DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: May mắn không ngờ tới

Đọc xong quyển di thư. Hắn lại nghĩ đến chuyện của mình, hắn may mắn hơn vị thái tử này nhiều, ít nhất thì cả hai đều còn sống. Chỉ là không biết khi nào gặp lại mà thôi. Tử Nguyệt bất ngờ lên tiếng:

- Không thể ngờ rằng, Đường Đường là thái tử của ma giới lại chết ở nơi này. Mà chỉ vì một người con gái.

Ngừng lại một lát như để suy tư, giọng của Tử Nguyệt lại vang lên:

- Tính ái là gì mà có sức mạnh như vậy:

Hắn thở dài bảo nàng:

- Ngươi mới tu luyện thành người sao hiểu được. Có lẽ vài trăm năm nữa ngươi swx ngộ ra chăng.

Tử Nguyệt ngắt lời hắn.:

- Ta không hiểu và cũng không muốn hiểu. Giờ đây ngươi định làm thế nào.

Dương Thanh gấp quyển sách lại đi vào bên trong động phủ. Ngay ở phòng khách là một chiếc hộp lớn màu đen làm hoàn toàn bằng đá. Trên nắp hộp là một lá thư khắc bằng ngọc.:

- Cái tên thái tử này giàu quá. Cái gì cũng dùng ngọc hết.

Hắn không trả lời Tử Nguyệt mà cầm bức thư lên đọc.

" Ngươi đã vào được đến nơi đây. Xin hãy dùng số tài liệu này để khôi phục trận pháp. Sau khi viên Âm Hàn ngọc trên đỉnh Vọng Nguyệt Lâu phát sáng là đại trận đã thành. Khi pháp trận một lần nữa phát động phong ấn trong hậu động sẽ tự mở. Lúc đó toàn bộ đồ đạc trong đó sẽ là của ngươi.

Triệu phong tuyệt bút"

- Chà. Vị thái tử này quả thật là cẩn thận hơn người. Chết rồi mà vẫn còn thò tay thao túng được. Hắn gật đầu xem như là đồng ý với ý kiến của Tử Nguyệt. Rồi hắn ốm lấy chiến hộp đá và nói to.:

- Triệu Phong tiền bối. Vãn bối khâm phục tấm si tình của ngài. Hôm nay ở đây vãn bối xin thề. Còn sống trên nhân giới ngày nào, nhất định sẽ bảo vệ nơi này an toàn ngày đó.

Lại mất ba ngày tỉ mẩn nhìn đồ hình pháp trận, cùng với sự trợ giúp của Tử Nguyệt. Hắn đã thành công vá lại pháp trận. Ngay khi mảnh tài liệu cuối cùng đặt vào vị trí. Trên đỉnh của Vọng Nguyệt lâu phát ra một thứ ánh sáng màu trắng ngà dịu nhẹ. Giờ thì hắn đã hiểu tại sao nơi đó gọi là Vọng Nguyệt lâu. Nhìn từ nơi này Âm Hàn ngọc không khác gì một mặt trăng trên trời. Hắn lại càng khâm phúc tấm chân tình của vị Thái tử ma giới này. Hắn thu lại chiếc hộp bỏ vào túi trữ vật rồi phi thân trở về động phủ. Hắn hồi hộp tiến vào hậu động để xem thành quả của mình. Sau phòng luyện đan có một ngách nhỏ dẫn sâu vào lòng đất mà lúc nãy chưa hề có. Hắn cứ theo đó mà đi xuống. Hai bên thành đều được gắn dạ minh châu sáng lấp lánh thay cho đèn đuốc. Xuống đến tận cùng là một căn phòng rộng lớn có một chiếc bàn nhỏ. Ngồi phía sau chiếc bàn là một bộ xương khô. Nhìn vào quần áo trên ngươi, hắn nghĩ đây ắt hẳn là vị thái tử nọ. Trên chiếc bàn có để vài thứ. Hắn vội tiến lại nhìn. Một bộ áo giáp màu bạc. Một thanh kiếm và một chiếc hộ thuẫn làm bằng một vật liệu gì đó, hắn chưa từng được biết. Kế tiếp là một cái túi trữ vật. Hắn kiểm tra qua bên trong có hơn mười vạn linh thạch các loại. Hắn há hốc mồm,

- Cái này, cái này.

Tử Nguyệt cười ha hả nói:

- Cái này. Người từ này sẽ trở thành ngưòi giàu có trong tu tiên giới rồi. Hahaha.

Cố nén vui mừng, hắn bỏ túi trữ vật xuống. Nhìn đến thứ cuối cùng. Là một chiếc hộp, bên trong có đựng bộ phi châm có 12 chiếc. Bên ngoài chiếc hộp có khắc bốn chữ:

- Âm Phủ Ma Châm.Sau khi đi một lượt kiểm tra cả căn phòng xác nhận không còn gì nữa. Hắn mới vui mừng quay trở lại cái bàn. Việc đầu tiên hăn thu lấy cái túi linh thạch, cất vào trong người. Sau đó, cầm lấy bộ giáp mặc thử. Áo vừa vào người hắn liền cảm thấy một sức nặng ngàn cân đè hắn khụy xuống sàn. Pháp lực trong người dần dần tiêu tán hết. Hắn vội lên tiếng:

- Tử Nguyệt mau, mau giúp ta.

- Ta không thể sử dụng pháp lực được. Bộ giáp này có gì đó cổ quái.

Áp lực, càng lúc càng nặng. Hai đầu gối của hắn đã lún xuống đất. Nguyên thần của hắn, bị bộ giáp trói chặt. Không di chuyển được. Đúng lúc đó một tiếng "Xùy" vang lên. Từ bộ giáp một làn khói đen bay ra, huyễn hõa thành một cái đầu người nhưng lại có hai chiếc sừng trông vô cùng ghê rợn. Cái đầu đó. Nhìn thoáng qua Dương Thanh rồi cất giọng ồm ồm bảo:

- Nhiều vạn năm qua. Ta vì tránh sự truy đuổi của Tiên giới mà lẩn trốn ở nơi này. Nàng vì ta mà bỏ mạng. Ta cũng sẽ vì nàng mà báo thù rửa hận. Ta đã ở đây. Ngày đêm bầu bạn với nàng. Mong có một ngày pháp lực khôi phục. Nhưng không như ý ta. Pháp lực của ta đã dùng cho việc bảo hộ pháp trận này. Nó làm cho nguyên thần ta bất ổn. Cuối cùng ta đành chấp nhận sự thật là mình sẽ chết.

Khuôn mặt chợt cười lên sằng sặc, giọng cười cuồng ngạo có một chút gì đó thê lương. Nó nói tiếp:

- Ta đã lo răng. Khi ta chết nơi này sẽ không còn an toàn. Sẽ có kẻ phá hỏng giấc ngủ của nàng. Cho nên ta đã nghĩ ra kế này. Ta nguyền rằng, kẻ nào lọt vào đây ta sẽ cho hắn toàn bộ của cải. Nhưng cũng sẽ bắt hắn trở thành hộ vệ của nơi này.

Khuôn mặt lại cười, lần này giọng cười đã trở nên ghê rợn.

- Ta đã phong ấn trong chiếc áo giáp này một loại Huyết chú của ma tộc. Ta sẽ dùng chút ma lực cuối cùng của phân thần này, kích hoạt nó. Sau này cứ 100 năm một lần ngươi phải trở lại nơi này ba năm để hấp thu ma khí từ tòa Vọng Nguyệt Lâu kia. Nếu không nguyên thần của ngươi sẽ bị Huyết chú tàn phá. Ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Ngươi hãy nhớ lấy. Chỉ cần ngươi bảo hộ cho nàng. Ở nơi này. Ngươi sẽ luôn bình an vô sự.

Dứt lời khuôn mặt đen đó chợt vặn vẹo gào rú. Từ cái miệng của nó phát ra một loại chú ngữ nào đó, bộ giáp cũng ngày một sáng lên, rồi phát ra ánh sáng đỏ như máu. Khuôn mặt ánh lên một vẻ âm độc, rồi lại buồn bã có lúc lại bi thương, sầu khổ. Nó cố gắng lẩm nhẩm một câu cuối cùng rồi tan biến:

- Hồng Liên, cuối cùng ta cũng được gặp lại nàng.

Khi khuôn mặt vừa biến mất. Bộ giáp phát ra quang mang chói mắt, một luồng khí màu đỏ từ bộ giáp chui thẳng vào người Dương Thanh, hắn hét lên một tiếng rồi ngã vật ra đất. Mê man bất tỉnh.

Chương 32: Âm phủ ma châm

Đến khi hắn hoàn toàn tỉnh lại trong căn phòng dưới lòng đất. Thì bóng mà của vị thái tử kia đã hoàn toàn biến mất. Nơi này chỉ còn lại một mình hắn mà thôi, hắn khó nhọc đứng dậy, cởi phăng bộ giáp vứt qua một bên. Vận dụng tiên thức khẽ hỏi:

- Tử Nguyệt, ngươi không sao chứ

- Không sao. Ta chỉ bị chấn động một chút. Không ngờ chỉ là một tia phân thần mà lại mạnh mẽ như vậy.

Hắn không trả lời mà lại lâm vào suy nghĩ. Tại sao hắn toàn gặp vận rủi vậy, hết nạn nọ đến nạn kia. Vừa tránh được cạm bẫy này, thì lại rơi vào nguy hiểm khác. Lần này thì đúng là nguy hiểm thật rồi. Khi không trở thành chó giữ nhà cho một tên yêu ma đã chết từ hàng vạn năm trước. Hắn điên cuồng, hóa ra một cái hỏa cầu thuật định ném vào cái xác khô, nhưng rồi hắn chợt dừng lại. Tên thái tử này tuy ác độc, nhưng ít ra gã cũng là một kẻ si tình. Có lẽ ta cũng không bằng được. Nghĩ vậy hắn liền dừng tay lại. Hỏi Tử Nguyệt:

- Ngươi xem, cái huyết chú gì đó này có giải được không.

Tử Nguyệt nói với hắn:

- Cái này. Bản thân ta cũng không biết chắc, thái tử của ma tộc đã gieo thì không phải tầm thường.

Hắn chán nản hỏi lại:

- Vậy không còn cách nào sao

Tử Nguyệt an ủi hắn:

- Ngươi yên tâm. Chỉ cần còn sống nhất định sẽ tìm ra cách.

Im lặng... rồi nàng lại nói:

- Khi thấy con Khổng Tước ở ngoài kia là ta đã thấy đáng ngờ rồi. Thì ra là nó bảo vệ vòng ngoài của Pháp Trận. Không tước là hậu duệ xa của Ma tộc Phượng Hoàng. Còn tên Triệu Phong này chắc hẳn là con trai của Ma Quân Khổng Đề.

- Giờ ngươi nói chuyện này thì có giải quyết được gì không... Dương Thanh hỏi lại

Không có tiếng trả lời. Hắn cũng không thèm quan tâm mà. Đi đến cái bàn thu nhặt pháp bảo bỏ vào túi, còn cái xác sau một hồi suy nghĩ, hắn phất nhẹ tay một cái từ hư không hiện ra một luồng linh khí màu bạc, phút chốc nó huyễn hóa thành một thanh kiếm, đục vào tường của căb phòng này. Lấy ra một khối đá lớn, hắn tiếp tục dùng tâm niệm điều khiển thanh kiếm đẽo gọt phiến đá. Một lát sau, một chiếc áo quan bằng đá thô sơ hình thành, hắn mang xác Triệu Phong đặt vào đó rồi mang theo chiếc áo quan lên trên Vọng Nguyệt Lâu đặt vào bên cạnh chiếc quan tài bằng ngọc. Đoạn hắn lẩm nhẩm như nói với chính mình.- Cho dù ông hại ta. Nhưng ta không thể phủ nhận, cũng chính ông đã giúp ta không nhỏ. Hãy ở lại nơi đây đi, hỡi kẻ si tình.

Làm xong tất cả mọi việc, hắn theo chỉ dẫn trong quyển sách Ngọc, bay đông lướt tây theo một số quy tắc rồi ra khỏi trận. Chớp mắt một cái, núi non đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn cảnh đám rừng cháy hoang tàn lần trước hiện ra, hắn đưa mặt nhìn về phía trước, xác của con yêu thú Xích Diệm Hoản Lân vẫn còn nằm đó. Có vẻ như con khổng tước vẫn còn chưa quay lại. Giọng của Tử Nguyệt vang lên:

- Lấy cặp sừng của nó và lột da nó đi. Ngày sau tất có chỗ dùng.

Hắn gật đầu tiến đến bên cái xác rồi ngồi xuống. Một lát sau hắn đã nhét tấm da và cặp sừng vào người rồi phi hành trở về nơi nhốt địa ma thú. Chuyến đi này của hắn đã kéo dài quá lâu, hắn lo lắng hai con Địa Ma thú sẽ phá pháp trận mà chạy mất, nhưng hắn vẫn gặp may. Khi hắn về đến nơi, hai con yêu thú vẫn còn đang điên cuồng bắn phá vào pháp trận. Hắn tự nhủ giờ có pháp bảo rồi xem hai con súc sinh các ngươi sẽ chống đỡ kiểu gì.

Hắn mở túi trữ vật ra thanh kiếm và bộ giáp mới lấy được là Đỉnh cấp pháp khí. Tiên thức của hắn chưa đủ mạnh mẽ để điều khiển không cẩn thận còn bị phản phệ. Chỉ còn bộ Âm Phủ Ma Châm là cao giai pháp khí. Một tên luyện khí kì như hắn dưới sự trợ giúp của Tử Nguyệt miễn cưỡng có lẽ sẽ chỉ huy được một cái trong 12 chiếc châm. Hắn nghiến răng, dù có một phần nhỏ thành công ta cũng phải thử thời gian không còn nhiều nữa, hắn ăn vào hai viên Tục Mệnh Đơn cuối cùng mang theo từ Phong Hỏa Môn để lấy lại sức khỏe, sau khi sức lực đã đạt đến đỉnh phong, hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, một cây châm xanh biếc bay ra. Đuôi của cây châm có khắc một chiếc đầu phượng hoàng vô cùng sống động, dưới sự chỉ huy của Dương Thanh nó xoay vòng trên không rồi lao tới chỗ hai con yêu thú. Hai con địa ma thú này cũng là yêu ma đã sống hàng ngàn năm, ngay lập tức nhận ra sự nguy hiểm của Âm Phủ Ma Châm, chúng lập tức kêu lên và xòe cặp cánh ra khiến xung quanh phát ra âm thanh lách cách. Ngay lập tức, Dương Thanh lại thấy mình đứng trước nghĩa địa ở một thôn xóm hoang vu, trước mặt hắn là mộ của cha hắn, hắn không khỏi ngạc nhiên:

- Sao ta lại quay lại đây. Nơi này còn có gì lưu luyến

Cảnh lại thay đổi hắn đang đứng trên đỉnh của ngọn cô sơn trước mặt hắn là một cô gái áo vàng vô cùng xinh đẹp, vừa trông thấy mặt cô gái, hắn vội vã hét lên rồi chạy lại:

- Thanh Hương, ta rất nhớ nàngĐang chạy đến thì đầu hắn chợt nhói đau khủng khiếp, hai bên thái dương như muốn nổ tung, cùng lúc đó một giọng nói lùng bùng trong màng tai hắn:

- Đồ ngu. Đó là ảo cảnh. Tên vô dụng nhà ngươi con không mau tỉnh lại.

Theo lời nói là một áp lực cực lớn xâm nhập vào tiên thức của hắn, hắn lắc lắc đầu rồi lẩm bẩm:

- Phải, Thanh Hương đã đi rồi làm sao còn ở đây được. Nàng đã đi rồi ta còn sống làm gì.

Hắn lập tức đưa tay lên vẫy nhẹ. Cây phi châm lập tức bay tới trước mặt hắn. Tử Nguyệt vội kêu lên:

- Ngươi đinh làm gì. Mau tỉnh lại cho ta

Áo lực trong tiên thức của hắn lại gia tăng thêm một lần nữa. Đầu hắn như có hàng ngàn hàng vạn cây kim đâm vào. Hắn khụy xuống đất, hai tay ôm lấy đầu. Những ý nghĩ. Những nỗi sợ không biết từ đâu ra bủa vây lấy hắn. Giọng của Tử Nguyệt mơ hồ vang lên:

- Mau tĩnh tâm, tìm vị trí của chúng.

Hắn rất muốn làm như thế. Nhưng tâm của hắn giờ đây cứ như con ngựa bất kham, chạy lồng lên không gì kiểm soát được, hắn chợt nhớ lại tất cả, nhớ mình bị rơi xuống hang ở Tống Sơn, phải ăn từng cây nấm mọc trên đống thịt người chết, rồi những ký ức khi hắn sống cùng Thanh Hương tất cả đều hiện ra xoay mòng mòng trong đầu hắn. Tâm hắn đã loạn. Một chiếc ô ngũ sắc hiện ra che chắn cho thân hắn, từ chiếc ô tỏa ra linh khí nồng đượm. Bích Mộc Châu, Bích Thủy Châu, Bích Kim Châu, Bích Hỏa Châu, Bích Thổ Châu, Hãm Tiên Châu, Tru Tiên Châu, Diệt Tiên Châu, Lục Tiên Châu, Tuyệt Tiên Châu các loại châu ngọc trên tán ô lập tức phát ra hào quang nhấp nháy chiếu soi thân hắn. Khiến hắn có cảm giác mình được tiếp thêm sức mạnh. Đầu óc hắn đột nhiên thanh minh trở lại, Tử Nguyệt nói với hắn:

- Mau ra tay. Ta sắp cạn nguyên khí rồi

Hắn nhắm hai mặt lại dựa vào sự bảo hộ củ Tử Nguyệt với Nguyên hình là Hỗn Nguyên Tán bắt đầu dò tim hai con yêu thú trong ảo trận, ánh hào quang chiếu đến đâu ảo trận tan đi đến đó, hắn chợt thấy tiên thức đã chạm phải hai con yêu thú, hắn nghiến răng hét lớn:

- Âm Ma Sát.

Mũi châm lập tức phát ra quang mang chói mắt lao đến hai con yêu. Biết đại thế đã mất, hai còn yêu thú tức giận dương cánh lên định đón đánh âm phủ ma châm đang lao tới.

Chương 33: Sát yêu

Mắt thấy hai con yêu thú định chống đối đến cùng, hắn dồn tất cả tiên lực còn lại trong cơ thể điểu khiển mũi phi châm xoay một vòng trên không rồi nhắm vào đầu một con địa ma thú, lao thẳng xuống. Một tiếng " Soạt " vang lên mũi châm phát ra anh sáng màu xanh biếc đã xuyên thủng đầu con yêu thú. Nó kêu lên một tiếng thảm khốc rồi nằm im không nhúc nhíc. Một khắc sau cái bụng nó cũng thôi không còn phát sáng nữa. Vì vận dụng pháp lực quá sức của mình, giờ đây đầu hắn đau như búa bổ. Sắp không thể duy trì được nữa, hắn cố gắng đứng thẳng người lên, dưới tấm màn bảo vệ của hỗn nguyên tán, miệng lầm rầm đọc chú ngữ. Mũi ma châm một lần nữa lại phát ra quang mang xanh biếc nhắm con yêu thú con lại.

Thấy động bọn của mình đã chết. Lúc này con yêu thú còn lại sợ hãi, quay đầu định tìm đường chạy trốn. Nhưng nó quên mất là mình đang ở trong pháp trận, lâm vào đường cùng, nó kêu lên một tiếng, há miệng ra từ miệng của nó một tinh cầu màu bạc bay ra huyễn hõa thành một lớp bảo vệ bao quanh thân nó. Ngạnh kháng Âm phủ ma châm. Mắt, mũi, miệng của Dương Thanh đã bắt đầu rỉ máu, tai hắn ù đi, cả người sắp không còn nghe hắn điều khiển nữa. Dưới sự thúc dục của hắn mũi châm vẫn không thể xuyên qua lớp yêu khí kia được, hắn thầm nghĩ nếu cứ kéo dài thế này, tất hắn phải chết không ngờ. Hắn vội vã cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau làm cho hắn tỉnh táo trở lại. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật miễn cưỡng gọi ra chiếc ma châm thứ hai. Châm vừa ra khỏi túi, miệng và mắt hắn đã trào máu tươi ướt đẫm vạt áo trước ngực, tiên thức của hắn đã đi quá giới hạn. Không chậm trễ một phút nào, hắn phất tay một cái. Mũi ma châm thứ hai lao vụt đến nhập vào mũi châm đầu tiên. Một âm thanh như tiếng xe lụa vang lên. Lớp bảo vệ con yêu thú đã bị xé rách, nó chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi bị mũi châm xiên qua người, đóng đinh nó xuống mặt đất.

Cùng lúc này Hỗn Nguyên Tán mất đi ánh hào quang nhập trở lại trong người hắn. Giọng nói của Tử Nguyệt vang lên từ xa xăm:

- Lần này ta bị thương rất nặng, phải tiềm tu rồi.

Hắn mơ hồ tiến vào pháp trận, nhìn hai con yêu thú đã bị tiêu diệt trước mặt rồi khẽ lẩm nhẩm:

- Thanh Hương ta lại đến gần nàng một chút rồi.

Chưa dứt lời hắn đã ngã ra đất mê man bất tỉnh.

Ba canh giờ sau, hắn từ trong mê man tỉnh dậy, hắn cố gắng lảo đảo đứng lên, pháp lực của hắn vẫn chưa hồi phục. Hắn lấy từ trong túi ra một viên linh thạch cấp trung nắm chặt trong tay nhẹ nhàng hấp thu linh khí, còn về tiên thức bị chấn động kia hắn không có cách nào khắc phục ngay được, từ nay về sau phải bồi dưỡng từ từ. Vừa rồi khi chiến đâu với hai con yêu thú hắn đã vượt quá giới hạn khi cùng một lúc điều khiển hai cây phi châm, nên tiên thức của hắn không thể nào chịu nổi. Khiến thất khiếu đổ máu. Nguy hiểm như vậy nhưng hắn cho rằng, nguy hiểm mà mình trải qua vừa rồi cũng được đền đáp. Bằng chứng là hai con yêu thú vẫn đang ở trước mặt hắn đây. Hắn lẩm nhẩm mấy câu hai cây phi châm dưới đất sáng lên rồi bay về tay hắn, hắn vuốt ve chúng rồi bảo:
- Cảm ơn, nếu không có các ngươi thì ta không thể nào là chuyện này được.

Nói xong hắn cất chiếc châm vào túi, rồi theo thói quen, hắn gọi:

- Tử Nguyệt, có sao không??

Không ai trả lời

- Tử NguyệtVẫn im lặng

Hắn ngỡ ngàng rồi chợt nhớ lại tình cảnh trước lúc ngất đi. Tử Nguyệt đã nói là nàng ấy bị trọng thương cần phải tĩnh dưỡng, hắn bắt đầu trở nên lo lắng, nàng ấy không sao chứ, tất cả chỉ tại ta vô dụng, lần nào cũng để Tử Nguyệt phải xả thân cứu nguy. Giờ đây còn bị thương không biết sống chết thế nào. Sau khi hắn thử gọi mấy lần nữa không thấy nàng trả lời, có lẽ nàng đã bế quan trong tiên thức của hắn. Hắn nói lớn như thể nói với chính mình:

- Tử Nguyệt, cô cứ yên tâm mà tu luyện, ta sẽ cố gắng bảo vệ cho cô.

Một ngày sau, hắn ngồi trong động phủ ở chân núi của mình ngắm nhìn hai viên yêu đan màu trắng bạc trong tay. Đây là lần đầu tiên từ khi bước chân vào tu tiên đạo, hắn nhì thấy nội đan của yêu thú. Hai viên nội đan trong tay hắn, to cỡ ngon tay cái và không ngớt tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhẹ. Dùng một viên nội đan này sẽ tăng khả năng Trúc Cơ của hắn lên một thành vậy nếu dùng hai viên thì sao, hắn nhớ lại Những gì viết trong Sinh Tử Quyết và chợt nhận ra là chỉ ăn một khỏa là đã đủ rồi, dù hắn tham lam ăn cả hai viên thì cũng chỉ có tác dụng như một viên mà thôi. Hắn cất hai viên yêu đan vào trong túi trữ vật rồi ngồi đó suy tính bước tiếp theo. Có yêi đan rồi giờ đây hắn sẽ phải đi âm hồn đảo. Nhưng không có Tử Nguyệt bên cạnh hắn không được tự tin cho lắm. Hắn chưa biết gì về đảo này. Nếu cứ khinh xuất đi vào thì chỉ có con đường chết. Hắn cần thông tin. Có lẽ hắn phải vào một thành thị nào đó tìm hiểu thêm về âm hồn đảo. Nhưng mấy thành thị quanh đây, trước kia bán yêu thú hắn đã đi hết rồi, người tu tiên rất ít. Ở Vân Nam đại lục này nơi tu tiên gia nhiều nhất chỉ có ở Bắc Quốc mà thôi có lẽ hắn phải lên đường đi đến đó một chuyến. Thọ mệnh của hắn không còn nhiều. Hắn phải nhanh nữa lên mới được.

Ba ngày sau. Khi đã phục hồi hoàn toàn pháp lực. Hắn đánh sập cái động phủ này rồi hướng về phía bắc ngự khí phi hành, điểm đến chính là bắc quốc được xưng tụng là thiên đường tu tiên của Vân Nam đại lục. Trung tâm của đại lục, nơi có Thánh Thành. Tòa thành lớn nhất, chắc hắn những gì hắn cần sẽ có ở đây. Hơn nữa hắn nhắm đến quốc gia này còn vì từ nơi đây có thể đến được âm hồn đảo một cách nhanh nhất. Giảm bớt mối lo gặp quái thú trên biển. Trên nên trời hắn gia tăng hết tốc lực vun vút lao đi. Sau khi phi hành được ba ngày thì hắn gặp một trấn nhỏ, hắn đi vào trong trấn quyết định nghỉ ngơi giây lát. Hắn thuê một phòng trọ nhỏ ở một góc khuất nẻo của trấn này. Đã ba ngày không ngủ hắn mệt mỏi leo lên giường nghỉ ngơi. Chẳng mấy chốc hắn đã chìm sâu vào giấc ngủ, đêm đến chợt hắn giật mình thức giấc. Tiên thức linh mẫn của hắn khi săn yêu thú trong rừng đã cảnh báo cho hắn có một luồng linh khí đang đến gần, khẳng định là một tu tiên giả. Hắn vội vã ém nhẹm khí tức nhảy qua cửa sổ nấp xuống phía dưới một đống củi phía nhà sau. Trong anh sáng mờ ảo hắn nhìn thấy một tên luyện khí kì đồng cấp 10 như hắn đang từ từ đáp xuống khoảnh sân trước mặt. Hắn nghiêng ngó hồi lâu rồi mở một cánh cửa nhỏ tiến vào đó, một lát sau hắn lại cùng với một người đàn bà ra ngoài, hắn bế người phụ nữ đó lên phi hành biến mất. Hắn thở phào một hơi rồi quay trở lại phòng:

- Thì ra là một đôi gian phu dâm phụ.

Hắn lại trèo lên giường tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Chương 34: Án mạng

Ngày hôm sau khi hắn còn chưa thức dậy đã nghe thấy tiếng kêu khóc vang trời ở trước cửa quán trọ. Khi hắn đi xuống thì thấy một cậu thanh niên đang ôm một câi xác khóc lóc:

- Cha à, cha chết oan uổng quá, con trai bất hiếu không thể làm gì được.

Cậu ta không ngừng gào lên là mình bất hiếu không bảo vệ nổi cha mẹ, mẹ thì bị bắt đi, cha thì chết quá oan ức. Tên Hà Minh Đạo là đồ chó má. Xung quanh mọi người đều chỉ trỏ, tội nghiệp cho câu trại trẻ, hắn tiến lại gần nhìn cái xác rồi hắn chợt nhận ra đây là lão chủ nhà trọ, rõ ràng hôm qua còn cười nói với hắn sao hôm nay đã chết rồi. Hắn hỏi mọi người xung quanh:

- Có chuyện gì xảy ra với ông chủ vậy??.

Một lão trung niên nhìn hắn rồi trả lời:

- Hẳn là công tử từ xa tới đây lần đầu nên chưa nghe nói. Chuyện này chắc chắn là do tến khôn Hà Minh Đạo của Huyện Ma La gây ra.

Hắn quay sang chỗ lão già tiếp tục hỏi:- Xin lão bá nói rõ

Ở đây cũng có mấy người là lần đầu đến, đều đang dỏng tai lên lâng nghe, thấy vậy lão già kia liền nói:

" nhắc đến chuyện này thì phải nói từ đầu, huyện Ma La chính là nơi ở của Minh Uy Vương một vị vương gia hiển hách, quyền thế nghiêng trời, ngay cả đức hoàng đế gặp vương gian cũng phải một hai phần vị nể. Cũng trong huyện thành có một nhà hoàng thân quốc thích khác, đó là nhà của Cửu Dương Quận Chúa. nàng vô cùng trẻ trung xinh đẹp, mơn mởn như một đóa sen vàng; nhan sắc nghiêng thành nghiêng nước ấy tưởng trên trời không ai bì kịp. Nàng đẹp đến nỗi tám chữ siêu phàm thoát tục, thanh tú mĩ lệ cũng không đủ để miêu tả vẻ đẹp của nàng. Chẳng may năm hai mươi tuổi chồng nàng trong chiến trận bị loạn tiễn giết chết, nàng theo lễ thủ tiết thề trọn đời không đi bước nữa. Nhưng Minh Uy Vương từ lâu đã muốn có được người đẹp trong tay, ngặt nỗi lão là vương gia thì nàng cũng là quận chúa nên lão chẳng thể làm gì nàng được, hơn nữa nàng lại vô cùng đứng đắn.
Một hôm tên Hoàng Minh Đạo này từ phương xa đến xin vào gặp Minh Uy Vương tự xưng là tiên nhân của Đông Hải đã tu luyện đắc đạo, hắn nói hắn có thể nghĩ ra cách giúp vương gia toại nguyện chỉ xin vương gia cho hắn ở vùng này khai giáo truyền đạo. Điều này Minh Uy Vương cầu còn chẳng được vội vã đồng ý ngay.

Không ai biết hắn đã làm thế nào mà chỉ ba ngày sau Quận chúa đã đồng ý gả cho Minh Uy Vương làm vợ bé. Có người nói hắn dùng tà thuật, có người nói hắn là yêu ma biết mê hoặc lòng người khôg ai chắc cả. Nhưng từ sau khi hoàn thành việc này. Hắn được Minh Uy Vương sủng ái lạ kỳ. Một hai kêu là thượng tiên, lại xây cho hắn một ngồi lầu nói là để hắn giảng đạo, kể từ đó hắn ở nơi này gian díu với con gái nahf lành. Thậm chí với cả vợ con quan lại địa phương. Nhưng Minh Uy Vương có lệnh hễ ai dám động đến hắn hay làm hắn bị thương nhất nhất đều bị chém đầu. Tất cả vì sợ hãi Minh Uy Vương đều không dám làm gì hắn. Hơn nữa hắn quả thật là có điều kì lạ. Một mình hắn có thể trong nháy mắt hạ gục hơn 1000 người. Lại có thể đi mây về gió. Từ đó dân mấy trấn quanh đây mỗi khi gặp phải hắn chỉ có thể than trời mà thôi. "

Lão già nhì xuống cái xác đã cứng đơ, lạnh ngắt của ông chủ nhà trọ cảm khái nói:

- Số ông chủ này cô như đen đủi, vợ ông ta chẳng may bị tên kia mê hoặc. Ài. Xem ra lão phải chết oan rồi.

Tên thanh niên đang khóc lóc bên cái xác, nghe vậy lại càng khóc to hơn, vô cùng thương tâm. Những người xung quanh không có cách nào cũng đành bày tỏ lòng thương tiếc bằng cánh bỏ ra ít tiền coi như phân ưu với lão, rồi rời đi. Hắn cũng là một trong số đó. Trở về phòng của mình hắn ngồi ngẫm nghĩ lại lời lão hán kia vừa nói, kết hợp với những gì mà hắn thấy đêm qua, hắn có thể khẳng định tên Hà Minh Đạo này biết nhiếp tâm thuật. Một dị thuật điều khiển tâm trí người khác. Nhờ vậy hắn mới có thể gian dâm với nhiều người mà nạn nhân không nói được gì. Còn ông chủ nhà trọ theo hắn suy đoán là vì lão không may bắt gặp nên mới bị hạ độc thủ. Chuyện này chỉ trách lão thọ mệnh đã hết. Diêm vương đã kêu tên. Đang định rời đi thì hắn lại nghe một loạt, thanh âm lôn xộn dưới lầu, hắn vội vã chạy xuống chen vào đám đông, một cảnh tượng bất ngờ đập vào mắt hắn, cậu con trai kia vì quá thương cha mẹ mình nên đã đập đầu vào tường tự vẫn. Đột nhiên máu nóng trong người Dương Thanh sôi sùng sục. Hắn nhớ lại khi còn làm huyện lệnh mấy trăm năm trước, hắn cũng đã từng thề sẽ yêu nước thương dân. Giờ đây tuy đã dấn thân vào tu tiên đạo. Nhưng chẳng nhẽ gặp chuyện bất bình nhường này lại bỏ qua không quản. Không, nhất định hắn phải quản, tên Hà Minh Đạo kia, nhất định phải chết. Bản tính lương thiện xưa kia của hắn. Không cho phép hắn khoanh tay đứng nhìn, hắn vội vã thay đổi kế hoạch, lên đường đi đến huyện Ma La.

Ngay trong ngày hôm đó hắn đã có mặt ở Huyện Ma La, giờ đây, hắn đang đứng trên một góc khuất của nóc một ngôi nhà nhìn về phía Minh Uy Vương phủ. Đây là một tòa nhà lớn, có tường cao hào sâu vậy xung quanh, bên trong có hoa viên, đình đài lầu các, vô cùng trang nhã, cách đó một đoạn là một khu nhỏ hơn, nhưng xây cất cũng vô cùng tinh mỹ. Chính giữa khu đó là một tòa lầu 12 tầng có tên đăng tiên các. Dương Thanh thầm nghĩ, đây chính là chỗ ở của tên khốn kia. Trước hết ta cứ theo dõi đã không nên rút dây động rừng. Hắn lắc mình một cái chỗ hắn vừa đứng chỉ còn là một cái hư ảnh dần dần mờ nhạt

Chương 35: Quyết đấu

Trong đêm tối, một bóng đen đang ẩn mình phía sau một gốc cây lớn, mắt mở to hướng về phía một căn nhà nhỏ. Hắn chính là Dương Thanh trải qua ba ngày cẩn thận theo dõi tên Hoàng Minh Đạo kia. Hắn đã chứng kiến mọi thủ đoạn của gã. Hắn phát hiện ra, hắn không phải vô duyên vô cớ dụ dỗ các cô gái mà những người hắn bắt đều mang trong người một loại linh khí mệnh thủy tự nhiên mà không phải do tu luyện. Tuy nhiên vì không dám vào sâu nơi gã ở nên Dương Thanh không biết gã định dùng những người này vào việc gì. Đêm nay khi thấy gã lại định làm chuyện xấu. Hắn quyết định ra tay ngăn chặn. Bản thân hắn hoàn toàn có thể bỏ qua chuyện này. Cứ thế mà phi hành đến Bắc Quốc làm chuyện của hắn, thế nhưng hắn lại không làm thế được, bản chất trong con người hắn không cho phép hắn bỏ qua việc thương thiên hại lý này. Hôm nay dù có nguy hiểm hắn cũng nhất định phải làm việc này, phải ngăn tên khôn này lại.

Hắn ngừng suy nghĩ chú tâm nhìn vào gian nhà nhỏ, tên đó đã đi vào được một quãng thời gian rồi mà sao vẫn chưa thấy hắn quay trở ra. Mọi lần hắn đâu có lâu như vậy. Chợt tiên thức của hắn cảm nhận thấy một luồng lực đạo khủng bố đang hướng đến đằng sau gáy, theo phản xạ hắn vội vã quay đầu lại, vẫy tay một cái từ trong hư không hiện ra một cái hộ thuẫn bằng linh lực.

Một tiếng va đập như tiếng chuông khổng lồ vang lên, ngân dài trong đêm tối, cái hộ thuẫn mà Dương Thanh gọi ra dưới sự tấn công của Hoàng Minh Đạo đã bị biến dạng một cách đáng sợ. Hắn vội vã bước lùi lại giữ khoảng cách với gã kia. Vừa lúc đó Hoàng Minh Đạo lên tiếng:

- Người là người của môn phái hay gia tộc nào, dám xem vào chuyện của. Hắc Long Cốc chúng ta.

Sau phút giật mình vì pháp lực mạnh mẽ của gã kia. Dương Thanh đã lấy lại bình tĩnh. Hắn ngầm vận chuyển tiên lực vào tay rồi nói:

- Hừ. Đã là người trong tu tiên giới tại sao lại tàn sát dân lành, chẳng nhẽ ngươi không sợ sau này độ kiếp bị tâm ma cắn trả.

Hoàng Minh Đạo ngẩng đầu lên trời cười lớn rồi ngạo nghễ trả lời:

- Hay cho một tên vô danh tiểu tốt nhà ngươi lại dám ở đây dậy bảo ta phải làm thế này thế nọ. Ngươi chán sống rồi phải không.?

Hắn không đáp mà hỏi lại:

- Nói mau. Nhà ngươi mang những người này đi đâu.?
- Ha ha ha. Mang đi đâu. Chả nhẽ ta muốn làm gì lại phải bẩm báo ngươi hay sao. Hãy chịu chết đi.

Vừa dứt lời từ tay gã một quả cầu lửa hiện ra lao thẳng về phía Dương Thanh. Tay phải vừa ra đã thu về, tay trái của hắn lại đẩy ra tiếp. Chỉ trong nháy mắt bảy tám quả cầu lửa liên tiếp rít gió bay về phía hắn.

- Liên châu hỏa cầu thuật. Cũng có chút cố gắng.

Dương Thanh không dám chậm trễ vội vã xòe hai tay ra thành hình thái cực. Một vòng tròn ngũ sắc nhu hòa như ẩn như hiện xuất ra bao bọc quanh thân hắn, mỗi lần hỏa cầu lao vào vòng tròn này đều bị đẩy bật sang một bên. Nhân lúc Hoàng Minh Đạo còn đang ngỡ ngàng vì đòn đánh liên châu hỏa cầu thuật không có tác dụng, hắn vận linh lực bay lên trên không một quãng, tay hắn kết thủ ấn, miệng thì lẩm nhẩm một loại chú ngữ nào đó. Tức thì sau lưng hắn từ trong không khí hiện ra tám thanh kiếm bằng ánh bạc sáng ngời. Hắn phất tay, tám thanh kiếm lao thẳng tới chỗ kẻ thù gần đến nơi từ đầu mỗi thanh hiện ra một đám mây màu lục bao vây Hoàng Minh Đạo. Chẳng mấy chốc gã đã bị mây mù bao bọc không còn thấy đâu nữa. Dương Thanh còn chưa kịp ăn mừng thì một tiếng nổ lớn phát ra kèm theo những âm thanh rèn rẹt như sấm vang chớp giật. Đám mây màu lục của hắn đã hoàn toàn bị phá vỡ. Bụi dần tan đi hiện ra Hoàng Minh Đạo đứng đó, dáng vẻ khá là chật vật. Trên đỉnh đầu gã là một chiếc bánh xe màu đen đang lờ lững xoay tròn. Có vẻ như chính chiếc Hắc luân này đã bảo vệ gã lúc nãy. Gã trợn trừng đôi mắt nhìn Dương Thanh rồi hỏi:

- Tên súc sinh nhà ngươi là kẻ nào. Sao nhất định phải phá công việc của ta.

Hắn điềm nhiên trả lời:- Ta chỉ là một tán tu đơn độc mà thôi. Chỉ cần ngưoi thả mấy người bọn họ ra. Hai chúng ta tất tránh khỏi một trường ác đấu.

- Hừ. Chỉ là một tên tán tu. Không lo tu luyện lại dám xem vào công việc của bổn cốc. Được lắm. Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

Rất nhanh vẻ sợ hãi của Hoàng Minh Đạo biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt âm lệ. Gã chắp tay lại rồi bay lên ngang với Dương Thanh. Từ người của gã tỏa ra một màn sương đen chẳng mấy chốc đã bao bọc Dương Thanh vào giữa. Bọ đám sương che mất tầm nhìn nhưng đối với những người tu tiên thì không ảnh hưởng gì vì họ có tiên thức mạnh mẽ có thể thay cho đôi mắt. Dương Thanh cũng vậy. Giờ đây hắn đang thả tiên thức ra dò tìm đối thủ, nhưng khi tiên thức của hắn thoát ra thì hắn mới kinh hãi nhận ra rằng chỉ có thể thấy rõ sự vật trong vòng một trượng quanh đó. Hắn vội vã gọi ra hộ thuẫn phòng thân đồng thời vỗ vào túi trữ vật một cây Âm Ma châm từ trong đó bay ra xoay xoay quanh thân hắn. Trong màn sương dày đặc. Một giọng cười ghê rợn vang tới:

- Tến khốn nhà ngươi giờ có muốn chạy thì cũng đã muộn rồi. Chêt đi.

Một tiếng rít trầm đục vang lên hộ thuẫn của hắn bị thủng một lỗ, ngực hắn như bị một quả tạ đánh vào làm cho khí huyết trong người hắn như sôi lên sùng sục. May cho hắn là vừa rồi có hộ thuẫn phòng thân nhận đỡ một phần pháp lực, nếu không hắn đã chết rồi. Giọng của Hoàng Minh Đạo lại vang lên nhạo báng

- Ngươi tạo thêm vài cái hộ thuẫn nữa đi. Ta sẽ chơi với ngươi một chút

Lại từ đâu không biết một luồng lực đạo mạnh mẽ được màn sương đen che giấu lao tới hắn va vào hộ thuẫn, lần này không chỉ thủng một lỗ mà hoàn toàn bị phá vỡ. Hắn ụa lên một tiếng máu huyết trong người như trực trào ra khỏi hỏng. Hắn vội vã móc ra một viên linh thạch trung cấp, cầm chặt trong tay vừa điên cuồng hấp thu linh khí vừa lẩm nhẩm:

- Giá mà có Tử Nguyệt, ắt hẳn nàng ấy sẽ có cách....

Chưa nói hết câu hắn đã ngẩn người ra rồi chợt nhớ lại một lần nói chuyện với nàng khi đi săn yêu thú. Hắn nhớ rất rõ là nàng có nói. Nội đan của con địa ma thú là tinh hoa của con yêu thú đom đóm này. Nó có thể phát ra ánh sáng ở những nơi tắm tối nhất. Như được thức tỉnh, hắn lại vỗ túi trữ vật lần nữa. Một viên cầu từ trong đó bay ra. Khi vừa chạm vào màn sương đen, liền nhấp nháy rồi phát ra một thứ ánh sáng màu xanh biếc, xuyên qua lớp sương mù. Hắn đã thấy tất cả, hắn thấy mình đang bị dồn đến một góc rừng, hắn thấy màn sương đen do một cái lọ nhọ tạo ra và hơn hết hắn thấy được đối thủ của hắn, kẻ vừa đánh trúng hắn nhờ vào màn sương đen đặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau