Xuân Hải run run nói:

- Chúng ta đến muộn rồi. Nó đã đẻ trứng rồi.

Hắn vẫn cầm chắc quả trứng trên tay hỏi lão:- Vậy chúng ta phải làm thế nào đây.

Hà Xuân Hải cầm chắc phiến bạch ngọc trong tay rồi nói:

- Tùy cơ ứng biến vậy.

Trong mắt con bát túc tri thù này chỉ thấy Hà Xuân Hải là thân mang tiên lực mà thôi, còn đối với Dương Thanh do hắn mặc Hỏa Lân bào nên nó nhìn hắn chỉ như một người thường. Không mang tiên lực. Bát túc tri thù cào hai chân trước xuống đất há to miệng ta kêu lên một tiếng oanh động rồi lao đên chỗ hai người từ miệng nó phun ra một đoàn tơ vàng, ẩn hiênh lôi điện thuật nổ lách tách như rang đậu. Không ngờ nó lại nhanh như vậy. Hà Xuân Hải không kịp làm gì chớp mắt đã bị tơ vàng cuốn lấy, lão chỉ kịp giật giật mấy cái rồi bất động. Dương Thanh thấy cảnh đó thì hồn phi phách tán, vội vã lùi về phía sau há miệng nhả ra vô cực đao rồi hóa ra một vòng linh khí hộ thân màu lam nhạt. Hai mắt hắn mở lớn trông chừng con thú. Có vẻ như nó không mấy để ý đến hắn. Nó lội chiếc kén có bọc Hà Xuân Hải về phía mình, rồi há miệng ra, chớp mắt nó đã hút sạch lão vào bùng. Trong cái kén chỉ còn một cái vỏ trống rỗng. Mặc dù đã trải qua rất nhiều cảnh kinh hoàng đầu rơi máu chảy, thậm chí hai trăm năm trước đã phải ăn những cây nấm mọc lên từ xác người chết, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến Dương Thanh vô cùng khó chịu. Nghĩ đến sau này mình phải dùng con yêu thú này để luyện đan không nhịn đường mà rùng mình mấy lượt. Giải quyết xong Hà Xuân Hải. Con bát túc tri thù ngẩng cái đầu lên, nhìn về phía hắn rống lên một tiếng kinh dị rồi lao đến, tốc độ của nó thật kinh người chớp mắt đã đến bên cạnh hắn. Một áp lực như thái sơn, khiến cho hắn vô cùng khó chịu.

Chương 62: Nan đề

Thấy áp lực quá lớn, hắn lập tức điểm mũi chân xuống đất lui nhanh về phía sau vừa vặn tránh thoát một đòn này của con yêu thú. Thân mình vừa ổn định trở lại, hắn vội vã ném Vô Cực Đạo ra, hai pháp bảo rít gió trên không trung nhắm vào lưng con yêu thú lao tới, chỉ trong một nháy mắt, Vô Cực Đao đã mang theo luồng tử khí chém mạnh lên lưng con yêu thú, Dương Thanh thở phào một hơi, dù ngươi mạnh nhưng lĩnh trọn chiêu này xem ngươi sống thế nào. Nhưng hắn chưa kịp vui mừng thì đã há mồm trợn mắt. Chỗ bị Vô Cực đạo chém vào chỉ hiện lên một vết xước vô cùng nhỏ bé, nháy mắt đã biến mất không thấy gì. Con yêu thú này chả lẽ là mình đồng da sắt. Bị trúng đòn nó tức giận rịt lên một tiếng oanh động rồi phóng tới trước mặt Dương Thanh, một cuộn tơ vàng từ miệng nó tỏa ra khắp bốn phương tám hướng bao vây hắn lại, từng tia lôi điện ẩn hiện và nổ lách tách như rang đậu, Dương Thanh đã nhìn thấy kết cục của Hà Xuân Hải lúc nãy nên không giám coi thường vội vã niệm sinh tử quyết độn thổ chui vào lòng đất, tránh thoát được tấm lưới trong tích tắc. Vài khắc sau đó, hắn liên tục chỉ huy Vô Cực đao tả xung hữu đột chém vào khắp nơi trên thân con yêu thú, nhưng không mảy may làm nó bị thương chút nào, mà ngược lại càng khiến nó trở nên hung hãn. Dương Thanh đã sắp không duy trì được, hắn lầm bầm nguyền rủa Hà Xuân Hải, nếu lão không giấu nghề, chỉ chi hắn cách bắt con nhện này ngay từ đầu sao bây giờ hắn phải chật vật thế này. Hắn hung hăng thầm nghĩ:

- Lão chết là đáng lắm. Hừ.

Hà Xuân Hải có linh thiêng nghe thấy Dương Thanh nguyền rủa mình như vậy chắc cũng phải điên tiết mà gào lên rằng:

- Tên khốn nhà ngươi, bí mật tổ truyền đâu phải muốn nói là nói. Vì thiếu người nên cho ngươi đi cùng đã là quá lắm rồi.Nhưng lão đâu còn hơi thở mà cự cãi, tất cả những gì còn lại chỉ là một cái vỏ trống rỗng đamg nằm lăm lóc một góc bãi lầy này. Sau khi tấn công liên tục mà không thu được gì thậm chí còn có mấy lần suýt lâm vào tuyệt địa hắn thôi không tấn công nữa mà dừng lại chăm chăm ngó con yêu thú.

- Nếu không phải năm xưa từng có hơn mười năm săn giết yêu thú. Giờ đây ta đã chết lâu rồi.Không thể nghi ngờ, mấy năm ở Cửu Khúc Huỳnh Hà và mười năm trên Âm Hồn Đảo đã mang lại cho hắn vô số kinh nghiệm chiến đấu với yêu thú, nếu không có chỗ kinh nghiệm đó làm sao hắn có thể trụ đến bây giờ. Con yêu thú tám chân này, cấp thì không tính là cao lắm, chỉ bằng tu sĩ Trúc Cơ mà thôi, nhưng lực phòng ngự của nó thật là ghê gớm. Toàn thân nó không thấy có chỗ nào tấn công được cả. Ngay đến cả Vô Cực Đạo làm từ sừng của Xích Diệm Hỏa Lân chứa chân hỏa mạnh như vậy cũng không làm gì được nó. Hắn biết rất rõ ràng từ nãy đến giờ dựa vào kinh nghiệm hắn mới duy trì được, nhưng nếu kéo dài hắn phải chết không ngờ, nghĩ đến thảm cảnh của Hà Xuân Hải hắn lắc đầu rùng mình mấy lượt.

- Hừ, ta nguyền rủa 18 đời tổ tông nhà ngươi. Ông đây không tin không có cách chém ngươi thành hai mảnh.

Con yêu thú lại kêu Chi chi một tiếng lanh lảnh rồi nhấc tám chiếc chân lên lao tới hắn, khí thế kinh người, mặc dù có Hỏa Lân Bào bảo vệ nhưng hắn cũng bị sức mạnh của nó hất về phía sau mười mấy bước, cả thân người rơi xuống một phiến đá lớn, bên trên mọc đầy lau sậy. Hắn khó nhọc hít thở suy nghĩ. Phàm là loại nào đã luyện đến thân thể đao thương bất nhập sẽ có một chỗ vô cùng mềm yếu mình chỉ cần tìm được chỗ đó là có thể chiến thắng, nghĩ vậy hắn phấn chấn trở lại, vụt bay lên điều khiển vô cực đao, vừa chật vật luồn lách tấn công vào người con yêu thú, nhưng bất kể hắn có tấn công mạnh liệt thế nào Vô Cực đao cũng chỉ tạo nên trên người con yêu thú mấy vết xước mơ mờ. Không những không làm nó bị thương mà còn khiến nó thực sự nổi giận.

Chương 63: Đòn trí mạng

Đã giằng co với con quái vật này hơn một canh giờ, hắn cũng đã thấm mệt, nếu không phải có chút kinh nghiệm, và pháp bảo nghịch thiên duy trì thì hắn đã chết mấy lần rồi. Thấy đánh mãi mà không làm gì được nó. Mà bỏ chạy thì Dương Thanh cũng không tự tin đến nỗi có thể nhanh hơn con nhện tám chân này. Hắn tự nguyền rủa chính mình sao lại dấn thân vào nguy hiểm như vậy, đã chờ mười mấy năm, chờ thêm một năm nữa có hề gì. Đúng lúc này con yêu thú lại xông đến, khiến hắn không khỏi sinh ra cảm giác liều mạng. Hắn móc trong người ra quả trứng khi nãy đập vỡ rồi nói

- Đến đi. Ông đây liều mạng với mày.

Thấy quả trứng bị đập vỡ, con bát túc tri thù, thực sự nổi điên. Nó há mồm kêu lên một tiếng khủng khiếp, tơ vàng tự mồm nó tuôn ra không ngớt, tạo thành một tấm lưới khổng lồ, ẩn chứa lôi điện kinh người. Chiếu sáng cả một vùng đấm nước. Hắn vội vã vận dụng tiên lực đỡ đòn, chỉ huy vô cực đao tỏa ra hàng ngàn mũi tên lửa xé rách tấm lưới vô cực chân hỏa chạm vào tấm lưới vang lên từng tiếng nổ như pháo rang, oanh động cả một góc hồ, một số hỏa tiễn vượt qua tấm lưới điện lao về phái con yêu thú, mắt thấy mũi tên sắp đến nơi. Thì bỗng nhiên con yêu thú, giờ một chân lên gạt ngang. Tất cả mũi tên gần đến noei đều bị một lực vô hình đẩy sang bên cạnh, lao về phía cánh rừng đằng sau. Thiêu rụi một vạt cỏ ước chừng mười mấy trượng.
Chính trong lúc nó giơ chân lên như thế, Dương Thanh đã tìm thấy điểm mình tìm kiếm, bụng. Đúng vậy luyện môn của con yêu thú này chính là phần bụng. Chỉ cần tấn công vào đó, chắc chắn nó sẽ phải chết không ngờ. Hắn phấn khởi, thu vô cực đao lại, âm thầm xuất ra âm phủ ma châm lao đến số trứng còn lại của con yêu thú. Thân người hắn vừa động. Con yêu thú cũng đã nhận ra ý đồ của hắn. Nó điên cuồng phóng xuất ra lôi điện kinh người đồng thời cào hai chân xuống đất lấy đà lao đến đối đầu Dương Thanh. Lúc nó từ trên không lao đến phần bụng màu đỏ của nó đã lộ ra trước mắt, chỉ chờ có vậy. Dương Thanh dùng chín phần mười tiên lực trong người thúc giục âm phủ ma châm lao tới. Một tiếng roạt mạnh mẽ vang lên. Bụng con yêu thú đã bị xuyên thủng một lỗ to bằng nắm tay. Từ lỗ thủng một chất dịch màu xanh lục chảy ra không ngớt, nó há miệng gào rú rồi yếu dần, rơi xuống đè lên người hắn, tuy hắn giết được con yêu thú, nhưng lại không ngờ xảy ra tình cảnh này, không kịp phòng bị. Con yêu thú đã ép hắn nằm im dưới đất. Chất dịch màu xanh kia nhuộm thẫm người hắn, khiến hắn muốn lộn mửa.

- Khốn kiếp.Hắn bực tức chửi động rồi gạt xác con yêu thú sang một bên. Lồm cồm bò dậy. Trên người hắn một mùi tanh hôi ghê gớm. Hắn kinh dị nhìn xuông thân người mình rồi bò xuống hồ nước ở bên cạnh tắn gội. Môth khắc sau hắn đứng ở trên không cách mặt đất một chút nhìn về cái xác, hai thanh Vô Cực đạo ở hai bên không ngừng tỏa ra chân hỏa hong khô quần áo cho hắn Hắn nhìn về cái xác mà không ngừng kích động. Đây chính là nguyên liệu cuối cùng. Để có được số nguyên liệu này hắn đã mất hơn mười năm bỏ ra một số lượng tiền tài khổng lồ để thu mua. Có mấy thứ hắn đã phải trả cả một núi linh thạch. Hắn tụe hỏi ngày nó nếu không kế thừa tài sản của vị thái tử kia liệu hắn có thể nhanh như vậy đạt được số tài liệu này không, hắn không chắc lắm, có thể được mà có thể không. Nhưng những điều đó giờ đây không quan trong nữa. Hắn đã có đủ tài liệu. Con đường đoàn tụ với Thanh hương lại gần thêm một bước. Hắn lẩm nhẩm:

- Tử Nguyệt. Liệu ta có thể sống được đến lúc ngươi xuất quan hay không. Liệu ta có gặp lại vợ ta hay không giờ đây đã có hy vọng. Ta nhất định phải luyện thành Tụ Pháp Đơn.

Hắn tiến đến nhặt xác con Bát túc tri thù cho vào trong túo trữ vật rồi lên đường bay đến Kim Ô Thành. Tài liệu luyện đan đã đủ rồi. Cái hắn cần bây giờ chính là một chiếc đỉnh để luyện đan. Không còn nghi ngờ gì nữa. Thành Kim Ô chính là nơi gần nhất.

Chương 64: Hàn Đỉnh Bích Ngọc

Kim Ô thành so với mấy tháng trước hắn đên không có gì thay đổi, chỉ có một điều khác lúc này đã vào mùa xuân, cảnh sắc trong thành cũng đã tốt lên không ít. Hắn chậm rãi bước vào thành vừa đi vừa suy tính tương lai tiếp theo phải làm. Việc trước mắt cố nhiên là phải luyện thành Tụ Pháp đơn đề cao cảnh giới. Còn sau này quá mông lung hắn chưa hề muốn nghĩ giới giờ đây chỉ có đi bước nào hay bước đấy mà thôi. Hắn bước vào một cửa hàng tạp hóa do một tên luyện khí kỳ tầng 5 làm chủ. Thấy có khách tên này vội vã mời chào, hắn ngoác miệng ra cười che lộ ra hàm răng vàng ố:

- Đạo hữu...

Tiếng " muốn mua gì" còn chưa ra khỏi miệng, hắn đã nuốt trở lại bời vì hắn phát hiện ra người trước mắt hắn không phát ra một chút linh lực nào hoàn toàn là phàm nhân. Có được công dụng này chính là do Hỏa Lân bào trên người Dương Thanh phát tác, bộ quâng áo với một chiếc áo choàng sau lưng, mũ trùm đầu và khăn che mặt, bộ hỏa lân bào nàu khiến cho không ai thấy khuôm mặt cũng như cảnh giới của hắn. Thấy gã chủ quán ngây người hắn chợt hiểu và triệt hạ công dụng của Hỏa Lân Bào lúc này mới khiến tên kia thôi không nhòm ngó. Phát hiện hắn đã là luyện khí kỳ cấp 10 đỉnh phong tên chủ quán này vội vã nở một nụ cười cầu tài nói lớn:

- Đạo hữu hôm nay đến tiểu quán của ta là muốn mua gì. Không giấu đạo hữu tuy nơi này nhỏ bé nhưng không thiếu đồ tốt.

Dương Thanh chưa vội trả lời gã mà đưa mắt nhìn quanh tiểu quán thăm dò, hồi lâu mới trả lời gã:

- Ta muốn mua một chiếc đỉnh để luyện đan.

- Luyện đan??

Tên chủ quán giật mình hỏi lại:

- Đạo hữu muốn luyện đan??

Dương Thanh cũng gật đầu trả lời hắn:

- Đúng vậy có gì không được sao?Tên kia vội lắc đầu:

- Không phải không phải. Đạo hữu đừng hiểu lầm, chỉ là chúng ta mới luyện khí làm sao mà có thể có đan hỏa trong người để luyện đan, điều này phải kết đan mới có thể chứ.

Dương Thanh lạnh lùng ngắt lời:

- Điều đó ta sẽ có cách đạo hữu không cần bận tâm, chỉ là nơi này không biết có hay không thứ mà ta muốn?.

- Có, có chứ. Mời.

Gã chủ quán đưa tay dẫn hắn đến một góc quầy và chỉ chỏ:
- Đạo hữu, tầng dưới là Lư Đỉnh làm bằng đồng, tầng hai là Bảo Đỉnh chế tác bằng thép tinh ròng đúc nên, tầng ba chính là Hàn Đỉnh làm bằng ngọc.

Dương Thanh ngắm nghía một hồi rồi cất giọng hỏi:

- Vậy loại nào là tốt nhất?. Ta muốn mua loại đó.

Gã chủ quán nhẹ nhàng vẫy tay, một chiếc đỉnh trên tầng ba bay vào tay gã, gã đưa cho Dương Thanh xem rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt:

- Nói về tốt nhất thì tất nhiên là Hàn Đỉnh rồi, vì làm bằng ngọc nên có rất nhiều diệu dụng vừa có thể luyện đan, lại vừa có thể bảo quản đan dược vạn năm không lo biến chất, hơn nữa khi dùng cho người mới học luyện đan thuật thì không sợ bị phá hủy khi họ dùng quá lửa thật đúng là rất thích hợp để luyện đan.

Hắn cầm lấy chiếc đỉnh mà tên kia đưa rồi chăm chú nghiêng ngó, đây là một chiếc đỉnh có ba chân làm bằng bạch ngọc, sờ vào có cảm giác rất dễ chịu. Trên thân đỉnh là tạo hình hai con hỏa long đang quấn vào nhau. Giữa miệng của chúng có gắn một viên dạ minh châu to cỡ quả trứng gà, xung quanh hai con hỏa long tạo rất nhiều vầng mây bao bọc. Hắn ngờ ngợ như đã nhìn thấy hình vẽ này ở đâu rồi thì phải. Hắn trả chiếc đỉnh cho gã kia rồi hỏi:

- Có phải trên chiếc đỉnh luyện đan nào cũng vẽ hình như thế này đúng không??.

Tên chủ quán gật gù cười với hắn rồi trả lời:

- Cũng không hẳn là như thế. Có thể là bất cứ hình gì. Nhưng phần lớn chính là vẽ hình hỏa long vờn mây này. Theo truyền thống thì trên chiếc đỉnh vẽ hình này sẽ được thần long phù trợ.

Dương Thanh ra vẻ như đã hiểu, hắn móc túi trả cho tên này 50 linh thạch để lấy chiếc Hàn Đỉnh này. Cất chiếc đỉnh vào túi trữ vật xong, hắn lên đường bay thẳng về phương bắc, ngay lúc nhìn thấy cái hoa văn trên đỉnh này, hắn đã nhận ra trước kia cũng đã từng nhìn thấy một nơi có loại hoa văn như thế. Theo tên chủ quán này nói. Chiếc Hàn Đỉnh mà hắn có đây tuy làm bằng ngọc thật nhưng chỉ là loại ngọc thường mà thôi. Còn nếu muốn loại cực phẩm thì nhất định phải làm bằng Bích Ngọc. Vừa hay Dương Thanh biết một nơi có chiếc đỉnh như thế.

Chương 65: Cố nhân

Trên không trung một bóng đen đang lao vùn vụt. Tuy rằng tốc độ không lấy làm nhanh lắm, nhưng nếu so với một số đồng bạn cùng cấp thì bóng đen này hắn là một trong những người nhanh nhất. Toàn thân nhân ảnh này là một chiếc chiến bào màu đen, sau lưng là một chiếc áo choàng không ngớt bay phấp phới, mũ trùm đầu, cùng với chiếc khăn che mặt càng khiến cho bóng đen có một vẻ thần bí thâm ảo khác thường. Đó chính là Dương Thanh, hắn đang tiến đến Cửu Khúc Huỳnh Hà, nơi mà năm xưa hắn may mắn được kế thừa vô số linh thạch cùng pháp bảo. Từ sau khi cầm chiếc Hàn Đỉnh rời khỏi Kim Ô Thành, hắn đã phát hiện ra hoa văn hỏa long tượng trưng cho luyện đan đỉnh này hắn đã từng nhìn thấy trước đây rồi, hắn vừa phi hành vừa nhớ lại khi lần đầu tiên cùng Tử Nguyệt bước vào Vọng Nguyệt Lâu. Đã từng nhìn thấy một chiếc đỉnh làm bằng Bích Ngọc ở đó. Trên chiếc đỉnh đó đích xác cũng có vẽ hai con hỏa long. Theo hắn nghĩ đó chắc hắn là chiếc đỉnh luyện đan của gã thái tử ma giới kia để lại. Giờ đây việc quan trọng đó chính là quay lại đó. Thứ nhất là trận pháp ở đó chỉ mình hắn mới vào được nên sẽ tuyệt đối an toàn, thứ hai trong đó có rất nhiều linh khí tinh thuần sẽ trợ giúp hắn không nhỏ trong quá trình đề cao cảnh giới. Vì vậy hắn không thể không lặn lội đường xa quay trở lại nơi này.

Mười ngày sau hắn đã có mặt tại một tiểu trấn nhỏ tên là Thanh Ngưu trấn. Trấn này có khoảng năm ngàn hộ có cả tiên cả phàm xem kẽ lẫn nhau, tuy nhiên để đảm bảo an toàn hắn chỉ dám dừng lại ở ngoài rìa chứ không dám đi sâu vào trong trấn. Nếu hắn nhớ không nhầm thì đây chính là địa bàn của Hắc Long cốc chủ Ngụy Hải Thanh. Tuy rằng lão tưởng hắn đã táng mạng trong Âm Hồn đảo hơn mười năm trước trong cuộc truy sát đó rồi nhưng mà cẩn tắc vô áy náy, hiện tại hắn đang ngồi trên một mỏm đá nhắm mắt dưỡng thần, hắn đã bay suốt mười ngày, giờ đây cũng nên nghỉ ngơi một chút. Theo hắn dự tính chỉ khoảng ba ngày nữa là hắn có thể đến Cửu Khúc Huỳnh Hà. Lúc đó đã có thể bắt đầu luyện đan rồi. Nghĩ đến việc có thể trúc cơ, hắn không khỏi cười lên thành tiếng. Có lẽ là do số hắn đen đủi hoặc là do lưu tinh chiếu mạng, hắn vừa cất tiếng cười thì một giọng nói đầy sát khí vang lên:

- Ai ở đó, mau bước ra đây cho ta.

Nghe giọng nói đó, hắn giật mình không nhỏ, trước khi đến đây, hắn đã dò xét rất kỹ rồi quanh đây không hề có một người nào cả. Lẽ nào bọn này từ dưới đất chui lên. Vừa lúc đó, hắn nghe thấy một giọng nói khác vang lên:

- Đoàn sư thúc, chỉ là một tên phàm nhân mà thôi, thúc không nên lo lắng quá.

Tên được gọi là đoàn sư thúc kia trả lời bằng một giọng không mấy thân thiện:
- Phàm nhân. Ngươi nghĩ một tên phàm nhân bình thường thì làm cái gì ở chỗ này, mau đến đó xem dù là phàm nhân cũng phải xóa đi dấu vết.

Hắn nghe vậy thì lấp tức cơn giânn trào lên trong lòng. Bình sinh hắn ghét nhất là bọn cậy mạnh hiếp yếu, hai tên tu tiên giả này rõ là không phải bọn lương thiện gì. Vừa mở mồm ra là đã đòi giết người giệt khẩu. Vừa nghĩ đến đó thì có hai bóng đen không bao trước mà xuất hiện trước mặt hắn. Tên tu tiên giả bên phải có cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ. Mặc một đạo bào màu trắng trên vai áo cho đến cánh tay thêu một con rồng 5 móng màu đen, đang uốn lượn trong mấy áng mây hình cầu,

- Hắc Long Cốc.
Nhìn thấy con rồng, hắn đã buông ra ba chữ đó. Đúng là oan gia ngõ hẹp, muốn tránh mà xem ra lần này lại lâm vào rắc rối rồi. Hắn nhìn tiếp tên bên trái khi nhìn thấu tên nàu thì trong đầu hắn chợt nhớ ra một khuôn mặt,: Đồng Mã Kỳ. Chính là hắn, tuy rằng không hiểu sao mặt hắn lại biến dạng ghê gớm như vậy, lại chỉ còn một mắt, nhưng dương thanh vẫn khẳng định tên này là Đồng Mã Kỳ năm xưa bán đứng hắn. Để cuối cùng hắn suýt bị Ngụy Hải Thanh giết chết. Trong lúc hắn đánh giá đối thủ, thì hai tên nọ cũng nhìn lại hắn, vẻ ngoài bí ẩn của hắn khiến chúng dè chừng, bỗng nhiên giữa rừng sâu xuất hiện một tên phàm nhân, ăn mặc như sát thủ, bất kỳ ai nhìn thấy cũng không bình tĩnh được. Cuối cùng tên sư thúc họ đoàn kia cũng cất giọng âm lãnh hỏi hắn:

- Tên kia, ngươi làm gì ở chốn đồng không mông quạnh này.

Hắn làm một bộ dáng sợ sệt nhưng lại âm thầm bước lùi lại một bước rồi giả giọng run run nói:

- Thượng tiên mình dám, ta vào đây để hái thuốc cho mẹ già ở nhà. Vừa rồi làm phiền thượng tiên. Ta xin đi. Đi ngay.

Vừa nói hắn vừa quay đầu định bước đi. Nhưng mới được hai bước thì Đồng Mã Kỳ đã lên tiếng:

- Ngươi đứng lại đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau