DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Hắc long

Dưới ánh sáng xanh của viên yêu đan. Dương Thanh không hề chậm trễ, từ miệng hắn phát ra một tiếng huýt gió, như có như không. Mũi âm phủ ma châm lập tức biến mất vô hình vô ảnh, một giây sau khi Hoàng Minh Đạo nhận ra được nguy hiểm thì đã quá muộn. Mũi châm đã soi ngực hắn thủng thành một cái lỗ to bằng ngón tay út, Hoàng Minh Đạo miệng há to kinh ngạc, hắn cúi đầu nhìn xuống cái lỗ trước ngực, rồi lại nhìn Dương Thanh. Trước khi ngã xuống, hắn chỉ lẩm bẩm được ba chữ: " Sao có thể ".

Dương Thanh lạnh lùng nhìn cái xác trước mắt, ký ức của trận ác chiến này, đang lần lượt chạy qua đầu hắn, hôm nay nếu không có viên yêu đan kia, người đang nằm dưới đất kia rất có thể chính là Dương Thanh hắn, hắn đưa tay lau mồ hồi trên trán. Trải qua trận đấu hôm nay hắn nhânn ra rằng dù mình có được bộ pháp bảo âm ma châm mạnh mẽ này, nhưng trình độ tu luyện vẫn vô cùng yếu kém. Sau nay trên con đường tu luyện tất phải cẩn thận vạn lần. Hắn cúi xuống lục soát trên người cái xác, ngoài chiếc Hắc Luân và chiếc lọ phun ra sương kia, trên người tên Hoàng Minh Đạo này còn có một chiếc túi trong đó có khoảng gần 200 linh thạch cấp thấp và mấy thứ linh tinh, sau khi Dương Thanh kiểm tra qua thì đó toàn là thảo dược sơ cấp. Hắn thu tất cả vào túi trữ vật để sau này có dịp sẽ nghiên cứu dần dần. Còn cái xác hắn búng ngón tay một tia lửa nhỏ phóng ra nháy mắt đã hóa kiếp tên Hoàng Minh Đạo này thành tro bụi. Hắn tiến vào căn nhà nhỏ, một cảnh tượng kinh hoàng khiến hắn giật mình bước lùi trở lại. Trong gian nhà là ba cái xác phụ nữ đã khổ đét. Trên gương mặt méo mó vẫn còn nguyên vẻ hãi hùng. Không biết tên khốn kia định dùng họ như thế nào mà gây ra chuyện thương thiên hại lý như vậy. Xác định không thể làm gì được nữa, hắn quyết định mau chóng lên đường rời khỏi nơi này. Để tránh đêm dài lắm mộng. Hắn bước ra cửa rồi phi thân mất hút trong màn đêm đen đặc.

Ở ngoài trấn trong một cánh rừng sâu thăm thẳm. Ở dưới một tòa nhà thiết kế ăn sâu vào lòng núi đá. Một tên luyện khí kỳ đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy. Phía trên gã một tu tiên giả cảnh giới Kết Đan sơ kì đang ngồi đó bất động như một pho tượng linh thần. Bất chợt lão mở mắt cất giọng âm u hỏi tên luyện khí kì bên dưới:

- Ngươi nói có kẻ đã giết chết Hoàng Minh Đạo.

Tên luyện khí kì run rẩy trả lời:

- Đúng vậy thưa cốc chủ.

Giọng âm u đó lại một lần nữa vang lên gấp gáp:

- Và hắn, tên kẻ cắp đó đã lấy đi...

- Hắc luân và Hắc vân bình. Còn cả đốt cháy thi thể của Minh Đạo sư huynh thiêu rụi tất cả số thủy linh khí mà sư huynh gom góp được.

- Vô dụng. Các ngưoi toàn là một lũ ăn hại.Lão già vụt đứng dậy. Một luồng khí áp bức từ người lão phát ra xô đổ hết đồ đã trong phòng. Mấy tên đệ tử đứng quanh đó lập tức bị chấn bay vào tường. Lão đã tức giận cực điểm.

- Một công việc đơn giản đến không thể đơn giản hơn, vậy mà còn làm hỏng. Tên khốn Minh Đạo đó. Lại còn làm mất đi hai bảo vật của ta. Rất có thể việc hút lấy linh khí đó đã bị lộ rồi. Các ngươi nói xem sau này sao ta dám tim tưởng gío việc cho các ngươi hả.

Một tên trong bọn đệ tử bước ra cúi đầu thi lễ rồi nói:

- Sư phụ bớt giận, con xin được thay mặt sư phụ phát lạc tên khốn đó vãng sanh. Thu về hai bảo vật.

Lão ngẩng đầu nhìn xuống rồi dịu mặt đi một chút. Sau một giây ngẫm nghĩ lão gật đầu.:
- Con thân là đại để tử của ta. Lại đã Trúc Cơ cũng nên gánh vác một số chuyện. Con chọn lấy năm tên sư đệ đắc lực theo con làm việc.

Ngừng một lát lão lại nói:

- Truyền Hắc Long lệnh bài ra. Ai có tung tích của kẻ nào khả nghi quanh vùng này hãy báo cho ta. Nếu tin tức có giá trị tất được bản cốc chủ trọng thưởng.

Bọn đệ tử của lão trong đại sảnh cúi rạp người hô lớn:

- Chúng đệ tử xin cẩn tuân pháp chỉ

Lão lại cao giọng.:

- Các ngươi hãy cầm lấy Bạch Luân này. Nó và Hắc Luân là một đôi có thể cảm ứng lẫn nhau.

- Dạ sư phụ. Tên đại sư huynh kia vội vã đưa hai tay nhận lấy món pháp bảo sáng lóa trắng như bạc kia cẩn thận cho vào túi

Còn lại một mình lão đi lên đi xuống rồi lẩm bẩm, quanh nơi này làm gì có ai dám thách thức quyền uy của Hắc Long Cốc. Không một kẻ nào dám. Và lão chính lão sẽ không để yên cho ai dám khiêu chiến lão. Nhất là lại giết người đoạt bảo trên địa bàn của lão. Chuyến này ngoài bọn đệ tử lão cũng sẽ đích thân ra tay. Không nên tin tưởng vào cái bọn vô dụng đó được. Lão vẫy tay trên không. Gần như liền sau đó một con kì lân một sừng hiện ra từ không khí. Lão ngồi lên lưng nó rồi cả hai biến mất một cách thần kỳ ngay trong đại sảnh.

Chương 37: Gặp lại Đồng Mã Kỳ

Từ lâu Hắc Long cốc đã chiếm cứ cả một vùng rộng lớn quanh dãy núi này để làm lãnh địa. Không ai một môn phái hay một tán tu nào dám ngang nhiên chống lại cốc này. Cốc chủ Ngụy Hải Thanh tuy chỉ mới Kết Đan sơ kỳ nhưng cho trong tay nhiều pháp bảo vô cùng mạnh mẽ. Và lão lại là truyền nhân duy nhất của Đảo chủ đảo Liệt Hỏa Trương Thế Dương kẻ ba trắm năm trước đã đạt đến Hóa Anh Trung kỳ. Một lần diệt sát hai vị tu sỹ đồng cấp. Được sư phụ che chở cùng với pháp bảo mạnh mẽ hộ thân. Hắc Long cốc ngày càng lớn mạnh, nhưng hôm nay đám đệ tử trong cốc vô cùng ngạc nhiên khi biết có kẻ đã giết đệ tử của cốc lại còn cướp đi hai món bảo vật. Tuy không phải là pháp bảo quý giá nhưng cũng thuộc hàng thượng phẩm và Không ngạc nhiên gì hôm nay cốc chủ đã phát ra lệnh bài truy sát kẻ to gan kia. Phần thưởng vô cùng lớn, khiến mấy huyện thành quanh đây, tu tiên giới sôi lên sùng sục.

Vẫn không hay biết mình đang bị truy sát với một cái giá trên trời, một ngày sau Dương Thanh đưng lại tại địa phận của huyện Thanh Hải. Đây là một huyện nhỏ nằm cách đô thành củ Bắc Quốc năm ngày đường nữa. Hắn vui mừng thầm nghĩ chỉ vài ngày nữa, hắn sẽ có mặt ở nơi đông đúc nhất, nhiều tu tiên giả nhất. Được mệnh danh là thiên đường của tu tiên giả. Ngay như trong huyện này. Tuy chỉ là một huyện nhỏ, nhưng ngoài đường tu tiên giả đi lại nườm nượp, dân chúng sống lẫn với người tu tiên mà không tỏ vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi gì, các cửa hiểu của giới tu tiên mọc lên san sát. Hắn đi sâu vào trong huyện nội, vừa qua khỏi cổng thành một đoạn thì một tiếng gọi vang lên:

- Dương Thanh huynh đệ, không ngờ lại gặp huynh đệ ở nơi đây.

Hắn giật mình. Ở nay này có kẻ nào lại có thể biết được tên hắn. Hắn dừng bước từ từ vận linh khí vào tay rồi quay đầu lại,

- Ồ thì ra là Đồng huynh, ta cũng không ngờ lại gặp huynh ở nơi này.

Tên này chính là tên tu tiên giả Luyện khí tầng 6 năm xưa đã cùng với hắn ghi danh vào phong hỏa môn, Đồng Mã Kỳ.

Đồng Mã Kỳ tiến tới gần Hàn Lập tươi cười nói:

- Dương huynh mấy năm không gặp không ngờ huynh lại tiên xa trên con đường tu luyênh như vậy, ta thật là cảm thấy xấu hổ không dám ngang hàng.

Nghe Đồng Mã Kỳ nói vây. Dương Thanh cười lớn rồi đáp:

- Đồng huynh thật biết nói đùa. Cảnh giới hai chúng ta bằng nhau, sao có chuyện ta lại tiến xa hơn huynh được.
Đồng Mã Kỳ đáp:

- Nơi đây không tiện nói chuyện chúng ta hãy tìm một nơi nào yên tĩnh đi.

Hắn gật đầu đồng ý, sau khi hai người đã ngồi yên vị trong một quán rượu củ nhân gian thì gã họ Đồng kia mới nói:

- Không giấu gì dương huynh, sau khi Phong Hỏa nhị lão tử nạn trong hắc lâm, ba vị tiền bối Ngưng Nguyên kỳ kia đã ra tay tàn sát tất cả giáo đồ của Phong Hỏa môn đến cả chó gà không tha. Đặc biệt là vị Hỗn Nguyên Giáo Chủ kia. Còn không tiếc tiên lực san phẳng Quế Phong sơn thành bình địa.

Dương Thanh cũng cảm khái mà đáp rằng:

- Năm đó ta ở ngoài xa may mắn chạy thoát chứ nếu không giờ này ta cũng không còn ngồi đây nói chuyện với huynh.Trong lúc Hắn và Đồng Mã Kỳ đang ôn lại chuyện xưa thì từ sau lưng của Đồng Mã Kỳ hiện ra một làn sương mỏng manh gần như vô thanh vô tức nhập vào lòng đất. Cách đó hàng trăm dặm, một toán tu tiên giả mặc trang phục của Hắc Long công đang đứng bất động trên một đỉnh núi cao. Một tên có vẻ như cầm đâu cả bọn đưa tay bóp nát truyền tin phù rồi hạ lệnh:

- Các ngươi nghe đây, ngay lập tức xuất phát trước khi trời tối phải có mặt ở Thanh Hải.

Bọn còn lại dạ ran, rồi ném pháp khí phi hành ra lần lượt nhảy lên rồi biến mất trong nháy mắt, tên thủ lĩnh lấy ra một cái truyền tin phù khác lẩm nhẩm mấy câu rồi ném lên trời. Chiếc phù hóa thành một làn sương rồi biến mất. Hắn nhìn theo hư ảnh của chiếc phù rồi ném ra một cái bánh xe màu trắng đặt chân lên nó rồi biến mất. Trờ lại Thanh Hải. Hắn và Đồng Mã Kỳ đã uống đến say mèm, Đồng Mã Kỳ lè nhè nói:

- loại rượu ủ theo công thức của tiên nhân này quả là đậm, ta không uống nổi nữa rồi.

Dương Thanh cũng cười ha hả đáp lại:

- Đúng vậy. Bình thường chúng ta không thể nào say được. Loại rượu này thật nặng. Ta cần phải ngủ một lát. Đồng huynh hẹn sáng mai gặp lại

- Hẹn mai gặp lại.

Hắn lảo đảo đứng dậy quăng cho chủ quán một miếng vàng rồi cầm lấy một chiếc chìa khóa đi lên lầu. Khi hắn vừa đi khuất vẻ say rượu trên mặt Đồng Mã Kỳ hoàn toàn biến mất, hắn nhìn theo chỗ Dương Thanh vừa biến mất và khẽ nói:

- Dương huynh đệ, ngươi cũng đừng trách ta.

Chương 38: Sao ta toàn phải trốn chạy

Vừa vào đến phòng, vẻ say xưa trên mặt Dương Thanh cũng hoàn toàn biến mất. Hắn lau mồ hôi trên trán thầm hô một hơi nguy hiểm. Vừa rồi khi uống chén rượu đầu tiên, hắn cảm thấy có một luồng linh lực vô hình trong rượu khóa chặt đan điền của hắn, khiến hắn không thể nào vận dụng tiên khí được. Trong khi hắn đang lo sợ thì thật là ông trời có mắt, huyết chú đang kí sinh trong người hắn chợt phát động nuột sách loại linh khí vô hình kia. Thật đúng là họa trung đắc phúc. Kể từ lúc đó hắn đã cảnh giác với tên đồng mã kỳ này. Gã có mặt ở đây chỉ là tình cờ, nhưng tiếp cận hắn thì rõ ràng là có mục đích. Giờ đây hắn đang moi trong túi ra một bộ khí cụ bày trận mà khi trước hắn dùng để vây khốn địa ma thú. Tên đồng mã kỳ đó đã gửi truyền tin phù đi rồi, hắn phải mau lên mới được, hắn lập tức mở cửa sổ rồi tức tốc phi hành. Cầm sẵn bộ khí cụ bày trận và gọi ra một chiếc âm ma châm để đề phòng bất trắc. Hắn mới chạy được một đoạn thì bất chợt túi trữ vật của hắn rung lên bật bật và phát ra âm thanh lách cách đáng ngờ. Hắn chưa kịp làm gì thì một vật đã phá vỡ phong ấm của túi bay ra xoay xoay trên không trung. Hắn nhìn lại thì ra chính là chiếc hắc luân mà bữa trước hắn lấy được. Một luồng ánh sáng nháng lên tám bóng đen từ trên trời hạ xuống ngang hàng với hắn, một bóng đen vẫy nhẹ tay chiếc Hắc Luân bay về phía hắn cầm chiếc bánh xe trong tay hắn cung kính đưa cho một lão đạo mặc chiếc đạo bào có in hình một con rồng năm móng:

- Sư phụ. Bảo vật đã trở về.

Lão đạo gật đầu hài lòng và nói:

- Lần này ngươi làm khá lắm đôi Hắc Bạch Song Luân này cho ngươi.

Tê này vỗi vã cúi mình kích động nói:

- Tạ sư phụ ban thưởng.

Lão đạo gật gù rồi quay sang phía Dương Thanh cất giọng lạnh lẽo hỏi:

- Tên kia. Mau nói ra sư môn của ngươi, không biết chừng bản cốc chủ sẽ tha cho ngươi một con đường sống.

Biết rõ là nguy hiểm trùng trùng nhưng hắn vẫn không hề run sợ. Hắn bình tĩnh điều động âm ma châm rồi trả lời:

- Vãn bối chỉ là một kẻ tán tu qua đường. Không biết đã làm gì khiến tiền bối phải đuổi theo như vậy.

Thấy hắn bất kính với lão. Bọn đệ tử nhao nhao định lên tiếng, nhưng lão đạo gạt đi rồi nói:

- Ngươi cho Ngụy Hải Thanh ta là đứa trẻ lên ba. Vậy chiếc Hắc Luân kia, ngươi từ đâu mà có.
Hắn không trả lời lão, mà bất thần giơ hai ngón tay lên chỉ về phía trước. Cây Âm Ma châm lập tức rít gió nhắm vào đỉnh đầu của lão. Hôm nay không biết không dễ gì thoát được nên hắn đã liều mạng tấn công trước nhằm chiếm lấy tiên cơ. Thấy cây trâm lao đến. Ngụy Hải Thanh cười nhat, không thấy lão làm gì cả mà cây trâm đã mất đi hào quang quay trở về bên hắn. Một sợi tóc của lão hắn cũng chưa chạm đến. Lão cười cuồng ngạo rồi nói:

- Bổn cốc chủ đã sống hơn năm trăm năm. Chưa từng gặp một kẻ nào không biết sống chết như ngươi. Nếu ta giết ngươi e là tổn hại danh tiếng của ta.

Đoạn lão quay sang bảo tên đại đệ tử:

- Phong Huy mau bắt sống gã. Ta còn có điều muốn hỏi.

Tên Phong Huy đang định đi lên thì Dương Thanh đã quát lớn:

- Khoan đã.

Rồi hắn nói với Ngụy Hải Thanh:- Hôm nay ta khó mà thoát được các ngươi. Ta muốn đánh cuộc một phen với lão liệu lão có giám không. Hay chỉ biết ỷ đông hiếp yếu.

Hắn cố tình không gọi lão là tiền bối. Lại mạt sát lão khiến Ngụy Hải Thanh nộ khí xung thiên. Lão quát lên:

- Khá lắm, tên khốn kia. Ngươi muốn đánh cuộc thì đánh cuộc. Nếu ngươi thua chớ trách bổn cốc chủ xuống tay độc ác.

Hắn nghiêm chỉnh trả lời:

- Được lắm. Ta có một trận pháp. Nếu lão có thể thoát ra được. Không những ta sẽ nói ra sư môn của ta, mà còn kính dâng lão một viên yêu đan ngũ cấp. Đồng thời nhỏ máu nhận lão làm chủ nhân.

Vừa nói hắn vừa móc ra một viên nội đan của Địa mà thú tỏa ánh sáng xanh biếc và mùi thơm ngào ngạt. Khi vừa nhìn thấy viên nội đan. Mắt Ngụy Hải Thanh ánh lên một vẻ tham lam lão gật đầu:

- Nhóc con. Còn không mau bày trận.

Hắn cầm trên tay bộ khi cụ. Tiên lực vận chuyển khắp cơ thể rồi quát lớn một tiếng:

- Lão đạo xem đây.

Dứt lời Ngụy Hải Thanh thấy một màn ánh sáng bao bọc lấy thân mình cùng với đó là một màn sương đen u ám ngăn cản tầm nhìn của lão. Đầu lão nổ bùng một tiếng:

- Trúng kế rồi.

Chương 39: Lại phải chạy trốn

Ngụy Hải Thanh định phá vỡ pháp trận đuổi theo Dương Thanh nhưng không được. Cũng phải thôi, Tử Nguyệt đã nói pháp trận này tuy chỉ là pháp trận bình thường nhưng muốn dùng sức mà phá cũng mất mười ngày nửa tháng. Mỗi lần lão dùng tiên lực hay pháp bảo đánh vào vòng hào quang hộ trận thì đều bị hất trở lại. Nhận thấy cường công không có tác dụng trong khi hắn chạy ngày một xa. Lão quát lớn:

- Mau đuổi theo. Sống phải thấy người chết phải thấy xác.

Bọn đệ tử vâng lệnh tức tốc phi hành đuổi theo Dương Thanh, một hơi đã biến mất khỏi tầm mắt. Còn lại một mình Ngụy Hải Thanh lấy từ trong túi trữ vật ra một viên châu to cỡ ba ngón tay ngậm vào miệng. Khi viên châu vừa vào tới miệng thân hình của lão chợt méo mó, vặn vẹo. Từng mạch máu trên thân của lão nổi lên, da lão dần dần sần sùi và hình như còn mọc vẩy. Lão khụy xuống có vẻ vô cùng đâu đớn trên đầu lão mọc ra hai chiếc sừng. Lão há miệng một khối sương bạc bay ra che phủ toàn thân lão. Từ trong đám sương đó, từng tia chớ nháng lên nhấp nháy. Một vài giây sau. Đám sương bạc tan đi. Trong trận pháp hiện ra một con rồng màu đen Thân rồng uốn lượn thành 11 khúc. Biến hóa vô cùng mềm mại. Trên lưng có vây nhỏ liền mạch và đều đặn. Đầu có bờm dài, râu cằm, một cặp sừng như sừng huơu. Mắt lồi to, hàm mở rộng có răng nanh ngắt. Mũi nó như mũi thú. Chân trước của nó cầm một viên ngọc lớn. Con rồng mà Ngụy Hải Thanh hóa thành gầm lên một tiếng uy mãnh rồi há miệng thổi ra một luồng lửa vô cùng ghê gớm. Toàn bộ cỏ cây trong phạm vi của pháp trận đều háo thành tro bụi. Mặt đất nứt nẻ khô khốc. Nó giơ chân trước lên từ viên ngọc một áp lực tỏa ra chấn vỡ pháp trận trong nháy mắt. Thoát được khỏi trận Ngụy Hải Thanh liền biến trở về như cũ, nhả viên ngọc trong miệng ra cất vào túi trữ vật. Lão nhìn mấy mảnh khí cụ bày trận đã vỡ vun trước mắt rồi lẩm bẩm:

- Chỉ là một tên Luyện Khí mà có trận pháp khó chơi như vậy.

Lão lẩm nhẩm chú ngữ con kỳ lân bữa trước lại hiện ra lão cưỡi lên nó rồi lao về phía Dương Thanh vừa chạy thoát.

Hắn đã bau được ba ngày không ngừng nghỉ. Trên tay hắn luôn cầm một viên linh thạc để bổ sung pháp lưc, nhưng bị đuổi gắt quá chính bản thân hắn cho dù đã dùng đến linh thạc cao cấp cũng không thể hấp thu cho đủ với số lượng tiêu hao. Cũng may cho hắn là khi xưa ở Phong Hỏa môn hắn đã luyện được bế khí thuật cứ khi nào quá nguy cấp hắn lại bế khi chui xuống đất đợi bọn chúng đuổi qua rồi rẽ sang hướng khác mà chạy, đến ngày thứ tư. Ngụy Hải Thanh đã đuổi kịp hắn, khiến hắn không còn cơ hội mà thi triển ân thân nữa. Giờ đây hắn chỉ còn biết cắm đầu chạy trối chết. Hắn nhìn xuống dưới chân và than thầm nguy tai. Trong lúc chạy trốn không để ý phương vị hắn đã chạy thẳng ra biển rồi. Trên biển cả mênh mông này làm sao tìm được môtk chỗ mà trốn. Dường như đọc được ý nghĩ của hắn. Ngụy Hải Thanh ở phía sau ung dung cười nói:- Thằng nhãi kia. Ngay bây giờ nếu ngươi chịu đầu hàng. Bổn cốc chủ hứa sẽ cho ngươi chết toàn thây. Tránh khỏi hình thần câu diệt.

Hắn không đáp lời mà lại ra sức phi hành nhanh hơn. Hành động này của hắn đã thật sự chọc giận Ngụy Hải Thanh lão cười lên sằng sặc:

- Được lắm. Muốn chống đối bổn cốc chủ thì ngươi hãy chết đi. Lão vỗ nhẹ vào sừng con kì lân thú. Nhận được tín hiệu nơ há miệng gầm nhẹ một tiếng rồi lao vút đi với một tốc độ kinh người. Trog nháy mắt từ cách Dương Thanh trăm dặm nó đã tiến lại chỉ còn cách chừng vài dặm. Lão đạo phất nhẹ tay. Một luồng linh khí hùng hậu nhắm hậu tâm của hắn phóng đến. Linh khí lao đi mang theo tiếng rèn rẹt rợn người. Gặp nguy không loạn. Hắn vội vã vận dụng linh lực của mình gia tăng tốc độ đến cực hạn chật vật tránh khỏi thế công vừa rồi. Đầu óc hắn căng ra để tính kế thoát thân. Hắn vừa chạy vừa suy tính kế sách. Đang lúc chưa nghĩ được gì thì một luồng âm phong quái gở thổi vào mặt hắn. Hắn ngước lên nhìn về phía trước. Trước mặt hắn là một con yêu thú khổng lồ với 8 chiếc vòi mà mỗi chiếc đều phải mấy người ôm mới xuể. Đầu nó nhô lên khỏi mặt nước thì hắn đã kinh hãi rụng rợi. Một con yêu thú cấp 9 hàng thật giá thật đang ở ngay trước mắt hắn. Không ngừng vẫy vẫy mấy chiếc xúc tu đầy đe dọa. Linh cơ chợt động, hắn vối vã lấy thêm một viên linh thạch cao cấp nữa, nắm chặt nơi tay điên cuống hấp thu linh khí. Tay còn lại hắn vỗ vào túi trữ vật lấy ra hai chiếc âm ma châm. Vận dụng tiên thức đến cực hạn. Mặc cho dầu hắn đau như búa bổ và như muốn nứt ra. Nói thì lâu như vậy nhưng thực sự mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt. Khi hắn lấy âm ma châm ra thì cũng là lúc Ngụy Hải Thanh đuổi kịp hắn. Vừa đến nơi lão cũng đã thấy con bạch tuộc không lồ cửu cấp này. Lão muốn mùi lại nhưng đã muộn. Dương Thanh hét lớn một tiếng huy động Âm Ma Châm lao về phía con thú rồi rẽ sang hướng khác vội vã chạy trốn. Bị tân công bất ngờ con quái thú uốn cong mấy cái xúc tu đầy giận giữ vung vẩy về phái Ngụy Hải Thanh. Nhận thấy một luồng áp lực bài sơn đảo hải đang tới lão tức đến nỗi râu tóc dựng đứng thét lớn:

- Tên khốn kia. Đồ nhãi nhép. Đừng để rơi vào tay lão phu.

Thành công hướng sự chú ý của con yêu thú vào lão. Hắn vội vã bay đi không dám chậm trễ ai biết nó có phải đối thủ của lão hay không, mà lão chỉ mất một chút thời gian đã thành công phá vỡ pháp trận thì chứng tỏ pháp lực của lão không phải tầm thường. Nghĩ vậy hắn lại càng không dám dừng chân. Liên tiếp bay thêm hai ngày nữa.

Trong lúc đó Ngụy Hải Thanh đang chật vật với con yêu thú kia. Tuy linh trí nó không được cao lắm. Nhưng nó đạt đạt cửu cấp cũng không phải chuyện để đùa. Mỗi lần nó tấn công lão và thú cưỡi của lão đều phải chật vật né tránh. Lão vô cùng điên tiết. Nếu không phải lão đã biến thân thành hắc long tiêu tốn quá nhiều pháp lực thì tên khốn kia đừng hòng chạy thoát. Đường đường là cốc chủ lại là một tu sỹ Kết Đan kỳ hơn hắn không biết bao nhiêu mà kể vậy mà lại để hắn hai lần chạy thoát. Nếu chuyện này đồn ra ngoài không chỉ người trong tu tiên giới mà môn đồ cũng sẽ cười lão thối mũi. Tất cả chỉ vì lão khinh thường hắn phẩm cấp quá thấp nên mới ra nông nỗi này. Lão nghiến răng trèo trẹo.

- Nếu ta bắt được ngươi. Nhất định ta sẽ mang nguyên thần của ngưoi đi luyện hóa bảy bảy bốn mươi chín ngày trong tam muội chân hỏa.

Chương 40: Vận may đã hết

Nhân lúc lão còn đang bận lôi mười tám đời tổ tông của Dương Thanh ra vấn an một lượt thì con yêu thú thủy tộc này đã xốc tới. Đưa toàn bộ xúc tu lên, từng luồng lôi điện từ trên thân nó, nổ đùng đùng như như tiếng sấm phóng thẳng đến chỗ lão. Đi đến đấu mặt nước ở chỗ đó bốc hơi sôi lên sùng sục. Lão hoảng hột vội vã vỗ nhẹ vào đầu con kỳ lân. Nó lập tức nhún mình bay vọt lên không cố gắng lắm mới thoáy được công kích của con yêu thú.

Lão sợ hãi lau mồ hôi trên trán rồi lẩm bẩm.

- không ngờ nó lại là lôi hệ. May mà linh trí của nó không cao lắm, nếu không vừa rồi nó tấn công từ trên xuống. Mình tất bị trọng thương.

Thấy con mồi chạy mất. Con yêu thú tức giận đập xúc tu trên mặ nước tạo thành một cơn sóng thần vô cùng lớn. Nó nổi hẳn lên trên mặt biển từ miệng nó nhả ra một đám mây đen ý định bao phủ Ngụy Hải Thanh

- Không ổn, Độc vụ.

Lão vội vã móc trong ngực ra một lọ thuốc dốc một viên vào miệng rồi nuốt suống. Chớp mắt lão đã trở lại trạng thái đỉnh phong. Lão lấy ra viên châu trước đây ngậm vào miệng, phút chốc cơ thể lão lại biến hóa thành một con Hắc Long to ngang ngửa con yêu thú. Hắc long há miệng gầm to rồi phun một luồng chân hỏa vào đám độc vụ màu đen.

Cách đó hơn hai trăm dặm, DươngnThanh đang gia tốc phi hành không dám chậm trễ. Giờ đây hắn chỉ còn một tâm niệm đó là chạy thoát khỏi tiên thức cường đại của lão già kết đan kia. Bất kể đông tay nam bắc. Trên đường tháo chạy mấy lần hắn đã gặp vài con yêu thú truy cản nhưng nhờ vào vận may hắn đều thoát được cả vừa chạy hắn vừa lẩm bẩm:- Giá mà có Tử Nguyệt ở đây thì tốt.

Hắn dò tìm trong tiên thức, nhưng cũng chẳng hề thấy bóng dáng của nàng từ sau khi đỡ hộ hắn một kích thành công lấy được yêu đan. Nàng đã bế quan đâu đó trong người hắn để phục hồi pháp lực. Giờ đây hắn chỉ có thể trông cậy vào chính mình mà thôi. Một ngày sau khi hắn vừa đáp xuống một hòn đảo nhỏ nghỉ ngơi phục hồi tiên thể thì chợt linh quang nháy động. Tiên thức của hắn dò xét rồi phát hiện ra Ngụy Hải Thanh đã lại đuổi đến nơi:

- Khốn thật. Con yêu thú kia cũng khôg ngăn được lão.

Hắn vội vã lấy ra một viên linh thạch cao cấp nữa, nắm chặt trong tay rồi lao vụt đi, nháy mắt chỉ còn là một điển sáng nhỏ rồi biến mất. Cách phía sau hắn vài trăm dặm. Ngụy Hải Thanh đang cưỡi trên con Kỳ Lân thú đuổi gấp không rời. Tiên thức của lão đã phát hiênn ra hắn đang ở ngay phía trước. Lão nghiến răng trèo trẹo dùng tiên lực thét lên,:- Ngươi tốt nhất là đừng để rơi vào tay bổn cốc chủ, ta nhất định sẽ khiến ngươi hình thần câu diệt, mãi mãi không được siêu sinh.

Đã đuổi năm sáu ngày rồi mà vẫn chưa bắt nổi một gã luyênh khí kỳ. Lại còn phải hai lần biết thân mới thoát khỏi độc kế của hắn, khiến cho Ngụy Hải Thanh vô cùng tức giận. Kể từ khi lão kế thừa Hắc Long Cốc từ tay sư phụ lão đến nay, chưa có một ai dám thách thức oai quyền, giết người đoạt bảo trong địa bàn của lão. Nay nếu không giết được Dương Thanh không những lão mà cả Trương Thế Dương sư phụ của lão cũng sẽ bị tu tiên giới nơi đây chê cười. Ngàu sau lão đâu còn quyền uy của Hắc Long cốc chủ. Làm sao để bọn để tử tin phục. Nghĩ vậy lão móc trong người ra một viên Linh Thạch cao cấp rồi đút vào miệng con kỳ lân. Nhận được tiên lực dồi dào như vậy, con kỳ lân gầm lên một tiếng rồi gia tăng tốc độ.

Ở Phía trước Dương Thanh cũng đã cảm nhận được đang lâm vào nguy hiểm. Ngụy Hải Thanh đã đến ngày một gần. Mấy lần trước chỉ là do may mắn thuần túy mới kéo dãn được khoảng cách với lão, còn bây giờ e là không còn đường lui nào. Hắn nghiến chặt hàm răng, chưa găp lại Thanh Hương ta không thể chết được, tiên thức của hắn trải ra quanh vùng này lập tức dò tìm. Một khắc sau hắn tìm được một tòa tiểu đảo cách đây không xa lắm, hắn vội vã lấy Âm Ma Châm ra rồi tăng tốc phóng về phía tòa tiểu đảo vô danh. Đinh quyết một trận sống còn mà lành ít dữ nhiều với kẻ thù đang đuổi tới.

Ở phía sau hắn Ngụy Hải Thanh đã đuổi tới nơi. Thấy hắn chạy về hướng hòn đảo nhỏ kia lão bất giác cười lên sằng sặc. Lão gầm lên:

- Mau bỏ mạng lại đây

Giọng của lão dùng tiên lực phát ra khiến cho hai tai của hắn bị chấn động đầu óc hắn mất kiểm soát,? Hắn lảo đảo suýt nữa rơi xuống mặt biển. Kèm theo tiếng quát một luồng ánh sáng ngũ sắc lóe lên đánh thẳng vào lưng hắn. Hắn ụa lên một tiếng khô khan hộc ra một ngụm máu tươi đỏ ối cả người như một con diều đứt dây rơi thẳng xuống tiểu đảo bên dưới. Thoáng cái đã mất dạng trong làn hơi nước mờ ảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau