DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Thử bảo

Hai thánh sau, Dương Thanh hài lòng từ trong mật thất luyện khí của Trần Tâm đi ra, trong túi trữ vật của hắn có thêm hai món pháp bảo cao cấp nữa, một chính là bộ áo Hỏa Lân Bào làm từ da Xích Diệm Hỏa Lân và hai là hai thanh đao làm từ sừng con thần thú mà Dương Thanh tạm gọi là Vô Cực Đao. Để có hai món pháp bảo này, hắn đã phải tốn một số lượng linh thạch khổng lồ, nhưng hắn không hề tiếc tiền, vì số linh thạch này là hoàn toàn xứng đáng, giờ đây trên một bãi đất trống, hắn đang đứng đó, trên người mặc Hỏa Lân Bào, hai tay điều khiển Vô Cực Đao, tấn công một quả đồi thấp trước mắt, vô cực đao trong tay hắn chỉ khua nhẹ một lần một nửa quả đồi dưới sức nóng của chân hỏa trong đạo đã cháy thành tro bụi, đất đá bị nung nóng tan thành bột phấn, hắn hài lòng thu hai cây đao lại cất vào túi, rồi hắn nhìn đến chếc hỏa lân bào, công dụng phòng ngự thì hắn chưa có dịp thử, nhưng công dụng ẩn nặc linh khí thì quả là tuyệt hảo, mặc chiếc áo này hắn không khác gì một phàm nhân bình thường dù là ai cũng đừng hòng xem cảnh giới của hắn trừ khi hắn cho phép. Hơn nữa chiếc áo rất mỏng và nhẹ, có thể mặc suốt trên người được, vậy là từ này, ngoài mấy thứ hắn nhặt nhạnh ở các nơi thì hắn cuối cùng cũng đã có bảo vật của riêng mình. Hắn hài lòng vuốt ve tà áo, nhìn lên trời rồi lẩm nhẩm:

- Thanh Hương, nàng hãy chờ ta, nhất định sẽ có ngày ta lên đó tìm nàng.

Nhớ đến Thanh Hương lại khiến hắn ngẩn ngơ một đoạn, hắn lục lọi trong túi lôi miếng ngọc trước kia ra cầm trong tay. Đây chính là miếng ngọc mà Thanh Hương tặng hắn năm xưa. Đến bây giờ hắn vẫn không ngờ mới đó mà đã hơn 200 năm trôi qua, đối với hắn cô sơn tiên đảo, con đường tu luyện của hắn tựa như một giấc mơ vậy. Mấy chục năm nay hắn chỉ có một mục tiêu đó chính là trường xuân bất lão, sớm ngày thành tiên, chỉ có như vậy hắn mới có thể tìm lại tình yêu của hắn, và giờ đây hắn đang đứng trước một bước quan trong nhất, điều chế Tụ Pháp Đơn để có thể Trúc Cơ. Không giống các pháp môn tu luyện khác. Sinh tử quyết mà hắn luyện chỉ cho phép trúc cơ một lần duy nhất, nếu thất bại cảnh giới sẽ bị tán hết trở thành phàm nhân. Vì vậy lần này hắn phải chuẩn bị vô cùng cẩn thận, không được phép có sai sót gì. Nắm chặt miếng ngọc trong tay, hắn lập tức tung một thanh vô cực đạo ra đặt chân lên đó, bay về hướng Hà gia thôn trong núi. .....

Tại Linh thú viện Lão già bữa trước nói với hắn:

- Sau khi đạo hữu yêu cầu, chúng ta đã cho người tìm kiếm kết quả phát hiện một con bát túc tri thù đúng như đạo hữu muốn.

Hắn nén nỗi vui mừng rồi hỏi:

- Vậy đạo hữu còn chờ gì mà không bắt lấy nó.

Lão già kia cười ha hả rồi nói:

- Dương đạo hữu có điều không biết, loài này độc địa vô cùng, lại có tốc độ nhanh vào hàng bậc nhất, các pháp thuật sơ cấp của nó đều không mạnh lắm, nhưng lại vô cùng quái dị. Không phải muốn bắt là bắt được.

- Vậy ta phải làm thế nào.

Lão già lại cười:

- Ha Ha. Tổ tiên chúng ta đã truyền lại cách bắt rồi, đạo hữu cứ yên tâm. Hà Xuân Hải ta đã hứa nhất định sẽ làm được. Mùa xuân sang năm, đạo hữu quay lại đây, nhất định sẽ có tin mừng.

Dương Thanh nghe vậy thì hơi trùng giọng xuống:- mùa xuân sang năm ư.

Hà Xuân Hải cũng điềm tĩnh trả lời:

- Đúng vậy, còn các mùa khác mà muốn bắt nó thì chỉ còn đường chết.

- Không còn cách nào khác sao.

- Không có, nếu như đạo hữu đã kết đan thì có thể.

Kết Đan lão đang nói nhảm đấy à. Hắn thầm nghĩ, nếu kết đan rồi, hắn còn tìm mấy thứ này làm gì, hắn nhẩm tính từ giờ đến mùa xuân năm sau còn ba tháng nữa, hắn đã đợi được mười năm, đợi thêm ba tháng nữa cũng không hề gì. Nghĩ vậy hắn gật đầu đồng ý,

- Được lắm, Hà đạo hữu mùa xuân sang năm gặp lại.Rời khỏi Hà gia thôn, cưỡi trên vô cực đạo, hắn tính rằng sẽ đi tìm một chỗ nào đó bế quan tu luyện đợi đến mùa xuân sang năm lấy đủ tài liệu luyện đan rồi sẽ tiến nhập Trúc Cơ, chỉ cần đột phá cảnh giới lên Trúc Cơ kỳ. Tốc độ tu luyện của hắn sẽ gia tăng đột biến. Chỉ còn một bước này, hắn phải cố lên. Đang suy nghĩ thì một giọng nói vang lên vọng vào tai hắn:

- Đạo hữu, xin dừng bước.

Hắn vội vã dừng lại ngó quanh quất xem là kẻ nào lên tiếng, thì một giọng nói của nữ khác lại vang lên:

- Lương Doanh, ngươi chặn ta lại là có ý gì.

Tên còn lại lên tiếng:

- Thân Thanh Quân đạo hữu đừng hiểu lầm. Ta chỉ muốn đạo hữu cùng đi với ta một chuyến.

Hắn vội vã đáp xuống một lùm cây gần đó, thở phào, may mà bọn chúng không nhạn ra hắn, nếu không thì thật là nguy hiểm, đứng trước hai tên Trúc Cơ kỳ, làm sao hắn còn đường sống. Tấm Hỏa Lân Bào này thật tốt, nó đã cứu hắn một mạng. Hắn kéo chiếc mũ áo lên trùm kín đầu. Còn một tấm da ở gần cổ áo hắn kéo ngang sang che một nửa khuôn mặt, giờ đây nhìn hắn giông như một hiệp khách nhân gian, hắn vội vã ẩn nặc linh khí, rồi im lặng quan sát, hắn không dám đi qua đó, biết đâu lại bị giết người giệt khẩu. Hắn đành phải đợi hai người bọn họ thanh toán nhau xong mới có thể tiếp tục hành trình. Tên được gọi là Lương Doanh lại cất tiếng:

- Thanh Quân đạo hữu. Môn chủ để mắt đến ngươi có gì mà không tốt, được làm đạo lữ của người, thật là một dịp may hiếm có.

- Hừ. Ta không cần. Nếu muốn ngươi đi mà làm.

Lương Doanh nghe vậy thì vung tay ném một chiếc truyền tin phù lên trời, rồi nói:

- Thân đạo hữu, Lương mỗ xin thất lễ.

Chương 57: Lại gặp vận đen

Lời còn chưa nói hết gã họ Lương đã lao lên trước ý đồ đánh nhanh thắng nhanh, từ hai tay gã, một cuộn mây ngũ sắc tuôn ra nhanh chóng bao trùm Thân Thanh Quân. Biết gã họ Lương vừa ném phù truyền tin cho sư phụ gã, rất nhanh lão con rùa đó sẽ tìm đến nơi nên Thương Thanh Quân cũng lập tức chống trả quyết liệt. Nàng búng nhẹ ngón tay, một chiếc bảo kính có khảm đồ hình bát quái ở phía sau xuất hiện. Từ bảo kính một luồng ánh sáng màu vàng thoát ra, đánh bật luồng mây ngũ sắc rồi lao tới Lương Doanh với thế tấn công như vũ bão. Vì quá bất ngờ Lương Doanh phải vội vã gọi từ hư không ra một tấm thuẫn bài để phòng thủ. Một tiếng va đập ngân lên như tiếng công trầm. Luồng anh sáng vàng không chỉ gây hư hại thấy rõ cho tấm hộ thuẫn mà nó còn hất bắn gã họ Lương về phía sau mười mấy bước. Bị một người phụ nữ tấn công mà phải chật vật như vậy, khiến lão tức giận, ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng như chó sói tru rồi vung tay lấy ra một chiếc hồ lô bằng vàng óng ánh, lão tung chiếc hồ lô lên không, nó tự động bật nắp rồi phóng ra ba mươi sáu thanh phi đao, từ bốn phương tám hướng nhằm vào Thương Thanh Quân lao tới. Xem ra lão đã quyết ngọc nát đá tan, Thương Thanh Quân thấy nguy hiểm cận kề cũng nghiến răng giơ bảo kính lên xoay ba vòng trong không khí, luồng ánh sáng màu vàng lại một lần nữa bay ra tạo thành một tấm lưới lấp lánh bao bọc nàng vào giữa. Thấy cảnh đó Lương Doanh chỉ cười nhạt gia tăng tiên lực vào chiếc hồ lô. Nó rung lên dữ dội rồi một chiếc phi đao hóa thành hai, hai hóa thành bốn... chớp mắt đã có mấy trăm chiếc phi đao lao tới găm lên tấm lưới. Thấy không chống lại được chiếc hồ lô quái dị, Thương Thanh Quân thở dài một tiếng thầm nghĩ. " ta thà chết cũng còn hơn là rơi vào tay hắn ". Nàng nhắm buông bảo kính ra, tấm lưới vàng lập tức bị triệt hạ, phi đao không còn gì ngăn cản lao tới nàng tự như một bầy quạ đói. Vừa hay khi đó một giọng nói nóng nảy vang lên:

- Lương Doanh ngươi dám.

Kèm theo tiếng nói đó là một cái chuông khổng lồ bay từ trên trời xuống, chụp lấy Thương Thanh Quân vào trong. Đám phi đao của Lương Doanh găm vào chiếc chuông lũ lượt bị cắt mất tiên lực rụng xuống đất, làn khói mờ trên bãi đất tan đi, hiện ra một người thanh niên mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, hai tay chắp sau lưng uy nghi đứng đó. Vừa nhìn thấy gã Dương Thanh đã hít một hơi khí lạnh Kết Đan Hậu Kỳ cảnh giới, trong lúc còn đang ngạc nhiên pha lẫn sợ hãi thì hắn đã quên mất mà ngẫu nhiên gạt bỏ bảo hộ bản thân của hỏa lân bào, hắn vội vã khôi phục lại vừa nơm nớp ngó về phía gã kết đan. Có vẻ như gã Kết Đan kia không nhận ra, hắn chỉ ngước mắt lên nhìn quanh một lát rồi bảo với Lương Doanh bằng một giọng vô cùng nghiêm khắc:

- Ngươi tại sao lại muốn hạ độc thủ, lẽ nào đã quên lời ta dặn dò.

Gã họ lương sợ hãi, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối, gã vội vã quỳ xuống hướng tên Kết Đan thanh minh:

- Thưa sư phụ, vừa rồi quả thật con đã nóng giận mà làm bừa, mong sư phụ giơ cao đánh khẽ.

Gã mới đến cười ha hả rồi nói:

- Nếu ta đến chậm một chút thì việc lớn đã bị ngươi làm hỏng rồi. Lẽ ra ta định phạt ngươi thật nặng thế nhưng hôm nay là ngày đại hỷ của Lý Tử Hà ta và Thương Thanh Quân hiền thê nên ta cho ngươi lập công chuộc tội.
Gã họ Lương vái lậy như tế sao luôn mồm nói:

- Đa tạ sư phụ rộng dung. Đồ nhi biết lỗi.

Bất thình lình Lý Tử Hà nhìn vào phía mà Dương Thanh đang núp nói một câu khiến cho hắn rùng mình mấy lượt:

- Tên kia, ta không biết ngươi có pháp môn gì có thể che dấu khi tức hoàn hảo như vậy. Nhưng lúc nãy ngươi đã bị lộ rồi, khôn hồn thì mau bước ra đây, nếu không chớ trách Lỹ mỗ xuống tay ác độc.

Biết là hành động lúc nãy đã làm lộ mình, không còn cách nào khác hắn đành bước ra rồi tùy cơ ứng biến:- Vãn bối xin gặp qua nhị vị tiền bối. Vừa rồi chỉ là vãn bối đi ngang qua đây. Mong các vị tha cho ta chuyện ngày hôm nay nhất định ta sẽ giữ trong lòng.

Lý Tử Hà cười sằng sặc vung tay thu chiếc chuông có nhốt cô gái bên trong về và nói với hắn:

- Ngươi biết không, ngươi đã xuất hiện không đúng chỗ rồi.

Nói xong tên này quay sang bảo với Lương Doanh:

- Nghiệt đồ, vi sư chuẩn bị cùng Thương cô nương bái đường, việc ở đây giao cho ngươi. Nếu như tên luyện khí kỳ này mà ngươi cũng không giải quyết cho gọn được thì đừng vác mặt về gặp ta.

Hắn cất tiếng cười đầy dâm đãng rồi ngự khí phi hành biến mất. Còn lại một mình Lương Doanh nhìn Dương Thanh rồi cất tiếng cười ghê rợn:

- Ngươi hãy mau giao cho ta tính mạng.

Chương 58: Nhị bảo ra uy

Lương Doanh chuẩn bị tấn công thì Dương Thanh vội vàng lên tiếng ngăn lại:

- Chậm đã, ta có chuyện muốn nói.

- Có chuyện gì mau nói.

Vừa bí mật điều động vô cực đao dương Thanh vừa hỏi gã:

- Dù sao ta cũng là người sắp chết, nguoei có thể cho ta biết sao hắn có thể nhìn ra cảnh giới thật sự của ta.

Gã họ Lương nghe vậy thì cười ha hả:

- Sư phụ ta đã từng có may mắn được tắm trong Phong Vân Trì của Tuyết Sơn nên đôi mắt có khả năng nhìn thấu mọi loại pháp thuật. Tuy ta không thể nhìn ra ngươi, nhưng sư phụ đã bảo ngươi là luyện khí thì nhất định không sai được.

Nghe Lương Doanh nói vậy, hắn thở phào một tiếng hóa ra không phải do Hỏa Lân bào mà là do tên kia có thần thông phá cấm, có thể ngay lúc đáp xuống Lý Tử Hà đã nhận ra Dương Thanh rồi, nhưng lão cố tình giả như không biết mà thôi. Những người như vậy vô cùng hiếm hắn cũng không cần lo lắng lắm. Thấy hắn đang ngẩn ngơ suy nghĩ. Lương Doanh tức giận gầm lên một tiếng:

- Mau nộp mạng.

Chiếc hồ lô kia lại rung lên mấy trăm thanh phi đao lại bay ra lập tức bủa vây quanh hắn, đấy chính là dịp tốt để thử khả năng phòng ngự của Hỏa Lân bào, hắn vội vã huy động tiên lực, hỏa lân bào phát ra ánh sáng lấp lánh rồi tỏa ra một loại linh khi vô hình bám chặt lấy số phi đao khiến cho chúng không thể đến gần hắn được. Nhân khoảng trống đó, hắn há miệng nhả ra hai thanh vô cực đao. Vừa xuất hiện vô cực đao liền rít lên một tiếng bén nhọn rồi lao đến Lương Doanh mang theo một áp lực bài sơn đảo hải. Lương Doanh không ngờ một tên luyện khí kỳ nhỏ nhoi như Dương Thanh mà lại có thể chống lại được phi đao của gã. Lương Doanh vội vã ngự khí bay lên không tay trái thu hồi phi đao tay phải huyễn hóa ra một cái quang cầu ném về phía trước đánh bật một thanh vô cực đao, nhưng thanh còn lại vẫn đang trên đà lao tới, gã vội vã gọi ra một vòng linh lực hộ thân rồi nghiến răng nghiến lợi chịu đựng va đập. Một tiếng giống như kim loại chạm vào nhau rít lên trong không trung. Từ vô cực đạo phóng ra vô cực chân hỏa bọc Lương Doanh vào giữa. Bây giờ hắn thực sự sợ hãi. Lưới lửa này không hề yếu như hắn nghĩ, mặc dù đã mấy lần hắn cố phá ra nhưng không được, dường như ngoài sự điều khiển của chủ nhân, nó còn tự có ý nghĩ riêng của nó. Cứ mỗi khi Lương Doanh định đột phá nó lại gia tăng áp lực. Thoáng chốc từ đánh thẳng đỡ mạnh, hai người đã rơi vào tỷ thí tiên lực, giờ đây ai cạn kiệt pháp lực trước kẻ đó sẽ phải thua cuộc, ngồi trong vòng bảo hộ do chính mình tạo ra Lương Doanh thầm nghĩ. Chỉ là một tên luyện khí kỳ, không thể nào lại có pháp lực dồi dào hơn mình được. Ta cứ đợi cho hắn hết pháp lực rồi sẽ đòi lại mối hận này. Nghĩ vậy gã liền an tâm xếp bằng trong vòng bảo hộ nhắm mắt điềm nhiên đi vào nhập định. Ở bên ngoài vừa huy động vô cực đao vừa âm thầm suy nghĩ. Nếu gã Lương Doanh này muốn tỷ đấu pháp lực thì hắn cũng không ngại đưa tên này vào chỗ chết. Với vô cực đao và âm ma châm, hắn tim chắc mình sẽ hạ được Lương Doanh, nếu hắn lộ ra sơ hở. Một ngày trôi qua, lương doanh đã bắt đầu lo lắng, theo gã nghĩ cái tên khốn luyện khý kia chắc chắc phải cạn kiệt pháp lực rồi mới phải, vậy mà hắn vẫn duy trì được. Còn bản thân gã đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nam, gã nghiến răng dồn tiên lực vào vòng bảo hộ, gã không tin cảnh giới Trúc Cơ như gã mà lại thua một tên luyện khí kỳ nhãi nhép. Lại một ngày nữa trôi qua, lúc này Lương Doanh đã thực sự hoảng sợ. Pháp lực hắn đã cạn kiệt gần hết vậy mà xem Dương Thanh vẫn vô cùng sung mãn không có vẻ gì là sụt giảm pháp lực cả. Chợt Lương Doanh thấy tay của Dương Thanh cầm một viện linh thạch màu xanh biếc. Lúc này gã mới nhận ra, không phải là pháp lực gã kém hơn mà là Dương Thanh liên tục được bổ sung linh khí. Đối với người bình thường linh thạch trung và cao cấp vô cùng quý giá. 1 viên linh thạch trung cấp đổi được 100 viên sơ cấp, chính vì vậy mà không ai lại mang linh thạch ra để tiếp linh khí cả, nhưng đôi với người giàu có như Dương Thanh, mấy viên linh thạch chẳng qua chỉ bằng cái móng tay mà thôi, không đáng nhắc đến. Từ hôm qua tới giờ hắn đã dùng 5 viên linh thạch trung cấp tất cả, đối với người khác mà nói đó chính là một gia tài. Bảo sao Lương Doanh không bắt đầu khiếp sợ, gã bắt đầu cho rằng. Nhất định Dương Thanh là công tử của một gia tộc tu tiên nào đó hoặc là cao đồ của một môn phái lớn, nên mới được cấp cho nhiều tiền và pháo bảo mạnh như vậy. Gã lại nghĩ nếu mình gây thù với các đại gia tộc thì với tính cách của sư phụ gã, nhất định sẽ lôi gã ra làm vật thế mạng. Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt gã, gã lên tiếng bảo với Dương Thanh:

- Này đạo hữu, Lương mỗ có lời muốn nói.Dương Thanh không biết hắn định làm gì nên vẫn giữ nguyên cảnh giác, không nói gì mà lại gia tăng tiên lực vào vô cực đao. Thấy vô cực đao tới ngày càng gần. Lương Doanh vội vàng hô lên.

- Đạo hữu lưu tình. Ta thực sự muốn thương lượng.

Nghe gã nói vậy hắn vẫn không ngưng thế công mà hỏi:

- Ta và ngươi không phải ngươi chết thì là ta. Còn có gì để nói.

Lương Doanh vội vã giải thích:

- Hiểu nhầm, tất cả chỉ là hiểu nhầm. Đạo hữu xin hãy nghe ta nói một lời. Xin hãy triệt thoái pháp bảo.
Ở bên ngoài Dương Thanh cũng đang suy xét. Hắn bây giờ đang có việc phải ở lại nơi đây một thời gian, chưa thể đi ngay được. Nếu gây thù oán với các thế lực ở đây, tất lại bị truy sát. Hắn cần thời gian. Vậy trước hết cứ nghe xem gã Lương Doanh kia nói gì rồi tính. Nghĩ vậy hắn phất tay thu vô cực đao vào người rồi nói với Lương Doanh

- Ngươi muốn thương lượng thế nào.

Áp lực bỗng nhiên biến mất Lương Doanh vội vã đáp xuống đất hít sâu một hơi linh khí. Điều hòa hơi thở rồi nói với hắn:

- Đa tạ đạo hữu hạ thủ lưu tình.

Dương Thanh không hiểu hắn định làm gì nhưng vẫn nói:

- Tiền bối quá lời vừa rồi là Vãn bối bảo vệ tính mạng của mình mà thôi. Mong tiền bối đừng để bụng

Lương Doanh vội xua tay.:

- Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm. Bây giờ ta nói thế này đạo hữu xem có ổn không.

Dương Thanh gật đầu rồi đáp:

- Tiền bối mời nói nghe thử.

Chương 59: Giả chết

- Ta không hề muốn gay thù chuốc oán với đạo hữu, chẳng qua lệnh sư phụ đã ban không thể không nghe.

Dương Thanh nghe gã nói vậy thì hỏi lại:

- Vậy tiền bối còn muốn nói gì.

- Ta sẽ không giết ngươi, mà sẽ để ngươi đi. Chỉ cần sau này ngươi và gia tộc ngươi không tìm ta là được.

Dương Thanh nghe vậy thì ngẩn ra, gia tộc, gia tộc nào, người nhà hắn đã chết hết cách đây hơn 200 năm rồi còn gì. Rồi hắn chợt hiểu ra, gã lương doanh này nhầm tưởng hắn là người của gia tộc tu tiên nào đó, nên không dám ra tay, điều này mang cho hắn không ít lợi ích. Lương Doanh thấy hắn vẫn còn đứng ngây ra đó thì hỏi lại:

- Ngươi thấy thế nào.

Còn thế nào nữa, giao dịch tốt như thế này đương nhiên là hắn phải nhận lợi rồi, hắn trả lời gã:

- Được, chúng ta cứ quyết định như vậy.

- Được lắm.

Lương Doanh phất tay rồi ngự khí phi hành biến mất, còn lại hắn, hắn cũng nhanh chóng nhắm một hướng ngược lại với Lương Doanh rồi bay đi, nói thật hắn không tin gã lắm, biết đâu gã có quỷ kế gì, hắn bay một mạch đến sau một dãy núi lớn rồi kiếm một cái hang nhỏ chui vào đó, sau khi đã bố trí ngoài cửa hang một cái tiểu trận. Hắn quyết định sẽ ở tạm trong cái hang này tu luyện đợi đến mùa xuân sang năm sẽ quay lại Hà gia thôn. Ba tháng này hắn sẽ giả chết ở nơi này cho đến khi mọi việc lắng xuống. Ngày qua ngày ngoài việc tu luyện hắn thường đi quanh dãy núi mà hắn ẩn nập tìm kiếm các loại dược thảo cấp thấp. Trong cái thẻ ngọc hắn lấy từ Âm Hồn đảo ở phần cuối có một chương viết về các loại linh thảo, hắn quyết đinh dùng thời gian này để tìm hiểu một chút, chẳng mấy chốc, hắn đã có một số hiểu biết về linh dược. Vườn thuốc của hắn giờ đây cũng đã có kha khá các loại linh thảo sơ cấp từ Bích Diệp Thảo, Hàn Băng Quả rồi thì Tuyết sâm. Cái hang nhỏ mà hắn tá túc hắn cũng đã bỏ công sức ra khai mở thêm một phòng để ngủ. Giờ đây ngoài thời gian nghĩ ngợi đến Thanh Hương còn lại hắn đều dùng vào tu luyện và trồng linh dược. Chẳng mấy chốc hắn đã biết cách luyện đan, trồng linh dược, phân biệt chúng và luyện được một số loại đan dược cấp thấp thư hồi thể đơn hay luyện cốt đơn...

Một ngày kia hắn đang ngồi tu luyện thì chợt truyền tin phù trong người hắn máy động, hắn vội mang tấm phù đang phát ra ánh sáng xanh ra bóp nát, một giọng nói vang lên mà hắn chắc là của Hà Xuân Hải.

- Dương đạo hữu. Mời đến thôn trang.

Nghe vậy hắn liền vui mừng đứng dậy sau bao ngày chờ đợi cuối cùng cung đợi được đến ngày này. Ngày mà Tụ Pháp đơn gần hắn hơn bao giờ hết. Ngày hắn Trúc Cơ sắp tới. Hắn nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị thu dọn đồ đạc, cho đám linh thảo vào túi trữ vật rồi một đường bay thẳng đến Hà gia thôn.
Dừng lại trước cửa linh thú viên, hắn hồi hộp hít sâu một hơi lãnh khí, không khí lạnh tràn vào phổi khiến hắn tỉnh táo đôi chút. Cuối cùng ngày này cũng đến, hắn sải bước tiến vào trong viện. Hà Xuân Hải vừa thấy hắn tiến vào thì vội đứng dậy nỉm cười:

- Dương đạo hữu, mời vào trong nói chuyện.

Dương Thanh cũng vô cùng khách khí:

- Hà đạo hữu mời đi trước

Cứ như vậy một chủ một khách đã tiến vào hậu đường, sau khi một tuần trà đã qua hắn mới cất lời hỏi Hà Xuân Hải:

- Hà đạo hữu, hôm nay đạo hữu mời ta tới phải chăng việc kia đã có tiến triển.

Hà Xuân Hải không vội trả lời mà lão nâng chén trà lên nhấp một ngụm rồi bình tĩnh trả lời:

- Kết quả thì đã có, nhưng lại có một chút rắc rối.Hắn vội ngồi thẳng người dậy hướng Hà Xuân Hải hỏi:

- Có khó khăn gì đạo hữu cứ nói thẳng. Chúng ta cùng tìm cách.

Hà Xuân Hải cũng không vòng vo nữa mà vào vấn đề chính luôn:

- Không giấu gì Dương đạo hữu, lẽ ra bây giờ bát túc tri thù đã ở đây rồi, nhưng hai ngày trước vô cực thánh tổ, muốn luyện Hoàng Long Thủy, nên đã cho người đến đây mượn hết người của Hà Gia thôn chúng ta đi trợ giúp để lấy vạn niên băng ngọc sâu trong lòng thiên sơn rồi, thật là trùng hợp, trùng hợp.

Hà Xuân Hải nhấp một ngụm trà nữa rồi lại cất tiếng:

- Vốn dĩ ta định bắt Bát túc tri thù cho đạo hữu trước rồi mới đi cùng thánh tổ. Nhưng đạo hữu cũng biết chống lại thánh tổ không phải chuyện đùa. Mà bát túc tri thù chỉ có thể bắt được ở ba ngày này thôi. Qua ba ngày nữa muốn bắt nó còn khó hơn lên trời. Lại ít nhất phải hai người trở lên mới bắt được. Chuyện này....

Lão đang nói thì dừng lại, Dương Thanh hiểu ý lão vội nói:

- Xin đạo hữu nghĩ cách cho dù tốn thêm linh thạch ta cũng không muốn chờ đến năm sau.

Hà Xuân Hai nghe thấy hắn thêm linh thạch thì mắt lão sáng ngời. Rồi âm thầm suy tính, bát túc trì thù bắt không khó, chỏ khó ở chỗ chọn đúng thời điểm mà thôi. Nếu một mình mình tuyệt đối là không có khả năng, nhưng nếu thêm vào hắn thì. Lão tính toán ngược xuôi rồi lẩm bẩm:

- Hừ dù sao ngươi cũng không học được đâu.

Suy nghĩ xong xuôi lão ngẩng lên cười nói:

- Dương Đạo hữu, giờ chỉ còn một cách đạo hữu đành phải vất vả một phen rồi.

Chương 60: Tiến nhập Phong sơn

Theo như Hà Xuân Hải nói. Yêu thú bát túc tri thù chỉ có ở Phong Sơn mà thôi. Mà chúng lại sống đơn độc một mình nên vô cùng khó gặp. Tuy nhiên nơi ở của chúng thì lại chỉ có hai loại, một loại là vùng ngập nước ẩm ướt, hai là vùng có nhiều sỏi đá rậm rạp gần bờ suối, mép vực. Con bát túc tri thù mà lão sắp bắt ở một nơi ngập nước. Trên đường đi lão đã nói sơ qua các bắt còn nhện này, hóa ra việc mà hắn phải làm cũng không khó khăn lắm. Cứ phi hành như vậy một ngày thì hai người đến ngọn Phong Sơn. Từ xa nhìn lại Dương Thanh chỉ thấy bốn bề tuyết phủ giữa hai ngọn núi nhò là một cái hồ nước rộng mệnh mông, qua hồ nước là một sơn cốc rộng có đến hàng ngàn mẫu, nằm dựa lưng vào ngọn núi bên phải là một toa điện xây bằng đá có một cây cầu bắc qua hồ dẫn vào nhưng đã sụp đổ gần hết. Phía ngọn bên trái là một tòa tháp cùng một kiểu kiến trúc như vậy gồm ba tầng đổ nát xiêu vẹo, dưới chân tháp có một đàn yêu thú Thằn lằn ma cấp một đang đi đi lại lại, giành nhau thức ăn chí chóe. Thấy hắn nhìn ngó có vẻ ngạc nhiên lắm. Hà Xuân hải mới giải thích với hắn:

- Dương đạo hữu có điều không biết, nơi này trước đây chính là đô thành của Nguyệt quốc. Một trong những quốc gia tu tiên mạnh nhất vùng này.

Lão cảm khái thở dài rồi nói tiếp:

- Năm đó Nguyệt quốc vô cùng phồn thịnh, cho đến khi quốc gia này nảy ra xung đột với Lang quốc của Hắc tây đại lục phía bên kia dãy núi. Cuộc chiến kéo dài hơn 100 năm cuối cùng người đứng đầu nguyệt quốc lúc đó là Hạ Hầu Tuyết Nghi lão tiền bối, bị chết dưới tay của Linh Ẩn Thượng Nhân Lang quốc. Nguyệt quốc bị Lang quốc một đường tàn sát, chết có đến mấy vạn người. Những người sống sót đã rời khỏi đây. Kể từ đó nơi này liền biến thành một đống phế tích.

Nghe Hà Xuân Hải nói Dương Thanh lại nhận biết thêm một chút về sự khốc liệt trong tu tiên giới, chỉ vì một xung đột giữa mấy vị tu tiên mà giệt sát cả một quốc gia, thật là hắn chưa bao giờ nghĩ đến. Tuyết rơi ngày một dày đặc. Hai người không ai bảo ai, đều vung tay tạo thành một vòng linh khí bọc mình ở bên trong rồi tiếp tục phi hành bay qua hồ, từ trên hắn nhìn hai bên sườn núi chỉ thấy tàn tích xây dựng bằng đá năm xưa giờ đây bị cây cỏ quấn quanh, khắp nơi là một cảnh hoang tàn đổ nát. Qua khỏi hồ, Hà Xuân Hải liền hạ xuống đất, trước mắt hai người hiện ra một bức tượng khổng lồ đã bị sứt mẻ gần hết nhưng dựa vào phần còn lại hắn cũng có thể thấy được sự huy hoàng của Nguyệt quốc khi xưa. Hắn và lão đạo đi qua bức tượng rồi đi vào con đường ngoàn nghèo dẫn vào nội cốc. Đi qua một cây cầu đá. Hà Xuân Hải lên tiếng nhắc nhở.:- Từ đây chúng ta phải cẩn thận một chút, nếu không may chúng ta có thể bị yêu thú tấn công bất kỳ lúc nào.

Hắn chậm rãi gật đầu âm thầm lấy ra vô cực đao cầm nơi tay. Lão đạo cũng từ trong túi trữ vật moi ra một chiếc lệnh bài bằng bạch ngọc. Chuẩn bị vũ khí xong xuôi hai người lập tức đi tới trước, qua một khúc ngoặt nữa phía trước mặt hai người xuất hiện một bình nguyên bao là rộng mười mấy mẫu, phía bên kia của bình nguyên là hai con đường riêng biệt. Hà Xuân Hải dẫn hắn tiến vào con đường bên phải. Kể từ đây đường đi càng lúc càng âm u. Dương Thanh đã bắt đầu cảm thấy hối hận khi không suy xét kỹ mà lao vào đây cùng với một người vô cùng xa lạ. Bây giờ có nói gì cũng đã muộn, hắn chỉ còn cách gia tằng đề phòng gấp bội mà thôi. Hắn vừa đi vừa nhìn hai bên đường. Nếu không phải là tàn tích đổ nát thì cũng là xương người chất đống. Thỉnh thoảng lại có mấy con Ngoa thú chạy qua chạy lại. Đi hết con đường bên phải hai người vượt qua một cái hồ nước rồi dừng lại ở một bãi lầy gần bờ hồ, um tùm lau sậy và nước ngập đến mắt cá chân, trên đó lô nhô ba bốn tảng đá tròn xoe và một khúc cây mục ruỗng nằm đó. Từ trên thân cây mọc toàn rêu mà nấm, còn có mấy cây tầm gửi xanh biếc ăn sâu vào một khúc rễ nằm trên mặt đất.Hà Xuân Hải bảo hắn:

- Dương Đạo hữu chính là chỗ này.

Hắn nhìn quanh quẩn rồi ngồi xuống cái gốc cây mục kia hỏi lão:

- Vậy Hà đạo hữu mau lấy đồ nghề ra đi thôi. Quả thật ta có chút nóng lòng không đợi được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau