DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Chương 21: Thoát chết

Thấy bảo vật bị cướp mất Hỏa Linh lão tổ, tức giận thét lên:

- Kẻ nào, là kẻ nào dám to gan, nẫng tay trên của ta.

Bóng trắng cười ha hả rồi giơ tay kéo tấm sa mỏng che mặt xuống nói với Hỏa Linh lão tổ:

- Lão nương phải cảm ơn ngươi đã giúp ta đắc thủ.

Tấm sa mỏng vừa kéo ra Hỏa Linh lão tổ đã kinh hãi lùi lại một bước thất thanh:

- Hỗn Nguyên Giáo Chủ.

- Chính thị.

- Chẳng phải tiền bối còn đang ở Tổng đàn hay sao.

Hỗn Nguyên Giáo Chủ Bạch Thiên Phụng vuốt ve Hỗn Nguyên Tán trong tay rồi trả lời:

- Bỏ Ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau. Ta cho con ta đi trước chẳng qua để che mắt thôi. Từ lâu ta đã biết Phong Hỏa môn các ngươi có ý với bảo vật này rồi.

Hỏa Linh lão tổ hừ lạnh:

- Tuy tiền bối đã tiến cấp Ngưng Nguyên sơ kỳ, nhưng nếu ta và Phong Linh liên thủ lại. Cũng không chắc ai thắng ai thua.

Bạch Thiên Phung âm thầm vận tiên lực vào tay nói từng tiếng một:

- Vậy cứ thử xem sao cho biết.

Vừa dứt lời Bạch Thiên Phụng đã xuất chiêu với một tốc độ kinh hồn nhắm Hỏa Linh đánh tới. Một luồng tiên lực màu bạc bay ra lẫn trong đó là vô số những chấm sáng lấp lánh to hơn ngón tay cái, Hỏa Linh không dám chậm trễ cũng vội vã tế xuất pháp bảo đánh trả đồng thời ra lệnh cho đám trưởng lão:

- Mau cản bước ả, đợi Phong Linh đến.

Mười một tên trưởng lão trúc cơ kì lập tức bày trận. Nhất thời pháp khí, bay đầy trời ánh sáng xẹt qua như điện. Tuy nhiên công bằng mà nói chênh nhau một cấp thôi thì tiên lực đã cách nhau một trời một vực dù bên Hỏa Linh người đông hơn cũng chỉ ngang sức được lúc đầu, càng về sau đám người này dần dần không địch lại. Lam vào thế hạ phong. Dương Thanh nhân cơ hội này dùng độn thổ thuật mở đường chậm rãi lùi về phía sau từng chút một. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ là mau chóng chuồn khỏi đây càng sớm càng tốt, bảo vật cũng tốt, được thu làm dồnddeej cũng tốt, nhưng cái mạng này giữ được vẫn là tốt nhất. Còn mạng lo gì sau này không tìm được con đường tu luyện. Hắn mới rời đi được một đoạn thì chợt nghe Bạch Thiên Phụng quát lớn:

- Kẻ nào ẩn núp ở đó, mau ra đây cho ta.

Hắn giật mình, đã cẩn thận như vậy mà vẫn không thoát được. Hắn đang định liều mạng bỏ chạy thì chợt nghe một giọng cười vô cùng cuồng dại, hai bóng đen cùng nhau đáp xuống phía bãi đất trống trong sự kinh ngạc của Bạch Thiên Phụng và Hỏa Linh.

- Khúc Thừa Trí

- Vũ Tán Đường

Thấy hai người đáp xuống, Bạch Thiên Phụng nhướng mày nói:- Hai lão bất tử các ngươi không ở Huyền Không động tu hành. Lại chạy đến đây làm gì.

Một trong hai người vừa đến cươi ha hả Chắp tay hướng về phía Bạch Thiên Phụng trả lời:

- Hỗn Nguyên Giáo chủ hiểu nhầm rồi. Hai người bọn ta chỉ là tình cờ đi qua đây,

Rồi lão quay sang đồng bọn nói tiếp:

- Có phải không Vũ huynh

- Khúc sư đệ nói phải. Giáo chủ chớ hiểu lầm bọn ta chỉ là đi ngang qua đây thôi.

Trong khi ba người đang đối đáp, Hỏa Linh đứng cạnh đó thân hình đang run lên từng đợt. Lão không ngờ lần này hành động nhanh như vậy. Mà mấy lão quái này vẫn nghe tin mà tìm đến. Nếu chỉ tranh đoạt với Minh Kiếm Sơn Trang hoặc Bạch Thiên Kiều thì lão còn có cơ may chiến thắng, nhưng giờ đây. Có tận ba người có cảnh giới Ngưng Nguyên ở đây. Cái mạng nhỏ của lão có giữ được hay không còn khó nói. Nghĩ vậy lão vội vã hành lễ với hai lão đạo kia rồi giở giọng cười bồi:

- Các vị tiền bối. Các vị cứ thong thả bàn bạc. Hỏa Linh tự lượng sức mình xin cáo từ trước đây.

Vừa dứt lời lão đã vội vã ngự khí phi hành chạy mất dạng. Bỏ lại bọn đệ tử còn đang ngơ ngác nhìn chỗ lão vừa biến mất.

Khúc Thừa Trí nhìn theo hướng lão bỏ chạy cười khẩy rồi đưa tay vào túi linh thú lấy ra một con Viêm Báo màu đen như hắc ín. Lão vỗ vỗ vào đầu nó rồi nói,

- Đuổi theo giết cho ta

Con yêu thú Viêm Báo gầm lên một tiếng rồi đáp gió đuổi theo Hỏa Linh lão tổ.
Vũ Tán Đường cũng quay sang mười một tên Trúc Cơ Kỳ kia nhìn bọn chúng với ánh mắt thấm đượm sát khí kinh người. Mấy gã trưởng lão cùa Phong Hỏa Môn vội vã bỏ chạy mỗi người một hướng, nhưng chênh lệch cảnh giới đâu phải chỉ là một cấp. Chỉ trong phút chốc tất cả đều bị Vũ Tán Đường giết sạch.

Đang núp dưới mặt đất dò xét được cảnh này, Hắn kinh hãi không thôi. Nếu để bọn chúng phát hiện ra ta tất chết không nghi ngờ gì nữa. Giờ này hắn ước gì. Ba người kia nhanh chóng phân thắng bại rồi rời đi thật nhanh, hắn còn chưa gặp được Thanh Hương hắn thực sự chưa muốn chết.

Vừa lúc đó Bạch Thiên Phụng lại nói:

- Khúc Thừa Trí, Vũ Tán Đường. Các người không phải có ý muốn giệt khẩu đấy chứ. Ngay cả ta mà các ngươi cũng định ra tay hay sao.

Khúc Thừa Trí đáp:

- Ha ha ha. Bạch gíao chủ thần thông quang đại, nếu là khi một chọi một ta nào dám mạo phạm. Nhưng hôm nay bọn ta có tận hai người, Bạch giáo chủ biết điều mau giao hỗn nguyên tán ra đây. Chớ để chúng ta phải ra tay ác độc.

Bạch Thiên Phụng tức giận quát lớn:

- Được lắm, có giỏi các ngươi đến đây mà lấy.

Từ lấy vừa ra khỏi miệng. Thanh quang trên người đại thịnh từ trong tay áo của Bạch Thiên phụng mười sáu mũi tên màu xanh được bọc bởi một đám bụi màu vàng bay ra nhắm Khúc, Vũ hai người đánh tới. Vừa thấy thế Vũ Tán Đường đã hô lên:

- Cẩn thận là Xuyên Vân Tiễn.

Lão vội vã bắt pháp quyết, trên người lão tuôn ra một đám mây ngũ sắc ào ào cuốn tới xuyên vân tiễn ý đồ bao vây nó lai. Đồng bọn của lão Khúc Thừa Trí cũng rút trong túi trữ vật ra một thanh cổ kiếm nhắm đám xuyên vẫn tiễn ném tới. Nhất thời hồng quang đại thịnh, gió thổi cát bay, Hai tiếng ầm rùng rợn vang lên. Mười sau cây Xuyên Vân Tiễn của Bạch Thiên Phụng đã bị cổ kiếm chém gãy bốn cây. Những cây còn lại đều đang bị đám mây ngũ sắc dần dần hấp thụ. Bạch Thiên Phụng thấy vậy thì cố gằng điều khiển mười hai cây tiễn còn lại thoát khỏi vòng vây. Nhất thời trong không trung lại vang lên tiếng nổ không ầm ầm không ngớt. Thấy cả ba đều đang tập trung vào cuộc chiến. Dương Thanh vội vã nhô lên khỏi mặt đất. Dồn hết pháp lực ngự khí phi hành chạy khỏi đây. Lúc này còn không chạy thì đợi đến bao giờ.

Nhưng có một chuyện hắn lại không ngờ tới, lúc hắn vừa nhô lên khỏi đất. Bạch Thiên Phụng đã phát hiện ra hắn. Trong lúc không xem xét kỹ. Lại tưởng hắn cũng là một cao thủ ẩn nập ở đây để trai cò đánh nhau. Ngư ông đắc lợi. Một suy nghĩ chạy nhanh trong đầu bà ta. Giờ đây lấy một địch hai thực sự bà ta không có cơ may nào thắng được. Chi bằng chuyển nguy hiểm cho người khác, giữ lấy mạng là hơn. Nghĩ vậy bà vội xuất Hỗn Nguyên Tán ra, ném về phía Dương Thanh. Hô lớn:

- Đạo hữu, mau đi. Ở đây đã có ta lo liệu.

Ngoài mặt thì làm ra vẻ tấn công mãnh liệt, nhưng thật ra lại ngấm ngầm thâu bảo vật về để rút lui.

Hai người Khúc, Vũ thấy Hỗn Nguyên Tán rơi vào tay kẻ thứ ba thì vô cùng tức giận, vội vã quay sang chỗ Dương Thanh bay đến. Hắn vội vã bỏ chạy vừa chạy vừa ném Hỗn Nguyên Tán lại và hét lớn:

- Tiền bối tha mạng, ta trả cho các người đây.

Hỗn Nguyên Tán vừa được Dương Thanh ném ra thì lập tức lơ lửng trên không phát ra một luồng ánh sáng chói mắt vô cùng. Nó lao đến bên Dương Thanh rồi nhập vào trong người hắn, cùng lúc đó một tiếng nổ lớn phát ra. Cả người hắn phát ra một thứ ánh sáng chói mắt, rồi biến mất. Trong tiếng gầm giận giữ của hai lão đạo.

Những điều này Dương Thanh không hề hay biết. Giờ đây hắn đang ở một nơi rất xa nằm trên mặt đất mê man bất tỉnh, những chuyện như Bạch Thiên Phụng bỏ trốn thành công, hay Khúc, Vũ hai người nổi điên giết sạch đám người có mặt trong rừng lúc đó giờ đây không liên quan đến hắn nữa. Bên cạnh hắn một cô bé đang ngồi đó nhìn hắn mê man bất tỉnh. Cô lẩm bẩm:

- Bao nhiêu pháp môn ngươi không luyện lại đi luyện sinh tử quyết này.

Ánh sáng nháng lên một cái và cô bé biến mất trong hư ảnh.

Chương 22: Chương 22: Bạch Thủy Thành

Nằm trên đất lạnh, giữa một nơi đồng không mông quanh. Cả châu thân như không thuộc về mình, toàn thân đau nhức vào rỉ máu, cho dù hắn là thân thể bán tiên cũng cảm thấy nuốt không trôi. Hắn bỗng nhiên có một suy nghĩ là mình sắp chết. Mắt hắn từ từ nhắm lại, trước khi lâm vào mê man một lần nữa, hắn tự hận bản thân mình, tại sao năm đó không nghe theo lời Thanh Hương, từ bỏ con người mà mình yêu thương nhất, sao năm đó lại không thể đủ trí khôn để nhận ra tiên phàm khác biệt, đã bước chân đi là không có ngày ở lại. Đời sống của hắn mấy trăm năm trước vô cùng đơn điệu, tuy được sinh ra trong một gia đình phú xưng địch quốc, quyền khuynh thiên hạ. Thế nhưng cũng như các nhà quyền quý khác, từ nhỏ hắn đã được dạy phải thế này, thế kia. Không được làm những gì mình thích, mãi cho đến khi gặp được Thanh Hương. Nàng, chính nàng đã cho hắn cái cảm giác được làm một người bình thường. Có một cuộc sống ấm êm, vô cùng yên tĩnh. Nhưng cuối cùng thì sao, chính hắn đã làm cho mối duyên này tan thành cát bụi, vĩnh viễn chia lìa.

Không biết trải qua bao nhiêu thời gian Dương Thanh dần dần hồi tỉnh lại, hắn cố gắng ngồi dậy dùng tiên lực chữa lành mấy vết thương trên người, rồi thò tay vào trong túi trữ vật lấy ra một bình Tục Mệnh Đơn nhặt lấy hai viên rồi nuốt xuống. Cho dù là bán tiên, nhưng vẫn cần phải ăn mới được. Sau khi dược lực của Tục Mệnh Đơn có hiệu quả, hắn không thấy đói nữa, cảm giác đã trở lại trên tứ chi của hắn. Nghĩ lại chuyện xảy ra trong Hắc Lâm, trên lưng hắn bỗng toát mồ hôi lạnh. Một mình hắn lại có thể may mắn thoát khỏi ba lão quái vật có cảnh giới Ngưng Nguyên kì. Đây chính là cơ duyên ông trời ban cho, nếu không giờ này không biết hồn phách hắn đang ở nơi nào của âm tào địa phủ rồi. Hắn chợt nhớ lúc ném Hỗn Nguyên Tán đi, rõ ràng nó đã biến thành một luồng ánh sang màu vàng nhập vào người hắn, có thể nói là chính nó đã đưa hắn tới nơi này. Vậy giờ nó đâu. Hắn vội kiểm tra trong người nhưng cũng không thấy gì lạ cả. Có lẽ nó đã rời đi rồi. Là một bảo vật có linh tính cơ mà.

Hắn nghĩ ngợi rồi tự nguyền rủa mình, giờ là lúc nào còn ngồi đây mà nói nhảm, việc quan trọng trước mắt là phải phục hồi nguyên khí, đi tìm linh dược. Nếu không với tốc độ tu luyện này đến lúc chết cũng không gặp được Thanh Hương. Hắn lảo đảo đứng lên rồi hướng về phía cánh rừng trước mặt phi thân lướt tới.


Sau hai ngày ngồi tĩnh tọa trong rừng sâu, nguyên khí của hắn đã hoàn toàn khôi phục, nhưng hắn vẫn ngồi bất động dưới một gốc cây to để suy tính con đường sau này. Về lại Phong Hỏa môn hẳn là không ổn rồi, ở lại Đại Nam quốc hẳn là cũng không được. Biết đâu ba lão quái vật kia đã thấy mặt mình. Chỉ còn cách đi sang nước khác vậy, nhưng đi sang nước nào thì hắn còn chưa quyết. Vào thời hắn sống phía bắc Đại Nam quốc là Cửu Châu Quốc, phía đông là biển cả mênh mông, phía nam là Lương Quốc, phía tây là Tượng quốc. Còn bây giờ chính hắn cũng không biết vật đổi sao dời, các quốc gia có thay đổi gì không, nhưng dù thay đổi thì hắn vẫn phải đi không thể ở lại Đại Nam Quốc được nữa.

Mười ngày sau, khi hắn đặt chân sang địa giới của Cửu Châu quốc thì Hỗn Nguyên Giáo chủ và hai lão quái ở Động Huyền Không đồng loạt ra giá cao cho ai tìm được hắn. Chẳng mấy chốc tin tức một tên luyện khí kì nhỏ nhoi đã dùng yêu thuật gì đó cướp mất pháp bảo trên tay của ba vị Ngưng Nguyên kì đã đồn khắp Đại Nam. Thế nhưng chuyện này không quan hệ gì đến hắn nữa. Giờ đây hắn đang mặc một bộ đồ của tu tiên giả Cửu Châu quốc đi vào một tòa thành có tên là Bạch Thủy.

Hắn đi đến trước cửa một quán trọ nhỏ rồi tiến vào đó. Chưởng quầy thấy có khách đến vội vã chạy ra nghênh tiếp. Chưa đi đến nơi lão đã nở nụ cười rách cả miệng:

- Khách quan đường xa vất vả, xin mời hãy vào đây nghỉ ngơi một chút.
Hắn cũng không thèm nói nhiều với lão trực tiếp vựt một ít tiền lên bàn và bảo:

- Mau chuẩn bị cho ta một phòng hảo hạng.

Lão chưởng quầy thấy tiền thì vội vã tươi cười còn hơn lúc nãy, luôn mồm mời hắn đi theo mình để nhận phòng. Vào đến phòng rồi hắn mệt mỏi nằm vật ra giường, dù là tiên nhân nhưng mười ngày vừa qua quả thật đối với hắn vô cùng mệt mỏi. Hắn nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau hắn tỉnh dậy, tinh thần hắn hoàn toàn mình mẫn. Lúc này hắn mới bình tĩnh tính toán lại những việc cần làm, việc quan trọng thứ nhất là phải tìm được phương pháp luyện Tụ Pháp Đơn, việc cấp bách thứ hai là phải tìm được Địa Ma Thú. Toàn những việc khó làm mà thời gian lại ngắn. Thực sự hắn hơi lo mình sẽ chết mà không gặp được Thanh Hương. Đang suy tính thì tai hắn nghe được một đoạn đối thoại bên ngoài cửa sổ.

- Trương đệ, lần này đi đến Bùi gia nhận nhiệm vụ giết yêu thú, liệu chúng ta có may mắn như năm ngoái không nhỉ.

Người kia trả lời,

- năm nào Bùi gia cũng cần một lượng lớn yêu thú để điều chế linh đan diệu dược. Ngô huynh cứ yên tâm đi nhất định số linh thạch chúng ta thu được không nhỏ đâu.

- Vậy chúng ta mau đến ghi danh.

Mấy từ này lọt vào tai Dương Thanh khiến hắn giật mình không nhỏ. Một gia tộc trả tiền cho việc săn yêu thú hẳn là những hiểu biết về yêu thú không hề ít. Nghĩ vậy hắn vội vã thay đổi kế hoạch, không đi Âm Hồn Đảo trước mà sẽ đến Bùi gia nghe ngóng thông tin, biết đâu lại tìm được gì liên quan đến yêu đan của Địa Ma Thú. Suy tính xong xuôi, hắn vội vã bám theo hai tên tu tiên giả kia đến Bùi gia đại viện.

Chương 23: Chương 23: Nhiệm vụ đầu tiên

DươngnThanh đi theo hai tên kia một quãng khá xa thì ở phía trước đã hiện ra một tòa vô cùng đồ sộ. Bên trên có một tấm biển ghi mấy chữ. Bùi Gia Đại Viện, Vạn Yêu Sảnh. Nét chữ vô cùng cứng cáp. Trước cửa Vạn Yêu Sảnh có vô số người đứng chờ đợi vô cùng huyên náo. Mấy câu đối thoại tạo nham theo gió lọt vào tai hắn:

- Bùi gia quả thật là một gia tộc tu tiên giàu có nha.

- Đúng vậy. Ta nghe nói họ giàu lên nhờ buôn bán yêu thú và chế thuốc đó.

- Trưởng lão của bùi gia nghe đồn đã là cảnh giới Kết Đan hậu kỳ rồi.

Nghe như vậy hắn cũng đã dần hiểu được một chút về bùi gia. Gia tộc này sinh sống bằng nghề buôn bán tài liệu trên người yêu thú. Hàng năm sẽ có một đợt thu mua hàng lớn rồi sau đó phân loại bán đi các nơi thu về linh thạch. Thảo nào mà lại giàu có như vậy.

Hắn vội vã chen đến cửa giao nhiệm vụ. Ngồi ở đây là một ông lão luyện khí kì tầng 8. Lão thấy hắn đến thì cất giọng nhàn nhạt nói:

- Ngươi muốn nhận nhiệm vụ săn yêu thú.

- Đúng vậy

Lão kia nghe vậy thì đưa cho hắn một cái thẻ có vẽ hình một con yêu thú gì đó có ba đầu rồi nói.

- Người cầm lấy yêu bài này, sau này ngươi săn được bất kể yêu thú gì mang đến đây. Chúng ta sẽ mua hết. Yêu thú cấp càng cao giá càng hời.

Cầm tấm yêu bài trong tay nhưng hắn chưa vội đi ngay mà lại hỏi:- Lão huynh, ta mới xuất đạo không lâu, chưa rành lắm về yêu thú. Bùi gia đại viện có tài liệu nào về yêu thú không ta muốn mua một cuốn.

Lão già thấy hắn hỏi vậy thì hỏi lại hắn:

- Ngươi muốn mua yêu điển.

- Yêu điển là cái gì. Hắn hỏi lại

- Yêu điển là một cuốn sách tập hợp hết tất cả các loại yêu thú mà Cửu Châu quốc này có. Nhưng ngưoi muốn mua thì phải đi đến phường thị, nơi này chúng ta không có.
- Vậy phiền lão huynh chỉ đường cho ta, ta từ xa mới đến.


Sau khi hỏi được đường đến phường thị. Hắn theo đường lối lão già kia chỉ đi một hơi không nghỉ, hai canh giờ sau hắn đã xuất hiện ở một vùng núi non trùng điệp vô cùng, nếu là phàm nhân đừng mơ tưởng mà tới được nơi này. Hắn đứng đó một lát rồi tiến vào trong núi, hai bên đường các cửa hàng mọc lên sát nhau. Cứ một lát lại có một số tu tiên giả bay qua bay lại, trao đổi mua bán vật phẩm. Hắn đưa mắt nhìn hai bên đường rồi dừng lại trước một cửa hiệu nhỏ, hắn cất tiếng hỏi chủ quán là một tay Luyện Khí kì tầng 10 như hắn:

- Huynh đệ, ta muốn mua yêu điển.

Tay này ngẩng đầu lên cười bảo:

- người anh em lần đầu đến đây săn yêu thú hả, nếu sau này có đồ gì tốt hãy bán ở chỗ ta. Không cần mang đến Bùi gia làm gì đâu. Họ có ưu đãi gì thì chúng ta cũng có.

Dứt lời thì gã đưa cho Dương Thanh một cuốn sách khá dày và sau khi thu lấy năm viên linh thạch bậc thấp, gã lại nói:

- Huynh đệ, ngươi mới đi săn, đừng nên vào sâu quá, nơi này vô cùng nguy hiểm đấy.

Hắn nhận sách rồi trả lời:

- Đa tạ đạo hữu, ta sẽ ghi nhớ.

Ra ngoài được một đoạn, hắn ngó chừng sau lưng rồi ngự khí phi hành mất tích vào cánh rừng trước mặt. Một lát sau một làn khói tím hiện ra ở phía sau một thung lũng nhỏ, làn khói tan đi, hắn từ trong đó bước ra thám thính địa hình thung lũng. Hắn lẩm nhẩm gật gù. Đây đúng là tuyệt địa một mặt của thung lũng bị một dãy núi cao ngăn trở hoàn toàn. Có thể nói là trong ngoài tách biệt, mặt kia là một dải đã cũng cao ngang ngửa dãy núi đối diện, từng dòng nước từ trên dải đá đổ ầm ầm xuống cái hồ phía bên kia thung lũng, hơi nước bốc lên tạo thành một làn sương mù dày đặc. Có thể nói từ ngoài rất khó phát hiện ra nơi này. Hắn hài lòng và quyết định chọn nơi này làm chỗ mở động phủ đầu tiên. Không như những tu tiên giả khác hay mở động phủ ở sườn núi, để tránh bị phát hiện, hay có nguy hiểm đến tính mạng, hắn lại khai mở động phủ ở ngay dưới chân núi, sau một tảng đá lớn, trải qua ba ngày làm việc liên tục, động phủ của hắn đã cơ bản hoàn thành. Hắn cũng học theo các tu tiên giả khác phân động phủ ra thành từng phòng như, phòng luyện đan, phòng khách, phòng nuôi linh trùng. Mặc dù hắn chẳng có linh trùng hay đan dược gì cả. Tài sản của hắn tính đến hiện giờ, cũng chỉ có một cái nhẫn xanh lam, một cái lọ không biết để làm gì. Và hai cuốn sách. Một cuốn vừa mới mua xong. Đúng là nghèo không thể nghèo hơn được nữa. Hắn ngồi trong động phủ mới của mình trước mặt hắn là chiếc nhẫn cùng với chiếc lọ nhỏ tìm thấy cùng một chỗ với Sinh tử quyết. Sau một hồi kiểm tra qua lại cái lọ, hắn đi đến một kết luận là cái lọ này trước kia dùng để đựng thuốc, nhưng thời gian quá lâu nên thuốc đựng trong này đã tiêu biến mất rồi. Còn chiếc nhẫn ngoài việc nó phát ra ánh sáng thì đúng là nó không còn tác dụng nào cả. Hắn chán nản bỏ nó trở vào trong túi rồi lẩm bẩm:

- Toàn thứ vô giá trị.

Chương 24: Tử Nguyệt

Nghiên cứu qua một lượt cuốn yêu điển. Ngày thứ tư trong động phủ Dương Thanh bắt đầu thử săn yêu thú. Con yêu thú đầu tiên mà hắn chọn đó một con Ngoa thú cấp một. Với trình độ pháp lực của hắn hiện nay thì cũng chỉ có thể săn được con thú này mà thôi. Đây là một con yêu thú có vẻ bề ngoài giống thỏ, nhưng khá hung dữ. Trên người nó phần lớn là đồ bỏ đi, ngoại trừ bộ lông có thể làm ra những chiếc bút vẽ phù lục cấp thấp. Sau một buổi rình mò trong khu rừng gần động phủ, hắn đã tìm thấy mục tiêu đầu tiên của mình. Một con ngoa thú nhỏ đang nghênh ngang gặm vỏ cây cách hắn chừng mười trượng. Hắn nhẹ nhàng phi thân lại gần, nhân lúc con thú không để ý trên tay hắn nhanh chóng xưât hiện một cái hỏa cầu thuật, ném thẳng tới phía đó. Những tiếng xèo xèo vang lên, con ngoa thú đã bị đốt cháy thành than. Hắn ngớ người ra rồi dậm mạnh chân xuống đất lầu bầu:

- Thật là ngu ngốc quá mà, lẽ ra phải dùng thủy cầu thuật bắt nó chứ.

Bỏ xác con ngoa thú lại, hắn lại tiếp tục đi tìm mục tiêu mới. Cứ thế cho đến gần cuối ngày hắn cũng đã tìm được một số điểm tâm đắc trong việc săn yêu thú cấp thấp, với loại nào nên dùng pháp thuật gì, nhưng đối với hắn thế là chưa đủ. Mục tiêu của hắn là Địa mà Thú. Mà địa ma thú có yêu đan thì ít nhất cũng phải là cấp bốn. Hắn đang rơi vào một vòng luẩn quẩn. Muốn tăng cảnh giới an toàn thì phải có yêu đan và Tụ pháp đơn. Nhưng muốn có được hai vật đó thì cảnh giới hiện giờ của hắn lại không đủ. Sinh Tử quyết này tu luyện cũng thật ngược đời. Hắn chỉ nghĩ vậy rồi lại thôi ngay. Vì hắn không ưa than thở, hắn thích hành đồng và tìm cách giải quyết vấn đề hơn, theo hắn thì than thở cũng thế, mà không than thở cũng vậy. Tại sao không bớt than thở đi để động não suy nghĩ. Hiện tại đúng là hắn đang suy nghĩ thật, hắn đang ngồi trong phòng tu luyện, hai chân xếp bằng, tay kết một thủ ấn kỳ lạ. Hắn ngồi như vậy nhưng lại không phải để tu luyện, hắn đang suy nghĩ làm thế nào tiếp theo. Đi vào Âm Hồn Đảo là không khả thi rồi, chỉ còn cách bắt Địa ma thú trước, nhưng bắt thế nào thì hắn chưa nghĩ ra. Đang chìm đắm trong những ý nghĩ về Thanh Hương về ma thú về đơn dược thì bất chợt, một giọng nói bật ngờ vang lên trong tiên thức của hắn:

- Đi cũng chết, mà không đi cũng chết. Sao ngươi không dứt khoát đi bắt con thú đó cho rồi. Ở đây mà lảm nhảm.

Dương Thanh vội vã bật dậy, nhìn quanh quất rồi quát lớn:

- Là ai mau ra đây cho ta.

Không có ai trả lời. Hắn lại nói:

- Là vị đạo hữu nào, tự tiện vào đây như vậy

Rồi không hề báo trước, trong tiên thức của hắn, một khuôn mặt mờ mờ ảo ảo hiện ra, hắn sợ hãi:

- Ngươi là ai.

Bóng đen cất tiếng cười ha hả. Nhưng lại là giọng trẻ con:

- Ta chính là người cứu sống ngươi đó, đồ ngu.

Ngừng một lát bóng đen lại nói tiếp.

- Tên ngu ngốc nhà ngươi nghĩ, ai đã đưa nhà ngươi thoát khỏi ba tên Ngưng nguyên kì kia, chính là ta đây. Và ai trong lúc ngươi nằm mê man trong rừng sâu núi thẳm bảo vệ cho ngươi, cũng là ta đây. Và cũng chính ta, đã âm thầm bảo vệ cho ngươi những khi khẩn yếu, không ngươi nghĩ là sức của ngươi trong ba ngày có thể làm được động phủ bực này sao.

Bóng đen nói một hơi dài rồi dừng lại. Dương Thanh ngơ ngác hỏi:- Ngươi không phải là chiếc ô pháp bảo kia chứ.

Bóng đen cười khanh khách, đáp lời hắn:

- Ngươi nói đúng rồi đó. Xem ra ngươi cũng không phải ngu xuẩn lắm.

Dương Thanh nghĩ ngợi một lát rồi lại hỏi:

- Vậy tại sao, ngươi thoát ra rồi lại không rời đi mà lại trú ngụ trong tiên thức của ta làm gì.

Bóng đen nguýt dài:

- Ngươi tưởng bản cô nương thích ở trong này sao hả. Nếu không phải ta vừa mới hình thành thân thể, các ngươi đã đến bày trận pháp định bắt ta, thì sao ta ra nông nỗi này.

- Ngươi là một cô nương hả. Hắn hỏi lại. Để một cô nương trong người hắn có vẻ không hay cho lắm.
- Là cô nương thì sao. Lúc ta hình thành linh thức thì biến ra như thế này. Có lẽ là ý trời rồi, nguyên thần ta khá yếu, con phải trú ngụ trong cơ thể ngươi một thời gian nữa.

Hắn đang định phản đối thì bóng đen lại nói:

- Ta sẽ không để ngươi thiệt. Ta sẽ giúp ngươi bắt địa ma thú và lọt vào âm hồn đảo. Ngươi thấy thế nào.

Hắn nhanh chóng suy tính, cho cô nương này ở trong người mình tuy là có điểm bất tiện nhưng nếu mình có thể tiến giai Trúc Cơ kỳ thì cũng đáng đánh đổi lắm, nghĩ vậy hắn dõng dạc trả lời:

- Cô nương, Dương Thanh ta đồng ý giao dịch này.

Bóng đen lại cười nhưng lần này có vẻ thục nữ hẳn:

- Thế mới là kẻ trí chứ.

- Vậy sau này ta gọi cô là gì. Không thể gọi là hỗn nguyên tán chứ.

Bóng đen im lặng giây lát rồi nói:

- Ta từ linh lực hỗn độn mà thành. Lại nhờ tu luyện dưới nguyệt quang 10 vạn năm mà thành hình người sau này hãy gọi ta là Tử Nguyệt đi.

- Được lắm. Sau này gọi cô Tiểu Tử Nguyệt

- Ta hơn ngươi hàng vạn tuổi đấy. Tử nguyệt thét lên.

Hắn không màng đến mà vẫn điềm nhiên trả lời:

- Nhưng trong mắt ta, cô chỉ là một cô bé mà thôi.

Chương 25: Ảo cảnh

Dựa theo cuốn Yêu điển và những gì mà Tử Nguyệt nói giờ đây Dương Thanh tạm thời phong bế động phủ, lên đường tìm kiếm Địa Ma Thú, nhờ Tử Nguyệt hắn biết được rằng con yêu thú này thực ra không phải là thú mà nói đúng hơn nó là một con đom đóm mà thôi, mỗi khi tiến cấp nó sẽ lột bỏ lớp vỏ ngoài đi để phát triển lớn hơn. Tuy công kích của nó không mạnh lắm, nhưng nó lại có khả năng gian hãm kẻ thù vào một ảo trận do chính nó tạo ra, khơi gợi tâm ma của kẻ thù, khiến cho kẻ thù cuối cùng tự kết liễu tính mạng. Địa ma thú bậc cấp một đã có thể giết người dẽ dàng, vậy con mà hắn phải giết ít nhất cũng phải cấp bốn. Hắn có thể tưởng tượng ra được mức độ nguy hiểm của lần ra đi này. Rất có thể hắn sẽ bỏ mạng mà không kịp tìm thấy Thanh Hương.

- Ngươi có thể ngưng ủy mỵ đi được không.??

Tử Nguyệt nhàm chán lên tiếng. Hắn giật mình rồi vội vã trả lời:

- Ngươi có thể ngừng soi mói tâm trí của ta không, ta cần riêng tư một chút.

Tử Nguyệt cười khanh khách:

- Xin lỗi. Chỉ là vừa rồi nhầm lẫn một chút thôi, đợi khi Nguyên Thần ta đủ mạnh ta sẽ rời khỏi. Còn bây giờ ta cứ tạm thời ẩn thân ở đây đã.

- Ngươi cứ việc, Nhưng ta cấm ngưoi không được đọc suy nghĩ của ta

- Được được lần này là ta sai. Mau đi nhanh nữa đi, sắp tiến vào địa phận của Cửu khúc huỳnh hà rồi. Năm xưa Thần Ma đại chiến xảy ra ở đó. Các vị thượng tiên đã dùng vô số Địa ma thú để vây khốn người của ma giới. Chúng ta đến đó kiếm biết đâu có con nào còn sống sót.

Hắn rót pháp lực rồi phi hành nhanh hơn một chút nữa, vừa bay hắn vừa nói bằng một giọng không mấy tin tưởng.

- Thần ma đại chiến xảy ra cũng phải mười mấy vạn năm rồi. Liệu chúng có còn sống không?.

Tử Nguyệt xì một tiếng rồi bảo:

- Ngu xuẩn, chúng chết rồi thì còn con cháu của chúng. Nếu mấy con địa ma thú lúc ấy mà giờ vẫn còn sống ngươi nghĩ với khả năng của ngươi bắt được à.

Hắn nghĩ thầm, nếu chúng tu luyện được đến giờ thì chắc phải cấp 10 rồi. Tu tiên giả như hắn gặp phải chạy còn không có cơ may thoát nữa là bắt. Hắn cứ thế phi hành cho đến chiều tối thì dừng chân tại một trấn nhỏ nghỉ qua đêm. Tuy thân thể bán tiên của hắn khỏe hơn người thường, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi mới được. Cứ như vậy ngày đi đêm nghỉ, sau bốn ngày phi hành hắn và Tử Nguyệt đã đến được Cửu Khúc Huỳnh Hà. Nhìn từ trên cao xuống, nơi này toàn là núi non trùng điệp, sương trắng phủ khắp nơi từ sâu trong lòng núi một dòng sông uốn lượn dọc theo các khe cốc và cánh rừng thành 9 đoạn. Hắn nghĩ rằng có lẽ do con sông này mà nơi đây gọi là Cửu Khúc cũng nên. Hắn từ từ đáp xuống một mỏm đá nhô ra trên đỉnh núi rồi gọi:

- Tiểu Nguyệt, bước tiếp theo ta nên làm thế nào.

Không có ai trả lời, hắn lại gọi:

- Tiểu Nguyệt

Một giọng nữ hài không được vui vẻ lắm vang lên:

- Ta đã nói gì, không được gọi ta là Tiểu Nguyệt. Coi chừng cái mạng nhỏ xíu của ngươi.

Hắn vội vã, cười ha hả rồi giảng hòa:

- Được rồi, được rồi Tử Nguyệt cô nương, xin cho ta biết giờ đây ta nên làm thế nào.

Tử Nguyệt nói với hắn:

- Trước hết hãy tạm bày một cái trận nhỏ đã. Để giam hãm nó. Dù nó có thi triển ảo thuật đi nữa thì cũng bị trận pháp này nhốt. Không hại ngươi được.
Hắn lại hỏi:

- Thế còn sau đó.

- Sau đó tất nhiên là đi tìn và dụ nó đến đây. Chứ ngươi nghĩ nó tự mò đến chắc.

Có lẽ cảm nhận được ý nghĩ không mấy tin tưởng của hắn. Giọng của Tử Nguyệt lại vang lên:

- Chứ ngươi nghĩ ta có cách gì. Một tay giơ ra bắt yêu thú giúp ngươi chắc

Hắn uể oải trả lời:

- Ta cũng từng nghĩ vậy.

- Hừ.

Sau gần một ngày dưới sự chỉ dẫn của Tử Nguyệt hắn đã bố trí xong một cái khốn trận bậc trung, diện tích chừng mấy chục trượng vuông. Nhìn cái pháp trận này hắn thở dài ngao ngán cho số linh thạch sắp phải bỏ ra dùng vào cái pháp trận này.

- Ngươi tiếc cái gì. Chết rồi thì mang linh thạch theo được à.

Hắn gào lên trong tiên thức:

- TỬ NGUYỆT. ngươi đã nói là không đọc ý nghĩ của ta.

- Tại vì ngươi yếu đuối quá nên ta phải chấn chỉnh. Nếu ngươi muốn gặp lại nàng thì phải cố lên mới được.- Vậy được, đi săn nào

Ba ngày liền hắn rong ruổi ngược xuôi ở vùng này, nhưng không gặp một con địa ma thú nào cả. Những hắn lại có hai lần phải chạy trối chết, một lần gặp phải một con yêu rắn cấp 3 và một lần gặp một con yêu hồ cấp 4, may mắn cho hắn là nhờ có Tử Nguyệt buông tiên thức ra dò đường cho nên gặp nguy hiểm hắn đều chạy thoát. Đêm ngày thứ tư khi hắn đang tĩnh tỏa để hấp thu thiên địa linh khí thì trong tiên thức của hắn vang lên giọng cười vui sướng:

- Mau, mau đi dụ nó về đây. Ở hướng tây cách đây không xa lắm.

Hắn vội vã mở mắt hỏi lại:

- Ngươi có chắc không. Vào đó giờ này nguy hiểm lắm

Tử Nguyệt tức giận sẵng giọng:

- Nhanh lên. Không có cơ hội thứ hai đâu.

Hắn vội vã phi thân theo hướng Tử Nguyệt chỉ. Một lát sau Tử Nguyệt vội bảo hắn đáp xuống lùm cây trước mặt. Phía trước khoảng một trượng hai con vật trông như bộ cánh cứng đang bò dưới mặt đất, một con bụng phát sáng xanh lập lòe, một con thì lại không. Tử Nguyệt bảo hắn:

- Ngươi gặp may rồi. Có hẳn một cặp luôn.

Dương Thanh nấp sau lùm cây ngó ra. Có vẻ như hắn gặp may thật, hai con yêu thú này đều là cấp năm. Con phát sáng lấp lánh ở bụng là con đực. Chắc chúng đang trong thời kì sinh sản. Tử Nguyệt lại bảo hắn:

- Mau lên dụ chúng vào trận đi, muộn nữa là không kịp mất.

Hắn gật đầu, từ chỗ nấp đứng dậy hai tay vung về phía trước, hỏa cầu thuật và lôi điện thuật liên tiếp từ mười đầu ngón tay hắn phóng tới hai con Địa ma thú. Đang trong cơn say tình, bỗng nhiên bị kẻ khác làm phiền. Hai con Địa ma thú đập cánh tức giận, phát ra âm thanh lách cách nghe dựng tóc gáy.

- Chuồn mau.

Nghe Tử Nguyệt nói, hắn vội vã quay đầu bỏ chạy về phía trận pháp, nhưng vừa quay đầu lại thì hắn không còn nhận ra đường lối đâu nữa xung quanh hắn là một mảnh rừng thưa đầy sương mù. Hắn ngạc nhiên đi về phía trước, dưới một gốc cây to có một ông lão ăn mặc lỗng lẫy đang mỉm cười với hắn:

- Cha.- Hắn chợt kêu lên, đúng là cha hắn rồi, ông vẫn đứng mạng khỏe nơi đây chứ nào đã chết.

- Thanh nhi. Còn trở về rồi sao.

Cha hắn nói với hắn:

- Mau lại đây vào nhà đi. Con vắng nhà đã lâu mọi người đều rất nhớ con.

Hắn vô thức tiến tới phía trước, hai tay đưa ra để ôm lấy cha hắn, khi hắn sắp chạm vào cha hắn, thì một âm thanh sắc bén vang lên, cùng một luồng ánh sáng chói lòa xẻ cha hắn làm hai nửa:

- Tỉnh lại, đồ ngu, mau lùi lại. Đó là bọt nước mộng ảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau