DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chương 6: Nấm thịt người

Khoảng chừng một đoạn thời gian sau Dương Thanh đã lấy lại được hai phần ba sức lực. Hắn đưa mắt nhìn quanh quất. Cảnh sắc dưới đáy hang sâu này vô cùng thê lương ảm đạm. Dù hắn có căng mắt ra đến mấy cũng chỉ nhìn rõ trong vòng một trượng trở lại mà thôi, còn lại phía xa xa chỉ là những khoảng tối mờ mờ âm u ghê rợn. Bất chợt một cơn gió lạnh buốt tâm can thổi tới, xua tan đi mây mù dưới đáy hang. Trong ánh sáng mờ mờ toàn bộ khung cảnh của nơi này hiện ra rõ nét. Hắn bất giác hít một hơi khí lạnh, xương người, xương người chất đống trong hang nhiều vô số kể, có những cái xác mới nguyên. Có những cái chỉ còn trơ lại một lớp quần áo bao bọc những khúc sương trắng hếu. Hắn hét thật to như để xua đi sự sợ hãi trong lòng, dùng cả bốn chi bò lùi trở lại phía sau. Chợt mặt hắn va phải một vật gì mềm mềm, ướt ướt. Hắn vội vã ngẩng đầu lên, thì ra là Nhị Bảo, nhưng gã đã chết mất rồi, mặt gã bị dập mấy chỗ bê bết máu. Dương Thanh hoảng sợ lay gọi:

- Nhị Bảo, Nhị Bảo

Nhưng không ai đáp lời hắn cả. Dưới hang sâu này chỉ hắn là người duy nhất sống sót mà thôi. Hắn cố gắng lê đến một góc khuất, tựa mình vào vách hang thở hổn hên. Lẽ nào ta phải chết ở đây. Hăn buồn bã thở dài. Rồi hắn lại nghiến răng ken két. Không thể nào như vậy được ta nhất định phải sống để trở ra. Cái làng đạo tắc này. Ta nhất định phải diêt. Trong đầu hắn đã hiện lên cảnh cha con hắn dẫn quân tiêu diệt nơi này, tạo phúc cho muôn dân. Nhưng cơn đói khát đã mang hắn về thực tại. Hắn xoa chiếc bụng trống không của mình nhìn quanh quất. Chợt mắt hắn sáng lên, phía trước cách hắn độ mười trượng mọc rất nhiều cây nấm màu trắng sữa bằng hai ngón tay, tỏa mùi thơm ngào ngạt. Hắn vội vã lê đến đó đưa tay hái nấm định cho vào miệng, nhưng hắn chợt nhìn thấy dưới bụi nấm thấp thoáng mấy khúc xương người. Hắn kinh hãi ném cây nấm đi rồi tự nhủ. Nấm nay sống bằng thịt người, chả lẽ ta lại ăn thịt người sao. Hắn lại lết về chỗ cũ mêt mỏi thiếp đi, nhưng sang ngày hôm sau cơn đói khát đã hành hạ hắn vô cùng khổ sở. Không chịu nỗi nữa hắn lại đi đến chỗ đám nấm màu trắng quỳ xuống lẩm nhẩm:

- Các vị thúc, bá, huynh, đệ, tỷ, muội đã táng thân ở nơi này. Kẻ hậu sinh là Dương Thanh xin được thứ lỗi cùng các vị. Chỉ cần hậu sinh còn sống rời khỏi nơi đây, nhất định sẽ trả thù này cho mọi người.

Khấn xong hắn lao đến vừa hái nấm vừa nhai rào rạo. Hương thơm của mấy cây nấm làm cơn đói của hắn dịu lại, giờ đây hắn bèn nghĩ đến chuyện thoát ra khỏi đây. Hắn nhìn lên trên. Từ chỗ hắn đến miệng hang phải vào chục trượng. Cái hang này như một cái giếng trời. Trèo lên từ chỗ này là hoàn toàn vô vọng. Xung quanh lòng hang cũng chỉ là vách đá trống trơn đến một lỗ chuột chui cũng không có, làm gì có lối nào để thoát. (Truyện do Kẹo Chuối viết đăng trên app.)

Trên Cô Sơn tiên đảo. Có một tòa lầu nhìn ra cửa biển tên là Nghinh Phong Lầu. Mấy ngày hôm nay lúc nào cũng có một thiếu nữ ngồi ở đó nhìn ra biển từ sáng sớm cho đến tối mịt mới trở vào. Hôm nay cũng vây. Nàng đang tự hỏi liệu người đó có nhớ lời hen mà đến đây hay không. Liệu có nhớ đến mình không?. Vẻ tuấn tú và nghĩa hiệp của hắn đã gieo vào lòng nàng một hạt tình khó bỏ.

- Liệu hắn có đến hay chỉ mình con còn lưu luyến.

Nàng giật mình quay lại bà của nàng đã đứng đấy từ bao giờ, nàng vội vã đứng lên chào rồi trả lời:- Chắc chắn huynh ấy sẽ đến, vẫn còn hai ngày nữa mới đến nguyên tiêu cơ mà.

Mỹ phụ trung niên nói:

- Hy vọng là vậy. Cháu gái ta. Bây giờ thọ mệnh của cháu đã vượt hơn người thường. Ta e là cháu và hắn khó thành lắm.

Thanh Hương ngẩn ra một lát rồi trả lời:- Vậy hay là bà dạy huynh ấy tu tiên.

- Đâu có dễ như vậy, cho dù hắn muốn học đi nữa đâu phải ngày một ngày hai mà thành được. Ta có thể dùng chân nguyên cuả ta truyền cho cháu giúp cháu chỉ trong một thời gian ngắn đã tu luyện đến Luyện Khí kì tầng mười. Nhưng hắn thì lại không thể, chưa nói hắn có tiên căn hay không, cho dù có lại cũng chưa chắc phù hợp với công pháp mà bà cháu ta tu luyện.

Thanh Hương không nói gì vì nàng biết bà nàng nói đúng. Ngưng lại một lát rồi mỹ phụ nói tiếp:

- Nếu cháu muốn trả ơn hắn, chỉ cần cho hắn mấy viên Hoàn Dương Đơn giúp hắn sống vài trăm năm là được rồi. Đâu cần phải như vậy.

Thanh Hương nắm tay di di vạt váy rồi nói:

- Ngay từ lần đầu gặp, cháu nghĩ cháu đã thích huynh ấy mất rồi.


Đã là ngày thứ ba trong hang sâu. Số nấm cũng đã ăn gần hết thế nhưng hắn vẫn chưa tìm được cách thoát thân. Hắn điên cuống gào thét, chửi mắng trong vô vọng rồi thiếp đi. Đến khi hắn mở mắt ra đã thấy bóng đen bao phủ khắp lòng hang. Những tia chớp rạch ngang trời khô khốc, đi theo sau đó là những tiếng sấm đinh tai nhức óc. Mỗi lần một tia chớp sáng lên lại chiếu sáng những xác chết đã khô quắt hoặc bắt đầu thối rữa. Khiến cho khung cảnh càng thêm âm u ghê rợn. Mưa ngày một nặng hạt hơn chẳng mấy chốc nền hang sũng nước. Hắn ngồi co quắp ở một góc vì lạnh hạt mưa quất vào mặt hắn làm nhòe mắt hắn. Hắn thầm nghĩ có lẽ mình sẽ chết ở nơi này.

Đến sang hôm sau mưa vẫn không hề tạnh chút nào. Hắn nguyền rủa ông trời. Chỉ muốn đập đầu vào vách hang để kết thúc cuộc sống này. Đêm qua lại có ba người bị bọn chúng vứt xuống đây. Tất cả đều chết hết. Không co ai may mắn như hắn cả. Hắn nắm chặt miếng ngọc bội trong tay. Bùa hộ mệnh của hắn, niềm tin của hắn gợi nhớ về một thiếu nữ xinh xắn trong lễ hội hoa. Chợt hắn ngừng suy nghĩ vội vã trố mắt ra nhìn. Rồi tự tát vào mặt mình mấy cái. Hắn có hoa mắt không hay nước ở trong hang đang hạ thấp đi trông thấy.

Chương 7: Chương 7: Khí số chưa tận

Mặt hắn nóng ran lên sau cái tát vừa rồi. Tức là hắn vẫn đang hoàn toàn tỉnh táo. Mức nước đang hạ xuống rất nhanh, hắn vội vã xốc lại tinh thần chạy tới nơi có cái xoáy nước nho nhỏ phía xa. Hắn dùng cả hai tay mà bới, mà nhặt từng khúc xương người vứt qua một bên. Từng bộ đạo bào rách nát rồi cả những cái xác chỉ còn một chút thịt. Mặc kệ mùi hôi thối bốc lên. Lúc này mạng sống là quan trong nhất. Nửa canh giờ sau. Hắn đã dọn được cái xác khô cuối cùng ra khỏi chỗ đó, và hắn vui mừng cười ha hả, nhảy cẫng lên. Mặc kệ tay chân vẫn còn đau nhức. Phía này có một thông đạo vừa một người chui lọt. Trước kia do những cái xác và quần áo che lấp. Giờ đây lộ ra dưới dòng nước đang ngày một thấp đi. Cái lỗ tròn một cách bất bình thường và vô cùng nhẵn nhụi. Như thể do con người tạo nên. Nhưng giờ này hắn không quan tâm nhiều đến vậy. Hắn vội vã vặt hết số nấm còn lại nhét vào mồm nhai ngấu nghiến rồi sau đó vòng hai tay thi lễ với đống xương khô lẩm nhẩm:

- Nhờ các vị phù hộ. Nếu hôm nay Dương Thanh ta thoát được khỏi đây. Ta thề với trời nhất định sẽ trả thù cho các vị.

Vái lậy xong hắn tiến về phía cái lỗ tròn kia. Dùng cả tay và chân bò về phía trước. Thông đạo này tròn một cách lạ kỳ đường kính giống nhau như một. Vừa bò đến hắn vừa nghĩ đây chắc chắn là do ai đó tạo ra nếu không nó đã khôg hoàn hảo thế này. Hắn chợt ngưng lại. Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu hắn. Đường hầm này dẫn đến đâu. Hay lại dẫn đến nhà của bọn giết người kia. Lẽ nào hắn lại một lần nữa đâm đầu vào chỗ chết, nhưng rồi hắn lại nghĩ đằng nào mà chẳng chết cứ ra khỏi đây biết đâu lại có sinh cơ. Hắn hăm hở bò về phía trước. Chừng 2 khắc sau hắn đã thấy đường ra. Vừa nhìn thấy một chút ánh sáng le lói bao nhiêu đói khát mệt mỏi trên người hắn đều bay hết. Hắn vội vã lao tới nhưng khi vừa thò đầu ra khỏi đường hầm, hắn vội vã kêu lên một tiếng nho nhỏ rồi rụt đầu trở lại. Hắn sợ hãi thở hổn hà hổn hển dường như hắn vẫn chưa tin vào mắt của mình. Hắn nhẹ nhàng thò đầu ra một lần nữa. Phía dưới cách hắn khoảng ba trượng là một con mối đang nằm đó. Nhưng con mối này to gấp một trăm lần con mối bình thường với cặp hàm sắc nhọn. Và một cặp cánh trong suốt trên lưng. Có vẻ như nó vẫn chưa nhận ra sự có mặt của hắn.

- Bây giờ phải làm sao.
Quay lại, hay đi ra ngoài qua cái hang này. Hắn lờ mờ suy đoán rằng. Con mối khổng lồ này sống ở đây, vì nguyên nhân nào đó mà nó đã đào được cái hang này để ăn xác thối phía kia. Hắn rùng mình không dám nghĩ đến điều xảy ra sau khi con mối tinh bày phát hiện ra mình. Hắn ngước nhìn lối thoát phía bên kia và thầm tính toán xem có khả năng thoát ra trước khi con mối tinh này đuổi kịp không, hắn lẩm nhẩm:

- Liều
Dứt lời hắn vội vã tụt xuống rồi lao vụt về phía cửa hang, con mối vẫn không nhúc nhích, hắn mừng rỡ gia tăng tốc độ nhanh hơn. Chỉ còn vài bước nữa là thoát thì chân hắn mắc vào một bộ xương trên nền đất làm hắn ngã bổ xoài. Chết rồi, số Dương Thanh ta đến đây là hết rồi. Hắn nhắm tịt hai mắt chờ cái chết đến.


Đã qua một hồi lâu nhưng không thấy có động tĩnh gì. Hắn ngạc nhiên mở choàng mắt ra. Con mối tinh vẫn bất động ở góc đó. Lấy lại bình tĩnh hắn lồm cồm bò dậy, nhìn ngó trước sau rồi chạy thục mạng ra khỏi hang, hắn chạy một đoạn thật xa mới dám dừng lại chống tay vào đầu gối thở hổn hển. Vậy là thoát một kiếp nạn rồi. Hắn nằm luôn ra bãi cỏ hít thật sâu một hơi khi trời. Đúng là ông trời có mắt.

Thanh Lương quán là một đạo quán tồi tàn nằm ở cửa biển Thần Phù cả đạo quan chỉ có hai người một già một trẻ. Ngày hôm nay vị đạo sỹ già có việc phải vào huyện thành nên đi từ sớm. Cửa vừa mở ra ông đã thấy một người nằm trước cửa quan thoi thóp thở. Trên tay còn nắm chặt miếng ngọc màu xanh biếc. Ông vội cúi xuống, sau khi xem rõ miếng ngọc ông vội vã hét lớn vào trong:

- Thanh Linh mau, mau đưa người này vào, đồng thời báo cho phu nhân.

Dương Thanh nghe thấy vậy thì cố gắng cất đầu lên định cám ơn nhưng câu nói chưa kịp bật ra thì đã thiếp đi, sau đó hắn lâm vào mê man không còn biết gì nữa.

Chương 8: Chương 8: Gặp lại

Mặt trời đã lên được ba con sào. Từng tia nắng lấp lánh chiếu soi xuống vùng sông nước Tống Sơn. Khung cảnh từ phía xa nhìn lại lấp lánh như một dải lụa vàng đang phủ trên nền đất.

Trong một căn phòng tồi tàn của Thanh Lương quán một tiếng hét sợ hãi vang lên. Một gã thanh niên ngồi bật dậy, mở trừng đôi mắt vô cùng hốt hoảng nhìn ngó quanh quất. Một giọng vui mừng cất lên.

- Công tử tỉnh rồi sao, để ta đi báo với tiểu thư.

Người đàn ông vội vã kéo chăn lên cho hắn rồi chạy ra khỏi phòng. Còn lại một mình hắn đưa mắt đánh giá căn phòng. Hắn đang nằm trên chiếc giường tre nhỏ, ngoài chiếc giường trong phòng chỏ có một bộ bàn ghế nhỏ và một bình trà mà thôi. Đang miên man suy nghĩ thì hắn nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp chạy đến nơi này, mang theo một giọng nói êm tai truyền tới.

- Dương huynh. Huynh đã tỉnh rôi. May quá

Dương Thanh đã nhận ra thiếu nữ mà mình đã gặp tại hội hoa kia, hắn vôi vã trả lời:

- Đa tạ nàng đã cứu ta,

- Huynh nói gì vậy. Nếu không phải tạo huynh đến đây tìm muội thì sao huynh lại bị thế này

Rồi nàng lại hỏi tiếp:

- Nhưng có chuyện gì xảy ra với huynh vậy?.

Hắn suy nghĩ một lát rồi kể lại chuyện xảy ra từ đầu chuyến đi đến giờ, nhưng hắn giấu chuyện khách điếm kia và con mối tinh nọ. Hắn chỉ kê cho Thanh Hương là mình không may trên đường gặp cướp mà thôi. Nghe xong câu chuyện Thanh Hương tức giận vô cùng, nàng nói với hắn:

- Hừ, nếu để muội gặp bọn chúng nhất định bọn chúng sẽ phải nếm mùi đau khổ.

Hắn bật cười trước dáng vẻ phồng mang trợn mắt của nàng, không hiểu sao hắn cảm thấy nàng tức giận thì trông nàng càng đẹp. Thấy hắn cứ nhìn mình không chớp. Đôi má của Thanh Hương dần dần chuyển thành màu đỏ, nàng vội chạy vụt ra khỏi phòng:

- Huynh hãy nghỉ ngơi đi.

Hắn bật cười, lúc xấu hổ nàng cũng đẹp nữa. Quả thật là siêu phàm thoát tục, thanh tú mỹ lệ.


Không biết Thanh Lương quán cho hắn uống thuốc gì mà chỉ sau một đêm hắn đã hoàn toàn khỏe lại, hắn có cảm giác so với trước kia hắn còn khỏe hơn. Cả người tràn đầy sức mạnh. Thanh Hương ngỏ ý muốn mời hắn đến nhà mình để cám ơn hắn ngày nọ đã ra tay cứu nàng. Cả hai lên một con thuyền lớn ra biển. Hắn đã để ý mấy lần con thuyền này không hề có buồm, cũng không hề có người chèo lái vậy mà vẫn lướt đi trên mặt nước rất nhanh, hắn lấy làm lạ nhưng cũng không hề hỏi nàng. Truyện do P.v.Huy viết

Chưa đầy một canh giờ sau. Phía xa đã hiện lên một hòn đảo lớn, từ xa nhìn lại cả hòn đào được bao bọc bởi mây lành ngũ sắc, hoa thơm cỏ lạ khắp nơi. Đặt chân lên đảo Thanh Hương nói với hắn:

- Nhà Muội ở trên Cô Sơn tiên đảo này

Hắn nhìn ngọn núi duy nhất cao không nhìn thấy đỉnh kia rồi gật đầu. Hắn hiểu tại sao nơi đây lại gọi là cô sơn đảo. Hắn đi theo nàng vào núi, hai bên đường đi hắn nhìn không chớp mắt những thứ hoa thơm cỏ lạ, những thác nước, những cảnh vật xung quanh. Thật là một nơi bồng lai tiên cảnh. Qua một góc khuất hắn ngạc nhiên đến nỗi không khép miệng vào được. Phía trước mặt hắn là một cung điện nguy nga vô cùng, tầng tầng lầu gác đan xem ẩn hiện trên sườn núi. Các bức tường các cây cột đều được giát đầy châu ngọc. Sân được lát bằng gạch vàng. Các loại cây xung quanh đều tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Dương Thanh còn đang ngây ngất, tưởng mình đang mơ thì Thanh Hương đã bảo hắn:- Chúng ta đi, bái kiến bà bà của muội.

- Được. Được

Hắn gật đầu trong vô thức. Hai người đi qua một cánh cổng khổng lồ hai bên có hai bức tượng chiến thần đứng gác trên cổng có ba chữ lớn bằng vàng ghi rằng "Thần vũ môn". Sau cánh cổng này là một bình đài bằng đá nhô ra miệng vực. Phía bên kia bình đài là một thác nước trắng xóa đổ từ trên cao có đến trăm trượng xuống cái hồ bên dưới. Thấy lạ hắn hỏi nàng:

- Chúng ta làm sao sang bên kia được.

Thanh Hương bảo hắn đợi một lát, rồi nàng đi đến cái trụ ở giữa bình đài, đặt bàn tay của mình lên đó. Cái trụ ngọc lập tức phát ra ánh sáng xanh nhè nhẹ rồi tụt vào lòng đất. Những tiếng lách cách của cơ quan chuyển động vang lên. Hắn căng mắt ra để nhìn, bên kia thác nước bốn khối đá khổng lồ từ dưới đáy sông nhô lên chắn ngang dòng thác. Nước ngừng chảy để lỗ ra môt cánh cửa khác phía bên kia thác nước từ trong cánh cửa, một cây cầu đá từ từ bay ra nhập với bình đài bên này thành một cây cầu hoàn chỉnh. Hắn há hốc miệng, cây cầu này toàn bộ đều làm bằng một loại ngọc quý nào đó, không ngớt tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Vừa đặt chân lên cầu nàng vừa giải thích trước vẻ ngốc trệ của hắn.

- Ông nội của muội vốn yêu thích cách chế tạo cơ quan từ nhỏ, nên khi định cư ở đây. Ông đã xây nên cây cầu này. Cái trụ ngọc kia hai đầu đều có, và nó chỉ nhận người có huyết thống giống ông mà thôi. Tức là người ngoài không thể mở được.

Hắn vừa sờ mó cây cầu vừa tán thưởng:

- Thật là xảo đoạt thiên công. Ông củ muội quả thật là kỳ tài ngàn năm có một.

Đi hết cây cầu ngọc, trước mắt họ xuất hiện một đường hầm xuyên qua vách đá. Được thắp sáng bằng cách gắn các viên bảo thạch lên tường. Hắn thầm đánh giá với sinh cơ này. Ngay cả Hoàng Đế cũng không làm nổi. Không biết vị ở chốn này là ai. Hai người đi hết đường hầm thì đứng trước một cái sân gạch khổng lồ. Những viên gạch đều lấp lánh ánh vàng hết sân gạch là một con sông nhỏ bao quanh tòa cung điện nguy nga tráng lệ. Hắn ngước mặt đọc ba chữ thật to gắn ngoài cửa:

- Cung Quỳnh Hư.Hắn lắp bắp quay lại hỏi nàng:

- Cung điện ư. Hay.. hay nàng là hoàng thân quốc thích.

Thanh Hương cười ngất:

- Tất nhiên không phải rồi. Cái danh đó cho muội cũng không cần đâu. Chúng ta vào thôi.

Thanh Hương dẫn hắn đi vòng vèo trong Quỳnh Hư cung. Đâu đâu cũng toát lên một vẻ siêu phàm thoát tục. Đến một tòa lầu bát giác ở phía nam khuôn viên này Thanh Hương bảo:

- Huynh ngồi đầy đợi muội nha. Muội đi mời bà tới

Hắn gật đầu rồi bước vào, trên tấm biển có ghi ba chữ, " Giao Quang Các".

Một lát sau hắn thấy một vị phu nhân khoan thai đi tới, phía sau bà là Thanh Hương đang tinh nghịch nháy mắt với hắn sau nữa là mười bốn người bẩy nam, bảy nữ cung kính theo sau. Hắn vội đứng lên vòng tàu thi lễ:

- Tại hạ Dương Thanh, trấn Tế Giang xin có lời chào Phu nhân.

Mỹ phụ gật đầu rồi bảo hắn:

- Không cần đa lễ. Công tử cứ tự nhiên như ở nhà.

Mỹ phụ tiến tới một chiếc giường thất bảo ở giữa điện và ngồi xuống đó. Rồi phất tay bảo hắn ngồi xuống. Người hầu vội dâng trà lên. Hắn ngửi qua thì quả thật là hương thơm ngào ngạt. Uống vào cảm thấy tinh thần thoải mái vô cùng.

Bấy giờ mỹ phụ mới lên tiếng:

- Công tử bấy lâu đã thỏa chí bình sinh ngao du đó đây, hẳn đã từng nghe qua Cô Sơn Tiên đảo

Hắn vội đáp:

- Xin thứ lỗi cho tại hạ kiến văn cô lậu. Cô sơn tiên đảo này. Quả thật tại hạ đến nay mới biết.

Chương 9: Chương 9: Lấy được người đẹp

Nghe chàng nói vậy mỹ phụ nỉm cười nhẹ nhàng rồi bảo:

- Nơi đây là phúc địa trong bảy mươi hai phúc địa của vùng này động. Nơi này biển bao bọc chung quanh, lơ lửng không chạm đất, cũng như núi La Phù theo chiều gió mưa mà tan hợp, như núi Bồng Lai mọc trên ngọn sóng. Ta đây gọi là Ngụy phu nhân, cung chủ của Quỳnh Hư Cung này.

Ngừng một lát rồi Ngụy phu nhân nói tiếp:

- Vì công tử đã cứu cháu gái ta, nên ta đặc biệt mời công tử đến nơi này để trả ơn. Cháu gái của ta. Nó đã yêu thích công tử ngày từ lần đầu gặp mặt. Nếu công tử không chê ta sẽ gả nó cho công tử làm vợ. Công tử thấy thế nào.

Hắn giật mình đánh thót một cái. Gả Thanh Hương cho hắn ư. Điều nàu hắn nằm mơ còn không được. Nhưng rồi hắn lại nghĩ. Chắc gì nàng đã đồng ý điều đó. Phía bên kia. Thanh Hương lòng như lửa đôta chỉ sợ hắn từ chối. Rồi đây bà sẽ đuổi hắn đi. Cái tên đầu đá đó, tại sao không đồng ý đi chứ. Ngồi trên giường thất bảo, Ngụy phu nhân đã nhìn thấy hết cả hai bên đều đã có tình ý với nhau bà đã tu luyện đến bực này rồi cũng không hề muốn ép người làm việc mà mình không thích. Bà cất tiếng nói:

- Cháu gái ta đã tặng miệng ngọc bội đó cho công tử thì cũng coi như gián tiếp đồng ý rồi, giờ chỉ còn ở nơi công tử mà thôi.

Hắn nghe vậy thì trong lòng sung sướng vô cùng. Tuy chưa báo với cha hắn. Nhưng cha hắn xưa nay chiều hắn vô cùng nhất định sẽ không phản đối lương duyên này. Nghĩ như vây hắn vội vã đứng lên vòng tay thi lễ nói:

- Nếu đã như vậy. Tại hạ xin nghe theo phu nhân sắp xếp.

Ngụy phu nhân cất tiếng cười như chuông bạc rồi trả lời hắn:

- Được lắm. Vừa rồi ta đã toán quá ba ngày sau chính là ngày thái dương hoàng đạo đến lúc đó. Ta sẽ cử hành đại lễ.

Hai người đều gật đầu đống ý. Mấy ngày đợi đến đại hôn. Hắn đã được Thanh Hương kể về thế giới của tu tiên giả. Về tiên giới và ma giới. Tuy nhiên nàng giấu việc mình cũng tu luyện, mà chỉ nói rằng không có duyên với tu tiên vì nặng lòng trần mà thôi. Hắn cũng biết rằng bà của nàng có thể thọ ngang trời đất. Phi thân tiên giới, nhưng vì nàng mà vẫn ở lại nhân giới này. Những điều mà trước kia nghe kể lại hắn chỉ cười khẩy cho đó là trò đùa của thuật sỹ thì nay tất cả đều hiện ra trước mắt.


Trong một căn phòng nhỏ của điện Anh Vũ. Ngụy phu nhân ngồi trên một tòa sư tử báu nói với Thanh Hương:

- Ta đã kiểm tra qua, tiên căn của hắn vô cùng yếu ớt, nếu không muốn nói là không có. Sau này nhờ Hoàn Dương đơn hắn cùng lắm cũng chỉ sống được 300 năm mà thôi. Cháu vẫn muốn lấy hắn hay saoThanh Hương cắn chặt môi rồi bảo rằng:

- Cháu vẫn đồng ý lấy chàng. Dù cho chàng chỉ sống 300 năm thôi cũng được.

Ngụy phu nhân lại nói:

- Cảnh giới của cháu hiện này cũng đã sắp độ Trúc Cơ. Ta hy vọng cháu biết cái nào nặng cái nào nhẹ. Tu tiên giả chúng ta kết hôn với phàm nhân đều không có kết quả gì đâu. Cháu đừng quá đặt nặng trong lòng

- Bà bà yên tâm. Cháu tự biết cân nhắc
Ngày đại hôn đã đến tất cả khách mời của Ngụy phu nhân đều tới điện tiếng nhạc trời văng vẳng trỗi lên. Đủ các thứ rượu quý đượm hương ngào ngạt rót dâng ra.

Một vị nữ tu tiên giả đạt cảnh giới Kết Đan trung kỳ bái Ngụy Phu nhân một cái rồi cung kính nói
“Chúng vãn bối tu luyện trong vùng này đã gần 500 năm, đều được Ngụy tiền bối che chở. Nay Quỳnh Hư Cung có chuyện vui vãn bối thành tâm chúc mức đôi kim đồng ngọc nữ"

Một gã Hóa Anh sơ kỳ khác tay dâng lên một hộp quà mừng rồi nói.

“Cô dâu chúng ta hôm nay vô cùng xinh đẹp, chú rẻ cũng tiêu sái ung dung. Thấy cảnh nàu thật làm cho ta nhớ đến lúc chưa cầu tiên tu đạo.

Mọi người trong điện đều đông thanh khen phải

Ngụy phu nhân tươi cười nói:

- Ta đã sống cách nay hơn ngàn năm đã từng thấy qua những cuộc gặp gỡ hiếm có, nhiệm mầu, thời nào cũng thấy: tỉ như vết tích đền Bạc Hậu, núi Cao Đường, dấu chân ở Lạc Phố, đồi ngọc Giang Phi, nàng Lộc Ngọc lấy Tiên Sử, Vân Tiêu gặp Thái Loan, Lan Hương và Trương Thạc. Nếu ta vì tiên phàm cách biệt mà phản đối cuộc hôn nhân này, thì những đồng đạo quanh đây chắc sẽ coi thường ta mất.

Một gã Kết Đan trung kì dứng dậy hướng về phía Ngụy Phu nhân cung kính nói:

- Ngụy tiền bối quá khiêm nhường. Ở Vân Nam đại lục này trong hơn năm ngàn năm qua chỉ có tiền bối là tu luyện đến Hóa Anh hậu kỳ cảnh giới. Chỉ nay mai là có thể tiên giới phi thân. Ai ai cũng kính ngưỡng người làm sao lạo có chuyện coi thường được chứ.

Một vị nữ tu khác vội nói:

- Hôm nay là ngày vui không nên nhắc chuyện khâc chúng ta hãy cùng chúc mừng cho tân lang tân nương mà thôi.

Mọi người đều gật đầu xưng phải, ai ai cũng tiến lên tặng quà và nâng chén chúc mừng. Dương Thanh uống nhiều đến mức say ba ngày mới tỉnh. Những ngày tiếp theo hắn đều sống trong cảnh khoái lạc thần tiên, vô lo vô nghĩ. Khi thì hắn cùng nàng đi thăm thú biển sâu, khi thì lại đi qua những vùng danh lam thắng cảnh. Lúc ở Hoàng Điện, lúc lui tới Hồng Môn, sống ở chốn thanh khiết, vui chơi trong cõi cực tịnh. Dần dần quên đi ngày tháng.

Chương 10: Chương 10: Hồi hương

Cứ thế Dương Thanh cùng nàng sống ở Cô Sơn tiên đảo một quãng thời gian. Hắn được hưởng mọi lạc thú trên đời, vô lo vô nghĩ. Một hôm hai người đang đứng trên đỉnh cô sơn nhìn ra biển cả mênh mông. Hắn chợt thở dài rồi bảo nàng:

- Ta đã rời khỏi nhà một thời gian rồi. Có lẽ mấy hôm nữa ta định về thăm nhà một chuyến. Rồi sau đó ta trở lại bên nàng đến già trên núi Cô Sơn.

Thanh hương vội đáp:

Thiếp xin chàng hay suy nghĩ lại. Thiếp chỉ sợ rằng đời sống thế gian quá nhỏ hẹp, ánh sáng mặt trời quá ngắn, chàng sẽ không còn tìm thấy sân vườn xưa trong cảnh cũ nữa đâu. Ở lại đây có gì không tốt

Nghe vậy nhưng hắn vẫn đáp:

- Ta chỉ trở về một tháng thôi. Thực sự trong lòng ta nhớ mong không chịu nổi.

Nàng khóc lóc chạy đến báo cho Ngụy phu nhân bà thở dài rồi nói:

- Trùng hợp thay. Đây là duyên phận giữa con và hắn đã hết. Ta đã tu thành Vô Thượng Nguyên Thần. Không cần con phải độ trúc cơ. Tiên thức của ta giờ đây đã đủ bảo hộ cả tòa tiên đảo này tiến vào tiên giới. Ba ngày nữa là lúc phong ấn yếu đi. Chúng ta sẽ lên đường. Con hãy đi khuyên hắn lần nữa nếu hắn vẫn cứ dứt khoát như vậy thì đành thành toàn cho hắn mà thôi. Con là người tu tiên. Điều nàu ắt là hiểu được.

Thanh Hương buồn bã gật đầu. Ngày hôm sau Thanh Hương đưa cho hắn một chiếc hộp và dặn hắn. Về đến quê nhà hãy mở ra xem. Rồi nàng gạt nước mắt vỗ nhẹ tay lên chiếc thuyền. Nó lập tức tròng trành rồi trong nháy mắt mất hút ở nơi chân trời thăm thẳm.


Hắn đứng trên mũi thuyền nhìn về phía trước. Lâu đài lầu gác đã ở lại sau lưng phía trước hắn chỉ còn là biển cả bao la. Hắn vui mừng khi nghĩ mình sắp được gặp lại cha. Cha sẽ vui mừng biết bao khi thấy hắn lấy được một người con gái vẹn toàn tài sắc. Hắn sẽ đưa luôn cha hắn đến đây sống cùng với hắn dưới ảnh hưởng của tiên đảo nhất định cha sẽ sống lâu trăm tuổi.

Năm ngày sau hắn đã đặt chân lên đất Tế Giang. Núi sông vẫn như vậy. Nhưng sao cảnh vật lại có gì khang khác. Hắn không tài nào nhận ra đường đi lối lại nữa. Nhà cửa lúc nàu cũng khác xưa rất nhiều. Hắn mới đi có một thời gian sao quê nhà lại thay đối đến bực này cho được. Lần theo trí nhớ. Hắn đến trước cửa Vương Phủ khi xưa. Nơi hắn và các anh em họ hắn đã từng lớn lên khi nhỏ. Nhưng khi đến nơi. Nhà cửa cảnh vật đều đã khác xưa. Khung cảnh vô cùng tiêu điều đổ nát. Hắn sợ hãi, đã có chuyện gì xảy ra. Tại sao nơi này lại hoang tàn như vậy. Tại sao Vương Phủ khi xưa lại trở thành thế này. Hắn không thể nào tin nổi. Chợt nhìn thấy phía xa xa có một ông cụ đang đi tới. Hắn vội vã chạy lại mang tên họ của cha mình ra hỏi và câu trả lời của ông lão khiến hắn nửa ngày sau cũng không hồi tâm lại được. Sau khi nghe họ tên của cha hắn ông lão phải mất một thời gian mới nhớ ra được rồi ông lão kể:
" Năm đó sau khi đánh giặc phương bắc trở về ông được nhân hoàng phong thượng vô cùng trọng hậu lại gả con gái cho con trai ông làm thông gia. Thế nhưng con trai của ông lúc đó đi Tống Sơn mãi không thấy trở về. Ông đã cho người đi tìm cùng khắp mà không thấy. Sau này ông đành cho rằng là con mình đã bị tử nạn. Ông nhận một đứa cháu làm con nuôi rồi xin nhân hoàng cho về trí sĩ. Từ khi cáo lão hồi hương ông lại sinh ra kiêu căng ngạo mạn. Bất kỳ ai đi ngang qua vương phủ mà đeo binh khí, hay không xuống ngựa. Đều bị ông cho phạt đánh đến chết. Đứa con nuôi cũng là một tay hái hoa có tiếng ở vùng này. Lâu dần việ này đến tai nhân hoàng. Nhân hoàng vô cùng giận dữ sai thu hết mọi ân điển đã bạn cho nhà họ Dương. Lại hủy đi kim bài đời đời miễn chết. Chém đầu đứa con nuôi kia. Còn Dương Vương gia nhà vua ban cho tự chết."

Nhìn thấy vè mặt tham thương của Dương Thanh ông lão ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện này đã xảy ra gần 200 năm trước rồi. Người trẻ tuổi à cậu hỏi làm gì vây.

Hắn vội vã hỏi lại:

- lão bảo sao đã 200 năm trôi qua rồi ư.

Ông già nhìn hắn như thể một tên điên, ông hơi lùi xa hắn một chút rồi bảo:- Đúng đã trôi qua hai trăm năm rồi.

Dương Thanh lúc này mới thấm thía lời Thanh Hương nói. Quả nhiên là tiên phàm cách biệt. Chàng ngửa mặt lên trời than nhỏ:

- Cha ơi, đứa con bất hiếu đã trở về rồi.

Chàng lấy trong túi ra một lá vàng rồi đưa cho ông lão:

- Lão cho ta biết mộ của Vương gia có còn hay không.

Ông lão kinh ngạc cầm lấy lá vàng rồi chỉ tay về hướng sau núi nói:

- ông ấy được chôn ở khu đó. Khu đó là nghĩ trang cũ của trấn này. Giờ không còn dùng nữa rồi.

- Cám ơn lão.

Hắn chào ông lão rồi buồn bã hướng vào sau núi. Trên mặt hiện lên một vẻ thê lương sầu khổ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau