DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Thụ giáo quyền mưu

Hạ xuống sơn cốc năm xưa tim được Âm Giới Kiếm và Âm Phủ Ma Châm. Hăn kiểm tra xung quanh một lần nữa. Khi chắc chắn không có một ai. Hắn mới xoay người tiến vào Âm Dương Giới. Triệu Phong đang ngồi thổ nạp dưới cái tán cây duy nhất nơi đây. Xung quanh người lão từng đợt khói đen cuồn cuộn không dưta. Hắc khí theo thất khiếu của lão tuần hoàn. Nếu ai không biết còn tưởng lão sắp tẩu hỏa nhập ma. Dương Thanh cứ đứng yên lặng đợi lão. Chừng nửa khắc sau. Làn hắc khí nhạt dần rồi biến mất. Lão mở mắt ra, từ trong mắt lão có một sức mạnh thần thông phóng ra. Tiếp xung với ánh mắt đó. Hắn cảm thấy Kim Đam của mình rung động dữ dội gần như sắp không chịu được mà nứt ra, đương khi hắn cảm thấy sắp không tri trì nổi thì uy áp đột ngột biến mất. Triệu Phong cất tiếng cười dài. Lão hỏi hắn:

- Tiểu tử, ngươi thấy thần công độc môn của Hàn Nguyệt Tộc ta thế nào. Không tệ đấy chứ.

Hắn hằn học ném cho lão một anh mắt oán giận rồi mới trả lời:

- Công pháp của lão tiền bối thật là vô tiến khoáng hậu. Cổ kim không ai bì kịp. Vừa rồi, suýt nữa tiểu tử suýt nữa phải kêu cha gọi mẹ

- Ngươi đang khen ta hay là mạt sát ta vậy.

Triệu Phong đứng dậy đi vào trong căn nhà gỗ. Hắn đưa tay xoa xoa ngực rồi cũng đi theo lão. Trong nhà không có gì nhiều chỉ có một bộ bàn ghế và một cái bồ đoàn rách nát. Sau khi ngồi xuống lão nói:

- Tiểu tử ngươi. Đã dặn ngươi rồi. Không cần gọi ta là đạo hữu. Ta xem với tư chất của ngươi. Chẳng mấy mà vượt qua ta. Không nhất thiết phải giữ lễ số.

Hắn cười khẩy.

- Triệu tiền... à không Triệu đạo hữu. Ta tự biết có bao nhiêu cân lượng. Tư chất của ta cũng chẳng phải cao minh gì. Tuy nói chỉ tu hành gần trăm năm đã đạt đến Kết Đan. Nhưng đó chẳng qua. Năm xưa sống ở Cô Sơn Tiên Đảo hai trăm năm. Ngụy phu nhân vì muốn ta thọ mệnh kéo dài nên không tiếc cho ta ăn thiên tài địa bảo. Một phần nữa là do vận khí của ta tốt. Nếu không...

Hắn dừng lại không nói. Nhưng ẩn ý phía sau đó. Triệu Phong lão có thể hiểu được. Lão nhăn mặt xua tay.

- Tư chất của ngươi đúng là xếp hạng bét. Điều này không phải nghi ngờ. Tuy nhiên, ngưoi lại thích hợp tu Âm Dương Sinh Tử Quyết của lão phu. Ngươi tự cảm nhân xem. Từ sau khi ngươi tu công pháp hoàn chỉnh ta truyền cho ngươi. Có gì thay đổi.

Hắn không nói gì. Nhưng hắn phải công nhận là lão nói đúng. Người khác muốn tu luyện quyết này khí hơn lên trời. Chả thế mà nó ở Hoàng Dương Môn bao nhiêu năm cũng không ai thèm ngó đến. Người khác không đủ điều kiện nhưng hắn lại đủ. Giờ đây với tu vi Kết Đan sơ kỳ của hắn. Chưa cần vận dụng pháp bảo. Hắn có thể đánh ngang tay với Kết Đan trung kỳ đỉnh phong. Còn nếu vận dụng cả pháp bảo. Hắn có thể từ trong tay của Kết Đan hậu kỳ chạy thoát mà không sứt mẻ.

Triệu Phong không để ý đến hắn đang trầm ngâm suy nghĩ. Lão với lấy cái ấm trà trêm bàn tự rót cho mình một cốc. Vừa thưởng thức tiên trà lão vừa hỏi.

- Thôi thôi. Ta biết rõ ngươi, không có việc không lên điện tam bảo. Có chuyện gì mau nói. Chớ có phiền lão phu tiềm tu.

Dương Thanh cười hắc hắc. Vòng tay khom mìmh.

- Ối sinh ta ra là cha mẹ. Hiểu ta chỉ có Triệu đại đạo huỳnh.
Triệu Phong rùng mình nuột ực một ngụm trà. Lão ho khù khụ

- Cút ngay. Ngươi là đồ mặt dày. Còn không mau nói, chớ trách lão phu tiến khách. Cái gỉ mà đại đạo huynh. Thật là. Hỗn đản.

Tuy nói vậy. Nhưng lão cũng rất thưởng thức hắn..có thể nói từ sau khi mối tình của lão bỏ mình. Đến tận bây giờ khi gặp hắn tâm trạng của lão mới dần bình thường trở lại. Không nghi ngờ gì nữa lão đã coi hắn còn hơn cả ngưòi thân. Nói đến chính sự. Hắn cũng dần trở nên nghiêm túc. Bắt đầu thỉnh giáo lão về cung cách quản lý môn phái, xây dựng lực lượng thân tín cho riêng mình. Ai bảo trước đây lão đã từng là thái tử của ma tộc. Đợi hắn nói xong, Triệu Phong ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Thực ra. Muốn đứng vững gót chân trong tu tiên giới thì không ngoài hai điều đó chính là mượn thế và dùng sức. Trước đây ở Cực Âm Môn. Ngươi mượn thế của Thiên Long Tông và Hắc Sát Giáo gây ra một trường hỗn loạn để có cơ hội trộm đi Tinh Nguyên Thach. Sau đó lại dựa vào Tử Nguyệt dùng kế di họa giang đông đổ hết tội lỗi lên đầu đoan mộc hùng. Vừa rồi lại đối mặt với Thần Sách Tông ngươi lại mượm thế của Thất Huyền Kỳ làm cho Thần Sách Tông tưởng.ngươi có hậu trường khô g dám vọng động. Cuối cùng ngươi lại rút đi

Cam.tâm bỏ lại mảnh đất kia khiến ba môn phái kia lao vào tramh đoạt. Nhất thờ chưa có thời gian để mắt đến ngươi. Đây là ngươi đã sử dụng thủ đoạn mượn thế đến cực hạn.

Nghe lão nói mà Dương Thanh cũng gật gù khen phải. Lão lại nói tiếp.

Tuy vậy thủ đoạn mượn thế này không phải lúc nào cũng có tác dụng. Tuy nói ngươi đã đi qua cả bốn đại lục lớn của.khi vực này. Nhưng chẳng qua quê nhầ của ngưoi năm xưa nằm tại khu tiếp giáp của.bốn đại lục mà thôi. Ngươi mới chỉ đi quanh rìa, biên giới

Nơi tài nguyên nghèo nàn nhất, ít tu tiên giả nhất. Tầm mắt của ngươi vẫn bị giới hạn. Nếu ngươi tiếp tục đi sâu vào trong đại lục. Thì có thể gặp phải.những tồn tại mà ngay cả ta cũng không giám đắc tội.

Dương Thanh lè lưỡi thật dài. Thật không vậy. Ngài đã đạt đến cảnh giới Luyện Thần trung kỳ
Dưới gần trời của đông, tây, nam, băcz bốn đại lục này. Còn ai có thể động đến cái lông chân của ngài.

- Ta không nói đến con người. Các ngươi vì bị phong ấn bởi tiên ma hai tộc kia cho nên linh khí thưa thớt không thể Luyện Thần. Ta đang nói đến một số thượng cổ yêu thú, và ma thú.

Lão không kiên nhẫn phất phất tay ý bảo hắn yên lặng.

- Tóm lại. Theo tu vi của ngươi ngày càng tăng càng biết nhiều bí mật. Cho nên thủ đoạn mượn thế là không dùng được. Chỉ có thể dùng sức.

Lão tu một hơi hết chén tra rồi nói tiếp

Trước mắt trong vòng một hai năm tới, ngươi cần phải tìm cách mở rộng thế lực. Xử lý các kẻ thù xung quanh, thâu tóm tài nguyên vag nhân tài tu luyện. Có vậy khi hành tẩu trên tu tiên giới mới có hậu thuẫn. Lão phu cho ngươi tám chữ.

" Duy ngã độc tôn, tự thành hệ thống"

Từ chỗ của Triệu Phong rời đi hắn lẩm nhẩm trong miệng

Duy ngã độc tôn, tự thành hệ thống"

Tám chữ này chính đã nói lên mục tiêu sau này của hắn. Dù sao không cần phi thăng tiên giới gì cả. Chỉ cần.thực lực đủ.mạnh là có thể tìm vài nơi phong ấn yếu kém đốt phá. Mang theo đám này đi tìm Thanh Hương. Có người trợ giúp vẫn hơn là một mình hành tẩu. Tuy nhiên làm thế nào để tự thành hệ thống thì hắn lại chưa có chủ ý gì. Hắn thở thật dài. Điều này cũng quá là đau đầu nhức óc.

Quay trở lại phía trước đám người Mã Đức Hoa cùng với số đệ tử của Thất Huyền Môn vẫn đang đứng đợi hắn phát lạc.

Hừm.

Hắn nuốt khan rồi bắt đầu lên tiếng:

- Việc trước mắt các ngươi hãy tập trung nhân lực dựng mấy căn nhà để ở tạm thời. Tu vi trúc cơ trở lên có thể chọn một ngọn núi trong vòng bảo hộ của trận pháp này để mở động phủ. Mọi công việc tu luyện vẫn như cũ. Chỉ thay đổi một chút.

Sau khi an bài việc ăn ở. Hắn lập tức bãi bỏ bảy nhánh của Thất Huyền Môn. Mở ra Ám đường chuyên thu thập tình báo. Võ Đường huấn huyện đệ tử trung tâm. Ngoại sự đường chuyên đối phó kẻ địch bên ngoài. Chấp Pháp Đường chuyên giữ kỷ cương môn quy. Nội sự đường chuyên lo việc cung ứng tiền tài và sự vận hành của môn phái. Đan đường chuyên huấn luyện các đệ tử có thiên phú đặc biệt về luyện đan. Lập ra lục đại đường chủ. Giao cho Thiên Cơ làm đường chủ Lạc Vân làm Phó đường chủ. Võ Đường do Mã Đức Hoa làm đường chủ. Liễu Kiến Thành làm phó. Ngoại sự đường do Luyện Hồn làm đường chủ, Thiên Tinh làm phó đường chủ. Chấp Pháp đường do Thiên Nam và Tùng Phong làm chủ. Nội Sự đường giao cho Thiên Âm và Tử Dương. Đan Đường do không ai có thiên phú luyện đan. Nên tạm thời do chính Dương Thanh hắn làm chủ. Hai tên Đàm công Trung và Lệ Xuân giúp sức. Tiếp đó hắn mời Triệu Phong làm cung phụng của môn phái. Khi lão hiện lộ thần thông khiến đám thiên cơ vô cùng khiếp sợ. Càng khiếp sợ lại càng tin tưởng mình đã chọn đúng đường. Lão cho rằng lịch đại môn chủ của Thất Huyền Môn cũng chẳng ngờ có ngày laik đường một vị cường giả Luyện thần làm cung phụng. Đây là vinh dự bậc nào. Đám đệ tử hò reo như sấm. Kế đến hắn lại mời Tử Nguyệt làm Hộ Pháp đầu tiên của môn phái. Cô nàng vẫn chưa bỏ tính trẻ con. Khi được đám đệ tử tung hô thì sung sướng đến nỗi cười không khép miệng lại được. Mọi việc xong xuôi hắn lại hạ lệnh. Khi nào ổn định chỗ tu luyện tất cả đường chủ đến hậu sơn gặp hắn. Từ giờ đến lúc đó hắm cần nghiên cứu ra một con đường phát triển.

Chương 147: Thiên huyền đan đạo

Ngày hôm sau. Toàn bộ đám đệ tử đã dựng xong mấy căn nhà bằng gỗ. Để tạm ở. Mấy tên có tu vi Trúc Cơ cũng đã làm xong động phủ. Trời vừa sáng cả đám đã lục tục kéo đến hậu sơn để gặp Dương Thanh, sau khi phân thứ bậc ngồi xuống. Dương Thanh mới bắt đầu lên tiếng:

" hiện nay con đường của Thất Huyền Môn chúng ta còn rất dài. Có một số việc ta không cần nói nhiều. Chắc hẳn các ngươi cũng biết dù là tiên nhân hay con người cũng đều lấy thực lực vi tôn. Tiên nhân do có thọ nguyên cao hơn nên dục vọng còn lớn gấp mấy lần phàm nhân. Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này. Nếu chúng ta không nhanh chóng mạnh lên. Tất chúng ta sẽ bị người ta đè bẹp. Cho nên tất cả các ngươi phải cố gắng hết sức lực của mình. Vì Thất Huyền Môn. Vì chính các ngươi nữa".

Cả đám đương chủ mới nhậm chức hôm qua đều khom người đồng thanh nói lớn:

- xin nghe Chưởng môn ra lệnh.

Hắn gật đầu trầm ngâm một lát rồi nói:

- Thiên Âm, Tử Dương

- Chưởng môm mời căn dặn.

- Nội Sự đường các ngươi, bằng tốc độ nhanh nhất tuyển thêm đệ tử. Trong khu vực Cửu Khúc Huỳnh Hà này chen chân vào buôn bán linh dược. Tài liệu luyện khí. Yêu thú trong sơn mạch này có rất nhiều. Nếu cẩn thận chắc hẳn sẽ kiếm được nhiều tiền.

- Vâng chưởng môn

- Thiên Cơ.

- Có thuộc hạ.

Ám đường cũng nhanh chóng khuếch đại lực lượng, nhưng.nhớ kĩ đệ tử vài ám đường phải thật trung thành. Rồi phần ea đi dò xét các môn phái xung quanh cho ta. Nhất cử nhất động đều phải nắm cho kỹ.

- Thuộc hạ đã biết.

- các đường còn lại nhanh chóng tu luyê j nâng cao thực lực cho ta. Đan dược công pháp ta có một ít.

Dứt lời hắn phất tay một cái. Từ trong Âm Dương Giới một đám hồng quang bay ra. Sau khi tán đi quang mang để lộ ra một tòa núi nhỏi. Cơ man là bình bình lọ lọ. Rất nhiều loại đan dược. Thảo dược linh dược, còn có vo số linh thạch. Cùng công pháp tu luyện. Đây một phần là do hắn thu hoạch. Một phần là do lấy của Dương Đỉnh Thiên. Có số gia tài này. Ít nhất Thất Huyền Môn chống đỡ một hai năm không có gì đánh ngại. Hắn ném ra mười mấy cái túi trữ vật cho Tử Dương. Phó đường chủ nội sự đường.

- Tử Dương. Cái này giao cho ngươi. Mau thiết lập bí địa cất giấu chỗ tiền vốn này cắt cử người định kỳ phân phát cho đệ tử. Ngươi cứ phóng tay mà làm.miễn là hợp lý. Không phải hỏi ý kiến ta

Tử Dương há mồm. Chỗ của cải này quá lớn. Mà chưởng môn lại dao cho mìn quản lý không chút nghi ngờ. Đây quả thật là. Tử Dương không biết nói gì. Hắn tự nhiên có cảm.giác muốn cống hiến cả tính mạng mình cho môn phái. Không chỉ hắn mà cả đảm đường chủ kia cũng rất xúc động. Chưởng môn quả thật quá ưu ái. Thiên Cơ há miệng cười. Có lẽ đi theo Dương Thanh là quyết định sáng suốt nhất của hắn.

Triệu Phong ở trong Âm Dương Giới mỉm cười gật đầu. Tên này thủ đoạn dùng người càng lúc càng lô hỏa thuần thanh. Đúng vậy. Đã dùng thì không nghi. Mà đã nghi thì không dùng. Mới làm chưởng môn mà đã có kinh nghiệm như vậy. Chà tên này tiền đồ bất khả hạn lượng.

- Trong thời gian tới. Các ngươi phải mau chóng gia tăng thực lực. Ở đây ta có một ít pháp bảo các ngươi mau cầm lấy.

Mười hai luồng bạch quang lần lượt từ tay hắn bay về phía bọn đưởng chủ. Quang mang tán đi hiện ra mười hai món pháp bảo cấp bậc không hề thấp. Từng món từng món tỏa ra linh khí ngập trời. Đám người kích động đến nỗi vội vã quỳ xuống hô lớn:

- Chúng thuộc hạ. Nguyện vì Thất Huyền Môn chết cũng không từ.

- Tốt tốt. Mau đi làm việc. Cái ta cần chính là kết quả.

Đợi đám người hưng phấn rời đi. Một giọng nói từ trong não hải hắn vang lên.

- Tiếp theo chúng ta định làm gì.

Hắn cười lớn.

- Tiểu Nguyệt. Tiếp theo đây. Chúng ta sẽ đi dạo.- Đi dạo.

Từ trong hư không thân mình yểu điệu của Tử Nguyệt hiện ra. Nàng nheo nheo đôi mắt phương xinh đẹp vô cùng.

- Đi đâu.

- Cứ đi rồi biết.

.....

Cách đại bản doanh của mới của Thất Huyền Môn mười lăm dặm về phía bắc. Trấn Thanh Vân là một nơi tập trung rất đông phàm nhân và tu tiên giả sinh sống. Nơi này chẳng những đông vui nhộn nhịp cư dân giàu có. Mà hơn thế nữa. Đây là nơi duy nhất trong Cửu Khúc Huỳnh Hà có một loại thảo dược tên lả Tồi Tâm Thảo. Loại thảo dược này chính là nguyên liệu không thể thiếu được khi luyện chế Lập Nguyên Đan. Đan dược tam giai giúp tăng khả năng đột phá lên Ngưng Nguyên kỳ hai thành. Cho nên có thể nói sinh ý ở đây vô cùng thịnh vượng. Ngoài rìa của trấn tromg một cánh rừng thưa thớt về phía tây. Một nam nhân mặc trường bào màu trắng loang lổ máu đang cắm đầu cắm cổ phi hành thật nhanh. Theo sau gã là hai nam và một nữ. Thanh niên áo trắng đã vô cùng suy yếu. Máu từ mấy cái lỗ trên người hắn đang chảy ra không ngớt. Hắn vội vã móc ra một nắm đan dược rồi nuốt xuống. Trong khoảnh khắc vừa phục dụng đan dược xong. Hắn lại đột nhiên hồng hào trở lại, tốc độ phi hành lại đề thăng không ngớt. Nhanh chóng bỏ xa đám người đằng sau một đoạn. Đám người bày thấy thế thì không ngớt chửi bới. Đồng thời cố gắng bám theo. Nữ nhân hét lớn:

- Lương Bang Đoan hôm nay nếu ngươi không giao ra Thiên Huyền Đan Đạo. Thì cho dù ngươi chạy đến chân trời góc bể. Triệu Tuệ ta cũng quyết giết ngươi cho bằng được.

- Con tiện nhân khốn kiếp nhà ngươi. Uổng cho ta có lòng tốt với ngươi. Muốn đánh chủ ý lên Thiên Huyền Đan Đạo của lão phu. Hãy đợi kiếp sau đi

Nam nhân phía sau cũng đuổi gấp. Vừa đuổi gã vừa móc trong ngực ra một cái túi rồi nói.

- Lương huynh. Hãy giao ra Thiên Huyền Đan Đạo. Mọi đồ vật trong này sẽ là của ngươi.

- Khốn kiếp. Đan đạo của ta là vô giá. Hai ngươi đừng vọng tưởng. Có bản lĩnh. Giết ta rồi nói tiếp.

Nam nhân nghe vậy thì vô cùng tức giận. Gã vừa gia tăng tốc độ vừa nói với Triệu Tuệ.

- Sư muội giết hắn. Không được để hắn thoát.

- Sư huynh yên tâm. Lần này hắn không thoát được đâu

Trong nháy mắt tốc độ của Triệu Tuệ tăng vọt một cách thần kỳ, toàn thân của nàng giống như được bao phủ bởi một lớp kinh khí, hét lên một tiếng nàng lấy một tốc độ quỷ dị vượt lên thân ảnh của nàng hoàn toàn biến mấtLương Bang Đoan còn chưa hết kinh hãi thì một bóng đen đã xuất hiện sau lưng. Một luồng linh lực bài sơn đảo hải rít gió nhắm thẳng vào lưng gã.

Biết không thể tránh thoát, gã cắn răng dồn hết pháp lực bản thân cố gắng chịu đựng. Hắn cho rằng cả nàng và hắn đều là Kết Đan sơ kỳ. Nếu như chịu đựng được đòn này. Có khi còn mượn lực phản chấn mà gia tăng tốc độ. Nhưng hắn đã tình nhầm.

Bùng!!!.

Linh lực từ tay Triệu Tuệ xuyên qua lưng hắn đi vào cơ thể. Hắn thét lên một tiếng thảm thiết rồi bay vềvề đằng trước. Cả thân người đập vào một cái cây cổ thụ trước khi nằm sóng soài dưới nền đất toàn cỏ dại. Triệu Tuệ và nam nhân kia cũng nhanh chóng hạ thân xuống trước mặt hắn. Nam nhân lại nói:

- Lương Bang Đoan giao ra đi. Niệm giao tình nhiều trăm năm có lẽ ngươi còn con đường sống.

- Đúng vậy. Lương huynh, so sánh với một quyển sách và tính mạng. Cái nào hơn huynh phải rõ ràng hơn ta mới phải.

Triệu Tuệ vừa lắc đầu vừa nói.

Nằm ở dưới đất. Lương Bang Đoan cố gắng dựa đầu lên một hòn đá. Phun ra một ngụm máu tươi. Hắn khó nhọc đưa tay lên quẹt miệng rồi nhe răng cười. Nụ cười của hắn nhuộm toàn máu đỏ:

- Khốn kiếp. Cứ giết ta đi. Muốn bảo vật của ta sao. Nằm mơ.

Nam nhân kia dường như đã quá mất kiên nhẫn. Hắn phất tay.

- Tuệ nhi không phải nhiều lời. Cứ trực tiếp tìm trong hồn phách hắn là được.

- Nhưng...

- Không nhưng nhị gì hết. Trên đường đến đây ta đã nhiều lần theo lời muội tha chết cho hăn. Nhưng bây giờ. Tuệ nhi muội phải biết gia tộc kỳ vọng như thế nào vào hành động lâng này.

- Nhưng, Lãng sư huynh..

- Đủ rồi. Nam nhân kia dường như sắp không kiềm chế được. Hắn chém tay trong không khi ngăn không cho Triệu Tuệ lên tiếng.

- Triệu Lãng ta đã nhiều lần tha chết cho hắn. Lần này nếu muội còn cố nói cho hắn. Dù muội là em họ ta. Ta cũng không tha đâu. Muội đã rõ chưa.

- Vâng.. sư huynh.

Nàng nhìn Lương Bang Đoan một lần nữa rồi cố gắng ngăn mình làm điều ngu ngốc. Trong nhưng năm qua. Nàng được lệnh gia tộc đến Lương Gia để ý bảo vật của gia tộc này. Nhưng nàng không ngờ nàng đã nảy sinh tình cảm lúc nào không hay nghiệt duyên. Đây tuyệt đối là điều nàng không hề mong muốn.

- Lương huynh. Nàng ngập ngừng gọi..

- Cút đi. Tiện nhận khốn kiếp. Uổng một tấm chân tình của lão tử.

Sao huynh.. Nàng không nói nữa mà đứng đó lặng lẽ chảy nước mắt. Có thể nàng khóc cho người đan ông đang nằm trước mặt nàng kia. Cũng có thể nàng đang khóc cho chính bản thân nàng. Cuộc sống mà nàng không hề lựa chọn.

Triệu Lãng từ từ giơ tay lên cao quá đâu. Lòng bàn tay hắn xuất hiện một quả cầu màu hồng nhạt. Hắn nhìn xuống Lương Bang Đoan:

- Nói mau ngươi dấu Thiên Huyền Đan Đạo ở đâu.

Chương 148: Dấu vết Nguyệt Tộc

Dấu vết Nguyệt Tộc

-Muốn giết cứ giết,

-Được lắm. ông đây sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác, trừu hồn luyện phách.

Triệu Lãng hạ bàn tay xuống, quầng sáng màu đỏ nhanh chóng bao phủ lấy não hải của Lương Bang Đoan, từng đợt sóng xung kích đào bới ký ức trong đầu hắn, khiến hắn đau đớn gào lên thảm thiết. nhưng cùng lúc đó, Triệu Lãng chưa kịp làm gì tiếp thì một luồng thần lực không biết từ đâu phóng tới, chỉ trong chớp mắt nó đã hoàn toàn đánh bật tiên thức của gã ra khỏi đầu Lương Bang Đoan, đồng thời đẩy hắn và Triệu Tuệ phải lùi lại hơn chục bước mới ổn định thân hình.

Triệu Lãng đỡ lấy Triệu Tuệ rồi ngẩng mặt nhìn về phía trước, một bóng người thần bí đang đứng trước gã và Lương Bang Đoan, toàn thân người thần bì này là một bộ trường bào vô cùng kỳ lạ màu đen, toàn thân từ đầu đến chân đều bị hắc bào phủ kín, dưới cái mũ trùm đầu chỉ có đôi mắt là hiển lộ, sau lưng người này áo choàng không ngớt tung bay trong gió.

“ mạnh, rất mạnh”

Đó là những gì Triệu Lãng nghĩ khi cảm nhận được hơi thở của bóng người thần bí. Bóng người này không ai khác chính là Dương Thanh, trong lúc cùng Tử Nguyệt đến nơi có Tồi tâm thảo này, bằng vào tiên thức mạnh gấp đôi tu sĩ đồng cấp của mình, hắn đã phát hiện ra, gã Lương Bang Đoan này đang bị người ta truy đuổi. mới đầu hắn cũng không có hứng thú gì, tuy nhiên khi nghe thấy tên Lương Bang Đoan này có thể là một Luyện Đan Sư và hơn thế nữa còn có một cuốn Đan kinh, điều này khiến hắn thay đổi ý định, Đan đường của Thất Huyền Môn chính là thiếu một vị Luyện Đan Sư như vậy, hắn âm thầm cùng Tử Nguyệt bám theo đoàn người này, nếu tên Lương Bang Đoan này xứng đáng cho hắn cứu thì hắn sẽ cứu. nếu không hắn cũng không ngại giết người đoạt bảo. dù sao tên Lương Bang Đoan này cũng không thoát được tay huynh muội nhà kia,. Vừa rồi khi chứng kiến tên này quật cường như vậy, cá nhân Dương Thanh hắn rất là ưa thích, người như vậy tất trung thành cảnh cảnh, xứng đang cho hắn bỏ công sức một phen, hai tên Kết Đan sơ kỳ này tuy rằng mạnh hơn tu sĩ phổ thông nhưng vẫn chưa đến nối khó đối phó, nếu muốn cứu người hắn tự tin tuyệt đối làm được.

Hắn đứng đó nhàn nhạt nhìn hai huynh muội triệu thị, từ người hắn linh lực không ngớt tỏa ra bao phủ Lương Bang Đoan, tránh cho hắn bị thương tổn Tiên thức cùng linh hồn, Luyện Đan Sư là loại người khó tìm, không nên xảy ra sơ xuất./

Hai bên đứng nhìn nhau hồi lâu, rồi Triệu Lãng cũng lên tiếng trước,

-Đạo hữu là ai, phải chăng tên này là thân bằng cố hữu. đạo hữu hẳn phải biết Triệu gia ta ở nơi đây không phải thế lực tầm thường.

Mới đầu Triệu Lãng còn hơi đề phòng, nhưng khi nhắc đến Triệu gia hắn tự tin hơn hẳn, hắn chắc chắn rằng cho dù là Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn cũng không giám đắc tội với hắn trong địa bạn của Triệu gia, mà theo hắn tên hắc bào trước mặt sợ là Kết Đan hậu kỳ còn chưa tới.

-Nếu hôm nay đạo hữu thu tay lại, Triệu gia chúng ta tất có báo đáp.

Triệu lãng vung tay ra một cái túi trữ vật bay về phía Dương Thanh. Cầm nó trên tay Tiên thức của hắn nhanh chóng nhận ra bên trong túi trữ vật này là một bộ cấm chế công kích phát động bằng tiên thức. chỉ cần hắn mở ra lập tức sẽ phát nổ, tuy không gây chết người nhưng nó sẽ kích hoạt một loạt các cấm chế khác, đợi đến khi hắn thoát ra được thì hai người kia có thể đã chạy mất rồi.

Cạm bẫy này nếu là người khác có khi còn bị trúng kế, nhưng hắn đã đi theo Triệu Phong nhiều năm như vậy. Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận cũng là do hắn năm xưa sửa chữa, dạng cám chế liên hoàn này hắn còn chưa để vào trong mắt. ngay khi phát hiện ra dao động của linh lực. Âm Dương Sinh Tử Quyết trong người hắn nhanh chóng phát động một luồng kình khí theo tay hắn bao bọc chặt lấy túi trữ vật nahnh chóng ngắn cấm chế hoạt động

-Muốn chơi cấm chế với bản thiếu gia,

Hắn mỉm cười ném cái túi trữ vật trở lại Triệu LÃng đồng thời thu hồi kinh khí, ngay lập tức một loạt tiếng nổ vang lên.

Bộ liên hoàn cấm chế nhanh chóng phát động vậy bọn Triệu LÃng vào trong đó.

-Khốn kiếp, Triệu Lãng rít lên một tiếng rồi nhanh chóng cùng Triệu Tuệ bước theo một số phương vị phúc tạp đồng thời hai cây hoàng kỳ theo tay hắn cắm ở hai vị trí trong cấm chế. Hoàng kỳ vừa chạm đất. dao động linh lực của cấm chế nhanh chóng bình ổn lại. đợi khi triệu lãng bước ra ngoài hai cây hoàng kỳ cùng cấm chế nhanh chóng ta thành tro bụi.

Lần sơ chiêu này coi như Triệu Lãng gã đã rơi vào thế hạ phong, đây cũng là lần đầu tiên bộ liên hoàn cấm chế này thật bại trong tay hắn. đánh giá của hắn với Dương Thanh lại đề cao một tầng, hắn đã chắc chắn hôm nay không tránh được một trận khổ chiến.

-Đạo hữu nhất quyết cùng Triệu gia đối đầu.
-

-Cùng Triệu gia các người đối đầu thì như thế nào. Người này ta muốn chắc rồi. các người biết điều thì nhanh chóng cút đi, bản thiếu gia có thể tha cho làm phúc

Từ ngày ở cùng với Triệu Phong hắn cũng đã bắt đầu không còn hiền lành như trước nữa, nếu là trước kia hắn sẽ tận lực tránh đi xung đột, còn bây giờ do nhiễm tính khí của lão già ma giới kia, chỉ cần ai tìm hắn gây phiền phức hắn cũng không chết không ngừng. nghe hắn nói như vậy, Triệu Lãng cũng sắp không nhịn được. tuy nhiên, được gia tộc đào tạo lên đến Kết Đan hắn cũng không phải kẻ ngu, khi chưa rõ thân thế của đối phương tốt nhất không nên vọng động.

-Đạo hữu cần gì Triệu Gia chúng ta sẽ đáp ứng, chỉ cần để người này lại.

Dương Thanh trầm ngâm không nói, thấy vậy Lương Bang Đoan vội nói lớn:

-ĐẠo hữu, chỉ cần cứu ta, ta sẽ giao cho ngươi Đan kinh tổ truyền của Lương gia. Còn nữa ta là Luyện Đan Sư tứ phẩm. cứu ta nhất định ta sẽ báo đáp.

-Cái gì, Luyện Đan Sư tứ phẩm.

Dương Thanh cũng hơi ngạc nhiên một chút, tứ phẩm Luyện Đan Sư, hắc hắc rất tốt.

Triệu Lãng vô cùng căm tức trợn mắt nhìn Triệu Tuệ, nếu không phải nàng năm lần bảy lượt muốn khuyên hàng tên Lương Bang Đoan này thì giờ đâu gặp phải kẻ địch thế này, nữ nhân khi dính vào tỉnh cảm thật là vô dụng.

-Triệu Tuệ, xong việc ở đây ngươi chuẩn bị tiếp nhận gia tộc trừng phạt đi. Khốn kiếp, giết hắn.

Vừa Dứt lời Triệu LÃng đã lao lên một đạo chưởng ấn mang theo hàn khí kinh người nhắm thằng vào ngực Dương Thanh với một tốc độ vô cùng khủng khiếp. trong chớp mắt chưởng ấn này đã xẻ Dương Thanh ra lam hai mảnh, một kích đắc thủ, Triệu Lãng ngửa mặt lên trời cười ha hả. nhưng rồi rất nhanh hắn đã phát hiện ra có gì đó không đúng. Thân ảnh của Dương Thanh tuy bị chẻ làm đôi nhưng lại không hề có máu chảy ra>

-Tàn ảnh, chết tiệt nhanh như vậy.Dương Thanh đột ngột hiện ra từ không trung cười hắc hắc:

-Là do ngươi quá chậm

Cùng với nụ cười là một luồng quang mang màu bạc. một cây Âm Phủ Ma Châm nhắm thẳng vào mi tâm Triệu Lãng,. Triệu lãng tu luyện đến bậc này đâ phải tầm thường lầm tức hắn hét lên một tiếng trợ uy, rồi đưa tay cấp tốc vào túi trữ vật, một thanh trường kiếm lập tức được hoành ngang trước mặt

Keng!!

Âm Phủ Ma Châm va chạm với pháp bảo phi kiếm, vang lên một tiếng tiêm mình rùng rợn. Pháp bảo của Dương Thanh đã gây cho phi kiếm tổn thương rõ rệt. trên thân kiếm xuất hiện ba vết nứt, nếu khong tế luyện lại, thanh phi kiếm từ nay coi như phế vật.

Nhìn thấy thảm trạng của Phi kiếm. Triệu Lãng biến đổi sắc mặt,

Hắn hét lớn

-Âm Phủ Ma Châm

Rồi lập tức thu phi kiếm vào trong tui trữ vật rồi không nói hai lời quay đầu bỏ chạy.

Nghe thấy 4 chữ Âm Phủ Ma Châm lọt vào tai, Dương Thanh vô cùng kinh ngạc, ở nhân giới lại có kẻ nhận ra Ma Châm của hắn. vừa lúc đó giọng nói gấp gáp của Triệu Phong vang lên.

-Dương Thanh, mau bắt lấy hắn. ta cảm nhận được khí tức của tộc ta, mau lên

Không cần Triệu Phong nhắc lần thứ hai, hắn liến hóa thành một đạo trường hồng phóng về phía trước

-Tử Nguyệt, mau chặn cô ta lại.

Từ trên người hắn. một luồng khói đỏ bay ra kèm theo đó là một giọng nói không mấy quan tâm:

-Cứ để đó

Khói đỏ tan đi, một thân ảnh tuyệt mỹ hiện ra trước mắt Lương Bang Đoan và Triệu Tuệ, đi kèm theo đólà uy áp ngập trời. Triệu Tuệ cùng Lương Bang Đoan cảm thấy kim đan của mình gần nhứ sắp nát vụt.

-Ngươi là triệu Tuệ sao. Hãy yên lặng đứng đó cho ta.

Tử Nguyệt không nói thêm câu nào nữa mà nhìn về phía Dương Thanh biến mất. Lương Bang Đoan còn đỡ. Triệu Tuệ gần như bị uy áp của Tử Nguyệt đè ép đến nỗi phải quỳ sụp trên mặt đất, máu từ hai tai nàng chạy ra, trong não hải không ngừng truyền lại cơn đau nhói. Cường giả ngưng nguyên kỳ, nàng không hề cảm nhận sai, đây tuyệt đối là cường giả

Chương 149: Thuộc hạ Kết Đan

Phía trước tên họ Triệu kia đang cố hết sức phi hành. Hắn thầm nguyền rủa con đàn bà ngu ngốc Triệu Tuệ. Năm lần bảy lượt ngăn cản hắn giết tên luyên đan sư kia. Cái gì mà khuyên nhủ. Cái gì mà thích mềm không thích cứng. Nếu ngay từ đầu. Hắn bỏ ngoài tai. Trực tiếp dùng sưu hồn thì giờ đâu phải thế này. Hắn chưa chạy được bao xa thì tiên thức của hắn đã xảm nhận được Dương Thanh đang theo sát phía sau. Chẳng mấy chốc mà sẽ đuổi kịp hắn.

Khốn kiếp.

Hắn rít qua kẽ răng. Rồi nhanh chóng lầm bầm mấy câu chú ngữ. Trong nháy mắt một lượng lớn máy huyết trên người hắn bị rút đi. Tốc độ của hắn nhanh hơn trước gấp mấy lần. Hắn lao về phía trước rồi biến mất.

- Hy sinh máu huyết để gia tăng tốc độ sao.

Dương Thanh khịt mũi khinh thường.

- Để xem ngươi có bao nhiêu máu huyết.

Âm Dương Sinh Tử Quyết mau chóng vận chuyển. Cả người Dương Thanh tràn đầy linh lực. Bằng một tốc độ không kém huyết độn của đối phương là mấy. Dương Thanh đã theo tên họ Triệu kia sát nút. Còn cách Triệu Lãng khoảng vài chục trượng. Hắn khẽ há miệng ra. Một cây Âm Phủ Ma Châm màu xanh biếc vọt ra lao về hậu tâm của Triệu Lãng.

Nhận được uy áp ngập trời từ hậu tâm truyền lại. Sắc mặt của Triệu Lãng tái hẳn đi. Để thi triển Huyết độn này hắn đã phải hy sinh bẩy phần máu huyết. Đối với cây Âm Phủ Ma Châm này. Hắn không đỡ không được. Nếu đỡ thì lấy gì mà đỡ. Pháo khí bậc này hắn muốn toàn mạng thoát ra e răng khó hơn lên trời nữa bước. Lầm vào tuyệt cảnh. Triệu Lãng hét lớn

- Mẹ nó. Liều.

Hắn đình chỉ phi hành. Cấp tốc xoay lưng lại. Hai tay hắn nhanh chóng kết thủ ấn. Từ trong túi trữ vật của hắn bay ra một cái đấu có bốn chân màu vàng nhạt. Hắn đưa anh mắt không cam lòng nhìn về chiếc đấu rồi nhanh chóng phất tay. Pháp bải này nhanh chóng bành trướng với một tốc độ không ngờ. Chắn trước mặt Triệu Lãng. Vừa lúc đó Âm Phủ Ma Châm của Dương Thanh đã đuổi đến nơi. Một tiếng va đập như tiếng cồng trầm vang lên. Kém theo một âm thanh như tiếng xé lụa. Âm Phủ Ma Châm đã xuyên thủng phòng ngự của Hỗn Nguyên Đấu. Khiến nó bị lủng một cái lỗ lớn ở đáy. Đất đá bốn xung quanh bị chấn động thành bột mịn. Bán kinh vài chục trượng xung quanh bị cuộc đấu pháp san phẳng thành bình địa. Tuy Hỗn Nguyên Đấu đã chặn cho chủ nhân một kích, nhưng Pháp bảo bản mệnh bị phá hoại. Khiến cho tâm thần Triệu Lãng bị tổn thương nghiêm trọng. Phốc một tiếng, gã phun ra một ngụm tiên huyết rồi ngã ngồi xuống đất. Kỳ kinh bát mạch toàn thân đều ngưng trệ. Hình ảnh cuối cùng mà gã nhớ được khi lâm vào hôn mê đó chính là một thân bí nhân toàn thân kin mít nắm lấy cổ của mình. Từ tay của thần bí nhân này hơi lạnh thấu xương truyền vào cơ thể hắn.

Lương Bang Đoan toàn thân đầy máu đang nằm trên mặt đất. Lén lút nhìn Tử Nguyệt. Không ngờ cô gái trẻ trung xinh xắn này lại là Ngưng Nguyên Kỳ cường giả. Kẻ mạnh bậc này. Chính bản thân Lương Bang Đoan cũng chỉ nhìn thấy mấy lần. Gã ho khùng khục. Mỗi một lần ho lại có một đám máu từ miệng hắn chảy ra thấm ướt vạt áo. Hắn đã suy yếu đến cùng cực. Lần này nếu thượng thiên mỉm cười với hắn thì hắn cũng phải tu luyện ít nhất ba năm mới khôi phục lại được 9 phần thực lực. Mà hai cường giả này có cho hắn cơ hội đoa không hắn cũng không rõ nữa. Dù sao Thiên Huyền Đan Đạo của Lương gia trân quý bậc nào. Rất có thể đám người này cũng sẽ giết người đoạt bảo. Nhưng hắn có có lựa chọn thế nào. Nếu giao đan kinh cho Triệu Lãng hắn sẽ chết ngay không phải nghi ngờ. Còn nếu giao cho hai vị thần bí này biết đâu tìm được cửa sinh trong vô vàn cửa tử. Tình thế này chỉ có thể đánh cuộc như vậy.

- Lương ca. Huynh không sao chứ

Giọng nói của Triệu Tuệ vang lên cắt đứt luồng suy nghĩ của hắn. Hắn ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của nàng. Hắn không thèm trả lời nàng mà quay mặt đi chỗ khác. Đối với nàng hắn thực sự vừa yêu vừa hận, hắn nhớ rất rõ lần đầu tiên hắn gặp nàng, thậm chí hắn còn nhớ cả từng câu nảng nói. Đối với nàng, hắn chính là toàn tâm toàn ý. Hắn coa nằm mơ cũng không ngờ, nàng lại cố ý tiếp cận hắn chỉ vì cuốn đan kinh của tổ tông.

- lương ca. Ta xin lỗi.

- Câm mồm. Đồ tiện nhân. Uổng cho ta đối xử tốt với ngươi.- Ta...

Nàng định nói gì đó nhưng rồi lại im lặng. Nàng biết giải thích thế nào. Lúc đầu đúng là nàng tiếp cận Lương Bang Đoan nhằm đoạt Đan kinh. Ai ngờ lại nảy sinh tình cảm. Nàng đã nhiều lần tự nhắc mình nhưng càng lúc càng lún vào sâu hơn. Đến giờ nàng đã yêu từ lúc nào không biết. Ngay bây giờ lúc không biết được ngày mai sống hay chết. Nàng mới nhận ra rằng mình rất cần Bang Đoan.

Bịch.

Một thân thể bê bết máu rơi xuống trước mặt nàng. Chính là Triệu Lãng. Liền ngay sau đó Dương Thanh hạ xuống đất đưa tay túm lấy hau huynh muội triệu Lãng vứt vào trong Âm Dương Giới. Hắn quay sang nhìn Lương Bang Đoan đang nằm trên mặt đất rồi búng tay. 1 viên đan dược màu vàng lơ lửng trước mặt gã. Với năng lực của luyện đan sư tứ phẩm. Lương Bang Đoan hiểu rõ đây là loại đan dược gì. Hắn vội vã nuốt xuống không nói hai lời. Ngồi dậy im lặng thổ nạp.

Chừng nửa khắc sau gã vội vã cúi mình thật sâu:

- Đa tạ tiền bối và vị đạo hữu này tương trợ. Ở đây ta có Thiên Huyền Đan Đạo là bảo vật tổ truyền mong các vị nhận lấy.

Dương Thanh mỉm cười không nói gì đồng thời đánh mắt sang phía Tử Nguyêt.

Tên khốn này. Lại ép bản cô nương làm người xấu.. nàng phất tay ra hiệu cho Lương Bang Đoan rồi nói.
- Chúng ta không cần đan kinh của ngươi. Ngươi có thế cứ giữ lấy.

Nghe Tử Nguyệt nói xong Lương Bang Đoan còn có vẻ không tin. Theo gã nghĩ. Bất cứ ai thấy đan kinh của nhà hắn đều thèm nhỏ rãi. Có thể là họ thử mình cũng nên. Gã lại càng sợ hãi. Vội vàng dùng hai tay dâng quyển sách đã ố vàng rồi nhanh chóng nói:

- tiền bối đã cứu mạng. Vãn bối từ bỏ món đồ yêu thích cũng là viêc nên làm. Tiền bối xin người nhận lấy.

Lúc này Dương Thanh mới nói.

- Lương huynh đừng vội lo lắng. Trước hết mời xem cái này.

Hắn thò tay vào túi trữ vật lấy ra 1 cái ngọ giản áp lên trán rồi vứt cho Lương Ban Đoan.

Với vẻ mặt ngơ ngác Lương Bang Đoan nhận lấy ngọc giản ngay khi tiên thức của hắn nhìn thấy những gì bên trong thì mồm hắn đã há ra không khép lại nổi. Hắn quá kinh hãi. Thì ra ngọc giản này chính là Dương Thanh sao chép một chút kiến thức luyện đan của ma giới cho gã xem. Những tri thức này vô cùng thâm ảo. Lại chưa xuất hiện ở nhân giới bao giờ. Bảo sao lương bang đoan không kinh ngạc. Đợi gã bình tĩnh lại. Dương Thanh mới nói:

- Lương huynh thấy thế nào

- Cái này. Cái này...

Gã lắp bắp cả nửa ngày không thốt ra được một chữ.

- Tiền bối, đạo hữu. Những gì viết trong này ta bình sinh chưa hề được gặp qua. Nhưng hình như con thiếu một chút.

- ha ha ha

Dương Thanh cưới lớn

- Lương huynh. Vừa hay chỗ ta thiếu một chức đường chủ. Nếu huynh gia nhập Thất Huyền Môn của ta làm đường chủ. Ta nhất định hai tay dâng lên. Còn nữa cung cấp mọi nguồn lực cho huynh nghiên cứu. Huynh thấy thế nào.

Chương 150: Sưu hồn

Đường chủ.??

Thực lòng Lương Bang Đoan chẳng ham hố gì cái chức đường chủ này. Với cảnh giới của lão. Lại có đan kinh trong tay đi bất kỳ môn phái nào cũng sẽ được trọng vọng. Thất huyền môn là môn phái nào lãi còn chưa từng nghe nói. Lão chắc mẩm chỉ là một tiểu môn tiểu hộ nào đó ở một nơi hẻo lánh. Nhưng lão lại nghĩ, không thể nào một môn phái hẻo lánh mà lại có Ngưng Nguyên kỳ cảnh giới được. Trên đại lục này Ngưng Nguyên đâu có bao nhiêu. Nhât là lại hùng mạnh như vậy. Thôi thôi thôi. Giờ sa cơ lỡ vận người ta lại có ơn cứu mạng.nếu còn không theo có khi mạng sống cũng chẳng còn giữ được. Nghĩ thông suốt lão liền quỳ xuống hướng Tử Nguyệt vái lạy:

- Lương Ban Đoan tham kiến chưởng môn. Từ này xin trung thành cảnh cảnh.

Từ Nguyệt phất tay cất tiếng cười như chuông bạc rất có phong cách của một vị thái sơn bắc đẩu:

- miễn lễ. Lương Đường Chủ hãy đứng dạy.

Nàng nhìn dương Thanh với ánh mắt khiêu khích rõ ràng. Khiến hắn không biết nơi gì hơn cả. Hắn cũng chẳng thèm cải chính. Nàng thích làm chưởng môn thì cho nàng làm đi. Ha hả.

Hắn vội vã giả bộ cung kính:

- Khai bẩm chưởng môn. Giờ chúng ta đi đâu ạ.

Tử Nguyệt nguýt dài nhìn hắn rồi nói:

- chúng ta vào trấn.

....

Ba người nhắm chọn một hướng rồi gấp rút phi hành. Nửa canh giờ sau trong một quán trọ tồi tàn nhất ở phía đông trấn. Dương Thanh và Tử Nguyệt đang yên vị trong Âm Dương Giới. Trước mặt hắn là triệu Lãng và Triệu Tuệ.

Cả hai đang chịu cấm chế, hôn mê bất tỉnh nằm trên nền đất. Bên cạnh hai bọn chúng Triêu Phong đang xem xét bọn chúng một cách tỷ mỷ. Lão trầm ngâm giây lát rồi nói với hắn:

- Trên người tên Triệu Lãng này ta cảm nhận rõ khí tức của tộc ta. Nhưng kỳ lạ là hắn rõ là người nhân giới nhưng lại tu luyện bia pháp độc môn của Nguyệt Tộc. Chắc hẳn trong gia tộc của hắn có người Nguyệt tộc trú chân.

Dương Thanh nhìn tên Triệu Lãng này rồi nói:

- Triệu huynh. Huynh họ triệu tên này cũng họ triệu. Có hay không gã là hậu duệ của tộ huynh

- Vớ vẩn

Triệu Phong vung chân đá vào mạng sườn Triệu Lãng.

- Cái thứ phế vật này mà cũng đòi là hậu duệ của bản thái tử sao. Một sợi ma khí cũng còn không có. Hơn nữa ta chắc chắn từ tên này đến tổ tiên hắn đều là nhân tộc.

-.Vậy thì.. Tử Nguyệt giải cấm chế cho hắn. Chúng ta hỏi hắn vài câu xem sao.

Dương Thanh nói với Tử Nguyệt đồng thời. Móc từ hư không ra ba cái ghế

- Mời ngồi. Mời ngồi.

Triệu Phong trân trối nhìn ba cái ghế làm bằng gỗ xưât hiện trước mặt, không biết nên nói gì cho phải Âm Dương Giới của lão là vật trân quý nhường nào. Vậy mà hắn lại đi đựng mấy cái thứ tạp nham như giường tretre ghế gỗ. Bộ đồ uống trà. Thật là..

- Ngươi.. trả Âm Dương Giới cho ta.- Ấy triệu huynh. Lúc đó huynh đã chết đúng không. Mà đã chết đó là vật vô chủ. Đúng không. Hơn nữa, Ta có công hồi sinh huynh. Phần lợi tức này làm sao có thể trả. Huynh đừng nóng. Ngồi xuống uống trà uống trà.

Hắn lại vẫy tay lần nữa moi ra một bộ đồ pha trà. Trước cái nhìn ngao ngán của Triệu Phong và Tử Nguyệt hắn bắt đầu sử dụng linh lực để đun nước rồi thì sấy tiên trà.

- Chưa thấy ai kỳ quái như ngươi.

Tử Nguyệt vừa chán nản lắc đầu vừa búng ngón tay. Một tia linh khí xuyên vào não hải Triệu Lãng phá vỡ cấm chế. Xong đâu đây này uyển chuyển đi đến chiếc ghế bên phải rồi ung dung ngồi xuống.

- Triệu tiền bối cũng ngồi đi. Đứng mãi cũng hơi bất tiện.

Triệu Phong cười ha ha.

- Được được. Không mấy khi được tên này phục vụ ta cũng nên hưởng thụ một chút.

Lão làm ra một phong thái của nhà giàu mới nổi oai vệ an tọa rồi đập mạnh tay vào ghế quát lớn:

- Lai phúc. Rót cho ta chén trà.

Từ cử chỉ cho đến lời nói đều toát ra vẻ ngang ngược. Khiến cho Tử Nguyệt không ngừng cười trộm. Nàng cũng học theo Triệu Phong cao giọng:

- Lai phúc. Bản tiểu thư cũng muốn uống.

Vừa lúc đó. Cấm chế trên người Triệu Lãng được giải cảnh đầu tiên hắn nhìn thấy lại khiến hắn gần như không tin vào mắt mình.

Tên Kết Đan kỳ khi này đánh mình thừa sống thiếu chết lại đang phải như người hầu kẻ hạ rót trà bưng nước cho cô nương Ngưng nguyên kỳ kia. Khi hắn nhìn đến lão già bên cạnh Tử Nguyệt khiến hắn suýt rớt cả tròng mắt ra ngoài. Cảnh giới của lão già này còn cao hơn cả người áo đen thần bì trong tộc của hắn. Luyện thần, tuyệt đối là luyện thần cảnh giới. Hắn sợ đến mức hồn phi phách tán. Vội vã phủ phục vái lậy như tế sao. Mồ hôi không ngớt chảy ròng ròng trên trán.
- Hai vị tiền bối trên cao. Vừa rồi, vừa rồi là vãn bối mạo phạm. Xin... xin tha mạng. Tiền bối tha mạng.

- Ta có nói sẽ giết ngươi không hả

Triệu phong đưa tay cầm chén trà của Dương Thanh rồi lạnh nhạt trả lời. Nghe thấy vậy Triệu Lãng vội nở nụ cười cầu tài liên tục vái lậy.

- Vãn bối nguyện làm trâu ngựa phục vụ hai vị. Mong hai vị tha cho cái mạng này.

- Đủ rồi

Tử Nguyệt phất tay.

- Ta hỏi ngươi. Sao ngươi nhận ra Âm Phủ Ma Châm.

- Cái này.

Thấy hắn có vẻ không muốn nói. Tử Nguyệt nhướng mày quát lên. Cho dùc nàng tức giận vẻ đẹp của nàng còn hơn cả lúc bình thường. Khiến Dương Thanh ngơ ngẩnngẩn nhìn mãi không dứt.

- Còn không nói. Dương Thanh cho hắn nếm thử Ma Châm.

Nàng nói xong không thấy hắn phản ứng. Khi nàng quay lại thì nhận ra hắn đang nhìn nàng không chớp mắt. Đối diện với ánh mắt này không ngờ khiến nàng đỏ mặt.

- Dương Thanh

Lúc này hắn mới giật mình làm bộ sợ hãi.

- Vâng tiểu thư

Hắn há miệng thôi ra một hơi ba cây Âm Phủ Ma Châm chia làm ba đường thượng trung hạ lao đến phía Triệu Lãng. Ma châm còn chưa đến đã khiến cho khí lạnh rít gào. Ma khí quán chú theo khiến lông tóc Triệu Lãng dựng đứng gã sợ đến mức thét lên be be:

- Nói. Ta nói. Hai vị tiền bối tha mạng. Tha mạng a.

Dương Thanh thu hồi Âm Phủ Ma Châm rồi hỏi hắn.

- Nói đi sao nhận ra ma châm này.

- Ta nói. Ta nói ngay đây.

Theo như lời Triệu Lãng kể thì cách đây không lâu 1 trong các lão tổ Ngưng Nguyên kỳ của gia tộc hắn từ phương xa trở về mang theo thương tích đầy mình, vị lão tổ này kể với các trưởng lão trong tộc rằng. Bị cừu nhân truy sát, đồng thời vị lão tổ này vẽ hình cừu nhân kia cùng với pháp khi mà gã sử dụng giao cho đám đồ tử đồ tôn. Nếu sau này trên tu tiên giới chạm trán kẻ này thì lập tức bóp vỡ ngọc giản báo hiệu. Vừa khi nãy bị Dương Thanh truy đuổi quá sát khiến Triệu Lãng luống cuống không kịp bóp nát ngọc giản truyền tin. Khiến cho vị lão tổ kia vẫn chưa biết tin tức cừu nhân xuất hiện.

- Hai vị tiền bối. Cái gì cần nói vãn bối đã nói hết rồi. Tuyệt không dám có nửa câu giấu diếm. Hai vị tiền bối rộng lượng hải hà. Xin hãy tha mạng cho vãn bối.

Triệu Lãng này đã thực sự bị dọa sợ. Liên tục dập đầu xin tha. Gã còn đang định nói nữa thì một luồng sáng từ tay Triệu Phong đã bay vào đầu hắn. Trong phút chốc hắn ngây ra vì sợ hãi. Linh hồn hắn co rút vặn vẹo thống khổ. Sưu hồn thuật do Triệu Phong thi triển nhanh chóng lật giở trong ký ức của hắn. Có rất nhiều ký ức chính hắn còn không biết là mình có nó. Chưa đầy ba hơi thở, thất khiếu hắn đã rỉ máu, khi Triệu Phong thu hồi pháp thuật, hắn đã biến thành cái xác không hồn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau