DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi

Phía trên hắn nghĩ như vậy thì phía dưới trận đánh vẫn tiếp tục, lúc này Thiên Ma Tử lấy trong người ra một lá cờ hình tam giác màu đen, trên nền cờ là một chữ " âm" màu đỏ như máu, lão phất nhẹ lá cờ lập tức mây đen đầy trời, oan hồn từ trong lá cờ nườm nượp kéo ra. Nhắm hai tên Lăng Tử và Phất Vân Tử kêu gào lao tới. Thấy thế đến như nước lũ của đám oan hồn. Lăng Tử không dám coi thường vội vã nhắc nhở đồng bọn:

- Cẩn thận là Hắc Huyết Kỳ.

Nói xong gã nhanh chóng lùi lại một bước vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông, một sợi dây kim tuyến dài cỡ một thước bay ra không ngớt tỏa hào quang lấp lánh che chắn trước mắt lão. Phất Vân Tử sau khi nghe nói đây là Hắc Huyết Kỳ thì cũng vội vã bay lên không trung rồi khoanh chân lơ lửng trên đó, lão niệm một loại chú ngữ khó hiểu rồi há miệng phun ra một chiếc bình ngọc, bao nhiêu oan hồn đến gần lão đều bị chiếc bình hút hết vào, đồng thời nó còn phun ra một luồng mây đỏ bao trùm Thiên Ma Tử.

Vậy là hai bên từ chỗ tỉ thí pháp thuật đã chuyển sang tỉ thí pháp lực lúc nào không hay. Ai có tu vi yếu hơn nhất định sẽ chết. Thiên Ma Tử lại phất cây đại kỳ một lần nữa, lập tức số oan hồn lao ra còn nhiều hơn lúc nãy gấp bội. Khí lạnh bao trùm hai người kia. Kể cả Dương Thanh trên mái lầu cũng không khỏi rùng mình mấy lượt. Thiên Ma Tử cất tiếng cười cuống ngạo nói:

- Hai ngươi nếu có thể chống lại Hắc Huyết Kỳ của ta trong vòng một khắc nữa ta sẽ tha chết cho. Ha ha ha.

Phất vân tử không nói gì mà nghiến răng thúc đẩy chiếc bình kia cố gắng chống lạo đám hồn phách, còn Lăng Tử thu sợi dây kim tuyến về rồi nhảy lùi ra sau hơn mười bước. Gã cũng cất tiếng cười cuồng ngạo rồi nói:

- Bọn ta nhường ngươi bao năm nay không có nghĩa là bọn ta sợ ngươi đâu. Xem chiêu

Tiếng nói còn chưa dứt lão đã xoắn hai tay vào nhau kết thành một thủ pháp vô cùng quái dị. Mồm lão lâm râm niệm chũ. Chỉ trong phút chốc thân người lão nhanh chóng bành trướng biến hóa thành một con Ứng Long khổng lồ màu đen. Nó không ngừng nhe nanh giơ vuốt gầm lên một tiếng long ngâm đáng sợ. Thiên Ma Tử buột miệng kêu lớn:
- Lôi Âm Ma Công.

Con Ứng Long kia mở miệng nói:

- Ngươi không ngờ phải không, ta đã có thể biến hình thành 6 dạng, đây mới chỉ là một dạng ma thân của ta mà thôi.

Thiên Ma Tử sau phút ban đầu kinh sợ thì cũng lấy lại được bình tĩnh, hắn cười lớn:

- Ha ha ha. Mới luyện tới tầng ba ngươi đừng có mừng vội. Chỉ cần dựa vào pháp thân này của ta cũng đủ đánh bại ngươi. Một người một rồng bay lên lao vào nhau, khiến cho đất trời chao đảo, cây cối gãy nát tứ tán. Dương Thanh lờ mờ cảm thấy ba tên này tuy là trúc cơ nhưng có vẻ mạnh hơn những tên trúc cơ mà hắn gặp trước kia rất nhiều. Có lẽ là do ma công mà chúng tu luyện, như tên Thiên Ma Tử kia chẳng hạn, mặc dù đang đánh nhau sữ dội với con rồng kia, nhưng hắn vẫn dư sức chỉ huy Hắc Huyết Kỳ bao vây Phất Vân Tử. Khiến cho tên này không thể tiếp cận đồng bọn được. Hắn còn đang suy nghĩ thì chợt nghe thấy một tiếng gầm kinh thiên động địa. Hắn vội vã ngước nhìn, chẳng biết làm cách nào mà Thiên Ma Tử đã nhảy được lên đầu ứng long, một tay hắn nắm chặt vào chiếc sừng, một tay rút từ trong người ra một thanh cổ kiêm. Hắn hét lớn đâm thật mạnh vào đỉnh đầu con rồng. Nó đau đớn gầm vang một tiếng rồi lao vút lên quay cuồng giữa trời. Không hề chậm trễ Thiên Ma Tử đưa tay vào lỗ thủng trên đầu Ứng Long nắm một vật gì đó lôi ra. Khi Dương Thanh nhìn kỹ thì ra đó là một sợi gân rồng lấp lánh ánh bạc. Sợi gân vừa bị rút ra Ứng Long đau đơn gầm lên một tiếng cuối cùng rồi từ trên trời rơi xuống đất, hiện nguyên hình là Lăng Tử, trên đỉnh đầu lão bị thủng một lỗ, máu tươi không ngớt chảy ra. Cầm sợi gân rồng trong tay, Thiên Ma Tử cười sằng sặc ném sợi gân về phía Phất Vân Tử cất giọng ghê rợn nói- Để ta tiễn ngươi một đoạn

Lão vẫy tay Hắc Huyết Kỳ đang ở trên không trung lập tức bay về tay lão, miệng lão niệm chú ngữ, khiến cho lá cơ lập tức trở nên không lồ, chữ âm màu đỏ tỏa ra một luồng sát khí hút lấy Phất Vân Tử, thấy nguy hiểm cận kề, Phất Vân Tử sợ hãi vội vã chống trả đồng thời, hét lên với một giọng không tin tưởng mấy:

- Hóa ra bấy lâu nay, ngươi ẩn tàng thực lực, ngươi không phải sơ kỳ mà là trung kỳ.

Thiên Ma Tử hai tay vừa vũ lộng cây đại kỳ vừa trả lời:

- Từ lâu ta đã biết các ngươi có ý đồ với ta, chỉ là các ngươi không ngờ điều này phải không. Hahaha. Hãu ngoan ngoan mà làm âm hồn trong hắc kì của ta đi.

Vẻ sợ hãi trong mắt Phất Vân Tử thoáng chống đã biến mất, lão gầm lên một tiếng rồi tự bạo nguyên thần. Thiên Ma Tử kinh hãi lùi lại nhưng đã không còn kịp, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vụ nổ này làm cho nghênh tiên lầu chao đảo như sắp sập, gạch ngói bay tứ tung, mặt đất phía trước bị đào thành một cái hố sâu chừng ba trượng. Sau cơn chấn động Dương Thanh hé mắt nhìn xuống, chỉ thấy bên miệng hố Thiên Ma Tử đang nằm thoi thóp, một cánh tay của lão đã bị tiện sát tận bả vai bên cạnh là cây Hắc Huyết Kỳ đã bị thủng một lỗ lớn, hoàn toàn mất đi linh lực. Dương Thanh khi thấy cảnh này thì thầm thở phào một hơi, giờ đây hắn mới thực sự hoàn hồn, không biết là lần này hắn gặp may hay có một thế lực nào giúp sức mà ba lão lại đánh nhau long trời như vậy, nếu không có trận đánh này thì không biết giờ hắn sẽ ra sao. Hắn lạnh lùng phi thân đáp xuống bên cạnh Thiên Ma Tử chỉ một ngón tay vào lão, lão còn chưa kịp mở miệng nói gì thì một quả cầu lửa đã đốt lão thành tro bụi, hắn cũng làm như vậy với xác của Lăng Tử, rồi thu lấy hai cái túi trữ vật của hai lão. Chiếc của Phất Vân Tử thì không may đã bị hủy trong vụ nổ.

Hắn tiến vào nghênh tiên lầu xem xét, bảy cô gái kia đang sợ hãi ngồi tụm vào một góc lầu khóc lóc, khi vừa thấy hắn tiến vào thì lại càng khóc to hơn. Có vẻ các cô nghĩ hắn là người cùng hung cực ác, hoặc là yêu quái biến hình.

Chương 52: Vô cực thánh tổ

Thấy các cô gái có vẻ sợ mình, hắn liền cất tiếng an ủi:

- Các ngươi đừng khóc nữa. Hãy mau trở về, nói với dân trong trấn, ba tên yêu ma này đã bị ta giết rồi, sau này không cần cúng tế nữa.

Mấy cô gái đang khóc lóc nghe thấy vậy thì giương đôi mắt mọng nước lên nhìn hắn như thể không tin vào tai mình, hắn lại nói:

- Mau đi đi. Không ta đổi ý bây giờ

Bấy giờ mấy cô gái mới tin là thật, vội vã quỳ xuống lậy tạ hắn rồi vội vã chạy đi. Đợi các cô gái đi khuất hắn búng tay, một ngọn lửa bao trùm rồi thiêu rụi tòa lầu này, hắn cảm thấy thanh thản hơn một chút vì đã giúp người dân ở đây một việc. Ngắm nhìn ngọn lửa đang nhảy múa trước mắt rồi hắn lại tiếp tục phi hành nháy mắt biến mất vào trong đêm tối. Đêm hôm đó cả trấn Hoa Viên chỉ thấy một cột lửa sáng ngất trời ở bờ sông, một lát sau thì thấy mấy cô gái chạy về kể lại mọi chuyện, dân làng vội đi ra xem xét thì chỉ thấy tòa Nghênh Tiên Lầu trước kia giờ đây chỉ là một đống gạch vụn còn vị thượng tiên mà mấy cô gái kể lại thì không thấy đâu cả. Mấy trăm năm sau hắn có dịp quay lại nơi này, hắn vô cùng kinh ngạc khi thấy ở đây mọc lên một ngôi từ đường rất lớn vô cùng nguy nga mà bên trong lại tạc một người giống hắn như đúc. Thì ra do cảm ân đức của hắn mà trấn này cho xây nên ngôi từ đường đó. Đấy là chuyện của sau này không đáng nhắc tới. Giờ đây hắn đang vừa phi hành trên không trung, vừa suy nghĩ xem nên tìm kiếm Bát Túc Tri Thù thế nào. Ông chủ của Vạn Dược Viên nói đúng, không có manh mối mà muốn tìm được thì đúng là mò kim đáy bể. Khi thiên sơn rộng lớn vô cùng lại quanh năm tuyết phủ. Hơn nữa nhện tám chân không phải tầm thường, nó chính là yêu thú cao cấp không phải muốn là bắt được. Xem ra cứ đến đó trước rồi tính toán tiếp. Mười ngày sau hắn đã đến gần địa phận của Thiên Sơn. Núi này không phải chỉ có một ngọn mà là hơn 100 ngọn núi cao thấp khác nhau tạo thành một dãy núi dài có đến hàng chục ngàn trượng, từ xa nhìn lại nó như một bức tường tự nhiên chắn giữa Vân Nam Đại lục và Hắc Tây đại lục thánh địa của ma pháp thuật. Hắn đang chậm rãi phi hành thì bất chợt gặp rất nhiều tu tiên giả cắt ngang qua mặt vùn vụt phóng đi, cảnh giới cao thấp khác nhau, có luyện khí có Trúc Cơ thậm chí có cả Kết Đan, Ngưng Nguyên đoàn người từ khắp bốn phương tám hướng đổ về ngọn núi cao nhất trên thiên sơn, hắn nhìn thoáng qua dễ phải có đến hàng ngàn người đang tụ tập, hắn vội vã đổi hướng đi theo bọn họ. Khi bắt kịp một gã luyện khí kỳ như hắn, hắn vội vã chào rồi hỏi:

- Đạo hữu xin thất lễ, không biết nơi này có gì mà náo nhiệt như vậy.

Tên luyện khí kia không thèm nhìn đến hắn mà vội vã trả lời:

- Ngươi từ trên trời xuống à, hôm nay là ngày Vô Cực Thánh Tổ đăng đàn thuyết pháp. Đây là vị tiền bối Hóa Anh sơ kỳ vừa mới tấn cấp cách đây ít lâu.

Nói xong hắn vội vã gia tăng tốc độ bay vù đi mất. Đi theo sau hắn Dương Thanh lẩm bẩm, vậy là sau bà bà của Thanh Hương, Vân Nam đại lục cuối cùng cũng có người đạt cảnh giới Hóa Anh. Cơ hội nghe một vị tiền bối như vậy giảng giải về vô thượng hỗn nguyên đại đạo thật là ngàn năm có một. Ta cũng phải đi mới được. Nghĩ vậy hắn cũng vội vã gia tốc tiến đến ngọn núi.

Vừa đến chân núi hắn đã thấy số lượng tu tiên giả phải có đến hàng ngàn người chen nhau đứng dưới một bãi đật rộng phía trước, hắn nghe được vô số lời nghị luận có vẻ vô cùng hào hứng:

- Này, ta nghe nói lần này rất đông tu tiên giả cấp cao đến dự- Đúng thế, mấy ngàn năn nay mới có người Hóa Anh mà.

Một giọng nữ khác:

- Ta còn nghe nói ở đây còn có một cuộc trao đổi vật phẩm nữa. Thật may ta đang muốn tìm một ít đồ tốt.

Hắn còn đang ngơ ngác nhìn xung quanh thì bất chợt nghe thấy tiếng chuông từ trên đỉnh núi vọng xuống đủ chín chín tám mươi một tiếng, rồi một bóng trắng từ trên đỉnh núi bay là là xuống, theo sau là 18 tên đệ tử mặc áo trắng lưng đeo sáo vàng chia nhau đứng hầu hai bên. Lão già vừa đáp xuống thì toàn bộ tu tiên giả có mặt ở dưới đài đã đồng loạt làm lễ:

- Cung chúc thánh tổ độ kiếp thành công, sớm ngày phi thân tiên giới.

Vô Cực Thánh Tổ mỉm cười đáp lễ rồi nói:
- Được các vị tu tiên đồng đạo đến chúc mừng, ta thật cảm thấy vô cùng vinh dự. Chuyện phi thăng tiên giới chưa biết đến ngày nào cũng chưa nên nhắc đến:

Một gã Ngưng Nguyên trung kỳ bước lên phía trước cung kính:

- Vô Cực tiền bối nói đùa rồi, mấy ngàn năm trở lại đây, ngài chính là vị Hóa Anh kì duy nhất của vùng này quả là tiến trình vô lượng. Vãn bối đại diện cho Đảo Bạch Long xin được gửi quà của đảo chủ đến tiền bối. Đó là mười vạn linh thạch và một cây Bích San Hô mười vạn năm

Đương trường còn chưa hết choáng váng với số lễ vật khủng khiếp đó thì, môt mỹ phụ trung niên bước ra nói tiếp.

- Vãn bối là Tống Ái Tuyền cung chủ của Huyền Băng Thần Cung xin có lời chúc mừng tiền bối tấn cấp

Quà của vị cung chủ này cũng không phải tầm thường cũng là một số lớn linh thạch, ngoài ra còn kèm theo một khối vạn niên băng hỏa vô cùng trân quý.

Nhờ màn giới thiệu này mà Dương Thanh biết tu tiên giả của vùng này đông đảo thế nào. Sau khi mọi môn phái và các thế lực đã nói lời chúc mừng và dâng lễ vật. Vô Cực Thánh Tổ mới nói:

- Bản Thánh Tổ đa tạ các vị đạo hữu đã tỏ lòng yêu mến. Bây giờ ta sẽ giảng giải một số điều ta hiểu biết về đại đạo sau khi tấn cấp Hóa Anh còn các ngươi có thể ngộ ra đến đâu, chính là do tự bản thân các ngươi vậy

Đám tu tiên giả phía dưới nghe vậy đều đồng thành hô lớn:

- Cảm tạ thánh tổ chỉ điểm bến mê.

Chương 53: Hỗn Nguyên đại đạo

Vừa nói dứt lời Vô Cực Thánh Tổ đã bay là là trên không rồi đáp xuống một cái đài hình bát giác vừa vặn một người ngồi, hắn ngước mắt nhìn lên trên, tòa đài này dùng toàn là vô lượng bích ngọc tạo nên và có tám mươi mốt cây phướn báu treo xung quanh không ngớt tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Phía dưới đài các tu tiên giả cũng lục tục hoặc ngồi xuống, hoặc lơ lửng xếp bằng trên không, hoặc ngồi trên một nhành cây phía xa vì đến muộn không tới được gần. Nhờ những mẩu chuyển không đầu không cuối của các tu tiên giả quanh hắn mà hắn biết được rằng, pháp hội này quy tụ rất nhiều tiên nhân cao cấp của vùng biên ải.

Ngồi ngay trên đầu là chín vị lão tổ cảnh giới Ngưng Nguyên kỳ là lão tổ tông của chín môn phái lớn, tên các vị ấy là Bảo Vương Lão Tổ, Dược Vương Lão Tổ, Dược Thượng Lão Tổ, Quán Thế Lão Tổ, Đại Thế Lão Tổ, Hoa Nghiêm Lão Tổ, Đại Trang Lão Tổ, Bảo Tạng Lão Tổ và Hư Không Lão Tổ. Ai ai cũng biểu hiện ra một phong thái tiên phong đạo cốt. Ngồi ngay bên phải chín vị này là các Tán Tu cao cấp của Vân Nam Đại lục gồm có năm vị Đồng mục thượng nhân, Thiên Đức thượng nhân, Phổ Hiền thượng nhân, Thiên Ma thượng nhân và Vô Ảnh thượng nhân. Kế đến bên trái các vị lão tổ là chỗ ngồi của mấy thế lực lớn như Bạch Long Đảo, Huyền Băng Cung, Thần Hỏa Cốc, Chí Tôn Minh. Tất cả đều đã có mấy ngàn năm tu luyện đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, đăng phong tháo cực. Phía sau các vị đó là các đoàn người khác thế lực nhỏ hơn chia nhau ngồi xuống...

Đợi khi bên dưới đã ổn định, lúc này Vô Cực Thánh Tổ mới cất tiếng nói:

- Ta tu hành đến nay đã hơn ngàn năm, may mắn độ kiếp thành công tiến vào Hóa Anh Sơ Kỳ cảnh giới, được các đồng đạo yêu mến, hôm nay ta sẽ khai đàn thuyết pháp trong bảy ngày bảy đêm, các ngưoi hãy chú ý ghi nhớ tất sau này có chỗ diệu dụng.

Vô cực thánh tổ dừng lại một lát rồi truyền tiên lực vào giọng nói bắt đầu thuyết pháp:

" Thiên địa vô thường, vô cùng vô tận, vô thủy vô chung, chẳng có bắt đầu, cũng không kết thúc. Đạo mà có thể diễn tả được thì không phải là đạo vĩnh cửu bất biến; tên mà có thể đặt ra để gọi nó thì không phải là tên vĩnh cửu bất biến.“Không”, là gọi cái bản thủy của trời đất; “Có” là gọi mẹ sinh ra muôn vật.

Cho nên, tự thường đặt vào chỗ “không” là để xét cái thể vi diệu của đạo; tự thường đặt vào chỗ “có” là để xét cái vô biên của đạo.

không và có cũng từ đạo ra mà khác tên, đều là huyền diệu.Huyền diệu rồi lại thêm huyền diệu, đó là cửa của mọi biến hóa kì diệu..."

Dương Thanh cũng như những người khác đang ngồi xếp bằng ở một góc chăm chú lắng nghe, tuy hắn cảnh giới quá thấp, những gì mà Thánh Tổ nói mười thì hắn chưa hiểu nổi một, hai. Nhưng hắn nhập tâm ghi nhớ, hắn tin rằng nhất định sau này sẽ có chỗ dùng, mọi người xung quanh cũng đang chăm chú lắng nghe như hắn, cả không gian yên lặng như tờ, chỉ có tiếng giảng đạo của Thánh tổ dưới sự trợ giúp của tiên lực mà phát đi khắp dãy núi, trầm trầm bổng bổng.

Cứ như vậy hắn đã ngồi nghe suốt bảy ngày bảy đêm, tuy rằng không hiểu được nhiều, nhưng cảm ngộ về vô thượng hỗn nguyên đại đạo của hắn lại tiến thêm một bậc, đúng lúc này giọng của Vô Cực Thánh Tổ lại vang lên:

- Ta đã giảng giải hết những gì ta hiểu về đại đạo chỉ còn một câu cuối cùng này để cho các ngươi tự linh ngộ, các ngươi hãy ghi nhớ: Ba mươi tay hoa cùng qui vào một cái bầu, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bầu mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ khoảng trống ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa và cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà nhà mới dùng được. Vậy ta tưởng cái “có” có lợi cho ta mà thực ra cái “không” mới làm cho cái “có” hữu dụng.

Dứt lời nói đó, một vầng hào quang tỏa ra xung quanh, Vô cực thánh tổ chân đạp mây lành trở lên đỉnh núi. Lúc này vô số người mới từ trong cơn mộng tỉnh lại, một số vẫn còn đang nghiêng đầu suy nghĩ về những ảo diệu trong lời nói của thánh tổ, một số thì tỏ vẻ tiếc nuối. một số thì lại đã bắt đầu lôi đồ ra trao đổi. Tiếng mặc cả vang vọng khắp bãi đất. Các vị lão tổ và tán tu cao cấp cùng với các thế lực lớn trao đổi ở một khu riêng còn bọn cấp thấp như Dương Thanh thì ở ngay tại chỗ lập thành một quầy nhỏ, bắt đầu bày biện. Hắn chưa vội mua bán gì cả mà đi một vòng quanh bãi đất để xem xét, chỉ thấy vô số hàng hóa lạ mắt, bút vẽ phù, pháp khí, các loại tài liệu từ yêu thú la liệt trên mặ đất, mà với kinh nghiệm mấy năm săn yêu thú trong rừng với Tử Nguyệt hắn có thể khẳng định là đồ giả.

Chương 54: Linh thú viện

Chỉ trong phút chốc đã có rất nhiều quầy hàng mọc lên giống như những con buôn của nhân giới vậy. Họ cũng há miệng gào to tên sản phẩm cùng với các công dụng cuả chúng. Một quang cảnh vô cùng náo nhiệt với đủ mọi loại người ăn mặc đủ loại kỳ trang dị phục. Tu tiên giả đông đúc đến mức độ này đúng là lần đầu tiên hắn mới được gặp. Góc này một tên trúc cơ đang rao bán mấy chiếc răng yêu thú, mà Dương Thanh cho rằng nó chính là răng lợn thì đúng hơn, góc khác hai tên luyênh khí kỳ như hắn đang cò kè mặc cả một lọ máu kỳ lân, mà hắn chỉ ngửi mùi cũng biết rằng không phải. Đây là máu bình thường pha lẫn với rất ít máu kỳ lân. Cứ thế hắn đi vòng quanh khu này, nhưng chẳng có gì lọt vào mắt hắn cả, có những thứ thì quá kém, có những thứ tốt thì hắn lại không dùng được. Cuối cùng khi đi đến một góc của bãi đất hắn nhìn thấy một tấm biển với một chiêu bài treo trước quầy, hắn mừng rỡ hỏi:

- Đạo hữu biết luyện khí thật không.

Tên chủ cửa hàng luyện khí kì thất cấp tươi cười trả lời hắn:

- Đạo hữu đừng đuà nha. Ta không biết luyện sao dám treo tấm biển này. Ta kế thừa y bát của tổ tông. Ở vùng thiên sơn này ta nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.

Dương Thanh không biết là hắn có nói dối mình hay không, nhưng thấy hắn tự tin như vậy thì lập tức đưa ra cuộn da của con yêu thú Xích Diệm Hỏa Lân mà ngày trước lấy được ở cửu khúc huỳnh hà cho hắn xem. Vừa thấy khí tức phát ra từ cuộn da, tên luyện khí kỳ này đã trố mắt ra nhìn rồi lắp bắp:

- Đây là... đây là... ta không nhìn nhầm chứ.

Dương Thanh không nói gì mà chỉ gật đầu. Sau phút ngạc nhiên, tên này đã lấy lại được bình tình, gã nói với Dương Thanh:

- Đạo hữu, tài liệu này quá quý giá, bản thân ta chưa đủ cảnh giới để luyện, thế này đi, đợi hết hội trao đổi này, ta sẽ dẫn đạo hữu đến gắp cậu của ta, tài liệu bậc này, phải ông ấy luyện mới được.

Dương Thanh nghe vậy thì cũng thu tấm da lại và hỏi:

- Này đạo hữu ta muốn tìm một thứ. Nếu ai có thể cho ta biết tin ta sẽ trả giá cao.

Tên kia nghe vậy thì hỏi lại:

- Đạo hữu muốn hỏi gì. Tuy Trần Đơn Ta cảnh giới không cao nhưng có rất nhiều nguồn tin ở chợ đen.

- Ta muốn tìm bát túc tri thù.

Trần Đơn nghe hắn nói vậy thì trả lời ngay:

- Bát túc tri thù sao, mấy năm trước có thấy, nhưng đã bị một cao thủ mua mất rồiKhi nghe vế trước Dương Thanh hắn còn đang vui mừng thì vế sau như một gáo nước lạnh dội vào hắn. Dường như đọc được suy nghĩ của hắn. Trần Đơn bảo:

- Nhưng ta có thể giới thiệu đạo hữu đến một chỗ, biết đâu có thu hoạch.

.....

Giờ đây Dương Thanh hắn đang đứng trong một cái thôn trang nhỏ mà tên Trần Đơn đã chỉ đường cho hắn: Hà Gia Thôn. Thôn này có toàn khoảng năm nóc nhà tất cả với tất cả đều là người tu hành, thế nhưng vì không có pháp môn hay gì đặc biệt hầu hết chỉ dừng lại ở luyện khí kỳ cả đời mà thôi. Hắn phi thân đến một nóc nhà nhỏ trong thôn có 3 chữ " Linh thú viện ". Một gã luyện khí kỳ trẻ tuổi đang ngồi tromg quầy, thấy Dương Thanh bước vào gã vội niềm nở đứng dậy nói:

- Hoan nghênh đạo hữu đến thông chúng tôi, đạo hữu cần gì.

Không vòng vo làm gì hắn trả lời thẳng luôn:

- Không giấu đạo hữu, ta muốn biết tung tích của Bát Túc Tri Thù. Chỉ cần có nó tiên bạc không thành vấn đề.

Nghe hắn nói thế tên kia vội vã mời hắn vào trong ngồi rồi gọi một lão già khoảng sáu bảy mươi tuổi đi ra. Chắc là đã được tên kia nói trước vừa ngồi xuống lão đã nói luôn:- Đạo hữu muốn mua con Thù Vương đó

- Thù Vương

Nghe hắn hỏi lại lão chậm rãi gật đầu rồi nói:

- đúng vậy, con nhện mà đạo hữu muốn tìm chính là một loại nhện được phôi thai trong trứng của một con tử xà, khi nở con nhện này sẽ ăn chất dịch trong quả trứng của Tử Xà để sống, khi nở ra, nó sẽ có tám chân trên lưng là một hình hoa lửa. Nó có nọc độc vô cùng ghê gớm lại nhanh nhẹn vô cùng, nó mang hệ mộc nên có một số pháp thuật sơ cấp khá khó đối phó

Nghe lão giải thích thì cuối cùng hắn đã hiểu nguồn gốc của con nhện này từ đâu mà ra, tuy nhiên đây không phải mục đích chính của hắn khi đến đấy, hắn lại tiếp tục hỏi:

- Vậy đạo hữu có cách gì bắt được nó không. Hoặc biết phải tìm nó ở đâu thôi cũng được.

Lão già kia suy nghĩ một lúc rồi dùng một giọng chém đinh chặt sắt nói với hắn:

- Hai ngàn linh thạch trung cấp, không thể thấp hơn.

- Thành giao.- hắn cũng khẳng khái đập tay với lão,

Thấy hắn sảng khoái như vậy lão già cười ha hả và nói với hắn:

- Đạo hữu yên tâm. Linh thú viện của chúng ta đã săn bắt yêu thú gần ngàn năm, tuy cảnh giới chúng ta không cao, nhưng nếu nói về các loại linh trùng yêu thú, thì không ai ở vùng này hơn chúng ta được.

Hắn cũng mỉm cười đưa cho lão 1 tấm truyền tin phù rồi bảo:

- Ta đợi tin vui từ đạo hữu.

Chương 55: Hỏa Lân Bào

Rời khỏi hà gia thôn. Hắn một mạch đi tới Thành Kim Ô. Sở dĩ gọi là kim ô bởi vì bốn góc của tường thành tạc bốn con quạ 3 chân làm bằng vàng ròng, không ngớt tỏa ánh sáng lấp lánh, thành này là nơi ở chính của Thái tộc, một tộc người luyện khí vô cùng nổi tiếng, những vũ khí mà tộc này rèn ra đều sắc bén vô cùng, nhưng đấy là đối với loài người, còn với tu tiên giả như Dương Thanh hắn đang lầm lũi đi trên đường, mắt hắn đảo liên tục để tìm nơi Trần Đơn bảo. Trải qua năm sáu lần rẽ trái rẽ phải hắn đã đứng trước một cửa hàng xiêu xiêu vẹo vẹo, hắn đồ chừng mình đã đến nhầm nơi, nhưng không ở bên trong hắn đã nghe thấy giọng của Trần Đơn oang oang:

- Thúc phụ khôg biết chứ, hội trao đổi ở thiên sơn kia, con trúng lớn đấy.

Một giọng nghiêm khắc trả lời:

- Đơn nhi. Cho dù làm ăn được cũng không nên khoa trương như vậy, người xưa có câu tiền tài không nên để lộ...

Người này chưa nói xong thì tay Trần đơn kia đã liến thoắng:

- Thúc phụ con biết rồi, biết rồi.

Chợt gã nhìn thấy Dương Thanh ngoài cửa, gã vội hô lớn:

- Đạo hữu đã tới, mau vào đây. Thúc phụ người con kể đã tới rồi.

Gã vội vã chạy ra rồi mời Dương Thanh vào rồi giới thiệu với hắn:

- Đây là cậu của ta, Trần Tâm.

Hắn vòng tay chào hỏi rồi nói:

- Ta là dương Thanh, xin chào Trần Đạo hữu.

Lão trung niên kia cũng chào hắn rồi nói:

- Dương đạo hữu mời ngồi.Sau khi đã đợi Dương Thanh uống hết một chén trà, Trần Tâm mới lên tiếng hỏi:

- Đạo hữu muốn luyện chế pháp bảo từ bộ da của hỏa lân,

Dương Thạn cũng đặt chén trà xuống rồi chậm rãi gật đầu:

- Ngoài ra ta còn muốn luyện chế một cặp pháp bảo từ đôi sừng của nó nữa, không biết đạo hữu có làm được không.

Trần Tâm thầm nghĩ: Xích Diệm Hỏa Lân là thượng cổ thần thú, mạnh mẽ vô cùng, tên này cũng chỉ là luyện khí, sao có thể một mình nuốt trọn hết như vậy, hoặc là hắn có thần thông hơn người gì, hoặc là hắn đang ẩn tàng thực lực.

Nghĩ vậy lão dè dặt hỏi hắn:

- Không biết ta có thể xem tài liệu được không.

Hắn gật đầu rồi phất tay một cái, trên bàn đã hiện ra một cuộn da óng ánh màu đỏ máu, và một cặp sừng màu vàng. Khi đống tài liệu hiện ra trên bàn, Trần Tâm không nhịn được mà phải thốt lên một tiếng, quả thật lão không nằm mơ đây chính là da và sừng của Xích Diệm hỏa lân hàng thật giá thật nha, hỏa linh khí mà nó tỏa ra thật là tinh túy, lão nghĩ thầm tấm da kia là đỉnh cao của phòng ngự, còn cặp sừng thật là một pháp khi tấn công vô địch. Lão vội vã cầm cặp sừng lên ve vuốt như thể con lão vậy, rồi lão bảo hắn:- Đạo hữu thật là người ẩn dấu chân tài thực học, một mình hạ sát được con xích diệm hỏa lân này thật không phải tầm thường.

Hắn điềm nhiên không nói gì mà chỉ hỏi:

- Vậy đạo hữu nắm chắc bao nhiêu phần có thể luyện thành pháp bảo,

- Cái này..

Lão ngập ngừng một lát rồi mới nói:

- Không giấu gì đạo hữu Trần gia chúng ta không có ai đủ cảnh giới để sử dụng tam muội chân hỏa trong bản thân mà chúng ta dùng Tiên Thiên chân hỏa trong Bích Hỏa châu để luyện, khả năng thành công cao hơn hẳn những phương pháp khác một thành, đạo hữu có thể yên tâm. Tuy nhiên giá cả....

Lão đang thì dừng lại, Dương Thanh đã hiểu ý lão, hắn nâng chén trà lên nhấp một ngụm rồi nói:

- Chỉ cần đạo hữu không làm ta thất vọng giá cả không thành vấn đề.

Ngày hôm sau hắn cùng với lão Trần bế quan luyện pháp bảo. Hai người ngồi đối diện nhau trong địa động rộng quãng mười mấy trượng, mấy cây vạn niên đăng trên tường tỏa ra thứ anh sáng xanh lập lòe. Dương Thanh vẫy tay cuộn da hỏa lân bay lên lơ lửng trên không trung không ngớt phát sáng lấp lánh, Trần Tâm niệm pháp quyết ném ra một viên cầu to cỡ bốn ngón tay, trong viên cầu là một đốm lửa đang hừng hực cháy, đó chính là Bích Hỏa Châu chứa đựng tiên thiên chân hỏa trong truyền thuyết, viên châu xoay tròn trên không trung rồi theo sự điều khiển của Trần Tâm bắt đầu tỏa ra một lưới lửa màu lam bao bọc lấy bộ da. Sau ba ngày luyện trong ngọn lửa bộ da bắt đầu biến hóa, nó vặn vẹo, gào rú và dần dần chuyển từ màu đỏ sang màu bạc, bấy giớ Trần Tâm bắt đầu vung tay lên, nhờ sự kết hợp giữa tiên thiên chân hỏa và pháp quyết luyện khí độc môn của lão, bộ da bắt đầu biến đổi, nó co lại rồi giãn ra, bắt đầu giai đoạn tạo hình.

Mười ngày sau bộ da Xích Diệm Hỏa Lân đã hoàn toàn biến thành một bộ trường bào màu bạc xen lẫn vân đỏ lấp lánh, phía cổ áo có thêm một chiếc mũ trùm màu đỏ được luyện hóa từ da đầu con thần thú, Trần Tâm lại đánh một đạo pháp lực lên Bích Hỏa Châu, lần này nó phát ra một ngọn lửa có ba màu, xanh, tím, đỏ bao trùm chiếc áo, lão dùng tiên thức truyền âm cho hắn:

- Dương đạo hữu mau phun tinh huyết vào để nhận chủ.

Dương Thanh theo lời lão cắn lưỡi, phun một tia máu vào Hỏa Lân bào. Sau khi máu của hắn chạm vào chiếc áo, thì nó lập tức bị chiếc áo hút lấy, trên chiếc áo chợt hiện một hình hoa văn kì dị rồi biến mất, Thấy đã đến lúc Trần Tâm lại vẫy tay viên Bích Hoả Châu không phun lửa nữa mà trở nên to lớn, nuốt bộ áo bào vào trong đó, từng ánh lửa trong viên châu nháng lên, khiến cho Hỏa Lân Bào không ngừng vùng vẫy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau