DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Âm Hồn đảo

Thấy hắn rơi xuống tiểu đảo Ngụy Hải Thanh vội vã hạ xuống theo ban tâm lão nhất quyết muốn bắt hắn hành hạ một phen cho thỏa cơn bực tức trong lòng. Nhưng khí lão và con linh thú vừa chạm vào làn hơi nước thì có một phản chấn vô cùng mạnh mẽ hất ngược lão trở lại, khiến cho lão kinh hãi rụng rời suýt nữa rơi từ trên linh thú xuống biến. Màn hảo quang quanh tiểu đảo ánh lên rồi lại trở về màu đen xen lẫn một chút sương trắng mờ đục. Lão cố gắng phá vỡ nó, nhưng cho dù lão dùng cách gì hay dùng pháp bảo gì công kích đi nữa, màn hào quang này đều có thể phản lại được, hơn nữa lực công kích càng mạnh thì nó càng phản chấn mạnh hơn. Lão ngừng lại trên nền trời một lát như để suy nghĩ một vấn đề gì đó, rồi lão thở hắt ra môt hơi:

- Âm Hồn Đảo.

Đúng vậy đây chính là Âm Hồn đảo danh chấn tiên giới của Vân Nam đại lục nhiều năm về trước, nơi mà năm xưa tên Luyện Khí kỳ may mắn đắc thủ phương thuốc của Tụ Pháp Đơn kia ẩn mình. Nơi lệ khí bao trùm. Thủy tộc yêu thú nhiều vô số kể. Nơi được tu tiên giới xưng là luyện ngục tất cả tu tiên giả tiến vào đều một đi không trở lại. Vậy tên ranh kia tiến vào đó lại bị trọng thương ắt hẳn là lành ít dữ nhiều. Lão tự đánh giá khả năng của mình còn lâu mới có thể đi vào đó rồi an toàn trở ra được. Lão lẩm nhẩm:

- Coi như nhà ngươi vẫn còn gặp may. Dù có chết cũng là trong yên ổn. Ha ha ha.

Lão cười lớn rồi quay đầu phi hành trở về. Giờ đây lão đã có cái để ăn nói với đám môn đồ đệ tử. Còn về Dương Thanh, lão chắc chắn rằng hắn không đời nào thoát khỏi nơi này được, bao nhiêu cao thủ cảnh giới vô địch nhân gian còn phải bỏ mình, một tên luyện khí kỳ như hắn phỏng chừng có bao nhiêu chân tài lực học. Lão lại vuốt nhẹ lên đầu con linh thú nó rống lên một tiếng rồi trong nháy mắt lao về phía chân trời chỉ để lại phía sau một đoạn tàn ảnh hư hư thực thực. ......
Phía dưới lớp sương đen của âm hồn đảo là một tiểu đảo không lớn lắm góc phía nam của đảo là một ngọn núi cao. Cây cối um tùm, phía bắc là một hồ nước nhỏ có màu xanh lục. Những vùng đất còn lại chỉ toàn là rừng cây âm u, với những loại thực vật lạ lùng mà con người chưa bao giờ nhìn thấy. Thấp thoáng trong những bụi rậm là từng đôi mắt sáng quắc của yêu thú, cùng với những tiếng kêu chỉ nghe thôi cũng đã nổi da gà.

Nằm giữa một khé đá Dương Thanh khó nhọc nhấc tay lên tạo một cái vòng bảo hộ sơ sài rồi lâm vào mê man bất tỉnh. Chỗ hắn rơi xuống là một phiến đá to ngay sát mặt biển. Ba chiếc sương sườn của hắn đã bị gãy khiến cho mỗi lần hắn hít thở ngực hắn đau đớn vô cùng. Cú đánh vừa rồi của Ngụy Hải Thanh không chỉ làm hắn bị thương ở nhục thân mà còn đánh trúng huyệt Dương Quan sau lưng hắn rồi lại xuyên qua đan điền chấn động cả huyệt Khí Hải trước bụng, khiến linh khí mà hắn tu luyện bao nhiêu lâu nay tản mát gần hết, làm cho tu vi của hắn tụt giảm từ tầng mười xuống chỉ còn tầng bốn. Tiên thức và pháp lực của hắn giảm đi quá nửa. Hắn bất tỉnh ba ngày liền, may cho hắn là chỗ hắn ngất đi là một góc khuất của hòn đảo, hơn nữa nơi nay hàng trăm ngàn năm nay chưa có người lạ tiến vào nên không mấy con yêu thú để ý đến cái xác nằm bất động trên mỏm đá đó. Phần lớn các con yêu thú tình cờ đi qua đây, đều mặc xác Dương Thanh nằm đó. Chúng đều cho rằng hắn chẳng có chút uy hiếp nào cả. Phải biết rằng nếu không bị uy hiếp đến tính mạng yêu thú cũng giống con người không hề khát máu chút nào. Một số loại yêu thú chỉ ăn một số loại thức ăn nhất định mà không nhất thiết là thịt. Chúng chỉ tấn công khi có nguy hiểm mà thôi. Cho nên hắn bất động lại là cái may mắn trong đen đủi của hắn. Hắn bị sụt giảm tu vi lại càng may mắn hơn nữa. Nếu bây giờ hắn di động trong này trong lúc chưa hoàn toàn hồi phục tất chết không thể nghi ngờ. Linh khí của hắn giờ đây cũng không khác người thường là mấy nếu vẫn là tầng mười như trước thì hắn sẽ kinh động một số loại ở đây tất cũng chỉ còn con đường chết. Hắn không may khi bị rơi xuống đây, nhưng lại may mắn khi mà an toàn ở góc khuất này. Thử tưởng tượng nếu hắn rơi vào giữa đảo chỉ sợ giờ này Dương Thanh hắn chỉ còn là một đống sương trắng hếu.

Ngày thứ tư hắn từ trong mê man tỉnh lại mở trừng mắt nhìn lên màn sương đen thẫm trên đâu. Nơi bày bị sương mù bao phủ quanh năm chẳng biết hiện tại là ngày hay đêm nữa. Hắn cố gắng ngồi dậy, từ ngực hắn truyền đến một cơn đau buốt vô cùng. Khiến hắn phải nhăn mặt hít thở mấy lần mới bình tâm lại. Đột nhiên mắt hắn mở lớn:
- Tại sao cảnh giới của ta lại tụt lùi. Đã xảy ra chuyện gì.

Hắn quên cả đau đớn. Hoảng hốt vận dụng linh lực trong người. Không phải hắn nằm mơ mà là sự thật. Hắn thực sự đã tụt xuống Luyện Khí kỳ tầng bốn. Vô cùng đau khổ những hắn vẫn tỉnh táo mà nghĩ rằng:

- ít ra cái mạng hắn vẫn còn bảo toàn được, còn mạng sống lo gì không có ngày phục hồi pháp lực.

Hắn cố hết sức lùi hẳn xuống khe đá, ép mình vào trong góc khuất với tình trạng củ hắn bây giờ tốt nhất là không nên vọng động, hắn đã quyết định trước hết cứ nấp ở đây phục hồi pháp lực rồi sau hãy tĩnh, nhìn đám sương đen đang vần vũ trên đầu hắn tự hỏi,

- Có phải ta đang nằm mơ, hay nơi đây đúng là Âm Hồn Đảo.

Chương 42: Mười năm trên đảo

Tu luyện trong khe hẹp đó đến ngày thứ ba thì hắn đã hồi phục được chút ít pháp lực, mấy chiếc xương sườn đã lành lại và không còn đau nữa. Qua mấy ngày ở đây hắn cũng đã xác định rõ nơi này chính là âm hồn đảo trong truyền thuyết, hắn còn phát hiện ra một điều khi đưa tiên thức của hắn đi thăm dò quanh đây, đó là tiên thức của hắn không hề bị cản lại như lão quản tàng thư các của Phong Hỏa môn nói. Hắn đoán chừng hòn đảo này được phong ấn để ngăn chặn các tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên, điều này giải thích vì sao tên luyện khí năm xưa có thể dẽ dàng lọt vào đây như vậy, mà các cao thủ đuổi theo gã lại không vào được, cố sức xông vào chỉ có chết không thể nghi ngờ. Hắn nhìn ra Đông Hải mênh mông rồi lại nhìn lên đảo. Phương thuốc Tụ Pháp Đơn chỉ ở đâu đó trên đảo này, hắn nhất định phải tìm cho bằng được, có nó hắn mới có thể tiếp tục Trúc Cơ, mới có thể tiếp tục đặt chân trên tu tiên đạo. Lời của lão già ở Phong Hỏa Môn năm xưa vẫn còn văng vẳng bên tai hắn "Chỉ cần uống được Tụ Pháp Đơn, ngươi tu luyện trăm năm cũng bằng người khác tu luyện cả ngàn năm có lẻ".

Dược lực của đơn dược này thần kỳ như vậy chẳng trách người ta phải tranh đấu đến chết để tranh giành. Giờ đây phương thuốc đó nằm ngay trên đảo này, hắn gần nó hơn bao giờ hết. Nhất định hắn phải có nó trong tay, nhất định. Hắn ẩn nấp trong khe đá đó thêm năm hôm nữa rồi quyết định tiến vào trong đảo bắt đầu tìm kiếm phương thuốc. Tiểu đảo này không lớn lắm, hơn nữa lão già ở phong hỏa môn đã nói ngày đó cao thủ vây đánh có đến hàng ngàn người, bao vậy tiểu đảo này giọt nước không lọt, tên luyện khí kỳ đó cho dù có bản lãnh thông thiên cũng không thể nào mà thoát ra được. Hơn nữa hắn cũng bị trọng thương, mà trên đảo này nguy hiểm trùng trùng, Dương Thanh chắc chắn đến 8 phần là tên đó đã bỏ xác trên này. Vấn đề bây giờ là phải tìm ra xác hắn. Ngày đâu tiên rời khỏi khe đá, hắn vô cùng cẩn thận, chậm rãi chỉ dám đi một vòng ngoài rìa đảo, không dám tiến vào sâu. Ngày thứ hai hắn bắt đầu thám thính ở chân ngon núi lớn, rồi dần dần đi lên tới đỉnh. Tuy ngọn núi nhiều cây cối như vậy nhưng một điều lạ là tuyệt nhiên không có một con thú nào sinh sống, dù chỉ là côn trùng đi nữa cũng không hề thấy bóng dáng. Hắn đã để ý mấy hôm nay, tất cả các loài sinh sống trên đảo này, không một loài nào dám đặt chân lên núi một bước chúng chỉ dám đi lại ở chân núi mà thôi. Điều này khiến hắn thấy vô cùng kỳ lạ. Để chắc ăn hơn nữa, hắn đã thử chọc giận một con Thanh Ngưu nhất cấp, nó tức giận đuổi theo sát hắn, nhưng khi hắn chạy lên núi thì con Thanh Ngưu lại tỏ rõ vẻ sợ sệt và dừng lại. Tuy không hiểu đầu đuôi thế nào, nhưng hắn biết chỉ cần ở trên núi là mình sẽ an toàn trước đám yêu thú này. Và biết đâu tên kia cũng nghĩ như hắn thì sao. Rất có thể hắn cũng ẩn nấp đâu đó trên ngọn núi.

Ngọn núi này rất lớn hắn phải mất bốn ngày mới thám thính hết được nó, nhưng cái mà hắn muốn tìm thì vẫn bặt vô âm tín, có lẽ hắn không ở trên núi này rồi. Phía bên kia ngọn núi là một thác nước chảy xuống chiếc hồ màu xanh phía dưới, hắn cũng đã hai lần tìm kiếm ở đó nhưng vô ích, bây giờ chỉ còn cánh rừng rậm trước mặt mà thôi. Nghĩ đến số yêu thú ẩn núp trong đó, hắn không khỏi rùng mình mấy lượt. .....

Cứ thế thoáng chốc 10 năm đã trôi qua. Trong mươi năm này hắn đã lùng sục khắp cả hòn đảo. Nhưng tuyệt nhiên không hề thấy một cái xác hay một món bảo vật nào. Phương thuốc điều chế tụ pháp đơn cũng bặt vô âm tín. Mười năm nay hắn trải bao nguy hiểm mới có thể thám thính hết được hòn đảo này. Yêu thú cấp thấp không đáng sợ. Không ít lần hắn đã gặp những còn yêu thu vô cùng hùng mạnh. Hắn phải bỏ chạy lên núi. May mắn cho hắn dù yêu thú có mạnh mẽ thế nào, chỉ cần hắn ở địa phận ngọn núi thì bọn chúng đều hậm hực bỏ đi. Năm thứ 11 trên đảo hắn đã hoàn toàn từ bỏ hi vọng lấy được Tụ Pháp đơn. Bây giờ hắn chỉ cố gắng tu luyện đến trạng thái tốt nhất của Luyện Khí kỳ đỉnh phong rồi sẽ nuốt vào yêu đan của Địa Ma thú liều mạng độ Trúc Cơ. Vì tu luyện Sinh Tử Quyết nên hắn chỉ có thể độc Trúc Cơ một lần duy nhất, nếu thành công hắn sẽ mạnh hơn tu tiên giả bình thường còn nếu thất bại hắn sẽ biến thành phàm nhân cả đời đừng mong tiến vào tu tiên giới được nữa. Hắn cũng không thể bỏ sinh tử quyết để tu luyện một loại pháp môn khác được, thời gian của hắn không cho phép, hơn nữa hắn cũng không có coe hội đó. Giờ đây hắn chỉ còn biết trông cậy vào vận may của chính mình.

Hắn ngồi trên một mỏm đá ở sườn núi tự nói với chính mình:

- Tử Nguyệt à, sao lâu như vậy rồi mà người còn chưa hiện thân. Lẽ nào ngươi đã hồn siêu phách lạc. Mười năm nay lúc nào ta cũng lo cho ngươi. Giá có ngươi lúc này thì tốt.Rồi hắn lại móc trong người lôi ra bức thư của Thanh Hương gửi hắn năm xưa. Từng nét chữ như một mũi dao cứa vào tim hắn:

" Kết lứa phượng trong mây,

Nay duyên xưa đã tận,Non tiên trên biển lớn,

Khó có ngày trùng lai

.....

.... Hy vọng chàng vì thiếp mà tu thành hỗn nguyên đại đạo, gặp nhau trên tiên giới nối lại tình xưa."

- Biết khi nào, có thể nối lại tình xưa. Vì nàng ta nhất định sẽ tu thành hỗn nguyên đại đạo, vì nàng ta nhất định phải thành tiên. Những ngày tháng trên cô sơn tiên đảo xưa kia nhất định phải tiếp tục trên tiên giới.

Chương 43: Hỏa long và Huyền vũ

Năm thứ 12 trên đảo, hắn đã đạt đến luyện khí kỳ tầng mười đỉnh phong như trước và có phần còn mạnh hơn. Giờ đây các pháp thuật sơ cấp, hắn đã luyện đến chỗ lô hỏa thuần thanh, tùy tâm sở dục. Trong mười hai năm này mỗi một nhành cây, ngọn cỏ, ngóc ngách trên âm hồn đảo này, hắn nắm rõ như lòng bàn tay. Vậy mà dù hắn có cố gắng tìm kỹ thế nào cũng không sao thấy một dấu vết gì cho thấy có người đã từng đến đây trước hắn, đôi lúc hắn có một suy nghĩ khá buồn cười rằng. Tất cả những ai lọt vào đây đều đã bị biến thành yêu thú hết cũng nên. Hay có lẽ đã bị yêu thú ăn thịt hết. Nhưng rồi hắn lại gạt đi. Không có lý nào hắn phát hiện ra bọn yêu thú trên đảo này sợ ngọn núi này, còn những người lên trước hắn lại không phát hiện ra cả. Chỉ có một cách giải thích hợp lý đó là đã có một chuyện gì đó xảy ra trên này mà hắn không được biết.

Giờ đây, hắn đang ngồi trong một hốc đá nhỏ tĩnh tâm tu luyện, hắn đã lãng phí nhiều năm rồi thọ mệnh của hắn chỉ còn sáu bảy mươi năm không thể lãng phí thêm được nữa, hắn đã quyết định ba ngày sau sẽ liều mạng tiến cấp trúc cơ, hắn vận pháp quyết một dòng linh khí màu lam từ đan điền tuần hoàn đi khắp châu thân hắn thấm cả vào da, giờ đây hắn có thể không cần nhìn bằng mắt mà có thể dùng cả da thịt để nhìn, hắn yên lặng cảm nhận thiên địa linh khí đang lưu chuyển xung quanh thân thể mình rồi xuyên qua da, nhập vào trong người hắn. Khi hắn đang tĩnh tọa thì bỗng có một tiếng nổ long trời lở đất, kèm theo đó là mặt đất rung chuyển dữ dội, từng quả cầu lửa kèm theo đất đá bay toán loạn, mỗi một quả cầu lửa đều mang theo một sức nóng kinh hồn, chạm vào đâu nơi đó đều bốc cháy. Hắn vội vã gọi ra một chiếc khiên bằng linh khí ngăn chặn trước mặt. Nhưng vô ích lửa nảy không giống lửa bình thường, nó dễ dàng ăn thủng cái khiên rồi lè những chiếc lưỡi dài nhắm vào hắn quét tới:

- Có linh tính.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Dương Thanh khi thấy đám lửa tự có hành động như vậy. Suy nghĩ thứ hai của hắn là chạy, phải nhanh chóng chạy thoát khỏi nơi này. Hắn vội vã lao ra khỏi hốc đá, ngự khí phi hành lên trời, ý định cấp tốc rời khỏi âm hồn đảo. Nhưng khi hắn vừa bay lên thì một con quái điểu bay trước hắn bị một con chim lửa mổ trúng, trong nháy mắt hóa thành tro bụi, gia nhập vào màn sương đen trên trời, hắn kinh hãi nhìn số chim lửa trên trời phải có đến hàng vạn con, đâu đâu cũng chỉ là một màu đỏ. Chân hỏa, chân hỏa ở khắp nơi. Giờ đây hắn đã hiểu vì sao không thấy cái xác nào rất có thể tất cả những tu tiên giả tiến vào đây đều bị chân hỏa này nuốt trọn. Lại một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Kèm theo là một tiếng gầm long trời lở đất, từ trên đỉnh núi vỡ ra một cái hang động đen ngòm, một con vật lấp lánh bò ra, kèm theo đó là một luồng hơi nóng cắt da cắt thịt. Một con Hỏa Long dài có đến mấy chục trượng chậm rãi hiện thân. Trên người nó là chân hỏa đang âm ỷ cháy, toan thân phủ một lớp vảy chói lòa, nó rống lên một tiếng rồi há miệng phun ra vô số chân hỏa làm một vạt rừng phía trước tan thành tro bụi. Đám yêu thú trong rừng kêu lên nháo nhác, có mấy con chạy không kịp lập tức làm mồi cho lửa.

Lên trời không được, xuống đất không xong, Dương Thanh sợ hãi chạy càng xa con Hỏa Long càng tốt vừa chạy vừa suy tính cách thoát thân, nhưng nhất thời hắn nghĩ không ra cách nào cả. Đang trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Chợt hắn nhìn thấy cái hồ nước màu xanh phía xa, hắn cũng thấy có mấy con yêu thú đang lao xuống đó. Mắt hắn sáng lên, - Liều một phen, không còn cách nào nữa rồi.

Hắn vận hết pháp lực bằng một tốc độ nhanh nhất có thể lao tới hồ nước, một vòng tròn bảo hộ được tạo ra, hắn lao mình chìm vào lòng hồ. Bất kể dưới lòng hồ có cái gì, vẫn còn an toàn hơn trên cạn. Đáy hồ này là nơi duy nhất mà mười hai năm qua hắn chưa lặn xuống xem, phần vì hắn chưa quen thủy thuật, phần vì hắn nghĩ rằng không ai lại đi giấu cái gì dưới hồ này cả. Hơn nữa hắn đã dùng tiên thức xét qua một lượt dưới hồ hoàn toàn không có vật gì. Mà chỉ có vài con thủy quái sinh sống, nhưng hôm nay khi lặn xuống, hắn mới phát hiện ra tiên thức của hắn hoặc là chưa luyện đến nơi, hoặc là dưới hồ có vật gì đánh lừa tiên thức của hắn khiến hắn sai lầm, nơi đây nào phải không có gì, trước mắt hắn là một còn rùa không lồ còn lớn hơn con Hỏa Long trên cạn, mai của nó màu xanh biếc cái cổ dài như cổ rắn, nó đang ngoi lên trên mặt nước với một tốc độ kinh người, có lẽ dị tượng trên đảo là do hai con quái thú này gây ra. Hắn không dám nhìn vào con yêu thú này lâu. Nhân lúc nó đang bị con Hỏa Long gây chú ý, hắn vội vã lặn xuống đáy hồ ẩn thân, bản tâm hắn định chờ cho cuộc đại chiêna này qua đi rồi tính. Nhưng khi đến đáy, mắt hắn lập tức phát hiện ra một cái cửa động nhỏ như một cái cống ngầm, trên miệng cống còn có dấu vết của linh khí ba động.

Hắn đấu tranh tư tưởng vô cùng khó khắn, một ý nghĩ rất muốn đi vào đó xem bên trong có gì, nhưng một ý nghĩ thì lại cho rằng trong đó vô cùng nguy hiểm, hắn đứng trước miệng cống rất lâu, cuối cùng sự tò mò đã chiến thắng, hắn vận dụng pháp lực, xuyên quan màn linh khí tiến vào trong lối nhỏ đó. Nơi đây nhỏ chỉ cho một người chui lọt, nên hắn cẩn thận vô cùng vừa duy trì linh khí hộ thân vừa mang âm phủ ma châm ra đề phòng bất trắc bơi trong cái lối nhỏ ngoằn nghèo này chừng một khắc thì phía trước đã thấy thấp thoáng lối ra. Hắn mừng rỡ tiến đến, khi qua khỏi lối nhỏ đó hắn nhận ra mình đang ở trong một cái bể nước nhỏ, bốn phía xây bằng đá, cẩn thận từ từ, hắn ngoi lên từng chút một khí đầu hắn hoàn toàn nhô lên khổ mặt nước cảnh tượng bên trên khiến hắn phải trợn mắt hà mồm. Trong lúc hắn đang ngơ ngác trước cảnh tượng siêu nhiên dưới lòng đất thì trên mặt âm hồn đảo một trânn đánh long trời lở đất giữa hai con yêu thú đã bắt đầu.

Chương 44: Tàn tích

Trong khi hai con quái thú đang đọ sức trên cạn làm cho mặt đất của Âm Hồn đảo bị cày xới thảm hải, cây cối hoặc đổ gãy hoặc nát vụn hoặc cháy đen, các loại yêu thu hoảng sợ trốn chạy tứ tán. Thì ở dưới lòng đất này, Dương Thanh hắn còn chưa hoàn hồn lại được. Bởi vì cái mà hắn phát hiện ra dưới lòng đất này quá sức tưởng tượng của hắn. Sau khi ngoi lên khỏi mặt nước trong chiếc bể phía trước mắt hắn là một tòa cung điện làm hoàn toàn bằng đá ăn sâu vào lòng đất, tuy rằng đã đổ nát nhưng cũng có thể hình dung ra được xưa kia nó đã hào nhoáng thế nào, ngay bên cạnh chiếc bể là một lối đi lát bằng đá trắng dài năm trượng cuối lối đi là hai bức tượng khổng lồ ở hai bên cánh cổng cũng làm bằng đá trắng, bức tượng bên phải chính là con rùa mà hắn thấy ở trong cái hồ, còn bức tượng bên trái nhỏ hơn một chút tạc hình một con bọ hung ( Đấy là hắn nghĩ như vậy) với cái đầu có hai chiếc sừng nhọn, sống mũi nhìn như một cái gốc cây tua tủa, phần thân giống như nhện và có tám chiếc chân, một chân của nó đặt lên một viên đá hình tròn mà Hắn cho là tượng trưng cho trứng của nó. Hắn vắt hết tri thức mà hắn có được từ khi dấn thân vào tu tiên đạo đến giờ cũng không thể nhận ra con bọ hung kia thuốc loài gì. Và không biết vị tiên bối nào đã tạo ra cái cung điện trong lòng đất này. Công trình này quả thật là vô tiền khoáng hậu. Đi qua hai bức tượng đá, hắn bị chặn lại bởi một cái pháp trận khổng lồ, từ ngoài nhìn vào pháp trận không ngớt phóng ra từng tia sét, có cảm giác như trong trận mây gió quay cuồng, sát khí vô cùng nồng đậm. Dù đã thử mọi cách nhưng vẫn không qua được pháp trận. Hắn đành gác lại trí tò mò, khoanh chân xếp bằng ngay phía trước để phục hồi nguyên khí. Chợt mắt hắn hướng về đống gạch đá lộn xộn cách hắn mấy trượng, hắn thề có trời đất chứng giám, hắn vừa cảm thấy một tí linh khí tỏa ra từ phía đó. Vô cùng cẩn thận hắn lại lấy ra một cây âm ma châm, nhẹ nhàng tiến về phía đó. Vừa đi vừa dùng tiên thức dò xét, hắn cảm nhận rõ linh khí, nhưng không phải là linh khí của vật sống, điều này khiến hắn thở phào một hơi. Tuy nhiên hắn vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác, hắn huy động pháp lực di dời từng tảng đá một ra, khi tảng đá cuối cùng rời đi thì trước mắt hắn hiện ra một cái xác khô đét, đen xì. Trên gương mặt hốc hác vì da thịt co lại vẫn còn nguyên vẻ hoảng sợ. Khi vừa thấy cái xác vẻ vui mừng đã hiện lên trên mắt hắn. Rất có thể đây chính là kẻ hắn đang tìm kiếm, hắn đưa cánh tay đang run rẩy vì kích động ra phất nhẹ. Một chiếc túi từ cái xác bay vào tay hắn. Bàn tay hắn run rẩy dốc ngược chiếc túi, ba bốn món đồ theo đó rơi ra ngoài. Hắn cúi mình xem xét, đầu tiên là một thanh kiếm bằng đồng, một pháp khí tấn công hạ cấp, tiếp theo là một chiếc hộp bằng gỗ chiên đàn bên trong là một cây nhân sâm nhăn nheo khô cong hết cả, hắn trực tiếp vứt sang một bên. Tiếp theo là một chiếc lệnh bài có ghi dòng chữ Hoàng Dương Môn.

- Hoàng Dương Môn, Hoàng Dương môn đây chẳng phải là tên môn phái mà lúc đầu nương tử bảo ta đến tầm sư học đạo sao. Vậy tại sao ở nơi này lại có. Chỉ một giây sau với một sự minh mẫn đáng kinh ngạc hắn đã xâu chuỗi tất cả các sự kiện thành một câu chuyện có vẻ tin được. Theo hắn. Rất lâu về trước Hoàng Dương Môn chính là hậu duệ của một trong hai vị đã phi thân tiên giới kia. Vì tụ pháp đơn dược lực mạnh mẽ như vậy, nên bị các môn phái và tán tu khác thèm muốn. Chính chúng đã vây đánh và giệt sát hết tất cả các môn đồ của môn phái này. Hẳn là trong lúc nguy cấp, cao tầng của phái nàu đã giấu pháo môn tu luyện vào trong bức tượng mà sau này hắn tìm được, còn bí quyết luyện đơn này thì giao cho một tên đệ tử thông minh nhất mà cảnh giới không cao lắm để ít bị chú ý mang theo chạy trốn. Có lẽ sau này bị phát hiện ra cực chẳng đã hắn mới phải chạy vào âm hồn đảo và bỏ xác nơi này.

- Vậy thì..

Hắn vừa lẩm nhẩm vừa nhìn vào chiếc thẻ ngọc đang nằm lăn lóc trên mặt đất- Đây chắc hẳn là bí quyết luyện tụ pháp đơn trong truyền thuyết.

Hắn chậm rãi nhấc chiếc thẻ ngọc từ mặt đất lên, đặt lên trán. Tiên thức của hắn nhanh chóng xâm nhập vào trong đó. Những gì ghi trong chiếc thẻ ngọc khiến cho hắn không nhịn được phải cười lên ha hả, trong chiếc thẻ ngọc này không chỉ dậy cách luyện tụ pháp đơn, mà còn ghi cách luyện một số loại đơn dược gần như ngày nay đã thất truyền. Chưa kể đến gần cuối còn liệt kê ra một số phương pháp luyện khí và một chương cuối ghi một loại pháp môn có tên là Tinh Hồn Quyết. Hắn nhấc chiếc thẻ ngọc ra khỏi trán rồi cười thầm:

- Đúng là đi mòn gót giầy tìm không thấy. Đến khi tìm được chẳng tốn công. Hahaha. Có phương thuốc này trong tay, khả năng độ Trúc Cơ của ta lại tăng thêm một bậc.

Hắn thầm tính toán, sau khi có được phương thuốc thì sẽ thoát ra khỏi đây, lên đường đi tìm nguyên liệu để Trúc Cơ, chỉ cần qua được bước đầu này, thì sau này hắn tu luyện sẽ nhanh hơn người bình thường mấy bậc.

Chương 45: Lâm Địa

Hắn ở dưới lòng đất ngót một tháng trời, mấy lần hắn định lên nhưng sợ trên đó vẫn chưa an toàn nên hắn lại ẩn nhẫn thêm mấy ngày nữa. Giờ đây khi có được Tụ Pháp Đơn và Yêu đan trong tay, hắn đã gần với Trúc Cơ hơn bao giờ hết, hắn không thể hành động khinh xuất được. Gần một tháng dưới này, hắn đã mấy lần tìm cách vượt qua cái pháp trận kia nhưng không được, sau cùng hắn phải bỏ ý định đó, chuyên tâm vào nghiên cứu cái thẻ ngọc. Trong đó viết rằng Tụ Pháp Đơn là một loại đan dược phụ trợ vô cùng mạnh mẽ, nâng cao khả năng tích tụ pháp lực, đẩy mạnh tốc độ hấp thu thiên địa nguyên khí. Chính vì vậy mà nó được gọi là tụ pháp. Phương thuốc này không có yêu cầu gì đặc biệt chỉ cần tìm đủ nguyên liệu thì bất cứ ai cũng có thể luyện thành. Nhưng khi xem đến phần nguyên liệu hắn không khỏi hoa mắt chóng mặt, nguyên liệu là một danh sách dài bao gồm, bẩy loại thảo dược, bảy loại linh trùng, bảy loại linh chi, bảy loại nhân sâm, bảy loại thổ mộc, bảy loại quái thạch, bảy loại yêu thú. Tổng cộng bảy bảy bốn chín loại nguyên liệu. Hắn ngớ người, liệu trong sáu bảy mươi năm thọ mệnh còn lại hắn có thể tìm đủ bốn mươi chín loại nguyên liệu hay không bản thân hắn cũng không dám chắc. Nhưng cũng còn may là có mấy loại nguyên liệu tìm khá là dễ dàng, có thể mua được ở bất cứ đâu. Còn lại mấy loại như bát túc tri thù, bích diệm thạch, nguyệt thạch thì thật đúng là lần đầu tiên hắn nghe thấy. Xem ra công cuộc tìm kiếm nguyên liệu cũng không hề đơn giản. Hắn rà đi rà lại cái bảng nguyên liệu một lần nữa. Nhận thấy trong số bốn mươi chín loại nguyên liệu này, hắn có thể dễ dàng tìm được mười loại, có hai loại cũng sẽ tìm được nhưng khó hơn một chút, còn những loại còn lại hắn đều chưa nghe thấy hay tìm thấy bao giờ, hắn sẽ phải bắt đầu với những nguyên liệu dễ trước.

Hắn ở dưới cái tàn tích cung điên này thêm mười ngày nữa. Khi đã cảm thấy an toàn rồi hắn mới theo đường cũ đi ra, đến gần hồ hắn dừng lại rồi chầm chậm dò xét, may cho hắn là con huyền vũ kia có vẻ như không thích di động lắm, nó đang nằm im lìm dưới đáy hồ, mặc kệ vô số loài thủy tộc đang bơi xung quanh. Cảm thấy an toàn hắn vội vã dùng một tốc độ nhanh nhất ngoi lên mặt nước, quang cảnh trên này khiến cho hắn phải một phen kinh hãi. Mặt đất bị cày xới tung tóe, cây cối hoặc cháy, hoặc gãy đổ khắp nơi, toàn bộ hòn đảo trước kia mà hắn biết giờ trơ trọi vô cùng. Chỉ còn lại một số loại thực vật. Yêu thú sống sót cũng không ít nhưng phần lớn đều mang trên mình thương tích nghiêm trọng. Nhìn thấy thảm cảnh như vậy, hắn không khỏi le lưỡi lắc đầu. Hắn đoán rằng cứ sau một khoảng thời gian hai con quái vật này lại đánh nhau một lần, còn vì sao chúng lại đánh nhau thì có trời mới biết. Hắn quay lại nhìn hòn đảo một lần nữa nơi hắn đã sinh sống suốt 12 năm qua, rồi hắn nói với chính mình:

- Sẽ có lúc ta quay lại nơi này,

Dứt lời hắn phi thân lên không thoát ra khỏi đám sương mù rồi bay thẳng về phương bắc. Hắn không dám quay trở lại đường cũ vì sợ đám người Ngụy Hải Thanh truy sát, giờ đây hắn đang trên đường đến nơi xa xôi nhất tận cùng của Vân Nam đại lục Lâm Quốc. Là một mảnh đất giáp với thảo nguyên Hắc Thạch ngăn cách giữa Vân Nam đại lục và Bắc Hà đại lục. Lâm Quốc có rất đông tu tiên giả tìm tới để lên đường sang Bắc Hà đại lục hoặc tìm kiếm vận may trong thảo nguyên Hắc Thạch mênh mông. Chính vì có số lượng tu tiên giả không lồ qua lại như vậy cho nên, kinh doanh buôn bán của quốc gia này phát triển lạ thường. Một điều nữa là quốc gia này không phải hoàng đế nhân gian cai quản mà lại là một nhóm gồm 12 vị tu tiên giả có cảnh giới đều là Ngưng Nguyên kỳ cai quản gọi là Thập nhị trưởng lão dưới 12 người này là ba mươi sáu vị tiên trưởng cai quản 36 vùng khác nhau của Lâm Quốc. Thế lực của thập nhị trưởng lão đã bén rễ ở nơi bày rất nhiều năm vô cùng hùng mạnh. Tu tiên giả có mặt khắp nơi được phân chia cấp bậc vô cùng rõ ràng. Dưới các vị tiên trưởng là các kỳ chủ cai quản các vùng nhỏ hơn, chịu trách nhiệm cai quản bảo vệ vùng đó hàng năm đều phải nộp số linh thạch và vật phẩm thu được lên trên. Các trưởng lão sẽ căn cứ công lao mà ban thưởng xứng đáng. Cứ thế hệ thống cai quản quốc gia này kín kẽ không một chút sơ hở.

Lênh đênh trên mặt biển ba tháng ròng, cuối cùng hắn cũng đã có mặt ở tòa thành đầu tiên của Lâm Quốc, Khai Nguyên thành. Đây là tòa thành bắt buộc phải đi qua để vào quốc gia này. Theo những gì Dương Thanh được biết thì có ba mươi sáu tòa thành tất cả. Mỗi tòa thành do một vị tiên trưởng đứng đầu, quản lý một số vùng đất bên cạnh và ba tòa thành sẽ do một vị trưởng lão trực tiếp chỉ đạo. Tòa Khai Nguyên Thành này là tòa thành lớn nhất nằm ở cửa ngõ tiến vào Lâm Quốc. Ở cửa thành có cả thảy tám tên tu tiên giả canh gác. Thay nhau kiểm tra và cấp phát cho mọi người vào thành một vật gì đó giống một chiếc lệnh bài. Hắn ngó nghiêng ở cửa một lúc lâu rồi cũng nghênh ngang tiến vào. Một tên gác cổng là Trúc Cơ sơ kỳ hỏi hắn:

- Đạo hữu lần đầu đến Khai Nguyên.

Hắn vội vã cung kính trả lời:

- Thưa tiền bối đúng như vậy

Tên kia nghe thế thì cao giọng nói với hắn:- Muốn vào Lâm Quốc ngươi phải mua tư cách, có bốn loại tư cách không biết ngươi chọn loại nào

- Xin tiền bối giải thích.

Thấy hắn chưa rõ ràng tên Trúc Cơ kia gật gù rồi trả lời hắn:

- loại thứ nhất năm mươi linh thạch, ngươi có thể ở Lâm Quốc 1 năm. Loại hai 150 linh thạch thì là ba năm. Loại ba 500 linh thạch, ngươi có thể ở lại đây mười năm. Loại bốn 1000 linh thạch ngươi có thể ở lại đây hai mươi lăm năm. Loại cuối cùng là 5000 linh thạch ngươi vĩnh viễn được Lâm Quốc chào đón.

Dương Thanh nghe hắn nói vậy thì lúc đầu hắn đã muốn bỏ ra năm ngàn linh thạch vì hắn tính ở đây lâu dài, nhưng hắn lại nghĩ giờ hắn mới là luyện khí, nếu để tiền tài lộ ra không khỏi gặp họa sát thân, nên hắn thay đổi ý định mua một tấm kim bài ba năm trị giá một trăm năm mươi linh thạch. Sau khi đeo lệnh bài vào người, tên gác cổng căn dặn hắn:- Trong thành không được đánh nhau, còn ngoài thành thì không kể, ngươi hãy nhớ lấy. Và còn một điều nữa là không được phép phi hành.

Hắn vòng tay chào tên Trúc Cơ rồi gật đầu tiến vào khai nguyên thành. Tòa Khai Nguyên thành này vô cùng rộng lớn, chắc phải có đến hơn mười vạn người sinh sống, tu tiên giả ở chốn này sinh sống lẫn lộn với phàm nhân, chỉ mới đi một đoạn hắn đã gặp vô số tu tiên giả. Cảnh giới cao thấp đủ cả. Còn luyện khí kỳ như hắn thì nhiều không đếm xuể. Hắn tiến vào một quán trà lớn và ngồi xuống. Một tên tiểu nhỉ khăn vắt trên vai chạy ra rót cho hắn một chén trà rồi nói:

- Khách quan ngài muốn dùng cơm hay thuê trọ.

- Ta muốn ăn cơm, mau dọn cho ta nhanh lên.

Tên tiểu nhị chạy vào trong bếp, vừa chạy vừa hô:

- Có ngay.

Hắn nhấp một ngụm trà rồi nghĩ chỉ cần Trúc Cơ thành công thì có ăn hay không cũng không quan trọng lắm. Còn bây giờ thỉnh thoảng hắn vẫn phải ăn một chút. Cơm nước đã dọn ra trước mặt. Đã ba tháng liền hắn bôn ba trên biển cho nên hắn ăn rất ngon, chẳng mấy chốc đã không còn một hạt. Cơm nước xong xuôi, hắn liền cầm theo cái danh sách nguyên liệu kia, phần làm bẩy phần mỗi phần là bẩy loại nguyên liệu đi vào cửa hàng dược liệu, hắn làm như vậy là bởi vì sợ có ai đó sao chép đơn này. Dù Tụ Pháp Đơn thất truyền đã lâu nhưng cẩn thận vẫn hơn. Hắn tiến vào một cửa hiệu có tên là Bách Thảo Sảnh. Chủ cửa hàng là một ông lão chừng tám mươi tuổi mồm ngậm một chiếc tẩu thuốc đang không ngừng nhả khói. Thấy có khách lão vội bỏ cái tẩu rồi tươi cười:

- không biết bản hiệu có thể giúp gì công tử.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau