DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Chương 26: Vây khốn

Màn ánh sáng đó làm hắn phải nhắm chặt hai mắt lại, vận dùng tiên thức dò đường, giọng Tử Nguyệt lại vang lên trong đầu hắn:

- Mau chạy về phía trước.

Nghe vậy, hắn vội vã làm theo không do dự, vút một cái hắn đã lăng không chạy về phía trước, khi mắt đã bớt chói, hắn nhận ra mình đang đứng ở cánh rừng ban đâu, làm gì có cha hắn ở đây. Suýt nữa thì toi mạng. Hai con yêu thú thấy hắn bỏ chạy thì kêu chi chi một tiếng tức giận, chúng xòe đôi cánh ra đuổi theo hắn. Với một tốc độ nhanh chưa từng có, cứ thế một người hai thú rượt đuổi nhau về phía trước, nhưng chẳng mấy chốc hai con yêu thú đã nhanh chóng bắt kịp hắn. Con địa ma thú đực kêu lên một tiếng rồi há miệng ra, từ miệng của nó một quả cầu ánh sáng màu bạc lao thẳng về phía lưng của hắn. Biết không chạy thoát hắn vội vã quay lại đưa tay lên vẩy nhẹ về phía trước, một dải nước màu làm bắn ra hóa thành một màn bảo vệ trước mặt hắn.

Bùng một tiếng. Quả cầu bạc đập vào màn chắn và xé rách nó một cách dễ dàng, lao đến đập thẳng vào người Dương Thanh, hắn "ụa" một tiếng rồi hộc ra một ngụm máu ướt đẫm vạt áo. Hắn bị phản lực của quả cầu hất bay ra sau mười mấy trượng cả ngươi đập mạnh xuống đất nằm im không nhúc nhích. Hai con yêu thú lại kêu lên một lần nữa rồi lao về phía hắn. Bất ngờ một bóng trắng hiện ra chắn phía trước hắn. Một chiếc ô ngũ sắc gắn toàn ngọc quý tỏa ra ánh sáng chói mặt, ngăn đám yêu thú lại, vầng ánh sáng đó bao bọc lấy hắn keo hắn về phía sau thoát khỏi sự truy kích của con thú. Giận giữ vì một lần nữa bị phá đám hai con địa ma thú lập tức đuổi theo, không ngừng phát ra âm thanh chi chi đáng sợ. Chúng điên cuồng công kích về phía Dương Thanh ý đồ không cho chàng chạy thoát, nhưng lần này công kích của hai con yêu thú đi đến nửa chừng thì bất chợt bị một màn chắn vô hình đánh bật lại.

Chúng đã lọt vào trong pháp trận, bóng trắng không ai khác chính là Tử Nguyệt. Cô ném Dương Thanh xuống một khoảng đất trống gần đó rồi ngồi xuống vận linh khí hồi phục pháp lực. Từng làn khói màu tím bốc lên từ cơ thể của cô. Một lát sau Tử Nguyệt mở mắt ra nhìn về phía hai con yêu thú đang điên cuồng công phá pháp trận rồi lẩm nhẩm:

- Dù đây chỉ là một cái pháp trận đơn sơ, nhưng nếu muốn dùng sức, hai con tiểu yêu các ngươi cũng phải tốn mười ngày nửa tháng.

Rồi Tử Nguyệt đi đến xem xét thương thế của Dương Thanh:

- Hừ, nếu không phải ta kém may mắn, đã để máu của ngươi dính lên pháp thân của ta. Thì có lẽ ta đã giết chết ngươi rồi. Chả lẽ từ nay về sau ta lại có một chủ nhân vô dụng như ngươi.

Tử Nguyệt lại nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở, mặc kệ hai con yêu thú vẫn đang thay nhau công kích vào pháp trận hòng tìm lối thoát...Mười ngày sau. Dương Thanh tỉnh dậy dưới một gốc cây, hắn rên lên một tiếng:

- Đau chết ta rồi.

- Ngươi có thể ngừng rên rỉ không. Đúng là đồ ăn hại.

Hắn cố gắng ngồi dậy, đưa tay bóp bóp cái đầu đau như búa bổ. Hắn móc cái lọ Tục Mệnh đơn ra uống liền một lúc 2 viên, đợi khi cơn đói xua tan đi. Hắn mới dùng tiên thức hỏi Tử Nguyệt:
- Ta đã mê man bao lâu rồi.

Tử Nguyệt lạnh nhạt đáp:

- Mười ngày, sao ngươi không chết luôn đi cho bản cô nương rảnh nợ.

- Khụ. Tử Nguyệt cô thương thật biết nói đùa. Ta còn nhiều việc cần phải làm, làm sao có thể chết được.

Bất chợt một tiếng động lớn làm cho hắn giật mình đưa mắt về một hướng. Trong một chiếc lồng năng lượng tạo ra bởi pháp trận, hai con yêu thú vẫn đang cố gắng công kích để thoát ra, nhưng so với mấy ngày trước thì giờ đây có vẻ đã yếu hơn hẳn, thỉnh thoảng chúng mới phát ra công kích. Tử Nguyệt bảo hắn:

- Chúng đã yếu đi rồi, ngươi chờ vài ngày nữa là có thể dễ dàng lấy được yêu đan.

- Ta cũng mong là vậy.

Hắn ngội xếp bằng dưới gốc cây to rồi vận chuyển chân khí phục hồi pháp lực. Hắn thầm nghĩ không hiểu tại sao từ khi ta bước chân vào tu tiên đạo này toàn là gặp chuyện không may. Đầu tiên đến Hoàng Dương môn thì lại gặp phải cảnh môn phái suy tàn. May mắn tìm được pháp quyết thì lại là đồ vô cùng khó luyện, đến khi tìm được một môn phái nương nhờ thì lại bị dính vào một cuốc tranh đấu đến nỗi suýt mất cả mạng. Còn giờ đây chỉ vì muốn Trúc Cơ thôi mà phải vất vả khổ sở thế này, lại còn hôn mê tới mười ngày. Người khác Trúc Cơ tuy không dẽ dàng gì, nhưng nếu so với hắn thì vẫn dễ dàng hơn gấp bội. Mới chỉ là hai con yêu thú đã nguy hiểm như vậy. Thì đến lúc vào Âm Hồn Đảo. Không biết có chuyện gì chờ đợi hắn đây. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, hắn quyết không lui bước, nhất định hắn phải thành tiên, nhất định phải tìm được Thanh Hương, đây là mục đích sống cuối cùng của hắn. Mục đích khiến hắn tiến bước trên con đường gian nan này.

Chương 27: Núi vắng săn yêu

Ánh sáng ngũ sắc xẹt qua xẹt lại, mấy khoảnh đất xung quanh pháp trận bụi bay tung mù mịt. Một giọng nói chán nản vang lên:

- Vẫn không ăn thua. Hai con yêu thú này quả là mình đồng da sắt.

Một giọng nói khác lại mang vẻ khinh thường:

- Không phải tại chúng mạng, mà do ngươi quá yếu. Luyện khí cấp 10 mà đòi hạ sát yêu thú cấp 5.

Ngưng một lát. Giọng nói đó lại vang lên:

- Nếu không phải vì cứu ngươi mà nguyên thần của ta lại bị thương thì ta chỉ cất tay là hai con yêu thu này xong đời.

Dương Thanh quay về phía hai con yêu thú, đang nằm trong pháp trận rồi dùng một giọng không mấy lạc quan hỏi Tử Nguyệt:

- Vậy ngươi bảo ta nên làm thế nào bây giờ.

Từ tiên thức của hắn vang lên một giọng nói:

- Hừ. Cũng có thể làm được nếu như ngươi có một cái pháp bảo ra hồn. Đằng này đến một cái ngươi cũng không có.

Hắn thở dài Tử Nguyệt nói đúng đối với tu tiên giả mà nói pháp bảo vô cùng quan trong. Chỉ cần có một pháp bảo tốt trong tay là có thể một chút lợi thế trong tranh đấu. Thế nhưng từ ngày xuất đạo đến nay hắn cũng chưa có cơ hội có được dù chỉ là một cái pháp bảo tầm thường. Hắn ngồi xuống gốc cây đôc cái túi trữ vật ra. Rồi đếm số linh thạch trong đó. Rồi bảo:

- Tất cả chỉ có hơn 30 viên linh thạch sơ cấp thôi. Còn chẳng đủ mua một góc pháp bảo.

Hắn đang nói thì Giọng của Tử Nguyệt bất chợt vang lên từ tiên thức:

- Cái nhẫn kia là gì, mau giơ lên cho ta xem.

Hắn nhìn xuống phía dưới lẫn dưới đống chai lọ và linh thạch là chiếc nhẫn mà trước kia hắn thu được ở Hoàng Dương môn. Hắn vừa cầm chiếc nhẫn lên vừa bảo:

- Cái này ư, ngoài việc phát sang thì nó chả có công năng đặc biệt nào cả.

Tử Nguyệt vội ngắt lời hắn:
- Đồ ngu, đây là Âm Dương Giới

- Âm Dương gì cơ.

Hắn ngạc nhiên hỏi lại?

- Đó là Âm Dương Giới, một bảo vật sánh ngang với ta đều được xưng tụng là có thể chứa đựng càn khôn. Không ngờ thằng nhãi nhà ngươi cũng có một thứ khá là nghịch thiên đấy.

Hắn cầm cái nhẫn lên xoay xoay trước mặt rồi lại hỏi:

- Nhưng ta đã từng thử rất nhiều lần, nó đâu có làm được gì.

Bằng một giọng mất kiên nhẫn Tử Nguyệt trả lời hắn:

- Tại sao ta lại phải gắn với một tên ngốc như ngươi chứ. Ngươi hãy mau luyện hóa chiếc nhẫn này đi đã. Xóa bỏ phong ấn của người chủ cũ.

Hắn có vẻ không tin tưởng lắm, vừa hốt đống linh thạch bỏ vào túi vừa hỏi lại:

- Nhưng nhỡ người chủ trước của nó cản giới cao hơn ta thì sao. Ta lấy năng lực gì mà luyện hóa
Tử Nguyệt im bặt rồi lát sau lại nói:

- Ta quên chưa tính tới điểm này, xem ra ngươi thật là vô duyên với âm dương giới rồi. Đành tính cách khác vậy.

Hắn chán nản nhìn hai con yêu thú rồi hỏi:

- Liệu bao giờ thì ngươi hồi phục Nguyên Thần.

- Cái này rất khó nói. Ta là pháp bảo thành hình không giống các ngươi, lần này lại bị như vậy ít nhất ta cũng phải tốn 500 năm tu luyện để củng cố nguyên thần trở thành như ban đầu:

Hắn hít vào một hơi kinh hãi tận 500 năm, xem ra việc này đúng là phải tính cách khác rồi...


Kể từ ngày hôm đó, ngoài việc thỉnh thoảng củng cố lại pháp trận. Thời gian còn lại hắn đều dùng hết vào việc săn yêu thú, hắn tính rằng, nếu như có thể săn được nhiều yêu thú bán được linh thạch sẽ có lúc hắn đủ tiền để mua pháp bảo.

Mới đó mà đã ba năm hắn cùng Tử Nguyệt ở nơi này, mặc dù đã rất cố gắng nhưng so với số linh thạch mà hắn cần thì có lẽ hắn phải cần thêm một đoạn nữa. Trong thời gian này không ít lần hắn gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nhờ vào may mắn và có Tử Nguyệt trợ giúp hắn đều bình an vượt qua. Mặc dù cũng có đôi lúc cận kề cái chết. Ngày hôm nay sau khi từ một thành thị xa xôi trở về hắn vui mừng dùng tiên thức liên lạc với Tử Nguyệt.:

- Ngươi xem. Chúng ta gần kiếm đủ rồi. Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Cái tên luyện khí tầng 8 kia thật ngốc mà. Ai lại đi trả bằng đấy linh thạch cho một con Dạ Tri Thù nhị cấp cơ chứ.

Giọng của Tử Nguyệt vang lên trả lời hắn:

- Đúng vậy. Tên đó đúng là một thằng công tử nhà giàu lắm tiền nhiều của mà.

Mấy năm ở cùng nhau Tử Nguyệt và hắn cũng đã hiểu nhau không ít. Thỉnh thoảng hắn còn nói chuyện phiếm với cô trong lúc buồn chán, hay đàm luôn về những truyện cổ thời khai thiên lập địa. Hắn gia tăng tốc độ phi hành rồi bảo với Tử Nguyệt:

- Gần đây. Pháp trận có vẻ đã yếu đi không ít. Dù ta có liên tục củng cố cũng nhưng cũng không thể nhốt chúng được lâu dài.

- Thế nên ta mới bảo ngươi phải nhanh lên. Nếu không chờ ngươi có đủ linh thạch thì chúng cũng chạy mất rồi.

Một lát sau Tử Nguyệt lại nói tiếp:

- Ngươi nhờ may mắn ăn tiên dược mới sống được hơn hai trăm năm. Giờ đây nếu ngươi không nhanh chóng Trúc Cơ thành công thì ta e là ngươi chỉ còn sông được quá lắm là 80 năm nữa.

Hắn không trả lời. Đúng vậy, dược lực của Hoàn Dương Đơn không phải là mãi mãi hắn may mắn lắm mới được ăn nó khi còn trên Cô Sơn Tiên Đảo. Nếu hắn không nhanh chóng lấy được Yêu đan và Tụ Pháp Đơn thì chẳng mấy hắn sẽ chết mà không gặp lại được nàng. Nhắc đến nàng làm hắn đột nhiên nhớ lại lần đầu gặp mặt hơn hai trăn năm trước trong lễ hội hoa. Rồi lúc hắn chung sống với nàng trên tiên đảo. Hắn như thấy trước mắt mình là nơi đó còn nàng đang đứng trước hắn múa cho hắn xem, rồi cả hai cùng du sơn ngoạn thủy khắp vùng đông hải. Hắn chợt mỉm cười cay đắng, tiên phàm cách biệt. Hắn đâu ngờ ngày mà hắn chọn về thăm quê là ngày mà hắn không còn gặp lại nàng nữa. Mây năm trên tu tiên đạo, hắn cũng đã hiểu thế nào là duyên, nhân duyên và duyên khởi. Hắn hiểu tại sao năm đó nàng không nói hết với hắn. Không cố gắng ngăn hắn trở về. Giờ đây nếu muốn nối lại duyên xưa với nàng hắn chỉ còn một con đường đó là tu luyện thành tiên phi thăng tiên giới. Dù khó khăn thế nào đi nữa. Dù phải trải qua gian khổ thế nào, chỉ cần nghĩ đến nàng là hắn có can đảm mà bước tiếp. Nàng cứ yên tâm nhất định ta sẽ lên đó tìm nàng. Hắn ngước lên bầu trời thét lên một tiếng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm sầu khổ.

Chương 28: Ngũ sắc khổng tước

Lại mấy tháng nữa trôi qua. Phong ấn của pháp trận ngày một yếu. Mặc dù Dương Thanh đã cố hết sức tìm cách bảo vệ pháp trận và giết hai con yêu thú, nhưng tâm có thừa mà lực chẳng đủ, hắn quá yếu trong khi hai con yêu thú so với hắn lại là quá mạnh. Hắn chỉ còn một cách là điên cuồng đi săn yêu thú để đổi đủ linh thạch cần dùng. Giờ đây hắn đã liều lĩnh hơn bất chấp hơn. Hôm nay hắn đã to gan đi vào nơi sâu nhất của khu này. Nơi tăm tối này theo hắn nghĩ thì chắc hẳn là có nhiều loài yêu thú tuyệt tích đã lâu, đáng tiền, đáng để hắn bỏ mạng ra đánh đổi.

Giờ đây có vẻ như hắn đang hối hận với quyết định của chính mình. Đứng trước mặt hắn bây giờ là một con Xích Diệm Hỏa Lân thời viễn cổ, toàn thân đỏ rực như máu, cái đuôi không ngừng quẫy đi quẫy lại toả ra một sức nóng khủng khiếp làm những thực vật xung quanh trong phút chốc đã hoàn toàn khô héo. Con yêu thú có vẻ như rất lâu rồi mới gặp một sinh vật như hắn, một sinh vật dám liều lĩnh tiến vào lãnh địa của nó. Nó lúc lắc cái đầu và thở phì phò, mỗi lần như vậy, lửa từ hai lỗ mũi nó phun ra làm cháy xem mặt đất trước mặt.

- Nào, xem tên ngu xuẩn ngươi đã gây ra họa gì. Đây là thần thú thời viễn cổ, ngay cả ta cũng không dám dây vào đâu.

Không cần Tử Nguyệt phải nói ra, hắn cũng biết hôm nay mình đã đụng độ phải một mối nguy hiểm nhất từ trước tới giờ, lần này đúng là mười phần chết cả, ngay đến một tia sinh cơ hắn cũng không nhìn thấy. Con yêu thú không ngừng đi vòng quanh đánh giá hắn, có vẻ như nó vẫn chưa muốn tấn công ngay. Giọng Tử Nguyệt lại vang lên trong tiên thức hắn:

- Giờ ngươi định làm thế nào đây, ta không muốn vừa tu luyện thành người xong đã phải chết bởi Vô Cực Chân Hỏa của con Xích Diệm Hỏa Lân này đâu.

Nghiến chặt răng một cái, hắn khẽ nói:

- Còn làm thế nào, chạy rồi hãy nói.

Lời chưa dứt, hắn đã vội vã quay đầu ném một cái hoả cầu thuật về phía con yêu thú, rôi phi hành bỏ chạy. Thấy hắn liều lĩnh vậy Tử Nguyệt không ngừng la lên:

- Đồ ngu, ngươi đúng là một tên ngu xuẩn, nó chính là cực hỏa do đất trời sinh ra, ngươi lại đi ném hỏa cầu vào nó.

Bị tấn công bất ngờ, con yêu thú Xích Diệm Hỏa Lân đã thực sự nổi giận. Nó gầm lên một tiếng, toàn thân lóe sáng hào quang từ trên người của nó lửa bốc lên ngùn ngụt, tỏa ra sức nóng khủng khiếp, khiến cây cối xung quanh đều bị cháy đen. Nó lấy đà lao tới Dương Thanh vung chiếc đuôi như một thanh kiếm lửa lên. Khắp nơi là hỏa thuật cao cấp nhằm vào Dương Thanh phóng tới. Hắn vừa chạy vừa vội vã niệm pháp quyết ném về phía sau mấy cái thủy thuật, mong có thể cản bước được con quái thú, nhưng vô ích. Thuỷ cầu thuật của hắn còn chưa kịp tiếp cận đến màn hoa công của con yêu thú thì đã bị bốc hơi không còn thấy tăm tích đâu nữa. Lần này thì đúng là hắn sợ hãi thật sự. Mồ hôi lạnh toát ra ròng ròng. Hắn càng gia tăng tốc độ phi hành hơn nữa, mong thoát khỏi sự uy hiếp của con thú, nhưng mọi cố gắng của hắn đều là vô ích. Chỉ trong nháy mắt còn thú đã tiến sát sau lưng hắn. Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Từ trên người nó vô cực chân hỏa hóa thân thành hàng vạn mũi tên lửa lao thẳng tới hắn. Hắn trợn mắt lên nhìn cả một rừng hỏa tiễn đang bay tới:

- Mau, mau dùng thuật địa hành chui xuống đất.
Được Tử Nguyệt nhắc nhở, hắn vội vã dậm mạnh đôi chân thoắt cái biến mất tại chỗ. May cho hắn khi thân ảnh của hắn vừa biến mất thì một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất phía trên bị pháp lực của con yêu thú san phẳng thành bình địa, mùi cỏ cây cháy xen lẫn với mùi khét của thú rừng không kịp chạy thoát bốc lên ngùn ngụt. Ở phía dưới mặt đất vài mươi trượng sau khi dùng tiên thức do đường thấy cảnh này hắn không khỏi kinh hãi le lưỡi lắc đầu. Còn chưa kịp hoàn hồn giọng gấp gáp của Tử Nguyệt lại vang lên:

- Mau đi khỏi đây, Hỏa Sinh Thổ. Nó thuộc hệ hỏa tất có thể nắm thuộc tính thổ mau chạy.

Hắn vội vã dùng tiên thức xem xét, chỉ thấy con yêu thú đang hếch mũi lên, hít hít như thể dò tìm xem hắn ở đâu. Vội vã thu lại tiên thức hắn bặm môi rẽ đất chạy một mạch về phía trước không dám quay đầu lại. Tử Nguyệt lại bảo:

- Đi về phía nam đi. Cách xa khoảng rừng này. Ta sẽ giúp ngươi ẩn nặc tiên khí.

Nghe lời Tử Nguyệt hắn vội vã đổi hướng nhưng có vẻ như đã muộn. Con Xích Diệm Hỏa Lân đã nhận ra vị trí của hắn, nó gầm lên một tiếng rồi lao tới. Hắn sợ hãi vội vã rẽ đất chạy nhanh hơn nữa. Ở bên trên con quái thú đang vừa đuổi vừa phun lửa. Vô cực chân hỏa khiến cho mặt đất nứt nẻ vì nóng, tất cả mọi thứ bị lửa này chạm vào đều hòa thành tro. Hắn cảm thấy nước trong ngưòi mình như bị vắt kiệt, môi hắn khô rát nứt nẻ. Con yêu thú ngày càng tiến đến gần, có lẽ đây là ngày cuối cùng được sống của hắn. Hắn chán nản không chạy nữa mà đứng lại thở dài lẩm bẩm:

- Tử Nguyệt ta xin lỗi, ngươi mau chạy đi thôi.

Hắn nhắm chặt mắt trồi lên mặt đất. Đứng hiên ngang chờ đợi cái chết đến với mình. Hôm nay rơi vào tay con thú này có chạy cũng là vô ích. Tử Nguyệt thở dài:- Dù giờ ta có chạy cũng chỉ có chết mà thôi, nguyên thần hiện giờ không đi xa được. Đành coi như duyên số vậy.

Trong lúc hắn còn đang dùng tiên thức liên lạc với Tử Nguyêt thì con yêu thú đã đuổi đến nơi. Nó gầm lên một tiếng, một cơn bão lửa bay đến phía hắn, nóng, rất nóng đó là cảm nhận cuối cùng của hắn còn cảm nhận được.

- Ầm.

Đất đã cát sỏi bay toán loạn, cây cối gãy đổ ngả nghiêng ngùn ngụt bốc cháy. Hắn bị dư chấn của vụ nổ hất ra sau hơn 30 mươi bước cả người bị một thân cây to đè lên, máu từ thất khiếu của hắn chảy ra không ngớt. Hắn cố sức ngẩng đầu lên, hắn chưa chết sao. Chuyện gì xảy ra vậy. Đối đầu trực diện với thần thú thời viễn cổ mà vẫn còn sống. Mắt hắn hơi nhòe, hắn cố gắng nhìn về phía trước, trước mặt hắn là một con chim lớn màu xanh nhạt, hơi giống khổng tước nhưng đầu nó có mào màu tím. Bộ lông có màu xanh lục óng ánh, đuôi rất dài, có màu lục ánh đồng, mỗi lông ở mút có sao màu lục xanh, đỏ đồng, vàng, nâu, trắng. phần mặt của nó có màu vàng và xanh. Com chim đang vẫy đôi cánh, quạt một thứ sương màu trắng nhạt về phía Xích Diệm Hỏa Lân. Trong đầu hắn vang lên giọng nói của Tử Nguyệt:

- Ngũ Sắc Khổng Tước.

Hắn yếu ớt dùng tiên thức hỏi lại:

- Ngũ Sắc Khổng Tước

- Chúng ta gặp may rồi. Theo ta đoán rất có thể con Lân kia bị còn Khổng Tước này tấn công nên mới trốn chạy vào trong khu rừng tối kia. Vì ham đuổi theo chúng ta nên mới chạy ra đây và bị kẻ thù phát hiện. Ngươi mau nhân cơ hội này đi khỏi đây thôi, nếu không không kịp mất.

Hắn mệt mỏi đáp:

- Nhưng thân ta không còn cảm giác gì. e là phải mất một khoảng thời gian phục hồi pháp lực.

Chương 29: Lọt vào cổ trận

Tử Nguyệt thấp giọng:

- Đã là phúc thì không phải họa, đã là họa thì không thể nào tránh nổi. Ngươi mau ngồi tu luyện đi. Hai con yêu thú kia sẽ phân thắng bại rất nhanh đấy.

Hắn nghe lời Tử Nguyệt cố gâng ngồi thẳng dậy, xếp bằng, tay kết đại thủ ấn, cố gắng vận chuyển tiên lực trong cơ thể. Từ đan điền của hắn một luồng khí màu tím nhạt, ngày một đậm dần từ đan điền đi vào Đốc Mạch bắt đầu bao phủ huyệt Trường Cường, Yêu Du, Yêu Dương Quan, Mệnh Môn, Huyền Xu, Trung Tích, Trung Xu, Cân Súc, Chí Dương, Linh Đài, Thần Đạo, Thân Trụ, Đào Đạo, Đại Chùy, Á Môn, Phong Phủ, Não Hộ, Cường Gian, Hậu Đình mỗi lần qua một vị trí nó lại đậm hơn một chút, luồng tử khí tiếp đi đến Bách Hội, Tiền Đình, Tín Hội, Thượng Tinh, Thần Đình, Tố Liêu, Nhân Trung, Đài Đoan, cho đến khi nó đến Ngân Đài nó đã trở thành màu đen sẫm, hắn há miệng thôi một hơi. Luồng tử khí đó từ miệng hắn bị đẩy ra ngoài. Hắn lại tiếp tục chuyển sang nhâm mạch, mỗi lần thổi ra một luồng khí đen sắc mặt hắn lại hồng hào một chút, hắn cảm thấy pháp lực đang dần dần khôi phục. Khi hắn đem theo tiên lực đến Thủ thiếu âm tâm kinh thì bất ngờ một chấn động lớn truyền tới. Hắn vội vã mở mắt ra. Hai con yêu thú có vẻ như sắp phân thắng bại. Xích Diệm Hỏa Lân đang ngửa mặt lên trời gầm lên đau đớn, toàn thân nó vô cực chân hỏa ảm đạm đi, một mắt của nó đã bị Ngũ Sắc Không Tước móc mất. Con yêu điểu bay lượn trên không một quãng rồi kêu lớn một tiếng lao xuống nhắm vào đầu yêu thú mỗi một lần nó vỗ cánh lại có một làn sương trắng mờ ảo mang theo hơi lạnh kinh người quạt tới. Bị dồn vào đường cùng Xích Diệm Hỏa Lân gầm lên một tiếng nhả ra một viên cầu màu đỏ như máu. Viên cầu này có lẽ là yêu đan của nó. Viên yêu đan trôi nổi trên không trung rồi bất ngờ bay thẳng về hướng rừng sâu, thoáng cái đã không thấy tăm hơi đâu nữa. Con Ngũ Sắc Khổng Tước kêu lên một tiếng tiếc nuối. Rồi đuổi theo viên yêu đan kia. Trước khi rời đi nó không quên xà xuống mổ thẳng vào đỉnh đầu con yêu thú. Xích Diệm Hỏa Lân mất đi yêu đan, yếu ớt vô cùng, bị mổ trúng nó rên lên một tiếng rồi ngã xuống, lửa trên người nó ngày một yếu dần rồi tắt hẳn.

Chứng kiến một màn này diễn ra, hắn và Tử Nguyệt một lúc lâu sau vẫn còn chưa tin là mình vẫn còn toàn mạng. Hắn thở ra một hơi rồi bảo:

- Vừa rồi thật là may mắn, nếu không chúng ta phải chết không ngờ.

Hắn hơi lùi người lại dựa vào một thân cây cháy xém rồi lại bảo:

- Tử Nguyệt, ngươi nghĩ vì sao con yêu điểu lại muốn viên yêu đan kia.

Tử Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi đáp lời hắn trong tiên thức,

- Ta làm sao biết được. Có lẽ nó cũng giống ngươi cần yêu đan tiến cấp cũng không chừng. Chúng ta thoát rồi thì mau đi thôi, ta không muốn lại gặp phải một con quái vật thời viễn cổ nữa đâu.

Thấy Tử Nguyệt nói có lý, hắn đứng dậy cố sức bước về phía động phủ của hắn, tuy đã hồi phục một phần pháp lực nhưng giờ đây hắn vẫn còn rất yếu. Chưa thể phi hành ngay được. Hắn vừa đi vừa không ngừng nguyền rủa bản thân hắn. Tại sao lại vô dụng như vậy, chỉ có việc Trúc Cơ thôi mà cũng khó khăn hơn người khác gấp bội. Cứ với tốc độ này khi nào hắn mới có thể cùng Thanh Hương đoàn tụ. Tuy là lần này hắn quá may mắn nên mới không chết, nhưng ai biết lần sau hắn có may mắn thế hay không. Xem ra sau này hắn cần phải cố gắng gấp trăm gấp ngàn lần nữa. Nếu không đại sự của hắn khó mà thành được,

- Dừng lại đã.

Màng tại hắn lùng bùng vì tiếng quát của Tử Nguyệt, hắn dừng lại rồi khó chịu nói:

- Ngươi ở ngay trong đầu ta. Có cần phải quát to như vậy không hả.

Tử Nguyệt không trả lời hắn mà hỏi:

- Dương Thanh, ngươi xem chỗ này có gì kì lạ không.

Hắn vừa đảo mặt nhìn quanh quất vừa trả lời:

- Ta thấy nó chẳng khác gì những chỗ khác cả
Vừa nói xong thì hắn chợt khựng lại, vội vã vận dụng chút ít pháp lực còn sót lại dò xét.

- Có phải có một luồng linh khí quanh quẩn ở đây.

Hắn nhìn đông nhìn tây một hồi rồi nói tiếp

- Hình như chúng ta đang đi trên một cái pháp trận.

- Đúng vậy. Ta cũng cảm thấy thế. Có lẽ trong trận đánh lúc nãy, một phần pháp trận đã bị phá vỡ nên nó mới lộ ra ngoài.

Hắn gật đầu rồi bảo,

- không biết pháp trận này che dấu cái gì để ta tìm mắt trận xem sao.

Từ tiên thức của hắn. Tử Nguyệt quát:

- Ngưoi đúng là đồ ngu, tìm mắt trận đến bao giờ. Pháp trẩn đã bị hở rồi thì chỉ cần tìm khe hở là đủ.

Dừng một lát, có vẻ như vẫn chưa hết tức. Tử Nguyệt lại nói:
- Sao ta lại dính với một tên ngu xuẩn như ngươi không biết

Hắn bị mắng thì không tức giận mà chỉ cười xòa xin lỗi:

- Thôi được. Là ta ngu ngươi mau nói xem khe hở ở đâu mới được.

- Hừ.

Tử Nguyệt cao giọng nói:

- Nhìn đi, ngưoi hãy động não đi. Trận này là dựa trên âm dương ngũ hành có tất cả tám cửa Hưu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai, điểm đặc biệt ở chỗ nó chỉ tạo ra ảo cảnh để che giấu chứ không có sát khí. Nên 8 cửa kia toàn sinh môn mà không có tử môn. Vừa rồi hai con yêu thú đánh nhau. Thương Môn đã bị phá. Ngươi hãy nhìn về phía tây.

Dương Thanh nhìn theo hướng mà Tử Nguyệt chỉ. Hắn cố gắng nhìn nhưng cũng chẳng thấy khác gì những chỗ khác cả. Cũng chỉ là cây cối đổ gãy cháy đen mà thôi. Hắn vừa tiến lại phía đó vừa hỏi:

- Sao ta thấy nó cũng giống như mọi chỗ khác mà.

- Vậy à. Mỗi khi có ngưòi vào trận cảnh cảnh vật sẽ biến đổi để đánh lừa rằng người đó đã đi qua đây. Nhưng thức ra nó đã dẫn dụ người đó đi một lối khác. Không qua chỗ cần che dấu.

Ngừng lại một lát như để suy tính thêm rồi Tử Nguyệt lại bảo.

- Nhưng Thương Môn này đã bị phá hỏng, ngươi hãy xem khoảng trống trước mặt ngươi với cảnh vật bên cảnh xem sao.

Một lần nữa. Hắn lại chăm chú nhìn vào chỗ đó. Cuối cùng hắn cũng đã phát giện ra điểm khác biệt. Xung quanh đã bị tàn phá đến cháy đen xì. Không còn sót lại gì cả. Vậy mà chỗ hắn đang đứng tuy là cây cối đổ rạp, nhưng mặt đất lại lún phún một lớp rêu màu xám. Nếu nhìn không kỹ rất dễ nhầm lẫn. Hắn a lên một tiếng rồi bảo:

- Phải trăng lớp rêu này mới là cảnh thật.

- Đúng vậy. Mau đi theo nó.

Hắn chăm chú nhìn theo dải rêu phía trước rồi rảo bước dẵm lên trên lớp rêu tiến vào. Đi được một đoạn cảnh vật đã hoàn toàn thay đổi. Trước mặt hắn là một ngọn núi khổng lồ cao hàng trăm trượng, tuy chỉ là một trái núi đá khô cằn không có cây cối nhưng linh khí nồng đậm vô cùng. Thật là một nơi tốt để tu luyện. Không hiểu sao nó lại bị giấu kín trong này. Cheo leo trên đỉnh núi là một tòa lầu, từ xa hắn thấy ba chữ vàng nhấp nháy:

" Vọng Nguyệt Lâu".

Chương 30: Vọng nguyệt lâu

Dưới ánh sáng mờ ảo trong cổ trận. Dương Thanh cảm thấy tòa lầu này như thể tỏa ra một thứ ánh sáng mờ mờ màu huyết dụ. Khung cảnh xung quanh toát ra một vẻ ma mị lạ kỳ. Tiến thêm một đoạn nữa trước mặt hắn là một đoạn bậc thang bằng đá, uốn lượn theo sườn núi, hắn ngờ rằng dể phải có đến vài nghìn bậc thang. Mỗi bậc đều được đẽo sâu vào lòng núi. Quả là một công trình tốn nhiều sức lực. Hắn phát ra câu hỏi từ trong Tiên thức:

- Tử Nguyệt, ngươi biết nhiều hiểu rộng, lại sinh ra từ thủa hỗn độn sơ khai. Ngưoi có nhận biết chỗ này không.

Tử Nguyệt đáp lại hắn:

- Cứ thọ ngang trời đất thì phải biết tất cả ư. Ngươi đánh giá cao ta quá rồi.

Hắn không nói gì rảo bước đến chỗ bậc thang rồi ngồi phịch xuống. Hắn giờ đây không được khỏe cần phải phục hồi pháp lực, vừa hay nơi này linh khí không phải tầm thường, rất có lợi cho việc tu luyện. Hắn ngồi xếp bằng rồi bảo:

- Ngươi cũng nên tranh thủ một chút đi.

Không có tiếng trả lời. Hắn nhắm chặt hai mắt đưa cơ thể vào trạng thái tĩnh tâm. Một ngày sau, hắn mở mắt ra, thở ra một hơi tiên khí. Pháp lực của hắn đã hồi phục gần như hoàn toàn. Tiên lực đã dễ dàng đi khắp cơ thể như trước. Hắn bèn đứng dậy. Hướng đỉnh núi ngự khí phi hành. Nháy mắt hắn đã xuất hiện trước Vọng Nguyệt Lâu. Giờ đây hắn mới nhận ra toàn bộ tòa lầu ba tầng này đều làm bằng Bích ngọc. Từ cột, xà cho đến từng viên ngói. Thảo nào mà từ xa nó lại phát ra ánh sáng đỏ như vậy. Hắn nhìn hai bên cửa. Mỗi bên cột khắc một hàng chữ, hắn lẩm nhẩm đọc.

Cây sinh ngàn nhánh do từ gốc Nước chảy muôn nơi bởi có nguồn.

Hai câu này qua hắn đọc lên, khiến hắn bất giác giật mình một cái, chỉ mấy chữ thôi mà đã hàm chứa vô thượng hỗn nguyên đại đạo ở bên trong. Được thấy hai câu đối này. Khiến cho cảm ngộ về đạo của hắn lại tiến thêm một bước. Vị chủ nhân trước kia của nơi này ắt hẳn là một bậc thượng tiên, đạo pháp thông thần. Ngoài cửa đã hàm chứa ý đạo sâu xa vậy, chắc hẳn bên trong còn nhiều hơn nữa. Với lòng háo hức hắn sải bước tiến vào bên trong tòa lầu. "Truyện Dương Thanh Ký. Viết bởi Phạm Vũ Huy đăng lần đầu trên app"
Trái ngược với suy nghĩ của hắn, tầng một của Vọng Nguyệt Lâu, hoàn toàn trống rỗng, giữa sàn lầu chỉ có duy nhất một cái đỉnh ba chân cũng làm bằng ngọc mà thôi. Hắn đi quanh cái đỉnh một vòng, cuối cùng kết luận rằng cái đỉnh này chỉ là một cái đỉnh bình thường. Hắn bước lên cầu thang, toàn bộ bậc thang cũng được làm bằng ngọc. Có lẽ cả tòa lầu này được đẽo gọt bởi một khối ngọc khổng lồ. Hắn không thể tưởng tượng nổi có người lại kỳ công và giàu có đến vậy. Tầng hai của lầu nhỏ hơn bên dưới một chút. Ngoại trừ cái giá để sách thì cũng trống không, chẳng có đồ vật gì cả, hắn tiến đến giá sách, lật một quyển ra xem, rồi chán nản quẳng nó về chỗ cũ, với tay hắn lấy một quyển khác, rồi một quyển khác, quyển khác nữa. Nhưng quyển nào hắn cũng chỉ xem qua loa là vất lại chỗ cũ, hắn chán nản bảo Tử Nguyêt:

- Ngươi xem, ai lại đi xây cất một tòa lâu như vậy. Lại phong ấn cả một quả núi chỉ để giấu mấy quyển sách của phàm nhân này chứ.

- Ta cũng không rõ, ngươi lên tầng ba xem sao. Biết đâu có bảo vật gì.

- Hừ. Ta cũng mong như vậy.

Hắn bước lên tầng ba với hào hứng đã giảm đi quá nửa. Khi lên đến nơi đúng như dự liệu của hắn, nơi này cũng hoàn toàn trống rỗng. Giữa lầu chỉ đặt một chiếc quan tài bằng ngọc trắng, tinh khiết vô cùng. Hắn chán nản bảo với Tử Nguyệt:

- Toàn những thứ vô dụng. Nhưng rồi hắn chợt khựng lại trên nắp quan tài có khắc một cái đồ hình nhỏ. Hắn tiến bước lại gần nhìn vào đó.

- Ồ. Bản đồ khu này.

Tử Nguyệt lên tiếng

- Ngươi xem theo như bản đồ này phía sau núi có một cái hang nhỏ. Xuống đó xem sao.

Hắn gật đầu. Nhảy ra ngoài cửa sổ vòng ra phía sau núi rồi từ từ đáp xuống. Dựa theo bản đồ hắn rất nhanh chóng tìm thấy cái hang. Hay đúng hớn là một cái động phủ khổng lồ. Cửa của nó khất sau một thác nước lớn. Hắn tiến thẳng vào trong động, ngày trên lối vào là một cây trụ đá. Trên trụ có một cuốn sách bằng ngọc. Hắn dừng lại lật sách ra chăm chú đọc.

" Ta là Triệu Phong, thái tử của ma giới, còn nàng là môt tu tiên giả vừa mới nhập môn của nhân gian. Thần ma đại chiến, bản thái tử dẫn theo tinh anh của ma giới quyết giết hết con người san bằng nhân tộc, nhưng rồi ta gặp nàng tại chính nơi này, trên ngọn Tây Nhạc Sơn này. Lúc đó nàng mới chỉ là Luyện Khí kì mà thôi còn ta đã là cảnh giới Hóa Anh hậu kì chỉ còn một bước nữa là tiến vào Luyện Thần cảnh giới. Lúc ta gặp nàng, nàng đang bị thương sắp nguy đến tính mạng. Ta không thể nào hiểu nổi tại sao tiên giới và nhân giới các ngươi những kẻ tự cho mình là thanh cao hơn ma giới chúng ta lại có thể để một người con gái yếu ớt như vậy ra trận. Cuối cùng ta đã cứu mạng nàng. Sau lần đó giữa các trận chiến thỉnh thoảng ta và nàng vẫn gặp nhau trên ngọn núi này. Mỗi khi ở bên nàng ta dường như quên đi mình là một vị thái tử của ma giới, quên đi trọng trách của mình. Dần dần ta sa vào lưới tình với nàng lúc nào không hay. Chúng ta thường hay ngồi ngâm thơ, đọc sách. Tuy nàng tu tiên nhưng lại rất thích đọc sách của nhân gian. Cứ thế hai người chúng ta dần dần yêu nhau không gì ngăn cản được. Ta đã định từ bỏ tất cả để đi cùng nàng. Nhưng là thái tử ta không thể bỏ mặc thần dân của ma giới được. Trận chiến cuối cùng ta bị Trường Thanh Thượng Tiên của tiên giới đánh trọng thương. Lúc hắn định kết liễu ta thì không biết làm cách nào nàng đã xuất hiện ở đó. Nàng đã thay ta mà chịu cái chết này. Lúc đó ta mới nhận ra mình cần nàng đến thế nào. Lúc đó ta mới nhận ra ta yêu nàng thế nào, nhưng đã muộn. Lần đầu tiên trong cuộc đời nhiều vạn năm của ta, ta đã khóc. Ôm theo xác của nàng ta chạy đến Tây Nhạc Sơn này. Dùng toàn bộ sức lực còn lại lấy ra Bích Ngọc Ma Châu tạo ra tòa Vọng Nguyệt Lâu trên đỉnh núi này, đặt nàng ở đó. Nàng rất thích ngắm trăng. Ta hy vọng sau này dù không còn sống nàng vẫn có thể ngày ngày nhìn nó. Ta lại dùng chút sức lực còn lại bày ra Cửu Khúc Âm Ma Trận Pháp che dấu toàn bộ ngọn núi này. Ta định ở đây cả đời để chăm sóc, nàng, bảo vệ cho giấc ngủ của nàng. Nhưng do ta đã dùng quá nhiều ma lực, mà lại không kịp phục hồi. Nguyên Thần của ta cứ ngày một yếu đi. Dù là thân thể chí tôn ma giới của ta cũng không có cách gì khắc phục. Ta tự biết mình sắp chết. Nhưng trận pháp này vẫn phải cần người duy trì nó. Vậy nên ta đã tạo ra động phủ này. Trong đó có toàn bộ tài sản của ta. Nếu ngươi đọc được quyển Ngọc Sách này thì có lẽ là trận pháp đã bị phá. Ta nguyện giao cho ngươi toàn bộ của cải trong này. Chỉ mong ngươi hãy giúp ta hoàn thành tâm nguyện. Phong bế trận pháp này mãi mãi. Triệu Phong ngàn vạn lần xin được tạ ơn."

Cuối cùng của quyển sách là một bản vẽ nhỏ về trận pháp Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận và cách bố trí. Dương Thanh xem xong thì không khỏi thở dài một tiếng:

- Tình yêu là gì, mà lại khiến cho ta và ngươi đau lòng đến vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau