DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 181 - Chương 182

Chương 181: Thu phục Trần Thừa

Cả ba tên đưa mắt nhìn nhau, lập tức lao vào chém giết, lời nói ba người giữ một của Dương Thanh chính là một cái phao cứu, mạng, bọn chúng đấu không lại Dương Thanh thì cũng chỉ còn cách, tàn sát lẫn nhau mà thôi, đây là cái giá phải trả cho việc trêu chọc nhầm người,

Rất nhanh cuộc chiến đã phân ra thằng bại, tên còn sống cuối cùng không ngờ lại là tên có thực lực yếu nhất, hắn liếm máu ở khóe miệng rồi mặc kệ thương thế ở vai, vội vã quỳ xuống:

- Ra mắt chủ nhân,

Dương Thanh cũng không phải kẻ cùng hung cực ác, vừa rồi chỉ là chút giáo huấn nhỏ, may là thực lực hắn mạnh, nếu hắn yếu hơn mà nói. Giai Kỳ cùng Tử Nguyệt không phải đã bị làm nhục hay sao, hắn gật đầu rồi nói:

- Vừa rồi ta giết hết đồng bọn của ngươi, ngươi có suy nghĩ gì chăng.

Tên Kết Đan sơ kỳ còn sống này, không cần nghĩ ngợi mà lắc đầu:

- Chúng ta làm cường đạo, đã dự liệu có ngày này, bị giết chỉ trách học nghệ không tinh, nếu không hôm nay người chết chính là chủ nhân cũng không chừng.

Dương Thanh àm thầm tán thưởng, gã này khá thức thời, lại hiểu được tiến thoái, đúng như hắn nói,. Đã đi giết người thì cũng phải lường trước bị người giết, làm gì có chuyện chỉ bọn hắn được giết người mà Dương Thanh thì không được, cho nên có trách chỉ có thể trách bọn năm người này khí số đã tận chọc phải ba người Dương Thanh mà thôi.:

- Ngươi tên là gì?

Dương Thanh bảo gã đứng lên rồi hỏi:

- Chủ nhân, thuộc hạ là Trần Thừa, chính là tán tu của Hắc Linh Sơn Mạch.

Dương Thanh gật đầu,

- vậy hẳn ngươi rất am tường vùng này.

Trần Thừa gật đầu đáp:

- Không dối gạt chủ nhân sâu trrong sơn mạch chưa từng có mấy người đi vào, nhưng vùng mà có thương nhân, hoặc đám tu sĩ thu hái linh thạch và dọc con đường đi đến Vô Biên Hải thuộc hạ nắm khá rõ,

- Được rồi, đi theo bản thiếu gia, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt, nhưng trước hết ngươi hãy nuốt vieen thuốc này, một năm sau, ta sẽ cho ngươi thuốc giải,

Dương Thanh lạnh nhạt nói, rồi ném đến một viên thuốc màu đen, Trần Thừa không nhăn mày một cái,bắt lấy nuốt xuống bụng, khi thấy Dương Thanh bày ra thực lực, hắn đã quyết đi theo Dương Thanh, hơn nữa đồng bọn chết rồi, những người bị hắn cướp tất nhiên là sẽ thù oán hắn, đi với Dương Thanh ít nhiều còn được che chở, chút tâm tư nhỏ này của Trần Thừa, không qua được mắt Dương Thanh những hắn cũng mặc kệ, Thất Huyền Môn đang lúc cần người, hơn nữa đây là thế giới mạnh được yếu thua, chuyện cướp bóc cũng không có gì là lạ, bản thân hắn, không phải cũng cướp không ít người hay sao. Đơi TRần Thừa nuốt xuống viên thuốc, hắn lại nói:

- Ngươi nói một chút tin tức về Sơn MẠch này xem sao?

Theo như Trần Thừa nói, thì năm người bọn hắn trước kia đều mai phục dọc đường đến Vô Biên Hải hoặc biên giới của Hắc Tây Đại Lục, giết người đoạt bảo, bốn năm hôm nay nghe tin Thái Dương Tông bị diệt môn, Thái Dương Tông chủ bỏ chạy vào Hắc Linh Sơn Mạch, việc này kéo theo không ít người đến xem náo nhiêt. Cho alf cơ hội đã đến, năm người bọn chúng liền đến đây mai phục, chỉ cướp của tu sĩ cấp thấp, cho đến khi gặp đám người Dương Thanh, chuyện kế tiếp cố nhiên là toàn quân đại bại.

- Vậy mấy ngày các ngươi ở đây, đã gặp qua những cỗ thế lực nào
Dương Thanh vừa đi vừa hỏi:

- Hồi bẩm chủ nhân, mấy ngày qua, rất nhiều thế lực đã đến, chính mắt thuốc hạ đã thấy, Thanh Dương Quán Chủ, Hắc Long Cốc Chủ, đi cùng Hắc Long Thất Tử, ngoài ra còn có Trưởng Lão của Hỗn Nguyên Giáo, hộ Pháp của Độc Long Bảo, ngoài ra cung phụng của Liệt Hỏa Đảo cũng thấy đến.

Tử Nguyệt nói:

- Vậy là các thế lực lớn quanh đây đều đến cả, không biết tột cùng Thái Dương Thần Kiếm có uy năng như thế nào mà hấp dẫn nhiều phương thế lực như vậy.

Trần Thừa cũng nói:

- chủ nhân, trung tâm sơn mạch Hắc Linh này vô cùng nguy hiểm, có người từng thấy có yếu thú lục giai thất giai, về phần bát giai, chắc hẳn không có

- Không sao

Dương Thanh nói. Mục đích chính của hắn là cảm ngộ và kiếm lợi, không cần thiết phải vì Thái Dương Thần Kiếm mà dấn vào nguy hiểm, chỉ cần Âm Giới Kiếm đã đủ cho hắn dùng rồi,

Trong bầu trời là từng tầng sương mù dày đặc. Hắn và đám người Tử Nguyệt là là phi hành đi đến. càng vào sâu trong sơn mạch, Dương Thanh lại càng gặp nhiều người, có đám chuyện hái dược liệu, có đám săn bắt yeu thú, nhưng vẫn chưa có cây linh thảo nào lọt vào mắt hắn.

ba ngày sau, tại một sườn đồi thấp, Đoàn người của Dương Thanh lại bị chặn lại, Trần Thừa không ngừng cười lạnh đám người lão tử năm người thậm chí có cả Kết Đan Đại Viên Mãn còn bị đánh cho thất điên bát đảo nữa là đám các ngươi, sự thực cũng chứng minh, ba kẻ chặn đường này, bị Giai Kỳ tiêu diệt trong nháy mắt đồng thời hắn cũng ngạc nhiên, không biết vị chưởng môn này có địa vị gì, về phần Thất Huyền Môn gì đó thậm chí hắn còn chưa từng nghe nói. Hắn đang có chút chờ mong, Thất Huyền Môn này mang cho hắn sự kinh hỉ gì.

Thời gian trôi qua, Đám người Dương Thanh ngày càng đi vào sâu, đã bắt đầu thỉnh thoảng gặp một vài vị cường giả. Yêu thú cấp cao cũng gặp không ít. tuy nhiên sơn mạch này rộng lớn vô cùng, số yêu thú mà hắn gặp tính ra phải gấp ba số người mà hắn nhìn thấy.

Grao. Grao.Ngày thứ mười trong sơm mạch trong không trung, một tiếng gào thét vang lên, từ xa có một đầu yêu thú khổng lồ phi thân đến, nó chắn trước mặt đám ngươi Dương Thanh,

- Yêu Hổ ngũ giai

Trần Thừa hơi hoảng nói

- Chủ nhân, mặc dù chỉ lã Ngũ Giai Sơ Kỳ, nhưng do huyết mạch nó phát huy chiến lực ngang ngưa với tu sĩ Ngưng Nguyên Trung Kỳ của nhân loại, lại thêm thân thể cứng rắn vô cùng khó đối phó,

- Vậy sao

Nhìn thấy yêu thú này, Dương Thanh không những không sợ mà còn khá hứng thú, hắn đang tính toán tìm một con linh thú hộ sơn, không thể nghi ngờ đầu Hấp Huyết Yêu Hổ này là nhân tuyển khá được,

Trần Thừa nghe thấy ba ngươi này muốn bắt sống con yêu hổ thì không khỏi há mồm. vị chủ nhân này quả thực quá kinh khủng rồi.

- Tử nguyệt, Giai Kỳ. lược trận.

Sắc mặt Dương Thanh lập tức Trở nên ngiêm túc. Hắn muốn xem xem thời gian qua thân thể của hắn đã mạnh mẽ đến mức nào, hắn muốn nghiệm xem Âm Dương Sinh Tử Quyết của hắn có thể cho hắn chiến lực thế nào, không thế nghi ngờ đầu yếu thú này trở thành bao cát.

…..

Nói vừa dứt lời Dương Thanh giống như đại bàng giương cánh hướng Hấp Huyết Yêu Hổ lao đến, Vô Cực Đao nhanh chóng chém tới.

Hấp Huyết yêu hổ đã bắt đầu có chút linh trí, thấy Dương Thanh đánh tới lập tức nó nhảy lùi lại, lộ ra răng nhanh hung ác cắn vào tay hắn

Dương Thanh không dám sơ suất, vung tay phải lên sử dụng vô cực đao đao chém, ngưng tụ tất cả linh lực của hắn, đao mang khổng lồ hướng Hấp huyết yêu hổ chém tới.

Hấp huyết Yêu Hổ nhanh chóng vặn người trên không trúng để tránh, nhưng vẫn hơi châm, thân thể khổng lồ của nó bị chém một đao, vai trái có một vết dài chảy máu

Nhìn Thấy màu chảy ra từ vai, Hấp Huyết yêu hổ thực sự nổi giận, nó gầm lên một tiếng giận giữ mở ra cái miệng máu lớn như cái khay, lộ ra đôi răng nanh dữ tợn sắc bén, phi thẳng đến Dương Thanh.

- Grao.

Dương Thanh cười nói:

- Đến đây để ta cho ngươi chút giáo huấn.

Chương 182: Linh Tâm Thảo

Linh Tâm Thảo

Vô cực đao vung lên

Đao quang kiếm ảnh tràn ngập vô cực chân hỏa đánh lên người Hấp Huyết Yêu Hổ

Oanh!

Một chiêu này của Dương Thanh vận đủ mười hai thành linh lực, lập tức bổ trúng lưng của yêu thú

Hấp Huyết Yêu Hổ bị đánh bay ra xa mười mấy thước

Nhưng Dương Thanh hiểu rõ, con yêu thú này da thô thịt dày, căn bản chiêu vừa rồi còn chưa hạ được nó. Hắn vừa vung đao lên một lần nữa, định xông tới trước thì một tiếng gầm khủng bố vang lên, một đạo thú ảnh từ trong bụi cỏ lao thẳng ra ngoài, âm phong theo thú anh rít lên vun vút,

- Con mẹ nó!. xem da ngươi dày đến đâu.

Dương Thanh hét lớn một tiếng, thu vô cực đao lại, vận dụng tương khắc quyết.

Thủy khắc Hỏa

Trong lúc nhất thời vô số thủy linh lực bao phủ toàn bộ lên Hấp Huyết Yêu Hổ,

Đáng tiếc Dương Thanh vẫn quá khinh địch, trước khi thủy linh lực phủ xuống, hấp huyết yêu hổ đã bằng một tốc độ kinh hãi nhảy qua đầu hạ xuống sau lưng hắn, nó giơ chân trước đánh tới vai trái hắn, bị một chưởng này, nhất định lưng hắn sẽ thiếu đi vài khối thịt,

- Chủ nhân cẩn thận,

Trần Thừa kinh hãi hô lên, lão lo cho an nguy của hán thì ít, mà lo cho thuốc giải độc của mình nhiều hơn.

- Súc sinh

Dương Thanh thét lên một tiếng thủy thuộc tính lan tràn, nhanh chóng tạo thành một lớp cương khí hộ thân quanh người hắn

- Bành

Chân trước của yêu hổ, nhanh chóng bổ lên lưng Dương Thanh, lập tức quanh người Dương Thanh có một lớp màu lam hiện lên, cản trở đến chín phần dư lực, nhân lục chân trước của con yêu hổ còn chưa kịp thu về, hắn hét to một tiếng:

- Nạp mạng đi

Chỉ thấy hắn đánh một chưởng về phía trước, lẫn trong đó là ba cây Âm Phủ Ma Châm, lẽ ra hắn có thể chỉ phóng nguyên ma châm ra thôi cũng được, nhuwg do lo sợ có tai mắt nguyệt tộc nên hắn phải ẩn giấu âm phủ ma châm trong chưởng pháp

- Ầm Ầm,

Chưởng phong của hắn đi đến đâu linh lực theo đó cày xới mặt đất toán loạn, chợp mắt đã đến trước mặt yêu hổ

- Grao.

Con yêu hổ ỷ vào da dày thịt béo, không coi chưởng phong này vào đâu, lúc bình thời đúng là chưởng phong này còn không đủ gãi ngứa cho nó, nhưng nó dù sao cũng chỉ là yêu thu, tuy rằng có chút linh trí, nhưng còn xa mới bằng được nhân loại, nó không thể nào đoãn được bên trong luồng chưởng phong này, còn cất dấu hậu chiêu, chưởng phong vừa chạm vào người nó, lập tức nó bị đánh bay về phía sau mười mấy thước rống lên đau đớn, hai mắt nó đã hoàn toàn bị phế

- Grao, Grao

Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa phóng lên phía trước, Dương Thanh cũng lao lên, hai thành Vô Cực Đao chém xuống.

Phập

Bóng đao cường đại ẩn chứa sát khí nồng đậm bổ xuống.

- Graof

Hấp Huyết Yêu Hổ không có chút cơ hội tránh né nào cả,, từng đạo máu tươi bắn ra, thân thể bị hai thanh vô cực đao chém thành ba đoạn.

- Này….

Trần Thừa thở ra một hơi, trực tiếp ngồi xuống.
- Mạng ta được cứu rồi.

Dương Thanh không chết, cố nhiên thuốc giải độc của hắn không mất đi, Tử nguyệt ném cho hắn một viên đan dược rồi nói

- Tốt lắm, không ngờ, huynh có thể dễ dàng giết nó như vậy

- Đúng vậy, chưởng môn quả thật vô cùng kinh khủng]

Trần Thừa gật đầu cuối cũng hắn cũng được mục kích thực lực thật sự của Dương Thanh, vị chưởng môn này không đơn giản như bề ngoài, hắn có cảm giác cho dù Ngưng Nguyên Sơ Kỳ mà đối chiến với Dương Thanh phần thắng bất quá cũng chỉ là năm năm mà thôi.

- Thật là kinh khủng

Trần thừa không nhịn được nói thầm.

Dương Thanh nuốt hoàn thuốc rồi nói

- Chỉ là may mắn, nếu không phải linh trí của nó không cao, ta chưa hẳn có thể gây tổn thương cho nó.

Nói xong Dương Thanh ngồi xuống tại chỗ, khôi phục linh lực một chút.

Tử Nguyệt sai Trần Thừa móc yêu đan của Yêu Hổ ra, phần này Dương Thanh thưởng luôn cho hắn, khiến hắn luôn mồm cảm tạ, nội đan này bán ra ngoài tài phú không hề tầm thường chút nào

Qua một lúc Dương Thanh đứng dậy, hắn đã khôi phục được kha khá linh lực, có Sinh Tử Quyết, tốc độ hấp thu của hắn không phải tầm thường, chí ít đã có thể so sánh với ngưng Nguyên kỳ lão tổ

- Đi thôi, chúng ta tiếp tục

Dương Thanh nói ra.

Đoàn người lại đi sâu vào trong Hắc Linh Sơn Mạch

Trên đường đi bọn Dương Thanh không chạm chán yêu thú cấp cao nào nữa, chỉ thỉnh thoảng gặp phải vài con linh thú cấp thấp, tất cả đều do Trần Thừa giải quyết

Dương Thanh cùng Tử Nguyệt cũng thu vài gốc linh thảo. trong này quả thật là nhiều đồ tốt

……………

Cách chỗ Dương Thanh vài dặm. Trong Sơn mạch vách đá cao hàng trăm trượng, dưới chân vách đá là vài tên trưởng lão và chấp sự của ba bốn môn phái không ngừng thủ vệ ở nơi này.Trên chỗ vách đá phía xa là cửa động, bên cạnh cửa động không ngờ có một gốc linh thảo tỏa ra quang mang màu xanh nhạt, linh khí không ngừng truyền ra

Lúc này Dương Thanh và đám người Tử Nguyệt cũng đã đến gần, hắn nhìn thoáng qua vách đá rồi nói

- Tử Nguyệt, nàng xem kia là Linh Tâm Thảo,

Tử Nguyệt cũng gật đầu:

- Có lẽ nó đã sắp được vạn năm

Bốn người xuất hiện, lập tức hấp dẫn ánh mắt của đám người, nhất là thân hình lồi lõm của Tử Nguyệt cùng Giai Kỳ, càng khiến đám người thèm nhỏ dãi.

Vừa lúc đó

Vách đá rung động dữ dội, ánh sáng năng lượng lan tràn lên đỉnh núi rồi chui vào linh tâm thảo, lam quang thoáng chốc đại thịnh.

Vù vù vù!

vô số tiếng quát vang lên

- Hành động!

- Mau đoạt lấy

từng đợt chân khí cường đại tuôn ra, đám người nhảy vọt lên trên. Vách đá

Vù vù vù!

trong đám này thấp nhất cũng là Kết Đan Trung Kỳ trở lơn, dưới chân đám người, tốc độ nhanh như tia chớp. công pháp tăng tốc đều được mọi người thi triển ra hết mức có thể.

- Ha ha ha! Linh Tâm Thảo là của ta!

Một tên trưởng lão Thanh Dương Đạo Quan lao lên trước cười ha hả, nhưng hắn chưa kịp chạm tay tới linh thảo thì

trong hang động bỗng có ba bóng yêu thú xuất hiện.

- Grao!

Tiếng thú gầm rung trời, ba con yêu thú từ trong động khẩu vọt ra, vừa ra khỏi động, bọn chúng đã hóa thành bản thể khổng lồ, hướng đám người tấn công tới,

Tên trưởng lão của Thanh Dương Đạo Quán kia định thò tay hái xuống Linh Tâm Thảo thì đột nhiên một chiếc vuốt khổng lồ tốc độ nhanhnhư thiểm điện xuất hiện., chấn văng tên trưởng lão này về phía sau

- Cẩn thận,

Một tên đồng bọn của hắn hô lên,

Lúc này đám người đã nhìn rõ ba con yêu thu mới tới

- Hai con lục giai, một con thất giai trời ạ

Đám người nhảy vọt lên trước, hét lên mọt tiếng kinh hoàng nhanh chóng phí thân đáp xuống sườn núi, chó nói ba con, chỉ cần một con thôi, cũng đủ làm cho đám tu sĩ ở đây sứt đầu mẻ trán rồi, nhìn chằm chằm ba con yêu thú khổng lồ. Đám người không khỏi hít ngụm khí lạnh. Lúc bình thời nếu như gặp ba con yêu thú này, có thể từ từ nghĩ cách, nhưng nay có rất nhiều người nhìn chằm chằm vào linh thảo, ai cũng không muốn cho người khác tiện nghi, nhất thời hai bên đều gườm gườm nhìn nhau

Bacon yêu thú khổng lồ, ba khí thế cường đại đè xuống, nhất thời làm cho đám tu sĩ tu vi hơi thấp không dám thở mạnh.

Trong lúc hai bên nhân yêu còn đang đề phòng lẫn nhau thì. Một bóng áo xanh từ trong không trung bất ngờ hiện ra vọt lên trời, chân khí vận chuyển dưới chân hắn lao vun vun đến chỗ Linh Tâm Thảo,

- Ha ha ha, chút lễ mọn này, ta xin nhận

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước