DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Tỳ nữ trông lò

Tỳ nữ trông lò

Triệu Phong tung ra một hỏa cầu thuật sơ cấp đốt xác chết của Triệu Lãng thành tro bụi. kế đến lão vươn tay xuyên thủng cấm chế trên người Triệu Tuệ, bắt đầu tìm tòi trong ký ức nàng. Đáng thương thay chỉ vì một tấm chân tình với Lương Bang Đoan mà nàng phải chết, tu tiên giới vốn tàn khốc nàng đã gia nhập vào nó chắc cũng phải biết được rằng sẽ có ngày hôm nay. Tất cả số ký ức của nàng nhanh chóng bị lật giở, từ những ký ức rất xa xưa từ khi nàng còn nhỏ, chạy chơi hái hoa, bắt bướm, cho đến niềm vui sướng khi Trúc Cơ, rồi nỗi sợ hãi khi phát hiện ra mình đã thầm thích Lương Bang Đoan, tất cả đều bị Triệu Phong xem không sót một chút nào. Nhưng khi nhìn thấy tấm lòng mà nàng đối với Lương Bang Đoan, Triệu Phong như có điều suy nghĩ. Lão bất chợt thu tay lại, hai mắt và miệng của nàng đầy máu, nhưng nàng không chết, nàng vô cùng sợ hãi và kinh ngạc nhìn lão, nàng thắc mắc sao lão không giết luôn mình đi vì cớ gì còn lưu nàng lại, Chỉ có Dương Thanh trầm ngâm nhìn Triệu Phong, hắn đã biết lão nghĩ đến điều gì, hắn lặng lẽ thở dài, một khí dính đến ái tình dù cho là thần tiên cũng như phàm nhân không có gì khác biệt,

Triệu Phong lặng lẽ nhìn Triệu Tuệ rất lâu rồi sau đó mới lên tiếng:

-Ta sẽ tha mạng cho ngươi với một điều kiện.

Triệu Tuệ vội vã dập đầu lạy tạ:

-Xin tiền bối cứ nói

Triệu Phong gật đầu,

-Hiện nay bản nhân đang cần một tỳ nữ trông coi lò đan, nếu ngươi có thể phục dịch ta 200 năm không có sai sót gì, ta sẽ trả tự do cho ngươi. Hớn nữa ngươi còn được không ít chỗ tốt.

-Tiền bối, người,,, người nói thật?

Triệu Phong tức tối:

-Ta lại thèm lừa con tiện tỳ ngươi, sống hay chết chỉ do một ý niệm ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ.

Triệu Tuệ không cần nghĩ ngợi liền gật đầu:

-Vãn bối còn sự lựa chọn nào sao.

Dương Thanh cười ha hả:

-Triệu Tuệ, sau này ngươi sẽ thấy quyết định hôm nay của ngươi là cực kỳ chính xác.

Rồi hắn quay sang Triệu Phong hỏi lão:

-Triệu huynh, giờ ta phải làm gì,

-Giết chết tên khốn đó

Triệu phong siết chặt hai tay. Linh lực của lão không kiềm chế được thoát ra ngoài cuồn cuộn. Tử Nguyệt còn đỡ, Hắn và Triệu Tuệ liền cảm thấy đầu óc như có hàng trăm ngàn mũi dao xoáy vào, khắp châu thân như bị khối đá ức vạn cân đè lên, thập phần khó chịu, hắn cố gắng chống đỡ, khó nhọc lên tiếng:

-Triệu huynh, mau dừng lại, ta chịu không nổi.
Triệu Phong cũng nhận ra mình thất thố, lão vội vã kiềm chế cảm xúc, thu hồi linh lực, đồng thời cười hối lỗi với hắn, lão móc trong cái nhẫn của lão ra hai viên đan dược màu tìm phân biệt đưa cho hắn và Triệu Tuệ.

-Xin lỗi, vừa rồi ta hơi xúc động.

Dương Thanh nuốt viên tử đan kia xuống, hắn hậm hực:

-Lão chỉ cần xúc động thêm một chút nữa là giết chết bọn ta rồi. giờ ta đi gặp tên kia, sau này phải làm thế nào, lão nghĩ rồi nói cho chúng ta biết:

Triệu Phong gật đầu:

-Tốt, ta còn phải suy nghĩ một chút, trong vài ngày tới tạm thời đừng manh động.

Lão chưa nói xong, Dương Thanh và Tử Nguyệt đã rời khỏi không gian thần bí trong Âm Dương Giới.

Trong này chỉ còn lại mình lão và Triệu Tuệ. Lão quay sang nói với nàng,:

-Mau theo ta, chúng ta cần thương lượng một chút.

……..

Trong phòng trọ, Dương Thanh đang dùng sức nâng Lương Bang Đoan đứng dậy:

-Lương đường chủ lão làm gì vậy, người một nhà không cần đa lễ.Nhưng Lương Bang Đoan mặc kệ lời hắn nói, lão vẫn một mực quỳ lạy:

-Chưởng môn đừng nói vậy. nếu không có chưởng môn ta sao còn sống đến giờ, đời này nếu ta làm phản Thất Huyền Môn, tất sẽ bị trời tru đất diệt.

Lời nãy lão nói ra là hoàn toàn thật lòng. Lúc đầu lão cũng chưa có ý này, nhưng từ sau khi thấy thực lực của Tử Nguyệt cùng người thanh niên luôn che kín mặt này, lão đã suy nghĩ lại, lão tự vấn bản thân mình, cho dù là tu sĩ Hóa Anh có thể đưa ra đan dược như hắn đưa cho lão cũng không có mấy người, đi theo vị chưởng môn này tuyệt đối là không có sai lầm gì, thực ra nhiều năm về sau khi đã trở thành một vị luyện đan đại thần, được cả tiên giới kính ngưỡng lão vẫn nói về quyết định ngày hôm nay như một quyết định đúng đắn nhất của đời lão.

Dương Thanh vội đỡ lão dậy:

-Lương Đường chủ chớ nghĩ nhiều, lão yên tâm, chỉ cần Thất Huyền Môn này còn, tương lai của lão sẽ do ta đảm bảo

-Có lời này của chưởng môn, lão phu yên tâm rồi.

Bỗng nhiên Lương Bang Đoan lại quỳ xuống:

-Chưởng môn thuộc hạ cầu người một việc.

-Có việc gì, Lương đường chủ cứ đứng dậy rồi nói, không cần động chút là quỳ,

Lương Bang Đoan lúc này mới đứng lên cúi sát đầu nói:

-CHưởng môn, người có thể cho lão phu một ân huệ tha cho Triệu Tuệ một con đường sống

Dương Thanh nghe vậy thì cười lên ha hả, khiến cho Lương Bang Đoan cảm thấy kỳ lạ:

-Hồi bẩm chưởng môn, không biết có gì đáng cười, lẽ nào…

Hắn vội vã ngừng cười, nghiêm mặt lại nói.

-Lương Đường chủ không cần lo lắng, Triệu Tuệ đã lọt vào mắt xanh của một vị cảnh giới thông thần trong tông môn, sau này tiền đồ bất khả hạn lượng, ngày tái ngộ với Lương Đường chủ không xa nữa,

Một vị cảnh giới thông thần trong tông ư, lão nghi ngờ tự hỏi, ngoài vị chưởng môn này và vị tiền bối Ngưng Nguyên bên cạnh, lão đâu có thấy hắn mang theo ai, hay là, vị này bí mật ẩn thân ở nơi xa theo dõi, lão ngờ vực nhìn tới nhìn lui, như hiểu ý lão. Dương Thanh đưa cho lão một chén trà rồi nói:

-Lương đường chủ yên tâm, ta tuyệt đối không gạt lão, đợi việc ở đây xong xuôi, về đến tông môn ta sẽ giới thiệu vị này với lão, ta hứa với lão, tuyệt đối là kinh kỷ. ha hả.

-Đa tạ chưởng môn tin dùng. Lão hủ tin người là được.

Chương 152: Vào bẫy rập

Ngay ngày hôm sau, Triệu Phong cho mời Dương Thanh vào Âm Dương Giới bàn luận, thời gian ước chừng một canh giờ, sau khi đạt thành hiệp nghị hắn và Tử Nguyệt dẫn theo Lương Bang Đoan lập tức trả tiền trọ ra khỏi trấn, bay về phía đông, khi đến một mảnh bình địa rộng chừng vài mẫu ở giữa một khu rừng thì dừng lại, hắn nói với Lương Bang Đoan,

-Lương đường chủ, chuyện này với tu vi của ngươi chưa đủ, hãy mau tìm một chỗ cách nơi này một chút ẩn thân đi, xong việc chúng ta trực tiếp trở về Thất Huyền Môn,

Lương Bang Đoan không biết hắn muốn làm gì nhưng cũng gật đầu,

-Chưởng môn cẩn thận, nếu cần trợ giúp một tay, người cứ lên tiếng.

Hắn gật đầu, sau khi bảo Lương Bang Đoan đi trốn, hắn nhanh chóng móc trong người ra một chiếc ngọc giản màu bạc, cái này hắn lấy bên người Triệu Lãng, rồi dứt khoát bóp nát>

Ngay khi chiếc ngọc giản vụn ra, thì ở Trấn Phượng Hoàng trong một gian mật thất, một kẻ áo vàng đang ngồi xếp bằng đột nhiên mở mắt, hắn lẩm nhẩm, có tin tức rồi, kẻ áo vàng này cũng lấy ra một cái ngọc giản nhanh chóng bóp nát, rồi hắn bước ra ngoài đi vào trong nội tộc.

Chỉ một lát sau người dân trấn Phương Hoàng thấy một cảnh vô cùng hiếm gặp, một đoàn người từ trong Triệu phủ đạp mây cưỡi pháp bảo bay đi, thanh thế vô cùng to lớn. kẻ biết hàng thì kinh hãi đến nỗi rớt tròng mắt. có việc gì mà đến mức ba vị lão tổ Ngưng Nguyên của Triệu gia phải đíchc thân xuất thủ, kẻ nhiều chuyện thì lại có thêm một câu chuyện để nói trong lúc trà dư tửu hậu, phút chốc đã có mười mấy dị bản về câu chuyện ba vị lão tổ cảu triệu gia xuất quan, có người nói, triệu gia tìm được kho báu, có người lại nói, trên đường lịch lãm một đệ tử đã phát hiện ra di chỉ của tiên nhân xưa, lại có kẻ ác mồm hơn thì bảo, Triệu gia đã chạy trốn vì sắp lâm đại địch, ai cũng kể hăng hai và thật như thể mình là người họ Triệu vậy.

Mà thật sự, lần này Triệu gia đã gặp phải đại địch thật sự. trong cánh rừng kia, Dương Thanh đang cùng Tử Nguyệt đợi đám người Triệu Gia, nhiệm vụ của hai người là đánh lạc hướng và dụ đám Triệu gia vào bẫy rập do Triệu Phong thiết kế, việc còn lại thì Triệu Phong sẽ lo với cảnh giới như lão, cho dù bị trọng thương thì muốn xử lý ba tên Ngưng Nguyên vẫn là việc trong tầm tay. Không có gì đáng ngại.

..Nhận được tin báo từ Triệu Lãng, vị lão tổ tông của Triệu gia này, hay nói cho đúng hơn là Triệu Bất Bình, hắn chính là một trong Hàn Nguyệt Tam Ma, mà năm xưa tiếng nói bí ẩn ở Hàn Nguyệt Tộc sai xử, cả ba kẻ bọn chúng đều đã đạt đến Hóa Anh hậu kỳ, theo ý của tiếng nói bí ẩn kia thì chiến lực như vậy là đã đủ tung hoành mảnh đất nhân giới này, ba kẻ này, lúc mới tiến nhập nhân giới quả thật là đánh đâu thắng đó, trên đường đi của bọn chúng đã có một vài môn phái bị chúng tiêu diệt, bảo vât thu về cũng không ít, linh thạch thì lại càng vô số kể. sau một thời gian ba người bọn chúng quyết định tách ra đi riêng, và quyết định có thông tin gì thì dùng ngọc giản truyền tin là được, chưa chia tay được bao xa thì trong lúc Triệu Bất Bình tấn công một một phải nhỏ, không ngờ lại chọc phải lão tổ của môn phái này, kể ra gã cũng không có gì là cao siêu, chỉ là Ngưng Nguyên hậu kỳ, chiến lực so với Triệu Bất Bình còn cách mười vạn tám ngàn dặm, hắn tự tin chỉ trong một chiêu là có thể đưa vị lão tổ này hồn du địa phủ, thế nhưng không ngờ tên lão tổ này pháp thuật cực kỳ cổ quái, tốc độ làm phép của gã không ngờ nhanh gấp mười lần tu sĩ phổ thông, cho dù là pháp thuật bình thường nhất dưới tay gã cũng vô cùng ghê gớm, tuy Triệu Bất Bình có pháp lực thông thần, pháp bảo vô số nhưng tốc độ lại không nhanh bằng đối phương, hắn âm thầm kêu khổ, đúng là hổ lạc bình nguyên bị chó lớn, cố gắng tri trì được nửa canh giờ, Triệu Bình Bị trúng một chưởng vô cùng trầm trọng, thân thể bán tiên của hắn, dưới hấp lực kỳ di của đối phương không ngờ bị xé rách, trong phút nguy hiểm nhất của đời hắn, hắn liền dùng toàn lực thúc đẩy nguyên thần đoạt xá tên lão tổ kia. Cũng may cho hắn vị lão tổ kia mặc dù pháp thuật quỷ dị, nhưng cảnh giới kém hắn qua xa, Nguyên Anh bị hắn nuốt mất, hắn nhiễm nhiên trở thành lão tổ tông của môn phái này,, lục lọi trí nhớ thì tên lão tổ này là Triệu Tư Dương, của Triệu gia, môn phái này chính là sân sau của nhà lão, vừa hay đúng lúc Triệu Bất Bình cần một lực lượng trong tay, vậy là một mặt hắn giả bộ bị thương nặng trở về Triệu gia, một mặt dùng quyền lực vừa mời có được huy động nhân lực của Triệu gia làm nhiệm vụ thay hắn, vừa rồi khi nhận được tin báo, thậm chí hắn còn không tin là thật, ba huynh đệ bọn hắn mất mấy năm còn không tìm ra một dấu vết gì, vậy mà mới đến đây đã được bao lâu, không ngờ có kết quả hay sao, nhưng khí hắn cầm ngọc giản đưa lên trán, một hình ảnh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn hiện ra trong thức hải của hắn.

Âm Phủ Ma Châm.

Mười ba cây trâm này, năm xưa ở ma giới do một kỳ tài trẻ tuổi sử dụng, mới tu hành chưa được bao nhiêu năm đã đạt đến Hóa Anh Hậu Kỳ cảnh giới, là một trong những người xuất sắc nhất cho ngai vàng Ma Quân. Lúc người này tung hoành trên đại lục, chẳng biết Triệu Bất Bình hắn còn đang nghịch đất cát ở nơi nào, vật đổi sao dời, giờ đây chính Triệu Bất Bình hắn lại đi truy đuổi. đạp trên pháp bảo, Triệu Bất Bình tự nói một mình:

-Triệu Phong, ta chỉ cần giết ngươi, ta muốn thứ gì trong tộc cũng sẽ cho ta. Thời đại của ta sắp đến.

Hắn ngửa mặt lên trời cười ha hả, khiến hai vị đường huynh mới nhận bên cạnh hắn cũng phải ngạc nhiên,-Tư Dương sư đệ, trong gần ngàn năm qua đây là lần đầu tiên ta thấy đệ cười. có chuyện gì sao.

Triệu Tư Nguyên nhị huynh của hắn lên tiếng, biết mình thất thố gã vội vã cười bồi

-Nhị huynh chớ lấy làm lạ, ta chẳng qua nghĩ đến sắp gặp kẻ thù quá đỗi vui mừng mà thôi

Triệu Tư Thành đại huynh gật đầu;

-Tam đệ yên tâm, ba chúng ta hợp sức, cho dù có là Hóa Anh đi nữa chúng ta cũng đủ vốn liếng đánh một trận.

Hắn mặc kệ hai huynh đệ hờ của mình bắt đầu trâm ngâm âm thâm tính toán, việc phát hiện ra Triệu Phong, hắn không hề báo cho hai tên kia, và hắn tin chắc một trong hai tên kia cũng không báo cho hắn nếu biết tin tức, trưởng lão trong tộc kia đã nói, cho dù có sống lại, Triệu Phong cũng không còn mạnh như xưa, một người bị phong ấn nhiều năm như vậy liệu còn lại bao nhiên phần pháp lực công lớn bậc này, nếu còn nhường cho người khác không khỏi có lỗi với liệt tổ liệt tông nhà hắn, đúng vậy, cơ hội chỉ có một mà thôi, hắn nghiên răng dẫm mạnh lên pháp bảo phi hành, nó tròng trành một hai hơi thở rồi dùng tốc độ điên cuồng phóng về phía trước. sau lưng hắn, Tư Nguyên cười ha hả, đại ca xem kìa, tam đệ xem ra quá sốt ruột rồi,

Triêu Tư Thành cũng gật đầu cười đệ đệ lão tu hành lâu như vậy mà vẫn không bỏ được tính nóng, lão quay đầu truyền lệnh,

-Tăng tốc, đuổi cho kịp tam tổ của các ngươi.

Chương 153: Sát phạt quyết đoán

Sát phạt quyết đoán

Đoàn người ngựa của Triệu gia hăm hở đuổi theo tam tổ của bọn chúng ma không biết rằng, lần này rất có thể là lần cuối cùng chúng còn nhìn thấy mặt trời. cách đó vài chục dặm Dương Thanh và Tử Nguyệt đang đứng sóng vai với nhau nhìn về phía trước, hai người đều mang dáng vẻ khí định thần nhàn, cho dù kẻ địch sắp tới mạnh hơn hẳn nhưng hai người vẫn ung dung tự tại,

-Dương Thanh ngươi nói xem, lần này diệt hết tinh anh của Triệu gia chúng ta sẽ có thu hoạch thế nào

Hắn xì mũi hết sức coi thường rồi nói:

-Ba tên Ngưng Nguyên thì may ra, chứ còn Kết Đan thì ta không trông mong gì lắm. cái này chẳng qua là vì giúp Triệu Phong bắt kẻ thù, tất nhiên nếu có đồ tốt ta sẽ không khách khí.

Mới nói đến đây, trên nền trời phía xa đã nhanh chóng xuất hiện hàng chục chấm đen, nó ngày một lớn dần rồi hiện rõ ràng là một đoàn tu tiên giả.

Dẫn đầu bay nhanh nhất chính là một gã tu sĩ đầu trọc lốc sắc mặt nhợt nhạt. hai ống tya áo rộng thùng thình của hắn không ngớt tung bay theo gió, trên ngực trái của chiếc áo trên một chữ Triệu tinh sảo lông trong một hình lục giác.

-Ngưng Nguyên Trung Kỳ - tử nguyệt khẽ nói

Dương Thanh im lặng gật đầu, hắn nhìn tiếp về phía sau, hai kẻ có tướng mạo tương đồng này chắc lầ huynh đệ của tên dẫn đầu, một gã mặc áo đen râu tóc bù xù cảnh giới Ngưng nguyên hậu kỳ, gã trông như thư sinh còn lại là trung kỳ cảnh giới. ở hẳn phía sau, hắn đếm được chừng 18 người Kết Đan còn lại khoảng 20 người là TRúc cơ hậu kỳ

-Chà, gia tộc này cũng khá là có thế lực đây.

Chớp mắt đoàn người đã dừng lại trước mặt Dương Thanh và Tử Nguyệt không cần gia chủ phân phó đám đệ tự đã triển khai vậy hai người vào giữa.

Triệu Bất Bình lên tiếng:

-Nói mau tung tích kẻ đó ở đâu.

Hắn làm bộ không hiểu:

-Ngươi nói kẻ nào.

Lão phu không phí lời với ngươi nếu ta đếm đến 5 ngươi còn chưa nói, ta sẽ cho hai ngươi sống không băng chết.

Dương Thanh khinh thường nhìn lão:

-Muốn biết thì hãy tự đi tìm lấy. Tư Nguyệt đi thôi

Tử Nguyệt cấp tốc nắm lấy tay hắn, liền sử dụng thần thông mà chỉ Ngưng ngyên kỳ mới có, đo chính là Thuấn di, chớp mắt đã bỏ chạy ra khỏi vòng vây, Triệu Bất Bình đanh định đuổi theo thì bỗng nhiên không gian xung quanh như đông cứng lại, ba huynh đệ hắn có cảm giác như nguyên anh bị nén ép vào trong một cái lồng chật hẹp, muốn cất bước vô cùng khó khăn

Triệu Tư Thành cố gắng dùng linh lực chống đỡ cắn răng nói:

-Không ổn, trúng kế rồi

Đam đệ tự bên ngoài thấy các lão tổ bị vây thì nhao nhao đến cứu viên, nhưng chỉ cần vừa chạm vào vòng sáng bên ngoài nhẹ thì kim đan vỡ nát, nặng thì chết tại đương trường, liên một lúc đã có hơn mười tên nằm xuống

Bọn bên ngoài đã thế ba anh em Triệu gia ở trong trận cũng không khá hơn gì, không biết đây là trận pháp cổ quái gì, nó không chỉ gia tăng áp lực mà còn gia tăng cấm chế lên ba người, khiến ba người bọn chúng cử động vô cùng khó khăn, đến cuối cùng ba tên đều phải tế pháp bảo ra chống đỡ mới miễn cưỡng hoạt động được, nhưng cũng không phải kế sách lâu dài, nếu không nhanh chóng thoát thân, ba người bọn hắn sẽ bị đè ép thành thịt vụn.ở bên ngoài trận pháp một thân ảnh mờ nhạt dần dần hiện ra, toàn thân người này mặc đồ đen, khuôn mặt vô cùng đẹp trai, cho dù phan an tống ngọc bất quá cũng chỉ như vậy. trên người hắn ma khí tỏa ra ngập trời, hắn lạnh lùng đứng đó nhìn vào trong trận pháp. vừa nhìn thấy thân ảnh đó, Triệu Bất Bình đã sợ hãi đến mức ngồi phịch xuống đất, thật sự là Triệu Phong, đại trưởng lão đã nói hắn chỉ là Ngưng Nguyên cơ mà, đây đây đâu phải Ngưng Nguyên mà là Luyện Thần, Luyện Thần cảnh giới, bây giờ thì hắn đã thấy hối hận thực sự, tại sao lại không báo cho hai tên kia, cho dù hắn có ở vào thời kỳ toàn thịnh cũng không phải là đối thủ cảu người trước mặt. Triệu Phong đưa tay lên không trung điểm một cái. Từ ngón tay của lão vô số sợi tơ nhỏ phóng ra, trong chớp mắt bất cứ tên đệ tử Triệu gia nào bị sợi tơ chui vào trong người đều trực tiếp bạo thể mà chết. cảnh tưởng máu tanh này vô cùng ghê rợn. trong trận pháp. Thấy con cháu mình bị giết sạch không còn một mống, Triệu Tư Thành đau đớn gào lên:-Ngươi dám hạ sát thủ với người Triệu gia, ta sẽ băm ngươi thành ngàn mảnh,

Triệu Phong cười ha hả. lão lại vẫy tay một cái nữa, trận pháp lại gia tăng áp lực, khiến cho ba người trong trận phải cố sức lắm mới đứng vững.

Giờ đây lão như trở lại là Thái Tử ma giới năm xưa quét ngang nhân giới, lão lặng lẽ lấy trong nhẫn trữ vật ra một cây thương, lẩm nhẩm như thể nói cho một mình lão nghe:

-Thoát khỏi khốn anh trận của lão phu rồi nói tiếp.

Vừa nhìn thấy cây thương. Triệu Bất Bình đã vội quỳ xuống:

-Thái tử tha mạng, thái tử tha mạng, do đại trưởng lão, mọi việc đều do đại trưởng lão.

Triệu Phong vẫn điềm nhiên:

-Vậy sao.

Thấy triệu bất bình bỗng nhiên quỳ lậy đối thủ khiến cho Tư Nguyên và Tư Thành vô cùng phẫn nộ, hai lão quát lớn:

-Khốn kiếp, Triệu Tư Dương, ngươi dù gì cũng là lão tổ Triệu Gia, vậy mà lại ham sống sợ chết.

Triệu Phong ra vẻ gật đầu;

-Đúng vậy. đàn ông của Nguyệt Tộc chúng ta khi nào thì lại có kẻ hèn nhát như ngươi.

-Thái Tử, xin người tha mạng, ta xin làm nô hầu hạ hài 100 năm không 1 ngàn năm, thái tử cầu xin người.Dương Thanh lắc đầunói khẽ với Tử Nguyệt:

Không có khí độ của cao thủ thứ phế vật

Triệu Phong lạnh lùng.

-Các ngươi đã biết bí mật của ta thì đương nhiên không thể sống được, ta cũng không cần người hâu, ta chỉ cần các ngươi chết là được.

Lão vừa dứt lời liền nắm chặt tay lại, trận pháp theo lão điều khiển bất chợt sáng lên, trong trận pháp xuất hiện hàng vạn cây kim ma khí ngập trời, chúng gòa thét rồi nhắm ba người lao đến, Dương thanh còn chưa kịp nhìn kỹ chuyện gì xảy ra thì cả ba tên đã bị vạn châm xuyên thành một cái sàng, ngay cả nguyên anh cũng không thoát được. đây là chiến lực của Luyện Thân sao, chỉ một cái vậy tay một Ngưng nguyên hậu kỳ và hai Ngưng Nguyên trung kỳ đã chết mà không kịp phản kháng, đấy là lão còn bị trọng thương chưa khỏi, nếu lão ở vào lúc toàn thịnh thì chẳng phải là trong nhân giới không có đối thủ hay sao.; hắn giờ ngón cái về phía lão cất tiếng khen ngợi:

-Triệu huynh thật là pháp lực vô biên, có Triệu huynh bên cạnh ta như hổ mọc thêm cánh

Triệu Phong quay đầu lại, dương thanh chợt kinh hãi nhìn lão, thất khiếu của lão dang rỉ ra từng dòng máu đỏ, lão thều thào nói ;-

-Cái gì mà pháp lực vô biên, e là ta lại phải bế quan hàng chục năm nữa, lần này tiêu diệt ba kẻ này ta đã tận sức rồi.

Lào móc ra một cái ngọc giản giơ lên trán rồi ném cho hắn,

-Mau tìm những thứ này, càng nhanh càng tốt

Lão nói xong thì móc ra hai viên đan dược màu xanh nuốt vào rồi biến mất.

Tử Nguyệt nói với hắn, không ngờ Triệu Tiền bối vì giết ba kẻ này nhanh gọn mà lại chịu hao tổn như vậy, ta xem lão bị thương không nhẹ.

Dương thanh gật đầu, hắn vung tay thu hết đám túi trữ vật và nhẫn trữ vật của bọn người này lại rồi há miệng phun ra vô số hỏa cầu, chớp mắt đống xác chết đã được dọn dẹp sạch sẽ,

-Lương Đường Chủ

Tử Nguyệt cất tiếng gọi, ba hơi thở sau mới thấy lão đi ra gương mặt còn mang theo vẻ kinh hãi đến cùng cực:

-Chưởng… chưởng môn vừa rồi vị tiền bối kia là cảnh giới gì?

Lão vừa hỏi vừa run như cầy sấy

Dương Thanh không trả lời mà lấy pháp bảo phi hành ra rồi nói:

-Lão thử đoán xem.

Chúng ta mau về Thất Huyền Môn

Chương 154: Ba kế sách

Ba kế sách

Hắc Long Cốc Chủ, Ngụy Hải Thanh chính là chúa tể của một vùng cửu khúc huỳnh hà đã nhiều trăm năm nay, ba vị sư tổ của hắn đều đã tấn cấp Ngưng Nguyên hậu kỳ, còn hắn cách đây không bao lâu đã đột phá cảnh giới Kết đan hậu kỳ, tiến vào hàng ngũ tu sĩ cao cấp, thế lực của Hắc Long Cốc ngày một mở rộng, chẳng mấy chốc đã mở rộng đến vùng tranh chấp với một số bang phái khác. Ngày hôm nay lão nghe đám đệ tử báo tin lại, trong địa bàn mà lão quản lý bỗng nhiên lại nổi lên một thế lực nhỏ, thế lực này bắt đầu thu hái linh thảo trong Cửu Lâm, bán cho các thương hành, chúng ngang nhiên xung đột với những thế lực nhỏ phụ thuộc vào lão. Điều này khiến mấy hôm nay các môn phái vệ tinh của lão đều cử người đến nhờ lão điều tra cho rõ. Nhưng lão vẫn còn chưa quyết, lão ngờ rằng đây là do thế lực nào đó có ý định chống đối lão gài vào, lão vẫn còn đang đợi bọn đệ tử báo cáo rõ hơn.

Một tên đệ tử truyền tin chạy vào, sau khi hành lễ với lão thì hai tay dâng lên lão một cái ngọc giản. lão áp vào trán, truyền tiên thức vào, đọc xong thì lão truyền cho mấy tên trưởng lão đang ngồi phía dưới:

Đợi khi tất cả vừa xem xong, lão liền cất tiếng hỏi:

Bọn này tự xưng là Thất Huyền Môn, trong các vị đã ai nghe đến chúng?

Ngụy Bác là một trong tám trưởng lão của Hắc Long Cốc, lão lên tiếng trước nhất:

Môn phái này ta còn chưa nghe thấy tên bao giờ. Cốc chủ không cần để ý chắc chỉ là một tiểu môn phái mà thôi. Không có gì đáng nhắc đến.

Ngụy Hải Thanh gật đầu, ý nghĩ của lão cũng giống như Ngụy Bác, lão lại nói:

Theo ý các ngươi nên làm thế nào.

Một trưởng lão khác tên là Mạc Thần lên tiếng:

Cốc chủ, việc cỏn con này cứ giao cho ta, cam đoan trong một buổi Thất Huyền Môn sẽ bị nhổ tận gốc.

Ngụy Hải Thanh nhìn Mạc Thần rồi gật đầu, cảnh giới của Mạc Thần là Kết đan trung kỳ, có lẽ thừa sức đối phó với cái loại tiểu môn phái như vậy.

Lão suy nghĩ vài hơi thở rồi nói:

Truyền pháp chỉ của bản cốc chủ, trong cốc chọn ra một trăm đệ tử từ Luyện khí tầng mười cho đến Trúc Cơ trung kỳ, đi theo Mạc trưởng lão bình định Thất Huyền Môn..

Cùng lúc Hắc Long Cốc Chủ ra lệnh cho bọn Mạc Thần thì trên Tây Nhạc Sơn, Lương Bang Đoan đang đi cùng Dương Thanh và Tử Nguyệt đi quanh một vòng môn phái, khi thấy đại trận của Thất Huyền Môn hắn lập tức thốt lên:

Trận này, ngay cả cao cấp môn phái cũng không thể lấy ra được, thật là một đại thủ bút

Dương Thanh cười ha hả.

Lương trưởng lão còn có điều không biết, trận pháp này không dùng linh thạch mà chính là dùng oán lệ, và hồn phách, mỗi một kẻ chết dưới trận sẽ lại làm cho trận pháp mạnh lên, hơn nữa lại được Tòa lầu làm bằng Bích Ngọc Ma Châu trên đỉnh núi kia hút linh khí của trời đất cung cấp cho, có thể nói đại trận của phái ta hoạt động vô cùng vô tận.

Hắn tiếp tục dẫn Lương Bang Đoan đi thêm một quãng nữa thì một tên đệ tử chạy đến rồi nói:

Chưởng môn, phía bên kia Ám đường và Nội sự đường có tin tức, tất cả các đường chủ đều đã tụ tập ở Nghị sự đường đợi chưởng môn.

Dương Thanh gật đầu:

Lương trưởng lão, đã đến lúc mọi người làm quen với nhau rồi

Một lát sau hắn đã dẫn Lương Bang Đoan đến nghị sự đường, hắn chỉ vào cái ghế trống của Đan Đường rồi tự mình ngồi xuống ghế chủ vị.Đợi mọi người ổn định, hắn lên tiếng

Mọi người, trước hết ta xin giới thiệu với mọi người,

Hắn đưa tay chỉ vào Lương Bang Đoan rồi nói tiếp:

Vị này là Lương Bang Đoan, Kết Đan Sơ Kỳ không những thế còn là luyện dược sư tứ phẩm, sau này sẽ tha bản nhân đảm nhiệm đường chủ Đan Đường. có ai có ý kiến gì không.

Đám đường chủ, phó đường chủ bên dưới đều hăng hái gật đầu, chưởng môn mới ra ngoài mấy hôm đã lôi về một vị tiền bối Kết đan lại còn là luyện dược sư tứ phẩm, nếu người lại ra đi lần nữa, lần sau quay lại không biết chừng có một vị ngưng nguyên kỳ cũng nên. Cả đám vội tranh nhau đáp lễ khi Lương Bang Đoan đứng dậy chắp tay chào, lão cũng không vì hơn cảnh giới mà tỏ vẻ bề trên, lão biết rất rõ, mình mới gia nhập, giờ vẫn cần phải kết giao,. Lúc này đây môn phái sơ thành, những người có mặt lúc này. Sau này tất là tâm phúc. Đợi màn chào hỏi trôi qua, Dương Thanh nói tiếp,:

Thiên Âm, Nội sự đường các ngươi có gì cần bẩm báo

Thiên Âm uyển chuyển bước ra đường cong lả lướt của nàng khiến cho Dương Thanh nóng bừng cả mắt, nàng ôm quyền thi lễ rồi nói:

Thưa môn chủ và các vị mấy ngày qua Nội sự đường đã cho thám thính khi vực Cửu Lâm trong này có vô số linh thảo đủ mọi loại năm tuổi, nếu may mắn thu được linh thảo cao niên là không thành vấn đề, tuy nhiên..

Hắn ra hiệu cho nàng nói tiếp, Thiên Âm gật đầu rồi tiếp tục:

Tuy nhiên vùng Cửu Lâm này cũng không phải đất vô chủ, trước mắt tính cả chúng ta thì có bốn môn phái đang thu hái dược liệu trong đó. Đã có hai lần xảy ra xung đột, ta còn nhận ra ba môn phái kia hình như xuất phát từ cùng một hệ.

Dương Thanh gật đầu, hắn cũng biết nơi tọa lạc của môn phái mình chính là trong địa bàn của ai, Hắc Long Cốc, năm xưa hắn mượn Xích Hỏa Phượng Hoàng, cứu giúp mới chạy thoát khỏi Ngụy Hải Thanh, hắn nghĩ ngợi một lát rồi nói:

Tạm thời hái được bao nhiêu thì hái, không nên tiến quá sâu, tất cả chờ ta thám thính một thời gian nữa rồi mới nghĩ đối sách/

Thiên Âm dạ một tiếng rồi lui xuống, hắn lại quay sang Thiên Cơ hỏi:
Vậy Ám đường các ngươi tra xét được gì

Thiên Cơ cũng đứng dậy rồi mới nói;

Môn chủ, trong hai trăm dặm quanh đây có tất cả mười thế lực, trong đó Hắc Long Cốc có 5 thế lực đi theo, Thái Dương Tông có ba thế lực đi theo, hai thế lực còn lại đi theo Thanh Dương Đạo Quán, Cửu Lâm mà Thiên Âm sư muội nói chính là vùng tranh chấp của Thái Dương Tông và Hắc Long Cốc, mấy năm gần đầy, cốc chủ Hắc Long Cốc kết anh, nên Thái Dương Tông đã từ bỏ Cửu Lâm, hiện giờ vùng đất của chúng ta kéo dài về phía bắc cho đến hết Cửu Lâm, và vực Huỳnh Hà đều thuộc địa bàn của chúng.

Ngưng một chút Thiên Cơ nói tiếp, nếu chúng ta muốn lăn lộn ở chỗ này, vẫn cần phải đề phòng rất nhiều.

Ngồi ở chủ vị Dương Thanh lặng im suy nghĩ, một lát sau hắn mới nói:

Lương đường chủ, dù sao trước kia, ngươi cũng là gia chủ của Lương gia, trong những tình huống này các ngươi thường dùng kế gì.

Lương Bang Đoan biết đây là Dương Anh cố ý thử lão, nếu lão nói hợp ý hắn cố nhiên sau này sẽ được trọng dụng, còn nếu lão nói sai, cả đời lão cũng chỉ được gia trọng trách tầm tầm.Lương Bang Đoan biết cơ hội này không có lần hai nên suy nghĩ cẩn thận rồi mới đáp:

Chương môn minh giám, theo tình hình mà ám đường vừa nói đây, thì ta có 3 sách lược có thể thực hiện:

Ồ tận 3 sách lược, Lương đường chủ mời nói.

Không chỉ Dương Thanh mà đám Đường chủ còn lại cũng vô cùng kinh ngac. Không kinh ngạc sao được khi mà chưởng môn chỉ thuận miệng đưa ra đề mục mà họ Lương lại có thể đưa ra ba kế sách, Lương Bang Đoan thấy Dương Thanh cho phép lão liền đứng dậy nói tiếp: thứ nhất, dốc hết tâm sức, thuyết phục ba thế lực lớn kia, để họ cho phép chúng ta tiếp nhận một một phần đất của Cửu Khúc Huỳnh Hà ; Cách thứ hai chúng ta lôi kéo một phái, cô lập một phái, công đánh một phái, ;Cách thứ ba, âm thầm phát triển chờ thời cơ nuốt trọn ba phái.

Dương Thanh vẫn không nói gì, Lương Bang đoan lại tiếp tục lên tiếng:

Cách thứ nhất chưởng môn sẽ tiếp quản vùng này nguyên ven, nhưng thuyết phục thế nào. Chúng ta có đưa ra đủ lợi ích hay không, thì ta không dám chắc,

Cách thứ ba thì chúng ta phải đợi, phải ẩn nhẫn, có thể là nhiều trăm năm

Lão còn chưa kịp phân tích tiếp. hắn đã lắc đầu,:

Lương đường chủ, ta thấy hai cách này đều không được, cách thứ nhất chúng ta thế cô lực,mỏng,, cách thứ hai, thì phải đợi quá lâu.

Vậy thì Chưởng môn chỉ còn cách thứ ba là dùng được. cách này nếu lợi dụng tốt trong thời gian ngắn chúng ta có thể yên ổn đề cao thực lực, tuy nhiên liên kết với ai, cô lập ai, đánh ai, lại cần phải suy xét nhiều hơn,

Lão ngồi xuống rồi nói tiếp,

Chỉ đi sai một nước là hỏng cả bàn cờ,

Vậy Lương Đường chủ lại có cao kiến gì.

Lần này hắn đã thực sự tin tưởng vào trí tuệ của Lương Bang Đoan, biết rằng mình đi đúng hướng rồi, Lương Bang Đoan liền nghiệm nghị nói:

Chưởng môn chỉ cần nhớ kỹ cố gắng quan sát, đợi cục thế rõ ràng rồi mới đưa ra quyết định

Chương 155: Trịnh Phi Hoa

Làm Theo ý của Lương Bang Đoan. Dương Thanh quyết định đánh một lôi kéo một, và cô lập một, hắn quyết định liên kết với Thanh Dương Đạo Quán, cô lập Thái Dương Tông và dĩ nhiên đó là chống lại Hắc Long Cốc. việc này nói thì dễ thực ra với thế lực hiện tại của Thất Huyền Môn thì cũng chỉ là nói mồm. làm thế nào để liên kết. làm thế nào để cô lập. làm thế nào để đanh. Tạm thời hắn còn chưa tìm ra đầu mối. đi nhầm một nước thôi đừng nói tới hóa thần gặp lại thanh hương, sợ rằng có sống qua ngày một được không còn khó nói.

Nhưng có vẻ như Thiên đạo nghe thấy lời kêu ca của hắn, năm ngày sau đó bọn ngoại sự đường báo về, đệ tử của Thất Huyền Môn trong lúc thu hái linh thảo thì đụng độ Hải Sa Hội. trong lúc đấu phép một tên đệ tử của Hải Sa Hội bị trúng phải pháp khí thụ thương rất nặng, một tên đệ tử thụ thương tính ra cũng là sự thường không có gì đáng nói, nhưng tên bị thương lại đúng là cháu của một vị trưởng lão bên Hải Sa Hội, vị nữ trưởng lão này lại nổi tiếng bao che khuyết điểm. thấy cháu bị đánh liền nổi cơn tam bành hưng binh vấn tội, hiện tại thì mụ đang đứng ngoài Thất Huyền Môn chửi rủa lại cho đòi đích thân Dương Thanh phải ra xin lỗi

Nghe đệ tử báo lại Lụ Dương Thanh nhướng mày hỏi Thiên Cơ

- Hải Sa Môn này có lai lịch gì?

Đường chủ Ám Đường Thiên Cơ không cần suy nghĩ đáp ngay:

- Hải Sa môn này chẳng qua chỉ là một thế lực hạng ba hạng bốn trong Cửu Khúc Huỳnh Hà, xét cho đúng thì mặc dù là hạng ba nhưng thực lực cũng không mạnh lắm. chúng có khoảng một ngàn đệ tử.

- So với ta cũng không hề yếu?

Dương Thanh Lắc đầu, có vẻ rắc rối lại tìm đến cửa rồi đây, hắn hỏi tiếp:

- đây là thế lực ngoài môn của môn phái nào?

Lạc Vân trả lời:

- Chưởng môn, Hải Sa môn chính là thế lực ngoại môn của Thanh Dương Đạo Quán. Ước chừng cai quản Mấy trấn nhỏ hàng năm đều cung cấp cho Thanh Dương Đạo Quán, không ít linh thạch và đệ tử

Nghe xong Dương Thanh thấy khá đau đầu. Quan hệ giữa giữa hai phái này chính là giống Cô Sơn Tiên Đảo năm xưa và các thế lực ngoại vi, các thế lực này mang tiếng à hùng cứ một vùng thực ra chính là nô tài của Bà vợ hắn không hơn không kém.

Dương Thanh đang định hỏi Lương Bang Đoan thì chợt nhớ ra lão đã dặn mình tự xem xét tình thế không nên cái gì cũng hỏi, hỏi mãi thì không thể khá lên được:

Hắn quay ra nói với đệ tử:

- Ngươi đi kêu người Hải Sa môn đến đây.

một gã đệ tử đáp:

- Tuân lệnh chưởng môn

dứt lời gã chạy một mạch ra ngoài.

Dương Thanh lại nói với mọi người:

- bây giờ chính phải lúc tạo thế. Ta đề nghị tuyên chuyến với Hải Sa môn, con nữa, Lương Đường chủ lão mang theo lễ vật cấp tốc đến ngay Thanh Dương Đạo Quán, nói với Quán chủ ở đó, Hải Sa môn cống nạp bao nhiêu, chúng ta nộp gấp đôi.

Hắn lại nói:

- Ám Đường các ngươi tạm thời cùng Võ đường phái nhân thủ mai phục dọc đường đến Thanh Dương Đạo Quan cứ ba người một tổ. thấy tên đệ tử nào của Hải Sa môn chạy vào địa bàn đó giêt không tha. Cố gắng không để lọt

Lương Bang Đoan gật đầu nói:

kế này của Chưởng môn rất được, đến khi Thanh Dương Đạo Quán đên nơi thì sự đã rồi, thế nhưng người phải diệt Hải Sa môn nhanh một chút mới được,

Lão nói rồi liếc Tử Nguyệt một cái,. Dương Thanh hiểu ý của lão, có những thế lực sau màn, đến tử nguyệt cung lo không nổi.

Lương Bang Đoan nói xong thì ra phia sau chuẩn bị lễ vật.

Được một lát thì có hai mươi mấy người theo sau đệ tử Thất Huyền Môn vào điện

- Thất Huyền Môn các ngươi là cái thá gì, thật coi trời bằng vung, Trịnh trưởng lão của Hải Sa hội chúng ta ngay đến cả Thanh Dương Quán Chủ cũng dành cho năm phần hữu lễ, thế mà các ngươi lại dám không ra đón

một tên đi đầu mặc áo bào trắng, tóc màu xanh nhạt hậm hực nói

Hắn còn định nói thêm mấy câu nữa thì vài bóng người từ sau điện bước ra

- Ta còn tưởng ai Thì ra là Trịnh Trưởng lão của Hải Sa môn, thất kính thất kính.

tên áo trắng tóc xanh dừng bước, trợn mắt nhìn Dương Thanh:

- Ngươi là ai?Lệ Xuân nói

- Xin giới thiệu đây chính là chưởng môn Thất Huyền Môn chúng ta tử danh thượng Dương hạ Thanh/

Dương Thanh ôm quyền mỉm cười nói:

- bản nhân xin gặp qua chư vi, vị này anh phong nhệu khí, chắc hẳn là Trịnh trưởng lão của Hải Sa môn?

Thấy đối phương biết mình Trịnh Phi Hoa khá là ngạc nhiên. Nhưng cũng chưa vội đáp lời hắn, nàng nhìn đám người phía sau hắn, chỉ thấy toàn là TRúc Cơ hậu kỳ, thực lực cũng tạm được. trong khi Trịnh Phi Hoa dò xét Thất Huyền Môn thì hắn cùng dò xét đám hải sa môn

Thực lực đám người đến có mười một Trúc Cơ hậu kỳ, một người là giả đan, còn lại là Trúc cơ trung kỳ. chí ít so về tương quan lực lượng Thất Huyền Môn có phần lép vế, người ta chưởng môn lẫn trưởng lão đều là Kết đan, còn Thất Huyền Môn trưởng lão không có người nào, nếu không tính Tử Nguyệt lực lượng này đủ để làm cho Thất Huyền Môn gà bay chó chạy

Trịnh Phi Hoa có lẽ đã vài trăm tuổi thế nhưng dung mạo mới chỉ như hai năm hai sáu, tóc dài, váy đỏ, khí tức vô cùng thoát tục, cả người toát ra khí thế ức chế đám người xung quanh. Kết Đan sơ kỳ dù sao cũng vẫn hơn đám trúc cơ, nàng đã muốn uy áp đám cấp thấp làm sao chịu nổi

Trịnh Phi Hoa liếc Dương Thanh rồi nói:

- lão nương là người thẳng thắn, không nói hai lời, chỉ cần ngươi chịu giao tên đánh cháu ta ra đây, lại công khai xin lỗi, chưa biết chừng ta sẽ thay ngươi cầu tình Hội chủ cho các ngươi làm thế lực ngoại môn.

Dương Thanh thầm nghĩ:

- Con mụ này đúng thật là biết tính toán, cái gì mà thế lực ngoại môn, rõ ràng là quân ăn cắp

bên ngoài Dương Thanh cười ha hả

- Các vị từ xa đến là khách nói sao thì cũng phải chiêu đãi đàng hoàng mới được. Mời các vị vào trong.rồi từ từ bàn luận

Trịnh Phi Hoa nói:

- Có gì mà bàn luận, ngươi đừng hòng hoãn binh với lão nương, biết điều thì giao người, còn không ta e là hôm nay Thất Huyền Môn các ngươi đã đến ngày mạt vận.

tên giả đan bên cạnh Trịnh Phi nhìn Dương Thanh, hỏi:

- Ngươi có nghe thấy chưa biết điều thì nhanh chóng mà giao người, nếu không huyết tẩy Thất Huyền Môn

Dương Thanh làm bộ kinh ngạc, giật mình kêu lên:

- Huyết tẩy Thất Huyền Môn, các ngươi dám
Trịnh Phi Hoa tức giận nói:

- Có gì không dám, ta cho ngươi mưởi tức thời gian Dương Thanh ngươi đừng để lão nương phải đại khai sát giới

Dương Thanh nhẹ nhàng làm ra vẻ khiêm tốn hỏi:

- Trịnh trưởng lão, nếu trưởng lão cảm thấy được ta cung kính không bằng tuân mệnh

Trịnh Phi Hoa thực sự nổi điên,

- Đương nhiên được. hôm nay không đánh ngươi cha mẹ không nhận ra lão nương thề không mang họ Trịnh.

Dương Thanh vẫn ngồi tại chỗ cười ha hả:

-Thì ra Trịnh Trưởng lão nóng tính quá, ta e đây là nguyên nhân mãi mà người không gả đi được.

-Ngươi

Lần này Trịnh Phi Hoa thực sự động nộ, nàng quát lớn:

-Lên cho ta, giết được một tên có đan dược nhị phẩm.

Trịnh Phi Hoa lấy ra một thanh trường kiếm xanh biếc, kiếm quang bắn ra từng chùm ánhsáng như lửa lửa nóng rực, nhún chân một cái thân hình Trịnh Phi Hoa như tàn ảnh lao tới Dương Thanh. linh khí ầm ầm tỏa ra tràn ngập đại điện.

Dương Thanh quát lớn

- Đến tốt lắm!

Linh khí vận chuyển cuồn cuông khinh thân nhảy lao tới trước, chân khí Âm Dương Sinh Tử Quyết màn theo hấp lực cường đại từ ba bề bố bên đổ ập xuống đầu Trịnh Phi Hoa

Trịnh Phi Hoa xoay người chếch một quãng, cương khí hộ thân quanh thân mình hiển hiện, trường kiếm màu xanh nhạt vạch một đường thẳng. va chạm trực diện với công kích của hắn.

Chân khí cùng kiếm khi va chạm vào nhau phát ra tiếng rít như xe lụa, mặt đất bị xới thủng xấu có đến mấy thước.

đám người xung quanh đã nhanh chóng dạt ra một bên để tránh tai bay vạ gió

Thực lực tổng thể yếu hơn nhưng Lệ Xuân cũng không vì thế mà sợ chết hắn chỉ tay vào đám người của hải Sa môn gào lớn:

-Các sư huynh đệ, xông lên, làm thịt chúng nó!

Đám đệ tử nghe lệnh Lệ Xuân gòa thét rầm rập nhào lên, pháp khí, pháp bảo bay đầy trời,

. Tuy thực lực cá nhân yếu ớt nhưng nhưng một tên Hải Sa môn phải đối phó với ít nhất cũng là mười tên Thất Huyền môn, phút chốc thế cụ tạm thời cân bằng, phút chốc từng đợt linh khí tràn ngập, đất đá gạch nói trong đại điện bị linh khí quét qua nát thành bột vụn. Đám Hải Sa môn thấy đối thủ quá hung hăng thì cũng phải trợn mắt há mồm. tuy nhiên chúng không bất ngờ lâu rất nhanh tên giả đan kia hô lớn:

-Mau xông lên

-Chết tiết

-Mau mang ra pháp khí

Thoáng chốc mọi người đã loạn thành một đoàn. Thất Huyền môn người đông thế mạnh, mười mấy tên vây một tên Hải Sa hội, khiến bọn chúng lâm vào thế bí, luống cuống tay chân. Chúng căn bản không ngờ Thất Huyền Môn này tác phong quá nhanh gọn nói đánh là đánh luôn. Như dự tính của Trịnh Phi Hoa ban đầu thì cùng lắm, nếu không giao người thì quay về gọi thêm người tới, nhưng bây giờ có vẻ đã muộn

Trịnh Phi Hoa không ngờ đến tình huống này, trong lòng nàng biết không thể kéo dài hơn nữa, nếu không nhanh chóng kết thúc e rằng hôm nay đám người nàng có đi mà không có về, đánh rắn phải đánh dập đầu

Nàng hét to một tiếng:

- Dương Thanh, lão nương giết chết ngươi!

Trịnh Phi Hoa vận chuyển linh khí khíđến cùng cực, bộ váy đỏ của nàng tung bay phần phật, thoáng chốc vẻ mặt của nàng đã già đi mấy tuổi, ánh sáng đỏ từ thanh bảo kiếm ngưng tụ quanh thân nàng. Nó nhanh chóng huyễn hóa thành một mũi tên nhăm hướng Dương Thanh bay tới

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau