DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Cửu Long Đỉnh

Bị coi thường như vậy. Chớ nói là Đoạn Hải Bình. Dù là ai thì cũng không nhịn được. Lão gầm lên một tiếng. Rồi phi thân lướt đến. Từ hai bàn tay lão. Liên tục phóng ra vô số hỏa cầu, bao vây Dương Thanh vào giữa.

- Hôm nay ta nhất đinh phải giết chết. Tên nhãi ranh nhà ngươi.

Lão còn chưa nói hết thì đã bị một luồng tử quang ngăn lại. Hỏa cầu của lão gặp phải luồng tử quang này. Đều bị đổi thành màu tím rồi phát nổ. Gặp phải luồng phản chấn từ chính pháp quyết của mình. Lão gầm gừ lùi lại. Vừa lùi lão vừa nhanh chóng dùng linh lực bảo vệ bản thân đề phòng đánh lén. Khói bụi tan đi, thân ảnh Dương Thanh hiện ra. Hắn điềm nhiên phủi phủi trên Hỏa Lân Bào rồi nói:

- NêuNếu ta muốn đi. E là lão không ngăn được.

- Ngươi. Đoạn Hải Bình giận đến mức méo mó khuôn mặt. Tay chỉ vào hắn mãi mới thốt ra được một chữ.

- Ngươi cái gì. Lão thật là dài dòng. Đánh thì đánh. Còn không mau dẫn người của lão cút đi. Bản công tử rất bận.

Hihihaha. Tử Nguyệt nấp trong não hải của hắn không nhịn được cười. Tên này từ khi nào biết mạt sát người khác như vậy. Bất quá bản tiểu thư lại thích hắn như thế. Ặc. Nghĩ gì vậy. Tử Nguyệt đỏ mặt vội vã lắc đầu. Kể từ khi hóa hình. Nàng hay có suy nghĩ kiểu con người như vậy. Không biết do năm xưa. Bản thể Hỗn Nguyên Tán của nàng đã hấp thụ máu của hắn hay là chính là nàng sau nhiều năm đi bên hắn thành nói quen. Giờ đây càng ngày nàng nhìn hắn càng thuận mắt.

Sắc mặt của Đoạn Hải Bình ngày càng âm trầm. Hôm nay nếu không giải quyết ổn thoả. Không chỉ mặt mũi của lão mất hết. Mà thể diện của môn phái cũng theo đó mà đổ vỡ. Thử nghĩ mà xem. Nếu lần này lão không bảo về được Thiên Quỷ Tông. Sau nay các môn phái phụ thuộc vào bản môn sẽ vì cái gì mà bán mạng cho lão. Chúng sẽ coi thường Thân Sách Môn. Coi thường môn chủ. Điều này lão quyết không cho phép xảy ra. Thế nhưng để đối phó với Dương Thanh lão lại có mấy phần không nắm chắc.

Thứ nhất. Trong tay hắn cầm Thất Huyền Kỳ. Chính là tín vật môn chủ của Thất Huyền Môn. Ai biết là hắn may mắn có được. Hay một vị trưởng bối nào giao cho hắn. Khả năng trước còn dễ thượng lượng. Nếu là khả năng sau thì lại vô cùng nguy hiểm.

Thứ hai. Hắn sớm không đến muộn không đến. Lại đến đúng lúc. Lão và Thiên Quỷ Tông sắp giành chiến thắng. Tuy hắn có 1 mình. Nhưng cũng không loại trừ khả năng ở ngoài có bố trí mai phục. Kinh nghiệm sống nhiều trăm năm. Cho lão biết có những chuyện thà tin là có còn hơn không. Hơn nữa. Lão nghĩ Dương thanh còn trẻ mà tu vi đã cao như vậy. Ắt hẳn sau lưng có một vị cao nhân truyền thụ. Đắc tội với vị cao nhân này. Người ta không diệt được Thần Sách Môn của lão. Nhưng âm thầm phá hoại thì chỉ là chuyện nhỏ. Chính vì lợi hại như vậy, cho nên lão vẫn không dám vọng động. Trong khi lão còn đang tính toán. Thì phía bên kia. Đám Thiên Cơ đã tiến đến quỳ rạp trước mặt Dương Thanh:

- Chúng đệ tử tham kiếm Chương Môn. Cung chúc chưởng môn vạn phúc.

Hắn nhìn đám người Thiên Cơ rồi gật đầu:

- Đứng lên rồi nói.

- Tạ chưởng môn
Hắn vẫy Thiên Cơ rồi hỏi:

- Ngươi. Trước hết nói rõ cho ta biết đây là có truyện gì.

Thiên Cơ cung kính làm lễ rồi mới nói:

- Khải bẩm Chưởng môn. Thực ra chúng ta và Thiên Quỷ Tông vốn không có thù oán gì. Chỉ là mấy năm gần đây do tranh chấp địa vị phụ thuộc vào Thần Sách Môn này mà thôi.

Như sợ Hắn không hiểu. Thiên Cơ lại một phen giải thích. Theo như hắn hiểu thì Thất Huyền Môn và Thiên Quỷ Tông vì địa bàn ở gần nhau nên thường xuyên mâu thuẫn. Chuyện này cũng không có gì là lạ. Thế nhưng mấy năm gần đây. Thần Sách Môn đánh bại một thế lực lớn ở phía tây. Cửa ngõ tiến về hướng này lộ ra. Hai môn phái nhỏ này lập tức hướng đến Thần Sách Môn xin phụ thuộc. Tuy nhiên không biết bằng cách nào Tông chủ của Thiên Quỷ Tông lại nhanh chân hơn. Chính vì vậy mà môn phái lần này gặp họa diệt môn. Hơn nữa vị trí sơn môn của Thất Huyền Môn này vô cùng đặc biệt. Nó hợp với đại bản doanh của Thần Sách Môn thành một thế gọng kìm. Bao vây gần chục môn phái nhỏ nữa. Hơn nữa còn là tấm bình phong phòng ngự vè phía đông. Vị trí chiến lược như vậy. Đám người Đoạn Hải Bình. Muốn tự mình nắm giữ hơn là giao cho người khác. Chính vì vậy mới có việc này.

Phân tích đâu ra đó hắn đã nhân ra điểm cốt lõi. Chính là do vị trí địa lý của Thất Huyền Môn này đã đưa môn phái tới chỗ diệt môm. Trong nháy mắt hắn đã làm ra quyết định. Hắn phất tay cho đám Thiên Cơ đứng về một bên rồi nói với Đoạn Hải Bình tươi cười.

- Thì ra là Đoạn trưởng lão. Thất kính thất kính.

Đoạn Hải Bình khinh thường nghĩ. Giờ ngươi đã sợ danh hiệu của lão phu sao. Lão đang định ra oai phát lạc vài câu thì hắn lại nói tiếp.
- Các ngươi mau lấy cho Đoạn Trưởng Lão ít linh thạch vụn. Rồi tiến lão trở về. Không thể để người ta đến đây không công được

- Cái gì...

Lần này ĐHB nổi giận thực sự. Lão quyết định không nhịn nữa. Nếu lão còn nhịn. Danh tiếng bao năm qua của lão sẽ trôi theo dòng nước. Lão quyết định dù sau lưng hắn là ai. Lão cũng sẽ giết hắn trước. Lão hét lên một tiếng. Rồi há miệng phun ra một luồng chân hỏa. Ẩn hiện bên trong đám lửa này chính là bổn mạng pháp bảo của lão. Một pháp bảo cao giai có tên là Cửu Long Huyền Thiết Đỉnh. Pháp bảo này năm xưa lão may mắn có được trong một di chỉ thượng cổ. Kể cả công pháp tu luyện của lão cũng từ nơi đó mà đoạt được. Từ lúc lão luyện hóa thành công đồng cấp chưa ai là đối thủ.

Ầm ầm

Từng âm thanh bạo liệt kinh khủng từ

Từ Cửu Long Đỉnh vọng ra. Chiếc đỉnh tỏa ra ánh sáng âm u màu lục. Một luồng hỏa diễm ngập trời xuất hiện khuếch tán ra xung quanh. Nhưng nơi nó đi qua mọi vật đều tan thành tro bụi.

Không hổ là cao giai pháp khi. Gương mặt của Dương Thanh trầm xuống.

Grao

Một tiếng long ngâm vang lên. Luồng hỏa diễm kia nhanh chóng hội tụ thành 9 con hỏa long. Vờn xung quanh Đoạn Hải Bình. Rồi nhanh chóng thôn phệ lẫn nhau để trở thành một con duy nhất. Lão đã vận dụng trạng thái mạnh nhất của Cửu Long Đỉnh. Cửu Long Hợp Nhất. Với pháp quyết này. Lão tin chắc hắn sẽ không sống được.

Lẩm bẩm một đoạn pháp quyết. Lão liên tiếp đánh ra 4 thủ ấn khác nhau. Con hỏa long gầm lên một tiếng rồi lao đến chỗ Dương Thanh. Sắc mặt hắn trầm hẳn lại. Công kích mạnh mẽ lăng lệ như vậy. Kể từ khi hắn kết đan đến giờ mới thấy lần đầu.

Hắn nhanh chóng tiến về phía trước giờ tay phải lên. Từ tay phải của hắn năm cỗ quan tài bay ra. Từ trong đó xuất hiện năm mĩ nữ như hoa như ngọc. Nhưng mọi người nhìn kỹ thì chỉ là năm cái xác chết mà thôi. Cả đám còn đàn ngơ ngác không hiệu hắn triệu mớ xác chết này ra làm gì. Thì bất chợt thi ma mặc áo vàng mở mắt ra. Đó chính là Kim Linh Thánh Mẫu. Nàng vửa mở mắt 4 thì mà còn lại cũng theo đó mà cử động. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.

- Ngũ Hành Tương Sinh.

Tức thì năm thi ma lập tức đứng vào các phương vị khác nhau. Tạo thành một tiểu trận. Hàn khí từ ma lực các nàng phát ra. Khiến mọi thứ đóng một tầng băng mỏng.

Chương 142: Dọa lui Đoạn lão

Ngũ hành tương sinh này là do hắn lấy từ một phần nhỏ trong ngũ chân ma kinh mà năm xưa lấy được. Uy lực thuộc vào hàng khá. Nhưng nó lợi hại ở chỗ nhờ phối thuộc năm thuộc tính ngũ hành mà uy lực của giam cầm, phong ấn vô cùng ghê gớm. Năm vị ma thánh mẫu này. Đồng loạt mở to đôi mắt vô hồn vung tay theo một thủ pháp kỳ lạ. Tầng băng mỏng càng ngày kết càng dày. Hàn khí tỏa ra khiến xung quanh cây là rũ xuống. Con hỏa long của Đoạn Hải Bình càng vùng vẫy càng bị giảm giữ chặt hơn. Trên người nó. Bị một lớp phong ấn găm chặt xuống mặt đất. Hỏa long càng vùng vẫy. Nó càng bị ngũ hành tương sinh giữ chặt hơn.

Đoạn Hải Bình lắp bắp kinh hãi.

-- không thể nào. Hỏa long của ta tuy không phải tiên thiên chân hỏa nhưng mạnh mẽ vô song. Pháp thuật của ngươi là gì mà có thể vây hãm được nó.

Lão không tiếc hao tổn chân nguyên cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tiên huyết. Trong phút chốc Con hỏa long phát ra một tiếng long ngâm. Nó nhanh chóng bành trướng hỏa diễm trên người nó ngày một kinh khủng. Nơi nào hỏa diễm đi qua lập tức nơi ấy thành tro bụi. Năm cỗ thi ma có phần không chống đỡ nổi. Nhanh chóng bị đẩy lui lại mười mấy bước. Tóc của các nàng cháy xem đi vì hỏa diễm. Nếu không phải còn được ngũ hành tương sinh bao bọc sợ là cũng đã hóa thành tro bụi. Đoạn Hải Bình đắc chí cười lớn.:

- Ha ha ha. Để xem ngươi làm thế nào chạy thoát. Hôm nay không giết được ngươi. Lão phu thề không mang họ Đoạn.

Dương Thanh vẫn điềm nhiên mỉm cười trả lời lão:

- Vậy có lẽ Đoạn trưởng lão nên đổi sang họ Cẩu hoặc họ Miêu. Bởi vì lão chết chắc rồi.

Chữ rồi vừa ra khỏi miệng. Hắn đã lăng không mà đứng. Thủ pháp trên tay biến ảo vô cùng phức tạp. Hắn lẩm nhẩm chú ngữ rồi thét lớn.

- Ngũ Hành Tương Khắc.

Nghe hiệu lệnh của chủ nhân. Kim Linh, Thổ Linh, Hỏa Linh, Mộc Linh Thánh Mẫu. Lập tức ngồi xếp bằng bốn góc. Trên người tỏa ra quang mang chói mắt. Tay đánh ra pháp quyết điều khiển ánh sáng từ thân thể. Thủy Linh Thánh Mẫu lăng không bay lên bầu trời. Trên người nàng tỏa ra quang mang màu bạc.luồng hào quang trên người nàng nhanh chóng dẫn dắt bốn luồng kia dung hợp vào nhau. Chớp mắt một cái l-ng ngũ sắc hiện ra vậy chặt con Hỏa Long vào giữa. Rồi nhanh chóng thu nhỏ lại. Mỗi lần nó thu nhỉ lại có vô số luồng quang mang đánh vào thân Hỏa Long. Khiến nó đau đớn quằn quại. Con hỏa long l-ng lên cố gắng phá tan chiếc l-ng, nhưng vô vọng. Nó nhanh chóng bị luồng quang mang kia đánh cho đến mức phải hiện lộ ra chân thân là chiếc đỉnh kia. Lúc này trên chiếc đỉnh linh khí đã phai nhạt đi nhiều. Sợ rằng không có một phen tế luyện là không dùng được. Trong sự sợ hãi và không cam lòng của Đoan Hải Bình. Hắn thu chiếc đỉnh và Ngũ Linh Thánh Mẫu vào trong túi trữ vật. Rồi bằng một giọng điệu vô cùng chán ghét hắn hất hàm với Đoạn Hải Bình:

- Lão còn con bài gì mau giở ra. Nếu không thì cút đi. Bản công tử hôm nay khôg muốn đại khai sát giới.Đoạn Trưởng lão thở phì phò. Lão vừa căm giận lại vừa sợ hãi. Tên này lão khônng phải là đối thủ. Chỉ có sư huynh lão hoặc là chưởng môn thân hành xuất mã thì may ra. Mặc dù đó là điều lão tính đến. Nhưng lão lại không xê dịch bước chân. Hôm nay chỉ cần lão rời đi thì thanh danh sẽ trôi theo dòng nước. Nhưng nếu không rời. Lão lại không phải đối thủ của hắn. Ở lại cũng chỉ có con đường chết. Lãi tu tiên làm gì chả phải để trường xuân bất lão hay sao. Có ai lại không muốn thọ ngang trời đất. Lão vất vả hàng trăm măm mới có thể đạt đến như bây giờ. Tuyệt đối lão không muốn chết. Giờ đi hay ở lại lão vẫn trù trừ không quyết.

Bên kia hắn cũng chẳng khá hơn gì lão. Tuy nói Dương Thanh hắn có thể giết được lão. Nhưng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Hắn giết được lão rồi thì sao. Liệu hắn có chống đối lại được môn phái đằng sau lão hay không. Cứ cho là hắn chống được đi nữa. Thì cũng chỉ có cách chạy trốn khắp nơi mai danh ẩn tích. Đây tuyệt đối là điều hắn không muốn. Hắn cần đám người Thất Huyền Môn cho đại kế sau này. Cho nên chỉ còn cách là dọa cho lão bỏ đi mà thôi. Chém giết chỉ là phương pháp bất đắc dĩ.

Hắn lại tiến lên nhìn lão rồi vùng tay ném ra pháp bảo bổn mạng của lão. Cửu Long Xích Viên Đỉnh hóa thành một đạo hào quang bay về phía đan điền của Đoạn Hải Bình. Trong khi lão còn đang không nắm bắt được ý của hắn thì hắn đã nói:

- Đoạn Trưởng lão. Hôm nay là sinh nhật gia sư. Cho nên ta không so đo với lão. Nếu lão vẫn không thức thời rời khỏi đây. Đừng trách ta không khách khí.

Hai chữ gia sư vừa lọt vào tai Đoạn Hải Bình khiến lão giật thót người. Quả nhiện tên này có hậu trường. Hắn đã biến thái như thế. Gia sư của hắn còn mạnh mẽ cỡ nào. Thôi thôi thôi. Hôm nay chịu bỏ chút mặt mũi là hơn. Mắt lão đảo liên hồi rồi nghĩ ra được một chủ ý. Lão nói:

- thôi được. Hôm nay bản nhân rời đi. Nhưng chuyện ngày hôm nay ngươi nên cho Thần Sách Môn chúng ta một câu trả lời thỏa đáng.
Hừ. Muốn vớt vát lại mặt mũi sao. Ta cho lão là được. Dù sao sau này. Ta cũng khôgn liên quan đến lão. Nghĩ vậy hắn dứt khoát nói với Đoạn Hải Bình

- về nói lại với chưởng môn của lão bọn phế vật Thiên Quỷ Tông cho các ngươi cái gì. Thất Huyền Môn của lão tử đều tiến cống gấp đôi.

Sau này địa bàn này chính do chúng ta quản lý.

Lời vừa nói ra mấy tên đầu sỏ của Thiên Quỷ Tông đã toát mồ hôi hột. Nếu Đoạn Hải Bình mà đồng ý. Sợ là ngày tốt lành của tông môn bọn hắn đã hết. Một tên vội vã đứng ra.

- Đoan trưởng lão ngài đừng nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ. Môn phái bọn hắn không thể có số cống phẩm nhiều như vậy

Thiên Quỷ Tông chúng ta nguyện bỏ đi báu vật hiến U Lan Thảo vạn năm cho quý phái.

Đoạn Hải Bình nghiến răng ken két. Giờ lão chỉ cần tìm cơ hội xuống đài vừa hay đây lại có. Lão thuân thế vung tay lên nói"

- Hai vị đã có lòng như vậy. Bản nhân sẽ hồi báo lại môn chủ để lão nhân gia quyết định.

Nói chưa dứt lời. Lão đã hóa thành 1 đạo trường hồng chạy mất dạng.

Đúng là nhanh hơn thỏ nha. Dương Thanh nhìn theo rồi lẩm bẩm.

Chương 143: Dời môn

Đám.người Thiên Quỷ Tông thấy Đoạn Hải Bình đã chạy mất dạng. Nào dám hó hé câu gì. Vội vã chuồn đi còn nhanh hơn chuột. Bọn chúng cũng không phải kẻ đần. Đến Đoạn Hải Bình còn phải chạy. Chúng có tư cách gì hô to gọi nhỏ trước mặt thanh niên này. Ngại mạng minh dài quá hay sao. Chưa đến ba hơi thở, trước đại môn chỉ còn lại đám người Dương Thanh và Thiên Cơ. Đám này đang hướng ánh mắt nóng bỏng về phía hắn. Trong ánh mắt tràn ngập vẻ kính phục. Nếu hôm nay không có hắn. Cơ nghiệp của Thất Huyền Môn ắt tan thành tro bụi.bị mọi người nhìn đến phát sợ hắn cũng có điểm không được thoải mái. Hắn bấm pháp quyết vung tay. Triệu bọn Tử Nguyệt và Vương Sâm đi ra. Tên này vội vã hướng về đám Thiên Cơ cúi đầu:

- Chưởng môn. May mắn đệ tử không nhục mệnh.

Thiên Cơ vội xua tay lia lịa.

- Từ nay chưởng môn chính là vị tiền bối đây. Từ giờ các ngươi chớ có gọi ta như vậy.

Tất cả đệ tử đều quay về phía hắn cung kính hành lễ. Sau hôm nay. Từ trong nội tâm ai cũng xem Dương Thanh là môn chủ của Thất Huyền Môn. Thiên Cơ tươi cười hớn hở cung kính mời Dương Thanh đi vào Nghị Sự Đường. Sau khi phân chia thứ bậc ngồi xuống. Thiên cơ đứng lên trước hết ôm quyền hướng Dương Thanh hắn rồi sau đó cẩn thận bẩm báo:

- Môn chủ. Bản môn sở dĩ gọi là Thất Huyền Môn bởi vì môn phái chia làm bảy nhánh Thiên Nam, Tùng Phong, Tử Dương, Thiên Âm, Lạc Vân, Luyện Hồn, Thiên Tinh, mỗi một nhánh tọa lạc trên một ngọn núi do một vị phong chủ dẫn đầu. Lão vừa nói vừa trỏ vào từng người giới thiếu cho hắn biết.

khải bẩm môn chủ. Đây là Thiên Nam sư đệ phong chủ Thiên Nam phong.

Một lão già cỡ năm mươi tuổi vội vã đứng lên cung kính:

- Gặp qua môn chủ

Kế đến là Tùng Phong sư đê. Phong Chủ Tùng Phong Sơn. Vị phong chủ này nhìn mặt còn rất trẻ cỡ ba bốn mươi tuổi.. toàn thân mặc bạch y.

- Tùng Phong tham kiến môn chủ.

Đây là Tử Dương sư đệ. Phong chủ Tử Dương phong. Đây là Thiên âm sư muội. Lạc Vân sư muội phong chủ của Thiên Âm sơn và Lạc Vân Sơn. Lão lại chỉ vào hai người cuối cùng rồi nói. Đây là Quân Dương sư đệ phong chủ của Luyện Hồn Sơn. Cuối cùng là Thiên Tinh sư đệ của thiên tinh sơn...

Qua lời kể lể dông dài của Thiên Cơ. Dương Thanh cũng có hiểu biết sơ bộ về Thất Huyền Môn. Thật đúng là một môn phái hạng bét. Không hiểu làm sao mà còn có thể tồn tại đến giờ. Sau khi xắp xếp lời nói một chút. Hắn bắt đầu lên tiếng.

- Các vị hẳn nhận thức được vật này.

Dứt lời. Mội cây hắc kỳ được hắn ném ta cắm giữa đại sảnh. Hắc kỳ lập tức đón gió biến lớn lên gấp ba lúc đầu. Mơ hồ còn nhìn thấy hoa văn ẩn hiện.

Đám Thiên Cơ gật đầu

- Chưởng môn. Đương nhiên chúng ta biết. Vật này chính là Thất Huyền Kỳ cuat bổn môn.không cần biết vì lý do gì. Ai cầm được cây hắc kỳ này chính là môn chủ của bản môn.- Tốt. Ta lấy danh nghĩa là Chưởng môn của Thẩ huyền môn lệnh cho các ngươi ngay lập tực phải thu dọn để di dời môn phái các ngươi có làm được không.

- Di dời.

- đùa sao.

- làm sao có thể.

Lời hắn vừa nói ra không chỉ khiến bọn thiên cơ rung động không thôi mà còn khiến cho Tử Nguyệt không hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả. Tên này bị nước vào đầu hay sao. Chẳng phải lúc đầu muốn dựa vào môn phái này phát triển chút lực lượng hay sao. Sao giờ lại thành ra di chuyển. Rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Thiên Cơ đứng dậy hướng về phía Dương Thanh lên tiếng:

- chưởng môn. Nếu ngài bảo di chuyển tất nhiên chúng ta không dám không tuân. Thế nhưng bỏ lại cơ ngiệp mấy trăm năm quả thật cũng phải cấp cho đám để tử một cái giải thích hợp lý.

Nghe lão nói. Dương Thanh gật đầu. Cũng phải nếu không nói rõ. Cái đám này chưa hắn đã chịu nghe lời phải.

Hắn đứng dậy đi quanh đại sảnh vừa đi vừa nói.

Các ngươi cái môn phái này. Yếu đuối đến đáng thương. Ngay cả xếp vào tư lưu cũng còn chưa được. Tồn tại đến nay mà chưa bị diệt cũng là nhờ một chút uy danh của tổ tông để lại.Nghe đến đây bọn Thiên Cơ cũng phải đỏ mặt gật đầu. Thất huyền môn mấy nem nay đích thực là như lời hắn nói. Không để ý đến vẻ mặt của đám người. Hắn lại nói tiếp. Thực lực yếu thì cũng thôi đi. Chỉ cần không đ-ng chạm phải thế lực không nên đ-ng. Thì cungz chưa chắc đã nguy hiểm. Nhưng mảnh đất dùng để khai tông lập phái này lại đúng ở vị trí quan trọng. Bất kỳ môn phái nào đủ lực mở rộng địa bàn đều phải chân chính chiếm được chỗ này. Các ngươi dù có thuần phục. Cũng kkhông làm chúng yên tâm bằng tự tay nắm giữ. Hôm nay là Thần Sách Môn. Ai biết ngày mai lại có Thần Long Môn. Thần Sư Môn gì nữa hãy không. Một môn phái mà cứ phải lo được lo mất như vậy. Sớm muộn gì cũng phải hủy diệt. Cách tốt nhất chính là tránh đi nơi đầu sóng ngọn gió chờ ngày Đông sơn tái khởi.

Dừng một lát để cho đám người kia kịp thời tiêu hóa mmớ lời vừa rồi. Hắn lại nói tiếp. Núi xanh còn đó lo gì không có củi đốt. Bỏ đi một chút cố chấp nhất định. Thất Huyền Môn sau này sẽ phát dương quang đại.

Phì. Tử Nguyệt giơ ngón tay cái lên với Dương Thanh. Từ khi nào mà cái tên mặt trắng này nói năng hay như vậy. Đến cả ra nghhe mà còn muốn nhổ trại đi ngay nữa llà.. dương Thanh cười hắc hắc. Giỡn chơi sao dù gì vài trăm năm trước ra cũng là một vị quan nhỏ. Cái chiêu bài an ủi bá tánh này quá là quen thuộc đi. Chỉ gần khơi gợi cho họ một tương lai tốt lo gì họ không nghe. Hắn không nói nữa mà trở về vị trí ngồi xuống ghế. Người thông minh sẽ không nói nhiều. Hắn tin rằng tám người này sẽ không làm hắn thất vọng. Rất nhanh Thiên Cơ đã đi đến quyết định cuối cùng.

Môn chủ. Chúng ta nguyện đi theo môn chủ.

Hahaha. Dương Thanh đắc ý cười lớn. Tốt lắm thông tri cho đám để tử. Hai canh giờ nữa phải sẵn sàng di chuyển. Chúng ta không có thời gian.

- Tuân lệnh môn chủ.

Đám thiên cơ vội vã chạy ra ngoài. Rồi phi thân về núi thông tri cho đệ tử. Cơ hồ thất huyền mô gà bag chó chạy. Ai nấy nhanh chóng thu thập đồ đạc. Nhổ hết linh thảo linh dược cho vào hộp ngọc. Thu dọn tàng quyết các. Ai nấy dùng tốc độ nhanh nhất mà làm. Trong đại điện chỉ còn lại hai người. Hắn và Tử Nguyệt

- Sao ngươi biết chúng sẽ theo ngươi di chuyển.

Dương Thanh mỉm cười:

- thứ nhất ta có thất huyền kỳ. Dương Thanh trỏ cây cờ đang tung bay trên sảnh

Chúng cho dù không đi.thì phần lớn đán đệ tử sẽ vì cây kỳ này mà theo.

Thứ hai bọn chúng cũng không ngu. Đắc tội một thế lực như Thần Sách Môn. Không có ta ở đây nữa. Ai sẽ gánh cho chúng. Môn phái kkia đâu chỉ có Đoạn Hải Bình. Nếu ở lại mảnh đất này còn không biết khi nào sẽ chết. Vì vậy khi ta đưa ra cách này. Chúng nhất định sẽ nghe theo.

- Hiihi. Ngưoi trở nên mưu mô như vậy từ khi nào.

Con đường phía trước nếu ta quá hiền lành ắt bị dẫm đạp không ngóc đầu lên được. Vì tìm ra nàng. Chúng ta đắc tội còn ít thế lực sao. Nếu không nhanh chóng mạnh lên. E rằng dù ccó triệu tiền bối và ngươi bên cạnh. Ta vẫn chết như thường. Cái ta cần lúc này chính là thực lực.

Tử Nguyệt rung động nhìn người thanh niên trước mặt. Hắn đã thay đổi so với năm xưa từ một tên không chống nổi ảo ảnh của hai con địa ma thú. Cho đến mộtmột cao thủ Kết Đan như bây giờ. Có ai lại không thay đổi. Hắn thực sự đã trưởng thành. Không biết vì sao khi nghĩ đến đây. Tâm hồn của một pháp bảo hóa hình như nàng cũng đã trở nên rung động khác thường.

Chương 144: Tam hổ tranh phong

Ta đương nhiên là nói thật. Bổn chưởng môn nói một là một, hai là hai.

Hắn phất tay một đống lớn đan dược, pháp khí cùng công pháp hiện ra trên mặt đất, như một tòa núi nhỏ.

Đợi Thiên Cơ và đám đệ tử trợn mắt há mồm đứng nhìn chán chê. Hắn lại nói tiếp.

- Mặc dù số lượng tài liệu tu luyện này không nhiều. Tuy nhiên cũng đủ một thời gian. Việc tiếp theo mà môn phái chúng ta cần làm chính là nâng cao thực lực. Có thực lực rồi. Có thể như Thần Sách Tông kia. Thích môn phái nào cứ trực tiếp đến mà cướp.

Đám người Thất Huyền Môn đã bị thuyết phục hoàn toàn. Đúng vậy. Chỉ cần nắm tay đủ lớn. Trong tu tiên giới ai lại dám nói gì. Thực lực vi tôn. Ai mạnh hơn lẽ phải chính là thuộc về kẻ đó.

Hắn thu lại đám tài liệu vào Âm Dương Giới rồi nói:

- Những gì cần nói. Ta đã nói hết. Bây giờ phải xem quyết định của các ngươi. Ai không muốn đi theo ta. Bây giờ có thể rời đi. Ta cũng không miễn cưỡng.

Im lặng khoảng mười tức thời gian.

Rồi trong đám đệ tử có một tên không nhịn được hô lên.

- Chưởng môn. Chúng ta đi theo ngài.

- Đúng vậy

- Chúng ta tin tưởng ngài a

Nhất thời tiếng nói ngày càng nhiều. Ai cũng gào lớn ủng hộ hắn. Tử Nguyệt thấy cảnh này chỉ cười. Tuy rằng nàng mới hóa hình không bao lâu. Nhưng cũng biết thủ đoạn lấy lòng người của tên này quae thật đã đạt cảnh giới lô hỏa thuần thanh. Đăng phong tạo cực. " không biết tên này từ khi nào mà lại biến thành như vậy".

Ở trong một khoảng không được cấm chế bao phủ. Triệu Phong cũng phải gật đầu một cái

- Tiểu tử này. Rất khá. Sau này nhất định có thể dương danh đại lục.

Truyện Dương Thanh Ký đăng tại.com

Chuẩn bị xong xuôi đâu đó. Cả đám bắt đầu theo Dương Thanh lên đường. Một đoàn rồng rắn, kẻ đạp phi kiếm, người cưỡi pháp bảo thẳng hướng Tây Nhạc Sơn trực chỉ.

Thần Sách Tông ở phía bắc của trấn này cũng tính là một trong những môn phái lớn nhất. Thần Sách Tông quản lý hầu hết vùng phía bắc. Dưới trướng cũng có cỡ năm bẩy môn phái và một số gia tộc phụ thuộc vào. Hơn nữa nơi mà tông môn này quản lý. Nhân khẩu sung túc vô cùng. Cho nên tông môn này cũng không quá lo lắng đến nguồn đệ tử. Nhưng vị tông chủ của Thần Sách Tông này là một người vô cùng tham vọng. Lão tên là Quan Phụng Thiên Tu vi đã đến Kết Đan Hậu Kỳ. Hơn nữa. Hai vị lão tổ trong tông còn là Ngưng Nguyên cảnh giới. Dựa vào tiền vốn đó. Lão muốn mở rộng địa bàn hơn nữa. Mà muốn mở rộng địa bàn. Bắt buộc tông môn của lão phải kiểm soát được Thất Huyền Môn. Lấy vùng đất đó là bàn đạp để đánh về các phía. Nhưng lão cũng biết. Lão không ra tay thì thôi. Nếu lão vừa ra tay thì hai thế lực lớn trong trấn này cũng sẽ không để yên. Tên Độc Long Bảo Chủ kia còn dễ đối phó một chút. Chứ tên Minh Chủ Trí Tôn Minh kia lạo không dể nói chuyện chút nào. Chắc chắn chúng sẽ không ngồi nhìn thế cân bằng của ba thế lực bị phá vỡ. Đang đau đầu suy tính thì Thiên Quỷ Tông. Một tông phái trước này vẫn dưới quyền một vài thế lực của lão dâng lên bảo vật trấn phái. Mong lão giúp đỡ một chút để chúng chiếm lấy địa bàn Thất Huyền Môn. Vớ được cơ hội này lão vô cùng sung sướng. Lập tức cử Đoạn Hải Bình lên đường. Lão dặn Đoạn Hải Bình nhất định phải nhổ cỏ tận gốc. Cướp bằng được nơi đó. Nhưng bây giờ thì thế nào. Lão đang ngồi trên đại điện vẻ mặt âm trầm im lặng nghe Đoạn Hải Bình kể lại sự việc. Tên nào. Là tên khốn nào dám qua mặt lão. Đây là người của hai thế lực kia hay ở nơi khác đến. Nếu ở nơi khác đến thì dễ giải quyết. Còn nếu từ hai thế lực kia vậy thì khó rồi. Chả lẽ lại phải đánh lớn. Trong khi đó ngồi ở phía dưới Đoạn Hải Bình đã kể xong.

- Chưởng môn. Tên này pháp lực cao cường hơn nữa pháp bảo lại vô cùng cổ quái. Lão phu ngờ rằng. Đây là một trong hai thế lực kia cố tình ngáng đường chúng ta.

Ngồi đối diện Đoạn Hải Bình. Một trung niên nhân mặc áo bào xanh đứng dậy lên tiếng:

- Chưởng môn. Ta lại nghĩ khác Đoạn trưởng lão.

Quan Phụng Thiên bảo gã:

- Mời Triệu trưởng lão cứ nói

Vị Triệu trưởng lão này chắp tay xá về phía Quan Phụng Thiên rồi nói:

- Thưa chưởng môn cùng các vị trưởng lão. Ta có hai điểm có thể chắc chắn tên này không đến từ hai thế lực trong trấn.Đoạn Hải Bình nóng nảy quát lên:

- Triệu Cương có lời gì mau nói. Ngươi còn úp úp mở mở. Ra vẻ cao thâm coi chừng ông đây đập dập ngươi.

- Đoạn Trưởng lão.

Quan Phụng Thiên trầm giọng nói:

- Đều là người một nhà. Hãy chú ý lời nói

- Chưởng môn thứ lỗi. Là ta nóng nảy.

Đoạn Hải Bình vội vã ôm quyền với Triệu Cương.

- Triệu Cương trưởng lão. Xin đại xá.

Vị Triệu Cương này gật đầu rồi nói không sao rồi tiếp tục lên tiếng:

- Điểm thứ nhất tên Kết Đan này vô cùng lạ mặt. Công pháp lại âm hàn cổ quái. Bao nhiêu năm qua Ảnh Vệ của chúng ta cũng không phải chơi không. Hai môn phái kia có ai. Sao chúng ta lại không rõ.

Triệu Cương đưa tay lấy cốc tiên trà nhấp một ngụm rồi nói tiếp:

- Điểm thứ hai. Tên này lại cầm trong tay Thất Huyền Kỳ. Nếu hai môn phái kia có cây kỳ này trong tay thì sao Thất Huyền Môn còn tồn tại đến bây giờ. Người ta có thất huyền kỳ trong tay làm chủ Thất Huyền Môn có gì không phải. Không cần phải giấu diếm.

Cho nên tên này ắt hẳn là người từ bên ngoài đến.

Đám trưởng lão trong điện gật gù đồng ý. Ngay cả Đoạn Hải Bình cũng phải công nhận tên Triệu Cương này nói có lý.Quan Phụng Thiên nhăn mặt suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi xuống:

- Các vị trưởng lão. Tình thế hiện nay chúng ta không chiếm Thất Huyền Môn không được. Các vị có ý kiến gì hay không.

Đám người còn chưa kịp lên tiếng thì bên ngoài một tên đệ tử truyền tin lách người vào. Quỳ xuống rồi bẩm báo:

- Khải bẩm chưởng môn cùng các vị trưởng lão. Thiên Quỷ Tông vừa cho người cấp báo. Toàn bộ nhân mạng của Thất Huyền Môn đã rút chạy. Nơi đó giờ hoàn toàn trống rỗng.. nhưng người của Độc Long Bảo và Trí Tôn Minh cũng đang chạy đến.

- Khốn kiếp.

Quang Phụng Thiên vung tay lên. Cái bàn trước mặt lão đã tan thành bột mịn. Lão gào lên.

- Định qua mặt Thần Sách Tông sao. Không có cửa đâu. Đoạn Hải Bình. Triệu Cương, Đồng Ngân Tú.

Nghe gọi đến tên ba người vội vã bước ra

- Mau đi Triệu Tập các đệ tử nhất định phải chiếm được Thất Huyền Môn.

- Cẩn tuân pháp chỉ.

Quan Phụng Thiên nhìn vào đám còn lại quát lớn. Các vị Trưởng lão. Mau theo lão phu đến Thất Huyền Môn trước.

Ngày hôm đó phàm nhân ở trong trấn này được thấy một sự kiện lạ lùng. Đại môn của ba thế lực lớn nhất liên tục mở ra. Từng tốp, từng tốp đệ tử đạp pháp bảo. Pháp khí bay nườm nượp thanh thế rung trời. Có người còn cưỡi cả yêu thú. Ai nấy cắm mặt phi hành về hương Thất Huyền Môn.

Đám phàm nhân trong thành xanh mặt vội vã đóng cửa không dám ra ngoài

- không biết mấy vị tiên nhân này định làm gì

- ta thấy Thất Huyền Môn lần này xong rồi. Ba Tiên Phái mạnh nhất ra tay cơ mà

Đám phàm nhân này ngày thường ngay cả bóng mấy vị tiên nhân cũng không thấy. Vậy mà hôm nay lại thấy nhiều người như vậy. Quả thật là trợn mắt há mồm. Trần ngũ một tay bán thịt ở quan lộ ngạc nhiên đến bạnh quai hàm.

- Ôi mẹ của ta ơi. Lần mở cửa thu đồ đệ của ba năm trước cũng không nhiều người thế này đi. Đây là họ muốn làm gì.

Bốp. Một quả đấm bay thằng vào đầu hắn. Đau chảy nước mắt hắn gào lên.

- tên khốn nào dám. Ủa. Cha. Sao cha đánh con.

Ông lão trước mặt trần ngũ trợn mắt lên quát.

- thằng nghịch tử. Dám chửi cả phụ mẫu. Còn không mau dọn hàng. Thần tiên đánh nhau còn có chỗ cho ngươi xem. Muốn chết hay sao hả. Hả. Hả.

Mỗi một chữ hả Trần Ngũ lại ăn một cái vỗ vào đầu. Hắn sợ xanh mặt vội vã cùng cha hắn thu dọn rồi bằng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng về nhà. Phút chốc cả trận đã vắng lặng không còn một phàm nhân nào ngoài đường cả. Chỉ có ở trên bầu trời. Từng đạo thanh hồng không ngớt bay vùn vụt. Báo hiệu một trận đổ máu sắp tới.

Chương 145: Khai tông lập phái

Trong Tây Nhạc Sơn. Mã Đức Hoa đang ngồi xếp bằng thổ nạp linh khí. Gã đã đến đỉnh Trúc Cơ trung kỳ. Chỉ kém một tia nữa là tiến vào Hậu kỳ cảnh giới. Hiện giờ hắn khá hài lòng. linh mạch ở ngọn núi này quả thật vô cùng sung túc. Ngoài ra bốn anh em bọn hắn tìm thấy trong mỗi giới chỉ được Triệu Phong cho lại có một công pháp phù hợp với từng người. Chiếu theo công pháo này. Tuy không thể bằng được những kẻ có thiên tư cao. Nhưng so với tu tiên giả bình thường bốn người bọn họ hiển nhiên là hơn một bậc. Mã Đức Hoa và ba người kia thầm kêu may mắn. Không biết thiếu chủ làm thế nào mà lại có giao tình với vị tiền bối này. Cả Tử Nguyệt tiểu thư kia nữa. Chỉ cần có hai người này giúp sức. Việc báo thù rửa hận cũng dễ như lòng bàn tay. Bất chợt ba bóng người từ phía hậu sơn bay lại.

Liễu Kiến Thành la lớn:

- Mã huynh. Không hay rồi.

Mã Đức Hoa nhíu mày.

Liễu đệ có chuyện gì từ từ nói

- Mã huynh. Phía bên ngoài Cửu Khúc Âm Ma Đại Trân phát hiện một đội nhân mã chừng hơn trăm người. Đang tiến đến.

Lệ Xuân hơi lo lắng lên tiếng:

- Mã Sư huynh. Đội nhân mã này chỉ cách đây mười dặm. Đang thẳng hướng đên nơi này. Hình như chúng nhận ra ở đây có đại trận.

Mã Đức Hoa trầm ngâm không đáp. Hắn quả thật hơi lo lắng. Nhiều người như vậy hướng đến chỗ này không phải là vô tình. Rõ ràng chúng biết mình làm gì. Đó có thể là ai. Hay là kẻ thù của Thiếu chủ. Lúc trước Mã Đức Hoa hắn có nghe được Tử Nguyệt nói chuyện. Biết rằng thiếu chủ đắc tội rất nhiều người. Có lẽ đây là kẻ thù cũ của thiếu chủ cũng không chừng. Hiện giờ người không ở đây. Chỉ dựa vào đại trận này có lẽ ngăn cản được. Chì cần bên kia không có cao thủ Cửu Khúc Âm Ma trận này. Vô phương phá giải.

Liễu Kiến Thành không nhịn được nữa lại nói

- Mã sư huynh mau nói xem. Chúng ta phải làm gì.

- Đi chúng ta đi xem. Nếu là kẻ thù thì dù chết cũng phải ngăn cản chúng.

Mã Đức Hoa dứt lời liền phi thân ra phía trước. Theo sau là ba người Liễu Kiến Thành. Đàm Công Trung cùng với Lệ Xuân.

...

Cách đó vài dặm. Đoàn nhân mã đang nhanh chóng phi hành này không ai khác chính là Thất Huyền Môn. Hai ngày trước nhân cơ hội ba đại môn phái kia đánh nhau to. Đoàn người đã thành công thoát khỏi địa bàn của ba đại phái. Đi vào địa phận của Cửu Khúc Huỳnh Hà trong Thập Vạn Đại Sơn này. Theo những gì đám đệ tử thám thính được. Sau khi đánh nhau long trời lở đất. Ba môn phái kia bất phân thắng bại. Chết không ít người. Cuối cùng Minh chủ Trí Tôn Minh đề nghị chia địa bàn của Thất Huyền môn thành ba phần. Ý kiến này cuối cùng cũng được chấp nhận.

Theo Dương Thanh suy tính. Ba môn phái này chắc hẳn lần này dốc gần hết tiền vốn để tranh giành vị trí chiến lược của Thất Huyền Môn. Cục diện chia ba này chắc hẳn không phái nào mong muốn. Kế sách này chỉ là tạm thời. Một khoảng yên lặng trước cơn bão. Không sớm thì muốn ba phái sẽ lại phát động công kích lẫn nhau. Nên tạm thời chưa có thời gian để ý đến bọn hắn. Tuy nói Cửu Khúc Âm Ma Trận này tuyệt đối phi thường. Nhưng nếu kẻ địch cố gắng công phá có lẽ vẫn có cách cungx không chừng. Mà đoàn người này muốn thần không biết quỷ không hay tiến vào trong Tây Nhạc Sơn thì gần như không tưởng. Cho nên vị trí chắc chắn lộ rồi. Bây giờ chỉ còn một cách đó là không ngừng nâng cao thực lực. Có thực lực mọi chuyện đều dễ nói. Còn làm như nào để nâng cao thực lực. Hắn có phần còn chưa nắm được chủ ý. Đành đi một bước rồi tính một bước vậy

Hắn chợt quay sang bên cạnh:
- Này Tiểu Nguyệt. Ngươi có thấy lạ không.

- Lạ?. Cái gì lạ. Ta thấy ngươi lạ thì có.

Hắn không trả lời vào câu hỏi của nàng mà bảo.

- Bản thân ta vốn họ Dương. Rồi sau đó trên đường tu đạo này lại vì gặp được tên Dương Thành kia mà lại thành thiếu chủ của Dương Gia. Chuyện này cứ cho là trùng hợp đi. Nhưng đến nơi này. Lại gặp gỡ tên Dương Đỉnh Thiên kia. Lại nhânn lời bảo hộ thêm Một họ Dương nữa. Chuyện này không khỏi quá là lạ.

Tử Nguyệt cũng chau đôi mày lá liễu. Trong lúc nàng suy nghĩ trông xinh đẹp vô ngần. Cho dù là Hắn nhìn thấy cũng không khỏi động lòng. Từ một cô bé ngày nào còn ẩn thân trong Hỗn Nguyên Tán. Nay đã thành ra mỹ nữ thế này...

Thấy Dương Thanh nhìn mình không dứt. Nàng bất chợt thấy hơi đỏ mặt:

- Ngươi nhìn gì. Coi chừng bản tiểu thư móc mắt ngươi.

- Được được. Không nhìn nữa. Không nhìn nữa..

Hắn vội vã co đầu rụt cổ. Dù gì nàng cũng là Ngưng Nguyên kỳ. Ta không nỡ đánh nàng mà Có đánh cũng không đánh lại. Chả lẽ để nàng móc mắt. Tốt nhất nên tránh xa, tránh xa. Thấy Dương Thanh nhắn nhó phân trần. Tử Nguyệt đắc ý cười khanh khách. Tiếng cười cùng dung nhan của nàng. Khiến cho đám Thiên Cơ cũng phải ngẩn ngơ. Quả thật là hồng nhan họa thủy.

Từ trong trận đám người Mã Đức Hoa nhìn về phía đoàn người phía ngoài. Lệ Xuân nheo mắt lại rồi nói:
- Ta nói này các huynh. Sao vị đi đầu kia lại trông có vẻ giống thiếu chủ nhỉ.

- Đúng vậy. Rất giống mà bênh cạnh người đó chả phải là Tiểu thư Tử Nguyệt hay sao.

Mã Đức Hoa nhíu nhíu mày. Hắn cũng đã nhận ra vị đang dẫn đầu kia không khác thiếu chủ là mấy. Nhưng mà khí tức của người kia quá mạnh. Trong khi thiếu chủ chỉ có tu vi Trúc Cơ. Chả lẽ đã Kết Đan rồi. Mặc dù hắn rất muốn tin thiếu chủ của mình đã Kết Đan. Tuy nhiên hắn lạo lắc đầu. Kết Đan nào có dễ dàng như vậy. Người kia có khi giả mạo cũng nên. Vốn tính cẩn thận. Hắn quay sang nói:

- Các sư đệ cứ xem đã. Nếu đúng là Thiếu chủ thì tốt. Nhưng chả lẽ người đã Kết Đan rồi. Vậy người cũng quá là biến thái.

Thế nhưng không đợi hắn nói hết câu thì bóng đen kia đã tiến sát đại trận. Chỉ bằng một cái phất tay nho nhỏ đã lọt vào trong. Xuất kỳ bất ý hiện thân trước mặt bốn người. Trong khi bốn tên còn đang trợn mắt há mồm. Tên Liễu Kiến Thành thậm chí còn tế ra pháp bảo định ném về phía trước thì bóng đen kia đã bỏ mũ trùm đầu và khăn che mặt của Hỏa Lân Bào. Để lộ ra một gương mặt vô cùng anh tuấn. Đây chả phải là thiếu chủ thì còn ai nữa. Dương Thanh thấy cả bốn tên vẫn há mồm thì mới hỏi.

- Sao hả. Không chào đón ta sao.

Lúc này Mã Đức Hoa mới hồi phục sau cơn ngạc nhiên. Gã ngắm Dương Thanh rồi hét toáng lên.

- Thiếu chủ. Người thực sự đã Kết Đan.

- Đúng thế. Có gì không phải sao.

Hắn hờ hững hỏi lại.

- Trâu. Ngài quả thật quá trâu. Nhanh như vậy đã Kết Đan.

Dương Thanh cười ha hả:

- Có gì không thể. Nên nhớ từ nhỏ bản thiếu gia đã thông minh tuyệt đỉnh. Tài trí hơn người. Ta học một hiểu mười đấy. Ha hả.

Phía sau Mã Đức Hoa đám người còn lại đều làm điệu bộ buồn nôn.

Phi. Cái gì mà tài hoa xuất chúng. Thông minh tuyệt đỉnh. Thiếu chủ quả thật không biết xấu hổ là gì.

Sau khi nói vu vơ vài câu thì Dương Thanh đem tình hình sơ lược kể lại một lần. Lại lệnh cho Bọn Mã Đức Hoa mở đại trận dẫn đám đệ tử kia vào. Tạm thời an bài ở dưới chân Tây Nhạc Sơn chờ hắn phát lạc. Sau khi nói xong. Hắn hóa thành môtk đạp thanh hồng bay về sau núi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau