DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chương 16: Tụ Pháp Đơn

Tụ Pháp Đơn

Tàng Thư các của Phong Hỏa môn chia ra làm bốn tầng, Pháp Thuật, Luyện Đan, Luyện Phù, Luyện Khí. Pháp thuật là những môn đạo pháp dùng để tu luyện, luyện đan là bào chế thuốc, luyện phù là vẽ bùa, luyện khí là chế tạo pháp khí. Tuy nhiên ngăn về đạo thuật không có nhiều hầu hết là vài cái pháp môn cấp thấp nếu có cấp cao thì cũng là tàn khuyết không trọn vẹn, hắn trực tiếp bỏ qua ngăn Pháp Thuật mà chuyển đến ngăn luyện đan đưa mắt dò tìm. Hắn mải miết dở từng quyển ra đọc, nhưng mãi mà vẫn không thấy Tụ Pháp Đơn ở chỗ nào, hết một canh giờ hắn chán nản đi ra khỏi điện, thấy mặt hắn có vẻ đăm chiêu lão đạo cất tiếng hỏi:

- Nhà ngươi không được như ý sao.

- Đúng vậy, thưa sư bá, trong này không có thứ mà đệ tử cần tìm.

Lão đạo ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Ta đã phụ trách nơi này mấy chục năm qua, có sách gì ta cũng đã xem qua cả rồi, ngươi muốn tìm gì lão phu có thể giúp.

Lão đạo vừa nói vừa nháy mắt một cái đầy ẩn ý, hắn vội vã tiến lên đẩy cho lão một cái túi nhỏ nữa. Lúc này hắn mới nói

- Đa tạ sư bá giúp đỡ, đệ tử muốn tìm sách viết về Tụ Pháp đơn.

- Tụ pháp đơn??

Lão già sau khi ngó số linh thạch trong túi nghi hoặc hỏi lại.

- Đúng vậy sư bá, người đã từng nghe qua sao.

Hắn thấy lão đạo nhận ra tên của loại đan này thì vui mừng vội hỏi. Sau vài giây suy nghĩ lão đạo mới lên tiếng:

- Loại đan dược này quả là lão phu có biết một chút. Nhưng ta khuyên ngươi hãy bỏ ý định điều chế nó đi. Hắn nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi lại:

- Xin sư bá giải thích

- Tụ Pháp Đơn này là một loại đan dược bá đạo vô cùng, tụ pháp chính là tích tụ pháp lực. Uống viên đan dược này sẽ giúp ngươi có tốc độ hấp thụ thiên địa linh khí nhanh gấp đôi người thường, hơn nữa càng uống nhiều càng có lợi.

- Thần kỳ vậy sao?, hắn cất tiếng hỏi lão

Nghe hắn hỏi kèm theo một vẻ mặt thèm muốn lão đạo lắc đầu rồi nói tiếp:

- Ngươi chớ vội vui mừng, tụ pháp đơn tuy bá đạo tuyệt luân lại rất dẽ luyện thành chỉ cần có đủ nguyên liệu ai cũng có thể luyện được. Nhưng để kiếm đủ nguyên liệu thì lại không hề đơn giản. Cả Van Nam đại lục này cũng chỉ có hai người có thể tìm đủ nguyên liệu mà thôi. Ta vẫn nhớ cả hai chỉ trong thời gian hơn một trăm năm đã đạt đến cảnh giới Ngưng Nguyên hậu kỳ mà người bình thường phải tốn cả ngàn năm mới tới được.

Dương Thanh vội vã hướng lão đạo cầu xin:
- Sư bá ngài có thể cho ta xin phương thuốc điều chế Tụ Pháp Đơn được không.

Lão đạo nghe hắn hỏi vậy thì trợn mắt lên nói:

- Phương thuốc, ngươi cho rằng ta không muốn hay sao, thuốc tốt như vậy cho dù nguy hiểm hơn nữa cũng có người nguyện đánh đổi. Thế nhưng nó đã thất truyền mất rồi.

- Thất truyền. Dương Thanh thất vọng hỏi lại.

Lão đạo mơ màng nhìn lên trời trả lời hắn:

- Đúng vậy. Sau khi hai vị đại tiên kia phi thân tiên giới, cả tu tiên giới của Vân Nam đại lục đã đến tấn công hậu duệ của hộ hòng đoạt lấy phương thuốc này. Cả đại lục năm đó chìm trong biển máu, không biết đã có bao nhiêu tu tiên giả đã phải bỏ mạng.

- Vậy cuối cùng phương thuốc đó đi đâu.

- Đi đâu ư. Không thể ngờ rằng cuối cùng là một tên luyện khí kì may mắn cướp được phương thuốc vào tay. Nhưng lúc tháo chạy hắn bị truy đuổi quá gắt gao, bị dồn vào đường cùng hắn đã ôm cả phương thuốc chạy ra Âm Hồn Đảo.

Cuối cùng sau hơn nữa ngày hỏi han lão đạo Dương Thanh đành phải chấp nhận rằng việc luyện Tụ Pháp Đơn còn khó hơn lên trời. Lão đạo cho hắn biết Âm Hồn Đảo quả thật giống hệt như tên gọi, là một hòn đảo vô cùng nhỏ hẹp ngoài Đông Hải, quanh năm bị một làn sương đen bao phủ. Tỏa ra lệ khí nặng nề. Hơn nữa xung quanh đó có mấy loài thủy tộc có tu vi như một tu sĩ Trúc Cơ sinh sống. Nói là tu vi Trúc Cơ nhưng cơ thể của chúng lại mạnh mẽ như tu sĩ Kết Đan. Hơn nữa số lượng nhiều vô kể. Tất cả những vị tu tiên giả từng tiến vào đó đều một đi không trở lại. Không ai biết trong đó có cái gì, có người đồn rằng trong đó có rất nhiều loại linh dược quý hiếm, lại có người đồn rằng trong đó có bí kíp và bảo vật của các tu sĩ thời thượng cổ. Tất cả chỉ là đồn đoán mà thôi, vì chưa có ai thoát khỏi làn sương mù đó cả.

Tuy lão đạo đã nói rõ như vậy, nhưng hắn vẫn không muốn bỏ cuộc, hắn đã quyết đinh phải liều mạng tiến vào đó một phen, dù sao cùng lắm là chết chứ gì. Hắn không sợ chết. Nếu có chết thì cũng thôi đi. Còn nếu nay mắn hắn sẽ có cơ hội gặp lại Thanh Hương. Gặp lại người mà hắn yêu quý nhất. Âm Hồn Đảo chắc chắn là hắn phải đi rồi, nhưng trước khi đi còn phải chuẩn bị vài thứ nữa, hắn không thích làm việc khi chưa lên kế hoạch. Hơn nữa hắn còn cần tìm hiểu thêm về Địa Ma Thú.

Thời gian mấy tháng nữa lại trôi đi. Một hôm hắn đang ngồi lên kế hoạch cho cuộc tiềm nhập Âm Hồn Đảo thì bất chợt nghe thấy trống đánh dồn dập, một đạo truyền tin phù bay thằng đến chỗ hắn, một giọng nói vang lên:

- Tất cả các đệ tử của Phong Hỏa Môn nghe lệnh. Không phân nội, ngoại môn đệ tử đều phải đến Chính điện trên Triêu Dương Phong nghị sự.

Chương 17: Chương 17: Hỗn Nguyên Tán

Hắn vội ra khỏi phòng quan sát, thì thấy trên đầu đã có rất nhiều người cưỡi pháp khí phi hành trên không trung hướng về chính điện. Nhưng người không có pháp khí phi hành như hắn thì đành dùng ngự khí thuật, phiêu phù trong không trung nhắm hướng Triêu Dương Phong lướt tới.

Đến trước chính điện Dương Thanh vội vã đứng vào phía của đệ tử Tuyết Linh Phong ở bên tay trái, đệ tử Nga Sơn Phong đứng bên tay phải còn đệ tự của Triêu Dương Phong Đứng nơi chính giữa. Hắn ngước nhìn lên trên, cảnh tượng vẫn không có gì thay đổi mấy so với lần hắn nhập môn hơn ba năm trước. Vẫn là một bên áo đỏ, một bên áo trắng ngồi nhắm mắt dưỡng thần, ở giữa là chưởng môn Bùi Việt. Lão vẫn đứng chân ở Trúc Cơ Hậu kỳ đỉnh phong chưa có dấu hiệu gì đột phá.

Đợi mọi người đã đến đông đủ, Bùi Việt liền đứng dậy, lão phất tay một cái, phái dưới lập tức im bặt, lão nhìn lướt qua một lượt như thể hưởng thụ cái cảm giác oai quyền của mình rồi lão vận tiên lực vào giọng nói:

- Hôm nay ta triệu tập mọi người ở đây là có một truyện muốn thông báo, bổn môn có chút việc cần sự giúp đỡ của các ngươi. Ta không nói dài dòng sau đây Trịnh chấp sự sẽ đọc Phong Hỏa Chỉ của Phong Linh lão tổ.

Hắn nghe vậy thì biết rằng cuộc hội ngộ này là do hai vị đứng đầu của Phong Hỏa môn. Phong Linh và Hỏa Linh lão tổ. Nay đã ẩn cư, không biết có điều gì mà lại khiến hai vị này phải đích thân gửi đi ngọc chỉ. Trịnh Sảng nghe nhắc đến tên mình thì ưỡn ngực cầm một cuộn giấy sắc vàng tiến ra giữa điện, hắn cẩn thận mở ra rồi đọc lớn:

Phong Hỏa Thần Môn Phong Linh Lão Tổ Truyền rằng

Đã dấn thân trên con đường tu đạo, phải hiên ngang chấp nhận hiểm nguy, hái quả ngọt lành, giữa rừng trái đắng, nguy hiểm càng nhiều thu hoạch lại càng cao.

Các ngươi đều là đệ tử của môn ta rèn giũa, nay ta có việc muốn cầu, những đệ tự luyện khí tầng tám trở lên. kẻ nào có thể giúp ta hoàn thàn nhiệm vụ kẻ đó sẽ được lão tổ ta thu làm đồ đệ, lại ban thưởng cho nhiều pháp môn pháp khí, nếu có công cao sẽ được đáp đền, nhược bằng lâm trận bỏ chạy hoặc có ý đồ cho riêng mình tất bị ta tru diệt nguyên thần, thanh lý môn hộ.

Trinh Sảng vừa đọc dứt bên dưới liền vang lên một trận xôn xao:- Nhận làm đồ đệ

- Ban cho pháp khí

- Rút cuộc là nhiệm vụ gì mà ban thưởng trọng hậu như vậy.

Chưởng môn Bùi Việt lại giơ tay lên một lần nữa, đợi khi tiếng ồn ào lắng xuống lão mới cao giọng:

- Các ngươi cứ suy nghĩ cho kĩ. Được Phong Linh lão tổ người có tu vi Kết Đan hậu kì thu làm đệ tử là may mắn nhường nào. Thật đúng là dịp may ngàn năm có mộtMột tên đệ tử của Triêu Dương Phong to gan lên tiếng:

- Dám hỏi Chưởng môn không biết chúng ta phải làm gì??.

Bùi Việt bước xuống đi giữa đám đệ tử, vừa đi lão vừa nói:

- Ba ngày trước, Phong Linh lão tổ đã phát hiện ra, Hỗn Nguyên Tán, pháp khí tấn công từ thời viễn cổ xuất thế. Hiện nay nó đang ở đâu đó trong Hắc Lâm gần Minh Kiếm Sơn Trang. Người của trang này cũng đang có ý tranh giành bảo vật với chúng ta. Nếu không nhanh tay vài ngày nữa tất sẽ còn nhiều môn phái khác nghe tin kéo tới. Vậy nên lão tổ quyết định sáng ngày mai sẽ lên đường đến Hắc Lâm tranh đoạt bảo vật.

Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp.

- Sáng mai tất cả các đệ tử trên luyện khí kì tầng tám ai tình nguyện đi thì tập trung ở đây. Còn kẻ nào sợ hãi có thể ở lạo. Nhưng ta nhắc lại phần thưởng cho nhiệm vụ này quá hậu hĩnh. Các ngươi đêm nay hãy nghĩ cho kỹ.

Trên đường từ chính điện trở về hắn trầm ngâm suy nghĩ, ta có nên đi không. Nếu đi ta có cơ hội được một vị tiền bối kết đan kỳ nhận làm đệ tử, biết đâu lại có cách khắc phục trở ngại của ta mà không cần đến tụ pháp đơn. Nhưng Bùi Việt đã nói lần này nguy hiểm trùng trùng. Liệu ta có nên liều mạng. Rút cuộc ta nên đi hay là không đi.

Suốt một đêm suy nghĩ, cuối cùng hắn quyết định lên đường. Lão tổ nói đùng, nguy hiểm càng nhiều, thành quả càng cao. Vì Thanh Hương chuyện gì Dương Thanh hắn cũng dám làm.

Chương 18: Chương 18: Hắc Lâm đoạt bảo

Sáng ngày hôm sau. Trời con chưa sáng hẳn. Dương Thanh đã thức dậy, chuẩn bị một chút. Trong lúc chuẩn bị bất chợt hắn thấy cái ống làm bằng gỗ mà trước kia đựng sinh tử quyết, hắn nhớ ra trong ống còn có một cái lọ nhỏ và một chiếc nhẫn màu bạc, hắn lôi chúng ra ngắm nghía một chút rồi nhét tất cả vào túi trữ vật, đợi sau lần này rồi sẽ nghiên cứu. Chuẩn bị xong xuôi. Hắn bay thẳng đến Triêu Dương Phong.

Sau khi hắn tới được một khắc thì mọi người đều đã tụ tập đông đủ, hắn nhẩm đếm ít nhất số đệ tử có mắt ở đây cũng phải hơn 100 người. Hắn thầm nghĩ với số lượng người thế này. Có phải là quá đông rồi không dù sao cũng chỉ là đi lấy bảo vật thôi mà.

Thấy mọi người đến đã đông đủ, Bùi Việt lập tức hô lớn.

- Tất cả mau lên đường, lão tổ đã đến trước lược trận rồi đó.

Lập tức tiếng pháp thuật. Tiếng tế xuất pháp khí vang lên. Kẻ có thì cưỡi pháp khi phi hành. Kẻ không có thì hoặc đi nhờ đồng bọn, hoặc tự phi hành như hắn. Trên bầu trời bỗng chốc đen đặc toàn là tu tiên giả. Hào quang do pháp khi phóng ra sáng lóa cả một góc trời. Bay chừng nữa canh giờ, phía trước mặt hắn bộng xuất hiện một khu rừng rộng lớn vô cùng, với những thân cây không lồ hàng chục người ôm mới xuể. Nhìn quy mô của Hắc Lâm, cuối cùng Dương Thanh cũng hiểu vì sao Phong Hỏa Môn huy động nhiều người như vậy. Tìm Hỗn Nguyên Tán ở đây có khác gì mò kim đáy bể. Bùi Việt đã ra hiệu lênh đám đệ tử lần lượt hạ xuống một cánh rừng thưa phía trước. Cách đó một đoạn, có một lão già đang chắp tay đứng đó, lão mặc đạo bào màu vàng có thêu kì lân, đầu đội mão Hoàng Kim, chân đi huyền vũ chiến ngoa. Cả người lão toát ra một vẻ siêu phàm thoát tục. Bùi Việt vội tiến đến lên tiếng.

- Khải bẩm lão tổ. Các đệ tử đã đến đông đủ rồi ạ.

Lão đạo gật đầu một cái rồi lại đứng im lặng nhìn về phía khu rừng trước mặt. Chừng khoảng một khắc sau, từ phía nam bỗng xuất hiện một thanh cự kiếm khổng lồ, trên đó đứng cỡ gần một trăm người tu vi cao thấp đủ cả. Trên đầu mũi kiếm là một lão già mặc áo xanh, tóc tai bạc trắng. Lão điều khiện cho thanh cự kiếm hạ xuống đất rồi cười ha hả, tiến về phía Phong Linh lão tổ:

- Phong Linh đạo huynh, lần này huynh dẫn theo nhiều đệ tử như vậy phải chăng muốn tranh cướp bảo vật này với đệ,

Phong Linh lão tổ quay lại hừ lạnh một tiếng:

- Hừ. Hỗn Nguyên Tán đâu phải vật của Minh Kiếm Sơn Trang các ngươi. Quan lão đệ dựa vào đâu mà ngăn ta không được lấy.

Lão áo anh đang định phản bác thì một giọng nói vang lên:
- Phong Linh huynh, Quan Thiên Tường huynh đã lâu không gặp Bạch Thiên Kiều ta xin hữu lễ.

Không biết từ đâu một đạo cô xuất hiện đứng giữa trận tiền. Đạo cô tự xưng là Bạch Thiên Kiều này hướng hai lão đạo cười giả lả nói:

- Chưa thấy bảo vật mà hai huynh đã đấu võ mồm như vậy không phải đám đệ tử sẽ cười thối mũi ư.

Vừa thấy Bạch Thiên Kiều, Phong Linh lão tổ kinh ngạc lên tiếng:

- Hỗn Nguyên Giáo các người làm gì ở đây. Giáo chủ của các ngươi cũng ở đây hay sao.

Hôn Nguyên Giáo, tên cuả giáo phái này Dương Thanh hắn đã từng được nghe Ngụy Phu Nhân nhắc tới, đây là một giáo phái lớn của miền Hàn Giang. Giáo chủ là Bạch Thiên Phụng có cảnh giới Ngưng Nguyên Trung kỳ. Cũng có thể coi là có chỗ đứng trong tu tiên giới Vân Nam đại lục. Hắn còn đang suy nghĩ thì. Bạch Thiên Kiều lên tiếng:

- Hai huynh không cần lo lắng gia mẫu vẫn ở tổng đàn tại Hàn Giang mà thôi. Ta chỉ là tình cờ đi qua đây, nên ghé vào xem một chút.Nghe vậy, Phong Linh và Quan Thiên Tường thở ra một hơi, nếu mụ giáo chủ đấy không ở đây thì tốt, chỉ bằng vào con gái mụ mà cũng muốn cướp đoạt bảo vật từ tay chúng ta sao.

Nghĩ vậy Phong Linh nói:

- Được, vậy có lấy được bảo vật hay không phải xem vào vận khí rồi.

Lão quay lại dặn bọn Dương Thanh

- Ta nhắc lại kẻ nào lấy được bảo vật, hoặc trợ giúp có công sẽ đều được ban thưởng xứng đáng, kẻ nào lâm trận bỏ chạy sẽ bị ta thanh lý môn hộ. Tất cả đã rõ chưa.

Mộ người đồng thanh xưng có. Lúc này Bùi Việt tiến ra và nói:

- Lão tổ, ngài hãy miêu ta một chút về Hỗn Nguyên Tán để chúng đệ tử biết mà tìm kiếm.

- Hỗn Nguyên Tán nguyên lai là một cái ô ngũ sắc cán làm bằng Bích Ngọc, trên thân ô có gắn các loại ngọc như, Bích Mộc Châu, Bích Thủy Châu, Bích Kim Châu, Bích Hỏa Châu, Bích Thổ Châu, Hãm Tiên Châu, Tru Tiên Châu, Diệt Tiên Châu, Lục Tiên Châu, Tuyệt Tiên Châu và các loại châu ngọc khác như thế, xưng là có thể chứa đựng càn khôn, hủy thiên diệt địa.

Bọn đệ tử ba phái nghe thấy thần thông của Hỗn Nguyên Tán như vậy đều trợn mắt há mồm. Bảo vật hiếm có như vậy, hèn gì mà các vị lão tổ tông đều muốn tranh đoạt. Sau khi đã dặn dò cẩn thận Phong Linh lão tổ dẫn bọn Dương Thanh tiến vào Hắc Lâm. Lọt vào khu rừng rậm rạp phủ kín may mù rồi lão mới nói.:

- Các ngươi chia nhau ra tìm, nơi nào phát ra linh khí mạnh mẽ hoặc có dị tượng tất là nơi bảo vật ẩn mình. Nhớ, kẻ nào dám cản đường giết không cần hỏi.

Chương 19: Chương 19: Gió tanh mưa máu

Dương Thanh không muốn đi cùng ai, nên đã tách ra đi một mình trong khi những đệ tử khác đều chia ra từng tốp một. Hắn thích hoạt động một mình, hơn nữa hắn cho rằng, đã vào đên đây rồi chỉ nên tin tưởng mình là tốt nhất, biết đâu trong đám kia lại chẳng có người có ý đồ giết người đoạt bảo. Tuy hắn cũng chẳng có bảo vật hay giàu có gì, nhưng cứ tránh được là tốt nhất. Hắn vừa đi vừa quan sát khu rừng gọi là Hắc Lâm này, chỉ thấy ánh sáng mờ ảo, cả cánh rừng bị một làn sương mỏng bao phủ, khiến cho không khí có một mùi vô cùng khó chịu. Trên mặt đất ngoài những cây cổ thụ to hàng chục người ôm ra thì ngay cả một bụi cây, một nhành cỏ nhỏ cũng không có, mà chỉ có toàn là đất đen như hắc ín, đâu đó giữa những cái hố trũng là những vết chân của những loài kì dị mà hắn chưa thấy qua bao giờ, yêu thú, trong Hắc Lâm này có rất nhiều yêu thú. Đó là điều đầu tiên hắn nghĩ đến khi nhìn thấy những vết chân, liệu trong Hắc Lâm này có Địa Ma Thú hay không, hắn đột nhiên hào hứng rồi lại ỉu xìu, cho dù có thì hắn cũng không làm gì được vì hắn không biết yêu thú này trông thế nào. Mà cho dù biết đi nữa trong tình huống không chuẩn bị trước mà muốn hạ sát nó thì đúng là chuyện hoang đường, hắn nghĩ vậy rồi xốc lại tinh thần đi sâu vào rừng Hắc Lâm, tiếp tục tìm kiếm Hỗn Nguyên Tán.

Một canh giờ sau Dương Thanh hắn đang nấp trên một ngọn cây, vận dụng tiên lực che đi linh khí của mình, mắt hắn ngó đăm đăm xuống khoảng đất trống bên cái đầm lầy phía dưới. Dưới đó là hai tên đệ tử của Minh Kiếm Sơn Trang đều là luyện khí kì tầng chín, và một tên nữ đệ tử của Hỗn Nguyên Giáo giữa bọn chúng là một con yêu thú có cặp sừng như Linh Dương đamg nằm thoi thóp. Vị nữ đệ tử kia hướng ánh mắt đề phòng về hướng đối diện cất tiếng hỏi:

- Các huynh có ý gì. Con Ma Linh Dương này là do ta tìm thấy trước.

Hai tên kia nghe vậy thì cười ha hả nói:

- Bọn ta cũng không có ý gì, chỉ là Trang Chủ đã dặn dò, gặp là giết.

Vừa dứt lời nói, hai tên đã đồng loạt tế xuất pháp bảo ra nhắm đối phương đánh tới, nữ đệ tử của Hỗn Nguyên Giáo không hề chậm trễ nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật, một tấm gương đồng đã xuất hiện nơi tay. Cô gái vội vã hường tấm gương về phía đối diện, hai pháp bảo của Minh Kiếm Sơn Trang vặn vẹo một lát rồi ảm đạm hào quang rơi bịch xuống đất. Hai tên kia còn chưa kịp phản ứng thì cô gái đã lại giơ tấm gương lên nói lớn:

- Ta tiễn các ngươi một đoạn.

Bị ánh sáng từ tầm gương chiếu tới hai tên đệ tử của Minh Kiếm Sơn Trang lập tức bị khoá chặt tại chỗ không di động được. Cả người dần dần tan vào hư không. Trong nháy mắt đã không thấy hình tích. Cô gái sau khi tiêu diệt hai tên kia thì vội vã nhìn trước sau rồi mau chóng cắt lấy cặp sừng của con yêu thú Ma Linh Dương và thu lấy hai chiếc túi trữ vật sau đó nhanh chóng rời đi. Đợi khi cô ta đi rồi. Hắn mới thầm nghĩ rằng vừa rồi nguy hiểm, không phải hắn cẩn mật đề phòng thì người nằm đấy không phải hai tên kia mà là hắn rồi. Xem ra ở trong này muốn còn sống trở ra hắn càng phải cẩn trọng hơn gấp bội.

Trong Hắc Lâm giờ đây mọi nơi đều đã biến thành chiến trường. Ở một góc nọ hai nhóm tu tiên Minh Kiếm Sơn Trang Và Phong Hỏa môn đang quần ẩu. Mỗi bên nhân số khoảng tám chín người, pháp bảo, bùa phép bay đầy trời cách một quãng lại có một cái xác nằm lăn dưới nền đất. Gío lạnh không ngớt thổi vi vu một mùi máu tanh bay lên nồng nặc. Cuối cùng Phong Hỏa Môn may mắn chiến thắng nhưng cũng đã tử thương quá nửa.

Ở một góc khác Quan Thiên Tường đang chỉ huy sáu thanh cổ kiếm bao vây một đám Hỗn Nguyên giáo, không hổ là một cao thủ của Minh Kiếm Sơn Trang, tiên khí từ sáu thanh kiếm của lão đi đến đâu là đầu người rụng đến đó, chỉ trong nháy mắt, lão đã diệt sát 8 tên trong bọn, tên còn lại sợ hãi vội vàng thu pháp bảo vào túi rồi quay đầu chạy.

Lúc này Dương Thanh đang đụng đầu một con yêu thú U Minh Lang cấp ba hàng thật giá thật. Không chờ nó phát hiện ra mình. Hắn vội vã phi thân bỏ chạy. Ước chừng khi đã thoát khỏi tầm chú ý của nó hắn mới dừng lại lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa rồi không phải hắn nhanh mắt thì đã chết trong vuốt của nọ rồi. Tu tiên cấp thấp như hắn mà gặp loại yêu thú mạnh như vậy thì chạy thoát là may rồi nói gì đến giết nó. Nhưng hắn không ngờ vừa ngẩng đầu lên thì phía trước mặt hắn không biết từ khi nào một tên đệ tử của Hỗn Nguyên Giáo đã đứng trước mắt. Hắn biết rằng giờ có chạy trốn cũng đã muộn, lập tức khởi thế công ngay. Sinh tử quyết trong người hắn cuồn cuộn vận chuyển, trên tay hắn xuất hiện một thanh hỏa kiếm, nhắm đối phương chém tới. Tên đệ tử của Hỗn Nguyên Giáo cười khẩy:
- Chỉ có vậy mà muốn đối đầu với ta, đúng là vọng tưởng.

Nói xong gã giơ hai tay lên, quanh người hắn lập tức phát ra một vòng bảo hộ màu xanh lục, hỏa kiếm của Dương Thanh vừa chạm vào vòng bảo hộ lập tức bị bật trở lại. Trong khi Dương Thanh còn đang ngạc nhiên thì trong tay gã đã xuất hiện một đôi phi bạt màu đen tuyền nhắm tới hắn mà đánh. Đến lúc này Dương Thanh mới nhận ra rằng việc không có pháp bảo thua thiệt như thế nào, hắn vội vã lùi lại, trên người cũng hình thành một vòng phòng hộ màu đỏ chống lại hai chiếc phi bạt đang bay tới.

Một tiếng hự khô khan vang lên. Hắn không tự chủ được bay ra phía sau, rớt thẳng xuống hồ nước, rồi chìm nghỉm. Gã kia đứng trên bờ thu lại phi bạt rồi lạnh lùng nói,

- Coi như ngươi may mắn.

Dứt lời gã phi thân lên không hướng phía nam của Hắc Lâm bay mất.

Trong khi hắn chìm xuống đáy hồ thì trên bờ cả ba phái đều đã triển khai cuộc chém giết trên diện rộng, bất kì chỗ nào khả nghi là nơi bảo vật Hôn Nguyên Tán hạ lạc đều xảy ra một trận chiến đấu kinh người, xác chết khắp nơi, pháp khí vỡ vụn, mất linh rơi đầy trên mặt đất.

Ở một góc khác dưới một tán cây không lồ Bùi Việt đang nói với Phong Linh lão tổ:- Khải bẩm lão tổ, đã tìm lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có chút tin tức gì, xem ra...

Hắn chưa nói hết Phong Linh lão tổ đã lên tiếng:

- Đương nhiên là vậy, Hôn Nguyên Tán là một vật sinh cùng trời đất, linh tính vô cùng, nếu dễ dàng tìm được như vậy thì đâu đên lượt chúng ta.

Ngừng một lát rồi lão lại nói:

- Ngươi mau truyền lệnh xuống dưới phải để ý thật kỹ cho ta bất cứ điểm khả nghi nào cũng phải điều tra cẩn thận, và phải nhanh lên vì rất có thể sẽ còn có nhiều môn phái và tán tu sẽ nghe tin và tìm tới.

Bùi Việt nhanh chóng gật đầu rồi biến mất trong nhay mắt, còn lại Phong Linh lão tổ, lão mau chóng lấy ra một cái truyền âm phù và nói lớn Hỏa Linh Lão tổ, đến lượt lão rồi.

Ở một góc khác Hỏa Linh lão tổ sau khi nhận truyền âm phù của đồng môn, lão quay lại. Phía sau lão là mười một tên Trúc Cơ kì đồng đẳng với Bùi Viêt, sáu tên áo đỏ năm tên áo trắng. Lão nói với bọn chúng,

- các ngươi nghe đây, mau theo ta đến chỗ bảo vật hạ lạc, Việc này phải bí mật tiến hành, bất kì kẻ nào cản đường giết không tha.

- Vâng lệnh lão tổ.

Cả bọn người lập tức đi theo Hỏa Linh lão tổ tiến vào Hắc Lâm. Một lát sau đã hoàn toàn mất tích trong làm sương đen đặc.

Chương 20: Chương 20: Tranh giành bảo vật

Nửa canh giờ sau, một bóng người từ dưới hồ nổi lên, bơi vào bờ thở phì phò,

- May mà mình nhanh trí

Thì ra lúc gã kia ném ra đôi phi bạt về phía hắn, vừa mới chạm vào vòng bảo hộ. Biết không chống được hắn đã nhanh trí vờ bị trúng chiêu lăn xuống hồ, rồi bế khí nằm im dưới đó. May cho hắn dưới hồ không có thủy quái và gã kia cũng chẳng phải kẻ đa nghi, nếu không giờ này hắn đâu còn ở đây mà thở nữa, hắn thầm than:

- Nguy hiểm thật.

Hắn phải cẩn thận hơn nữa, nếu không chưa kịp thấy Hỗn Nguyên Tán thì hắn đã bỏ xác trong khu rừng này mất. Hắn vội vàng trèo lên bờ và lẩn vào sau một gốc cây lớn vừa chậm rãi hồi phục pháp lực vừa suy tính đoạn đường tiếp theo. Một lát sau pháp lực đã gần hồi phục, hắn đứng dậy chọn một góc khuất nẻo nhất phi thân lướt tới. Bay chừng nửa canh giờ thì hắn bỗng nhiên lọt vào một khoảng đất trống, đất ở đây không chỉ có màu đen đặc mà còn tỏa ra một cỗ linh khí vô cùng cường đại, giữa khoảng đất là một thân cây kì dị cao chừng ba thước, dưới tán cây là vô số quả, nhưng kì lạ ở chỗ mỗi quả mọc ra lại có một màu khác nhau, nhỏ to cũng không đồng đều. Hắn đang định tiến đến thì bất chợt sợ hại lùi hẳn lại sử dụng một cái thổ thuật nho nhỏ ẩn mình xuống đất, bên cạnh một gốc cây lớn. đồng thời che đi khi tức của bản thân. Hắn vừa phát hiện ra hai luồng tiên lực vô cùng mạnh mẽ đã phát hiện ra nơi này và với một tốc độ vô cùng nhanh chóng tiến tới.

Độ một khắc sau, một bóng người mặc áo bào màu đỏ như lửa tiến đến khoảnh đất, mắt lão sáng ngời ham muốn khi nhìn thấy thân cây kia. Nhưng lão vẫm không dám đến gần. Giống như không muốn làm kinh động nó. Lão dừng lại cách đó một đoạn rồi lôi trong người ra mấy cái truyền âm phù. Niệm mấy câu chú ngữ rồi vung tay phóng đi. Một lát sau một bọn mười một người lần lượt suất hiên. Vừa nhìn thấy bọn này Dương Thanh đã suýt hô lên kinh ngạc. 6 vị áo đỏ và 5 vị áo trắng này chính là Thập nhất trưởng lão của Phong Hỏa môn. Còn lão đạo kia thì hắn có thể đoán được. Không ai khác đó là Hỏa Linh Lão tổ. Một trong hại vị Kết Đan kì duy nhất của Phong Hỏa Môn. Một tên trong đám trưởng lão, tiến lên hỏi:

- Thưa lão tổ, thứ cho đệ tử ngu muôi, phải chăng cái cây lạ kì kia chính là Pháp bảo Hỗn Nguyên Tán.

Hỏa Linh lão tổ gật đầu rồi đáp:

- Chính nó. Các ngươi hãy nhìn tán no tuy giống cây nhưng vẫn giống tán dù hơn. Còn quả của nó rõ ràng chính là châu báu.

Dừng một lát rồi lão nói tiếp.:

- Bảy người các ngươi nhanh chóng bày ra Càn Khôn đại trận vây khốn nó, chỉ chừa lại cửa thoát ở phía nam. Sáu người còn lại chờ hiệu lệnh của ta thì bày Vô Cực trận đồ áp chế sức mạnh của nó. Chúng ta phải nhanh lên ta sợ là Phong Linh huynh không cản đường được lâu đâu.


Ở một góc khác Quan Thiên Tường và một đám đệ tử hạch tâm của lão đang đứng túm tụm một chỗ, trên mặt đầy căm tức hướng ra bên ngoài. Vừa rồi do lão bị bọn người của Phong Linh lão tổ che mắt nên đã bị lọt vào trận pháp vây khốn này. Đây tuy chỉ là một cái Hãm Tiên tiểu trận nho nhỏ, nhưng không biết Phong Hỏa môn đã thêm thắt cái gì vào mà lão phá hoài không được, lão nghiến răng ken két, nguyền rủa:
- Lão khốn Phong Linh, sớm muộn ta cũng phá được trận này mà thôi, nhà ngươi lúc đấy đừng học chạy thoát.
Ở một nơi khác nữa Bạch Thiên Kiều đang dùng toàn lực huy động tiên lực tấn công Phong Linh lão tổ. Bên cạnh hai người bọn đệ tử cũng đamg mở ra một tràng quyết đấu. Phong Linh lão tổ mục đích chính là muốn cầm chân Bạch Thiên Kiều nên lão ta tấn công vô cùng hơi hợt để kéo dài thời gian, nhưng mỗi khi Bạch Thiên Kiều định phản kích mở đường đi thì lão lại quyết tâm chặn đứng,

- Phong Linh lão quái, có giỏi thì hãy đánh một trận tử tế cho lão nương xem nào. Đừng có làm con rùa rút đầu như vậy.

Vừa nói Bạch Thiên Kiều vừa huy động Hỗn Nguyên Kỳ, là một trong những bảo vật ngang hàng với Hỗn Nguyên Tán đánh tới Phong Linh. Thấy đối thủ đã xuất ra bảo vật mạnh mẽ nhất của giáo phái, Phong Linh đâu dám coi thường, lão lập tức vận tiên khí tạo nên một lớp tử quang bao bọc quanh người, đồng thời đưa tay vỗ vào túi trữ vật, một bộ phi đao gồm 8 chiếc màu trắng ngà phóng ra hướng về phía Hỗn Nguyên Kỳ bay tới. Bạch Thiên Kiều thấy vậy thì khẽ cười nhạt, khẽ phất tay một cái, cây Hôn Nguyên Kỳ, lập tức mở lớn gấp đôi tỏa ra linh lực hỗn độn nghiêng trời lệch đất một cái hố không gian hiện ra, trong phút chốc tám thanh phi đao của Phong Linh đã mất liên lạc với lão rồi mất hút trong cái hố không gian đó, lão kinh hãi la lên:

- Nhà ngươi dám phá hủy Đoạn Hồn Đao của ta, vậy chớ trách bần đạo ra tay ác độc.

Bạch Thiên Kiều cười ha hả đáp:

- Ngươi cứ việc giở hết tài nghệ ra, lão nương sẽ tận lực bồi tiếp.
Sau khi bày xong hai loại trận pháp Hỏa Linh lão tổ lập tức phi thân tiến đến gần cái cây kì dị kia, Hỏa Linh khí cuồn cuônn tập trung trên tay lão hướng phía cái cây phóng tới. Nhưng lão vô cùng kinh ngạc vì mới chớp mắt một cái hỏa linh khí của lão đã bị nó hút sạch. Lão lẩm nhẩm:

- Quả nhiên không hổ với danh xưng có thể chứa đựng càn khôn. Nhưng dù ngươi có lợi hại thế nào. Hôm nay ngươi cũng thuộc về ta rồiNói đoạn lão lại đi đến. Linh lực cuồn cuộn tập trung nơi tay nắm chặt lấy gốc cây tính nhổ lên, lão còn chưa kịp vui mừng thì cái cây bỗng nhiên hiện nguyên hình thành một cái ô ngũ sắc giãy ra khỏi tay lão tìm đường chạy thoát. Lão vội hô lên:

- Mau khởi động pháp trận.

Càn Khôn đại trận vừa phát động. Hỗn nguyên tán lập tức bị phong bế trong màn hào quang sắc tím của trận pháp. Mấy lần nó định thoát đi nhưng không được. Hỏa Linh cười lớn:

- Ngươi vừa mới khai mở linh trí, chưa thông minh lắm đâu, hãy ngoan ngoãn đi theo ta là hơn.

Hỗn Nguyên Tán dường như nghe hiểu lời lão nói, nó cuống cuống tìm đường thoát, hỗn độn chi lực từ nó phát ra làm rung chuyển một góc pháp trận. Làm nó lung lay như sắp sập. Đúng lúc đó một giọng cười như tiếng chuông bạc từ đâu bay tới. Một giọng nói đầy ma mị vang lên:

- Ha ha ha, hãy để ta giúp đám các ngươi một phen

Một bóng trắng từ trên trời đáp xuống. Chân vừa chạm đất đã vung tay ra một màn linh khí tỏa thành hình bát úp từ trên trời hạ xuống nháy mắt đã phá vỡ Càn Khôn đại trận, vây chặt Hỗn Nguyên Tán vào giữa, bóng trắng lại lẩm nhẩm niệm chú ngữ, miệng không ngừng phun ra tơ vang bao vậy lấy bảo vật. Biết là gặp nguy, Hôn Nguyên Tán vội vã mở bung ra, bao nhiêu châu ngọc trên tán đều phát ra ánh sáng lập lòe, huy động hỗn độn lực đến cực điểm. Bích Mộc Châu, Bích Thủy Châu, Bích Kim Châu, Bích Hỏa Châu, Bích Thổ Châu, Hãm Tiên Châu, Tru Tiên Châu, Diệt Tiên Châu, Lục Tiên Châu, Tuyệt Tiên Châu trên thân nó đồng loạt nhấp nháy mỗi loại châu ngọc được khảm vào đều phát ra một luồng linh khí riêng ý đồ phá vỡ vòng vây của sợi tơ vàng.

Kể thì lâu nhưng mọi việc diễn ra thì nhanh chóng vô cùng, Hỏa Linh lão tổ còn chưa kịp làm gì thì bóng trắng đã phun ra số tơ vàng gấp đôi lúc nãy, quấn chặt lấy Hỗn Nguyên Tán rồi thu nó vào tay. Bóng trắng cười ha hả:

- Quả nhiên vừa thành linh trí, pháp lực chưa khôi phục, không thì khó mà đắc thủ.

Nằm sâu dưới đất, Dương Thanh sợ đến mức hồn phi phách tán, bao nhiêu chỗ không chọn hắn lại đâm đầu vào hiểm địa này, hắn rất lo sợ sẽ bị người diệt sát. Hắn cực điểm che giấu khí tức nằm im không cục cựa. Trong đầu xoay chuyển tìm kế an toàn để rời khỏi chỗ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau