DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tinh hồn quyết

Thấy lão hỏi vậy, Dương Thanh cũng không nói nhiều mà ném một đơn thuốc lên quầy rồi bảo lão:

- Ông chủ, ông xem đơn thuốc này, cửa hiệu của ông có hay không.

Lão già rít thêm một hơi thuốc rồi buông chiếc tẩu xuống cầm tờ giấy lên xem xét một lát rồi tươi cười bảo hắn:

- Thì ra ngài là tiên nhân, các vị thuốc ngài cần quả thật bản hiệu không có, ngài phải đến các hiệu thuốc dành cho tu tiên mới được.

Nghe lão nói vậy, hắn ngạc nhiên hỏi lại:

- Lại còn phân biệt vậy ư.

- Đúng thế, tiên nhân các ngài quá mạnh, nếu như các ngài tranh mối làn ăn với phàm nhân chúng tôi thì chúng tôi sống sao được, cho nên các trưởng lão của Lâm Quốc đã quy định, tiên nhân không được kinh doanh các mặt hàng dùng cho phàm nhân và ngược lại.

Dương Thanh gật gù tỏ vẻ đã hiểu rồi hỏi tiếp:

- Vậy làm sao ta biết đâu là nơi cho phàm nhân, đâu là nơi dành cho tu tiên giả.

Lão chủ cửa hàng lại cầm lấy chiếc tẩu gõ gõ xuống bàn cho ra hết thuốc cũ rồi bảo hắn:

- Cái này đơn giản thôi. Ngài chỉ cần nhìn bên ngoài, nếu có treo một chiếc đèn lồng màu đỏ là của phàm nhân, còn không treo chính là nơi dành cho tu tiên giả.

Ngừng một lát rồi lão nói tiếp:- Tất nhiên luật là như vậy nhưng không phải không có kẻ liều mạng. Nếu bị bắt sẽ bị trục xuất khỏi đây.

Lão nói dứt rồi đưa trả tờ giấy lại cho hắn, hắn cầm lấy rồi đi ra ngoài. Vừa đi hắn vừa nghĩ ở đây có quá nhiều quy tắc, hẳn mọi người sẽ cảm thấy không mấy tự do. Hắn tiếp tục đi thêm một đoạn nữa thì thấy một cửa hiệu tên là Vạn Dược Viên. Hắn nhớ lại lời lão già thấy nơi đây không treo đèn lồng, là nơi bán linh dược rồi, hắn tiến vào và cũng đưa một đơn thuốc ra cho lão chủ. Lão chủ vạn dược viên này là một tay Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, hắn xem xét đơn thuốc rồi nói:

- Đạo hữu, trừ Nguyệt Thạch là ta không nhận ra còn tất cả ta đều có đủ.

- Hả. Hắn ngơ ngác hỏi lại, không tin vào tai mình nữa.

Lão chủ quán cười ha hả khi thấy vẻ ngốc trệ của hắn:

- Đạo hữu không cần ngạc nhiên, nếu như ta không có mấy thứ này sao dám xưng tên là Vạn Dược Viên chứ.
Mất một lúc lâu hắn mới lấy lại được vẻ bình tĩnh, hắn móc trong người ra số đơn thuốc còn lại đưa cho lão và hỏi:

- Vậy tiền bối xem, ngài có những loại nào trong số này.

Lão già cầm lấy số giấy của hắn đưa, nghiên cứu một lúc rồi nói:

- Trong số này, bản hiệu có thể đáp ứng 36 loại còn còn mười ba loại bản hiệu sẽ cho người đi tìm chỉ cần tìm được ta sẽ cho người báo cho đạo hữu,

Nói dứt lời, lão gõ vào chiếc chuông trên bàn, một gã người làm chạy vào cầm đơn thuốc của hắn rồi chạy vào trong hậu đường, một lát sau gã đi ra đưa cho Dương Thanh mấy chục cái hộp gỗ, hắn cầm lấy cất hết vào trong túi. Lão chủ lại đưa cho hắn một tấm phù và nói:

- Đạo hữu cầm lấy cái này khi nào tìm được những thứ này ta sẽ thông tro cho đạp hữa.

Hắn cảm ơn lão rồi trả cho lão một ngàn năm trăm linh thạch cho số thuốc vừa rồi, sau đó hắn ra khỏi Vạn Dược Viên và nhanh chóng biến mất.

Một ngày sau, hắn đã bí mật xuất hiện cách phụ cận Khai Nguyên Thành năm trặm dặm, trên một sườn núi nằm khuất nẻo hắn đang huy động tiên lực tạo một cái động sơ sài để ẩn thân trong khí chờ đợi. Hắn không dám ở trong thành vì sợ bị người ta chú ý. Thêm nữa trong thành tu tiên giả rất đông, ai biết lúc nào hắn bị giết người đoạt bảo. Hắn không thể không cẩn thận. Mất gần một ngày hắn mới kiến tạo xong động phủ, hắn lập tức tiến vào rồi phong bế cửa động lại, nhìn từ bên ngoài nếu không chú ý thì không thể phát hiện ra điểm gì đặc biệt. Mặc dù biết là không có ai trả lời nhưng hắn vẫn lẩm nhẩm trong tiên thức,

- Tử Nguyệt đây là nhà mới của chúng ta.

Sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi, hắn ngồi xuống bắt đầu củng cố cảnh giới. Hắn đã suy nghĩ rất kỹ thà bỏ linh thạch ra thuê người tìm còn hơn là tự mình đi tìm linh dược, bản thân hắn cảnh giới quá thấp mà lại gia nhập tu tiên giới chưa lâu, một số loại linh dược trong thẻ ngọc hắn còn chưa bao giờ nghe thấy. Không thấy bao giờ thì làm sao tìm được. Nếu là trước kia hắn chắc phải vô cùng vất vả tìm kiếm, nhưng nay một khi đã kế thừa hơn mười vạn linh thach từ bị thái tử ma giới kia, hắn sẽ không khách khi mà dùng tiền làm việc.

Hắn lại từ trong túi trữ vật lấy ra chiếc thẻ ngọc tìm đến đoạn cuối nơi có ghi một loại pháp môn tên là Tinh Hồn Quyết. Cái hăn thiếu chính là pháp môn tu luyện vì vậy ngay khi có được tinh hồn quyết này, hắn đã muốn luyện ngay, nhưng vì nhiều việc giờ đây hắn mới có thời gian xem xét. Hắn bắt đầu đọc từ trên xuống dưới. Theo như trong này Tinh Hồn Quyết chính là một loại pháp môn tu hành tinh luyện hồn phách, nâng cao cản giới của nguyên thần mà không làm ảnh hưởng đến bản thể, ở cuối pháp môn còn gì luyện đến cực hạn có thể tách rời nguyên thần ra thành các phần như nhau rồi nhập vào một vật gì đó, hoặc một ai đó, điều này hoàn toàn không giống với việc tạo ra phân thân, phân thân chỉ nghe theo lệnh của chủ thể và một khoảng thời gian lại phải đồng hóa ký ức, nếu làm không tốt phân thân có thể phản chủ. Còn nếu dùng phương pháp ghi trong tinh hồn quyết này, các nguyên thần ký gửi ở nơi khác hoàn toàn tuân theo lệnh của chủ thể, không cần đồng hóa ký ức. Các phần này sẽ kế thừa toàn bộ ý thức hệ và khả năng của chủ nhân, đồng thời do được độc lập trong suy nghĩ nên chúng sẽ tự phát triển các kỹ năng của riêng mình. Đọc đến đoạn này Dương Thanh không khỏi há mồm trợn mắt. Nếu thực sự như vậy chẳng phải hắn sẽ có rất nhiều mạng sống hay sao.

Chương 47: Luyện hồn

Nghiên cứu xong tấm thẻ ngọc, hắn lại dốc túi trữ vật ra kiểm tra một lượt, trừ món linh dược mới mua và một ít cướp được từ người Hoàng Minh Đạo ra trong túi của hắn còn có một cái hộp làm bằng gỗ tử đàn lấy được ở hoàng dương môn, hộp ngọc, sách ngọc cùng với âm ma châm, âm ma giáp, âm ma kiếm, và hộ thuẫn lấy được ở pháp trận trong Cửu Khúc Huỳnh Hà. Một cái âm dương giới. Và mấy quyển sách. Nói chung là ngoài âm phủ ma châm ra thì chẳng còn gì dùng được cả, hắn nhét tất cả trở lại túi trữ vật rồi cho chiếc túi trữ vật vào trong chiếc hộp ngọc rồi nhét xuống gầm giường. Kế đến hắn bắt đầu ngồi xuống tu tập tầng 1 của tinh hồn quyết.

Hắn xếp bằng trên giường, nhắm mắt dưỡng thần rồi hồi tưởng lại phương pháp tu luyên trong tinh hồn quyết, đến khi hoàn toàn nắm rõ phương pháp rồi, hắn liền mở hai mắt ra há miệng phun ra một quả cầu máu trắng bạc. Quả cầu này không ngừng nở lớn dần, cuối cùng nó huyễn hóa thành một nhân ảnh giống Dương Thanh như đúc. Nhân ảnh này nhìn hắn mỉm cười rồi cũng ngồi xếp bằng trước mặt hắn, đưa hai tay lên chạm vào hai bàn tay của hắn. Thấy vậy hắn liền nhắm mắt lại dựa theo pháp quyết ghi trong thẻ ngọc. Từ huyệt Lao Cung của hắn một luồng nhiệt khí nhẹ nhàng truyền sang bên nhân ảnh kia. Nhân ảnh nhận luồng nhiệt khí từ phía Dương Thanh thì cũng im lặng nhắm mắt lại thu hết về Đan Điền, thôi động chân khí, điều hóa hơi thở. Một cảnh tượng đáng sợ hiện ra trong động phủ, cứ mỗi khi người hắn tỏa ra một làn nhiệt khí thì nhân ảnh kia lại toàn thần kết băng giá và ngược lại. Quanh chỗ hai người ngồi hào quang sáng chói, trên thân mình nhân ảnh lúc thì chuyển thành màu đen, lúc thì chuyển thành trong suốt. Có vẻ như cả hai đều vô cùng đau đớn. Một tiếng bụp nhỏ vang lên, liên kết giữa hai người bị phá vỡ, nhân ảnh kia lại trở về với màu trắng bạc vốn có của mình rồi thu nhỏ trở lại thành quang cầu như trước. Nó run rẩy một lát. Đợi Dương Thanh há miệng ra nó lập tức chui trở lại trong người hắn. Dương Thanh mở mắt ra thầm nghĩ. Quả nhiên luyện tinh hồn quyết này không phải chuyện dễ dàng gì vừa rồi nếu ta không nhanh chóng dừng lại rất có thể hồn phách đã bị đốt cháy rồi. Sau này mỗi ngày chỉ nên luyện một chút mà thôi. Không nên vội vã.
Kể từ đó hắn luôn luôn ở trong động phủ không ra ngoài một bước. Hắn tự ra hạn cho mình là sẽ đợi vạn dược viên năm năm. Nếu sau năm năm vẫn chưa tìm đủ hắn sẽ tự thân đi tìm. Còn trong năm năm này hắn sẽ ở trong động tu luyện. Cứ như vậy
Một năm Hai năm ...

Năm năm thoáng cái đã qua đi. Hiện tại hắn đang ngồi xếp bằng trên giường nhìn một nhân ảnh đối diện hắn, không giống như năm năm trước giờ đây nhân ảnh này không còn là màu trắng bạc nữa mà đã sẫm màu hơn một chút, ngũ quan cũng đã rõ ràng hơn và so với chính gương mặt hắn hiện tại thì trẻ hơn một chút. Vào khoảng một năm trước trải qua hơn bốn năm tu luyện hắn đã thành công luyện được một nửa tầng một trong tinh hồn quyết, làm cho hồn phách hữu hình thoát ly khỏi cơ thể, mặc dù rời xa cơ thể chưa được lâu nhưng điều nàu chứng tỏ tinh hồn quyết này quả thật là dùng được, nếu như sau này trong chiến đầu chẳng may bị chết. Những chủ hồn mà hắn ký thác sẽ thay cho bản thể hắn tiếp tục sống sót. Điều này đại diện cho hắn sẽ có tận mấy cái mạng sống. Chỉ nghĩ đến đã làm cho hắn hưng phấn không thôi. Nhưng hắn không vì thế mà dám liều mạng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, pháp môn này nếu luyện không cẩn thân tất sẽ bị phản phệ, hồn sẽ rời khỏi cơ thể vĩnh viễn không quay trở lại nữa. Hắn dừng suy nghĩ lại, há miệng ra hút nhẹ, nhân ảnh phía trước hắn lại biến thành quang cầu phát ra ánh sáng chói mắt rồi chui vào người hắn. Sau năm năm lần đầu tiên hắn đứng dậy đi ra ngoài động phủ.

Chương 48: Bát túc tri thù (nhện tám chân)

Hắn đứng trước cửa động nhìn ra bên ngoài. Cảnh vật vẫn như ngày hắn đến không có gì thay đổi, chỉ có cây cối to hơn một chút mà thôi. Hắn quay trở vào động lôi chiếc hộp ngọc ra lấy chiếc túi trữ vật đeo vào người rồi nhắm hướng Khai Nguyên Thành phi hành.

Vào đến cổng thành hắn sực nhớ ra thời hạn của tấm lệnh bài đã hết, phải mua tấm khác, mà lần này hắn không định ở lại đây lâu cho nên hắn bỏ ra năm mươi linh thạch mua tư cách vào thành trong vòng một năm. Trả linh thạch xong, hắn đi vào trong thành, một mạch tìm đến Vạn Dược Viên. Hắn bước vào, vẫn là lão Trúc Cơ hậu kỳ chủ dược viên đón hắn. Lão nhìn hắn rồi bảo:

- Đã năm năm vậy mà đạo hữu vẫn dậm chân tại chỗ, xem ra tu luyện gặp khó khăn chăng.

Hắn cũng vòng tay thi lễ trả lời:

- Tiền bối nói phải. Vãn bối quả là dừng ở bình cảnh này rất lâu rồi.

Lão già không nói thêm gì mà gõ vào chiếc chuông nhỏ. Một tên người làm từ ngoài tiến vào. Lão nhỏ giọng phân phó mấy câu, hắn vâng dạ rồi quay trở ra, một lát sau hắn quay lại bê theo một chiếc hộp nhỏ. Lão già mở hộp ra và nói với Dương Thanh:
- Đạo hữu, những thứ mà đạo hữu muốn tìm kiếm tuy không phải là linh dược quý hiếm gì những lại vô cùng khó tìm. Năm năm qua bản hiệu đã bỏ ra rất nhiều công sức tìm kiếm đã tìm đủ mười hai loại còn một loại linh trùng bát túc tri thù, bản hiệu quả thật lực bất tòng tâm.

Ngừng một lát như để lấy hơi lão vội nói tiếp như thể sợ hắn nghi ngờ khả năng của vạn dược viên của lão:

- Bản hiệu cụng đã tìm ra nơi chúng sinh sống nhưng dù có cố gắng cũng chỉ tìm được lục túc tri thù mà thôi. Không có con nhện nào ở đó có tám châm cả.
Hắn nhận lấy chiếc hộp chứa số tài liệu kia rồi trả lời lão chủ Vạn Dược Viên:

- Tiền bối không cần áy náy, ta sẽ tự đi tìm sau, phiền tiền bối cho ta biết nơi bọn chúng sống.

Lão chủ trả lời hắn:

- Loại nhện mà đạo hữu muốn tìm sống ở những nơi vô cùng hiểm trở, theo ta thấy chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Chúng sống tận miền biên cương phía tây nơi chỉ có toàn tuyết trắng. Trong một dãy núi tên là Thiên Sơn, cả đại lục này chỉ duy nhất nơi đó có chúng. Đạo hữu muốn tìm con có tám chân thì e rằng chúng cũng phải cấp 8 cấp 9.

Hắn đưa cho lão chủ vạn dược viên 5000 linh thạch để đổi lấy số tài liệu này. Như vậy vì chỗ thuốc này hắn đã bỏ ra hơn một vạn linh thạch, vậy mà vẫn còn chưa thu được hết. Hắn tự hỏi nếu không may mắn có được số linh thạch từ tay thái tử đã chết kia thì đời nào hắn mới gom đủ nguyên liệu. Hắn cầm theo cái hộp rời khỏi Vạn Dược Viên trở về động phủ, hắn cần một chút thời gian để suy tính bước tiếp theo.

Về đến động phủ, hắn gom hết đồ đạc lại cho vào túi trữ vật rồi đeo lên người sau đó hắn phá hủy nơi này rồi lên đường đi đến Thiên Sơn. Vừa phi hành hắn vừa giở quyển yêu điển năm xưa mua được ở Bạch Thủy Thành ra xem xét. Trong này có đủ cả từ linh thú, yêu thú, cho đến các loại trùng độc. Mặc dù có mấy loại nhện, nhưng lại không có loại nào như thứ mà Tụ Pháp Đơn cần. Hắn chán nản gập quyển sách lại. Xem ra chướng ngại lần này không hề đơn giản.

Chương 49: Thủy quái

Cứ phi hành liên tục như vậy, ba ngày sau hắn đến Trấn Hoa Viên. Đây là một tiểu trấn nằm gần một con sông lớn tên là Hàn Giang. Quanh năm nước chảy, người dân ở đây dựa vào con sông này buôn bán mà ai ai cũng trở nên giàu có. Hắn phi hành trên không cúi xuống quan sát chỉ thấy khắp nơi nợ trong trấn đều giàu, không có nhà tranh chỉ có nhà lầu. Khắp vùng là một cảnh sung túc hoan lạc. Hắn quyết định dừng chân tại trấn nhỏ này để nghỉ ngơi lấy lại sức lực. Đương khi hắn ngồi trong một quán trà nhỏ, nhấm nháp môt chén trà nóng hổi thì bỗng nhiên nghe tiếng khóc vang trời. Từ đầu đường đi lại một đám dễ có đến mấy trăm người, ai ai cũng mặc xiêm y vô cùng lòe loẹt. Đi đầu là ba mươi hai tên phu khiêng kiệu, chúng khiêng một chiếc kiệu lớn, bốn phía che băng sa mỏng, qua lớp sa đó Dương Thanh thấy bảy cô gái đang ôm nhau khóc lóc. Đi theo sau cái kiệu là một đoạn người có vẻ như là người nhà của các cô đó. Ai nay đều mặt buồn như đưa đám, có người nước mắt sụt sùi, cả bọn một đường đi ra khỏi trấn rồi biến mất. Thấy lạ hắn mới quay sang hỏi chủ quán:

- Ông chủ vừa rồi là việc gì kia, sao ta cảm thấy giống như cường hào ác bá, áp bức con gái nhà lành.

Lão chủ quán trà nhìn theo đám người đó rồi trả lời hắn:

- Khách quan từ xa đến có lẽ còn chưa biết, chỗ này của chúng tôi tuy buôn bán làm ăn rất tốt. Thế nhưng con sống này lại hung hiểm khác thường, phần lớn thuyền bè đi trên sông nếu không cẩn thận sẽ bị thủy quái đánh đắm, hàng hóa mất thì cũng thôi đi, nhưng người sẽ bị nó nuốt vào bụng.

Lão ngừng lại để rót cho hắn thêm một chén trà rồi nói tiếp:

- Lão vẫn nhớ năm đó lão mới hơn hai mươi tuổi, có một thượng tiên từ phương xa tới, nói với trưởng trấn rằng ông ta có thể tiêu diệt thủy quái giữ cho khúc sông này luôn an toàn, nhưng trấn Hoa Viên này, hàng năm phải cống nạp cho hắn 7 người con gái.

Hắn hỏi lại lão:- Lão đã bao giờ nhìn thấy con quái đó chưa.

Chủ quán lắc đầu bảo hắn:

- Lão thì chưa. Nhưng anh trai lão trước đây khi còn sống đã từng nhìn thấy nó. Anh lão bảo rằng nó là một con rắn lớn toàn thân màu đỏ, ở cô có vây nhìn tựa như một chiếc khăn quảng cổ màu trắng.

Dương Thanh gật gù hỏi:- Vậy sau đó, tên kia đã giết con quái đó ư.

- Khách quan đúng vậy, từ khi nó chết sông này an toàn hơn, dân ở đây mỗi năm đều thực hiện lời hứa với vị tiên nhân đó. Ba ngày nữa chính là ngày hiến tế, nếu khách quan không vội thì có thể ở lại xem.

Hắn không nghe lão nói nữa. Hắn ngồi đó nhớ lại hơn hai trăm năm trước khi đó, hắn mới lên làm huyện lệnh, nhiệt huyết dâng cao, trong vùng mà hắn quản hạt cũng có một chuyện tương tự như vậy, chỉ khác là không phải quỷ quái tu tiên mà người ta giả thần giả quỷ để đòi cống nạp. Năm đó sau khi hắn phát hiện ra, hắn đã rất tức giận cho ngũ mã phanh thây tên đó. Chính vì vậy mà hắn rất dị ứng với chuyện cống nạp các cô gái hay trẻ con cho thần nọ thần kia. Theo hắn thần tiên mà mở mồm ra đòi những thứ như vậy không xứng đáng gọi là tiên, đó là quỷ mới phải. Hắn lại nghĩ con quái vật mà lão kia miêu tả giống với một loài trong yêu điển tên là Thủy Độc Trường Xà, con thủy xa này vây trên cổ vẫn còn màu trắng hẳn là mới cấp ba, dù rằng là cấp thấp nhưng với lợi thế dưới nước nó cũng rất khó đối phó. Tên tiên nhân này giết được nó ắt hẳn cũng phải Trúc Cơ trở lên. Nghĩ đến đó hắn liền ném ngay ý định cứu mấy cô gái đó ra khỏi đầu. Hơn một cấp pháp lực đè chết người, hắn sao dám to gan trêu vào. Nhưng rồi hắn lại không nhịn được mà nghĩ chẳng lẽ cứ thế bỏ qua, hắn trước khi tu tiên cũng đã là người đọc sách, nên tư tưởng cứu khốn phò nguy đã ăn chặt vào máu hắn nhất thời không bỏ được. Sau một hồi cân nhắc lợi hại, hắn quyết định cứ theo dõi đã, nếu có cơ hội tốt thì ra tay, còn nếu quá nguy hiểm thì coi như hắn cũng đã làm hết sức.

Hắn quyết định ở lại trấn này thêm ba ngày nữa, đến ngày thứ ba trời vừa sáng, hắn đã nghe thấy tiếng kèn trống vang lên báo hiệu buổi hiến tế sắp được bắt đầu, đứng trên một nóc nhà cao hắn ung dung nhìn xuống đáp rước, đi đầu tiên là một đoàn kèn trống và thanh la, tiếp đến có vẻ như là các bô lão trong trấn, tiếp đến là chiếc kiệu hắn thấy hôm trước, bảy cô gái đều được trang điểm thật đậm, ăn mặc xiêm ý đẹp nhất. Chỉ có điều vẻ mặt các cô buồn rượi rượi, theo sau chiếc kiệu là người nhà các cô và bà con trong trấn, tất cả xếp thành một đội ngũ dài đến mấy trăm trượng hướng ra bờ sông. Tới một tòa lầu lớn cất bằng gỗ cách bờ sông một đoạn có tên là Nghênh Tiên Lầu thì đoàn người dừng lại. Từ trong đoàn người một lão già có vẻ như là người có tiếng nói nhất trấn này bước lên phía trước ra hiệu. Lập tức có mấy người từ trong đám đông bước ra đặt một chiếc bàn lớn phía trước rồi bày lên đó đồ cúng tế, xong xuôi đâu đó lão già này đến trước cái bàn thắp ba que hương lầm rầm khấn vái rồi cao giọng rằng:

- Nhờ ơn thượng tiên ban cho dân chúng trong vùng cơm ăn áo mặc, giữ cho Hàn Giang muôn đời thanh bình, dân chúng trong trấn rất mang ơn, đây là lễ vật năm nay xin thượng tiên thu nhận.

Lão nói xong thì lại quay lại phất tay một lần nữa. Đám phu kiệu lập tức hạ kiệu xuống lôi các cô gái vào trong lầu rồi khóa cửa lại mặc kệ các cô, và người nhà gào khóc om sòm. Đứng từ trên cao Dương Thanh thấy tất cả, hắn tự hỏi bọn này có còn là người không khi mà tất cả đều quay đi khi thấy thảm cảnh này, không một ai lên tiếng, tất cả đều muốn hy sinh mấy cô gái này đổi lấy tiền tài, để mặc các cô van xin khóc lóc. Hắn lắc đầu thở dài mấy lượt, chợt nhớ lại lần đầu hắn gặp Thanh Hương. Nang lúc đó cũng bị lâm vào tình cảnh gần giống như bây giờ, hắn tự hỏi nếu lúc đó hắn không có ở đó, có ai cứu nàng không, hay cuối cùng nàng cũng như các cô gái này. Tuyệt vọng.

Chương 50: Ba kẻ tu luyện ma công

Sau khi khấn vái và nhốt các cô gái vào trong nghênh tiên lầu xong. Thì dân làng vội vã bỏ về coi như đã xong phận sự. Quanh khu này chỉ còn một mình hắn và các cô gái đang khóc lóc trong kia mà thôi. Hắn kín đáo ẩn đi linh khí rồi nấp trên một góc của nghênh tiên lầu rồi nhắm mắt chờ đợi. Màn đêm vừa buông xuống tiên thức cường đại khi tu luyện tinh hồn quyết của hắn đã phát hiện ra từ xa có ba tên tu tiên giả đang phi hành đến. Có tận ba tên vậy là kế hoạch của hắn đã sơ hở cả. Nếu ba tên này đều là Trúc Cơ thì hắn chết không thể nghi ngờ. Hắn vội vận dụng tinh hồn quyết che đi khí tức ẩn giấu thật kỹ chỉ dám thò đầu nhìn xuống. Trong ánh nến le lói từ chiếc bàn cúng tế, hắn nhìn thấy ba tên này đều ăn mặc vô cùng quái dị, tên thứ nhất mặc một bộ quần áo mà theo hắn thì làm toàn bằng xương người, tên tứ hai thì mặc một bộ trường bào màu trắng sữa nhưng khi nhìn kỹ hắn không khỏi le lưỡi vì bộ quần áo đó may bằng da người thật. Tên thứ ba thì có vẻ không giống đồng bọn lắm, hắn trông thư sinh và mặc quần áo màu đen. Và một điều mà hắn không mong chờ nhất đã đến cả ba tên đều là trúc cơ sơ kỳ. Điều này có nghĩa là nếu không nhanh tìm cách rời khỏi đây, chẳng may lộ hình tích thì hắn chỉ còn con đường chết. Tên mặc bộ áo xương kia khịt mũi rồi lên tiếng:

- Ha ha từ khi Lăng Tử ta cùng hai vị đạo hữu trốn khỏi Diêm La Tông đã phải trốn chạy không ít, chỉ khi đến được nơi này mới được hưởng một chút ít lạc thú nhân gian

Tên mặc áo da người kia cũng cười ha hả:

- Lăng Tử đạo hữu nói rất phải, chúng ta đã chạy đến đây được mấy chục năm rồi mà vẫn bình yên, chứng tỏ Diêm La Tông năm đó đã trúng kế điệu khổ ly sơn rồi.

Hắn quay sang tên áo đen rồi nói tiếp:

- Nói đến kế này Phất Vân Tử ta quả thật vô cùng bái phục Thiên Ma Tử đạo hữu.

Tên Thiên Ma Tử vội mỉm cười:

- Chỉ là chút kế mọn không đáng nhắc đến, không đáng nhắc đến.

Rồi hắn nói tiếp,
- Các vị đạo hữu tạm dừng đàm đạo trước hết chúng ta hãy vào xem lễ vật năm nay.

Nói xong hắn dợm bước định tiến vào Nghênh Tiên Lầu, nhưng hắn chưa kịp bước được hai bước thì Lăng Tử đã lên tiếng ngăn lại:

- Thiên Ma đạo hữu chậm đã.

- Lăng đạo hữu có chuyện gì vậy.

Lăng tử và phất vân tử nhìn nhau một cái rồi Phất Vân Tử lên tiếng:

- Thiên Ma đạo hữu vì đão hữu nghĩ ra diệu kế giúp chúng ta thoát thân nên mấy chúc năm nay chúng ta đều nhường ngươi chọn trước, nhưng lần này có phải ngươi nên để bọn ta chọn trước hay khôngThiên Ma Tử cười ha hả rồi nói:

- Hai vị đạo hữa có phải quên rồi không, chúng ta đã giao hẹn là ta chọn trước rồi mới đến hai vị. Nếu năm đó không có ta hai vị đâu còn đứng đây mà nói lý.

Hắn nói xong lại định tiến vào bên trong nhưng cùng lúc đó một tia chớp xuất hiện đán thẳng vào lưng hắn, khiến hắn phải nhảy sang một bên để tránh, hắn tức giận quay lại thét lên:

- Các ngươi dám

- Có gì mà không dám, đồng ý là năm đó ngươi là người nghĩ kế, nhưng không có bọn ta giúp sức ngươi đừng mơ mà thoát một mình được, chúng ta nhường ngươi bằng đấy năm là đủ rồi.

Thiên Ma Tử hừ một tiếng:

- Được lắm, các ngươi muốn thì cứ thử xem sao cho biết,

Vừa dứt lời nói trường bào màu đen của lão đã căng phồng và tung bay phần phật, trước trán lão mọc ra hai chiếc sừng nhỏ, da mặt lão thoáng chốc đã đổi thành màu đen. Lão cất tiếng cười ghê rợn rồi lao đến hai tên Lăng Tử và Phất Vân Tử, từ tay lão một vô số làn khói màu đen bao vậy hai người kia lại. Hai tên kia cũng không chịu lép vế lập tức hét lớn, đồng loạt tế xuất pháp bảo ra tấn công Thiên Ma Tử nhất thời phía trước nghênh tiên lầu nổ ra một trận chiến long trời lở đất, phù chú bay khắp nơi, pháp bảo va vào nhau tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa. Thiên Ma Tử đưa hai tay về phía trước, lập tức từ trong hư không hóa ra hai con quái xà nhe nanh giơ vuốt lao về phía đối thủ, bên này thấy thế đến mạnh liệt như vậy cũng vội vã gọi từ hư không ra một chiếc lồng linh lực bảo vệ bản thân. "Đùng" một tiếng hai con quái xà đã làm cho chiếc lồng móp méo. Gần như biến dạng. Núp trên mái điện Dương Thanh thầm nghĩ nên chạy hay là ở đây theo dõi đến cùng, biết đâu bọn chúng lại lưỡng bại câu thương, lúc đó chỉ một động tác nhỏ hắn sẽ có tất cả, còn nếu như bọn chúng vẫn sống sót hắn vẫn có cách rời đi yên ổn, nghĩ như vậy, hắn an tâm nấp trên mái tiếp tục quan sát trận chiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau