DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Tỏa Thần Quyết

Lưu Yến vội vàng phong bế cơ thể rồi dùng linh lực chữa trị vết thương, hồi lâu, mới quay sang hỏi trượng phu của mình:

-Liệu đại ca thực sự đã chết?

Dương Hoàng cười hắc hắc:

-Phu nhân yên tâm, trước khi lão tự bạo để đề phòng ta đã ném ra kỳ độc Thất Ma Tiêu Hồn Tán. Cho dù nguyên thần của lão chạy được cũng sẽ bị độc này ăn mòn dần mà tiêu tán.

Hai người bọn Lưu Yến cẩn thận phóng tiên thức ra điều tra hồi lâu. Sau khi xác định Dương Đỉnh Thiên thực sự đã chết, mới dùng độn thuật rời đi.

Hai người bọn họ điềm nhiêm không biết rằng. dưới một lớp lá cây, có một viên cầu nhỏ, trong viên cầu chứa đầy ánh sáng ngũ sắc, một tàn thần đang chậm rãi trôi nổi, đó không phải gì khác mà chính là một phân thần của Dương Đỉnh Thiên tách ra.

Thì ra mỗi đời gia chủ của Dương gia đều được truyền cho một thủ đoạn bảo mệnh, thủ đoạn này chỉ có gia chủ biết, trong lúc hiểm nguy có thể dùng bảo toàn một mạng, Dương Đỉnh Thiên này chính là sử dụng phương pháp này nương theo uy áp của tự bạo mà dấu một tia phân thần vào quả U Minh Chi Cầu này, lão đã tính toán chu toàn mọi chuyện, nhưng lại không ngờ đệ đệ của lão lại táng tận lương tâm như vậy trước lúc lão tự bạo, vị đệ đệ Dương Hoàng này của lão lại khoong từ thủ đoán, phát tán ra xung quanh kỳ độc Thất Ma Tiêu Hồn Tán, báo hại nguyên thần lão trúng độc vô cùng nặng, sợ rằng tồn tại không nổi hai canh giờ nữa, đúng lúc lão đang tuyệt vọng thì vách đá trước mặt lão bỗng nhiên vỡ vụn, hai thân ảnh một nam một nữ sóng vai đi ra, đây không phải ai khác mà chính là Dương Thanh cùng với Tử Nguyệt bế quan hai năm trước, hắn nhìn bão chiến trường trước mặt, cây cối đổ nát, đất đá bay khắp nơi, trên mặt đất là vô số chiếc hố to nhỏ, linh khí quanh khu này đã bị trận chiến làm cho toán loạn. chợt Tử Nguyệt a lên một tiếng rồi vung tay lên, một quả cầu mầu đen từ dưới lớp lá cây bay lên rơi vaò tay nàng. Trong đó vang lên giọng của Dương Đỉnh Thiên cầu khần:

-Hai vị đạo hữu, xin hãy cứu ta.

Dương Thanh gật gù tỏ vẻ đã hiểu, thì ra nhờ chui vào quả cầu này mà phân thần của lão tránh được một kiếp diệt vong. Tuy nhiên hắn nhíu mày nhìn lại, bao quanh nguyên thần là một lớp tử quang mờ mờ, hiển nhiên là đã bị trúng độc linh hồn khá nặng. Tử Nguyệt không lý gì đến lời nói của lão mà lạnh nhạt trả lời:

-Cứu lão, đừng nói chúng ta không có khả năng, cho dù có đi nữa thì độc linh hồn Thất Ma Tiêu Hồn Tán này chỉ người hạ độc mới có thể giải được. cho nên lão giờ đây chỉ có cầm chắc cái chết.

Dương Thanh nghe vậy thì cũng rất ngạc nhiên hỏi lại:

-Tử Nguyệt độc này lợi hại như vậy?

Tử Nguyệt gật đầu đáp lời hắn:

-Đúng vậy, độc này chính là dùng độc của bảy loại linh trùng, bảy loại yêu thú, bảy loại hải thú khác nhau luyện thành, nhưng phân lượng loại độc nào nhiều loại độc nào ít lại do chủ nhân tùy ý gia giảm, cho nên bị ai hạ độc thì phải tìm người đó mới giải được.

Rồi nàng nhìn sang Dương Đỉnh Thiên đang bay lượn trong quả cầu cười khẩy:

-Vừa rồi lão với đệ đệ lão như vậy ta nghĩ đệ lão chắc sẽ không giải cho lão rồi.

Trong quả cầu Dương Đỉnh Thiên trầm mặc, lão tu đạo nhiều năm, thật không thể ngờ có ngày lại bị chính đệ đệ của mình hạ độc thủ, cơ nghiệp tổ tông để lại không ngờ đệ lão lại cam tâm giao cho tên khốn của Xích Hỏa Cung. Trong đầu xoay chuyển muôn vàn ý nghĩ, có lẽ lão phải đánh cuộc một lần, lão xét thấy Dương Thanh hắn không hẳn là người xấu:

-Hai vị đạo hữu ta muốn làm một cuộc giao dịch với hai người.

Dương Thanh cười nhạt:

-Tiền bối cứ nói thử xem.
Tử Nguyệt khịt mũi hết sức coi thường, lão chỉ còn lại có mỗi nguyên thần liệu còn gì mà giao dịch.

Dương Thanh trừng mắt nhìn nàng,

Dương Đỉnh Thiên cũng không để ý đến lời Tử Nguyệt. lão như chìm vào suy nghĩ của riêng lão:

Lão phu chính là gia chủ đời thứ ba mươi sáu của Dương gia, Trấn Phượng Hoàng. đệ đệ lão phu hai người cũng thấy rồi đấy, chính là tên khốn vừa rồi, Dương gia truyền đến đời của lão phu có hai bảo vật một chính là Xích Hỏa Tiên Kiếm, hai là Sơn Hải Tàn Đồ. Chính nhờ Xích Hỏa Tiên Kiếm này Dương gia mới có thể đứng vững gót chân và trở thành gia tộc mạnh nhất trấn này. Vài năm gần đây một thế lực mới nổi có tên là Xích Hỏa Cung, chúng ta ban đầu nước sông không phạm nước giếng, nhưng sau này chúng lại đánh chủ ý lên bảo vật của tộc ta, thế lực của chúng ngày một áp tới uy hiếp gia tộc, ta không còn cách nào khác đành phải cầu viện mấy gia tộc trong trấn liên thủ, không ngờ chưa kịp liên thủ thì, đệ đệ ta không hiểu nhận được gì từ Xích Hòa Cung lại dám đánh lén ta, cướp đi Tiên Kiếm, ta đem theo tàn đồ chạy được đến nơi này, không ngờ chúng theo sát không buông. May nhờ bí thuật tổ truyền ta mới bảo toàn được mạng sống này. Hai vị đạo hữu, ta có thể chỉ chỗ Sơn Hải tàn đồ cho hai vị, cũng có thể giao ra công pháp tổ truyền, chỉ mong hai vị cứu ta một mạng.

Thấy Dương Thanh và Tử Nguyệt vẫn điềm nhiên không nói gì, lão nhận ra có vẻ lợi ích mình đưa ra không đủ, lão lại nói tiếp:

-Hai vị đạo hữu, lão phu năm xưa lúc mới Kết Đan cũng lập ra một tiểu môn phái nhỏ, ta nguyện đem nó dâng cho hai vị, chỉ cầu hai vị cứu ta.

Dứt lời lão hướng ánh mắt cầu khẩn về phía hắn. Dương Thanh bất động thanh sắc trả lời lão:

-Vị đạo hữu của ta đã nói qua, dù là thần tiên cũng không cứu được lão, cùng lắm chúng ta có thể hứa với lão, sau này khi tu vi đủ sức, chúng ta sẽ thay lão, giết đám người kia.

Dương Đỉnh Thiên ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:

-Ta lấy gì để tin hai vị/

Tử Nguyệt ngoài cười mà trong không cười cất giọng lạnh nhạt nói với Dương Đỉnh Thiên:

-Ta nói cho lão nghe này, ngoại trừ chọn cách tin tưởng chúng ta ra, lão nghĩ còn cách khác không?Nguyên thần của Dương Đỉnh Thiên cúi đầu ngẫm nghĩ, lão không biết nói gì cho phải, Tử Nguyệt nàng nói đúng, lão ngoài cách lựa chọn tin hai người bọn họ ra đúng là không còn cách nào cả. cuối cùng nguyên thần của lão ảo não nói:

Thôi, thôi, thôi ta làm gì còn lựa chọn nào, ta sẽ tặng các ngươi công pháp này, cả môn phái bất nhập lưu kia, chỉ mong sau này các ngươi chiếu cố người nhà ta một chút, ta có chết thì tên Dương Hoàng kia cũng đừng học mang gia tộc ta đi bán,

Dứt lời nói lão nhanh chóng bảo Dương Thanh đem ra một miếng ngọc giản, vận dụng chút tiên thức yếu ớt cuối cùng, lão cố gắng đem công pháp tổ truyền, địa điểm giấu sơn hải tàn đồ, rồi cả tên môn phái kia cùng nơi giấu tín vật nhất nhất khắc vào ngọc gian, hồi lâu nguyên thần của lão mờ dần đi, tinh nguyên sắp cạn kiệt. lão quay sáng hắn, cố gắng nói:

-Những gì ngươi cần, đều ở trong ngọc giản, lão phu tung hoành cả ngàn năm, hôm nay đặt cược ván này..

Lời còn chưa nói hết, nguyên thần của lão ở trong viên châu đã tan biến không thấy đâu nữa. Ánh mắt Dương Thanh nhấp nháy nhìn vào chỗ lão biến mất như có điều gì nghi vấn, nhưng rồi hắn lại trở lại bình thường như không có chuyện gì. Tử Nguyệt đưa ngọc giản cho hắn rồi nói:

-Theo ngươi liệu lão này nói lời có thật?

-Chỉ nghe từ một phía chưa thể biết được, có lẽ chúng ta cần đến trấn Phượng Hoàng thám thính một phen, cũng nhân tiện truy tìm tài liệu cho Triệu Phong tiền bối.

Hắn nhìn ngọc giản đang cầm trên tay rồi đưa tiên thức của mình vào đấy, vô số thông tin nhanh chóng hiện ra, trong này Dương Đỉnh Thiên cho hắn biết rằng công pháp trấn tộc của lão tên là Tỏa Thần Quyết chuyên dùng đối phó với nguyên thần, linh hồn, công pháp chia làm 7 tầng, hơn nữa, tâng sau càng khó luyện hơn tầng trước, ngoài ra trong này cũng chỉ rõ nơi cất giấu Sơn Hải Tàn Đồ. Là một động phủ bí mật của lão, trong lúc chạy trốn lão đã dùng, tiểu tryền tống trận truyền tống miếng tàn đồ này đến đó,

Cuối cùng chính là môn phái mà lão nói đến là một môn phái bé đến mức đáng thương, cả môn phái chỉ có một tên Trúc Cơ Hậu Kỳ làm Chưởng môn, trưởng lão có ba tên Trúc Cơ sơ kỳ, còn lại khoảng trên dưới một trăm tên đều là luyện khí kỳ cả,

Dương Thanh cười khẩy, môn phái này chẳng tính là gì, dù cho có thêm một trăm môn phái như này cũng không tạo ra động tĩnh gì cả, nhưng rồi hắn lại nghĩ, dù môn phái này hơi yếu nhưng ta có thể dần dần phát triển, dù sao tiên đạo vô tình, hắn cũng không thể cứ đơn thương độc mã xông pha mãi được, cuối cùng cũng phải có chỗ dựa, hắn nhớ lại năm xưa mình bị Hắc Long Cốc truy đuổi như thế nào, phải chạy trốn khổ sở ra sao. Nếu năm đó hắn có một thế lực của riêng mình tình hình đã khác, hắn gật mạnh cái đầu, đúng vậy, sao ta không nghĩ ra sớm, làm gì cũng cần phải có một thế lưc chống lưng, có môn phái này trong tay, ít nhất ta cũng có thêm một phần lực lượng.

Tử Nguyệt thấy hắn lúc thì cười lạnh, lúc thì lại nhăn mặt lắc đầu, nàng liền gõ vào đầu hắn:

-Này ngươi bị tẩu hỏa nhập ma đấy à.

Dương Thanh cười ha hả:

-Ha ha ha, nàng bị tẩu hỏa nhập ma thì có, ta đây là đang suy nghĩ tương lai-

Tử nguyệt khịt mũi khinh thường hết sức:

-Tương lai, hừ, ngươi nói ra câu đó, chính ngươi cũng là không tin được

-Ách, chẳng lẽ ta lại không đáng tin đến thế

Tử Nguyệt gật mạnh cái đầu, đúng, ngươi theo bản tiểu thư thấy thì đúng là người như vậy.

Chương 137: Thất Huyền Môn

Mười ngày sau, trong một khe cốc vô danh cách Phượng Hoàng trấn mười lăm dặm về phía bắc,

Bất chợt có hai bóng người từ trong hư không hiện ra, một nam một nữ vừa đến này, tu vi không hề tầm thường chút nào, nam tử toàn thân mặc áo bào màu đen chỉ hở hai con mắt, áo choàng sau lưng hắn không ngớ tung bay trong gió, nhìn quá vô cùng bí ẩn, nữa tử thì trái lại toàn thân vận bạch y, lại vô cùng xinh đẹp, chẳng khác nào một vị thần tiên hạ phàm, so ra, người này đứng cạnh nam tử trong có vẻ không được xứng đôi vừa lứa.

Hai người vừa hiện thân, uy áp mang theo đến khiến cho đám yêu thú cấp thấp sợ hãi chạy trốn mất dạng, phía xa có hai tên tiểu tử tu vi luyện khí kỳ, đang săn giết yêu thú cấp thấp để đổi lấy linh thạch, thấy cảnh này bị dọa cho sợ vỡ mật, mồ hôi không ngớt đổ ròng ròng, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết nguyên do làm sao đám yêu thú này bỗng nhiên lại hoảng sợ như vậy, chắc chăn là do khiếp sợ hai người mới tới này, hai tên luyện khí này cũng là kẻ thông minh cơ trí, chúng liền tiến đến trước mặt đôi nam nữ vừa đến này, ôm quyền thi lễ.

-Chúng vãn bỗi, gặp qua tiền bối.. không biết hai vị tiền bối đại giá quang lâm, nên chậm trễ bái kiến, mong hai vị tiền bối bao dung,

Đôi nam nữ này, không ai khác mà chính là Dương Thanh và Tử Nguyệt, sau khi thu được ngọc giản thì lên đường đến chỗ này, theo như trong ngọc giản mà Dương Đỉnh Thiên để lại thì, động phủ bí mật của lão chính là ở chỗ này. Trong động phủ có tài phú nửa đời người của lão, và bức Sơn Hải Tàn Đồ. Dương Thanh tự nhiên được lão thiên ban cho món lợi lớn như vậy, đương nhiên hắn phải dang tay thu lấy, nếu bỏ qua chẳng phải là có lỗi với liệt tổ liệt tông, còn về cái gì mà công pháp trấn tộc Tỏa Thần Quyết kia, hắn cũng không định luyện, là người sống đã nhiều trăm năm, trải qua bao kinh hiểm. hắn rất rõ ràng đạo lý, quý hồ tinh bất quý hồ đa. Chỉ cần hắn tu luyện tử tế, Ngũ Hành Chân Ma Kinh, và Âm Dương Sinh Tử Quyết là đã đủ vô địch trong cảnh giới rồi, không nên phí thời gian tu thêm một loại pháp môn mới nữa làm gì, hơn nữa, Tỏa Thần Quyết này nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng nếu không luyện đến tận cùng mà lại muốn phong tỏa nguyên thần linh hồn của người ta, gặp kẻ yếu không sao chẳng may gặp phải kẻ mạnh chẳng khác nào tìm đường chết. vậy nên hắn bỏ qua quyết này chỉ tập trung vào lấy của cải cùng với tín vật của tông phái kia, dù sao bông nhiên có hơn một trăm đệ tử giúp việc cho mình cũng còn hơn là không có.

Hắn liếc mắt nhìn hai tên luyện khí trước mặt rồi cất giọng hỏi:

-Trả lời bản nhân cho thật một chút, sẽ không thiếu chỗ tốt của các ngươi.

Hai tên kia đầu đầy mồ hôi vội vã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

-Vâng vâng, tiền bối hỏi, chúng vãn bối nhất định sẽ trả lời, nhất định trả lời

Giỡn chơi sao, hai vị đứng trước mặt bọn chúng không hề có một chút khí tức nào, nhất định cảnh giới cao hơn chúng không biết bao nhiêu mà kể, dám nói láo một câu, e rằng hai vị lão nhân gia chưa cần dùng đến một ngón tay cũng đủ tiêu diệt hai người bọn họ. vậy nên hai tên này cung cung, kính kính cúi đầu thật thấp không dám có dị tâm gì. Tử Nguyệt lên tiếng trước:

-Các người chắc hẳn đến từ Trấn Phượng Hoàng.

Hai tên này vôi vã gật đầu, tên bên phải nhanh nhảu hơn vội nói:

-Hai vị tiền bối trên cao, vãn bối Vương Sâm, cùng đạo hữu Dư Hữu Đinh quả thật đến từ Phượng Hoàng cổ trấn

Gã vừa nói vừa đưa tay chỉ đồng bọn, tên Dư Hữu Đinh này môi hồng răng trắng dung mạo khá dễ coi, thấy đồng bạn chỉ hắn vội vả nở nụ cười cầu tài cung kính nói:

-Khởi bẩm hai vị tiền bối, chúng vãn bối là đệ tử của Thất Huyền Môn, được môn phái cử đến đây làm nhiệm vụ, nhất thời mạo phạm thiên uy của hai vị tiền bối, mong tiền bối rộng lượng tha cho
Nói rồi hắn cúi đầu sát tận đất, hơn ai hết gã hiểu được rõ ràng, hai vị này giết hai tên Luyện Khí kỳ bất quá không tốn sức chút nào, đối với những bậc đại năng hai người bọn họ còn chẳng bằng hạt cát dính dưới chân giày nữa là. Vừa nghe thấy ba từ Thất Huyền Môn lọt vào tai, hắn cùng Tử Nguyệt im lặng nhìn nhau, trong mắt đều toát lên vẻ vui mừng, thì ra tông phái mà Dương Đỉnh Thiên nói tới lại chính là Thất Huyền Môn này. Dương Thanh không nhanh không chậm hỏi Vương Sâm:

-Thất Huyền Môn này là môn phái thế nào, ngươi hãy nói qua cho bản nhân xem thử.

Vương Sâm vội vã vâng vâng vâng dạ dạ, bắt đầu giới thiệu qua cho hắn về Thất Huyền Môn. Cứ theo như lời Vương Sâm thì môn phái này do một vị lão tổ tông Kết Đan lập ra, nhưng không biết sao vị này trấn thủ một thời gian rồi đi mất, trước khi đi chỉ để lại một câu nói rằng, sau này sẽ có người cầm tín vật của mình trở về, sở dĩ có cái tên là thất huyền môn bởi vì môn phái này chia làm bảy nhánh khác nhau, gồm có Thiên Nam, Tùng Phong, Tử Dương, Thiên Âm, Lạc Vân, Luyện Hồn, Thiên Tinh, chính vì bảy mạnh này thường xuyên dành quyền chủ đạo nên môn phái truyền đến đời này cơ hồ xuống dốc, sụp đổ, cả môn phái có tám tên trúc cơ, còn lại chỉ là luyện khí, thực lực yếu ớt đến mức đáng thương, miễn cưỡng lắm mới được coi là một môn phái, Vương Sâm nói ra xong cũng thở dài không ngớt, môn phái như vậy ta còn có thể tu luyện được sao. Dương Thanh nghe xong cũng không nói gì, theo lời Vương Sâm nói thì môn phái này quả thật quá yếu, nếu xảy ra chuyện gì không đủ để người ta tát một cái. Trong ngọc giản của Dương Đỉnh Thiên lão cũng ghi chú rất rõ ràng, Thất Huyền Môn này chính là do lão năm xưa lập nên, lúc đó lão vừa mới Kết Đan xong, trong tâm cũng mang một bầu nhiệt huyết độc tôn tam giới, định dùng Thất Huyền Môn làm một chi kỳ bình dương danh đại lục, nhưng sau đó vì tranh chấp chức gia chủ cùng với bảo vật của tổ tông, lão không còn thời gian lo cho môn phái này nên đành mặc kệ, nhiều trăm năm tiếp theo, do cuộc tranh đấu đã làm gia tộc lão yếu đi không ít, lão phải bôn tẩu lo chống thù trong giặc ngoài, trung hưng gia tộc lại càng không có thời gian mà để ý đến Thất Huyền Môn, hùng tâm tráng trí ban đầu, lão đã vứt xa tận chín tầng mây, quanh năm lão chỉ bế quan trong mật thất tìm hiểu Sơn Hải Tàn Đồ, trong gia tộc lưu truyền rằng trong này cất giấu bí mật tu thành chân tiên, lại thêm cả phương pháp phá toái hư không, thọ ngang trời đất. bao nhiêu việc quấn chân như vậy, khiến lão gần như quên mất Thất Huyền Môn này, dù thỉnh thoảng có nhớ ra thì lão cũng tự bảo mình, thu nhận một đám tu sĩ cấp thấp như vậy chẳng giúp ích gì cho lão cả, thôi thì cứ để bọn chúng tự sinh tự diệt, ai ngờ lần này lại thành toàn cho Dương Thanh.

Hắn lại hỏi tiếp Vương Sâm về môn phải tỷ như có bao nhiêu người, có kẻ thù nào không, sinh ý như thế nào, gia sản ít nhiều ra sao. Tóm lại là vô cùng kỹ lưỡng. vừa đối đáp Vương Sâm cùng Dư Hữu Đinh đều kinh hãi trong lòng, không biết trong hồ lô của vị tiền bối này bán thuốc gì, dường như tiền bối hiểu rất rõ về môn phái, nhưng dường như lại cũng không hiểu gì, hay vị này là kẻ thù cuả môn phái.

Thôi thôi thôi, môn phái bị diệt cũng không liên quan đến chúng ta, dù sao có cuộc gặp mặt này, biết đâu vị tiền bối này lại tha cho một mạng, cả hai tên Vương Sâm cùng Dư Hữu Đinh đều nghĩ như vậy, nên đối đáp với Dương Thanh càng là cung kính có thừa, chỉ hận không thể dẫn hắn đến môn phái xem một vòng cho biết.

Sau khi đã nghe được những gì cần nghe, Dương Thanh phất nhẹ ống tay áo, hai tên kia lập tức thấy xuất hiện trong tay mình bốn viên linh thạch và một lọ thuốc. hắn nhìn Vương Sâm rồi nói:

-Bản nhân thưởng phạt phân minh, các ngươi cầm lấy số này trở về nói với môn chủ các ngươi, ba ngày sau sẽ có người cầm Thất Huyền Kỳ đến.

-Thất Huyền Kỳ?

Vương Sâm và Dư Hữu Đinh ngẩn người lắp bắp mãi mới phát ra được mấy chữ:
-Tiền bối, làm sao ngài biết Lệnh kỳ của bản môn, s?

-Làm sao ta biết không quan trọng, ngươi cứ nói như thế là được

Hai tên Vương Sâm cùng Dư Hữu Đinh, thấy ánh mắt của hắn thì sợ hãi vội vã gật đầu

-Bọn vãn bối lắm lời, mong tiền bối bỏ qua, nhất định chúng ta sẽ chuyển lời, không dám làm lỡ việc của tiền bối

Hai tên này vừa thi lễ vừa chạy mất dạng, đi một đoạn khá xa, lúc này Dư Hữu Đinh mới thở phào hỏi đồng bọn:

-Vương sư huynh lệnh kỳ môn chủ chẳng lẽ ở trên người vị kia.

Vương Sâm trầm tư giây lat rồi nói:

-Nếu như vị tiền bối này làm môn chủ tựa hồ không có gì không tốt.

Đúng vậy, bỗng nhiên có một vị cao thâm khôn lường làm môn chủ, bọn họ cầu còn chả được, ai chẳng muộn gần người mạnh, nếu chuyện đó xảy ra ít nhất sau này, Thất Huyền Môn cũng có chỗ đứng

Dư Hữu Đinh cũng gật mạnh đầu:

-Đúng vậy có gì là không tốt, Vương huynh chúng ta nên nhanh chóng trở về bẩm báo đi thôi.

…..

Nhìn theo hướng hai tên kia biến mất Tử Nguyệt hết sức khinh thường. chỉ dựa vào bọn giá áo túi cơm này có thể gúp gì cho bọn họ.

Dương Thanh hắn lại không nghĩ vậy, thêm chân tay chính là thêm sức mạnh, chỉ cần biết cách dùng người ai cũng sẽ phát huy chỗ diệu dụng của nó, ít nhiều gì hơn hai trăm năm trước hắn cũng là tiểu vương gia. Cũng đã gặp qua không ít đại thần triều định, tầng lớp cao cấp của phầm nhân ngự hạ thuộc cấp thế nào hắn vấn còn nhớ rõ, chỉ cần vận dụng quyền mưu đúng cách, hắn không tin Thất Huyền Môn này không phát sinh tác dụng, bất quá trước hết đi đến động phủ kia quan trọng hơn.

Chương 138: Tài phú

Ba ngày sau, sâu trong nội cốc, Dương Thanh cùng Tử Nguyệt đứng trước một vách đá dựng đứng trơn nhẵn:

-Này, này có chắc địa đồ chỉ chỗ này không?. Sao ta thấy dường như không có gì mới kỳ

Tử Nguyệt nghiêng đầu đưa tay sờ sờ vách đá, rồi hỏi “ Chắc chắn chỗ này, hẳn là không sao được” Hắn cũng đưa tay sờ vào vách đá rồi lên tiếng. lấy tạo nghệ nửa mùa của hắn về trận pháp, không có khả năng nhận ra trận pháp này, bất quá trong ngọc giản của Dương Đỉnh Thiên đã ghi rõ: nơi này tồn tại một trận pháp có tên là Huyễn Ảnh Thiên Quang Trận, toàn bộ cửa động được trận pháp này bao phủ, dù là ai, chỉ cần cảnh giới không đạt Hóa Anh, không có khả năng thấy được, hơn nữa nơi này hẻo lánh như vậy, không có vị đại năng Hóa Anh kỳ nào lại chịu đến cái nơi chó ăn đá, gà ăn sỏi này cả, nắm được như vậy Dương Đỉnh Thiên mới thiết lập động phủ tại nơi này.

Lúc này hắn theo như chỉ dẫn trong ngọc giản, vung tay đánh ra vô số đạo pháp quyết kỳ lạ. theo mỗi lần thủ ấn của hắn đánh ra, vách đá trước mặt lại rung động thêm mãnh liệt, thẳng cho đến đạo thủ ấn thứ một trăm lẻ tám, thì trận pháp hoàn toàn bị vô hiệu, lộ ra một cửa động đen ngòm, ăn sâu vào lòng núi, Tử Nguyệt mừng rỡ định tiến vào nhưng lại bị hắn lấy tay cản lại:

-Chậm đã

-Có chuyện gì. Tử Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn

Dương Thanh lôi nàng trở lại phía sau mình rồi nói:

-Vừa rồi mới chỉ là trận pháp vòng ngoài. Còn một lớp nữa

Nguyên lai Huyễn Ảnh Thiên Quang Trận này do hai trận pháp độc lập hợp thành đó là Huyễn Ảnh trận và Thiên Quang trận. Huyễn Ảnh trận tạo ra ảo cảnh vây khốn địch nhân, nhưng chân chính nguy hiểm chính là Thiên Quang trận này. Hắn không nói gì mà đưa tay về phía trước nắm chặt, một chú chim đậu cách đó mười trượng bị hấp lực từ tay hắn hút về. hắn cầm lấy chú chim rồi ném vào cửa động. rồi cùng Tử Nguyệt chăm chú quan sát. Chú chim vừa lọt vào cửa động chưa được bao lâu thì chợt có một tiếng tiêm minh vang lên, toàn bộ cửa động lập tức sáng lên, đồng thời phát ra tiếng nổ lách tách như rang đậu, từ bốn phương tám hướng trong cửa động, xuất hiện hàng ngàn, hàng vạn chùm sáng, bao vậy chú chim nhỏ vào giữa, trong nháy mắt con chim đã hóa thành trò bụi. Tử Nguyệt thấy cảnh này thì vô cùng kinh hãi, nếu không phải vừa rồi hắn cản nàng lại, thì tuy nàng có thể thoát được ra nhưng ít nhất cũng phải trọng thương. Tên Dương Đỉnh Thiên này an bài cũng đủ ngoan độc. nàng đợi cho hô hấp của mình trở lại bình thường rồi hỏi hắn:

-Có cách hóa giải không

Hắn gật nhẹ đầu, giỡn sao, không có cách hoa giải hắn còn đến đây làm cái gì, hắn đưa tay về phía trận pháp tùy tiện sờ mấy cái, tay hắn đưa đến đâu linh lực bàng bạc tỏa ra đến đó, tưởng như tùy tiện nhưng thật ra lại theo một quy tắc nhất định. Chưa đến ba hơi thở, hắn thu tay lại, rồi mỉm cười nói với Tử Nguyệt,

-Vào thôi

-ừ

Không biết làm sao lúc hắn cười, Tử Nguyệt lại cảm thấy tim mình đập nhanh như thế, nàng lắc lắc cái đầu, rồi lấy lại bình tĩnh theo hắn tiến vào. Đi hết thông đạo thì đến một gian phòng khoảng mười trượng vuông. Tỏa ra linh lực vô cùng nồng đậm, nguyên do có nguồn linh lực này chính là từ đống linh thạch thượng phẩm dưới mắt đất, ước chừng chỗ này khoảng năm mươi vạn linh thạch, quả là một con số kinh người, năm mươi vạn linh thạch thương phẩm, không thể nghi ngờ chính là đủ sức vực dậy một tông môn cỡ nhỏ, cảm giác qua một đêm phát tài khiến Dương Thanh cười không ngậm mồm lại được,

-Xem ngươi kìa, chỉ có một chút tiền đồ như vậy.

Tử Nguyệt hết sức khinh thường mà nói, nàng chỉ tay xuống một góc phòng, ‘ ở đây còn có linh đan, linh dược cao phẩm, số lương tuy rằng không nhiều lắm nhưng cũng không tính là ít, ta thấy có mấy món Triệu Phong tiền bối dùng được’, ngoài ra còn có pháp bảo, pháo khí không ít, hẳn là dùng làm phần thưởng cho đệ tử trong gia tộc. A, kia là gì. Nàng chợt hưng phấn chỉ tay vào ba cái hộp nhỏ, hắn nhìn theo tay nàng chỉ rồi tiến đến cầm một cái hộp lên, nhẹ nhàng mở ra, trong chiếc hộp là một miếng giấy lda làm từ ra yêu thú đã rách nát tả tơi, bên trên vẽ mấy cái đồ hình vô cùng rối rắm, khó hiểu.

-Đây có lẽ là Sơn Hải Tàn Đồ.

Tử Nguyệt cầm lấy chiếc hộp thứ hai mở ra, bên trong là một cây lệnh kỳ hình tam giấc dài 3 tấc, màu đen tuyền, tỏa ra sát khí nhàn nhạt, nàng cầm lấy vung vẩy trong tay rồi nói;

-Còn đây hẳn là Thất Huyền kỳ của Thất Huyền Môn rồi

-Không biết chiếc hộp thứ ba chứa bảo vật gì. Hắn vừa nói vừa nắm lấy chiếc hộp cuối cùng. Bên trong chiếc hộp này kỳ lạ là lại hoàn toàn trống rỗng, hắn xem đi xem lại, chẳng hề có một cái gì cả. có lẽ bản thân chiếc hộp này đã là bảo vật chăng, hay đồ trong đó đã bị ai lấy đi mất. hắn suy nghĩ một chút rồi rất nhanh đã đẩy chuyện này ra khỏi đầu, phần phúc duyên này đã là quá thâm hậu rồi, không nên đọi hỏi quá đáng, hắn liếc mắt nhìn Tử Nguyệt, cả hai liền không chút chậm trễ móc trong người ra mấy cái túi trữ vật ném mọi thứ trong phòng nầy vào đó,

…..

Trong lúc hắn đang vơ vét trong động phủ của Dương Đỉnh Thiên thì cách đó vài chục dặm, trong một tòa điện xiêu xiêu vẹo vẹo, có tám thân ảnh năm nam ba nữa đang lẳng lặng ngồi chau mày suy nghĩ, đây không phải ai khác mà chính mà môn chủ cùng với chủ nhân của bảy mạch thất huyền môn. Ba hôm trước đám người này đã được Vương Sâm và Dư Hữu Đinh hồi báo, rằng vài ngày nữa sẽ có người cầm Thất Huyền Kỳ đi tới, chuyện này quá mức bất ngờ, nên mấy hôm nay cao tầng trong môn vẫn còn đang thương nghị, ngồi ở vị trí thủ tọa, môn chủ của Thất huyền Môn bắt đầu đi vào chính đề, bảy vị sư đệ, muội, về chuyện Thất Huyền Kỳ, lệnh kỳ trấn môn của bổn phái, các vị có cao kiến gì?.

Ngồi ngay phía bên phải hắn, là một mỹ phụ nhìn khuôn mặt thì khoảng ba mươi mấy tuổi, nàng lên tiếng nói trước:

-Môn chủ sư huynh, Thiên Âm ta cho rằng, người này đã có trong tay lệnh kỳ của bổn môn, ắt không có ý xấu, hơn nữa người này theo hai tên Vương sâm và Dư Hữu Đinh kia nói thì tu vi cao như vậy nếu đứng ra làm chủ, bổn môn có thể đi lên,

Lời vừa nói xong, một lão già ngồi phía cuối bên trái đã lên tiếng ngay

:

-Thiên Âm sư muôi, ta lại không cho là như vậy,

Mỹ phụ có tên là Thiên Âm kia đang định đối đáp thì môn chủ thất huyền môn đã ra dấu cho nàng im lặng rồi ôn tồn nói với lão già kia:

-Quân Dương sư đệ có cao luận gì. Không ngại nói ra cho mọi người xem thử.

Lão già có tên là Quân Dương này, cúi mình thi lễ rồi nói:
-Thưa môn chủ, thưa các vị sư huynh, sư đệ muội, việc Lệnh kỳ của bổn môn đột nhiên xuất hiện, vừa là chuyện tốt, mà vừa là chuyện không tốt

Thiên Âm vừa bị lão này chặn họng, bây giờ không nhịn được mới nói:

-Quân Dương sư huynh có ý gì cứ nói thẳng, không cần làm ra vẻ cao thâm mạt trắc

Lão già này mặc kệ, coi như không nghe thấy Thiên Âm nói. Lão lại cao giọng:

-Việc Lệnh kỳ xuất thế đương nhiên là việc tốt, bất qua ai biết chủ nhân của lệnh kỳ là người thế nào, hắn cầm được lệnh kỳ trong tay rồi thì làm sao. Biết đâu hắn chỉ coi chúng ta như nô bộc, sai chúng ta đi làm chân chạy thì sao, môn phái từ tổ tông truyền xuống cứ thế bị hủy đi hay sao.

Lão nói rồi lại nhìn Thiên Âm, lạnh nhạt nói:

-Thiên Âm sư muội có chắc người đó sẽ phát triển môn phái.

Hiển Nhiên là Thiên ÂM không dám trả lời, sáu người còn lại trong điện cũng trầm ngâm suy nghĩ, đúng vậy, ai có thể cam đoan người này sẽ gắn bó với Thất Huyền Môn, dù sao môn phái bất nhập lưu thế này, không có tác dụng gì quá lớn, chưa chắc vị Kết Đan có Thất Huyền Kỳ kia thèm để ý, mà cứ cho là người ta để ý, cũng không chắc đã muốn hao tổn thời gian phát triển nó. Tâm huyết của lịch đại môn chủ không thể bị hủy như vậy được. một tên khác nói tiếp:

Thiên Cơ môn chủ sư huynh, chúng ta nghe theo huynh quyết định.

Cả mấy người còn lại đều phụ họa:

-Đúng vậy, huynh là môn chủ, lại là sư huynh của chúng ta, huynh cứ quyết định.

Thiên Cơ môn chủ thở dài, suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

-Đành đi một bước, tính một bước vậy.

Gã chưa nói hết câu môt tên đệ tử đã chạy như bay vào bẩm báo,

Nguy rồi, môn chủ, đã xảy ra chuyện lớn

-Chuyện gì, Thiên Cơ rất không kiên nhất quát tên đệ tử kia.

Tên đệ tử kia vội vàng quỳ xuống lắp bắp mãi mới nói ra được một câu:

-Khải bẩm,,,, khải bẩm môn chủ… người của Thiên Quỷ Tông đánh đến….

Chương 139: Thiên Quỷ Tông

Thiên Cơ cùng các vị đầu não của Thất Huyền Môn liền lập tức biến sắc. Quân Dương vội hỏi lại tên đệ tử:

-Bọn chúng đến bao nhiêu người,

Tên đệ tử này vội vã tâu trình:

-Thưa Chưởng môn cùng các vị trưởng lão, bọn chúng ước chừng có khoảng hơn một trăm người, trong đó luyện khí hậu kỳ chín mươi người, trúc cơ kỳ chín người, dẫn đội là bốn trưởng lão, hơn nữa còn có… còn có, một vị Kết Đan kỳ, là… là trưởng lão của Thần Sách Tông.

-Cái gì Thần Sách Tông sao.

Thiên Cơ chán nản lắc đầu:

-Xong rồi, xong rồi, đám người Thiên Quỷ này không ngờ lại mời được Thần Sách Tông giúp đỡ. Lần này môn phái chúng ta gặp kiếp nạn lớn a.

Đám người trong điện trầm ngâm không nói gì, cơ nghiệp tổ tông để lại, lần này quả thực gặp sóng gió chưa từng có, có lẽ còn không thể vãn hồi,

Vẫn là Thiên Âm bình tĩnh nói:

-Chương môn sư huynh, vị tiền bối mang trong người Thất Huyền Kỳ kia,..

Như vớ được cọng rơm cứu mạng Thiên Cơ vội vã hồi tỉnh lại:

-Đúng vậy, vị kia đã có trong tay tín vật của bổn môn, cho dù thế nào, lần này ắt phải giúp bổn môn vượt qua đại nạn.

Lão nghiêm giọng nói với tên đệ tử truyền tin:

-Mau cho gọi Dư Hữu Đinh và Vương Sâm.

Rồi lão lại nói tiếp:

-Các Sư đệ muội, hôm nay môn phái ngàn cân treo sợi tóc, dù có liều cái mạng này, cũng phải bảo vệ cho được thành quả của lịch đại môn chủ để lại

Đám Trưởng lão vội vàng đứng dậy vòng tay khom lưng đồng thành nói:

-Cẩn tuân pháp chỉ của Chưởng môn Sư huynh.

Phía bên ngoài đại môn của Thất Huyền Môn. Đang đứng vô số người. dẫn đầu chính là một lão đạo vẻ ngoài chừng năm mươi tuổi. trên người lão mặc đạo bào màu xám, vẻ mặt âm trầm, phía sau lão là bốn tên Trúc Cơ Hậu Kỳ chính là Tứ đại trưởng lão của Thiên Quỷ Tông, một tên trong bọn chúng nói với lão đạo áo xám:

-Khải bẩm Đoạn trưởng lão, đây chính là tông môn của Thất Huyền Môn, chuyện này mà thành chưởng môn của chúng ta, sẽ có thêm một phần hiếu kính đến Đoạn trưởng lão này,

Vị Đoạn trưởng lão này, cười ha hả, giọng điệu vô cùng tùy ý:

-Chưởng môn nhà ngươi thật biết tiến thoái, đã vậy lần này, bản nhân sẽ nói tốt cho các người trước mặt Thần Sách chưởng môn

Cả bốn tên Trưởng Lão của Thiên Quỷ Tông đều vui mừng nhất tề khom người tạ ơn rối rít.

Đoạn trưởng lão này lại phất tay, nói lớn, âm thanh của lão vang vọng khắp sơn môn của Thất Huyền Môn, kẻ có tu vi hơi yếu một chút, còn trực tiếp ngã ra đất:

-Đám rùa đen Thất Huyền Môn, mau ra đây.Đợi hồi lâu không có ai trả lời. nộ khí xung thiên lão chỉ vào một tên trưởng lão Thiên Quỷ Tông ra lênh:

-Trương Doãn Linh phá đại môn của bọn chúng cho ta

Kẻ tên là Trương Doãn Linh này ứng tiếng rồi tiến lên, moi trong túi trữ vật ra một chiếc đồng chung cổ xưa màu xám nhạt, hắn huy động chiếc Đồng Chung này về phía đại môn khẽ rung một tiếng boong.

Một luồng kinh khí theo chiếc Đồng Chung gầm thét lao đến đại môn của Thất Huyền Môn với một khí thế bài sơn đảo hải, nhưng khi luồng kinh khí này gần chạm vào đại môn của Thất Huyền Môn, thì đại môn bất chợt mở ra. Một đám hỏa diễm từ trong đó lao ra trực tiếp va chạm với chiếc Đông chung, trong chớp mặt hỏa diễm đã đẩy luồng kinh khí kia mất tăm mất tích.

-Thiêc Cực Ma Hỏa

Hỏa diễm ta đi, trước đại môn hiện ra tám thân ảnh, chính là tám người lãnh đạo cao nhất của Thất Huyền Môn, Thiên Cơ Chưởng Môn, cùng Thất đại đạo chủ. Thiên Cơ lẳng lặng nhìn đám người trước mặt rồi nói, giọng không lạnh không nóng:

-Trương Doãn Linh, ngươi đây là có ý gì.

Một tên khác phía Thiên Quỷ Tông cướp lời, cười âm hiểm:

-Hắc hắc, Trương sư đệ chỉ định mở của giúp Đoạn Trưởng lão mà thôi, quả thật không có ý gì

Quân Dương đạo chủ vô cùng nóng tính, lập tức đáp trả:

-Tên khốn Hàn Phi Liêm nhà ngươi, có bản lĩnh thì tự đứng ra, nấp sau lưng người khác đau có gì đáng nói.

-Ngươi,

Hàn Phi Liêm tức giận vô cùng, nói vậy chẳng khác gì bảo hắn dựa hơi Đoạn Hải Bình mới dám khua môi múa mép. Hắn đang định đáp trả thì Đoạn Hải Bình đã ra dấu cho hắn im lặng, lão quay về phía Thiên Cơ lạnh nhạt nói một câu:

-Các ngươi thúc thủ đầu hàng, hay đợi bản nhân phải ra tay.Đứng trước uy áp của một Kết Đan trung kỳ, mặc dù vô cùng khó chịu, hít thở không thông, nhưng Thiên Cơ vẫn cứng cỏi nói:

-Chỉ cần ta còn sống một ngày, Đoạn Hải Bình ngươi đừng hòng chiếm được Thất Huyền Môn.

Đoạn trưởng lão ngửa mặt lên trời cuồng tiếu một hồi,

-Hahaha, đồ không biết tự lượng sức, được lắm, hôm nay bản nhân sẽ chơi đùa cùng các ngươi.

Lão đưa tay ra vẽ một vòng tròn trên nền đá, rồi điềm nhiên bước vào. Lão chỉ bọn Thiên Cơ rồi nói:

-Ta cho các ngươi một cơ hội, tám người các ngươi đi lên, chỉ cần đẩy ta ra khỏi cái vòng này, ta sẽ không xen vào chuyện của các ngươi nữa, thế nào.

Tám người của Thất Huyền Môn nhìn nhau, thở dài, người ta là Kết Đan trung kỳ, cho dù mình có đến nhiều TRúc cơ hơn nữa, lại phỏng có ích gì, nhưng không còn sự lựa chọn nào khác, tận lực phải kéo dại thời gian, Thiên Cơ căn dặn mọi người:

-Các sư đệ hãy dùng toàn lực đi, nhất định cầm cự đến khi bọn Vương Sâm trở về.

-Môn chủ yên tâm, dù chết chúng ta cũng không sợ hãi,

Thiên Cơ rút pháp bảo bản mệnh ra, lão nghiến chặt răng. Vương Sâm hy vọng các người tìm được.

-Đoạn Hải Bình, hôm nay ngươi đừng mong rời khỏi Thất Huyền Môn, Thiên Âm hét lớn, lao đến tấn công đầu tiên, nàng vung tay lấy ra một cây cổ cầm, từng âm thanh bén nhọn như dao, lao thẳng đến phía trước.

Đoạn Hải Bình đến liếc còn không thèm liếc, liên vung tay ra, Thiên Âm bị đánh bay về phía sau mười mấy trượng, pháp bảo của nàng đã bị chấn vỡ thành mười mấy mảnh. Lão âm trầm như nước:

-Nếu ta muốn rời khỏi đây thì ai ngăn ta được.

Thiên Cơ, thấy sư muội bị thương không nhẹ, lập tức động nộ, quát lớn:

-Các huynh đệ lên, hôm nay thất huyền môn tử chiến,

Lão dẫn đầu xông lên, phía sau sáu người còn lại cùng lấy ra pháp bảo, đi sau hỗ trợ, Thiên Âm lập tức ném ra truyền âm phù mệnh lệnh tất cả để tử bảy nhánh tấn công, trong chớp mặt phía trước Thất huyền môn, linh khí xao động, pháp khí cấp thấp bay đầy trời tiếng la ó vang lên không ngớt, thực sự đã là một hồi gió tanh mưa máu:

Dư Hữu Đinh trong đám đệ tử hét lớn:

-Các huynh đệ cố cầm cự, sẽ có tiền bối đế cứu chúng ta giữ vững trận cước. giết a.

-Giết.

Đệ tử của Thất huyền môn hăng hái xông lên, nhân số tuyệt đối áp đảo, tuy nhiên bên kia có bốn Trúc Cơ kỳ, vậy nên chỉ có thể đánh ngang tay, lâu dần nhất định sẽ thất bại, trong vòng tròn kia, Đoạn Hải Bình vo cùng nhàn nhã. lão đùa bỡn bảy người như trong lòng bàn tay, bất kỳ công pháp gì đánh lên người lão, đều không làm cương khí hộ thân của lão có một vết xước nhỏ, vừa đánh lão vừa chế nhạo:

-Ây, Thiên Cơ, Hàn Băng Ấn này của ngươi, ngưng tụ chưa đủ hỏa hầu, quá kém, ai nha Khô Môc Quyết này của Thiên Tinh ngươi đối với đồng cấp thì còn được đối với ta mà nói lại chẳng có nửa điểm uy hiếp.. còn nữa….

Đám người Thiên Cơ càng đánh càng lo lắng. lão này chỉ đang đùa bỡn họ, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng một ngón tay diệt sát cả bảy người, thân là Chưởng môn hắn sốt ruột vô cùng nhưng lại không có cách nào khác. Cầm cự được càng lâu, cơ hội sống càng nhiều.

Chương 140: Đoạn Hải Bình

Một tiếng nổ lớn vang lên. Bảy người Thiên Cơ lập tức bị chấn lùi về phía sạm ngã trên mặt đất. Trong đó Thiên Cơ bị thương nặng nhất. Trước ngực là năm cái lỗ máu. Pháp bảo bổn mạng vỡ vụn. Lão vội dùng linh khí phong bế vết thương. Nhíu chặt đôi mày. Lão đoán chừng Vương Sâm đã không tìm được vị tiền bóii kia. Bảy sư đệ muội của lão cũng cố sức đi đến bên cạnh lão. Lặng lẽ nhìn đám đệ tự từng bước một bị đẩy lùi. Nhưng không ai chọn đầu hàng.bọn họ đều quyết tử chiến đến cùng. Tất cả đều vô cùng trung thành với môn phái. Thiên Tinh lặng lẽ truyền âm cho bảy ngưòi còn lạim:

- Chưởng môn. Các vị huynh muội chúng ta hãy liều một trận cuối cùng. Dù chết cũng không đáng tiếc.

Bảy người yên lặng nhìn nhau rồi gật mạnh cái đầu. Hôm nay dù có chết cũng phải chết cho oanh liệt. Thiên Cơ run run nói:

- Các sư đệ. Các sư muội. Đời này của Thiên Cơ ta được sát cánh bên cạnh mọi người. Thật là tam sinh hữu hạnh.

- Chưởng môn sư huynh quá lời. Dù chết chúng ta vẫn là huynh đệ.

Bảy người đồng thanh nói. Thiên Cơ gật đầu rồi vận linh khí vào giọng nói:

- Các đệ tử Thất Huyền Môn. Hãy theo ta tử chiến.

- Tử Chiến. Bảy vị đạo chủ cũng hét to.

- tử chiến. Vì Thất Huyền Môn. Giết a.

Đám đệ tử đều hăng hái. Mắt vằn lên tia máu. Hôm nay sư môn có giữ được hay không chính là lúc này.

- Giết a.

Từng đạo âm thanh gào thét vang lên. Huyết nhục bay đầy trời. Mùi máu tanh bay lên nồng nặc.

Cách đó chỉ vài bước chân. Trong không gian kì bí của Âm Dương Giới Chỉ. Dương Thanh, Tử Nguyệt và Vương Sâm đang lặng lẽ nhìn ra. Trên đường đi đến đây. Hắn đã gặp Vương Sâm. Nghe được tiền nhân hậu quả. Có kẻ muốn đánh chủ ý với tài sản của hắn ư. Nằm mơ đi. Hắn tức tốc dùng tốc độ nhanh nhất đến nơi này. Tuy nhiên khi đến nơi hắn lại đổi chủ ým chưa can thiệp vội. Mà ẩn mình trong Âm Dương Giới này quan sát. Hắn muốn xem xem. Thất Huyền Môn có đáng để hắn giúo đỡ không. Sự thực là không ngờ. Môn phái này đồng lòng như vậy. Thà chết chứ không chịu đầu hàng. Vậy là hắn đã làm ra quyết định. Dùng chính việc này để ma luyên đám này. Tất nhiên sẽ có thương vong. Nhưng đó là không tránh khỏi. Nhưng sau trận này. Kinh nghiệm đảm lược của đám còn sống sẽ nâng cao vô cùng. Chính là có ích cho bọn chúng. Ngày sau trên tiên đạo.

Nhìn thêm một lát nữa. Tử Nguyệt khẽ nói:

- Ta thấy đám này rất khá. Trung thành cảnh cảnh như vậy. Thật là hiếm thấy.

Dương Thanh gật đầu. Điểm này hắn đồng ý với Tử Nguyệt.

Vương Sâm đứng cạnh vội nói:

- Hai vị tiền bối. Cầu xin hai vị. Cứu lấy bọn họ..

Dương Thanh vặn vặn tay rồi nói nhỏ:

- nhìn thế đủ rồi. Thất Huyền Môn này ta thích.

Hắn vừa nói vừa biến mất khỏi không gian này. Phía bên ngoài. Tám người Thiên Cơ đã bị đánh đến trọng thương nguy kịch. Nằm im một chỗ. Đoạn Hải Bình không giết bọn họ mà dự định bắt sống. Dù sao nhận lễ của Thiên Quỷ Tông cũng phải làm cho đến nơi đến chốn. Lão nắm lấy cổ của Thiên Cơ giơ lên cao rồi quán chú linh lực vào giọng nói quát lớn.

- Các ngươi mau đầu hàng.

Đám người dừng tay lại. Nhìn về phía đó. Thiên Quỷ Tông thì mừng rỡ vô cùng. Ngược lại đám người Thất Huyền Môn lại nghiến răng nghiến lợi.

Đoạn Hải Bình nói tiếp.

- Đám không biết sống chết các ngươi chưởng môn đã bị ta nắm được. Thức thời hãy mau thúc thủ chịu trói. Ai chống lại giết không tha. Lãi chưa nói hết thì bỗng nhiên trong không trung có tiếng vỗ tay bốm bốp. Và một tiếng nói vọng lại:

- Ai chà. Nói thật hay. Thật uy vũ.

Lời nói vừa dứt trước mặt Đoạn Hải Bình đã xuất hiện một nhân ảnh. Toàn thân từ đầu cho đến chân là một bộ trường bào màu đen chỉ hở hai con mắt. Mũ trùm che kín đầu. Sau lưng chiếc óa choàng không ngớt bay trong gió. Không ai khác chính là Dương Thanh. Đoạn Hải Bình âm thầm giật mình. Tên này là thần thánh phương nào. Hắn đến đây mà tiên thức của mình không hề có cảm ứng. Hơn nữa cũng không nhìn ra tu vi hắn ra sao. Là ai sai phái. Trong lòng ngổn ngang trăm ý nghĩ. Nhưng ngoài mặt Đoạn Hải Bình vẫn bình tĩnh vô cùng. Lão ném Thiên Cơ sang một bên lớn giọng:

- Là kẻ nào đám đối đầu với Thần Sách Tông chúng ta. Ngươi hiềm mạng mình quá dài chắc.

Dương Thanh cũng lười trả lời lão. Mà móc trong người ra một cây Hắc kỳ lá cờ hình tam giác dài chừng 4 tấc. Hắn phất phất nó trong tay rồi nói

- đám các ngươi có nhận ra chứ.

Thất Huyền Kỳ.
Thiên cơ vui mừng kêu lên. Như vậy môn phái hôm nay nhất định được cứu. Lãi vẫn nằm dưới đất. Yếu ớt nói:

- Tiền bối. Người đã cầm thất huyền kỳ trong tay. Xin hãy cứu lấy môn phái.

Dương Thanh nhìn Thiên Cơ gật đầu. Cho dù lão không nói gì hắn cũng vânvẫn sẽ ra tay. Môn phái này. Hắn thu chắc rồi. Hắn búng tay ra tám viên đan dược lần lượt đến trước mặt thiên cơ và 7 người khác.

- Ăn nó vào đi. Việc tiếp theo để cho ta.

Đám người vội vã lậy tạ:

- Cảm tạ tiền bối.

Dương Thanh quay về phía Đoạn Hải Bình không cần khách khí buông một câu:

- cút ngay. Khi ta còn dễ nơi chuyện.

Hắn vừa nói ra câu này. Đám người ở đây trợn mắt há mồm. Dương Thanh mạnh yếu thế nào tạm thời không ai biết. Nhưng Đoạn Hải Bình này thì cơ hồ mọi người ở đây đều biết rất rõ. Trong hàng trưởng lão của Thần Sách Tông kia. Lão tuyệt đối là một nhân vật lớn. Môth thân Kết Đan trung kỳ. Linh lực mạnh mẽ. Pháo bảo vô kể. Còn chủ tu phong hệ công pháp. Tốc độ của lão nhanh vô cùng. Cho dù là đồng cấp vị tất đã đuổi kịp. Dương Thanh đuổi lãi cút đi e rằng đã khiến lão động chan hỏa. Quả nhiên Đoan Hải Bình cười lớn:

- Được lắm. Rất lâu rồi. Chưa có kẻ nào dám nói với ta như vậy. Ngươi là cái thá gì mà dám.

- Ta là gì lão không cần quan tâm. Ta có năng lực đuổi lão đi không. Lão thử qua môt chút thì biết.

Ặc.

Ngưu. Quá ngưu. Tất cả mọi người ở đây đều thè lưỡi thật dài. Chủ nhân của Thất Huyền Kỳ này thật là không nể mặt ai cả.

Đoạn Hải Bình cau mày. Lão cũng không ngu.

Tên này thoạt nhìn. Không thấy tu vi ra sao. Nhưng dựa theo trực giác của lão. Thì Dương Thanh chắc hẳn không kém lão là mấy. Nếu có một người lão không sợ nhưng ai biết đằng sau có âm mưu gì. Mấy trăm năm nhân sinh đang cảnh tỉnh lão không nên nóng giận. Lão dùng giọng không nóng không lạnh hỏi hắn:

- Đạo hữu đây là có ý gì. Có lẽ nên nể mặt Thần Sách Tông chúng ta mới phải.

Dương Thanh vung vẩy cây Thất Huyền Kỳ trong tay rồi đáp lão:

- Ta cho lão mặt mũi. Thì ai cho ta mặt mũi.

Khè. Mọi người đều đồng loạt thè lưỡi thật dài. Khẩu khí lớn quá a. Không biết đã bao nhiêu năm rồi. Không ai dám đứng trước mặt Đoạn Hải Bình lớn lối như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau